Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 02/01/2026

Một đời biết mấy lần hoang đảo
Biết mấy chia tay nước mắt trào
Mấy bận đi mà chẳng đến
Mấy lần chờ đợi bặt tâm hao !

Thơ giữa nước - Vân Long

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 02/01/2026

Người Con Gái Sông Gianh

Người Con Gái Sông Gianh

Người Con Gái Sông Gianh (Lưu Trọng Lư)

Thổ Ngoạ hay Thuận Bài?
Minh Cầm hay Cảnh Hoá?
Trên giường bệnh xá
Máu vẫn đầm đìa
Giữa hai cơn mê
Mắt mở to chợt thấy
Bóng ai người con gái
Ngồi cạnh giường tôi
Tay quạt liền tay
Súng kề bên gối
Tuổi mười lăm mười bảy
Tóc tết ngang vai
Em là ai/
Hở em có phải,
Người con gái
Gặp trên bến nào đây:
Minh Cầm hay Cảnh Hoá
Thổ Ngoạ hay Thuận Bài?
Không còn nhớ rõ!
Có phải em,
Người con gái
Tuổi mười bảy mười lăm
Ôm trên người những cành quít cành cam
Của vươn mình, không tiếc:
Phủ lên thành tàu, một áo đẹp nguỵ trang
Ôi đâu phải cành quít cành cam
Em lấy tuổi xanh
Em lấy cả thân mình
Phủ lên thân tàu yêu dấu
Giặc tan, trạm đã xế chiều
Mà trong thôn bến vẫn ra vào
Có phải em bóng người nho nhỏ
Có phải em dìu em cõng những thương binh?
Có phải tay em nâng nhẹ mình anh?
Anh nhó ra rồi: Em đó!
Súng nhảy trên vai
Tóc vờn trước gió
Em đuổi giặc giữa ban ngày
Và đêm nay bên anh em ngồi quạt đó
Gà trong thôn đã gáy rồi

Lần thứ hai anh mở mắt
Vẫn thấy em ngồi
Vẫn bên giường, súng gác
Dưới ngón tay em
Mềm mại một đường kim
áo ai kia còn đen mùi thuốc súng
Tay em ngừng, mắt em tia sáng đọng
Em nhìn quanh, em tìm chi.
Rồi anh lại nghe đều đều tiếng quạt
Như trong giấc ngủ, nằm nghe thần tiên điệu hát.

Ngủ đi em giấc ngủ bình thường
Anh sẽ thắng những vết thương
Như tàu mình đã thắng
Dưới chân giường,
Nắng mai vàng
Lỗ chỗ!
Ngủ đi,
Người em nhỏ
Giờ đây thương trên mình anh từng vết đơm da
Cuốn sổ con bìa thủng, anh giở ra,
Chợt thấy từ đâu dòng chữ nhỏ
“Các anh nhiều gian khổ
Phải chia bớt cùng chúng em
Đã được ngồi cạnh một đêm
Thồi về đây, chào các anh nhé!”
Chữ thì xinh, sao tên mình em chẳng ký?
Em đã về bến nào đây?
Thổ Ngoạ hay Thuận Bài
Minh Cầm hay Cảnh Hoá?
Những người con gái đẹp của nhân dân
Đến đây như những vị thiên thần
Lại ra đi một vết lông ngan, không gửi lại
áo cũ rồi, anh còn mặc đấy
Miếng vá đây còn nguyên mũi chỉ đường kim
Của tuổi thơ mười bảy mười lăm
Minh Cầm hay Cảnh Hoá
Thuận bài hay Thổ Ngoạ
Nước đôi bờ leo lẻo gương trong
Chiếc tàu ta lại uốn khúc giữa dòng
Anh đã trở về đài quan sát
Trời trong xanh, từng hàng mây biếc
Dưới lòng sông, tóc đẹp vờn bay
Đâu rồi nhỉ? Em nói trong loa hay đang dở đường cày?
Trong tiếng dúng, hẹn tìm nhau em nhỉ?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Người Con Gái Sông Gianh” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tên đặt cho con

Tên đặt cho con

Tác giả: Thiếu Khanh

Đặt tên cho con
là Hùng là Dũng
Mai sau lớn lên
Con đừng giống Ba hèn nhát một đời
Không dám bước qua dây thép gai
Không dám nhìn nhau bốn bên
anh em ruột thịt

Đặt tên cho con là Sương là Tuyết
Mai sau lớn lên
Con đi làm nguội lửa căm hờn

Đặt tên cho con
là Đường là Mật
Mai sau lớn lên
Con mang tiếng hát ngọt ngào
Thay nỗi đắng cay chua xót
Con người áp bức lẫn nhau.

Đặt tên cho con
là Ruộng là Vườn
Mai sau lớn lên
Con làm người Việt Nam da vàng
Biết quê hương mình tan nát
Đạn bom ghim sâu thương tích
trên thi thể nước non
Biết biển sông ngầu đỏ
Núi cao lở lói
Nương rẫy khô cằn.

Đặt tên cho con
là Việt là Nam
Mai sau lớn lên
Con không làm người Âu người Mỹ
Nhìn đồng bào con đói no lây lất
Bằng đôi mắt ngoại nhân hờ hững
lạnh lùng

Và để mai sau
Ba xong cuộc chiến trở về
Tên con nhắc nhở
Ba khô nước mắt tủi cực chiến tranh
Âu yếm gọi con
Bằng tình thương yêu còn lại.

Chuồn Chuồn Báo Bão

Lại gặp lại cánh chuồn ngày thơ bé
Bay đan nhau dệt mảnh nắng cuối cùng
Con chuồn ngô hay làm dáng
Chao mình soi mặt ao trong
Đốt cháy lòng một nét chờ mong
Con chuồn đỏ thân ngời như ngọn lửa
Con chuồn vằn mang những điều kì lạ
Với đứa trẻ nào chưa biết bơi
ơi cánh chuồn gợi những buồn vui
Cánh chuồn nào bay vào những nỗi nhớ?
Ngon sào thưa cánh buồm ai ngái ngủ
Những cánh buồm mỏng mảnh như tình yêu!
Gió heo may hôm nay về chăng
Mà chuồn chuồn bay về dăng dăng
Báo cơn bão phương nào thổi tới?

Đường sẽ vắng nếu trời bão nổi
Cánh cửa nhà sập lại trước khi mưa
Con chim tìm tránh bão sẽ về xa
Con kiến nhỏ cũng ẩn mình trong tổ
Không còn trời xanh chỉ mưa và gió
Những dòng sông không nhà cửa miên man
Và mây, mây khắp chốn lang thang
Chặn bốn phía những cỏ cây tội nghiệp
Cho cơn lốc dữ tợn về bẻ nát
Trái đất này sẽ nhấn chìm trong mưa
Không tìm đâu một chỗ nương nhờ!
Mỏng manh thế chịu làm sao nổi
Chuồn chuồn ơi báo làm chi bão tới
Trời bão lên rồi mày ở đâu ?

Xuân Quỳnh

Phan Thiết! Phan Thiết!

Phan Thiết! Phan Thiết!

Phan Thiết! Phan Thiết! (Hàn Mặc Tử)

Nhớ khi xưa ta là chim Phượng Hoàng
Vỗ cánh bay chín tầng trời cao ngất
Bay từ Dao Ly đến trời Đâu Suất;
Và lùa theo không biết mấy là hương
Lúc đằng vân gặp ánh sáng chận đường
Chạm tiếng nhạc, va nhằm thơ thiên cổ
Ta lôi đình thấy trăng sao liền mổ
Sao tan tành rơi xuống vũng chiêm bao
Trăng tan tành rơi xuống một cù lao
Hóa đài điện đã rất nên tráng lệ
Ở ngôi cao, ngước mắt ra ngoài bể
Phong lưu ghê, sang trọng chẳng vừa chi
Ta mê man như tới chốn Phượng Trì
Ở mãi đấy không về Thiên cung nữa.

Nhưng phép lạ có một vì tiên nữ
Hao hao như nường nguyệt cõi Đào Nguyên
Ta đắm mê trong ánh sáng trần duyên
Và van lạy xin cô nường kết ngãi
Mỉa mai thay cho phượng hoàng si dại
Là ta đây đương ở kiếp muôn chim
Trở lại trời tu luyện với muôn đêm
Hớp tinh khí lâu năm thành chánh quả
Ta trở nên như ngọc đàng kim mã
Rất hào hoa rất phong vận: Người Thơ
Ta là trai khí huyết ước ao mơ
Người thục nữ sanh giữa thời vô thượng
Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng
Ta la thang tìm tới chốn Lầu Trăng
Lầu ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang
Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết
Ôi trời ôi! là Phan Thiết! Phan Thiết
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi
Ta đến nơi Nường ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ!
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng
Ta vãi vung thơ lên tận sông Hằng,
Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!
Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Phan Thiết! Phan Thiết!” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Xuân Như Ý, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tình Cờ

Tình Cờ

Tình Cờ (Xuân Diệu)

Mắt ấm đêm kia, sáng bữa nầy
Lạnh lùng trông xuống má hây hây.
Ái tình đến đó soi gương nước
Đã biến. Sao phai dưới nét mày.

Những thoáng ân tình chạy thoảng qua,
Đi không biết trước, đến không ngờ.
Nhịp nhàng mắt đẹp nhìn trong mắt,
Một phút gần nhau, hương thoảng đưa.

Một chớp mê man, hồn gặp hồn.
Lòng chưa kịp hiểu mắt trao hôn.
Không hề mặc cả, không quen biết,
Tay đã kề tay, ngực đánh dồn.

Rồi hết thần tiên, bỡ ngỡ xa,
Đời thường, tẻ nhạt lại trôi qua.
Sau giờ lặng lẽ nghe chung một,
Lại có riêng “người”, lại có “ta”.

Như một chiêm bao rất mộng thơ,
Bâng khuâng tôi nghĩ chuyện tình cờ
Của hai thuyền lạ phiêu trên biển,
Bỗng một lần kia đỗ một bờ.

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Tình Cờ” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Gửi Hương Cho Gió (1945), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

VỊ NHỚ

VỊ NHỚ

Em và anh là mảnh ghép tâm hồn
Mình gặp gỡ giữa cuộc đời bão nổi
Uống nhầm phải ánh mắt yêu bối rối
Với nụ cười nóng hổi rực trong tim

Em biết mình không thể mãi lặng im
Vì em sợ im lìm trong khoảnh khắc
Nhớ lại nhớ muốn suốt ngày gặp mặt
Nói vài câu mà se sắt trong lòng

Em bây giờ đâu còn dám ước mong
Một tình cảm đan vòng tay êm ái
Vì em biết tình yêu làm điên dại
Càng muốn buông lại càng đắm đuối nhiều

Em dặn lòng không được phép nói yêu
Cũng không được nói những điều nhung nhớ
Nhưng rất khó khi đêm về trăn trở
Muốn nhắn tin nhưng lại sợ làm phiền

Em cũng đành bấm vài chữ bình yên
Để tự nhủ bản thân mình bớt nghĩ
Nhưng rất lạ anh mãi nằm tâm trí
Không lúc nào em thôi nghĩ đến anh.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Ba Hồi Triêu Mộ

Ba Hồi Triêu Mộ

Ba Hồi Triêu Mộ (Vũ Hoàng Chương)

Người-đi-tu-Phật chớ buồn
Giữa mùa Con-số-không-hồn tác oai!
Tờ a, b… cuốn 1, 2…
Giòng bao nhiêu… khoản mấy mươi… rành rành

Và… trên án sẵn ghi hình,
Thép gang rạch chữ Bất-bình càng sâu.
Người-đi-tu-Phật chớ sầu,
Mặc cho Con-số khoe mầu nhiệm xuông!
Trăm vòng dây Tội hoang đường
Cũng không giam nổi Tình-thương bao giờ.
Con-người về đất về tro,
Lửa còn dâng, nước vỡ bờ còn reo
Thành cơn gió đuổi hùm beo,
Cơ duyên sẽ uốn mình theo, ngại gì!

Người-đi-tu-Phật ra đi
Có buồn chi, có sầu chi… hỡi người!

Tháng Giêng, Kỷ-Dậu
(Ngồi quán, 1971)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ba Hồi Triêu Mộ” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Cành Mai Trắng Mộng (1968) > Thi Phẩm, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

THỎA MÃN ÁI TÌNHTác giả …Thu Thảo

THỎA MÃN ÁI TÌNHTác giả …Thu Thảo

Lòng rạo rực men tình yêu cháy bỏng
Anh nhịp nhàng chiếm đóng tận đáy sâu
Choàng vòng tay đỡ nhẹ phút dạo đầu
Hai thân xác nhập khâu thành siết chặt

Ôi dáng ngọc ngã vào trong đôi mắt
Đưa làn môi sát mặt lại thêm gần
Và dịu dàng hứng trọn điểm ái ân
Một chút nữa muôn lần trào nước chảy

Dấu yêu hỡi hãy cùng nhau bùng cháy
Anh nồng nàn và nhạy những đường cong
Trao phút giây thoả mãn ý vẹn lòng
Chung nhịp thở cuồng phong như bão lũ

Cảnh vườn mộng hai bồng đào ấp ủ
Người lưng thon hội tụ ánh trăng vàng
Vị ngọt ngào Khát vọng của tình lang
Tinh hoa nở thiếp chàng trao hạnh phúc .

Thơ của tác giả Thu Thảo

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Tự Hát

Tự Hát

Tự Hát (Xuân Quỳnh)

Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tự Hát” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Tự Hát (1984), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Lạc Quan

Lạc Quan

Lạc Quan (Xuân Diệu)

Vườn cười bằng bướm, hót bằng chim;
Dưới nhánh, không còn một chút đêm:
Những tiếng tung hô bằng ánh sáng
Ca đời hưng phục trẻ trung thêm.

Gió qua, như một khách thừa lương,
Lay nắng trên mình lá loáng sương.
Hoa cúc dường như thôi ẩn dật,
Hoa hồng có vẻ bận soi gương.

Vàng tươi, thược dược cánh hơi xoà;
Ửng dạng, phù dung nghiêng mặt hoa;
Nhánh vút làm cho lan chớm ngợp;
Lòng trinh giữ lại nửa bông trà.

Hình eo, dáng lả, sắc xinh xinh
Phơi phới cùng nhau thở thái bình
Của nỗi yêu trùm không giới hạn
Dịu dàng toả xuống tự trời xanh.

Hạnh phúc vờn trong buổi sớm mai,
Vừa tầm với bắt của tay người;
Ái tình đem máu lên hoa diện;
– Thi sĩ đi đâu cũng thấy cười.

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Lạc Quan” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Thơ Thơ (1938), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!