Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 09/02/2026

Thôi thôi,chớ rót thêm
Để ta uống ánh trăng đêm cùng rừng

Trăng rừng - Nguyễn Đình Ảnh

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 09/02/2026

Nguyễn Trãi với tập thơ Ức Trai thi tập – Tập thơ chữ Hán đặc sắc

Tập thơ Ức trai thi tập là một trong những tập thơ chữ Hán đặc sắc của nhà thơ, nhà văn Nguyễn Trãi. Tập thơ gồm 105 bài thơ, trong đó có 17 bài tồn nghi. Đa số các bài thơ trong tập thơ Ức trai thi tập đều thuộc thể thơ thất ngôn bát cú, thất ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn chỉ có 2 bài theo thể trường thiên là “Côn Sơn ca” và “Đề Hoàng ngự sử Mai tuyết hiên”. Hãy cùng phongnguyet.info theo dõi bài viết này ngay bây giờ nhé các bạn!

Nội Dung

題盧氏家譜
積慶原來自有基,
畜宏發鉅可先知。
詩書浚澤芳逾遠,
忠孝傳家訓永貽。
水木必從原本始,
黃金何用子孫遺。
焚香一讀公家譜,
肅肅令人起敬思。

Đề Lư thị gia phả
Tích khánh nguyên lai tự hữu ky (cơ),
Súc hoành phát cự khả tiên tri.
Thi thư tuấn trạch phương du viễn,
Trung hiếu truyền gia huấn vĩnh di.
Thuỷ mộc tất tòng nguyên bản thỉ,
Hoàng kim hà dụng tử tôn di.
Phần hương nhất độc công gia phổ,
Túc túc linh nhân khởi kính ti (tư).

Dịch nghĩa
Giữ được phước trước nay vẫn có nguồn gốc, nguyên do
Phước dày lớn phát ra có thể đoán trước được
Nền thì thư thấm nhuần, hương thơm vượt xa
Sự trung hiếu gia truyền còn lại mãi mãi
Nước và cây hẳn phải từ cội nguồn đầu tiên
Bạc vàng lưu lại cho con cháu để làm gì?
Khi đốt hương đọc gia phổ của ngài
Khiến lòng cung kính của con người (tôi) khởi dậy.

藍關懷古
行盡千山與萬山,
蒴風吹起滿藍關。
君王曾此思忠諫,
瘴海遙觀匹馬還。

Lam Quan hoài cổ
Hành tận thiên sơn dữ vạn sơn,
Sóc phong suy khởi mãn Lam Quan.
Quân vương tằng thử tư trung gián,
Chướng hải dao quan thất mã hoàn.

Dịch nghĩa
Đi mãi tận nghìn non vạn núi
Ngọn núi bắc nổi lên khắp ải Lam Quan
Vì vua thời ấy chẳng nghe lời can gián của kẻ trung
Từng có cảnh con ngựa không người cưỡi trở về từ quan ải xa và vùng biển độc địa.

贈孔顏孟三氏子孫教授太平
人生十慮九常乖,
盛世誰知有棄才。
坡老昔曾儋耳去,
長庚亦向夜郎來。
文章自古多為累,
詩酒從今且放懷。
會待金雞開赦日,
五雲深處睹蓬萊。

Tặng Khổng, Nhan, Mạnh tam thị tử tôn giáo thụ Thái Bình
Nhân sinh thập lự cửu thường quai,
Thịnh thế thuỳ tri hữu khí tài.
Pha lão tích tằng Đam Nhĩ khứ,
Trường Canh diệc hướng Dạ Lang lai.
Văn chương tự cổ đa vi luỵ,
Thi tửu tòng kim thả phóng hoài.
Hội đãi kim kê khai xá nhật,
Ngũ vân thâm xứ đổ Bồng Lai.

Dịch nghĩa
Sinh ra ở đời, tính mười điều thường sai đến chín
Buổi thịnh ai biết được chuyện bỏ sót (quên) kẻ tài năng
Pha lão xưa từng đi đày tại Đam Nhĩ
Trường Canh cũng đã phải đến vùng Dạ Lang
Từ xưa văn chương vốn gây nhiều hệ luỵ
Nay ta lại càng trở lại với thơ rượu
Chờ mong ngày mở hội đại xá kim kê
Tại xứ ngũ vân xa thẳm thấy cảnh Bồng Lai

Khổng Tử, Nhan Uyên và Mạnh Tử, ba bậc thánh hiền của đạo Nho Trung Quốc.

贈孔顏孟三氏子孫教授太平
人生十慮九常乖,
盛世誰知有棄才。
坡老昔曾儋耳去,
長庚亦向夜郎來。
文章自古多為累,
詩酒從今且放懷。
會待金雞開赦日,
五雲深處睹蓬萊。

Tặng Khổng, Nhan, Mạnh tam thị tử tôn giáo thụ Thái Bình
Nhân sinh thập lự cửu thường quai,
Thịnh thế thuỳ tri hữu khí tài.
Pha lão tích tằng Đam Nhĩ khứ,
Trường Canh diệc hướng Dạ Lang lai.
Văn chương tự cổ đa vi luỵ,
Thi tửu tòng kim thả phóng hoài.
Hội đãi kim kê khai xá nhật,
Ngũ vân thâm xứ đổ Bồng Lai.

Dịch nghĩa
Sinh ra ở đời, tính mười điều thường sai đến chín
Buổi thịnh ai biết được chuyện bỏ sót (quên) kẻ tài năng
Pha lão xưa từng đi đày tại Đam Nhĩ
Trường Canh cũng đã phải đến vùng Dạ Lang
Từ xưa văn chương vốn gây nhiều hệ luỵ
Nay ta lại càng trở lại với thơ rượu
Chờ mong ngày mở hội đại xá kim kê
Tại xứ ngũ vân xa thẳm thấy cảnh Bồng Lai

Khổng Tử, Nhan Uyên và Mạnh Tử, ba bậc thánh hiền của đạo Nho Trung Quốc.

聽雨
寂寞幽齋裏,
終宵聽雨聲。
蕭騷驚客枕,
點滴數殘更。
隔竹敲窗密,
和鐘入夢清。
吟餘渾不寐,
斷續到天明。

Thính vũ
Tịch mịch u trai lý,
Chung tiêu thính vũ thanh.
Tiêu hao kinh khách chẩm!
Điểm trích sổ tàn canh.
Cách trúc xao song mật,
Hoà chung nhập mộng thanh.
Ngâm dư hồn bất mị,
Đoạn tục đáo thiên minh.

Dịch nghĩa
Vắng vẻ trong phòng tối tăm,
Suốt đêm nghe tiếng trời mưa.
Tiếng não nùng làm kinh động gối khách,
Giọt thánh thót suốt mấy canh tàn.
Cách bụi trúc tiếng khua nhặt vào cửa sổ,
Lẫn tiếng chuông vẳng vào giấc mơ nhẹ nhàng.
Ngâm rồi vẫn không ngủ được,
Nghe đứt nối cho đến trời bình minh.

贈友人
貧病余憐汝,
疏狂汝似余。
同為千里客,
俱讀數行書。
瓠落知何用,
栖遲諒有餘。
他年淽溪約,
短笠苛春鋤。

Tặng hữu nhân
Bần, bệnh dư liên nhữ,
Sơ cuồng, nhữ tự dư.
Ðồng vi thiên lý khách,
Câu độc sổ hàng thư.
Hồ lạc tri hà dụng,
Thê trì lượng hữu dư.
Tha niên Nhị (Nhuỵ) Khê ước,
Ðoản lạp hạ xuân sừ.

Dịch nghĩa
Tôi thương anh nghèo mà có bệnh,
Và anh cũng giống tôi tính ngang tàng.
Cũng là khách ngàn dặm như nhau,
Và cũng đã từng đọc mấy hàng chữ sách.
Hai ta như quả bầu rỗng biết làm được gì đây
Nhưng rong chơi thì lại có thừa
Chúng ta đã hẹn nhau nơi Nhị Khê này,
Cùng đội nón cùng bừa buổi xuân sang.

村舍秋砧
滿江何處響東丁,
夜月偏驚久客情。
一種蕭關征婦怨,
總將離恨入秋聲。

Thôn xá thu châm
Mãn giang hà xứ hưởng đông đinh,
Dạ nguyệt thiên kinh cửu khách tình.
Nhất chủng Tiêu quan chinh phụ oán,
Tổng tương ly hận nhập thu thanh.

Dịch nghĩa
Từ đâu vẳng đến khắp sông tiếng nện thình thình ?
Trong đêm qua làm kinh động lòng khách trú lâu ngày ở đây
(Như) một nỗi ta thán của người chinh phụ có chồng đang ở chốn Tiêu quan
Cả một niềm ly hận như thấm vào tiếng thu.

亂後感作
神州一自起干戈,
萬姓嗷嗷可奈何。
子美孤忠唐日月,
伯仁雙淚晉山河。
年來變故侵人老,
秋越他鄉感客多。
卅載虛名安用處,
回頭萬事付南柯。

Loạn hậu cảm tác
Thần châu nhất tự khởi can qua,
Vạn tính ngao ngao khả nại hà.
Tử Mỹ cô trung Đường nhật nguyệt,
Bá Nhân song lệ Tấn sơn hà.
Niên lai biến cố xâm nhân lão,
Thu việt tha hương cảm khách đa.
Tạp tải hư danh an dụng xứ,
Hồi đầu vạn sự phó Nam Kha.

Dịch nghĩa
Từ khi xẩy ra chiến tranh trên đất tổ (Thần châu)
Muôn dân rên xiết, chẳng biết làm sao được
Tử Mỹ giữ lòng trung một mình với nhà Đường qua ngày tháng
Bá Nhân buồn cho sơn hà nhà Tấn
Mấy năm lại đây biến cố khiến cho người chóng già hơn
Trải qua mùa thu nơi đất khách khá nhiều cảm xúc
Ba chục năm hư danh có dùng được gì?
Quay đầu lại, vạn sự phó cho giấc mộng Nam Kha

寄舅易齋陳公
兵餘親戚半離零,
萬死殘軀偶一生。
往事空成槐國夢,
別懷誰寫渭楊情。
不來自擬同王式,
避亂終當學管寧。
欲問相思愁別處,
孤齋風雨夜三更。

Ký cữu Dịch Trai Trần Công
Binh dư thân thích bán ly linh,
Vạn tử tàn khu ngẫu nhất sinh.
Vãng sự không thành Hoè quốc mộng,
Biệt hoài thuỳ tả Vị dương tình.
Bất lai tự nghĩ đồng Vương Thức,
Tỵ loạn chung đương học Quản Ninh.
Dục vấn tương tư sầu biệt xứ,
Cô trai phong vũ dạ tam canh.

Dịch nghĩa
Sau chiến tranh bà con bị điêu linh hết phân nửa
Cả vạn lần suýt chết, may còn thân này sống sót
Việc xưa cũ thành như giấc mộng xứ Hoè
Xa nhau thương nhớ, ai tả được mối tình Vị Dương?
Không đến được, tưởng cũng giống như Vương Thức
Chung qui, nên bắt chước Quản Ninh đi tị loạn
Muốn tự hỏi lại mối sầu tương tư của mình
Trong lòng cô quạnh, (bên ngoài) mưa gió suốt ba canh.

清明
一從淪洛他鄉去,
屈指清明幾度過。
千里墳塋違拜掃,
十年親舊盡消磨。
乍晴天氣模稜雨,
過半春光廝句花。
聊把一杯還自彊,
莫教日日苦思家。

Thanh minh
Nhất tòng luân lạc tha hương khứ,
Khuất chỉ thanh minh kỷ độ qua.
Thiên lý phần doanh vi bái tảo,
Thập niên thân cựu tẫn tiêu ma.
Sạ tình thiên khí mô lăng vũ,
Quá bán xuân quang tê cú hoa.
Liêu bả nhất bôi hoàn tự cuỡng,
Mạc giao nhật nhật khổ tư gia.

Dịch nghĩa
Từ khi lưu lạc quê người đến nay,
Bấm đốt ngón tay tính ra tiết thanh minh đã mấy lần rồi.
Xa nhà nghìn dặm không săn sóc phần mộ tổ tiên được,
Mười năm qua bà con thân thích đã tiêu tán hết.
Tạnh cơn mưa mây, trời chợt sáng,
Hoa đồ mi đã quá nửa chừng xuân.
Hãy cầm lấy chén rượu mà gượng uống,
Ðừng để ngày ngày phải khổ vì nỗi nhớ nhà.

Tiết thanh minh vào tháng ba âm lịch, dân chúng thường đi tảo mộ. Truyện Kiều: “Thanh minh trong tiết tháng ba, Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.”

記友
半生世路嘆屯邅,
萬事惟應付老天。
寸舌但存空自信,
一寒如故亦堪憐。
光陰焂忽時難再,
客舍凄涼夜似年。
十載讀書貧到骨,
盤惟苜蓿坐無氈。

Ký hữu (I)
Bình sinh thế lộ thán truân chiên,
Vạn sự duy ưng phó lão thiên.
Thốn thiệt đãn tồn không tự tín,
Nhất hàn như cố diệc kham liên.
Quang âm thúc hốt thời nan tái,
Khách xá thê lương dạ tự niên.
Thập tải độc thư bần đáo cốt,
Bàn duy mục túc, toạ vô chiên.

Dịch nghĩa
Bình sinh đường đời nhiều vất vả quá thể
Vạn việc chỉ nên phó cho trời già
Tấc lưỡi hãy còn, tưởng cũng tự tin được
Cứ một cảnh nghèo như cũ thật đáng thương
Ngày tháng (sáng tối) đi qua vùn vụt khó mà trở lại
Quán khách lạnh lùng, đêm dài như cả một năm
Mười năm đọc sách (học hành) mà nghèo đến tận xương
Trên mâm cơm chỉ có rau mục túc, chỗ ngồi chẳng có chiếu.

秋夜客感
旅舍蕭蕭席作門,
微吟袖手過黃昏。
秋風落葉羈情思,
夜雨青燈客夢魂。
亂後逢人非夙昔,
愁中送目寓乾坤。
到頭萬事皆虛幻,
休論凡亡與楚存。

Thu dạ khách cảm (I)
Lữ xá tiêu tiêu tịch tác môn,
Vi ngâm tụ thủ quá hoàng hôn.
Thu phong lạc diệp ki tình tứ,
Dạ vũ thanh đăng khách mộng hồn.
Loạn hậu phùng nhân phi túc tích,
Sầu trung tống mục ngụ càn khôn.
Ðáo đầu vạn sự giai hư huyễn,
Hưu luận Phàm vong dữ Sở tồn.

Dịch nghĩa
Quán khách tiêu điều treo chiếu làm cửa
Ủ tay vào áo ngâm nga khẽ giọng trong buổi hoàng hôn
Lá rụng trong gió thu gợi tình tứ
Đêm mưa ánh đèn leo lét khiến khách thả hồn vào mộng
Sau loạn chẳng ai là quen cũ
Trong cảnh sầu gửi tầm hồn vào trời đất
Chung quy muôn việc đều là hư ảo cả
Thôi chớ bàn chuyện Phàm mất với Sở còn làm gì.

夏日漫成
傳家舊業只青氈,
離亂如今命苟全。
浮世百年真似夢,
人生萬事總關天。
一壼白酒消塵慮,
半榻清風足午眠。
惟有故山心未斷,
何時結屋向梅邊。

Hạ nhật mạn thành (I)
Truyền gia cựu nghiệp chỉ thanh chiên,
Ly loạn như kim mệnh cẩu tuyền.
Phù thế bách niên chân tự mộng,
Nhân sinh vạn sự tổng quan thiên.
Nhất hồ bạch tửu tiêu trần lự,
Bán tháp thanh phong túc ngọ miên.
Duy hữu cố sơn tâm vị đoạn,
Hà thì kết ốc hướng mai biên.

Dịch nghĩa
Sản nghiệp cũ nhà truyền lại chỉ có tấm chiên xanh
Ly loạn mà thân này tạm được toàn vẹn
Cuộc đời trăm năm bềnh bồng như giấc mộng
Muôn việc ở đời đều do lòng trời
Một bầu rượu trắng đủ tiêu niềm tục luỵ
Nửa giường gió mát cũng đủ để ngủ trưa
Chí có núi quê là lòng luôn nhớ không dứt
Bao giờ mới được (về) cất nhà bên gốc mai?

和新齋韻
風流郡守文章伯,
喬木能憐我故家。
信美江山詩易就,
無情歲月眼將花。
干戈十載親朋少,
宇宙千年變故多。
客舍香塵春晝永,
騰騰清夢繞煙波。

Hoạ Tân Trai vận
Phong lưu quận thú văn chương bá,
Kiều mộc năng liên ngã cố gia.
Tín mỹ giang sơn thi dị tựu,
Vô tình tuế nguyệt nhãn tương hoa.
Can qua thập tải thân bằng thiểu,
Vũ trụ thiên niên biến cố đa.
Khách xá hương trần xuân trú vĩnh,
Đằng đằng thanh mộng nhiễu yên ba.

Dịch nghĩa
Quận thú là người phong lưu thuộc hạng đàn anh trong văn chương
Cây cổ thụ (cây cao) như ngài khiến tôi nhớ đến nhà (gia đình) tôi
Non sông rõ ràng đẹp khiến nguồn thơ dễ đến
Năm tháng qua vô tình mắt sắp lòa
Sau mươi năm loạn ít bạn bè còn lại
Nghìn năm nhiều biến cố xảy ra trong vũ trụ
Bụi (hồng) thơm có mãi nơi quán khách mùa xuân
Mộng nhẹ cứ lân la quanh chỗ ẩn dật (khói và sóng).

歸昆山舟中作
十年飄轉嘆蓬萍,
歸思搖搖日似旌。
幾托夢魂尋故里,
空將血淚洗先塋。
兵餘斤斧嗟難禁,
客裡江山只此情。
鬱鬱寸懷無奈處,
船窗推枕到天明。

Quy Côn Sơn chu trung tác
Thập niên phiêu chuyển thán bồng bình,
Quy tứ dao dao nhật tự tinh.
Kỷ thác mộng hồn tầm cố lý,
Không tương quyết lệ tẩy tiên doanh.
Binh dư cân phủ ta nan cấm,
Khách lý giang sơn chỉ thử tình.
Uất uất thốn hoài vô nại xứ,
Thuyền song thôi chẩm đáo thiên minh.

Dịch nghĩa
Mười năm phiêu dạt như cỏ bồng cánh bèo
Ý muốn trở về ngày nào cũng nao nao (như cờ dựng trong trí)
Bao lần gửi hồn trong mộng về làng cũ
Mang bằng tưởng tượng huyết lệ về tẩy mộ tổ tiên
Than ôi, sau loạn lạc làm sao cấm cản được vụ búa rìu?
Trong cảnh khách này chỉ có mối tình ấy với giang sơn
Tấc lòng u uất thật khó xử
Song cửa thuyền lay gối mãi đến sáng trời.

亂後到崑山感作
一別家山恰十年,
歸來松匊半翛然。
林泉有約那堪負,
塵土低頭只自憐。
鄕里纔過如夢到,
干戈未息幸身全。
何時結屋雲峰下,
汲澗烹茶枕石眠。

Loạn hậu đáo Côn Sơn cảm tác
Nhất biệt gia sơn kháp thập niên,
Quy lai tùng cúc bán tiêu nhiên.
Lâm tuyền hữu ước na kham phụ,
Trần thổ đê đầu chỉ tự liên.
Hương lí tài qua như mộng đáo,
Can qua vị tức hạnh thân tuyền (toàn).
Hà thời kết ốc vân phong hạ,
Cấp giản phanh trà chẩm thạch miên.

Dịch nghĩa
Từ giã quê hương vừa đúng mười năm
Nay trở về, tùng cúc một nửa đã tiêu sơ
Đã hẹn với rừng suối mà sao nỡ phụ
Trong cát bụi cúi đầu tự thương mình
Vừa qua làng, tưởng như chiêm bao
Chiến tranh chưa dứt, may được toàn thân
Bao giờ được làm nhà dưới núi mây
Múc nước suối nấu trà, gối lên đá mà ngủ.

關海
樁木重重海浪前,
沉江鐵鎖亦徒然。
覆舟始信民猶水,
恃險難憑命在天。
禍福有媒非一日,
英雄遺恨幾千年。
乾坤今古無窮意,
卻在滄浪遠樹煙。

Quan hải
Thung mộc trùng trùng hải lãng tiền,
Trầm giang thiết toả diệc đồ nhiên.
Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ,
Thị hiểm nan bằng mệnh tại thiên.
Hoạ phúc hữu môi phi nhất nhật,
Anh hùng di hận kỉ thiên niên.
Kiền khôn kim cổ vô cùng y,
Khước tại Thương Lang viễn thụ yên.

Dịch nghĩa
Cọc gỗ lớp lớp trồng trước sóng biển
Xích sắt cũng được trầm dưới nước để phong toả như thế
Thuyền có bị lật mới biết rằng dân chẳng khác gì nước
Cậy vào địa thế hiểm trở cũng khó bằng mệnh trời
Họa phúc đều có duyên do, đâu phải chỉ một ngày
Anh hùng để lại mối hận nghìn năm
Xưa nay ý trời đất thì vô cùng tận
Lui về chốn cây cỏ mây trời ở đất Thương Lang xa xôi.

林港夜泊
港口聽潮暫繫舠,
韽韽隔岸響蒲牢。
船窗客夜三更雨,
海曲秋風十丈濤。
膜外虛名身是幻,
夢中浮俗事堪拋。
一生氣習渾如昨,
不為羈愁損舊豪。

Lâm cảng dạ bạc
Cảng khẩu thính triều tạm hệ đao,
Am am cách ngạn hưởng bồ lao.
Thuyền song khách dạ tam canh vũ,
Hải khúc thu phong thập trượng đào.
Mạc ngoại hư danh thân thị huyễn,
Mộng trung phù tục sự kham phao.
Nhất sinh khí tập hồn như tạc,
Bất vị ky sầu tổn cựu hào.

Dịch nghĩa
Đến cửa khẩu nghe thấy triều tạm buộc thuyền con
Văng vẳng bên kia bờ nghe tiếng chuông
Bên cửa thuyền khách mưa rơi suốt ba canh
Trong vịnh biển gió thu thổi dâng sóng lên cao mười trượng
Danh hảo bỏ ra ngoài, thân này cũng là ảo
Đời phù dung tục lụy trong giấc mộng đáng bỏ đi
Một đời vẫn giữ quen cái nết ngày trước
Chẳng phải vì mối sầu xa quê hương mà giảm chí khí cũ.

神符海口
故國歸心落雁邊,
秋風一葉海門船。
鯨噴浪吼雷南北,
槊擁山連玉後前。
天地多情恢巨浸,
勳名此會想當年。
日斜倚棹滄茫立,
冉冉寒江起暮煙。

Thần Phù hải khẩu
Cố quốc quy tâm lạc nhạn biên,
Thu phong nhất diệp hải môn thuyền.
Kình phun lãng hống lôi nam bắc,
Sóc ủng sơn liên ngọc hậu tiền.
Thiên địa đa tình khôi cự tẩm,
Huân danh thử hội tưởng đương niên.
Nhật tà ỷ trạo thương mang lập,
Nhiễm nhiễm hàn giang khởi mộ yên.

Dịch nghĩa
Theo cánh nhạn hướng lòng về quê cũ
Chiếc thuyền lan ở cửa biển như chiếc lá trong gió thu
Sóng tung như cá kình, sấm dậy ở phía nam cũng như phía bắc
Núi liên tiếp như giáo ngọc dựng trước lẫn sau
Trời đất đã cố tình mở ra vịnh lớn
Công danh gặp hội nhớ lại năm nào
Chiều tà dựa vào cột chèo nhìn cảnh bát ngát
Dòng sông lạnh mênh mông trong khói mù.

海口夜泊有感
一別江湖數十年,
海門今日繫吟船。
波心浩渺滄洲月,
樹影參差浦漵煙。
往事難尋時易過,
國恩未報老堪憐。
平生獨抱先憂念,
坐擁寒衾夜不眠。

Hải khẩu dạ bạc hữu cảm (I)
Nhất biệt giang hồ sổ thập niên,
Hải môn kim nhật hệ ngâm thuyền.
Ba tâm hạo diểu thương châu nguyệt
Thụ ảnh sâm si phố tự yên.
Vãng sự nan tầm thời dị quá.
Quốc ân vị báo lão kham liên.
Bình sinh độc bão tiên ưu niệm,
Toạ ủng hàn khâm dạ bất miên.

Dịch nghĩa
Từ ra đi lưu lạc giang hồ đã mấy mươi năm
Tối nay buộc thuyền thơ nơi cửa biển
Đáy nước mênh mang, trăng chiếu trên bãi lạnh
Hình dáng cây cối lô nhô, khói phủ trên bến
Khó tìm nhớ lại việc xưa, thời gian trôi quá dễ
Tự thương xót mình đã già mà ơn nước chưa đền
Bình sinh một mình ôm cái chí lo truớc hưởng sau
Ngồi cuốn chăn lạnh thức suốt đêm.

龍岱岩
去年虎穴我曾窺,
龍岱今觀石窟奇。
鰲負出山山有洞,
鯨遊塞海海為池。
壼中日月天難志,
世上英雄此一時。
黎范風流嗟漸遠,
青苔半蝕璧間詩。

Long Đại nham
Khứ niên hổ huyệt ngã tằng khuy,
Long Đại kim quan thạch quật kỳ.
Ngao phụ xuất sơn, sơn hữu động,
Kình du tắc hải, hải vi trì.
Hồ trung nhật nguyệt thiên nan lão,
Thế thượng anh hùng thử nhất thì.
Lê Phạm phong lưu ta tiệm viễn,
Thanh đài bán thực bích gian thi.

Dịch nghĩa
Năm trước ta đã từng xem hang cọp
Nay lại đến xem động Long Đại, một động núi lạ
Con ngao đội núi lên thành động
Cá kình bơi lấp biển thành ao
Trong bầu nhật nguyệt trời khó già
Anh hùng trên đời thì chỉ là một thuở
Nếp sống phong lưu của hai họ Lê và Phạm than ôi cũng xa dần
Thơ trên vách đá cũng đã bị rêu xanh gấm nhậm rồi.

Hi vọng với phần thơ của tập thơ Ức trai thi tập Nguyễn Trãi sẽ mang đến cho độc giả yêu thơ những phút giây thư giãn thoải mái nhất. Phần thơ gắn liền với một phần cuộc đời của nhà thơ Nguyễn Trãi. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem tiếp: Nguyễn Trãi với tập thơ Ức Trai thi tập – Tập thơ chữ Hán đặc sắc P1

NHỚ MÀU HOA NẮNG THÁNG BA

Ai có về nhớ lại một mùa hoa
Mùa mộc miên cháy đỏ triền đê ấy
Tháng năm qua mùa hoa kia vẫn vậy
Mà người đi biền biệt mãi phương nào…

Chiều rơi buồn theo ngọn gió chênh chao
Ai còn đứng nhìn mộc miên đỏ nắng
Khép tâm tư trong nỗi buồn sâu lắng
Thương thật nhiều màu hoa đỏ tháng ba !

Ai có còn nhớ tới một mùa hoa
Khi xuân đã trôi về ngày tháng cuối
Còn lại gì trong nỗi buồn tiếc nuối
Cánh hoa tàn rơi rụng xuống niềm đau.

Mộc miên ơi ! Xin hẹn đến mùa sau
Khi cái rét nàng Bân còn đâu đó
Tình yêu đến trong đêm trăng sáng tỏ
Đẹp nào bằng mùa hoa nắng tháng ba …

 Ngọc Bùi

Kính gửi mẹ

Kính gửi mẹ

Tác giả: Ý Nhi

Con đã đi rất xa rồi
Ngoảnh nhìn lại vẫn gặp ánh đèn thành phố

Sau cánh rừng, sau cù lao, biển cả
Một ánh đèn sáng đến nơi con
Và lòng con yêu mến, xót thương hơn
Khi con nghĩ đến cuộc đời của mẹ
Khi con nhớ đến căn nhà nhỏ bé
Mẹ một mình đang dõi theo con

Giữa bao nhiêu mưa nắng đời thường
Đã có lúc lòng con hờ hững
Thấy hạnh phúc của riêng mình quá lớn
Ngỡ chỉ mình đau đớn xót xa thôi

Giữa bao nhiêu năm tháng ngược xuôi
Đã có lúc lòng con đơn bạc
Quên có những điều tưởng không sao quên được
Như người no quên cơn đói của chính mình

Sao đêm nay se thắt cả lòng con
Khi con gặp ánh đèn thành phố
Nơi mẹ sống, mẹ vui buồn, sướng khổ
Chỉ một mình tóc cứ bạc thêm ra

Sao đêm nay khi đã đi xa
Lòng con bỗng bồn chồn quay trở lại
Bên đời mẹ nhọc nhằn dầu dãi
Nỗi mất còn thăm thẳm trong tim

Đời mẹ như bến vắng bên sông
Nơi đón nhận những con thuyền tránh gió
Như cây tự quên mình trong quả
Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây
Như trời xanh nhẫn nại sau mây
Con đường nhỏ dẫn về bao tổ ấm

Con muốn có lời gì đằm thắm
Ru tuổi già của mẹ tháng năm nay.

Đà Nẵng – Hà Nội, 11-1978

Giấc mơ xanh

Giấc mơ xanh

Tác giả: Nguyễn Mỹ

“Lẻ loi như cụm núi Sầm
Thản nhiên như mặt nước đầm Ô Loan”
(Ca dao Phú Yên)

Giấc mơ xanh còn xanh mãi của tôi
Là Ô Loan đầm nước trong ngời
Tôi như con sóng nhoài trên biển
Mẹ gọi về đây nghỉ chút thôi

Mẹ đặt đầu tôi trên lưỡi cát
Chắn ngang biển lớn đến tìm tôi
Ru tôi mẹ hát bài dương liễu
Rắc ước mơ vào trong sóng khơi

Cha già như bóng núi trầm ngâm
Như dáng trầm tư cụm núi Sầm
Rêu xanh như thể chưa hề chứa
Dáng dấp đời xuân ngọn sóng thầm

Giấc mơ xanh còn xanh mãi của tôi
Là Ô Loan, đầm mẹ sáng ngời
Con đi, mẹ nhé, triều đang gọi
Nâng giấc mơ lên tới đỉnh trời.

1966
Viết tại xưởng phấn Nguyễn Diên bên hồ Trúc Bạch – Hà Nội

Top 25 Bài thơ hay viết về những ngày đầu đông

Top 25 Bài thơ hay viết về những ngày đầu đông

Đông đến mang cho con người biết bao cảm xúc. Đó là lúc cái lạnh khẽ khàng len lỏi qua từng con phố, lùa vào cổ áo người đi đường. Đôi lứa nắm tay nhau, những cái ôm chặt hơn trên từng con phố. Đó là lúc lòng người dạt dào một thứ tình cảm khó tả. Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ ấm trai tim ai đó. Hãy yêu để gió bớt thổi, mưa bớt rơi và tâm hồn bớt đơn côi. Buổi sáng, dậy thật sớm để hít hà cái không khí trong lành mà bấy lâu nay không có, nhâm nhi tách cà phê nhìn ra phố, đọc một quyển truyện, nghe một bản nhạc buồn và để chế độ bật lại. Cứ như thế, cảm giác như cả lồng ngực đã bắt đầu chuẩn bị cho một mùa đông dài nữa. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết về những ngày đầu đông.

Bài thơ: KHẮC GIAO MÙA – Đoàn Thịnh

KHẮC GIAO MÙA
Thơ Đoàn Thịnh

Thu cứ chùng chình còn đó
Bịn rịn chẳng thể nỡ rời
Mà mùa đông thì đã chạm
Trước khoảng hai mùa yêu ơi

Bao nét mềm thu chưa cũ
Thềm riêng mặt mịn nắng vàng
Thơm vô chừng mà chưa đủ
Cũng nhường mùa mới đông sang .

Áo mỏng cất vào miền đợi
Nồng nàn áp sát nhau hơn
Đông để phả cùng nhau ấm
Mà tan tiêu những giận hờn .

Sương sẽ thật mau , thật lạnh
Đông ru đất ngủ êm lành
Ấp iu mầm non nụ chúm
Để rộ mùa xanh thêm xanh .

Một khắc hai mùa chuyển dạ
Sinh tròn trịa những long lanh
Dịu dàng cùng nâng chăm chút
Thật hiền tay em tay anh .
2-12-2018
ĐT

Bài thơ: BẤC CHƯA VỀ – Nguyễn Hưng


BẤC CHƯA VỀ
Thơ Nguyễn Hưng

Mùa đông hỡi sao không về giá rét
Hay là thu còn vét những lá vàng ?
Để hồn ta ngơ ngẩn mãi đi hoang
Thương chiếc áo ngày sang mùa vẫn đợi.

Xa lâu rồi mà ngỡ như vừa mới
Tình bay đi chấp chới lúc đông về
Đường đôi ngả cơn gió lạnh tái tê
Ta quay quắt cơn mê đời từ đó.

Vẫn chiều chiều khi dương tà chạm ngõ
Cánh mở toang ta ngỏ đợi bấc tràn
Dẫu biết rằng giấc mộng đã vụt tan
Nhưng dư hương đâu tàn trong thoáng chốc.

Chắc ở đời riêng mình ta kẻ ngốc
Mãi lang thang đoạn dốc một cuộc tình
Vẫn ấp iu một chiếc áo đinh ninh
Ngỡ mùa đông mang hình hài xưa cũ.

Bấc chưa về con phố quen ủ rũ
Cơn nắng oi ai rủ những ấm nồng
Tháng mười hai mùa chuyển đã vào đông
Sao giá bấc vẫn không về gõ cửa ?

Nguyễn Hưng 02/12/2018

Bài thơ: TẢN MẠN BÊN HỒ GƯƠM CHỚM ĐÔNG – Phan Thu Hà

TẢN MẠN BÊN HỒ GƯƠM CHỚM ĐÔNG
Thơ Phan Thu Hà

Mùa đông lại về
Chạm vào nỗi nhớ
Sương giăng bồng bềnh
Nhẹ như hơi thở

Ướt mềm vạt cỏ
Em choàng khăn xinh
Co ro sẻ nhỏ
Ngủ trong cánh mình

Tháp Rùa im lặng
Ngàn đời suy tư
Nỗi niềm thế kỷ
Cuộc người phù hư

Cầu in dấu hỏi
Còn không cụ rùa?
Ngọc sơn cổ tự
Thêm lần già nua

Cô đơn tháp bút
Viết vào khói sương
Nhạt nhòa nét mực
Dòng trôi miên trường

Người như chiếc bóng
Bên hồ trầm ngâm
Buồn hay tiếc nuối
Mùa qua thăng trầm

Ô kìa! sót lại
Trên cây lộc vừng
Đôi chùm hoa đỏ
Bất ngờ…rưng rưng….
Phan Thu Hà

Bài thơ: HẠNH PHÚC NGỌT – Hoa Diên Vỹ


HẠNH PHÚC NGỌT
Thơ Hoa Diên Vỹ

Thấy bồi hồi thương lắm tháng mười hai
Mùa hoa cải làm tim yêu mê mệt.
Cơn gió lạnh ướp tình thêm da diết
Xích lại nhau trong những chiếc ôm dài.

Theo anh về nghe nắng gọi ban mai
Sân nhà vắng ríu ran bầy chim sẻ.
Tay vừa hái mọng căng đôi chùm khế
Chờ người đem muối hạt đến ăn cùng.

Mẹ lo mùa phơi vội chiếc chăn nhung
Sợ cái rét bỗng đâu về bất chợt.
Cha vẫn thế cứ đau hoài xương khớp
Tháng chạp rồi nhức buốt sẽ nhiều hơn.

Anh dọn nhà quét mới đổi màu sơn
Tường vôi cũ đã nhuốm màu loang lổ.
Chị hai giỡn “Tết này mình có cỗ
Nhất cậu ba, mợ ấy thật ngoan hiền”…

Em ngại ngùng nép lại ở bên hiên
Hạnh phúc ngọt trong những lời bình dị.
Trái tim ngoan như buông lời thầm thĩ
“Chần chờ chi, cô gái, hãy nhận lời!”
( Hoa Diên Vỹ)

Bài thơ: ĐÔNG VỀ – Phan Hoàng

ĐÔNG VỀ
Thơ Phan Hoàng

Sáng nay đông về bên cửa
Ngoài sân xào xạc lá khô
Em khoác áo choàng ra chợ
Nón nghiêng che phía gió lùa

Nghĩ đến vùng quê bão lũ
Nhà trôi, nước ngập trắng đồng
Áo mặc, cơm ăn đều thiếu
Lấy gì chống rét qua đông?

Nghĩ về biên cương, hải đảo
Mùa đông sương tuyết rơi dày
Bao nhiêu chiến sĩ đêm ngày
Canh phòng đi trong giá rét

Còn nơi nào trên đất nước
Bao nhiêu em nhỏ, người già
Náu nương góc chợ hiên nhà
Mong qua đêm dài lạnh lẽo

Mùa đông xơ gầy dặm liễu
Nghiêng mình… gió bắc thổi qua
Đón chờ mùa xuân mới đến
Đất trời nắng ấm nở hoa!

25.11.2017
PH

Bài thơ: TÌNH ĐÔNG – Hoàng Hôn

TÌNH ĐÔNG
Thơ Hoàng Hôn

Đầu Đông ..với gió heo may
Buông lên vạt áo men say mỗi chiều
Bên thềm ngọn gió liêu xiêu
Quàng thêm áo ấm nói điều ước mong

Người ơi anh đã gửi lòng
Chạm đông quay gót thu đong nỗi buồn
Níu vào những giọt mưa tuôn
Giật mình mới thấy gió luồn trong tim

Lạnh lòng dỗ giấc ngủ im
Nhìn trăng bên cửa mải tìm bóng ai
Vén mây kéo sợi đan cài
Hỡi người tri kỉ đêm dài nhớ thương

Trăm năm nguyện đã chung đường
Thì xin đừng để môi hường nhuốm đau
Trầu têm cau thắm đượm màu
Chữ tình cùng thả ngàn sau vẫn nồng

Bên ngoài trời đã chuyển đông
Nhớ em se sợi tơ hồng gửi trao
Đông về tình vẫn ngọt ngào
Ngàn câu nhung nhớ gợi bao sắc tình…

Bài thơ: NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG – Phan Thị Tuyết Vân

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG.
Thơ Phan Thị Tuyết Vân

Nhớ không anh kỷ niệm đã qua rồi.
Anh nắm chặt đôi tay mềm lạnh cóng.
Gió đông lạnh làm run bờ vai mỏng.
Anh vụng về lóng ngóng nụ hôn môi.

Đông đã về mang nỗi nhớ không nguôi.
Cho tim nhỏ lại bồi hồi đập vội.
Vẫn còn đó lời yêu thương nồng cháy.
Thoảng ngọt ngào nhưng thấm đẫm hương say.

Bao kỷ niệm bên nhau những tháng ngày.
Em muốn gửi đến anh ngàn nỗi nhớ.
Những men say nồng nàn trong hơi thở.
Vẫn tràn đầy dù mình có cách xa.

Đông đã sang nên màu nắng nhạt nhòa.
Muốn kề bên giữa biển chiều mây tím.
Muốn anh hôn lên bờ môi ngọt lịm.
Đông ngọt ngào…
Cho mình mãi có nhau…!!!

Giọt Mưa Thu
HN 5/12/2018

Bài thơ: GỐI CHIẾC MONG MANH – Hồng Soi

GỐI CHIẾC MONG MANH
Tác giả: Hồng Soi

Chớm đông rồi mặc áo ấm nghe con
Lời mẹ dặn vẫn còn trong ký ức
Cả đời mẹ sớm khuya luôn gắng sức
Lo cho con từ nhỏ đến bây giờ!

Đêm đông về văng vẳng tiếng ầu ơ
Căn nhà lá không đủ ngăn gió bấc
Mẹ ôm con sợ đêm lạnh thức giấc
Tấm chăn sờn cũng nhường hết cho con!

Bao đông rồi mẹ chẳng được ngủ ngon
Tuổi hồi xuân bào mòn theo năm tháng
Nghe mẹ kể con nghẹn ngào choáng váng
Mẹ mang bầu… cha biền biệt nơi đâu!

Giọt máu đào trao gửi lần gặp nhau
Và kết trái vào đầu đông năm ấy
Đến bây giờ mẹ vẫn còn ở vậy
Ngày qua ngày…gối chiếc mong manh!
4.12.2018

Bài thơ: CHIẾC ÁO MÙA ĐÔNG – Nguyễn Nguyệt Anh

CHIẾC ÁO MÙA ĐÔNG

Thơ : Nguyeễn Nguyệt Anh

Em đan từng sợi nắng nhỏ long lanh
Thành chiếc áo tặng Anh choàng khi lạnh
Mùa đông về tuyết rơi ngoài đại sảnh
Nhìn cây buồn vọng cảnh thấy xót qua

Này mây ơi..! hãy cho gửi chút quà
Nhớ đem hộ tình ta về phương ấy
Nhắn giùm câu mấy nghìn năm vẫn vậy
Lòng chân thành ươm cấy khải hoàn ca

Nghĩ thương ai nghĩa đượm mãi mặn mà
Vui hạnh phúc chan hòa theo nhịp thở
Một ngày xa bằng vạn năm đợi nhớ
Đêm khuê phòng trăn trở đếm bâng khuâng

Cơn gió bấc cũng chẳng dám lại gần
Nó cứ đứng tần ngần không nỡ thổi
Vì chiếc áo mùa đông đan chặt mối
Những mảnh đời trên lối bước đi chung

Mc : 5/12/2018

Bài thơ: MÙA ĐÔNG NHỚ NGƯỜI – Ánh Tuyết

MÙA ĐÔNG NHỚ NGƯỜI

Thơ: Ánh Tuyết

Trời cuối thu rồi anh biết không?
Gió mùa thổi lạnh bắt đầu đông
Cô phòng chiếc bóng bên song cửa
Nghe nhớ thương ai thắt cả lòng

Người đi xa cách đã mấy đông
Gác nhỏ đìu hiu lệ tuôn dòng
Miên man giấc mộng từng đêm ấy
Phủ ngập trời mây giữa đêm đông.

Cuối bến sông xưa đứng trông chờ
Chờ con đò cũ đậu bến mơ
Đôi chân ai bước trên thềm lá
Xào xạc cành khô dưới nắng tà.

Ai đi cách biệt phương trời lạ
Bỏ cả mùa đông giá lạnh lòng
Âm thầm gối chiếc sầu đơn bóng
Đông đến đây rồi anh biết không?

Bài thơ: ĐỢI MONG – Nguyễn Đình Cường

ĐỢI MONG

Thơ: Nguyễn Đình Cường

Đêm
nghe tiếng
thu gom lá rụng,
Sáng
động rèm
Bấc kéo đông vô.
Chiều tà
sắc tím hanh khô,
Tối về
giá lạnh
thân cô đơn phòng.
Đầu đông
em đã đợi mong
Ai người thắp lửa
tim hồng cho em…?!

Bài thơ: HÀ NỘI VÀO ĐÔNG - Trịnh Thanh Hằng

HÀ NỘI VÀO ĐÔNG

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Cúc họa mi đang vào mùa nở rộ
Báo hiệu rằng Hà Nội đã vào đông
Siết chặt tay mình cùng đến sông Hồng
Về bãi Đá tìm lại mùa yêu cũ

Chiếc thuyền sắt cứ chòng chành ủ rũ
Hờn dòng sông con nước chẳng đong đầy
Bồn chồn nằm mắc cạn ở nơi đây
Trên bãi Giữa sông bên bồi bên lở

Anh hãy đến nghe nồng nàn hơi thở
Gió hồ Gươm thổi khẽ những đam mê
Tháp nghiêng mình còn vương chút tái tê
Mưa bay nhẹ báo rằng Đông đã đến

Về Hà Nội em sẽ đưa anh nếm
Bánh trôi Tàu chính hiệu Lương Văn Can
Chẳng bận tâm mưa gió rét ngút ngàn
Hà hơi ấm bên lò ngô nếp nướng

Chiếc bánh gối chỉ ngồi thôi tưởng tượng
Vị thơm nồng đủ ấm cả mùa Đông
Nhớ em nhiều anh liệu có về không
Mình ra phố xuýt xoa nồi ốc nóng

Tiếng chuông chúa hình như đang mong ngóng
Đêm Noel dìu dặt bước tình nhân
Quỳ bên nhau và ước nguyện đời trần
Đông nồng thắm mình bên nhau mãi mãi

Hỡi người ấy nơi xa xôi khắc khoải
Có trở về Hà Nội với em không
Cho chông chênh sẽ lại hoá say nồng
Ta hạnh phúc giữa trời Đông Hà Nội

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: ĐÔNG VỀ – Que Gai

ĐÔNG VỀ
Thơ Que Gai

Đông đã về anh hỡi có biết không
Lòng se lạnh khi tim còn khoảng trống
Mộng ước gởi đang tràn đầy hy vọng
Bóng hình anh mãi ngự trị tim hồng

Ngóng anh về cho thỏa nỗi nhớ mong
Vòng tay ấm ôm ghì không lạc lõng
Sóng trỗi dậy khi lửa tình cháy bỏng
Nồng nàn môi vị men ái phiêu bồng

Trông anh hoài lệ vương ướt mi cong
Song cửa nhỏ lạnh len cùng gió lộng
Bông sữa trắng rụng rơi đầy trước cổng
Dòng biển xanh bàng bạc ánh trăng lồng

Bỗng thả hồn đi lạc giữa mênh mông
Giọng ai hát ngọt ngào bên cánh võng
Ta tiễn biệt thu đi mà xúc động
Đọng sương mềm tình ướt nắng đâu hong ?!
TM sg 4/11/2018

Bài thơ: HÀ NỘI ĐÔNG VỀ… – Hoàng như Phượng.

HÀ NỘI ĐÔNG VỀ…

Thơ Hoàng như Phượng.

Hà Nội đông về lạnh lắm không anh?
Chiếc khăn xưa nay còn đủ ấm
Ô cửa nhỏ phủ màu rêu ẩm
Cây Phượng buồn trút lá có xanh xao?

Hà Nội đông về anh có nhớ năm nao?
Bao kỷ niệm bây giờ xa quá đỗi
Yêu thương tan theo một thời nông nổi
Em dại khờ, vụng dại tháng năm trôi.

Hà Nội đông về ngày ấy quá xa xôi
Xác hoa rơi giữa trời ký ức
Cuộc sống đi qua giữa muôn ngàn hư – thực
Cuốn theo mùa chơi vơi.

Hà Nội đông về chắc lạnh lắm anh ơi…???
HNP

Bài thơ: ANH VÀ MÙA ĐÔNG – YẾN THỊNH

ANH VÀ MÙA ĐÔNG

Thơ YẾN THỊNH

Ai cũng bảo mùa đông buồn ghê lắm
Lá bỏ cây đứng quạnh quẽ một mình
Tuyết rơi phủ trắng tình thêm đơn lạnh
Lạnh ngoài kia ..và lạnh ở trong anh

Vẫn biết thế nhưng sao còn mãi vọng
Mong mùa đông như mong nắng sau mưa
Đuổi thu đi để trời còn khoảng trống
Và gọi mời xem đông đã về chưa

Anh muốn hát cho em nghe bài hát
Mà năm nào anh cũng hát một mình
Chẳng ai nghe bởi vì em đi mất
“Bài thánh ca buồn” đêm Chúa giáng sinh.

Mùa đông buồn anh cũng buồn như thế
Vì cùng buồn nên dễ cảm thông nhau
Mùa đông ơi ..về mau lên đi nhé
Để cùng ta nâng chén biệt ly sầu …..

YẾN THỊNH

Bài thơ: TỰ CẢM ĐÔNG – Phạm Quang Thu

TỰ CẢM ĐÔNG

Thơ Phạm Quang Thu

Ngàn thu rớt ánh trăng vàng
Cuối thu trăng chịu bẽ bàng đón đông
Mùa qua hồ nước biếc trong
Và mùa lại đã đem lòng hóa băng

Mùa vàng gieo ngọc trong trăng
Mùa đông băng giá đãi đằng hàn tâm
Gió mưa buồn nhớ thì thầm
Lá vàng thu cũ gieo mầm xuân xanh

Giọt sương băng giá long lanh
Nhớ nhung lệ chảy hóa thành lưu ly
Nặng lòng thu bước ra đi
Đông mang gió bấc thiên di nhớ đàn

Em qua sông bữa thu sang
Để anh giá buốt đông tràn buồng tim

Bài thơ: HOA SỮA NGÀY ĐÔNG – Lan Thanh

HOA SỮA NGÀY ĐÔNG

Thơ Lan Thanh

Ngỡ em cùng nàng Thu
Trở lại, tràn xứ sở
Ai – mùa đông gõ cửa
Gió mưa rét tê người

Sớm nay ấm nụ cười
Muôn tia hồng rạng rỡ
Ô kìa hoa bung nở
Chùm … chùm nắng rung rinh

Dịu dàng sắc trắng trinh
Hương nồng đê mê rót
Càng khuya đêm càng ngọt
Ngày mới cợi bình minh

Hoa sữa mùa đông đấy
Bông… từng bông ngần ngần
Thầm thĩ… thầm thì thầm
Mà sao duyên dáng quá

Ngày sáng bừng phố xá
Bừng cả góc chiều quê
Chú chuồn ớt mải mê
Say, mơ say gì nhỉ …

Bài thơ: CHÀO ĐÔNG ẤM! – Lê Mỹ Hường

CHÀO ĐÔNG ẤM!

Thơ Lê Mỹ Hường

Thu vừa qua, thật nhẹ nhàng Đông đến
Tiếng hoan ca khúc nhạc đón giao mùa
Buông lả lơi gió khẽ hát trêu đùa
Đưa chiếc lá xa cành về đất Mẹ…

Nhịp thời gian ru lòng người thật khẽ
Tay đan cài, nụ hôn ấm trao môi
Đông về chưa? Ồ! Đông đã về rồi!
Trong cái lạnh se se vừa đến sớm

Tà áo dài thướt tha nghiêng vành nón
Nét yêu kiều em tô thắm cho Đông
Nắng hanh hao buông rải sợi tơ hồng
Trao ngàn sắc cho ngày Đông giá rét.

Thu đi qua trả cho Đông nét đẹp
Nặng ân tình, nhân nghĩa với thuỷ chung
Gieo dòng sữa đất nuôi cây tận cùng
Đợi Xuân sang thay mùa, trao áo mới

Đông về rồi! gió hiu hiu khẽ gọi
Bản tình ca lấp lánh những sắc màu
Ai yêu Đông mới thấu hiểu lòng nhau
Dang tay đón một mùa đông ấm áp!

Bài thơ

ÁO ẤM ĐẦU ĐÔNG
Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Bạn có thấy mùa đông
Về trên vùng cao nhỏ
Sương mù bay theo gió
Che kín cành cây khô

Có biết bao trẻ thơ
Rét về không áo ấm
Làm sao khỏi lạnh đây
Nghe mà buốt trong lòng

Em mong áo mùa đông
Như mong bàn tay mẹ
Ôm em mà chở che
Xua giá lạnh đầu đông

Thôn Giản Dị đồng lòng
Vượt ngàn vạn xa xôi
Yêu lắm các bạn tôi
Mở lòng ta đem vui

Dù sương che đầu núi
Nhưng các con Nậm Mười
Vẫn ấm áp nụ cười
Khi nhận tấm áo mới

Lòng thêm vui phơi phới
Khi ta biết sẻ chia
Cho nhận đều vui vẻ
Già trẻ chung nụ cười …
4/12/2018. MaiLan

Bài thơ: ĐÔNG VỀ – Hồ Viết Bình

ĐÔNG VỀ
Hồ Viết Bình

Em đang đi giữa nắng vàng
Bỗng đâu ùa đến mấy chàng mây đen
Ngước nhìn thấy mặt quen quen
Một cơn gió lạnh thổi lèn qua tai.

Em đang đi giữa nắng mai
Sương mù toả xuống bóng ai xa mờ
Phố phường kẻ đứng, người chờ
Hỏi mua áo ấm khoác hờ bờ vai.

Chiều về mưa bụi bay bay
Rơi rơi hạt ngọc phủ đầy tóc em
Màn đêm nhanh chóng buông rèm
Đông về rồi đó nhớ em không chàng?

Bài thơ: MÙA ĐÔNG ĐÃ SANG - Đình Khải

MÙA ĐÔNG ĐÃ SANG

Thơ Đình Khải

Em ơi em, mùa Đông đã sang
Gió thổi lạnh những con đường, ngõ phố
Mưa lất phất rơi, từng cơn mưa nhỏ
Cái lạnh như đang thấm thịt da

Ờ nhỉ, giờ này em đang ở đâu xa?
Sao không bên anh cho chiều Đông đỡ lạnh
Mưa cứ rơi biết bao giờ tạnh
Sao không truyền hơi ấm cho nhau?

Anh bước đi nhìn trước, nhìn sau
Mà đâu thấy bóng hình thân quen ngày ấy
Anh mong đợi một bàn tay vẫy
Cứ mong hoài mà có thấy đâu

Thôi thì đành rảo bước cho mau
Tránh cái rét đầu Đông đến vội
Chỉ mong sao một ngày em sẽ tới
Để cùng anh truyền hơi ấm cho nhau

Bài thơ: ANH ƠI, MÙA ĐÔNG VỀ – Trương Túy Anh

ANH ƠI, MÙA ĐÔNG VỀ
Thơ Trương Túy Anh

Anh có nghe mùa đông
Về trên từng căn phố
Lá bàng theo gió đổ
Để lại cành cây trơ

Anh có nghe tiếng hô
Gió bấc chạm mùa đông
Tê tái tận đáy lòng
Bâng khuâng em mong đợi

Mùa đông về anh ơi
Sương mù giăng khắp lối
Thì thầm trong bóng tối
Nụ hôn trao đắm say

Em khao khát bờ vai
Nép mình trong hơi ấm
Trái tim em gửi gắm
Cùng một nhịp tim anh

Anh ơi mùa đông về
Mầm non được ấp ủ
Để xuân sang bung nở
Hạnh phúc về cùng ta.

Bài thơ: NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG – Không Phai Màu Nhớ

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Không Phai Màu Nhớ

Mùa đông về mang nỗi nhớ chơi vơi

Cơn gió lạnh tạt vào lòng buốt giá

Hàng hoa sữa cũng buồn vương tơi tả

Gió đông về lạnh giá buốt tim ai

Lòng tưởng rằng niềm nhớ đã nguôi ngoai

Nhưng không phải bóng dáng ai vẫn đó

vẫn ẩn chìm mong manh trong làn gió

Để đông về theo gió nhớ… mênh mang.

Chiều nay về lặng nhìn gió mùa sang

Cơn gió lạnh tạt ngang miền kí ức

Chợt con tim lại bừng lên rạo rực

Nhớ một người miền kí ức chưa xa.

Đêm mùa đông màn sương phủ nhạt nhòa

Trong lòng vẫn hoài xót xa vì nhớ

Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười, hơi thở

Mình trao nhau nơi miền nhớ ngày nào.

Chợt giật mình như tỉnh giấc chiêm bao

Mùa đông đến lòng cồn cào da diết

Nhớ một người đã muôn trùng cách biệt

Trong lòng hoài nhớ tha thiết” mùa đông.

Bài thơ: GÓC PHỐ BUỒN – Lê Hoàng

GÓC PHỐ BUỒN

Tác giả: Lê Hoàng

Mùa Đông đã … về qua xóm nhỏ

Mưa giăng sầu góc phố ngẩn ngơ

Nhớ ai đau đáu từng giờ

Nơi phương trời đó … có mơ ước cùng

Gió đông chạm lạnh lùng tê tái

Lá cây Bàng rơi mãi khôn nguôi

Đỏ giăng như thể ngậm ngùi

Chia ngàn nỗi nhớ trong tôi đợi chờ

Mượn câu chữ …vần thơ gom nhặt

Nói đôi lời giấu cất trong tim

Tình này anh đã trao em

Nguyện thề mãi mãi nén ghìm tận sâu

Dù không thể cho nhau lời hứa

Nhưng ân tình ….ngọn lửa khát khao

Mặc cho duyên phận ́ thế nào

Vẫn mong ngày tháng trót trao vĩnh hằng

Yêu dấu hỡi ! Nhớ nàng lắm đó

Biết làm chi bày tỏ nỗi niềm

Đành lòng một mối sầu riêng

Lưu hoài ký ức ngủ yên tháng ngày

Góc phố cũ hôm nay buồn thế

Vẫn đợi chờ …. người ghé sang thăm

Xốn xang tim ứa như dằm

Nhói đau buốt dạ …hờn căm phận mình.

Bài thơ: MÙA ĐÔNG VÀ EM – Kẻ Lãng Du

MÙA ĐÔNG VÀ EM

Tác giả: Kẻ Lãng Du

Gió ùa về một mùa đông ngập phố

Chút mùa thu xếp lại khóm cúc vàng

Kí ức ấy lăn vào miền xa vắng

Đợi mấy mùa sao bỗng thấy… mênh mang

Anh thương lắm mỗi lúc gió đông sang

Gửi nỗi nhớ bay theo miền giá lạnh

Trời góp rét để hồn thêm hiu quạnh

Cho mắt buồn ngơ ngác trước mùa đông

Chợt hỏi lòng ta có nhớ người không?

Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớ

Cơn gió xô giữ trong nhau hơi thở

Cho riêng anh riêng một nỗi đợi chờ

Thành phố trở mình khoác áo mùa đông

Thoáng rùng mình… em bây giờ có rét

Căn phòng ấm… giữa một mùa đông chết

Đợi em về… đan nắng ấm cho nhau!

Cái lạnh đầu đông là tín hiệu cho một mùa dài sắp về trên từng ô cửa. Đó là lúc chúng ta đi sát nhau hơn, bàn tay nắm lấy bàn tay để truyền cho nhau chút hơi ấm. Tình yêu cũng vì thế mà lớn dần lên. Mong bạn có một mùa đông thật ấm áp bên cạnh một nửa yêu thương của mình nhé.

Đáng Tiếc Cho Ai

Đáng Tiếc Cho Ai

Đáng Tiếc Cho Ai (Vũ Hoàng Chương)

Tỉ phú, vương hầu, với mỹ nhân;
Thơ hay cũng uổng những câu thần.
Bên kia lăng kính Giàu, Sang, Đẹp,
Nhận diện làm sao được giả, chân!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đáng Tiếc Cho Ai” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Ngồi Quán (1971) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Em Với Anh

Em Với Anh

Em Với Anh (Nguyễn Bính)

Lòng em như quán bán hàng
Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi.
Lòng anh như mảng bè trôi
Chỉ về một bến chỉ xuôi một chiều.

Lòng anh như biển sóng cồn
Chứa muôn con nước nghìn con sông dài
Lòng em như thể lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu

Lòng anh như hoa hướng dương
Trăm nghìn đổ lại một phương mặt trời.
Lòng em như cái con thoi
Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành!

1940

Có nơi in tiêu đề bài này là Hai lòng.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Em Với Anh” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Lỡ Bước Sang Ngang (1940), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Thơ Xuân

Thơ Xuân

Thơ Xuân (Nguyễn Bính)

Đây cả mùa xuân đã đến rồi
Từng nhà mở cửa đón vui tươi.
Từng cô em bé so màu áo
Đôi má hồng lên, nhí nhảnh cười.

Và tựa hoa tươi, cánh nở dần,
Từng hàng thục nữ dậy thì xuân
Đường hương thao thức lòng quân tử
Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

Từng gã thư sinh biếng chải đầu
Một mình mơ ước chuyện mai sau,
Lên kinh thi đỗ làm quan trạng,
Công chúa cài trâm thả tú cầu

Có những ông già tóc bạc phơ
Rượu đào đôi chén, bút đề thơ
Những bà tóc bạc, hiền như Phật
Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

Phá nổ đâu đây, khói ngợp trời
Nhà nhà đoàn tụ dưới hoa tươi,
Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy
Một áng thơ đề nét chẳng phai.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thơ Xuân” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhà thơ Huy Cận và những bài thơ hay đặc sắc để đời phần cuối

Với Huy Cận ông đã chọn vũ trụ làm hạt nhân cho mọi sáng tác. Có thể nói vũ trụ vốn là cái nôi của nhân loại và cũng chính là nguồn gốc của mọi phát sinh tình cảm. Và đó cũng chính là nguồn nuôi dưỡng hồn thơ Huy Cận. Hãy cùng tìm hiểu các tác phẩm của Huy Cận hay nhất bạn nhé!

Nội Dung

Anh em ơi! Ta tới trăng rồi!
Trăng sao cũng hoá xứ người từ đây.
Trạm đầu vũ trụ xinh thay
Nửa quen nửa lạ đặt ngay cờ hồng.
Mẹ ơi! Mua cốm, mua hồng
Mua con cá chép lượn vòng con chơi.
Trăng cao, trăng đẹp, trăng ngời
Mua tàu vũ trụ con ngồi lên trăng.

Đầu năm gió mát tựa hè
Nứt bung hoa gạo bốn bề trăng xuân
Sông là người đẹp khoả thân
Núi xanh mơn mởn bước gần bước xa
Lá ngôi lá mía rì rà
Áo đêm xuân khéo mượt mà dải tơ.

Chỉ có trời xanh thay cỏ cây
Mênh mông sa mạc. Cát làm ngày;
Cát làm đêm nữa. Trăng phơi át
Sao sáng đằng xa hay cát bay?
Vua chúa không yên chịu cát vùi
Trăm kim tự tháp đá chen trời.
Năm nghìn năm đứng cười sa mạc,
Nắm chắc trong tay vĩnh viễn rồi!…
– Kim tự tháp! Ngươi thấy gì tự bấy?
– Thấy gió thổi bốn mùa, cát dậy;
Cát vung lên rát mặt thời gian,
– Kim tự tháp! Người vẫn cười ngạo nghễ?
Chấp năm tháng, xoa những đầu thế kỉ?
– Buổi đầu tiên tôi tưởng vậy, say sưa
Không cho ngày tàn, cắm mặt trời trưa
Trên đỉnh nhọn như kim cương lấp loáng
Trên mũ mão đầu Thiên Vương chói rạng.

– Nhưng rồi sao, Kim tự tháp ngàn năm?
– Trong lòng tôi một xác ép vua nằm;
Dưới chân tôi vạn thần dân chết lụi.
Vua muốn thắng thời gian vòi vọi
Nằm yên trong giấc đá, kín bưng.
Suốt đời vua lo chỗ ngủ cuối cùng,
Ôm cái chết mong thắng dần cái chết.
Thời gian thổi, hồn vua không sợ rét;
Mặt trời quay, trục tháp chẳng mòn xoay.
Vua ngủ yên nhưng tôi thức đêm ngày;
Cát, cát, cát nổi từng cơn dữ dội,
Cát thổi đập vào mình tôi nhức nhối.
Tôi thức vua cho vua biết: giữa trăng sao
Hạn nằm trong vĩnh viễn chẳng còn bao
“Dậy vua ơi! Cái chết chẳng thể rào
Được cái chết”. Vua ngủ mê giấc đá
Lở chân trời nhiều bạn tôi tàn tạ,
Hất ra ngoài vĩnh viễn xác vua phơi…
Tôi thấy thời gian rúng lạnh bốn chân tôi…
– Ngươi còn thấy những gì, Kim tự tháp?
– Từng thế kỉ những đoàn người cúi rạp
Dưới chân tôi rồi biến mất mù tăm…
Nhưng cũng đôi khi có những trán đăm đăm
Soi vằng vặc vào mặt tôi mà hỏi:
“Chất cái chết lên cao, trên mấy tầng mây nổi
Đã tấc nào thành sự sống hay chưa,
Hỡi nghìn năm Kim tự tháp chơ vơ!”
Tôi chết điếng trong lòng tôi tự đó
Tôi chết sững, chết thêm lần nữa
Trong từng vân, từng thớ đá thân tôi….

– Ngươi thấy gì, Kim tự tháp, nữa thôi?
– May tôi còn thấy giữa muôn trùng gió lộng
Thấy cái chết muốn trở thành sự sống
Cát kêu lên nỗi hoài vọng lớn lao:
Là cái chết khô, cát muốn hoá tế bào
Của tươi mát, thịt da, hoa lá…
Thấy cái sống muốn mọc từ cát đá”.

Trong chiều xanh, rìa sa mạc mênh mông
Ngô đầu mùa phơi phới đâm bông.
Bóng Kim tự tháp trải lên bờ sông mát,

Trống đồng cầu mưa, trống đồng đuổi giặc
Hoà bình, chiến tranh tiếng trống đều tay
Văn minh ấy xin đừng để lạc
Chim thần xưa bay sáng đất này

Trưa nay suối biếc nỗi niềm
Vui này đã nguyện đến tìm nước đưa
Lòng vui lừng suối ban trưa
Nghìn năm rồi lại mơ hồ chiêm bao

Về thăm quê xã Đức Ân
Êm êm đất cát bước lần bãi sông.
Ngô non lá mượt màu nhung
Mía ken san sát, khoai vồng rậm dây.
Trống hồi trường học cấp hai
Đàn em tan lớp như bầy bướm non.
Qua từng ngõ gặp bà con
Biết sau trận lụt hãy còn khó khăn
Nhưng bao công việc làm ăn
Cũng lo thu xếp trong năm cả rồi.
Quen tên nhưng chửa biết người
Các em xúm xít nô cười hỏi han
Cụ già mời bát lạc rang
Lâu năm gặp mặt bàn sang truyện Kiều
Ra về sau núi trăng treo.
Ai còn buộc đó chiều diều tuổi thơ…

Ví bàng mở được ngực em ra
Anh cất em vào trong thịt da
Khi ngủ có em trong nhịp thở
Chiêm bao tỉnh giấc khỏi buồn xa

Viết một bài thơ để tặng em
Đêm khuya cho mượn gió bên thềm
Trăng khuya cho mượn gương treo cửa
Tình tứ hoàng lan hương chín thêm.

Ngày sống bên nhau vẫn nhớ nhau
Tương tư đâu chỉ buổi ban đầu
Tương tư nào chỉ khi xa cách
Nỗi nhớ nằm trong nỗi ước ao.

Thấm thoát mười năm em với anh
Một trưa tháng bảy gió xao cành
Anh như ngọn gió từ xa tới
Em tựa dòng sông man mác xanh.

Là gió là sông đã một rồi
Từ đây nỗi nhớ đã thành đôi
Dợn dòng năm tháng, sông trong gió
Nỗi nhớ nuôi ta với khí trời.

Em nhỉ, mười năm: hơn bốn năm
Chiến tranh, sơ tán – nhớ đêm nằm
Nhớ ngày công tác – con xa mẹ,
Nỗi nhớ thành ba bếp phải chăm.

Nhớ những đêm xa em cố về
Với anh – Hà Nội – dưới hầm che
Thức cùng thành phố trong bom dội,
Sáng sớm lên đường – lại nhắn nhe.

Anh thức làm thơ để tặng em
Mẹ con một cụm giấc êm đềm
Tình em gốc cội cho anh tựa
Sương đọng bình minh đọng trước thềm.

Tỉnh dậy lòng ơi, ê chề hãy tỉnh!
Gà gáy mai đem sức lại cho đời.
Quên chua cay, hãy tỉnh dậy lòng ơi!
Chớ áo não, chán chường không phải lẽ.
Ngày về đó, đậm đà và mới mẻ;
Sương buông thưa, hứa hẹn gió hiền lành.
Nghe mạch đời đang thao thức âm thanh,
Và nhạc sống vẫn âm thầm tiến tới…
Thơm tho quá, lòng ơi, vườn mới xới,
Vẩn vơ thơm như mùi của tơ duyên;
Làm nũng chi với hạnh phúc bình yên!
Chim hót đó; sao lại ngờ số mạnh?

Rắn rỏi chút với vài ba dự định,
Yên vui đi cùng thương mến ít nhiều.
Tháng ngày qua, buồn khổ cũng qua theo,
Đời vẫn đến ở dưới trời rộng mở.

Nếu mai mốt theo ngõ lầy quá khứ,
Nỗi nhác lười sẽ mục hết thanh niên.
Và nhất là đừng cúi mặt đi bên;
Chớ buông thả hết cả lòng kiêu hãnh.

Hãy tỉnh lòng ơi, ê chề hãy tỉnh!
Tìm Sớm Mai mà xin một nụ cười!
Nghe: bên đường, vội vã một đàn dơi,
Thâu bóng tối cuối cùng trong cánh lớn.

Vườn hồng anh thăm sau mưa
Mười phần vườn có xác xơ một vài
Cánh hồng vẫn đẹp trên gai,
Hoa ôm mặt đất, hoa cài tường bên.
Lỗi hồng lững thững vắng em,
Nghìn hoa đẹp một mình xem cũng buồn.
Xa nhau dạ những bồn chồn
Ta buồn hay ấy tụ hồn của hoa?

Phải chăng đẹp gợi buồn xa…
Nghìn năm cõi đẹp lòng ta gặp mình
Hồng ơi ý đẹp kết tinh,
Hoa sinh đôi với ái tình từ xưa
Vườn hồng lững thững sau mưa
Ra về nắng hửng, lòng chưa hết buồn.

Vườn hồng anh thăm sau mưa
Mười phần vườn có xác xơ một vài
Cánh hồng vẫn đẹp trên gai
Hoa ôm mặt đất, hoa cài tường bên.
Lối hồng lững thững vắng em
Nghìn hoa đẹp một mình xem cũng buồn
Xa nhau dạ những bồn chồn
Ta buồn hay chính tụ hồn của hoa?
Phải chăng đẹp gợi buồn xa
Nghìn năm cõi đẹp lòng ta gặp mình.
Hồng ơi ý đẹp kết tinh,
Hoa sinh đôi với ái tình như xưa
Vườn hồng lững thững sau mưa
Ra về nắng hửng, lòng chưa hết buồn.

Này lạ không em tuổi bé thơ
Của em anh chưa biết bao giờ
Mà sao xem ảnh em ngày đó
Xúc động lòng anh yêu ngẩn ngơ.

Em đứng thơ ngây cạnh mẹ hiền
Bên em bên chị mắt hồn nhiên
Tóc dài chảy mượt vai tròn tuổi
Miệng mím làm cho ra mặt nghiêm.

Em lớn lên kìa đã để dành
Tâm hồn thắm đượm gặp hồn anh
Bỗng nhiên anh tiếc làn tóc mượt
Xoã vội lưng làm ngọn suối nhanh.

Em hỡi! Cho anh chiếc ảnh mờ
Cho anh bóng dáng những ngày xưa
Anh về trong ấy làm quen lại
Cái thưở lòng em dậy ước mơ.

Bạn xem tranh tôm của Tề Bạch Thạch
Bầy tôm thông minh trăm cách đùa vui
Chằng chịt chân đan ẩy tới giật lui
Tưởng khoé mắt ông Tề nhấp nháy
Lòng yêu sống cùng đàn tôm run rẩy
Nét bút đi hay sự sống đang đi
Những bước rất đời rất mộng rất si.
Tiên sinh vẽ hình ? Tiên sinh vẽ bóng ?
Tiên sinh vẽ đời ? Tiên sinh vẽ mộng ?
Đàn tôm vui. Hẳn buổi ấy tiên sinh
Nghe xốn xang trong dạ dáng hình
Của vạn vật như một lòng Tạo hoá.
Nét bút mát như cỏ cây hoa lá
Đang ra xuân, như chân đá nước nguồn.
Mắt tiên sinh: suối trẻ dạt dào tuôn,
Lòng yêu sống vẽ vời muôn điệu sống.
Tôm hay tiên sinh trập trùng đời với mộng ?
Tiên sinh đã nghỉ rồi. Tôm mãi tung tăng
Trong ánh mặt trời, trong ánh mặt trăng.

Vui Tết nhớ cha ông
Ta đi xem tượng gỗ
Vàng son sơn có bong
Nét đời còn lồ lộ

Chạm con cua con cá
Chạm đánh vật đua thuyền
Nỗi lòng bác thợ cả
Trăm nhát đục đầy duyên.

Tac voi trận, voi cày
Tạc voi lồng, nổi gió
Nhẹ như mây voi bay:
Vui phập phồng thớ gỗ.

Cảnh nhà ai đánh ghen
Tóc đuôi gà kéo cắt
Nỗi hai vợ khổ chưa!
Gỗ cười hay cáu gắt?

Ai treo buồm giằng cột
Ai lên mái dựng nhà
Đất bằng hay sóng nước
Bền vững thế ông cha.

Chị em tắm hồ sen
Tránh thằng quan dâm đãng
Một chị tay hái liền
Lá sen làm lá chắn.

Quan quân phường cứop bóc
Lợn béo bắt đi rồi
Trẻ sợ không dám khóc
Mẹ than thở kêu trời….

Bà ơi, thúng gánh con
Bán con hay chạy giặc?
Vai dạn lại lưng còng
Gỗ cười ra nứoc mắt.

Cuộc sống cay, đắng, chát
Cũng xen lẫn ngày vui
Khi hội làng múa hát
Gỗ bừng muôn thớ tươi

Đời trăm nỗi bất bình
Cũng lắm điều thú vị
Cất cao tận mái đình
Trên đầu bọn hào lí

Cha ông xuân đánh Mỹ
Cũng về họp ba gian
Cuộc đời thêm gân guốc
Nhát đục khắc thời gian.

Lượng xuân trời đất vui chưa hết,
Sông Nhị dòng hăng nước chảy ào.
Máu đời lai láng hòn đất đỏ,
Mạch đời vời vợi lòng sông cao.
Nghe đời bước mạnh vần thế núi
Nghe đời thở mạnh loà trăng sao.

Ta đi một mình trên đê nhỏ,
Ta góp chân nhanh cùng bốn gió,
Ta đi mau quá tầm chân người,
Ta gặp hồn ta trong vũ trụ.

Máu xuân chốn chốn sôi mênh mông,
Hoa gọi trời xanh phất quạt hồng.
Ta đi về đâu ta chẳng biết,
Chỉ biết trời xanh là ta say,
Trời xanh hái cụm hoa tinh khiết,
Mỗi bước bừng khơi một suối ngày.
Bà quán bên đường nếp áo nâu,
Xôn xao xuân ý cũng về đâu?
Về đâu thiếu nữ còng vai mạnh
Quá khứ tương lai gánh trước sau?

Về đâu những bước thời gian đã
In dấu mong manh trên cánh đào?
Về đâu hạt bụi vàng thao thức
Theo bánh xe quay vòng khát khao?
Về đâu nhật nồng cùng nguyệt lạnh,
Hai bánh xe quay vòng số mệnh?
Ngồi xe nhật nguyệt cùng Thiên nhiên
Làm bạn đi đường về vô định,
Chỉ biết hôm nay lòng ta vui.
– Mà tuổi đất trời còn độ thịnh.

Âm dương chưa hằng mệt,
Bên đường hoa nở tươi.
Mùa vàng đời chửa hết,
Biển vang triều chẳng liệt,
Sóng rủ nhau đi bát ngát cười.

Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình
Như sắp nói, nhưng mà không – khóm trúc
Vừa động lá, ta nhận vào một lúc
Cả không gian hồn hậu rất thơm tho;
Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ…

Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng…
Trí bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều:
“Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu”.
Chân đang bước bỗng e dè dừng lại
– Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại…

Em ơi! Dẫu sống trăm năm
Đến khi chết xuống, anh nằm không yên
Bởi đời đẹp quá đi, em!
Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa
Yêu đời biết mấy cho bưa
Cả khi cay đắng đời chưa hết tình…
Tiếng gà lại giục bình minh
Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!

Giản đơn chiếc áo mặc vào,
Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường
Yêu đời trong máu, trong xương
Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi
Quê anh cà nhút mặn mòi
Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

Lòng ta một khối, ơi tình
Chạm đâu cũng vọng nỗi mình với ta

Yêu nhau nhớ mấy cho vừa
Đâu là nỗi nhớ, đâu là nỗi thương
Đâu là dằng dặc tơ vương
Đâu là bóng, đâu là gương hỡi lòng
Trong mình đã có ta trong
Trong ta mình lại nấu nung bồn chồn

Mùa xuân vĩnh viễn em ơi!
Trăm hoa chúm chím gọi mời đôi ta
Mới gần, đã lại cách xa!
Giá anh nuốt được thân ngà em yêu!
Trong anh mỗi sáng mỗi chiều
Có em, anh được thương nhiều em thương.

Trên đây là các bài thơ của Huy Cận hay mà chúng tôi muốn chia sẻ và giới thiệu với bạn. Như vậy các bài thơ hay của ông không đặt trong các tập cụ thể đã được chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua các bài thơ này bạn sẽ hiểu thêm các phong cách thơ của nhà thơ. Và cũng đừng quên đón đọc các tập thơ khác của ông mà chúng tôi sẽ chia sẻ và giới thiệu dưới đây bạn nhé!

Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên…

Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên…

Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên… (Xuân Diệu)

Tình yêu muốn hoá vô biên,
Một ngày yêu, muốn kết liền ngàn năm.
Kể từ khi có trái tim,
Những đôi người vẫn triền miên với đời.

Đó là như thế, em ơi,
Hai ta có sống trên đời mãi đâu;
Nhưng từ may mắn yêu nhau,
Đôi tim gắn với dài lâu triệu người.

Nhận thêm thắm đất xanh trời,
Lại cho trời đất rạng ngời ngày đêm;
Của đời ta nhận ấm êm,
Hồn trao âu yếm ta thêm nặng đời.

Vô biên là của đất trời,
Chờ vô biên của con người tạo ra.
Dẫu rằng hữu hạn đôi ta,
Yêu đương một thuở thành ca muôn đời.

12-12-1961

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Tình Yêu Muốn Hoá Vô Biên…” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Cầm Tay (1962), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!