Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 26/01/2026

Đàn nhấn thêm một ngón
Hết nửa vòng trầm luân
Và nửa vòng còn lại
Thắt căng dây nguyệt cầm

Lời cho cây nguyệt cầm - Lương Hữu

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 26/01/2026

Tâm tình tháng ba

Nắng dịu dàng vào một sáng tháng ba
Trời trở gió cho hàng cây thay lá
Từ dạo ấy mình là người xa lạ
Chia tay rồi tất cả hoá hư không

Mây theo gió cùng kiếp sống phiêu bồng
Để lại núi đứng trông cùng với nắng
Trời tháng ba dường như thêm vắng lặng
Chút xuân thì vương trên cánh hoa xoan.

Màu hoa cải gợi nỗi nhớ miên man
Mảnh trăng vỡ vụt tan theo làn nước
Đã lâu rồi chúng mình không chung bước
Ta tự tình hát khẽ khúc tương tư

Nếu đời này có hai chữ “giá như”
Ta sẽ ước mình chưa từng gặp gỡ
Để một hôm khi duyên chúng mình lỡ
Hoa gạo buồn, cô gái đứng bơ vơ.

Nga Trần

Ngày xưa Hoàng thị (Phạm Thiên Thư) – Mối tình trai trẻ thoảng vu vơ

Ngày xưa Hoàng thị

Ngày xưa Hoàng thị là một sáng tác của nhà thơ Phạm Thiên Thư được trích trong tập Ngày xưa người tình 1973. Bài thơ này đã được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Phạm Duy. Vào thời điểm bài thơ ra đời nó đã trở thành một hiện tượng ở khu vực miền Nam Việt Nam. Người đầu tiên thể hiện bài hát này chính là ca sĩ Thanh Thúy. Sau đó có một số ca sĩ khác cũng thể thể hiện bài thơ này như Thái Thanh, Ngọc Hạ, Julie Quang. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu nét hấp dẫn của bài thơ Ngày xưa Hoàng thị bạn nhé!

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở

Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhoà mau
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu?
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xoá dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ

Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời

Tình ơi tình ơi

Ngày xưa Hoàng thị

Ngày xưa Hoàng thị là một tuyệt tác nhưng với Phạm Thiên Thư đó lại là kỷ niệm dĩ vãng, một mối tình nhẹ thoảng qua thời trai trẻ. Đó là câu chuyện viết về cô bạn cùng lớp có tên là Hoàng Thị Ngọ. Cô gái này quê ở Hải Dương và ở gần nhà ông. Khi đó ông để ý cô gái này nhưng không dám mở lời.

Cô nàng này đẹp, có mái tóc dài xõa trên bờ vai mảnh dẻ. Và mỗi khi tan trường ông thường lẽo đẽo thao sau. chính hình ảnh cô ấy lặng lẽ bước đã để lại cho nhà thơ những cảm xúc bâng khuâng khó tả nên lời. Và cứ thế hằng ngày nhà thơ đi theo và giấu những cảm xúc của mình không cho ai biết. Sau khi học xong tú tài, Phạm Thiên Thư đã theo nhà phật và ông học Trường Phật học Vạn Hạnh.

Tuy nhiên mỗi lần đi qua con đường cũ, hình ảnh cô gái với mái tóc xõa ngang vai lại hiện lên trong ông. Và một trong những lần đắm chìm trong kỷ niệm xưa ấy ông đã viết nên bài thơ Ngày xưa Hoàng thị. Đó là những kỷ niệm năm xưa khi trên một con đường trải đầy nắng có một chàng trai lẽo đẽo đi theo sau cô gái có mái tóc dài xõa ngang vai. Và rồi viết nên bài thơ xót xa đế thế.

Ngày xưa Hoàng thị là một sáng tác mà theo Phạm Thiên Thư đây chỉ là những kỷ niệm và cũng chỉ là một mối tình nhẹ thoảng qua của một thời trai trẻ. Và nhân vật Hoàng thị là một cô gái học cùng lớp với nhà thơ lúc ông đang học đệ ta tại trường Trung học Văn Lang. Tuy phải lòng nhưng ông cũng không giám ngỏ lời mà chỉ đi lẻo đẽo theo sau khi cô đang đi từ trường về nhà mình.

Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi

Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi

Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi (Xuân Quỳnh)

Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều dậy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em

Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa…

Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu

Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa

Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây

A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu

11-1982

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Tự Hát (1984), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Năm tháng ấy

Hóa ra năm tháng ấy
Khờ dại lắm phải không
Người trao cơn gió thoảng
Ta trút cả bão lòng

Hóa ra người tài giỏi
Lừa gạt kẻ ngu si
Rồi quay lưng như thể
Chưa hề có chuyện gì

Lẽ ra nên hờn trách
Lẽ ra phải hận sầu
Mà rồi ta chợt nghĩ
Người vậy đáng gì đâu

Cảm ơn người tráo trở
Cho ta hiểu cuộc đời
Có những người rẻ rúng
Xem tình tựa cuộc chơi

Cảm ơn vì rời bỏ
Cảm ơn đã vô tâm
Để cho ta hiểu được
Yêu dấu ấy sai lầm

Ta không buồn đâu nhé
Khi lá chẳng còn xanh
Chỉ là ta nuối tiếc
Năm tháng ấy chân thành

Phong Trần

Sầu Tên

Sầu Tên

Sầu Tên (Tế Hanh)

Không lắng đợi, cũng không cần rõ rệt,
Chỉ thoáng nghe nhè nhẹ, thoáng nghe thôi
Tôi đã không giữ được tự nhiên rồi;
Lòng cảm động nao nao đầy ứ nghẹn,
Ôi vương víu cái tên người yêu mến!
Thế mà còn những tiếng giống hơi hơi
Hay đồng âm trái nghĩa với tên người,
Lòng thắc mắc cũng kiếm điều tư lự.
Đôi cái dấu thêm vào đôi cái chữ.
Dáng thân quen từ thủa nhỏ a, b.
Bởi vì đâu tôi thấy quá nặng nề:
Từng nét nhỏ in sâu như chạm khắc

Trong tâm trí rõ ràng và nhọn sắc ?
Và nhất là cái chữ đứng đầu tên,
Cái chữ hoa lưu luyến với diệu huyền.
Lần trông thấy là một lần bỡ ngỡ;
Mắt ám ảnh thấy đầy trong sách vở
Trong những hình chữ nhật, những hình vuông.

Bước ra đi gặp gỡ ngã tư đường;
Đứng dưới bóng cành giao nhau kết chữ…
Hễ có đường dọc ngang là tôi cứ
Nghĩ loanh quanh tìm kiếm cái tên ai.
Núi in xa và mây nổi trên trời
Tôi cũng thấy phô bày hình tưởng nhớ
Ôi cái chữ hoa kia sao mà rực rỡ!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sầu Tên” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Nghẹn Ngào (1939), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Audio Thơ Tình Số 22: Nỗi Nhớ Không Mời… (GĐ: Ngọc Hân)

Cảm Xúc 365, kênh Youtube chuyên thực hiện và phát hành những Audio thơ tình, thay lời muốn nói, cảm xúc 365, tản văn, truyện ngắn và một số chương trình giải trí dành cho mọi lứa tuổi,… Hãy cùng Cảm Xúc 365 chia sẻ đi những yêu thương gửi đến ai đó đang hiện hữu trong cuộc sống của bạn nhé!

Cảm Xúc 365, kênh Youtube chuyên thực hiện và phát hành những Audio thơ tình, thay lời muốn nói, cảm xúc 365, tản văn, truyện ngắn và một số chương trình giải trí dành cho mọi lứa tuổi,… Hãy cùng Cảm Xúc 365 chia sẻ đi những yêu thương gửi đến ai đó đang hiện hữu trong cuộc sống của bạn nhé!

Oan nghiệt

Oan nghiệt

Tác giả: Nguyễn Bính

Hôm nay bắt được thư Hà Nội
Cho biết tin Dung đã đẻ rồi
Giờ sửu, tháng ngâu, ngày nguyệt tận
Bao giờ tôi biết mặt con tôi?
Nào xem thử đoán tên con gái
Oanh, Yến, Đào, Trâm, Bích, Ngọc, Hồi?
Tôi biết vô tình Dung lại muốn
Con mình mang lấy nghiệp ăn chơi.

Ngọc nữ trót sinh vào tục lụy
Đời con rồi khổ đấy con ơi!
Mẹ con đeo đẳng nghề ca xướng
Nuôi được con sao, giời hỡi giời!
Mẹ con chỉ đợi hồng đôi má
Chỉ đợi chiều xuân kia thắm tươi
Hôn con một chiếc hay là khóc
Rồi gởi cho người thiên hạ nuôi
Mẹ con nịt vú cho tròn lại
Chiều cái hoang đàng lũ khách chơi
Đời cha lưu lạc quê người mãi
Kiếp mẹ đêm đêm bán khóc cười
Có mẹ có cha mà đến nỗi
Miệng đời mai mỉa gái mồ côi
Vài ba năm nữa con khôn lớn
Uốn lưỡi làm sao tiếng “mẹ ơi”
Đời em xuống dốc tôi lên dốc
Nào có vui gì, khổ cả đôi
Sương chiều gió sớm bao đơn chiếc
Bướm lại ong qua mấy ngậm ngùi
Sắt son một chuyến giăng còn sáng
Tâm sự đôi dòng nước chảy xuôi
Cỏ bồng trở lại kinh kì được
Hoa đợi hay bay xứ khác rồi.
Vô khối ngọc trong the thắm đấy
Dung còn chung thủy nữa hay thôi?
Rồi có một đêm màn rủ thấp
Ngã vào tay một khách làng chơi.
Em có nghĩ rằng trong hắt hủi
Con mình trằn trọc cánh tay ai?
Em có nghĩ rằng trong quán trọ
Đầu tôi lại gối cánh tay tôi?
Cha mẹ đã không nuôi dạy được
Con là phận gái hạt mưa sa
Chân bùn tay lấm hay hài hán
Hay lại bình khang lại nguyệt hoa?
Cành đưa lá đón theo đời mẹ
Phách ngọt đàn hay tục xướng ca
Cha lo ngại lắm là con gái
Chẳng có bao giờ biết mặt cha
Con mười sáu bảy xuân đương độ
Cha bốn năm mươi chửa trót già
Cha buồn tiễn khách hơi thu quạnh
Con thẹn che đàn nửa mặt hoa
Chàng chàng thiếp thiếp vui bằng được
Bố bố con con chẳng nhận ra
Một lứa bên giời chung lận đận
Thương nhau cha soạn khúc Tì bà
Áo xanh mà ướt vì đêm ấy
Tội nghiệp đời con, xấu hổ cha
“Khóm cúc tuôn đôi dòng lệ cũ
“Con thuyền buộc một mối tình nhà…”
Giờ đây cha khóc vì thương nhớ
Gửi vọng về con một chiếc hôn
Tiền cha không đủ hoàn lương mẹ
Còn lấy đâu mà nuôi nấng con?
Thôi cha cầu chúc cho con gái
Mắt chớ lưu cầu môi chớ son
Càng tài sắc lắm càng oan nghiệp
“Bảy nổi ba chìm với nước non”
Nhất kiêng đừng lấy chồng thi sĩ
Nghèo lắm con ơi! bạc lắm con!
Ở đây cha khóc mà thương nhớ
Đất Huế dầm mưa mấy tháng tròn…

Huế 1941

Trăng Tự Tử

Trăng Tự Tử

Trăng Tự Tử (Hàn Mặc Tử)

Lòng giếng lạnh! Lòng giếng lạnh
Sao chẳng một ai hay
Nghe nói mùa thu náu ở chỗ này
Tất cả âm dương đều tụ họp
Và ta ưng mây ngừng lại ở nơi đây
Để nghe, à để nghe
Bao giờ bí mật đêm thời loạn
Bao giọng buồn thương gió đã thề
Bao lời ai oán của si mê
Mà trai gái tự tình bên miệng giếng
Miệng giếng há ra
Nuốt ực bao la
Nuốt vì sao rơi rụng
Loạn rồi! Loạn rồi, ôi giếng loạn
Ta hoảng hồn, hoảng vía, ta hoảng điên
Nhảy ùm xuống giếng vớt trăng lên.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trăng Tự Tử” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 3: Máu Cuồng Và Hồn Điên, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TRÁI TIM EM RẤT ĐAUTác giả/// Thu Thảo

TRÁI TIM EM RẤT ĐAUTác giả/// Thu Thảo

Em ngơ ngẩn giữa con đường vắng
Bước chân người trĩu nặng vì đâu
Gió reo trỗi khúc tương sầu
Cây lay lá rụng.. giọt ngâu đượm buồn

Ngước đôi mắt lệ tuôn ướt đẫm
Giữa trời mưa ướt thấm vai gầy
Hỏi lòng sao lại bủa vây
Chút yêu chút nhớ , lấp đầy con tim

Em vội vã kiếm tìm hình bóng
Bởi vì người quan trọng với em
Tâm tư, khát vọng đi kèm
Muốn cho anh hiểu lòng em bây giờ

Bao ngày tháng vần thơ kết chữ
Đã ghim vào chế ngự lời yêu
Bên nhau ước nguyện rất nhiều
Để rồi cảm xúc mấy nhiêu ân tình

Em đã khóc lặng thinh chôn chặt
Từng nụ cười ánh mắt bờ môi
Giấu đi tất cả cho rồi
Chỉ còn nước mắt …đơn côi một mình.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Cây đòn gánh

Cây đòn gánh

Lưng cây đòn gánh mòn trơn
Lời tre khô nhắc công ơn mẹ già

Chợ chiều chợ sớm bôn ba
Hái gieo tất bật đồng xa đồng gần
Bán than mua muối tảo tần
Bao lần xuống biển bao lần lên non
Da xương bào cật tre mòn
Trăm năm mẹ gánh đời con qua đèo
Gánh yêu thương, gánh khổ nghèo
Gánh mơ ước lẫn gieo neo đi – về…
Gánh bình minh lội bến quê
Gánh hoàng hôn dọc chân đê bước dồn
Gánh trăng khuya giếng đầu thôn
Gánh than lửa chạy qua cồn cát trưa…
Một đời gánh nắng và mưa
Mòn vai mà mẹ vẫn chưa yên lòng
Một đời gióng đứt đòn cong
Vì ai vai lệch lưng còng? Mẹ ơi!

Tác giả: Nguyễn Vân Thiên