Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 19/02/2026

Ai ơi ! Cạn lội sâu dò
Bâng khuâng nhớ bạn kêu đò chẳng thưa

Men tình - Lê Tâm Phương Quán

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 19/02/2026

Người đã hạnh phúc chưa?

Ta đâu biết người yêu ai thật dạ
Trái tim ta hoá đá tự lâu rồi
Thương người đó rồi nhận về gian dối
Từ bây giờ ta giữ trái tim côi.

Ta vẫn biết thương người ta không hối
Chỉ chính ta có tội với tim mình
Ta đã hứa yêu người không toan tính
Nỗi đau này ta đóng chặt im thinh.

Ta gột rửa cho mình tròn Tâm_Tín
Mỗi bước chân thanh tịnh giữa cõi trần
Đời xô ngã bao lần không hề hấn
Chọn chân thành ta chẳng chút phân vân

Vui bên ấy thôi người đừng vương vấn
Gửi đến ta chút thương hại duyên thừa
Ta ngày ấy đã hằn sâu vết cứa
Để bây giờ ta mạnh mẽ hơn xưa.

Hãy thật lòng: người đã hạnh phúc chưa?

Nga Trần

Top 10 Bài thơ hay của nhà bác học Lê Quí Đôn

Top 10 Bài thơ hay của nhà bác học Lê Quí Đôn

Lê Quý Đôn (1726–1784), tên thuở nhỏ là Lê Danh Phương, tự Doãn Hậu, hiệu Quế Đường là vị quan thời Lê trung hưng, cũng là nhà thơ, và được mệnh danh là “nhà bác học lớn của Việt Nam trong thời phong kiến”. Ở thế kỷ 18, các tri thức văn hóa, khoa học của dân tộc được tích lũy hàng ngàn năm tới nay đã ở vào giai đoạn súc tích, tiến đến trình độ phải hệ thống, phân loại. Thực tế khách quan này đòi hỏi phải có những bộ óc bách khoa, Lê Quý Đôn với học vấn uyên bác của mình đã trở thành người “tập đại hành” mọi tri thức của thời đại. Có thể nói, toàn bộ những tri thức cao nhất ở thế kỷ thứ 18 của nước ta đều được bao quát vào trong các tác phẩm của ông. Tác phẩm của ông như cái mốc lớn đánh dấu thành tựu văn hóa của cả một thời đại với tất cả những ưu điểm cùng nhược điểm của nó. Tác phẩm của Lê Quý Đôn thống kê có tới 40 bộ, bao gồm hàng trăm quyển, nhưng một số bị thất lạc. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Rắn đầu rắn cổ

Rắn đầu rắn cổ

Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà!
Rắn đầu biếng học quyết không tha.
Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ,
Nay thét mai gầm rát cổ cha.
Ráo mép chỉ quen tuồng lếu láo,
Lằn lưng chẳng khỏi vết roi da.
Từ nay Trâu Lỗ xin siêng học,
Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia!

Lời bình:

Tương truyền, một viên quan thượng thư tới nhà ông Lê Trọng Thứ, gặp Lê Quý Đôn ở dọc đường, Lê Quý Đôn trót thất lễ. Khi tới nhà, Lê Trọng Thứ gọi con ra trách mắng và đánh đòn. Quan thượng thư thấy ông thông minh nên đã xin tha cho ông với điều kiện phải ứng khẩu một bài thơ tạ tội. Cậu xin quan ra đầu đề. Quan nói: phụ thân cậu đã bảo cậu “rắn đầu rắn cổ”, cậu cứ lấy đó làm đề bài. Cậu ngẫm nghĩ một chốc rồi đọc bài thơ trên.

Đề bài là do quan đặt ra, ý nói cậu bé cứng đầu, lười học. Vậy mà Lê Quý Đôn đã tài tình sử dụng từ “rắn” để ghép vào trong nội dung các câu thơ của mình; rắn liu điu, rắn đầu, rắn hổ lửa, rắn mai gầm, rắn ráo, rắn thằn lằn, rắn hổ trâu, rắn hổ mang và ví mình như Khổng Tử – Mạnh Tử (từ nay Trâu Lỗ xin siêng học). Quan hết sức thán phục.

Bài thơ: Mẹ ơi con muốn lấy chồng

Mẹ ơi con muốn lấy chồng

(Hạn vần: Gái tơ mà đã ngứa nghề sớm sao)

Bài thơ: Cổ Lộng thành (Thành Cổ Lộng)

Cổ Lộng thành

Vạn vật suy di tứ bách thu
Qua đằng đậu mạn phóng xuân nhu
Bích ba dĩ tẩy Trần vương hận
Thanh thảo nan già Mộc Thạnh tu
Hoàng độc vũ dư canh cổ kiếm
Hàn cầm nguyệt hạ táo tàn lâu
Phong cương hà sự cân khai thác?
Nghiêu Thuấn đương niên chỉ cửu châu!

Thành Cổ Lộng do Mộc Thạnh, tướng nhà Minh xây ở Ninh Bình.

Bài thơ: Đề Từ Thức động

Đề Từ Thức động

Văn đạo thần tiên sự diểu mang,
Bích Đào động khẩu thái hoang lương.
Càn khôn nhất hạt cùng Từ Thức,
Vân thuỷ song nga lão Giáng Hương.
Thạch động hữu thanh khao hiểu nguyệt,
Diêm điền vô vị nát thu sương.
Thế nhân khổ tác Thiên Thai mộng,
Thuỳ thức Thiên Thai diệc hí trường.

Dịch nghĩa

Nghe nói chuyện thần tiên là mơ mộng
Cửa động Bích Đào nay thật hoang lương
Từ Thức chỉ mặc áo vải thô đi tìm tiên khắp trời đất
Ở cảnh mây nước, hai mắt Giáng Hương mong (Từ Thức) đến già
Trăng gần sáng, nghe trong động đá, như có tiếng gõ kêu
Giọt sương thu thấm bãi muối, muối thành nhạt
Nhiều người cho rằng Từ Thức gặp tiên cũng như chuyện (Lưu Nguyễn) vào Thiên Thai
Nhưng ai ngờ Thiên Thai chỉ là một câu chuyện đùa

Lời bình:

Động Từ Thức còn gọi là động Bích Đào, thuộc địa phận xã Nga Thiện, huyện Nga Sơn, Thanh Hoá, là một cảnh đẹp nổi tiếng của nước ta, có liên quan đến câu chuyện Từ Thức gặp tiên chép trong Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ. Hiện nay còn thấy hai bài thơ chữ Hán khắc trên vách động, một bài của Lê Quý Đôn được người sau cho khắc trên phiến đá dựng trong cửa động vào năm 1905, và một của chúa Trịnh Sâm đề năm 1771.

Bài thơ: Gia Cát Lượng

Gia Cát Lượng

Bài thơ: Dũng Liệt giang thượng

Dũng Liệt giang thượng

Qun đạo tuỳ giang chuyển phục oanh
Khinh phong phất lãng bích văn sinh
Dao dao Tam Đảo ngang thiên tập
Phủ thị quần sơn tự tống nghinh

Dịch nghĩa

Đường cái quan theo sông uốn khúc quanh co
Gió nhẹ phảy sóng lên, nảy sinh những vệt xanh biếc
Xa xa núi Tam Đảo đứng chọc trời
Cúi nhìn các hòn núi khác như tiễn đưa đón rước

Bài thơ: Độ Lương Phúc tiểu giang

Độ Lương Phúc tiểu giang

Tiểu giang hoành nhập Nguyệt giang lưu
Nhất loát mao am cổ độ đầu
Thiên khoát vân bình thu sắc động
Đường đường Tam Đảo nhãn tiền thu

Dịch nghĩa

Con sông nhỏ chảy ngang vào dòng sông Nguyệt
Một túp am tranh ở đầu bến đò xưa
Trời rộng, mây yên, sắc thu rung động
Núi Tam Đảo đồ sộ như thu gọn ở trước mắt

Sông Lương Phúc: Con sông nhỏ thuộc huyện Thiên Phúc, TP Bắc Ninh.
Nguồn: Thơ Lê Quý Đôn (Tuyển một số bài trong Quế Đường thi tập), Ty Thông tin văn hoá Thái Bình, 1976

Bài thơ: Gia Cát Lượng

Gia Cát Lượng

Long cương nằm khểnh hát nghêu ngao,
Vì cảm ơn sâu biết tính sao!
Hai biểu ra quân lòng đã tỏ,
Tám đồ bày trận giá càng cao.
Tam phân gặp buổi đương tranh vạc,
Ngũ trượng ngờ đâu bỗng tối sao.
Miếu cũ ngày nay qua tới đó,
Tấc lòng khởi kính biết là bao!

Nguồn: Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004

Bài thơ: Du Bích Đào động

Du Bích Đào động

Bài thơ: Trú Hoà Lạc

Trú Hoà Lạc

Dao dao chỉ viễn thôn
Xuất hiểm đắc bình nguyên
Dịch đạo đa mao ốc
Nhân gia bán trúc phiên
Sơ lâm hoàn quyện điểu
Tiễu bích há hàn viên
Bưu đệ niên niên khổ
Dân tình bất nhẫn ngôn

Dịch nghĩa

Xa xa trỏ vào thôn xóm phía đằng xa
Ra khỏi nơi hiểm trở đến được nơi đồng bằng
Trên đường trạm có nhiều nhà lợp tranh
Nhà người ta phần nửa là dậu trúc
Con chim mệt mỏi bay về khu rừng thưa
Con vượn lạnh lùng từ vách đá cheo leo bước xuống
Hằng năm khổ vì chuyển đệ bưu tín
Tình dân thật chẳng nỡ nói ra

Nguồn: Thơ Lê Quý Đôn (Tuyển một số bài trong Quế Đường thi tập), Ty Thông tin văn hoá Thái Bình, 1976

Quan niệm về thơ của Lê Quý Đôn được tổng hợp lại như sau: “Làm thơ có 3 điểm chính: một là tình, hai là cảnh, ba là việc. Tiếng sáo thiên nhiên kêu ở trong lòng mà động vào máy tình; thị giác tiếp xúc với ngoài, cảnh động vào ý, dựa cổ mà chứng kim, chép việc thuật chuyện, thu lãm lấy tinh thần… đại để không ngoài ba điểm ấy”.

Tổng hợp 10 những bản tình ca đi cùng năm tháng hot nhất

Tổng hợp 10 những bản tình ca đi cùng năm tháng hot nhất

1 Tình Ca Đi Cùng Năm Tháng – Zing MP3

Tình Ca Đi Cùng Năm Tháng - Zing MP3
  • Tác giả: zingmp3.vn
  • Ngày đăng: 09/13/2022
  • Đánh giá: 3 (912 vote)
  • Tóm tắt: Album Tình Ca Đi Cùng Năm Tháng Album là tuyển tập các ca khúc trữ tình nổi tiếng một thời như: Em Vẫn Đợi Anh Về, Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay, Lời Tỏ Tình …

2 Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng – V.A – Nhac.vn

Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng - V.A - Nhac.vn
  • Tác giả: nhac.vn
  • Ngày đăng: 06/01/2022
  • Đánh giá: 3.5 (814 vote)
  • Tóm tắt: Nghe Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng hay, chất lượng cao. Tải Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng mp3, lyrics, miễn phí tại Nhac.vn.

3 Bài ca đi cùng năm tháng

Bài ca đi cùng năm tháng
  • Tác giả: bcdcnt.net
  • Ngày đăng: 05/09/2022
  • Đánh giá: 3 (818 vote)
  • Tóm tắt: Những bài ca đi cùng năm tháng bất hủ vượt thời gian, sống mãi cùng năm tháng, được nhiều thế hệ yêu thích.

4 Những bài ca đi cùng năm tháng – Đang Cập Nhật | Playlist …

  • Tác giả: www.nhaccuatui.com
  • Ngày đăng: 03/28/2022
  • Đánh giá: 4 (920 vote)
  • Tóm tắt: 1. Em Vẫn Đợi Anh Về – Thanh Hoa (NSND) · 2. Cùng Hành Quân Giữa Mùa Xuân – Thanh Hoa (NSND) · 3. Chín Bậc Tình Yêu – Thu Thủy · 4. Rừng xanh vang tiếng Ta Lư – …

5 Vang mãi bản tình ca

Vang mãi bản tình ca
  • Tác giả: bcdcnt.net
  • Ngày đăng: 04/27/2022
  • Đánh giá: 4 (632 vote)
  • Tóm tắt: Jun 30, 2011 … Những bài ca đi cùng năm tháng bất hủ vượt thời gian, sống mãi cùng năm tháng, được nhiều thế hệ yêu thích.

6 “Bài ca đi cùng năm tháng”

“Bài ca đi cùng năm tháng”
  • Tác giả: dangcongsan.vn
  • Ngày đăng: 08/05/2022
  • Đánh giá: 4 (755 vote)
  • Tóm tắt: Aug 14, 2022 … là tình cảm đặc biệt mà thế hệ những người yêu nhạc Việt Nam dành cho NSND Quang Thọ, NSND Trung Đức, NSND Thanh Hoa, NSND Thái Bảo, NSƯT Việt …

7 Tin tức YOURDAY

Tin tức YOURDAY
  • Tác giả: yourday.vn
  • Ngày đăng: 11/24/2022
  • Đánh giá: 3.5 (811 vote)
  • Tóm tắt: NHỮNG BẢN TÌNH CA TIẾNG VIỆT DÀNH CHO ĐÁM CƯỚI ĐI CÙNG NĂM THÁNG. Cơn mưa tình yêu. Hà Anh Tuấn và Phương Linh đã từng song ca nhiều ca khúc thành công nhờ vào …

8 Bản tình ca Hoàng Việt – Văn hóa – Nghệ thuật – Báo điện tử Lâm …

Bản tình ca Hoàng Việt - Văn hóa - Nghệ thuật - Báo điện tử Lâm ...
  • Tác giả: baolamdong.vn
  • Ngày đăng: 01/21/2022
  • Đánh giá: 3 (865 vote)
  • Tóm tắt: Dec 1, 2010 … Có những bài hát mãi đi cùng năm tháng, và có những con người như một bản tình ca. Nhạc sĩ Hoàng Việt (sinh ngày 28 tháng 2 năm 1928 tại Chợ …

9 “Mùa hoa cải” – bản tình ca của người lính đi cùng năm tháng

“Mùa hoa cải” - bản tình ca của người lính đi cùng năm tháng
  • Tác giả: www.nhandaoonline.vn
  • Ngày đăng: 06/30/2022
  • Đánh giá: 5 (889 vote)
  • Tóm tắt: Aug 25, 2022 … Tìm mộ liệt sĩ là một chính sách nhân đạo của Đảng và Nhà nước, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn” đền ơn đáp nghĩa những người đã hy …

10 ‘Bài ca đi cùng năm tháng’: Quy tụ hàng loạt các giọng hát ‘gạo cội …

'Bài ca đi cùng năm tháng': Quy tụ hàng loạt các giọng hát 'gạo cội ...
  • Tác giả: www.vietnamplus.vn
  • Ngày đăng: 04/07/2022
  • Đánh giá: 3 (861 vote)
  • Tóm tắt: Aug 5, 2022 … “Chiến tranh đã lùi xa nhưng những bản tình ca vẫn ngân vang suốt hành trình cuộc sống. Những ca khúc ấy đã kết nối quá khứ, hiện tại và tương …

Nhà tôi

Nhà tôi

Tác giả: Lâm Hảo Dũng

Ơi những ngày xưa dưới mái nhà
Mẹ ngồi lựa thóc ngắm mây xa
Những lo mưa sớm bên đồng nội
Làm mất màu tươi mấy gốc cà

Xanh ngắt một màu bên liếp rẫy
Giàn dưa leo sớm bỏ vòi cong
Còn ghen đậu đũa vừa đơm trái
Hay lũ rau thơm đám cúc tần

Có mấy hàng cau nhỏ thế thôi
Mẹ thường nhắc nhở những khi vui
Một mai đám cưới không lo thiếu
Trầu tốt cau ngon thuốc đượm mùi

Đây đống rơm khô dưới gốc gòn
(Là nơi tôi rải mộng lang thang)
Chờ em từ thuở con trăng tối
Cho đến trăng đầy em mới sang

Thèm quá nồi canh chua cá lóc
Chút bông so đũa cọng rau non
Ai lên phố thị mà không nhớ?
Mùi vị dưa nồng điên điển thơm

Mười mấy năm rồi đi biệt xứ
Nhà tôi còn đó mẹ tôi không?
Nghe thương những cánh chim tu hú
Mãi gọi bên sông điệp khúc buồn.

Nhà thơ Nam Trân và trọn bộ những bài thơ dịch đặc sắc nhất phần 3

春眠不覺曉,
處處聞啼鳥。
夜來風雨聲,
花落知多少?

Xuân hiểu

Xuân miên bất giác hiểu,
Xứ xứ văn đề điểu.
Dạ lai phong vũ thanh,
Hoa lạc tri đa thiểu?

Dịch nghĩa

Say sưa giấc xuân không biết trời đã sáng
Khắp nơi vang lên tiếng chim hót
Đêm qua có tiếng gió và mưa
Hoa rụng không biết bao nhiêu?

Dịch

Giấc xuân, sáng chẳng biết,
Khắp nơi chim ríu rít.
Đêm nghe tiếng gió mưa,
Hoa rụng nhiều hay ít?

松風水月明,
無影亦無形。
色身這個是,
空空尋響聲。

Tầm hưởng

Tùng phong thuỷ nguyệt minh,
Vô ảnh diệc vô hình.
Sắc thân giá cá thị,
Không không tầm hưởng thanh.

Dịch nghĩa

Gió giật cành thông, trăng sáng dưới nước,
Không có bóng, cũng không có hình.
Sắc thân cũng như thế,
(Muốn tìm nó như) tìm tiếng vang trong hư không.

Dịch

Gió cành thông, lòng sông trăng sáng,
Bóng cũng không, hình dáng cũng không.
Sắc thân, thân sắc đều không,
Như tìm tiếng dội trong vòng hư vô.

一把青秧趁手青,
輕煙漠漠雨冥冥。
東風染盡三千頃,
白鷺飛來無處停。

Hoành Khê Đường xuân hiểu

Nhất bả thanh ương sấn thủ thanh,
Khinh yên mạc mạc vũ minh minh.
Đông phong nhiễm tận tam thiên khoảnh,
Bạch lộ phi lai vô xứ đình.

Dịch

Mạ cấy vừa xong, bén rễ mau,
Mưa bay mờ mịt, khói phô màu.
Gió xuân nhuộm biếc ba nghìn khoảnh,
Cò trắng bay về biết đỗ đâu.

誰知苦貧夫,
家有愁怨妻。
請君聽其詞,
能不為酸淒。
所憐抱中兒,
不如山下麑。
空念庭前地,
化為人吏蹊。
出門望山澤,
回頭心復迷。
何時見府主,
長跪向之啼。

Hệ nhạc phủ kỳ 6 – Bần phụ từ

Thuỳ tri khổ bần phu,
Gia hữu sầu oán thê.
Thỉnh quân thính kỳ từ,
Năng bất vị toan tê.
Sở liên bão trung nhi,
Bất như sơn hạ nghê.
Không niệm đình tiền địa,
Hoá vi nhân lại khê.
Xuất môn vọng sơn trạch,
Hồi đầu tâm phục mê.
Hà thời kiến phủ chủ,
Trường quỵ hướng chi đề.

Dịch

Khổ người nghèo, ai biết ?
Vợ nhà sầu oán luôn.
Ngài hãy nghe chị nói,
Lòng sẽ thấy đau buồn:
“Ôi! đứa bé ẵm ngửa,
Không bằng chú nai con.
Miếng đất vườn nhà ở,
Bọn lại giẫm đến mòn.
Ra cổng trông đầm núi,
Ngoảnh mặt như mất hồn.
Bao giờ gặp quan phủ,
Quỳ xuống kể nguồn cơn!”

怒發衝冠,
憑欄處、
瀟瀟雨歇。
抬望眼、
仰天長嘯,
壯懷激烈。
三十功名塵與土,
八千里路雲和月。
莫等閑、白了少年頭,
空悲切。
靖康恥,
猶未雪。
臣子恨,
何時滅!
駕長車,
踏破賀蘭山缺。
壯志飢餐胡虜肉,
笑談渴飲匈奴血。
待從頭、收拾舊山河,
朝天闕。

Mãn giang hồng

Nộ phát xung quan,
Bằng lan xứ,
Tiêu tiêu vũ yết.
Đài vọng nhãn,
Ngưỡng thiên trường khiếu,
Tráng hoài khích liệt.
Tam thập công danh trần dữ thổ,
Bát thiên lý lộ vân hoà nguyệt.
Mạc đẳng nhàn, bạch liễu thiếu niên đầu,
Không bi thiết.
Tĩnh Khang sỉ,
Do vị tuyết.
Thần tử hận,
Hà thời diệt!
Giá trường xa,
Đạp phá Hạ Lan sơn khuyết.
Tráng chí cơ xan Hồ lỗ nhục,
Tiếu đàm khát ẩm Hung Nô huyết.
Đãi tòng đầu, thu thập cựu sơn hà,
Triều thiên khuyết.

Dịch

Tóc dựng mái đầu,
Lan can đứng tựa,
Trận mưa vừa dứt.
Ngóng trời xa,
Uất hận kêu dài.
Hùng tâm khích liệt,
Ba mươi tuổi cát bụi công danh,
Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt.
Chớ lỏng lơi nữa kẻo bạc đầu,
Ích gì rên xiết.
Mối nhục Tĩnh Khang,
Chưa gội hết.
Hận thù này,
Bao giờ mới diệt.
Cưỡi cỗ binh xa,
Dẫm Hạ Lan nát bét.
Đói, vùng lên ăn thịt giặc Hồ,
Khát, cười chém Hung Nô uống huyết.
Rồi đây dành lại cả giang san,
Về chầu cửa khuyết.

故園東望路漫漫,
雙袖龍鐘淚不乾。
馬上相逢無紙筆,
憑君傳語報平安。

Phùng nhập kinh sứ

Cố viên đông vọng lộ man man,
Song tụ long chung lệ bất can.
Mã thượng tương phùng vô chỉ bút,
Bằng quân truyền ngữ báo bình an.

Dịch nghĩa

Ngóng về hướng đông nơi quê nhà, đường dài hun hút,
Hai tay áo đầm đìa nước mắt không khô.
Ở trên lưng ngựa gặp nhau, không có sẵn giấy bút,
Nhờ anh gửi lời nhắn tin báo rằng tôi vẫn được bình yên.

Dịch

Quê nhà xa tít ngoái trông sang,
Áo thõng hai tay lệ chảy dàn.
Trên ngựa gặp nhau không giấy bút,
Nhờ anh nhắn hộ tớ bình an.

君不見
走馬川行雪海邊,
平沙莽莽黃入天。
輪台九月風夜吼,
一川碎石大如鬥,
隨風滿地石亂走。
匈奴草黃馬正肥,
金山西見煙塵飛,
漢家大將西出師。
將軍金甲夜不脫,
半夜軍行戈相撥,
風頭如刀面如割。
馬毛帶雪汗氣蒸,
五花連錢旋作冰,
幕中草檄硯水凝。
虜騎聞之應膽懾,
料知短兵不敢接,
車師西門佇獻捷。

Tẩu Mã xuyên hành, phụng tống Phong đại phu tây chinh

Quân bất kiến:
Tẩu Mã xuyên hành tuyết hải biên,
Bình sa mãng mãng hoàng nhập thiên.
Luân Đài cửu nguyệt phong dạ hống,
Nhất xuyên toái thạch đại như đấu,
Tuỳ phong mãn địa thạch loạn tẩu.
Hung Nô thảo hoàng mã chính phì,
Kim Sơn tây kiến yên trần phi,
Hán gia đại tướng tây xuất sư.
Tướng quân kim giáp dạ bất thoát,
Bán dạ quân hành qua tương bát,
Phong đầu như đao diện như cát.
Mã mao đới tuyết hãn khí chưng,
Ngũ hoa liên tiền tuyền tác băng,
Mạc trung thảo hịch nghiễn thuỷ ngưng.
Lỗ kỵ văn chi ưng đảm nhiếp,
Liệu tri đoản binh bất cảm tiếp,
Xa Sư tây môn trữ hiến tiệp.

Dịch nghĩa

Bạn thấy không:
Sông Tẩu Mã chảy bên biển tuyết
Cát phẳng mênh mông vàng tới chân trời
Ở Luân Đài tháng 9 gió hú suốt đêm
Trong dòng sông, đá bể ra to như những cái đấu
Theo luồng gió đá nằm la liệt khắp nơi
Hung Nô cỏ vàng ngựa no béo
Từ Kim Sơn nhìn phía tây thấy bụi khói bay
Tướng Hán đem quân về phía tây
Mặc áo giáp suốt đêm không cởi
Hành quân ban đêm gươm đao va chạm nhau
Gió thổi như dao, mặt như bị cắt ra
Lông ngựa đầy tuyết mồ hôi bốc lên
Ngựa ngũ hoa đốm đồng tiền như bị đóng băng
Viết hịch trong trướng nước đông lại trong bình mực
Quân kỵ của Hồ Lỗ nghe vậy đã sợ khiếp
Liệu biết quân mình là đoản binh không dám tiếp đánh
Ở cửa tây thành Xa Sư chờ tin thắng trận báo về.

Dịch

Người thấy chăng:
Tẩu Mã Xuyên biển tuyết ngời,
Cát vàng bát ngát tận chân trời?
Luân Đài tháng chín gió đêm rú,
Lòng sông, đá vụn to như đấu,
Gió đẩy chạy bừa khắp trong xứ.
Hung Nô cỏ vàng ngựa béo quay,
Kim Sơn khói bụi ngút miền tây,
Hán triều đại tướng xuất binh ngay.
Thâu đêm tướng quân mặc áo sắt,
Loảng xoảng giáo gươm đi khuya khoắt,
Ngọn gió như dao thổi rách mặt.
Tuyết đầm mình ngựa hơi bốc lên,
Ngựa hoa băng đóng cộm cương yên,
Trong doanh viết hịch váng đầy nghiên.
Địch quân vừa nghe đã khủng khiếp,
Tự biết sức hèn không đánh tiếp,
Cửa tây ta chờ tin báo tiệp.

天子好征戰,
百姓不種桑。
天子好年少,
無人薦馮唐。
天子好美女,
夫婦不成雙。

Bộ ngư dao

Thiên tử hiếu chinh chiến,
Bách tính bất chủng tang.
Thiên tử hiếu niên thiếu,
Vô nhân tiến Phùng Đường.
Thiên tử hiếu mĩ nữ,
Phu phụ bất thành song.

Dịch nghĩa

Nhà vua thích chinh chiến,
Trăm họ không trồng dâu.
Nhà vua thích tuổi trẻ,
Chẳng ai tiến cử Phùng Đường.
Nhà vua thích gái đẹp,
Vợ chồng không thành lứa đôi.

更能消幾番風雨,
匆匆春又歸去。
惜春長怕花開早,
何況落紅無數。
春且住,
見說道,
天涯芳草無歸路。
怨春不語。
算只有殷勤,
畫檐蛛網,
盡日惹飛絮。
長門事,
準擬佳期又誤。
蛾眉曾有人妒。
千金縱買相如賦,
脈脈此情誰訴?
君莫舞,
君不見,
玉環飛燕皆塵土。
閑愁最苦。
休去倚危欄,
斜陽正在,
煙柳斷腸處。

Mô ngư nhi

Cánh năng tiêu kỷ phiêu phong vũ,
Thông thông xuân hựu quy khứ.
Tích xuân trường phạ hoa khai tảo,
Hà huống lạc hồng vô số,
Xuân thả trú,
Kiến thuyết đạo,
Thiên nhai phương thảo vô quy lộ.
Oán xuân bất ngữ.
Toán chỉ hữu ân cần,
Hoạ thiềm tru võng,
Tận nhật nhạ phi nhứ.
Trường Môn sự,
Chuẩn nghĩ giai kỳ hựu ngộ.
Nga mi tằng hữu nhân đố.
Thiên kim túng mãi Tương Như phú,
Mạch mạch thử tình thuỳ tố ?
Quân mạc vũ,
Quân bất kiến,
Ngọc Hoàn, Phi Yến giai trần thổ.
Nhàn sầu tối khổ,
Hưu khứ ỷ nguy lan,
Tà dương chính tại,
Yên liễu đoạn trường xứ.

Dịch nghĩa

Còn qua được mấy phen mưa gió
Xuân vội vã lại đi,
Tiếc xuân đi nên cứ sợ hoa nở sớm.
Huống chi cánh hồng lại rơi rụng không biết bao nhiêu mà kể.
Xuân hãy ở lại,
Nghe nói,
Đám cỏ thơm ngoài chân trời chắn mất lối về.
Oán xuân không nói một lời.
Có chăng chỉ con nhện chăm chỉ,
Chăng tơ bên thềm hoa,
Suốt ngày như tơ liễu bay.
Câu truyện Trường Môn xưa,
Làm lỡ hẹn đẹp.
Gái mày ngài có người ghen.
Nghìn vàng dù có mua được bài phú của Tương Như,
Đằng đẵng mối tình này biết ngỏ cùng ai ?
Chớ có múa may,
Chẳng thấy sao,
Ngọc Hoàn, Phi Yến đều hoá thành đất bụi.
Không gì khổ bằng nỗi buồn suông tẻ.
Chớ có ra đứng tựa lan can trên lầu cao,
Giữa lúc mặt trời xế bóng,
Cây liễu khói mờ, là nơi buồn đau đứt ruột.

Dịch

Còn qua được bao phen mưa gió,
Thoăn thoắt xuân chừng cuốn vó.
Tiếc xuân những sợ sớm mùa hoa,
Huống nữa rụng bao cánh đỏ.
Xuân hãy ở,
Nghe nói,
Tận chân trời, đường về vướng cỏ.
Giận xuân không thổ lộ.
Nghĩ chỉ riêng lưới nhện,
Dệt bên thềm,
Suốt ngày vương bông tơ rủ.
Truyện Trường Môn thuở nọ,
Dịp may e chừng đã lỡ.
Mày ngài thêm vướng nợ.
Ngàn vàng mua lấy phú Tương Như,
Tình cảnh ấy cùng ai bày tỏ ?
Chớ may múa,
Há chẳng thấy,
Phi Yến, Ngọc Hoàn thành đất thó.
Buồn dài rất khổ.
Thôi chớ tựa lan can,
Đoạn trường bấy,
Ác lặn bên cành dương khói phủ.

君家在何處?
妾住在橫塘。
停船暫借問,
或恐是同鄉。

Trường Can hành kỳ 1

Quân gia tại hà xứ?
Thiếp trú tại Hoành Đường.
Đình thuyền tạm tá vấn,
Hoặc khủng thị đồng hương.

Dịch nghĩa

Nhà chàng ở chỗ nào?
Nhà thiếp ở Hoành Đường.
Tạm dừng thuyền ướm hỏi,
E rằng là người cùng làng.

Dịch

Nhà chàng ở đâu nhỉ
Nhà em ở Hoành Đường
Dừng thuyền em hỏi thử
E cũng bạn đồng hương

家臨九江水,
來去九江側。
同是長干人,
生小不相識。

Trường Can hành kỳ 2

Gia lâm Cửu Giang thuỷ,
Lai khứ Cửu Giang trắc.
Đồng thị Trường Can nhân,
Sinh tiểu bất tương thức.

Dịch nghĩa

Nhà tôi ở kề bên sông Cửu Giang
Đi lại cũng bên sông Cửu Giang
Cùng là người làng Trường Can
Đi xa làng từ lúc bé nên không quen biết

Dịch

Nhà kề bến Cửu Giang
Cửu Giang qua lại miết
Cùng quê ở Trường Can
Đi lâu nên không biết

去年今日此門中,
人面桃花相映紅。
人面不知何處去?
桃花依舊笑春風。

Đề đô thành nam trang

Khứ niên kim nhật thử môn trung,
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu xuân phong.

Dịch nghĩa

Năm trước ngày này ngay cửa này,
Mặt người, hoa đào ánh hồng lẫn nhau.
Mặt người chẳng biết đã đi đâu,
Vẫn hoa đào năm ngoái đang cười giỡn với gió xuân.

Dịch

Cửa đây năm ngoái cũng ngày này,
Má phấn, hoa đào ửng đỏ hây.
Má phấn giờ đâu, đâu vắng tá,
Hoa đào còn bỡn gió xuân đây.

黑雲翻墨未遮山,
白雨跳珠亂入船。
捲地風來忽吹散,
望湖樓下水如天。

Lục nguyệt nhị thập thất nhật Vọng Hồ lâu tuý thư kỳ 1

Hắc vân phiên mặc vị già sơn,
Bạch vũ khiêu châu loạn nhập thuyền.
Quyển địa phong lai hốt xuy tán,
Vọng Hồ lâu hạ thuỷ như thiên.

Dịch nghĩa

Mây kéo đen như mực chưa che kín núi,
Giọt mưa trong như giọt châu nhẩy lung tung vào thuyền.
Bỗng nổi gió ào ào thổi tan hết,
Mặt nước dưới lầu Vọng Hồ lại phẳng như trời.

Dịch

Mây đen trút mực chưa nhoà núi,
Mưa trắng gieo châu nhảy rộn thuyền.
Trận gió bỗng đâu lôi cuốn sạch,
Dưới lầu bát ngát nước in trời.

大江東去,
浪淘盡千古風流人物。
故壘西邊,
人道是三國周郎赤壁。
亂石崩雲,
驚濤拍岸,
捲起千堆雪。
江山如畫,
一時多少豪傑。
遙想公瑾當年,
小喬初嫁了,
雄姿英發。
羽扇綸巾,
談笑間,
檣櫓灰飛煙滅。
故國神遊,
多情應笑我,
早生華髮。
人間如夢,
一樽還酹江月。

Niệm nô kiều – Xích Bích hoài cổ

Đại giang đông khứ,
Lãng đào tận thiên cổ phong lưu nhân vật.
Cổ luỹ tây biên,
Nhân đạo thị Tam Quốc Chu Du Xích Bích.
Loạn thạch băng vân,
Nộ đào liệt ngạn,
Quyển khởi thiên đồi tuyết.
Giang sơn như hoạ,
Nhất thời đa thiểu hào kiệt.
Dao tưởng Công Cẩn đương niên,
Tiểu Kiều sơ giá liễu,
Hùng tư anh phát.
Vũ phiến luân cân,
Đàm tiếu gian,
Cường lỗ hôi phi yên diệt.
Cố quốc thần du,
Đa tình ưng tiếu ngã,
Tảo sinh hoa phát.
Nhân sinh như mộng,
Nhất tôn hoàn thù giang nguyệt.

Dịch

Sông lớn về đông,
Sóng gạn hết nhân vật phong lưu một thuở.
Nghe nói phía tây luỹ cũ,
Xích Bích xưa lừng lẫy tiếng Chu Du.
Đá cgọc mây mù,
Bờ gầm sóng hãi,
Bọt ngầu lên nghìn đống tuyết to.
Giang sơn như vẽ,
Biết bao hào kiệt thời xưa.
Nhớ lại Công Cẩn bấy giờ,
Sánh Tiểu Kiều duyên mới,
Tư thái anh hùng.
Khăn lụa, quạt lông,
Nói cười khoan khoái,
Diệt quân Tào trong trận hoả công.
Mơ thời Tam Quốc,
Đáng cười ta con người đa cảm,
Tóc vội sương lồng.
Cõi đời như mộng,
Rượu bầu tưới xuống sông trăng.

明月幾時有,
把酒問青天。
不知天上宮闕,
今夕是何年。
我欲乘風歸去,
又恐瓊樓玉宇,
高處不勝寒。
起舞弄清影,
何似在人間。
轉朱閣,
低綺戶,
照無眠。
不應有恨,
何事長向別時圓。
人有悲歡離合,
月有陰晴圓缺,
此事古難全。
但願人長久,
千里共嬋娟。

Thuỷ điệu ca đầu – Trung thu

Minh nguyệt kỷ thời hữu?
Bả tửu vấn thanh thiên.
Bất tri thiên thượng cung khuyết,
Kim tịch thị hà niên.
Ngã dục thừa phong quy khứ,
Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ,
Cao xứ bất thắng hàn.
Khởi vũ lộng thanh ảnh,
Hà tự tại nhân gian.
Chuyển chu các,
Đê ỷ hộ,
Chiếu vô miên.
Bất ưng hữu hận,
Hà sự trường hướng biệt thời viên.
Nhân hữu bi, hoan, ly, hợp,
Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,
Thử sự cổ nan toàn.
Đãn nguyện nhân trường cửu,
Thiên lý cộng thiền quyên.

Dịch nghĩa

Trăng sáng có từ bao giờ,
Cầm chén rượu hỏi trời xanh.
Không biết là cung điện trên trời,
Đêm nay là năm nào?
Ta muốn cưỡi gió đi,
Lại sợ trên lầu quỳnh điện ngọc,
Nơi cao rét không chịu nổi.
Đứng lên múa, bóng trăng theo người,
Gì vui hơn ở dưới cõi đời.
Soi khắp gác tía,
Ta tà xuống cửa che màn gấm,
Soi cả đến người có bầu tâm sự không ngủ.
Trăng giận gì người,
Tại sao cứ tròn trong những giờ ly biệt.
Người có lúc buồn, vui, tan, hợp,
Trăng có đêm tối, sáng, tròn, khuyết,
Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn.
Những mong người lâu dài,
Ngàn dặm cùng chung vẻ đẹp của trăng.

Dịch

Trăng có từ bao thuở
Nâng chén hỏi trời cao
Đêm nay nơi thiên cung nguyệt điện
Chẳng biết thuộc năm nào
Ta muốn bay về theo gió
Chỉ sợ lầu quỳnh gác ngọc
Cao thẳm rét nhường bao
Múa nhảy mừng vui bóng nguyệt
Cõi trần thích thú hơn nhiều
Qua gác tía
Dòm cửa gấm
Dọi canh sầu
Chẳng nên oán giận
Cớ sao tròn mãi lúc lìa nhau
Người có vui buồn ta hợp
Trăng có tỏ mờ tròn khuyết
Từ xưa khó trọn đều
Chỉ ước người sống mãi
Dặm nghìn chung bóng yêu kiều.

春宵一刻值千金,
花有清香月有陰。
歌管樓臺聲細細,
鞦韆院落夜沈沈。

Xuân tiêu

Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim,
Hoa hữu thanh hương nguyệt hữu âm.
Ca quản lâu đài thanh tế tế,
Thu thiên viện lạc dạ trầm trầm.

Dịch nghĩa

Đêm xuân, một khắc giá ngàn vàng,
Hoa có hương thơm trong lành, trăng có bóng.
Tiếng hát, tiếng sáo từ các lâu đài nghe dìu dặt,
Bay lên, rơi xuống trong sân giữa đêm khuya thanh vắng.

Dịch

Đêm xuân một khắc đáng nghìn vàng,
Bóng nguyệt êm đềm, hoa thoảng hương.
Trên gác đàn ca nghe văng vẳng,
Xuân đu lặng lẽ suốt canh trường.

聳翠攢蒼入望多,
溪西月影轉簷斜。
隔林啼鳥尤岑寂,
一徑古松初墜花。

Cam Lộ tự

Tủng thuý toàn thương nhập vọng đa,
Khê tây nhật ảnh chuyển thiềm tà.
Cách lâm đề điểu vưu sầm tịch,
Nhất kính cổ tùng sơ truỵ hoa.

Dịch nghĩa

Mầu thuý vòi vọi, mầu xanh trập trùng tràn ngập trong tầm mắt,
Bóng mặt trời phía Tây dòng suối chênh chếch ngả vào mái hiên.
Chim kêu bên kia rừng càng thêm hiu quạnh,
Một ngõ thông già lác đác rụng hoa.

Dịch

Trập trùng núi biếc non xanh,
Bóng chiều bên suối chênh chênh rọi thềm.
Bên rừng càng quạnh tiếng chim,
Thông già một lối im lìm rụng hoa.

Chúng tôi đã chia sẻ cho bạn những tác phẩm dịch đặc sắc của nhà thơ Nam Trân. Hãy theo dõi và cảm nhận những thi phẩm xuất sắc này của ông nhé! Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm:

CỐ GẮNG

Bởi cuộc đời luôn nhiều lắm bão giông
Nên chẳng thể đợi trông hoài trời nắng
Bởi sơ sẩy sẽ trở thành tay trắng
Nên phải cần cố gắng để thành công.

Công việc nào dù thuận lợi hay không
Dù vất vả lại trùng trùng sóng gió
Giữ tâm vững vượt qua từng khốn khó
Thành công nào chẳng có những gian nan.


Cuộc sống mà sao tránh khỏi trái ngang
Những biến động ngỡ ngàng ai biết được
Nhưng cố gắng luôn hướng về phía trước
Cây cỗi cằn gặp nước sẽ tươi xanh.

Bởi cuộc đời là muôn vạn bức tranh
Dù đẹp xấu an lành hay khốn khổ
Chẳng do bởi Trời đày hay Phật độ
Mà do mình có cố gắng hay không.

Đỗ Huy Yến

Phú Lợi

Phú Lợi

Phú Lợi (Xuân Diệu)

Chúng nó sợ! Chúng nó sợ!
Biển dân chúng vang gầm,
Sóng ùn lên tận cổ!
Trời: sao ta đang bay!
Đất: dưới chân chúng vỡ!
Xanh cả máu mặt rồi,
Chạy cuống cuồng, chúng sợ!

Chúng nó sợ, nên rúc đầu vào súng,
Chạy tìm phương cứu chữa ở âm ti,
Gieo cái chết, tưởng vãn hồi được chúng,
Lấy tóc tang hòng chặn bước ta đi!

Ôi Phú Lợi! năm nghìn người dưới ngục!
Một nghìn người và thuốc độc theo cơm,
Ôi Phú Lợi! chết cào gan, xé ruột!
Ta căm thù gào thét nỗi đau thương!

Tên đất nước biến thành tên thảm sát.
Chợ Được, Duy Xuyên, Chí Thạnh, Hướng Điền!
Bọn Mỹ Diệm uống máu nhiều, vẫn khát!
Phú Lợi! đất trời ghê rợn run lên!

Quật chúng xuống, khắc số nghìn lên trán!
Mình chị Nhâm bốn chục vết thương kêu,
Một chị Diệu chết với thai ba tháng,
Thảm vô cùng! còn thảm khốc bao nhiêu!

Chúng nó chết đến tận hồn, tận óc,
Nên ghét ghen không chịu nổi tiếng cười;
Chết giai cấp, chết tro tàn đế quốc
Mới thù hằn từng ngõ ấm, nhà vui.

Đạn chúng bắn vào những người sống sót,
Lửa chúng phun hòng đốt hết trại, nhà:
Sợ! chúng sợ! những binh đoàn hoảng hốt
Chạy quanh tường vây những tiếng kêu la.

Đuổi chúng nó vào hang!
Đuổi chúng nó vào thời tiền sử!
Chặt tay chúng quơ quàng!
Giữ lấy miền Nam muôn thuở!

21-1-1959

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Phú Lợi” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Riêng Chung (1962) > Những Bài Thơ Thời Sự, danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Dâng

Dâng

Dâng (Xuân Diệu)

Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương,
Đây nụ mơ mòng đợi ánh sương,
Đây lá bâng khuâng run trước gió;
Đây em, cành thẹn lẩn cành thương.

Tất cả vườn anh rất đợi chờ,
Bởi vì em có ngón tay thơ.
Đến đây em hái giùm đôi lộc,
Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ.

Bước đẹp em vừa ngụ tới đây,
Chim hoa ríu rít, liễu vui vầy.
Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp:
Ánh sáng ban từ một nét tay.

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Dâng” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Gửi Hương Cho Gió (1945), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tuổi Ngựa

Tuổi Ngựa

Tuổi Ngựa (Xuân Quỳnh)

– Mẹ ơi, con tuổi gì?
– Tuổi con là tuổi ngựa
Ngựa không yên một chỗ
Tuổi con là tuổi đi…

– Mẹ ơi con sẽ phi
Qua bao nhiêu ngọn gió
Gió xanh miền trung du
Gió hồng vùng đất đỏ
Gió đen hút đại ngàn
Mấp mô triền núi đá…
Con mang về cho mẹ
Ngọn gió của trăm miền
Khi mở ra mẹ xem
Có hương thơm, màu sắc

Ngựa con sẽ đi khắp
Trên những cánh đồng hoa
Loá màu trắng hoa mơ
Trang giấy nguyên chưa viết
Con làm sao ôm hết
Mùi hoa huệ ngọt ngào
Gió và nắng xôn xao
Khắp đồng hoa cúc dại
Mẹ ơi, mẹ ít nói
Giống như là hoa ngâu
Ngựa con phi mau mau
Qua bạt ngàn hoa sở
Bỗng nhiên con nhớ mẹ
Khi qua đồi hoa sim
Và quay lại con nhìn
Chỉ một màu lau trắng
Ngựa con qua làng xóm
Như mẹ kể ngày xưa
Con băng qua gốc đa
Mùa sen hồng giếng ngọc
Hoàng hôn vàng như thóc
Con lao về ban mai
Mới đấy đã qua rồi
Con đường lên Quán Dốc
Chỉ còn nghe tiếng hát
Phía chân trời mở ra
Tuổi nhỏ thoắt lùi xa
Con đã không còn bé…

Tuổi con là tuổi ngựa
Nhưng mẹ ơi đừng buồn
Dẫu cách núi cách rừng
Dẫu cách sông cách bể
Con tìm về với mẹ
Ngựa con vẫn nhớ đường

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tuổi Ngựa” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Chờ Trăng (1981), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Xin Giông Bão

Xin Giông Bão

Xin Giông Bão (Thu Bồn)

1.
Tôi già hơn em một cuộc chiến tranh
Trong buổi trưa nắng khát này
Tôi nhận từ tay em bát nước quá đầy
Bàn tay tôi run rẩy
Làm sao khỏi sánh ra ngoài những giọt nước trong

2.
Có em anh trở thành triệu phú
Có triệu niềm vui và có triệu niềm đau
Anh đem triệu niềm vui làm tiệc đãi bao người hàng xóm
Còn triệu cơn đau…
Anh cô thành cao nhấm nháp một mình.

3.
Em trao anh chìa khóa
Mở bao điều thầm kín tình yêu
Anh có biết đâu
Trong tay em còn một chùa chìa khóa khác.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Xin Giông Bão” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!