Có những điều chẳng thể nào quay lại như xưa
Em biết chứ, nhưng anh à, em thật lòng không nỡ
Bởi chưa bao giờ em ngừng thương, ngừng nhớ
Nói chi chuyện chia lìa, đau xót lắm anh ơi!
Giữa vô vàn những người lướt qua trong cuộc đời
Em không biết điều gì khiến cho mình gặp mặt
Rồi gieo vào đời nhau những nỗi buồn thắt chặt
Anh có bao giờ hối tiếc một điều ngày ấy đã yêu em?
Chúng mình bây giờ khác rồi, mà không, em vẫn là em
Chỉ anh khác thôi và tình yêu ngày xưa cũng thế
Ngày ấy anh sẽ cuống cuồng, lắng lo mỗi khi em về trễ
Còn anh bây giờ cả tiếng hỏi thăm cũng không tha thiết trả lời.
Em biết mà, rằng có những chuyện trên đời
Mình không nên cưỡng cầu, cũng không nên hy vọng
Em đã dặn mình trăm ngàn lần đừng chờ mong, đừng trông ngóng
Vậy mà chưa phút giây nào em để lòng thôi nghĩ ngợi về anh.
Em xin lỗi, vì mãi đến tận sau này vẫn tha thiết yêu anh
Chắc anh đã mệt mỏi và phiền lòng nhiều lắm
Biết làm sao khi tình yêu em trao anh là sâu đậm
Biết làm sao để có thể quên đi khi trót nhớ một đời?
Gửi lời thăm bạn Xôm Xi,
Tình thi sĩ Việt yêu thi sĩ Lào.
Tay chưa bắt, mặt chưa chào,
Lời ăn tiếng nói thể nào chưa hay,
Mà lòng đã hẹn nhau ngay,
Xem thơ bạn, tức là đây tâm hồn!
Là đẹp đẽ nước non yêu quý,
Bắc rậm rừng, hùng vĩ núi non;
Nam theo sông Cửu Long tuôn,
Suối quanh chảy khắp, làng thôn mọc đều…
Vài câu bạn nói thân yêu
Tôi xem thấy hiện phì nhiêu nước Lào…
Như đất nước thấm vào thi
Hoa tươi hơn, trời ý nhị hơn; Tình yêu mô tả giang sơn
Nét sông thêm đẹp, đường non thêm hùng.
Lòng tôi cũng như lòng bạn đó,
Nước Việt tôi ngàn thuở tôi yêu; Biển dài, sông rộng, gió hiu,
Núi xoa sương biếc, đồng thêu nắng vàng,
Chúng ta nhiệm vụ vẻ vang,
Vần thơ tiếng mẹ võ trang tinh thần.
Đời đời Lào Việt giao thân,
Xôm Xi, tôi với bạn gần biết bao!
Hai dân tộc Việt Lào anh dũng
Chim bay lên giải phóng gọi bầy,
Tiếng hoà vang động trời mây,
Cánh tung bên ấy bên nầy Hoành Sơn.
Trời hỡi! Mai này tôi phải đi
Thơ này rồi chẳng đọc ai nghe
Đời nhiều nhưng có dăm người bạn
Thì viễn ly không hứa hẹn về
Tuổi lệ nhầm nuôi những nhớ thương
Lòng thành chim chích hoặc hoa đơn
Gọi hoài… nhưng có dăm trinh nữ
Cũng đã dâng chồng hết phấn hương
Ngõ cũ đôi hàng gió ngã xoan
Lòng quê đợi lúc lắng giờ tan
May còn có lão dăm đầu bạc
Xót lũ đầu xanh, lặng mắt vàng
…Mà đọc thơ già tiễn trẻ đi
Càng nghe trầm giọng, dạ càng se
Ngày mai ngược gió tôi xin ngược
Ai có quan tâm gọi trở về
Trời hỡi, ngày mai ngày mốt thôi
Ngày mai cay đắng nhất ly bôi
Ngày mai có những tay tàn ác
Cướp của tôi đi hết mọi người
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ngược Gió” của tác giả Nguyễn Tuấn Trình. Thuộc danh mục Thơ Thâm Tâm trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Cho mau lên! Dồn ánh nguyệt vào đây… Lời thơ ta sẽ sáng trưng như thất bảo. Tình cảm ta sẽ nóng ran như mặt trời. Ý tứ ta sẽ cao cường hơn ngọn núi.
Lạy Chúa Trời tôi! Hãy ban cho tôi hằng hà sa số là ơn lành, ơn cả… Thơ tôi sẽ rất no, rất ớn, rất nư, trọng vọng như tài hoa, cao sang như nhân đức, chói chan vô vàn phước lộc…
Ôi! Trời hạo nhiên đây không phải là công trình châu báu của Người sao!
Lòng vô lượng đây không do phép tác mầu nhiệm của Đấng Vô thỉ Vô chung?
Đưa ra, nào là nhạc thơm, hương gấm, mộng ngọc và hoa trinh bạch, đàn ly tao, tranh tuyệt phẩm…
Đưa ra, nào là gió chia biệt, trăng đoàn viên, chim tứ chiếng, mây giang hồ, và nào là trời thanh sắc, lòng nhũ hương, niềm mộc dược.
Vẫn là chưa bưa, chưa đã, chưa nguôi được chí muôn sao!…
Phải mời cho được Xuân Thiên ra đời…
Bình an cả và thiên hạ…
Vì chưng muôn xuân là lương thực ngon ngọt, mĩ vì, ánh xuân là nguồn tơ tưởng thơm tho, tinh khiết, khí xuân là mạch trường sinh bất tử, tình xuân là cung cầm nguyệt mê ly, tuổi xuân là Ngọc Như Ý, tên xuân là Dạ Lan Hương.
Và xuân là phong vị thái hoà của năm muôn năm, trời muôn trời, châu lưu trên thượng tầng không khí, bàng bạc cả giải Hà Sa, chen lấn vô tận hồn tạo vật…
Loài người hãy tận hưởng một hơi cho đỡ ngán và cao rao danh Cha cả sáng.
Và loài người hãy cám ơn Thi nhân đã đổ hết bao nhiêu nguồn máu lệ, đã từng uống mật đắng cay trong khi miệng vẫn tươi cười sốt sắng…
Hãy cầu nguyện bằng trăm kinh mây gió.
Hãy dâng cho một tràng chuỗi trăng sao…
Thi nhân sẽ vừa say sưa, vừa điên cuồng, ọc ra từng búng thơ sáng láng, phương phi như một mùa Xuân Như Ý.
Sau Thiên Chúa giáng sinh năm 1939
Viết tại Quy Nhơn trong một ngày rất say, rất dại và rất nhớ, rất thương
“Đồi gió hú” là một kiệt tác về tình yêu, để lại cho độc giả ấn tượng sâu đậm về sự trả thù, nỗi ám ảnh, niềm đam mê và sự cô đơn.
Tác phẩm kể về mối tình giữa Heathclif, đứa con nuôi địa vị thấp kém của nhà Earnshaw và quý cô tiểu thư Catherine Earnshaw xinh đẹp. Cả đời Heathclif chỉ yêu một mình Catherine, và chính tình yêu đã khiến hắn trở nên điên loạn. Chỉ đến khi chết, Heathclif mới thực sự tìm được bình yên trong tâm hồn mình, khi mộ phần của hắn được chôn cạnh Catherine như ý nguyện từ rất lâu.
Câu chuyện không chỉ kết thúc ở đó. Emily đã khiến cho toàn bộ Đồi gió hú lạnh lẽo bừng sáng với cái kết hạnh phúc giữa những người còn ở lại.
Tình yêu mà Catherine (con) “ngang tàng, nhưng tốt tính” dành cho Hareton “lầm lỳ, cục mịch nhưng thật thà và hướng thiện” chính là tình yêu đã hóa giải mọi hận thù của thế hệ trước, là cái khoảng xanh được nhen lên trong một bầu không khí ảm đạm, lạnh lẽo như tê liệt mọi nguồn vui tươi của đời sống.
Tác giả Emily Bronte với Đồi gió hú đã khám phá cái quái dị, thâm cùng bí ẩn tuyệt đối của miền đồng quê Yorkshire hoang vu trống trải, nơi bà đã sống gần trọn cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Mảnh đất bạt ngàn gió, se sắt mà câm lặng ấy trở thành nỗi ám ảnh không chỉ đối với Heathclif và Catherine Earnshaw, mà còn là nỗi ám ảnh đối với những độc giả của Đồi gió hú. Những cơn gió cứ hoang vu từ đó, trải dài trong mênh mang, gào thét thảm thiết giữa sự thù hận, niềm đam mê và dục vọng tăm tối của loài người.
Có lẽ bởi thế, cho đến tận hôm nay, vẫn chẳng ai có thể hiểu được tâm tư của Emily, người có một tính cách được xem là trong sáng, dịu dàng. Điều gì đã khiến bà có thể viết nên một kiệt tác đầy mâu thuẫn, đầy bất hạnh và rối loạn tăm tối đến thế?
Trong 30 năm tồn tại trên cõi đời, Emily Brontë rất ít khi rời khỏi quê nhà. Lần rời nhà lâu nhất của bà có lẽ là vào thời điểm năm 1842, khi nhận làm gia sư tại trường nữ thục Patchett ở đồi Law, gần Halifax nhưng rồi sớm bỏ việc sau 6 tháng vì nhớ nhà.
Trước đó, bà cũng rời trường học ở Cowan Bridge rồi trường Roe Head vì cảm thấy không thể sống ở một nơi xa lạ. Cuối cùng, bà về sống dưới mái nhà của mình, và lặng lẽ viết nên một kiệt tác tuyệt vọng và say mê. Chỉ với Đồi gió hú, bà đã ghi tên mình vào danh sách những nhà văn vĩ đại của thế giới.
Nhà văn W.Somerset Maugham đã chọn tác phẩm này là một trong mười cuốn tiểu thuyết ông cho là hay nhất thế giới. Ông viết: “Đồi gió hú không phải là một cuốn sách để chúng ta đàm luận, nó là một cuốn sách để chúng ta đọc… Nó chứa đựng một thứ mà rất ít tiểu thuyết gia có thể cho chúng ta, ấy là năng lực. Tôi chưa thấy một cuốn tiểu thuyết nào mà nỗi buồn rầu thống khổ, niềm vui sướng điên cuồng, tính độc ác vô tình, sự ám ảnh của ái tình được diễn tả một cách kỳ diệu như trong Đồi gió hú”.
Emily xuất bản tiểu thuyết Đồi gió hút dưới bút danh nam, Ellis Bell vào năm 1847, một năm trước khi bà qua đời. Tác phẩm quyến rũ độc giả với một niềm đam mê bóng tối dữ dội. Heathcliff và Catherine là những nhân vật đầy khiếm khuyết nhưng đam mê đã khiến họ tỏa sáng và có sức quyến rũ lạ lùng.
Cái chết của Catherine và bóng ma của nàng để lại dấu vết ám ảnh dữ dội trong tâm trí độc giả, có thể xem, nó là sự thức tỉnh cho những lựa chọn đi ngược lại với đam mê và tình yêu. Nó chính là hệ quả của việc nàng đã điên rồ phủ nhận niềm đam mê lớn nhất của trái tim nàng.
Đó là sai lầm, là một sai lầm sẽ thít chặt hơi thở của nàng, và khiến nàng gục chết trong tuyệt vọng đau đớn. Sự nghiệt ngã ấy khiến Catherine trở thành một trong những nhân vật nữ bi kịch nhất của văn học cổ điển thời Victoria.
Heathcliff, hắn là ai? Hắn tới từ đâu? Cả đời hắn quay cuồng trong trả thù. Hắn nghiền nát cuộc đời những người thân thiết của Cathy. Hắn tự hủy hoại chính bản thân mình, để rồi cuối cùng, trong ánh mắt hắn, trong mọi huyết quản của hẳn, chỉ có hình bóng Cathy ngập tràn.
Tình yêu của hắn thật đáng sợ, thật tàn bạo, nhưng đó là tình yêu nguyên sơ nhất của loài người, lột bỏ mọi vỏ bỏ hình thức. Hắn trần trụi trong tình yêu, hiến mình trong tình yêu và rồi hủy diệt trong tình yêu.
Mối tình của Cathy và Heathcliff thực là một tình yêu ai cũng thèm khát nhưng có lẽ chẳng ai dám dấn bước vào một tình yêu như thế.
Dù đã ra đời cách đây 170 năm, nhưng Đồi gió hú vẫn luôn là một cuốn tiểu thuyết kinh điển độc đáo, và hấp dẫn độc giả. Vào tháng 8/2007 câu chuyện tình lãng mạn giữa hai nhân vật Cathy Earnshaw và Heathcliff trong Đồi gió hú đã được hơn 2.000 độc giả của kênh UKTV Drama (Anh) chọn là chuyện tình đẹp nhất mọi thời đại trong văn học.
Con về không kịp mẹ ơi Cơi trầu đã khép lại lời trối trăng Mái đầu đã lạnh sương giăng Hàng mi chớp ánh sao băng cuối trời
Cỏ xanh đã hát thành lời Áo nâu về với cuộc đời đất nâu Thôi đành để lại phía sau Câu hò sông Mã nửa đau nửa buồn Sông Chu chớp bể mưa nguồn Trời quê bão giật mây cuồn cuộn mây… Trăm năm cây lúa vẫn gầy Giếng thơi muôn thuở vẫn đầy ca dao!
Bài thơ một mình “gặm nhấm”nỗi cô đơn buồn thật buồn là tiếng lòng của lứa đôi đang yêu. Đây là những vần thơ chứa đựng nhiều tâm trạng buồn sâu sắc. Trong tình yêu không nên xuất hiện cảm giác cô đơn một mình mà phải luôn đồng hành cùng nhau vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống.
Sau đây phongnguyet.info xin gửi tới bạn những bài thơ một mình hay nhất, tâm trạng đầy vơi,mong nhớ một mình. Hãy chia sẻ để cõi lòng nhẹ bớt ưu tư bạn nhé !
Nội Dung
Thơ được xem là viên thư ký trung thành của trái tim. Con người yêu thơ là vì người ta được trải lòng vào đó. Và trong đó người ta tìm được nhiều cảm xúc khác nhau của hồn thơ như hồn người vậy. Hôm nay chúng tôi muốn cho các bạn thấy những nỗi niềm buồn cô đơn qua những vần thơ một mình cô đơn tâm trạng đầy vơi dưới đây.
Thơ: Vũ Thắm
Đơn phòng quạnh quẽ một mình em Gió thoảng bên song lệ ướt mèm Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm
Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.
Tác giả: Phùng Thiếu Minh
Buồn ta buồn cũng một mình Vui thời ấy cũng một mình ta vui Buồn vui ta cũng vậy thôi Một mình ta lại buồn vui một mình
Một mình ta một bóng hình Vào ra cũng chỉ một mình bóng ta Không ai trò chuyện lại qua Ta ngồi ta chuyện cùng ta với mình
Lúc cô đơn một mình chân lê bước Trên lối dài thủa trước đã từng qua Lạnh vai gày pha lẫn nỗi xót xa Khi hờ hững người đã yêu tha thiết
Lúc cô đơn mang nỗi đau chì chiết Chợt âm thầm thấy hối tiếc khôn nguôi Nhưng giờ đây hạnh phúc đã xa rồi Theo gió mây về phương trời xa thẳm
Lúc cô đơn chợt bờ môi ướt đẫm Giận chính mình sao chẳng lắm chặt tay Để mất rồi lòng mới biết mới hay Theo thời gian u hoài trong tiếc nuối
Lúc cô đơn mắt ngóng trông mòn mỏi Nhưng muộn màng lòng khắc khoải chênh chao Biết tìm đâu hạnh phúc tháng năm nào Khi tất cả phôi pha vào sương gió
Lúc cô đơn nhớ về ngày xua đó Nơi đã từng cũng có một tình yêu…
Bơ vơ làn gió ban chiều Lắt lay cánh lá hắt hiu nắng vàng Người ta mong đợi thu sang Mùa vui hạnh phúc rộn ràng áo xiêm
Còn người đóng cửa cài then Mơ về ngày ấy người quen năm nào Chiều thu quấn quýt bên nhau… Giờ đây ngó trước trông sau riêng mình.
Buồn riêng nên tự vấn mình Hỏi xem tri kỉ chung tình cùng ai Để tôi lạnh lẽo u hoài Như mưa ngâu nhắn gọi ai bên hè
Trái tim thổn thức nằm nghe Tưởng như ai đó đang về cùng tôi Nhớ mong nên dạ bồi hồi Canh sầu tỉnh giấc đơn côi một mình
Trách sao đêm nỡ vô tình Để tôi tìm bạn một mình trong mơ
Chiều thứ bảy tôi về trong đơn lẻ Nhớ người ta đôi mắt tôi nhạt nhoà Cho áo trắng bơ phờ chiều thứ bảy Họ yêu nhau họ mong chiều thứ bảy Hoàng hôn về họ đón nhau đi Còn tôi đây lo sợ chiều thứ bảy Hàng hôn về tôi phải đón Cô đơn
Em chọn cô đơn và im lặng Biết thương mình khi giông bão đi qua. Chợt nhận ra, Không có gì là chẳng phôi pha
Thì hứa chi đến bạc đầu. Sau đoạn đường dài em hiểu được nông sâu Tất cả phù du, đâu có gì vô hạn. Dẫu thênh thang,
Em rất buồn chỉ muốn khóc thật lâu, Để quên hết những nỗi sầu hoang hoải Vẫn biết đó, là tình si vụng dại. Sao trong lòng vẫn mải miết nhớ mong.
Đã nhiều lần muốn chấm dứt cho xong, Tình ngang trái trong lòng luôn biết dại. Cứ yêu hoài chỉ thất bại thương đau. Và nhận lại trái tim đau nhức nhối.
Em rất buồn muốn khóc quá đi thôi. Dù ai kia vẫn lời yêu dịu ngọt Vẫn yêu chiều vẫn nịnh nọt dấu yêu. Nên trong lòng tơ vương nhiều đắm đuối
Có ai không giúp tôi quên diệu vợi. Để hết buồn để vơi bớt nhớ mong. Để quên đi trong lòng tình si ấy. Để hết buồn hết thấy nhớ người dưng.
Dù ở nơi nào anh có hay Tình em nhung nhớ vẫn tràn đầy Bao đông vẫn mãi hoài mong nhớ Gởi gió mây trời hương ngất ngây.
Em ở phương này tim xuyến xao Bao đông day dứt nhớ phương nào Từng đêm tâm sự cùng trăng gió Gởi đến cho người ở chốn nao.
Anh biết trong em những đợi chờ Những ngày luyến nhớ thuở vào mơ Những chiều độc bước trên đường vắng Để lạc khối tình trong ý thơ.
Có biết cho em chốn cô phòng Mõi mòn nhung nhớ với chờ mong Thu qua đông lại hồn băng giá Tâm sự riêng mang cứ ngập lòng.
Đã trót yêu nhau sao đợi chờ Để hồn thao thức chuỗi ngày thơ Bên nhau anh nhé tròn mơ ước Để mãi cho mình thôi ngẩn ngơ. (Tuyết Trang)
Đêm là khoảng không gian tĩnh lặng, vắng vẻ. Trong cái không gian đó, con người ta thường sống thực với cảm xúc mình nhất. Và những lúc như vậy, nỗi cô đơn thường hay tìm về. Sau đây là những bài thơ một mình cô đơn trong đêm tâm trạng về đêm. Cùng chia sẻ nhé !
Tác Giả: An Giang Bùi Đêm trở mình làm con tim thức dậy Vẩn vơ hoài theo dòng chảy thời gian Nỗi nhớ em đeo đẳng suốt đêm tàn Em nơi ấy chắc giờ này yên giấc.
Trăng hạ tuần rớt đầu non vàng vọt Gió âm thầm trên đường vắng đêm hoang Đêm thẫm đen như vết mực loang Cứ kéo dài tưởng chừng như vô tận.
Muốn gửi em một dòng tin nhắn Nhưng ngại ngần làm thức giấc đêm xuân Mình ta thôi tâm sự với cô đơn Là tri kỷ chưa một lần phách lối.
Dù ngoài kia vui như ngày hội Khi ta buồn vẫn ở lại bên ta … Đêm cô đơn vắng bóng người xa Nhưng yên lòng khi người xa yên giấc.
Nữa đêm thức giấc thở dài Thấy mình lạc lỏng đêm dài cô đơn Ngoài trời gió lạnh từng cơn Lòng ta mới thấy tiếng lòng quạnh hiu
Nhớ về hình bóng người yêu Bao năm xa vắng em yêu còn không Giờ này em đã vào mộng Có hiểu thấu được nổi lòng của anh
Bao đêm vẫn nhớ từng canh Đoạn trường anh đếm cơn lạnh đêm dài Vấn vương thục nữ trang đài Lòng anh vẫn nhớ tháng ngày yêu em
Đêm nằm ôm nỗi cô đơn Căn phòng hiu quạnh trong cơn mơ tình Bên tôi thiếu một bóng hình Đêm nằm vẫn có một mình mà thôi Không ai nằm cạnh với tôi Buồn hiu số phận đơn côi đêm trường
Cô đơn ta với mình ta Tìm người nơi ấy đã xa thật rồi Bâng khuâng ngồi nhớ một người Yêu thương tan vỡ lệ rơi trong lòng…
Ngày nào ước hẹn tơ hồng Mà nay ly biệt giữa dòng đời trôi Sao em chẳng đến tìm tôi Vầng trăng tình lở tìm nơi em về…
Tựa mình vào khúc sông quê Thở than con nước mà nghe dạt dào Bây giờ biết phải làm sao?… Đường hoa dệt mộng khát khao riêng mình….
Đêm qua trời mưa rỉ rả Từng giọt rơi trên thềm nhà Tưởng chừng bước chân anh dã Tìm về thăm em đêm mưa
Mưa khuya nghe buồn vời vợi Dâng cao nỗi nhớ trong lòng Cô đơn mình em thấm lạnh Thèm một vòng tay anh ơi…
Chắc rằng sẽ độc thân từ đó Mãi trách ai vội bỏ lìa xa Lời yêu thuở trước mặn mà Sao đành giã biệt bước qua cuộc tình
Chẳng cần phải biện minh trách tội Bước đi mà nặng nỗi đắng cay Đành buông tất cả tháng ngày Để giành hạnh phúc từ tay của người
Ráng nhẩn nhịn cười tươi để sống Xem thói đời ảo mộng vì đâu Mà ai nỡ bước qua cầu Chạnh lòng vứt bỏ mấy câu hẹn thề
Xin tiển biệt tình quê ngày ấy Nguyện với lòng ở vậy cùng con Dẫu cho nước chảy đá mòn Khắc vào trong dạ chữ SON để đời.
Thổn thức đêm thu lạnh giá lòng Khuya về chiếc bóng mãi sầu mong Ai đem luyến ái ta mơ mộng…!? Dệt nỗi tương tư với nguyệt vòng…!
Cách trở tơ duyên tình khát vọng Ôm buồn mộng tưởng kiếp lưu vong Ân tình gởi trọn theo ai đó Một nỗi cô đơn…nhớ dáng hồng…!
Tác Giả: Nguyên Tươi Tôi cô đơn giữa dòng đời trôi nổi . Tôi đang buồn giữa phố chợ đông vui Tôi muốn khóc nhưng lòng không cho phép Bởi thế gian lắm việc sự đời
Tôi muốn đi nhưng chân không thể bước Tôi muốn nghĩ mà lý trí không cho Đành ở lại muôn ngàn tâm sự Nổi ôm sầu chất chứa ở trong tim
Kể từ đây trái tim tôi khép lại Chẳng mong chờ và nhớ nhung ai Sống 1 mình vô tư không nhung nhớ Cho tâm hồn ta được thảnh thơi
Cho buồn phiền không gieo trên mi mắt Cho cuộc đời sống được bình an .
Đêm nay em lại một mình Phòng không gối chiếc tự tình cô đơn Trời xanh , mây khóc dỗi hờn Thả mưa rơi xuống cung đờn ,lệ rơi
Người đi mang cả nụ cười Để người ở lại buồn rơi lệ sầu Biết rằng người chẳng về đâu Sao em vẫn đợi một câu ? Anh về !
Một mình tìm đến cơn mê Ngày mai thức giấc người về nữa không ?
Anh lang thang trong vũ trụ cô đơn Để tìm lại những gì anh đánh mất Để làm lại những gì không thể được Ngày xưa ơi…em ở nơi nào?
Anh cứ lang thang bới lật cả trời sao Mong tìm lại bóng hình thân quen cũ Muôn vực thẳm, thác ghềnh, bão tố Ngày xưa ơi…dĩ vãng cuốn đâu rồi…?
Chẳng dễ dàng gì để có thể tìm thấy được một tình yêu cho riêng mình. Tuy nhiên việc sống một mình cô đơn nhưng yên ổn cùng với việc sở hữu cho mình một mối tình mà ta biết được rằng nó lại chẳng thể đi đến đâu thì tốt nhất thì là chọn sự cô đơn. Và khi đó ta nhận ra được rằng một mình vẫn ổn.
Tác giả: Hữu Anh
Cuối cùng thì tất cả cũng bỏ đi Vạn vật xung quanh giờ chẳng con ai cả Họ ra đi không ai nói từ giã Đột ngột thế này nên cảm thấy cô đơn.
Nhưng có lẽ một mình sẽ tốt hơn Vì trước kia cũng đã từng như thế Nên có ai đến bên không phải dễ Học cách làm quen ai đó ngay cạnh mình.
Huy Thọ
Có những ngày lòng chỉ muốn lang thang Dạo phố phường, ngồi một hàng nước lạ Tự gọi cho mình một ly trà đá Ngồi nhâm nhi, ngắm vội vã dòng đời
Có những lần chỉ muốn được rong chơi Buông bỏ hết những bon chen, được mất Thành phố rộng mà lòng người thì chật Chẳng ai cho tôi thấy cảm giác yên bình
Có đôi lần thức giấc đón bình minh Rồi tự nhủ : Ừ, một mình vẫn ổn Ai cũng loay hoay trong cuộc đời bận rộn Chẳng dư thời gian, ta phải tự thương mình
Cứ mỉm cười, cứ trang điểm thật xinh Tô môi hồng rồi dịu dàng xuống phố Ai cũng sẽ tìm được cho mình bến đỗ Đừng vì cô đơn mà yêu vội một người
Tác giả: YÊU THOÁNG QUA
Em thà mình mãi cô đơn Còn hơn nhung nhớ tủi hờn đắng cay Hai người chẳng được nồng say Lại thêm chua xót tháng ngày hanh hao.
Cần chi đường mật ngọt ngào Cũng không cần nữa khát khao duyên lành Trong lòng chỉ có mỗi anh Nhưng giờ vỡ nát mong manh tình sầu.
Nghĩ suy cũng thật nhứt đầu Thôi đành ôm trọn nỗi đau duyên tình Giờ em chỉ thích một mình Không yêu đương nữa lặng thinh ngẫm đời.
Một mình vẫn cứ vui chơi Hai mình chi khổ lệ rơi canh trường. 8/7/2017
Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ một mình đặc sắc nhất mọi thời đại. Với những ý nghĩa sâu sắc những bài thơ này luôn là điểm đến cho những trái tim chênh vênh trong tình yêu. Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn nhất nhé!
Ai có nhớ những thời hương phảng phất,
Hạc theo trăng, tiên còn lẫn với người;
Những thời xa chim phượng xuống trần chơi,
Hoa cúc nở có người chờ đợi trước.
Người thuở ấy du dương từng kiểu bước,
Thân mình thơm khoá buộc giải hương la,
Son phấn dịu dàng. – Tay áo thướt tha,
Chàng trai trẻ cũng xinh dường thiếu nữ.
Gió mây đến ở trong trường đình tự;
Trăng vàng xinh không bỏ giữa đêm khuya,
Có kẻ nhìn hứng lấy giọt pha lê.
Và phong cảnh đắm say mơ diễm lệ,
Cho đến nỗi sen còn chung một đế,
Chim so bay, cây cũng chắp liền cành.
Bức thơ tình choàng ấp đêm năm canh;
Ngày sáu khắc tưởng mơ vàng đá nặng.
Thương là vậy, ai phụ thề cho đặng!
Hễ xa nhau thôi thương nhớ võ vàng.
Gió liễu chiều còn nhớ kẻ dương quan,
Đưa nước mắt hàng dương qua một phía.
Những Chiêu dương, những Hậu đình tráng lệ
Đẹp vì chưng xây với oán cung phi.
Cung nhà Tần trùng điệp mái lâm ly,
Hán Cao Tổ đốt chín ngày mới hết;
Tần cung nữ ba mươi trăm, chẳng biết
Gót sen vàng liễu yếu chạy về đâu?
Những thi sĩ xưa suốt tháng nghiêng bầu,
Bụng để hở, gặp cảnh gì cũng luyến;
Hồ Ngọc một mùa sen luôn mấy chuyến;
Sương mới mùa thu giăng cửa song mờ, Nắng cũ mùa vàng sa mặt sông thơ;
Tuyết bay mùa đông trắng phơ tựa biển;
Cũng dịu dàng như thể một mùa thu!
Chúng ta nay trong cuộc thế ao tù
Đốt điếu thuốc chiêu hồn sương quá khứ
Mỗi khi thu đua gió vàng lưỡng lự.
Có buồn chăng, lòng bận ở đâu xưa?