Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 15/01/2026

Lắc thắc lúa đương vào cữ mẩy
Trời vừa se lạnh chớm đông về
Em đi tóc ủ đầm hương lúa
Thơm cả đôi bờ ngực áo quê

Vô đề - Trần Đăng Thao

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 15/01/2026

Xây Hồ Bán Nguyệt

Xây Hồ Bán Nguyệt

Xây Hồ Bán Nguyệt (Nguyễn Bính)

Gửi chị Trúc

Bính em một tấm lòng vàng
Đầu xanh chịu mấy lần tang ái tình
Oan Thị Kính, oán tày đình
Bỗng nhiên rời bỏ kinh thành mà đi.
Dở dang đã dở dang gì
Dở dang cho đến thế thì… dở dang.

Em đi kiếm gạch Bát Tràng
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân
Hồ tiên đâu phải hồ trần
Em không thả cá mà thuần thả thơ.
Đi không hẹn, chị đừng chờ
Xây hồ đủ gạch, em thơ chị về.

Chẳng thèm than khóc hoa lê
Đã làm chưa chín nồi kê cũng làm
Bao giờ công việc chu toàn
Chị về chơi nhé xem nàng rửa chân.

Chị đừng lo nghĩ xa gần
Em phong lưu lắm phong trần ở đâu!
Em không đi bộ, đi tàu
Đêm không gối lẻ, gối đầu cánh tay.
Cơm trời, áo rách thì may
Hồn em chưa bán, còn đây, chả cần!
(Cố nhân này hỡi cố nhân
Hồn trinh bán được một lần đấy thôi!)
Thơ đưa rượu đón bời bời
Gọi là vui cũng là vui suốt ngày.

Viết cho chị lá thư này
Giữa đêm hăm bốn rạng ngày hăm nhăm
Ở nhà tằm chị cứ chăm
Dâu chị cứ hái để nhằm lứa sau
Trời gần, trời có xa đâu
Thế nào chị cũng qua cầu đắng cay
Ví bằng thương đến em đây
Chúc cho em chóng mà xây nổi hồ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Xây Hồ Bán Nguyệt” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Mây Tần (1942), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

MƯA ĐÊM

MƯA ĐÊM

Mưa lặng thầm rơi ngập cõi lòng
Mưa còn phủ lối chảy vào trong
Mưa đùa giỡn với cơn sầu não
Mưa thích trêu hay cuộc chạy vòng
Mưa đoạ đày ta bằng nỗi nhớ
Mưa ghìm chặt trí tủi chờ mong
Mưa đừng rớt nữa đầy tim nhỏ
Mưa lặng thầm rơi ngập cõi lòng.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Nhan Sắc

Nhan Sắc

Nhan Sắc (Thế Lữ)

Trời có những buổi bình minh êm lặng,
Phấn hồng non phơn phớt dải chân mây;
Nhưng cô em có đôi má hây hây
Làm phai nhạt cả màu tươi buổi sáng.

Trời có những dải mây huyền thấp thoáng
Như vấn vương lưu luyến quyện lòng ai;
Nhưng khi cô buông áng tóc mây dài
Cho tay gió lướt bên thềm mơn trớn.
Lòng ta cũng chuyển theo làn sóng lượn.

Đã biết bao phen những buổi chiều thu,
Ta bâng khuâng tìm cảnh mộng bên hồ,
Nhưng ta chỉ tiếc khi ngồi lặng ngắm
Đôi mắt cô em như say, như đắm,
Như buồn in hình ảnh giấc mơ xa.

Vườn trần gian, dù thâu góp cả muôn hoa,
Lấy một nét cười mừng chim với gió,
Cũng không thắm tươi, say sưa, rực rỡ
Bằng khi cô hé cặp môi xuân
Mà lả lơi cười cợt với đông quân.

Nhưng em ơi, vẻ xanh tươi trong trời đất
Tuy đến hạn u tàn, song chẳng mất:
Đông qua, lại thấy xuân sang,
Còn vẻ đẹp giai nhân, đắm đuối rỡ ràng,
Gồm những áng tinh hoa bao cảnh sắc,

Phải đâu cũng lâu bền như non nước?
Một ngày kia, em ngắm lại dung nhan,
Em sẽ cùng ta buồn trách thời gian,
Tiếc cảnh vui qua, tiếc mầu rực rỡ
Của xuân đời ngàn năm không về nữa

Vậy thì yêu đi, vui mãi, bạn lòng ơi!
Để khi ánh quang minh soi má hồng phai,
Thấy áng tóc điểm thưa mầu sương bạc,
Thấy nét thắm miệng hoa dần đã nhạt,
Nước hồ thu đôi mắt đã mờ;

Em vẫn còn giữ được tấm lòng xưa.
Vì, em ơi, khi nặng mang tình ái.
Thì xuân sắc nắng sương tuy dầu giãi,
Ngày xuân xanh khe khắt vô tình qua,
Nhưng lòng xuân muôn tuổi vẫn không già.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nhan Sắc” của tác giả Nguyễn Thứ Lễ. Thuộc tập Mấy Vần Thơ (1935), danh mục Thơ Thế Lữ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hái Mồng Tơi

Hái Mồng Tơi

Hái Mồng Tơi (Nguyễn Bính)

Hoa lá quanh người lác đác rơi
Cuối vườn đeo giỏ hái mồng tơi
Mồng tơi ứa đỏ đôi tay nõn
Cô bé nhìn tay nhí nhảnh cười

Cách vườn tiếng gọi khẽ đưa sang
Rẽ lá cô em trốn vội vàng
Quên giỏ mồng tơi bên dậu vắng
Tôi đem nhặt lấy gởi đưa nàng

Năm tháng ta vui chốn ngựa hồng
Cảnh xưa gò ngựa một chiều đông
Cây khô dậu đổ mồng tơi héo
Cô bé nhà bên đã có chồng.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hái Mồng Tơi” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Kể Lai Lịch

Kể Lai Lịch

Kể Lai Lịch (Tú Xương)

Cũng võng cũng dù
Cũng hèo cũng quất
Ăn, cậu cũng “thời”
Ngủ, bà cũng “giấc”
Tháng rét quạt lông
Mùa hè bít tất.
Tráp tròn sơn đỏ, bà quyết theo trai;
Điếu ống xe dài, cậu đành lễ phật.
Tai gài ngọn bút, anh kia dòng tịch sĩ xuất thân;
Lưng giắt thẻ bài, chú nọ loại lính tuần được đất.
Hai cậu con đóng vai ấm tử, lối bếp bồi cậu cũng như nhau
Đôi đức bà lên mặt phu nhân, ngón đĩ thoã bà nào cũng nhất.
Nhất tắc mộ sư mô chi cực, nay chùa này mai chùa khác,
mở lòng từ tô tượng đúc chuông ;
Nhất tắc ham chài lái chi khu, lên mành nọ xuống mành kia,
che miệng thế đong dầu rót mật.
Thế mà
Bà vẫn nghênh ngang,
Cậu càng phong vận.
Ý hẳn cậu còn tuổi trẻ, tính hãy thơ ngây;
Quái thay bà đã về già, cũng còn lẩn thẩn…

Hai nữ nhân vật thành Nam, vợ các quan lớn, goá chồng, thường ăn diện rất xa hoa và cho con trai cũng ăn diện như thế. Hai bà này có tính cách và nhiều hành vi giống với bà Phó Đoan (Số đỏ).

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Kể Lai Lịch” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Em không về phố ấy có buồn không?

Em không về phố ấy có buồn không?
Góc quán cũ có bao giờ chờ em ghé lại
Hàng cây xưa, con đường quen sao xa mãi
Em không về, nắng vẫn trải đầy, phố sá vẫn người đông.

Em không về chẳng biết nơi ấy có ai đợi mong
Có tìm kiếm những góc đường mỗi ngày qua không gặp?
Thời gian kéo mình xa nhau, kỉ niệm xưa vùi lấp
Biết anh có còn nhớ về em, dù một phút giây ngắn ngủi trong đời.

Em không về bởi sợ đi qua những chốn quen nỗi nhớ lại đầy vơi
Con hẻm nhỏ, quán ăn xưa ngày đầu mình hò hẹn
Bao lần em chờ anh, bao lần mình vì nhau vun vén
Một món quà cỏn con, một cái nắm tay, một ánh mắt trộm nhìn.

 

Góc phố ấy chứa rất nhiều kí ức của chúng mình
Đôi lần giận nhau, người quay đi người mỏi mòn chờ đợi
Cũng con phố ấy bao lần vì nhớ nhau tìm tới
Người xoa đầu ân cần “Em nhớ lắm phải không?”.

Rồi những ngày phố bao trùm trong cái lạnh mùa đông
Chỉ thấy nhớ, thấy cần thêm hơi ấm
Em lại không về tìm anh, dù vẫn yêu nhiều lắm
Biết có ai chờ, ai đợi bước em qua?

Phố của anh những ngày em xa mãi xa
Chắc không buồn như em từng đã nghĩ
Vẫn những đêm dài, những vòng xe không ngừng nghĩ
“Em đâu rồi?” Chắc anh không tìm lúc bất chợt mưa rơi.

Em nhớ những ngày lang thang khắp mọi nơi
Rồi tìm kiếm một bóng hình quen lướt qua giữa phố
Chàng trai em yêu hay tránh mình đi qua những chiều mưa đổ
Em lại thích mưa nên ít thấy nhau ở cuối những con đường.

Góc phố ấy từ lâu rồi giấu kín một người thương
Cho nỗi nhớ len qua từng con đường quen, phố cũ
Ở nơi ấy bao lần em chờ, anh nhớ chứ
Anh có muốn em về nơi phố ấy…cùng anh?

Mỹ Nhiên

EM MUỐN

EM MUỐN

Em rất muốn trở thành cơn gió
Để phiêu lưu khắp ngõ trên đời
Thả hồn bay bổng muôn nơi
Ngắm nhìn phong cảnh bầu trời tự do

Em rất muốn hẹn hò cùng biển
Để hòa mình tan biến đại dương
Thiên thanh sắc biếc thiên đường
Dập dìu con sóng vấn vương bến bờ

Em rất muốn giấc mơ hiện hữu
Như tay cầm rượu tửu nồng cay
Để em uống cạn cho say
Quên đi tất cả đoạ đày trần gian

Em rất muốn mang tàn thương vết
Để em hành mỏi mệt thân em
Chẳng ai ngu ngốc mi nhèm
Chẳng ai mong muốn mãi thêm muộn phiền

Em rất muốn , muốn điên tí nữa
Để tâm hồn lần lữa nếm đau
Bây giờ và mãi về sau
Tự mình đứng dậy, tự lau lệ mình.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Tình Hoa

Tình Hoa

Tình Hoa (Hàn Mặc Tử)

Bông hoa nào hàm dưỡng ý thương vay,
Một trời sao vang vang lên đau khổ.
Xuân cầm chừng ít khi tơ tương ngộ,
Cứ biệt ly, rồi lại biệt ly thôi.
Không say lòng mình phả điệu cầm chơi.
Mình gom hết thanh bai và thâu thức,
Mình giải quyết tiêu tao sang nô nức.
Tứ rung rung cho quá trí dật dờ,
Rồi bay vù từ diệu vợi tới xanh mơ,
Từ bến ngọc dời sang châu dũ lý
Từ minh triết lần lần theo ý chí.

Rụng rồi hương không còn trắng như băng
Ngửa tay ra nắm lấy ngọn gió đăng
Đo hoài niệm có dài hơn kinh tuyến ?
Hãy thua xa, thua xa màu vĩnh viễn.
Không rộng bằng hiu quạnh của thời gian ?
À, không rồi, không đủ nhịp tình tang
Không có thể tạo nên niềm phu phụ.
Dồi dào đến tỏa ra trời phong phú,
Không cầu xin ân huệ của hoàng gia
Màu mở đậm khi rào rạt tài ba,
Nên đêm đến tiếng tiêu vàng độ lượng.
Tương tư nàng khi cao dày âm hưởng
Không nao nao vì sợ ngộp đường duyên.
Lòng níu lòng cho đoàn hợp bình yên,
Song song bay về nội tình khí giới.
Đạo trời sáng, sóng niềm xô đẫy tới
Cho nên dây lưu động hết cầm ca
Dây kêu gọi biết bao tình trìu mến
Nàng, hỡi nàng, sao nàng chưa thấy đến ?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tình Hoa” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Thượng Thanh Khí, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

THÁNG TƯ – LOA KÈN HOÀI NIỆM

Người bỏ lại mùa loa kèn năm ấy
Rồi lãng du qua mấy Hạ không về
Để Tháng Tư cái nắng còn run rẩy
Giọt sương nhòe, hoen mắt lá ủ ê.

Phố vẫn thế… phong sương và trầm mặc
Sắc loa kèn thầm nhắc kỉ niệm xưa
Ái tình cũ hương trinh còn giăng mắc
Vành môi êm… thương nhớ mấy cho vừa.

Xuân dùng dắng, Hạ thì chưa về hẳn
Mưa hết rồi mà nắng vẫn đắn đo
Buông hay níu, chẳng phương nào chắc chắn
Nhớ và quên… rối trong mối tơ vò.

Con đường cũ, lời hẹn hò cũng cũ
Chỉ loa kèn mãi chẳng phụ Tháng Tư
Vẫn trinh trắng, vẫn tinh khôi ấp ủ
Hương nồng say đượm cánh gió giao mùa.

Tháng Tư sang giục loa kèn đua nở
Người đã xa nhưng luyến nhớ chưa rời
Con thuyền ái cứ chòng chành duyên – nợ
Giữa bể tình sóng đưa đẩy chơi vơi…!

MỘC MIÊN

Em chẳng có gì…

Em chẳng có gì nhiều nhặn đâu anh
Ngoài trái tim thiết tha yêu
như lần đầu tiên và cũng là lần sau cuối
Mắt chạm mắt, cả trăm nghìn lần mà đầy bối rối
Dâu bể đủ nhiều, cảm xúc Em vẫn nguyên vẹn, tinh khôi…

Em chẳng có gì nhiều nhặn đâu anh
Ngoài nụ cười tươi, khi bên Anh hồn nhiên như còn thơ bé
Mắt em vẫn trong, nhìn đời giản đơn như con trẻ
Em dễ nhớ niềm vui và mau quên lắm những nỗi buồn

Em chẳng có gì nhiều nhặn đâu Anh
Ngoài lòng trắc ẩn, dễ “ rưng rưng” vì những điều nhỏ nhoi quá đỗi
Bởi em biết , đời vô thường , vạn vật không ngừng thay đổi
Nên em đủ bao dung, thấu cảm và thứ tha

Ừ thì, em chẳng có gì nhiều như “ người ta”
Chẳng “ công- dung- ngôn- hạnh”, đẹp xinh tha thướt
Em rất hấp, rất hâm, khi cười giòn tan, khi thì sướt mướt
Em hay dỗi hay hờn , hay gây sự để được dỗ dành

Em chẳng có gì, và cũng chẳng cần gì nhiều, ngoài Anh
Thế giới tám tỷ người, em có Anh là đủ
Yêu như sóng vỗ ngàn năm, chẳng bao giờ ngủ
Biển động chiều nay, Em hoang hoải, nhớ Anh…

sưu tầm