Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 16/06/2026

Hạt mặt trời lọt qua kẽ tay
Vết nhú của chồi
Muôn vàn chấm lửng
Bài thơ tình thả nước trôi sông

Sông Lô trước nhà mình - Đoàn Thị Ký

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 16/06/2026

Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
– Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người si theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Xuân Diệu

Nguồn: Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004

Cám ơn đất nước

Tôi chưa từng đi qua chiến tranh
Chưa thấy hết sự hy sinh của bao người ngã xuống
Thuở quê hương còn gồng gánh nỗi đau.

Tôi lớn lên từ rẫy mía, bờ ao
Thả cánh diều bay
Lội đồng hái bông súng trắng
Mẹ nuôi tôi dãi dầu mưa nắng
Lặn lội thân cò quãng vắng đồng xa.

Tôi lớn lên từ những khúc dân ca
Khoan nhặt tiếng đờn kìm
Ngân nga sáo trúc
Đêm Trung thu say sưa nghe bà kể
Chú Cuội một mình ngồi gốc cây đa.

Thời gian qua
Xin cám ơn đất nước
Bom đạn mấy mươi năm vẫn lúa reo, sóng hát
Còn vọng vang với những câu Kiều
Trong từng ngần ấy những thương yêu
Tiếng mẹ ru hời
Điệu hò thánh thót
Mang hình bóng quê hương tôi lớn thành người

Đất nước của tôi ơi!
Vẫn sáng ngời như vầng trăng vành vạnh.

Chợ Ngày Đông

Chợ Ngày Đông (Anh Thơ)

Trời rét quá! Mái lều xơ xác gió,
Chợ mênh mông quán họp độ mươi người.
Các cô gái khăn vuông trùm to hó
Miệng nhai trầu thỉnh thoảng nói ra hơi.

Đây lối rộng người mua đi khép nép
Kia đường dài kẻ bán đứng thu tay.
Mụ hàng cá luôn mồm xoa xuýt rét,
Chị gánh rau lập cập đỗ quang mây.

Xào xạc được một giờ rồi bỗng chốc
Chợ tàn dần lẻ tẻ tiễn người qua
Lều quán lại rùng mình trong gió thốc
Và âm thầm run lạnh dưới mưa sa.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chợ Ngày Đông” của tác giả Vương Kiều Ân. Thuộc tập Bức Tranh Quê (1941), danh mục Thơ Anh Thơ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bài thơ Cô Giáo Của Em – Thi phẩm dành cho thiếu nhi hấp dẫn của Xuân Quỳnh

Trông cô cũng giống mọi người
Mà cô biết nhiều lắm đấy!
Tất cả chỉ là tờ giấy
Cô gấp thành hoa, thành chim
Những tiếng nói thường của em
Cô hát thành ra bài hát
Cô múa mềm như là nước
Chỉ bằng bước chân bàn tay
Em nóng, cô cởi áo ngay
Rét, cô đắp chăn kín ngực
(Cô biết cả em nóng, lạnh
Mà em có nói ra đâu)
Cô bảo chúng em thương nhau
Cô dạy biết nghe lời mẹ…
Cô giáo em tài là thế
Ai học cô cũng thành ngoan

Bài thơ Cô Giáo Của Em thể hiện hình ảnh một người cô ấm áp dịu hiền và đầy tài năng dưới góc nhìn của trẻ thơ đồng thời ca ngợi tình cảm cô trò mặn nồng. Qua tác phẩm này chúng ta cảm nhận được bà rất yêu thích thiếu nhi khác với những thi phẩm đầy tâm trạng của bà. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này nhé!

Đò Đưa

Đò Đưa (Tản Đà)

1
Rung rinh nước chảy ngang (thì) đèo
(Thuyền thì ai) thuyền ai một lá, giậm chèo quanh non
Đá trơ, trơ mãi (a) thời mòn
Khối tình bóp bẹp, vo tròn lại nguyên

2
Giang san một chiếc mui (thì) bồng
Sóng to (mà) gió cả, hãi hùng lắm phen
Anh thương em má lúm đồng tiền
Phấn son em chẳng biết, con thuyền đênh lênh đênh

3
Sông thu ngược gió xuôi thuyền
(Thuyền thì xuôi) thuyền xuôi gió ngược cho phiền lòng anh
(Ta trót) đem nhau xuống thác lên ghềnh
Trăm năm đôi chữ trung tình ai chớ quên

4
Con sông xuân nước chảy lờ đờ
Thuyền trôi lững đững, giăng tờ mờ soi
Công danh chi nữa, chàng ôi!
Chàng về giậm mũi cho tôi lái thuyền

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đò Đưa” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình ConQuyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Không Chồng Mà Chửa

Không Chồng Mà Chửa (Hồ Xuân Hương)

Cả nể cho nên hoá dở dang
Sự này có thấu hỡi chăng chàng
Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc
Phận liễu sao mà nảy nét ngang
Cái tội trăm năm chàng chịu cả
Chữ tình một khối thiếp xin mang
Quản chi miệng thế lời chênh lệch
Chẳng thế nhưng mà thế mấy ngoan

(Bản khắc 1914)

– Bản khắc 1922
Tựa đề: Chửa hoang
Câu 2: Nỗi niềm chàng có biết chăng chàng
Câu 7: Quản bao miệng thế lời chênh lệch
Câu 8: Những kẻ khôncó kẻ ngoan

– Bản Quốc văn tùng ký
Tựa đề: Vịnh người chửa hoang
Câu 1: Cả nể cho nên nỗi dở dang
Câu 6: Mảnh tình một khối thiếp xin mang
Câu 7: Quản bao miệng thế lời chênh lệch
Câu 8: Không có nhưng mà thế mấy ngoan

– Bản Xuân Hương thi sao
Tựa đề: Vịnh nữ hoang thai
Câu 1: Quá nể cho nên sự dở dang
Câu 3: Duyên thiên chưa thấy đua đầu dọc
Câu 7: Ai ôi chớ có chê cười nhé
Câu 8: Không có nhưng mà thế mấy ngoan

– Bản Tạp thảo tập
Tựa đề: Vịnh nữ hoang thai
Câu 1: Quá nể cho nên hoá dở dang
Câu 3: Duyên thiên chưa thấy đua đầu dọc
Câu 6: Mảnh tình một khối thiếp xin mang
Câu 8: Không có nhưng mà mấy ngoan

– Bản Xuân Hương thi vịnh
Tựa đề: Hoang nữ
Câu 2: Sự này có biết hỡi chăng chàng
Câu 4: Phận liễu sao đà nảy nét ngang
Câu 5: Cái tội trăm năm chàng biết chửa
Câu 6: Mảnh tình một khối thiếp xin mang
Câu 7: Thôi thôi buộc chỉ từ nay nhé
Câu 8: Cấm thỏ đừng cho tới cửa hang

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Không Chồng Mà Chửa” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tiết Phụ Hành

Tiết Phụ Hành (Tản Đà)

Trăm năm trong cõi người ta
Giai thời trung hiếu, đàn bà tiết trinh
Cuộc nhân thế xoay vần dâu bể
Mối cương thường ai dễ xem khinh
Giời nam sáng vẻ văn minh
Họ Phan một gái hiển sinh trên đời
Núi Sài Sơn là nơi quê quán
Xe hương về họ Nguyễn làm dâu
Dâu con một đạo chân tu
Áo nâng khuya sớm, canh hầu hôm mai
Chữ cầm sắt sắc tài ưa đẹp
Vẻ trâm anh một nếp đôi nhà
Nhân sinh đệ nhất thực là!
Nhân gian một bóng giăng già soi chung!
Bốn năm chẵn tơ hồng sớm đứt
Kẻ tri âm lánh khuất cõi đời
Đầu xanh riêng lẻ mình ai!
Tuổi xanh thoát đã ra ngoài bốn mươi!
Duyên đã ngắn, năm dài vô tận!
Bể phù sinh, chiếc bách sóng dồi!
May thuê vá mướn lần hồi!
Ngày trông lá rụng, đêm ngồi gió thu!
Áng son phấn tuyệt mù xa cách
Đạo kiên trinh quyết gánh lấy mình
Trăm năm một gối phong trần
Ngàn năm để khách thoa quần một gương!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiết Phụ Hành” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhắn Bảo Phong Hoá

Nhắn Bảo Phong Hoá (Tản Đà)

Mấy lời nhắn bảo anh Phong hoá
Báo đến như anh thật láo quá
Từ tháng đến năm không ngớt mồm
Sang năm Quý Dậu phải kiếm khoá
Ông Nỉnh ông Ninh có liệu mà
Tái tứ tái tam đừng trách nhá
Chút tình đồng nghiệp bảo cho nhau
Nhờ gió thổi đi mong cảm hoá

1932

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nhắn Bảo Phong Hoá” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Vườn Chanh

Vườn Chanh (Thu Bồn)

Vườn chanh
Nơi tôi qua trong ánh sáng ban ngày
Những đêm đêm lòng tôi lại tới
Cành xõa bóng êm tầm tay tôi với
Ngó vòm trời trải lẫn trong sao
Vườn chanh và tôi lớn lên cao
Tóc em gội xuống Ngân Hà sáng rỡ
Con vịt lội giữa dòng bỡ ngỡ
Tôi làm sao chiến sĩ gác bầu trời
Hoa chanh nở rạng ngời khuôn mặt
Đêm đêm thắp sáng cả trời nam…

Đây vườn chanh, vườn cam
Tôi đâu muốn chiết khỏi cành của mẹ
Tôi muốn làm chiếc rễ cây lặng lẽ
Bám sâu vào lòng đất này thôi!
Có khi nào mẹ gọi lại vắng tôi
Được rung động trong lá cành của mẹ
Tôi tham lam chẳng muốn ai san sẻ
Dù một chú chim sâu nhảy nhót trên cành

Tôi muốn tôi trong từng chiếc lá xanh
Từng chiếc lá xanh cũng là tôi độc nhất
Dù một chiếc nhánh khô lây lất
Tôi cũng làm ngọn lửa ấm quê hương
Đến khi nào bê bết bụi, sương
Tôi lại tắm trong tình thương của mẹ
Được tinh khiết trong tình yêu mới mẻ
Được dịu hiền trong nồng cháy thiết tha
Được sáng ngời trong lửa và hoa
Nơi em đã đi xa nụ cười còn rớt lại…

Đêm nay trên một vùng phẳng lặng
Màn đêm chỉ cho tôi: “Đây vành đai trắng”
Khô khản tiếng gió gào
Như nói với trời cao
Có một trái chanh còn đó
Trái chanh của những vườn chanh đã mất
Và những vườn chanh mọc dậy ngày mai
Chanh ngã xuống rồi nhưng những cây gai
Trong tro bụi vẫn ngời con mắt nhọn
Vườn chanh xưa em đi không cần đội nón
Giặc đã san bằng lấp dưới đất sâu

Trái chanh vẫn đu đưa trong gió
Trong chớp giật sáng lòa rừng lửa đỏ
Từ vạn mảnh vườn hoang
Những cây chanh đứng dậy xếp hàng
Đi vào từng vườn từng ngõ
Tôi nghe rất rỏ
Tiếng lá chanh cựa mình
Những hoa chanh mở hết tâm tình
Thả phóng hương thơm ngào ngạt
Làm mát dịu lòng tôi qua nắng rát
Tôi tì ngực lên gốc chanh phóng lửa đốt quân thù

Lời em trong tiếng gió vi vu
Đêm sâu kín như lòng em vậy
Rất thăm thẳm nhưng tim anh nhìn thấy!
Vườn chanh xưa về đấy
Hoa búp tròn đầu những ngón tay
Xoa mát dịu làn da tôi xạm nắng
Đầu ngón tay bao cánh trắng
Xòe tận hồn tôi mát rượi những xuân hè
Em ở đâu có nghe?
Tiếng con dế mèn kêu sâu lòng đất
Là phút giây trời lên cao nhất
Có một trái tim đương đập thình thình

1970

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Vườn Chanh” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tình rơi (Nguyễn Trọng Tạo) – Áng thơ tình hay đặc sắc một thời

Thơ tình Nguyễn Trọng Tạo được đánh giá rất cao và ông có nhiều sáng tác viết rất hay và đặc sắc. Trong đó có bài tình rơi. Đây là một bài thơ tiêu biểu cho chùm thơ viết về tình ái và cũng là một sáng tác trong tập thơ 101 bài thơ tình của ông. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu bài Tình rơi trong tuyển tập thơ hay nhất của nhà thơ này bạn nhé!

đừng mơ rừng cũ người ơi
lối xưa đã khép màu trời trinh nguyên
đừng mơ xẻ ván đóng thuyền
sông xưa đã lấp mấy triền dâu xanh

em giờ sợ cả hình anh
lệ rơi ngày trước đã thành cơn mưa
si mê cũng thể trò đùa
muốn tu lại sợ gặp chùa vắng sư

anh đừng nhắc nữa mùa thu
vàng phai mầu áo tương tư một thời
cầm tình trót để tình rơi
mò kim đáy bể người ơi, xin đừng…

bây giờ nước mắt người dưng
bây giờ sấu rụng trong rừng hết chua!

Tình rơi là một trong những sáng tác tiêu biểu trong chùm thơ tình của Nguyễn Trọng Tạo. Thông qua tập thơ này ta có thể hiểu thêm về chất tình trong thơ ông. Đó là một nét lãng du miên man và nó đã làm bừng lên chất nhạc trong từng ý thơ. Để rồi hình bóng cùng với những bài thơ của ông vẫn luôn vang vọng và được đông đảo bạn đọc đón nhận.