Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 26/01/2026

Mùa thu nghe tiếng chim thanh
Trâu nhai đến tận thơm lành ngọn rơm
Gió còn ươm trái sau vườn
Mách hương phía ấy xem chừng đậm ra

Thu - Trần Nhật Lâm

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 26/01/2026

Chuyện Về Những Dòng Nước

Chuyện Về Những Dòng Nước

Chuyện Về Những Dòng Nước (Xuân Quỳnh)

Cơn mưa từ trên ngàn
Đổ xuống muôn tán lá
Lá trút xuống chân rừng
Thành ngọn nguồn đoàn tụ

Nguồn nghe lời của gió
Kể chuyện về biển khơi:
Những khao khát khôn nguôi
Những nhớ mong không dứt
Những đại dương bão táp
Những quần đảo cô đơn
Ngôi sao biển chiều hôm
Trên bãi hà hoang vắng…

Nước cồn cào thương nước
Nguồn khát tìm biển khơi
Băng qua trăm núi dài
Băng qua nghìn rừng thẳm…

Nghe nước tìm về biển
Ngàn đá cũng đi theo
Những phù sa rong rêu
Cũng đi theo cùng nước

Qua cánh rừng thứ nhất
Những tảng đá đầu tiên
Chợt dừng lại nằm yên
Đá xin nguồn ở lại
Vì con đường xa ngái
Biết là đâu đến đâu
Mà biển ở phương nào
Tìm bao giờ cho thấy!

Nước cứ đi, đi mãi
Qua cánh rừng thứ hai
– Hãy dừng lại đây thôi
(Tiếng kêu những hòn cuội)
Chúng tôi xin ở lại
Không còn sức nữa đâu
Hỡi dòng nước thân yêu
Cho gửi lòng đến biển

Nước lại đi mải miết
Qua cánh rừng thứ ba
Qua cánh rừng thứ tư
Thứ năm rồi thứ sáu…
Những rong rêu trụ lại
Trong các ngách các khe
Những cành củi theo đi
Trôi giạt vào rìa nước…
Không bao giờ thấy mệt
Là những hạt phù sa
Cứ cùng nước trôi đi
Làm những làng những bãi.

Nước cứ đi, đi mãi
Không còn nhớ thời gian
Là tháng mấy lần trăng
Năm mấy mùa bão gió
Nước cũng không còn nhớ
Mình sinh ra khi nào
Nước chỉ nhớ một điều
“Đi tìm cho được biển”

Bỗng một ngày biển hiện
Lóa mắt trước mênh mông
Đó là nơi dòng sông
Oà vui khi gặp biển
Mà chẳng bao giờ hết
Biển nhận đến vô cùng
Những khao khát dòng sông
Đổ vào lòng của biển

Mà chẳng bao giờ hết
Dẫu đã gặp biển rồi
Nước vẫn cứ khôn nguôi
Mãi tìm về với biển

1973

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chuyện Về Những Dòng Nước” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Chờ Trăng (1981), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

NGƯỜI ĐÃ XA TÔI

Thoáng nghe câu nói thế này
Anh thương em lắm, có hay không nè
Ờ thì anh nói em nghe
Ngọt từng câu chữ..ai dè thính thơm

Mình cùng cắt lúa tóm rơm
Sẻ chia từng miếng nắm cơm ra đồng
Vui cười kể chuyện xa trông
Chỉ mong hạnh phúc duyên hồng trăm năm

Nhưng mà nguyện ước xa xăm
Cơm chưa ấm dạ, đâu nằm ngủ yên
Cuộc đời sóng gió triền miên
Làm sao có thể, gắn miền yêu thương

Gạt người ta chẳng vấn vương
Gạt mình chẳng muốn yêu đương làm gì
Đâu ngờ tim lỡ trót si
Cũng mơ cũng mộng diệu kì ai ơi

Cớ sao chẳng thể mở lời
Nhìn anh bước vội.. chơi vơi cõi lòng
Anh về kẻo có người mong
Còn em hiu quạnh cô phòng vắng tênh

Tương lai lắm nổi gập ghềnh
Sông đời sao thấy , rộng mênh mông nhiều
Lạc lòng tủi phận bao nhiêu
Khi người thương ấy , nói điều dở dang

Anh ơi sao nỡ phũ phàng
Duyên tàn đành nuốt lệ chan tim khờ
Ngồi buồn viết vội dòng thơ
Nhớ về kỉ niệm ..thẫn thờ chút thôi

Giờ thì người đã xa tôi
Tôi đành chúc phúc , để rồi người đi.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Top 17 Bài thơ hay về tháng tám

Top 17 Bài thơ hay về tháng tám

Tháng Tám vẫn còn dư âm một ngày mùa Hạ đấy, nhưng lại vương vấn chút gì non tơ lắm của một mùa Thu kia. Cái thời khắc giao mùa dìu dịu không đủ để cho mùa Thu chín vàng trên màu của lá, trên hương của loài hoa sữa, trên vị ngọt ngào của gánh cốm xanh – Nhưng càng không đủ để sáng bừng như một ngày mùa Hạ, chỉ dám gom hương sen đượm nồng để ngan ngát một buổi chiều lộng gió. phongnguyet.info xin giới thiệu với bạn đọc những bài thơ hay về tháng tám.

Bài thơ: Tháng tám về: Phan Thúc Định

Tháng Tám về!
Tác giả: Phan Thúc Định

Tháng Tám về làm rộn rã những tim yêu!
Anh định chôn lòng mặc thu nèo trước cửa.
Bởi anh biết thu về là tim em chia nửa
Nửa cho anh, nửa lơ lửng lưng trời!

Tháng Tám về lá sửa soạn áo thôi!
Gói ghém sắc xanh gửi đất trời sắc đỏ
Ngõ nhỏ dùng dằng tà áo dài cuối phố
Xa xăm lòng nức nở nỗi xa xăm…

Tháng Tám về thổn thức phận long đong!
Một khung trời trong veo tưởng chừng không có đáy.
Một vầng trăng hanh hao đủ làm người yếu lòng trốn chạy.
Bởi soi bên nào cũng thấy khuyết hao!

Tháng Tám về tự hỏi phải làm sao?
Để tổng của mùa thu và giấc mơ không đổi
Nó tựa hồ ánh mắt anh gặp em lần đầu…bối rối!
E thẹn nhìn dầu lồng ngực đã vỡ tung…!

1/8/2017.
Cụ Định.

Bài thơ: Tháng tám – Đỗ Hương

Tháng tám
Tác giả: Đỗ Hương

Tháng tám về gánh theo nửa mùa thu
Còn một nửa vắt ngang trời cuối hạ
Loài cây gì nở bông trắng xoá
Hình như bông “Giành Giành ” còn để giành
mãi phần anh.

Tháng tám trong vườn hoa lá đến mong manh!
Sương e lệ ngắm mình qua gương nắng
Mới tinh mơ bọn sẻ con bắng nhắng
Rơi bộp xuống đường_
màn nghi lễ hỏi thăm

sợ chạm vào hương hoa sữa ngàn năm.

Tháng Tám nhón chân sợ trăm năm tình động
Mây đếm tuổi nhắc mình lúng túng
Nhốt mùa thu bằng nỗi nhờ thầm thì

Tháng tám mong manh thơ không dám gửi đi.

Tay vụng về biết cất đâu lóng ngóng
Lỡ vô tình làm vỡ tan sợi nắng
Biết lấy gì để chuộc lỗi với mùa thu

Níu cả mùa thu bằng
tháng tám mây mù.

Bài thơ: Tháng tám về – Trịnh Thanh Hằng

THÁNG TÁM VỀ
Tác giả: Trịnh Thanh Hằng

Tháng tám về em còn nhớ không em
Heo may chở những tháng ngày yêu dấu
Cánh bướm vàng mượn bờ vai neo đậu
Cô bé nào ngước mắt trộm nhìn sang.

Tháng tám về tà áo trắng ngỡ ngàng
Hương cốm mới vương tóc ai tung gió
Lá trải vàng nơi con đường mình có
Những hẹn hò say đắm mắt môi ai.

Tháng tám về buông những tiếng thở dài
Hồng xác pháo vương bước chân gái nhỏ
Em hỡi em có nghe trong tiếng gió
Tim chết rồi mắt ướt lệ nhòa mi.

Tháng tám về em hãy cứ đi đi
Anh ở lại gói thu vào dĩ vãng
Để một mai khi bóng chiều bảng lảng
Nhớ nhau nhiều mở kí ức ra xem.

Tháng tám về em còn nhớ không em…

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: Tháng tám – Phan Thu Hà

THÁNG TÁM
Tác giả: Phan Thu Hà

Tháng bảy lặng vẫn mùa mưa chưa dứt
Hẹn vầng trăng gọi tháng tám bên hè
Lộc vừng trút thảm hoa tàn đỏ rực
Thu bất ngờ xanh vòm lá nghiêng che.

Mùa lặng lẽ gieo mình trong cỏ rối
Nắng thủy tinh hôn khẽ nụ hoa vàng
Hoàng hôn tím phía chân trời vội vã
Tóc mây bồng theo ngọn gió lang thang.

Có ai còn về chốn xưa hò hẹn
Giọt cà phê đắng đót chạm môi buồn
Thảng thốt nhớ một chiều thu xưa cũ
Có hai người ướt đẫm dưới mưa tuôn.

Người có biết thu về cùng tháng tám
Có nhớ không hương cốm mọng đợi chờ
Bồi hồi lắm nghe bước đời mải miết
Giọt đàn nào rơi chạm những trang thơ.

Tay bấm đốt mấy mùa trăng chìm nổi
Níu hương thầm ủ nỗi nhớ xanh rêu
Câu hát cũ “ lá khởi vàng chưa nhỉ “
Giọt ngâu trầm khẽ gọi một lời yêu.

HP – 2/8/2018

Bài thơ: Thơ tình tháng tám – Phạm Hồng Giang

THƠ TÌNH THÁNG TÁM
Tác giả: Phạm Hồng Giang

Anh lại viết vần thơ tình tháng tám
Nắng cuối hè cháy rám cả cành me
Đã hết rồi còn đâu nữa tiếng Ve
Se se lạnh thoảng nghe mùa thu tới.

Bởi tình ta vẫn còn xa vời vợi
Giọt ngâu buồn chới với cạnh cầu Ô
Chiếc lá vàng theo làn gió đẩy xô
Chiều nặng trĩu mặt hồ lăn tăn sóng.

Vần thơ viết con chữ đầy lắng đọng
Chữ mong chờ trông ngóng mối tình xa
Bởi nhớ nhung nên cứ mãi nhạt nhoà
Đâu có thể như là trong mộng ước.

Nhưng em ơi câu hẹn thề năm trước
Chẳng bao giờ mình quên được đâu em
Dẫu chiều thu mưa nắng có nhập nhèm
Thì nỗi nhớ vẫn khát thèm nỗi nhớ.

Anh lại viết bài thơ tình duyên nợ
Nắng mong manh….
Nhắc nhở…..
Chuyện đôi mình!
03 /08 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Ngực thu thổn thức – Lan Thanh

NGỰC THU THỔN THỨC
Tác giả: Lan Thanh

Tháng tám về dắt cơn mưa bất chợt
Túa ra, ướt nhèm Hà Nội của ta
Nước đâu thông thốc hối hả
Ngõ phố bỗng dưng thành mương máng ao hồ.

Cái nắng mải đâu quên cả cất đồ
Bộ cánh mây đẹp thế, giờ bơ phờ ủ rũ
Đàn giời nổi hứng lại ca giai khúc cũ
Dừa bên sông xoã tóc ngẩn ngơ.

Khản cổ cục cục mẹ gà mái mơ
Xoè cánh chở che lũ con khỏi ướt
Gì như con chuột lột
Len lén nép mình dưới cánh ty gôn.

Hạ ngoảnh mặt, hương sen gầy guộc nhớ
Hoa cúc vườn ai bồng sắc vàng mê
Nồng nàn ngọc lan giong gió tràn về
Xao xuyến cả lồng tim, ngực thu thổn thức.

Bài thơ: Tháng tám và Em – Bùi Thế Uyên

THÁNG TÁM VÀ EM
Thơ: Bùi Thế Uyên

Ta nhờ gió gửi em niềm khao khát
Như sóng biển dào dạt mãi hôn bờ
Như thu vàng đan dệt những ước mơ
Chưa một lần ta nhạt mộng chung đôi.

Ta nhờ mây trao em trọn cuộc đời,
Gió mang tình anh mây trời chiều tím
Tình yêu em một tình yêu ngọt lịm,
Hương mùa thu giăng kín cả trời đêm.

Gió mang tình anh nồng ấm bên em,
Bao khao khát dầy thêm theo nỗi nhớ
Tình yêu em như bài thơ dang dở
Mà cuộc đời duyên nợ vẫn diu êm.

Nỗi niềm này anh viết gửi về em
Warszawa thu trăng hờn lẻ bóng
Tình yêu em theo từng đêm vang vọng
Tháng tám này ta nhớ mãi về em…

Warszawa
02/08/2018

Bài thơ: Tháng tám à – Nguyễn Thị Xuân Hương

THÁNG TÁM À…!
Thơ: Nguyễn Thị Xuân Hương

Tháng tám à! Tháng tám ơi!
Ru lòng lữ khách nhớ chơi vơi
Đong đưa theo gió nhành hoa cúc
Lãng đãng chiều mưa khoé mắt cười.

Tháng tám buồn! Tháng tám vui!
Heo may qua cửa giấc mơ vùi
Ai vừa ra phố ươm hương sữa
Xoã tóc mây đơm mấy đoá ngời.

Tháng tám hờn! Tháng tám rơi…
Như thôn nữ khóc tiếc xuân ngời
Bồng con tựa cửa trông xa vắng
Thẽ thọt bên tai một tiếng: đời!

Tháng tám à!
Tháng tám ơi!
Tháng tám đầy
Tháng tám vơi….

– Nguyễn Thị Xuân Hương-

Bài thơ: Chào tháng tám – Trần Lực

CHÀO THÁNG TÁM
Tác giả: Trần Lực

Mây có về nơi chốn cũ…vườn xưa
Để nghe tiếng chim ca, thấy gió lùa ô cửa
Tháng bảy trốn rồi, chẳng chần chừ thêm được nữa
Cánh sen tàn héo úa…vệt thời gian.

Mưa cũng về, thì thầm chuyện Chức – Lang
Kể ta nghe tình yêu lỡ nhịp cầu Ô Thước
Duyên nợ trần gian mấy ai đâu mà đo đếm được?
Chậm chuyến đò chiều, hồng nhan bước sang sông…

Tháng tám về có chở nặng chờ mong?…

Trần Lực

Bài thơ: Tháng tám về rồi – Trương Túy Anh

THÁNG TÁM VỀ RỒi
Thơ: Trương Túy Anh

Tháng Tám về rồi, em có hay
Se se cái lạnh gió heo may
Ướt nhẹ vai em ,sương rơi xuống
Ngỡ như là nước mắt em tuôn

Tháng Tám về rồi, lá rơi bay
Dệt thảm vàng nâng bước chân em
Thoang thoảng đâu đây hương cốm mới
Đong đưa cánh võng mẹ ru êm.

Tháng Tám về rồi, em có say
Cúc ,đỏ ,trắng vàng tỏa hương bay
Ngây ngất nụ hôn đầu nồng thắm
Ngọt ngào như sương sớm ban mai.

Tháng Tám về rồi, em nhớ ai
Mối tình chúng mình đã đắm say
Mai cha mẹ mang trầu cau hỏi
Em xuống thuyền sang bến Anh thương.

Bài thơ: Tháng tám ơi – Hồ Viết Bình

THÁNG TÁM ƠI
Thơ: Hồ Viết Bình

Tháng tám hiền hòa tháng tám ơi
Heo may nhè nhẹ lá rơi rơi
Em bảo tháng tám buồn thế nhỉ
Lòng người bỗng cảm thấy chơi vơi.

Tháng tám về rồi tháng tám ơi
Nắng vàng dìu dịu, cúc vàng tươi
Anh thấy lòng mình tham lam quá
Muốn ôm cả gió lẫn mây trời.

Bài thơ: Tháng tám về – Đình Khải

THÁNG TÁM VỀ…
Tác giả: Đình Khải

Lá vàng rơi rụng dọc con ngõ nhỏ
Những chùm nhãn trên cây đã hái hết rồi
Cái nắng nóng mùa Hè cũng đã dần trôi
Cho mùa Thu đang tới.

Mỗi sáng mai trẻ em bước vội
Đến trường khi năm học mới đã sang
Tháng Tám về như giục giã vội vàng
Khi Thu sang và cái lạnh mùa Đông sẽ đến.

ĐÌNH KHẢI

Bài thơ: Tháng tám chớm về bên em – Lâm Bình

THÁNG 8 CHỚM VỀ BÊN EM
Thơ: NS Lâm Bình

Ngày thì ngắn
Đêm lại dài vô tận …
Có những điều chúng mình chưa nói hết trọn câu…
Tháng 7 qua mau trong vội vã
Tháng 8 đến rồi trong nỗi nhớ vơi xa …
Lại âm thầm như dòng sông quặn chảy
Vắt kiệt nồng nàn những giọt rơi
Mong manh trước gió chờ Thu tới
Áo lụa tung bay khép nữa vời…
Em thoắt ẩn hiện về nhanh quá
Kéo cả Thu về chết ở trong Anh !

HCM 4/8/2018

Bài thơ: Thu Hạnh Phúc – Trần Diệu Hương

THU HẠNH PHÚC
Tác giả: Trần Diệu Hương

Tháng tám à Anh như thấy mùa sang
Thu đã về êm dịu dàng quá đỗi
Nắng rất nhẹ heo may như ngừng thổi
Hoa sữa nồng cánh buông vội toả hương.

Anh yêu em hôn say đắm môi hường
Má thắm đỏ ngọc lan vương mái tóc
Thương em mãi tuổi thanh xuân khó nhọc
Anh về này thôi không khóc nghe cưng.

Anh vẫn nghe sương thu rớt không ngừng
Long lanh đọng giọt buồn ngưng mi mắt
Đàn buông phím bản tình ca dìu dặt
Đêm thu nồng mãi hạnh phúc bên anh.

HN: 04 – 8 – 2018

Bài thơ: Hoa nắng mùa thu – Nguyễn Nguyệt Anh

HOA NẮNG MÙA THU
Tác giả: Nguyễn Nguyệt Anh

Em một mình đi nhặt nắng cô đơn
Để sưởi ấm môi hờn duyên bé nhỏ
Tím hoàng hôn rọi xuống miền nhung nhớ
Biển ì ầm giận gió thổi vô ngôn.

Tháng tám ơi ..!
Bảo mưa chớ được hờn…
Bởi em sợ đường trơn buồn lạnh giá
Để em quên nỗi đau nằm trong dạ

Cho em vui đôi má đẹp ửng hồng.

Xa em rồi anh còn nhớ em không?
Hay đã quên mặn nồng ngày tháng cũ
Thôi cứ để cơn mưa sầu vần vũ

Thấm hồn thơ câu chữ chịu buồn thay.

Em nhớ anh mong đợi những tháng ngày
Về đất mẹ đắm say vui dạo cảnh
Dòng sông vân chảy yên bình lấp lánh
Nắng dịu dàng đẹp ánh mắt say thu.

Mc: 4/8/2018

Bài thơ: Tháng tám – Doãn Km Oanh

Tháng tám
Tác giả: Doãn Kim Oanh

Những đợt mưa ngâu vừa dứt
Tháng tám trời nắng lên rồi
Trên cao bay ngang lưng trời
Diều tre của ai mới thả
Hương thu thơm lừng mùi quả
Này là thị với ổi na
Cây bưởi của bà sai quả
Trĩu trịt ở ngay đầu nhà
Tôi nhớ những mùa thu xa
Đội lá sen xanh đến lớp
Hình như bạn nào cũng vội
Đến trường để kịp gặp nhau
Tháng tám em đừng đi lâu
Để anh mong hoài thêm nhớ
Hoa sữa rơi đầy ngoài ngõ
Chiều nay em về kịp không?
Doãn Kim Oanh

Bài thơ: Thu cho anh – Lê Hương

THU CHO ANH
Tác giả: Lê Hương

Em viết bài thơ tháng tám cho anh
Giữa Hà nội trời thu xanh áo mới
Một Hà nội heo may vời vợi …
Cuối con đường ai đứng đợi chờ ai.

Em viết cho anh giữa thương nhớ dặm dài
Câu thơ nghẹn đoạ đầy trên trang giấy
Nếu biết lòng ta thương nhau đến vậy
Thu sẽ chẳng buồn khắc khoải cô đơn.

Thu cứ về để mình nhớ nhau hơn
Em sẽ chẳng dỗi hờn mùa thu nữa
Vì em biết tình ta như ngọn lửa
Cháy khát khao trong thương nhớ khôn cùng.

Hà nội city 02-8-2018

Tháng tám hiện ra dịu dàng qua những vần thơ, khiến cho người đọc cảm thấy thật nhẹ nhàng. Một chút bâng khuâng, một chút chờ đợi vào những ngày thu đang tới.

EM SẼ XÁCH DÉP RA KHỎI CUỘC ĐỜI ANH

Anh đã nói sẽ bên em mãi mãi
Với riêng em anh tuyệt đối chân thành.
Nhưng lại hứa thêm bao cô gái khác…
Rồi, thì em xách dép ra khỏi cuộc đời anh!

Mẹ em bảo phải rộng lòng chia sẻ
Món đồ chơi cho những kẻ thiếu thốn hơn mình.
Và em nghĩ tội gì không vui vẻ,
Sao phải buồn cho môi miệng kém xinh?

Em sẽ yêu đời và yêu em hơn nữa
Để anh thấy xa anh may mắn thế nào.
Em sẽ chống cằm và ngồi xem thử,
Kẻ-bông-đùa sẽ hạnh phúc ra sao!

Người ta bảo tình yêu là tất cả
Không có nhau thì sẽ chết tức thì
Nhưng anh ạ với riêng em thì khác
Chẳng có gì quan trọng hơn ôxy.

Du Phong

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nga Pushkin

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nga Pushkin

Aleksandr Sergeyevich Pushkin (Александр Сергеевич Пушкин, 1799-1837) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ 19 bởi nhiều cống hiến trong sự đa dạng hoá ngôn ngữ văn chương. Puskin là một thiên tài lớn và đa dạng, ngoài sáng tác (thơ, kịch và văn xuôi) ông còn dịch, mô phỏng các sự tích dân gian không chỉ của Nga mà còn của các dân tộc Slavơ và các dân tộc ở phương Tây. Ông dịch, mô phỏng từ Kinh Thánh, Kinh Koran, từ những tác giả cổ đại của phương Đông và phương Tây đến những tác giả nổi tiếng thế giới của thời đại ông, tất cả là hơn 50 tác giả nước ngoài. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Tôi yêu em (Я вас любил)

Tôi yêu em (Я вас любил)

Bài thơ: Gửi… (К***)

Gửi… (К***)

Bài thơ: Con đường mùa đông (Зимняя дорога)

Con đường mùa đông (Зимняя дорога)

Зимняя дорога

Сквозь волнистые туманы
Пробирается луна,
На печальные поляны
Льет печально свет она.

По дороге зимней, скучной
Тройка борзая бежит,
Колокольчик однозвучный
Утомительно гремит.

Что-то слышится родное
В долгих песнях ямщика:
То разгулье удалое,
То сердечная тоска…

Ни огня, ни черной хаты…
Глушь и снег… Навстречу мне
Только версты полосаты
Попадаются одне.

Скучно, грустно… Завтра, Нина,
Завтра, к милой возвратясь,
Я забудусь у камина,
Загляжусь не наглядясь.

Звучно стрелка часовая
Мерный круг свой совершит,
И, докучных удаляя,
Полночь нас не разлучит.

Грустно, Нина: путь мой скучен,
Дремля смолкнул мой ямщик,
Колокольчик однозвучен,
Отуманен лунный лик.

Dịch nghĩa

Xuyên qua sương mù gợn sóng
Mặt trăng nhô ra,
Trăng buồn bã dội ánh sáng
Lên cánh đồng u buồn.

Trên đường mùa đông buồn tẻ
Xe tam mã vun vút lao đi,
Lục lạc đơn điệu
Mệt mỏi rung lên.

Có gì vang lên thân thiết
Trong các khúc hát ngân nga của xà ích:
Khi thì niềm vui rộn rã
Khi thì nỗi buồn tâm tình…

Không một ánh lửa, mái lều.
Rừng sâu và tuyết… Ngược chiều tôi
Chỉ có cột sọc chỉ đường
Chạy tới…

Chán ngán, buồn quá… Ngày mai, Nhina
Ngày mai, quay về với em yêu
Tôi sẽ lặng người bên lò sưởi,
Ngắm em không chán mắt

Kim đồng hồ tích tắc
Quay hết vòng đều đều của nó,
Và xua đám người tẻ ngắt,
Nửa đêm, không rẽ chia ta.

Buồn quá, Nhina: đường tôi đi tẻ ngắt,
Bác xà ích lặng lẽ thiu thiu,
Tiếng lục lạc đơn điệu,
Mặt trăng mờ sương.

Con đường mùa đông
Pushkin
bản dịch thơ của Thúy Toàn

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vang lai láng
Trên cánh đồng buồn giăng xa

Trên con đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê

Bài ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu:
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu

Không một mái lều, ánh lửa…
Tuyết trắng và rừng bao la…
Chỉ những cột dài cây số
Bên đường sừng sững chào ta

Ôi, buồn đau, ôi cô lẻ…
Trở về với em ngày mai
Nhina, bên lò lửa đỏ
Ngắm em, ngắm mãi không thôi

Kim đồng hồ kêu tích tắc
Xoay đủ những vòng nhịp nhàng
Và xua lũ người tẻ ngắt
Để ta bên nhau trong đêm

Sầu lắm. Nhina, đường xa vắng
Ngủ quên, bác xà ích lặng im
Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm
Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

Nguồn: Thơ Pushkin, Thi Viện
1. Puskin, Thơ trữ tình, NXB Văn học, Hà Nội, 1986
2. Tuyển tập Alexandr Puskin (thơ, trường ca), NXB Văn học, 1999
1826

Bài thơ này từng được sử dụng trong chương trình SGK Văn học 11 giai đoạn 1990-2006 với bản dịch của Thuý Toàn, nhưng đã được lược bỏ trong SGK Ngữ văn 11 từ 2007.

Bài thơ: Ta nhớ biển trước khi cơn bão đến

Ta nhớ biển trước khi cơn bão đến

“Я помню море пред грозою”

Я помню море пред грозою:
Как я завидовал волнам,
Бегущим бурной чередою
С любовью лечь к ее ногам!
Как я желал тогда с волнами
Коснуться милых ног устами!
Нет, никогда средь пылких дней
Кипящей младости моей
Я не желал с таким мученьем
Лобзать уста младых Армид,
Иль розы пламенных ланит,
Иль перси, полные томленьем;
Нет, никогда порыв страстей
Так не терзал души моей!

Ta nhớ biển trước khi cơn bão đến
Pushkin
bản dịch thơ của Cẩm Hà

Ta nhớ biển trước khi cơn bão đến:
Ta ghen với từng con sóng trào dâng
Sóng trập trùng lớp lớp mênh mông
Mang tình yêu dưới chân nàng phủ phục!
Ta ước ao cùng từng ngọn sóng
Hôn ngón chân yêu kiều bằng dịu nhẹ bờ môi!
Không, chẳng bao giờ giữa năm tháng sục sôi
Cuồng nhiệt nấu nung thời ta trai trẻ
Ta từng mong, xót xa đến thế,
Hôn đôi môi nàng Armide tuổi xuân
Hay đôi má hồng rực bỏng thanh tân
Hay bầu ngực, tràn đầy náo nức;
Không, chưa bao giờ tâm hồn ta day dứt
Đến dường này vì khao khát đam mê!

Bài thơ: Biển

Biển
Pushkin

Tôi chưa ra biển bao giờ
Ngỡ biển xanh, xanh màu im lặng
Tôi chưa yêu bao giờ
Ngỡ tình yêu là ảo mộng

Ngày nay tôi đã ra biển rồi
Biển nhiều sóng to, gió lớn
Ngày nay tôi đã yêu rồi
Tình yêu nhiều khổ đau – cay đắng

Không gió lớn, sóng to không là biển
Chẳng nhiều cay đắng, chắng là yêu…

Nguồn: Thơ hay về biển (Hoàng Kim tuyển chọn)
1. Puskin, Thơ trữ tình, NXB Văn học, Hà Nội, 1986
2. Tuyển tập Alexandr Puskin (thơ, trường ca), NXB Văn học, 1999

Bài thơ: Em bảo anh đi đi…

Em bảo anh đi đi…
Pushkin

Em bảo: “Anh đi đi”
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo: “Anh đừng đợi”
Sao anh vội về ngay ?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu ?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không
cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tình vào cõi không.

Bài thơ: Vô tình

Vô tình
Pushkin

Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau

Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Vô tình anh không nói
Nên đôi mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vì đâu
Đường đời chia hai ngả
Chẳng ai có lỗi cả
Chỉ vô tình mà thôi

Vô tình suốt cuộc đời
Anh buồn đau mải miết
Vô tình em không biết,
Hay vô tình em quên?

Anh buồn đau mải miết,
Cả cuộc đời không quên!

Chỉ vô tình mà thôi,
Chẳng ai có lỗi cả;

Đường đời chia hai ngả,
Chẳng ai hiểu vì đâu

Vô tình anh không nói,
Vô tình nói một câu,

Thế là em hờn rỗi,
Thế là mình xa nhau.

Giá như mình yêu nhau,
Đời chắc không nghiệt ngã,

Trời cũng thương, cũng nhớ,
Cho mình gặp lại nhau.

Bài thơ: Tỉnh thức

Tỉnh thức
Pushkin

Ước mơ, ước mơ
Ngọt ngào em đâủ
Em đâu, em đâu
Niềm vui đêm tốỉ
Sao em đi vội
Ôi, giấc mơ tiên?
Để anh ở lại
Bốn bề màn đêm.
Quạnh hiu tỉnh giấc
Chăn gối xung quanh
Và đêm lặng ngắt
Thoắt thôi lạnh mình
Thoắt thôi bay mất
Bao giấc mơ tình!
Nhưng hồn đầy ắp
Ước muốn còn xanh

Bài thơ: Sương và Nắng


Sương và Nắng
Pushkin

Em cần anh như biển xanh cần sóng.
Có mặt biển nào yên lặng được đâu anh.
Em yêu anh bởi vì anh là nắng.
Có hạt sương nào thiếu nắng lại long lanh.

Em là sương, sương chỉ tan trong nắng.
Dẫu chẳng hình hài nắng vẫn đọng lại trong sương.
Anh là nắng khi bình minh trở dậy.
Mang lửa trời trong ánh sáng ban mai.
Em là sương đọng muôn vàn nỗi nhớ.
Để tan đi trong những giấc mơ dài.
Nhưng vẫn nguyện làm giọt sương mãi mãi.
Soi nắng mặt trời mãi mãi chẳng tàn phai.
Dẫu bão tố chẳng ra ngoài lòng nắng.
Nắng lên rồi xin lại được làm sương.
Vũ trụ không gian biến đổi khôn lường.
Những buổi sáng có bao giờ bất biến.
Những tia nắng không ngừng hiển hiện.
Như đêm ngày luân chuyển chẳng chia ly.
Mặt trời ơi! Sức nắng diệu kỳ.
Đầy sương sớm với tâm hồn nguyên thuỷ.
Với năm tháng vẫn quay về bền bỉ.
Soi nắng mặt trời như từ kỷ sơ sinh.

Em là sương, sương chỉ tan trong nắng.
Nắng vô cùng nhưng đọng lại trong sương.
Từ mênh mông tia nắng nhỏ bình thường.
Gặp sương sớm bỗng ngời lên lóng lánh.
Nếu vì nắng mà lòng sương bớt lạnh.
Thì nhờ sương tia nắng mới long lanh.
Đáng yêu sao hạt sương nhỏ hiền lành.
Từ trong suốt mà làm nên tha thiết.
Anh là nắng với sắc tình bất diệt.
Mang lửa trời từ những kỷ xa xôi.
Về đọng lại trong hạt sương nhỏ em ơi!

Bài thơ: Nhớ


Nhớ
Pushkin

Lạ quá ! Không hiểu vì sao
Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
Còn anh thì không biết nữa
Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !

Tình yêu đến nào ai có biết
Tình yêu đi nào ai có hay ?
Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
Tình yêu đến, tình yêu đi …
nào ai có biết

Những vần thơ trữ tình của Puskin có sức hấp dẫn và lôi cuốn kì lạ. Nó dẫn ta đến với nước Nga xa xôi, tươi đẹp, cho ta hiểu rõ hơn về tâm hồn Nga, ngôn ngữ Nga, tính cách Nga kì diệu. Những vần thơ của ông “dịu dàng, ngọt ngào, mềm mại, giống giọng thì thầm của sóng, đàn hồi đậm đặc như nhựa cây, sáng chói như ánh chớp, trong trẻo và thanh khiết như pha lê, thơm tho như mùa xuân và mạnh mẽ như nhát chém của thanh gươm trong tay chàng dũng sĩ” (Bielinxki). Thơ ông là sự kết tinh nghệ thuật ở mức độ cao nhất, giản dị mà vô thường.

Những câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêu

Cô gái nào sinh ra cũng luôn mong muốn mình tìm được một người đàn ông thật sự yêu thương và trân trọng mình. Nếu may mắn tìm được người đàn ông đó, thì cuộc sống của của bạn nữ đó sẽ thật sự hạnh phúc, thật sự được yêu thương che chở. Hãy cùng phongnguyet.info cùng đọc  Những câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêu dưới đây nhé!

Những câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêuNhững câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêu

Nếu tìm được một người bạn trai giống với Những câu nói ý nghĩa về một người con trai tốt khi yêu trên đây thì bạn hãy giữ thật chặt chàng trai ấy nhé. Chúc cho tất cả các cô gái của chúng ta sẽ luôn xinh đẹp và sống vui vẻ nhé!

Rau Sắng Chùa Hương

Rau Sắng Chùa Hương

Rau Sắng Chùa Hương (Tản Đà)

Mấy nhời cảm tạ tri âm
Đồng bang là nghĩa, đồng tâm là tình
Đường xa rau hãy còn xanh
Tấm lòng thơm thảo, bát canh ngọt ngào
Yêu nhau xa cách càng yêu
Dẫu rằng xuông nhạt, mà nhiều chứa chan!
Nước non khuất nẻo ngư nhàn
Tạ lòng xin mượn “Thế gian” đưa trình

Nguyễn Khắc Hiếu bái phục

Khoảng tháng ba ta năm nay (tức là năm thứ hai của Tản Đà thư điếm ở Hàng Gai, Hà Nội, Tản Đà chủ trương tu thư điếm), tôi có tiếp được một gói, gửi do nhà giây thép cho, ngoài bọc giấy, trong là rau sắng. Không thấy có đề tên người gửi, xem dấu của nhà giây thép đóng chỉ biết là từ Phủ Lý gửi lên. Lại cái phong thư cùng tiếp nhận, mở ra xem thời chỉ thấy ở mảnh giấy có mấy câu lục bát, tức là nhời gửi cho rau sắng; trên không đề là ở đâu gửi đi vào ngày hôm nào, dưới ký tên như một người đàn bà con gái. – Lạ thay! không biết ai, nhưng hẳn là “một người tình nhân không quen biết” đây! Nay đã không biết giả nhời về đâu mà cảm ơn, vậy nhân truyện Thế gian, kính in bức ngọc thư của ai, và xin nối mấy lời cảm tạ.

Nguyễn tiên sinh nhã giám
Kính dâng rau sắng chùa Hương
Đỡ ai tiền tốn, con đường đỡ xa
Không đi, thời gửi lại nhà
Thay cho dưa khú cùng là cà thâm

Đỗ Tang nữ bái tặng
Sau người ta mới biết người gửi tặng là Song Khê Đỗ nữ sĩ, một người yêu đọc thơ văn của Tản Đà.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Rau Sắng Chùa Hương” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển III (1932), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Lựa Tiếng Đàn

Lựa Tiếng Đàn

Lựa Tiếng Đàn (Thế Lữ)

Gửi cho bạn Mỹ thuật ở Hà nội

Trong nhà tranh, một mình tôi than thở,
Với cây đàn, tập giấy. Các anh xa.
Sáng hôm nay, sương biếc toả mờ mờ.
Như hương khói đượm đầu cau, má rạ:
Ánh hồng tía rắc ngọc châu trên lá,
Trời trong xanh chân trời đỏ hây hây.
Tiếng chim xuân nhí nhảnh ở trong cây.
Cảnh vui thế, sao tôi còn buồn nữa?

Bởi vì gió ở đây trong trẻo quá:
Tiếng đàn tâm réo rắt nẩy càng cao,
Bởi vì đây duy có nàng Ly Tao.
Với bao nỗi tiếc thương hồi quá vãng,
Vẫn cùng tôi ở chung nhà bầu bạn.
Tôi bùi ngùi âu yếm mối bi ai,
Và để sầu tư mơn trớn lòng tôi,
Nên cảnh đẹp lại thêm chiều mai mỉa.

Tôi muốn sống cuộc đời thi sĩ, để
Uống say nồng, nhưng chỉ thấy chua cay,
Tìm mộng vàng trên cảnh lộng trời mây,
Mây thường biến: trời như lòng, tẻ ngắt.
Được lăn lóc mãi trong đời Mỹ thuật,
Như các anh vui, sướng trẻ trung sao!
Các anh đi len lỏi giữa xôn xao,
Và cười cợt ở trong luồng gió bụi;
Đập vang gót trên bờ hè Hà Nội,
Rủ nhau xem vẻ đẹp của lầm than,
Thấy hình tiên ngay giữa đám trần gian.
Và bôi đỏ lên những màu u ám.
Thôi! Hãy để giọng buồn thương ta thán,
Cho chúng tôi là một bọn nhạc công,
Trăm ngàn năm nẩy mãi sợi tơ lòng,
Ca những khúc sầu vui, tình thiên hạ.

Chán nản ư? Các anh đừng than thở,
Cứ im đi, rồi bảo cho tôi hay.
Lựa giọng buồn, tôi sẽ vặn trầm giây,
Và gọi gió, gọi thông, lên tiếng hoạ.
Nỗi buồn sẽ theo mây mờ mịt toả,
Bạn hữu ơi! Cất tiếng ta cười chung,
— Để cho tôi được chút vui cùng.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Lựa Tiếng Đàn” của tác giả Nguyễn Thứ Lễ. Thuộc tập Mấy Vần Thơ (1935), danh mục Thơ Thế Lữ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TÂM SỰ

Lại gần em thêm một chút đi anh
Em muốn được nghe những gì anh đang nghĩ
Một lần thôi, em muốn làm tri kỉ
Để anh giãi bày đôi chút đắn đo

Hãy nhìn em và quên hết lắng lo
Em hứa sẽ chỉ nghe thôi
không hỏi gì anh cả
Dù hờn ghen em cũng vờ dối trá
Sẽ không để tim mình trong ngực anh đâu

Anh cứ kể em nghe nguyên vẹn mối tình đầu
Về một thời từng đậm sâu, tưởng như không bao giờ chia cắt
Về một người con gái em chưa một lần gặp mặt
Nhưng đã khiến anh đau…

Chỉ một lần cho mãi mãi về sau
Nói em nghe điều gì trong anh làm nhạt màu hạnh phúc
Em đang ở đây, bây giờ – là thực
Sao không thử nắm một lần
…nếu không ấm..
hãy buông..

Em cũng mang một gánh buồn
Cũng sợ lắm gió giông, mưa tuôn về vần vũ
Nhưng em tin, “tình yêu” em sẽ đủ
Nhen nhóm lại lửa tình, trót ngủ bấy lâu nay

Gần em, và nắm lấy tay này !
( Để tay anh biết cũng cần tay em trên quãng đời còn lại
Được chăm sóc cho anh là điều em mong chờ và khát khao mãi mãi
Quên quá khứ buồn, để lửa tình cháy lại có được không?)

Nguyễn Hải Nhân

Đứa Con Của Tình Yêu

Đứa Con Của Tình Yêu

Đứa Con Của Tình Yêu (Xuân Diệu)

Anh ước đôi ta có con
Con giống em đẹp nhìn không chán
Giống đôi mắt, giống hình gương trán
Con mang tình xán lạn đôi ta

Con giống em, con cũng giống cha
Giống cái mũi thật thà thẳng sống
Nhìn gần giống trông xa cũng giống,
Cũng mái đầu dợn sóng Quy Nhơn.

Nhưng con ta nó giống em hơn
Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói,
Duy chẳng giống cái nư khi dỗi
Lúc em hờn, trời cũng phải thua.

Muốn hoà kẽ tóc với chân tơ,
Muốn thịt xương ta nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con tình ái ấy
Tình yêu chưa đã, mến chưa bưa”

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Đứa Con Của Tình Yêu…” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!