Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 14/02/2026

Cuối mùa đông,cái rét rồi sẽ nhạt
Mầm cây sẽ lên sau tay người gieo hạt
Nắng sẽ hồng hào gõ cửa mỗi bình minh
Cuối mỗi lang thang ta lại gặp chính mình

Nhật ký - Tuyết Nga

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 14/02/2026

Biểu Tình Mưa

Biểu Tình Mưa

Biểu Tình Mưa (Xuân Diệu)

(19 tháng Tám 1946)

Biểu tình! Biểu tình!
Trên đường réo một tiếng sông, tiếng thác,
Quần áo chảy dưới mưa nghe xào xạc,
Cổ hầu kêu mường tượng tiếng mưa bay.

Thác ào ào gần nghe tựa xa xa:
Tiếng mưa đi lùa sương trên đường nhựa,
Tiếng gió vào gọi cửa,
Tiếng người reo làm lửa giữa mưa kêu.

Nước dưới chân chảy xoáy, tuôn liền,
Chảy không kịp sức mưa trời trút xuống.
Mưa tầm tã, mưa dường như cũng cuống!
Đổ chan hoà không kịp với người đi.

Biểu tình!
Biểu tình quyến dũ, mê ly,
Cuốn hơn nhạc, mưa cũng say bằng rượu!
Hồn khởi nghĩa lôi cả thành Hoàng Diệu!
Gió vô cùng phiếu diễu thổi rừng chân.

Chính quyền năm ngoái
Vừa một tuổi xuân.
Nhớ chiều thứ nhất
Vang gầm sóng dân.
Nhớ giọt mưa tuôn, lụt về ăm ắp,
Nhớ tay vỗ ở công trường bão táp
Nên hôm nay mười vạn xích nhau gần.

Lắng nghe! Lắng nghe!
Tiếng vang trên bước cỏ.
Đường cách mạng dân làm mưa, làm gió,
Nhạc binh dồn là một khúc mưa theo.

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Biểu Tình Mưa” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Dưới Sao Vàng (1949), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

KHI TÀU RỜI BẾN

KHI TÀU RỜI BẾN

Tác giả/// Thu Thảo

Vệt nắng đổ trên sườn đê ngày ấy
Dải lúa vàng đang vẫy gọi sương mai
Làn gió thu vờn trên tóc đan cài
Trong đôi mắt màu phai vì chờ đợi

Anh còn nhớ hay quên mùa nước mới
Dây gàu đôi mình đã nối ngày nào
Tát cạn dòng nước mạch của cái ao
Bàn tay kéo mà sao xao xuyến lạ

Tuổi mười tám tuổi mộng mơ đẹp cả
Những nụ cười rôm rả dưới đêm trăng
Có nhiều khi cũng muốn hỏi chị hằng
Ở bên Cuội phải chăng vì duyên nợ

Một lứa tuổi mà bắt đầu thương nhớ
Rồi viết thư , bỡ ngỡ chút thẹn thùng
Viết vài dòng rồi lại nghĩ lung tung
Nhưng vui lắm ngại ngùng đưa anh đọc

Ngày nhập ngũ em nhìn anh em khóc
Không muốn rằng xa cách chốn xa xăm
Anh gửi em bức thư viết giấy nhằm
Lem cả mực vì dính dòng nước mắt

Nói thì nói trong lòng đang ghìm chặt
Yêu nhau mà ai nỡ cách xa nhau
Anh nhìn em rồi vội bước lên tàu
Và anh bảo “đừng chờ anh em nhé”

Em giả điếc ,nói giữ gìn sức khoẻ
Giả không nghe, rồi tiễn bước chân anh
Mà nói nhiều nói hối hả cho nhanh
Tàu rời bến biết bao giờ gặp lại

Khi anh bước.. là biết xa mãi mãi
Chuyện chúng ta chép lại áng thơ buồn
Anh quên rồi ,, em cũng phải quên luôn
Chỉ còn giữ lá thư làm kỉ niệm.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Trưa Hè

Trưa Hè

Trưa Hè (Xuân Quỳnh)

“… Con cò bay lả bay la…”
Bà ru cháu buổi trưa
Nhỏ dần trong tiếng võng
Dòng sông trôi phẳng lặng
Ngọn gió thổi hiu hiu
Nắng xanh vườn chuối tiêu
Thoảng mùi hương hoa lý

Ngủ đi, ngủ đi bé
Mẹ cấy hợp tác về
Bắt con cá rô trê
Mang về cho cái ngủ

Con Vện nằm trước cửa
Chân kê mõm lim dim
Xoải cánh phơi bên thềm
Con gà mơ cũng ngủ
Chưa đến mùa gặt lúa
Máy tuốt vẫn nằm yên
Sổ chấm công gấp nguyên
Đợi bố về tính điểm
Võng thưa dần cọt kẹt
Bà cũng thiu thiu rồi
Bé say trong giấc dài…
Cả nhà đều ngủ hết
Chỉ con cò còn thức
Bay lả trong giấc mơ

5-1964

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trưa Hè” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Hoa Dọc Chiến Hào (1968), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Thất tình không đáng sợ

Thất tình không đáng sợ
Vô tư đi lo gì
Yêu người này chẳng được
Tìm người khác sợ chi

Có mặn nồng hạnh phúc
Có đơn độc bơ vơ
Tình yêu vốn vẫn thế
Cớ sao lại bất ngờ?

Chẳng bên nhau được nữa
Giải thoát thật nhẹ nhàng
Ràng buộc gì cái thứ
Hở ra là vỡ tan?

Chia tay người tệ bạc
Như phủi sạch bụi đường
Mang làm gì nặng gánh
Nợ chứ nào phải thương!

Thất tình không đáng sợ
Chia tay nghĩa lý gì
Tiếc gì phường độc ác
Phải đuổi cổ cho đi!

Sau năm tháng đằng đẵng
Cần một lần gật đầu
Nhếch mép cười nhìn họ
Mặc kệ muốn đi đâu

Đủ gan yêu ai đó
Phải đủ trí để ngừng
Bất ngờ gì đồ ngốc
Rốt cuộc vẫn người dưng!

Nồng Nàn Phố

Thuyền Và Biển

Thuyền Và Biển

Thuyền Và Biển (Xuân Quỳnh)

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố

4-1963

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thuyền Và Biển” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Chồi Biếc (1963), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

NGƯỜI ĐÀN BÀ DẬY TRƯỚC BÌNH MINH

Khi bình minh còn rụt rè phía hừng đông
Mẹ tôi đã thắp đèn ngồi nhóm bếp
Rồi giặt áo cho đàn con xinh đẹp
Cỏ mờ sương lại vội vã ra đồng

Mẹ đi trước lúc mặt trời thức dậy
Mẹ trở về khi hoàng hôn đã tàn
Trên cánh đồng mẹ tắm nắng thời gian
Nỗi buồn hoá thành nếp nhăn dày đặc

Tôi chưa bao giờ được nghe mẹ hát
Lời ru con trong kí ức quên dần
Chưa từng thấy mẹ chải đầu soi gương
Lọ phấn bụi ẩm mùi rêu cũ mốc

Đã lâu rồi không nhìn thấy mẹ khóc
Đôi mắt kia khô lệ đã lâu rồi
Manh áo rách mẹ ngồi khâu nụ cười
Nghe tiếng đêm thở dài xuyên ngăn vách

Đàn con ngủ rúc chăn tìm hơi ấm
Mùi cơm thơm đánh thức luỹ tre làng
Mặt trời mọc gà thi đua nhau gáy
Có một người đàn bà đã dậy trước bình minh.

Nghĩa Trần

Cái Dằm

Cái Dằm

Cái Dằm (Xuân Diệu)

Em đi, có biết cho tình,
Lòng anh vò xé tan tành vì em.
Mới vừa xa khuất mắt đen,
Nỗi đau lòng đã tràn lên tấm lòng.

Cái dằm xuyên giữa đôi ta
Còn hơn đau đớn thịt da mấy lần.
Vết thương trong cõi tinh thần
Đã đau một lúc, lại dần dần đau.

Em là nhân của hồn anh,
Trong nhân ai nỡ để cành gai đâm.

25-12-1961

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Cái Dằm” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Cầm Tay (1962), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Cảm nhận lời dạy của Bác qua câu thơ Trẻ em như búp trên cành

Cảm nhận lời dạy của Bác qua câu thơ Trẻ em như búp trên cành

Trẻ em như búp trên cành là một trong những bài thơ hay của Hồ Chí Minh viết cho trẻ em. Suốt quãng đời của mình người đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để viết cho trẻ em. Đó cũng chính là tình cảm mà người dành cho lứa tuổi măng non của đất nước. Và sâu xa hơn cũng chính là những trăn trở, suy tư và răn dạy của Hồ Chí Minh với lớp trẻ này. Hãy cùng cảm nhận những lời dạy của Bác thông qua bài thơ Trẻ em như búp trên cành bạn nhé!

Nội Dung

Trẻ em như búp trên cành,
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan,
Chẳng may vận nước gian nan,
Trẻ em cũng bị bận thân cực lòng.
Học hành, giáo dục đã không,
Nhà nghèo lại phải làm công, cày bừa.
Sức còn yếu, tuổi còn thơ,
Mà đã khó nhọc cũng như người già!
Có khi lìa mẹ, lìa cha,
Đi ăn ở với người ta bên ngoài.
Vì ai mà đến thế này?
Vì giặc Nhật với giặc Tây bạo tàn!
Khiến ta nước mất, nhà tan,
Trẻ em cũng phải cơ hàn xót xa.
Vậy nên con trẻ nước ta
Phải đoàn kết lại để mà đấu tranh!
Kẻ lớn cứu quốc đã đành,
Trẻ em cũng phải ra dành một vai.
Bao giờ đánh đuổi Nhật, Tây,
Trẻ em ta sẽ là bầy con cưng.

Cảm nhận lời dạy của Bác qua câu thơ Trẻ em như búp trên cành

Trẻ em như búp trên cành là một bài thơ được đăng tải trên báo Việt Nam độc lập số 106 năm 1941. Đây cũng chính là tình cảm mà Bác Hồ dành cho các em bé mầm non của tương lai đất nước.

Khi cuộc sống của con người ta được nâng lên thì đó cũng chính là lúc con người ta có điều kiện để chăm lo cho cuộc sống của trẻ em mình hơn. Đó là cho các em được sống trong hòa bình, lớn lên bình yên với đời sống tinh thần và vật chất ngày một tốt hơn. Đó cũng là lý do Bác Hồ ví Trẻ em như búp trên cành bởi búp non là phần dễ bị tổn thương nhất nhưng cũng chính là phần sáng và đẹp giàu súc sống nhất. Bởi cây có xanh tươi vạm vỡ thì cũng nhờ từ búp mà ra.

Trẻ em như búp trên cành,
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan,
Chẳng may vận nước gian nan,
Trẻ em cũng bị bận thân cực lòng.

Đó cũng chính là lý do trong các chính sách, đạo lý chúng ta luôn dành cho trẻ em những sự ưu tiên để che chở và bảo về các em được tốt nhất. Đó chính là lúc đất nước còn chiên tranh thiếu cơn ăn áo mặc thì khi ấy chúng ta đề cao việc phụ nữa ba đảm đang vừa chăm lo cho gia đình vừa tăng gia sản xuất. còn ngày nay thì trẻ em được vui chơi học tập, đến trường. Nhiều chính sách, các quỹ đã hỗ trợ trẻ em để giảm tỷ lệ đói nghèo, suy dinh dưỡng, bảo vệ quyền trẻ em.

Cảm nhận lời dạy của Bác qua câu thơ Trẻ em như búp trên cành

Không phải bởi những thành tựu mà chúng ta quên đi những yếu kém đang còn tồn tai trong cuộc sống này. Bao trù lên tất cả chính là khi nước ta còn nghèo thì trẻ em cũng đang phải sống trong những bất cập, gian khổ. Và cũng nhiều nguy cơ còn tiềm tàng, một trong những điều mà nhiều người cần quan tâm chính là bóc lột, lạm dụng tình dục, lạm dụng sức lao động của trẻ em.

Vậy nên con trẻ nước ta
Phải đoàn kết lại để mà đấu tranh!
Kẻ lớn cứu quốc đã đành,
Trẻ em cũng phải ra dành một vai.
Bao giờ đánh đuổi Nhật, Tây,

Bởi trẻ em là mầm non của đất nước cũng như là tương lai của đất nước này nên cần phải được chăm lo trong một môi trường và điều kiện tốt nhất. Có nhưu vậy mới có thể góp phần vào công cuộc cứu nước. Phần này phù hợp với điều kiện và tình hình thực tế của nước ta lúc bấy giờ có chiến tranh.

Trên đây là bài thơ Trẻ em như búp trên cành hay đặc sắc mà chúng tôi muốn chia sẻ và giới thiệu với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể cảm nhận sâu sắc được tình cảm mà Bác dành cho thiếu nhi cũng như những lời răn dạy. Đó cũng chính là niềm tin vào một tương lai tươi sáng của lớp trẻ này. Hãy đừng quên đón đọc những bài thơ tiếp theo của chúng tôi để cùng tìm hiểu những bài thơ hay bạn nhé!

Top 10 Bài thơ về cô giáo mầm non hay và ý nghĩa nhất

Top 10 Bài thơ về cô giáo mầm non hay và ý nghĩa nhất

Bậc học mầm non không giống như các bậc học tiểu học, THCS, THPT hay đại học cao học. Thông thường tất cả những nhà giào của bậc học này là cô giáo không có hoặc rất ít có thầy giáo cũng vì những đặc điểm riêng của ngành. Sự hy sinh thầm lặng của cô giáo mần non không phải ai cũng biết, rất nhiều áp lực, rất nhiều stress nếu không thực sự yêu nghề có thể dẫn tới những hành động mất kiểm soát. Trong khi đa số cha mẹ học sinh lại chỉ biết thương con mình mà không nghĩ và đặt hoàn cảnh vào những cô giáo mầm non. Mặc dù nó đều có 2 mặt của nó. Đa số tất cả các cô giáo mần non đều rất yêu trẻ thơ và tận tụy với nghề. Và đó cùng là những gì được gửi gắm qua các bài thơ mà phongnguyet.info đã sưu tầm ngay sau đây.

Bài thơ: Em ! Cô giáo mầm non

Em! Cô giáo mầm non

Em vào nghề

Khi vừa tròn 21

Thấm thoát đã 6 năm

Ai cũng hỏi

Em có chồng hay chưa

Em trả lời

Em chưa chồng

Nhưng là mẹ

Của một đàn con nhỏ

Đứa tập bò

Đứa tập đi

Đứa bi bô

Ê a tập nói

Nghĩ lại ai cũng cười

Xưa ghét con nít lắm cơ

Thích cô giáo thướt tha áo dài

Ừ thì cũng làm cô giáo

Nhưng không thướt tha với tà áo

Mà xắn quần xắn áo

Quay cuồng đủ thứ các công việc

Ôi ! Nghề mình

Ai cũng là siêu nhân

11 tiếng luôn tay chân

Vừa phải dỗ dành khi con khóc

Vừa phải phân xử khi con tranh cãi

Giành đồ chơi, đánh bạn giải quyết ngay

Vừa lo ăn, vừa lo ngủ

Khi con tè ị, cũng kham

Trưa ngủ cũng chẳng yên

Học trò mới ngủ khóc gọi mẹ

Cô dỗ dành hát à ơi

Con ho, con sốt cô chăm suốt

Sáng tới trường, xinh tươi như hoa nắng

Chiều, đầu bù tóc rối hóa hoa tàn

Bao nhiêu cực nhọc có xá chi

Nhưng hễ có tí điều sơ xuất

Ba mẹ la, ông bà nói đủ điều

Một con sâu làm rầu

Cả xã hội lên án

Bao nhiêu tủi uất, nghẹn trong lòng

Nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả

Nhìn đàn con nhỏ ngây thơ

Như có sợi dây níu tay em lại

Nghĩ nghề mình cũng có niềm vui

Cứ tận tâm hết mình là đủ

Rồi mọi người sẽ hiểu thôi

Ai hỏi em làm nghề gì ấy ạ

Em trả lời

Em! Cô giáo mầm non

Làm mẹ của cả một đàn con.

Tác giả: Thanh Huong Nguyen

Bài thơ: Nhắn cùng đồng nghiệp chúng mình

Nối nghiệp người lái đò xưa

Làm thân cò cõng bốn mùa gió sương

Trồng người gieo hạt muôn phương

Sớm khuya chẳng quảng đoạn đường bão giông.

Chỉ mong gặt hái thành công

Hoa đời rộ nở an lòng phụ huynh

Nhắn cùng đồng nghiệp chúng mình

Gắng công vun đắp nghĩa tình trước sau.

Cái nghề ta lắm sắc màu

Khóc cười hỉ nộ làm dâu trăm nhà

Buồn nhưng lòng chẳng nề hà

Sớm chiều vẫn cố tề gia trong ngoài.

Nụ cười vẫn mãi nở hoài

Tựa trăm hoa dại vươn vai giữa trời

Cực nhọc vẫn cứ yêu đời

Đẹp người,đẹp bạn, đẹp lời tri tâm

20 – 11 hằng năm

Nhớ ơn cùng rủ về thăm cô thầy

Để ân nghĩa cũ đong đầy

Con đò ngày ấy dạn dày công ơn!

20/11/15

Trần Giang

Bài thơ: Cô giáo mầm non

Bài thơ: Vì mẹ là cô giáo mầm non

Bài thơ: Bé này, bé ơi

Bài thơ: Mầm non đi thi

Bài thơ: Nghề của mình

Nghề của mình buồn lắm phải không em?
Khi phụ huynh bắt cô quỳ xin lỗi.
Chỉ vì phút nóng lòng cô nông nổi
Trách phạt trò phải quỳ gối trước cô.

Nhớ chúng mình những năm tháng trẻ thơ
Khi đến lớp bị thầy cô quở phạt.
Sợ cha mẹ về nhà đâu dám “mách”.
Vì biết rằng mẹ sẽ phạt nặng hơn

Thời gian qua rồi, ta cũng lớn khôn.
Gặp thầy cô, vẫn ngồi ôn chuyện cũ.
Vẫn dạ, thưa… lời trò đầy hiếu lễ
Ơn thầy cô mà con đã nên người…

Thời gian qua rồi, đạo học đổi thay.
Cô giáo thời nay ngày ngày lên lớp.
Ngoài giảng bài còn bao nhiêu áp lực
Từ phía gia đình, từ phía phụ huynh.

Cô phạt các con đâu được cho mình?
Mà cũng chỉ mong học sinh tiến bộ.
Chỉ mong rằng phụ huynh đừng làm khó.
Đừng coi con như “ông chúa, bà hoàng”

Muốn con mình thành những đứa trẻ ngoan.
Hãy để con qua gian nan thử thách
Đừng chỉ vì một lần con bị “phạt”
Lại làm tổn thương nhân cách người thầy.

Còn gì bằng cả xã hội chung tay.
Tìm biện pháp để con ngày tiến bộ.
Đừng phó mặc cho thầy cô dạy dỗ
Khi con hư lại đổ lỗi cho thầy.

Có thể em buồn vì chuyện hôm nay.
Nhưng hãy tin rồi ngày mai sẽ khác
Người dân ta với tinh thần “hiếu học”
Nghề của mình vẫn cao quý em ơi!

(Lê Huyền)

Bài thơ: Em là cô giáo mầm non

Tuổi đôi mươi, em phấn khởi bước vào nghề.
Anh cứ hỏi: Em làm nghề gì vậy?
Phút ngập ngừng, dịu dàng con gái
Thưa: Em là cô giáo mầm non.

Ai cũng bảo nghề giáo viên cao quý.
Nhàn hạ, thanh cao…em cũng thấy tự hào.
Hai bốn tuổi, chưa một lần làm mẹ.
Mà em có thảy cả đàn con.

Con của em vui lắm anh ơi,
Suốt ngày “dạ”, “thưa” rồi “cháu biết”.
Chưa làm mẹ mà như đã làm mẹ.
Chăm chút miếng cơm, giấc ngủ trẻ thơ.

Cháu thì đông mà cô thì chỉ một.
Cháu dại khờ, cô vẫn còn tuổi đôi mươi.
Hết dạy cháu học lại làm quan phân xử.
Hết làm quan lại tiếp sang làm mẹ.

Làm mẹ xong rồi lại chuyển về làm cô.
Nghề của em là thế đó anh ơi.
Có lỗi hẹn đôi lần đừng giận hờn, trách cứ.
Đã thương rồi! Xin thương trọn nhé anh!

Nguồn: Sưu tầm

Bài thơ: Phút Bình Yên

Mỗi một ngày mong một phút bình yên
Khi tôi ngắm các con thơ đã ngủ
Đôi má phính căng như bầu sữa
Mắt lim rim trong những giấc mơ vàng

Đây ngôi nhà của tôi Trường mầm non
Nơi tôi thả lòng mình cùng lũ trẻ
Mỗi một năm lại thêm một thế hệ
Cô với trò như thể một gia đình

Đây là nơi tôi gửi gắm đời mình
Để vun đắp cho mầm xanh đất nước
Điều mà tôi tuổi thanh xuân mơ ước
Cô lái đò… theo nhịp bước quê hương.

Nguồn: Sưu tầm

Bài thơ: Em là cô giáo mầm non

Hy vọng những bài thơ hay nhất về cô giáo mầm non trên đây sẽ giúp các bạn hiểu rõ hơn về nghề sư phạm mầm non. Ngày 20/11 cũng sắp đến, nếu bạn là người cha người mẹ cũng có thể gửi những lời cảm ơn hoặc những món quà nho nhỏ để tiếp sức giúp các cô có thêm động lực hơn cho nghề đầy vất vả này.

Giời Mưa Ở Huế

Giời Mưa Ở Huế

Giời Mưa Ở Huế (Nguyễn Bính)

Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói
Giời mờ ngao ngán một loài mây

Trường Tiền vắng ngắt người qua lại
Đập Đá mênh mang bến nước đầy
Đò vắng khách chơi nằm bát úp
Thu về lại giở gió heo may…

Chúng tôi hai đứa xa Hà Nội
Bốn tháng hình như kém mấy ngày
Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh
Để rồi nằm mốc ở nơi đây

Thuốc lào hút mãi người ra khói
Thơ đọc suông tình hết cả hay
Túi rỗng nợ nần hơn Chúa Chổm
Áo quần trộm mướn, túng đồ thay
Hàng xóm có người con gái lẻ
Ý chừng duyên nợ với nhau đây
Chao ôi! Ba bốn tao ân ái
Đã đủ tan tành một kiếp trai.
Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ!
Đành phụ nhau thôi, kẻo đến ngày
Khăn gói gió đưa sang xứ lạ
Ai cười cho được lúc chia tay?
Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ?
Mà nhớ mà thương đến thế này!
Cố nhân chẳng khoá buồng xuân lại
Vung vãi ân tình khắp đó đây
Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo
Cả đến ông giời cũng đổi thay!
Gia đình dọn cả lên Hà Nội
Buôn bán loanh quanh bỏ cấy cầy
“Anh em cánh nhạn người Nam Bắc
Tâm sự hồn quyên lệ ngắn dài…”

Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
Hôm qua còn sót hơn đồng bạc
Hai đứa bàn nhau uống rượu say
Nón lá áo tơi ra quán chợ
Trơ vơ trên bến nước sông đầy
Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả
Chén ứa men lành, lạnh ngón tay.
Ôn lại những ngày mưa gió cũ
Những chiều quán trọ những đêm say
Người quen nhắc lại từng tên một
Kể lại từng nơi đặt dấu giày
Trôi dạt dám mong gì vấn vít
Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây
Tỉ tê gợi nhớ niềm tâm sự
Cúi mặt soi gương chén rượu đầy
Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ
Đôi lòng hoà một vị chua cay
Đứa thương cha yếu thằng thương mẹ
Cha mẹ chiều chiều …con nước mây
Hoa rao bán nhuỵ tình nên vợ
Chim nửa bình minh bóng trúc gầy.
Không hiểu vì đâu hai đứa lại
Chung lưng làm một chuyến đi đầy?
Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày…
Mai đây bỏ Huế rồi quên Huế
Quên được làm sao bữa rượu này.

Huế 1941

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Giời Mưa Ở Huế” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Mười Hai Bến Nước (1942), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!