Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 12/01/2026

Có mùa thu đi tìm vầng trăng xa xôi
Có cô bé khóc hờn mười sáu tuổi
Em đón mùa thu - trái tim nông nổi
Bât chợt gặp mình bối rối một vầng trăng ...

Đi tìm mùa thu tương lai - Đương Huyền Phương

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 12/01/2026

Chùm thơ tình yêu buồn cô đơn chan chứa nước mắt khi chia tay người yêu

Chùm thơ tình yêu buồn cô đơn chan chứa nước mắt khi chia tay người yêu, là những vần thơ tình buồn mang tâm trạng khi gặp phải những tổn thương trong tình yêu. Dù yêu thật nhiều, nhớ thật lâu nhưng chia tay tình yêu là điều không tránh khỏi. Những tổn thương, tan vỡ trong tình yêu đâm vào tim nhau cứ thế càng đau, càng buồn và vết thương càng lớn.

Nội Dung

Những câu thơ tình yêu buồn cô đơn là sự trải lòng khi chia tay người yêu, là cảm giác thất tình đau đến quặn lòng. Khi những tổn thương, những dằn vặt trong tình yêu không thể chịu đựng nổi, không biết chia sẻ cùng ai đành mượn những vần thơ tình buồn để chia sẻ nỗi lòng mình để làm vơi đi nỗi buồn, nỗi cô đơn tê tái lòng. Cùng cảm nhận và cùng trải lòng mình với những vần thơ tình yêu buồn, cô đơn lắng đọng cảm xúc sau đây nhé.

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt
Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu
Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy
Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu
Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,
Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ
Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người
Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ
Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể
Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên
Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy
Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy
Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ phải làm gì để có được anh?
Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể
Dù trước anh em chỉ là cô bé
Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô
Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo
Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo
Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

Những ngày buồn ở rừng

Sao em không tới, em ơi!
Mây buồn mây hững hờ trôi
Gió buồn gió không lay lá
Hoa buồn hoa không toả hương.
*
Đâu nào bóng dáng người thương
Xạc xào rừng hoang suối vắng
Ngàn lau phất phơ hoa trắng
Tiếng chim tắc nghẹn nửa chừng.
*
Chiều đi, sao em không tới
Nắng buồn nắng đọng lưng nương

Chất đơn côi vào cửa bếp
ngọn lửa bùng lên rực hồng
và chị cháy, thành bóng than trên vách
mỏng dẹt vô hồn, nhưng chẳng thể tan.

Con chim khách đậu đầu hiên
đã lâu rồi… bay đi mất
cỏ thản nhiên lấn vào thềm rêu mốc
hút máu chiều
nhện vàng hờ hững buông tơ.

Tựa nỗi lòng vào đôi đũa ghì xuống mâm cơm
đũa chẳng chống được nửa trời đầy giông gió
con sông còn có khúc bồi
sao bến đợi lòng người chỉ lở
tháng năm ươm chớp bể mưa nguồn?

Đành vịn câu ca dao để tự ru đôi mắt
tiếng chắt lưỡi Thạch Sùng gõ vỡ đêm
đánh thức loài cây buồn trổ mùa hoa đắng
ở lưng trời trống rỗng quả trăng suông.

null

Chia tay nhau tôi về theo gió bụi

Những con đường trở lại bỗng xa xôi

Còn chút nắng cuối ngày rơi hấp hối

Có bao giờ em biết nỗi đau tôi

Lời từ biệt phút cầm tay vội vã

Những ngại ngùng theo dòng máu chạy quanh

Nụ cười em sao bỗng dưng xa lạ

Theo bóng chiều lặng lẽ vụt qua nhanh

Thôi quay về trú ngụ với cô đơn

Ở một nơi thiên đường tôi chết đuối

Nỗi nhớ em ướt nhòa trong bóng tối

Ôi tình yêu xa tít phía mặt trời

Trong giấc mơ thao thức lúc nửa đêm

Nghe gió lộng bên kia ngoài khung cửa

Hương tóc em vướng đầy trên nhịp thở

Bàn tay tôi không khép được nỗi buồn

Top bài thơ tình buồn một mình chất chứa cảm xúc, thể hiện tâm trạng cô đơn, buồn lẻ loi trong tình yêu. Đó là tâm trạng nhớ người yêu, đó là nỗi đau đớn khi chia tay mối tình đầu… Những cảm xúc trong tình yêu đó sẽ được thể hiện rõ nét qua những câu thơ, bài thơ tình buồn một mình mang cảm xúc.

Thơ: Thiên Gia Bảo

Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anh
Ta lại trở về như lúc mình chưa đến
Nhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịn
Bởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi…

Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơi
Chỉ khác một điều không còn yêu ai nữa
Và những cơn mơ đã thôi không gõ cửa
Những đêm chập chờn cho giấc ngủ bình yên…

Chúng mình trở về làm người lạ từng quen
Nếu có gặp nhau em đừng nên bối rối
Đường vẫn thênh thang bàn chân quên chờ đợi
Hé một nụ cười rồi rẽ lối người dưng…

Ánh mắt mùa xa chẳng níu một bước dừng
Cứ như vậy nhé để lòng thôi vương vấn
Và để trái tim hiểu ra đừng ngộ nhận
Thứ mà từ lâu chưa chắc thuộc về mình…

Tất cả chúng ta rồi sẽ phải trưởng thành
Mọi nỗi đau cũng chỉ còn là quá khứ
Dĩ vãng không tên chôn vùi điều dang dở
Mình lại lớn thêm từ cay đắng cuộc đời…

Có cuộc tình nào không trắc trở chia phôi
Anh vẫn thầm mong em bên người hạnh phúc
Còn anh mai này dù bến trong hay đục
Cũng phụ lòng riêng đừng đến những con đò…

Nếu lỡ một ngày tất cả hóa tàn tro
Và hai chúng mình đều trở về cát bụi
Sẽ không còn gì để cõi trần tiếc nuối
Bởi những ngày qua ta đã sống chân tình.

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạt
Nghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêm
Nhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềm
Rồi lần bước khi màn đêm chưa sáng.

Đời không may trái ngang tình nứt rạn
Ôm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôi
Bước đường yêu tình ngược lối mất rồi
Đành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ.

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dở
Chưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhau
Nét chữ nghiêng dù mực đã phai màu
Hay nghịch cảnh đớn đau tình không đổi.

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợi
Nguyện tình này chỉ trao gởi cùng anh
Ước mong sao luôn hạnh phúc an lành
Bao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất.

Bởi chiêm bao nên giấc mơ chẳng thật
Tình chúng mình đã mất giữa trần gian.

Thơ: Khiêm Đô Văn

Đến bao giờ chuyện ấy sẽ xảy ra?
Ngày em rời xa anh để về bên người khác.
Anh biết rồi một ngày tình yêu kia phai nhạt,
Bởi bấy lâu nay em đã khác quá nhiều…

Điều em chọn không còn là tình yêu,
Hoặc nếu có, cũng không cùng anh nữa…
Nên nếu buộc lòng anh phải chọn lựa,
Anh muốn được nghe chuyện đã biết trước rồi.

Nói đi em dẫu chỉ một lời thôi,
Cho anh thấy điều mình luôn sợ hãi.
Anh không muốn một ngày thành thừa thãi,
Chỉ vì muốn được yêu mà mang nợ một người…

Anh không muốn mình cứ phải gượng cười,
Sau tất cả, đừng dối nhau, tội lắm!
Nên nếu không thể cùng nhau tay nắm,
Hãy nói anh nghe lời tạm biệt sau cùng.

Thơ: Đặng Minh Mai

Có một ngày em chẳng nhớ đến anh
Đôi mắt biếc không chòng chành khao khát
Lời âu yếm cũng chẳng còn dào dạt
Em xa rồi nghe mặn chát bờ môi

Có một ngày ta không bước chung đôi
Con đường cũ cũng xa rồi hai ngả
Vòng tay ấm nay trở thành xa lạ
Áng mây chiều dường như đã ngừng trôi

Có một ngày giọt nước mắt anh rơi
Mưa xối xả giăng ngập trời trắng lối
Khi em bước về phía ai rất vội
Lời yêu nào đang rộng lối đón em

Có một ngày không mặc áo màu quen
Em đã khoác màu hồng sen sắc biếc
Từ khi đó duyên tình ta vĩnh biệt
Đứng lặng nhìn chứ anh biết làm sao

Có một ngày dõi mắt ngắm trời cao
Lòng tự hỏi có khi nào em nhớ
Ngày xưa ấy đâu biết mình dang dở
Đâu nghĩ rằng tình vụn vỡ chia xa.

Thơ: Ngọc Hân

Chắc người ta thương anh nhiều lắm đấy
Anh muốn gì họ cứ vậy chiều theo
Chẳng như em, người gì đâu thấy ghét
Tình cạn khô, cằn cỗi giống kẻ nghèo

Chắc bên người anh sẽ luôn vui vẻ
Chẳng ưu tư, chẳng mệt mỏi buồn rầu
Thôi anh hãy trở về bên người ấy
Buông tay nào, em chẳng trách anh đâu

Ừ em biết em là người ích kỷ
Mãi giận hờn chẳng suy nghĩ cho anh
Em cũng biết người ta luôn luôn tốt
Chỉ yêu anh, yêu rất đỗi chân thành

Thôi thì thế, trả anh cho người ấy
Thấy anh cười em cũng sẽ vui ngay
Dẫu cuộc đời còn bao nhiêu ngả rẽ
Yêu anh nhiều họ sẽ chẳng đổi thay

Thôi thì thế, chúc anh luôn hạnh phúc
Đừng nhớ em, đừng day dứt làm gì
Em mạnh mẽ, chẳng bao giờ biết khóc
Hãy yên lòng cứ thế bước ra đi !

Thơ: Ngọc Hân

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Thơ: Ngọc Hân

Em trở về thế giới của riêng em
Buồn vui với từng đêm đen lặng lẽ
Hạnh phúc, khổ đau, không cần ai chia sẻ
Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh

Em chẳng cần níu lại những mong manh
Bởi yêu thương phải chân thành… nhiệt huyết
Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết
Dối gian lòng là giết chết niềm tin !

Trả cho người những ngày tháng không tên
Trả yêu thương, vùi chôn tình ngang trái
Để quên đi thời đắm say vụng dại
Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đau

Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau
Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ
Chẳng vấn vương về những lời tình tự
Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa

Trả lại người mộng ảo của ngày qua
Trả luôn cả giấc mơ hoa thuở ấy
Dẫu con tim biết đớn đau nhiều vậy
Vẫn cam đành nhận lấy những đắng cay!

Thơ: Ngọc Hân

Chẳng là gì thôi cứ thế đi anh
Sao phải chọn những khúc quanh mà bước
Không chung đường thì rẽ hai lối ngược
Cười thật nhiều, phía trước sẽ an vui !

Chẳng là gì thì cứ người dưng thôi
Đối diện nhau đỡ ngậm ngùi tiếc nuối
Đừng phân bua ai người mang lầm lỗi
Gieo muộn phiền trong vạn nỗi xót xa

Chẳng là gì ta vẫn cứ là ta
Vẫn hồn nhiên chan hòa, tươi sắc thắm
Sẽ một người nhớ mong ta nhiều lắm
Cho ta niềm say đắm cõi thần tiên

Mình trở về với ngày tháng an nhiên
Cười trong gió nghe bình yên đến lạ
Chẳng còn thấy lòng rối ren mệt lả
Giữa dòng đời chẳng nghiêng ngả vòng xoay!

Thơ: Thanh Trần

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim
Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy
Trong ký ức còn đâu anh được thấy
Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn

Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn
Chưa một lần nắm tay em thật chặt
Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt
Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim

Anh quay về căn gác nhỏ ngủ im
Con đường vắng hàng cây buồn rủ lá
Có lẽ nào tình chúng mình vội vã
Để bây giờ đôi ngả đã chia ly

Bước lên xe em không nói câu gì
Anh lặng lẽ nhìn xe đi lần cuối
Màn đêm buông như là đang xua đuổi
Sợi nắng chiều về tận phía chân mây.

Những bài thơ tình buồn cô đơn một mình với bao cảm xúc vỡ òa, đau xót khi chia tay người yêu. Những cảm xúc thất tình trong tình yêu được dệt nên thành những vần thơ tình buồn chất chứa cảm xúc. Nếu bạn đang buồn, đang cô đơn, đang mang tâm trạng trong tình yêu cùng đọc và trải lòng mình với những bài thơ buồn sâu lắng trong tình yêu này nhé.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật chồng ngọt ngào của nhà thơ Thụy Anh

Bài thơ Chúc mừng Sinh Nhật Chồng thắm đượm chất trữ tình ngọt ngào như chạm vào tâm hồn bạn đọc đồng thời thể hiện tình cảm vợ chồng gắn bó , hạnh phúc

Ngay bây giờ phongnguyet.info sẽ dành cho bạn bài thơ đầy cảm xúc này. Hãy đón xem nhé!

Em là cô gái không biết yêu lặng lẽ
Đôi mắt như lửa kia nào giấu được ai
Mặc cho người đời dè bỉu chê bai
Mặc cho tình yêu của em có thể làm anh sợ hãi

Em muốn nói rằng yêu anh mãi
Chỉ mình anh. Duy nhất một mình anh
Trời là anh, mà đất cũng là anh
Đến cả gió, cả mưa và không khí

Anh còn nhớ những ngày đông không nhỉ
Chạm tay nhau đã giật bắn lên rồi
Đấy là lúc mình yêu nhau quá đỗi
Trái tim liền phát điện đến khắp nơi

Tình yêu mình chẳng biết đến nghỉ ngơi
Dẫu bây giờ đã là chồng, là vợ
Em nói yêu anh cả bằng hơi thở
Rất yên bình trong những giấc mơ xanh

Hôm nay là sinh nhật của anh
Em lại nói cái điều anh vẫn biết
Bởi không có món quà nào hơn được hết
Lửa tình em không biết tắt bao giờ…

Trên đây phongnguyet.info đã dành tặng quý độc giả bài thơ chúc mừng sinh nhật chồng mang đậm phong cách thơ của nữ thi sĩ Thụy Anh. Hy vọng qua bài viết này các bạn thêm phần yêu thích những bài thơ của chị. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Nhớ Cao Bá Quát

Nhớ Cao Bá Quát

Nhớ Cao Bá Quát (Vũ Đình Liên)

Tiếng dế kêu dưới đất
Sao lấp lánh trên giời
Trong đêm xưa dầy đặc
Ai thao thức canh dài

Thân người như giun dế
Lòng người tựa trăng sao
Ai xưa mài thơ để
Mỗi vần thành mũi dao

Ngâm thơ cho sao rụng
Cho tiếng dế vút cao
Cho giun quằn sóng lượn
Sông bể nổi ba đào

Đêm nay nằm không ngủ
Thương người xưa lệ trào
Cả trăm năm quá khứ
Trằn trọc nặng chiêm bao

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nhớ Cao Bá Quát” của tác giả Vũ Đình Liên. Thuộc danh mục Thơ Vũ Đình Liên trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Một Bế Văn Đàn

Một Bế Văn Đàn

Một Bế Văn Đàn (Xuân Diệu)

Thời gian ngừng bước, lặng im
Bên mồ liệt sĩ; trái tim ta dừng.
Trái tim ta – cũng ngập ngừng,
Nửa chừng giọt lệ, nửa chừng lời ca;
Ánh ngày nghiêng xuống cùng ta
Nghẹn ngào đặt một vòng hoa tinh thần.

*

Nơi đây mộ Bế Văn Đàn
Thân làm giá súng, thân làm cành xuân;
Đang khi trận địa gian truân,
Vai khiêng núi lửa diệt quân bạo tàn.
Quân ta cờ thắm khải hoàn,
Mà người chiến sĩ đã tàn thịt xương.

*

Mộ Bế Văn Đàn trong sáng trong gương:
Hai đế giày cao su rách sờn.
Giản đơn một cây bút máy.
Một túi ni lông.
Tám khuy cúc áo.
Một mảnh đại bác – còn lại trong người.
Tất cả tình anh đã hiến cho đời.
Không giữ cho mình, dù chỉ là hài cốt.

*

Mộ Bế Văn Đàn trong sáng trong gương.
Mộ Bế Văn Đàn trong viện Bảo tàng quân đội.
Khách viếng qua đây
Dừng chân đứng lại:
– Nơi đây mộ Bế Văn Đàn,
Nơi đây gió nội trăng ngàn,
Nơi đây chim ca hoa nở,
Đất tổ quốc là một nền nhung đỏ,
Nơi đây bốn mùa muôn thuở vãng lai…

*
* *

Tất cả tinh anh đã hiến cho đời…

6-1960

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Một Bế Văn Đàn” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Riêng Chung (1962) > Những Bài Thơ Thời Sự, danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

NƯỚC MẮT MÙA THU

NƯỚC MẮT MÙA THU

Giọt mưa thu ướp lạnh trái tim người
Hay là gió đã đưa người đi mất
Cũng không biết điều chi là sự thật
Bởi chúng mình từng ngây ngất bên nhau

Nhưng bây giờ còn lại nỗi thương đau
Em đã cố dặn lòng lau nước mắt
Không khóc nữa dù trong tim quặn thắt
Để cho ai giằng cắt nửa tâm hồn

Em nghĩ rằng kỉ niệm sẽ vùi chôn
Yên nghỉ mãi không bồn chồn trở lại
Ngỡ quên hết ,nhưng ai ngờ, không phải
Cứ hiện về trong giấc ngủ chiêm bao

Cảnh đêm trăng mình tâm sự ngọt ngào
Khoảnh khắc đó dạt dào câu tình tứ
Vòng tay ấm ôm nhau sao chặt giữ
Mà bây giờ mọi thứ dễ buông lơi

Trong giấc mơ mà em thấy nghẹn lời
Tự nhiên lại tuôn rơi dòng lệ đắng
Anh cũng biết con đường không phẳng lặng
Nên giả vờ rào chắn cuộc tình ta

Thôi thì thôi đã không đủ mặn mà
Đành chấp nhận buông tha cho nhau nhé
Không níu kéo để người đi lặng lẽ
Cũng cho mình một lối rẽ về sau.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Ông Lã Gia

Ông Lã Gia

Ông Lã Gia (Tản Đà)

Ngồi buồn xem lại sử Nam nhà
Quan đời vua Triệu ông Lã Gia
Ngôi cao quyền trọng đầu râu bạc
Hai vai gánh vác một sơn hà
Giặc ngoài ngấp nghé, vua Hưng nhỏ
Nước đổ, thành nghiêng, một mụ già
Cù Hậu, sứ thần trong nửa tiệc
Quét sạch hôi tanh, tan nát hoa
Con trưởng vua Minh dựng nối dòng
Hai nghìn vào cõi tính đã xong
Gói cờ tiết Hán để mặt ải
Bao nơi hiểm yếu dàn canh phòng
Năm nghìn lại tiếp quân Tàu sang
Chín chục chết theo cơ nghiệp Triệu
Chưa chắc loạn thần hay trung trinh
Văng vẳng nghìn thu không kẻ hiểu!

(1916)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ông Lã Gia” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Gió Một Hướng

Gió Một Hướng

Gió Một Hướng (Huy Cận)

Gió một hướng, lá buồn năm bảy điệu
Mây một tầng, vạn nẻo đất sầu đen
Em một bước, lòng anh trăm phía héo
Trăm phía rầu vương vấn một dòng tên.

Thôi lòng anh như lá chiều hiu hắt
Rụng đi thôi theo mộng của người xưa
Yên một phận, nằm một bề với đất
Mặc gió ào, và gươm mắt em đưa.

Lá xanh rụng vô biên quanh bến đá
Ban chiều nay khi gió phất tà xuân
Ôi đẹp muôn năm, cánh thần cao cả!
Chim mê say tan tác mộng giai nhân.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Gió Một Hướng” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

KÝ ỨC THÁNG BA

Em tìm về nhặt hạt nắng tháng Ba
Trên triển đê xưa rực màu hoa gạo nở
Con cào cào giật mình trong cơn say ngủ
Đập cánh bay lên trong vắt những tiếng cười

Em tìm về nhặt lại tuổi thơ rơi
Hoa xoan chơi vơi qua bao mùa hẹn lỡ
Nhành ti gôn mong manh mang dáng hình tim vỡ
Thương dòng sông mãi bên lở bên bồi

Em tìm về nhặt ký ức xa xôi
Nơi nỗi buồn đánh rơi thời nông nổi
Nơi vùi chôn những lời anh nói dối
Nơi bình yên sớm tối chẳng còn nhau…

Ha Nguyen

Dặn con

Dặn con

Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn

Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào

Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán

Mình tạm gọi là no ấm
Ai biết cơ trời vần xoay
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này…

Cửa Lục Thủy 13.11.1991

Con Gái Hái Dâu

Con Gái Hái Dâu

Con Gái Hái Dâu (Tản Đà)

Anh có yêu em đứng lại mà
Ở đây vắng vẻ quãng đường xa
Thuyền quyên có ý trông theo thấy
Quân tử vô tình bước mãi a?
Rồi nữa rồng mây ra mỗi ngả
Còn đâu hoa nguyệt nữa đôi ta?
Hỡi anh áo trắng cầm ô máy
Có phải nhân tình chớ vội qua

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Con Gái Hái Dâu” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!