Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 12/02/2026

Em đừng vàng nữa mùa thu
Trời đừng xanh nữa thẫn thờ nhớ nhung

Không đề - Lê Bích Phượng

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 12/02/2026

CẢM XÚC THÁNG 4

Tháng tư về em đã biết hay không
Nắng gắt hơn cho phượng hồng rực rỡ
Hòa theo đó tiếng ve nào nhắc nhở
Hạ sang rồi nức nở buổi mình xa!

Tháng 4 về với những cái nắng hanh hao vàng và những cơn mưa rào bất chợt, em ngẩn ngơ nhìn những cánh hoa rơi. Những bông hoa xoan trăng trắng, tim tím vô tư nở, vô tư buông lặng lẽ bên đường. Có chút gì tiếc nuối bởi màu hoa man mác?

Cảm xúc giao mùa cứ bâng khuâng, chống chếnh, như uống cạn men say của đất trời. Mây trắng cao dần lên đẩy chân trời xanh về xa lắm, con sông lười biếng lững thững trôi như ngủ quên trước tháng 4. Ôi, yêu quá tiết trời thênh thang mà hờ hững! Em dang tay ôm trọn cả đất, cả trời và vụng trộm nhét đầy trong túi, để rồi cúi xuống nhặt nhạnh những gì còn đang dang dở cho thêm đầy hạnh phúc.

Tháng 4 về, cánh én chở mùa xuân đi rất vội, những sắc hoa đào đã tắt từ lâu, nhưng còn đó những tinh khôi của loa kèn trắng muốt, chút kiêu sa trong gió nghiêng nghiêng. Màu đỏ rực của hoa gạo như trời kia thắp sáng những ngọn đèn, và đâu đó trong tháng 4 bâng khuâng đầy gió hát, nắng đang lên trong suốt dịu dàng.

Tháng 4 về, con đường nhỏ, quanh co thay sắc lá, một giấc mơ hoa thấp thoáng bên đời, em lặng lẽ khép hờ mi mắt, và đôi môi hấp háy những đợi chờ.

Em yêu tháng 4, yêu tất cả khúc giao mùa dang dở, như bản đồng ca xanh mướt đầu hè và đơn giản ‘’chỉ mình em bên anh bên anh‘’ và rồi em phát hiện ra một điều mà mình trước giờ chưa nói với ai: hình như em đã yêu anh mất rồi!

Dành tặng bạn đọc những cảm xúc tháng 4 thân thương nhất. Mời bạn lắng nghe audio thơ: “chào tháng 4” của các giả: Vũ Nguyên, Hồng Giang, Phương Trâm, Long Trần, Mai Ruby. Qua giọng đọc Ngọc Hân.

SỰ TÍCH HOA LOA KÈN

Chuyện rằng thuở ấy xa xưa
Nàng Ly vừa đẹp lại vừa nết na
Chàng Giắc tuấn tú hào hoa
Cùng nhau trao gửi mặn mà yêu thương.

Bỗng đâu dâu bể đoạn trường
Chiến tranh loạn lạc tang thương đất trời
Giắc nghe Tổ quốc giục lời
Xông pha chiến trận để đời bình an.

Trước khi vào chốn nguy nan
Giắc đem tim gửi “Nhờ nàng giữ cho
Hậu phương nàng nhớ chăm lo
Giữ gìn sức khỏe sao cho vững vàng.

Tiền phương ta mới sẵn sàng
Vững tâm diệt giặc không màng hiểm nguy”
Nàng mang tim Giắc cất đi
Vào trong hộp bạc ôm ghì nhớ thương.

Thế rồi tàn cuộc đau thương
Bình yên đất nước bốn phương thái hoà
Niềm vui nước mắt chan hoà
Đón người lính trận xa nhà bấy lâu.

Ngóng hoài chẳng thấy Giắc đâu
Hỏi thăm ai cũng một câu trả lời
“Giắc giờ vui sống bên trời
Đắm trong nhung lụa quên rồi quê hương”

Ai thời cũng xót xa thương
Mười năm chôn chặt yêu thương trong lòng
Khuyên nàng đến lúc lấy chồng
Tuổi Xuân quá lứa má hồng nhạt phai.

Lệ rơi khoé mắt trang đài
Chẳng tin nàng vẫn miệt mài trung trinh
Tim Giắc nàng giữ bên mình
Làm sao thay đổi quên tình yêu xưa.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Thêm mười năm nữa cũng vừa trôi qua
Nàng Ly qua tuổi mặn mà
Nhưng tim vẫn chẳng phai nhoà bóng xưa.

Kể về chàng Giắc năm xưa
Chiến tranh kết thúc khi mùa Đông qua
Chàng không trở lại quê nhà
Mà tham gia nhóm gian tà xa xôi.

Tối ngày cướp bóc mọi nơi
Chẳng bao lâu đã chiếm ngôi băng trùm
Lão trùm bị đuổi đi luôn
Rắp tâm rửa hận tìm đường về quê.

Gặp nàng Ly ở thôn quê
Lão hỏi về Giắc nàng thì reo lên
“Hai mươi năm chẳng nguôi quên
Tình chung nguyện mãi ngày đêm đợi chờ!”

Xót xa một trái tim khờ
Cảm thương lão mới bịa vờ dăm câu
“Chàng Giắc tử nạn đã lâu
Mồ hoang khói lạnh sầu âu tháng ngày!”

Đớn đau sét đánh ngang mày
Nàng Ly cất bước mặc ngày nắng mưa
Chưa tìm được mộ người xưa
Thì nàng đã gặp lũ người xấu xa.

Mặc nàng thảm thiết xin tha
Hộp bạc chúng cướp chẳng đà bận tâm
Mang đồ cướp được đầy sân
Dâng lên thủ lĩnh lầm rầm kể công.

Giắc vừa mở hộp ra trông
Trái tim của hắn mở lòng khuyên ngay
“Đừng cho nàng biết sự này
Tránh bao thất vọng tháng ngày yêu thương!”

Giắc sai thuộc hạ ra đường
Tạo nấm mộ giả bên đường hoang sơ
Dẫn nàng đến nói vẩn vơ
“Mộ chôn chàng Giắc ngày xưa của nàng!”

Đớn đau dưới ánh trăng vàng
Xót thương chàng Giắc chẳng toàn xác thân
Thế rồi chẳng chút phân vân
Xé toang lồng ngực tay lần trái tim.

Nàng đem chôn trái tim mình
Xuống nơi huyệt mộ người mình yêu thương
Chỉ mong giờ giữa gió sương
Xua tan lạnh lẽo yêu thương đắp bồi.

Tình yêu thấm cả đất trời
Để nơi chốn ấy ngập ngời lá hoa
Hương nồng thắm đượm ngàn xa
Sắc hoa trắng muốt mượt mà tinh khôi.

Mỗi năm trong tiết giao thời
Chuyển giao Xuân – Hạ đất trời mê say
Loa Kèn – Bách Hợp – Huệ Tây
Tên loài hoa nở thắm ngày tháng tư.

Đỗ Huy Yến

Ngấn Lệ Trăng Soi

Ngấn Lệ Trăng Soi

Ngấn Lệ Trăng Soi (Vũ Hoàng Chương)

Móng hồng còn vết trên cao
Hồng sơn còn ngóng thi hào Nguyễn Du.
Sắc hương nằm lạnh thiên thu:
Bạc phau gò tuyết, sa mù nửa vai.
Sớm chiều mây trắng đeo đai,
Giá băng nín thở cho dài nhớ thương.
Tiếng Thơ từ buổi lên đường,
Gươm đàn chắp cánh Đoạn trường ra khơi.
Mang mang rốn biển chân trời,
Quặn đau ruột đất rã rời vòng sao.
Mở hai thế kỷ nghe vào:
Xương khô lỗi nhịp máu đào, còn căm! –
Nơi đâu trường dạ tối tăm
Để nơi đâu có trăng rằm đầy trang?
Năm mươi năm lẻ mơ màng,
Đời ai rút ngắn cho Nàng Thơ xinh?
Hồng bay để dấu bất bình,
Tuyết non cao thoắt hiển linh ý thần.
Nỗi đau ném chữ gieo vần
Chín mươi chín ngọn xa gần còn in.
Hồn Xưa không ngẩng lên nhìn,
Mực đen giấy trắng muôn nghìn cũng hư.
Lưng rùa trao nét Lạc Thư,
Bắc phương đã sáng lên từ mặt sông.
Trời Nam chẳng tuyệt giống hồng,
Đầu non còn gửi lời thông điệp về!

(Sài-gòn, 1965)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ngấn Lệ Trăng Soi” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Cành Mai Trắng Mộng (1968) > Thi Phẩm, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đề Sau Bài “Nàng Tề Khương Vợ Vu Văn”

Đề Sau Bài “Nàng Tề Khương Vợ Vu Văn”

Đề Sau Bài “Nàng Tề Khương Vợ Vu Văn” (Tản Đà)

Ly biệt xưa nay nỗi vợ chồng
Ai hay nhi nữ trí anh hùng?
Quan hà mươi chén thay hàng lệ
Khăn túi trăm năm chạm chữ tùng
Vàng đá nát gan người ngọc tuyết
Tang bồng đưa gánh kẻ tây đông
Yêu chồng nên mới khinh ly biệt
Những bạn thoa quần có biết không?

Bài này Tản Đà đề một bài thơ trong truyện Đài gương, tức là quyển Đàn bà Tầu dịch từ sách Liệt nữ ra.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đề Sau Bài “Nàng Tề Khương Vợ Vu Văn”” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Đài Gương (1919), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Trở Về Quê Cũ

Trở Về Quê Cũ

Trở Về Quê Cũ (Nguyễn Bính)

Đi đã mười năm mới trở về
Tâm tình tràn ngập bước đường quê
Nghe sao nao nức như hồi trẻ
Níu áo theo cha buổi hội hè!

Dãy núi Trang Nghiêm đứng chống trời
Mười năm núi vẫn đợi chờ tôi
Sườn cao rêu phủ xanh đồn giặc
Tôi đã về đây: núi mỉm cười!

Ruộng vỡ đường cày, ngõ trải rơm
Phải đây Văn Miếu lối vào thôn?
Đi lâu quên cả màu hoa đại
Quên cả mùi hương gạo tám thơm!

Ngõ xuống bờ ao chơi ú tìm
Nhà em hàng xóm biết đâu tìm?
Biết đâu vườn táo cành sai quả
Giếng đá trăng vàng đâu bóng em?

Một cơn khói lửa mấy tơi bời
Cảnh cũ làng xưa khác cả rồi
Ngước mắt trông lên trời cũng lạ
Nhà ai đây chứ phải nhà tôi!

Hỏi tên nhận mặt nhớ ra rồi
Mừng tủi bâng khuâng khóc lẫn cười
Trẻ xóm mười năm giờ lớn bổng
Mười năm mất mát biết bao người…

Mẹ cha khuất núi mấy thu tròn
Vườn táo cô mình đã bốn con
Nhớ thuở hội xuân chèo dóng trống
Xin mình giấy đỏ đánh môi son

Nháo nhác đầu hồi chim sẻ kêu
Mưa thưa trắng lạnh nửa ao bèo
Sửa sai câu chuyện với trầu mặn…
Giọng kể cô tôi nặng bóng chiều!

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Đất nước qua bao trận mất còn
Vàng son vẫn vẹn giá vàng son
Cô mừng trẻ lại năm mười tuổi,
Chẳng uổng công mình, xương máu con.

Xuân này vui tết lại vui quê
Lại chuyện làm ăn, chuyện hội hè,
Xanh biếc đầu xuân nương mạ sớm
Dậu tầm xuân nở, bướm vàng hoe.

Vào đám làng tôi mở trống chèo
Bay cờ, lộng gió, đỏ đuôi nheo
Lớp mà Thị Kính nuôi con mọn
Tôi biết người xem lệ chảy nhiều…

Hôm ấy tôi đi nắng ửng vàng
Bời bời ngõ cũ tím hoa xoan:
Xóm giềng tiễn biệt, cô đưa cháu
Đến mãi đầu thôn cạnh giếng làng.

Dãy núi Trang Nghiêm nhích lại gần
Trời cao vời vợi một màu xuân
Ta đi, chào núi, ta đi nhé!
Phơi phới tình quê buổi xuất quân…

Hà Nội 1957

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trở Về Quê Cũ” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

CÒN GÌ KHÔNG ANH

Còn gì nữa khi lời yêu đã chết
Chẳng mong cầu cái kết đẹp uyên ương
Gặp được nhau cứ ngỡ bước chung đường
Ai hay biết vương sầu nơi đáy mắt

Chỉ ao ước một ngày ta gặp mặt
Nhìn thấy nhau trong ánh mắt mơ màng
Nở nụ cười tựa như nắng mùa sang
Lòng cảm giác chứa chan niềm hạnh phúc

Ờ thì thế em mong mình tiếp tục
Để người đời chúc phúc mộng lứa đôi
Vui không anh ?đắp xây mãi để rồi
Em nhận lấy màu phai phôi kí ức

Níu kéo lại để rồi em kiệt sức
Giữa thế gian có hiện thực phũ phàng
Em còn đây một cái xác hoang tàn
Không danh phận,kẻ lang thang vô chốn

Thấy lạc lõng những ưu phiền bề bộn
Thấy chán chường hỗn độn quá ai ơi
Nghĩ bản thân sao lại muốn xa rời
Muốn buông bỏ về nơi là kỉ niệm.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

GỌI MÃI NGƯỜI THƯƠNG..!!

Đến bao giờ anh có thể quên em
Cô gái nhỏ yêu anh ngày xưa ấy
Nước mắt em đã rơi nhiều biết mấy
Liệu bây giờ có còn đọng hoen mi..?

Anh ước gì
Em đừng bước ra đi
Bỏ lại anh với mối tình dang dở
Em ra đi mang hồn anh một nửa
Nửa trong anh phút chốc hóa dại khờ

Em xa rồi
Tình lạc lối bơ vơ
Bao yêu thương bao đợi chờ nhung nhớ
Những đêm dài anh cô đơn trăn trở
Em xa rồi thương nhớ biết tìm đâu..!?

Anh bây giờ ôm trọn nỗi thương đau
Em rời xa.. anh đâu còn gì nữa
Tim chết lặng khô cằn như sỏi đá
Còn gì đâu hy vọng quá mong manh

Kể từ khi em chẳng còn thương anh
Như cây khô trên cành xơ xác lá
Chỉ vì anh hững hờ vô tâm quá
Để bây giờ..đày đọa với cô liêu

Rồi từ đây khi nắng ngả xế chiều
Chẳng thể kéo chút tình yêu sót lại
Gió chuyển mùa khi đông về tê tái
Anh nghẹn ngào.. gọi em mãi Người thương ..!!

Bao Gia

“Lớp một! Lần đầu tiên!” “Первый класс! В первый раз!”

“Lớp một! Lần đầu tiên!” “Первый класс! В первый раз!”

Tác giả: Evgeny Shvarts

“Первый класс! В первый раз!”

Первый класс! В первый раз!
Год назад ты принял нас.
Перешли мы во второй
И прощаемся с тобой.

Мел, доска, картины, карты
Вместе с нами перейдут.
Чуть повыше станут парты.
Вместе с нами подрастут.

Полюбили мы друг друга,
За подруг стоим горой,
И со мной моя подруга
Переходит во второй.

А учительница что же?
Бросит разве нас с тобой?
Нет, учительница тоже
Переходит во второй.

Так, дорогою веселой,
Мы шагаем, вставши в строй,
Вместе с классом, и со школой.
И со всей родной страной.

Первый класс! В первый раз!
Год назад ты принял нас.
Перешли мы во второй
И прощаемся с тобой.

Dịch nghĩa

Lớp một! Lần đầu tiên!
Năm ngoái đón chúng em
Giờ chuyển sang lớp hai
Chúng em chào lớp một.

Phấn, bảng, tranh, bản đồ
Cũng cùng em lên lớp
Bàn học cũng cao hơn
Như cùng em khôn lớn

Chúng em mến thương nhau
Vì bạn em vững vàng
Và cùng em bạn cũng
Chuyển lên vào lớp hai

Còn cô giáo thì sao
Chẳng lẽ bỏ rơi em?
Không, cùng em cô giáo
Cũng chuyển vào lớp hai.

Và như thế đường vui
Đều chân trong đội ngũ
Cùng với lớp, với trường
Cùng cả nước thân thương.

Lớp một! Lần đầu tiên!
Năm ngoái đón chúng em
Giờ chuyển sang lớp hai
Chúng em chào lớp một.

Bản dịch của Khánh Như

Lớp một ơi, lớp một!
Đón em vào năm trước;
Năm nay lên lớp hai,
Gửi lời chào, tiến bước!

Phấn, bảng, sổ gọi tên,
Theo chúng em cùng lên
Chúng em dần lớn mãi,
Bàn ghế cùng lớn thêm,

Chúng em chơi thân mật
Yêu thương cả mọi người,
Đứa bạn em yêu nhất
Cũng cùng lên lớp hai.

Còn cô giáo thân mến
Cô sẽ xa chúng em?
Không, cô yêu chúng em,
Cô cũng lên lớp chứ.

Thế là cùng vui vẻ
Chúng em tiến bước đều,
Cùng cả trường cả lớp,
Cùng Tổ quốc thân yêu!

Lớp một ơi, lớp một!
Đón em vào năm trước,
Năm nay lên lớp hai,
Gửi lời chào, tiến bước!

Bài lược dịch “Gửi lời chào lớp một” của Hữu Tưởng

Lớp một ơi! Lớp một!
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước!

Chào bảng đen, cửa sổ
Chào chỗ ngồi thân quen
Tất cả! Chào ở lại
Đón các bạn nhỏ lên.

Chào cô giáo kính mến
Cô sẽ xa chúng em
Làm theo lời cô dạy
Cô sẽ luôn ở bên.

Lớp một ơi! Lớp một!
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước!

Trái Chín

Trái Chín

Trái Chín (Tế Hanh)

Hỡi trái dưa lơ lửng trên cành
Sắc vàng chín nổi giữa màu xanh
Biết bao huyền diệu trong đời trái
Từ cõi hư vô đến tượng hình?

Giữa lòng đất mẹ, giữa lòng sâu
Đây rễ lo toan kiếm mỡ màu
Nhựa sống chuyền lan lên nhánh đợi,
Nhịp nhàng theo tiếng gọi trên cao

Đây nặng niềm xuân máu nhớ bông
Điểm thưa chòm biếc, lá chen hồng
Nhịp nhàng giây phút âm dương gặp
Khao khát tình cây, ân ái nồng.

Đây lúc hoa tàn, cánh rã rơi
Hồn theo gió nghĩa thổi qua đời
Nỗi vui sáng tạo đưa hoa chết
– Còn lắm công trình trái nhỏ ơi!

Nâng niu sớm trắng bao êm ấm
Âu yếm chiều lam thấm ngọt ngào
Với của đêm dày sương mát dịu
Mặn nồng nung nấu của trưa cao

Thức suốt năm canh trăng mớm sữa
Choàng cành tay gió vuốt yêu đương
Mưa thu, nắng hạ thay nuôi nấng
Cho trái chua me hóa ngọt đường

Cho chát chua đầu được kết tinh
Nâng cao rạng rỡ mọi công trình
Cho hồn hoa tạ không ai oán,
Chất đất, màu cây đã đượm tình

Cho một ngày kia lúc rụng rơi
Hân hoan trái chín biệt ly đời
Vào trong tất cả, vào trong chết
Mang nặng mầm sinh buổi Phục Hồi.

Hè – thu 44

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trái Chín” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Nghẹn Ngào (1939), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tuyển tập những bài thơ Puskin đi cùng năm tháng phần 2

Tiếp nối những bài thơ hấp dẫn ở Phần 1 thì ngay bây giờ chúng tôi sẽ chia sẻ đến quý độc giả những bài thơ Puskin hấp dẫn nhất phần 2 ngay trong bài viết này. Đây là một cây bút nổi tiếng của Nga, tin chắc rằng bạn sẽ rất yêu thích đấy! Cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Nội Dung

Румяной зарёю
Покрылся восток.
В селе, за рекою,
Потух огонёк.

Росой окропились
Цветы на полях.
Стада пробудились
На мягких лугах.

Седые туманы 
Плывут к облакам,
Гусей караваны
Несутся к лугам.

Проснулися люди,
Спешат на поля,
Явилося Солнце,
Ликует земля.

Dịch

Ánh bình minh rạng rỡ
Sáng lên phía trời đông.
Trong làng, bên kia sông
Đống lửa dần lụi tắt.
Những hạt sương trong vắt
Đọng lại trên cánh hoa.
Gia súc bừng tỉnh giấc
Trên cỏ mềm đồng xa.
Màn sương mù xám nhẹ
Hoà lẫn với mây trôi.
Đàn ngỗng xếp hàng dọc
Nào cùng ra đồng thôi.
Nông dân cũng thức giấc
Hối hả đi làm đồng.
Mặt đất hân hoan đón
Vầng dương toả nắng hồng.

Мороз и солнце, день чудесный!
Еще ты дремлешь, друг прелестный –
Пора, красавица, проснись:
Открой сомкнуты негой взоры
Навстречу северной Авроры,
Звездою севера явись!
Вечор, ты помнишь, вьюга злилась,
На мутном небе мгла носилась;
Луна, как бледное пятно,
Сквозь тучи мрачные желтела,
И ты печальная сидела –
А нынче… погляди в окно:
Под голубыми небесами
Великолепными коврами,
Блестя на солнце, снег лежит;
Прозрачный лес один чернеет,
И ель сквозь иней зеленеет,
И речка подо льдом блестит.
Вся комната янтарным блеском
Озарена. Веселым треском
Трещит затопленная печь.
Приятно думать у лежанки.
Но знаешь: не велеть ли в санки
Кобылку бурую запречь?
Скользя по утреннему снегу,
Друг милый, предадимся бегу
Нетерпеливого коня
И навестим поля пустые,
Леса, недавно столь густые,
И берег, милый для меня.

Dịch

Băng giá và mặt trời, ngày tuyệt đẹp.
Còn ngủ ư, ơi người bạn diễm kiều? –
Dậy đi em, hỡi người đẹp thương yêu
Mở đôi mắt còn say nồng mệt mỏi;
Hãy hiện ra như ngôi sao chói lọi
Miền Bắc phương chào buổi sáng Bắc phương!
Mới chiều qua, em nhỉ, bão cuồng điên,
Một màn tối dăng đầy trời mờ mịt,
Mảnh trăng lu sau mây chì đen kịt
Vàng vọt soi như một vết ố hoen,
Và em ngồi ngơ ngẩn những buồn thương
Còn giờ đây… qua song, em nhìn đó:
Nắng sớm rọi tuyết tưng bừng rực rỡ
Trải mênh mông những tấm thảm tuyệt vời.
Dưới trong xanh thăm thẳm của vòm trời,
Rừng quang quạnh riêng mình in vệt thẳm,
Tùng xanh lá hiện qua làn nhũ mỏng,
Sông nhỏ trôi lấp lánh dưới lần băng.
Khắp căn phòng ánh hổ phách tràn lan,
Bếp lò sưởi củi phừng phừng đượm lửa,
Tiếng lách tách nổ nghe vui giòn giã.
Thú làm sao nằm ngẫm nghĩ trong chăn!
Nhưng này em, em thấy có nên chăng
Ra lệnh đóng ngựa hồng vào xe trượt?
Trên mặt tuyết ban mai ta nhẹ lướt.
Em thân yêu, ta phó mặc ngựa phi,
Bốn vó câu hăm hở cứ lao đi,
Ta thăm lại những cánh đồng hoang vắng.
Những thửa rừng mới đây còn xanh thẳm,
Và dải bờ thân thiết với lòng anh.

Буря мглою небо кроет,
Вихри снежные крутя;
То, как зверь, она завоет,
То заплачет, как дитя,
То по кровле обветшалой
Вдруг соломой зашумит,
То, как путник запоздалый,
К нам в окошко застучит.
Наша ветхая лачужка
И печальна и темна.
Что же ты, моя старушка,
Приумолкла у окна?
Или бури завываньем
Ты, мой друг, утомлена,
Или дремлешь под жужжаньем
Своего веретена?
Выпьем, добрая подружка
Бедной юности моей,
Выпьем с горя; где же кружка?
Сердцу будет веселей.
Спой мне песню, как синица
Тихо за морем жила;
Спой мне песню, как девица
За водой поутру шла.
Буря мглою небо кроет,
Вихри снежные крутя;
То, как зверь, она завоет,
То заплачет, как дитя.
Выпьем, добрая подружка
Бедной юности моей,
Выпьем с горя: где же кружка?
Сердцу будет веселей.

Dịch

Đầy trời bão nổi sa mù
Sâu xoáy từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ
Lúc trên mái nhà cổ sơ
Lay lắt tầng tranh than thở
Lúc đập gấp vào cửa sổ
Như người khách chậm đường xa.
Nỗi buồn tăm tối bao la
Phủ kín gian nhà dột nát,
U già ơi, sao héo hắt,
Sao u chẳng nói nên lời?
Hay tiếng thở than ngoài trời
Day dứt làm u mệt lả?
Hay guồng sợi quay rời rã
Rầm rì ru u ngủ quên?
U già của tuổi thơ con
Bạn của đời con cực khổ
Uống đi u vài ngụm nhỏ
Trái tim có bớt ưu phiền?
U hát con nghe bài hát
Về con chim biển bình yên
U hát con nghe bài hát
Cô em quẩy nước dịu hiền.
Đầy trời bão nổi sa mù
Sâu xoáy từng cơn lốc tuyết
Lúc như thú rừng gầm thét
Lúc oà tiếng khóc trẻ thơ…
Rượu đâu rồi? Uống đi u,
Bạn của đời con cực khổ
Uống đi u vài ngụm nhỏ
Trái tim có bớt ưu phiền?

Урну с водой уронив,
Об утьёс её дева разбила.
Дева печальна сидит,
Праздный держа черепок.
Чудо! Не сякнет вода,
Изливаясь из урны разбитой:
Дева, над вечной струёй,
Вечно печальна сидит.

Dịch

Cô nàng đánh rơi bình nước
Bình va phải đá vỡ tan
Cô nàng ngồi buồn rười rượi
Tay cầm mảnh vỡ bẽ bàng.

Ô hay! Nhưng nước không cạn
Từ chiếc bình vỡ vẫn tuôn
Cô nàng ngồi trên nguồn suối 
Trăm năm vẫn rượi rượi buồn

Слыхали ль вы за рощей глас ночной
Певца любви, певца своей печали?
Когда поля в час утренний молчали,
Свирели звук унылый и простой
Слыхали ль вы?
Встречали ль вы в пустынной тьме лесной
Певца любви, певца своей печали?
Следы ли слез, улыбку ль замечали,
Иль тихий взор, исполненный тоской,
Встречали вы?
Вздохнули ль вы, внимая тихий глас
Певца любви, певца своей печали?
Когда в лесах вы юношу видали,
Встречая взор его потухших глаз,
Вздохнули ль вы?

Dịch

Rừng nghe chăng sau rừng khuya giọng hát
Ca sĩ tình yêu, ca sĩ muộn phiền?
Lúc ban sớm giữa đồng im ắng,
Réo rắt buồn tiếng sáo dương gian
Từng nghe chăng hỡi bạn?
Từng gặp chăng giữa rừng sâu cô tịch
Ca sĩ tình yêu, ca sĩ muộn phiền?
Nhận ra chăng nụ cười, ngấn lệ,
Hay ánh sầu đáy mắt đăm đăm,
Từng gặp chăng hỡi bạn?
Thở dài chăng, tuân lời thầm gọi
Ca sĩ tình yêu, ca sĩ muộn phiền?
Khi bắt gặp trong rừng chàng trẻ tuổi,
Gặp mắt nhìn u tối xa xăm,
Thở dài chăng, hỡi bạn?

За кость поссорились собаки,
Но, поворчавши, унялись
И по домам спокойно разошлись.
Бывают ссоры и без драки.

Dịch

Vì cục xương, đôi chó cãi nhau oăng oẳng
Sau khi cãi nhau, chúng lại yên lành
Chúng trở về nhà, cả hai im lặng
Chẳng hề gì khi có chuyện giao tranh.

Цветы последние милей
Роскошных первенцев полей.
Они унылые мечтанья
Живее пробуждают в нас.
Так иногда разлуки час
Живее сладкого свиданья

Dịch

Cánh hoa đồng nở muộn màng
Đẹp hơn nhiều đóa huy hoàng đầu xuân
Nhìn hoa hồn động bâng khuâng
Héo hon xưa dậy thức lòng cố tri
Quý thay những phút biệt ly
Đượm đà hơn cả những khi hẹn hò

В пустыне чахлой и скупой,
На почве, зноем раскаленной,
Анчар, как грозный часовой,
Стоит — один во всей вселенной.
Природа жаждущих степей
Его в день гнева породила,
И зелень мертвую ветвей
И корни ядом напоила.
Яд каплет сквозь его кору,
К полудню растопясь от зною,
И застывает ввечеру
Густой прозрачною смолою.
К нему и птица не летит,
И тигр нейдет: лишь вихорь черный
На древо смерти набежит —
И мчится прочь, уже тлетворный.
И если туча оросит,
Блуждая, лист его дремучий,
С его ветвей, уж ядовит,
Стекает дождь в песок горючий.
Но человека человек
Послал к анчару властным взглядом,
И тот послушно в путь потек
И к утру возвратился с ядом.
Принес он смертную смолу
Да ветвь с увядшими листами,
И пот по бледному челу
Струился хладными ручьями;
Принес — и ослабел и лег
Под сводом шалаша на лыки,
И умер бедный раб у ног
Непобедимого владыки.
А царь тем ядом напитал
Свои послушливые стрелы
И с ними гибель разослал
К соседям в чуждые пределы.

Dịch

Trong sa mạc khô cằn xơ xác
Trên một vùng đất bỏng cháy nung
Như một tên lính canh hung ác
Antra trơ trọi giữa mênh mông
Trời đất giữa đồng hoang khô khát
Đẻ nó ra trong một bữa giận hờn
Ban cho nó cành lá xanh chết chóc
Và truyền cho nhựa độc khắp mình
Nhựa độc thấm ứa tràn qua vỏ
Dưới nắng trưa giàn giụa chảy ròng
Và chiều xuống nhón hòn đông đặc
Bám trên thân từng lớp nhựa trong
Chim chóc chẳng dám nghiêng cánh tới
Hùm beo thôi bén mảng đến gần –
Chỉ có từng cơn ghé vội
Và bay đi mang chất độc theo cùng
Và nếu đám mây đen trôi dạt
Vấy nước mưa biến thành chất độc
Nhỏ từ cành xuống cát bỏng như hun
Nhưng một kẻ uy quyền đưa mắt
Bắt một người tới gốc antra:
Thì người nọ tuân theo tức khắc
Sáng hôm sau mang nhựa độc trở về
Mang về chất nhựa trong chết chóc
Lẫn cành cây lá phủ héo quăn
Trên vầng trán xanh xao tái nhợt
Mồ hôi tuôn như lạch nước giá băng
Về tới nơi sức tàn ngã phục
Xuống thảm gai dưới mái vương đình
Kẻ nô lệ nghèo hèn chết gục
Ngay dưới chân chúa tể uy quyền
Còn tên chúa lấy ra chất độc
Tẩm mũi tên trăm phát trúng trăm
Đem chết chóc tha hồ gieo rắc
Qua biên thùy sang khắp lân bang

Любовь одна — веселье жизни хладной,
Любовь одна — мучение сердец:
Она дарит один лишь миг отрадный,
А горестям не виден и конец.
Стократ блажен, кто в юности прелестной
Сей быстрый миг поймает на лету;
Кто к радостям и неге неизвестной
Стыдливую преклонит красоту!
Но кто любви не жертвовал собою?
Вы, чувствами свободные певцы!
Пред милыми смирялись вы душою,
Вы пели страсть — и гордою рукою
Красавицам несли свои венцы.
Слепой Амур, жестокий и пристрастный,
Вам терния и мирты раздавал;
С пермесскими царицами согласный,
Иным из вас на радость указал;
Других навек печалями связал
И в дар послал огонь любви несчастной.
Наследники Тибулла и Парни!
Вы знаете бесценной жизни сладость;
Как утра луч, сияют ваши дни.
Певцы любви! младую пойте радость,
Склонив уста к пылающим устам,
В объятиях любовниц умирайте;
Стихи любви тихонько воздыхайте!..
Завидовать уже не смею вам.
Певцы любви! вы ведали печали,
И ваши дни по терниям текли;
Вы свой конец с волненьем призывали;
Пришел конец, и в жизненной дали
Не зрели вы минутную забаву;
Но, не нашед блаженства ваших дней,
Вы встретили по крайней мере славу,
И мукою бессмертны вы своей!
Не тот удел судьбою мне назначен:
Под сумрачным навесом облаков,
В глуши долин, в печальной тьме лесов,
Один, один брожу уныл и мрачен.
В вечерний час над озером седым
В тоске, слезах нередко я стенаю;
Но ропот волн стенаниям моим
И шум дубрав в ответ лишь я внимаю.
Прервется ли души холодный сон,
Поэзии зажжется ль упоенье,—
Родится жар, и тихо стынет он:
Бесплодное проходит вдохновенье.
Пускай она прославится другим,
Один люблю,— он любит и любим!..
Люблю, люблю!.. но к ней уж не коснется
Страдальца глас; она не улыбнется
Его стихам небрежным и простым.
К чему мне петь? под кленом полевым
Оставил я пустынному зефиру
Уж навсегда покинутую лиру,
И слабый дар как легкий скрылся дым.

Dịch

Chỉ tình yêu – vui cho đời giá lạnh
Chỉ tình yêu – đau cho những con tim:
Tình tặng người vui một thoáng mong manh
Mà cay đắng biết đâu là đoạn kết.
Ai trong sướng vui, thời thanh xuân rực rỡ
Thoáng vui kia bắt được giữa đường bay
Ai hân hoan trong đắm say hoan lạc
Chinh phục hồng nhan cả thẹn thơ ngây!
Nhưng có ai vì tình không day dứt?
Này các ca sĩ tự do bằng cảm xúc!
Trước người đẹp cả thâm tâm qui phục,
Hát khúc mê tình – và kiêu hãnh đưa tay
Dâng tặng nàng vương miện cuộc đời này.
Cupid đui mù, độc ác và thiên kiến
Mang cho anh gai nhọn lẫn hoa tươi,
Cùng nữ thần Thi ca giao ước
Niềm vui sướng kia ban phát một đôi người;
Ngài đem nỗi buồn buộc ràng dăm kẻ khác,
Rồi tặng chút lửa tình không mãn ý mong manh.
Hỡi những người theo gót các nhà thơ!
Anh biết lắm vị ngọt ngào cuộc sống;
Như ánh bình minh, rọi năm dài tháng rộng.
Người xướng ca tình yêu! Hãy ca ngợi niềm vui,
Nóng rực bờ môi nghiêng xuống những bờ môi,
Trong vòng tay ôm cứ xuôi tay nhắm mắt;
Câu tình thơ cứ nỉ non khoan nhặt!
Tôi với người nào có thể ghen tuông.
Người xướng ca tình yêu! Anh thấu hiểu nỗi buồn,
Và năm tháng đời anh trôi trên gai nhọn;
Kết cục của mình xốn xang mời gọi;
Kết cục kia rồi, trong cuộc sống xa xôi
Anh chẳng thấy trò vui thoáng chốc qua rồi;
Không, dẫu hoan lạc đời này không tìm thấy
Ít ra thì anh gặp đấy quang vinh,
Anh bất tử cùng nỗi đau khổ của mình!
Vận mệnh này số phận chẳng cho tôi:
Dưới những đám mây âm u ảm đạm,
Ở giữa thung hoang, nơi rừng đêm sầu thảm,
Tôi lẻ loi rầu rĩ bước chân buồn.
Sương xám bờ hồ những buổi chiều buông
Trong khổ đau tôi thường rơi nước mắt
Nhưng tôi chỉ nghe, đáp lời tôi than khóc
Tiếng sóng lao xao và tiếng vọng rừng sồi.
Giấc mộng lạnh lùng có dứt giữa hồn tôi,
Có thắp sáng vần thơ niềm đam mê hoan hỉ,-
Bầu nhiệt huyết sinh sôi, rồi lụi tàn lặng lẽ:
Nguồn cảm hứng không thành rồi cũng sẽ trôi đi.
Hãy để tình yêu cho người khác tôn vinh,
Người ấy yêu và được yêu mãi mãi!..
Tôi yêu tôi yêu!.. nhưng tiếng tôi khổ ải
Chẳng động lòng nàng; nàng chẳng hé môi xinh
Cười với vần thơ đơn sơ viết cho mình.
Hát nữa làm chi? dưới gốc phong đồng trống
Tôi để lại cây đàn mãi mãi bị bỏ rơi
Cho làn gió nhẹ nhàng hoang vắng,
Và chút tài hèn như khói vẩn rồi thôi.

Гляжу, как безумный, на черную шаль,
И хладную душу терзает печаль.
Когда легковерен и молод я был,
Младую гречанку я страстно любил;
Прелестная дева ласкала меня,
Но скоро я дожил до черного дня.
Однажды я созвал веселых гостей;
Ко мне постучался презренный еврей;
“С тобою пируют (шепнул он) друзья;
Тебе ж изменила гречанка твоя.”
Я дал ему злата и проклял его
И верного позвал раба моего.
Мы вышли; я мчался на быстром коне.
И кроткая жалость молчала во мне.
Едва я завидел гречанки порог,
Глаза потемнели, я весь изнемог…
В покой отдаленный вхожу я один…
Неверную деву лобзал армянин.
Не взвидел я света; булат загремел….
Прервать поцелуя злодей не успел.
Безглавое тело я долго топтал,
И молча на деву, бледнея, взирал.
Я помню моленья…. текущую кровь….
Погибла гречанка, погибла любовь!
С главы ее мертвой сняв черную шаль,
Отер я безмолвно кровавую сталь.
Мой раб, как настала вечерняя мгла,
В дунайские волны их бросил тела.
С тех пор не цалую прелестных очей,
С тех пор я не знаю веселых ночей.
Гляжу, как безумный, на черную шаль
И хладную душу терзает печаль.

Dịch

Lòng đau xé, tưởng như điên như dại
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san
Ngày tôi còn trai trẻ sống lang thang
Yêu nồng thắm một cô nàng Hy Lạp
Cô gái đẹp cũng yêu tôi thắm thiết
Nhưng không lâu tôi gặp vận rủi ro…
Một lần kia họp bè bạn gần xa
Tên Do Thái ở đâu cũng mò đến
“Ngài cũng bạn ở đây vui chè chén
(Nó rỉ tai) con Hy Lạp phản rồi!”
Tôi thưởng tiền rồi tống hắn đi ngay
Và cho gọi tên người nhà tin cẩn
Trên mình ngựa chúng tôi lao phóng thẳng
Nỗi thương đau thầm nén lặng trong lòng
Tôi run lên, đôi mắt bỗng tối sầm…
Khi thoáng thấy bóng nhà quân phản phúc
Chốn phòng riêng một mình tôi lẻn bước…
Thằng Acmen ôm con bé đang hôn
Lòng sôi lên, loảng xoảng vút đường gươm…
Quân khốn kiếp… chiếc hôn còn chưa dứt…
Tôi di chân lên xác không đầu tóc
Tái mặt đi lặng lẽ đứng nhìn nàng
Nhớ lời van và… máu lại chảy tràn…
Cô gái chết và ái tình rũ chết!
Tháo chiếc khăn của nàng trên mái tóc
Tôi hằm hằm lau máu đẫm trên gươm
Khi bóng chiều mờ mịt nặng nề buông
Sai đầy tớ ra Đanai vứt xác
Từ ngày đó không còn hôn mắt đẹp
Không còn chờ những buổi tối hân hoan
Lòng đau xé, tưởng như điên như dại
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san

Хоть тяжело подчас в ней бремя,
Телега на ходу легка;
Ямщик лихой, седое время,
Везет, не слезет с облучка.
С утра садимся мы в телегу;
Мы рады голову сломать
И, презирая лень и негу,
Кричим: пошел! ….
Но в полдень нет уж той отваги;
Порастрясло нас; нам страшней
И косогоры и овраги;
Кричим: полегче, дуралей!
Катит по-прежнему телега;
Под вечер мы привыкли к ней
И, дремля, едем до ночлега —
А время гонит лошадей.

Dịch

Trên xe dù có nặng
Vó ngựa vẫn băng băng
Thời gian tóc hoa râm!
Tay cương ngồi chễm chệ
Sáng ra lên xe ngồi
Đời xông pha bươn bả
Khinh nhác lười, nhàn nhã
Hò vang: “Mau đi thôi!”
Đến trưa chí nhụt rồi
Thấy rãnh hào lòng nản
Nhìn núi đồi đâm hoảng:
Đồ ngu, chầm chậm thôi!
Chiều đã dần dần quyen
Tà tà đến quán trọ
Mặc cho bánh xe lăn, –
Thời gian xua vó ngựa.

Соловей мой, соловейко,
Птица малая лесная!
У тебя ль, у малой птицы,
Незаменные три песни,
У меня ли, у молодца,
Три великие заботы!
Как уж первая забота —
Рано молодца женили;
А вторая-то забота —
Ворон конь мой притомился;
Как уж третья-то забота —
Красну-девицу со мною
Разлучили злые люди.
Вы копайте мне могилу
Во поле, поле широком,
В головах мне посадите
Алы цветики-цветочки,
А в ногах мне проведите
Чисту воду ключевую.
Пройдут мимо красны девки,
Так сплетут себе веночки.
Пойдут мимо стары люди,
Так воды себе зачерпнут.

Dịch

Ơi con chim hoạ mi
Con chim rừng bé nhỏ
Chim có ba bài ca
Ba bài ca muôn thuở
Còn thanh niên ta có
Ba điều to lớn lao
Bị bắt lấy vợ sớm
Chính là điều lo đầu
Điều thứ hai theo sau
Ngựa ô đã mệt mỏi
Điều thứ ba dồn tới
Là những kẻ bất lương
Bắt ta xa người thương
Hãy đào cho ta huyệt
Giữa đồng ruộng mênh mông
Ở đằng trước nhớ trồng
Những khóm hoa màu đỏ
Còn đăng chân xin nhớ
Dẫn về nước suối trong
Để bạn gái qua đồng
Lấy hoa kết vòng nhỏ
Để cụ già qua đó
Có nước uống mát trong

Внимает он привычным ухом
Свист;
Марает он единым духом
Лист;
Потом всему терзает свету
Слух;
Потом печатает – и в Лету
Бух!

Dịch

Nhàm rồi, nghe mãi thành quen
Tiếng huýt sáo mồm.
Anh ngồi xuống bôi xoá tèm lem –
Giấy một ôm.
Rồi cho thiên hạ rác tai
Đọc om sòm.
Rồi mang đi in – và rơi xuống sông Mê
Đánh tõm.

В чужбине свято наблюдаю
Родной обычай старины:
На волю птичку выпускаю
При светлом празднике весны.
Я стал доступен утешенью;
За что на бога мне роптать,
Когда хоть одному творенью
Я мог свободу даровать!

Dịch

Nơi đất khách quê người tôi tôn kính
Tục ngàn xưa thân thiết của cha ông:
Trong ngày hội tưng bừng đầu xuân thắm
Trả tự do cho chim nhỏ giam lồng
Tôi cảm thấy lòng mình đầy an ủi
Còn việc chi mà phải trách ông xanh:
Khi có thể đem tự do kia tới
Trao tặng cho dù chỉ một kiếp sinh!

Сквозь волнистые туманы
Пробирается луна,
На печальные поляны
Льет печально свет она.
По дороге зимней, скучной
Тройка борзая бежит,
Колокольчик однозвучный
Утомительно гремит.
Что-то слышится родное
В долгих песнях ямщика:
То разгулье удалое,
То сердечная тоска…
Ни огня, ни черной хаты…
Глушь и снег… Навстречу мне
Только версты полосаты
Попадаются одне.
Скучно, грустно… Завтра, Нина,
Завтра, к милой возвратясь,
Я забудусь у камина,
Загляжусь не наглядясь.
Звучно стрелка часовая
Мерный круг свой совершит,
И, докучных удаляя,
Полночь нас не разлучит.
Грустно, Нина: путь мой скучен,
Дремля смолкнул мой ямщик,
Колокольчик однозвучен,
Отуманен лунный лик.

Dịch nghĩa

Xuyên qua sương mù gợn sóng
Mặt trăng nhô ra,
Trăng buồn bã dội ánh sáng
Lên cánh đồng u buồn.
Trên đường mùa đông buồn tẻ
Xe tam mã vun vút lao đi,
Lục lạc đơn điệu
Mệt mỏi rung lên.
Có gì vang lên thân thiết
Trong các khúc hát ngân nga của xà ích:
Khi thì niềm vui rộn rã
Khi thì nỗi buồn tâm tình…
Không một ánh lửa, mái lều.
Rừng sâu và tuyết… Ngược chiều tôi
Chỉ có cột sọc chỉ đường
Chạy tới…
Chán ngán, buồn quá… Ngày mai, Nhina
Ngày mai, quay về với em yêu
Tôi sẽ lặng người bên lò sưởi,
Ngắm em không chán mắt
Kim đồng hồ tích tắc
Quay hết vòng đều đều của nó,
Và xua đám người tẻ ngắt,
Nửa đêm, không rẽ chia ta.
Buồn quá, Nhina: đường tôi đi tẻ ngắt,
Bác xà ích lặng lẽ thiu thiu,
Tiếng lục lạc đơn điệu,
Mặt trăng mờ sương.

В безмолвии садов, весной, во мгле ночей,
Поет над розою восточный соловей.
Но роза милая не чувствует, не внемлет,
И под влюбленный гимн колеблется и дремлет.
Не так ли ты поешь для хладной красоты?
Опомнись, о поэт, к чему стремишься ты?
Она не слушает, не чувствует поэта;
Глядишь, она цветет; взываешь – нет ответа.

Dịch

Giữa vườn xuân bóng đêm tĩnh mịch,
Con họa mi thánh thót bên nhành hồng
Nhưng đoá hồng kia chẳng chút động lòng
Mà lặng lẽ đung đưa rồi thiếp giấc,
Bản tình ca vẫn du dương réo rắt.
Vì sắc đẹp lạnh lùng ngươi hát làm chi?
Hỡi, thi nhân, hãy mau tỉnh dậy đi!
Uổng công thôi, ngươi nhìn thấy đấy
Nó mơm mởn sắc hương lộng lẫy
Nhưng chẳng chút gì xúc động cảm rung;
Nó làm ngơ chẳng đáp lại tiếng lòng.

Юношу, горько рыдая, ревнивая дева бранила;
К ней на плечо преклонен, юноша вдруг задремал.
Дева тотчас умолкла, сон его легкий лелея,
И улыбалась ему, тихие слезы лия.

Dịch

Cô gái hay ghen khóc sụt sùi,
Trách chàng trai trẻ mãi không nguôi;
Ngả xuống vai cô…, chàng thiếp ngủ
Quên hờn, ru giấc ngủ, cô cười…

Недавно темною порою,
Когда пустынная луна
Текла туманною стезею,
Я видел – дева у окна
Одна задумчиво сидела,
Дышала в тайном страхе грудь,
Она с волнением глядела
На темный под холмами путь.
“Я здесь!” – шепнули торопливо.
И дева трепетной рукой
Окно открыла боязливо…
Луна покрылась темнотой.
“Счастливец! – молвил я с тоскою, –
Тебя веселье ждет одно.
Когда ж вечернею порою
И мне откроется окно?”

Dịch

Khi trời vừa mới tối
Trăng tựa sa mạc hoang
Sương đẫm đường như gội
Bên cửa sổ thấy nàng
Ngồi đăm chiêu tư lự
Nỗi sợ ngực phập phồng
Hồi hộp nhìn đường tối
Sau núi, lòng mông lung
“Anh đây!” – tiếng thì thào
Tay run run cô gái
Cửa sổ mở hắn vào
Màn đêm trăng khép lại
“Hắn hạnh phúc làm sao!
Tôi thốt lên buồn bã
Cho đến tận hôm nào
Cửa cho tôi mới mở?”

Вот здесь лежит больной студент,
Его судьба неумолима.
Несите прочь медикамент:
Болезнь любви неизлечима!

Dịch

Nằm ở đây, chàng sinh viên bị ốm.
Số phận anh ta nghiệt ngã, mong manh
Các loại thuốc hầu như không tác dụng
Chàng bị bệnh nan y, căn bệnh ái tình.

Ты видел деву на скале
В одежде белой над волнами
Когда, бушуя в бурной мгле,
Играло море с берегами,
Когда луч молний озарял
Ее всечасно блеском алым
И ветер бился и летал
С ее летучим покрывалом?
Прекрасно море в бурной мгле
И небо в блесках без лазури;
Но верь мне: дева на скале
Прекрасней волн, небес и бури.

Dịch

Anh có thấy cô nàng xiêm áo trắng
Trên đỉnh cao giữa sóng nước bao la
Khi, sủi sục trong mịt mù bão lớn
Biển dâng trào đùa bỡn với bờ xa
Khi những tia chớp lòe bừng chiếu sáng
Phủ lên nàng đỏ rực ánh hào quang
Và khi gió thổi vào nàng điên loạn
Làm cuộn bay phấp phới chiếc khăn nàng?
Ôi, biển cả trong mịt mờ bão tố
Và trời mây muôn ánh chớp đẹp sao?
Nhưng tin tôi: cô nàng trên mỏm đá
Đẹp hơn nhiều sóng, bão với trời cao.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến quý độc giả những trang thơ Puskin đầy ấn tượng và ý nghĩa. Qua đó chúng ta cảm nhận được ngòi bút tài hoa uyên bác của nhà thơ nước Nga này. Mời các bạn theo dõi Phần 3 vào một ngày gần nhất nhé! Thân Ái!

Xem Thêm: Tuyển tập những bài thơ Puskin đi cùng năm tháng phần 1