Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 16/01/2026

Cái say say ở mỗi lời
Cái duyên duyên ở mỗi người Hội Lim
Cái bâng khuâng tựa mạn thuyền
Để vầng trăng lệch chao nghiêng giữa trời

Đi tìm - Tạ Minh Châu

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 16/01/2026

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử (1912–1940) tên thật Nguyễn Trọng Trí, sinh ra trong một gia đình công giáo nghèo, cha mất sớm. Học tiểu học ở Quy Nhơn, học trung học ở Huế, sau làm ở Sở Đạc Điền, bị thôi việc vì đau ốm. 1936 bị mắc bệnh phong, phải vào nhà thương Quy Nhơn và qua đời. Hàn Mặc Tử làm thơ từ sớm, 14 tuổi đã làm thơ Đường luật đăng báo với bút danh Minh Duệ Thị. 1930 đoạt giải nhất trong cuộc thi thơ do thị xã tổ chức. Hàn Mặc Tử có rất nhiều tác phẩm thơ hay được mọi người chú ý, cùng phongnguyet.info điểm danh những bài thơ tiêu biểu của tác giả nhé.

Đây thôn Vĩ Dạ

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

Mùa xuân chín

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi;
– Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây…

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?”

Những giọt lệ

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

Đà Lạt trăng mờ

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

Trăng vàng trăng ngọc

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Một cõi quên

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Đêm ấy lại đêm thức với trăng
Mưa ngoài hiên lạnh ẩn dáng Hằng
Cô đơn! Ừ nhỉ, chừng quạnh quẽ
Đêm rất riêng mình – Một cõi quên!

Tôi trả cho tôi những ngại ngần
Trả người – đây nhé những phân vân
Cõi riêng lặng lẽ gài then kín
Ngoài ấy người vui với bụi trần.

Cơn gió lập đông buốt lạnh lùng
Tứ bề gom lại một cõi không
Lặng nghe – Tôi nhé, nghe tôi khóc
Hiện hữu mà chi? Chỉ nghẹn lòng.

Sống khổ và phấn đấu

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Sao tôi thấy cuộc đời máu me lênh láng
Như bãi sa trường trong lúc hỗn loạn.
Sao tôi thấy dân chúng bị lầm than,
Dưới bóng mặt trời đầy rẫy hào quang.
Ngán thay! Cuộc đời sống khổ!
Nào non sông mưa mưa, gió gió,
Nào trời đất lơ láo, láo lơ.
Phủ màn mây ảm đạm, mịt mờ,
Như biến mất vào trong cõi mộng.
Kìa đại hải, kìa tràng giang ầm ỳ tiếng sóng,
Như bất bình tức tối đấng Cao xanh…
Nào những ai tự phụ bực tài danh,
Trong cảnh huống càng nên phấn đấu.
Phải, phấn đấu dầu đường đầy những máu,
Cứ hùng cường, dũng liệt bước lên.
Đạp cho bằng trở lực của thiên nhiên,
Là những sự chướng gai thường thế lộ.
Hãy tự mình bền gan tiến thủ,
Chí không lay thì trở lực phải lung lay.
Rồi bao nhiêu nỗi thống khổ đắng cay,
Lần lần sẽ phẳng lì tiêu tán.
Rồi trời đất quang minh sáng láng,
Đem về cho làn không khí trong xanh.
Nỗi bất bình bên cạnh sẽ thanh thanh,
Làn sóng hận lặng trang trên bãi ải,
Hết ta thán cõi đời là bể khổ,
Phải vậy chăng hỏi khách tài tình?

Trên cầu Tràng Tiền

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Lớp lớp ngựa xe qua
Đờn ông với đờn bà
Biết bao cô áo tím
Nước da trắng nõn nà…
Tà áo gió lung lay
Nhìn xem cũng hay hay
Cô em dường đỏ mặt
Bẽn lẽn làn tóc bay…
Lớp lớp ngựa xe qua
Quan non với quan già
Ung dung trong áo gấm
Trước ngực cái bài ngà…
Thất thểu trên vệ đường
Anh chàng bận áo lương
Trời không mưa không nắng
Thỉnh thoảng lấy dù trương
Lớp lớp ngựa xe qua
Tàu Tây với lại Chà
Ô kìa con “đĩ thúi”
Bao tóc bỏ đuôi gà…!

Nắng vàng

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Mê trăng là đâm mê trinh tiết
Mê nắng vàng như phối hiệp tình duyên.
Phơi lòng chi, cho áo gió ngả nghiêng
Đem trong chữ muôn câu thêm sáng nghĩa
Xuân trên má, ý thơ lan thấm thía
Hây hây mơ, chín gấc giữa mùa hương.
Cô đương đi, – tôi đương thả dây thương
Sẽ cuống quýt trên đôi môi luôn chớp,
Nắng sẽ dai và trí cô sẽ ngớp,
Ý ưng đi, -nhưng chân vướng tơ yêu…
Môi bối rối, không lẽ nói cho nhiều
Bị mắc cỡ với muôn chim đường bộ
Cô say nắng, hay nắng say tiếng thơt.
A ha ha! Trong một phút thôi miên!
Nín hơi thơm bằng sức điện tình truyền
Tôi gò được một mùa xuân phẩm tiết.
Mùa xuân ấy là lòng tôi tha thiết.
Mê cuống cuồng say điêu đứng vì thương
Ôi chao ôi! Trong nắng rực mùi hương…

Đêm khuya ở nhà quê

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Lều tranh lạnh lẽo mấy canh thâu,
Lạnh cỏ cây trời lạnh đến đâu…
Hé cửa nhìn trăng, trăng tái mặt,
Gài then thắp nến, nến rơi châu.
Chiêm bao bóng lẩn Dao Trì động,
Mường tượng hồn chơi thệ thuỷ cầm.
Năm ngón đường tơ ngồi dậy bấm,
Gió quên than thở dế quên sầu.

Nhà thơ Hàn Mặc Tử đã góp vào nền văn học Việt Nam những bài thơ đặc sắc và dạt dào cảm xúc. Mong rằng,phongnguyet.info lần này đã mang đến cho bạn một lượng kiến thức bổ ích. Còn chờ gì nữa mà không pha một tách trà ngồi ngẫm nghĩ những ý thơ thiết tha ấy!

BAO GIỜ

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
(Chút hương đời dịu ngọt
Hoà trong mảnh thơ riêng)

Đâu chỉ có mùa xuân
Mới vàng hoa rực rỡ
Đâu chỉ riêng mặt trời
Xua tan đi giông tố.

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
Lòng anh còn bóng đêm
Em sẽ làm tia nắng.

Vườn nhà em đầy hoa
Hương thơm và trái ngọt
Mái nhà em dịu mát
Đằm thắm và bao dung.

Mặt đất còn gai chông
Bầu trời còn mưa gió
Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em.

Song Hảo

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Huy Tiến phổ nhạc thành bài hát Tâm hồn.

Top 6 Bài soạn Một số thể loại văn học: Thơ, truyện (Ngữ Văn 11) hay nhất

Top 6 Bài soạn Một số thể loại văn học: Thơ, truyện (Ngữ Văn 11) hay nhất

Trong chương trình Ngữ Văn 11, với bài học Một số thể loại văn học: Thơ, truyện, học sinh cần soạn như thế nào? Dưới đây, phongnguyet.info đã sưu tầm và tổng hợp được những bài soạn Một số thể loại văn học: Thơ, truyện dành cho các bạn học sinh lớp 11 cùng tham khảo.

Bài soạn tham khảo số 1

I. Kiến thức cơ bản

Câu 1: Loại và thể trong văn học

– Loại là phương thức tồn tại chung, thể hiện thực hóa của loại

– Tác phẩm văn học: trữ tình, tự sự, kịch

+ Trữ tình: thơ ca, khúc ngâm…

+ Tự sự: truyện, kí…

+ Kịch: chính kịch, bi kịch, hài kịch…

– Ngoài ra còn có nghị luận

Câu 2:

Đặc trưng của thơ

– Đặc điểm về loại thơ: thơ có vần, điệu, ngôn ngữ hàm súc, gợi cảm, thể hiện tình cảm, tâm hồn con người

– Thơ được phân loại theo nội dung biểu hiện: thơ trữ tình, thơ tự sự, thơ trào phúng

– Thơ phân loại theo cách tổ chức có luật thơ, thơ tự do, thơ văn xuôi

– Những yêu cầu chính khi đọc – hiểu một bài thơ gồm:

+ Khi đọc cần biết rõ xuất xứ của bài thơ: tác giả, năm xuất bản, thông tin hỗ trợ khác

+ Đọc kĩ để hiểu đúng và cảm nhận mạch cảm xúc thơ

+ Tìm đặc điểm nội dung và nghệ thuật thơ

+ Phát hiện ra những câu, từ ngữ, hình ảnh tạo cảm xúc nhất


Câu 3: Đặc trưng của truyện:

– Truyện phản ánh hiện thực trong tính khách quan của nó

– Truyện có cốt truyện, nhân vật, tình huống, mâu thuẫn diễn ra trong hoàn cảnh không gian và thời gian

– Ngôn ngữ truyện có kể chuyện, lời nhân vật…

– Thể loại: sáng tác dân gian (ngụ ngôn, truyện cười, truyền thuyết, cổ tích..), truyện trung đại, truyện hiện đại (truyện ngắn, tiểu thuyết và truyện thơ…)

* Yêu cầu khi đọc – hiểu truyện:

– Đọc truyện cần biết hoàn cảnh xã hội, hoàn cảnh sáng tác để hiểu tư tưởng, chủ đề của tác phẩm

– Hiểu cốt truyện, diễn biến của tình tiết chính

– Nắm được tính cách của nhân vật từ đó hiểu tư tưởng, đặc điểm nghệ thuật của truyện


Luyện tập

Bài 1 (trang 136 sgk ngữ văn 11 tập 1)

Nghệ thuật tả cảnh, tả tình và sử dụng ngôn ngữ trong bài thơ Câu cá mùa thu

– Bài thơ gợi tình yêu và sự gắn bó sâu sắc và thiên nhiên vùng đồng bằng Bắc Bộ

+ Cảnh thu đẹp nhưng phảng phất nỗi buồn từ tâm trạng nhân vật trữ tình

+ Tư thế của người đi câu cá chứa đựng những u uẩn truyền miên

+ Cái tình của Nguyễn Khuyến đối với đất nước, đối với non sông sâu sắc

+ Tâm sự, nỗi lòng của Nguyễn Khuyến dành cho đất nước thầm ặng, da diết, đậm chất suy tư

– Ngôn từ: giản dị, trong sáng đến mức kì lạ, có khả năng biểu đạt xuất sắc tinh tế cảnh vật, những uẩn khúc thầm kín khó giãi bày tâm sự

– Bài thơ cũng thành công với cách gieo vần: vần “eo” khó luyến láy, khó sử dụng nhưng được Nguyễn Khuyến sử dụng một cách tài tình: diễn tả không gian nhọn, cảm giác về một không gian thu hẹp dần và khép kín lại, hài hòa

– Nghệ thuật lấy động tả tĩnh, lấy cái động để gây ấn tượng sâu đậm về cái yên ắng, tĩnh lặng của tâm trạng

⇒ Bức tranh mùa thu nhẹ nhàng, tươi đẹp nhưng chan chứa tâm trạng, tình cảm


Bài 2 (trang 136 sgk ngữ văn 11 tập 1)

Hai đứa trẻ một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất của Thạch Lam: giá trị hiện thực và tinh thần nhân đạo sâu sắc

– Truyện không có cốt truyện, chỉ là tâm trạng của Liên và An đợi tàu đi qua

– Thạch Lam chú trọng đi sâu vào nội tâm của nhân vật với những cảm giác mơ hồ, mong manh bằng lối viết tinh tế, sâu sắc

– Tác giả sử dụng thành công biện pháp nghệ thuật đối lập, tương phản nhấn mạnh khung cảnh nghèo nàn, hiu hắt của phố huyện nghèo

– Lối kể chuyện thủ thỉ, tâm tình thấm đượm chất thơ, ẩn sâu sau những hình ảnh và ngôn từ là tâm hồn nhân hậu, tinh tế, nhạy cảm trước mọi chuyển động trong tâm trạng con người và trạng vật

Bài soạn tham khảo số 2

Câu 1 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1):

+ Loại lớn hơn thể, một loại bao gồm nhiều thể. Ví dụ: Loại trữ tình gồm các thể: thơ ca, khúc ngâm; Loại tự sự gồm các thể: truyện, kí, tiểu thuyết;…

+ Loại là phương thức tồn tại chung, thể là sự hiện thực hóa của loại.


Câu 2 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1):

+ Đặc trưng thơ:

– Cốt lõi của thơ là trữ tình, thơ luôn biểu hiện tâm hồn, tình cảm bên trong.

– Ngôn ngữ thơ cô đọng, hàm súc, giàu hình ảnh, nhạc điệu.

+ Các kiểu loại thơ:

– Theo nội dung biểu hiện có: thơ trữ tình, thơ tự sự, thơ trào phúng.

– Theo cách tổ chức có: thơ cách luật, thơ tự do, thơ văn xuôi.

+ Yêu cầu về đọc thơ:

– Có kiến thức nền về xuất xứ của bài thơ.

– Đọc kĩ bài thơ, thông qua từ ngữ, chi tiết, vần điệu,…để cảm nhận nội dung thơ.

– Đánh giá, lý giải bài thơ trên cả hai phương diện nội dung và nghệ thuật.


Câu 3 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1):

+ Đặc trưng của truyện:

– Truyện phản ánh đời sống khách quan: Có cốt truyện gồm một chuỗi các tình tiết, nhân vật được miêu tả gắn với hoàn cảnh, không gian và thời gian đa dạng.

– Truyện sử dụng nhiều hình thức ngôn ngữ khác nhau: ngôn ngữ người kể chuyện, ngôn ngữ nhân vật, ngôn ngữ đối thoại, độc thoại.

– Ngôn ngữ truyện gần với ngôn ngữ đời sống.

+ Các kiểu loại truyện:

– Văn học dân gian: thần thoại, truyền thuyết, truyện cổ tích, truyện cười, truyện ngụ ngôn.

– Văn học trung đại: truyện viết bằng chữ Hán, truyện thơ Nôm.

– Văn học hiện đại: truyện ngắn, truyện vừa, truyện dài.

+ Yêu cầu về đọc truyện:

– Tìm hiểu bối cảnh xã hội, hoàn cảnh sáng tác của tác phẩm.

– Phân tích diễn biến cốt truyện.

– Phân tích các nhân vật trong truyện và mối quan hệ giữa các nhân vật đó với nhau.

– Nhận ra được vấn đề được nói đến, ý nghĩa tư tưởng của truyện về cả phương diện tái hiện đời sống lẫn khám phá bản ngã của con người.


Luyện tập

Câu 1 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1):

Câu cá mùa thu – Nguyễn Khuyến:

+ Nghệ thuật tả cảnh: khắc họa thiên nhiên mùa thu ở làng quê đẹp, thanh bình nhưng buồn và có xu hướng co hẹp lại, thiên nhiên hiện lên qua những hình ảnh thân thuộc, bình dị, khác với mùa thu ước lệ quen thuộc trong thơ trung đại.

+ Nghệ thuật tả tình: Tả cảnh ngụ tình, tả việc cũng để ngụ tình, câu cá thực chất là để suy nghĩ về thế sự.

+ Ngôn ngữ: gieo vần lạ, độc đáo, ngôn ngữ lạ hóa, giàu tính gợi hình, gợi cảm.


Câu 2 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1):

Hai đứa trẻ – Thạch Lam:

+ Cốt truyện: cốt truyện đơn giản, nhẹ nhàng, không có kịch tính, cốt truyện là cốt truyện tâm lý.

+ Nhân vật: là những số phận bé nhỏ nơi phố huyện nghèo, những con người hết sức bình thường.

+ Lời kể: nhẹ nhàng, là tác phẩm thuộc loại tự sự nhưng đậm chất trữ tình (giàu tính nhạc, tính họa).


Ý nghĩa

Thơ tiêu biểu cho loại trữ tình. Thơ thể hiện cảm xúc, suy nghĩ, tâm trạng con người bằng ngôn ngữ cô đọng, gợi cảm, giàu hình ảnh và nhạc điệu.

Trong khi, truyện tiêu biểu cho loại tự sự, thường có cốt truyện, nhân vật, lời kể. Truyện có khả năng phản ánh hiện thực cuộc sống rộng lớn, đi sâu vào những mảnh đời cụ thể và cả những diễn biến sâu xa trong tâm hồn con người.

Bài soạn tham khảo số 3

Câu 1 (trang 136 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

– Loại là phương thức tồn tại chung; thể chỉ là sự hiện thực hóa của loại.

– Phần lớn các ý kiến đều đồng ý rằng các tác phẩm văn học được chia làm ba loại lớn: trữ tình, tự sự, kịch. Mỗi loại lại có thể gồm các thể riêng:

+ Loại trữ tình có các thể: thơ ca, khúc ngâm,…

+ Loại tự sự có các thể: truyện, kí, tùy bút,…

+ Loại kịch có các thể: chính kịch, bi kịch, hài kịch,…

Bên cạnh đó còn có một thể loại khác cũng thường gặp đó là nghị luận.


Câu 2 (trang 136 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

a, Thơ có nhiều loại, tùy theo tiêu chí:

– Phân loại thơ theo nội dung biểu hiện có: thơ trữ tình, thơ tự sự, thơ trào phúng.

– Phân loại thơ theo cách thức tổ chức bài thơ có: thơ cách luật, thơ tự do, thơ văn xuôi.

a, Khi đọc thơ cần tuân thủ những yêu cầu:

– Cần viết rõ tên tác phẩm, tên tập thơ, tên tác giả, năm xuất bản, tìm hiểu những thông tin liên quan đến hoàn cảnh sáng tác bài thơ.

– Đọc kĩ bài thơ, cảm nhận ý thơ qua câu chữ, hình ảnh, nhịp điệu. Ý thơ ở đây là cảm xúc, suy nghĩ, tâm trạng, những sự việc, sự vật… Đồng cảm với nhà thơ dùng liên tưởng, tưởng tượng, phân tích khả năng biểu hiện của từ ngữ, chi tiết, vần điệu,.. mới cảm nhận được ý thơ, thấu hiểu hình tượng thơ, cái tôi trữ tình, nhân vật trữ tình.

– Từ những câu thơ đẹp, lời thơ lạ, ý thơ hay, từ hình tượng thơ, cái tôi trữ tình, nhân vật trữ tình,… đánh giá bài thơ cả về nội dung và nghệ thuật.


Câu 3 (trang 136 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

* Cùng với sự phát triển của lịch sử của văn học, truyện cũng có những kiểu loại khác nhau.

– Văn học dân gian có nhiều kiểu truyện: thần thoại, truyền thuyết, truyện cổ tích khác nhau.

– Văn học trung đại có loại truyện viết bằng chữ Hán và loại truyện viết bằng chữ Nôm.

– Trong văn học hiện đại, người ta phân ra thành truyện ngắn, truyện vừa và truyện dài (tiểu thuyết).

+ Truyện ngắn thường ít nhân vật, sự kiện, nó hướng tới một vài mảnh nhỏ của cuộc sống, có thể kể về cả cuộc đời hoặc một đoạn đời,… nhưng nó vẫn đặt ra những vấn đề lớn lao, thể hiện tư tưởng nhân sinh sâu sắc.

+ Tiểu thuyết là một thể loại tự sự cỡ lớn. Có nhiều loại tiểu thuyết: tiểu thuyết phiêu lưu, tiểu thuyết trinh thám, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, tiểu thuyết sử thi ghi lại sự tích anh hùng, nhưng nhiều nhất là tiểu thuyết về những số phận cá nhân trong cuộc đời thường.

* Các yêu cầu về đọc truyện:

– Tìm hiểu bối cảnh xã hội, hoàn cảnh sáng tác để có cơ sở cảm nhận các tầng lớp nội dung và ý nghĩa của truyện.

– Phân tích diễn biến của cốt truyện qua các phần mở đầu, vận động, kết thúc, với các tình tiết, sự kiện, biến cố cụ thể. Làm rõ giá trị của các yếu tố trong đó trong việc phản ánh hiện thực cuộc sống và khắc họa bản chất, tính cách các nhân vật. Chú ý tới nghệ thuật tự sự: người kể chuyện ở ngôi thứ nhất hay ở ngôi thứ ba; điểm nhìn trần thuật; cách sắp xếp các tình tiết, sự kiện; thủ pháp kể chuyện, miêu tả; giọng điệu lời văn,…


Luyện tập

Câu 1 (trang 136 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

Nghệ thuật tả cảnh, tả tình và sử dụng ngôn ngữ trong bài thơ Câu cá mùa thu của Nguyễn Khuyến:

– Bài thơ gợi tình yêu và sự gắn bó sâu sắc với thiên nhiên vùng đồng bằng Bắc Bộ. Cảnh thu đẹp, được miêu tả qua màu sắc: nước trong veo, sóng biếc, trời xanh ngắt; qua đường nét: sóng hơi gợn tí, lá vàng khẽ đưa vèo, tầng mây lơ lửng. Cảnh thu đẹp nhưng vẫn có một chút nét buồn phảng phất. Cảnh buồn một phần bởi thi đề mùa thu trong văn học vốn đã gắn với những nét buồn sầu man mác nhưng có lẽ cái nét buồn vương vấn trong bài thơ chủ yếu là cái nét buồn lan ra từ tâm trạng nhân vật của nhân vật trữ tình. Tuy vậy, xuyên suốt bài thơ, người đọc mới thấy nhân vật trữ tình xuất hiện nhưng là xuất hiện trong tư thế của người đi câu (Tựa gối ôm cần lâu chẳng được) mà thực không phải thế. Đó là tư thế của con người u uẩn trong nỗi lo triền miên, chìm đắm.

– Câu cá mùa thu là một minh chứng sinh động về sức biểu đạt của ngôn từ tiếng Việt. Ngôn ngữ trong sáng, giản dị, đặc biệt vần “eo” được Nguyễn Khuyến sử dụng rất tài tình. Vần “eo” hợp với tất cả các câu bắt buộc (câu 1,2,4 và câu 8). Nó góp phần diễn tả cảm giác về một không gian thu nhỏ hẹp dần và khép kín lại, tạo nên sự hài hòa với tâm trạng đầy uẩn khúc của nhân vật trữ tình.

Ngoài ra bài thơ còn thành công trong việc sử dụng các biện pháp nghệ thuật: lấy động tả tĩnh, sử dụng các tính từ: trong veo, xanh biếc, xanh ngắt,…


Câu 2 (trang 136 sgk Ngữ Văn 11 Tập 1):

– Nhận xét về cốt truyện, nhân vật, lời kể trong truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam:

– Hai đứa trẻ là một trong những truyện ngắn đặc sắc của Thạch Lam. Tác phẩm vừa có giá trị hiện thực vừa mang giá trị nhân đạo sâu sắc. Đồng thời qua truyện ngắn này cũng thể hiện tài năng viết truyện ngắn của Thạch Lam.

– Hai đứa trẻ là một truyện không có cốt truyện. Toàn bộ câu chuyện chỉ được kể về tâm trạng thao thức của Liên và An, mong mỏi và chờ đợi một chuyến tàu đêm đi ngang qua.

Trong truyện ngắn này, Thạch Lam đi sâu vào việc khai thác thế giới nội tâm nhân vật với những cảm xúc, cảm giác mơ hồ, mong manh.

– Thạch Lam cũng sử dụng rất thành công thủ pháp đối lập, tương phản, giọng điệu thủ thỉ, tâm tình, thấm đượm chất thơ của Thạch Lam.

Bài soạn tham khảo số 4

Câu 1 (trang 136 sgk Ngữ văn 11 Tập 1):

+ Thể là sự hiện thực hóa của loại lớn hơn thể, một loại bao gồm nhiều thể.

VD: Loại tự sự gồm các thể: truyện, kí…


Câu 2 (trang 136 sgk Ngữ văn 11 Tập 1):

– Đặc trưng thơ:

+ Thơ là tiếng nói bên trong tâm hồn người, cốt lõi của thơ là trữ tình

+ Ngôn ngữ thơ cô đọng, hàm súc, giàu hình ảnh, nhạc điệu.

– Các kiểu loại thơ:

+ Theo nội dung biểu hiện: thơ trữ tình, thơ tự sự, thơ trào phúng.

+ Theo cách tổ chức bài thơ: thơ cách luật, thơ tự do, thơ văn xuôi.

– Yêu cầu về đọc thơ:

+ Tìm hiểu về về nguồn gốc xuất xứ của bài thơ.

+ Đọc kĩ bài thơ, cảm nhận chi tiết, hình ảnh

=> Lí giải, đánh giá toàn bài


Câu 3 (trang 136 sgk Ngữ văn 11 Tập 1):

– Đặc trưng của truyện:

+ Phản ánh đời sống trong tính khách quan: cốt truyện, sự việc, nhân vật

+Sử dụng nhiều hình thức ngôn ngữ khác nhau: ngôn ngữ kể, ngôn ngữ nhân vật, đối thoại, độc thoại.

– Các kiểu loại truyện:

+ VHDG: thần thoại, truyền thuyết, truyện cổ tích, truyện cười, truyện ngụ ngôn.

+ VHTĐ: truyện viết bằng chữ Hán, truyện thơ Nôm.

+ VHHĐ: truyện ngắn, truyện vừa, truyện dài.

– Yêu cầu về đọc truyện:

+ Tìm hiểu bối cảnh xã hội, hoàn cảnh sáng tác

+ Phân tích diễn biến cốt truyện.

+ Phân tích các nhân vật

+Tìm hiểu ý nghĩa tư tưởng


Luyện tập (trang 136 sgk Ngữ văn 11 Tập 1):

Câu 1

– Nghệ thuật tả cảnh: khắc họa chân thực và sinh động và tinh tế cảnh thu của miền đồng bằng Bắc Bộ

– Nghệ thuật tả tình: Tả cảnh ngụ tình

+ Ngôn ngữ: giàu tính gọi hình gợi cảm, từ láy,…


Câu 2

Hai đứa trẻ – Thạch Lam:

+ Cốt truyện: cốt truyện tâm lí nhẹ nhàng

+ Nhân vật: những con người bình thường bé nhỏ

+ Lời kể: tự sự nhưng giàu chất trữ tình đượm buồn

Bài soạn tham khảo số 5

Câu 1 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

– Loại: là phương thức tồn tại chung

– Thể: là sự hiện thực hóa của loại.

– Tác phẩm văn học bao gồm: tự sự, trữ tình, kịch.

+ Các thể loại trữ tình: ca dao, thơ cách luật, thơ tự do, thơ trào phúng…

+ Các thể loại tự sự: truyện, ngắn, tiểu thuyết, truyện vừa, bút kí, phóng sự…

+ Các thể loại kịch: kịch dân gian, kịch cổ điển, kịch hiện đại, bi kịch, hài kịch.

Câu 2 (trang 131 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

– Đặc trưng của thơ:

+ Tiêu biểu cho loại trữ tình.

+ Là tiếng nói của tình cảm con người

+ Chú trọng đến cai đẹp, phần thi vị của tâm hồn con người và cuộc sống khách quan.

+ Ngôn ngữ thơ cô đọng, hàm súc, giàu hình ảnh và nhạc điệu.

– Kiểu loại thơ:

+ Theo nội dung biểu hiện: thơ trữ tình; thơ tự sự ; thơ trào phúng.

+ Theo cách thức tổ chức bài thơ: thơ cách luật; thơ tự do ; thơ văn xuôi.

– Yêu cầu về đọc thơ:

+ Cần biết rõ xuất xứ

+ Đọc kĩ bài thơ, cảm nhận ý thơ qua câu chữ, hình ảnh, nhịp điệu.

+ Từ câu thơ, lời thơ, ý thơ cái tôi của nhân vật trữ tình ta đánh giá, lí giải bài thơ ở hai phương diện nội dung và nghệ thuật.

Câu 3 (trang 131 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

– Đặc trưng của truyện:

+ Truyện tiêu biểu cho loại tự sự.

+ Phản ánh đời sống trong tính khách quan của nó.

+ Truyện có cốt truyện, tình tiết, sự kiện, biến cố, nhân vật và số phận của từng nhân vật, hoàn cảnh và môi trường, không gian và thời gian.

+ Ngôn ngữ có nhiều hình thức khác nhau: ngôn ngữ người kể chuyện, ngôn ngữ nhân vật; lời đối thoại, lời độc thoại nội tâm ; Ngôn ngữ truyện gần với ngôn ngữ đời sống.

– Các kiểu loại truyện:

+ Trong văn học dân gian: thần thoại, truyền thuyết…

+ Trong văn học trung đại: truyện viết bằng chữ Hán; Truyện thơ Nôm.

+ Trong văn học hiện đại: Truyện ngắn, truyện vừa, truyện dài.

– Yêu cầu về đọc:

+ Tìm hiểu bối cảnh XH, hoàn cảnh sáng

+ Đọc kĩ truyện, nắm vững cốt truyện và có thể tóm tắt nội dung truyện.

+ Phân tích nhân vật, phân tích tình huống truyện và ý nghĩa của tình huống đối với việc khắc họa chủ đề của truyện. Khái quát chủ đề tư tưởng của truyện.

Luyện tập

Câu 1 (trang 131 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Nghệ thuật tả cảnh, tả tình và sử dụng ngôn ngữ trong bài thơ “Câu cá mùa thu” của Nguyễn Khuyến có nét đặc biệt là:

– Một bức tranh thu cổ điển với thi đề, thi liệu quen thuộc.

– Mùa thu trong “Câu cá mùa thu” là điển hình cho mùa thu của làng quê Việt Nam vùng đồng bằng Bắc Bộ.

– Đường nét trong bức tranh thu thật mảnh mai, tinh tế.

– Sự hòa phối màu sắc đã đạt đến độ tinh tế bậc thầy.

– Ngôn ngữ giản dị, trong sáng, diễn tả được những biểu hiện tinh tế của sự vật và của tâm trạng con người.

– Bút pháp nghệ thuật của thơ cổ điển (lấy động tả tĩnh).

⟹ Cảnh chan chứa tình và tình thấm đẫm trong cảnh là nét đặc trưng của mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến.


Câu 2 (trang 131 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ”:

a. Cốt truyện: không có cốt truyện, các chi tiế là một sự duy trì tuần hoàn về không gian thời gian.

b. Nhân vật: lần lượt xuất hiện theo thời gian. Truyện không thiên về các sự kiện, tình tiết mà đi sâu vào diễn biến tâm trạng của nhân vật với những cảm xúc mong manh, mơ hồ. Nhân vật là những kiếp người nhỏ bé, lụi tàn sống nơi phố huyện nghèo.

c. Lời kể: tâm tình, thủ thỉ, nhẹ nhàng.

Bài soạn tham khảo số 6

Câu 1 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Loại và thể trong văn học được xác định như thế nào?

Lời giải chi tiết:

Hình thức tổ chức tác phẩm văn học được xác định trong loại (loại hình, chủng loại) và thể (thể tài, thể loại, kiểu, dạng). Loại là phương thức tồn tại chung; thể chỉ là sự hiện thực hoá của loại.

Phần lớn các ý kiến đều đồng ý rằng các tác phẩm văn học được chia làm ba loại lớn: Trữ tình (lấy cảm xúc, suy nghĩ, tâm trạng của con người làm đối tượng thể hiện chủ yếu), tự sự (dùng lời kể, lời miêu tả đê xây dưng cốt truyện, khắc hoạ tính cách nhân vật, dựng lên những bức tranh vể đời sống) và kịch (thông qua lời thoại và hành động của các nhân vật mà tái hiện những xung đột xã hội). Mỗi loại lại có thể gồm các thể riêng:

– Loại trữ tình có các thể: thơ ca, khúc ngâm,…

– Loại tự sự có các thể: truyện, kí, tuỳ bút,…

– Loại kịch có các thể: chính kịch, bi kịch, hài kịch,…

Bên cạnh đó còn có một thể loại khác cũng thường gặp, đó là nghị luận.

Câu 2 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Hãy nêu đặc trưng của thơ, các kiểu loại thơ và yêu cầu về đọc thơ.

Lời giải chi tiết:

a. Đặc trưng của thơ

Đặc điểm về thể loại thơ: Thơ thường có vần, điệu; ngôn ngữ hàm súc, gợi cảm; thể hiện tình cảm, tâm hồn con người.

b. Các kiểu loại thơ

– Phân loại thơ theo nội dung biểu hiện có: Thơ trữ tình, thơ tự sự, thơ trào phúng.

– Phân loại thơ theo cách thức tổ chức bài thơ có: Thơ cách luật (viết theo luật đã định trước), thơ tự do (không theo luật), thơ văn xuôi (câu thơ gần như câu văn xuôi nhưng vẫn có nhịp điệu).

c. Khi đọc thơ cần tuân thủ những yêu cầu dưới đây:

– Cần biết rõ tên tác phẩm, tên tập thơ, tên tác giả, năm xuất bản, tìm hiểu những thông tin liên quan đến hoàn cảnh sáng tác bài thơ.

– Đọc kĩ bài thơ, cảm nhận ý thơ qua câu chữ, hình ảnh, nhịp điệu. Ý thơ ở đây là cảm xúc, suy nghĩ, tâm trạng, những sự việc, sự vật,… Đồng cảm với nhà thơ, dùng liên tưởng, tướng tượng, phân tích khả năng biểu hiện của từng từ ngữ, chi tiết, vần diệu,… mới cảm nhận được ý thơ, thấu hiểu hình tượng thơ, cái tôi trữ tình, nhân vật trữ tình.

– Từ những câu thơ dẹp, lời thơ lạ, ý thơ hay, từ hình tượng thơ, cái tôi trữ tình, nhân vật trữ tình, hãy lùi xa ra và nhìn lại để lí giải, đánh giá toàn bài thơ cả về nội dung và nghệ thuật. Cần chỉ ra được những nét độc đáo, sáng tạo trong hình thức biểu hiện; những đóng góp về nội dung tư tưởng.

Câu 3 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Tóm lược đặc trưng của truyện, các kiểu loại truyện và yêu cầu về đọc truyện.

Lời giải chi tiết:

* Cùng với sự phát triển lịch sử của văn học, truyện cũng có những kiểu loại khác nhau.

– Văn học dân gian có nhiều kiểu truyện: Thần thoại, truyền thuyết, truyện cổ tích, truyện cười, truyện ngụ ngôn.

– Văn học trung đại có loại truyện viết bằng chữ Hán và loại truyện viết bằng chữ Nôm (chia theo hình thức văn tự).

– Trong văn học hiện đại, theo quy mô văn bản và dung lượng hiện thực, người ta phân ra truyện ngắn, truyện vừa và truyện dài (tiểu thuyết).

+ Truyện ngắn thường ít nhân vật, sự kiện, nó hướng tới một vài mảnh nhỏ của cuộc sống, có thế kể về cả cuộc đời hoặc một đoạn đời,… Nhưng trong phạm vi hẹp vẫn có thể đặt ra những vấn đề lớn lao, thể hiện những tư tướng nhân sinh sâu sắc. (Truyện ngắn là thể tự sự cỡ nhỏ, có cốt truyện, nhân vật, không gian, thời gian, lời kể. Truyện ngắn được phép hư cấu tưởng tượng, khác với bản tin hay phóng sự điều tra. Truyện ngắn thường là một “lát cắt” của cuộc đời, một “mảnh nhỏ” của tâm hồn nhân vật).

+ Không có sự phân biệt rạch ròi giữa truyện vừa và truyện dài (tiểu thuyết). Tiểu thuyết là một thể loại tự sự cỡ lớn. Có nhiều loại tiểu thuyết: Tiểu thuyết phiêu lưu, tiểu thuyết trinh thám, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, tiểu thuyết sử thi ghi lại sự tích anh hùng – nhưng nhiều nhất là tiểu thuyết về những số phận cá nhân trong cuộc đời thường: Một cuộc sống không thi vị hoá với mọi yếu tố ngổn ngang bề bộn, từ cao cả đến thấp hèn ti tiện. Nhân vật thường “nếm trải” bao nhiêu dằn vặt khổ đau của cuộc đời. Với khả năng phán ánh đời sống một cách toàn vẹn, sinh động, đổng thời đi sâu khám phá số phận cá nhân, sử dụng linh hoạt hư cấu, điển hình hoá, tổng hợp thủ pháp của các thể loại văn học, nghệ thuật khác, mang tính đa dạng về màu sắc thấm mĩ, tiểu thuyết được coi là “hình thái chủ yếu của nghệ thuật ngôn từ” (Cô-gi-nốp).

* Yêu cầu khi đọc – hiểu truyện:

– Đọc truyện cần biết hoàn cảnh xã hội, hoàn cảnh sáng tác để lấy cơ sở cảm nhận đúng nội dung truyện.

– Hiểu cốt truyện, diễn biến của tình tiết chính

– Nắm được tính cách của nhân vật từ đó hiểu tư tưởng, đặc điểm nghệ thuật của truyện


Luyện tập

Câu 1 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Nghệ thuật tả cảnh, tả tình và sử dụng ngôn ngữ trong bài thơ Câu cá mùa thu của Nguyễn Khuyến.

Trả lời:

a. Nghệ thuật tả cảnh, tả tình.

– Về nghệ thuật tả cảnh, trước hết là việc chọn điểm nhìn: từ “ao thu” tới “tầng mây” rồi trở lại “ao thu” – như vậy trung tâm của sự miêu tả là ao thu. Tác giả đặc tả cận cảnh những gì quan sát được trên mặt ao mà gợi được cái thần thái của mùa thu nơi làng quê: se lạnh, trong trẻo và đặc biệt yên tĩnh. Lại có sự mở rộng của không gian với chiều cao đến vô tận của trời thu và dùng cái “động” để gợi cái tĩnh mịch, yên ả của làng quê.

– Về nghệ thuật tả tình, đáng chú ý là bút pháp tả cảnh ngụ tình: qua cảnh thu, người ta thấy sự quan sát tinh tế, tình yêu kín đáo mà thiết tha của nhà thơ với thiên nhiên, với quê hương đất nước, tâm trạng ưu thời mẫn thế.

b. Nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ

Câu cá mùa thu là một minh chứng sinh động về sức biếu đạt của ngôn từ tiếng Việt. Ngôn ngữ thơ trong Câu cá mùa thu giản dị, trong sáng đến mức kì lạ, có khả năng biểu đạt một cách xuất sắc những biểu hiện rất tinh tế của cảnh vật cũng như những uẩn khúc thầm kín rất khó giãi bày của tâm trạng.

Câu cá mùa thu thành công nhiều mặt về nghệ thuật trong đó độc đáo nhất là cách gieo vần. Vần “eo” là một vần khó luyến láy, khó vận, thế nhưng nó lại được Nguyền Khuyến sử dụng một cách rất thần tình. Vần “eo” hợp ớ tất cả các câu bắt buộc (câu 1, 2, 4, 6 và câu 8). Nó góp phần diễn tả rất rõ cái cảm giác sắc, nhọn, cảm giác về một không gian thu nhỏ hẹp dần và khép kín lại, tạo nên sự hài hoà rất mực với tâm trạng đầy uẩn khúc của nhân vật trữ tình.

Cùng với cách gieo vần độc đáo, bài thơ còn rất thành công trong nghệ thuật lấy động để tả tĩnh. Để gợi ấn tượng sâu đậm về cái yên ắng, cái tĩnh lặng của tâm trạng, tác giả xen vào một điệu “vèo” của lá và bâng khuâng đưa vào một âm thanh như có như không của tiếng cá “đớp động dưới chân bèo”.

Cái hay của việc sử dụng ngôn ngữ trong bài thơ còn được thể hiện ớ việc sử dụng các tính từ: trong veo, biếc, xanh ngắt, lơ lửng và các cụm động từ: gợn tí, khẽ dưa để làm nổi bật cảnh thu thanh sơ, dịu nhẹ mà thấm đậm hồn thu xứ Việt.


Câu 2 (trang 136 SGK Ngữ văn 11 tập 1)

Nhận xét vể cốt truyện, nhân vật, lời kể trong truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam.

Trả lời:

– Hai đứa trẻ là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất của Thạch Lam. Tác phẩm vừa có giá trị hiện thực cao vừa thấm đượm một tinh thần nhân đạo sâu sắc. Qua truyện ngắn này, Thạch Lam cũng thể hiện một tài năng viết truyện ngắn bậc thầy.

– Cũng như nhiều truyện ngắn khác của Thạch Lam, Hai đứa trẻ là một truyện không có cốt truyện. Nó giống như một bài thơ. Toàn bộ câu chuyện chỉ kể vể tâm trạng thao thức của Liên và An, mong mỏi chờ đợi một chuyến tàu đêm đi ngang qua.

– Trong truyện ngắn này, Thạch Lam chú trọng đi sâu vào nội tâm nhân vật với những cảm xúc, cảm giác mơ hồ, mong manh. Những trang viết miêu tả tâm trạng nhân vật rất sâu sắc và tinh tế.

– Thạch Lam cũng sử dụng rất thành công thủ pháp nghệ thuật đối lập, tương phản (giữa một bên là ánh sáng tù mù, nhạt nhoà của ngọn đèn dầu nơi hàng nước của chị Tí và bên kia là ánh sáng cực mạnh như xuyên thủng màn đêm của đoàn tàu…), qua đó nhấn mạnh, làm nổi bật khung cảnh nghèo nàn, vắng lặng của phố huyện nhỏ.

Truyện còn đặc sắc ở lối kể chuyện thủ thỉ, tâm tình thấm đượm chất thơ của Thạch Lam. Ân hiện kín đáo, lặng lẽ sau những hình ảnh và ngôn từ là một tâm hồn đôn hậu, tinh tế, hết sức nhạy cảm với mọi biến thái của lòng người và tạo vật.

phongnguyet.info đã sưu tầm và tổng hợp được những bài soạn Một số thể loại văn học: Thơ, truyện dành cho các bạn học sinh lớp 11 cùng tham khảo. Hy vọng sau bài viết này, việc soạn bài sẽ không còn khó nhằn với các bạn học sinh nữa.

Cảm Tác

Cảm Tác

Cảm Tác (Hàn Mặc Tử)

Thường thường trâu cột ghét trâu ăn
Vạch lá tìm sâu ngó dữ dằn
Nhát khỉ rung cây cho bõ ghét
Úp voi lấy thúng quyết làm hăng
Chờ con nước đục cò đi rảo
Đợi lúc canh khuya chó sủa rân
Thù oán nhau chi gà một mẹ
Rồi đây vẽ rắn lại thêm chân

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cảm Tác” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Lệ Thanh Thi Tập, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Trông Lên

Trông Lên

Trông Lên (Huy Cận)

Nằm im dưới gốc cây tơ
Nhìn xuân trải lụa muôn tờ lá non
Gió se dòng mộng tuôn giòn,
Đem theo hương vị đời ngon ngàn đời
Gió đưa hơi, gió đưa hơi
Lá thơm như thể da người: lá thơm…

Da chiều mới tỏ sao hôm
Màu thanh thiên đã và ôm giữa hồn
Giữa trời hình lá con con
Trời xa sắc biển, lá thon mình thuyền.
Gió qua là ngọn triều lên
Hiu hiu gió đẩy thuyền trên biển trời.

Chở hồn lên tận chơi vơi
Trăm chèo của Nhạc, muôn lời của Thơ

Quên thân như đã quên giờ
Tê mê cõi biếc bến bờ là đâu.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trông Lên” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Lửa Thiêng (1940), danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

“Ai về Bình Định mà coiCon gái Bình Định cầm roi múa quyền. “

“Ai về Bình Định mà coiCon gái Bình Định cầm roi múa quyền. “

AI VỀ QUƠ XỨ NẪU KHÔNG?
Tác giả ///Thu Thảo

Xin mời ghé lại quê em
Có dừa xiêm ngọt say mèm lòng ai
Có con sóng nước lăn dài
Có cầu Thị Nại một hai trên đời

Xin mời các bạn ghé chơi
Quê hương xứ nẫu mến lời hỏi han
Người trao tiếng nẫu vô vàn
Sẻ chia giây phút hóa tan nỗi buồn

Xin mời Phù Cát về luôn
Ngắm bờ biển rộng với nguồn cá tươi
An Nhơn, Tuy Phước xin mời
Vân Canh, Vĩnh Thạnh rạng ngời hoan nghênh

Mời thăm dãy núi gập ghềnh
Có chùa Ông Núi cạnh bên núi Bà
Cù Lao Xanh có đằng xa
Lễ về vui vẻ đậm đà tình quê

Tây Sơn người có chịu về
Uống Bàu Rượu Đá đê mê tới già
Thử xem một ngụm khà khà
Độ cao phải nói như là sướng phê

Hoài Ân ,An Lão gần kề
Hoài Nhơn, Phù Mỹ bốn bề dừa xanh
Quà ngon chỉ có để dành
Món quà bánh tráng, hao hanh nắng vàng

Quy nhơn thành phố khang trang
Là nơi Du Lịch khiến ngàn người mê
Mộ Hàn Mặc Tử nằm kề
Bên bờ Bãi Trứng bốn bề trăng thơ

Bình Định có vạn bất ngờ
Lòng người xứ nẫu bến bờ yêu thương
Chân thành, chất phác, hiền lương
Giản đơn bình dị đời thường vẫn vui.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Rướm Máu

Rướm Máu

Rướm Máu (Hàn Mặc Tử)

Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt
Như mê man chết điếng cả làn da.

Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh,
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đang siết
Cả lòng ta trong mớ chữ rung rinh.

Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng
Cho ngây người mê dại đến tâm can
Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng
Mà muôn năm rướm máu trong không gian.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Rướm Máu” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 3: Máu Cuồng Và Hồn Điên, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

LỜI THÌ THẦM CỦA CHA

Con gái à,hãy lắng nghe lời cha
Thế gian ngoài kia không ai yêu thương con bằng mẹ
Người lam lũ nắng sương hao mòn cả tuổi trẻ
Gánh con một đời, công đức thấu trời cao.

Con gái à, hãy ngắm những vì sao
Con sẽ thấy những thiên thần cha dành trao con đấy
Những ước mong bình yên khi triều cường nổi dậy
Con tàu đưa con đi vững chãi chẳng lỡ làng…

Con gái à,đừng vội trách bẽ bàng
Lệ nhòa tan nát với tình yêu vốn còn nhiều non trẻ
Ngày xưa cha và mẹ cũng đã từng có một vài người như thế, có lẽ
Nhưng cuối cùng lại gặp nhau, bên nhau, đan cho nhau không phải những bỡ ngỡ đầu đời…

Con gái à, sẽ đến lúc chơi vơi
Cuộc sống ngoài kia đâu bình yên như mái nhà cha và mẹ vẫn ngồi chờ trước ngõ
Nhưng ai cũng rồi cũng phải vượt qua và học được cách mỉm cười trước nó
Để như cha lúc này có cái để thủ thỉ tâm tình kể con nghe.

Con gái à, nếu cần người chở che
Hãy nhớ về cha,về mẹ và tự yêu thương mình trước đã
Chớ vội vàng sợ hãi cô đơn mà nắm lấy một bàn tay xa lạ
Thứ khó giữ nhất trên đời là vay mượn tình cảm của người dưng…

Con gái à, duyên nợ đến đừng e sợ ngập ngừng
Cứ yêu đi vì tình yêu luôn là phép màu nhiệm
Bầu trời sẽ cao thêm và dường như con quên cả cách đếm
Một khắc xa người mình yêu đằng đẵng ngỡ vạn năm.

Con gái à, đôi mắt rạng ngời cha mẹ cho con không phải để buồn bã ngồi lặng ngắm xa xăm
Con hãy để dành những giọt nước mắt quí giá kia mà rơi trong giáo đường hôn lễ
Vì một người yêu thương con thật lòng không bao giờ gây cho con sầu lệ
Con hãy rớt những giọt hạnh phúc ngọt ngào trao tặng đến anh ta.

Con gái à, con sẽ lớn và đi xa
Sẽ có một người đàn ông khác thay cha yêu thương con hết phần đời còn lại!

Tiểu Thơ

Những câu nói hay về sách và cuộc sống khiến ai cũng thích thú

Trong chuyên mục Những câu nói hay về cuộc sống hôm nay, phongnguyet.info xin gửi đến bạn bài viết Những câu nói hay về sách và cuộc sống khiến ai cũng thích thú. Cùng đọc và chiêm nghiệm, bạn nhé!

nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-1nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-2nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-3nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-4nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-5nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-6nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-7nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-8nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-9nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-10nhung-cau-noi-hay-ve-sach-va-cuoc-song-khien-ai-cung-thich-thu-11

Hy vọng bài viết Những câu nói hay về sách và cuộc sống khiến ai cũng thích thú trên đây của phongnguyet.info thực sư có ý nghĩa đối với cuộc đời ban. Hãy cùng chúng tôi chia sẻ bài viết này đến với nhiều người có cùng sự quan tâm hơn nữa nhé!

Top 12 bài thơ hay nhất của tác giả Trần Việt Anh

Những mảnh tình đi lạc

Top 12 bài thơ hay nhất của tác giả Trần Việt Anh

Trần Việt Anh sinh ngày 3/9/1989 tại Hà Nội, tốt nghiệp trường THPT Chu Văn An và ngành Ngân hàng tại trường Đại học Thăng Long. Việt Anh là cây bút quen thuộc cho độc giả tại báo hoa học trò chuyên mục trà sữa tâm hồn. Anh đã từng là phóng viên – biên tập viên mục thơ của báo Sinh viên Việt Nam phát hành thứ Hai hàng tuần. Còn bây giờ anh đang là biên tập của báo Yan.vn. Anh thích công việc tự do và tính cách thay đổi thất thường nên có thể ngay khi bài viết này xuất bản có thể anh đã chuyển nơi làm việc rồi. Tuy nhiên những bài thơ của anh luôn được bạn trẻ săn đón mỗi lần ra mắt. Hãy cùng phongnguyet.info điểm danh những bài thơ hay nhất của anh bạn nhé!

Những mảnh tình đi lạc

Có thể rằng em đã quên
Góc thành phố lúc 5 giờ chiều
vạt nắng rơi ở cà phê phố cổ
Nhìn dòng người đông nghẹt thở
Thấy thật là may.

Ít ra thì thành phố 8 triệu dân cũng có nhiều góc hay hay
Để mình thấy là mình tồn tại.
Có thể em chưa có thì giờ nhớ lại
Kỉ niệm lang thang
Như chú mèo đi hoang trên những mái nhà.

Một tối bia Tạ Hiện
Dưới ánh đèn điện
Các chị bán cá mời mọc suốt thôi
Khi em nói và khi em cười
Tia nhìn vô tư lạ…

Thành phố buồn quá
Một chiều mưa em nhắn cho anh.

Nỗi buồn quẩn quanh
Như con kiến muốn bò về phía mưa rồi vụt quay đầu lại
Em bảo em buồn vì xa rồi ngày trẻ dại
Suy nghĩ cũng chẳng như lúc lớn khôn.

Giá em giữ nổi tiếng cười trong trẻo…

Hóa ra bọn mình rặt một lũ người khô héo
Cứ bàng bạc dần niềm tin
Thỏa hiệp bằng sự im lặng
Có bệnh mà lười đi khám
Nhìn đời toàn một màu xám
Và nghi ngờ lòng tốt của nhau.

Phải chăng đó là nguồn cơn của nỗi đau
khi có một ngày em nhìn anh bằng màu mắt khác?

Thành phố mình buồn
Và nhiều linh hồn đi lạc
Anh biết điều này đôi khi còn rõ hơn em.

Nhưng người ta chẳng thể chất ưu tư cho tâm trí nặng thêm
Và cũng chẳng dễ quên những gì không đáng nhớ
Nếu đã tìm ra một các cớ
Thì còn cần gì những cái níu tay,

Và nếu như em đã một lòng muốn bỏ lại nơi đây
Thì hãy đến nơi nào em muốn đến…

Thành phố của tôi này
Đã có biết bao người lỡ hẹn
Và bao người lặng lẽ lãng quên nhau?
(Tưởng giản đơn mà tôi chẳng biết đâu…)

Những mảnh tình đi lạc
Những mảnh tình đi lạc


Đêm

Anh trở về im lặng với màn đêm
Cất chiếc áo phong sương ước làm người bình dị
Đời quẩn quanh vô vị
nhặt nhạnh nỗi cô đơn.

Em có thể vì anh đừng suy tính thiệt hơn?
Cứ bên nhau đến khi mình có thể
Tình yêu say đắm thế
Nào cũng có bền lâu?

Người chỉ ở cạnh nhau
Khi tình thương đủ đậm

Có thể anh đã là người đến chậm
Khi trái tim em lỡ một nhịp rồi.

Anh biết làm gì? Anh gọi em trở lại?
Hay lặng lẽ nhìn theo dư ảnh xa xôi…

Tình đọng giọt đầu môi
Như người xa hơi thở
Nhớ thương thì vô cớ
Tháng năm thì buông trôi.

Đêm
Đêm

Phải làm gỉ hả em?

Phải làm gì để thấy bình yên?
Hay là ngồi cạnh nhau cuối một ngày nhiều gió
Em mang bút ra vẽ thỏ
Anh bình thản vẽ ông mặt trời
Đi cạnh nhau giữa cuộc đời
Dắt nhau bằng từng tia nắng…

Phải làm gì để xung quanh mình không vắng?
Bật những đĩa rock ngày xưa?
Tay nghệ sĩ tóc dài chết trẻ
Chất chứa thanh âm gào xé
Vào trong ngón đàn ghi-ta
Anh giật mình nhìn thời gian chết lặng.

Biết bao điều yêu dấu đã trôi qua?

Phải làm gì để những con tim xa thật xa
Đập chung một nhịp?
Chuyến xe cuối cùng rời thành phố
Có bóng anh nhưng thiếu bóng em
Hà Nội một đêm
Bồng bềnh nỗi nhớ
Anh mang theo một nỗi buồn nho nhỏ
Đi về phía nào có bóng bình minh.

Phải làm gì để giữ cuộc tình?
Giữ người bên ta ngoan như là trẻ nhỏ
Ngoài kia toàn là mưa gió
Có nơi nào yên ổn như lòng anh?
Đừng đi xa, đừng đi xa em ạ
Thôi thì coi như số phận đã đành
Gắn người với nhau trong mối dây định mệnh
Gắn lòng mình vào với trời xanh.

Phải làm gì để thôi những quẩn quanh?
Phải làm gì để em vui và chúng mình hạnh phúc?
Phải làm gì để đôi mắt này nhìn nhau và biết tình yêu này là có thực?
Phải làm gì để qua những đêm không còn cô độc
Vì ở nơi này anh có em…

Có lẽ là, phải yêu thật nhiều thêm…

Phải làm gì hả em?
Phải làm gì hả em?

Miền diệu vợi

Nơi ngày xưa bọn mình quen nhau
quán cũ đã thay màu sơn kí ức
Nụ hôn rơi cũng làm anh buốt ngực
Năm tháng lạ lùng chẳng đợi chờ ai.

Em có nặng im nghe những tàn phai
Thành phố vào đông cơn gió nào lạnh buốt
Tê tái làm sao khi bàn tay đã tuột
Yêu thương mỏng manh sợi chị rối lòng…

Anh nhớ em nhớ cả những chiều đông
Khi một tin nhắn cuối ngày cũng làm lòng ấm áp
Và ước gì thời gian chậm chạp
Để nối dài khoảnh khắc bên nhau.

Những ao ước về tình đậm tình sâu
Chợt vụt qua nhau như cơn mưa rất vội
Tình yêu nào chẳng nhiều bối rối
Nhiều non xanh, và cả những giận hờn.

Một ngày em đi mang theo cả nỗi buồn
Anh đứng trông theo một miền diệu vợi…

Miền diệu vợi
Miền diệu vợi

Tìm đâu

Một hôm tôi thấy cơn say
Trách tôi sao đã bao ngày xa nhau
Ừ nhỉ, tôi đã đi đâu
Tìm mình trong những khổ đau loài người.

Hình như tôi đã mỉm cười
Hình như tôi đã chịu lời đắng cay
Tôi đi tháng tháng ngày ngày
Không mang nổi những đọa đày thân nhau.

Lên núi cao, xuống biển sâu
Ngủ quên trên những con tàu đi xa
Một ngày tôi trở về nhà
Tình yêu nào sẽ chỉ là riêng tôi?

Những phố quen, những mặt người
Có cạnh tôi để một lời thở than
Rằng thì tôi cũng hoang mang
Như con diều lạc lang thang bầu trời.

Rằng tôi sợ sống nửa vời
Rằng ai cũng chỉ một đời mà thôi

Em cần gì nữa ở tôi?
Khi em đã quyết một lời ra đi.

Lạnh lùng hai tiếng chia ly
Ồ thì em chẳng cần gì ở tôi
Đêm nay thân xác tả tơi
Trong mơ, tôi đã cả đời tìm em.

Tôi tìm em giữa màn đêm
Rồi lại tìm chốn bậc thềm vườn yêu
Tôi tìm em giữa tiêu điều
Tìm trong hơi thở như liều thuốc mê.

Tôi tìm em giữa lê thê
Tìm một người biết chẳng về nữa đâu

Ai làm dịu những đớn đau?
Cho mùa bớt lạnh, cho sầu bớt đong.

Ai đem gió ấm vào lòng
Cho tim ngoan ngủ trong lòng tim ngoan

Tôi đã đi khắp thế gian
mò cả vào chốn địa đàng xa xôi.

Một hôm tôi thấy nụ cười
Rời đâu giữa một cuộc đời buồn tênh…

Tìm đâu
Tìm đâu

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Em biết đấy, đừng chờ anh nữa
Phía sân ga thưa thớt những ngọn đèn
Anh không thể, ngàn vạn lần không thể
Trở về mang theo hơi ấm thân quen.

Những phố dài đi không nhớ nổi tên
Những heo may ủ hương đêm theo gió về cửa sổ
Cả lũ chim chọn mái nhà mình làm tổ
Cũng sẽ bay về phương Nam.

Anh cũng biết thế, anh chỉ là cơn gió
Nương tựa vào đời cập những bến lang thang
Anh biết đôi lần em đã hoang mang
Biết ánh mắt em vẫn nhìn anh lặng lẽ.

Dù biết rằng em tha thiết thế
Nhưng anh vẫn muốn ra đi
Đừng níu anh lại trong nỗi sợ chia li
Nếu có thể, hãy theo anh đi mãi.

Qua những vùng ấu thơ
Qua quãng đời vụng dại
Qua cả thời người ta ngần ngại
Chẳng thể trao nhau một niềm tin.

Nếu cứ chết chìm trong những thói quen
Sao mình thoát được đời ao tù phẳng lặng
Và nếu một ngày mình thôi hy vọng
Anh chẳng biết đời mình rồi sẽ ra sao.

Như cánh diều đứt dây lảo đảo giữa trời cao
Hay như dòng sông không thể về biển cả.
Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá
Khi đêm nay anh chẳng thể về.

Gió mùa thu vẫn gợi những say mê
Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ
Và nhất là thôi ủ rũ
Đừng để lạc lõng giữa mênh mông.

Em biết không
Tất cả những con đường em chọn
Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông…

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông
Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Người hát tình ca

Bờ tường gạch rêu
Thời gian thêu màu lam trên những hàng gạch cổ
Con chim mỏ đỏ
Mùa đông này không bay về phương Nam…

Bản nhạc chưa kịp nhớ gam
Lạc điệu trên phím dương cầm lạnh
Đôi mắt ráo hoảnh
Người nghệ sĩ ngừng chơi.

Bọn trẻ dưới sân xô đuổi nhau cùng những nụ cười
Huyên náo cả buổi chiều đầu tháng mười hai
Từ ban công nhà ai
Tiếng radio cũ kĩ

Phía ấy có người nữ ca sĩ
Hát giọng soprano
Tập xướng âm vào lúc bảy giờ
Cả khi nóng lực lẫn khi lạnh giá…

Nhiều khi
Tôi thấy mình rất lạ
Tôi toàn buồn
Cho những người biết hát tình ca…

Người hát tình ca
Người hát tình ca

Phố tháng mười một

Thời gian cứ trôi
Nơi tôi đang sống
Vẫn tiếng cười đùa của tụi trẻ trên phố
Và cả bếp lò mới nhóm lên
cho gánh phở đêm
Nước dùng béo ngậy.

Hà Nội tự nhiên buồn vậy
Lác đác loài hoa cuối mùa
Lá xào xạc rơi
Chẳng thiết tha đùa
Cô bé nhà bên
Không tập dương cầm tối nữa.

Rồi một vài bữa
Bác bảo vệ già chẳng còn ra quán uống bia
Thiếu tiếng cười như Liên Xô kia
Phố buồn phố ngóng,

Tâm trạng thế này là hỏng.

Anh nhà thơ thôi sáng tác rồi
Cái chị xinh xinh anh ý thích
Vừa ăn hỏi hôm qua thôi…

Thời gian cứ trôi
Phận người không bạc như vôi
Cũng xanh xao như lá.

Những cụ già
Quen kể chuyện ngày xưa
Giờ đã thành người thiên cổ cả.

Tụi trẻ lớn lên rồi
Cũng bỏ phố mà đi.

Tháng mười một hình như đâu dành cho những cuộc chia ly?
Thế mà bầu trời sáng nay nhìn như muốn khóc.

Phố tháng mười một
Phố tháng mười một

Ngày không vội vã

Là một ngày ta nhung nhớ thời gian
Nhớ ngày tóc xanh nhớ hè đổ lửa

Nhớ một dáng hình chẳng còn bên ta nữa

Nhớ về những kỉ niệm xa xôi.

Là một ngày ta thấy xót đầu môi

Nụ hôn của ngày hôm qua mặn chát

Nước mắt em rơi một ngày cỏ hát

Nỗi buồn nào man mác trái tim ta.

Là một ngày đường đi chẳng lá hoa

Vì đường còn xa chân ta không bước tiếp?

Hay vì tiếc những ngày tươi đẹp

Có vài điều định nói lại thôi…

Là một ngày tháng sáu chẳng mưa rơi

Một ngày nụ cười cũng theo niềm vui đi mất

Em bảo: tình yêu với em là những điều chân thật

Lẽ nào? Anh buộc phải tin…

Là một quãng đời trân quý sự lặng im

Là tìm bình yên cho con tim không mệt mỏi

Thôi, xin ngủ quên những tháng ngày sống vội

Cho hành trình về với an nhiên…

Là những ngày rồi sẽ buộc phải quên…

Ngày không vội vã
Ngày không vội vã

Em không còn biết khóc

Một ngày lại có mưa bay

Nhưng em không khóc nữa.

Đêm qua nỗi cô đơn gõ cửa

Hỏi em rằng có buồn không

Đã lâu lắm rồi những mùa đông

Em luôn để cửa mở

Chờ đợi gì đây, em cũng không biết nữa…

Em của hôm nay đã khác với ngày xưa

Đi qua bão giông và thôi không khóc

Tuổi trẻ lặng thầm

Bớt nhiều rồi tiếng thở dài mệt nhọc

Em về nuôi lại tóc xanh.

Bài thơ xưa em viết tặng anh

Giờ đã là bài thơ tặng muôn vàn người con gái khác

Ai chẳng có một thời yêu bất kể là nhầm lạc

Cũng từng dại khờ tạc ai đó trong tim

Dù người con trai như thể cánh chim

Chẳng nơi nào là bến đậu.

Hoa cúc vàng một chậu

Chiều nay thả kén vàng

Thôi anh ạ, đừng trách cứ thời gian

Chuyện đã qua rồi, chẳng nên khơi lại nữa

Bình minh lại gõ cửa

Mở ra muôn vàn ngày.

Em vẫn mình em lặng lẽ nơi này

Lâu lắm rồi em không còn biết khóc

Dù đôi khi cuộc đời toàn mệt nhọc

Những quẩn quanh, sợ hãi, tầm thường

Em lặng đi nhìn bóng trong gương

Em yếu đuối, nhưng em không khóc nữa…

Có ai đi sửa chữa

Những thương tổn cuộc tình

Em đã quen một mình

Và em thanh thản lạ

Đừng hi vọng nhiều quá

Vào những gì mong manh

Em còn yêu thương nữa

Sao phải khóc vì anh…

Em không còn biết khóc
Em không còn biết khóc

Nếu em biết

Biết không em có một mùa gió lạ

Đi lang thang suốt nẻo đường yêu

Ngẩn ngơ buồn khi nghe em hỏi

Nhớ em nhiều, là nhớ bao nhiêu?

Biết không em có những ngày rất lạ

Nhớ em anh chẳng biết làm gì

Tin nhắn soạn rồi mà lần lữa mãi

Không biết khi nào mới dám gửi đi.

Em biết đấy cuộc đời sao lạ thế

Cứ mải mê tìm kiếm tận nơi nào

Hạnh phúc rõ ràng là một điều có thực

Mà mải miết đi tìm những giấc chiêm bao.

Anh không biết nói sao cho em hiểu

Cũng chẳng biết làm gì để em tin

Anh chỉ biết có một điều tha thiết

Ai biết yêu rồi cũng sẽ biết quên.

Mùa về trên vạt cỏ mềm

Ru em ngoan, những êm đềm, nghe em…

Nếu em biết
Nếu em biết

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày

Hãy ngồi lại cùng tôi vào lúc cuối ngày

Lúc những mặt người đã nhuốm màu mệt mỏi

Chỉ ngồi cạnh tôi thôi và đừng bao giờ hỏi

Vì sao?

Vì những tháng ngày đất thấp trời cao?

Vì những ước vọng lớn lao

Mà áo cơm lại ghì sát đất

Vì đã tất tay cho ván bài cược bằng chân thật

Sự thảm bại lạnh lùng

Vì ánh mắt của cô gái giờ mình tạm gọi người dưng?

Thờ ơ thấy sợ

Vì tuổi trẻ đi qua

Ghi cho mình bao nhiêu là món nợ…

Và cả vì nỗi sợ

Một ngày tan vào cõi mênh mông.

Lại gần tôi thêm chút nữa được không?

Kể cho tôi nghe về ngày mà bạn và tôi từng sống?

Bầu trời có màu gì?

Đám mây có màu gì?

Bao mặt người chúng ta từng gặp

Ai cũng nhớ nhớ quên quên.

Những cuộc hẹn như những thói quen

Những cái bắt tay rất lạnh

Con người trong gương nhìn tôi cười rất bệnh

Anh muốn làm gì chứ? Thạch Sanh?

Một kiểu tráng sĩ máu cứu dân lành?

Để toàn dân rơi vào bể khổ.

Sau này có ai thương ai nhớ?

Có câu chuyện nào để ông Bụt hiện ra?

Ban phép cho như một món quà?

Đó là điều không thể

Như công bằng cũng thế

Nó vốn chẳng thuộc về cuộc đời này…

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày

Lúc ánh sáng cuối cùng của một ngày sắp tắt

Chúng ta chỉ lặng nghe và nhắm mắt

Xem ngọn gió đang bảo điều gì

Có thể đó là những lời rầm rì

Có thể đó là tiếng cười chê những kẻ tài cao mà chí thấp

Có thể đó là hơi thở của mẹ Đất

Mỗi ngày lại có bao nhiêu sự sinh sôi.

Như bóng tối, như ánh sáng

Như tình yêu, như sự chia ly

Như sự vun lên rồi sẽ dập vùi

Như cái chết và cả như sự sống

Như sự bình yên và cả nỗi hoang mang…

Mỗi ngày lại như một bậc thang

Đưa ta bước gần hơn về một nơi ta chẳng rõ

Địa ngục âm u hay cõi niết bàn

Sung sướng hay là đau khổ?

Điều ấy có quan trọng gì?

Cứ ở lại bên tôi, chớ vội quay đi

Vì chúng ta đều hiểu điều gì là quan trọng nhất

Quên cả buồn vui, cả những điều được mất

Quên cả những mặt người, những cái nắm tay.

Chỉ niềm vui duy nhất lúc cuối ngày

Biết mình không cô độc.

Nếu mỏi chân, xin hãy dừng bước đã

Ngồi lại bên tôi một chút cuối ngày.

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày
Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày