Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 27/01/2026

Bờ nghe sóng lại ngỡ là biển hát
Thầm trách lòng biển rộng đến vô tâm

Nghiêm Huyền Vũ

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 27/01/2026

Bảng Đen Thời Đại

Bảng Đen Thời Đại

Bảng Đen Thời Đại (Vũ Hoàng Chương)

Thày chăm dạy Toán, dạy Văn chương;
Mỗi buổi trò ngoan ngoãn tới trường.
Đâu biết chợ hoa quanh lớp học,
Lời chim phấn bướm dạy yêu đương!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bảng Đen Thời Đại” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Ngồi Quán (1971) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

HÃY THƯƠNG EM

HÃY THƯƠNG EM

Hãy thương em anh nhé
Đừng lặng lẽ rời xa
Đừng như nửa ánh trăng tà
Cho em tiếc nuối tình ta muộn màng

Hãy dang vòng tay ấm
Cho sâu đậm nghĩa tình
Cho nồng nàn,mối duyên xinh
Bên nhau hạnh phúc chúng mình nên đôi

Hãy lên ngôi hạnh phúc
Với cảm xúc yêu đương
Cùng nhau đi hết con đường
Dù đời sóng gió yêu thương một lòng

Hãy hong khô mắt lệ
Giữa dâu bể tình đời
Xin người hãy đến người ơi
Trăm năm viên mãn vẹn lời tình nhân

Hãy đến gần anh nhé
Mình nói khẽ bên tai
Mộng mơ ao ước đêm dài
Cho đôi trai gái cho ai thỏa lòng.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Bảo Định Giang

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Bảo Định Giang

Bảo Định Giang (1919-2005) tên thật là Nguyễn Thanh Danh, nguyên quán tại Xã Mỹ Thiện, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Các bút danh khác: Nguyễn Thanh, Thu Thuỷ, Văn Kỹ Thanh, Nguyễn Tịnh Hà. Thể loại: thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết.

Bảo Định Giang xuất thân trong gia đình địa chủ phá sản. Từ năm 1939 ông kết hợp với bác sĩ Dương Tấn Tươi sáng lập Hội Khuyến học tỉnh Mỹ Tho. Trong thời kỳ chống Pháp ông hoạt động thông tin, báo chí ở chiến trường Đông Nam Bộ. Ông đã từng kinh qua các chức vụ: Phó Tổng thư ký Hội Văn nghệ Việt Nam, Vụ phó Vụ Văn nghệ Ban Tuyên huấn Trung ương, Tổng biên tập báo Văn nghệ, Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam, Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật thành phố Hồ Chí Minh, Tổng biên tập báo Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh…phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Cánh đồng quê tôi

Cánh đồng quê tôi

Khi nghe tin quân ta dọn sạch chi khu
Ngã Sáu và nhiều đồn bốt khác ở trung
(Tâm Đồng Tháp Mười)

Mỹ Nguỵ tan rồi là sự sống
Cá tôm đầy lọp lúa xanh đồng
Đời vui cảnh vật nhân đôi cả
Mây đẹp trời xa – hoa mặt sóng.

Hà Nội, 4-1975

Bài thơ: Một ngày xa bến

Một ngày xa bến


Dù cho sóng vỗ bềnh bồng
Không đi không được dục lòng phải đi
Dù thân trải bước gian nguy
Thương đời dân chúng, xót vì nước non.
Cháy lòng – một trái tim son
Biển đông tát cạn, nỗi buồn chẳng vơi.
Ra đi chẳng đợi ai mời
Ngày về thầm hẹn – phương trời tuyết sương
Nhớ dừa dáng đứng quê hương
Một vườn cau nhỏ để thương vạn ngày.
Sáng lòng, vận nước cơ may
Mở trang sử mới từ giây phút nầy.
Núi cao, biển rộng – ơn Người
Một ngày xa bến ngàn đời ở hoa.

Nguồn: “Kiến thức ngày nay” năm 1989

Bài thơ: Có những mùa xuân

Có những mùa xuân

Còn nhớ ngày xưa tôi đón xuân
Với lòng thơ bé tuổi lên năm
Chỉ ưa áo mới thèm quà bánh
Xác pháo thích nhìn rải đỏ sân.

Chiều ba mươi tết cha tôi viết
Liễn đỏ nghênh xuân dán khắp nhà
Sựo hết ngày vui tôi hỏi mẹ
Buồn nghe người đáp: (Đến mồng ba!).

Còn nhớ ngày xưa tôi đón xuân
Với lòng phơi phới tuổi mười lăm
Yêu mai có bướm bay về đậu
Tiếc nắng chiều xuân sẽ tắt dần.

Xuân đến ngày nay tôi đón xuân
Với lòng rạo rực tuổi công dân
Một ngày nghĩa nước chưa quên nợ
Chén rượu kề môi vẫn ngại ngần.

Tiếng pháo mừng xuân giữa ngày Tết nay
Sẽ là những loại súng vang tai
Đánh tan hồn phách quân xâm lược
Để được vui xuân giữa vạn người.

Hăng hái xông lên vệ quốc quân!
Ngày mai ta tặng quà Xuân:
Xóm thôn giải phóng vui ngày hội
Đất nước đẹp tươi, xoá vết hằn.

Ờ nhỉ ngày mai có thích không?
Khắp nơi ta dựng ngọn cờ hồng!
Cây nên ta đó trong ngày Tết
Thờ phụng chung nhau một tấm lòng!

Đồng Tháp Mười, Tết 1946

Bài thơ: Nhớ Nam Bộ

Nhớ Nam Bộ

I – Miền Đông

Nhớ chiều khu xưa cực kéo dài
Bốn mùa trời dãi lấtù bay
Lâu lâu thèm thịt đào con cúi
Bụng đói đi moi mớ củ mài.

Đánh Pháp vừa xong ai ngỡ đâu
Lửa bom Mỹ -Diệm dội lên đầu
Suối xưa lại uống, rừng xưa ở
Kháng chiến lần này lại gặp nhau

II – Miền Trung (Đồng Tháp Mười)

Đồng ruộng như lòng của mẹ tôi
Yêu con đùm bọc khắp trăm người
Nhưng lòng quyết chẳng dung tha giặc
Những đưa con hoang dại giống nòi.

Trong vắt gương soi: ao nước phèn
Khắp vùng vẫn toả ngát hương sen
Cảnh xưa dấu đẹp chờ người cũ
Thương nhớ nhau hoài đêm lại đêm!

III – Miền Tây

Rễ được xoè ra: triệu ngón tay
Bám vào lòng đất, đố ai lay!
Đọt dừa nước nhọn: nghìn gươm sắc
Thách lũ giặc trời bay xuống!

Nghe rõ từng hồi nước Cửu Long
Sóng dâng muôn đợt, sóng trong lòng
Bóng đêm sắp tắt cờ lên đỏ
Trời của quê ta đã ửng hồng!

Hà Nội, những ngày tháng 7 -1960

Bài thơ: Những trang sách quý

Những trang sách quý


Hỡi các em gái và trai Ba Lan đi viếng nghĩa địa Pan-mi-ry hôm nay!
Các em ơi! những người nằm đó là ai?
Ân nhân của riêng các em chăng?
– Không! Của các anh đó!

Các em hãy trông này:
Những tấm bia của từng ngôi mộ không ghi tháng ngày
Trong không gian và thời gian vô tận
Họ sống muôn đời;
Rừng thông lớn như thổi, từng lúc reo lên như tiếng họ hát
Mặt trời mọc sớm nay sáng sủa như mặt họ cười.
Họ là Lương tâm và Danh dự của loài người.
Họ- hàng nghìn người – mang một tên chung rất đẹp: Ba Lan
An là người miền Nam Việt Nam
Quê anh chín năm gian khổ đuổi giặc Pháp
Giặc Pháp cút
Mỹ Diệm – bọn giặc mới –
Giết người thân thuộc của anh rất rã man.
Miền Nam – nơi chôn rau cắt rốn của anh –
Hàng triệu người đang đứng dậy
Mẹ già tóc bạc phơ cũng cầm gậy ném vào đầu thù.
Tất cả không hề sợ rơi đấu
Không hề sợ tội tù
Chỉ sợ mất Tự do
Các em ơi!
Những người đang yên nghỉ nơi này trước giờ gục ngã
Họ không đòi hỏi gì cho bản thân họ cả
Họ chỉ nhắn nhủ mọi người:
“Nói đến Tổ quốc Ba Lan dễ
làm việc được cho nó rất khó
dám chết cho nói càng khó
Nhưng khó hơn cả là sự kiên nhẫn”

Em gái và em trai nhỏ Ba Lan
Có mái tóc mượt mà rất đẹp của anh ơi!
Ở trường chắc các em có nhiều sách đọc
Nhưng ở mỗi cái bia này xin em hãy học
Ý nghĩa của từng lời
Để chuẩn bị vào đời.

Nghĩa địa Pan-mi-ry:
trường học lớn!
Từng cái bia ở Pan-mi-ry:
những trang sách quý
mở ra giữa đời
Hãy học mãi em ơi!

Vác-sa-va, 4-1962

Bài thơ: Tình Tháp Mười

Tình Tháp Mười


Ai ơi! Có nhớ Tháp Mười
Về đây tìm lại dấu người xưa, xa…
Sen đồng nay đã nở hoa
Mùi hương đằm thắm cho ta nhớ mình
Hây hây nắng xế dịu lành
Rặng tràm ngả bóng bờ kênh so hàng
Tình thương đất nước mênh mang
Hồn vui như nắng trải vàng ruộng xanh
Nước phèn trong vắt thủy tinh
Bưng sâu thấy đáy tâm tình nông dân

Gái trai lưu luyến mùa trăng
Câu hò thêm đậm tinh thần nước non
Trăm cay nghìn đắng khôn sờn
Lòng người sau trước sắt son một lòng

Bâng khuâng ai có thấu cùng
Còn đây mà lại tưởng chừng sắp xa
Ngày mai Tổ quốc reo ca
Bờ kênh ruộng lúa có ta bên mình.

(Những ngày chuẩn bị nhận công tác ở miền Tây, 7-1949)

Bài thơ: Đất nước vào xuân

Đất nước vào xuân

Thủ đô ta muôn thuở tự hào thay
Xưa Đống Đa voi gầm, nay Ba Đình pháo nổ
Một trận ra oai quân thù cuốn vó
Đất nước vào xuân, trống giục cờ bay!

Chào Kôn Tum, Quảng Trị! Chào An Lộc, Bình Dương!
Chào từng góc phố! Chào mỗi con đường
Im triệu dấu chân những anh hùng cứu nước
Đưa ngọn cờ Hồ Chí Minh tiến ra phía trước!

“Nam – Bắc hai miền đều đánh giỏi”
Đêm hành quân thơm ngát mùi hoa
Từ Ngọc Hà toả ra trăm lối
Quyện bên ngườ năm tháng xông pha.

Một Bản Tuyên ngôn, một tờ Di Chúc:
“Đồng bào nghe rõ không?” sáng tỏ nghìn sau
“Quét sạch nó đi!” sấm sét dội đầu thù
Chiến công đầu là chiến công của Bác!

Trung ương ta, ta thường gọi rất yêu thân:
– Anh Cả, anh Ba, anh Năm, anh Sáu…
Bên Bác, các anh trọn đời chiến đấu,
Đảng ta ơi! Người đẹp tuyệt trần!

Từng đắng cay mới hay vị ngọt
Mùa đông tàn ấm giọt mưa xuân:
Đường dưới chân ta trải ra mát mẻ
Dọn sạch trông gai há dễ một lần!

Chưa dừng bước khi chưa toàn thắng
Đường còn dài không nài mưa nắng
Trận hôm nay nào phải sau cùng
Ma quỷ còn kia, trước mặt, sau lưng…

Trời hôm nay lất phất mưa bay
Nhớ thương ai da diết đêm dài
Miền Nam ơi! dù bom cây nát mặt
Trên thế gian Người xinh nhất ai tày!

Hà Nội, Xuân 1973

Bài thơ: Mây trắng bến Nhà Rồng

Mây trắng bến Nhà Rồng

Thắm một sắc cờ hoa phượng nở
Xanh trời cao vút những thân sao
Nắng vàng trải mỏng dài theo phố
Tường ánh màu vôi mới trắng phau.
Thành phố tên Người đẹp tháng năm
Đường ken xe đạp buổi đi làm
Rợp tàn vú sữa sân nhà trẻ
Các cháu vui đùa dưới bóng râm.
Chóng lớn “Cháu ngoan của Bác Hồ!”
Tình thương dồn cả tuổi măng tơ
Một sương, hai nắng lòng cô bác
Chăm chút mầm non hẹn tốt mùa
Hạt giống người gieo nay chín rộ
Hai mùa kháng chiến khép thành thơ
Mồ hôi, máu đổ không chùn bước
Triệu đoá hoa xuân nở dưới cờ!
Được thở tự do dẫu một ngày
Tình người ấm lại chất men say
Trăm năm thoát khỏi đời nô lệ
Lưỡi vẫn còn tê vị đắng cay!
Muôn dặm bồng bềnh thủa Bác đi
Bồi tàu, rửa ảnh chẳng hề chi
Trời Âu quét tuyết đêm băng giá
Tim đỏ Lênin sáng lối về.
Cháo bẹ, rau măng rừng Pắc Bó
Gió lồng hang đá ngọn đèn khuya
Non sông ngàn dặm sao trời tỏ
Thế giới năm Châu đẹp bạn bè.
Chỉ nặng mỗi lòng tham tột bậc:
Người người áo ấm với cơm no
Con em đến tuổi vui đi học
Đất nước muôn đời được tự do

Bốn phương vô sản anh em cả
Muôn dặm quan san vốn một nhà
Mặt đất, thiên đường vui được nữa
“Đường lên hạnh phúc” cuối trời xa.

Tiếng sủa bên đường vẫn sáng trăng
Đường ta bay vỗ cánh chim bằng
Mác – Lênin đời xanh mầm sống
Rơi rụng bao nhiêu sắc úa vàng

Di chúc mỗi dòng rỏ máu tim
Muôn vàn thân ái gửi trăm miền
Mặc cơn đau buốt tình non nước
Hơi thở còn không phút lãng quên.

Thanh thản ra về nơi cõi thọ
Một toà đồ sộ Mác – Lênin
Xanh trong hồ ngọc, thơm lan, huệ
Cao cả cho đời một đức tin.

Bóng tối đã lùi tận góc xa
Tháng năm sao mọc sáng muôn nhà
Bồi hồi bến cũ về thăm lại
Mây trắng Nhà Rồng nhớ Bác xưa.

Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 1999

Bài thơ: Dư đồ tổ quốc

Dư đồ tổ quốc

Thức mãi đêm dài không chợp mắt
Năm canh tâm sự những mơ mòng
Dư đồ Tổ quốc ôi! Tha thiết
Đã mấy nghìn năm một núi sông.

Đây Hồ Hoàn Kiếm một thời xưa
Thành cũ Thăng Long ngọn Tháp Rùa
Dĩ vãng vẫn còn in dấu vết
Gươm thiêng một chiếc vững triều vua.

Sông nhị ai khơi dòng nước chảy
Núi Nùng ai đã nhọc công xây?
Cháu con dù có chia năm ngả
Cắt rốn chôn rau nhớ chốn này.

Một dải Hoành Sơn vững vạn đời
Đèo ngang bóng xế ánh vàng phai
“Dừng chân ngoảng lại trời non nước”
Tiếng cuốc nghìn xưa xé ruột ai…

Réo rắt dòng Hương giọng hữu tình
Đêm đêm còn nhớ điệu Nam Bình?
Tiếng chuông Thiên Mụ ngôi chùa cổ
Lay tỉnh hồn ai trống trở canh

Đỉnh ngự chiều hôm mây phủ trắng
Bâng khuâng thương tiếc một thời xuâ
Bảy mươi tư tuổi nghìn tâm sự:
“Thiên hạ hà nhân bất thức quân?”

Dòng nước Đồng Nai chảy lượn quanh
Ôm tròn làng xóm biết bao tình
Trăm năm “hào khí” thường quy tụ
Dưới dặng dừa xanh bóng mát xanh.

Nước quyện phù sa sông Cửu Long
Đôi bờ xanh mượt: lúa mênh mông
Vườn xoài rợp bóng quê ta đó
Một phút đời chân phút chạnh lòng.

Đây mũi cà mau mỏn đất xa
Khai hoang lập nghiệp nhớ người xưa
Quản bao nước mắt, mồ hôi đổ
(Mười cảnh hà Tiên) khéo điểm tô!

Nghìn dặm giang sơn vốn nước nhà
Bốn nghìn năm lẻ một ông cha
Bốn nghìn năm lẻ chung hồn nước
Biết mấy thương yêu, mấy đậm đà.

Nhìn mãi dư đồ mà thổn thứuc
MÀ thêm căm giận lúc tam tàn
Phen này dù chết ta cam chết
Thề vững vuông tròn đất Việt Nam!

Bài thơ: Chị ơi chị

Chị ơi chị

Ông đã xuất bản trên 30 tác phẩm gồm ca dao, thơ, kịch bản, nghiên cứu phê bình. Ông đã được tặng Huân chương Độc lập hạng nhì, Huân chương kháng chiến hạng nhất, Huân chương chống Mỹ cứu nước hạng nhất, Huy hiệu thành đồng Tổ quốc, Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng, Huy chương vì sự nghiệp văn học Việt Nam…

Top 10 Bài thơ hay đã được phổ nhạc và diễn ngâm của nhà thơ Cù Huy Cận

Top 10 Bài thơ hay đã được phổ nhạc và diễn ngâm của nhà thơ Cù Huy Cận

Nhà thơ Huy Cận (1919-2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất ngày 19 tháng 2 năm 2005 tại Hà Nội. Trước khi mất ông sống tại Hà Nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957. Ông nguyên là Bộ trưởng, kiêm Chủ tịch uỷ ban Trung ương Liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam. Hiện là Phó chủ tịch uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam. Nhà thơ còn là Đại biểu Quốc hội khoá 1, 2 và 7. Ông được tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật (đợt I-1996). phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Đoàn thuyền đánh cá

Mặt trời xuống biển như hòn lửa
Sóng đã cài then, đêm sập cửa.
Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,
Câu hát căng buồm cùng gió khơi.

Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng,
Cá thu biển Đông như đoàn thoi
Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng.
Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!

Thuyền ta lái gió với buồm trăng
Lướt giữa mây cao với biển bằng,
Ra đậu dặm xa dò bụng biển,
Dàn đan thế trận lưới vây giăng.

Cá nhụ cá chim cùng cá đé,
Cá song lấp lánh đuốc đen hồng,
Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé,
Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long.

Ta hát bài ca gọi cá vào,
Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao,
Biển cho ta cá như lòng mẹ,
Nuôi lớn đời ta tự buổi nào.

Sao mờ, kéo lưới kịp trời sáng,
Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng,
Vảy bạc đuôi vàng loé rạng đông,
Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng.

Câu hát căng buồm với gió khơi,
Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời.
Mặt trời đội biển nhô màu mới
Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi.

Hồng Gai, 4-10-1958

Bài thơ này được viết năm 1958 nhân chuyến đi thực tế của tác giả ở Hồng Gai, in trong tập Trời mỗi ngày lại sáng (1958).

Nguồn: Tuyển tập Huy Cận (tập I), NXB Văn học, 1986

Tràng giang

Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài.
H.C.
Tặng Trần Khánh Giư

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Bài thơ này được sử dụng trong các chương trình SGK Văn học 11 giai đoạn 1990-2006, Ngữ văn 11 từ 2007.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007
4. SGK Văn học 11 (tập 1), NXB Giáo dục, 2005

Các vị La Hán chùa Tây Phương

Chùa Tây Phương (Sơn Tây) có những pho tượng La Hán rất đẹp, rất sinh động tạc vào thế kỷ 18. Nhà nghệ sĩ xưa đã vô tình hay hữu ý mượn đề tài chuyện Phật mà miêu tả xã hội quằn quại đau khổ trong nhiều biến động, và bế tắc không tìm được lối ra.

Các vị La Hán chùa Tây Phương
Tôi đến thăm về lòng vấn vương.
Há chẳng phải đây là xứ Phật,
Mà sao ai nấy mặt đau thương?

Đây vị xương trần chân với tay
Có chi thiêu đốt tấm thân gầy
Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt
Tự bấy ngồi y cho đến nay.

Có vị mắt giương, mày nhíu xệch
Trán như nổi sóng biển luân hồi
Môi cong chua chát, tâm hồn héo
Gân vặn bàn tay mạch máu sôi.

Có vị chân tay co xếp lại
Tròn xoe từa thể chiếc thai non
Nhưng đôi tai rộng dài ngang gối
Cả cuộc đời nghe đủ chuyện buồn….

Các vị ngồi đây trong lặng yên
Mà nghe giông bão nổ trăm miền
Như từ vực thẳm đời nhân loại
Bóng tối đùn ra trận gió đen.

Mỗi người một vẻ, mặt con người
Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời
Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã
Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi.

Mặt cúi nghiêng, mặt ngoảnh sau
Quay theo tám hướng hỏi trời sâu
Một câu hỏi lớn. Không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.

Có thực trên đường tu đến Phật
Trần gian tìm cởi áo trầm luân
Bấy nhiêu quằn quại run lần chót
Các vị đau theo lòng chúng nhân?

Nào đâu, bác thợ cả xưa đâu?
Sống lại cho tôi hỏi một câu:
Bác tạc bấy nhiêu hình khô hạnh
Thật chăng chuyện Phật kể cho nhau?

Hay bấy nhiêu hồn trong gió bão
Bấy nhiêu tâm sự, bấy nhiêu đời
Là cha ông đó bằng xương máu
Đã khổ, không yên cả đứng ngồi.

Cha ông năm tháng đè lưng nặng
Những bạn đương thời của Nguyễn Du
Nung nấu tâm can vò võ trán
Đau đời có cứu được đời đâu.

Đứt ruột cha ông trong cái thuở
Cuộc sống giậm chân hoài một chỗ
Bao nhiêu hi vọng thúc bên sườn
Héo tựa mầm non thiếu ánh dương.

Hoàng hôn thế kỷ phủ bao la
Sờ soạng, cha ông tìm lối ra
Có phải thế mà trên mặt tượng
Nửa như khói ám, nửa sương tà.

Các vị La Hán chùa Tây Phương!
Hôm nay xã hội đã lên đường
Tôi nhìn mặt tượng dường tươi lại
Xua bóng hoàng hôn, tản khói sương.

Cha ông yêu mến thời xưa cũ
Trần trụi đau thương bỗng hoá gần!
Những bước mất đi trong thớ gỗ
Về đây, tươi vạn dặm đường xuân.

27-12-1960

Chùa Tây Phương nằm tại huyện Thạch Thất, trước năm 1965 thuộc tỉnh Sơn Tây cũ, qua thời gian được nhập vào các tỉnh Hà Tây, Hà Sơn Bình, và thuộc Hà Nội từ năm 2008.

Bài thơ này được sử dụng trong chương trình SGK Văn học 12 giai đoạn 1990-2006.

Nguồn: Bài thơ cuộc đời, NXB Văn học, 1963

Con chim chiền chiện

Con chim chiền chiện
Bay vút, vút cao
Lòng đầy yêu mến
Khúc hát ngọt ngào.

Cánh đập trời xanh
Cao hoài, cao vợi
Tiếng hót long lanh
Như cành sáng chói

Chim ơi, chim nói
Chuyện chi, chuyện chi?
Lòng vui bối rối
Đời lên đến thì…

Tiếng ngọc trong veo
Chim gieo từng chuỗi
Lòng chim vui nhiều
Hát không biết mỏi

Chim bay, chim sà
Lúa tròn bụng sữa
Đồng quê chan chứa
Những lời chim ca.

Bay cao, cao vút
Chim biến mất rồi
Chỉ còn tiếng hót
Làm xanh da trời…

Con chim chiền chiện
Hồn xanh quê nhà
Sáng nay lại hót
Tưng bừng lòng ta

1964

Chiền chiện là một loài chim nhỏ thuộc bộ sẻ, thường có lông màu nâu xám hoặc xám, được tìm thấy tại các khu vực đồng quê như các đồng cỏ hay bụi cây rậm. Nhìn bên ngoài rất khó phân biệt với một số loại chim khác do nhiều loài có bề ngoài khá giống nhau nên tiếng hót của chúng có lẽ là chỉ dẫn nhận dạng tốt nhất.

Nguồn:
1. Hai bàn tay em, NXB Kim Đồng, 1969
2. SGK Tập đọc lớp 2, tập 1, NXB Giáo dục, 1999
3. SGK Tiếng Việt lớp 2, tập 1, NXB Giáo dục, 2002

Ngậm ngùi

Nắng chia nửa bãi; chiều rồi…
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau;
Em ơi! hãy ngủ… anh hầu quạt đây.

Lòng anh mở với quạt này;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…
– Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Áo trắng

Tặng Nhất Linh

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon;
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày.
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Buồn đêm mưa

Tặng Khái Hưng

Đêm mưa làm nhớ không gian,
Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la…

Tai nương nước giọt mái nhà
Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn.

Nghe đi rời rạc trong hồn
Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi…

Rơi rơi… dìu dịu rơi rơi…
Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ…

Tương tư hướng lạc, phương mờ…
Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe.

Gió về, lòng rộng không che,
Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Hai bàn tay em

Yêu sao những cánh tay non
Bàn tay con trẻ chồi son lá hồng
Bài thơ tay, viết vừa xong
Tặng cho các cháu, gởi lòng mến yêu
Bàn tay tập viết, tập thêu
Tậm làm, tập múa, trăm điều đẹp tươi
Đôi bàn tay: hoa của người
Quý yêu, gìn giữ trọn đời, cháu nghe!

Hai bàn tay em
Như hoa đầu cành
Hoa hồng hồng nụ
Cánh tròn ngón xinh

Đêm em nằm ngủ
Hai hoa ngủ cùng
Hoa thì bên má

Hoa ấp cạnh lòng

Buổi sáng em dậy
Hai bàn tay hoa
Nở trên mặt mẹ
Cúi bồng em ra

Tay em đánh răng
Răng trắng hoa nhài
Tay em chải tóc
Tóc ngời ánh mai

Giờ em ngồi học
Bàn tay siêng năng
Nở hoa trên giấy
Từng hàng giăng giăng

Hai bàn tay em
Có lúc cãi nhau:
Và cơm, viết chữ
Tay mặt công lao!

Tay mặt tự hào
Gánh bao việc nặng!
Cả giơ tay chào
Như măng mọc thẳng

Tay trái nó dỗi
Ngoảnh mặt, quay lưng
Nhưng rồi thương bạn
Lại làm việc chung

– Cùng khiêng chiếc ghế
Ai nắm, ai đừng?
Chung bát cơm nhé
Ai và, tôi bưng!

Rồi khi vui vầy
Tay cùng vỗ tay
Vun san sẻ đều
Chẳng ai bì ai

Những lúc em buồn
Tay ôm má phịu –
Em yêu bàn tay
Cái gì cũng hiểu…

Có khi một mình
Nhìn tay thủ thỉ:
– Em yêu em quý
Hai bàn tay em

5-1-1964

Bài thơ khi in trong SGK Tiếng Việt 3 được lược bỏ một số khổ.

Nguồn:
1. Huy Cận, Hai bàn tay em, NXB Kim Đồng, 1969
2. Định Hải, Hương cốm, NXB Kim Đồng, 1975
3. Tiếng Việt 3 – tập 1, NXB Giáo dục, 2008

Đẹp xưa

Tặng Tô Ngọc Vân

Ngập ngừng mép núi quanh co,
Lưng đèo quán dựng, mưa lò mái ngang…
Vi vu gió hút nẻo vàng;
Một trời thu rộng mấy hàng mây nao.

Dừng cương nghỉ ngựa non cao
Dặm xa lữ thứ kẻ nào héo hon…

Đi rồi, khuất ngựa sau non;
Nhỏ thưa tràng đạc, tiếng còn tịch liêu…

Trơ vơ buồn lọt quán chiều,
Mái nghiêng nghiêng gửi buồn theo hút người.

Nguồn:

1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Tình tự

Sáng hôm nay hồn em như tủ áo,
Ý trong veo là lượt xếp từng đôi.
Áo đẹp chưa anh! Hoa thắm thêu đời,
Áo mơ ước anh bận giùm chiếc nhé.

Vàng rạng cùng xanh, hồng cười với tía,
Xin mời anh chọn hình sắc yêu đương.
Hồn em đây đủ muôn ánh nghê thường,
Anh hãy bận hồn em màu sáng chói.

Anh có biết hôm nay là ngày hội
Của lòng ta. Em trần thiết, trang hoàng.
Anh đã về; em nghe dưới chân vang
Hoa lá nở với chuông rền giọng thắm.

Thủa chờ đợi, ôi, thời gian rét lắm,
Đời tàn rơi cùng sao rụng cảnh canh thâu;
Và trăng lu xế nửa mái tình sầu,
Gió than thở biết mấy lời van vỉ?

Lòng em nhớ lòng anh từ vạn kỷ,
Gặp hôm nay nhưng hẹn đã ngàn xưa.
Yêu giữa đời mà hồn ở trong mơ,
Tình rộng quá, đời không biên giới nữa.

Đây cửa mộng lòng em, anh hãy mở.
Màu thanh thiên rời rợi, gió long lanh:
Hồn nhớ thương em dệt áo dâng anh

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành bài hát Một ngày cho tình yêu.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Đọc thơ Huy Cận, người ta thường hay nhắc tới những nỗi buồn nhân thế bao la, với những cảm nhận về một thời xưa cũ trong lịch sử dân tộc hay con người.

NƯỚC MẮT MÙA THU

NƯỚC MẮT MÙA THU

Giọt mưa thu ướp lạnh trái tim người
Hay là gió đã đưa người đi mất
Cũng không biết điều chi là sự thật
Bởi chúng mình từng ngây ngất bên nhau

Nhưng bây giờ còn lại nỗi thương đau
Em đã cố dặn lòng lau nước mắt
Không khóc nữa dù trong tim quặn thắt
Để cho ai giằng cắt nửa tâm hồn

Em nghĩ rằng kỉ niệm sẽ vùi chôn
Yên nghỉ mãi không bồn chồn trở lại
Ngỡ quên hết ,nhưng ai ngờ, không phải
Cứ hiện về trong giấc ngủ chiêm bao

Cảnh đêm trăng mình tâm sự ngọt ngào
Khoảnh khắc đó dạt dào câu tình tứ
Vòng tay ấm ôm nhau sao chặt giữ
Mà bây giờ mọi thứ dễ buông lơi

Trong giấc mơ mà em thấy nghẹn lời
Tự nhiên lại tuôn rơi dòng lệ đắng
Anh cũng biết con đường không phẳng lặng
Nên giả vờ rào chắn cuộc tình ta

Thôi thì thôi đã không đủ mặn mà
Đành chấp nhận buông tha cho nhau nhé
Không níu kéo để người đi lặng lẽ
Cũng cho mình một lối rẽ về sau.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Thơ tình ngày cá tháng tư

Chẳng thể nào “cá tháng tư” cho em

Đùa chút thôi cũng sợ em sẽ dỗi

Bởi vì anh chẳng bao giờ nói dối

Nên tháng tư về như tháng khác mà thôi

 

Gió vẫn nồng nàn và dòng sông vẫn trôi

Ngày đầu tháng tư cả làng đi bắt “cá”

Tặng nhau cá to để tiếng cười hể hả

Cá giấy, cá hơi mà vẫn cứ vui hoài

Nói dóc một ngày nào có chết ai?

Cả làng Văn Lang quanh năm nói phét

Vẫn cứ tin, vẫn cứ yêu và vẫn vui ra phết

Đâu như Tây chỉ mùng một tháng tư?

 

Khoanh một khoảng trời xanh làm trang thư

Tung lên đấy mấy câu thơ vẽ hình con cá

Anh gửi cho em như món quà thật lạ

Khoác lác một lần, đừng hờn dỗi em ơi.

sưu tầm

Top 20 Bài thơ hay viết về ngày hiến chương các nhà giáo 20-11

Top 20 Bài thơ hay viết về ngày hiến chương các nhà giáo 20-11

Thầy cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng ta cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành những thầy giáo, cô giáo sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng ta trên con đường đời của riêng mình, người vun đắp những ước mơ của chúng ta vào một tương lai tươi sáng hơn. Ngày Hiến chương các nhà giáo 20-11 đang đến gần, phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết tặng các thầy cô giáo.

Bài thơ: NHƯ MỘT LỜI TRI ÂN

NHƯ MỘT LỜI TRI ÂN
Tác gỉa: Hoàng Chẩm

Áo trắng vẹn nguyên bụi phấn
Ơn Thầy một thuở quần xanh
Bao năm đi cùng con chữ
Lớn lên từ những tập tành

Ơn những con đò thầm lặng
Chèo đưa từng chuyến qua sông
Neo đời bến bờ tri thức
Tri ân ơn người mênh mông

Ơn Thầy phận đời mưa nắng
Lênh đênh giữa những bão giông
Thương bao trang đời giấy trắng
Lao tâm đổ xuống cánh đồng

Ơn Thầy kiếp người gieo chữ
Bây chừ tóc đã phơi sương
Trường đời vào ra sinh tử
Chẳng nao núng giữa ngã đường

Ơn người cao sâu trời bể
Lòng ghi mãi một dấu son
Mai sau lớn khôn từng bước
Tạc ghi ân đức vẹn tròn.

Dạ thưa Thầy!

Quảng Trị 15-11-2019

Bài thơ: NGƯỜI THẦY CỦA EM

NGƯỜI THẦY CỦA EM

Tác giả: Trần Tĩnh

Ngu ngơ em bước vào “đời”
Nông sâu chưa tỏ, ngược xuôi chưa tường
Thầy như ngọn lửa đêm trường
Cháy lên chỉ lối soi đường cho em

Ngày đầu lóng ngóng chưa quen
Ngổn ngang bằng- trắc, luật- niêm…rối bời
Kiên trì từng chút một thôi
Thầy đưa em tới chân trời thi ca.

Thầy ơi, năm tháng dần xa
Sóng xô vỗ mạn con đò nổi nênh
Vượt qua giông tố, thác ghềnh
Khi đầy, khi cạn…chông chênh dòng đời

Chở bao nhiêu đạo chẳng vơi
Trong tăm tối vẫn rạng ngời lòng son…

“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn”(*)
Tình thầy mãi mãi em còn khắc ghi.

(*): ca dao

Bài thơ: CÔ GIÁO VÙNG CAO

CÔ GIÁO VÙNG CAO
Tác giả: Hoa Lư

Bỏ nơi phồn thị đô thành
Cô về mãi chốn rừng xanh núi đồi
Ước mơ mang đến bao người
Gieo con chữ nhỏ góp công xây đời

Nắng như đổ lửa vẫn cười
Rét cứa da thịt lòng” người “chịu cam
Gập ghềnh dốc đá lũ lam
Đôi chân không mỏi…cô mang chữ về

Có khi lũ trẻ chẳng “mê”
Vì yêu cô phải ….tỉ tê tháng ngày
Mua kẹo cho trẻ ăn ngay
Nỉ non ngọt lịm “chúng say… đến trường”

Dù rằng rất ít tiền lương
Cô mang cho trẻ vì thương cảnh nghèo
Núi rừng cây lá cheo leo
Cũng như cô giáo bản nghèo khó khăn

Nhiều khi cơm chẳng đủ ăn
Đôi bàn tay nhỏ phải dầm gió sương
Tăng gia sản xuất bình thường
Thêm cho bọn trẻ bữa cơm đủ đầy

Đêm đêm một bóng hanh gầy
Bên đèn giáo án xếp đầy niềm tin
Yêu nghề từ đáy con tim
Thương người thiếu khổ…cô tìm về đây

Tấm lòng khao khát dựng xây
Một tương lai sáng đó đây rạng ngời
Kể chi gian khó cuộc đời
Miễn sao tri thức đến người là vui.

Ngày 9/11/2019

Bài thơ: THÁNG NHỚ

THÁNG NHỚ

Tác giả: Nguyễn Thị Hồng Hạnh

Tháng mười một đã đến rồi
Bao nhiêu kỉ niệm trong tôi ùa về.
Một đời theo đuổi cùng nghề
Gieo tâm gieo chữ mải mê tháng ngày.

Nghề thày cũng trải đắng cay
Trước bao sóng gió đổi thay dòng đời.
Như con thuyền giữa trùng khơi
Thày cầm vững lái không ngơi tay chèo.

Nghề thày ai cũng bảo nghèo
Lúa, ngô, khoai, sắn chẳng gieo trồng gì.
Thôi thì nghĩ ngợi làm chi
Thày còn cần mẫn mải đi trồng người.

Bao năm cây trái tốt tươi
Bao năm thày vẫn đưa người qua sông.
Tháng mười một vẫn nhắc lòng
Bao nhiêu thế hệ qua sông nhớ đò!

Bài thơ: NHỚ THẦY

NHỚ THẦY

Nguyên Đức

Thầy ơi! Thầy đã xa rồi,
Nghĩa ân huấn dục một đời em mang.
Nhớ Thầy thẳm giọt lệ tràn,
Bùi ngùi thổn thức họp tan vô thường.

Thầy mãi là những tấm gương,
Mãi là ngọn đuốc soi đường em đi.
Gian khổ Thầy có sá chi,
Hành trang vun quén khắc ghi vào đời.

Chiều tàn một khúc chơi vơi,
Thầy về Cực Lạc rạng ngời Tây phương!
Giã từ trần thế vấn vương,
Thầy đã để lại thiên đường tuệ hoa.

Bao nhiêu năm ấy đi qua,
Thầy gieo con chữ mượt mà thế nhân.
Nhắc nhở em phải chuyên cần,
Học hành đỗ đạt góp phần dựng xây,

Quê hương đất nước trong tay,
Các em học tập tương lai sáng ngời.
Thương Thầy xúc cảm lệ rơi,
Tôn sư trọng đạo muôn đời chẳng phai.

Thơ Nguyên Đức 08/11/2019

Bài thơ: EM MÃI YÊU NGHỀ

EM MÃI YÊU NGHỀ

Thơ: Nguyễn Đình Hưng

Em chưa bao giờ

Nói lời chia tay bảng đen phấn trắng

Dù vẫn còn nhiều khó khăn đè nặng

Đôi khi trên trời mây che mất nắng

Trong ngành Giáo dục còn dấu ố hoen.

Em luôn từng giờ

Được bên trẻ thơ – mầm non đất nước

Ríu rít nói cười, long lanh ánh mắt

Chẳng biết dối lừa, hồn nhiên chân chất

Ngập tràn ý tưởng, mơ ước ngây ngô.

Em vui từng ngày

Thỏa lòng sáng tạo, tìm cách dạy hay

Chỉ bảo ân cần giúp từng trò nhỏ

Dễ hiểu, nhớ bài, thực hành tiến bộ

Tri thức lớn dần, nhân phẩm đẹp thêm.

Em mãi yêu nghề

Vì ở bên em luôn là tuổi trẻ

Đầy ắp tiếng cười, tâm hồn trong trắng

Em – Hoa Hướng dương, luyện rèn thầm lặng

Mang trong ký ức thắm tình trò – cô./.

Ninh Bình, ngày 15/11/2019.

Bài thơ: NHỮNG NGƯỜI THẦY MANG QUÂN HÀM XANH

NHỮNG NGƯỜI THẦY MANG QUÂN HÀM XANH
Thơ: Trần Hải Lộc

Những ngày này ở hải đảo biên cương
Có những người thầy đâu được tặng quà
Mà tháng ngày vẫn âm thầm lẵng lẽ
Bản yên bình, gieo con chữ nở hoa

Quân hàm xanh, thầy ơi! đỗi hiền hòa
Ngoài canh giữ chủ quyền từng tấc đất
Sống với dân như ruột thịt quê nhà
Dạy cấy trồng, đánh vần từng chữ viết

Anh đến đây với tình yêu tha thiết
Bởi một phần máu thịt Tổ quốc ta
Bởi một lòng Âu lạc thủa ông cha
Dù gian khổ vẫn tấm lòng tuyệt đẹp

Súng trên vai đôi chân trần buông dép
Nước trong veo mặt suối bóng thầy nhòa
Hòa chim kêu trong bản tiếng đồng ca
Âm ngượng ngùng ngân nga vọng i, tờ

Bên vách núi dạy cấy trồng gieo hạt
Giữa lưng chừng be đập giữ dòng trong
Thầy với dân sớm tối chẳng sờn lòng
Gieo con chữ, trồng cây ngô cây lúa

Anh vắng nhà người vợ hiền nhung nhớ
Nhưng em ơi trên đó trẻ già mong
Nơi con chữ phải leo dốc mấy vòng
Đến được bản nét gầy cong đôi chút

Em biết không những ngày mưa lũ lụt
Ngồi bên đồn thương xót nước vây quanh
Sách vở đâu, chăn áo trôi tanh bành
Sao cầm lòng dân thiếu cơm đói chữ

Vừa làm lính vừa làm thầy đâu dễ
Rộng tâm hồn nhưng phải hết bao dung
Xứng người thầy, người lính chí anh hùng
Không hoa tươi chọn hoa rừng lãng mạn

Anh cũng biết dưới phố phường, bè bạn
Những ngày này tề tựu vui thầy cô
Ngày “Hiến chương” anh thầm lặng mộng mơ
Được cùng em thăm trường xưa thầy cũ

Đắm yêu thương trong đông đủ tràn trề
Anh ước gì xuôi ngược, bản giống quê
Để làm thầy, anh thêm nhiều đồng nghiệp
Và con trẻ vui đủ đầy đến lớp.

Bài thơ: MẸ YÊU LÀ CÔ GIÁO

MẸ YÊU LÀ CÔ GIÁO
Tác giả: Hồng Soi

Thuở ấu thơ mẹ yêu là cô giáo
Con chào đời trong giai điệu ầu ơ
Cả đời mẹ khao khát ước mơ
Con bình an ngoan hiền luôn khỏe mạnh

Gió bấc về mẹ sợ con thức giấc
Bếp lửa hồng túc trực suốt đêm thâu
Trong lòng mẹ con say giấc thật sâu
Ôi ngọt ngào mùi hương dòng sữa mẹ

Vỗ về con mẹ nâng niu nói khẽ
Tuổi đến trường ngoan giỏi nhé con yêu
Bên thầy, cô con học hỏi rất nhiều
Chân, thiện, mỹ là điều luôn hướng tới

Đó cũng là điều thầy, cô mong đợi
Ngày qua ngày gieo vun những ước mơ
Mẹ, thầy, cô kéo kén nhả tơ
Tóc bụi phấn giờ đâu còn như trước

Ngược thời gian tìm về ký ức
Thầy cô ơi! nay trò đã lớn khôn
Ngày hiến chương con trân quí biết ơn
Tặng thầy cô ngàn đóa hoa rực rỡ!

16.11.2019

Bài thơ: ĐẢM ĐANG!

ĐẢM ĐANG!
Tác giả: Nguyễn Đức Phúc

Trang giáo án mới vừa khép lại
Kỷ niệm còn đọng mãi trong người
Đã hoàn thành trọn cuộc đời

Chở đò kiến thức đưa người qua sông.

Về nghỉ hưu vẫn không nghỉ được
Vì phải còn cơm nước cho con.
Kiến thức sư phạm mãi còn
Thay con dạy cháu vào con đường đời.

Đầu nghỉ việc tay thời không nghỉ
Bởi còn nghề kim chỉ vá may
Cái nghề phụ nữ cầm tay
Chăm lo cuộc sống hàng ngày ĐẢM ĐANG

Vốn yêu thích thời trang may mặc
Nên suốt đời học tập không ngừng
Đẹp ta và bạn đẹp cùng
Cho ta cho bạn và chung mọi người.

Nhân ngày nhà giáo tới nơi
Món quà tặng bạn mấy lời nôm na.
13/11/2019.

Bài thơ: NHỚ ƠN THẦY CÔ!

NHỚ ƠN THẦY CÔ!

Tác giả: Nguyễn Thị Khánh Hà

Đi nửa cuộc đời chợt ngoảnh đầu nhìn lại
Cái thuở hồn nhiên, cắp sách tới trường
Bao nhiêu năm, dáng Thầy Cô thân thương
Vẫn in đậm trong lòng em thủa ấy

Đứng giữa sân trường đây, em vẫn thấy
Lời Thầy Cô, mãi như lời nhắc nhở
Là hành trang để em bước vào đời
Không thể quên bài đầu tiên Thầy dạy

Bâng khuâng nhớ, về tuổi thơ năm ấy
Vẫn vô tư, chưa kịp ngấm chữ Thầy
Bước vào đời, trong guồng quay hối hả
Bỗng sững lòng khi mọi thứ đã qua…

Lời Thầy dạy, mọi điều rất sâu xa
Những mầm xanh, giờ đã đứng ngay hàng
Để bây giờ, như quyển vở sang trang
Thấy ấm lòng, khi cũng là cô giáo!

12/11/2019.

Bài thơ: NGHỀ CAO QUÝ

NGHỀ CAO QUÝ

Tác giả: Nguyễn Ruyến

Tháng Mười một đang dịu dàng cập bến
Cho lòng ai lưu luyến nhớ con đò
Bấy tròng trành chuyên chở những ước mơ
Người cầm lái không quản gì vất vả

Đoàn khách trẻ qua sông về muôn ngả
Tiếp trưởng thành nên Bác sĩ Kỹ sư…
Dù tinh nhanh hoặc chân chất hiền từ
Ai cũng vậy quý một thời nhung nhớ

Là hoa phượng khắp sân trường thắp lửa
Chất mặn mòi trong giờ phút chia tay
Mắt rưng rưng ôm tạm biệt Cô, Thầy
Tuổi 18 bao giờ quay trở lại …

Tháng Mười một tri ân lòng nhân ái
Người đưa đò nhẫn nại Đức Hiền Tâm
Bao ngày đêm bỏ công sức góp phần
Cho con trẻ luôn ngời xuân rạng rỡ

Dù lũ quét hay mưa dầm thác đổ
Vững tay chèo lựa sóng cả sang sông
Vì tương lai của con Lạc cháu Hồng
Trong hòa nhập luôn sáng ngời danh dự

Tháng Mười một Cúc Họa mi đua nở
Mừng Thầy, Cô – người cần mẫn đưa đò
Vì Cây đời muôn hoa trái thơm tho
Nghề cao quý – trồng người cho Tổ quốc.

Bài thơ: NƠI ĐI QUA.

NƠI ĐI QUA.

Tác giả: Ha Nguyen

Tôi đã đi qua những nẻo đường
Đến những mái trường nằm sâu trong thung lũng
Lưng chừng đồi, chênh vênh bên vách núi
Nghe suối ngậm ngùi kể chuyện trồng người

Suối kể về những người thầy vượt lên khó nhọc
Sau giờ học, cô dỗ con thôi khóc lên rẫy trồng cây
Để mùa vàng xoè tay đón từng hạt mẩy
Dẻo, ngọt, thơm nồng trong ống cơm lam.

Suối kể về những trận lũ thượng ngàn
Ào về trong đêm tối
Mẹ chở che cho con bằng cái ôm vội
Vợ khóc gọi tìm chồng dội vách núi thâm u….

Suối kể về những sáng sương mù
Lũ trẻ trèo đèo đi nhặt từng con chữ
Thầy, cô miền xuôi vượt hằng trăm cây số
Kiên trì nuôi giấc mơ xa.

Suối kể về những vạt đồi tràn ngập nắng và hoa
Về những cuộc đời vượt lên số phận
về những con người đi gieo mầm hy vọng
Trên mảnh đất nghèo…!

Bài thơ: NGƯỜI LÁI ĐÒ VĨ ĐẠI

NGƯỜI LÁI ĐÒ VĨ ĐẠI
Thơ: Tony Bui

Nắng ngả chiều hoang phủ giảng đường
Sen hổng nẩy nhuỵ ngát mùi hương
Ân tình bạn hữu ngày khai học
Nghĩa đẹp thầy cô buổi tựu trường
Phút thoảng hè qua mùa vương nhớ
Giờ chạm thu về lại luyến thương
Ơn người chẳng ngại đưa thuyền nhỏ
Chở chúng con đi vẽ mộng hường

Warszawa
11/11/2019

Bài thơ: LỠ HẸN

LỠ HẸN

Thơ: Trần Duy Hạnh

(Mến tặng các Cô giáo Làng trẻ em SOS – HP)

Em được học trò gọi là Mẹ

Những trẻ mồ côi chung một nhà

Tình thương xoa dịu nỗi xót xa

Lòng thiện bao trùm nơi tổ ấm.

Đôi ta quen nhau, men tình ngấm

Tôi nhắn đợi em, chỉ riêng tôi

Háo hức sắp được gặp em rồi

Vậy mà cuối cùng … em lỡ hẹn.

Tôi vẫn mong khi tình dồn nén

Đợi cả khi nắng hay chiều tà

Mặc sao đêm khuất phía trời xa

Mà em vẫn bận với con trẻ …

Đến tận bây giờ em vẫn thế

Không thể xa rời bầy trẻ thơ

Giúp chúng cười xinh suốt đêm mơ

Em là sao biếc trong giấc mộng.

Việc làm cao đẹp trong cuộc sống

Học sinh thấy em như thiên thần

Còn anh giữ mãi mối tình thân

Không gì khiến ta phải xa cách

( 09/11/2019 )

Bài thơ: NỖI LÒNG THẦY GIÁO GIÀ

NỖI LÒNG THẦY GIÁO GIÀ
Tác giả: Vũ Hoàng

Bụi phấn bay…thời gian rồi cũng đến
Một chữ thầy mang mãi vẫn còn vương
Lo hành trang cho trẻ để lên đường
Học để hành soi đường xua bóng tối

Chữ thầy trao làm địa bàn dẫn lối
Sao lái thuyền lạc lối cõi âm u
Dòng đạo nghĩa ngày nao rửa vết ngu
Nay danh lợi…ngược đường quay nẻo cũ

Tóc bạc phơ…lòng thầy cô ấp ủ
Học chữ hiền…đừng làm dữ trò ơi!
Để khắp nơi…còn có chút nụ cười
Ơn giáo dục…không cần hoa với lễ…

Bài thơ: ƠN THẦY

ƠN THẦY
Tác giả: Nguyễn Hồng Linh

Con về tìm lại mái trường xưa
Hàng phượng hồng, tiếng ve sầu một ngày mưa rồi chợt nắng
Giọng giảng bài của thầy sao nghe đầm ấm
Bên chiếc bảng đen, viên phấn trắng bụi bay.

Thầy cho con niềm tin và trọn ước mơ đầy
Như ngọn lửa dẫn đường con đêm tối
Dù bước chân chập chững còn bối rối
Con bước vào đời bằng khát vọng tương lai.

Thầy ươm hạt mầm vun đắp ngày mai
Dù đường dài thầy miệt mài vun xới
Cho con khoảng trời… chắp cánh bay xa
Con vẫn nhớ… bài tập ngày hôm qua.

Lời thầy giảng, nghe văng vẳng dưới trưa hè
Ngọn gió nhẹ bụi phấn rơi rơi trên tóc
Con bỗng thấy mái tóc thầy bạc trắng…
Vẫn nhủ thầm bụi phấn đó… thầy ơi!

Lòng nghẹn ngào! Nước mắt bỗng rơi rơi
Thương thầy lắm một đời ôi vất vả
Lũ học trò mỗi năm lại từ giã
Trò lớn khôn… thầy hẳn cũng già thôi

Ôi thời gian! Dừng lại đừng vội trôi
Cho con ngược về mái trường ngày xưa ấy
Ân tình sâu nặng con mong trả cô thầy
Cảm ơn Người cho con miền đất mới.

N.H.L

Bài thơ: THĂM TRƯỜNG XƯA

THĂM TRƯỜNG XƯA

Thơ: Trương Túy Anh

Tôi về thăm lại trường xưa
Gần trăm năm tuổi vẫn chưa phai tàn
Cha tôi-Thầy giáo lên đàng
Đi theo tiếng gọi giang sơn diệt thù

Những năm khói lửa mịt mù
Lớp trường còn đó lời ru oán hờn
Thầy trò quyết chí không sờn
Vượt qua gian khổ rửa hờn ngoại xâm

Bao nhiêu chiến tích lặng thầm
Góp trang lịch sử trăm năm của trường
Cha anh lớp trước kiên cường
Ngày nay trò nhỏ bốn phương rạng ngời

Dựng xây Tổ quốc tuyệt vời
Sánh vai các nước mọi người năm châu
Công thầy rộng lớn biển sâu
Gieo mầm kiến thức làm giàu TRÍ-TÂM

Trò xưa tóc trắng môi thâm
Về thăm trường cũ khóc thầm rưng rưng
Cúi đầu tạm biệt ngôi trường
Khắc ghi kỷ niệm, tình thương Cô Thầy.

Bài thơ: TẶNG CÁC THÀY CÔ

TẶNG CÁC THÀY CÔ

Tác giả: Đào Mạnh Thạnh
(Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11)

Nghề nhà giáo mãi vẫn là như thế
Thật thanh cao đâu dễ bị phai mờ
Công thầy cô người chắp cánh ước mơ
Cho tuổi trẻ đến bờ miền tri thức

Vì tương lai của non sông đất nước
Đâu ngại ngần phía trước lắm chông gai
Vẫn tận tâm nhiệt huyết tháng năm dài
Đem tri thức miệt mài trao tất cả

Dẫu cuộc sống bao khó khăn vất vả
Nơi đảo xa sóng cả với bão giông
Nơi núi cao sông suối nước ngăn dòng
Đâu nản trí… tấm lòng thầy cô đã…

Một niềm tin… tình yêu thương tất cả
Thì khó khăn vất vả có là chi
Vẫn miệt mài năm tháng mải miết đi
Gieo tri thức cùng, trí, nhân, hiếu đạo

Dù đảo xa hay mãi tận vùng cao
Bao tâm huyết tự hào vui lắm chứ
Dẫu có lúc còn tiếng tai nhiều thứ
Nhưng niềm tin vinh dự mãi trường tồn

Ơn thầy cô khắc đậm mãi màu son
Cho tuổi trẻ lớn khôn cùng năm tháng
Nghề nhà giáo mãi thanh cao trong sáng
Đẹp vô cùng… lai láng những vần thơ…

Hải Phòng: 12 -11-2019

Bài thơ: NHỚ VỀ CÔ

NHỚ VỀ CÔ

Thơ: Nghi Lâm

Năm em vừa mới chuyển trường
Gặp cô trên lớp thân thương hiền hòa
Xinh xinh như một cành hoa
Áo dài nghiêm túc, thướt tha đón chào.

Em vui lòng cũng nao nao
Ngắm cô, nhìn bạn rồi mau vào bàn
Bài văn đang giảng dở dang
Tiếp giọng lưu loát nên càng dễ nghe,

Từ đây học tập thích mê
Có người cô đã cận kề bảo ban
Dòng thơ diễn đạt thênh thang
Đoạn văn thuyết giảng chứa chan từng lời.

Rồi mau đến lúc xa rời
Thoáng qua đã đến ngày hồi quê hương
Nhìn cô, em thấy thương thương
Giã từ trò nhỏ, lệ hoen má đào,

Tuy cô đứng lớp chẳng lâu
Học sinh vẫn mến những câu khẽ khàng
Riêng em lòng mãi vương mang
Nhớ hoài những lúc bình văn của người.

Hai năm học rất tuyệt vời
Được cô hướng dẫn những bài về thơ
Lần hồi em biết mộng mơ
Với bao suy nghĩ vu vơ mỗi ngày,

Ân kia ghi khắc hoài hoài
Đúng như câu chữ miệt mài viết ra
Thi ý từ đấy vươn xa
Cũng nhờ cô đã thiết tha chăm bồi,

Nên luôn luôn biết ơn người
Dắt dìu em bước… VÀO ĐỜI CÙNG THƠ!

Bài thơ: THẦY CÔ LÀ NHỮNG BÔNG HOA!

THẦY CÔ LÀ NHỮNG BÔNG HOA!
Dương Quốc Nam,

(Tặng Thầy Cô nhân 20/11)

Tri ân Nhà giáo nước ta,
Tâm thành việc tốt ngợi ca tặng thầy.
Thầy luôn tận tụy tháng ngày,
Mong trò siêng học, hăng say với nghề.

Thầy không quản khó, đam mê,
Vì trò tiến bộ lệch kê hài hòa.
Thầy cô là những bông hoa,
Xây nền cuộc sống đậm đà sắc hương.

Thầy cô đầy ắp tình thương,
Vì trò đâu có vấn vương cuộc đời.
Với nghề dạy chữ dạy người,
Tâm tầm thấu cảm nụ cười sẻ chia.

Dạy học đâu sẵn nong nia
Thầy cô thiết kế sẻ chia kịp thời.
Thầy là tri thức cuộc đời,
Học trò hạnh phúc rạng ngời thày cô.

Tôn sư trọng đạo thắm tô,
Nước nhà hưng thịnh cơ đồ Việt Nam.

Mỗi thầy cô giáo là một người lái đò cần mẫn. Khi năm học kết thúc cũng chính là lúc những chuyến đò đã bắt đầu cập bến. Một chuyến đò với biết bao công sức và tâm huyết. Một chuyến đò chở biết bao tri thức. Nhân ngày 20-11 phongnguyet.info xin trân trọng gửi tới các thầy cô lời chúc mừng trang trọng nhất.

Bia Việt Nam

Bia Việt Nam

Bia Việt Nam (Xuân Diệu)

Một cốc vàng như đồng lúa chín
Bọt trắng phau như trên đầu sóng biển.
Một cốc vàng ánh sáng xuyên qua
Cốc tươi cười, ta ca hát chúng ta!

Ta không phải những người tuý luý,
Không mượn cớ để say tràn bí tỉ!
Không, chúng ta dìu dịu say thôi
Những cốc bạn bè, những cốc hoà vui.

Tôi muốn rót cốc bia đầu thứ nhất
Nâng lên cao, như đoá hoa thành tích!
Cách mạng mình còn chống hạn, trừ sâu,
Chống phong ba, còn trị lụt, bắc cầu,

Còn lắm việc; nhưng tơ vàng đã dệt,
Chăn áo bông nhồi, chén trà hương biếc!
Cách mạng còn gian khổ, đã cười hoa!
Một chút gì cũng quý, của cách mạng cho ta.

Bia trên đời phải đâu là chuyện mới,
Bọn chúng nó đã nốc đầy như suối.
Mới, là bàn tay giải phóng dựng lên,
Là lòng ta màu hoa lý thanh thiên.

Tôi chọn vần thơ mừng hàng mậu dịch,
Cửa mở quốc doanh, người chen mến thích!
Cách mạng thường có vậy; trước: chê bai,
Nhưng thức lâu mới biết đêm dài…

Một cốc vàng như đồng lúa chín
Bọt trắng phau như trên đầu sóng biển.
Một cốc vàng ánh sáng xuyên qua
Cốc tươi cười, ta ca hát chúng ta!

8-1958

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bia Việt Nam” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Riêng Chung (1962) > Những Bài Thơ Thời Sự, danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

NHỮNG BÀI THƠ VỀ MẸ

Chúng ta có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi để trở về đó chính là gia đình. Nhắc đến gia đình, không thể nào không nhắc đến hình ảnh người mẹ thân yêu tần tảo sớm hôm, vất vả lo cho gia đình, lo cho con từng miếng ăn giấc ngủ. Mẹ cũng có lúc mềm yếu, mệt mỏi, nhưng đối với con cái lại hy sinh, yêu thương con vô bờ bến. 

Mẹ luôn là nguồn cảm hứng để các nhà thơ sáng tác, mẹ có một tình yêu bất diệt đối với con cái.

CON NGÕ CŨ CŨNG XA DẦN, MẸ Ạ!

Đêm khuya vắng, con giật mình gọi mẹ
Giữa canh tàn hiu hắt ánh sao rơi
Giá như con vẫn còn mẹ trên đời
Con không phải cảnh mồ côi, mẹ nhỉ...

Con cũng được mẹ vỗ về, thủ thỉ
Được ấp ôm, che chở chốn dương trần
Chẳng như giờ cứ lạc lõng thân sinh
Rồi nhớ mẹ...lại một mình ngồi khóc....

Cuộc đời con bao gian truân, khó nhọc
Ngập đắng cay cứ đè nặng vai gầy
Con thèm nghe mẹ dạy dỗ điều hay
Thèm cả được lời yêu thương từ mẹ...
Mẹ ra đi vào buổi chiều lặng lẽ 
Cuối mùa xuân, cơn mưa ghé ngang nhà
Đám mây mù che kín cả làng ta
Đường hiu hắt chẳng bóng người, mẹ ạ..

Mẹ đi rồi, đường về nhà...xa quá 
Theo thời gian cứ lạnh lẽo đi dần
Vắng mẹ rồi...nhạt quá chút tình thân
Con ngõ cũ...cũng xa dần, mẹ ạ?

HY SINH TUỔI XUÂN
Mẹ vẫn giữ gìn
Cho em khôn lớn
Ốm đau , bệnh tật
Mẹ vẫn kề bên
Ngày cũng như đêm
Ân cần chăm sóc
Đến khi đi học
Mẹ vẫn bên mình
Từ lúc bình minh
Mẹ lo cơm nước
Đến khi về rước
Cơm đã sẵn sàng
Chỉ việc vào bàn
Ăn no, xong nghĩ
Đến khi đi thi
Mẹ không ngủ được
Váy trời ban phước
Cho thằng con thi
Bất cứ câu gì
Cũng đều làm đúng
Mẹ mừng con trúng
Đậu vào trường cao
Mẹ cực cỡ nào
Cũng vui hớn hở
Không mong giúp đỡ
Hay tính công lao
Mẹ chỉ mong sao
Mai đây con lớn
Thành NHÂN có ích
Cho bản thân con
Giúp ích nước non
Trau dồi đạo đức
Mẹ dù kiệt sức
Vẫn thấy thật vui
Con hỡi con ơi!
Chớ quên lời mẹ
Không nên coi nhẹ
Chữ Đức chữ TÂM
Dù có xăm xa
Muôn vàng tấc đất
Mẹ đây tâm đắc
Con mẹ…thành NHÂN

MẸ ĐÃ ĐI RỒI
Trời vần vũ mịt mù xóm nhỏ
Mẹ trút hơi rời bỏ trần gian
Nước mưa nước mắt ngập tràn
Mẹ ơi sao mẹ vội vàng bỏ đi
Con khóc mẹ sầu bi đôi ngã
Rồi mai đây tất tả ngược xuôi
Mình con côi cút trên đời
Còn ai dạy bảo những lời yêu thương
Cuộc đời mẹ tấm gương góa phụ
Sống vì con lam lũ nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn tảo tần
Một sương hai nắng tấm thân hao mòn
Ơn của mẹ như non như biển
Suốt đời con tìm kiếm đâu ra
Lòng mẹ biển rộng bao la
Mẹ làm tất cả chỉ là vì con
Đến phút cuối mẹ còn lưu luyến
Con thành tâm cầu nguyện Phật trời
Mẹ về cực lạc thảnh thơi
Mẹ ơi yên nghỉ ở nơi thiên đàng!

NƯỚC MẮT MẸ RƠI

Cả cuộc đời Mẹ một nắng hai sương

Lặng lẽ bước trên đường dù mưa gió

Bởi thương con…Mẹ lần mò vượt khó

Dù gian truân vàng võ chẳng nao lòng.

Mẹ suốt đời như bong bóng trên sông

Năm tháng với nỗi lòng thương con trẻ

Bước chân đêm rồi nhẹ nhàng thật khẽ

Hôn thầm con! nước mắt Mẹ tuôn trào.

Đến bây giờ hết bão tố nghiêng chao

Con thấu hiểu…MẸ nào đâu còn nữa?

Mẹ buông tay theo gió mưa nương tựa

Hồn lang thang bay bổng giữa đất trời.

Suốt cuộc đời…con đứng gọi…Mẹ ơi

Nhang lòng đốt với lời dâng kính Mẹ

Hãy từng đêm về nhẹ nhàng thật khẽ

Thầm hôn con nước mắt Mẹ đừng trào.

Quan Trạng

Quan Trạng

Quan Trạng (Nguyễn Bính)

Quan Trạng đi bốn lọng vàng
Cờ thêu tám lá qua làng Trang Nghiêm
Mọi người hớn hở ra xem
Chỉ duy có một cô em chạnh buồn.
Từ ngày cô chửa thành hôn
Từ ngày anh khoá hãy còn hàn vi.
Thế rồi vua mở khoa thi,
Thế rồi quan Trạng vinh quy qua làng…

1937

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Quan Trạng” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Tâm Hồn Tôi (1940), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!