Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 23/01/2026

Những mắt đường soi nỗi nhớ trong đêm
Ta nhặt bỏ những hoài nghi thua cuộc
Thả dọc lối về làm dấu một mùa đông

Nguyễn Thống Nhất

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 23/01/2026

Gửi Bạn Người Nghệ Tĩnh

Gửi Bạn Người Nghệ Tĩnh

Gửi Bạn Người Nghệ Tĩnh (Huy Cận)

Ai ơi, cà xứ Nghệ
Càng mặn lại càng giòn
Nước chè xanh xứ Nghệ
Càng chát lại càng ngon

Khoai lang vàng xứ Nghệ
Càng nhai kĩ càng bùi
Cam Xã Đoài xứ Nghệ
Càng chín lại càng tươi.

Ông đồ xưa xứ Nghệ
Càng dạy, chữ càng nhiều
Tính tình người xứ Nghệ
Càng biết lại càng yêu.

Ai đi vô nơi đây
Xin dừng chân xứ Nghệ
Ai đi ra nơi này
Xin dừng chân xứ Nghệ

Nghe câu vè ví dặm
Càng lắng lại càng sâu
Như sông La chảy chậm
Đọng bao thuở vui sầu

Ăn, xứ Nghệ ăn đặm
Đã nói, nói hết lòng
Đất này bền nghĩa bạn
Đất này tình thuỷ chung.

Đất này mẹ dạy con
Yêu anh hùng nghĩa khí
Giữ lòng đỏ như son
Nuôi thù sâu tựa bể.

Đất này đất Xô-viết
Đảng mở hội cờ hồng
Tự tuổi vàng đá biết
Mặn mãi tình công nông.

Tình xứ Nghệ không mau
Nhưng bén rồi sâu lắng
Quen xứ Nghệ quen lâu
Càng tình sâu nghĩa nặng.

Ôi xứ Nghệ, xứ Nghệ
Đất cổ nước non nhà
Đã trăm, nghìn thế hệ
Vẫn ưa nhút, ưa cà.

Dân thời đại Bác Hồ
Sống xã hội chủ nghĩa
Vẫn dáng dấp ông đồ
Hay chữ lại hay nghĩa

Ôi tâm hồn xứ Nghệ
Trong hồn Việt Nam ta
Có gì tự ông cha
Rất xưa mà rất trẻ
Giống như Bác của ta
Một con người xứ Nghệ
Một con người xứ Nghệ.

Nghệ Tĩnh, 10-1967

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Gửi Bạn Người Nghệ Tĩnh” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Con Chả Biết Được Đâu

Con Chả Biết Được Đâu

Con Chả Biết Được Đâu (Xuân Quỳnh)

Tặng Quỳnh Thơ

Mẹ đan tấm áo nhỏ
Bây giờ đang mùa xuân
Mẹ thêu vào chiếc khăn
Cái áo và cái lá

Cỏ bờ đê rất lạ
Xanh như là chiêm bao
Kìa bãi ngô, bãi dâu
Thoáng tiếng cười đâu đó

Mẹ đi trên hè phố
Nghe tiếng con đạp thầm
Mẹ nghĩ đến bàn chân
Và con đường tít tắp
Bỗng như lên tiếng hát
Từ màu mạ dưới đồng
Từ hạt cây trong rừng
Từ cánh buồm trên biển

Thường trong nhiều câu chuyện
Bố vẫn nhắc về con
Bố mới mua chiếc chăn
Dành riêng cho con đắp

Áo con bố đã giặt
Thơ con bố viết rồi
Các anh con hỏi hoài:
– Bao giờ sinh em bé?

Cả nhà mong con thế
Con chả biết được đâu
Mẹ ghi lại để sau
Lớn lên rồi con đọc

1-1975

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Con Chả Biết Được Đâu” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Lời Ru Trên Mặt Đất (1978), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

GỬI CHO ANHTác giả …Thu Thảo

GỬI CHO ANHTác giả …Thu Thảo

Gửi người lọn gió xôn xao
Nụ hôn say đắm ngọt ngào trên môi
Gửi anh nỗi nhớ bồi hồi
Theo làn mây trắng nhân đôi mặn mà

Gửi nhiều tình cảm thiết tha
Lẫn vào hoa sữa đậm đà ngát hương
Gửi anh đôi má ửng hường
Tình yêu tươi thắm uyên ương mặn nồng

Gửi người tất cả hoài trông
Em nằm thao thức chất chồng khát khao
Gửi cho ân ái ngọt ngào
Lung linh huyền ảo kết giao duyên lành

Gửi người cả đại dương xanh
Để anh cảm nhận chân thành của em
Gửi luôn bể mật đi kèm
Để anh thoả mãn bên em bập bùng

Gửi lời trọn kiếp thuỷ chung
Hẹn ngày hội ngộ tương phùng ấm êm
Gửi anh hạnh phúc êm đềm
Bên nhau sánh quyện càng thêm dạt dào .

Thơ của tác giả Thu Thảo

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Anh Yêu Em

Anh Yêu Em

Anh Yêu Em (Tế Hanh)

Anh yêu em như hoa nở không nghĩ đến giờ tàn
Anh yêu em như trăng tròn không nghĩ đến hồi khuyết
Anh yêu em như người vào bữa tiệc
Uống cốc rượu đầy không nghĩ đến khi tan.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Anh Yêu Em” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chơi Giữa Mùa Trăng

Chơi Giữa Mùa Trăng

Chơi Giữa Mùa Trăng (Hàn Mặc Tử)

Trăng là ánh sáng? Nhất là trăng giữa mùa thu, ánh sáng càng thêm kỳ ảo, thơm thơm, và nếu người thơ lắng nghe một cách ung dung, sẽ nhận thấy có nhiều miếng nhạc say say gió xé rách lả tả… Và rơi đến đâu, chạm vào thứ gì là chỗ ấy, thứ ấy vang lên tuy chẳng một ai thấy rõ sức rung động. Nghĩa là trăng rằm trung thu: một đêm siêu hình, vô lượng, tượng trưng của một mùa ao ước xây bằng châu lệ, làm bằng chia ly, và hơn nữa, hiện hình của một nguồn khoái lạc chê chán… Phải không hở chàng Ngưu và ả Chức?

Sông? Là một giải lụa bạch, không, là một đường trăng trải chiếu vàng, hai bên bờ là động cát và rừng xanh và hoang vu và thanh tịnh. Chị tôi và tôi đồng cầm một mái chèo con, nhẹ nhàng lùa những dòng vàng trôi trên mặt nước.

Chị tôi cười nả nớt, tiếng cười trong như thuỷ tinh và thanh khiết lạ thường. Luôn luôn cứ hỏi tôi và đố tôi cho kỳ được: “Này, chị đố em nhé, trăng mọc dưới nước hay mọc trên trời, và chúng mình đi thuyền trên trời hay dưới nước?” Tôi ngước mắt ngó lên trời rồi ngó xuống nước và cũng cười đáp lại: “Cả và hai, chị a”. Sướng quá, chao ôi, hai chị em lại thỉnh thoảng rú lên cười làm náo động luồng tinh khí của hạo nhiên.

Vây chúng tôi bằng ánh sáng, bằng huyền diệu, chưa đủ, Ngưu lang và Chức nữ, chúa của đêm trung thu còn sai gió thu mang lại gần chúng tôi một thứ mùi gì ngào ngạt như mùi băng phiến: trong ấy biết đâu lại không phảng phất những tiếng kêu rên của thương nhớ xa xưa… Thuyền đi êm ái quá, chúng tôi cứ ngờ là đi trong vũng chiêm bao, và say sưa ngây ngất vì ánh sáng, hai chị em như đê mê, không còn biết là có mình và nhận mình là ai nữa. Huyền ảo khởi sự. Mỗi phút trăng lên mỗi cao, khí hậu cũng tăng sức ôn hoà lên mấy độ, và trí tuệ, và mộng, và thơ, và nước, và thuyền dâng lên, đồng dâng lên như khói… Ở thượng tầng không khí, sông Ngân Hà trinh bạch đương đắm chìm các ngôi sao đi lạc đường. Chị tôi bỗng reo to lên: “Đã gần tới sông Ngân rồi! Chèo mau lên em! Ta cho thuyền đậu ở bến Hàn giang!”

Đi trong thuyền, chúng tôi có cái cảm tưởng lý thú là đương chở một thuyền hào quang, một thuyền châu ngọc, vì luôn luôn có những vì tinh tú hình như rơi rụng xuống thuyền…

Trên kia, phải rồi, trên kia, in hình có một vì tiên nữ đang kêu thuyền để quá giang.

Thình lình vùng mộng của chúng tôi bớt vẻ sáng lạn. Chị tôi liền chỉ tay về phía bến đò thôn Chùa Mo[1] và bảo tôi rằng: “Thôi rồi! Trí ơi! Con trăng nó bị vướng trên cành trúc kia kìa, thấy không? Nó gỡ mãi mà không sao thoát ra được, biết làm thế nào, hở Trí”. Tôi cười: “Hay là chị em ta cho thuyền đỗ vào bến này, rồi ta trèo lên động cát với tay gỡ hộ cho trăng thoát nạn”. Hai chị em liền giấu thuyền trong một bụi hoa lau bông vàng phơi phới, rồi cùng lạc vào một đường lối rất lạ, chân dẫm lên cát mà cứ ngỡ là bước trên phiến lụa. Nước suối chảy ở hang đá trắng, tinh khiết như mạnh nước ngọc tuyền, chồm lên những vừng lá, hễ trông đến là kinh hãi vì ngó giống con bạch hoa xà như tạc…

Sao đêm nay kiều diễm như bức tranh linh động thế này? Tôi muốn hỏi xem chị tôi có thấy ngọt ngào trong cổ họng như vừa uống xong một ngụm nước lạnh, mát đến tê cả lưỡi và hàm răng. Chị tôi làm thinh – mà từng lá trăng rơi lên xiêm áo như những mảnh nhạc vàng. Động là một thứ hòn non bằng cát trắng quá, trắng hơn da thịt của người tiên, của lụa bạch, hơn phẩm giá của tiết trinh – một màu trắng mà tôi cứ muốn lăn lộn điên cuồng, muốn kề môi hôn, hay áp má lên để hưởng sức mát rượi dịu dàng của cát…

Hai chị em đồng dang tay níu áo gượng vào nhau dấn bước lên cao… Thỉnh thoảng mỏi hai đầu gối quá, cả chị liền em đồng ngã lăn ra. Lại một dịp cho tiếng cười của chị tôi được nở ra, giòn tan trong không khí. Lên tới đỉnh là hao mòn đi một ít. Nhưng mà ngợp quá sáng quá, hứng trí làm sao? Đây có phải là nước Nhược non Bồng, động phủ thần tiên ngàn xưa còn sót lại? Nhìn xuống cát cố tìm dấu tích gì lưu lại một vết chân của Đào Nguyên Tiên nữ, nhưng tấm cát phẳng lờ như lụa căng, trinh bạch làm sao.

Bất tri thử địa hà xứ
Tu tựu Đào Nguyên vấn chủ nhân?

Bây giờ chúng tôi đương ở giữa mùa trăng, mở mắt ra cũng không thấy rõ đâu là chín phương trời, mười phương phật nữa. Cả không gian đều chập chờn những màu sắc phiêu diêu đến nỗi đôi đồng tử của chị tôi và tôi lờ đi vì chói lói… Ở chỗ nào cũng có trăng, có ánh sáng cả, tưởng chừng như bầu thế giới chở chúng tôi đây cũng đang ngập lụt trong trăng và đang trôi nổi bình bồng đến một địa cầu nào khác.

Ánh sáng tràn trề, ánh sáng tràn lan, chị tôi và tôi đều ngả vạt áo ra bọc lấy, như bọc lấy đồ châu báu… Tôi bỗng thấy chị tôi có vẻ thanh thoát quá, tinh khôi, tươi tốt và oai nghi như pho tượng Đức Bà Maria là đức tinh truyền chí thánh. Tôi muốn sốt sắng quỳ lạy mong ơn bào chữa. Nhưng trời ơi, sao đêm nay chị tôi đẹp đẽ đến thế này. Nước da của chị tôi đã trắng, mà vận áo quần bằng hàng trắng nữa, trông thanh sạch quá đi.

Tôi nắm tay chị tôi giật lia lịa và hỏi một câu hỏi tức cười làm sao: “Có phải chị không hở chị?”. Tôi run run khi tôi có cái ý nghĩ: Chị tôi là một nàng Ngọc nữ, một hồn ma, hay một yêu tinh. Nhưng tôi lại phì cười và vội reo lên: “A ha, chị Lễ ơi, chị là trăng, mà em đây cũng là trăng nữa!”.

Ngó lại chị tôi và tôi, thì quả nhiên là trăng thiệt. Chị tôi hí hửng như xuân, chạy nhảy xênh xang cơ hồ được dịp phát triển hết cả ngây thơ của người con gái mười lăm tuổi, tôi ngắm mãi chị tôi, và tự vui sướng trong lòng vô hạn. Có lúc tôi đã kiêu ngạo thay cho cái sắc đẹp nhu mì ấy, mà chỉ dưới trời thu đêm nay tôi mới biết thưởng thức. Những phút sáng láng như hôm nay, soi sáng linh hồn tôi, và giải thoát cái “ta” của tôi ra khỏi nơi giam cầm của xác thịt… Tôi bỗng rú lên một cách điên cuồng, và chực ngửa tay hứng một vì sao đang rụng. Chị tôi đằng xa chạy lại bảo tôi:

– Em la to quá, chị sợ âm thanh rung động đến khí trời, rồi những ánh trăng sẽ tan ra bọt mất…

– Không, không, chị ơi! Rồi ánh sáng đêm nay sẽ tan đi, ta sẽ buồn thương và nhớ tiếc. Em muốn bay thẳng lên trời để tìm ánh sáng muôn năm thôi…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chơi Giữa Mùa Trăng” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Chơi Giữa Mùa Trăng (1941), danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Không Đề 51

Không Đề 51

Không Đề 51 (Thu Bồn)

Khi yêu anh em nói lời hoạ mi
Tâm hồn anh bỗng hoá cánh rừng
Khi yêu anh em nói lời các vì sao
Anh bỗng hoá bầu trời
Giã từ anh em nói lời chó sói
Trái tim anh giờ hoá trái dẻ gai

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Không Đề 51” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập 100 Bài Thơ Tình Nhờ Em Đặt Tên (1992), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Những câu nói ấn tượng ý nghĩa nhất về cuộc sống bạn không nên bỏ qua

chúng ta đang sống trong một xã hội hiện đại với đầy rẫy những bận rộn và bon chen. Nhưng đừng vì thế mà làm mất đi sự ấm áp nơi trái tim mình các bạn nhé. Hôm nay phongnguyet.info xin được gửi đến các bạn bài tổng hợp Những câu  nói ấn tượng ý nghĩa nhất về cuộc sống bạn không nên bỏ qua, mời các bạn hãy cùng chúng tôi đọc và cảm nhận nhé!Những câu  nói ấn tượng ý nghĩa nhất về cuộc sống bạn không nên bỏ qua

Lệ rơi, thật dễ để dùng ống tay áo lau chúng đi, nhưng tôi phải làm thế nào để xóa vệt nước mắt khỏi trái tim mình?

The tears fall, they’re so easy to wipe off onto my sleeve, but how do I erase the stain from my heart?

Khuyết danh

~*~

Một người bạn là người mà ta có thể trút ra tất cả trái tim mình, trái tim đầy tro trấu, biết rằng những bàn tay dịu dàng nhất sẽ cầm lấy nó và sàng lọc, giữ lại những gì đáng giữ, và với hơi thở của lòng tốt, thổi đi tất cả những phần thừa.

A friend is one to whom one may pour out all the contents of one’s heart, chaff and grain together, knowing that the gentlest of hands will take and sift it, keep what is worth keeping, and with a breath of kindness, blow the rest away.

Khuyết danh

~*~

Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.

Missing someone is your heart’s way of reminding you that you love him.

Khuyết danh

~*~Những câu  nói ấn tượng ý nghĩa nhất về cuộc sống bạn không nên bỏ qua

Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim con người, tình yêu.

Try as you will, you cannot annihilate that eternal relic of the human heart, love.

Victor Hugo

~*~

Nếu không phải nhờ hy vọng, trái tim sẽ tan vỡ.

If it were not for hopes, the heart would break.

Thomas Fuller

~*~

Để chiếm được trái tim người phụ nữ, người đàn ông đầu tiên phải dùng trái tim của mình.

To get a woman’s heart, a man must first use his own.

Khuyết danh

~*~

Điều tốt đẹp nhất trên thế gian này không thể nhìn thấy hoặc thậm chí chạm vào – chúng phải được cảm nhận bằng trái tim.

The best and most beautiful things in the world cannot be seen or even touched – they must be felt with the heart.

Helen Keller

~*~

Không ai ngoài người phụ nữ có thể giúp người đàn ông trước nỗi phiền muộn của con tim…

No one but a women can help a man when he is in trouble of the heart…

Bram Stoker

~*~Những câu  nói ấn tượng ý nghĩa nhất về cuộc sống bạn không nên bỏ qua

Trái tim thật nhỏ, nhưng lại khao khát những điều to lớn. Nó chẳng đủ để làm bữa tối của một chú diều hâu, thế nhưng toàn bộ thế giới đều không đủ đối với nó.

The heart is a small thing, but desireth great matters. It is not sufficient for a kite’s dinner, yet the whole world is not sufficient for it.

Francis Quarles

~*~

Trí nhớ của trái tim xóa đi những điều xấu và phóng đại những điều tốt đẹp.

The heart’s memory eliminates the bad and magnifies the good.

Gabriel Garcia Marquez

~*~

Bởi luôn luôn có hai loại tư tưởng khác nhau: Loại hình thành từ cái đầu và loại xuất phát từ trái tim.

For there are two distinct sorts of ideas: Those that proceed from the head and those that emanate from the heart.

Alexandre Dumas

~*~Những câu  nói ấn tượng ý nghĩa nhất về cuộc sống bạn không nên bỏ qua

Đôi khi những điều nhỏ nhất chiếm lấy phần lớn trái tim ta.

Sometimes the smallest things take up the most room in your heart.

A. A. Milne

~*~

Có những sợi dây trong trái tim con người tốt nhất là không nên làm rung động.

There are strings in the human heart that had better not be vibrated.

Charles Dickens

~*~

Không gì ít nằm trong sự chi phối của chúng ta hơn trái tim, và khác xa điều khiển nó, chúng ta buộc phải phục tùng nó.

Nothing is less in our power than the heart, and far from commanding we are forced to obey it.

Jean Jacques Rousseau

~*~

Nụ cười là cánh cửa sổ trên gương mặt để cho thấy trái tim bạn đang ở nhà.

A smile is a window on your face to show your heart is at home.

Khuyết danh

~*~

Con người chỉ trở thành người nhờ trí thông minh, nhưng chỉ nhờ trái tim con người mới là người.

Man becomes man only by his intelligence, but he is man only by his heart.

Henri Frederic Amiel

~*~

Suối nguồn của cái đẹp là trái tim, và mỗi ý nghĩ rộng lượng lại thắp sáng lên những bức tường trong căn phòng đó.

The fountain of beauty is the heart, and every generous thought illustrates the walls of your chamber.

Francis Quarles

~*~

There is a wisdom of the head, and a wisdom of the heart.

Có sự thông thái của tâm tưởng, va có sự thông thái của con tim.

Charles Dickens

~*~

Thật tốt khi trái tim chất phác còn trí óc thì không.

It is well for the heart to be naive and the mind not to be.

Anatole France

~*~

Tổ quốc chính là điểm mà trái tim của chúng ta được buộc vào.

Our country is that spot to which our heart is bound.

Voltaire

Đây quả là những câu nói rất ý nghĩa đúng không nào các bạn. Các bạn có câu nói nào hay khác thì hãy chia sẻ cho phongnguyet.info trong phần bình luận bên dưới nhé! Chúc các bạn luôn sống bình yên và hạnh phúc!

ĐÊM KHÔNG TRĂNGTác giả/’ Thu Thảo

ĐÊM KHÔNG TRĂNGTác giả/’ Thu Thảo

Đêm không trăng em buồn tủi vô cùng
Bởi em nhớ ngày mình cùng chung bước
Có những lúc anh dỗ dành cho được
Sợ em buồn khóc sướt mướt mình ên

Em dần dần quen cảm giác kề bên
Anh nói nhỏ gọi tên em thật khẽ
Kể câu chuyện để em cười vui vẻ
Dù đêm khuya vắng vẻ giữa núi rừng

Em nói nhiều nói mãi chẳng chịu ngưng
Anh ngồi đó nghe từng câu từng tiếng
Rồi nghe hết những lời trong câu chuyện
Không phàn nàn không ý kiến gì luôn

Anh nhớ không đêm trăng sáng em buồn
Anh đã hát bằng nguồn dâng cảm xúc
Mà ngày đó em thật là hạnh phúc
Được anh yêu ,mà nhiều lúc giận hờn

Em vô tình để anh khóc nhiều hơn
Em xin lỗi những tháng năm vắng mặt
Em cứ nghĩ giữ lời thề son sắt
Khắc bóng hình và đặt ở trong tim

Em sai rồi khi biền biệt lặng im
Để anh kiếm anh tìm trong vô vọng
Em đã khiến mỗi ngày anh lạc lõng
Ôm cô đơn một hình bóng xa rời

Em bây giờ đâu được nói yêu ơi
Chỉ là nhớ những lời yêu ngày ấy
Chỉ là muốn anh vui cười thế đấy
Dù cả đời mình không thấy mặt nhau .

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Tập Kiều

Tập Kiều

Tập Kiều (Tản Đà)

Trăm năm tính cuộc vuông tròn
Con tằm đến thác hãy còn vương tơ
Thiếp từ ngộ biến đến giờ
Dám xa xôi mặt mà thơ thớt lòng
Cắn răng bẻ một chữ “đồng”
Sâm Thương chẳng vẹn chữ “tòng” tại ai?
Cũng là nhỡ một nhầm hai
Ba sinh âu hẳn duyên giời chi đây
Rằng trăm năm cũng từ đây
Duyên này thời giữ, vật này của chung
………………………………………
Mà lòng trọng nghĩa khinh tài xiết bao
Cười rằng tri kỷ trước sau
Mười phần ta cũng tin nhau cả mười
Giếng vàng đã rụng một vài
Mà chàng Kim đó là người ngày xưa
………………………………………

(Thơ Tản Đà 1925)

Những chỗ trống Tản Đà nhường cho các thi nhân trong nước nối giúp

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tập Kiều” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 12 Bài thơ hay viết về tháng 11

Top 12 Bài thơ hay viết về tháng 11

Tháng 11, đủng đỉnh hiền hòa, nhưng đi đến đâu đều dễ dàng nhận ra đến đó! Cái đặc trưng của Tháng 11 không phải bởi hai chữ số giống hệt nhau được sắp đứng cạnh bên nhau, mà là từ sự chuyển động của không gian, vạn vật, chuyển động cả những tâm tư trong mỗi người.
Tháng gọi Đông về, phủ hanh gầy trên phố, phủ sương đêm lay lắt trên lá cành mỗi sớm tinh mơ, phủ ướt tiếng rao những thức quà buổi sáng. Tháng này cái lạnh như dạn dĩ hơn, len lỏi vào tận ngõ ngách, vào từng ô cửa sổ, chồm mình quấn quýt mỗi khi ai đó tay đan tay trên phố. Chẳng thế mà những ngày Đông lạnh, người ta vẫn cần tìm tay níu tay, cho cái cảm giác ấm ngập trong tim, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Tháng 11! Tháng của những khoảnh khắc cuối thu đang dần trôi theo dòng người vội vã. Tháng của những hoài niệm dấu yêu còn đọng lại trên đôi mắt người thương. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về tháng 11.

Bài thơ: TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT – Hoàng Phan

TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hoàng Phan

Gió bấc về mang hơi lạnh từ xa
Trời mây xám xua nắng vàng lẩn khuất
Hương hoa sữa dường như đà phai nhạt
Tháng Mười một về se sắt hanh hao

Đồng hoa cải lấp lánh tựa trời sao
Như níu lại chút vàng mùa thu cũ
Các bạn trẻ cùng vui đùa hớn hở
Khoác tay nhau áo ấm đủ sắc mầu

Tháng Mười một, ngày hối hả trôi mau
Mặt trời vội ươm trái cây chín mọng
Đêm mùa đông giấc ngủ dài thêm mộng
Cánh đồng đang phơi ải đợi nước về

Anh và em bao năm tháng cận kề
Vẫn xao xuyến khi đông về gõ cửa
Nhớ những đêm mùa đông còn cách trở
Ấm nồng sao khi gặp gỡ hẹn hò

Hoa tím đưa hương rực rỡ bên bờ
Như hứa hẹn đến một mùa hoa trái
Tháng Mười một sẽ đi qua vồi vội
Với lòng người hướng tới phía trời xuân.

21.11.2018
PH

Bài thơ: THÁNG 11 VỀ – Hồ Viết Bình

THÁNG 11 VỀ
Thơ: Hồ Viết Bình

Tháng mười một rồi sao anh làm thinh
Đông đã đến rập rình ngoài cửa sổ
Đàn chim nhỏ chao nghiêng bay về tổ
Cúc hoạ mi nở rộ dọc bờ sông.

Tháng mười một rồi anh có nhớ không
Đường phố cũ bớt nồng mùi hoa sữa
Gió bấc thổi còn tiếc chi thu nữa
Chuyện chúng mình sao chưa chịu nói ra.

Tháng mười một cây cải chúm chím hoa
Sương giăng mắc tình ta thêm bối rối
Anh đủng đỉnh còn em đây rất vội
Bởi cuộc đời sắp tới độ đông sang.

Hãy cùng em gom những sợi nắng vàng
Dệt mộng ước, thiếp chàng xây tổ ấm
Anh biết không thời gian trôi nhanh lắm
Chớp mắt thôi mộng thắm đã tan rồi.

Bài thơ

BÂNG KHUÂNG THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hoàng Hôn

Tháng mười một nghe bâng khuâng đến lạ
Trường xưa lớp cũ ngày ấy đã rời xa
Tà áo dài trong nắng đẹp thướt tha
Thời hoa mộng bao la ngàn mơ ước

Tháng mười một đôi chân thêm mạnh bước
Sự nghiệp trồng người thầy cô trước em sau
Bao chuyến đò vững tay chèo cùng nhau
Thầy cô đưa em, em đưa bao lớp trẻ

Xin kính chúc thầy cô luôn mạnh khỏe
Hạnh phúc bình an bạn cũ của tôi ơi
Ngày nhà giáo việt nam đã đến rồi
Bao hoa thắm rạng ngời trong đôi mắt

Thắp niềm tin hi vọng không hề tắt
Của ngày mai em thơ bước vào đời
Tung cánh bay bao la xanh sắc trời
Nhiệt huyết dựng xây đến muôn nơi đất mẹ

Tháng mười một ngân câu ca khe khẽ
Sự nghiệp trồng người lặng lẽ mãi trăm năm
Trang giáo án từng đêm vẫn âm thầm
Viết tiếp ước mơ ươm mầm tri thức.

Bài thơ: TRĂN TRỞ THÁNG 11 – Hoàng Hôn Đỏ

TRĂN TRỞ THÁNG 11
Thơ: Hoàng Hôn Đỏ

Tháng mười một đã về rồi đấy nhỉ
Phố chuyển mình gió bấc gọi mùa sang
Màu thu vẫn điệu đàng còn sót lại
Ở ngoài kia ai bớt sợi nắng vàng.

Ta bất chợt ôm trong lòng nỗi nhớ
Nửa muốn quên nửa lại muốn đợi chờ
Nhưng giấu kín cho mùa đừng trăn trở
Bước trong chiều lặng lẽ kết thành thơ.

Tháng mười một hoa cải vàng đến thế
Có phải chăng đợi thương nhớ trổ ngồng
Những ngọn sóng trong lòng ta cuộn khẽ
Tự ru hồn chìm vào giữa mênh mông.

Nắng có sưởi một mùa đông lạnh giá
Hay gió kia đưa đẩy những nỗi buồn
Ta chỉ sợ dòng thơ rồi nghiêng ngả
Khi xuân về đầy khóe mắt lệ tuôn.

Tháng mười một ở trời xa người có
Hiểu lòng ta lúc trở gió… sang mùa.

HHĐ

Bài thơ: HẸN THỀ THÁNG MƯỜI MỘT! – Hoàng Minh Tuấn

HẸN THỀ THÁNG MƯỜI MỘT!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Nắng nhạt dần khi tháng mười một sang,
Hàng liễu hồ Gươm như đang đợi gió,
Cái giá rét tràn về trên phố cổ,
Thu đi qua, đông đã lại quay về!

Nhớ cái ngày trong giá lạnh tái tê,
Sánh vai nhau trên lối về hôm đấy,
Bờ môi ngoan, vòng tay ai run rẩy,
Tháng mười một ơi ngày ấy say tình!

Bao năm rồi tháng mười một trong anh,
Nhớ về em nhớ bóng hình yêu dấu,
Đông giá rét nỗi nhớ em ai thấu,
Cứ nhớ hoài, cứ đau đáu chờ mong!

Tháng mười một, Hà nội nay vào đông,
Em đâu rồi để lòng anh trống vắng,
Giấc mơ yêu cứ tìm về trong mộng,
Đông đượm buồn màu nắng cũng hanh hao!

Tạm biệt em, tháng mười một năm nào,
Trong giá rét lao xao vàng lá rụng,
Ngày chia tay em nhìn anh thầm lặng,
Hẹn ngày về nồng thắm giấc mơ yêu!

Hoàng hôn buông cho nắng tím cả chiều,
Anh đã về đem bao nhiêu thương nhớ,
Gửi trao em cho đông thôi buốt giá,
Hẹn thề xưa tháng mười một anh về!

Hà Nội, 6/11/2018

Bài thơ: TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT - Phan Thu Hà

TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT

Thơ: Phan Thu Hà

Tháng mười một xôn xao mùa nước nổi
Chiều phương nam se sắt nét môi cười
Tờ lịch cũ rụng dần sang trang mới
Bỗng phập phồng trước mọi nỗi buồn vui

Tháng mười một thời gian chừng hối hả
Một năm trôi ừ sắp trọn cung đường
Cầu mong những phận đời vất vả
Năm tận tháng cùng bớt cảnh tai ương

Tháng mười một ai nằm nghe biển động
Biết có còn thổn thức một nièm riêng
Xin đừng tắt những vần thơ khát vọng
Để tháng ngày dịu nhẹ nỗi buồn nghiêng

Tháng mười một mùa mưa dài có dứt
Gánh hàng rong mẹ bán hết mỗi chiều
Cô gái nhà bên sắp làm đám cưới
Tấm thiệp hồng ấm trọn một tình yêu

Ta tản mạn nỗi niềm qua tháng mới
Một chút buồn vui gửi tới mọi nhà
Và cầu mong lời thơ như gió nhẹ
Đến bên người và cũng đến bên ta…

Phan Thu Hà

Bài thơ: THÁNG MƯỜI MỘT – Phan Thị Tuyết vân

THÁNG MƯỜI MỘT.
Thơ: Phan Thị Tuyết vân

Tháng mười một Đông lạc vào con phố.
Chạm nhẹ vào vết loang lổ rêu phong .
Gió hanh hao làm lạnh lẽo trong lòng.
Hàng liễu rủ âm thầm trong ngõ vắng.

Tháng mười một nốt nhạc ru trầm lặng.
Tiếng dương cầm vang vọng mãi trong đêm.
Mảnh trăng non run rẩy nép bên thềm.
Như muốn chạm bờ môi xinh dịu ngọt.

Tháng mười một nắng chòng chành rơi rớt.
Phố trở mình bất chợt gọi tên ai.
Miền dấu yêu hiện rõ một hình hài.
Khắc sâu đậm giằng giai trong nỗi nhớ.

Tháng mười một sao thấy lòng trăn trở .
Dấu yêu xưa vời vợi đến hao gầy.
Gió trở mùa thấy nhớ một vòng tay.
Gợi nhắc lại lời cỏ may ngày trước.

Tháng mười một sao bàn chân lạc bước.
Tim tím chiều…
Trên lối ngược tìm nhau..!!!

Giọt Mưa Thu
HN 2/11/2018

Bài thơ: TÌNH THƠ THÁNG MƯỜI MỘT – Dạ Quỳnh

TÌNH THƠ THÁNG MƯỜI MỘT

Thơ: Dạ Quỳnh

Tháng mười một cựa mình rồi đấy anh
Đỏng đảnh như cô gái đang yêu… sớm nắng, chiều mưa vui – buồn vô cớ
Mang cả cái lạnh ùa về cần mẫn như đàn ong thợ
Hanh má đào giữa chợ chớm ngày đông

Tháng mười một về anh có lạnh không
Có nhớ quàng khăn bông mặc thêm áo ấm
Chân có bước trên những lối mòn chầm chậm
Thả hồn mình lãng đãng nhớ về em?

Tháng mười một trời đất như buông rèm
Lấm lem cả câu thơ tình…vờ vĩnh chưa kịp gởi
Anh giả quay lưng, em hờn bảo đi đi đừng đứng đợi
có một chuyện tình cứ mãi…chơi vơi.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: THÁNG 11 NHỚ VỀ CÔ – Nguyễn Thị Khánh Hà

THÁNG 11 NHỚ VỀ CÔ
Thơ: Nguyễn Thị Khánh Hà

Đã bao tháng mười một rồi cô nhỉ
Mà trong em vẫn nỗi nhớ đầy vơi
Lời cô dạy mãi như lời nhắc nhở
Là hành trang cho em bước vào đời

Dù bây giờ chúng em đi muôn nơi
Không quên được lời thầy cô dạy dỗ
Dẫu cuộc sống như thuyền xa bến đỗ
Ơn thầy cô đã dạy dỗ năm xưa

Ngọt ngào như những câu hát đò đưa
Mà mẹ đã ru em từ thủa bé
Thầy cô tựa người lái đò lặng lẽ
Đưa con thuyền qua bến rẽ sang sông

Cho chúng em được vui mãi tuổi hồng
Dòng thời gian nhuộm tóc cô bạc trắng
Như mẹ cha, dầm mưa, dãi nắng
Cho chúng em, có thành quả hôm nay

Tháng mười một về nhắc em mỗi ngày
Công ơn ấy…
Em mãi ghi trong dạ.

Bài thơ: THÁNG 11 ẤM ÁP – Trương Túy Anh

THÁNG 11 ẤM ÁP
Thơ: Trương Túy Anh

Tháng 11 Cúc họa mi trắng muốt
Thu dùng giằng luyến tiếc chẳng bước đi
Ngắm cải vàng rực rỡ khắp triền đê
Thu muốn níu thời gian lui chậm lại

Gió bấc về cuốn lá đỏ rơi bay
Xào xạc lá khô cành cây trơ trọi
Em co ro mình, cô đơn chống chọi
Mỏi mắt trông mong anh lẫn sương mờ

Trốn rét, anh đưa em về đất mũi
Tháng 11 sang gió chướng lạnh se
Tóc em mơn man xõa dưới lùm tre
Anh kể em nghe chuyện xưa thủa nhỏ

Trắng dọc bờ sông, bông so đũa nở
Anh chống xuồng đi hái sớm tinh mơ
Theo con nước về cá lóc, cá rô
Thịt béo ngọt nấu canh chua so đũa

Nồi cơm gạo mới bập bùng bếp lửa
Nghe tiếng Cuốc kêu “cuốc cuốc” ngoài hiên
Bóng đôi ta in trên vách nghiêng nghiêng
Thật ấm áp khi Đông về anh nhỉ

Hai đứa chúng mình ngọt ngào thủ thỉ
Tháng 11 này đẹp lắm em ơi
Ngắm Cúc họa mi, So đũa tuyệt vời
Tim cùng đập nhịp, hòa đồng hơi thở

Mùa Đông này sao diệu kỳ quá đỗi
Gió chướng về, nắng nhạt đậu xung quanh
Đẩy xua rét tê tái, lòng cô quạnh
Anh và em trọn vẹn những yêu thương.

Bài thơ: THÁNG 11 CHO EM - Đỗ Hương

THÁNG 11 CHO EM

Thơ: Đỗ Hương

Tóc em là dòng suối ngọt
Bọt tung xoã Lang-Biang
Môi em hương rừng thơm mát
Sóng hôn ghì riết mơn man

Chờ anh về tháng 11
Chỉ là cho riêng em thôi
Đất trời vào đông rét ngọt
Nồng nàn biển sâu bờ môi…

18/ 11/ 2018
SunNy Do

Bài thơ: THÁNG MƯỜI MỘT HOÀI NIỆM - Trịnh Thanh Hằng

THÁNG MƯỜI MỘT HOÀI NIỆM

Thơ: Trịnh Thanh Hằng

Anh còn nhớ những ngày đông năm ấy
Mình bên nhau bao say đắm nồng nàn
Tiếng tơ lòng cùng lời nói chứa chan
Trong khoảnh khắc đã trở thành hoài niệm

Lập đông rồi còn đâu chim chiền chiện
Bay giữa trời ngân khúc hát tình ca
Vòng tay nào hoang hoải phía trời xa
Cho yêu dấu rơi xuống miền quên lãng

Áng mây tím cũng vật vờ bảng lảng
Trôi bồng bềnh chẳng cập bến không gian
Hoa cải kia vẫn cứ nở rực vàng
Đem đông đến cho lòng ai tê tái

Có biết chăng nơi phương trời xa ngái
Khắc khoải chờ một cánh mỏng thiên di
Những nồng say hỏi còn lại được gì
Ta giở áo gói vô miền kí ức

Tháng mười một có còn trong tiềm thức
Bên thánh đường ai sắp đón Nô en
Lê gót buồn tìm lại dấu chân quen
Người xưa ấy nay đã thành dĩ vãng

Rồi một mai ngày rực vàng ánh sáng
Anh sẽ về xua băng giá tàn đông
Cho mê say thắm lại những nụ hồng
Bao nồng ấm quên mùa đông lạnh lẽo.

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Tháng 11… Hoa sữa rơi những nụ hoa cuối cùng, níu kéo cả một mùa sắp qua. Nhưng lập đông rồi, hoa sữa vẫn thơm kì lạ. Hương thơm khao khát, cháy bỏng của một mùa hoa xin cháy hết mình, để rồi sẽ lặng lẽ nhường chỗ cho gió đông. Và hoa sữa ấy, như những kẻ vẫn đang sống trọn từng ngày lãng du với cuộc sống này. Đi cho đến tận cùng con đường bằng sự sống thật…