Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 16/01/2026

Biết có chia phôi đừng gặp gỡ
Nếm nhiều ngon ngọt thấy chua cay
Chuyện không hợp lý cười thêm gượng
Đời vắng tri âm khóc cũng thừa

Trần Tuấn Khải

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 16/01/2026

Bài thơ Trường Tương Tư vang danh đi cùng năm tháng của nhà thơ Bạch Cư Dị

汴水流,
泗水流,
流到瓜州古渡頭。
吳山點點愁。
思悠悠,
恨悠悠,
恨到歸時方始休。
月明人倚樓。

Trường tương tư (I)

Biện thuỷ lưu,
Tứ thuỷ lưu,
Lưu đáo Qua Châu cổ độ đầu.
Ngô sơn điểm điểm sầu.
Tứ du du,
Hận du du,
Hận đáo quy thời phương thuỷ hưu.
Nguyệt minh nhân ỷ lâu.

Dịch nghĩa

Sông Biện chảy mãi,
Sông Tứ chảy mãi,
Chảy tới đầu bến đò cũ ở Qua Châu.
Núi non ở Giang Nam, nơi nào (nghĩ tới) cũng khiến lòng buồn.
Nỗi nhớ miên man,
Lòng hận miên man,
Hận này tới khi nào trở về (gặp nhau) mới bắt đầu nguôi được.
Người tựa lầu (một mình chờ đợi) dưới trăng sáng.

Bạch Cư Dị là một thi sĩ vang danh của Trung Quốc. Thật không lạ gì nếu những thi phẩm của ông đều được những nhà thơ khác dịch lại. Tiêu biểu nhất chính là bài thơ Trường Tương Tư của ông. Hãy đón xem và cảm nhận nhé!

Bài dịch của Nguyễn Chí Viễn

Biện chảy mau,
Tứ chảy mau,
Chảy tới châu Qua cổ độ đầu.
Non Ngô điểm điểm sầu.
Nhớ rầu rầu,
Hận rầu rầu,
Hết hận khi nào gặp lại nhau.
Sáng trăng người tựa lầu.

Bài dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Sông Biện trôi,
Sông Tứ trôi,
Về bến Qua Châu nước chảy xuôi.
Non Ngô mấy ngậm ngùi.
Nhớ chơi vơi,
Hận chơi vơi,
Hận đến ngày về mới tạm nguôi.
Tựa lầu, trăng sáng soi.

Bài dịch của Trương Việt Linh

Dòng sông Biện,
Tứ lững lờ
Qua Châu đầu bến hững hờ nước trôi
Non Ngô bao mấy ngậm ngùi
Nhớ chơi vơi,
Hận chơi vơi
Đến ngày về lại mới nguôi hận lòng
Tựa lầu trăng sáng đợi mong

Bài dịch của Lại Quảng Nam

Biện thả trôi,
Tứ thả trôi,
Ghé Qua bến cũ một thời.
Núi Ngô điểm điểm góc trời buồn tuênh
Nhớ thuênh thuênh,
Sầu mông mênh,
Sầu về dừng đúng thuở đầu,
Đêm đêm trăng sáng dựa lầu nhìn trăng.

Trên đây là bài thơ Trường Tương Tư đặc sắc của nhà thơ Bạch Cư Dị. Thi phẩm này đã gây nên một tiếng vang lớn trong nền văn học Trung Quốc. Bài thơ đã mang tên tuổi của ông đến gần hơn với những bạn đọc yêu thơ. Hãy theo dõi và cảm nhận ngòi bút tài hoa của ông nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

GÕ CỬA MỘT TRÁI TIMTác giả:: Thu Thảo

GÕ CỬA MỘT TRÁI TIMTác giả:: Thu Thảo

Tạm biệt nhé một thời ta nhảy múa
Xếp vào trong dĩ vãng bủa vây lòng
Có còn gì nữa mà mong
Nụ cười thơ dại theo dòng đời trôi

Ta mải miết để rồi nay hồi tưởng
Nhớ cái thời ta bướng bỉnh hồn nhiên
Không quan tâm.. những muộn phiền
Chỉ lo bay nhảy , lại ghiền đi chơi

Hình như đó là khoảng trời mơ mộng
Mãi vô tư còn nhõng nhẽo khóc nhè
Được ăn kẹo ,dỗ im re
Mà ăn nhiều quá , vàng khè răng luôn

Mà hồi đó không buồn không vướng bận
Còn bây giờ thấy thơ thẩn nhiều hơn
Nhiều khi cứ mãi giận hờn
Hỏi lòng chẳng biết, lên cơn thế nào

Có khi lớn nhiều khát khao hơn nữa
Nên con tim lại nhuốm ngọn lửa tình
Si mê ,đắm đuối bóng hình
Người dưng khác họ để mình yêu thương

Chỉ là muốn đi con đường hạnh phúc
Ai cũng cần những lúc được chở che
Chỉ cần có bậu lắng nghe
Chỉ cần đêm tối phòng the có người

Bởi cuộc sống cần nụ cười vui vẻ
Để xoa lòng cho một kẻ cô đơn
Vá tình ghép mảnh keo sơn
Xua tan mệt mỏi oán hờn thế gian.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Top 20 Bài thơ hay của thầy giáo, nhà thơ Nguyễn Khắc Mận

Top 20 Bài thơ hay của thầy giáo, nhà thơ Nguyễn Khắc Mận

Thầy giáo, nhà thơ Nguyễn Khắc Mận sinh ngày 1-5-1940 tại Lạc Sơn, Đô Lương Nghệ An cựu giáo viên trường THPT Trần Hưng Đạo, Hà Đông, Hà Nội. Thơ ông luôn mang đến cho bạn đọc bao cảm xúc tinh khôi, bịn rịn đến không ngờ. Cái hay và tinh tế của thơ Nguyễn Khắc Mận là đã kết hợp được những lời răn dạy về lẽ sống và tình người trong những bài thơ của mình. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

CHUẨN BỊ ĐÓN TẾT

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Mùa xuân thơm mát trong lành

Muôn hóa hé nở, đầy cành nụ non

Ngoài vườn chim hót véo von

Mẹ cha chuẩn bị đón con về nhà

Ai về chốn cũ cùng ta

Đầu xuân hai đứa mọi nhà viếng thăm

Ngoài đường con trẻ tung tăng

Tròn xoe ánh mắt như trăng tuyệt vời

Xuân về náo nức khắp nơi

Bước sang năm mới người người vinh hoa

Sắm sanh đồ đạc, dọn nhà

Chuẩn bị công việc để mà đón xuân

Xuân sang hoa nở trắng ngần

Ca vang câu hát mạnh dân, nước giàu

Cho dù phiêu bạt nơi đâu

Đường xa sóng cả, phận Dâu vẫn về

QUÁ KHỨ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Gặp em giữa mùa đông

Tình bâng khuâng nhóm lửa

Hôm nay xuân gõ cửa

Sao lòng anh tái tê?

LỜI THỀ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Anh xin giữ trọn lời thề

Em đừng lo lắng mà tê tái tình

Nhìn em nhỏ nhắn xinh xinh

Làm tim anh cứ theo mình chẳng xa

Anh về thưa với mẹ cha

Sắm trầu cau để cho ta một nhà

Ra giêng trời đất giao hòa

Anh mang sính lễ làm quà đón em.

QUÊ TÔI

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Quê tôi có một dòng sông

Thuyền bơi ở giữa mênh mông yên bình

Sông Lam thắm nghĩ, lắm tình

Ai qua cũng nhớ bóng hình thật lâu.

Đồng xanh bát ngát sông sâu

Nhớ ngày cắt cỏ, qua cầu thăm em

Đò ngang đò dọc đứng xem

Cái ngày anh được rước em về nhà.

Hàng cây bóng mát quanh ta

Chim về xây tổ, hót ca vang trời

Quê nghèo nay khác xưa rồi

Có sân bóng đá có nơi thả diều.

Làng quê đã đổi khác nhiều

Thanh niê, thiếu nữ đáng yêu đi về

Người dân hăng hái học nghề

Dựng xây cuộc sống, trọn bề yên vui.

HÁT RONG

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Nghe tình khúc xứ Nghệ

Lòng tràn trề mê say

Loay hoay tìm người hát

Bản tình ca dào dạt

Một đôi mắt mù lòa

Chỉ cây đàn ghi ta

Một chiếc mũ ngả ra

Giọng hát anh vang xa

Tôi nghe bản tình ca

Mà bâng khuâng kì lạ

Một anh mù đang hát

Bản tình ca yêu đời

Chỉ với một cái loa

Điệp khúc anh vang xa

Dành tặng lính đảo xa

Lòng thiết tha yêu nước.

TÂM SỰ NGHỀ THẦY GIÁO

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Ngày đêm thầy giáo soạn bài

Chăm lo dạy dỗ cho dài sức dân

Thầy giáo thật sự chuyên cần

Quanh năm ngày tháng hiến thân cho nghề.

Làm nghề thầy giáo thích ghê

Bao nhiêu con trẻ đam mê chữ thày

Làm thầy phải có tính ngay

Học sinh yêu quí mới say lòng mình.

Giáo viên có được chí tình

Đối nhân xử thế công minh rõ ràng

Yêu trò hạnh phúc thầy mang

Được trò quí lại nhẹ nhàng gần xa.

Làm thầy cũng giống làm cha

Được dân yêu quí, mặn mà tin yêu

Làm thầy của ít khó nhiều

Xin đừng lo lắng mà xiêu cái tình.

Thầy dạy cho trẻ văn minh

Lòng thầy thấm đẫm chữ tình yêu thương

Để trò dù ở muôn phương

Trong lòng luôn nhớ vấn vương tình thầy.

NHỚ NHÀ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

(Khi đi nước ngoài)

Xa nhà chỉ mấy tháng thôi

Mà sao xao xuyến bồi hồi nhớ thương

Xa nhà nhớ mẹ đoạn trường

Nhớ về quê cũ vấn vương bao tình.

Đêm nằm đếm cả tâm linh

Thiêng liêng bờ cõi biết mình biết ta

Ngồi nghe chuyện nhỏ chuyện xa

Mà như cảm thấy bóng cha vẫn còn.

Ngày ngày nhớ đến vợ con

Tâm tình bao chuyện ví von trên đời

Nuôi con dạy dỗ nên người

Nhớ về bạn cũ một thời cố hương.

Nhơ từ cây chuối bên nương

Nhớ sang cây bưởi tỏa hương ngạt ngào

Nhớ đàn cá lội ngoài ao

Nhớ ơn tình mẹ lòng nào dám quên.

TÌNH YÊU THỜI CHIẾN TRANH

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Đêm buông xuống nặng trĩu

Tình đong đầy thuở xưa

Người tiễn đưa ngoái lại

Bóng chiều vàng lưa thưa.

Một đêm dài không ngủ

Để hồn ai trống trơ

Nhớ hoài ai đứng đợi

Cho hồn hoài mộng mơ.

Mõi người đi một ngả

Em về chốn nhà xưa

Nhớ anh em gửi cả

Vào khung lụa đung đưa.

Anh đi vào chiến trận

Tình hai ta vấn vương

Em nhớ cả nụ hôn

Nhớ cả khi hờn giận.

Dù mình yêu tha thiết

Giắc đến có xá chi

Đôi ta phải chia ly

Để làm tròn việc nước

THẦM NGHĨ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Người ta son phấn cầu kì

Áo quần đúng mốt dáng đi uốn hình

Còn tôi thì cứ đinh ninh

Chân phương là sợi tơ tình buộc nhau.

NHỚ NHÀ II

(Viết khi xa tổ quốc)

Chiều tàn dư cuộc sống

Em có buồn không em

Giờ mình anh xứ lạ

Cô đơn tình buồn thêm.

Hai mươi năm về trước

Kiêu hãnh một nụ hôn

Tình ta trong tâm hồn

Như ngàn muôn tia sáng

NGƯỜI CON ĐÔ LƯƠNG

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Trùng quang Tâm sử của ta

Ngàn năm sáng chói bài ca xã nhà

Lạc sơn vùng đất hiền hòa

Nơi đây ta đã sinh ra, đến trường.

Ngược dòng lịch sử Đô Lương

Mà sao xao xuyến vấn vương bao tình

Những cô thiếu nữ thật xinh

Bảo vệ tổ quốc xây vinh cho đời.

Truông Bồn quê mẹ sáng ngời

Viết nên lịch sử, viết lời yêu thương

Nhớ khi ta đã ra trường

Xa vòng tay mẹ lên đường tha phương.

Ta rời chốn cũ ta thương

Nơi đến là xứ biên cương Cao Bằng

Thế rồi một buổi sáng trong

Được cử đi học như mong ước nhà.

Nơi đến là đất nước Nga

Bao nhiêu ngày tháng lời ca vẹn toàn

Bây giờ sống giữa Tràng An

Thủ đô yêu dấu gập tràn niềm vui.

CHÚT TƠ TÌNH

Thơ Nguyễn Khắc Mận

(Thời chiến tranh sơ tán)

Chợ Núi em đứng chờ ai

Qua cầu anh thấy mảnh mai dáng người

Gió bay, mây trắng rong chơi

Người mua thì ít, lả lơi gió đồng.

Em vừa vượt núi qua sông

Bâng khuâng một chuyến đò không hai bờ

Gặp em lòng cứ ngẩn ngơ

Mua sắm chẳng được thẩn thơ một mình.

Chợ họp vào lúc bình minh

Chắc là em đánh cắp tình của anh

Mây đùa ghẹo gió mong manh

Hờn ghen nên cũng phải đành bỏ đi.

Tóc em còn ngát hương quê

Hồn anh giữ một lời thề nhớ thương…

CHIẾC ÁO

Chiếc áo dài của em

Mang tinh thần dân tộc

Điệu đà in dáng ngọc

Bền hồ sen ngát hương.

NHỚ

Tóc em tỏa mùi hương hoa bưởi

Mắt trầm tư giữ nét duyên thầm

Nụ hôn đầu đến nay vẫn đượm

Xuân lại về nhắc mãi mối tình thâm.

TÂM SỰ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Xa trường hai chục năm rồi

Mà sao vẫn thấy bồi hồi nhớ thương

Hôm nay thăm lại mái trường

Gặp bao bạn cũ vấn vương cõi lòng

Bục giảng kia có nhớ không

Bao năm xây đắp ước mong cho trò

Cây bàng đã lớ, đã to

Nghiêng nghiêng cành lá hẹn hò cùng ta.

Trần Hưng Đạo, mối tình nhà

Hơ tám mươi tuổi vẫn là đang yêu

Vẫn mong sớm sớm chiều chiều

Trò ngoan thầy giỏi có nhiề ước mơ.

Gặp đây xin gửi câu thơ

Hẹn ngày năm tới, lại chờ về thăm.

VÔ ĐỀ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Ngắm một chiếc lá rơi

Giữa mùa đông tàn lụi

Băng khuâng niềm tiếc nuối

Những ngày dài xa xôi…

GIA ĐÌNH

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Sinh ra thì phải có nhà

Gia đình ấm áp thì ta mới giầu

Trong nhà cần có tình sâu

Anh em đoàn kết là đầu hiển vinh.

Ăn ở thì phải chí tình

Công việc cần được phân minh rõ ràng

Nói năng, cư xử vững vàng

Để cho gia quyến kiện toàn phúc an.

Đừng nghiêng, đừng ngó, đừng can

Công việc nội bộ không bàn của nhau

Sống phải có trước có sau

Đừng gây ra chuyện làm đau, mất tình.

NHỚ NHÀ

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Mùa đông đã đến bên nhà

Hiu hiu cành lá làm ta muốn về

Vọng hương hoa bưởi vườn quê

Để cho ta nhớ lời thề cố hương

Xa nhà, xa bạn, xa nương

Bao nhiêu năm tháng, vấn vương gia đình

Nay về thăm lại quê mình

Gặp đây cung kính, trăm tình yêu thương.

NẾU

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Nếu đừng có ngày ấy

Gặp em nơi cuối đường

Thì giờ ta đâu phải

Gỡ tơ hồng đang vương…

CHỐNG DỊCH

Thơ Nguyễn Khắc Mận

Covid đã đến chạn tay

Bà con cô bác chớ bày bẩn ra

Ngoài đường, trên phố mọi nhà

Cùng nhau vui sống, đề ra việc đời

Chăm lo sức khỏe vui chơi

Rửa tay sạch sẽ đừng rời khẩu trang

Ngành y đã đủ sẵn sàng

Nhân dân chớ hoảng, hoang mang tinh thần

Đảng nước đã nghĩ đến dân

Mọi người chớ sợ, chỉ cần cách ly

Có ai lỡ mắc bệnh gì

Ra đi tránh nạn, có chi ngại ngần

Đồng lòng gắng sức toàn dân

Sống vui, sống khỏe muôn phần bình an.

Thơ của nhà thơ Nguyễn Khắc Mận lung linh như một bức tranh xưa, đầy âm thanh, nhạc điệu và man mác những tình cảm nhẹ nhàng, tinh khôi, được chắt lọc từ trái tim của một chàng trai xứ nghệ đầy nhiệt huyết.

Giấc mơ của con

Giấc mơ của con

Con thấy bố về đêm qua
Ngoài đồng xa
Hiu hắt trăng treo
Nhiều cái bóng vật vờ cùng đom đóm.

Bố bảo dưới đất còn bom
Xương người chết
Lẫn với mìn chưa nổ.

Con gọi bố
Chỉ nghe tiếng gió
Một vệt sáng vút qua

Sáng nay trong gương
Con bắt gặp ánh mắt buồn của bố
Tuổi năm mươi.

Có gì mới hơn sau mỗi kiếp người?
Con hỏi bố
Thấy một người già lặng lẽ đứng nhìn con.

Cảnh Vui Của Nhà Nghèo

Cảnh Vui Của Nhà Nghèo

Cảnh Vui Của Nhà Nghèo (Tản Đà)

Trong trần thế cảnh nghèo là khổ
Nỗi sinh nhai khốn khó qua ngày
Quanh năm gạo chịu tiền vay
Vợ chồng lo tính hôm rày, hôm mai
Áo lành rách vá may đắp điếm
Nhà ở thuê chật hẹp quanh co
Tạm yên, đủ ấm, vừa no
Cái buồn khôn xiết, cái lo khôn cùng

Con đi học, con bồng, con dắt
Lớn chưa khôn, lắt nhắt thơ ngây
Hôm hôm lớn bé sum vầy
Cũng nên vui vẻ mà khuây nỗi buồn

Nghĩ thiên hạ cho con đi học
Cảnh phong lưu phú túc nói chi
Những ai bần bạc hàn vi
Lo buồn đã vậy, vui thì cũng vui

Tan buổi học, mẹ ngồi tựa cửa
Mắt trông con đứa đứa về dần
Xa xa con đã tới gần
Các con về đủ quây quần bữa ăn

Cơm dưa muối khó khăn mới có
Của không ngon, nhà khó cũng ngon
Khi vui câu chuyện thêm giòn
Chồng chồng, vợ vợ, con con một nhà

Ăn rồi học, tối qua lại sáng
Ít tiền tiêu ngày tháng thảnh thơi
Chiều chiều, tối tối, mai mai
Miễn sao no được, việc đời quản chi

Con nhà khó nhiều khi vất vả
Ngoài học đường thư thả được đâu
Khi thời quẩy nước tưới rau
Chợ tan đón gánh theo sau mẹ già

Việc giấy bút vẫn là đi học
Cảnh gia đình khó nhọc nhường ai
Ví chăng có chí, có tài
Khi nên trời cũng cho người làm nên

Khắp xã hội nghèo hèn ai đó
Mẹ thương con thời cố công nuôi
Những con nhà khó kia ơi
Có thương cha mẹ thời vui học hành

Cũng chẳng kể thành danh lúc khác
Trời đã cho bước bước càng hay
Nghèo mà học được như nay
Vinh hoa chưa dễ sánh tày cái vui

Trong trần thế nhiều nơi phú quí
Nỗi buồn riêng ai ví như ai
Bày ra cái cảnh có trời
Vui buồn cũng ở tự người thế gian

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cảnh Vui Của Nhà Nghèo” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Thời Gian Trắng

Thời Gian Trắng

Thời Gian Trắng (Xuân Quỳnh)

Cửa bệnh viện, ngoài kia là quá khứ
Những vui buồn khao khát đã từng qua
Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
Con đường gạch ao bèo hoa tím ngắt
Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
Những mùa hè chân đất, tóc râu ngô
Quá khứ em không chỉ ngày xưa
Mà ngay cả hôm nay thành quá khứ
Quá khứ của em ngoài cánh cửa
Gương mặt anh, gương mặt các con yêu…

Em ở đây không sớm không chiều
Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
Trái tim buồn sau lần áo mỏng
Từng đập vì anh vì những trang thơ
Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
Chỉ có đập cho mình em đau đớn
Trái tim này chẳng còn có ích
Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè

Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
Và quần áo một màu xanh ố cũ
Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
Dường trong suốt một màu vô tận trắng

Muốn gánh đỡ cho em phần mệt nhọc
Tới thăm em, rồi anh lại ra đi
Đôi mắt lo âu, lời âu yếm sẻ chia
Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
Của con đường, trang viết, câu thơ
Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
Những phố phường lầm lụi với lo toan.

Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.

Đây là bài thơ cuối cùng của Xuân Quỳnh, được viết vào tháng 6-1988.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thời Gian Trắng” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chùm Hoa Núi Tặng

Chùm Hoa Núi Tặng

Chùm Hoa Núi Tặng (Huy Cận)

Anh đi anh hái chùm hoa núi
Về tặng lòng em yêu nhớ anh
Hoa tím thuỷ chung không có tuổi,
Hoa lan trong trắng khẽ nghiêng mình.

Lại có hồng say gai cũng thơm,
Hoa thia chi chít cánh thuê cườm,
Hoa mua thưở nhỏ làng bên núi.
Anh hái cùng sim ăn bỏ cơm.

Gió núi em ơi thổi vút về.
Nghìn hoa hương lạ sắc say mê
Lòng anh hái cả cho em đó,
Hái cả chùm mây, sợi gió se.

Hoa nhớ hoa thương hoa đợi chờ
Hoa hương da thịt nối hồn mơ
Lòng anh là cả vùng hoa núi
Ấp ủ lòng em muôn cánh thơ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chùm Hoa Núi Tặng” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhà thơ Nam Trân và trọn bộ những bài thơ dịch đặc sắc nhất phần 2

山外青山樓外樓,
西湖歌舞幾時休?
暖風熏得遊人醉,
直把杭州作汴州。

Đề Lâm An để

Sơn ngoại thanh sơn, lâu ngoại lâu,
Tây Hồ ca vũ kỷ thời hưu?
Noãn phong huân đắc du nhân tuý,
Trực bả Hàng Châu tác Biện Châu.

Dịch nghĩa

Núi xanh trùng điệp, lầu tầng tầng lớp lớp,
Bên Tây Hồ tiếng ca múa có khi nào ngớt chăng?
Gió ấm thổi làm say lòng khách,
Cứ ngỡ rằng Hàng Châu là Biện Châu.

Dịch

Lớp lớp non xanh, lớp lớp lầu
Tây Hồ múa hát đến bao lâu?
Gió êm đã ngấm say lòng khách
Dám bảo Hàng Châu cũng Biện Châu

朔風千里驚,
漢月五更青。
縱有還家夢,
猶聞出塞聲。

Tòng quân hành

Sóc phong thiên lý kinh,
Hán nguyệt ngũ canh thanh.
Túng hữu hoàn gia mộng,
Do văn xuất tái thanh.

Dịch nghĩa

Gió bấc thổi qua ngàn dặm lạnh ghê người
Trăng đất Hán suốt năm canh trong sáng
(Người lính thú đóng nơi biên ải) dù có được giấc mơ quay về nhà
Thì lại nghe thấy tiếng truyền phải đi ra cửa ải

Dịch

Bắc phong ngàn dặm ghê người,
Vầng trăng đất Hán sáng ngời năm canh.
Về quê, dù giấc mộng thành,
Vẫn cần nghe lệnh xuất binh cửa ngoài.

千山鳥飛絕,
萬徑人蹤滅。
孤舟簑笠翁,
獨釣寒江雪。
Giang tuyết
Thiên sơn điểu phi tuyệt,
Vạn kính nhân tung diệt.
Cô chu thoa lạp ông,
Độc điếu hàn giang tuyết.
Dịch nghĩa
Giữa ngàn non, chim bay tắt bóng
Trên đường muôn ngả, dấu người vắng tanh
Thuyền trơ trọi, ông già nón lá áo tơi
Một mình ngồi thả câu trong tuyết trên sông lạnh

Dịch

Ngìn non, bóng chim tắt
Muôn nẻo, dấu người không
Thuyền đơn, ông tơi nón
Một mình câu tuyết sông.

對蕭蕭暮雨灑江天,
一番洗清秋,
漸霜風淒緊,
關河冷落,
殘照當樓。
是處紅衰綠減,
冉冉物華休。
惟有長江水,
無語東流。
不忍登高臨遠,
望故鄉渺邈,
歸思難收。
歎年來蹤跡,
何事苦淹留?
想佳人、妝樓長望,
誤幾回、天際識歸舟。
爭知我、倚欄杆處,
正恁凝愁。

Bát thanh Cam Châu

Đối tiêu tiêu mộ vũ sái giang thiên,
Nhất phiên tẩy thanh thu,
Tiệm sương phong thê khẩn,
Quan hà lãnh lạc,
Tàn chiếu đương lâu.
Thị xứ hồng suy lục giảm,
Nhiễm nhiễm vật hoa hưu.
Duy hữu Trường Giang thuỷ,
Vô ngữ đông lưu.
Bất nhẫn đăng cao lâm viễn,
Vọng cố hương diểu mạc,
Quy tứ nan thu.
Thán niên lai tung tích,
Hà sự khổ yêm lưu?
Tưởng giai nhân, trang lâu trường vọng,
Ngộ kỷ hồi, thiên tế thức quy chu.
Tranh tri ngã, ỷ lan can xứ,
Chính nhẫm ngưng sầu.

Dịch

Nhìn mưa chiều sầm sập xuống sông,
Một phen gột rửa trời thu,
Dần gió gào sương lạnh,
Núi sông tẻ ngắt,
Bóng xế ngang lầu.
Khắp nơi hồng rơi lục rụng,
Cảnh vật đã phai màu.
Chỉ có con sông Dương Tử,
Về đông lặng chảy làu làu.
Không nỡ lên cao trông với,
Nhìn quê xưa vời vợi,
Nỗi nhớ rầu rầu.
Ôi! Bao năm phiêu bạt,
Quê người chạnh nỗi buồn đau.
Người đẹp tựa lầu xa ngóng,
Tưởng thuyền về, lầm trước lẫn sau.
Biết đâu nơi lan can đứng tựa,
Lòng ta chung một mối sầu.

靈臺無計逃神矢,
風雨如磐暗故園。
寄意寒星荃不察,
我以我血荐軒轅。

Tự đề tiểu tượng

Linh đài vô kế đào thần thi,
Phong vũ như bàn ám cố viên.
Ký ý hàn tinh thuyên bất sát,
Ngã dĩ ngã huyết tiến hiên viên

Dịch

Con tim khôn tránh mũi tên thần
Vườn cũ mưa tuôn lại gió vần
Dù tấm lòng son trên chửa thấu
Ta đem máu đỏ hiến nhân dân

寒蟬淒切,
對長亭晚,
驟雨初歇。
都門帳飲無緒。
留戀處、
蘭舟催發。
執手相看淚眼,
竟無語凝噎。
念去去。
千里煙波,
暮靄沉沉楚天闊。
多情自古傷離別,
更那堪、
冷落清秋節!
今宵酒醒何處?
楊柳岸、
曉風殘月。
此去經年,
應是良辰。
好景虛設。
便縱有千種風情,
更與何人說?

Vũ lâm linh

Hàn thiền thê thiết,
Đối trường đình vãn,
Sậu vũ sơ yết.
Đô môn trướng ẩm vô tự.
Lưu luyến xứ,
Lan chu thôi phát.
Chấp thủ tương khan lệ nhãn,
Cánh vô ngữ ngưng ế.
Niệm khứ khứ.
Thiên lý yên ba,
Mộ ái trầm trầm Sở thiên khoát.
Đa tình tự cổ thương ly biệt,
Cánh na kham,
Lãnh lạc thanh thu tiết!
Kim tiêu tửu tỉnh hà xứ?
Dương liễu ngạn,
Hiểu phong tàn nguyệt.
Thử khứ kinh niên,
Ưng thị lương thần,
Hảo cảnh hư thiết.
Tiện túng hữu thiên chủng phong tình,
Cánh dữ hà nhân thuyết?

Dịch nghĩa

Ve lạnh kêu buồn thảm,
Trước trường đình lúc trời tối,
Mưa rào vừa tạnh.
Tiệc rượu tiễn đưa nơi cửa thành, không gỡ được mối sầu.
Đang lúc lưu luyến,
Thuyền lan giục giã ra đi.
Nắm tay nhìn nhau, mắt rưng rưng lệ,
Rồi không nói nghẹn ngào.
Nghĩ người ra đi,
Khói sóng trải dài ngàn dặm,
Mây chiều man mác, trời Sở bao la.
Kẻ đa tình xưa nay vẫn buồn chuyện biệt ly,
Lại chịu thêm sao nổi,
Tiết thu lạnh hiu hắt.
Đêm nay khi tỉnh rượu sẽ ở nơi nào?
Bờ dương liễu,
Gió sớm trăng tàn.
Từ nay năm này qua năm khác,
Hẳn là tiết lành,
Hay cảnh đẹp thì cũng thấy trống rỗng mà thôi.
Dù cho có ngàn loại phong tình,
Cũng biết thổ lộ cùng ai được?

Dịch

Tiếng ve thảm thiết,
Quan trạm chiều tà,
Trận mưa vừa dứt.
Ngoài thành rượu tiễn khôn khuây,
Đang lưu luyến,
Dưới thuyền vội giục,
Tay nắm, mắt nhìn, lệ nhỏ,
Chưa nói ra đã ngắt.
Người đi,
Sóng khói dặm nghìn,
Trời Sở mây chiều thêm bát ngát.
Khách đa tình vốn đau lòng ly biệt,
Lại khổ nỗi,
Lúc trời thu trong mát,
Đêm nay tỉnh rượu nơi nao?
Bến liễu,
Lúc trăng tàn, gió rét!
Biền biệt ra đi!
Thôi, cảnh đẹp ngày vui ấy,
Lời rỗng tuếch.
Sau dù có trăm mối chung tình,
Khôn ngỏ cùng ai biết?

黃金錯刀白玉裝,
夜穿窗扉出光芒。
丈夫五十功未立,
提刀獨立顧八荒。
京華結交盡奇士,
意氣相期共生死。
千年史策恥無名,
一片丹心報天子。
爾來從軍天漢濱,
南山曉雪玉嶙峋。
嗚呼!楚雖三戶能亡秦,
豈有堂堂中國空無人!

Kim thác đao hành

Hoàng kim thác đao bạch ngọc trang,
Dạ xuyên song phi xuất quang mang.
Trượng phu ngũ thập công vị lập,
Đề đao độc lập cố bát hoang.
Kinh hoa kết giao tận kỳ sĩ,
Ý khí tương kỳ cộng sinh tử.
Thiên niên sử sách sỉ vô danh,
Nhất phiến đan tâm báo thiên tử.
Nhĩ lai tòng quân thiên Hán Tân,
Nam Sơn hiểu tuyết ngọc lân tuân.
Ô hô! Sở tuy tam hộ năng vong Tần,
Khởi hữu đường đường Trung Quốc không vô nhân!

Dịch

Thanh gươm mạ vàng dát ngọc trắng
Ban đêm sáng quắc dọi qua song
Trai năm mươi tuổi công chưa lập
Xách gươm đứng nhìn khắp tám phương
Kinh thành bạn hữu đều hào kiệt
Khảng khái hẹn nhau cùng sống chết
Nghìn năm sử sách thẹn không tên
Một tấm lòng son đền nợ nước
Mới rồi hành quân đến Hán Tân
Nam Sơn tuyết sớm ngọc xây tầng
Than ôi! Sở tuy ba hộ diệt được Tần
Oai hùng Trung Quốc há không kẻ nên thân

死去原知萬事空,
但悲不見九州同。
王師北定中原日,
家祭無忘告乃翁。

Thị nhi

Tử khứ nguyên tri vạn sự không,
Đãn bi bất kiến cửu châu đồng.
Vương sư bắc định Trung Nguyên nhật,
Gia tế vô vong cáo nãi ông.

Dịch nghĩa

Chết rồi muôn việc đều là không
Chỉ buồn không thấy chín châu về một mối
Ngày mà quân vua phương bắc định được Trung Nguyên
Lúc nhà cúng đừng quên khấn với cha

Dịch

Vốn biết chết rồi là hết chuyện,
Chín châu chỉ tiếc chửa sum vầy.
Ngày nào thu lại miền trung thổ,
Cúng bố đừng quên khấn bố hay.

梅雪爭春未肯降,
騷人評比費思量。
梅須遜雪三分白,
雪卻輸梅一段香。

Tuyết mai kỳ 1

Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng,
Tao nhân bình tỷ phí tư lường.
Mai tu tốn tuyết tam phân bạch,
Tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương.

Dịch nghĩa

Mai và tuyết giành xuân với nhau chẳng bên nào chịu nhịn,
Làm cho thi nhân phải gác bút vì mất công bình phẩm.
Mai nên nhường ba phần trắng cho tuyết,
Tuyết phải chịu thua mai một phần về hương thơm.

Dịch

Giành xuân mai tuyết cứ tranh hoài
Bình phẩm nhà thơ những tốn lời
Sắc trắng vài phân mai kém tuyết
Hương thơm một bậc tuyết nhường mai.

有梅無雪不精神,
有雪無詩俗了人。
日暮詩成天又雪,
與梅並作十分春。

Tuyết mai kỳ 2

Hữu mai vô tuyết bất tinh thần,
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân.
Nhật mộ thi thành thiên hựu tuyết,
Dữ mai tịnh tác thập phần xuân.

Dịch nghĩa

Có mai mà không có tuyết thì cũng thiếu cái thần,
Có tuyết mà không có thi nhân thì cũng thành cõi tục.
Ngày tàn thơ vừa làm xong thì tuyết lại rơi nữa,
Cùng mai (thơ và tuyết) góp lại làm cho sắc xuân trọn vẹn.

Dịch

Có mai không tuyết thiếu tinh thần
Có tuyết không thơ tục khách xuân
Chiều tối thơ xong trời lại tuyết
Với mai, xuân vẹn cả mười phân.

蒼蒼竹林寺,
杳杳鐘聲晚。
荷笠帶斜陽,
青山獨歸遠。

Tống Linh Triệt thượng nhân

Thương thương Trúc Lâm tự,
Diểu diểu chung thanh vãn.
Hạ lạp đới tà dương,
Thanh sơn độc quy viễn.

Dịch nghĩa

Chùa Trúc Lâm xanh xanh
Chuông chiều nghe văng vẳng
Vai mang chiếc nón lá nhuộm ánh nắng xế
Một mình trở về núi xanh.

Dịch

Chùa xanh xanh rừng trúc
Chiều văng vẳng chuông kình
Nón sen vương bóng xế
Núi thẳm về một mình

回樂峰前沙似雪,
受降城外月如霜。
不知何處吹蘆管,
一夜征人盡望鄉。

Dạ thướng Thụ Hàng thành văn địch (I)

Hồi Nhạc phong tiền sa tự tuyết
Thụ Hàng thành ngoại nguyệt như sương
Bất tri hà xứ xuy lô quản
Nhất dạ chinh nhân tận vọng hương.

Dịch nghĩa

Trước núi Hồi Nhạc cát trắng như tuyết
Ngoài thành Thụ Hàng ánh trăng như sương
Không biết tiếng sáo lau thổi ở nơi nào
Làm một đêm nay tất cả các kẻ chinh nhân đều nhớ về quê nhà.

Dịch

Cát in trước núi ngời như tuyết,
Trăng rọi bên thành trắng tựa sương.
Ai thổi sáo lau nghe văng vẳng,
Canh chầy chiến sĩ ngóng quê hương.

君問歸期未有期,
巴山夜雨漲秋池。
何當共翦西窗燭,
卻話巴山夜雨時。

Dạ vũ ký bắc

Quân vấn quy kỳ vị hữu kỳ,
Ba sơn dạ vũ trướng thu trì.
Hà đương cộng tiễn tây song chúc,
Khước thoại Ba sơn dạ vũ thì.

Dịch nghĩa

Bạn hỏi ngày về, chưa hẹn được ngày,
Mưa đêm núi Ba đầy tràn ao thu.
Bao giờ ở cửa sổ hướng tây, cùng nhau chong đèn,
Lại cùng trò chuyện về lúc mưa đêm ở núi Ba.

Dịch

Ngày về khó hẹn cho nhau,
Ba Sơn mưa tối hồ thu nước đầy
Bao giờ chung bóng song tây
Còn bao nhiêu chuyện núi này mưa đêm!

桑條無葉土生煙,
簫管迎龍水廟前。
朱門幾處看歌舞,
猶恐春陰咽管弦。

Quan kỳ vũ

Tang điều vô diệp thổ sinh yên,
Tiêu quản nghênh long thuỷ miếu tiền.
Chu môn kỷ xứ khan ca vũ,
Do khủng xuân âm yết quản huyền.

Dịch nghĩa

Cành dâu trụi lá, đất bốc hơi
Trước miếu thờ thần nước, tiếng sáo nghênh đón long vương
Nhưng ở những nơi giàu có, ăn chơi, người ta mải múa hát
Lại sợ cái mát dịu ngày xuân làm lơi tiếng đàn sáo

Dịch

Trơ trụi cành dâu, khói đất xông
Cầu mưa mứa hát trước đền Rồng
Cửa son bao kẻ vào nghe nhạc
Sợ nhỡ trời râm, tiếng mất trong

適與野情愜,
千山高復低。
好峰隨處改,
幽徑獨行迷。
霜落熊升樹,
林空鹿飲溪。
人家在何許?
雲外一聲雞。

Lỗ Sơn sơn hành

Thích dữ dã tình khiếp,
Thiên sơn cao phục đê.
Hảo phong tuỳ xứ cải,
U kính độc hành mê.
Sương lạc hùng thăng thụ,
Lâm không lộc ẩm khê.
Nhân gia tại hà hứa?
Vân ngoại nhất thanh kê.

Dịch nghĩa

Vừa hay rất hợp với hứng rừng núi
Hàng nghìn đỉnh núi trập trùng
Đỉnh đẹp tuỳ nơi đứng mà thay đổi
Đường vắng đi một mình lòng lâng lâng
Sương xuống gấu trèo lên cây
Rừng vắng hươu xuống khe uống nước
Nhà dân ở đâu vậy?
Ngoài mây nghe tiếng gà gáy

Trên đây, phongnguyet.info đã dành tặng bạn những bài thơ dịch đặc sắc của nhà thơ Nam Trân . Hy vọng các bạn sẽ hài lòng với bài viết này của chúng tôi. Hãy đồng hành cùng phongnguyet.info để cập nhật những bài viết hấp dẫn khác nhé! Thân Ái !

ANH CỨ HẸN NHƯNG ANH ĐỪNG ĐẾN NHÉ!

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!
Mặc mây trời vần vũ phía sau lưng
Em như vầng trăng chỉ sáng đến lưng chừng
Rồi trốn theo mây như chưa từng tồn tại!

Anh có nghe tiếng lòng người con gái
Đợi chờ anh tê tái cả trời chiều
Để khi đêm về vầng trăng bỗng cô liêu
Đang tròn đầy muốn cong vênh, khuyết vỡ!

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!
Em một mình, nỗi nhớ hoá mong manh
Anh đuổi theo đời, còn em đuổi theo anh!
Nên cứ đuối cả trong từng suy nghĩ

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!
Em mệt rồi, mình dừng lại thôi anh!
Mây của trời trả về với cao xanh
Trăng của thiên thu trả về theo sương gió!

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!

Huần Trần

Điều anh không biết

Riêng điều ấy không bao giờ anh biết,
có một lần em lỡ hẹn cùng anh.
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh,
em đến gần cánh cửa xanh hé mở.

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ,
đôi chân em sao khó bước qua.
Chỉ một bước thôi là hết cách xa,
anh gần lắm … phía bên kia đôi guốc.

Chẳng biết vì sao chân em lui bước,
chiều đường xanh bên cánh cửa xanh.
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh,
đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới???

 Phi Tuyết Ba