Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi,
Bên rừng thổi sáo một hai Kim Đồng.
Tiếng đưa hiu hắt bên lòng,
Buồn ơi! Xa vắng, mênh mông là buồn…
Tiên Nga tóc xoã bên nguồn.
Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đìu hiu;
Mây hồng ngừng lại sau đèo,
Mình cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi.
Trời cao, xanh ngắt. – Ô kìa
Hai con hạc trắng bay về Bồng Lai.
Theo chim, tiếng sáo lên khơi,
Lại theo giòng suối bên người Tiên Nga.
Khi cao, vút tận mây mờ,
Khi gần, vắt vẻo bên bờ cây xanh,
Êm như lọt tiếng tơ tình,
Đẹp như Ngọc Nữ uốn mình trong không.
Thiên Thai thoảng gió mơ mòng,
Ngọc Chân buồn tưởng tiếng lòng xa bay…
Làm một cô dâu có lẽ là chẳng khó
Điều khó nhất là chú rể sẽ là ai?
Em đã đi qua những giấc mộng thật dài
Và gặp được anh- một người là duy nhất!
Có phải tình yêu là một điều có thật?
Sau tất cả những ồn ào, những nông nổi, tính toan?
Khi anh đến bên, ngày nắng chẳng ngập tràn
Nhưng em biết rằng, từ đây… đời dịu mát.
Em bắt đầu yêu những bài ca anh hát
Yêu những tháng ngày bình lặng được ở bên
Có ngàn vạn điều chẳng thể gọi thành tên
Và tình yêu anh, có lẽ là như thế!
Mình sẽ gọi nhau bằng hai từ thương nhớ
Bởi thương rất dài..bù với nhớ mong manh
Phải tìm đâu xa, cho khát tấm chân tình
Thương nhớ của em!
…bao giờ mình sẽ cưới..?
Muốn được cùng anh kết nghĩa tình Nhưng mà cảm thấy lặng làm thinh Hay vì phận hẩm người không đáng Bởi vậy duyên sai dạ chẳng trình Nghĩ lại thân này mang xót tủi Mơ hoài mộng ấy níu càng khinh Thôi thì chấp nhận ghìm đau mãi Sẽ giấu trong tim một bóng hình.
Sẽ giấu trong tim một bóng hình Dù ai có bảo hoặc người khinh Trong lòng vẫn biết che niềm nỗi Mấy bữa còn trông được ý mình Lặng lẽ gom dòng thơ để viết Âm thầm gửi chữ nét buồn thinh Do đời vướng víu tinh thần mệt Muốn được an nhiên vẹn nghĩa tình.
Chúng ta có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi để trở về đó chính là gia đình. Nhắc đến gia đình, không thể nào không nhắc đến hình ảnh người mẹ thân yêu tần tảo sớm hôm, vất vả lo cho gia đình, lo cho con từng miếng ăn giấc ngủ. Mẹ cũng có lúc mềm yếu, mệt mỏi, nhưng đối với con cái lại hy sinh, yêu thương con vô bờ bến.
Mẹ luôn là nguồn cảm hứng để các nhà thơ sáng tác, mẹ có một tình yêu bất diệt đối với con cái.
CON NGÕ CŨ CŨNG XA DẦN, MẸ Ạ!
Đêm khuya vắng, con giật mình gọi mẹ
Giữa canh tàn hiu hắt ánh sao rơi
Giá như con vẫn còn mẹ trên đời
Con không phải cảnh mồ côi, mẹ nhỉ...
Con cũng được mẹ vỗ về, thủ thỉ
Được ấp ôm, che chở chốn dương trần
Chẳng như giờ cứ lạc lõng thân sinh
Rồi nhớ mẹ...lại một mình ngồi khóc....
Cuộc đời con bao gian truân, khó nhọc
Ngập đắng cay cứ đè nặng vai gầy
Con thèm nghe mẹ dạy dỗ điều hay
Thèm cả được lời yêu thương từ mẹ...
Mẹ ra đi vào buổi chiều lặng lẽ
Cuối mùa xuân, cơn mưa ghé ngang nhà
Đám mây mù che kín cả làng ta
Đường hiu hắt chẳng bóng người, mẹ ạ..
Mẹ đi rồi, đường về nhà...xa quá
Theo thời gian cứ lạnh lẽo đi dần
Vắng mẹ rồi...nhạt quá chút tình thân
Con ngõ cũ...cũng xa dần, mẹ ạHY SINH TUỔI XUÂN
Mẹ vẫn giữ gìn
Cho em khôn lớn
Ốm đau , bệnh tật
Mẹ vẫn kề bên
Ngày cũng như đêm
Ân cần chăm sóc
Đến khi đi học
Mẹ vẫn bên mình
Từ lúc bình minh
Mẹ lo cơm nước
Đến khi về rước
Cơm đã sẵn sàng
Chỉ việc vào bàn
Ăn no, xong nghĩ
Đến khi đi thi
Mẹ không ngủ được
Váy trời ban phước
Cho thằng con thi
Bất cứ câu gì
Cũng đều làm đúng
Mẹ mừng con trúng
Đậu vào trường cao
Mẹ cực cỡ nào
Cũng vui hớn hở
Không mong giúp đỡ
Hay tính công lao
Mẹ chỉ mong sao
Mai đây con lớn
Thành NHÂN có ích
Cho bản thân con
Giúp ích nước non
Trau dồi đạo đức
Mẹ dù kiệt sức
Vẫn thấy thật vui
Con hỡi con ơi!
Chớ quên lời mẹ
Không nên coi nhẹ
Chữ Đức chữ TÂM
Dù có xăm xa
Muôn vàng tấc đất
Mẹ đây tâm đắc
Con mẹ…thành NHÂN
MẸ ĐÃ ĐI RỒI
Trời vần vũ mịt mù xóm nhỏ
Mẹ trút hơi rời bỏ trần gian
Nước mưa nước mắt ngập tràn
Mẹ ơi sao mẹ vội vàng bỏ đi
Con khóc mẹ sầu bi đôi ngã
Rồi mai đây tất tả ngược xuôi
Mình con côi cút trên đời
Còn ai dạy bảo những lời yêu thương
Cuộc đời mẹ tấm gương góa phụ
Sống vì con lam lũ nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn tảo tần
Một sương hai nắng tấm thân hao mòn
Ơn của mẹ như non như biển
Suốt đời con tìm kiếm đâu ra
Lòng mẹ biển rộng bao la
Mẹ làm tất cả chỉ là vì con
Đến phút cuối mẹ còn lưu luyến
Con thành tâm cầu nguyện Phật trời
Mẹ về cực lạc thảnh thơi
Mẹ ơi yên nghỉ ở nơi thiên đàng!
Nơi đây các em thường đến tìm màu hoa
Trong mắt nhau
Những trận gió từ Mekong thổi đến rạp bờ lau
Đâu là bờ bãi của em?
Anh ngợp mắt trước triền sông bốn mặt
Lòng ta ngày ấy cũng mông lung
Cũng rộng rãi như triền sông chiều nước rút
Dấu chân chim-những ngôi sao đất mọc lên chi chút
Hương vị nồng nàn của cá của cơm
Của khói bếp lâm râm
Mẹ đi vùi lửa
Cho ngày mai nhen bếp trước hừng đông
Mặt trời đỏ bánh xe tràn trên đất Nắng ngập ngừng lưu luyến những triền sông
Mây líu ríu kéo ngực trời sà vào đất
Lời ngập ngừng Ồkalahông
Ồkalahông loài hoa đu đủ
Một loài hoa đu đủ
Không phải ở vườn đâu
Nhưng mọc giữa rừng sâu
Anh vạch lối cỏ gai đi tìm hoa đu đủ
Gai níu rách áo quần
Đá cứa nát bàn chân
Hỏi loài chim chim quay mặt đáp:
– Chúng tôi không nghe có loài hoa này
Mọc giữa rừng đâu
Gặp loài chồn
Loài chồn cười khích khích
Chỉ cho ích hoa chămpa bên suối trắng tinh
Bị lừa hoa anh đến bực mình
Hỏi con quạ khoang
Quạ cười khà không nói
Từ Puốcxát đến Uđôn anh gặp toàn răng sói…
Thôi ta về hỏi lại lòng ta
Ta hỏi em về hoa đu đủ
– Anh ngu quá
Bỏ thời gian phí lời cùng bầy thú
Hỏi hoa anh hãy hỏi em
Cây đu đủ mọc trong vườn anh đó
Còn hoa đây hãy ngó miệng em cười
Ồ kalahông
Ồ kalahông
Đoọcnông pờrâyxá
Ồ kalahông
Bài ca hoa đu đủ
Không có hương đâu
Anh đừng thơm nữa
Hoa đắng vô cùng nhưng trái ngọt anh ơi
Bài ca về loài hoa đắng
Đừng viển vông trong tình yêu mà phí sức nhọc nhằn
Ồkalahông, Ồkalahông!
Bài ca về hoa đu đủ
Bài ca về một loài hoa đắng thương nhau…
KonThaMát đã hát bài ca ấy suốt đêm
Tiếng trống nhịp và XôRiLa đã đến
Chiếc xarông da trời li ti những ngôi sao
Em là con của Ápxara, nàng tiên múa
Đã dạy những loài đá biết bay
Những đứa con biết múa từ trong thai mẹ
Đã đọc lại trên Angkor tuổi trẻ
Vũ hội lớn lắng ngưng màn sau chót
Tình yêu không sớm đến nơi này
Đá sẽ trở về kiếp đá
Rừng ăn gầy những thửa ruộng khô
Nước không về nguồn, dù nước đến tự do
Nước chỉ là những con sóng vỗ
Những khát thêm muôn thuở trời xanh
Nước già đi với biển
Nước khôn ngoan lượn tránh những thác ghềnh
Nước lặng yên soi bóng những kinh thành
Những phố cũ lặng im mỏi mệt
Em biết không
Nước về Xiêmriệp là nước trở lại nguồn
Đến biển Hồ trăm đầu nước trào tuôn
Trăm cánh tay ôm chầm lấy đất
Bên kia Bátđomboong lúa vàng như mật
Bên này Côngpông Thơm lúa chín như tằm
Khi con ngoan đã trở về nguồn
Mẹ ấp ủ lòng con thành bể rộng
Biển Hồ đây biển sữa dâng người
Có phải đây là tặng vật của dòng sông
Tặng vật của đời
Em hãy múa cùng ta cho đến sáng
Ống bương vầu trên vai sủng soảng
Cha đã di vào rừng leo lên những chiếc pầngâu1
Nước thốt nốt thơm con ong sà đến đậu
Đây là nước của trời cha hứng
Em uống vào ngọn gió sẽ mát hơn
Chiều xuân, mưa bụi nghiêng nghiêng
Mưa không ướt áo người xem hội làng.
Khen ai nhuộm nhiễu Tam Giang
Đánh dây xà tích cho nàng chơi xuân.
Khen ai tròn áo tứ thân
Mịn quần lĩnh tía, chùng khăn lụa sồi.
Khen ai tóc thẳng đường ngôi,
Ấm hơi trầu quế, thơm mùi hương nhu.
Khen ai áo kép, quần hồ
Hội làng mê mải sớm trưa đi về.
Khen ai e ấp tình quê
Bút hoa chưa thảo, gương thề còn nguyên.
Những ai Từ Thức gặp tiên
Những ai cô Tấm ấm duyên phượng hài.
Hội làng nô nức gái trai
Mong đêm quên sáng cho ngày dài xuân.
Đường thôn, hoa bưởi trắng ngần
Hoa xoan tím nhạt vân vân rụng đều.
Làng quê dìu dịu sương chiều
Tưởng đâu khói pháo hạ nêu hôm nào.
Cỏ non sườn núi phơi màu
Lúa đồng con gái rì rào lá tơ.
Hội xuân gió loạn đuôi cờ
Làng xa, đêm vắng, nhặt thưa trống chèo.
Hội làng đèn đuốc như sao,
Đêm chèo, tiếng trống giáo đầu nổi lên.
Mặt hoa, quạt bướm che nghiêng
Bước ra cô nữ làm duyên đưa tình.
Cùng trong chiếc chiếu giữa đình
Mà bao nhiêu cảnh, nhiêu tình bầy ra.
Đương ngục thất hóa vườn hoa,
Buồng the, trướng gấm hóa ra chiến trường.
Lầu Ngưng Bích, điện Trang Vương
Gốc đa rậm rạp, con đường cheo leo.
Mười lăm năm của cô Kiều
Xảy ra trong một buổi chiều mà thôi.
Một đêm là cả cuộc đời,
Ba tên áo nẹp là mười đạo binh.
Quạt che là bức tường thành
Một đi: muôn dặm trường đình tiễn nhau.
Đưa ngang vạt áo: rơi châu,
Giơ roi: lên ngựa, cúi đầu: chiêm bao.
Thiếu chi thục nữ, anh hào
Truyện hay, tích lạ tóm vào một chương.
Người xem khi giận khi thương,
Khi yêu, khi ghét, khi mừng, khi vui.
Suy va muôn việc ở đời
Rõ ràng như tấm gương soi, bóng lồng.
Giận thằng bán rượu Lý Thông
Tham mồi phú quý, cướp công bạn hiền.
Giận vua Trang dạ đảo điên
Giết người nho sĩ, ép duyên má đào.
Ghét phường Lư Kỷ quyền cao
Chẳng chăm việc nước, chỉ mưu hại người.
Ghét con mụ Tú già đời
Buôn người trinh tiết, kiếm lời mà ăn.
Khinh đồ mặt nhọ Sở Khanh,
Mảnh tiên Tích Việt chối quanh được nào
Khinh tên bố vợ họ Hầu
Hối hôn con gái, ra màu bạc đen.
Thương nàng Thị Kính oan khiên
Đã nương cửa Phật chưa yên tội đời.
Thương Kiều tài sắc vẹn đôi,
Chuộc cha, mười mấy năm trời gian truân.
Hỷ Đồng khen ở có nhân,
Giữa đường đổi áo, liều thân cứu thầy.
Châu Long khen giữ lòng ngay,
Xa chồng mà chẳng đơn sai cùng chồng.
Mừng người thờ mẹ có công,
Chàng đi sứ sự mười đông lại về.
Mừng người lặn lội sơn khê,
Thần thương, hổ cứu, vẹn bề thất gia.
Vui sao xum họp một nhà,
Điềm lành mai lại nở hoa hai lần.
Vui sao một tiếng đàn thần,
Giặc mười tám nước lui quân chịu hàng.
Hội đông, đông chật đình làng,
Đêm càng khuya khoắt, tình càng thiết tha.
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiếng Trống Đêm Xuân” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Nghĩ truyện trần gian cũng nực cười!
Giời nào hơn vợ, vợ hơn giời?
Khôn đến mẹ mày là có một,
Khéo như con tạo cũng thời hai.
Giời dẫu yêu vì, nhưng có phận,
Vợ mà vụng dại, đếch ăn ai.
Cớ sao vợ lại hơn giời nhỉ?
Vợ chỉ hơn giời có cái trai!