Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 17/02/2026

Nụ hôn đầu ta đã gửi
Lên mặt hồ trong suốt đời ta
Còn một nửa chìm trong tê tái
Theo mùa thu ngày ấy đi xa

Mùa thu trước - Hoàng Vũ Thuật

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 17/02/2026

Tương Tư Chiều

Tương Tư Chiều

Tương Tư Chiều (Xuân Diệu)

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!
Gió bao lần từng trận gió thương đi,
– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Tương Tư Chiều” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Thơ Thơ (1938), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TOP bài thơ về nỗi nhớ da diết hoang hoải một tình yêu

Những bài thơ về nỗi nhớ da diết hoang hoải một tình yêu, là những bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu, thơ nhớ anh, nhớ em… những nỗi nhớ không tên. Những vần thơ nhớ mong da diết về một tình yêu sâu thẳm, một kí ức xa xôi. Những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết mang tâm trạng, buồn, cô đơn trong tình yêu.

Nỗi nhớ da diết trong tình yêu được thể hiện qua những câu thơ, bài thơ mang nặng cảm xúc. Những câu thơ về nỗi nhớ càng đọc, càng buồn và càng nhớ người yêu hơn.

Nội Dung

Trong tình yêu, thì nỗi nhớ mong thể hiện sâu sắc sự sâu đậm trong tình yêu, nỗi nhớ da diết người yêu khi người yêu ở xa, nỗi nhớ người yêu cũ. Cùng đọc, cùng cảm nhận top bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu da diết mang nặng cảm xúc được chúng tôi tổng hợp và chia sẻ dưới đây nhé.

Lại mưa rồi!
Anh biết phải làm sao?
Nỗi nhớ em thêm cồn cào da diết
Không ở bên thì làm sao em biết

Có nỗi buồn len lỏi đáy con tim
Xa em rồi, còn nỗi nhớ hàng đêm
Lời thiết tha mình chia tay ngày ấy
Dấu luyến lưu, anh quay lưng bước vội

Giọt lệ lòng cứ nghèn nghẹn trực rơi
Yêu em rồi, chỉ muốn có em thôi
Biết làm sao?
Đành gửi đêm thanh vắng

Trời trong xanh, yên bình và phẳng lặng
Mà trong lòng quằn quặn nỗi nhớ mong
Yêu là gì?
Mà ngày đợi, đêm trông…

Chỉ nhớ thôi, chẳng lời nào tả xiết
Anh giữ trong tim, thương chẳng biết mệt
Len chút buồn, hạnh phúc chưa tròn câu
Em yêu à!

Đừng buồn, đừng lo âu
Mình sẽ kề bên cả ngàn ngày nắng, gió
Trong ngàn đêm ánh trăng vàng lấp ló
Soi má em hồng vui cuộc sống bình yên

Được bên em xây hạnh phúc vững bền
Chỉ nghĩ thôi bất chợt cười rạng rỡ
Tim thao thức như ngàn con sóng vỗ
Thương rất nhiều, đêm nhớ em khôn nguôi

Tác giả: Phạm Hải Đăng
Chiều về, trời đổ mưa tuôn
Phải chi trời cũng dỗi hờn như tôi
Làm sao gửi nhớ đến người ?
Cho hai nỗi nhớ thành đôi vợ chồng !

Bâng khuâng hỏi khéo tim hồng
Bên này bên đó có mong có chờ
Đêm nằm đầu gác gối mơ
Hỏi nơi phương ấy người giờ ra sao ?

Cứ chiều lòng dạ nôn nao
Năm chờ tháng đợi ngày trao ân tình
Nhớ không em, chuyện chúng mình
Tỏ tình “mắc cỡ” nín thinh mỉm cười !

Nhớ nhiều ánh mắt bờ môi
Khi đôi tay nắm chẳng lơi chẳng rời
Để trăng nay nhú qua đồi
Gửi em nỗi nhớ đến người anh yêu !./.

Tác giả: Đào Nguyễn
Em vẫn biết mình xa ngàn dặm
Để đêm buồn gửi gắm vào thơ
Nhiều khi lệ chảy hoen mờ
Nhớ anh chỉ biết mộng mơ hão huyền

Anh có hiểu tình duyên vụn vỡ
Khiến cho mình đau khổ lắm không?
Sầu đau nghẹn đắng trong lòng
Bởi bao thề hẹn chờ mong mất rồi

Ôi cách trở sầu rơi đọng mãi
Biết xa rời nhưng phải làm sao..?
Nhìn nhau mắt lệ tuôn trào
Phải quên người hỡi…? Dù bao nghĩa tình

Anh vẫn chỉ làm thinh chẳng nói
Có biết rằng …?em hỏi mà đau
Ngồi đây với nỗi âu sầu
Bỗng nghe mặn chát từ đâu tạo thành

Bao kỷ niệm ngày xanh đã mất
Nghĩ lại rồi thấy thật xót xa
Mình em lặng ngắm trăng tà
Gặm thêm khoảng cách tình ta héo mòn…!

Tác giả: Hảo Trần
Nhớ anh em gửi vào thơ
Gửi thương gửi cả ngẩn ngơ trong lòng
Trời chiều ai thả nhớ mong
Em gom sợi nắng về hong nỗi niềm

Gần nhau cảm thấy bình thường
Vắng nhau mới thấy vấn vương trong lòng
Dấu niềm thương nhớ mênh mông
Vào thu xanh biếc, vào hồng chân mây

Lúc gần thương nhớ đâu đây..?
Khi xa mới biết … đời này có anh
Đêm nằm thao thức năm canh
Vần thơ em viết, tặng dành mình ơi…

Tác giả: Hạnh Nguyễn
Em yêu anh sao cồn cào nỗi nhớ
Nhớ thật nhiều khắc khoải mỗi đêm thâu
Đã nhiều lần em thao thức thật lâu
Để lần tìm thật sâu trong nỗi nhớ

Có những đêm em cuộn mình trăn trở
Hoang hoải tìm hơi thở ấm nồng xưa
Tình yêu anh như cơn gió ban trưa
Thoảng qua rồi để mình em nỗi nhớ

Em và anh hai đứa ở hai bờ
Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế
Em giang tay nhưng sao ôm không xuể
Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Nếu biết yêu mà đau khổ người ơi
Thì em nguyện cả đời xin cô lẻ
Một mình em xin lặng lẽ đơn côi
Để khỏi u sầu, khỏi nhớ người ơi!

Tác giả: Liên Phạm
Nhớ em nhớ cả dáng hình
Nhớ lời hò hẹn ngày mình quen nhau
Trao nụ hôn kết duyên đầu
Ngọt ngào, luyến ái khắc sâu trong lòng…

Xa em anh nhớ, anh mong
Anh lưu dáng ngọc ở trong tim mình
Dịu dàng như ánh bình minh
Nồng nàn như sóng ru tình đam mê

Một chiều dạo bước triền đê
Cỏ may bám gấu đi về níu chân
Yêu em xa cũng hoá gần
Bởi em chứa cả mùa xuân ngọt ngào…

Em đẹp như ánh trăng sao
Vẹn tròn son sắc thanh tao, nồng nàn
Tình anh dịu vợi chứa chan,
Gửi hồn theo gió mây ngàn tới em!

Những bài thơ hay về nhớ anh, nhớ em da diết một tình yêu là những bài thơ hay về nỗi nhớ, thể hiện sự nhớ mong, da diết khi ở xa người yêu. Nỗi nhớ người yêu trong đêm cồn cào ruột gan, thao thức thể hiện một tình yêu sâu đậm và thủy chung.

Thơ: Vũ Thắm
Cứ hỏi hoài em:Nhớ anh không?
Nhớ chứ sao không? Nén trong lòng
Đường xa vạn nẻo chưa quay gót
Em nhớ anh nhiều! Suốt cả đông…

Mỗi sáng mỗi ngày em vẫn yêu
Nhớ anh từ sáng đến xế chiều
Yêu ai đêm vắng buồn thao thức
Em vẫn yêu người,vẫn mãi yêu…

Cứ hỏi em hoài yêu anh không?
Không lẽ mình yêu tối rồi không?
Sáng mai thức dậy là em nhớ
Em yêu anh hoài! Biết hay không?

Con gái chúng em thích giận hờn
Để chờ ai đó dỗ dành thương
Sao anh ngơ ngác vờ không biết
Em mãi yêu hoài,chớ hỏi không?

Sao mãi hỏi em suốt mỗi ngày
Tim em vẫn có bóng hình ai?
Yêu anh! Đến chết không hối tiếc
Mặc kệ không là duyên trúc mai…

Hỏi mãi chi em suốt cuộc đời
Sáng nào cũng hỏi mãi không thôi
Em vẫn trả lời anh như thế
Em mãi yêu anh đến trọn đời!!

Tác giả: Trần Thùy Linh
Chiều mưa này nỗi nhớ cứ trào dâng
Anh nơi đó biết chăng lòng khắc khoải
Đã bao ngày tình chìm trong hoang hoải
Trái tim hồng từng chuốc những niềm đau

Có phải là ta đã lạc mất nhau
Giữa đường đời biết bao điều ngang trái
Cố đi tìm để duyên nồng ươm trải
Xây tình thơ dù lỡ có muộn màng

Đậm bóng hình em cứ mãi riêng mang
Để giấc mộng từng đêm về thổn thức
Trái tim yêu cuồng dâng nơi lồng ngực
Ngõ hồn này từng khắc đếm chờ mong

Đã trải qua phận đời lắm long đong
Tâm hồn ấy từng chìm vào hoang lạnh
Khi gặp anh ánh nồng như sóng sánh
Dạ bồi hồi khao khát một lời yêu

Chiều mưa này nỗi nhớ cứ hoài thêu
Dệt mộng thắm cho đời hương dịu ngọt
Anh nơi nào có nghe tim lảnh lót
Nơi này em nguyện mãi mộng tình sâu

Tác giả: Nguyễn Đức Tùng
Dẫu biết rằng em không bao giờ quay lại
Nơi những con đường trải nắng của thành đô
Nơi có thình yêu anh đây đang mong đợi
Nơi có những chiều lác đác lá thu rơi!

Dẫu biết rằng em không bao giơ quay lại
Phố cũ anh về…ôi lẻ bóng đơn côi!
Chân anh bước vội trong lòng nghe đau nhói
Em đã xa rồi – tan giấc mộng trong tim !

Dẫu biết rằng em ko bao giờ quay lại
Biển có còn xanh khi thiếu vắng bóng em?
Lâu đài cát ngày xưa anh – em đắp
Sóng đã xô bờ xô ngã cả yêu thương !

Dẫu biết rằng em không bao giờ quay lại
Để những đêm về cho nỗi nhớ mênh mang
Trăng ngoài song cửa liệu có còn lãng mạn
Căn gác không tên ôm bóng tối….mình anh.

Thơ: Vũ Thắm
Giấu em vào nỗi nhớ của anh đi
Dẫn bước chân em tìm về cõi nhớ
Tình yêu hỡi…sao đành làm nhung nhớ
Để giấc mơ em bơ vơ mãi neo tình

Em vẫn hát khúc ca…chuyện chúng mình
Xin được gửi tình em vào trong gió
Nắng sắp tắt rồi …hoàng hôn tím đỏ
Tìm hơi ấm…mơ về một vòng tay!

Thơ: Vũ Thắm
Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu cho thỏa lòng nhung nhớ
Thèm bờ môi thủ thỉ lời tâm sự
Để đêm dài khỏi hoang hoải người ơi

Vắng anh rồi em đơn lẻ giữa đời
Chiều hoàng hôn sắc tím trời thương nhớ
Hàng cây kia cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về mơn man nói lời yêu

Xa anh rồi phố vắng cũng quạnh hiu
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê một mình em tư lự
Đếm giọt sầu thánh thót những giọt rơi

Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh những niềm yêu dịu vợi
Anh ở đâu nghe tiếng lòng em gọi
Mong ngậm ngùi về đi hỡi người ơi!

Thơ: Tuyết Vân
Có khi nào anh thấy nhớ em không
Nhớ mùi hương nồng nàn trên mái tóc
Nhớ môi thắm nụ cười vương mắt ngọc
Nhớ lời yêu trong đêm vắng thầm thì

Anh có nhớ lời hẹn đã khắc ghi
Trong vòng tay hai đứa cùng thề ước
Dẫu sau này giữa dòng đời xuôi ngược
Tình đôi mình vẫn chan chứa yêu thương

Nhớ không anh những khoảnh khắc đêm trường
Men tình nhuốm dạ xuyến xao nồng ấm
Anh trao em một tình yêu sâu đậm
Hứa trọn đời luôn giữ mối tình chung !!!

Thơ: Liên Phạm
Đêm nay dưới ánh trăng thơ
Nhớ anh, em cứ thẫn thờ… Ngắm mây.
Dịu dàng, gió thoảng hương bay,
Khiến ong bướm lạ mơ say tháng ngày!

Em gửi nhung nhớ đắm say
Vần thơ dang dở đêm ngày ngóng trông…?
Trời thì đã chuyển sang đông
Còn đâu môi thắm má hồng tuyết sương…

Nhớ sao giọng nói vấn vương,
Nhớ sao những buổi chung đường dưới mưa.
Bây giờ ai đón ai đưa,
Mình em đi sớm về trưa một mình…

Em còn đâu nụ cười xinh,
Cho anh nhìn ngắm, cho tình vấn vương
Đâu còn hình dáng thân thương,
Mình em dưới ánh trăng buồn… Tương tư!

Thơ: Tuyết Vân
Rất nhiều lần em muốn gọi tên anh
Khi con tim bừng lên bao nỗi nhớ
Muốn gửi anh chút tình yêu bé nhỏ
Em giữ hoài sao chẳng thể ngủ yên

Em sợ mình sẽ nhớ mãi không quên
Mối tương tư hằn sâu trong suy nghĩ
Cứ nhủ lòng là phải luôn ý chí
Không yếu mềm khi trở giấc canh thâu

Gió mùa về mang những hạt mưa bay
Hương hoa sứ tỏa mùi đưa thơm ngát
Cho nỗi nhớ lại càng thêm dào dạt
Em rất cần muốn được ở bên anh

Đông tràn về trong khoảng vắng mong manh
Muốn cuộn mình trong vòng tay êm ấm
Muốn được gối lên bờ vai thật rộng
Để cho em thắm lại trái tim nồng !!!!

Thơ: Tùng Trần
Có nỗi nhớ..ta chẳng biết gọi tên
Mà con tim cứ bồng bềnh lơ lững
Dù ai kia đã vô tâm hờ hững
Để một người hồn thơ thẫn ngẩn ngơ

Có nỗi nhớ..mà ta chẳng mong chờ
Bởi vô tình bất ngờ quay trở lại
Bổng xót xa giọt lệ sầu tuôn chảy
Khiến tâm hồn hoang dại dạ sầu vươn

Có nỗi nhớ..mà không thể kiêng cường
Để mạnh mẽ..xem chuyện thường nhân thế
Khi cuộc đời vướn vào dòng dâu bể
Môi mỉm cười nhưng nào dễ nguôi ngoai

Có nỗi nhớ..cứ ngỡ tháng năm dài
Sẽ lãng quên theo ngày ta buông bỏ
Nhưng con tim cứ âm thầm vò võ
Mà vô tình..mắt đỏ giữa canh thâu.

Những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết nồng nàn và cháy bỏng thể hiện một tình yêu sâu đậm, một tình yêu thủy chung. Những bài thơ về nỗi nhớ người yêu cồn cào ruột gan, chỉ mong ngay lúc này có thể ở bên cạnh người ấy, nghe được giọng nói, cảm nhận được hơi ấm từ nụ hôn của người ấy. Những nỗi nhớ da diết trong tình yêu nông nàn nhưng cũng lẻ loi, cô đơn.

Tưởng Đáo Nhân Tình Minh Nhiên Há Lệ Nhân Nhi Tẩu Bút Phụng Trình

Tưởng Đáo Nhân Tình Minh Nhiên Há Lệ Nhân Nhi Tẩu Bút Phụng Trình

Tưởng Đáo Nhân Tình Minh Nhiên Há Lệ Nhân Nhi Tẩu Bút Phụng Trình (Hồ Xuân Hương)

Ba sinh tự hẹn nghĩa non vàng,
Man mác lòng riêng lại ngỡ càng.
Lối bước đèo mây đành chẳng đã,
Mảnh nguyền hương lửa ngỡ lên đường.
Nước non lời nọ nào chuông chắn,
Trăng gió lòng kia mãi chán chường.
Đày đoạ thân này thôi chẳng tiếc.
Thương sao cho trọn tấm lòng thương.

Tiêu đề nghĩa là nghĩ tới tình đời sụt sùi rơi lệ, nhân đó cầm bút viết thư gửi trình.

Theo TS. Nguyễn Trọng Chánh, bài thơ này được Hồ Xuân Hương viết năm 1793 khi nghe tin Nguyễn Du sửa soạn về Hồng Lĩnh để xây dựng lại từ đường, nhiệm vụ do anh Nguyễn Nễ giao phó và trao tiền bạc, Nguyễn Nễ cũng về Phú Xuân nhận chức vụ mới Đông các học sĩ, thầy dạy bên cạnh vua Quang Toản. Bài thơ có chép chữ Tốn Phong tác bút có lẽ không đúng. Vì đối với Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương có thái độ rất kính cẩn: chờ dạy, phụng trình, kiêm trình. Đối với Tốn Phong thì nàng nghi ngờ: không biết là duyên hay nợ, Xuân Hương có cảm tình, nhưng nhìn với nửa con mắt.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tưởng Đáo Nhân Tình Minh Nhiên Há Lệ Nhân Nhi Tẩu Bút Phụng Trình” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Lưu Hương Ký, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Nga Vu

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Nga Vu

Nhà thơ Vũ Thị Nga bút danh Nga Vu quê ở thành phố Nam Định. Hiện nay chị đang sinh sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Trước khi chuyển sang kinh doanh chị là giáo viên dạy hóa. Ngay từ khi còn học tại trường đại hoạc KHTN thành phố Hồ Chí Minh, chị đã có rất nhiều bài viết được đăng báo và tạp chí. Chị có khả năng viết niều thể loại khác nhau như: báo, tản văn, truyện ngắn, và khá là thành công ở mảng thơ. Chị đã xuất bản hai tập thơ “Ngọn gió ngược chiều” và “Mơ miền hạ trắng” và rất nhiều tập thơ in chung cùng các tác giả khác. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

THÁNG CHẠP CON BUỒN NHỚ MẸ

Tháng chạp gieo mình gọi cơn gió vào xuân
mẹ chắt nắng dành cho ngày mở hội
vạt cải vàng – cứ vàng mà suốt đời bối rối
sông chợt dừng như đợi gió về xuôi

Tháng chạp cuối cùng cũng đến mẹ ơi!
cho con nhặt những tháng ngày xưa cũ
mẹ gói bánh bên bếp hồng khói chiều đang thì thào nhắc nhở
đứa phiêu linh mau vội đến hiên nhà

Tháng chạp đây rồi mà mẹ lại chơi xa
lênh loang quá gió chiều hình như nhớ
bên bậu cửa con chó già giật mình nín thở
tưởng người xưa – đâu phải – bóng mây chiều!

Tháng chạp buồn nên gió thổi cũng liêu xiêu
con nhớ mẹ cứ thấy mình vụn vỡ
mong manh quá cả một đời trăn trở
mẹ ơi – tháng chạp lại về

Con nhớ người trong cả giấc ngủ mê

CÓ MỘT NGÀY

Có một ngày cơn gió chợt mênh mông

chao chát nhớ và thấy mình hoang vắng
biển vẫn xanh sao lòng chiều im lặng
sóng vỗ bờ, sóng có thấy chông chênh?

Có một ngày ta lại thấy chênh vênh
từng chút cô đơn thấm vào mạch máu
tiếng của ai bỗng nghẹn ngào gió bão
câu thơ buồn nghiêng ngả bóng hoàng lan

Có một ngày ơ nhỉ chợt lênh loang
gọi lại cũ xưa hình như xa ngái
thả vào đâu vẫn thấy mình thừa thãi
một mình – thôi thế – một mình… đau

Có một ngày ta chợt nhận ra nhau
giữa bể dâu chỉ thấy mình hoang hoải
nhặt ký ức ghim vào nơi xa ngái
để cuối đường cơn gió… quá mênh mông

THÁNG SÁU

Có lẽ nào sóng lại muốn ra khơi
bong bóng nhỏ vỡ tan chiều nay mưa quá vội
vết chân chim chạm vào miền cỏ rối
sợi tóc nào? ừ nhỉ trắng mênh mông

Có lẽ nào mây xanh thẳm mà gió lại thành giông
cứ thổi đi mà trách đời nông nổi
hạt cát trên tay có lẽ nào có tội?
rơi xuống đời hong hóng chút long đong

Ta bây giờ – một chiếc bóng chơi vơi
đường dâu bể đã mòn chân mà cuộc người vẫn vội
mong bình yên cho một lần đánh đổi
hạnh phúc nhạt nhoà ta lại thấy lênh loang

Tháng sáu đây rồi mưa cũng muốn đi hoang
gọi gió lại thầm thì điều không thể
dốc nắng ngày xưa chợt buồn kể lể
ngả phía nào cũng hun hút gió trùng xa

Có lẽ nào ta lại quên ta

ANH CÓ MUỐN BÌNH YÊN?

Khi không còn có thể nhìn thấy bão giông

anh có muốn bình yên bên mái nhà xưa cũ?
nơi bao năm chờ anh mà vẫn nghe chưa đủ
bực cửa buồn thả giấc ngủ chơi vơi

Em thật thà đếm từng mùa lá rơi
anh hứa gì mà sông chưa chở hết
anh hứa gì mà gió mang điều ly biệt
quên lời thương dìu dặt bến sông chiều

Bóng ai về che ngàn nỗi cô liêu
rưng rức mùa vơi, rộn ràng mùa tao ngộ
em chải đầu chợt thấy mình sóng vỗ
thênh thênh kìa thuyền nhỏ lại lênh loang

Anh có nhớ gì đêm thơm mùi hoang lan
hương trinh nữ rưng rưng mùa cưới
tóc không còn xanh nhưng áo hồng tươi mới
nắm tay chiều mình hôn nụ tầm xuân

Anh có muốn về nơi ấy nữa không?

TỰ KHÚC MÙA ĐÔNG

Chị lấy chồng từ độ đông sang
mẹ đỏ mắt thương con chiều đứng đợi
cái gió mùa đông cứ dài vời vợi
bóng chị ngàn trùng lau lách lại rưng rưng

Chị bây giờ đã quên bỏ người dưng
anh đến ven sông lòng buồn rời rợi
ngắt chiếc lá xanh chợt thương mùa tới
chị đâu về sóng nước lại mênh mông

Chị nhủ thầm thôi kệ đã long đong
thân tầm gửi chị còn gì để nhớ
chỉ thương mẹ – mắt già mờ – khóc con chiều viễn xứ
mẹ ơi! gió lại ngập đồng

Chị bên chồng hát Tự Khúc mùa đông
thương con nước lớn, nước ròng mà sao mịt mù sóng đổ
anh bậm môi nghe bão về đầy trái tim người cũ … mà thương

Chị bây giờ hình như đã cuối đường!

CÓ BAO GIỜ

Mệt mỏi rồi em trả gió về khơi

trả nụ hôn xưa trả chiều hoang hoải
trả hết dấu yêu chân trần cỏ dại
mênh mông nào đẫm ướt phía hoàng hôn

Đừng nói gì gió cũng vẫn mênh mang
biển vẫn sóng và tình yêu vẫn vậy
vẫn da diết vẫn đắng cay cùng kiệt
mệt mỏi rồi em trả gió khơi xa

Chẳng biết bao giờ anh chợt lại nhận ra
em vẫn thế mà tình yêu lại khác
những ray rứt những đắm say chợt nhạt
trả mênh mông về cuối ngõ vô thường

Có bao giờ mình chợt thấy còn thương
mà tim lại lạnh như chiều đông muộn
ngẩng nhìn nhau hình như là bão cuốn
vỡ tan chiều đâu đó một lần xa

Có lẽ là mây trắng đã ngang qua

GIÓ MÙA ĐÔNG

Ta đã bỏ chiều về bên phía hoàng hôn
căn gác mênh mông gió vào đầy – phía cửa
người đã đi rồi, chợt thấy mình vôi vữa
biệt ly nào – thưa thốt một lời đau

Những con tàu lặng lẽ tách xa nhau
sân ga nhỏ bóng ai mong manh quá
có phải đó – những rêu phong của tháng ngày xưa cũ
lấm lem chiều nhoà nhạt những nụ hôn

Ta với theo mùa, nghe nỗi nhớ đầy hơn
trong ký ức chút hanh vàng của lá
ta nhặt lại những cơn gió gối vào chiều hối hả
buông không đành nên không thể nói chia ly

Có lẽ với người ngày tháng chợt vô vi
ta khắc khoải giận mình quá chừng nông nổi
nỗi đau nào buộc vào nhau rất vội
cuối đường rồi, thôi thế cứ mênh mông

Có lẽ là… ừ nhỉ gió mùa đông!

ĐÀN BÀ THẾ ĐÓ

Đâu phải giận hờn em trả gió về xuôi

mà nhen lửa chiều nay cho khói đầy khoé mắt
những buổi hẹn hò đã rêu xanh như ngày nhật thực
mênh mang em nên ngằn ngặt trời chiều

Đếm thử xem đời mình ân ái được bao nhiêu
mà đáy biển dễ dò – lòng người mê muội
em cứa nát đời mình vì điều gì… đếm đong từng buổi
trăn trở hoài mà biền biệt cánh thiên di

Đã định mười năm – ôi thời gian phỏng có thể biết gì
dâng hiến tận cùng để vụn vỡ nhiều hơn mình nghĩ
đàn bà đa đoan
đàn bà ích kỷ
nhưng tận đáy lòng… yêu để được yêu

Anh nói gì thề hứa biết bao nhiêu
em không nhớ chỉ cần bàn tay vụng ấm
ôm chặt em mà riết róng
thầm thì… Anh chỉ yêu em
chỉ thế
đàn bà ngu ngơ dễ tin cả nể
nên một đời
mãi lạc lối
tình si

CẠN MÙA

Mùa cạn chưa em….chị còn ngồi chải tóc
hạt tương tư gieo đã ngấu mùa
em đi về trợt ngã dưới cơn mưa
nên úp mặt vào vũng buồn bỏ lại
chị không nghĩ gì mà sao nhớ thương hoang hoải
mà đau
trời ạ!….mà đau

Em sợ gì
sóng gió có gì đâu
chiếc lá ngày xưa còn xanh chờ đợi
chị cởi áo cô dâu tưởng mình con gái
khúc sông chiều
ngày đó
hẹn hò xa

Chị đã quên…..người ấy cũng nhạt nhoà
chỉ thương em
một chiều đầy gió
ngóng chị bờ xưa đâu nghĩ rằng trái ngang bít ngõ
tiếng thở dài thầm lặng khúc sông mê

NGÀY CHIA TAY

Đã biết rồi phía trước lại bão giông

chuẩn bị cho mình không phải những vùng vằng con trẻ
mà là những lời dịu dàng phải lẽ
sao đứng trước người lại im lặng xoắn chặt tay

Có bao giờ em nghĩ lại thế này
cứ tưởng chúng mình đã tận cùng dâu bể
sẽ san sẻ cho nhau đắng cay mọi nhẽ
ấm áp ngọt bùi hay chua chát cũng cần nhau

Thế thì cuộc cờ người luôn có những niềm đau
chông gai đấy nhưng ngỡ rằng cùng nhau thì có gì mà nản
cứ tưởng nắm chặt tay là không bao giờ biết chán
giờ buông rồi mới biết quá chênh vênh

Anh không còn cần em nên nỗi nhớ cũng chông chênh
chẳng biết gởi vào đâu khi thấy mình mỏi mệt
chẳng có thể yêu như ngày xưa…..dẫu đã từng da diết
cố gắng đến kiệt cùng cũng vẫn vợi xa

Anh bây giờ không còn là người của hôm qua
của những dấu yêu- của những vun đầy ảo vọng
chẳng nhìn vào mắt nhau được nữa rồi……vì chỉ còn khoảng trống
gió ngược chiều nên cuộc nhớ lại chơi vơi

Đã chia tay rồi mà sao đau quá… trời ơi!
đành đoạn mất nhau thành người dưng xa lạ
những tưởng tình yêu sẽ là tất cả
nhưng thật là…. có nghĩ cũng tưởng chỉ là mơ

Em bây giờ đôi lúc lại ngu ngơ….

LY HÔN

Có một điều không thể nói cùng nhau
lòng đã cạn – tình yêu từng da diết?
chia tay ư có thể nào ly biệt
đã bao lần mình đã … lại bâng khuâng

Có một điều nhức nhối mãi không nguôi
sao lại thế… hay tại vì nông nổi
trái tim ngoan vẫn thấy mình vô tội
duyên nợ có còn… đời xao xác chênh vênh

Xoè bàn tay đường chỉ rối buồn tênh
em và ta có lẽ nào lại thế
cuộc bể dâu đã cùng nhau khóc kể
lại lạc đường buông bỏ lúc chơi vơi

Đã cuối đường sao đau thế… trời ơi!
ta vẫn nghẹn ngào lại thương dâu bể
cứ nhìn em ta thấy mình luôn trễ
nhịp yêu người cung phím cũng đành buông

Có lẽ là… ghềnh thác khó qua truông

MÙI HƯƠNG CŨ

Anh trở về mùa thu còn ngái ngủ

váng vất mùi hoa sữa dội trong mơ
thơm như thể chỉ một lần rồi mất
bàn tay nào níu gió để bơ vơ

Em còn đó hay đã về cõi nhớ
ấm khung chiều xa xót đến trăm năm
nghe thảng thốt giật mình cơn mê dậy
tiếng thạch sùng tặc lưỡi chuyện xa xăm

Có lẽ nào mùa cũ đã đi qua
mà chiếc lá lại giận hờn vàng quá
ô cửa nhỏ mở ra khung trời lạ
chợt giật mình vì thấy đã mù xa

chắc vì thế sẻ nâu buồn ngói đỏ
rêu phong chờ xanh thẳm đã chia hai
chắc vì thế nên hương chờ váng vất
hoa sữa đâu rồi…..mùa cũ nhặt phôi phai

CON VỀ

Con về nghe gió bên sông
à ơi tiếng mẹ gọi đồng ban trưa
nắng trôi trên đuống lá thưa
rọi từng giọt xuống như vừa mới rơi

Cha đi lâu lắm – bên trời
bóng ai nghiêng xuống cứ vời vợi thương
mẹ lo cây lúa đêm sương
lo ngày giáp hạt – cuối đường truân chuyên

Bếp nghèo mơ bóng đoàn viên
mẹ nghe rơm rạ ấm bên hiên nhà
ngoài kia cải đã vàng hoa
bước chân lữ khách nhạt nhoà trong mưa

Mẹ ơi trăng ngả mới vừa
nhà mình then đã? à chưa – con về
mẹ cười ấm cả sông mê
rưng rưng nước mắt – bóng quê theo người

Mẹ ơi gió thổi sau đồi…

GIẤC MƠ XƯA

Con về tìm giấc mơ xưa

bên vuông sân cũ rơm chưa nhạt mùi
cánh cò bay giữa ngậm ngùi
đếm bao nhiêu hạt thóc vùi chờ mưa

Cha còn cõng nắng ban trưa
đón cơn gió muộn mới vừa đi ngang
bóng người hiu hắt trên đàng
có đôi quang gánh chờ sang bến chiều

Đường quê vắng bóng con diều
tuổi thơ giấu giữa muôn điều nhớ nhung
chân trần đếm bước tương phùng
chợt nghe xưa cũ muôn trùng xa xăm

Chiều nay cơn gió lạnh căm
bỗng nghe tiếng hạc trăm năm vọng về
chỉ là một giấc ngủ mê
con nghe đâu đó bộn bề ngày xưa

Mẹ ơi! thức giấc hay chưa?

CHA ƠI CON MUỘN LỜI THƯƠNG!

Có rất nhiều điều con muốn nói cùng Cha
đất vỡ nén đau nẩy mầm xanh lá
cha đặt chân mình trên nốt chân trâu là lạ
cúi xuống mùa nóng dẫy buổi cày trưa

Có nhiều điều mà con chẳng biết thốt thưa
cay mắt ướt mi bỏng mùa hạ nhớ
đôi vai gầy cõng những nhọc nhằn dang dở
mạ lên rồi mà cây lúa cứ mong manh

Có những điều con chưa kịp nhận ra
sợi tóc đã giận hờn trắng hơn cơn bão
con giấu vào lòng chỉ một lần thôi đắng lời thơm thảo
cha đâu còn mà con lại vẫn ngu ngơ

Có những điều con giữ đến bây giờ
chỉ muốn thả tung trên đỉnh phù vân những điều ngớ ngẩn
chỉ muốn hét lên sao cuộc đời đắng cay nghiệt ngã
mất cha rồi con mới thấy thật cô đơn

Có những điều cha ạ muộn rồi phải không?

PHỐ CŨ

Phố cũ vẫn buồn

như thuở ấy ta đi
chiều nhạt nắng vẽ thời gian trong gió
đêm lại mênh mông đêm thở dài như thể
biết người xa
lời hứa cánh vạc chiều

Phố trầm mình u uất giấc cô liêu
ta đôi lúc giật mình
thấy sao đời quá bạc
căn gác nhỏ thông thốc chiều chao chát
giấc mơ nào vỡ vụn bóng hoàng lan

Có lẽ nào phố cũ lại lênh loang
thương nhớ mãi nhánh lộc vừng đỏ thắm
thơm mùi nắng
con dốc chiều im lặng
xót phôi phai… ừ nhỉ đã thay mùa

Phố dịu dàng gợi nhớ giấc mơ xưa
ta se sắt… chợt nghe mình nhạt thếch

HẠ CŨ

Con nắng vờn trong gió mùi khê nồng của hạ,
cây phượng già đỏ lửa buổi chia ly.
nỗi nhớ nhân hai thấp thoáng bóng phân kỳ,
viên phấn trắng chợt thấy mình lạc lõng.

Áo trắng ai bay mà trắng trời trông ngóng,
con đường quen bỗng lạ lẫm rêu phong,
buổi xa trường ngày ấy có còn không,
trang vở cũ xác phượng hồng im ắng?

Đã bao năm mái ngói trường bạc phếch,
hình như rêu trải dọc cả khung trời,
nắng có còn thương nhớ có chơi vơi,
rưng rưng quá tiếng ve buồn hạ cuối!

Ta ngoảnh lại một lần nghe bối rối,
buổi hẹn hò hạ cũ đã chênh chao.
Nếu một ngày tiếng ve lại xôn xao,
hoa phượng đỏ lại săc màu rực lửa,

ấy là lúc lội ngược dòng quá khứ,
để thấy mình thương lắm một mùa vui.

Hạ của ta ơi! bao nỗi nhớ ngậm ngùi,
xin lắng lại xin giấu đừng trăn trở,
ta sẽ lại về,
về vùng trời xưa với nắng vàng bỡ ngỡ
để nghe đời chìm lặng thủa phai phôi!…

MƯA

Mẹ ơi ngày ấy vu qui
áo cô dâu mới – có gì mẹ lo?
chỉ còn bà với cơn ho
mùa đông gió thổi lạnh co thân gầy

Mẹ đi ngày ấy nhiều mây
con còn giữ lại chăn đầy mùi thương
ngoài sân pháo nổ kín đường
mẹ cười – con khóc – bà đương ngậm ngùi

Bây giờ mưa lại sụt sùi
cơn ho ngày cũ lại lầm lũi qua
bà giờ tóc trắng sương pha
con giờ khôn lớn nhưng mà vẫn đau

Mẹ ơi từ đận xa nhau
có bao giờ nhớ cái màu chia ly
nơi mẹ ở có những gì?
mẹ vui quên hết mà đi… không về!

Ngày xưa mưa đổ sông mê
xoè tay con hứng bộn bề bão giông
áo hồng mẹ mặc mùa đông
còn con một tấm mênh mông xa người

Mẹ ơi con chẳng quên người

KHẮC KHOẢI

Đừng rơi nỗi nhớ vào đêm nhé

rộng lắm khoang xưa gió ngập đầy
tàu đã lên đèn sân ga vắng
tiềng còi chìm lặng giữa heo may

Có lẽ người đi còn vương vấn
nên đường trở lại quá mênh mông
đêm gói vào đêm nhiều tâm sự
rộng dài dâu bể chợt hư không

Một khắc nghìn trùng thương nhớ mãi
cung trầm in dấu mộng liêu trai
ừ nhỉ thì thôi đêm vẫn vậy
chỉ là khắc khoải chút tàn phai

MẸ ƠI CON NHỚ

Mẹ ơi con nhớ mẹ
đã mùa đông rồi sao
chín mùa hoa cải trổ
tưởng mới như hôm nào

Chín mùa con nước ngược
chín mùa thôi xôn xao
chín mùa hoa lan trắng
sao vẫn còn chênh chao

Mẹ ơi nhà đầy gió
đêm vẫn dài mênh mông
con đã già mẹ ạ
và giờ con không chồng

Có lẽ nào dâu bể
lấp đường về thanh xuân
mây chạm vào đâu nhỉ?
mà trắng đời phù vân

Chỉ là con chợt nghĩ
tại bàn tay nhiều vân
đường nào cũng rối rắm
nên dốc đời bâng khuâng

Bây giờ con đơn côi
khóc được không hở mẹ?
chỉ một lần thôi ạ
con nghe mình rưng rưng

Thơ Nga Vu ngồng nàn da diết. Chị rất sáng tạo trong hình ảnh cũng như cách dùng từ. Thơ chị luôn mang cho người đọc những cảm nhận sâu sắc về cuộc đời.

Bài thơ Quạt Cho Bà Ngủ đặc sắc chứa đựng nhiều tình cảm của nhà thơ Thạch Quỳ

Ơi chích choè ơi
Chim đừng hót nữa
Bà em ốm rồi
Lặng cho bà ngủ
Bàn tay bé nhỏ
Vẫy quạt thật đều
Ngấn nắng thiu thiu
Đậu trên tường trắng
Căn nhà đã vắng
Cốc chén lặng im
Đôi mắt lim dim
Ngủ ngon bà nhé
Hoa xoan, hoa khế
Chín lặng trong vườn
Ba mơ tay cháu
Quạt đầy hương thơm

Người ta thường nói tình yêu thương, tình cảm gia đình là thứ tình cảm cao quý và chân thành nhất. Ta yêu thương, ta trân trọng và nâng niu những hành động, những suy nghĩ và tình cảm dành cho những người yêu thương đặc biệt là đối với Bà- người luôn bên ta từ tấm bé.

Nằm trong chùm thơ viết về tình bà cháu thì không thể bỏ qua bài thơ:”Quạt cho bà ngủ” của tác giả Thạch Quỳ. Đây là bài thơ với những ngôn từ giản dị, mộc mạc nhưng lại chiếm trọn tình yêu của bạn đọc bởi chất tình trong từng ý thơ.

Mở đầu bài thơ là tiếng gọi rất trong trẻo:

“Ơi chích chòe ơi
Chim đừng hót nữa
Bà em ốm rồi
Lặng cho bà ngủ”

Lời thơ như lời một người cháu ngoan ngoãn đang gọi chú chim nhỏ trên cành để nói chim đừng hót nữa để trả lại không gian yên tĩnh cho bà được ngủ ngon hơn bởi “bà em ốm rồi”. Bé thương bà, bé sợ bà tỉnh giấc, bé thương bà vì bà đang ốm. Chỉ có thể yêu thương bà bằng tấm lòng chân thành mới có thể chú ý đến những chi tiết nhỏ như vậy được.

“Bàn tay bé nhỏ
Vẫy quạt thật đều
Ngấn nắng thiu thiu
Đậu trên tường vắng”

Trong buổi chiều còn chút nắng ấy bé ngồi bên bà với đôi tay nhỏ xíu cầm quạt cho bà, từng cái vẫy quạt là từng ước mong bà sớm khỏi bệnh của người cháu ngoan hiền. Không gian lúc này thật vắng lặng, tất cả như để bà có thể nghỉ ngơi tốt nhất. Từ ” ngấn nắng” mang lại cảm giác thật khác biệt cho người đọc để người đọc có thể tự do tưởng tượng hình ảnh đó đậu trên bức tường vắng nơi bà đang nằm như thế nào. Thật đặc biệt và thú vị làm sao

Khổ thơ thứ ba vẽ lên bức tranh về ngôi nhà khi bà ốm:

“Căn nhà đã vắng
Cốc chén lặng im
Đôi mắt lim dim
Ngủ ngon bà nhé”

Lời thơ như tiếng lòng thủ thỉ tâm tình của người cháu khi bà đang ốm. Khi bà ốm mọi thứ cũng từ đó mà trở nên im lìm, vắng vẻ và trầm buồn hơn. Chẳng còn như lúc bà khỏe cùng tiếng cười nô đùa bên bà, chẳng còn những tiếng động khi bà uống tra hay dọn nhà cửa. Tất cả bao trùm bởi không gian vắng lặng buồn tênh. Nhưng không có sao chỉ cần bà mong khỏe lại là bé sẽ rất vui và căn nhà sẽ lại ngập tràn tiếng cười. Nên bé thủ thỉ rằng:” Ngủ ngon bà nhé!”

Khổ thơ cuối lại đưa ta đến với khung cảnh mới:

“Hoa xoan, hoa khế
Chín lặng trong vườn
Bà mơ tay cháu
Quạt đầy hương thơm”

Khi bà ốm, cây cối cũng chẳng còn được bà chú ý chăm sóc, những trái khế ngọt trong vườn cũng đã chín rồi chỉ chờ bà hái thôi, những bông hoa xoan thơm ngát ngoài kia cũng chờ bà đến hái. Nhưng tất cả chỉ chín và thơm trong lặng lẽ vì bà đang ốm rồi, lúc này hoa và khế dường như được nhân hóa như con người cũng có cảm xúc cũng biết buồn khi bà đang ốm.

Tình cảm của bé bà đã cảm nhận được qua từng lần đưa quạt để rồi trong giấc mơ bà thấy tay cháu đã quạt cho bà đầy hương thơm. Có phải là có thể quạt được hương thơm theo từng lần quạt hay không hay hương thơm ở đây chính là tình yêu thương mà người cháu dành cho người bà khi bà đâng ốm. Và tấm lòng này bà đã cảm nhận và thấu hiểu được và đối với bà đó là hương thơm ngọt ngào và đáng trân trọng nhất.

Chỉ với bốn khổ thơ ngắn gọn, nhẹ nhàng tác giả Thạch Quỳ đã thể hiện được một cách chân thực nhất về tình yêu thương của người cháu bé nhỏ dành cho người bà của mình. Bài thơ như một lời nhắc nhở với mọi người về tình yêu thương đối với những người trong gia đình của mình và cách thể hiện thứ tình cảm thiêng liêng cao quý ấy.

Bài thơ Quạt Cho Bà Ngủ mang một tình cảm vô cùng chân thành của người cháu dành cho bà của mình. Chính vì thế mà bài thơ đã được đưa vào chương trình sách giáo khoa tiếng việt lớp 2 gắn bó với nhiều thế hệ bạn đọc. Đồng thời thi phẩm này được phổ nhạc thành một ca khúc ngọt ngào được mọi người ưa chuộng. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Thư gửi bố ngoài đảo

Bây giờ sắp tết rồi
Con viết thư gửi bố
Bà bảo đừng nhắc nhiều
Kẻo bố mày vấp ngã
Con không nhắc nhiều đâu
Nhưng mà con vẫn nhớ
Nhớ bố con học chăm
Con quét nhà giúp mẹ…
Bố ơi từ hôm qua
Con biết xem đồng hồ

Tết con muốn gửi bố
Cái bánh chưng cho vui
Nhưng bánh thì to quá
Mà hòm thư nhỏ thôi
Gửi hoa lại sợ héo
Đường ra đảo xa xôi
Con viết thư gửi vậy
Hẳn bố bằng lòng thôi

Ngoài ấy chắc nhiều gió
Đảo không có gì che
Ngoài ấy chắc nhiều sóng
Bố lúc nào cũng nghe

Bố lắng nghe tiếng sóng
Lắng nghe tiếng chim bay
Phân biệt tiếng tàu giặc
Rình ngoài khơi đêm ngày

Bà bảo: hàng rào biển
Là bố đấy, bố ơi
Cùng các chú bạn bố
Giữ đảo và giữ trời

Nhưng bố này, con bảo
Con nghĩ còn hay hơn:
“Bố: hàng rào của đảo
Bố: hàng rào của con”

Nguồn:
1. Xuân Quỳnh, Chờ trăng, NXB Hà Nội, 1981
2. Xuân Quỳnh, Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 1982

Top 12 Bài thơ hay của nhà thơ Phạm Tiến Duật

Top 12 Bài thơ hay của nhà thơ Phạm Tiến Duật

Nhà thơ Phạm Tiến Duật, tên thật mà cũng là bút danh, sinh ngày 14-1-1941, mất năm 2007. Ông tốt nghiệp khoa Văn, Đại học sư phạm, nhưng chưa đi dạy ngày nào. Ông nhập ngũ năm 1965 có mười bốn năm trong quân đội thêm tám năm ở Trường Sơn, đoàn vận tải Quang Trung 559. Có thể nói Trường Sơn đã tạo nên thơ Phạm Tiến Duật, và Phạm Tiến Duật cũng là người mang được nhiều nhất Trường Sơn vào thơ. Nói đến đề tài Trường Sơn đánh Mỹ, người ta không thể quên Phạm Tiến Duật và thơ Phạm Tiến Duật hay nhất cũng ở chặng Trường Sơn. Sau khi chiến tranh đã qua, tâm hồn thơ Phạm Tiến Duật vẫn chưa ra khỏi Trường Sơn. Những bài thơ ông viết vẫn còn vang ngân lắm hình bóng của Trường Sơn. Phạm Tiến Duật có giọng thơ không giống ai, và cũng khó ai bắt chước được, dù hồi đó đã thấy vài người mô phỏng. Khó vì giọng đùa đùa, tinh nghịch, tếu táo nhưng lại đụng vào những miền sâu thẳm của tình cảm con người. Giọng ấy là của một chất tâm hồn chứ không phải chỉ đơn thuần một kiểu cách chữ nghĩa. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Bài thơ về tiểu đội xe không kính


Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.

Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái

Không có kính, ừ thì có bụi,
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.

Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn, mưa xối như ngòai trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.

Những chiếc xe từ trong bom rơi
Ðã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.

Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy
Võng mắc chông chênh đường xe chạy
Lại đi, lại đi trời xanh thêm.

Không có kính, rồi xe không có đèn,
Không có mui xe, thùng xe có xước,
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước:
Chỉ cần trong xe có một trái tim.

1969

Bài thơ này trong chùm thơ Phạm Tiến Duật được tặng giải nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ năm 1969 và được tác giả đưa vào tập thơ Vầng trăng quầng lửa.

Nguồn: Vầng trăng quầng lửa, NXB Văn học, 1970

Bài thơ: Trường Sơn đông, Trường Sơn tây

Trường Sơn đông, Trường Sơn tây


Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Ðường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Ðông nhớ Trường Sơn Tây.

Một dãy núi mà hai màu mây
Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác
Như anh với em, như Nam với Bắc
Như Ðông với Tây một dải rừng liền.

Trường Sơn tây anh đi, thương em
Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo
Muỗi bay rừng già cho dài tay áo
Rau hết rồi, em có lấy măng không.

Em thương anh bên tây mùa đông
Nước khe cạn bướm bay lèn đá
Biết lòng anh say miền đất lạ
Chắc em lo đường chắn bom thù

Anh lên xe, trời đổ cơn mưa
Cái gạt nước xua tan nỗi nhớ
Em xuống núi nắng về rực rỡ
Cái nhành cây gạt nỗi riêng tư.

Ðông sang tây không phải đường thư
Ðường chuyển đạn và đường chuyển gạo
Ðông Trường Sơn, cô gái “ba sẵn sàng” xanh áo
Tây Trường Sơn bộ đội áo màu xanh.

Từ nơi em gửi đến nơi anh
Những đoàn quân trùng trùng ra trận
Như tình yêu nối lời vô tận
Ðông Trường Sơn nối tây Trường Sơn.

Nguồn: Trường Sơn – đường khát vọng, NXB Chính trị quốc gia, 2009

Bài thơ: Gửi em, cô thanh niên xung phong

Gửi em, cô thanh niên xung phong


Có lẽ nào anh lại mê em
Một cô gái không nhìn rõ mặt
Ðại đội thanh niên đi lấp hố bom
Áo em hình như trắng nhất

Người tinh nghịch là anh dễ thân
Bởi vì thế có em đứng gần
Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là “Thạch Nhọn”
Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón

Em đóng cọc rào quanh hố bom
Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn
Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để
Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.

Tranh thủ có ánh sáng đèn dù
Anh vội nhìn em và bạn em khắp lượt
Mọi người cũng tò mò nhìn anh
Rồi bóng tối lại khép vào bóng tối

Em ơi em, hãy nghe anh hỏi
Xong đoạn đường này các em làm đâu
Anh đã tìm em rất lâu, rất lâu
Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn

Khăn xanh, khăn xanh phơi đầy lán sớm
Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều.

Anh đã đi rất nhiều, rất nhiều
Những con đường như tình yêu mới mẻ

Ðất rất hồng và người rất trẻ
Nhưng chẳng thấy em, cô gái ở Thạch Nhọn Thạch Kim

Những đội làm đường hành quân trong đêm
Nào cuốc nào choòng xoong nồi xủng xoảng

Rực rỡ mặt đất bình minh
Hấp hối chân trời pháo sáng
Ðường trong tim anh in những dấu chân.

Chiếc võng bạc trên đường hành quân

Anh đã buộc nhiều cây xoan cây ổi

Lại đường mới và hàng nghìn cô gái
Ở đâu em tinh nghịch của anh?

Bụi mù trời mùa hanh

Nước trắng khe mùa lũ
Ðêm rộng dài là đêm không ngủ
Em vẫn đi, đường vẫn liền đường

Cạnh giếng nước có bom từ trường

En không rửa ngủ ngày chân lấm
Ngày em phá nhiểu bom nổ chậm
Ðêm nằm mơ nói mớ vang nhà
Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa

Thương em, thương em, thương em biết mấy…

Dừng tay cuốc khi em ngoảnh lại
Sẽ giật mình đường mới ta xây
Ðã có độ dài hơn cả độ dài

Của đường xá đời xưa để lại
Sẽ ra về bao nhiêu cô gái
Một ngày mai đường sẽ đứng chơ vơ
Ðể cho đời sau còn thấy ngẩn ngơ

Trước những công trình ngoằn ngoèo trên mặt đất.

Ơi em gái chưa một lần rõ mặt
Có lẽ nào anh lại mê em
Từ cái đêm Thạch Nhọn Thạch Kim

Tên em đã thành tên chung anh gọi:
Em là cô thanh niên xung phong.

Bài thơ viết tại Đức Thọ năm 1968.

Nguồn: Trường Sơn – đường khát vọng, NXB Chính trị quốc gia, 2009

Bài thơ: Cái cầu

Cái cầu


Cha gửi cho con chiếc ảnh cái cầu
Cha vừa bắc xong qua dòng sông sâu
Xe lửa sắp qua, thư cha nói thế,
Con cho mẹ xem – cho xem hơi lâu

Những cái cầu ơi, yêu sao yêu ghê,
Nhện qua chum nước bắc cầu tơ nhỏ,
Con sáo sang sông bắc cầu ngọn gió.
Con kiến qua ngòi bắc cầu lá tre.

Yêu cái cầu vồng khi trời nổi gió
Bắc giữa trời cao, vệt xanh vệt đỏ,
Dưới gầm cầu vồng nhà máy mới xây
Trời sắp mưa khói trắng hơn mây.

Yêu cái cầu tre bắc qua sông máng
Mùa gặt con đi đón mẹ bên cầu:
Lúa hợp tác từng đoàn nặng gánh
Qua cầu tre, vàng cả dòng sâu

Yêu cái cầu treo lối sang bà ngoại
Như võng trên sông ru người qua lại,
Dưới cầu nhiều thuyền chở đá chở vôi;
Thuyền buồm đi ngược, thuyền thoi đi xuôi.

Yêu hơn, cả cái cầu ao mẹ thường đãi đỗ
Là cái cầu này ảnh chụp xa xa;
Mẹ bảo: cầu Hàm Rồng sông Mã
Con cứ gọi: cái cầu của cha

5-1964

Bài thơ: Nhớ

Nhớ


Lời một chiến sỹ lái xe

Cái vết thương xoàng mà đi viện
Hàng còn chờ đó, tiếng xe reo
Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ bến
Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo.

1969

Bài thơ: Lửa đèn

Lửa đèn


I. Đèn

Anh cùng em sang bên kia cầu
Nơi có những miền quê yên ả
Nơi có những ngọn đèn thắp trong kẽ lá
Quả cây chín đỏ hoe
Trái nhót như ngọn đèn tín hiệu
Trỏ lối sang mùa hè,
Quả cà chua như cái đèn lồng nhỏ xíu
Thắp mùa đông ấm những đêm thâu,
Quả ớt như ngọn lửa đèn dầu
Chạm đầu lưỡi chạm vào sức nóng…
Mạch đất ta dồi dào sức sống
Nên nhành cây cũng thắp sáng quê hương
Chúng nó đến từ bên kia biển
Rủ nhau bay như lũ ma trơi
Từ trên trời bảy trăm mét
Thấy que diêm sáng mặt người
Một nghìn mét từ trên trời
Nhìn thấy ngọn đèn dầu nhỏ bé
Tám nghìn mét
Thấy ánh lửa đèn hàn chớp loé
Mà có cần đâu khoảng cách thấp cao
Chúng lao xuống nơi nao
Loé ánh lửa,
Gió thổi tắt đèn, bom rơi máu ứa.
Trên đất nước đêm đêm
Sáng những ngọn đèn
Mang lửa từ nghìn năm về trước,
Lấy từ thuở hoang sơ,
Giữ qua đời này đời khác
Vùi trong tro trấu nhà ta.
Ôi ngọn lửa đèn
Có nửa cuộc đời ta trong ấy!
Giặc muốn cướp đi
Giặc muốn cướp lửa tim ta đấy

II. Tắt lửa

Anh cùng em sang bên kia cầu
Nơi có những miền quê yên ả
Nơi tắt lửa đêm đêm khiến đất trời rộng quá
Không nhìn thấy gì đâu
Bóng tối che rồi
Cây trúc làm duyên phải nhờ gió thổi
Cô gái làm duyên phải dùng giọng nói
Bông hoa làm duyên phải luỵ hương bay…
Bóng tối phủ dày
Che mắt địch
Nơi tắt lửa là nơi vang rền xe xích
Kéo pháo lên trận địa đồng cao
Tiếng khẩu đội trưởng ở đâu
Đấy là đuôi khẩu pháo
Tiếng anh đo xa điểm đều
Vang ở đâu, đấy là giữa điểm đồ
Nơi tắt lửa là nơi in vết bánh ôtô,
Những đoàn xe đi như không bao giờ hết,
chiếc sau nối chiếc trước ì ầm
Như đàn con trẻ chơi u chơi âm
Đứa này nối hơi đứa khác.

Nơi tắt lửa là nơi dài tiêng hát
Đoàn thanh niên xung phong phá đá sửa đường;
Dẫu hố bom kề bên còn bay mùi khét
Tóc lá sả đâu đó vẫn bay hương
Đêm tắt lửa trên đường
Khi nghe gần xa tiếng bước chân rậm rịch
Là tiếng những đoàn quân xung kích
Đi qua.
Từ trong hốc mắt quầng đen bóng tối tràn ra
Từ dưới đáy hố bom sâu hun hút
Bóng tối dâng đầy toả ngợp bao la,
Thành những màn đen che những bào thai chiến dịch
Bóng đêm ở Việt Nam
Là khoảng tối giữa hai màn kịch
Chứa bao điều thay đổi lớn lao,

Bóng đêm che rồi không nhìn thấy gì đâu
Cứ đi, cứ đi nghe lắm âm thanh mới lạ.

III. Thắp đèn

Anh cùng em sang bên kia cầu
Nơi có những miền quê yên ả
Nơi đêm ngày giặc điên cuồng bắn phá
Những ngọn đèn vẫn cứ thắp lên
Chiếc đèn chui vào ống nứa
Cho em thơ đi học ban đêm,
chiếc đèn chui vao lòng trái núi
Cho xưởng máy thay ca vời vợi,
Chiếc đèn chui vào chiếu vào chăn
Cho những tốp trai làng đọc lá thư thăm

Ta Thắp đèn lên trên đỉnh núi
Gọi quân thù đem bom đến dội
Cho đá lở đá lăn
Lấy đá xây cầu, lấy đá sửa đường tàu
Ta bật đèn pha ôtô trong chớp loè ánh đạn
Rồi tắt đèn quay xe
Đánh lạc hướng giặc rồi ta lại lái xe đi…
Ngày mai, ngày mai hoàn toàn chiến thắng
Anh dắt tay em, trời chi chit sao giăng
“Thắp đèn ta sẽ chơi trăng ngoài thềm”
Ta thắp đèn lồng, thắp cả đèn sao năm cánh
Ta dẫn nhau đến ngôi nhà đèn hoa lấp lánh
Nơi ấy là phòng cưới chúng mình

Ta sẽ làm cây đèn kéo quân thật đẹp
Mang hình những người những cảnh hôm nay
Cho những cuộc hành quân nào còn trong bóng tối
Sẽ hiện muôn đời trên mặt ngọn đèn xoay.

1967

Ghi chú của tác giả: Hồi cuối năm 1966 tại Tây Bắc, tôi (PTD) đã có mấy tháng là pháo thủ pháo cao xạ (tiểu đoàn 24 trực thuộc Quân khu). Ấy thế mà còn viết nhầm. Do khi viết cứ mê đi, mụ đi mà nhầm. Ấy là dòng này “Tiếng anh đo xa điểm đều như đếm nhịp chày giã gạo”. Những dòng trên đã cho thấy pháo đây là pháo tầm thấp. Ban đêm làm sao dùng được máy đo xa bằng mắt thường. Nhưng thôi, không sửa. Đã là cuộc đời thì hẳn có tì vết.

Nguồn: Thơ Phạm Tiến Duật, NXB Hội nhà văn, 2007

Bài thơ: Đèo Ngang

Đèo Ngang


Pháo tàu địch đêm đêm nhằm bắn
Đèo vẫn nguyên lành nằm với biển reo
Nhà như lá đa rơi lưng chừng dốc
Sông suối từ đâu đổ xuống lưng đèo.

Đường nhằm hướng Nam,

Người nhằm hướng Nam,
Xe đạn nhằm hướng Nam vượt dốc.

Bao nhiêu người làm thơ Đèo Ngang
Mà quên mất con đèo chạy dọc.

Bài thơ: Khúc hát thanh xuân

Khúc hát thanh xuân


Sẽ đến lúc ta trở về già
Nhưng tới đó hãy hay, giờ ta còn trẻ chán
Bắt chước dáng cụ già không khó lắm
Đến khi già, muốn trẻ, khó làm sao

Lúc còn trẻ ra biển dễ hơn khi già ra ao
Lúc trẻ ta lội rừng dễ hơn là khi già thăm vườn mà mỏi gối
Với tuổi trẻ không có đêm nào gọi là đêm tối
Mưa đã là bạn ta, nắng cũng là bạn ta

Ta cày mặt đất lên trong ánh nắng chói loà
Ta gieo mạ theo đường chân trời cho lúa mọc
Cười cái cần câu, ta huơ cần trục
Lấy cân tạ ta cân và thước cây số ta đo

Nhưng ta lấy phút giây để tính thì giờ
TÌnh yêu sẵn trong ta đến bồn chồn biết mấy
Thân thể ta là toà lầu lộng lẫy
Ánh sáng chứa bên trong và tiếng hát tràn đầy

Ta nguyện là đầu rễ, ta nguyện là ngọn cây
Nơi ta tựa ấy thân cành vững chãi
Tuổi già vui cùng ta mà trẻ lại
Trẻ em nhìn sức vóc ta mà lớn lên

Nhưng có một điều xin bè bạn đừng quên
Là chính khúc hát thanh xuân này các cụ già đã hát
Ta nhẩm lại, bỗng thấy lòng dào dạt
Nên lại hát tuổi mình ở chính bàn tay

1978

Nguồn: Báo Tiền phong, số ngày 30-1-1979

Bài thơ: Hương trầm Đức Phổ

Hương trầm Đức Phổ


Hương trầm bay trên đất quê hương
Đặng Thuỳ Trâm nơi này em nằm lại
Tôi ao ước dù trong tưởng tượng
Nâng mái tóc em mãi mãi tuổi hai mươi

Ơi! Đặng Thuỳ Trâm, Đặng Thuỳ Trâm ơi
Em là trầm thơm nơi đất lành Đức Phổ
Dù trong lửa bom rơi vẫn hiện lên rạng rỡ
Gương mặt người bác sĩ đoan trang

Đây những dòng ghi từ nơi em nằm lại
Nói với bao người thắp sáng niềm tin
Để ngàn năm lớp lớp tuổi hai mươi
Mang trái tim Đặng Thuỳ Trâm và tình yêu đất nước

Từ Đức Phổ nơi dấu chân bao người đi trước
Hương Trầm bay, thơm ngát trời xanh.

Theo bài báo “Một bài thơ chưa in của nhà thơ Phạm Tiến Duật” (Báo Văn nghệ công an, ngày 19-8-2013), bài thơ này được Phạm Tiến Duật viết khoảng tháng 6-2017, trước khi biết mình bị bệnh và qua đời, được đưa cho nhạc sĩ Lê Gia Hiếu để phổ nhạc biểu diễn trong chương trình hát về Đặng Thuỳ Trâm nhân dịp tỉnh Quảng Ngãi hoàn thành một bệnh xá mang tên chị ở huyện Đức Phổ. Ca khúc cùng tên đã được phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam những ngày sau đó.

Nguồn: Lê Gia Hiếu, “Một bài thơ chưa in của nhà thơ Phạm Tiến Duật”, Báo Văn nghệ công an, ngày 19-8-2013

Bài thơ: Một giờ và mười phút

Một giờ và mười phút

Cứ một giờ lại nghỉ mười phút
Trong buổi hành quân đi bộ sáng nay
Anh bỗng nhớ em lên lớp mỗi ngày
Cứ một giờ lại nghỉ mười phút

Chẳng phải điều gì cũng lặp lại nhau đâu
Giữa năm tháng hào hùng và biến động
Em của anh, quanh ta là cuộc sống
Chẳng phải điều gì cũng lặp lại nhau đâu

Khi em ngồi nhớ anh ngày chủ nhật thẳm sâu
Anh đang lội bùn, trong rừng đầy lá mục
Lúc em ngồi với học sinh là lúc
Anh đứng đỉnh đèo gió thổi mênh mông

Giấy bạc thuốc lá để lại đầy phòng
Khi em cắt làm hoa cho học sinh đem múa
Là khi anh đi những nơi bom nổ
Nào sắt nào nhôm phơi bạc vùng rừng

Tấm bảng đen em vẽ những đường cong
Tấm bảng đêm anh vạch lên đường đạn
Vết phấn trắng và vệt đồng cháy sáng
Ở hai đầu trận địa em ơi

Không trùng lặp nhau đâu giữa dài rộng cuộc đời
Nhưng có điều này giấu nỗi riêng chi chút
Cứ một giờ lại nghỉ mười phút
Tiếng trống trường đã điểm chưa em?

Mười phút cho chung hay mười phút cho riêng
Mà lúc nhớ nhau lại nghĩ về đất nước
Ngày thắng giặc đang tới gần phía trước
Tình yêu nào không nhắc đến ngày mai

Như hai bánh xe hiện tại với tương lai
Cuồn cuộn lăn đi vùn vụt
Rạo rực những giờ sau mười phút
Thời gian đi như một vệt sao dài

Nguồn: Ở hai đầu núi (thơ), Phạm Tiến Duật, NXB Tác phẩm mới, 1981

Bài thơ: Em là tia nắng

Em là tia nắng


Sinh ra cùng với mặt trời

Em là tia nắng vùng đời của anh

Nửa đời anh chẳng êm lành

Quầng bom lửa đỏ, da xanh sốt rừng

Mùa mưa em có biết không

Triền miên 6 tháng ròng ròng toàn mưa

Chồn chân trong khoảng rừng thưa

Lán bộ đội bấy sáng trưa nhớ… trời.

Sinh ra cùng với mặt trời

Em là tia nắng vùng đời của anh

Đường dài có lúc gập ghềnh

Túi không em phải một mình nuôi con

Khổ nào bằng khổ cô đơn

Mà em vẫn một tấc son tự hồng

Ai người biết thuở tay không

Mà gương mặt vẫn tươi hồng nét xuân.

Qua rồi cái thuở gian truân

Đích xa mà lại thấy gần em ơi

Sinh ra cùng với mặt trời

Em là tia nắng vùng đời của nhau.

Xuân 2007

Bài thơ này được viết trong niềm cảm hứng mùa xuân mới, nằm trong số những bài thơ cuối cùng được tác giả viết nhưng vẫn chưa kịp công bố trước khi qua đời.


Nguồn: Lê Thị Thanh Bình, “Nhà thơ Phạm Tiến Duật: Những bài thơ cuối”, Báo An ninh thế giới, ngày 2-12-2008

Bài thơ: Nghe em hát trong rừng

Nghe em hát trong rừng

Nghe em hát mà anh buồn cười

Nhịp với phách xem chừng sai cả

Mồ hôi em ướt đầm trên má

Anh với mọi người nhìn nhau khen hay.

Khu rừng già âm i tàu bay

Các chiến sĩ nhìn em đăm đắm

Mũ sắt lấm, áo ngoài cũng lấm

Mỗi khi cười bóng dáng cứ lung linh

Có lẽ vì khuôn mặt em xinh

Nên tiếng hát nhoè đi không nhớ nữa

Rồi trí nhớ lại bén bùng như lửa

Ẩn náu rất nhiều giọng hát ở xa xăm.

Giữa một vùng đất bụi khô rang

Em bỗng đến như dòng sông đầy nước

Trong nhà hầm hun đầy khói thuốc

Câu hát chành như võng đưa

Các chiến sĩ nghe em hát say sưa

Ngày mai ngày kia sẽ chuyện trò vô khối

Giữa những câu chuyện không đầu không cuối

Bao nhiêu người lại nhắc đến em.

Câu hát bay vòng qua đêm

Mai chiến sĩ lại ra cao điểm

Cuộc chiến đấu đang còn tiếp diễn

Em còn đi, rừng mở những gian hầm.

Tiếng hát bay vòng tháng năm

Ở đâu mà không cần tiếng hát

Nhưng giữa chiến trường nhiều khi thay cho nhạc

Là những tâm hồn có nhạc ở bên trong.

Câu hát màu chi mà khuôn mặt màu hồng

Tiếng hát xa rồi, không nhớ nữa

Đốt lòng nhau cứ gì phải lửa

Tiếng hát trong rừng bay xa, bay xa.

Ở Phạm Tiến Duật không, hoặc ít, phân biệt chủ thể, khách thể. Có lẽ khách chủ cũng đều là bộ đội nên họ dễ dàng thành một. Phạm Tiến Duật thật sự là người đã mở rộng phạm vi cái nên thơ, giúp thơ trực tiếp với đời sống và giúp đời sống trực tiếp bước vào thơ. Trên đây phongnguyet.info đã giới thiệu với các bạn những bài thơ hay nhất của Phạm Tiến Duật. Chúc các bạn có những phút giây thư giãn ki đọc các bài thơ này.

Trăng Vàng Trăng Ngọc

Trăng Vàng Trăng Ngọc

Trăng Vàng Trăng Ngọc (Hàn Mặc Tử)

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trăng Vàng Trăng Ngọc” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 1: Hương Thơm, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm

Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm

Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm (Tản Đà)

Xóm Gà tan giấc, rạng vừng ô
Tối đến Nha Trang, rượu một hồ
Trợ bút đã xin từ bác Diệp
Phụ trương để lại cậy thầy Ngô
Dám quên Đông Pháp người tri kỷ
Riêng nhớ An Nam bức địa đồ
Hai chuyến chơi xuân Thìn với Mão
Khi ra còn nhận những đường vô

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển III (1932), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tuyển Tập Những Bài Thơ Tình Lãng Mạn Của Nhà Thơ Huy Cận

Tuyển Tập Những Bài Thơ Tình Lãng Mạn Của Nhà Thơ Huy Cận

Ngoài những áng thơ lột tả nỗi buồn, nỗi u sầu của lòng mình về cuộc đời, đất nước, quê hương hay cảnh vật, Huy Cận cũng có những áng thơ viết về tình yêu rất hay mà không phải ai cũng biết đến. Những áng thơ tình của nhà thơ Huy Cận mang những sắc thái và cái hồn như thế nào nhỉ? Chà, ngay sau đây các bạn sẽ biết thôi! Và sau những bài thơ hay nhất của Huy Cận, hôm nay tôi sẽ gửi đến các bạn những áng thơ tình lãng mạn của Huy Cận, những bài thơ viết về tình yêu cảm xúc và nhẹ nhàng của ông. Mời các bạn cùng xem qua những áng thơ tình hay nhất của Huy Cận, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Anh Mang Thầm Em

Anh mang thầm em trong hồn anh
Như đứa trẻ thơ mãi để dành
Chiếc bánh mẹ cho từ sáng sớm
Anh chờ hạnh phúc những giờ xanh.

Anh mang thầm em đi trăm nơi
Nhớ em, anh tự mỉm môi cười
Là anh, hay chính là em đó ?
Anh sống thầm em ở giữa đời

2, Anh Xa Em Một Nửa

Em ở đâu ? Anh xa em một nửa.
Một nửa hồn anh lẩn quất theo em,
Vào giấc ngủ nửa hồn anh bợ ngợ
Gió khuya hay em bước động bên thềm ?

Tình đôi ta là trăm nghìn ràng rịt
Của tâm hồn của cả máu xương
Ai dám bảo hồn không là da thịt
Sắc hoa hồng không tách biệt làn hương.

Anh ở nơi em cùng trời cuối đất
Em ở nơi anh cõi thực cõi mơ
Em ở đâu mà hồn anh lẩn quất
Nhớ thương em lòng ngẩn tự bao giờ.

3, Em Ạ, Vườn Xoan…

Em ạ, vườn xoan anh ngủ say
Giấc mơ tím trắng giữa ban ngày
Hương xoan thơm mát chiều hè thịnh
Hương tím hay là mộng cỏ cây ?

Giấc xoan trên cỏ; dưới hoa cành
Anh lại nằm mơ hoa lá xanh
Màu lí chiều hè là xứ sở
Lòng em đi tới với lòng anh

Lòng anh kết một chùm hoa nhớ
Hoa lí trong mơ, hoa tím xoan
Xanh tím gọi nhau mùa gặp gỡ
(Tặng em kỉ niệm cưới mười năm)

4, Gặp Em Một Sáng

Gặp em một sáng trời se lạnh
Em đẹp hừng đông, anh choáng say
Bão dậy trong lòng chưa phút tạnh
Chiêm bao lẩn quất tháng năm này

Mây trắng về đâu mây trắng ơi
Nhớ thương từng mảng ngáng chân trời
Yêu em, anh muốn làm mây trắng
Khuya sớm tìm em nay tới nơi

5, Giọng Em

Giọng em vang tự trời quê Huế
Nhẹ thoáng, xanh veo, mà xốn xang
Nồng cháy như mồi thông núi Ngự
Giọng em nửa thực, nửa mơ màng

Chỉ một lần nghe đủ nhớ đời
Huống chi anh được đón bao lời
Bâng khuâng em nói trong chiều lạnh
Ngơ ngẩn lòng ta Huế Huế ơi!

6, Hỡi Em Yên Lặng

Khi anh xin cưới, mẹ em rằng:
“Thu nó hiền thôi, ít nói năng”
Tự đó hai sông hoà một biển.
Nước liền với nước gắn bằng trăng.

Từ đó lòng anh cứ lắng nghe
Lời im trong mỗi bước em về,
Lời thầm trong mỗi câu em nói,
Trong mỗi làn tay em vuốt ve.

Khi anh mệt nhọc, khi anh đau,
Công việc anh lo, lửa nóng đầu
Anh cứ cảm nghe từ ánh mắt
Tình em ôm toả tựa hương ngâu.

Em hỡi, đời ai chẳng nửa thầm
Lặng yên mới có được vang âm
Tóc mềm sợi sợi nằm êm lắng,
Vạn suối lòng anh chảy trở trăn.

Rồi một ngày kia anh với em
Nằm luôn lòng đất giấc im lìm
Tai xương anh sẽ còn nghe ngóng
Hoa lá hồn em trong lặng im.

7, Tóc Em Toả Xuống Mặt Anh

Tóc em toả xuống mặt anh
Như mưa xuống tự trời xanh mát rờn
Tay em ngón ngón phím thon
Đàn lên da thịt bồn chồn tháng năm
Nhớ em khi đứng khi nằm
Thẹn thùng dáng sống in thầm chiêm bao.
Trời xanh thăm thẳm đôi sao
Dặm trường ánh biếc soi vào đời anh.

8, Yêu Nhau Nhớ Mấy Cho Vừa…

Lòng ta một khối, ơi tình
Chạm đâu cũng vọng nỗi mình với ta

Yêu nhau nhớ mấy cho vừa
Đâu là nỗi nhớ, đâu là nỗi thương
Đâu là dằng dặc tơ vương
Đâu là bóng, đâu là gương hỡi lòng
Trong mình đã có ta trong
Trong ta mình lại nấu nung bồn chồn

Mùa xuân vĩnh viễn em ơi!
Trăm hoa chúm chím gọi mời đôi ta
Mới gần, đã lại cách xa!
Giá anh nuốt được thân ngà em yêu!
Trong anh mỗi sáng mỗi chiều
Có em, anh được thương nhiều em thương.

9, Áo Trắng

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon;
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày.
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

10, Một Sáng Mai Xuân

Một sáng mai xuân dừng bến xe
Xốn xang em ở tiễn anh về
Bâng khuâng phố rộn, đời xa vắng,
Anh gọi thầm em, em có nghe?

Anh gọi: em ơi! Biết nói sao!
Yêu em như tự thuở xa nào
Từng yêu em trước, lòng vương vấn
Lạc giữa đời, nay lại gặp nhau.

Gặp nhau chưa thoả, đã xa rồi
Tội nghiệp em tôi, tội nghiệp tôi!
Những cặp tình nhân muôn vạn thuở
Trời ơi! Đứt ruột mỗi chia phôi.

Và vừa rồi là những bài thơ tình lãng mạn và nhẹ nhàng, cảm xúc của Huy Cận mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích chùm 10 bài thơ tình yêu lãng mạn, nhẹ nhàng, tâm trạng và hay nhất của Huy Cận này, hãy truy cập vào mục lục thơ Huy Cận để khám phá thêm nhiều hơn các bài thơ của ông các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog phongnguyet.info. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Huy Cận hoặc Chùm Thơ Nổi TiếngNhững Chùm Thơ Hay Của Huy Cận cùng Thơ Tình Sáng Tác Mới