Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 16/02/2026

Và tiếng hót của con chim vừa dứt
Tôi nhìn lên thương quá đời cây
Chim hót rồi còn có chỗ để bay
Cây vẫn đứng suốt một đời mưa nắng ...

Nói với cây mùa thu - Lâm Anh

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 16/02/2026

Bằng Việt và các tập thơ dịch của tác giả nước ngoài P3

Kết thúc tập thơ dịch của tác giả khác của Bằng Việt P2, cùng chúng tôi đón đọc các tập thơ dịch của các tác giả khác của nhà thơ Bằng Việt Phần 3 để hiểu rõ hơn về tài năng sáng tác và dịch thơ của ông nhé.

Nội Dung

Cha tôi đã bỏ cả một đời
Để mơ ước xây ngôi nhà bé nhỏ
Chiều nào ông cũng ngồi trong bếp
Lơ đãng trước tách cà phê đắng ngắt
Nhấm nháp một chút gì ngọt ngào
Để nuôi dưỡng lòng tin vào những gì chưa có

Bao năm rồi chúng tôi đi xa
Ngôi nhà vẫn chưa xây nổi
Và cha tôi, nay cũng mất rồi

Có phải thế chăng, hỡi em gái u buồn
Khi anh nhìn sâu vào mắt em
Có chút gì ấm lòng đến xót xa
Đồng điệu với giấc mơ, thời cha từng ấp ủ

Hãy tìm ra một chút xíu tình yêu
Như người nghèo tìm chỗ nương thân giữa chợ

Đôi khi, đấy là điều không sao mua được
Ở thời buổi con người quá đỗi cô đơn!

Một đĩa hát réo lên
Hạ giọng xuống, lại cất lên, hạ giọng xuống, rồi réo lên đột ngột
Như một kẻ say không biết làm gì

Làm sao tôi viết nổi cho em lấy một dòng thơ
Khi phải tìm lại những từ hầu như quên lãng
Giống như chiếc áo váy tinh khôi, em từng bỏ mất
Chiếc áo váy thời học sinh năm cuối ở trường làng!

Làm sao thấy lại những viên đá hoang sơ thời nguyên thuỷ
Ở những bến bờ chưa có ai qua

Tôi đã bị làm hỏng đi rồi
Tôi còn biết nhìn ra ngọc quý ở đâu giữa vô vàn đá hộc

Dưới cầu Mirabeau, dòng sông Seine trôi
Trôi cả tình ta theo nữa
Có cần chăng để khiến lòng tưởng nhớ?
Buồn mãi rồi có tới được niềm vui?!

Đêm cứ đến, khắc giờ cứ điểm
Anh còn đây, dầu năm tháng qua rồi!

Mình từng đối diện nhau, tay nắm chặt tay,
Tay kết liền nhau, như thành cầu xiết chặt,
Khi sóng dưới kia, cứ từng làn nối nhau mỏi mệt
Vỗ đập thờ ơ, mặc cái nhìn say đắm muôn đời!

Đêm cứ đến, khắc giờ cứ điểm,
Anh còn đây, dầu năm tháng qua rồi!

Năm tháng cũng như sông, như nước chảy vô tình,
Tình yêu đã ra đi, là ra đi mãi mãi…
Cuộc đời ơi, cớ sao mà chậm rãi,
Và hy vọng, cớ sao tàn khốc đến nhường này!

Đêm cứ đến, khắc giờ cứ điểm,
Anh còn đây, dầu năm tháng qua rồi!

Ngày nối ngày, tuần lại nối tuần đi,
Cả quá khứ, cả tình yêu, nào sẽ còn gì?
Tất thảy rồi tan, không hề trở lại,
Chỉ dưới chân cầu, dòng sông Seine trôi mãi.

Đêm cứ đến, khắc giờ cứ điểm
Anh còn đây, dầu năm tháng qua rồi!

Bạn láng giềng tôi ơi
Tôi đã trông thấy bạn
Khi tên lính xộc vào nhà tù
Xiên lưỡi lê, đóng bạn vào vách đất!

Và bạn thấy tôi nhìn
Làm thinh, ngồi trên mái!
Phận riêng, tôi giữ gìn
Không hé môi đáp lại?

Cái tàn bạo kẻ ngoại xâm
Bạn không thấy kinh khủng hơn
Bằng sự đóng băng tim tôi phút ấy!

Nhưng bạn đâu có thấy
Tôi im lặng nỗi gì!
Cổ bạn, lưỡi lê kề
Cổ tôi thành tắc giọng:
Bị tọng đầy kín họng
Một mớ những đồng xu!

Đỏ là màu của máu
Màu của cơn giận hờn
Và cả màu đỏ mùa hè
Và mặt trăng nhiều khi cũng đỏ

Xanh là màu của trời
Màu của cơn sợ hãi
Và người lính canh mặc áo choàng xanh
Và bức tường quanh tôi xanh lặng

Lá cây là màu hy vọng
Màu của đại dương xa vời
Và cũng là màu chiến khu
Màu của quân mình trong ấy

Trắng là màu của ngày
Đêm nhiều khi cũng trắng
Và đó là màu mẩt ngủ
Le lói hắt lên quanh tường nhà giam

Đen là màu ngục tù
Cũng là màu mực in rõ nhất
Và đó là màu trang giấy
Khi những dòng thơ đã được viết lên

I
Đêm khoá chặt cơ thể tôi
Như rượu chát

Còn ngoài kia
Sau tấm ri-đô tròn của đại dương
Những người mù liên kết cùng nhau
Để đánh mất đi giấc mộng

II
Tình yêu
Là bộ sưu tập những trạng thái cô đơn

Những ngôi sao
Giống nắm hạt khô vãi tung lên trời
Lung linh sống lại
Dù vẫn sống dưới ách của ngày

Con bò cày vẫn cày
Dưới những làn roi quất

III
Có sự lãng quên làm khô bầu mực
Có cơn khát giãi bày làm bút hút se ngòi

Anh
Đầu đội trời. Chân đạp đất
Mà không tìm ra bầy cừu nào để chăn
Chả lẽ anh quên
Mình còn có thể chăn dắt cả những đám mây tứ xứ!

Thế kỷ đồ kim khí đã già rồi
Đã hoen rỉ và đã dần xám xịt
Đến tháp Epphen cũng thành mỏi mệt
Đứng còng vai chống đỡ vòm trời!
Chả cần chi, khi sắt đã hết thời
Thế giới đã cần đến cao phân tử
Nhưng thế giới trong nghề đồ sắt cũ
Vẫn y nguyên còn lại chiến tranh!
Dù con người đã đứng thẳng tầm mình
Cao hơn hết mọi thánh thần vua chúa
Nhưng Trái đất trong nghề đồ sắt cũ
Vẫn cứ lưỡi lê, bom đạn, súng trường!
Có thể nào bên cạnh nơtơrông
Cái chết cổ xưa vẫn về đeo đuổi?
Không thời gian nào xoá nổi
Không bao giờ rỉ sét đến ăn đi?

Trái đất ơi! Biết mấy những thần kỳ
Còn phải tới trong ngày mai vĩ đại
Chất liệu mới sẽ cứ dần thay mãi
Thế kỷ đồ kim khí đã già rồi!
Trong giấc mơ nối tiếp những đời người
Sẽ thêm nữa biết bao điều mới mẻ
Nhưng biết làm sao cũ đi được nhỉ
Vết đạn nằm trong ngực của cha ta?

Một ngọn cỏ
Như em thường nói
Có màu của gió
Một thứ màu không ai nhìn thấy
Nhưng sao cả cánh đồng
Cứ run rẩy lên mãi thế
Vì một kỷ niệm đã từng lãng quên

Tất cả trí nhớ của anh
Không thể đủ
Để quên đi
Một người vắng mặt

Chủ nhật
Anh không nhắc đến tên em
Không nhắc lại tiếng xào xạc của khu vườn
Đã bị làm loãng ra vì bầy trẻ nhỏ
Anh cũng không nhắc đến tiếng chuông
Quá buồn và lẻ loi
Cứ tan dần và lùi xa
Cùng tiếng hát

Chỉ còn trời
Trời thì còn gì để nói
Một chữ Trời – Thế đủ rồi!

Và đêm đến
Anh tưởng tượng ra
Một mặt trời
Mặt trời thổi một trận gió ào qua
Trên mặt đất
Không hề tồn tại

Là người Đức cả thôi, nhưng chúng ta không đồng nhất
Lịch sử dạy chúng ta điều đó lâu rồi!
Kẻ xảo trá ở cạnh người mơ mộng
Kẻ dã man và nhà tư tưởng sống song đôi!

Và điệu kèn đồng ô nhục đã lôi đi
Tất cả chúng ta vào thời kỳ cay đắng
Vào tội lỗi nặng nề không thể tránh
Tưởng loại bỏ dân ta khỏi tổ hợp loài người

Khi các thành phố đã đều tan vụn
Chúng ta đi như mê sảng giữa nhà mình
Nhưng hy vọng dần nhóm sau đổ nát

Tự lòng sâu tiềm tàng nhân dân hồi sức
Và lòng tự hào lại chắp cánh cho ta
Mở đường đi tới chân lý sâu xa…

Đêm trên sóng

Một chiếc ắc-mô-ni-ca
Trên chiếc thuyền lướt qua bên cạnh
Với nhiều giọng hát cất lên

Thuyền ơi
Thuyền đẹp quá hay thuyền là ảo ảnh ?
Chúng tôi tới tương lai, thuyền có tới cùng…
Dù sóng vỗ vẫn đang là hiện tại!

Cái bình thường mỗi ngày cứ đang qua
Đến mãi nửa đêm mới tiếc rằng sắp mất!
Mỗi việc thường ngày gắng sức
Lúc sắp sang canh mới thấy bất ngờ

Con thuyền trôi lâng lâng
Hẳn biết rõ đường xuyên qua bóng tối
Có phải chiếc ắc-mô-ni-ca
Đang thổi thật say mê khúc ấy
Có phải mọi người ngồi đâu đấy
Đang muốn cất cao điều đó thành lời…

Mỗi buổi chiều gió nhẹ
Vỗ về ta thân quen
Ánh hoàng hôn chảy khẽ
Trên cánh đồng vừa yên

Lá rung rinh mỗi chiều
Mộng những con đường lớn
Khoảng vô cùng lẳng lặng
Trăng lên bỗng thành lời!

Và biển cả muôn đời
Nặng nề xô tới đất
Bờ mênh mang bạc rắc
Cánh buồm sao chưa đi ?

Tôi trở về Tổ quốc
Trở về Thơ
Lại ngồi
Trên chiếc bàn viết cũ
Đặt hai tay
Lên trước mặt mình
Thấm một chút gì mỏi mệt
Sau bao chặng đường dài dặc
Sau bao xúc động lớn lao
Được gặp lại nhà mình!

Bức chân dung cũ – trên tường
Nhìn thẳng vào tôi
Nhìn xoáy vào đôi mắt
Với câu hỏi không lời:
Tôi phải kể những gì
Về bao vất vả đã qua
Ở xa mãi, rất xa
Nơi tôi đã lăn lưng bảo vệ
Chỗ ngồi này
Có cái bàn viết cũ
Dãy phố này
Rì rầm tình yêu trong tiếng người

Nếu có khi nào nữa
Tôi không thể trở về
Thì các bạn tôi ơi
Các bạn hãy hiểu rằng
Tôi đã phải quyết định
Cùng với số phận mình
Số phận ngôi nhà tôi và Tổ quốc tôi
Số phận của Thơ ca
Cùng số phận của toàn thế giới.

Tôi có thể nhìn thẳng vào mặt trời
Nhưng với bạn bè đã chịu nhiều oan khuất
Tôi không thể đang tâm
Mắt dám nhìn thẳng mắt!

Phải. Tôi đã từng ôm hôn họ
Đã sẻ chia với họ từng mẩu bánh mì, ngụm nước
Có khi từng say với họ bên vò rượu
Đấy là thời đã rất xa xưa

Khi tôi nghĩ về những gì tai hoạ
Do thánh thần hay con người gây ra
Là do tôi đã nghĩ tìm cách nào chạy chữa
Dù thầy thuốc hay các nhà phù thuỷ, tiên tri cũng chưa thể chữa lành

Thế rồi năm tháng trôi qua
Đến tuổi này, không biết vì sao
Tôi vẫn có thể nhìn thẳng vào mặt trời
Mà không dám dàn mặt nhìn thẳng vào bè bạn nữa!

Em bé: Này chim bạn chim bầy
Người dù bay dù đậu
Người ruổi rong trăm nẻo
Cho ta nhắn một lời
Người có biết vì sao
Mẹ ta không thể nào
Còn về nhà nổi nữa

Bầy chim: Lũ chúng ta đâu rõ
dám dối trá cùng em
Ngọn triều lên rồi xuống
Cứ muôn đời triền miên
Con người còn rồi mất
Là quy luật thiên nhiên
Có cách nào trả lại
Cuộc đời cho mẹ em

Chán ngấy rồi những gì cân xứng
Những tượng đài kia, những bức tranh này
Cả những thói quen chỉn chu, cách điệu
Những sắp xếp, chuyện trò, nhà cửa, đường cây…

Nghe tôi thở than, lắc đầu, em nói
Một thoáng khinh khi, một thoáng mỉm cười:
– Tất cả những gì sống, đều cân xứng
Hoa lá, chim muông, thú vật, con người!

– Vâng, đúng thế? Nhưng dầu sao đi nữa
Cây bạch dương kia chẳng hạn, có gì
Mà hướng Bắc, cành vừa thưa vừa ngắn
Còn hướng Nam, cành rậm lá, xum xuê?

Và thêm nữa, có gì đâu kì cục
Khi trái tim dồn dập đập đêm ngày
Chỉ dồn dập đạp đều bên ngực trái
Còn bên phải này, em nói sao đây?

Hãy cho tôi chiếc vé giã từ
Trên chuyến tàu đi đâu cũng được
Hãy cho tôi lên được chuyến tàu
Với chiếc vé chia tay quá khứ
Miễn là tôi đừng lỡ chuyến tàu xa

Hãy đừng buồn dù cuộc tình quá ngắn
Cuộc tình ngọt ngào, tươi tắn nhường kia
Hãy đừng buồn dù cuộc tình quá ngắn
Đủ cho tim ta chói sáng một lần
Hãy đừng buồn dù cuộc tình quá ngắn
Đủ ghi dấu đời mình trước lúc phải đi xa

Và có thể đây là lời vĩnh biệt

Thiên hạ bảo: Lên phương Bắc kiếm ăn
Ở đó, việc làm xem chừng dễ sống
Thiên hạ bảo: Phương Bắc giờ khá lắm
Ở đó, đủ dư công ăn việc làm
Và tôi lên phương Bắc, bơ vơ
Không một xu dính túi

Tôi hít đầy không khí ban mai
Hít nở phổi thay cho bữa sáng
Tôi hít đầy không khí ban mai
Hớp không khí luôn căng phồng bụng
Cho đến tận bữa chiều, hoa mắt
Tôi tiếp tục hớp tràn không khí đặc hoàng hôn

Tôi nhảy tưng tưng
Cốt cho quên cơn đói
Tôi hát tưng tưng
Cho đỡ buồn, đỡ mỏi
Tôi hát, tôi rên ư ử
Một điệu blues toàn không khí trống trơn

Thôi đừng ai nỡ hỏi
Điều gì sẽ đến với tôi
Thôi đừng ai nỡ hỏi
Nơi đây sống khá hay tồi
Tốt hơn hết hãy nghe
Điệu hát của tôi, căng phồng không khí

Mẹ tôi thuần chủng da đen
Cha tôi trớ trêu, lại là da trắng
Tôi đã nhiều phen căm ghét cha tôi
Nhưng dần dà tôi đầu hàng số phận

Tôi chuyển nỗi đau sang hờn dỗi mẹ
Trách mẹ sao không an phận thủ thường
Nhưng cũng dần dà, tôi đầu hàng số phận
Mẹ khổ sở đã nhiều, nên chuyển giận thành thương

Cha tôi chết ở xa, giữa đồn điền to rộng
Mẹ tôi mất trong túp lều rách, tồi tàn
Tôi – đứa trẻ da màu, biết tìm đâu chỗ chết?
Khi lăn lóc vào đâu cũng chỉ kiếp con hoang?

Nếu tôi có hàng trăm đô la
Trong túi áo cũ mèm, sờn rách
Thì tôi sẽ mua lấy một con la
Để cưỡi lang thang thoả thích

Nếu tôi có hàng ngàn đô la
Thì tôi sẽ mua chiếc xe bốn bánh
Để rong ruổi thoả chí trên đường
Thả một đám mây bụi mù tứ phía

Nếu tôi là triệu phú
Ắt hẳn tôi mua một chiếc máy bay
Và cả nước Mỹ sẽ cúi rạp đầu
Tôi dù ở đâu cũng thành long trọng!

Nhưng tôi chẳng có gì hết cả
Túi rách sờn, không có một đồng xu
Và cuộc đời tôi cứ thế vô tư
Khi chỉ ước có toàn chữ “Nếu…”!

Chơi

Trẻ con chơi làm phi công
Chơi trò lái tàu, chơi trò xây dựng
Chơi cả trò kiếm tìm địa chất
Hoặc thậm chí du hành bay mãi tới trăng sao

Trẻ con
Chỉ chơi những trò ước mơ nghiêm túc
Không lãng mạn như người lớn bao giờ!
Bởi chỉ có người lớn là vô bổ
Dám chơi trò sáng tạo những vần thơ!

Tôi thấy rõ từng dải băng lấp lánh
Những tảng sáng ghê người nhọn sắc, gồ ghề
Khi chiếc máy bay chở tôi nhào xuống
Sắp vỡ tan tành dưới dải sáng rợn người kia!

Nhưng tôi đâu còn thời gian sợ hãi
Những gì đáng sợ hơn tới lúc cũng qua rồi
Nếu chắc chắn phút này cuộc đời tôi vỡ nát
Thì chỉ các thiên thần sẽ đến nhạo cười thôi!…

Nếu đời sống sẽ rộng dài thêm nữa
Ắt hẳn chúng ta cũng ngông ngạo ra trò!
Ta có thể quên đi cội rễ
Để vượt qua mọi ranh giới không ngờ!

Nhưng còn đó, chiếc ấm lò Nga cũ
Cái cốc đựng Kêphia, như thời cũ quen dùng
Có lẽ chúng còn vẹn toàn duy nhất
Từ thế giới hôm qua đã tan vỡ, nổ bùng!

Ai không lẩn tránh tổ tiên mình
Không lẩn tránh đất nước mình
Không lẩn tránh chủng tộc mình
Có đường đi nước bước rõ ràng
Có chủ đích, có niềm tin vững chãi
Có những khổ đau, những điều từng trải
Những say mê và yêu ghét phân minh
Thì người ấy
Đáng được nhân danh chính mình
Làm một thực thể không tan biến mất
Làm một người bạn của đời tôi đích thực
Để tôi mở vòng tay, đón nhận vào lòng!

Con không thích những chuyện thần thoại nữa

Nhưng người ta vẫn kể cho con
Về những con rồng thiêng, con chó trung với chủ
Con cáo xám, và nàng công chúa

Tất cả những chuyện này, con còn thích đâu con!

Bây giờ những buổi chiều, con ngồi với cha
Cha bảo: Con chó là con chó, con sói là con sói
Và dạy con những tên người đáng nhớ
Những anh hùng đã hi sinh

Phải nói hết cho con sự thật!

Đào bới cuộc đời, sau nhiều lần tưởng chết
Bàn tay không ngơi nghỉ bao giờ
Ngày tiếp ngày, hãy mở to đôi mắt:

Một hàng cây trong vườn đủ làm thầy của ta
Nó nở hoa để mai này kết trái
Còn những thứ không cần, chỉ làm củi đun thôi!

Nào hãy xem
Em đã nói với anh
Những gì đã xảy ra thế nhỉ?

Phải. Rõ cả mà đủ lắm rồi!
Nên bỏ hết những chuyện lằng nhằng ấy đi
Và đóng lại bằng dấu chấm
Ở bên kia ranh giới thời gian

Còn bây giờ, việc của chúng ta
Là lại phải bắt đầu
Lại phải hành trình tiếp tục
Chúng ta vừa dừng chân
Ở giữa chữ: “Cuộc đời”
Chúng ta lại bắt đầu
Cũng chính từ chữ ấy

Mép bàn ăn
Mùi mỡ, mùi hành
Và cả ống tay áo chùi vào nước bẩn

Mép bàn ăn
Một cánh hoa rơi
Một quyển sách khép hờ
Nằm nhịn đói giữa hai lần được đọc

Mép bàn ăn
Những cái miệng há ra của cả gia đình
Ngày ngày chờ đợi
Và sự im lặng khôn cùng

Tôi là con của Người, sinh ra trên đất ấy
Và biết bò trên đất ấy thân thương
Người cho tôi biết cảm thụ sắc màu
Cho tôi chiếc cọ lông để vẽ
Có điều, tôi không biết phải vẽ Người ra sao?

Trời thế này chăng? Đất thế này chăng?
Và trái tim người? Và anh em trong lửa cháy?
Và những thành phố hoang tàn, máu chảy
Nước mắt tràn mi, tôi đâu thấy được gì
Tôi đi đâu? Tôi bay hướng nào cho thoát?

Vẫn biết có ai đó cho tôi được sống
Vẫn biết có ai đó có quyền bắt tôi phải chết
Nhưng chẳng ai giúp gì cho những bức tranh tôi
Để chúng có hồn hơn và yêu đời trở lại!

Tổ quốc lặng thinh ư? Trái tim tôi muốn vỡ
Vì sự lặng thinh dai dẳng của Người!
Ngày lại đêm, với mọi lời cầu nguyện
Chẳng giúp được gì cơn khát bỏng trong tôi…
Tôi quỳ gối van xin, hi vọng
Nuôi mãi lòng tin phấp phỏng một đời!

Tổ quốc ơi! Tôi làm chi để Người phải giận?
Tôi luôn mở oà ra hết thảy cùng Người
Tôi như cái chai đặt trước Người dốc cạn
Như bát nước đầy, rót cho đến khi vơi
Nhưng tháng rồi năm, nỗi xa cách dày thêm
Biết có cách nào cho tôi trở lại?
Có lẽ còn chăng nắm tro tàn rơi vãi
Một ngày kia tôi về lại cùng Người!

Những ánh chớp mùa Hè vụt tắt
Có dễ ba mươi năm có lẻ, xa rồi!
Hai chúng mình đâu còn ba mươi tuổi
Đã già ư ? Đâu chỉ thế mà thôi!

Cái bến cảng xa xưa tĩnh lặng ơi, ngày ấy!
Ba mươi năm, mình vẫn cứ mơ về…
Quay trở lại, dù chỉ trong chớp mắt
Còn có gì nơi đó để say mê ?

Nhưng không phải! Trái tim là thế đấy!
Vẫn y nguyên đợt sóng cũ xô bờ
Trái tim đã già, cuộc đời đã chín
Nhưng chợt lại hoà cùng ký ức trẻ thơ

Tất cả thời thanh niên như hồi sinh trọn vẹn
Trái tim run như dẽ lúc chiều tà
Vẫn biết rõ trái tim cần đa cảm
Sao mãi đến lúc này, mình mới thực hiểu ra!

Mắt vẫn sáng long lanh, bàn tay đầy tin cậy
Câu trả lời vẫn sẵn ở trên môi…
Ừ, có lẽ bài hát khi thật chín
Là bài hát nhập về với tuổi trẻ xa xôi!

Em nhớ căn phòng ẩm thấp
Cái lò to gộc, khói mù
Học bổng chung nhau một suất
Hai ta cùng sống, đơn sơ

Chiếc đĩa ta cầm đã cụt
Chiếc thìa ta xúc thì cong
Chỗ đặt ấm trên thành cửa
Nước chè loang vệt vòng cung…

Ôi bao năm rồi, quen thuộc
Vị khoai tây nguội ngon lành
Cái màu cà chua đỏ lợ
Lẫn trong cá hộp còn tanh!

Em thuộc từng thói quen anh
Thân thương với em từ ấy
Đôi mắt anh thường nheo lại
Khi cần dặn bảo gì em
Đôi ngón tay cầm que diêm
Cái cách anh nhai thuốc lá
Cái giọng anh khàn đến lạ
Khẽ khàng trìu mến bên em
Cái quầng đèn đục thâu đêm
Những tháng năm dài mất ngủ
Cái túi cũ, đầy sách vở
Sáng sáng lặng tờ em đi
Cát sẫm trên đường se se
Rắc đầy lớp băng mỏng dính
Giọt nước mắt rơi thấm lạnh
Trước gió buốt da đầu mùa…

Duy một điều mãi bất ngờ
Vì sao em yêu anh thế ?

Có người tạc bằng đá, có người bằng đất sét
Tôi từ sóng tạo ra, óng ánh khắp toàn thân
Tôi là Marina, quen mọi điều bội phản
Tôi là lớp thuỷ triều tung toé bọt phù vân

Có người bằng đất sét, có người bằng xương thịt
Loại sẽ có quan tài và bia mộ đi kèm
Tôi được rửa tội trong sóng biển, nổi trôi cùng biển
Nêu được thổi bay lên, sẽ dập vỡ tan tành!

Thấm qua mọi trái tim, lọt qua nhiều mắt lưới
Tôi tự do ngang dọc tung hoành
Tôi mãi mãi xoắn tròn như rác rều phóng túng
Chẳng bao giờ thành muối của người ăn!

Dù vỡ vụn ra dưới chân đá hoa cương
Tôi sẽ lại hồi sinh với từng cơn sóng lớn
Nhưng mãi là bọt thôi, vui tươi và sống động
Bọt cao vời của biển cả dâng cao!

Mọi thứ hát hò, tranh luận… mệt rồi
Tôi chỉ muốn khép môi thầm, lặng lẽ
Còn thời gian, đánh lừa tôi quá dễ
Rằng cách gì cũng sẽ tới cơn mơ

Tôi nằm im, khép chặt mi mắt lại
Cho đến khi mọi sự đã hầu quên
Chẳng còn thấy ai hát hò, tranh luận
Chỉ còn mỗi tiếng chim và bóng lá dịu hiền

Anh đã yêu em bằng chân lý giả
Và cả bằng sự thật của dối lừa
Anh yêu thế, giờ tránh đâu được nữa!
Dù bỏ nước mà đi, rời khỏi mọi bến bờ!

Anh đã yêu em lâu hơn hạn định
Nhưng phẩy tay một cái cũng là thôi!
Không cần nữa không thể thêm gì nữa
Chân lý của giã từ thật ngắn ngủi…đơn côi!

Hôn trán anh đi, để xoá những buồn lo
Tôi hôn anh lên trán!

Hôn mắt anh đi, để thoát cơn mất ngủ
Tôi hôn anh vào mắt!

Hôn môi anh đi, để qua khỏi ngày khô khát
Tôi hôn môi anh và thấp thỏm đợi chờ!

Không thấy gì cả ư? Em hôn lại một lần đi
Tôi vâng lời anh và mất luôn trí nhớ!

Những câu thơ tôi viết từ rất sớm
Thuở chưa nghĩ mình lại hoá nhà thơ
Như tia nước vọt lên từ miệng giếng phun
Như tia lửa toé ra từ quả pháo

Những câu thơ hệt như bầy quỷ nhỏ
Ào vào tận thánh đường hương khói, mộng mơ
Những câu thơ về tuổi trẻ và cái chết
Cho đến nay chưa được đọc bao giờ

Chúng bị vứt lăn lóc trong cửa hàng bụi bám
Chưa có một ai nhìn ngắm, đôi hồi
Nhưng chúng giống thứ vang, càng lâu càng quý
Sẽ đến ngày, đến lượt chúng lên ngôi

Em có lẽ nào không muốn sống cùng anh
Trong thành phố xinh nhỏ ấy
Nơi có những hoàng hôn vĩnh cửu
Và tháp chuông bất tử đến muôn đời!

Một khách sạn mảnh mai, tất cả đều bằng gỗ,
Tiếng chuông đồng hồ điểm thánh thót xa xăm
Như từng giọt thời khắc cổ xưa còn rớt lại…
Trên gian gác nhỏ nhoi áp mái
Tiếng sáo buổi chiều như có như không!
Đôi khi, người thổi sáo hiện ra
Cùng những bông uất kim hương thật to bên cửa sổ.

Anh có thể không còn yêu em nữa,
Nhưng ở thành phố xinh nhỏ ấy
Em có lẽ nào không muốn sống cùng anh!

Ngỡ có cánh bay quanh rồi dừng lại
Lên nữa ư? Cũng đã quá cao rồi!
Trong giây phút mê man lần chót
Tốt hơn là đừng tỉnh dậy mà thôi!

Kẻ mộng du lúc ấy giống thiên tài
Lên cao mãi, không một ai bầu bạn
Trong giây phút tỉnh ra lần chót
Tốt hơn là không được phép hồi tâm!

Trăng là mắt của người. Hình mắt cú
Mắt của mái nhà đang dõi nhìn ngươi
Nếu bên dưới réo gọi ngươi lùi xuống
Tốt hơn là ngươi giả điếc đi thôi!

Trăng là hồn của người, là thần Urania thông tuệ
Cánh cửa cho ngươi bước tới thiên thần
Trong giây phút cuối cùng kéo ngươi hoà nhập
Tốt hơn là ngươi rũ sạch phân vân!

“Yêu, như thể bốn mươi nghìn anh em”
(Shakespear, Hamlet)

Buổi hoà nhạc. Matxcơva. Cô gái áo choàng đen
Lần thứ hai mươi ra chào khán giả
Tôi bỗng nao lòng, tôi dễ yêu cô quá
Cả hội trường yêu cô, như bốn mươi người anh em

Và tôi lang thang trong phố suốt đêm
Cô gái ấy trong tôi thành nốt đàn lặp lại
Đêm se giá, Maxcơva… Tôi hãy còn nhớ mãi
Với những ngọn đèn đường cuồng nhiệt của riêng tôi

Thế giới hôm qua còn lại thế thôi
Tôi sống ở chiến hào những ngày giặc đến
Ngay từ những trận đầu, giáp lá cà kịch chiến
Ở Sakhôpxki này, tôi chẳng nhắc gì em

Năm tháng làm nhịp thở gắt gao thêm
Thơ tôi khác, nỗi nhớ dần cũng khác
Nhưng trên đất Ba Lan, lại một lần tôi gặp
Khuôn mặt nào phảng phất giống như em

Những ánh chớp đỏ bầm, đầy dữ tợn trong đêm
Hầm bọc sắt. Đất rung khô. Im lặng
Cái máy hát góc hầm bỗng cất cao một giọng
Xa xôi rồi, như giọng hát của em

Tôi mê đi trong bài hát ngỡ chừng quên
Như giấc mơ tháng Giêng, tốt lành, trong trẻo quá!
Nhà Hát Lớn. Tiếng người. Thủ đô và phố xá
Trong bộn bề ánh sáng những đèn giăng

Có ngày nào thấy lại chút bâng khuâng?
Cho tôi được gặp em, nghe em hát về tình yêu như trước
Yêu như thể bốn mươi nghìn anh em, trong câu thơ quen thuộc
Rồi hãy trở về trận đánh lớn hôm sau!

Gió lại thổi về rồi
Thổi ùn lên cao ngất
Những biệt ly chua xót
Cuốn từng vòng quanh tôi…
Đâu giấc mơ xa xôi
Cỏ mùa thu hây hẩy
Lá vàng như trang giấy
Bay tơi bời trong quê?
Và tôi đứng như mê
Giữa vòng thu vàng rợi
Nơi xưa ai đứng đợi
Những nàng tiên bên bờ?…

Ôi giấc mơ, giấc mơ…
Trong vòng vây chật chội
Tôi làm sao chịu nổi
Giấc mơ xa nhường kia
Giấc mơ không biệt ly
Không khổ đau chua xót
Không gió và tiếng hát!

Em đã gặp để sẻ chia mãi mãi
Cuộc đời anh vất vả không yên
Anh biết yêu những con tàu từ đó
Những con tàu đưa anh tới nơi em

Chỗ thắt nút trăm ngả đường. Ngọn gió
Ánh lửa đèn phao. Một bến cảng mơ hồ
Anh thân thiết mảnh đất này vĩnh viễn
Đất có hồn khi em bước chân vô!

Cho đến cả phút đau thương lầm lỗi
Lúc khói sương mờ mịt phủ quanh mình
Anh duy nhất còn biết thương anh nổi
Chỉ vì em còn duy nhất yêu anh!

Ạ ời! Con ngủ cho ngon,
Trong mơ toả ánh trăng tròn êm ru!
Ạ ời! Đôi mắt bé thơ
Chờn vờn cái ngủ…sao chưa thấy về,
Còn chờ mẹ hát cho nghe
Hay chờ mẹ kể chuyện gì ngày xưa?
Ạ ời ru… ạ ời ru!

Sông Têrếch đá nhô cao thấp,
Sóng đục ngầu, sóng dập ngày đêm,
Kìa quân địch tới bờ bên,
Mài dao cho sắc ở trên đá này!
Nhưng cha con, dạn dày chiến trận,
Đã một đời lận đận binh đao
Ạ ời! Con chớ lo âu,
Ngủ đi, khôn lớn ngày sau diệt thù!
Ạ ời ru… ạ ời ru!

Phải! Con hãy còn thơ dại lắm,
Nhưng mai sau đời sẵn định rồi:
Thúc chân lên ngựa bồi hồi,
Vai mang vũ khí thành người chiến binh,
Thương con biết mấy ân tình,
Yên cương, mẹ sẽ thêu viền chỉ tơ…
Ạ ời ru… ạ ời ru!

Thân dũng sĩ không thua sức vóc
Mang tâm hồn Cô – dắc cha ông,
Vẫy tay, buổi ấy lên đường,
Tiễn con đi, mẹ khóc thầm trong đêm!
Ạ ời, con ngủ cho yên,
Thiên thần của mẹ dịu hiền đang mơ…
Ạ ời ru… ạ ời ru!

Mẹ biết sẽ héo khô mòn mỏi
Trong nỗi buồn chờ đợi, vắng tanh,
Suốt ngày cầu nguyện một mình,
Bồn chồn ước đoán dữ lành đêm đêm…
Thương con dầu dãi ưu phiền,
Nắng mưa thui thủi tận miền xa khơi!
Ạ ời, hãy ngủ, con ơi,
Khi chưa đến tuổi bời bời âu lo…
Ạ ời ru…ạ ời ru!

Lúc đưa tiễn, mẹ cho con giữ
Một bức hình Đức Chúa thiêng liêng,
Mỗi lần làm dấu cầu kinh
Con đeo lên ngực, chớ xem làm thường!
Mỗi khi cất bước lên đường
Đem thân vào giữa chiến trường hiểm nguy,
Con đường quên mẹ, con nghe,
Ạ ời, lòng mẹ, ai hề biết cho!
Ạ ời ru… ạ ời ru!

Những con chim đổi mùa bay đi
Trên nền trời thu sâu thẳm
Chúng đi tìm xứ ấm
Tận bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ
Hay xứ nào Châu Phi?
Còn tôi. Tôi ở lại!

Tôi đã qua không ít
Những đất nước xa vời
Suốt cả cuộc chiến tranh
Bao đêm nằm nhớ nước
Bao nhiêu lần dằn vặt
Không thoát khỏi điều này
Thuỷ chung cùng Tổ quốc
Như đá vàng không phai!

Dẫu ngụp trong đồng lầy
Dẫu cóng trong tuyết giá
Nếu như Tổ quốc cần
Tôi vượt qua tất cả!
Bao khát khao kỳ vọng
Nối chặt cùng quê hương
Từ những ngày tươi sáng
Tới những ngày tai ương!

Thôi chim cứ bay đi
Những đàn chim đổi mùa
Bay đuổi theo mùa Hạ
Qua rồi không níu nổi
Bay tìm ra xứ nóng
Ẩn nơi nào yên thân!

Còn tôi, tôi thuỷ chung
Cùng đất này gắn bó
Từng búi cây, cọng cỏ
Tất thảy, ruột rà tôi!
Tôi có một mặt trời
Mặt trời không đổi được
Tôi ngủ trên mặt đất
Đất không hề phản tôi!

Tập thơ dịch của các tác giả nhà thơ nước ngoài khác của nhà thơ Bằng Việt rất nhiều. Vì vậy chúng tôi sẽ tổng hợp thành từng phần để độc giả có thể dễ dàng theo dõi nhất.

Tiếp: Bằng Việt và các tập thơ dịch của tác giả nước ngoài P4

Trở Rét

Trở Rét

Trở Rét (Anh Thơ)

Vườn cây úa rùng mình gieo lá úa
Ngọn khói chiều cuộn rối nóc nhà tranh,
Trời đầy mây bay về đàn chim nhỏ
Gió điên cuồng xô đẩy lũy tre xanh.

Trời trở rét! Người làng tôi đã thấy:
Áo mền, áo kép giở ra thi.
Những cô gái, với lá thuốc nhuộm răng đen nháy
Trâu, bò thưa bóng trên bờ đê.

Chân bờ đê trên cánh đồng lúa đỏ,
Nắng mờ tránh vội áng sương lan.
Một nông phu bước nhanh trên bờ cỏ
Miệng phàn nàn tráo trở tiết trời luôn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trở Rét” của tác giả Vương Kiều Ân. Thuộc tập Bức Tranh Quê (1941), danh mục Thơ Anh Thơ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Lại Nhớ

Lại Nhớ

Lại Nhớ (Lưu Trọng Lư)

Hôm nay dạ lại bần thần
Nhìn đám mây chiều lại nhớ Vân.

Này mây hỡi! Mây chiều hỡi!
Dừng lại đây, chờ ta với.
Theo dấu chim xanh
Rẽ lối trời tình.
Cậy cùng làn gió
Tìm nơi Vân ở;
Vượt mấy rừng cây,
Bay qua chùa Thầy,
Đến nơi thôn nhỏ,
Ngừng bên cửa sổ
Chờ lúc nàng vén mành thưa;
Ngang trời ta đổ trận mưa.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Lại Nhớ” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc tập Tiếng Thu (1939), danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TÌNH DANG DỞ MẤY AI KHÔNG BUỒN?Tác giả / Thu Thảo(Song thất lục bát)

TÌNH DANG DỞ MẤY AI KHÔNG BUỒN?Tác giả / Thu Thảo(Song thất lục bát)

Ngày anh bước trên thuyền hoa mộng
Cũng là ngày trống rỗng con tim
Nhìn nhau chỉ biết im lìm
Anh ôm vợ đẹp thiên kim nhà giàu

Ngày anh nói bên nhau không thể
Em âm thầm giấu lệ vào trong
Đành rơi nước mắt trong lòng
Nuốt cơn quặn thắt đếm đong nỗi buồn

Ngày hôm đó mưa tuôn thác đổ
Em đứng chờ ở chỗ hẹn xưa
Cả đêm đợi mối duyên thừa
Do mình lỡ dại bị lừa một phen

Ngày anh nói dối em như vậy
Cha mẹ anh đã thấy chúng mình
Rồi về ngăn cấm linh tinh
Không cho hai đứa trọn tình lứa đôi

Anh còn nhớ cái hồi đi học
Em hay buồn trách móc vu vơ
Nắm tay dắt đến ven bờ
Hái chùm trứng cá bây giờ tặng em

Và ngày đó mình kèm nhau học
Mỗi buổi chiều chăm sóc cây ngô
Mình đi lấy nước trong hồ
Cùng nhau vui vẻ mấy cô trong làng

Kỉ niệm đó ai mang ai bỏ
Ai còn chờ ,ai rõ nỗi đau
Đời phân biệt ..chữ sang giàu
Làm sao có thể bên nhau hỡi người

Ngày đám cưới anh cười thoải mái
Bên một người không phải là em
Giả vui chúc phúc ân kèm
Cho người trọn nghĩa,riêng em ngậm ngùi.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Về người cha đã khuất

Về người cha đã khuất

Tác giả: Lý Phương Liên

Cha em là công nhân sở điện Bờ Hồ
Điện là bạn của người Hà Nội
Nên cha vắng lâu rồi bà con còn nhắc hỏi

Cây cột đèn đầu phố rõ cao
Dây gánh nặng hai vai xà sứ
Giống dáng đứng cha em làm sao

Trạm biến thế gần ngã tư Hàng Đào
Cửa sắt suốt ngày im khóa
Mà dòng điện vẫn chia đều mọi ngả
Con nhớ dáng ngồi lặng lẽ của cha

Điện chạy nhanh trong gió hát đường xa
Khi mắc dây cha thường huýt sáo
Những mối nối chắc bền qua giông bão
Bàn tay cha săn như gọng kìm
Cây bút điện là người báo tin
Tiếng điện gọi ở nơi mạch tắc
Con thấy cha sáng bừng tia mắt
Và dòng điện lại từ nơi đó hiện ra…

Từ ngày em trai vào sở điện nối nghề cha
Ai cũng bảo em giống cha như đúc.

Tặng Nhà Thơ Pa-Thét Lào: Xôm-Xi

Tặng Nhà Thơ Pa-Thét Lào: Xôm-Xi

Tặng Nhà Thơ Pa-Thét Lào: Xôm-Xi (Xuân Diệu)

Gửi lời thăm bạn Xôm Xi,
Tình thi sĩ Việt yêu thi sĩ Lào.
Tay chưa bắt, mặt chưa chào,
Lời ăn tiếng nói thể nào chưa hay,
Mà lòng đã hẹn nhau ngay,
Xem thơ bạn, tức là đây tâm hồn!
Là đẹp đẽ nước non yêu quý,
Bắc rậm rừng, hùng vĩ núi non;
Nam theo sông Cửu Long tuôn,
Suối quanh chảy khắp, làng thôn mọc đều…
Vài câu bạn nói thân yêu
Tôi xem thấy hiện phì nhiêu nước Lào…

Như đất nước thấm vào thi
Hoa tươi hơn, trời ý nhị hơn;
Tình yêu mô tả giang sơn
Nét sông thêm đẹp, đường non thêm hùng.
Lòng tôi cũng như lòng bạn đó,
Nước Việt tôi ngàn thuở tôi yêu;
Biển dài, sông rộng, gió hiu,
Núi xoa sương biếc, đồng thêu nắng vàng,
Chúng ta nhiệm vụ vẻ vang,
Vần thơ tiếng mẹ võ trang tinh thần.

Đời đời Lào Việt giao thân,
Xôm Xi, tôi với bạn gần biết bao!
Hai dân tộc Việt Lào anh dũng
Chim bay lên giải phóng gọi bầy,
Tiếng hoà vang động trời mây,
Cánh tung bên ấy bên nầy Hoành Sơn.

1954

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Tặng Nhà Thơ Pa-Thét Lào: Xôm-Xi” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Ngôi Sao (1955), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nếu anh còn trẻ như năm cũ – Niềm hối tiếc muộn màng của thi sĩ Hoàng Cầm

Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Những buổi chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh
Nhưng thuyền em buộc bờ sông hận
Anh chẳng quay về bến trúc thương
Năm tháng em ca trong ánh nguyệt
Bao giờ em hết nợ Tầm Dương?
Nếu có ngày mai anh trở gót
Quay về thăm lại bến thu xa
Thì đôi mái tóc không xanh nữa
Mây trắng đêm vàng sẽ thướt tha

Trên đời này có biết bao nhiêu người gặp nhau, hay gặp lại nhau, yêu nhau muộn màng lúc đã… già? Muộn màng!

Bài thơ lãng mạn do thi sĩ Hoàng Cầm viết năm 1941, diễn tả nỗi buồn vì một cuộc tình dở dang của người không còn… trẻ nữa.

Có nhiều chữ, nhiều câu thật tuyệt vờị Lấy vài thí dụ giản dị trong bài, để xem tài làm thơ của Hoàng Cầm.

Mở đầu bài thơ, chữ “Nếu” cho thấy đây một chuyện mong ước, giả dụ. Đọc tiếp cho hết câu đầu, “anh còn trẻ như năm ấy”, sẽ thấy rõ đó chỉ là một chuyện không thể có thực.

Nhưng, chữ “Quyết” ở đầu câu thứ hai cho thấy dù chỉ là chuyện giả tưởng, ý tưởng người đàn ông vẫn mạnh mẽ, khi có ý “đón em về sống”.

Có một chữ hơi lạ là “khoảng” của câu thứ ba. Thường người ta sẽ viết là “buổi”. Nhưng đọc “khoảng chiều” nghe thấm thía hơn là “buổi chiều”. Cái cảm giác khi đọc “khoảng chiều” sẽ là những lúc hoàng hôn về, không được trọn vẹn được thành cả buổi chiều, mà chỉ có những khoảng thời gian của một buổi chiều mà thôi. Kết quả làm cả câu thơ buồn hơn, hay hơn.

Chữ “níu” ở trong “níu xuân xanh” phải nói là rất hay, cho thấy tình trạng gần như là tuyệt vọng của mối tình… già, dù đây vẫn chỉ là nói chuyện giả tưởng. Mặc dù chuyện đón người yêu về chỉ là chuyện không có thực, mà tình yêu đã mong manh như vậy rồi!

Đoạn cuối của bài thơ, câu đầu cũng bắt đầu bằng “Nếu”, do đó cũng chỉ là chuyện giả dụ. Tuy vậy, khi đọc tiếp có “ngày mai anh trở gót” thì thấy câu chuyện lại có thể xẩy ra trong tương lai và không phải là chuyện không thật như ở đoạn đầu bài thơ.

Nhưng, lúc đó người “lãng đãng” có thể hiểu là người đàn ông đã mất hồn vì mất… tình đi lang thang khắp nơi, rồi tìm về “bến sông xa” vắng với cái buồn cô đơn.

Câu áp chót của bài thơ là một câu hỏi, “em còn đấy hay đâu mất?”. Và, chữ “Thì” đặt khéo léo ở đầu câu làm cả câu mạnh hẳn lên với ý nghĩa thậm xưng hơn nhiều. Câu thơ, câu hỏi nhưng có vẻ đã biết câu trả lời rồi, gần như thành một nỗi niềm trách móc, ai oán.

Câu cuối cùng của bài thơ, thật hay, đã làm bật ra được cái cảm giác buồn cô độc của thi sĩ. Hai chữ “buồn teo” là buồn hoang vắng. “Cuối xóm buồn teo một tiếng gà” nhấn mạnh đến sự vắng vẻ và buồn. Hoàng Cầm viết “một tiếng gà”, một tiếng động chứ không phải tiếng gáy của gà. Chỉ có một tiếng động nhỏ của một con gà, không có tiếng thứ haị Thi sĩ Hoàng Cầm không viết là một đàn gà, không viết là hai con gà. Đọc câu thơ sẽ có cảm giác chỉ có một con gà mà thôị Tiếng động nhỏ của một con gà từ cuối xóm còn vọng lên nghe thấy được cho thấy xóm buồn vắng vẻ như thế nào!

Mãi đến năm 1985, tức là 44 năm sau, nhạc sĩ Phạm Duy mới phổ nhạc bài thơ. Chắc lúc đó, tuổi đã về chiều, Phạm Duy mới cảm được bài thơ? Ông cho biết bài thơ không có tựa đề và đặt tên bài hát là Tình Cầm. Thật ra, bài thơ có tên Nếu Anh Còn Trẻ (99 Tình Khúc – Thơ Hoàng Cầm, trang 175). Có lẽ, đề tựa bài thơ chỉ được đặt về sau này và Phạm Duy đã không hề biết đến.

Bài thơ tình Nếu Anh Còn Trẻ đã trở thành bài nhạc Tình Cầm.

Sau khi được phổ nhạc, âm giai chính là Sol Trưởng, lời bài hát trở thành như sau:

” Nếu anh còn trẻ như năm cũ…
Quyết đón em về sống với anh!
Những khi chiều vàng phơ phất đến…
Anh đàn em hát níu xuân xanh ”

Bốn câu khá hay trong đoạn thứ hai của bài hát, không có trong bài thơ, do chính Phạm Duy “liều lĩnh phang” (chữ của Phạm Duy dùng khi viết về bài hát này) thêm vào:

Có mây bàng bạc gây thương nhớ
Có ánh trăng vàng soi giấc mơ…
Có anh ngồi lại so phím cũ
Mong chờ em hát khúc xuân xưa!!!
Đoạn thứ ba, điệp khúc, lời khác hẳn bài thơ và nhạc chuyển trùng hẳn xuống, buồn hơn vì đổi qua âm giai Sol Thứ:
Nhưng thuyền em buộc trên sông hận…
Anh chẳng quay về với trúc tơ!
Ngày tháng tỳ bà vương ánh nguyệt
Mộng héo bên song vẫn đợi chờ!

Đoạn kết, nhạc trở về với Sol Trưởng, lại rộng rãi hơn nhưng có lời hát với ý tưởng khác đoạn thơ nguyên thủy:

” Nếu có ngày nào em quay gót
Lui về thăm lại bến thu xa
Thì đôi mái tóc không còn xanh nữẳ
Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha”
(Tình Cầm/thơ Hoàng Cầm, nhạc Phạm Duy)

Có nhạc điệu uyển chuyển, thật hay, bài tình ca Tình Cầm là một trong những bài nhạc được gọi là Hoàng Cầm Ca của Phạm Duy.

Đó là chuyện bài thơ nhạc Nếu Anh Còn Trẻ-Tình Cầm.

Để kết thúc, lại nói thêm một chút chuyện già trẻ ở ngoài đờị Thế nào là già? Như thế nào là trẻ? Vấn đề này chỉ tương đối thôi và tùy theo cảm quan của con người mà thôi.

Thật ra có nhiều người nhiều người trông qua có vẻ trẻ nhưng tình cảm, bên trong lại không trẻ chút nào hết và có những người khác, bên ngoài nhìn thấy là già, mà tâm hồn vẫn trẻ trung.

Những “người thơ” có đầu óc, được tâm hồn như Hoàng Cầm hay Phạm Duy, có thể nói không có tuổi và vẫn trẻ mãi mãi…

Nếu Anh Còn Trẻ là một bài thơ hay và chứa chan nỗi niềm của nhà thơ Hoàng Cầm. Bài thơ chính là sự nuối tiếc của tuổi trẻ và tình cảm xưa cũ muộn màng. Bài thơ được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích và ca ngợi. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

GỬI EM…!

Bức thư này anh viết gửi cho em
Những dòng chữ lấm lem vì hơi tàn lực kiệt
Cơn bạo bệnh làm anh đau, nhưng anh cần phải viết
Bởi anh nhớ em nhiều, nhiều lắm,em biết không?

Anh viết thư này từ Hạ đến cuối Đông
Đôi bàn tay run,viết đôi dòng lại nghỉ
Lũ cháu sợ anh mệt thêm,nên anh càng giấu kỹ
Tâm thư này em nhận,chắc anh đã đi xa!

Bằng tuổi anh và em ai cũng gọi Ông -Bà
Nhưng anh chỉ muốn gọi Anh -Em,như những ngày xưa ấy
Tình yêu anh trao em,vẫn dạt dào biết mấy
Đến những hơi thở cuối cùng…Anh Vẫn Chỉ Yêu Em!

Nơi ấy giờ này có lạnh lắm không em?
Nhớ mặc áo ấm thêm,kẻo gió lùa, em ốm
Ăn uống kỹ nghen, rồi em đi ngủ sớm
Tuổi già mà…em thức khuya quá,không tốt đâu

Gần chín mươi rồi,anh sống chẳng bao lâu
Anh xin lỗi ! Vì phải ra đi trước
Đoạn đường phía sau không còn anh chung bước
Em cũng đừng buồn, đừng khóc mãi nghe em!

Hạnh phúc nhất trên đời…vì anh đã có em
Hơn sáu mươi năm, được cùng em chung đôi sướng khổ
Cùng nắm tay nhau đi qua ngày khốn khó
Hạnh phúc vui cùng, giọt nước mắt chia đôi

Em à…Anh mệt lắm rồi!
Con – cháu mắt đỏ hoe, chúng thay nhau réo gọi
Anh phải đi thôi, chẳng gắng thêm được nữa
Anh đi rồi…nhưng anh xin được hứa
Hóa thành cánh chuồn, đậu mãi trên vai em!

Ngọc Nhu

Tan vỡ

Rõ ràng là chúng mình từng ở đó
Từng mộng mơ, chung cả một tiếng cười
Và lúc ấy nắng tràn trong ánh mắt
Nên làm gì nghĩ đến chuyện chia phôi

Rõ ràng là từng yêu hơn hết thảy
Hẹn ước nhau biển rộng với non ngàn
Mà chẳng biết từ lúc nào người ạ
Những ngọt ngào rồi cứ vậy vỡ tan

Người lặng lẽ không cười nhiều như trước
Ta cũng dần im lặng đến vô tâm
Những bão tố nhiều khi không gào thét
Mà quẩn quanh sóng gió cứ âm thầm

Rồi tan vỡ ngay từ trong ánh mắt
Chẳng còn tìm được yêu dấu năm xưa
Nào ai hiểu vì sao yêu nhiều thế
Lại xa nhau tàn nhẫn đến không ngờ…

Phong Trần

Tập thơ: Đôi Mươi Quan Họ (1994) – Anh Vũ (Nguyễn Công Ứng)

Tập thơ Đôi mươi quan họ của nhà thơ Anh Vũ được sáng tác vào năm 1994. Tập thơ gồm 27 bài cụ thể như sau:

>> Xem tiếp: Nhà thơ Anh Vũ (Nguyễn Công Ứng) – Thi sĩ đất nung hiểu rất rõ nhân tình thế thái

Nội Dung

Cứ gì hội hè mới quan họ
Thường nhật ân tình thật khó hơn
Mồ hôi vuốt mặt khô rơm rạ
Giáp hạt cháo hoa mà keo sơn

Liền chị liền anh chân xéo lầm
Qua cao mùa hạ dài mùa đông
Tôi biết gừng cay nên muối mặn
Bậc đá nghe mòn lối xuống sông

Buồm ngược buồm xuôi rừng nối biển
Lênh loang nắng gió sóng phù sa
Tháng tháng thuyền xưa chưa lỗi bến
Tim tím sim mua sánh biếc cà.

Cái độ còn duyên giọng cũng vang
Năm sông bảy núi cứ đưa sang
Giờ em một nách hai con mọn
Thiên lý dằng dây lá đổ giàn

Thương mắt buồn hơn tóc lỏng hơn
Tro bụi rối mù chuyện áo cơm
Nén tiếng thở dài quên nhớ bạn
Lệch phía vai gầy gánh gió sương

Đừng ngoảnh làm ngơ qua hội cũ
Duyên lặn vào trong ngắm nghía tình
Mười năm dù hẹn từng dang dở
Bao lứa còn duyên kể tiếp mình.

Người ở phương nào tôi ở đây
Nao nao rừng hết mấy tầng cây
Nguồn đào phía ấy ai tơ tưởng
Đáy suối tròn lăn dáng đá gầy

Líu ríu còn trong câu hát thôi
Thuở nào băm sáu thứ chim trời
Con sáo sang sông mây gió lấp
Quan họ bao giờ quan họ ơi

Cặn lắng chừng thơm men cuối cốc
Chẳng cạn đời nhau mới thấy nghèo
Tướp đầu nón tay vun ấp gốc
Ngóng mầm xanh lọc nắng trong veo

Tiếng chim khắc khoải rừng cây động
Mà xóm mà thôn sương khói xa
Xoe xoé luống cày hơi đất thở
Chạm ngực mình hơn nỗi nhớ nhà

Mặt yếm ai căng mùa hội ấy
Triền đồi quan họ cỏ đang tơ
Em thuở đương thì chân bước mỏi
Lất phất đồng không mưa đón mưa

Đã hết xuân đâu còn hát níu
Thao thao chia nước chảy qua cầu
Tơ nhện còn đeo mưa đọng giọt
Ta ẩm đèn khuya mắt đợi nhau.

Xóm Giếng phố dài ai gánh nước
Nhắc gì quan họ lúc quên yêu
Ấy em xinh ngợp anh ngơ ngác
Ai dứt lời thương buộc lối chiều

Đỏ tía tàn bàng năm loáng ướt
ĐỢi chừng bóng tết nắng vàng treo
Mộng cầu em mãi nhang khoe vuốt
Khêu đủ tâm tình xưa chẳng khêu

Có con hẻm muộn mờ sương đất
Đọng mấy câu ca thuở phố nghèo
Từng ấy năm giời không bạc tóc
Xóm Chùa đâu đó đỏ hương theo

Minh hát cho nhau hát với nhau
Chút vui mờ thoáng nỗi buồn sâu
Mang mang mặt nước lòng em ngợp
Vẳng tiếng đò ơi gió nát nhàu

Ai gọi cho mình chới với theo
Tương tư đuôi mắt nắng ngưng chiều
Chị Hai dúng dắng cầu chênh nhịp
Một buổi xuân thì có bấy nhiêu

Có câu hát giã không vào kết
Người ấy chừng đâu thấu nỗi mình
Quai thao nón ấy trao tay được
Ơi bạn tình ơi ớ bạn tình

Chẳng hoa chẳng nụ thì ví như
Em rám nắng hạt thóc được mùa
Chất gạo chất thịt da con gái
Trong ngần câu quan họ ngày xưa

Thuở trắng đường mưa không ướt tóc
Nào phải yêu nhau là lấy nhau
Cái khoảng cách chỉ bằng sợi tóc
Lá cỏ mềm sương cứa cũng đau

Câu hát trên môi rụng xuống lòng
Khoảng mất sẽ đầy được sẽ không
Mùa xa như thế còn ram ráp
Nhói một làn thơm ngạt gió đồng

Chẳng cách chẳng chia đâu có chuyện
Đâu có câu ca chắt nỗi đời
Trăn trở phía ngoài than với biển
Bạc đầu trắng sóng phía người ơi

Là đấy đầu non hay cuối biển
Gồng gánh gia tài ca một câu
Công cha nghĩa mẹ mưa bong bóng
Cạn đêm nổi nước ngược sông Cầu

Biếc đừng phô nắng thắm đừng pha
Mười hai bến nước bến quê nhà
Chợt đó thơ nào đầy Nguyễn Bính
Em rằng em bé chị rằng xa

Nửa còn trẻ con nửa đàn bà,
Em như cái gai mềm mắt ta.
Lô nhô chân rạ đồng thênh thoáng,
Mạ biếc chờ ai chải mượt mà.

Đám mây thiếu nữ thành đôi bướm,
Câu hát nào rơi khuất góc vườn.
Nụ non còn dấu trong thinh lặng,
Khuya khoắt nhành trăng thơm mới thơm.

Ngõ gạch gót trần không vướng cát,
Tôi buồn chẳng được vướng chân ai.
Người ta liền chị đông bè bạn,
Chẳng khiến mình thương cũng thở dài.

Đêm nay là nhìn nhau nói gì
Ẩm khăn là nước mắt bờ mi
Hội chưa tan hội tình sâu nghẹn
Tay cầm tay là đừng chia ly

Cứ ví nụ hoa mà chúm chím
Nửa là hé nón nửa là e
Lưng vai nặng mãi mưa tơ nhện
Chênh vênh còn gợi dáng cầu tre

Lấp loang dòng chảy ánh sao mai
Đã rộng đồng không cách lại dài
Một đời một níu duyên quan họ
Đường đi không đến biết thương ai

Đếm mạch cổ tay thời khắc đi
Giọng em êm nước chảy thầm thì
Ngân hà nghiêng xuống trăng suông đứng
Cuộc nào giã bạn chẳng sinh ly

Giã bạn cùng trong một xóm thôi
Rồi mai lại gặp vẫn chia phôi
Đồng áng bộn bề che chắn hội
Còn mấy thì xuân trót một đời

Rồi trẻ chưa qua già cứ đến
Chỉ giã mình đâu ta giã ta
Nuối thêm câu nữa còn sang hẹn
Làng mạc đâu đây giục tiếng gà

Nhớ tiếng inh uôm đêm xuống mưa
Khúc ca đồng nội rộn ngày xưa
Bây giờ ếch nhái đâu không thấy
Tôi lắng hoang vu nhịp sống thừa

Chuồn chuồn cắn rốn dạy tập bơi
Áo đỏ khăn xanh cào cào ơi
Con muỗm béo mầm nhành lúa sớm
Sâu bọ trăng sao thuở bạn người

Người biết trọng người thành quan họ
Tơ lòng chăng mắc với bền lâu
Câu ca nào động trong tâm trí
Giọt giọt mưa dài nỗi trước sau

Lá đã thuyền cánh hoa cũng thuyền
Bao nhiêu lúng liếng cái hồ sen
Chớm thu chừng dịu cơn may thoảng
Ngần ấy năm giời để có em

Hai đứa hai nẻo đời bất hạnh
Đò nát riêng luồng đụng nhau chi
Ốc không mang nổi mình thân ốc
Mang cọc cho rêu được ích gì

Thăm thẳm cõi lòng cơn bão khô
Nước trong thấu đáy gợn sen hồi
Từ độ dứt xuân tràn lửa hạ
Ngấn trăng quan họ lạnh se mơ

Dịu dàng người ấy dịu dàng thương
Buộc cánh chim trời sợi tơ vương
Núi đảo sông hồ đâu đấy nhỉ
Ngực dồn tóc thả gió buông hương

Ta biết nhau đây tự thuở nào
Tình trong quan họ ý ca dao
Nửa trăng nửa nắng không gian rộng
Một đốt thời gian đủ nghẹn ngào

Đủ rạt rào chung thuyền bến cũ
Tơ trời dăng mắc phảy mưa xuân
Cứ cho mơn mởn cho gần gặn
Xót kiếp bèo trôi lấy một lần

Nắc nỏm khuyên vàng xà tích bạc
Những gì xanh đỏ quá chiêm bao
Hình như mỗi người cần cũng ít
Cõi lòng rộn rực lấp làm sao

Chỉ cần có nhau cần có bạn
Trăng sáng thừa kia bóng lẻ đôi
Chấp chênh nhân thế vào điêu cảnh
Trưa nắng đầu trần đợi đón ơi

Người có gọi ta cùng so giọng
Vòng khúc đê làng mây lang thang
Nhặt hộ cỏ may gấu quần tím
Khẽ chạm tay nhau mới ngỡ ngàng

Và thuở câu ca đâu thấy nữa
Đến hẹn thì quên em mà em
Tong teo nỗi ngực đời dang dở
Đủ quá rồi nhau mới khát thèm

Khô khô đất ải nỏ đồng nào
Nhói đầu nanh nứt thóc ca dao
Mình quên ta cạn ly cay đắng
Khấp khểnh đường xa dõi ngọt ngào

Ớ ơi tâm sự sương chiều lặng
Đồng không mù tắp kiếp thuyền nan
Tim câm thì buột vài hơi thở
Có một lời đeo cả vạn ngàn

Bây giờ là có với là không
Rồi chắc ngày mai em lấy chồng
Đời thực gan tay mòn rá gạo
Nhịp thở gần hơi chẳng phập phồng

Lửa nào thắm mắt lại tươi môi
Giọng đuối tầm đâu ý đã rời
Trfon một canh này mai mốt kể
Em về nguyên vẹn trả em thôi

Tứ thân thay vạt dép cong cong
Nón thúng che nghiêng ngược tắt đồng
Góp cả thời trai mong đổi được
Cay đậm trầu tôi ấm má hồng

Thả nậm xuống giàn cho óc ách
Màu lá chuối khô nút gợn men
Chiều thu lặng lặng hồn sông nước
Nhấp nửa ngụm tình lạ cũng quen

Phút rút ruột tằm câu tâm sự
Còn mắt buồn kia nhoè hơi sương
Sông Cầu bên cạnh mà ta khát
Ai ngược đôi dòng thương sông Thương

Lạy giời đừng nắng liền anh ạ
Tháng tám bao giờ thóc đỏ đuôi
Ruộng nứt chân chim đừng nhắc nữa
Chưa tỉnh chưa say đã lạnh người

Đăm đắm quầng đèn bấc đợi khêu
Chập chờn năm tháng bỗng như trêu
Câu thơ chết đuối trong dòng mực
Em tận đầu non nắng quái chiều

Chả dám thương đời thì thương thân
Lặn lội ngang trời nụ tầm xuân
Chồng con người ấy yên duyên phận
Vạn núi nghìn sông mới xáp gần

Xước vệt móng tay còn khoảng cách
Em gọi tôi và tôi gọi em
Bằng mắt ngỡ như nuốt nhau được
Thì giọng hừ la lại cất lên

Hát nửa câu cười ôm mặt khóc
Quan họ chấp gì mấy nỗi đau
Người lẫn cùng ma mà lấn đất
Thơ chẳng về đây thì nơi đâu

Tênh tênh chèo mái cho buồm nở
Nhấp nháy đèn lên sân khấu ơi
Còn vai phụ nữa mình không nhớ
Tấp tểnh xa tiên lệnh phía đời

Khói đất no gì khi khất đói
Vườn trên cửa sổ nhạt hương hoa
Đôi mươi càng ắp câu quan họ
Thắm đã ta rồi phai cũng ta

Bay bay hay là rơi lưng lưng
Nhịp đất đai rung sóng sông rừng
Được phút nhập vào làm trời đất
Xin cứ trần thôi chẳng phụ tùng

Mưa nắng đâu đây tình thế nhạt
Còn gió còn trăng thấm lá mờ
Bồ hòn ai bảo không rằng ngọt
Tôi ngậm hình em nuôi cơn mơ

Đấy Dùi đấy Diềm Bò Ó Chọi
Lìm Bịu đôi phiên Núi Dọc Chè
Nồng nỗng sông Cầu chưa biết thẹn
Tôi thuở trai làng em gái quê

Có đâu răng khểnh mà xinh thế
Núm má đồng tiền hoáy nước reo
Hội hè gấm vóc bên là lụa
Chẳng chạnh diềm bâu tủi áo nghèo

Ừ mây ngũ sắc ừ sao sa
Người ta sang đẹp với người ta
Cầu cho thiên hạ trên mình cả
Giữ phận em lo nếp vải nhà

Bền chắc nâu sồng duyên mộc mạc
Lá mạ hoa hiên để dập dờn
Ấy ai cuốc bọn cười vang nhất
Chuông khánh mong gì trong trẻo hơn.

Gà lợn vào tranh đi chợ Tết
Chẳng lạc nhau mà phiên cuối năm
Có bao nhiêu tuổi chừng rơi hết
Tíu tít người cho mình dung dăng

Trách em tất tưởi em toan tính
Lẻ đỗ nắm giang buộc lá dong
Bỗng thương gió bấc mồ hôi rịn
Còn nhớ chiều nhau phớt má hồng

Chậm thôi cho mải thêm đường đất
Con cón cùng em lúc dặm dài
Than lửa sang giêng về ngõ khác
Đòn gánh cong oằn ai đỡ vai

Con giai ạ bao giờ lên nắng
Nỗi buồn cha sương khói vây ngàn
Ngọn thanh thơi tay tre gai xé
Quan họ thật thì mây lang thang

Lãng đãng đủ sông Cầu nước chảy
Đám nào bèo bọt phấn hoa trôi
Thôi nhớ thôi tha nờ bến đợi
Nó phá cho nguyên vẹn chữ đời

Da thịt mỡ đông tìn ý xuân
Giọng ca năm tháng cứ trong ngần
Duyên kiếp thôi em đành lỡ hẹn
Rác rưởi ngùi trông hướng thánh thần

Con sống dung dăng con xít đây
Lặn ngòi ngoi nước mấy mươi tay
Lim dim lá vỗ miền xuân rộng
Chả một đời chung cũng một ngày

Gỗ đá vô tri còn cảm giác
Biền biệt đau xa sẹo chẳng liền
Trở trời xông ngải hắt hơi được
Biết vẳng phương nào ai nhắc tên

Hao hao cổ tay chưa tròn lẳn
Em lặng nhìn đâu kiếp đổi rời
Bập bung vào hội rung cơm trống
Dồn sóng men lòng thoả lội bơi

Nước đổ ngựa xe chừng chóng mặt
Bon chen đường ấy cát mù bay
Thoai thoải khói lam chiều mái rạ
Mượn láng giềng khum lửa đỏ tay

Bếp ấm gia đình em đợi đó
Bữa cơm thường nhật mớ rau tươi
Thương nhau trọng nhau đời thong thả
Quan họ đằm trong giọng nói cười

Mây trôi gió chạy nắng sang màu
Lòng người rộng hẹp chuyện nông sâu
À ơi cái ngủ về đâu đó
Người biết thật rồi ta biết đâu

Ngó mãi lưng non xuống tắt chiều
Quê nhà mù trắng vắng mây theo
Thuyền ơi góc bể chân giời ấy
Sóng lửng sao lòng không lửng leo

Em bé cha già nhà cũng dột
Cá cơm ngây ngấy lửa hồng khuya
Vải đơn che lạnh bằng câu hát
Mắt còn may máy báo điềm chi

Ở đâu quan họ vui bè bạn
Bóng nụ tầm xuân xanh ngất ngây
Nhện giăng bậu cửa đừng sa thắt
Em ở bên này nỗi nước

Đi
trong lòng tay
biển mây sóng núi

Sống
trong chớp mắt
áo cơm một đời

Yêu
trong tiền kiếp
hoa bao giờ tươi

mây

Trên đây là bao gồm 27 bài thơ trong tập thơ Đôi mươi quan họ của nhà thơ Anh Vũ được viết năm 1994 và bài thơ ” Trong” thuộc tập thơ Lòng tay năm 2008. Anh Vũ là một nhà thơ nổi tiếng của nền văn học hiện đại, đã từng một thời lang bạt khắp nơi, giờ về giam mình trong vườn tượng thôn quê. Ông là thi sĩ đất nung – nhà thơ Anh Vũ