Từ đấy vào rừng sâu
Chẳng còn thấy bồ câu,
Đến trên vai nàng đậu
Nàng ngày một thêm sầu.
Sáu đảo đến ba châu
Nàng chẳng thấy chim đâu!
Một hôm lạc trần giới
Chiều sớm đứng bên cầu.
Gặp ai qua, nàng hỏi;
– Kìa ngài! Chim tôi đâu?
Khách trần gian đều nói:
– Tìm chim vào rừng sâu.
Bữa nọ một thi nhân
Thấy hay hay đến gần:
“Muốn được những bồ câu
Cho ta đôi mắt sầu
Nàng sẽ về với ta
Đủ hai năm sáu tháng,
Những con bồ câu trắng
Sẽ đến đầy sân nhà”.
Ngọt giọng, nàng nghe theo,
Cùng nhau tách xuống đèo
Về trong túp lều cỏ
Đầu giường: mảnh trăng treo.
Những con bồ câu
Từ đâu bay tới
Với điệu thơ sầu
Giục niềm ân ái.
Ngày một rồi ngày hai
Mảnh trăng treo cửa sổ.
Đã quen mùi rơm cỏ
Nàng nguyện với nghèo vui.
Trọn đời tơ tóc
Gối tay cười khóc,
Nàng chẳng về tiên
Nơi không khổ ải
Nơi chẳng liên miên
Trong niềm ân ái!
(Bài thơ vô tình tìm thấy trong đáy balô của những năm 80)
Thông ngủ nửa đâu
Và chăng bao giờ thức
Một khoảng cách trời dành cho đáy vực
Những hàng cây cứ đứng lại ven đường
Bóng mát rượi thay những lời thương xót
Cho đau đớn nát tan mụn nhọt
(Cuộc đời thường gọi trái tim)
Vì sao hỡi cánh rừng
Lại từ bỏ loài chim
Tôi tìm em trong hư ảo tôi tìm
Con tàu hú tiếng còi đau xé
Rách thời gian cho tôi tìm quê mẹ
Tiếng cuộc đời kêu thét giữa màn mưa
Hãy chở tôi ra khỏi buổi trưa
Khát vọng mặt trời nơi bóng xế
Nơi quầng lửa chôn vùi bao thế hệ
Bảng lảng lời thơ sao đêm
Sao màn nhung kia là khoảng dịu mềm
Da thịt của hư vô
Bao khát vọng đưa tay quờ quạng
Tôi là kẻ ngu si
Sửa soạn trở về lại hóa ra đi
Cơn rét thấu qua những lời nói mỏng
Đau đáu mãi ngàn năm muôn trượng sóng
Đo lòng mình bên gành trắng Hải Vân
Đứa con xa về đó nghỉ chân
Mẹ tóc bạc – con tin rằng có mẹ
Chữa tan nát trái tim con đau xé
(Vì mấy người con làm tế tống chung ông thân sinh là cụ Lại mục đã về hưu. Nguyên cụ Lại trải giúp việc hai châu, theo việc chính được hơn 20 năm, nhờ ân nước được mày-đay ngân đỉnh; sống 63 tuổi, giai, gái, dâu, rể đủ cả. Sau lúc đã hưu chí, về ở tại làng sở tại châu Thanh Sơn là chỗ tùng chinh trước)
Than ôi!
Trăm năm trong cõi trần ai; sinh tử cũng là thường, dẫu tháng bớt ngày thêm cha chẳng quản
Một lễ dưới toà linh cữu; họp tan này đến lúc, nghĩ tình sau ân trước dạ khôn đành
Ba tiếng khóc thương
Hai hàng lệ rủ
Nhớ cha xưa
Hoa hàn nếp cũ
Văn bút tài cao
Đức hậu hiền hoà
Cần năng mẫn cán
Buổi gặp gỡ đất xui nên vận
Tính phong lưu giời cũng chiều người
Hai mươi năm lộc nước ân vua, bội tinh ngân đĩnh
Đôi ba quận tiếng cầm cân án, nước biếc non xanh
Nha thự thơm danh
Gia đình ấm phúc
Nào giầu, nào sang, nào khang, nào thọ, thú nhân sinh sáu chục có hơn thừa
Này giai, này gái, này rể, này dâu, đường tử tính bốn bề xem vẹn đủ
Thanh nhàn giở gót, đường mây xe hạc bước tiên du
Phong cảnh vì ai, cỏ thảm huê sầu nơi khách thổ
Các con nay
Xót niềm ly cách
Nhớ đức cù lao
Nỗi chung thiên đòi đoạn mối tơ vò
Lối cửu địa tiễn đưa chiều khói ngút
Kính thành gọi chút
Xa khuất từ đây
Đỉnh non Vân mây trắng một mầu, khôn pha lệ đỏ
Dòng sông Bứa nước xanh trăm khúc, thêm quặn lòng son
Thương ôi!
Ốm.
Ốm chi mà ốm mãi!
Cơ thể báo động dài.
Chuyện không hay trong phổi.
Những sợi thần kinh rối!
Tim xoay cả cửa nhà.
– Chuyến này, ngươi nói thật:
Cơ thể muốn làm chi ta?
Cây sống bằng gốc, bằng rễ.
Người xây trên nền móng thịt xương.
Trí như ánh sáng, đức như hương
Buộc vào đất bằng hai chân bước.
Đời bạn ta đang treo nơi cuống phổi,
Thơ đang hay – có thể đứt như đàn.
Bạn thì vấp ngã trên một lá gan.
Mạch máu bứt đường – và thế là im lặng!
Nghe tức tối! Nhưng lại là sự thật.
Và chính ta đang ngồi ghế không yên,
Chân ghế sập hoài, gai góc mọc lên;
Đừng tính chuyện một cuộc đời êm dịu!
*
Ta nhai gặm cái sợi xiềng của bệnh,
Mắt gằm gừ từ bệnh viện nhìn ra.
Con đường bên ngoài gió mát rượi da,
Con đê bên ngoài Hồng Hà thổi gió.
Muốn chạy ra ngay, người như hoa nở,
Hai tay khoát rộng; xình xịch như tàu!
Một phút của đời, ta quí hơn châu,
Mà phải nằm đây, cãi nhau với bệnh.
*
Còn cãi nhau nhiều!
Ta đã định.
Chỉ có từ rày là một cuộc tranh đua,
Một cuộc vật nhau, ta thắng, ngươi thua.
Như người bỏ sỏi vào mồm,
Thét thi với sóng!
Hát giữa bão, phải trường hơi, lớn giọng!
Ta sẽ biết giả hàng, nhẫn nhục từng cơn
Để lại tưng bừng, hát mạnh, hát to hơn.
Ta sẽ biết bao vây ngươi, hỡi bệnh!
Con dao sắc trên quả cam phân khoảnh
Cắt riêng ra cái phần nhỏ bị ung.
Nỗi ốm đau không thể quá một vùng.
Và phần lớn quả cam ta – vẫn ngọt.
*
Hỡi thi sĩ Hainơ, tôi cảm phục
Nụ cười anh cùng thơ nở không thôi,
Khi anh nằm đau, tê bại, cuối đời.
Anh trào lộng cái “huyệt sâu bằng đệm”.
Vâng, thần kinh yếu, chẳng yếu đâu trí tuệ.
Trí tuệ còn nguyên vẹn; lại còn tăng.
Mạch tim đau, xưởng thơ vẫn không dừng.
Có phải chăng, có những ngày chủ nhật
Trí ta đã bơi ngược chiều sức lực,
Như buộc chân vào ghế, ta tấn công
Trên những trang bài, quyết giật thành công?
*
Ốm.
Còn có thể ốm nhiều.
Bảo toàn lấy cổ họng,
Đặng mà hát cho lâu,
Hát cho dẻo cho dai,
Hát cho lớn, cho sâu,
Hát qua đầu cái chết!
Bốn trời sương lạnh.
Đường xanh bóng trăng,
Lửa đào lung lay phấp phới.
Thi nhân ơi! Xin dừng bước lại!
Đây Hàng Châu thường mơ ước… đêm Hoa Đăng!
Đêm Hoa Đăng đường xanh bóng trăng,
Đêm Hoa Đăng đèn quanh lối xóm.
Đây cầm ca người mộng, gái xưa Kim Lăng.
Lũ chúng em chờ chàng qua chín kiếp.
Tình giang hồ phong nhuỵ vẫn nguyên hương.
Rượu dâng nồng đây son phấn mười phương.
Khói lên biếc, và đây hồn tứ xứ…
Trên cánh nhạc đê mê chàng hãy ngự,
Đàn tơ mây theo phách gỗ trầm hương.
Nhịp lời ca lơi lả bóng Nghê Thường,
Âm điệu sẽ ru chàng say đến cuối.
Lũ chúng em ca nhi,
Đón dâng chàng, một buổi,
Nỗi yêu mê cuồng dại nén từ lâu.
Rồi mai đây chàng rong ruổi,
Thuyền buộc sông mưa,
Ngựa dừng trăng khuyết,
Tình nhân thế chua cay người lịch duyệt,
Niềm giang hồ tan tác lệ Giang Châu,
Xin bẻ thuyền quay hướng
Xin giục ngựa quay đầu
Về cùng chúng em.
Buồng xuân chờ, cửa ngõ,
Khóm trúc đợi, xanh màu.
Họp cùng chúng em,
Có nàng tiên, má hồng nâu,
Giúp đôi cánh biếc dâng sầu lên khơi.
Hãy dừng đây chàng ơi!
“Cùng lận đận bên trời một lứa”.
Đêm Hoa Đăng vắng chàng thoi thóp lửa.
Tết trung thu trẻ em thì nô nức đi rước đèn, nhưng người lớn tuổi thì ngồi uống trà ngắm trăng còn giới trẻ thì khỏi nói đứa nào có gấu thì dắt gấu đi chơi còn thành nào FA thì nằm ở nhà lập đàn cầu mưa hoặc ôm máy tính điện thoại. Vậy có gì vui trong ngày tết trung thu đối với dân FA? Hãy cùng phongnguyet.info tham khảo một số bài Thơ chế tết trung thu hay hài hước bá đạo vui nhộn nhất cho ngày rằm tháng 8 để cùng đón tết trung thu nhé!
Trung Thu là Tết thiếu nhi.
Cớ sao người lớn lại đi la cà.
Người lớn là trẻ em…già.
Chỉ khác trẻ nhỏ đó là có…râu.
Trung Thu là Tết thiếu nhi.
Hỏi sao người lớn lại đi chơi nhiều.
Đi chơi họ lại làm liều.
Làm liều nên mới ra nhiều thiếu nhi.
Nếu mà người lớn không đi.
Làm sao lại có thiếu nhi hả trời.
Đó là quy luật muôn đời.
Trung thu là tết moị người đấy thôi…
Trung Thu là Tết trẻ con
Và của người lớn ai còn ham vui
Trẻ con thì thích đồ chơi
Người lớn lại thích xông hơi mát xà
Trẻ con rồng rắn sân nhà
Người lớn thì đến quán ba , vũ trường
Trẻ con trăng sáng ra đường
Người lớn chỉ thích nằm giường ngắm trăng…
Trẻ con thích thứ lăng nhăng
Người lớn đôi lúc thích làm trẻ con
Trung thu tui sắm đèn cầy
Mười lăm trăng tỏ tui bầy cỗ mâm
Còn nếu mà mưa lâm râm
Hay mưa nặng hạt trời thui tối mò
Nhằm bữa điện cúp đen o
Thì tui thắp ngọn nến màu lung linh
Rồi lưạ bánh nướng heo xinh
Chọn thêm bánh dẻo,một mình tui măm
Chứ tui hông có ai thăm
Đành thân hiu hẩm ngồi wằm cỗ mâm !!!
Trung thu mà thấy như lol
Cô đơn nhìn bọn măt lol nó khoe
Ước gì mưa gió tái tê
Để cho gái gú bớt khoe cái lol
Trung thu chẳng có gì hay
Ở nhà lặng lẽ quay tay một mình
Nhớ lại những lúc Xếp Hình
Cùng con gấu chó của mình ngày xưa
Ngày xưa 2 đứa mây mưa
Mà giờ lặng lẽ tay đưa một mình
Một mình ngồi đánh liên minh
Khi nào thấy chán next hình quay tay
gương kia ngự ở trên tường
trung thu ai sẽ ra đường cùng ta
gương cười rồi đáp thật thà
người yêu không có, ở nhà đi con
Trung thu đã đến liền kề
Đây là cơ hội thả dê với nàng
Nằm dài chờ đợi em sang
Cùng múa sư từ phập phang tưng bừng
Đầu tiên là thế ốp lưng
Tiếp theo là vét đền từng cái mu
Xong rùi nàng ngậm con k….u
Thổi bờ-lâu-dốp phù phù thật phê
Bắt đầu giây phút đê mê
Tùng tùng cắc cắc đi về… Thiên thai
Nằm dài mơ tưởng tương lai
FA vẫn phải miệt mài quay tay
Ngày mai là tết Trung Thu.
Mà nay mình vẫn thu lu một mình.
Ngẫm cho thế thái nhân tình.
Alone buồn chán chỉ mình với tay.
Quyết tâm qua hết vụ này.
Quặp ngay một bé mặt mày nở nang.
Thế rồi thu đến thu vàng.
Năm sau hú hí cùng nàng “á…” “ơ…”.
P/s : Chỉ vì nối hứng si tình.
Xuất ra cho sướng với tình của thu.
Trung Thu thơ tránh vần u
Nhưng mà làm thế cu (thiếu) nhi nó buồn
Em à giữa tháng tám âm
Có vầng trăng sáng như tâm trí mình
Biết bao kẻ muốn lừa tình
Anh là quân tử xếp hình – chia tay
Thích người là bởi tối nay
Em là thửa ruộng anh cày suốt đêm
Rồi sau 9 tháng êm đềm
Nếu ra thành quả, chuồn êm cho lành
Đêm nghe tiếng trống đầu đình
Lại thêm tiếng hát ngỡ mình mộng du
Thì ra sắp đến trung thu
Thiếu nhi ca hát khắp khu xóm làng
Trung thu trăng sáng như gương
FA ngắm cảnh tiếc thương thân mình
Ước gì có được gấu xinh
Ước gì được có mảnh tình vắt vai…..
Ước gì sang đến thứ hai
Có người đi dạo khoai thai cùng mình
Ra đường thì đỡ bị khinh
Hai mươi mốt tuổi một mình FA
Các thím tâm trạng làm thơ
Dâng trào cảm xúc, lơ mơ nhầm ngày
Hnay đâu đã đến ngày
Nghe đâu mai mới là ngày trung thu
Trung thu thứ hai phải xa nhà
Nhìn lên trắng sáng, nhìn lại ta
Lạc lõng bơ vơ nơi đất khách
Nỗi buồn da diết nhớ mẹ cha
Trung thu trăng sáng như gương
Tần ngần thưởng nguyệt vấn vương điều gì
Thế gian tình ái là chi
Khổ đau ngang trái chia ly hận người
Để cho sắc mặt kém tươi
Để cho đêm vắng chơi vơi một mình
Có chăng nặng một chữ tình
Đêm đêm vẫn giữ bóng hình của ai
Giận mình sao chẳng biết sai
Tình yêu như vở kịch hài mà thôi
Đời này vốn bạc như vôi
Thân ta ta cứ ăn chơi kệ người.
Trăng sáng, trăng mờ hay trăng tỏ
Khác éo gì mà phải quan tâm
Sao trên đời lắm kẻ rõ hâm
Lại cứ phải mộng mơ vì nó
Trời đêm nay nhiều mây hay nhiều gió
Cũng kệ trời với gió, với trăng
Việc quái gì phải nghĩ cho đau răng
Cứ chập tối ta lên giường ta ngủ
Trung thu trăng sáng như gương
FA ngắm cảnh tiếc thương thân mình
Ước gì có được gấu xinh
Ước gì được có mảnh tình vắt vai…..
Ước gì sang đến thứ hai
Có người đi dạo khoai thai cùng mình
Ra đường thì đỡ bị khinh
Hai mươi mốt tuổi một mình FA
Nào đâu có hứng thơ vui
Chúc là có kẻ muốn bày trò thôi
Mọi người ai thích thì chơi
Người đang tiếc rẻ, kẻ thời đang đau
Trung thu nhìn trước ngó sau
Thu vào tầm mắt mà đau nhói lòng
Vui sao một kiếp thong dong
Vẻ mặt vui sướng, mà lòng lại đau
Như vậy là các bạn vừa được chia sẻ những bài Thơ chế tết trung thu hay hài hước bá đạo vui nhộn nhất cho ngày rằm tháng 8 rồi. Hy vọng đây là nguồn cảm hứng vô tận để các bạn có thêm những giây phút thật thư giãn trong cuộc sống. Ngày tết trung thu đến phongnguyet.info xin chúc mọi nhà ấm nó hạnh phúc trẻ em rộn vang tiếng cười! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều những câu chúc tết hay, những câu nói hay về cuộc sống hay, những câu nói hay về tình yêu..v.v.