Nếu anh còn trẻ như năm cũ Quyết đón em về sống với anh Những buổi chiều buồn phơ phất lại Anh đàn em hát níu xuân xanh Nhưng thuyền em buộc bờ sông hận Anh chẳng quay về bến trúc thương Năm tháng em ca trong ánh nguyệt Bao giờ em hết nợ Tầm Dương? Nếu có ngày mai anh trở gót Quay về thăm lại bến thu xa Thì đôi mái tóc không xanh nữa Mây trắng đêm vàng sẽ thướt tha
Trên đời này có biết bao nhiêu người gặp nhau, hay gặp lại nhau, yêu nhau muộn màng lúc đã… già? Muộn màng!
Bài thơ lãng mạn do thi sĩ Hoàng Cầm viết năm 1941, diễn tả nỗi buồn vì một cuộc tình dở dang của người không còn… trẻ nữa.
Có nhiều chữ, nhiều câu thật tuyệt vờị Lấy vài thí dụ giản dị trong bài, để xem tài làm thơ của Hoàng Cầm.
Mở đầu bài thơ, chữ “Nếu” cho thấy đây một chuyện mong ước, giả dụ. Đọc tiếp cho hết câu đầu, “anh còn trẻ như năm ấy”, sẽ thấy rõ đó chỉ là một chuyện không thể có thực.
Nhưng, chữ “Quyết” ở đầu câu thứ hai cho thấy dù chỉ là chuyện giả tưởng, ý tưởng người đàn ông vẫn mạnh mẽ, khi có ý “đón em về sống”.
Có một chữ hơi lạ là “khoảng” của câu thứ ba. Thường người ta sẽ viết là “buổi”. Nhưng đọc “khoảng chiều” nghe thấm thía hơn là “buổi chiều”. Cái cảm giác khi đọc “khoảng chiều” sẽ là những lúc hoàng hôn về, không được trọn vẹn được thành cả buổi chiều, mà chỉ có những khoảng thời gian của một buổi chiều mà thôi. Kết quả làm cả câu thơ buồn hơn, hay hơn.
Chữ “níu” ở trong “níu xuân xanh” phải nói là rất hay, cho thấy tình trạng gần như là tuyệt vọng của mối tình… già, dù đây vẫn chỉ là nói chuyện giả tưởng. Mặc dù chuyện đón người yêu về chỉ là chuyện không có thực, mà tình yêu đã mong manh như vậy rồi!
Đoạn cuối của bài thơ, câu đầu cũng bắt đầu bằng “Nếu”, do đó cũng chỉ là chuyện giả dụ. Tuy vậy, khi đọc tiếp có “ngày mai anh trở gót” thì thấy câu chuyện lại có thể xẩy ra trong tương lai và không phải là chuyện không thật như ở đoạn đầu bài thơ.
Nhưng, lúc đó người “lãng đãng” có thể hiểu là người đàn ông đã mất hồn vì mất… tình đi lang thang khắp nơi, rồi tìm về “bến sông xa” vắng với cái buồn cô đơn.
Câu áp chót của bài thơ là một câu hỏi, “em còn đấy hay đâu mất?”. Và, chữ “Thì” đặt khéo léo ở đầu câu làm cả câu mạnh hẳn lên với ý nghĩa thậm xưng hơn nhiều. Câu thơ, câu hỏi nhưng có vẻ đã biết câu trả lời rồi, gần như thành một nỗi niềm trách móc, ai oán.
Câu cuối cùng của bài thơ, thật hay, đã làm bật ra được cái cảm giác buồn cô độc của thi sĩ. Hai chữ “buồn teo” là buồn hoang vắng. “Cuối xóm buồn teo một tiếng gà” nhấn mạnh đến sự vắng vẻ và buồn. Hoàng Cầm viết “một tiếng gà”, một tiếng động chứ không phải tiếng gáy của gà. Chỉ có một tiếng động nhỏ của một con gà, không có tiếng thứ haị Thi sĩ Hoàng Cầm không viết là một đàn gà, không viết là hai con gà. Đọc câu thơ sẽ có cảm giác chỉ có một con gà mà thôị Tiếng động nhỏ của một con gà từ cuối xóm còn vọng lên nghe thấy được cho thấy xóm buồn vắng vẻ như thế nào!
Mãi đến năm 1985, tức là 44 năm sau, nhạc sĩ Phạm Duy mới phổ nhạc bài thơ. Chắc lúc đó, tuổi đã về chiều, Phạm Duy mới cảm được bài thơ? Ông cho biết bài thơ không có tựa đề và đặt tên bài hát là Tình Cầm. Thật ra, bài thơ có tên Nếu Anh Còn Trẻ (99 Tình Khúc – Thơ Hoàng Cầm, trang 175). Có lẽ, đề tựa bài thơ chỉ được đặt về sau này và Phạm Duy đã không hề biết đến.
Bài thơ tình Nếu Anh Còn Trẻ đã trở thành bài nhạc Tình Cầm.
Sau khi được phổ nhạc, âm giai chính là Sol Trưởng, lời bài hát trở thành như sau:
” Nếu anh còn trẻ như năm cũ… Quyết đón em về sống với anh! Những khi chiều vàng phơ phất đến… Anh đàn em hát níu xuân xanh ”
Bốn câu khá hay trong đoạn thứ hai của bài hát, không có trong bài thơ, do chính Phạm Duy “liều lĩnh phang” (chữ của Phạm Duy dùng khi viết về bài hát này) thêm vào:
Có mây bàng bạc gây thương nhớ Có ánh trăng vàng soi giấc mơ… Có anh ngồi lại so phím cũ Mong chờ em hát khúc xuân xưa!!! Đoạn thứ ba, điệp khúc, lời khác hẳn bài thơ và nhạc chuyển trùng hẳn xuống, buồn hơn vì đổi qua âm giai Sol Thứ: Nhưng thuyền em buộc trên sông hận… Anh chẳng quay về với trúc tơ! Ngày tháng tỳ bà vương ánh nguyệt Mộng héo bên song vẫn đợi chờ!
Đoạn kết, nhạc trở về với Sol Trưởng, lại rộng rãi hơn nhưng có lời hát với ý tưởng khác đoạn thơ nguyên thủy:
” Nếu có ngày nào em quay gót Lui về thăm lại bến thu xa Thì đôi mái tóc không còn xanh nữẳ Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha” (Tình Cầm/thơ Hoàng Cầm, nhạc Phạm Duy)
Có nhạc điệu uyển chuyển, thật hay, bài tình ca Tình Cầm là một trong những bài nhạc được gọi là Hoàng Cầm Ca của Phạm Duy.
Đó là chuyện bài thơ nhạc Nếu Anh Còn Trẻ-Tình Cầm.
Để kết thúc, lại nói thêm một chút chuyện già trẻ ở ngoài đờị Thế nào là già? Như thế nào là trẻ? Vấn đề này chỉ tương đối thôi và tùy theo cảm quan của con người mà thôi.
Thật ra có nhiều người nhiều người trông qua có vẻ trẻ nhưng tình cảm, bên trong lại không trẻ chút nào hết và có những người khác, bên ngoài nhìn thấy là già, mà tâm hồn vẫn trẻ trung.
Những “người thơ” có đầu óc, được tâm hồn như Hoàng Cầm hay Phạm Duy, có thể nói không có tuổi và vẫn trẻ mãi mãi…
Nếu Anh Còn Trẻ là một bài thơ hay và chứa chan nỗi niềm của nhà thơ Hoàng Cầm. Bài thơ chính là sự nuối tiếc của tuổi trẻ và tình cảm xưa cũ muộn màng. Bài thơ được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích và ca ngợi. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết của chúng tôi!
Ở mảnh đất Hà Tây, mảnh đất địa linh nhân kiệt, Bùi Minh Quốc được người đời nhắc đến với những cái tên thân thương. Ông là nhà thơ của cách mạng, vì dân tộc. Những bài thơ của ông như lời cổ vũ tinh thần chống lại Mỹ tàn bạo, xâm lược. Tiếp nối bài chọn lọc những bài thơ hay của Bùi Minh Quốc (phần 2), ngay dưới đây, chúng tôi xin giới thiệu đến bạn tiếp phần 3 đã ghi dấu ấn riêng, tên tuổi của người trong nền văn học Việt Nam.
Nội Dung
Ôi đoá tường vi ngan ngát hương Lẫn trong bờ bụi giữa vô thường Anh đi không mỏi đường muôn dặm Em nở lặng thầm tan gió sương.
Thiên thai của anh đây chăng Những tháng năm Những tháng năm Ngắc ngoải Hồn tắc nhạc Thân tàn Mắt dại Cái huân chương Báo hiệu liệt giường Cái nấm mồ Cao sang Muốn sánh cùng kiệt tác Có bù đắp nổi chăng Những tháng năm Hồn anh tắc nhạc ? Ơi thiên thai Ðất nước khôn nguôi khóc hận một thiên tài.
Tổ quốc trong anh máu thắm tận nguồn Tổ quốc chúng gào đầu lưỡi Hãy cảnh giác! Khi anh đầm mình máu mê trận mạc Chúng đưa con du học nước ngoài rúc kín lâu đài du hý trên ngai Hãy cảnh giác! Bọn mặt bự dẻo mồm thời nào chẳng nhân danh Tổ quốc cao giọng hùng hồn không tiếc máu xương máu xương lầy đỏ nghiệp đế vương Hãy cảnh giác! Sau chiến tranh chúng lại chiến tranh cuộc chiến tranh một phía Người sống sót trở về oằn lưng sưu thuế Chúng lấy máu đúc vàng độc quyền ngự trị nghênh ngang độc quyền nghĩ độc quyền nói độc quyền ráo trọi Dân đen chỉ một quyền được …đói và thêm nữa là quyền sợ hãi triền miên… Hãy cảnh giác! Dân đen Cảnh giác! Lòng ta yêu vô cùng Tổ quốc Chúng luôn moi làm bẫy đánh lừa sập lại chính đời ta đến con cháu ta vào kiếp chó canh túi vàng chúng nó.
Chủ nghĩa này chủ nghĩa kia Chẳng qua cũng thế đôi hia ta xài Rách mòn cứ vá lai rai Xài chắc dài dài là món nhân dân Tay đè miệng tụng cho nhuần Thì yên chí lớn vững chân ngai mình.
Em đem tuổi ngọc học trò mua chữ mua điểm thầy cô vô tư bán chữ bán điểm bao khoá bao niên mua bán dài dài bao bãi mìn gài vào tương lai!
Những đứa trẻ lớn lên đi mua luận án mua thầy hướng dẫn mua thầy phản biện các hội đồng vô tư bán mua tiến sĩ mua giáo sư mua đất Việt ngàn năm văn hiến như đùa!
Vô tận cuộc đùa lây nhây ma quái mìn xé ngầu hiện tại gài tiếp vào tương lai.
Ta có nhau ơn trời xui đất khiến Tất cả mịt mùng trước phút lạ lùng kia Ta có nhau chẳng mưu cầu tìm kiếm Mà nẻo tình biến hiện bỗng giao thoa
Ôi thế thế thế là ta thế thế Như thể muôn xưa đã có nhau rồi Có nhau có nhau trong mỗi thầm thoảng nghĩ Mỗi bâng khuâng dự cảm kkhông lời
Có nhau có nhau trong nỗi đời kẻ khác Trong nỗi buồn nhân thế nặng lòng chung Có nhau có nhau bình yên hay bão táp Bao chồi non cần che chở, ta cùng…
Từng nguy nan, từng lo toan, bươn chải Có nhau hoài dù xa ngái đôi nơi Dù chỉ vọng mơ hồ qua muôn trùng khoảnh khắc Vẫn trong nhau tự cuối đất đầu trời.
(“Người ta lớn bởi vì ngươi cúi xuống Hõi nhân dân hãy đứng cả lên” -Marat, Tố Hữu dịch-)
Vì ta cúi nên ta nhìn chúng lớn Ta thẳng lưng thấy chúng cũng thường thôi Và chính lúc chúng mang phồng mắt trợn Lại là khi chúng sợ sắp tiêu đời.
Kính dâng anh linh các liệt sĩ vì Tổ Quốc đã bỏ mình trong lòng đất lòng biển Hoàng Sa Trường Sa
Tôi ngước mắt vọng trời Trời rựng máu Hoàng Sa Trường Sa
Tôi cúi đầu tìm đất Đất ứa lệ Hoàng Sa Trường Sa
Tôi vây giữa ngàn thông ngàn hoa Gốc thông nào cũng khắc Hoàng Sa Trường Sa Cánh hoa nào cũng nhắc Hoàng Sa Trường Sa
Kìa vụt hiện ngọc ngà Người mẫu Em lớn từ lệ máu Hoàng Sa Trường Sa
Ê a bên thềm miệng sữa ê a Vỗ lòng tôi tựa sóng Hoàng Sa Trường Sa
Sực nghe xuân gõ cửa mọi nhà Âm âm rền Hoàng Sa Trường Sa.
Tuổi thơ ta: chiến tranh Tuổi trẻ ta: chiến tranh Tuổi già ta: áp bức Thơ ơi thơ! giông bão dồn trong ngực!
Vòng tay đồng chí giang ra thành còng sắt Lưỡi đồng chí nỉ non thành lưỡi rắn phun người Ngoài bảy mươi mới chợt bừng mở mắt Trước đảo điên sự đời.
Em ngồi đó, quên cả ngày tàn quên đêm khuya khoắt Mười ngón tay, lau một thế giới dịu hiền Những con búp bê kia muôn màu lung linh ánh mắt Em lẳng lặng đẩy lùi cơn bão dập đời anh. Gầm rít quanh ta cơn bão phũ phàng Cuộc vây hãm dằng dai của mắt cú miệng hùm lưỡi rắn Em ngồi đó, mười ngón tay lau đằm thắm Một thế giới dịu hiền – thông điệp của hồn em. Cái thời nhố nhăng cặn bã hóa vương quyền Rồi lọc hết qua bàn tay em – chỉ sau cùng còn lại Chỉ sau cùng còn lại Một thế giới dịu hiền nâng giấc mãi thơ anh.
Anh ghi vội trên tờ giấy gói thịt Những câu thơ vừa đến bất ngờ Miếng đậu phụ đang xào trên bếp Mắt ngó chừng hồn vẫn đòi thơ. Em từng biết Vì độc lập anh đâu nề sống chết Và bây giờ vào bếp chẳng xoàng chi Vì tự do anh lại ra đi Dẫu chỉ bằng đôi cánh thơ từ xó bếp. Em bươn chải phố phường Nuôi chồng không uốn cong ngòi bút Anh thủ gôn xó bếp Hầu em chăm con. Có vui nào vui hơn Chiều nay được tặng em Món riêu cua món đậu chiên em thích Và món nữa tuyệt vời là bài thơ ngỗ nghịch Thơ giành tự do.
Xuân hổn hển ngực đồi cỏ thắm Ðà Lạt dậy mùa hoa Anh nghiến răng trong phòng thẩm vấn Giữa ban ngày mà ngập đêm đen.
Những câu hỏi làm anh lộn mửa – Bài thơ này anh gửi cho ai ? – Ai gửi cho anh bài này bài nọ ? Trái tim thơ muốn nổ chuỗi cười dài!…
Thật dễ quá đầu môi yêu Tổ Quốc Ðây tình yêu như máu cuộn không lời Người quằn quại người nát thây lầm đất Vẫn người đi, người tiếp mãi bên người.
Tổ Quốc hỡi tình chi đau đớn vậy Con yêu người, ngục tối nuốt trời xanh Ôi Tổ Quốc vào tay quỉ dữ Tiếng hát tự do uất nghẹn khắp thân mình.
Con đối diện những tia nhìn cú vọ Cả một thời xung trận lại trào sôi Ðôi cánh thơ vẫy vùng trong bão tố Tiếng hát tự do trong biếc mãi dâng đời.
Trên đây, là những bài thơ hay có chọn lọc của nhà thơ Bùi Minh Quốc. Những bài thơ này đã góp phần vẽ nên một bức tranh đầy màu sắc về cuộc đời của ông, phản ánh phần nào cuộc sống hiện thực của dân tộc phải đối mặt. Cùng nhau chia sẻ những bài thơ này đến tay nhiều người yêu văn học hơn để thấm nhuần tư tưởng và những điều nhắn nhủ của người đối với thế hệ sau.
Khi có những stt độc đáo thì bạn sẽ được mọi người chú ý và ngưỡng mộ vì bạn sở hữu hàng ngàn lượt tương tác. Muốn được như vậy thì bạn phải tìm cho mình một stt sao sao chất – độc – lạ đúng không nào?
Ngay sau đây phongnguyet.info sẽ mang đến cho bạn chùm stt tâm trạng hay nhất đảm bảo sẽ rất hiệu quả đó nhé!
Đã gọi là ” thế giới ảo ” thì không thể thiếu những stt buồn hay được rồi phải không nào ? Những stt này chính là một ” cần câu ” like cực hấp dẫn đấy. Những stt đầy ý nghĩa, tâm trạng chắc chắn sẽ luôn thu hút được sự chú ý của mọi người. Bạn chia sẻ nỗi niềm trong cuộc sống cũng phần nào có thể giúp bạn vơi đi nỗi buồn của mình
Ngay bây giờ chúng ta cùng nhau trải nghiệm những stt tâm trạng được giới trẻ yêu thích hiện nay nhé!
1. Sự thật có thể khiến chúng ta đau khổ trong một lúc, nhưng nỗi đau mà bạn phải trải qua vì bị lừa dối, phản bội thì có thể kéo dài đến hết đời.
2. Em mệt lắm! Em đang cảm thấy bị bỏ rơi, nói mà chẳng có ai nghe, em buồn mà không có ai thấu, em cô đơn mà không có một người ở bên.
3. Hạnh phúc thì chẳng được bao lâu. Mà nỗi đau thì in sâu chẳng thể xóa! Anh nhớ em nhiều lắm.
4. Im lặng là cách tốt nhất để biết ai đang cần ta và ai đang nhớ đến ta.
5. Bình yên nhất với một cô gái là được người mình yêu thương ôm trọn vào lòng và quên đi tất cả. Em nhớ anh thật nhiều.
6. Đủ nắng hoa sẽ nở và đủ yêu thương thì hạnh phúc sẽ đong đầy.
7. Chia tay là khi: Hai con người, hai ngã rẽ. Đứng lặng lẽ nhìn nhau rồi, một phút lặng thầm rồi xa nhau mãi mãi.
8. Đừng buồn vì quá khứ bạn không có được người ấy. Mà hãy sống làm sao để người ấy buồn vì tương lai họ sẽ không có bạn!
9. Hai con người, hai thành phố, hai kiểu thời tiết nhưng trái tim cùng một nhịp đập, cùng đợi chờ một điều gì đó. Đây có phải là yêu xa.
10. Có một thứ tình cảm âm thầm nhưng cháy bỏng, cồn cào. Vậy mà chỉ dám đứng nhìn từ xa, yêu đơn phương là thế đó.
11. Thà rằng cô đơn vì không yêu ai cả còn hơn yêu ai đó mà vẫn cô đơn.
12. Trên đời này thật ra không có người vô tâm, chỉ là tâm của họ không hướng về bạn mà thôi.
13. Có những chuyện không phải cứ cố gắng là được. Chẳng hạn như yêu thương một người và mong rằng nơi trái tim họ cũng có một chỗ thật ấm áp dành cho mình.
14. Gặp nhau là một chuyện. Yêu nhau, lại là chuyện khác.
15. Nếu bạn thích một người, hãy can đảm nói ra. Còn nếu không hãy can đảm nhìn người đó yêu một người khác.
16. Có một số người mãi mãi khắc ghi trong ký ức, cho dù đã quên mất giọng nói, nụ cười, khuôn mặt ấy, nhưng mỗi khi nhớ về người đó, cảm xúc Không bao giờ thay đổi.
17. Đến một lúc nào đó, bạn chợt nhận ra rằng: Có những người chỉ có thể ở trong tim bạn chứ không thể cùng bạn đi đến hết cuộc đời.
18. Tình yêu giống như ly cà phê, ban đầu rất đắng. Nhưng khi vị đắng qua đi rồi, vị ngọt sẽ thấm xuống.
19. Có những sự chia tay không phải vì hết yêu, mà đơn giản chỉ là không bên nhau được nữa.
20. Từ bỏ chính là một bắt đầu mới từ một kết thúc buồn.
21. Đừng buồn vì quá khứ bạn không có được người ấy. Mà hãy sống làm sao để người ấy buồn vì tương lai họ sẽ không có bạn.
22. Hai con người, hai thành phố, hai kiểu thời tiết nhưng trái tim cùng một nhịp đập, cùng đợi chờ một điều gì đó, Đây có phải là yêu xa.
23. Có một thứ tình cảm âm thầm nhưng cháy bỏng, cồn cào. Vậy mà chỉ dám đứng nhìn từ xa yêu đơn phương là thế đó.
24. Sự thật có thể khiến chúng ta đau khổ trong một lúc, nhưng nỗi đau mà bạn phải trải qua vì bị lừa dối, phản bội thì có thể kéo dài đến hết đời.
25. Khi tỏ tình mà bị từ chối, người đàn ông thực sự sẽ có những câu nói rất thông minh khiến đối phương phải suy nghĩ lại: “Hi, không sao đâu, anh có thể đợi mà. Khi nào em cần cứ ới anh 1 tiếng nhé”.
26. Em mệt lắm! Em đang cảm thấy bị bỏ rơi, nói mà chẳng có ai nghe, em buồn mà không có ai thấu, em cô đơn mà không có một người ở bên.
27. Hạnh phúc thì chẳng được bao lâu. Mà nỗi đau thì in sâu chẳng thể xóa! Anh nhớ em nhiều lắm.
28. Im lặng là cách tốt nhất để biết ai đang cần ta và ai đang nhớ đến ta.
29. Bình yên nhất với một cô gái là được người mình yêu thương ôm trọn vào lòng và quên đi tất cả! Em nhớ anh thật nhiều.
30. Đủ nắng hoa sẽ nở và đủ yêu thương thì hạnh phúc sẽ đong đầy.
31. Nỗi buồn lớn nhất là cố tỏ ra hạnh phúc Nỗi đau lớn nhất là luôn cố gắng mỉm cười
32. Im lặng là cách tốt nhất để nhận ra: Ai cần ta và ai nhớ đến ta lúc gặp chuyện buồn.
33. Khi gặp chuyện khó khăn, mọi thứ có thể chống lại bạn nhưng gia đình thì luôn đi cùng hướng với bạn.
Những stt tâm trạng buồn là một địa chỉ đáng tin cậy giúp bạn có thể được đắm mình vào những stt cùng những ý nghĩa về chiêm nghiệm cuộc đời. Những stt tâm trạng luôn giúp chúng ta giải tỏa đi nỗi lòng cũng như để tâm hồn mình được nhẹ nhàng hơn
Bạn muốn bày tỏ nỗi lòng của mình sau những gì đã trải qua đến với mọi người, bạn muốn được sự thấu hiểu và cảm thông? Sau đây mời các bạn hãy cảm nhận những stt đặc sắc dưới đây, chắc chắn bạn sẽ rất hài lòng!
1. Em mệt mỏi lắm, khi em nói mà không ai nghe. Em buồn, mà chẳng ai thấu. Em cô đơn, mà không có ai kề bên.
2. Đau khổ nhất là khi yêu ai đó, thương ai đó mà không thể ở bên, không thể nói ra nỗi lòng của mình với người ấy.
3. Bỏ mặt anh lại cùng với nỗi đau chồng chất, đường tình anh và em mãi sẽ không đồng nhất.
4. Anh trốn đâu kỹ quá, em tìm hoài không ra.
5. Bây giờ tôi mới đau khổ nhận ra một sự thật là có những người chỉ có thể ở trong tim ta chứ không bao giờ có thể bước cùng ta đi đến cuối cuộc đời.
6. Chia tay là khi : Hai con người, hai ngã rẽ. Đứng lặng lẽ nhìn nhau rồi, một phút lặng thầm rồi xa nhau mãi mãi.
7. Chọn người yêu chỉ cần ba điều này là đủ: Không lừa mình-Không làm mình tổn thương- Bằng lòng ở bên mình.
8. Đêm nay, đêm mai, đêm sau nữa… Tôi nhớ 1 người chưa từng nhớ tôi.
9. Em sẽ không để ý tới quá khứ của anh. Nhưng đừng biến em thành kẻ ngốc hay một người thay thế thứ ba.
10. Có những tháng ngày chông chênh đến kì lạ. Một chút đau thương, một chút mệt mỏi xen lẫn những lo lắng và muôn vàn muộn phiền, không biết chia sẻ cùng ai.
11. Tôi, vẫn đang đợi ai đó đến yêu tôi nghiêm túc.
12. Nỗi buồn lớn nhất là khi lúc nào cũng phải tỏ ra mình đang hạnh phúc. Nỗi đau lớn nhất là luôn phải cố gắng mỉm cười.
13. Im lặng là cách tốt nhất để cho ai đó biết rằng bạn đã tổn thương biết biết nhường nào.
14. Điều bất ngờ nhất là hóa ra tôi vẫn còn tồn tại trong trí nhớ của cậu và tôi có thể nhận ra cậu khi cậu đứng trước mặt tôi. Cảm ơn cậu, người lạ từng quen.
15. Ngày em đến, Em dạy anh cách yêu thương trọn vẹn một người – Ngày em đi, em chưa dạy anh cách quên đi một người anh từng trọn vẹn yêu thương.
16. Khi yêu sợ nhất là người ta vẫn nhận lời yêu nhưng trong trái tim của họ chưa bao giờ xuất hiện hình bóng của mình.
17. Hạnh phúc chẳng sung túc được bao lâu, mà nỗi đau thì in sâu không thể xóa.
18. Kể từ khi gặp cậu, mọi thứ dần thay đổi rất nhiều. Những ngày tẻ nhạt sau này lại bỗng nhiên nhiều dông bão.
19. Tình yêu của anh – Nhẹ nhàng như gió, mỏng manh như nắng – Và rồi để lại cho em, Cay đắng ngút ngàn.
20. Thật đáng sợ nếu bỗng dưng một ngày mình thức dậy và nhận ra rằng mình không có ai và không còn điều gì để chờ đợi.
21. Rất nhiều người thức đêm không phải vì mất ngủ, cũng không phải vì công việc nào đó. Có lẽ vì quá mệt mỏi tinh thần với những việc ban ngày đã ngăn họ nghỉ ngơi. Những stt hay về cuộc sống sẽ khiên bạn vui vẻ hơn.
22. Tiễn bước em về với người, giấu nỗi đau vào trong lòng.
23.Từng đêm anh bơ vơ… anh vẫn mơ: Yêu người trong mộng!
24. Có lẽ vì em đã tin, tất cả những điều ai nói Có lẽ vì em đã nghe, những thứ không thuộc về anh
25. Đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng Yêu cũng vội vã, hận cũng vội vã Tất cả đều cuốn theo gió bay Cười vang một trận, thở dài một hơi
26. Nghèo không phải cái tội mà là phong cách sống.
27. Vẫn biết cố quên là sẽ nhớ nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.
28. Yêu thật lòng được gì khôg? Có chứ. Được nhiều thứ lắm. Thất vọg. Đắg cay
29. Phải mất bao lâu để quên đi 1 người Cuộc đời mỗi người sẽ gặp một người rất khó quên.
30. Anh để em đợi quá lâu để rồi em đến với ai khác
31. Con người ai cũng thay đổi, chỉ là nhanh đến mức không tưởng , chậm đến mức không nhận ra.
32. Khi con người ta mải theo đuổi tới tương lai, họ đã không nhìn lại quá khứ, những thứ mà họ đã trải qua, và dần quên mất chính mình là ai.
33. Anh vô tình hay em mãi vô tâm. Em có biết mỗi lần xem tin nhắn báo “ đã xem” mà không thấy em trả lời là lòng anh buồn lắm không?
34. Tại sao? Người ta đến bên nhau vì chấp nhận
Khi cưới nhau rồi thì có sự hy sinh
Lúc cãi vã nhau thì cần chịu đựng
Những khi gian dối thì có tha thứ
Nhưng khi chia tay lại vì sự vô tâm
35 • Em trả mọi thứ về nơi đang bắt đầu
• Sẽ cố gắng tập quên những nỗi đau của ngày hôm qua
Quá khó để hiểu một người…
• Càng khó hơn…khi em tìm một người hiểu e thật sự
• Suy nghĩ trong em bây giờ là…
”Không hẳn là kết thúc …
Chỉ là trở về lúc chưa từng tồn tại mà thôi
36. Ta quen nhau bằng nụ cười nhưng lại yêu nhau bằng chính sự vô tâm.
15. “Sự vô tâm chính là con dao nhọn đâm vào tình yêu và sau đó đã để lại một vết thương không bao giờ hết sẹo.”
37. Khi yêu thì bạn đừng:
Bỏ qua một tin nhắn
Thờ ơ một nụ hôn
Chống đối một vòng tay
Và đừng quá vô tâm với một nữa kia bạn nhé
38. Mỗi status…
• Tôi viết bằng tâm trạng…
Post lên…
• Không phải để câu like…
• Cũng không phải để được thương hại…
Mà đó…
• Là những cảm xúc không tên…
• Những nỗi lòng không thể nói ra…!!!
• Là lúc Tôi sống thật với chính mình…
• Hi vọng ai đó đọc được…
• Và hiểu được những gì Tôi viết.
39. Tôi vẫn sống:
– Nhẹ nhàng nhưng lạnh nhạt…
– Biết chấp nhận !!
– Và cẩn thận bước đi…
Giấu một chút Cô đơn
-Giữ trong lòng không nói
Giấu một chút Nỗi buồn
-Nơi góc nhỏ trái tim!
40. Đôi khi chỉ là khoảng trống của một người để lại… mà cho dù có cả thế giới vẫn không thể lấp đầy.
41. “Đông đến em thờ ơ với tất cả mọi thứ, em chẳng buồn, chẳng vui và chẳng nhớ. Và rồi cũng quên cả cách yêu thương.”
42. Nhiều lúc người ta cô đơn … không phải vì không có bạn bè hay người thân bên cạnh, mà đơn giản chỉ là trong lòng không có ai đó để hướng về !
43. Một triệu ngôn từ cũng không thể đưa anh quay lại, …em biết ….vì em đã thử.
Một triệu giọt nước mắt cũng vậy, … em biết … vì em đã khóc.
44. Cô đơn nhất không phải một mình…
…… mà là vẫn có anh ở bên
Nhưng như chiếc bóng… anh quá vô tình…
….thế nên… em vẫn khóc một mình.
Trên đây là những stt tâm trạng hay về tình yêu và cuộc sống được phongnguyet.info cập nhật dành cho bạn. Hy vọng các bạn sẽ cảm nhận được những ý nghĩa mà stt này mang lại. Hãy sống thật vui vẻ lên bởi ta chỉ sống một lần trong đời, đừng nản cũng đừng thất vọng nhé! Hãy đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nhé!
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Ta có một thời yêu không dám ngỏ
Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường
Bốn năm em vẫn làm kẻ lạ
Mỗi ngày chân dẫm nát hồn tôi
Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
Mang chút bụi buồn đi xa xôi
Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
Em vẫn là em giữa mọi người
Hỡi ơi, ánh mắt vô cùng lặng
Mà ở trong tôi gió ngợp trời
Tôi với em chỉ là khoảnh khắc
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
Em cũng như muôn người con gái khác
Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc
Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Để bay mất cánh phượng hồng thuở ấy
Trịnh Bửu Hoài
Long Xuyên, 25-4-1971
Bài thơ này đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành bài hát Cánh phượng hồng thuở xưa.
Rời đời ta thấy đời vui sao
Đầy cả say sưa với ngọt ngào…
Lúc ấy lòng ta như rạo rực
Bâng khuâng thèm uống rượu Quỳnh Dao
Ai ơi thèm lắm cái yêu đương
Của khách ngây thơ thường nhớ thương
Trong lúc tình xuân phơi phới động
Một mình đắm đuối với mùi hương
Đêm ấy mơ hoa ở dọc đàng
Say sưa ta đuổi bóng trăng đang
Vẩn vơ luồng gió như lưu luyến
Đem lại bên tai tiếng thở than
Ta mải mê man với ai tình
Với thần Hạnh phúc, cảnh hư vinh
Thân ta trải biết bao nguy hiểm
Rốt cuộc không ai hiểu được mình
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chạy Theo Hạnh Phúc” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Жил был художник один, Домик имел и холсты, Но он актрису любил, Ту, что любила цветы. Он тогда продал свой дом, Продал картины и кров, И на все деньги купил Целое море цветов. Миллион, миллион, миллион алых роз Из окна, из окна, из окна видишь ты, Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез, Свою жизнь для тебя превратит в цветы. Утром ты встанешь у окна, Может, сошла ты с ума? Как продолжение сна, Площадь цветами полна. Похолодеет душа, Что за богач здесь чудит? А под окном, чуть дыша, Бедный художник стоит. Миллион, миллион, миллион алых роз Из окна, из окна, из окна видишь ты, Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез, Свою жизнь для тебя превратит в цветы. Встреча была коротка, В ночь ее поезд увез, Но в её жизни была Песня безумная роз. Прожил художник один, Много он бед перенес, Но в его жизни была Целая площадь цветов! Миллион, миллион, миллион алых роз Из окна, из окна, из окна видишь ты, Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез, Свою жизнь для тебя превратит в цветы.
Dịch
Xưa một chàng hoạ sĩ Có tranh và có nhà Bỗng đem lòng yêu quý Một nàng rất mê hoa Và chiều lòng người đẹp Để lấy tiền mua hoa Chàng đã đem bán hết Cả tranh và cả nhà Chàng đã mua hàng triệu bông hồng Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy Rằng người yêu có yêu thật hay không Khi bán nhà để mua hoa như vậy Sáng hôm sau thức dậy Nàng nhìn ra lặng người Tưởng đang mơ vì thấy Cả một rừng hoa tươi Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ Ai đây chắc rất giàu Thì thấy chàng hoạ sĩ Đang tội nghiệp, cúi đầu Họ gặp nhau chỉ vậy Rồi đêm nàng đi xa Nhưng đời nàng từ đấy Có bài hát về hoa Có chàng hoạ sĩ nọ Vẫn vợ không, tiền không Nhưng đời chàng từng có Cả một triệu bông hồng Chàng đã mua hàng triệu bông hồng Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy Rằng người yêu có yêu thật hay không Khi bán nhà để mua hoa như vậy.
Nếu quý độc giả muốn hiểu thêm về bài thơ nổi tiếng Triệu Đóa Hồng thì hãy cùng chúng tôi đi tìm hiểu câu chuyện đằng sau bài thơ này nhé!
“Một ngôi nhà xinh anh họa sĩ Gửi trong tranh vẽ những vui buồn Lòng anh thầm yêu nàng ca sĩ Cô gái rất yêu bông hoa hồng…”
Đó là những lời thơ tha thiết của thi sĩ người Nga Andrei Andreevich Voznhesenski vẫn vang lên trong bản tình ca quen thuộc đối với hầu hết các thế hệ người Việt Nam “Triệu bông hồng” (do nhạc sĩ, NSND Latvia Raimond Pauls phổ nhạc).
Một bài thơ, một khúc hát ra đời luôn luôn có xuất xứ sâu xa của nó. Bài “Triệu bông hồng” này mang theo mình một câu chuyện tình đầy cảm động, lãng mạn và cả chua xót nữa của Niko Pirosmani (Nikolai Aslanovich Pirosmanashvili, 1862-1918), danh họa tự học người Gruzia, người chiếm một vị trí đặc biệt trong nền văn hóa, xã hội và hội họa xứ này.
Niko Pirosmani cả đời sống trong cảnh nghèo hèn và khốn khổ, chỉ đến gần cuối đời, những sáng tác của ông mới được nhắc đến trên báo chí và sau khi qua đời, những họa phẩm của ông mới được thu thập và đáng giá đúng mức. Hiện, đa phần của gia tài nghệ thuật của Niko Pirosmani đã có vị trí rất trang trọng trong Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Gruzia.
Niko Pirosmani còn được nhớ đến bởi câu chuyện tình động lòng và huyền thoại với Margarita, một nữ ca sĩ – vũ nữ gốc Pháp, sang Gruzia năm 1905. Tình yêu (đơn phương) của chàng họa sĩ nghèo khó và cô ca sĩ hồi ấy ở tâm điểm của sự chú ý tại các phòng trà, tiệm cà phê Tiflis, đã là đề tài của vô số huyền thoại lãng mạn về tình yêu, cũng như, của những vần thơ, mà đáng kể nhất là “Triệu bông hồng” của thi sĩ Nga Andrei Voznesensky (1933-), về sau được nhạc sĩ, NSND Latvia Raimond Pauls (1936-) phổ nhạc (năm 1983), để trở thành một ca khúc đỉnh cao của nữ danh ca Nga, “người đàn bà hát” Alla Pugacheva (1949-). Bản thân nhà danh họa cũng dành cho người mình yêu một họa phẩm mang tựa đề “Nữ ca sĩ Margaria”, hiện được bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Gruzia.
Tuy nhiên, chắp cánh cho những huyền thoại, những lời thơ và những bản nhạc, là câu chuyện về cuộc đời và tình yêu của nhà họa sĩ “không nhà, không cửa, không gia đình, chỉ có một tình yêu” (lời của thân nhân Niko Pirosmani và người đương thời quen biết ông), được nhà văn Konstantin Pautovsky chấp bút trong quyển thứ năm “Về phương Nam”, trong loạt “Tiểu thuyết cuộc đời” (năm 1960). Mang tựa đề “Tấm vải sơn tầm thường” (loại vải rẻ tiền, không thấm nước mà Niko Pirosmani phải khó nhọc mới thỉnh thoảng có để vẽ), mối tình tuyệt vọng của người họa sĩ bần hàn đã thăng hoa dưới ngòi bút tài hoa của Paustovsky.
Qua đời trong cảnh khốn cùng và mối tình duy nhất không được đáp trả, nhưng Niko Pirosmani đã có một khoảnh khắc chói sáng trong cuộc đời: cô ca sĩ vốn quen với ánh dèn sân khấu, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngạc nhiên và ngây ngất hạnh phúc trước rừng hoa rực rỡ và hiểu rằng chàng họa sĩ nghèo lại chính là người đàn ông duy nhất, yêu cô với tình yêu thánh thiện đến mức biến cả đời anh thành đại dương hoa để tặng cô!
Trích đoạn sau sẽ cho chúng ta mường tượng được khung cảnh ấy, tại một hẻm phố nghèo ở Tiflis (nay là Tbilisi, thủ đô Gruzia), cách đây một thế kỷ! (Tựa đề do ND tạm đặt)
Triệu Bông Hồng là một bài thơ hay chứa đựng tình cảm mạnh mẽ của thi sĩ người Nga Andrei Andreevich Voznhesenski. Bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả bằng những vần thơ thiết tha, chân thành. Qua bài viết này, chúng ta cảm nhận thêm được phong cách sáng tác thơ của ông. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!
Người trồng cây cầm súng ra đi
Cây ở lại ngóng tin người chiến đấu
“Ta trồng phi lao dọc lối sông Hồng
Che Hà Nội bình yên trong gió bão…
Đường Thanh Niên cây kim phượng ta trồng
Bóng đã đủ che người ra mâm pháo…
Đường Nguyễn Du giấc ngủ dậy, không chừng
Hương hoa sữa lay màn thức giấc
Dừa soi mặt hồ vườn hoa Thống Nhất
Mới năm năm đã bói quả mùa đầu
Chưa kịp hái mà! Ta xin hẹn mùa sau
Cây bàng xanh dẫu bàng đứng chỗ nào –
Ta nhớ mãi đi nơi nào cũng nhớ
Cây sao đen dọc đường phố chợ Mùa đông về không biết rét, cứ xuân
Ta ra đi còn ngoảnh lại tần ngần
Nghĩ bom chém cụt cành!”… ta nghẹn thở
Người trồng cây nay cầm súng ra đi
Bốn phương trời đâu chiến đấu, đấy là quê
Thoáng gặp lại một hình cây Hà Nội
Giữa đất nước như rừng nghìn tên gọi
Khi đồng đội ngủ bên đường bóng mát theo che
Tôi sẽ giữ suốt đời trong trí nhớ
Quãng ngày xanh học tập tại quê hương
Trong căn nhà nho nhỏ dưới cây bàng
Có tấm biển đề “An thôn học hiệu”
Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông, làng mạc, ruộng đồng quê
Chúng tôi ngồi yên lặng lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng suốt trong giờ quốc sử
Thầy tôi bảo: “Các em nên nhớ rõ
Nước chúng ta là một nước vinh quang
Bao anh hùng thủa trước của giang san
Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.
Các em phải đêm ngày chăm chỉ học
Để đêm ngày nối được chí tiền nhân
Ta chắc rằng sau một cuộc xoay vần
Dân nước Việt lại là dân hùng liệt
Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt
Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam
Bên những trang lịch sử bốn nghìn năm
Đầy chiến thắng vinh quang, đầy máu thắm
Ta sẽ phải suốt đời đau uất hận
Nếu Việt Nam địa giới phải chia rời,
Dân Việt Nam huyết mạch rẽ đôi nơi
Người Nam, Bắc không cùng chung cội rễ
Ta nhất định không bao giờ chịu thế
Núi sông nào cũng của nước Việt Nam!”
Tiếng thầy tôi suốt buổi học vang vang
Trên án sách, bên những hàng cửa kính
Giờ tôi tưởng như đương ngồi dự thính
Thầy tôi đương hùng biện giữa thanh niên
Đương quyết vì quyền lợi giống Rồng Tiên
Đòi giữ vững bản đồ non nước Việt.
Cứ vào mùa đông Gió về rét buốt Cây bàng trụi trơ Lá cành rụng hết Chắc là nó rét!
Khi vào mùa nóng Tán lá xoè ra Như cái ô to Đang làm bóng mát
Bóng bàng tròn lắm Tròn như cái nong Em ngồi vào trong Mát ơi là mát!
A bàng tốt lắm Bàng che cho em Nhưng ai che bàng Cho bàng khỏi nắng!
Trên đây là bài thơ Cây bàng – một trong những sáng tác hay độc đáo của Xuân Quỳnh mà chúng tôi đã chọn lọc và muốn chia sẻ cùng với bạn. Thông qua bài thơ này bạn sẽ hiểu được một tâm hồn thơ rất chân thật, nhẹ nhàng và gần gũi. Đó cũng chính là cách Xuân Quỳnh chạm vào trái tim bạn đọc yêu thơ. Hy vọng bạn yêu thích bài thơ này và đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo bạn nhé!