Bạn thân là gì nhỉ có rất nhiều định nghĩa về bạn thân những theo mình t5hif bạn thân là đứa hay châm chọc mình nhất những cũng là người sắn sàng giúp đỡ bạn mọi lúc mọi nơi. Mỗi người đều có một số bạn bè tuy nhiên bạn thân thì tuy vào mức độ nữa. Ngày sinh nhật của nó ” bạn thân” nên chúc nó cái gì nhỉ? phải bá dạo một chút, thự tế một chút và quan trọng là nó sẽ thấy vui khi đọc cái câu chúc của mình! hãy tham khảo Lời chúc sinh nhật độc đáo bá đạo hài hước cho bạn thân sau đây để có thêm ý tưởng cho riêng mình!
2. Chúc mừng sinh nhật/No cơm ấm cật/Giậm giật cả năm/Lúc nào cũng măm/Mà ko biết chán…..
3. Ước mong anh là con suối trong những ngày nắng gắt, để em …rửa chân cho mát.
Ước mong anh là cái nắng gay gắt trong ngày áp thấp nhiệt đới, để em phơi đồ….
Nói chung anh là cái gì đó không thể thiếu trong đời này, dù giản dị nhưng rất quan trọng.
4. Chúc mừng sinh nhật mày/đằng ấy/em nhé. Cho nợ quà, sang năm trả nhé. Yêu mày/đằng ấy/em lắm.anh-chuc-mung-sinh-nhat-5. Hãy luôn giữ nét baby và giọng cười trời cho của anh nha. Đừng thay đổi hình tượng của em nha anh, một anh chàng baby đáng … đánh đòn.
6. Chúc (Anh/chị/thằng bạn, mày..) luôn (trẻ, khỏe…) không bị ghẻ.
7. Hôm nay không như ngày hôm qua, hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày mà một thiên thần xinh đẹp đã có mặt trên thế giới cách đây (18 năm -tự thay đổi’). Luôn mỉm cười và may mắn nhé.
8. Chúc ấy tuổi mới ngày càng tài sắc hơn, tiền luôn đầy túi, bụng ngày càng nhiều múi và người yêu chất cao hơn núi.
9. Chúc mọi điều ước trong ngày sinh nhật của bạn đều trở thành hiện thực.
Nào, hãy thổi nến trên bánh sinh nhật để ước mơ được nhiệm màu!
Chúc bạn: sinh nhật vui vẻ tràn ngập tiếng cười, luôn luôn yêu đời và ngời sức sống.
10. Với cái tuổi thật đẹp này, xin chúc bạn có một sức khỏe tươi mới, thành công luôn luôn tới, về sắc diện thì ai nhìn cũng phải chới với, hihi. Happy Birthday !
11. Chúc sang tuổi mời càng thêm xinh xắn, tươi tắn và trông càng … mắn.
12. Quà sinh nhật nào ko dùng cho tao nhá:X..iu mày lắm lắm.
13. Chúc mừng sinh nhật em/anh/bạn… nhá … Ây da… Sống thì lâu, giỗ đầu chả mấy chốc…
14. Tuổi mới ăn no chóng lớn, tiền bạc đầy nhà, gà đầy chuồng nhé bạn.anh-chuc-mung-sinh-nhat-15. Sinh nhật vui vẻ, 1 ngày lượm được cọc tiền, 1 tuần lượm được túi tiền, 1 tháng lượm được va li tiền, cả năm ôm tiền mà ngủ.
16. Nhân ngày sinh nhật, anh chúc em nhan sắc “quyết liệt” thăng hoa, tiền tài ào ào thăng tiến và tình yêu “tưng bừng” bùng nổ.
17. Tiệc sinh nhật có lợi cho sức khoẻ con người lắm nhe. Nghiên cứu cho thấy ai càng nhiều tiệc sinh nhật thì sống càng lâu!
18.Sinh nhật giống như rỉ mũi, cậu càng có nhiều thì càng khó thở đó!
Hãy gửi những lời chúc mừng sinh nhật vừa hài hước vừa ý nghĩa này đến những người thân yêu của bạn nhé! Chia sẻ sau khi gởi cho tụi nó để chúng nó sáng con mắt ra với những Lời chúc sinh nhật độc đáo bá đạo hài hước cho bạn thân này nhé! Chúc các bạn luôn vui vẻ và tình bạn giữa 2 người luôn đằm thắm như lúc này! Còn rất nhiều những câu nói hay về tình bạn đang chờ bạn khám phá đấy!
Em lấy anh từ ngày hăm nhăm tuổi,
Đến bây giờ em đã bốn mươi,
Anh trả cho em trời đất để làm người.
Anh trả cho em Tổ quốc và sông núi.
Anh mở rộng đời, vô cùng biên giới.
Tám năm, em uống nước trên ngàn,
Hiểu lòng khe suối;
Lại sống vùng đồi, đi khắp những đồi son;
Lại xuống đồng bằng học cái sáng, cái khôn;
Vinh hiển, anh đưa em trở về Hà Nội!
Mười lăm năm anh cho em gần gụi
Người, những con người,
Tay, những bàn tay
Vĩ đại, bình thường, tinh khéo, thơ ngây.
Em biết cân mồ hôi và giọt máu,
Em mới biết cầm bút như ngọn dáo!
Mười lăm năm ăn hạt gạo của anh,
Uống ngụm nước,
Øn ngọn rau,
Thấm nghĩa nặng tình!
Hạt gạo của những người thắt bụng,
Quả trứng của những người mặt hãy còn xanh.
Đĩa đèn dầu dọc, anh thắp soi trang;
Trang sách giấy thô, đọc vào: sán lạn!
Tấm áo đắp ôm, tấm chăn bầu bạn;
Em ngã anh nâng, đau ốm có anh.
*
Đến bây giờ buồm ta gió lộng trời xanh,
Sóng nổi dâng, thuyền ta đầy mai mốt.
Điện chảy tràn trề, áo cơm tươi tốt,
Đêm kia ta lấn, ruộng đất không bờ.
Chân giày nhớ lúc chân thô
Cười thơm lệ đắng, bao giờ em quên!
Ở với anh hai thứ tóc đã chen,
Anh đã vào trong em như ánh sáng.
Anh đã hoá như đêm ngày, mưanắng,
Như khí trời em thở, nước lớn em bơi.
Em mặc anh như tấm áo rạng ngời,
Kiêu hãnh chói con ngươi em sáng rực!
Mười lăm năm là sách vàng em đọc,
Mười lăm năm là tràng ngọc em đeo.
Trong tâm hồn em, anh mãi mãi buông neo;
Nghe tiếng nói anh, thấy lòng vui reo bát ngát;
Đẻ với anh những đứa con tinh thần, biết ca biết hát.
*
Mười lăm năm qua,
Chứ ba mươi năm nữa,
Muôn đời, muôn thuở,
Có bao giờ em sống xa anh!
Quả núi Tiêu San, có nhớ công?
Mà em bán nước để mua chồng!
Ấy ai khôn khéo tài dan díu
Những truyện huê tình biết có không?
Một gốc mận già thôi cũng phải
Hai trăm năm lẻ thế là xong
Hỏi thăm sư cụ chùa Chân Giáo:
Khách cưới nhà ai áo mũ đông?
Người nào xa lạ đâu đây Người mi thanh sáng, người tay dịu hiền Tôi nhìn quên đẹp, quên duyên. Quên câu ăn nói, tôi nhìn người thôi Người nào một nửa thân tôi Bước chân êm ái, nụ cười thần tiên Người nào tôi tưởng đã quen Một ngày không gặp, lại nên mới rồi Một kho vàng ngọc thêm hoài Người nào như cả loài người đến đây, Khiến tôi giận cả nước mây, Vòng tay khăng khít, mở tay: giao hoà Ôm em trong cánh tay xoà Nghe là vũ trụ, nghe là nhân gian.
Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Lạ” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Mỗi lúc hè về lòng tôi lại buồn bâng khuâng, một nỗi buồn thật khó diễn tả. Tôi thường lang thang trên các con phố nhỏ, ngắm hoàng hôn rơi xuống. Trong lòng tôi lại nhớ về một thời học trò đáng nhớ, một thời tuổi trẻ đầy yêu thương, hồn nhiên, nhiệt huyết và hoài bảo lớn. Tôi lại cảm thấy buồn và ngâm nga những câu thơ để tâm hồn chìm vào một thời kỷ niệm. Dười đây phongnguyet.info xin tổng hợp một số bài thơ và mùa hè, mùa chia tay của tuổi học trò. Mời các bạn cùng thưởng thức, đọc và lắng nghe tâm hồn mình nhé.
Hè buồn.
Hè về bạn có buồn không
Náo nức ve kêu đến não lòng
Phượng nở , phượng hồng đua nhau nở
Để một mình tôi ngóng cùng trông.
Đâu còn những hình bóng thân yêu
Cắp sách bên nhau sáng rồi chiều
Đâu còn những khi vui cùng đùa nghịch
Chỉ còn giờ đây tiếng ve kêu.
Ngập ngừng bở ngỡ lúc chia tay
Biết nói gì đây đến lệ đầy
Xa thầy, xa cô cùng bè bạn
Kỷ niệm không quên mãi nơi này.
Hửng hờ luyến tiếc lúc hè sang
Mang theo cái nắng hạ chói chang
Để thầy để bạn người mỗi ngã
Nghĩ lúc chia tay tựa mơ màng.
Ôi buồn thay, ghét lắm thay
Nói sao hết được lúc này bạn ơi ?
Bài thơ: Trường xưa
Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường
Ta không đủ sức níu thời gian gần lại
Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái
Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh
Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh
Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ
Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ
Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè
Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe
Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ
Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá
Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay…
Qua những mùa thu vương lối heo may
Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng
Ai không nhớ những vòm trời mây trắng
Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ…
Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ
Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi
Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối
Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh
Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh
Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn
Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận
Một điều gì, mà nào có gì đâu…
Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu
Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại
Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi
Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê
Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về
Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ
Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió
Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau
Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau
Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực
Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc
Lá học trò vụng dại trốn nơi nao…
Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào
Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước
Con đường mùa xa, bàn tay nào với được
Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu
Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều
Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm
Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp
Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi…
Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi…
Tác giả: Phạm Trung Kiên.
Bài thơ: Nhớ mãi hè ơi!
Thẫn thờ giữa buổi trưa hè
Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò
Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ
Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.
Nhớ sao ngày ấy đã qua
Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường
Tặng người bạn gái yêu thương
Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.
Rời tuổi thơ với phượng hồng
Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài
Mang theo khát vọng tương lai
Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.
Thương ôi năm tháng khó khăn
Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày
Trưa hè ngồi dưới hàng cây
Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.
Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ
Mà không dám nói phải nhờ cành hoa
Rợp bằng lăng tím chiều tà
Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.
Ước gì quay ngược thời gian
Để mình lại được mơ màng trộm yêu
Thả hồn như những cánh diều
Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.
Tác giả: Khuất Việt Hưng.
Bài thơ: Mùa hè
“… Mùa hè hoa rau muống
Tím lấp lánh trong đầm
Cơn mưa rào ập xuống
Cá rô rạch lên sân …”
Tác giả: Tạ Vũ.
Bài thơ: Đàn chim sẻ
Đàn chim se sẻ
Hót trên cánh đồng
Bạn ơi biết không
Hè về rồi đó
Chiều nay bạn gió
Mang nồm về đây
Ôi mới đẹp thay!
Phượng hồng mở mắt
Dòng sông trong vắt
Trườn lên bãi xa
Một chuyến đò qua
Mang theo lũ bướm
Cánh diều bay lượn
Thênh thang lúa đồng
Bạn ơi thích không?
Hè về rồi đó!
Bài thơ: Phượng đỏ hè sang mênh mang nỗi nhớ
Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến,
Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề,
Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói,
Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua.
Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh,
Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi,
Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng,
Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai.
Tay trong tay những ngày vui đến lớp,
Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau,
Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu,
Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học.
Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc,
Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn,
Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải,
Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi.
Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy,
Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi,
Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn,
Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy.
Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra,
Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ,
Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên,
Có thất bại làm nên thành công đó.
Tác giả: Hài Nhi Tóc Bạc.
Bài thơ: Hè đến
Bây giờ ai đã quên chưa?
Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang
Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng
Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi
Ngày xưa chỉ có vậy thôi
Có ai biết được để rồi cách xa
Mùa Hè từng mùa Hè qua
Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên
Nỗi buồn không thể đặt tên
Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng
Ai còn nhớ kỷ niệm không?
Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao.
Tác giả: Vô danh.
Bài thơ: Mùa hoa phượng
Lời nào tả hết nỗi nhớ mong
Tình xưa bạn cũ mãi bên lòng
Mỗi mùa phượng thắm đầy mơ mộng
Nỗi nhớ trào dâng ngập cả lòng
Người xưa xa cách có biết không?
Tiếng ve nức nở thắt cỏi lòng
Tim nghe ray rức nhiều mơ mộng
Xác phượng tả tơi bởi gió giông
Nhớ thương lặng lẻ nén vào lòng
Có nỗi bâng khuâng lệ chảy trong
Xa xa trời ấy có chạnh lòng
Mỗi mùa phượng nở có nhớ không?
Bao nhiêu năm ve sầu nức nở
Bấy nhiêu lần thương nhớ trường xưa
Chùm phượng hồng trong gió đong đưa
Nỗi thương nhớ mỗi mùa phượng nở..!
Tác giả: Nguyễn Kim.
Ảnh đẹp: Đẹp ngỡ ngàng sắc tím bằng lăng
Bài thơ: Mùa hè bên đường
Tháng tư hạ chớm về rồi
Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve
Em về tập vở nghiêng che
Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn
Hạ ơi đừng khép cổng trường
Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng
Ngày mai trên vạn nẻo đường
Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao
Còn đâu tiếng guốc xôn xao
Còn đâu ánh mắt người trao cho người
Còn đâu nữa những nụ cười?
Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương
Tháng tư mùa hạ lên đường
Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.
Bài thơ: Mùa hè kỷ niệm
Sân trường văng vẳng tiếng ve
Kìa cây phượng vĩ hoa che kín cành
Xuân qua hè đến phải đành
Xa thầy xa bạn độc hành lẻ loi…..
Thời gian thoăn thoắt như thoi
Chợt đi chợt đến khiến tôi chạnh buồn
Hai mươi năm xa mái trường
Chưa ngày về lại cội nguồn tuổi thơ
Học trò đầy ắp mộng mơ
Nhưng đời như sỏi trơ trơ gót mòn!
Tác giả: Dung Nguyên.
Bài thơ: Mùa hè
Mùa hè nào gặp gỡ
Mùa hè nào chia ly
Mùa hè nào hội ngộ
Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ
Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâủ
Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất
Xin trả lại cho tôi
Xin trả lại cho tôi người yêu tôi
Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô
Ấy chính là mùa hè của tôi
Ngủ quên trong nách lá
Những ngọt bùi tôi đã nếm trải
Những đắng cay tôi đã nếm trải
Những mùa hè bỏng rát sau lưng
Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại
Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm?
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh.
Bài thơ: Mùa hè và tiếng rao của mẹ
Sáng lên hạ chuyền cánh phượng
Ve ran tình khúc mùa hè
Nắng vàng ngẩn ngơ bờ giậu
Dế mèn râu vểnh lắng nghe
Gió cõng mưa về ngang lối
Ướt nhòe áo gánh hàng rong
Liêu xiêu dáng gầy bóng mẹ
Tiếng rao thảng thốt chạnh lòng
Sáng nay nắng tràn góc phố
Em tung tăng với điểm mười
Trong veo ánh cười mắt mẹ
Gói hành trang tuổi đôi mươi.
Tác giả: Ngưng Thu.
Bài thơ: Tình yêu giữa mùa hè
Hân hoan mùa hè cùng nhau đón
Trên tay cầm những cánh diều hoa
Vẽ lên con bướm màu xanh tím
Vươn bay trên bầu trời cao xa
Hân hoan đây mùa hè hãy đến
Cùng lắng nghe dế lúc tờ mờ
Trong hộp nhỏ khoe anh , khoe bạn
Vui sướng một thời của tuổi thơ
Hè về nhìn phượng đỏ đầy sân
Chân đứng ngước nhìn mắt bâng khuâng
Thấy em đã thành cô thiếu nữ
Đã qua thời đuổi bướm hái trâm
Và giờ đây anh đã yêu nàng
Yêu mái tóc thề buông gió sang
Yêu hình dáng bao ngày thầm ước
Một đời với tiếng hẹn trăm năm.
Tác giả: Đông Hòa.
Bài thơ: Một sáng mùa hè
Một sáng mùa hè đẹp biết bao
Giở trang lưu bút tuổi ước ao
Một bầy bướm phượng xôn xao múa
Kỷ niệm còn vương nét chữ nào
Có phải là anh của em không?
Cho yêu thương năm tháng chất chồng
Thuở học trò gói mơ ươm mộng
Áo trắng nào đẹp trong mắt trong
Bạn bè thân ơi giờ nơi đâu?
Có về họp nhau trên đỉnh sầu
Quay quắt ấu thơ quay quắt nhớ
Giấu nụ cười sau nét ngây ngô
Một sáng mùa hè ngập nắng vàng
Hồn thơ thanh thoát ý mênh mang
Kỷ niệm em cài trên ngực áo
Nghe trái tim mình đập rộn ràng
Sao anh chẳng về lại ngày xưa
Đôi bóng kề nhau đếm sao thưa
Đôi bóng quyện vào trang sách mới
Mở một chương đời chuyện nắng mưa
Mùa hạ xin cho lời nhắn gởi
Với người năm cũ lắm xa xôi
Rằng em vẫn chờ bên song cửa
Một tình yêu tha thiết mà thôi
Tác giả: Trường Phi Bảo.
Bất kể là ai, khi đọc những vần thơ về tuổi học trò và mùa hè này hẳn sẽ ngẩn ngơ nhớ về thời cắp sách đến trường với bao kỷ niệm. Không chỉ thế, chúng còn giúp bạn có được giây phút thư giãn thả hồn vào những vần thơ. Chỉ từng câu chữ cũng đủ để bạn vui khỏe hơn sau những giờ làm việc hay học hành căng thẳng.
Tổng hợp những bài thơ hay nhất về mùa hè gợi nhớ nhiều kỉ niệm tuổi học trò vừa được giới thiệu, nhắc lại trên đây chắc hẳn sẽ khiến bất kể ai trong chúng ta đều sẽ có một cảm giác bồi hồi, lâng lâng phải không nào? Đây đều là những bài thơ đi cùng năm tháng được nhiều nhà văn, nhà thơ tâm huyết sáng tác nên, những ai đang ngồi ghế nhà trường hay xa trường đã lâu thì đừng quên những khoảnh khắc, những kỉ niệm in dấu một thời về kí ức tuổi học trò hồn nhiên vô tư lự này. Chúc bạn luôn vui và thành công trong cuộc sống.
Ai trong đời mà chẳng ít nhất trải qua một lần cô đơn với những cảm giác mông lung đến hiu quạnh. Những lúc như vậy bạn thường làm gì? Còn với tôi, tôi thích ngồi ngẫm nghĩ những bài thơ về sự cô đơn, những câu thơ buồn mang tâm trạng khi chỉ có một mình. Phải chăng lời thơ là tấm lòng của người cô đơn, những câu thơ ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao nhiêu thương nhớ về một mối tình đầu đã xa, những câu thơ chất chớ nỗi niềm về đêm ai đọc cũng da diết buồn.
Tâm trạng cô đơn là tâm trạng thật khó diễn tả thành lời, đành mượn những vần thơ, bài thơ về sự cô đơn để bày tỏ nỗi lòng của mình. Những lúc về đêm, chỉ có một mình nỗi cô đơn cứ thế ùa về, làm cho nỗi nhớ, nỗi buồn về một thời đã xa cứ thế xuất hiện, những giọt nước mắt nhớ thương cứ thế rơi dần. Nếu bạn đang buồn, đang cô đơn cùng đọc và cùng cảm nhận nhé.
1. Tôi ước gì có người hiểu được tôi
Tôi ước gì có người hiểu được tôi Một chút thôi rằng tim này rất mệt Ngay lúc này tôi chẳng cần gì hết Ngoài một lời ai đó hãy cố lên
Tôi ước gì có người ở cạnh bên Những lúc buồn tôi thấy mình đơn độc Cần một vòng tay đủ bao dung ấm áp Nắm lấy bàn tay giữa tấp nập cuộc đời
Tôi ước gì niềm hạnh phúc nhỏ thôi Sẽ có một ai thấu tỏ điều tôi ước Có một thiên thần bước ra từ cổ tích Đem tôi về với mảnh đất đầy hoa
Tôi ước gì mình có thể tự bước qua Những nỗi đau trên đường đời lạnh lẽo Bởi có chùn chân cũng chẳng ai thấu hiểu Những phút giây yếu đuối của tim này.
(Người Viết Thơ Đau)
2. Chỉ là ta muốn được bình yên
Chỉ là đôi lúc thấy lòng mình chạnh thôi Khi chiều nay gió mùa ngang qua ngõ Yêu thương ấy giờ đã không còn nữa Để cơn mưa về kéo nỗi nhớ mênh mang
Chỉ là đôi lúc muốn một mình lang thang Hà Nội về đêm có lẽ bình yên nhất Đêm lặng yên cho cảm xúc rất thật Gió nhẹ nhàng, mùi hương bưởi thoáng qua
Chỉ là đôi lúc ta chỉ muốn về nhà Cuộc sống tính toan ta thấy mình mỏi mệt Một giấc ngủ thôi mọi muộn phiền sẽ hết Hai chữ bình yên mang tên gọi là nhà
Chỉ là đôi lúc muốn một mình lê la Nơi quán cũ nghe bản nhạc xưa đã cũ Phố phường đông cho đôi chân lưỡng lự Dòng đời xô bồ đến rồi kéo ta đi
Chỉ là nhiều khi ta chẳng muốn làm gì Như con mèo lười nằm ườn mình sưởi nắng Radio nhạc Trịnh buồn sâu lắng Một tách cafe nghe con phố giao mùa
Chỉ là đôi lúc ta muốn giống ta xưa.
(Ngô Duy Phú)
3. Em vẫn chọn cô đơn
Bao năm rồi em vẫn chọn cô đơn Một mình ngắm bình minh những sớm mai thức giấc Một mình trong đêm, nghẹn ngào từng tiếng nấc Một mình, nhớ anh, chẳng dám nói thành lời.
Em biết phận mình, chẳng mơ ước xa vời Anh ở đó, có bao giờ chạm tới Trái tim yêu và bao điều sâu kín Cuộc sống muôn màu anh có, vốn không thuộc về em.
Em sợ bước vào, tan vỡ sẽ đau thêm Làm sao đủ sức lãng quên thêm lần nữa Đã dặn lòng mình đừng tin những câu hứa Vậy mà lý trí, con tim chưa một lần thôi day dứt, giằng co.
Em mệt rồi khi cứ phải đắn đo Cho mình thêm cơ hội, có khi nào hạnh phúc? Nhiều đêm chạnh lòng nghe bạn bè thúc giục: “Người cũ quên đi, đến với người tốt hơn”
Đôi khi em nghĩ mình chẳng cô đơn Vì trong tim vẫn có một tình yêu thật lớn Nhưng thật ra yêu mà chẳng có được Mới là nỗi cô đơn lớn nhất của đời mình, anh biết không?
Ngày tháng trôi đi cứ chất chồng nỗi nhớ Tự hỏi kiếp trước có duyên nợ gì không? Mà kiếp này cứ mãi nhớ mong Dù biết chẳng thể nào là hai nửa của nhau
Dù biết còn yêu người, là sẽ còn đau.
(Hoa Cỏ May)
Cô đơn chẳng phải là một cảm giác xa lạ gì với mỗi chúng ta, ai cũng ít nhất một lần trải qua cảm giác đó rồi. Đôi khi, quen với sự cô đơn, hoặc bận rộn giữa guồng quay công việc, hoặc sợ tổn thương thêm một lần nữa.. ta ngần ngại mở lòng đón những yêu thương. Và dần dần, ta tưởng mình không cần thêm một ai nữa. Cứ thế cô đơn mỗi ngày lại càng cô đơn.
4. CÔ ĐƠN
Em tặng tôi một cô đơn nhè nhẹ Giọt giọt đều ngấm thật chậm và êm Như hoang mạc bỗng nhen lên màu cỏ Lòng tôi trống bởi dấu chân em
Em tặng tôi một nỗi cô đơn mỏng Như ánh trăng lan mặt biển êm đềm Em ngoảnh đi, trăng trong lòng tôi khuyết Đêm bạc đầu biển đẩy nước triều dâng
Em tặng tôi một nỗi cô đơn tạm Nốt móc đơn lơ lửng giữa khuông hờ Em có lẽ ngủ quên bên bàn viết Tôi thì thầm thêm lần cuối trong mơ
Em tặng tôi một cô đơn dài thượt Kéo từ nay cho tới muôn đời Tôi sẽ tan giữa rừng người hoang lạnh Em sẽ lạnh lùng khép vành môi
Thế là hết, chẳng còn gì cho tôi Em giữ riêng mình một cô đơn đẹp đẽ Nào tôi ơi, đừng tham điều không thể Đã quá nhiều, để tặng một người dưng.
5. CŨNG LÂU RỒI..!!
Thơ: Tùng Trần
Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu ai Cái nắm tay trong chiều dài bóng ngã Hay bởi tình đầu ra đi vội vã Tiếng em ơi cũng đã lãng quên dần
Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuâng Chẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗi Cũng không còn nhớ hai từ xin lỗi Bởi dòng đường ngược lối những bước chân
Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cần Cho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏi Trái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nói Sợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm
Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êm Bởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mới Muốn con tim để tình duyên đưa lối Cũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.
6. NGÀY KHÔNG NHAU
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Đường xưa hoa nở thật nhiều Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.
Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi Một mình trọn kiếp đơn côi Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.
Trách cho cơn gió hửng hờ Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng Còn gì đâu nữa mà mong Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.
Năm canh thức trắng gọi sầu Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời Đau lòng lắm bạn tình ơi Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.
7. CÓ AI KHÔNG
Thơ: Thiên Gia Bảo
Có ai không cho mượn trái tim đi Để yêu thương tìm về trong hoang hoải Tôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏi Muốn một lần được hạnh phúc thật lâu…
Có ai không xin hãy đặt tên nhau Lên bờ môi thơm ngọt ngào thân ái Một lần thôi cho thời gian ngừng lại Tựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…
Có ai không tôi mượn nét dịu hiền Đôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếm Nếu bờ môi kia vòng hoa tử niệm Tôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…
Có ai không cho mượn cái ôm hờ Tôi rét mướt giữa mùa đơn côi quá Kìa bàn tay cho dù còn xa lạ Nắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…
Có ai không vào giấc mộng êm đềm Viết giùm tôi bài thơ tình dang dở Cuộc đời tôi một phần tư quá nửa Vẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…
Có ai không chơi trò gọi em – anh Anh – là chồng còn em – thời là vợ Chỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợ Để cùng nhau đi đến hết cuộc đời…
Có ai không hãy lên tiếng giùm tôi Đừng e ngại chi mấy lời hoa gió Nếu đã xem tình yêu là hơi thở Thì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.
Cô đơn là một cảm giác đáng sợ, chẳng biết đến và đi khi nào nữa. Những đêm buồn, chỉ có một mình tâm trạng cô đơn lại ùa về, những nhớ mong, khao khát về xa xưa cứ thế làm tâm hồn ta thêm nặng trĩu nỗi lòng. Chẳng ai muốn mình cô đơn, ai cũng muốn mình thật vui vẻ, vì vậy để vui vẻ, hạnh phúc mỗi ngày hãy cười thật tươi, hãy làm những gì mà bạn muốn, cùng gửi những vần thơ, bài thơ cô đơn tâm trạng này đến tất cả những người yêu thơ, những người đang mang tâm trạng nhé.
Còn bao nhiêu thu nữa, đi về?
Một cánh thu rơi, tai lắng nghe!
Những “trận mưa dài” lòng quá thuộc
Thương sao từng đóa rụng bên hè!
Một “nháy phù du” là cuộc sống
Mà sao tha thiết thế, hỡi đời? Biển biếc trời xanh đâu chả có
Cứ nơi đây chen chúc đầu thai?
Đất đau khổ, phải có người đau khổ
Đất nghĩa tình, phải gắn bó một hai…
Đường nghìn dặm, phải có chân nghìn dặm
Cất mình phải cất tiếng hát “hôm nay”!
Em tôi; hỡi người em vĩ đại.
Bữa cơm nghèo, có cánh hoa tươi.
Đêm qua thủ thỉ sương từng hạt
Cho nắng chừ đây ngát hương lài!
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiếng Hát Hôm Nay” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Bên này là núi uy nghiêm Bên kia là cánh đồng liền chân mây Xóm làng xanh mát bóng cây Sông xa trắng cánh buồm bay lưng trời…
Bài thơ cho ta thấy quê hương của nhà thơ Trần Đăng Khoa rất đẹp. Một bên có ngọn núi uy nghiêm như đứng đó từ bao đời nay. Một bên là cánh đồng rộng mênh mông, trải xa tít tắp như đến tận chân trời. ở giữa là xóm làng thân yêu được che bởi bóng cây xanh mát. Xa xa, hình ảnh dòng sông hiện trắng những cánh buồm, trông như đàn chim sải cánh bay trên trời cao. Vẻ đẹp của quê hương nhà thơ làm cho ta thêm yêu quê hương đất nước Việt Nam
Trên đây là bài thơ Quê Em nổi tiếng của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Ông là một thi sĩ ngay từ thuở bé đã được bạn đọc biết đến là một thần đồng. Đọc bài thơ này, chúng ta thêm phần ngưỡng mộ ngòi bút tài hoa của ông đồng thời cảm nhận được tình yêu quê hương đất nước của ông qua những vần thơ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên đất nước. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!
Thơ tình yêu thầm được rất nhiều bạn trẻ yêu thích và săn đón. Yêu thầm tức là yêu đơn phương, một tình yêu thầm kín, không ai biết, không ai hay. Những bài thơ tình yêu thầm thường mang nỗi buồn, nỗi đắng cay, cô đơn, lẻ bóng. Tuy nhiên bên cạnh đó vẫn có những bài thơ đầy lãng mạn của những trái tim thổn thức khát khao yêu thương
Tình yêu thầm, tình yêu đơn phương luôn xáo trộn cảm xúc của con người, đôi khi cười vu vơ khi nghĩ về ánh mắt ai đó, đôi lúc lại buồn hờn dỗi mà chẳng biết tại sao. Hãy cùng nhau đắm chìm vào những bài thơ này nhé!
Tác giả: Chưa Biết Đối: Vẫn lặng lẽ bước bên cuộc đời em Mà lời yêu chưa lần anh dám nói Đôi lần muốn nhưng rồi tim bối rối Sợ nếu người từ chối phải làm sao
Vậy nên thôi chẳng thể nói nên câu Đành lặng im bên nhau như người bạn Quan tâm em những lúc người chán nản Tựa vai vào nghe em kể vu vơ
Rồi một ngày anh viết tặng bài thơ Kể tình yêu âm thầm cây và lá Nhưng chẳng hiểu tại người vô tâm quá Hay dại khờ nên người chẳng nhận ra
Đến một ngày lòng bỗng thấy xót xa Khi hay tin em đã yêu người ấy Anh thầm khóc cho cuộc tình chỉ vậy Theo gió rồi lá chẳng hiểu tình cây
Anh yêu em một tình yêu thầm lặng Dù biết rằng anh chẳng có được em Đã nhiều lần anh cố gắng tập quên Ngừng theo đuổi nhưng tim không cho phép Có những lần con tim anh mỏi mệt Vì hờn ghen em bước cùng người kia Anh chẳng mong hai người phải chia lìa Anh chỉ mong ai kia biết trân trọng Có những lần nhắn tin rồi trông ngóng Năm mười phút em chẳng rep một lời Anh nhắn tiếp “Em bận à? Vậy thôi” Anh xin lỗi anh không phiền em nữa Có những lần anh khép nhẹ cánh cửa Trái tim buồn sống giữa chữ cô đơn Nghĩ về em tâm trạng bỗng tốt hơn Môi em cười làm tim anh chợt nhớ Có những lần con tim anh lo sợ Nhận tin nhắn “Em thấy nhớ người ta” Giọt nước mắt chảy vào trong nhạt nhòa Cố kìm nén “Thôi mà, em đừng khóc” Có những lần lục tin nhắn ngồi đọc Anh lại cười khi chúng mình trêu nhau Lại hi vọng vào một ngày mưa ngâu Em gật đầu, mình yêu nhau anh nhé Có những lần mắt em hai hàng lệ Em bảo rằng chẳng biết kể cùng ai Anh vội đến cho em tựa vào vai Lau nước mắt “Thôi nào khóc xấu lắm” Anh yêu em một tình yêu thầm lặng Một tình yêu chẳng cần được đáp đền Một tình yêu dù muốn cũng không quên Một tình yêu sẽ ở bên anh mãi Dù cách xa hay dù có trở ngại Anh vẫn đến đưa vai em tựa vào Không chính chắn cũng chẳng phải ngọt ngào Anh yêu em, một tình yêu thầm lặng… * * * Việt Hoàng
Ai thắp giùm tôi ngọn lửa lòng Để tôi sưởi lại những ngày không Để tôi ngùi nhớ vầng trăng cũ Thuở ấy chiều mưa trên bến sông
Người ấy thầm mang một nỗi buồn Nỗi buồn trăn trở nhớ quê hương Chạnh lòng thương kiếp người viễn xứ Đọng chút tình vương ở cuối đường
Người vì chữ hiếu phải sang sông Một sáng trời trong ửng nắng hồng Tôi tắt lửa lòng từ dạo ấy Bao mùa Xuân – Hạ -với Thu – Đông
Thấm thoát mười năm cách biệt nhau Mười năm mòn mỏi trái tim đau Vườn hoang thưa nắng tường rêu phủ Chẳng biết người xưa… nay ở đâu?
Khắc khoải năm canh nuốt lệ thầm Trong tôi hoài vọng mối tình câm Nàng thơ từ dạo sầu lên mắt Tắt tiếng lòng ngân khúc nguyệt cầm
Tác giả: Phụng Hải Đăng
Anh rất nhớ và yêu em nhiều lắm Nhưng ngại mà đâu có dám nói ra Sợ làm phiền ảnh hưởng đến người ta Thôi lặng lẽ mình tự yêu thầm vậy
Ngày qua ngày mà lòng buồn thế đấy Nhìn người ta rồi thầm nhớ trộm yêu Một chút thôi đâu dám ước mơ nhiều Yêu lặng lẽ một mối tình trong mộng
Mới gặp em mà trái tim rung động Người yêu thầm hỏi có tội không em ? Mối tình câm đầy mộng mỵ khát thèm Dù biết trước không thể thành khát vọng
Tôi yêu em nên suốt ngày mơ mộng Mãi chung tình mà không muốn yêu ai ! Đời mịt mù đâu có thấy tương lai Cứ như thế một mối tình dại dột
Ngọn lửa tình đang ngày đêm thiêu đốt Trái tim tôi đã yêu quá mất rồi Dẫu biết rằng tình chẳng thể chung đôi Chót yêu em mối tình si tuyệt vọng!
Tác giả: Chử Văn Hòa
Người con gái anh thương thầm năm ấy Cho lòng anh biết mấy nhớ nhung nhiều Anh muốn mình được gọi lấy từ yêu Sao khó vậy bởi một điều anh nhát
Những chiều hè nghe tiếng ve ca hát Cành phượng hồng phai nhạt nắng oi nồng Lúc chia tay em còn nhớ hay không Dòng lưu bút được lồng trong trang vở
Những năm tháng cách xa anh rất nhớ Anh thương thầm một thuở áo dài ơi Ước gì đây của ngày đó một thời Anh sẽ nói những lời yêu em nhất
Bởi tình anh yêu em là chân thật Thời gian dài thực chất chỉ lặng câm Nhớ về em anh lặng lẽ âm thầm Và em đã ra khỏi tầm tay với
Em đã có một tình yêu thương mới Hạnh phúc trong em phơi phới tương lai Để lại trong anh những tiếng thở hoài Thương thầm nhé để đêm dài đơn lẻ.
ĐƠN PHƯƠNG
Tác Giả: Khổng Trung
Khi anh biết tim mình phải lòng em Là anh chọn đơn phương mà im lặng Cho nổi nhớ thương nằm im trong miền băng lạmh Sẽ không bao giờ thấy được nắng ngày mai.
Khi anh biết chuyện tình mình không có tương lai Là anh đã miệt mài tìm cách loại bỏ Yêu một người không yêu mình thật khó Hi vọng nhiều nhưng mãi là cuộc tình đơn phương
Khi anh biết mình yêu em quá đậm sâu Là anh đã biết ngày sau tim sẽ thổn thức Vì yêu em !anh yêu nhiều hơn hơi thở Anh tự trách mình không biết cách để em yêu.
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Một buổi hoa tàn theo lá bay Tôi ghé về đây góc phố này Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ Nỗi niềm theo gió hát tìm mây
Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy Cô chẳng về đây với vấn vương? Không dành cho nhau lời sau cuối, Có chi cô hỡi chuyện đời thường
Tôi đã dặn lòng không trở lại Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng, Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?
Con đường trơ trọi chờ rêu phủ Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi
Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa Cho tình trọn vẹn một niềm mơ Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế, Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ
Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh? Không hò hẹn cũng quên rồi xao động Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…
Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng, Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…
Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ, Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…
Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn
Anh không còn trở lại bến ngày xưa Hàng cây cũng mới vừa vàng hết lá Sầu nón nghiêng theo đà cơn gió đã Bay xuống lên nên rách cả bên vành.
Mỗi chiều về canh cánh nhớ đợi anh Rồi thờ thẩn dỗ dành đôi chân bước Bèo cứ theo dòng nước trôi lần lượt Buồn lệ tuôn mắt ướt đẫm nhạt nhòa.
Em đâu ngờ…mình đã quá thiết tha Trao gởi nhớ đậm đà về phương ấy Tinh yêu em luôn đong đầy đến vậy Chỉ đơn phương anh đâu thấy được nào.
Chiếc lá vàng đang đảo lộn trên cao Con đò cũng cắm sào neo bến vắng Phía trời xa vầng Trăng xưa sắp lặn Còn mình em ngồi bẽn lẽn trông chờ.
Tác giả: Hoàng Đài
Tự bao giờ ta đã thấy yêu em Trong giấc mơ khát thèm từng hơi thở Nhạt môi hờn biết bao mùa trăng vỡ Mong cùng người trao gởi mảnh tình si
Tự bao giờ tim ta đã khắc ghi Hình bóng ấy ôm ghì trong nỗi nhớ Những canh thâu tiếng lòng luôn nhắc nhở Ước một lần duyên nợ sánh cùng nhau
Ta nâng niu cho tình mãi xanh màu Dù năm tháng mòn đau con tim nhỏ Nguyện một lòng bên đời tình yêu đó Đợi ân nồng , bỏ ngỏ chốn bồng lai
Em ở đâu người thục nữ trang đài Nơi trần thế gót hài anh mãi đợi Dẫu đường dài thân một mình chới với Có hình em dịu vợi khúc tơ sầu.
Tác giả: Bùi Tráng Sĩ
Yêu đơn phương có bao giờ hạnh phúc Lòng khi nào cũng dục thúc buồn tênh Biết bao giờ hình bóng ấy anh quên Cùng giấc mộng mang tên em… nhỉ?
Ờ thì đêm anh một mình tự kỉ Viết vần thơ với cảm nghĩ giờ đây Ờ tâm hồn lúc nào cũng trên mây Đếm nỗi nhớ từng phút giây tha thiết
Yêu đơn phương nhưng vô cùng da diết Rất thật lòng mà chẳng biết ngày mai Là ngày mai em sẽ ở bên ai Anh lặng lẻ trong men sai tình mãi
Em biết không đêm anh thầm sợ hãi Rồi một ngày em sẽ phãi bên ai Cho phố buồn, con phố vắng, phôi phai Cho anh mãi nhiều đắng cay, thương nhớ!
Tác giả: Nguyễn Thùy Dương
Hoàng hôn xuống khung trời lặng đìu hiu Em nhớ anh thơ thẩn giữa chiều tàn Con phố buồn em lẻ bóng lang thang Càng cố quên sao lòng càng nhung nhớ.
Em nhớ anh cồn cào trong nhịp thở Hỡi người thương giờ anh ở nơi đâu Em chơi vơi đứng giữa vạn nẻo sầu Yêu đơn phương bao đêm thâu trằn trọc.
Em nhớ anh… nhiều lần em bật khóc Tự hỏi lòng sao quá ngốc yêu anh Đơn phương chi cho tim vỡ tan tành Còn đâu mộng một ngày thành đôi lứa.
Em nhớ anh… tê tái giữa chiều mưa Không thể quên kỉ niệm xưa mình có Mưa tí tách nghẹn ngào đôi mắt đỏ Lệ cay xè nhung nhớ đó không nguôi.
Em nhớ anh trong lặng lẽ ngậm ngùi Lê bước buồn thui thủi giữa trời Đông Yêu đơn phương nghe tan nát cõi lòng Dù đớn đau nhưng tình là mãi mãi.
Em nhớ anh với bao ngày trống trải Nhớ những dòng tin nhắn ấy mỗi ngày Dù ta mãi chẳng có duyên gặp lại Vẫn nguyện cầu anh nơi ấy bình an.
Tác giả: Tăng Minh Luân
Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ Tim sẽ đau nhưng chẳng hận bao giờ. Bước vào yêu lòng đầy bỡ ngỡ Tình đầu đời là duyên nợ trăm năm. Tôi là tôi, vẫn chiếc bóng âm thầm Yêu nhiều lắm nhưng không hề nói. Yêu đơn phương làm chi nên tội Chỉ mãi chung tình dù em mãi xa xôi.
Tác giả: Thiên Xứ Bình Minh
Khi say ta mới biết ta nhớ ai Biết trời đêm sao lại thêm dài hơn Khi cô đơn cứ gọi người ta mãi Dẫu ta biết hai ta chẳng được gì
Vậy mà còn lo lắng cái điều chi Cảm xúc thật chắc mày hiểu rõ nhất Nhưng tình cảm đành chon vào đáy vực Yêu đơn phương như rắc muối vào tim.
Những bài thơ tình yêu đơn phương, thơ tình yêu thầm kín hay nhất nói về cảm xúc của trái tim. Khi trái tim bạn bắt đầu loạn nhịp bởi một bóng hình ai đó, bạn biết nhớ nhung, đôi khi buồn vui bất chợt. Sao không thử mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình đến đối phương cơ chứ!
Tác giả: Xương Rồng Đen
Một chút thương yêu gửi cho người ấy Dường như vô tình anh chẳng thấy đâu Để lại cho em một chút thương đau Tình yêu đơn phương nên nào ai thấy? Một chút vu vơ gửi cho người ấy Gom cả sao trời em cấy thành thơ Một chút mộng mơ bên bờ thương nhớ Chỉ một chút hờn vô cớ…để đau Một chút gió yêu đã cảm đã sầu Đâu phải tình đầu mà sao ngẫn ngơ Đâu phải còn thơ mà hờn trăng gió Chỉ một chút đùa..sao nhớ làm chi? Chỉ chút ngu ngơ tim lạc đường đi Họ đã nói chi làm mi bối rối? Để một chút buồn vương vương lên gối Ôi chuyện tình yêu… bôi rối muộn phiền Chỉ chút vu vơ mà em xao xuyến Đâu có hẹn hò mà mến mà thương Tình yêu đơn phương sẽ là tình buồn Em đong sợi buồn để… thương mình em.
Tác giả: Tráng Sĩ
Chén rượu đêm nay quá nồng cay, quá đắng Quá ấm lòng kẻ mang phận đơn coi Chẳng kịp yêu thương, em đã bên ai đó mất rồi Trách ai đây ? Trách vì tôi hèn nhát
Hay trách em, tôi trách em phụ bạc Đã vô tình bóp nát trái tim yêu Bỡi đơn phương nên tôi khổ thật nhiều Lòng chua xót những chiều tôi mong đợi
Cạn chén thứ hai vì không tròn duyên nợ Mỗi đứa một đường, gặp gỡ ở trong mơ Chữ yêu thương, giờ đây, có lẻ quá xa vời Cùng nỗi nhớ, cùng những lời chưa kịp nói
Cạn chén thứ ba cho nỗi buồn đêm tối Ngắm con nước theo dòng, cơn gió thỗi, mưa rơi Tôi nửa say, tôi nửa tỉnh, tôi hỏi đời Yêu đơn phương có bao giờ là hạnh phúc!
Tác giả: Yêu Thoáng Qua
Anh cứ để cho tình em chết lặng Ôm thương đau cay đắng với tủi hờn Và nhớ nhung vùi lấp cả linh hồn Cho em thấy vẫn hơn là khổ lụy.
Anh cứ để con tim yêu loạn trí Bởi vương tình nào nghĩ tính gì đâu Bao ngày qua xé nát trái tim nhàu Tìm hơi ấm ngọt ngào còn đọng lại.
Anh cứ để cho lòng em tê tái Tâm hồn này ngây dại bởi vì yêu Cứ ngu ngơ vun đắp mối tình phiêu Trong sâu thẳm nhiều điều đang muốn nói.
Anh cứ để bao tháng ngày lầm lỗi Vì si mê lạc lối ôm đắng cay Bởi trong anh chẳng nhớ đến tình này Do em đã đắm say nên níu kéo.
Anh cứ để trái tim yêu khô héo Sẽ chẳng còn lẽo đẽo làm phiền nhau Cho em quên những phút giây ngọt ngào Từng hạnh phúc gửi trao tình sâu nặng.
Anh cứ để lãng quên trong sầu lắng Cuộc tình như vạt nắng thoáng qua thềm Trong mơ màng lại tưởng sẽ ấm êm Chợt tỉnh giấc ướt nhèm dòng ngâu đổ.
Anh cứ để mặc cho em nhung nhớ Yêu đơn phương mà ngỡ trái tim thề Mộng xa vời dệt nghĩa trọn phu thê Giờ vỡ lẽ thoáng nghe hồn chết lặng.
Tác giả: Nguyễn Ngọc Hoàng
Cười em nhé rồi mai chia tay mãi ! Chuyện yêu đương lay lắt trải đường mơ Mộng vu vơ em hỡi cuộc tình hờ Ta chết đuối trong nụ cười em thơ mộng .
Em vẫn cứ vô tình gây biển động Vỗ vào ta những cơn sóng điên cuồng Ta đắm chìm tận sâu thẳm đại dương Đã ngây ngất rã rời quên phương hướng .
Em tột đỉnh nguy nga lầu gác phượng Có bao giờ em nhìn xuống bãi vực sâu Gã si tình nuôi mộng tưởng bấy lâu Hoá thành Cuội… góc đa sầu vọng nguyệt .
Yêu đơn phương , khác gì trang tiểu thuyết Trách trời già sao cay nghiệt bất công Tủi phận mình sao lại quá long đong Rồi đêm đến hay hờn mưa trách nắng .
Ngày tháng qua , gánh tình càng trĩu nặng Đã yêu người nhưng vẫn lặng tiếng im hơi Đấng râu mày sao nhát gái quá đi thôi !… Tình câm nín … tình trôi vào tuyệt vọng .
Em đỉnh cao như diều trong gió lộng Xa quá rồi , đã xa tít biển khơi Yêu không thành đành gọi cố nhân ơi ! Tình yêu ấy… chỉ trăng soi đáy nước .
Hãy cho ta một linh đơn thần dược ! Chút men cay quên gác tía lầu hồng Quên nụ cười quên cả bóng giai nhân Tình câm nín … chỉ âm thầm đau khổ .
Tác giả: Băng Thiên Hà
Ta có là gì trong trái tim em Bởi người ấy với em là tất cả Ta có buồn đâu khi mùa đông thay lá Cái lạnh về cắn xé những làn da.
Ta có buồn đâu khi em ở quá xa Dù những lúc đôi ta ngồi bên cạnh Đắm đuối nhìn em vào sâu đôi mắt lạnh Ta có buồn đâu dù hi vọng mong manh.
Ta muốn lắm tay em nhưng lại sợ em không đành Ta muốn ôm chặt em nhưng ta biết em muốn dành người khác Ta muốn hôn lên môi emnhưng ta sợ làm tình em tan nát Ta một mình ta hát nỗi cô đơn…!
Tình yêu đơn phương của ta Ta yêu em nồng nàn say đắm Ta yêu em đằm thắm dịu dàng Ta yêu em hạnh phúc vô vàn… Ta yêu em ngập tràn đau khổ…!
Ta yêu em đơn phương Chẳng có con đường nào cho chúng ta cùng bước Chỉ có con đường ta mơ tưởng Nhưng đó là mơ ước của riêng ta Ta yêu em đơn phương Lên cũng chẳng có bài ca nào cho chúng ta cùng hát Có một bài ca chính tim ta sáng tác Nhưng nó không có lời và chỉ có những giai điệu buồn thương.
Người ta yêu ơi em biết không… Cuộc đời này sẽ chẳng có gì trọn vẹn Ta yêu em không bao giờ hối thẹn Không thân oán một lời dù chẳng được em yêu.
Ta vui khi thấy em cười… Ta buồn khi em khóc… Ta sẽ không đùa giỡn em như một cuộc tình chơi Và ta là gã đàn ông bỉ ổi.
Ta trân trọng em! Mối tình đầu của em và người ấy Những kỉ niệm sẽ ngọt ngào biết mấy Ta mong em mãi mãi với niềm vui…
Đừng bận tâm gì về ta nhé em ơi! Cuộc đời đẹp là khi chưa hoàn hảo Dẫu chỉ vui một lần trong mộng ảo Rồi trăm năm mắt lệ sẽ tuôn trào.
Đừng bận tâm gì về ta nhé em ơi! Tình yêu đẹp có nghĩ gì được mất Cuộc sống bon chen tình tiền vật chất Bao kẻ điên rồ giành giật lẫn nhau Nhưng ta sẽ không giành giật em đâu Người con gái dịu dàng ta yêu mến Em là nữ hoàng trong trái tim ta Và ta là thần dân nhỏ bé Hãy gọi tên ta khi em cần nhé! Bởi sự chân thành của ta là vô kể Bất cứ khi nào… ta sẽ đến bên em…!
Tác giả: Phùng Mạnh Tiếp
Có một điều anh chưa nói cùng em Bao lâu nay vẫn thầm thương trộm nhớ Tại cứng cỏi nên lòng luôn lo sợ Yêu đơn phương nhìn hạnh phúc em cười.
Có một điều thầm kín giấu đi thôi Chắc em cũng chưa bao giờ nghĩ thế Nếu một mai chỉ cần em có thể Được bình yên chẳng lo lắng chuyện đời.
Được như vậy thì anh sẽ rất vui Vì cất đi một tình yêu vẫn giấu Biết đâu nói lời yêu thương quá vội Để lâu dần sẽ còn lại vết đau.
Rồi có thể khi xa sẽ nhớ nhau Nhưng anh tin không gặp sẽ vẫn giữ Những tình cảm thiêng liêng dù đã cũ Vẫn trong anh như mới ngày hôm qua.
Đến lúc này muốn nói lên tất cả Ngàn lời yêu chỉ dành em duy nhất Luôn mong rằng em nhận ra sự thật Có một điều anh chưa nói cùng em.
Tác giả: Hoài Vân
Họ nắm tay nhau dưới ánh đèn Đi trên con phố đã thân quen Tôi nhìn họ bước lòng buồn rượi Thế giới chỉ còn màu trắng đen
Họ bước bên nhau không nhớ tôi Ôi cô gái nhỏ về đi thôi Lời yêu chưa nói với người ấy Giờ họ,xem kìa,rất đẹp đôi !
Tôi cất nỗi buồn vào phía trong Không cho ai thấy bão trong lòng Khi đi bên họ tôi cười nói Khi ở một mình tôi khóc không
Một người là bạn,một người yêu Hai người họ đẹp biết bao nhiêu Lời yêu chưa nói,thôi câm lặng Tôi bước lang thang dưới bóng chiều…
Tác Giả: Huy Hùng
Yêu đơn phương là yêu thầm lặng lẽ Yêu một mình và yêu thật say mê Nhớ người ta quằn quại suốt đêm trường Nhưng không dám ngỏ lời khi đối diện
Yêu đơn phương là tình yêu không hò hẹn Chưa một lần dìu nhẹ bước bên nhau Chưa trao nhau dù một nụ hôn đầu Chưa cùng nhau để một lần say đắm
Trót gặp nhau chỉ biết nhìn và ngắm Rồi ngỡ ngàng nhìn người đi khuất bóng Yêu đơn phương là đan nhiều ước vọng Dựng lầu mơ xây gác trọ tình yêu
Nhưng mơ nhiều mà có nhận bao nhiêu Nên trọn kiếp tôn thờ trên cõi mộng Yêu đơn phương là tình yêu vô vọng Tựa đường dài chỉ một lối đi thôi.
Tác giả: Miên Du
Mùa hạ về, mưa bất chợt Mưa làn tóc ướt, sợi mềm rối ren Em hong khô, trong gió tháng bảy Buộc đuôi gà, thuở xưa mới quen Có mùa si giật mình thổn thức Lùa nắng ngâu, tạnh ngời mắt nai Để dành dõi, dáng mềm cỏ lá
Hình tóc đuôi gà, hiện nơi nơi Anh vẫn yêu, tóc ấy thời mới lớn Thuở cô bạn học, đọc thơ Xuân Quỳnh Giờ ra chơi, nụ cười duyên bạn gái Tay bới tóc, buộc kiểu đuôi gà cao Gió đưa tóc, lung lay như cọng cỏ Mỏng manh bay, êm hương kín mũi chào Những bạn trai, ngây ngất đến trêu ghẹo Tay vuốt tóc, tinh nghịch ” mình yêu nhau ”
Cô bé ơi, tóc đuôi gà xinh thế Nắng gió về, nũng nịu cái trâm duyên Có người say, đi theo như bảo vệ Chỉ muốn giữ, mái tóc làm của riêng Ngắm không chớp, đôi mắt tự điều khiển Chân quên mỏi, chiều tan trường lặng lẽ Đi theo em, quen hết ngỏ ngách đường Bởi tóc em đuôi gà, nên em cũng có đuôi.
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Một buổi hoa tàn theo lá bay Tôi ghé về đây góc phố này Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ Nỗi niềm theo gió hát tìm mây
Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy Cô chẳng về đây với vấn vương? Không dành cho nhau lời sau cuối, Có chi cô hỡi chuyện đời thường
Tôi đã dặn lòng không trở lại Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng, Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?
Con đường trơ trọi chờ rêu phủ Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi
Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa Cho tình trọn vẹn một niềm mơ Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế, Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…
Những bài thơ tình yêu thầm kín chứa đựng nhiều cảm xúc luôn khiến chúng ta rung động bồi hồi mỗi khi đọc được. Trong tình yêu, có lẽ yêu đơn phương là thứ tình cảm buồn bã đau đớn nhất khi mình chỉ dám đứng ở phía sau âm thầm quan tâm người ấy. Cùng nhau cảm nhận những bài thơ này ngay nhé!
Biết rằng người chẳng yêu đâu Chỉ là giễu cợt mang sầu, gửi tôi Lạ thay sao cứ bồi hồi Mỗi khi trò chuyện tim tôi rực hồng.
Người trao nỗi nhớ hoài mong Tặng cho tôi mớ tơ lòng ngổn ngang Thế nhưng ánh mắt dịu dàng Làm tôi xao xuyến nở nang nụ cười.
Người luôn giả bộ xinh tươi Bên tôi quyến rũ môi cười động viên Biết nhưng sao vẫn dịu hiền Bởi tôi trót lỡ lặng yên thương thầm.
Trót mang một mối tình câm Nhưng lòng tôi mãi âm thầm mến yêu Nếu như được phép làm liều Thì tôi sẽ giết để yêu trọn đời.
Em vẫn chờ anh nơi ấy xa xôi. Có về ko ? Nói em còn hy vọng. Đừng để em ngày ngày luôn trông ngóng. Anh ko về ! để em đợi hoài công.
Chiều dần buông em nhìn về phía biển. Nơi xa mù anh có được bình yên.? Tình chúng mình sao cứ mãi ngủ yên ? Ko trở giấc cho ta thành duyên nợ.?
Lạnh lắm rồi khi em vẫn bơ vơ. Chiếc áo mỏng đâu làm em đủ ấm. Anh vô tâm nên có nào hiểu thấu.? Có một người vẫn thầm lặng yêu anh.
Vẫn khoắc khoải trong những ngày cô quạnh. Khát khao nhiều vòng tay ấy anh trao. Có thương nhau xin chớ để khổ sầu. Đừng để em chờ lâu anh yêu dấu !
Có lúc gần cũng có lúc xa xôi Bởi kề bên vẫn như người xa lạ Nỗi nhớ nào khiến cho lòng buồn bã Khi chẳng còn những thứ đã từng mong
Ai sổ lồng..tựa chim sáo sang sông Ai đắng cay giấc mơ hồng tan vỡ Trách ai đây khi đời duyên chẳng nợ Để canh tàn không tròn giấc ngủ trơ
Ngày yêu nhau nào biết được chữ ngờ Ở tương lai là bến bờ vô định Ai biệt ly mà không lần bịn rịn Không xót xa rồi nghèn nghẹn chạnh lòng
Mơ thật nhiều rồi tất cả bằng không Thì sao khỏi chất chồng bao nỗi nhớ Tình vỡ tan đâu hẳn đời đang dở Nhưng giọt sầu nức nở tránh được sao?
Anh rất nhớ và yêu em nhiều lắm Nhưng ngại mà đâu có dám nói ra Sợ làm phiền ảnh hưởng đến người ta Thôi lặng lẽ mình tự yêu thầm vậy
Ngày qua ngày mà lòng buồn thế đấy Nhìn người ta rồi thầm nhớ trộm yêu Một chút thôi đâu dám ước mơ nhiều Yêu lặng lẽ một mối tình trong mộng
Mới gặp em mà trái tim rung động Người yêu thầm hỏi có tội không em ? Mối tình câm đầy mộng mỵ khát thèm Dù biết trước không thể thành khát vọng
Tôi yêu em nên suốt ngày mơ mộng Mãi chung tình mà không muốn yêu ai ! Đời mịt mù đâu có thấy tương lai Cứ như thế một mối tình dại dột
Ngọn lửa tình đang ngày đêm thiêu đốt Trái tim tôi đã yêu quá mất rồi Dẫu biết rằng tình chẳng thể chung đôi Chót yêu em mối tình si tuyệt vọng!
Áng mây hồng cuối trời xa ấy Cuối chiều rồi sao vẫn rong chơi Nắng đã khuất lưng đồi rồi đấy Ở nơi này mưa bắt đầu rơi
Làn mây khóc hoàng hôn lất phất Rất nhẹ nhàng chợt hóa biển dâu Ta mơ mộng hồn ai ngây ngất Rất nặng lòng, tan biến về đâu?
Hoàng hôn tím, trời mưa ướt áo Mây u sầu mây khóc vì ai? Khói thuốc rớt màn đêm mờ ảo Ta điên cuồng một nửa trăng phai…
Khi anh biết tim mình phải lòng em Là anh chọn đơn phương mà im lặng Cho nổi nhớ thương nằm im trong miền băng lạmh Sẽ không bao giờ thấy được nắng ngày mai.
Khi anh biết chuyện tình mình không có tương lai Là anh đã miệt mài tìm cách loại bỏ Yêu một người không yêu mình thật khó Hi vọng nhiều nhưng mãi là cuộc tình đơn phương
Khi anh biết mình yêu em quá đậm sâu Là anh đã biết ngày sau tim sẽ thổn thức Vì yêu em !anh yêu nhiều hơn hơi thở Anh tự trách mình không biết cách để em yêu.
Một buổi hoa tàn theo lá bay Tôi ghé về đây góc phố này Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ Nỗi niềm theo gió hát tìm mây
Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy Cô chẳng về đây với vấn vương? Không dành cho nhau lời sau cuối, Có chi cô hỡi chuyện đời thường
Tôi đã dặn lòng không trở lại Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng, Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?
Con đường trơ trọi chờ rêu phủ Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi
Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa Cho tình trọn vẹn một niềm mơ Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế, Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…
Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn bài thơ tình yêu thầm ấn tượng nhất. Với những vần thơ chứa đựng nhiều tình cảm và nỗi niềm mà những bài thơ này luôn được nhiều bạn tìm đến để giải tỏa tâm trạng của mình. Hãy thử một lần bày tỏ biết đâu lại thành công đấy! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!