Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 16/02/2026

Ai ơi ! Cạn lội sâu dò
Bâng khuâng nhớ bạn kêu đò chẳng thưa

Men tình - Lê Tâm Phương Quán

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 16/02/2026

TOP bài thơ về nỗi nhớ da diết hoang hoải một tình yêu

Những bài thơ về nỗi nhớ da diết hoang hoải một tình yêu, là những bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu, thơ nhớ anh, nhớ em… những nỗi nhớ không tên. Những vần thơ nhớ mong da diết về một tình yêu sâu thẳm, một kí ức xa xôi. Những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết mang tâm trạng, buồn, cô đơn trong tình yêu.

Nỗi nhớ da diết trong tình yêu được thể hiện qua những câu thơ, bài thơ mang nặng cảm xúc. Những câu thơ về nỗi nhớ càng đọc, càng buồn và càng nhớ người yêu hơn.

Nội Dung

Trong tình yêu, thì nỗi nhớ mong thể hiện sâu sắc sự sâu đậm trong tình yêu, nỗi nhớ da diết người yêu khi người yêu ở xa, nỗi nhớ người yêu cũ. Cùng đọc, cùng cảm nhận top bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu da diết mang nặng cảm xúc được chúng tôi tổng hợp và chia sẻ dưới đây nhé.

Lại mưa rồi!
Anh biết phải làm sao?
Nỗi nhớ em thêm cồn cào da diết
Không ở bên thì làm sao em biết

Có nỗi buồn len lỏi đáy con tim
Xa em rồi, còn nỗi nhớ hàng đêm
Lời thiết tha mình chia tay ngày ấy
Dấu luyến lưu, anh quay lưng bước vội

Giọt lệ lòng cứ nghèn nghẹn trực rơi
Yêu em rồi, chỉ muốn có em thôi
Biết làm sao?
Đành gửi đêm thanh vắng

Trời trong xanh, yên bình và phẳng lặng
Mà trong lòng quằn quặn nỗi nhớ mong
Yêu là gì?
Mà ngày đợi, đêm trông…

Chỉ nhớ thôi, chẳng lời nào tả xiết
Anh giữ trong tim, thương chẳng biết mệt
Len chút buồn, hạnh phúc chưa tròn câu
Em yêu à!

Đừng buồn, đừng lo âu
Mình sẽ kề bên cả ngàn ngày nắng, gió
Trong ngàn đêm ánh trăng vàng lấp ló
Soi má em hồng vui cuộc sống bình yên

Được bên em xây hạnh phúc vững bền
Chỉ nghĩ thôi bất chợt cười rạng rỡ
Tim thao thức như ngàn con sóng vỗ
Thương rất nhiều, đêm nhớ em khôn nguôi

Tác giả: Phạm Hải Đăng
Chiều về, trời đổ mưa tuôn
Phải chi trời cũng dỗi hờn như tôi
Làm sao gửi nhớ đến người ?
Cho hai nỗi nhớ thành đôi vợ chồng !

Bâng khuâng hỏi khéo tim hồng
Bên này bên đó có mong có chờ
Đêm nằm đầu gác gối mơ
Hỏi nơi phương ấy người giờ ra sao ?

Cứ chiều lòng dạ nôn nao
Năm chờ tháng đợi ngày trao ân tình
Nhớ không em, chuyện chúng mình
Tỏ tình “mắc cỡ” nín thinh mỉm cười !

Nhớ nhiều ánh mắt bờ môi
Khi đôi tay nắm chẳng lơi chẳng rời
Để trăng nay nhú qua đồi
Gửi em nỗi nhớ đến người anh yêu !./.

Tác giả: Đào Nguyễn
Em vẫn biết mình xa ngàn dặm
Để đêm buồn gửi gắm vào thơ
Nhiều khi lệ chảy hoen mờ
Nhớ anh chỉ biết mộng mơ hão huyền

Anh có hiểu tình duyên vụn vỡ
Khiến cho mình đau khổ lắm không?
Sầu đau nghẹn đắng trong lòng
Bởi bao thề hẹn chờ mong mất rồi

Ôi cách trở sầu rơi đọng mãi
Biết xa rời nhưng phải làm sao..?
Nhìn nhau mắt lệ tuôn trào
Phải quên người hỡi…? Dù bao nghĩa tình

Anh vẫn chỉ làm thinh chẳng nói
Có biết rằng …?em hỏi mà đau
Ngồi đây với nỗi âu sầu
Bỗng nghe mặn chát từ đâu tạo thành

Bao kỷ niệm ngày xanh đã mất
Nghĩ lại rồi thấy thật xót xa
Mình em lặng ngắm trăng tà
Gặm thêm khoảng cách tình ta héo mòn…!

Tác giả: Hảo Trần
Nhớ anh em gửi vào thơ
Gửi thương gửi cả ngẩn ngơ trong lòng
Trời chiều ai thả nhớ mong
Em gom sợi nắng về hong nỗi niềm

Gần nhau cảm thấy bình thường
Vắng nhau mới thấy vấn vương trong lòng
Dấu niềm thương nhớ mênh mông
Vào thu xanh biếc, vào hồng chân mây

Lúc gần thương nhớ đâu đây..?
Khi xa mới biết … đời này có anh
Đêm nằm thao thức năm canh
Vần thơ em viết, tặng dành mình ơi…

Tác giả: Hạnh Nguyễn
Em yêu anh sao cồn cào nỗi nhớ
Nhớ thật nhiều khắc khoải mỗi đêm thâu
Đã nhiều lần em thao thức thật lâu
Để lần tìm thật sâu trong nỗi nhớ

Có những đêm em cuộn mình trăn trở
Hoang hoải tìm hơi thở ấm nồng xưa
Tình yêu anh như cơn gió ban trưa
Thoảng qua rồi để mình em nỗi nhớ

Em và anh hai đứa ở hai bờ
Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế
Em giang tay nhưng sao ôm không xuể
Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Nếu biết yêu mà đau khổ người ơi
Thì em nguyện cả đời xin cô lẻ
Một mình em xin lặng lẽ đơn côi
Để khỏi u sầu, khỏi nhớ người ơi!

Tác giả: Liên Phạm
Nhớ em nhớ cả dáng hình
Nhớ lời hò hẹn ngày mình quen nhau
Trao nụ hôn kết duyên đầu
Ngọt ngào, luyến ái khắc sâu trong lòng…

Xa em anh nhớ, anh mong
Anh lưu dáng ngọc ở trong tim mình
Dịu dàng như ánh bình minh
Nồng nàn như sóng ru tình đam mê

Một chiều dạo bước triền đê
Cỏ may bám gấu đi về níu chân
Yêu em xa cũng hoá gần
Bởi em chứa cả mùa xuân ngọt ngào…

Em đẹp như ánh trăng sao
Vẹn tròn son sắc thanh tao, nồng nàn
Tình anh dịu vợi chứa chan,
Gửi hồn theo gió mây ngàn tới em!

Những bài thơ hay về nhớ anh, nhớ em da diết một tình yêu là những bài thơ hay về nỗi nhớ, thể hiện sự nhớ mong, da diết khi ở xa người yêu. Nỗi nhớ người yêu trong đêm cồn cào ruột gan, thao thức thể hiện một tình yêu sâu đậm và thủy chung.

Thơ: Vũ Thắm
Cứ hỏi hoài em:Nhớ anh không?
Nhớ chứ sao không? Nén trong lòng
Đường xa vạn nẻo chưa quay gót
Em nhớ anh nhiều! Suốt cả đông…

Mỗi sáng mỗi ngày em vẫn yêu
Nhớ anh từ sáng đến xế chiều
Yêu ai đêm vắng buồn thao thức
Em vẫn yêu người,vẫn mãi yêu…

Cứ hỏi em hoài yêu anh không?
Không lẽ mình yêu tối rồi không?
Sáng mai thức dậy là em nhớ
Em yêu anh hoài! Biết hay không?

Con gái chúng em thích giận hờn
Để chờ ai đó dỗ dành thương
Sao anh ngơ ngác vờ không biết
Em mãi yêu hoài,chớ hỏi không?

Sao mãi hỏi em suốt mỗi ngày
Tim em vẫn có bóng hình ai?
Yêu anh! Đến chết không hối tiếc
Mặc kệ không là duyên trúc mai…

Hỏi mãi chi em suốt cuộc đời
Sáng nào cũng hỏi mãi không thôi
Em vẫn trả lời anh như thế
Em mãi yêu anh đến trọn đời!!

Tác giả: Trần Thùy Linh
Chiều mưa này nỗi nhớ cứ trào dâng
Anh nơi đó biết chăng lòng khắc khoải
Đã bao ngày tình chìm trong hoang hoải
Trái tim hồng từng chuốc những niềm đau

Có phải là ta đã lạc mất nhau
Giữa đường đời biết bao điều ngang trái
Cố đi tìm để duyên nồng ươm trải
Xây tình thơ dù lỡ có muộn màng

Đậm bóng hình em cứ mãi riêng mang
Để giấc mộng từng đêm về thổn thức
Trái tim yêu cuồng dâng nơi lồng ngực
Ngõ hồn này từng khắc đếm chờ mong

Đã trải qua phận đời lắm long đong
Tâm hồn ấy từng chìm vào hoang lạnh
Khi gặp anh ánh nồng như sóng sánh
Dạ bồi hồi khao khát một lời yêu

Chiều mưa này nỗi nhớ cứ hoài thêu
Dệt mộng thắm cho đời hương dịu ngọt
Anh nơi nào có nghe tim lảnh lót
Nơi này em nguyện mãi mộng tình sâu

Tác giả: Nguyễn Đức Tùng
Dẫu biết rằng em không bao giờ quay lại
Nơi những con đường trải nắng của thành đô
Nơi có thình yêu anh đây đang mong đợi
Nơi có những chiều lác đác lá thu rơi!

Dẫu biết rằng em không bao giơ quay lại
Phố cũ anh về…ôi lẻ bóng đơn côi!
Chân anh bước vội trong lòng nghe đau nhói
Em đã xa rồi – tan giấc mộng trong tim !

Dẫu biết rằng em ko bao giờ quay lại
Biển có còn xanh khi thiếu vắng bóng em?
Lâu đài cát ngày xưa anh – em đắp
Sóng đã xô bờ xô ngã cả yêu thương !

Dẫu biết rằng em không bao giờ quay lại
Để những đêm về cho nỗi nhớ mênh mang
Trăng ngoài song cửa liệu có còn lãng mạn
Căn gác không tên ôm bóng tối….mình anh.

Thơ: Vũ Thắm
Giấu em vào nỗi nhớ của anh đi
Dẫn bước chân em tìm về cõi nhớ
Tình yêu hỡi…sao đành làm nhung nhớ
Để giấc mơ em bơ vơ mãi neo tình

Em vẫn hát khúc ca…chuyện chúng mình
Xin được gửi tình em vào trong gió
Nắng sắp tắt rồi …hoàng hôn tím đỏ
Tìm hơi ấm…mơ về một vòng tay!

Thơ: Vũ Thắm
Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu cho thỏa lòng nhung nhớ
Thèm bờ môi thủ thỉ lời tâm sự
Để đêm dài khỏi hoang hoải người ơi

Vắng anh rồi em đơn lẻ giữa đời
Chiều hoàng hôn sắc tím trời thương nhớ
Hàng cây kia cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về mơn man nói lời yêu

Xa anh rồi phố vắng cũng quạnh hiu
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê một mình em tư lự
Đếm giọt sầu thánh thót những giọt rơi

Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh những niềm yêu dịu vợi
Anh ở đâu nghe tiếng lòng em gọi
Mong ngậm ngùi về đi hỡi người ơi!

Thơ: Tuyết Vân
Có khi nào anh thấy nhớ em không
Nhớ mùi hương nồng nàn trên mái tóc
Nhớ môi thắm nụ cười vương mắt ngọc
Nhớ lời yêu trong đêm vắng thầm thì

Anh có nhớ lời hẹn đã khắc ghi
Trong vòng tay hai đứa cùng thề ước
Dẫu sau này giữa dòng đời xuôi ngược
Tình đôi mình vẫn chan chứa yêu thương

Nhớ không anh những khoảnh khắc đêm trường
Men tình nhuốm dạ xuyến xao nồng ấm
Anh trao em một tình yêu sâu đậm
Hứa trọn đời luôn giữ mối tình chung !!!

Thơ: Liên Phạm
Đêm nay dưới ánh trăng thơ
Nhớ anh, em cứ thẫn thờ… Ngắm mây.
Dịu dàng, gió thoảng hương bay,
Khiến ong bướm lạ mơ say tháng ngày!

Em gửi nhung nhớ đắm say
Vần thơ dang dở đêm ngày ngóng trông…?
Trời thì đã chuyển sang đông
Còn đâu môi thắm má hồng tuyết sương…

Nhớ sao giọng nói vấn vương,
Nhớ sao những buổi chung đường dưới mưa.
Bây giờ ai đón ai đưa,
Mình em đi sớm về trưa một mình…

Em còn đâu nụ cười xinh,
Cho anh nhìn ngắm, cho tình vấn vương
Đâu còn hình dáng thân thương,
Mình em dưới ánh trăng buồn… Tương tư!

Thơ: Tuyết Vân
Rất nhiều lần em muốn gọi tên anh
Khi con tim bừng lên bao nỗi nhớ
Muốn gửi anh chút tình yêu bé nhỏ
Em giữ hoài sao chẳng thể ngủ yên

Em sợ mình sẽ nhớ mãi không quên
Mối tương tư hằn sâu trong suy nghĩ
Cứ nhủ lòng là phải luôn ý chí
Không yếu mềm khi trở giấc canh thâu

Gió mùa về mang những hạt mưa bay
Hương hoa sứ tỏa mùi đưa thơm ngát
Cho nỗi nhớ lại càng thêm dào dạt
Em rất cần muốn được ở bên anh

Đông tràn về trong khoảng vắng mong manh
Muốn cuộn mình trong vòng tay êm ấm
Muốn được gối lên bờ vai thật rộng
Để cho em thắm lại trái tim nồng !!!!

Thơ: Tùng Trần
Có nỗi nhớ..ta chẳng biết gọi tên
Mà con tim cứ bồng bềnh lơ lững
Dù ai kia đã vô tâm hờ hững
Để một người hồn thơ thẫn ngẩn ngơ

Có nỗi nhớ..mà ta chẳng mong chờ
Bởi vô tình bất ngờ quay trở lại
Bổng xót xa giọt lệ sầu tuôn chảy
Khiến tâm hồn hoang dại dạ sầu vươn

Có nỗi nhớ..mà không thể kiêng cường
Để mạnh mẽ..xem chuyện thường nhân thế
Khi cuộc đời vướn vào dòng dâu bể
Môi mỉm cười nhưng nào dễ nguôi ngoai

Có nỗi nhớ..cứ ngỡ tháng năm dài
Sẽ lãng quên theo ngày ta buông bỏ
Nhưng con tim cứ âm thầm vò võ
Mà vô tình..mắt đỏ giữa canh thâu.

Những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết nồng nàn và cháy bỏng thể hiện một tình yêu sâu đậm, một tình yêu thủy chung. Những bài thơ về nỗi nhớ người yêu cồn cào ruột gan, chỉ mong ngay lúc này có thể ở bên cạnh người ấy, nghe được giọng nói, cảm nhận được hơi ấm từ nụ hôn của người ấy. Những nỗi nhớ da diết trong tình yêu nông nàn nhưng cũng lẻ loi, cô đơn.

Nhường Gối Cho Em

Nhường Gối Cho Em

Nhường Gối Cho Em (Thu Bồn)

Anh nhường chiếc gối cho em
Trắng tinh, mềm dịu trong đêm trăng mờ
Anh nằm gối trọn bài thơ
Nghìn đêm gối súng ước mơ đã từng
Gối đi em những hương rừng
Truông dài, bãi rậm tưng bừng tiếng chim
Em nằm dưới tán rừng lim
Mênh mông bóng tối lặng chìm cỏ cây
Đẹp sao giấc ngủ em say
Ước mơ chắp cánh em bay lên nào
Gối đi em gối cho cao
Gối lên xanh những vì sao lưng trời.

1970

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nhường Gối Cho Em” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

BST 200 bài thơ tình hay lãng mạn nhất dành tặng các cặp đôi

BST 200 bài thơ tình hay lãng mạn nhất dành tặng các cặp đôi là những bài thơ tình vô cùng lãng mạn và ngọt ngào với vô vàn những cung bậc cảm xúc trong tình yêu và cuộc sống. 

Cùng gửi đến người yêu, người tình, những người mà bạn thương yêu bộ sưu tập những bài thơ tình đong đầy cảm xúc này nhé. Cùng cảm nhận những bài thơ tình ngọt ngào này để hiểu hơn về những cảm xúc tình yêu, để yêu và được yêu nhé. 

BST những bài thơ tình hay và lãng mạn nhất trên thế giới hi vọng sẽ mang đến những phút giây thư giãn cho độc giả yêu thơ thú vị nhất. Những bài thơ tình lãng mạn về tình yêu đôi lứa, tình yêu hạnh phúc… thật hay và thật ý nghĩa.

QUAY LẠI ĐI ANH (Benava Avdouraouv – Đức Mẫn dịch)

Này anh hỡi tình em như lửa

Cháy trong tim đau khổ ngày đêm

Trên đường đi em ngó bốn bên

Em chờ đợi mong anh quay lại

Lửa tình nung má em nóng cháy

Lồng ngực đau bởi thức canh trường

Mái tóc dài buông xõa ngang lưng

Như nước mắt cùng người yêu than khóc

Không còn sức để thắng đời cô độc

Ôi! kẻ nào chia cách chúng ta đây?

Anh thấy không khắp nơi hè hội

Quay lại đi người bạn tâm tình!

Kìa bình minh rạng rỡ đang lên

Nọ hoa nở trên từng dốc núi

Giữa đồng cỏ chim ca vời vợi

Nước chia dòng khe lấp ánh pha lê

Sao anh mãi không về ?

Để em buồn đứt ruột

Em nhìn xa xăm

Bao hy vọng héo hon từng phút

Anh thấy không khắp nơi hè hội

Quay lại đi người bạn tâm tình!

Các cô gái khắp nơi

Trong thung lũng vườn hoa ngát

Trò chuyện ồn ào, nói cười không dứt

Từng cặp mắt đen lấp lánh tâm tình

Những búp tay mềm mại tuyệt xinh

Đang âu yếm những chàng trai trẻ

Họ sung sướng, không hề lo nghĩ

Chỉ riêng em đơn lẻ nơi này

Tái tim hồng nhỏ máu giữa ngày vui

Anh thấy không khắp nơi hè hội

Quay lại đi, người bạn tâm tình!

Mái lều em rêu mốc, đứng im

Như sợ bóng núi rừng đe dọa

Dòng lệ em chan hòa máu đỏ

Tình yêu mãnh liệt xé tim đau

Em kiệt sức

Em hòan toàn kiệt sức

Anh không về

Em không sống được đâu

Hay anh mong em phải chết sầu?

Anh đâu phải con người tàn bạo

Anh thấy không khắp nơi hè hội

Quay lại đi người bạn tâm tình!

Tuổi trẻ của em trôi như mây khói mong manh

Hạnh phúc thơ ngây như bụi tàn ảm đạm

Vì khổ đau hồn em tan nát

Như tro tàn em sống cô đơn

Tim tan nát

Máu tuôn ròng rã

Cuộc sông đang trôi

Bên em vội vã

Số phận đau thương như đã định rồi

Không gặp nhau, tan vỡ hết anh ơi

Anh thấy không khắp nơi hè hội

Quay lại đi người bạn tâm tình!

Này vai em như tuyết trắng tinh

Em vẫn lo cho ngày hạnh phúc

Dù khổ đau buồn bực

Đôi môi hồng

Em quyết giữ

Cho anh

Lửa cô đơn vò xé tâm tình

Cứ rực rỡ soi dấu chân anh để lại

Em ngạt thở sống những ngày trống trải

Biết bao giờ đời trở lại bình yên?

Anh thấy không khắp nơi hè hội

Quay lại đi Anh! người bạn tâm tình!

TRIỆU BÔNG HỒNG (Andrei Voznesensky)

Xưa một chàng họa sĩ
Có tranh và có nhà
Bỗng đem lòng yêu quý
Một nàng rất mê hoa

Và chiều lòng người đẹp
Để lấy tiền mua hoa
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy

Sáng hôm sau thức dậy
Nàng nhìn ra lặng người
Tưởng đang mơ vì thấy
Cả một rừng hoa tươi

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
Ai đây chắc rất giàu
Thì thấy chàng họa sĩ
Đang tội nghiệp, cúi đầu

Họ gặp nhau chỉ vậy
Rồi đêm nàng đi xa
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa

Có chàng họa sĩ nọ
Vẫn vợ không, tiền không
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy

Thái Bá Tân dịch.

NHỮNG ĐIỀU BÍ ẨN (Evghenhi Aleksandrovich Evtushenko)

Những bí ẩn của tuổi thơ tan biến
Như những bến bờ sáng sớm mù sương…
Thuở những Tônhia, Tanhia duyên dáng
Bí ẩn đi nhón gót giữa sân trường!

Bí ẩn những vì sao, bí ẩn bao loài thú,
Gốc liễu khác thường ư? Vì một đám côn trùng
Và cánh cửa bí ẩn kêu cọt kẹt
Chỉ riêng ở tuổi thơ, cánh cửa mới lạ lùng

Những kỳ quan toả xa trên khắp miền thế giới
Như những quả bóng màu, không biết thổi từ đâu
Cứ liên tiếp nhả ra từ miệng nhà ảo thuật
Làm đám trẻ mê đi khi chứng kiến phép màu.

Và đôi bạn gái trai, lướt trên băng bí ẩn.
Chợt áp mặt vào nhau, khẽ bí ẩn thầm thì,
Tay vừa khẽ chạm tay đã như luồng điện giật
Vừa rụt rè, vừa nóng hổi, say mê…

Ấy thế rồi tuổi trưởng thành vụt đến
Tấm áo cũ vẫn choàng, giờ rách hết còn đâu?
Và tất cả mọi phép màu phù thuỷ
Đều vụt bỏ rơi ta, về với lứa em sau!

Bí ẩn quên ta rồi, ta lớn rồi phải khác.
Các vị phù thuỷ ơi, sao ác nghiệt quá chừng!
Tuyết vẫn tuyết rơi trên vai như trước
Nhưng rơi thế rồi thôi, chẳng một chút động lòng.

Những quả bóng nhiều màu từ miệng nhà ảo thuật
Chẳng hồi hộp nữa rồi, buồn chán biết bao nhiêu!
Bao người khác quanh ta chẳng làm ta háo hức
Và họ cũng nhìn ta thô thiển, sỗ sàng theo!

Nếu ta lại bắt tay, hay vô tình khẽ chạm
Thì có gì đâu, cũng chỉ giống tay mình!
Rất đơn giản là tay, nào có gì bí ẩn,
Nào còn lại gì đâu những cảm giác si tình!

Bí ẩn rất đơn sơ nhưng vẫn cần bí ẩn,
Dù ít dù nhiều, xin trả lại cho ta…
Bí ẩn rất lặng yên, rụt rè và nhút nhát,
Bí ẩn đi chân trần, mảnh dẻ, đã bay xa!

TIẾNG SÉT TÌNH YÊU (Wislawa Szymborska)

Cả hai người đều tin tưởng
rằng đam mê bất chợt đính kết họ với nhau
Niềm tin ấy tuyệt đẹp
nhưng sự bất tất cũng đẹp kém gì đâu

Họ tin chắc họ chưa từng chạm mặt
chẳng có gì chung chia sẻ giữa hai người
Nhưng có thể họ đã triệu lần lướt qua nhau trên đường phố
hay một cầu thang, một hành lang nhưng chẳng nói một lời

Tôi muốn hỏi họ có nhớ chăng
một thoáng mắt nhìn nhau trong cánh cửa quay
hay giữa đám đông buột một lời xin lỗi
hay cộc lốc “nhầm số rồi” trong điện thoại
nhưng tôi biết
họ chẳng hề nhớ đâu

Họ sẽ ngạc nhiên rất đỗi
nếu tôi bảo họ rằng
Số Phận đùa bỡn họ đã nhiều năm

Nhưng chưa vội trở thành Định Mệnh
nên cứ kéo họ gần nhau rồi lại tách nhau ra
lại có lúc giả vờ chặn lối
nén một tiếng cười
rồi vụt tránh xa

Đã có nhiều dấu hiệu
dù họ không nhận ra.
Có lẽ ba năm trước
hoặc Thứ Ba vừa qua

Một chiếc lá vu vơ khẽ lướt
từ vai rồi lại đậu sang vai?
Một vật đánh rơi rồi lại nhặt.
Biết đâu đấy là trái banh từng biến mất
trong lùm cây tuổi thơ xa rồi

Có khi nắm cửa và chuông cửa
trong cùng một cái chạm tay.
Những chiếc va li xếp kề sau khi gửi.
Hay họ mơ cùng giấc mơ một đêm nào, có lẽ
để rồi mở mắt giấc mơ bay.

Mọi sự khởi đầu
thật ra chỉ là tiếp nối
cuốn sách cuộc đời
luôn được dở lưng chừng.

Đôi Dép (Nguyễn Trung Kiên)

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!

Em Bảo Anh Đi Đi (Armenia Silva Kaputikian)

“Em bảo anh đi đi,
Sao anh không đứng lại?
Em bảo anh đừng đợi,
Sao anh lại về ngay?

Ôi lời nói gió bay,
Đôi mắt huyền đẫm lệ.
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em?”

TAM GIÁC MUÔN ĐỜI (Đitơlépven (Đan Mạch)

Trên con đưòng tôi đi
Có hai người đã tới
Một người rất yêu tôi
Còn tôi yêu người khác.

Người sống trong khao khát
Trong những giấc mơ tôi
Người kia đứng hững hờ
Trước cửa lòng khép chặt.

Người bắt máu tôi hát
Tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường
Bóp mộng lòng tôi nát.

Người cho tôi hạnh phúc
Luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời
Không đem gì đền đáp.

Hai người ấy trong đời
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm có một lần
Họ trùng nhau làm một.

Hi vọng với những ai yêu thích thơ tình, yêu thích sự mượt mà và trong trẻo của những vần thơ tình sau khi cảm nhận bộ sưu tập những bài thơ tình hay và lãng mạn dành tặng các cặp đôi sẽ có những phút giây trải lòng mình, thể hiện tâm hồn mình vào thơ để giúp người ấy hiểu và chấp nhận tình yêu của bạn.

Dặn con

Dặn con

Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn

Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào

Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán

Mình tạm gọi là no ấm
Ai biết cơ trời vần xoay
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này…

Cửa Lục Thủy 13.11.1991

XIN ĐỪNG TÌM NHAU

XIN ĐỪNG TÌM NHAU

Bây giờ người nói yêu tôi
Nhưng sao lúc trước ..nói rồi chẳng thương
Bỏ ai lẻ bóng một đường
Bước lên thuyền mới uyên ương với người

Dù rằng miệng nói vui tươi
Để anh hạnh phúc bên người đã yêu
Em đây mong nhớ thật nhiều
Cũng đành nuốt lệ cô liêu một Mình

Thương hoài mắt ngọc ngà xinh
Vì người lệ đổ ..riêng Mình đắng cay
Lúc xưa chẳng chịu dãi bày
Đến khi ngỏ ý… nắm tay muộn màng

Thôi thì kỉ niệm sang trang
Để anh vui vẻ bên nàng nhé anh
Duyên kia chẳng được duyên lành
Biết rằng có cũng mong manh vậy mà

Xin đừng hoài giữ xót xa
Mình không duyên nợ.. thôi là người dưng
ĐƠN PHƯƠNG thì nhỏ đã từng
Bây giờ chỉ muốn” xin đừng nhớ nhau “

Cành hoa nay nở không màu
Vì lòng thiếu nữ.. buồn đau héo buồn
Ai đành gieo nhớ lệ tuôn
Ai đem nước mắt xen luồn vào tim

Nuốt cơn nuối tiếc đau ghìm
Thả Tình chôn chặt đành ghim đáy lòng
Bây chừ bỏ hết ước mong
Chúc anh hạnh phúc thê phòng ấm êm.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Trái Cấm

Trái Cấm

Trái Cấm (Vũ Hoàng Chương)

Ai khóc thầm trong giọt lệ nâu?
Ý thơm ngùi rạn trái tim nhầu
Canh khuya thổn thức giờ siêu thoát
Ngọn bấc hồng tươi lửa vạc dầu.

Hỏa thiêu quằn quại má huyền nhung.
Giác ngộ – lòng say chợt não nùng:
Em đã vì Thơ đêm Sáng Tạo
Dâng mình cho nhạc vút tiên cung!

Héo hắt màu da mượt thẫm dần
Ôi – Nàng hiển hiện dáng siêu chân!
Luồng hương mê hoặc ôm vòng khói
Góp bụi hư vô dựng tháp thần…

Trái Cấm thu hình nở cánh xanh;
Biển trăng vừa nứt khối âm thanh
Tâm tư ngọt lịm môi còn đắng
Vị hỗn mang xưa giọt suối lành.

Siêu thoát về đâu? Sáng tạo gì?
Ta tìm ta thuở mới ra đi…
Nàng ôi – một thoáng đêm gần gũi,
Hồn biếc sơ khai tóc dị kỳ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trái Cấm” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Trời Một Phương (1962), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đời mệt, em cũng mệt

Mỗi năm rằm tháng bảy
Trước ngõ đều xôn xao
Chuyện cô hồn dã quỷ
Tán nhau như thế nào?

Em thì nào có chuyện
Ra hóng ở “miệng làng?”
Mở phim Hàn nhiều tập
Tự dưng thành “gái ngoan”

Đời mệt, em cũng mệt
Tin chi chuyện cuộc đời
Ngày mai còn chưa biết
Sống hay còn ai ơi!

Đời mệt, em cũng mệt
Nên thôi, em chớ lo
Chồng không, ghệ chưa có
Ở đó lo mai này.

Đời mệt, em cũng mệt
Ngủ đủ, mai đi làm
Không làm thì ăn cám
Lấy gì mà khoe khoang!

Thúy Nhân

Bài thơ mực tím

Bài thơ mực tím

Tác giả: Đỗ Quang Vinh

Nhắc anh ngoảnh lại đằng sau ấy
Mười hai năm – áo trắng sân trường
Màu hoa – không phải – màu lửa cháy
Nhưng làm sao đốt được nhớ thương?

Ơi bàn học cũ gần cửa sổ
Giờ văn thơ thẩn ngó ra đường
Ngóng ai? Ai ngóng? Dài thêm cổ
Mà hồn bay bổng tựa khói sương

Mùa thi chẳng kịp trao lời hứa
Mười hai năm ấy ngắn hay dài
Chẳng biết sẽ buồn hay vui nữa
Năm học cuối cùng ai tiễn ai?

Hình như, có lẽ chưa thì phải
Có lẽ, hình như đến chục lần
“Quân tử nhất ngôn quân tử dại”
Đôi khi muốn nói đại cho rồi

Cuối cùng chẳng biết ai có lỗi
Không lẽ trách oan cái cổng trường
Khiến anh hồi hộp, anh bối rối
Cất lời bày tỏ… kém văn chương.

Như chim tung cánh về khắp chốn
Thầy xa bạn cũng biệt phương nào
Tuổi đời chồng chất càng bận rộn
Vẫn dành một góc nhớ về nhau

Giờ trang lưu bút ngày xưa ấy
Hiện bao khuôn mặt tháng năm dài…
Bài thơ nắn nót buồn trên giấy
Đến giờ mực tím vẫn chưa phai.

Hồn Xa

Hồn Xa

Hồn Xa (Huy Cận)

Thuở xưa, Chức Nữ buồn sông Ngân
Có kẻ ngồi thương ở dưới trần
Chạnh nỗi tương tư khôn dãi tỏ
Muôn sao bàng bạc sầu không gian

Từ buổi Tiên đi sầu cũng nhỏ
Nhân gian thôi nhớ chuyện trên trời
đại bàng vỗ cánh muôn năm trước
Ai biết trời xua rộng mấy khơi

Bích Câu đâu nửa bóng chàng Uyên
Sông núi thô sơ bặt tiếng huyền
Có lẽ hồn ta không đẹp nữa
Nét thần thôi hoạ bức thiên duyên

Giấc mộng Minh Hoàng không trở lại
Trăng ơi! Ai chép nhại Nghê Thường ?
Cõi đời cúi mặt quên xa biếc
Đi hết thời gian không nhớ thương.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hồn Xa” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Lửa Thiêng (1940), danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tản mạn nước

Tản mạn nước

Nước biết dài theo sông
Nước biết rộng theo biển
Nước biết làm sóng vỗ tới chân trời
Sương đêm treo lửng mặt trời cành mai

Giếng cha đào thủa một hai
Dây gàu nối mãi cho dài vấn vương
Mẹ nằm chỗ ướt canh sương
Chỗ khô lót tiếng ru nhường con thơ

Bến nào không bến đợi chờ
Sông nào chẳng tắm giấc mơ nổi chìm
Đầu nguồn nước nặng tiếng chim
Cuối sông nước nặng nỗi niềm phù sa

Mưa rơi từ thủa rất xa
Hoa cau mẹ hứng cho ta nặng tình
Ra sông sóng nước chùng chình
Muốn sang sao vượt được mình thì sang

Nợ trăng thì trả tiếng đàn
Nợ biển thì trả chớp ngàn ngang mây…