Tháng 4 về, khi những con phố ngập tràn loa kèn trắng là lúc tôi được cầm trên tay cuốn sách 12 THÁNG BỐN MÙA YÊU, ngấu nghiến đọc để rồi “thoảng thốt”: Giữa cuộc sống bộn bề, vẫn có một mùa thơ… đến lạ!
Không biết bao người có cảm nhận như tôi khi cầm trên tay cuốn sách đầy cuốn hút 12 THÁNG BỐN MÙA YÊU? Thế nhưng, riêng bản thân tôi khi nhận được cuốn sách này từ Fanpage: Những bài thơ đi cùng năm tháng, hai đêm liền tôi không thể rời mắt bởi những cung bậc yêu thương của các bài tản văn, bài thơ có trong sách.
Đáng, đáng lắm… chỉ bỏ ra có 90.000 mà cầm trong tay cả bốn mùa thương nhớ, cảm nhận được sự thổn thức của 12 tháng khắc khoải khôn nguôi, và vô cùng đặc biệt, bên cạnh những cảm giác miên man, vuốt ve bìa sách lại có thể sờ được BỐN MÙA YÊU.
“Gửi lại thanh xuân những ngày tươi đẹp Mười hai tháng dại khờ khắc khoải bốn mùa yêu”
12 THÁNG BỐN MÙA YÊU khiến con người ta khắc khoải thật, khi cung bậc cảm xúc không chỉ là các góc nhìn da diết của từng mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông, mà nó còn là sự vận động chuyển giao của 12 tháng, mỗi một tháng đi qua, các tác giả đều chấm phá lên đó nhiều mảng màu, nhiều cung bậc cảm xúc, trong thơ của 12 THÁNG BỐN MÙA YÊU không chỉ là màu sắc của từng mùa tươi đẹp, của các loại hoa đặc trưng mà còn là những nhắn nhủ như trách móc, giận hờn của tình yêu đôi lứa, của cảm giác đợi chờ, đan xen hụt hẫng khi ai đó chẳng còn yêu, nó đơn giản mà gần gũi như hai mùa chuyển giao lặng lẽ, để rồi người đọc cũng cứ thế, cứ thế nuối tiếc theo.
Đời lính, khi tuổi đã ngũ tuần, tôi không nghĩ cuốn sách 12 THÁNG BỐN MÙA YÊU lại cho người đọc nhiều cảm nhận đến vậy, ngoài cảm giác yêu thương, là những cung bậc của tình yêu quê hương, đất nước là những khoảng trời ai đó chót “bỏ quên”… Giá như, khi còn trẻ tôi được bắt gặp cảm giác này sớm hơn.
Một cuốn tôi dành gối đầu tại đơn vị, một cuốn dành tri kỷ, liệu còn gì thú vị hơn, ai cũng bảo lính khô khan nhưng khi có được cuốn sách 12 THÁNG BỐN MÙA YÊU tặng cho nàng, người bạn đời mấy chục năm chung sống, nét mặt nàng cũng rạng rỡ như hoa, một cảm giác vui đến lạ…
Tháng tư này tôi không chỉ có một mùa loa kèn đặc biệt, mà còn có cả một mùa thơ như con suối, cứ róc rách chảy hàng đêm, đọc hết cả rồi nhưng tối đến, tôi vẫn dành vài chục phút suy tư với một bài thơ trong cuốn sách, đọc rồi nhìn lại những thứ xung quanh để cảm nhận sự nhẹ nhàng, yên bình của cuộc sống.
Hà Nội tháng 4 – Phút sống khác của một người lính bên vọng gác!
Kỷ Niệm 6 Năm Ngày Cưới là một bài thơ hấp dẫn nhất của nhà thơ Đào Qua. Đây là một nhà thơ khiến không ít độc giả tò mò bởi ông là một người khá kín tiếng. Bài thơ là niềm hạnh phúc vô bờ nhân ngày kỉ niệm ngày cưới. Đọc thi phẩm này khiến lòng ta trở nên vui vẻ và yêu đời hơn. Hãy cùng tham khảo bài thơ này ngay nhé!
Sáu năm ngày cưới đã trôi qua Ngọt đắng cùng chia một mái nhà Nguyệt lão se tơ phận kiếp trước Thiên duyên tiền định phúc trời gia Cùng lo vun vén nên yên ấm Ý hợp tâm đầu mới thuận hoà Giữ đạo vợ chồng luôn hạnh phúc Chung tình tóc bạc chẳng phôi pha.
Trên đây phongnguyet.info đã chia sẻ đến quý độc giả bài thơ Kỷ Niệm 6 Năm Ngày Cưới đầy ngọt ngào hạnh phúc của nhà thơ Đào Quang. Chắc chắn sau khi đọc xong bài thơ này bạn sẽ cảm nhận được ngòi bút sáng tác thơ tinh tế của ông. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!
Nước non nặng một nhời thề
Nước đi đi mãi không về cùng non
Nhớ nhời nguyện nước thề non
Nước đi chưa lại non còn đứng không
Non cao những ngóng cùng trông
Suối tuôn dòng lệ chờ mong tháng ngày
Xương mai một nắm hao gầy
Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương
Giời tây chiếu bóng tà dương
Càng phơi vẻ ngọc nét vàng phôi pha
Non cao tuổi vẫn chưa già
Non thời nhớ nước, nước mà quên non!
Dẫu rằng sông cạn đá mòn
Còn non còn nước hãy còn thề xưa
Non xanh đã biết hay chưa?
Nước đi ra bể lại mưa về nguồn
Nước non hội ngộ còn luôn
Bảo cho non chớ có buồn làm chi!
Nước kia dù hãy còn đi
Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui
Nghìn năm giao ước kết đôi
Non non nước nước không nguôi nhời thề
Theo Nguyễn Khắc Xương trong Tuyển tập Tản Đà thì bài thơ này được viết vào năm 1920. Sau đó, từ bài thơ, Tản Đà viết thành một truyện ngắn cũng lấy tên Thề non nước và in trong tập Tản Đà tùng văn. Trong truyện, bài thơ được đề lên bức tranh sơn thuỷ với cô đầu Vân Anh. Năm 1925, Tản Đà lại in riêng bài thơ vào tập Thơ Tản Đà (Nghiêm Hàm ấn quan, Hà Nội, 1925).
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thề Non Nước” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Thơ tình hay được đông đảo giới trẻ yêu thích, tìm đọc. Mỗi bài thơ là tiếng lòng, nỗi niềm bạn muốn gửi trao. Mỗi bài thơ là lời nói của trái tim yêu nồng say bạn muốn nhắn gửi tới người yêu thương. Những bài thơ này luôn cuốn hút sự chú ý mạnh mẽ từ bạn đọc sâu sắc. Hãy cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé!
Nội Dung
Tình yêu, một đề tài không thể thiếu trong thi ca. Thơ về tình yêu được các nhà thơ sáng tác khá nhiều: thơ về tình yêu thầm, tình yêu đơn phương, tình chia li, tình đơn côi, tình buồn . ..và nhiều trang thái khác. Tuy nhiên, những bài thơ tình “sống” mãi với thời gian không nhiều. Sau đây phongnguyet.info xin giới thiệu cùng bạn những bài thơ tình nổi tiếng nhất cả trong nước lẫn ngoài nước, được nhiều người yêu thích, Cùng chia sẻ bạn nhé !
Yêu là chết ở trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu – Yêu, là chết ở trong lòng một ít
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt Những người si theo dõi dấu chân yêu Và cảnh đời là sa mạc vô liêu Và tình ái là sợi dây vấn vít Yêu, là chết ở trong lòng một ít Xuân Diệu
Có một bận em ngồi xa anh quá , Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn . Em xích gần thêm một chút , anh hờn , em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa .
Anh sắp giận , em mỉm cười vội vã đến kề anh và mơn trớn :” Em đây ! “ Anh vui liền , nhưng bỗng lại buồn ngay , vì anh nghĩ : thế vẫn còn xa lắm .
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm ! Ôi trời xa , vầng trán của người yêu ! Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều mà ta riết giữa đôi tay thất vọng .
Dầu tin tưởng chung một đời , một mộng , em là em ; anh vẫn cứ là anh . Có thể nào qua Vạn lý trường thành của hai vũ trụ chứa đầy bí mật .
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất , quá khứ anh , anh không nhắc cùng em . Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm , ta chưa thấu , nữa là ai thấu rõ .
Kiếm mãi , nghi hoài , hay ghen bóng gió , anh muốn vào dò xét giấc em mơ , nhưng anh dấu em những mộng không ngờ , cũng như em dấu những điều quá thực …
Hãy sát đôi đầu , hãy kề đôi ngực ! Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài ! Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai ! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt ! Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ; Trong say sưa , anh sẽ bảo em rằng : ” Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm ! “ Xuân Diệu
Em vẫn biết đấy là điều đã cũ Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu: Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui
Điều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Đời sống chẳng vô cùng, em biết Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau
Chẳng có gì quan trọng lắm đâu Như không khí, như màu xanh lá cỏ Nhiều đến mức tưởng như chẳng có Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang
Nhưng lúc này anh ở bên em Niềm vui sướng trong ta là có thật Như chiếc áo trên tường, như trang sách Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa Tình anh đối với em là xứ sở Là bóng rợp trên con đường nắng lửa Trái cây thơm trên miền đất khô cằn
Đó tình yêu em muốn nói cùng anh Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng Lòng tốt để duy trì sự sống Cho con người thực sự Người hơn. Xuân Quỳnh
Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu và hoa cúc Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã bao mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ.
Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… – Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may. Xuân Quỳnh
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!
Nguyễn Trung Kiên
Đời anh anh gửi em Cả vui buồn mọi nỗi Anh có thể dối em Thơ anh không thể dối
Được như trên cửa sổ Nghiêng xuống cuộc đời mình Hai ta ai biết được Em chết trước hay anh.
Chỉ một ước mơ thôi Ngày ngày anh lặp lại Sau khi anh chết rồi Tình anh còn mãi mãi. S. Sipatrov
Cô nhân tình bé của tôi ơi! Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười Những lúc có tôi và mắt chỉ… Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai, Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi, Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ… Đừng tắm chiều nay, biển lắm người.
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa, Mà cô thường xức, chẳng bay xa, Chẳng làm ngây ngất người qua lại, Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua.
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp Một trẻ trai nào, trong giấc mơ.
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ. Đừng làm ẩm áo khách chưa quen. Chân cô in vết trên đường bụi Chẳng bước chân nào được dẫm lên.
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi, Thế nghĩa là yêu quá mất rồi Và nghĩa là cô là tất cả. Cô là tất cả của riêng tôi. Nguyễn Bính
Vô tình anh gặp em Rồi vô tình thương nhớ Đời vô tình nghiệt ngã Nên chúng mình yêu nhau
Vô tình nói một câu Thế là em hờn dỗi Vô tình anh không nói Nên đôi mình xa nhau
Chẳng ai hiểu vì đâu Đường đời chia hai ngả Chẳng ai có lỗi cả Chỉ vô tình mà thôi
Vô tình suốt cuộc đời Anh buồn đau mải miết Vô tình em không biết Hay vô tình quên đi Puskin
Một chút tên tôi đối với nàng Sẽ chìm như tiếng sóng buồn tan Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng, Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.
Ngày nào đó trên mặt trang kỷ niệm Nó chỉ còn là dấu vết không hồn Giống như hình phác trên mộ chí Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm.
Tên cũ từ lâu bị lãng quên Chẳng còn gợi lại được cho em Tình xưa êm ái và trong trắng Trước mối tình ai đang dấy lên.
Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn Em thầm thì hãy gọi tên lên Và hãy tin: còn đây một kỷ niệm Em vẫn còn sống giữa một trái tim. Puskin
Em bảo: “Anh đi đi “Sao anh không đứng lại ? Em bảo: “Anh đừng đợi” Sao anh vội về ngay ?
Lời nói thoảng gió bay Đôi mắt huyền đẫm lệ Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em
Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em Không nhìn vào mắt sầu Không nhìn vào mắt sâu ?
Những chuyện buồn qua đi Xin anh không nhắc lại Em ngu khờ vụng dại Anh mơ mộng viễn vông
Đời sống nghiệt ngã không cho chúng mình ấm mộng Thì thôi xin gửi sóng Đưa tình về cuối sông
Thì thôi xin gửi sóng Đưa tình về cuối sông Đưa tình về với mộng Đưa tinh vào cõi không.
Puskin
(XUÂN QUỲNH)
Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh – một phương
Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Để ngàn năm còn vỗ
Thơ tình cũng có rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau: đơn phương, buồn đau, thất tình, hạnh phúc, cô đơn, lãng mạn, nhớ nhung, giận hờn…Sau đây là Top những bài thơ tình hay, thơ tình đơn phương, thơ tình buồn thật buồn. Cùng chia sẻ để cảm nhận hết vẻ đẹp của tình yêu muôn màu bạn nhé !
Puskin Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai, Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng, Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
Benava Avdouraouv – Đức Mẫn dịch
Này anh hỡi tình em như lửa Cháy trong tim đau khổ ngày đêm Trên đường đi em ngó bốn bên Em chờ đợi mong anh quay lại Lửa tình nung má em nóng cháy Lồng ngực đau bởi thức canh trường Mái tóc dài buông xõa ngang lưng Như nước mắt cùng người yêu than khóc Không còn sức để thắng đời cô độc Ôi! kẻ nào chia cách chúng ta đây? Anh thấy không khắp nơi hè hội Quay lại đi người bạn tâm tình!
Kìa bình minh rạng rỡ đang lên Nọ hoa nở trên từng dốc núi Giữa đồng cỏ chim ca vời vợi Nước chia dòng khe lấp ánh pha lê Sao anh mãi không về ? Để em buồn đứt ruột Em nhìn xa xăm Bao hy vọng héo hon từng phút Anh thấy không khắp nơi hè hội Quay lại đi người bạn tâm tình!
Các cô gái khắp nơi Trong thung lũng vườn hoa ngát Trò chuyện ồn ào, nói cười không dứt Từng cặp mắt đen lấp lánh tâm tình Những búp tay mềm mại tuyệt xinh Đang âu yếm những chàng trai trẻ Họ sung sướng, không hề lo nghĩ Chỉ riêng em đơn lẻ nơi này Tái tim hồng nhỏ máu giữa ngày vui Anh thấy không khắp nơi hè hội Quay lại đi, người bạn tâm tình!
Mái lều em rêu mốc, đứng im Như sợ bóng núi rừng đe dọa Dòng lệ em chan hòa máu đỏ Tình yêu mãnh liệt xé tim đau Em kiệt sức Em hòan toàn kiệt sức Anh không về Em không sống được đâu Hay anh mong em phải chết sầu? Anh đâu phải con người tàn bạo Anh thấy không khắp nơi hè hội Quay lại đi người bạn tâm tình!
Tuổi trẻ của em trôi như mây khói mong manh Hạnh phúc thơ ngây như bụi tàn ảm đạm Vì khổ đau hồn em tan nát Như tro tàn em sống cô đơn Tim tan nát Máu tuôn ròng rã Cuộc sông đang trôi Bên em vội vã Số phận đau thương như đã định rồi Không gặp nhau, tan vỡ hết anh ơi Anh thấy không khắp nơi hè hội Quay lại đi người bạn tâm tình!
Này vai em như tuyết trắng tinh Em vẫn lo cho ngày hạnh phúc Dù khổ đau buồn bực Đôi môi hồng Em quyết giữ Cho anh Lửa cô đơn vò xé tâm tình Cứ rực rỡ soi dấu chân anh để lại Em ngạt thở sống những ngày trống trải Biết bao giờ đời trở lại bình yên? Anh thấy không khắp nơi hè hội Quay lại đi Anh! người bạn tâm tình!
(ĐINH HÙNG)
Trời cuối thu rồi – Em ở đâu? Nằm bên đất lạnh chắc em sầu? Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu
Em mộng về đâu? Em mất về đâu? Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu Đấy màu hương khói là màu mắt xưa
Em đã về chưa? Em sắp về chưa? Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn
Em hãy cười lên vang cõi âm Khi trăng thu lạnh bước đi thầm Những hồn phiêu bạt bao năm trước Nay đã vào chung một chỗ nằm
Cười lên em! Khóc lên em! Đâu trăng tình sử Nép áo trần duyên? Gót sen tố nữ Xôn xao đêm huyền Ta đi, lạc xứ thần tiên Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh
Ta gởi bài thơ anh linh Hỏi người trong mộ có rùng mình? Nắm xương khô lạnh còn ân ái? Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?
Hỡi hồn tuyết trinh! Hỡi người tuyết trinh! Mê em, ta thoát thân hình Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm
Em có vui thêm? Em có buồn thêm? Ngồi bên cửa mộ Kể cho ta biết nỗi niềm
Thần chết cười trong bộ ngực điên Ta nghe em thở tiếng ưu phiền Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng Hơi đất mê người – Trăng hiện lên
Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng hẹn nhau đêm ấy nữa
Để quá khứ chỉ còn là thương nhớ
Và tương lai ít ra cũng ngọt ngào.
Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗi
Em đứng lặng mắt nhìn ai không nói
Anh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu
Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng trách anh yêu người khác
Điều đơn giản bây giờ em mới biết
Thì anh xa, anh đã qua xa rồi
(Xuân Diệu)
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.
(Xuân Diệu)
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian
Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất cho anh mở
Nhớ Muôn thuở thần tiên.
Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ – phải đâu ta!
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Đêm nào anh cũng đi quanh em mà khóc
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu
Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến.
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu.
(Bảo Toàn Thanh Tú)
Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…
Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…
Định mệnh không cho hai đứa thành đôi Mình chia tay một chiều mưa tầm tã Rồi em đi về phương trời xứ lạ Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…
Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…
Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…
(Cỏ Hoang Tình Buồn)
Em cứ tưởng tình mình là muôn thuở Nào hay đâu duyên nợ lỡ giữa đường Kỷ niệm này vẫn luôn mãi vấn vương Giờ thầm trách đời vô thường bão nỗi.
Đường vào yêu muôn đời không có tội “Lá rớt nhiều…chẳng phải lỗi mùa Thu” Nhìn khói sương giăng phũ kín mịt mù Thầm lặng bước…khóc ru tình đã chết.
Mộng trăm năm ôm vết đau thấm mệt Tình yêu buồn đoạn kết cũng về không. Đứng bên anh…em bỗng thấy nát lòng Buồn man mác đếm đong từng giọt lệ.
Khi còn thương đường về đâu nghĩ thế? Đang ngọt ngào không dễ nói lời quên Nhưng nay như bèo bỏ bến bồng bềnh Theo con nước lênh đênh không trở lại.
Rồi mai đây tháng ngày dài khắc khoải Lỡ chữ tình…đành phải khóc sầu duyên
(Hương Nguyễn)
Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển
Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng
Anh nào biết ân tình em sâu nặng Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ
Em lê bước chân buồn về cuối phố Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông Con đường xưa bia đá phủ rêu phong Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ
Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt
(Liên Tâm)
Mình giờ là hai đường thẳng song song Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt Người im lặng để trả lời hồi kết Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa.
Ván bài này đến phút cuối em thua Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh Sắc đã rũ em làm sao dám sánh Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn.
Đêm lại về đối diện với cô đơn Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu
Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ Chắc người nghĩ em dối lừa này…nọ… Nên lặng im mà chẳng có tạ từ
Em quay về đường cũ để làm chi Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa Thì thôi em như chưa lần vai tựa Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng.
Tình cạn rồi chớ hi vọng chờ mong Hãy thầm thả theo dòng đời trôi nổi Chỉ tiếc thương một thời anh lặn lội Kiếm tìm em sớm tối bước chung về.
Mình lạc loài giữa dâu bể nhiêu khê Ôm bóng tối bốn bề đêm trống vắng Chớ nói chi chuyện thề non biển hẹn Rồi ước mơ như Trăng khuyết lại đầy.
Em hãy nhìn gió đẩy xuống chân mây Vờn nhau đuổi tháng ngày bay xa mãi Anh lặng bước thở dài không quay lại Gánh đau thương tê tái ngẫn ngơ sầu
Những bài thơ tình bất hủ luôn đi vào lòng bạn đọc mạnh mẽ và gây ấn tượng sâu sắc. Tình yêu luôn là gia vị không thể thiếu trong cuộc sống này, bởi nhờ nó mà ta biết yêu thương, biết cảm nhận cuộc sống này hơn. Những bài thơ tình đầy ngọt ngào sẽ giúp tâm hồn bạn trở nên thật ấm áp. Hãy cùng nhau theo dõi nhé!
Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai, Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng, Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
(Puskin) Vô tình anh gặp em Rồi vô tình thương nhớ Đời vô tình nghiệt ngã Nên chúng mình yêu nhau
Vô tình nói một câu Thế là em hờn dỗi Vô tình anh không nói Nên đôi mình xa nhau
Chẳng ai hiểu vì đâu Đường đời chia hai ngả Chẳng ai có lỗi cả Chỉ vô tình mà thôi
Vô tình suốt cuộc đời Anh buồn đau mải miết Vô tình em không biết Hay vô tình quên đi
Triết lý của tình yêu Suối tan vào dòng sông Sông tan vào biển rộng Gió trời xanh rung động Lưu luyến hoài trên không; Bởi luật đời linh hiển Chẳng có chi lẻ phần Ai mà không lưu luyến Chỉ còn em đơn thân? Núi hôn trời mê mải Sóng ghì nhau trên dòng; Mà sao hoa – em – gái Quên đón nhận tình anh? Nắng ôm mình trái đất Trăng hôn biển mặn nồng Có nghĩa gì em nhỉ? Nếu em còn cô đơn?
Một ngôi sao vừa rơi vụt tắt trên bầu trời hay là tên người ấy vụt tắt ở trong tôi ?
Vẫn thấy trên bầu trời có muôn vàn sao sáng mà ở trong lòng tôi như một hành lang vắng
Bài số 75: “Anh muốn em…” Anh muốn em trả lại tim cho anh, Bởi tim em anh phải xa mãi mãi. Một khi em không muốn tặng tim mình, Sao em muốn giữ tim anh lại? Sao hai tim phải ở xa nhau, Chung lồng ngực mà không chung sống? Ôi tình yêu, sao nỡ bắt ta đau, Sao nỡ để ngực ta trống rỗng…
Andrei Voznesensky – Thái Bá Tân dịch
Xưa một chàng họa sĩ Có tranh và có nhà Bỗng đem lòng yêu quý Một nàng rất mê hoa
Và chiều lòng người đẹp Để lấy tiền mua hoa Chàng đã đem bán hết Cả tranh và cả nhà
Chàng đã mua hàng triệu bông hồng Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy Rằng người yêu có yêu thật hay không Khi bán nhà để mua hoa như vậy
Sáng hôm sau thức dậy Nàng nhìn ra lặng người Tưởng đang mơ vì thấy Cả một rừng hoa tươi
Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ Ai đây chắc rất giàu Thì thấy chàng họa sĩ Đang tội nghiệp, cúi đầu
Họ gặp nhau chỉ vậy Rồi đêm nàng đi xa Nhưng đời nàng từ đấy Có bài hát về hoa
Có chàng họa sĩ nọ Vẫn vợ không, tiền không Nhưng đời chàng từng có Cả một triệu bông hồng
Chàng đã mua hàng triệu bông hồng Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy Rằng người yêu có yêu thật hay không Khi bán nhà để mua hoa như vậy.
Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến quý độc giả những bài thơ tình hay đầy ấn tượng nhất. Đọc những bài thơ này ta thấy trái tim mình xao xuyến và rạo rực không nguôi tận hưởng được những cung bậc cảm xúc của cuộc đời. Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết đặc sắc nhất nhé!
Nắng hè đỏ hoa gạo
Nước sông Thương trôi nhanh
Trên đường quê rảo bước
Gió nam giỡn lá cành.
Bỗng tiếng chim tu hú
Đưa từ vườn vải xa
Quả bắt đầu chín lự
Ngọt như nỗi nhớ nhà.
Cha già thêm tóc bạc
Chống gậy bước lên đồi
Thương một mùa vải đỏ
Má hồng con đang tươi.
Có chàng qua dạm ngõ
Bỗng khói lửa ngút trời
Con đi đêm súng nổ
Vải rụng bến sông trôi…
Rồi tiếng chim tu hú
Vang suốt những mùa hè
Con đi dài thương nhớ
Mười năm chửa về quê.
Tu hú ơi tu hú
Kêu hoài chi vườn xanh?
Ta còn đi đi nữa
Như dòng sông trôi nhanh
Nhắn với chim tu hú
Cha già vui đợi mong
Mười năm trong khói lửa
Má con dù nhạt hồng
Nhưng bao nhiêu em gái
Đẹp lên mùa vải chín ven sông!
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiếng Chim Tu Hú” của tác giả Vương Kiều Ân. Thuộc danh mục Thơ Anh Thơ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Lòng vẫn tơi bời ngọn lửa thiêu
Nhớ thương khoảnh khắc mơ Thần Nữ
Thương chuyện mười năm đợi Át Kiều
Bóng lá xanh om hờn gã Mục
Cửa hầu sâu thẳm hận chàng Tiêu
Không gian thôi đã ba chiều khép
Thì đốt tâm tư mở một chiều
Mở một chiều riêng để tới nhau
Tình ta trời bể vẫn cao sâu
Rơi vào khoảnh khắc vòng ta cũ
Dựng lại mười năm giấc mộng đầu
Anh bảo: Anh còn thương nhớ mãi
Em rằng: Em có đổi thay đâu
Kề vai anh khóc và em khóc
Lệ nhuốm thời gian chợt ngả màu
Thời gian đã ngả tím màu xưa
Hương cũ bay về lại ngát đưa
Anh hỏi: Em nguôi lòng giận chứ
Em cười: Anh dịu vết thương chưa
Mơ còn tiếc giấc mơ càng đẹp
Sống chẳng đền nhau sống cũng thừa
Lời nói sao mà yêu thế nhỉ
Đá vàng không đổ với mây mưa
Ôi! — nhắc làm chi hẹn đá vàng
Ai xưa, ai thiếp với ai chàng
Mê say một thuở tình thơ ấu
Lạnh lẽo mười năm nghĩa cũ càng
Hận ấy đầu sông hờn cuối bến
Trăng nào viện sách gió lầu trang
Tay cầm tay chợt tuôn giòng lệ
Ai dựng quan hà giữa tấc gang
Ai xui gang tấc bỗng quan hà
Tội nghiệp cho tình của chúng ta
Còn vết hôn xưa nồng khóe miệng
Vẫn mùi hương cũ nức làn da
Em ơi — đến phút này sao nỡ…
Anh ạ — ngay khi ấy chẳng thà…
Món nợ tình chung đòi lại khất
Đành ư trọn kiếp nợ nhau mà…
Trọn kiếp ta đành nợ mãi nhau
Sông đi dằng dặc núi ôm sầu Nắng tan thôi đã tan hồn bướm
Mưa tạnh không hề tạnh giọt châu
Xuân hết, buồn theo cùng tiếng quốc
Thu vào, ghen cả với duyên Ngâu
Mười năm… ai biết lòng anh khổ
Ai biết? Nào ai có biết đâu
Ai biết gì đâu… Một cuộc đời
Nhớ thương hờn giận chẳng hề nguôi
Chẳng thương xuân sớm phai màu tóc
Chẳng nhớ mình đang sống kiếp người
Chẳng đắp cũng non hờn chót vót
Chẳng dâng mà biển hận đầy vơi
Hỏi chi sự nghiệp cùng thân thế
Sông núi — kìa xem — đã lở bồi
Núi lở sông bồi lệ chứa chan
Tuyền đài riêng một khối chưa tan
Ngược về quá khứ tìm hư ảnh
Ném lại trần duyên trả thế gian
Xác bướm mơ gì xuân ủ nóng
Hồn mai phó mặc lửa thiêu tàn
Cây nào xanh nữa từ hoa vắng
Nhầu trái tim rồi — héo lá gan
Đời anh nhầu héo trót mười năm
Còn lại thiên thu nhớ ruột tằm
Sống gượng ra chi từ mấy độ
Ngày tàn thôi cũng chả bao lăm
Thương mùa xưa chỉ xuân còn khóa
Hẹn kiếp sau ư nguyệt lại rằm
Chẳng thể có mây ngoài đỉnh Giáp
Mòn con mắt đợi vẫn đăm đăm
Mười năm đợi mãi đến bây giờ
Em mới về mơ nối giấc mơ
Hai ngả núi sông còn tưởng tiếc
Một trời hoa bướm lại say sưa
Riêng gì đêm cũ trăng soi mộng
Vẫn có ngày nay gấm dệt thơ
Em nhé!… chiều anh, gần chút nữa
Cho anh tìm thấy chính em xưa
Ớ, chính em mà! Tất cả em
Đã về… Ôi trận gió nào đem
Mười phần xuân chẳng hao gầy chút
Cặp sóng thu càng đắm đuối thêm
Gò má băng sương chưa vẩn gợn
Làn môi đài các vẫn êm đềm
Hỡi ơi, giữa ngón tay ngà ấy
Tan nát rồi chăng một trái tim
Ai biết mười năm lửa tắt rồi
Còn phen lại cháy giấc chung đôi
Dìu nhau thể chất tan vào mộng
Chấp cánh Thiên Đường trở lại ngôi
Một thuở hương trinh nồng đượm má
Nghìn thu quả cấm ngọt ngào môi
Nỡ đâu — tình đã si dường ấy —
Duyên chẳng đền ư nợ chẳng đòi
Đòi duyên trả tóc nợ đền tơ
Cho xứng cho cân thuở đợi chờ
Duyên trả xuốt muôn đời chửa chắc
Nợ đền trong một tiếng bao giờ
Vàng phai tục phố gương còn tỏ
Đá nát đào nguyên bụi chẳng mờ
Rằng nhớ rằng yêu cùng thổn thức
Hương nguyền lại đượm Mái Tây xưa
Mái Tây trót để lạnh hương nguyền
Trả kiếp nào vơi được nợ duyên
Càng giận càng yêu còn mãi nhớ
Lòng đây lòng đấy chẳng hề quên
Dễ đâu tình gửi vào thiên hạ
Những tưởng hờn mang xuống cửu tuyền
Này lối đi về cây cỏ vẫn
Nhắc rằng: “Xưa đã có đôi uyên…”
Đôi lứa uyên ương một thuở nào
Đi về say đắm biết là bao
Tóc vương mùi lá soan thơm phức
Má sánh màu hoa phượng ửng đào
Nhịp gót cuồng si hoa rún rẩy
Ghẹo lòng trinh bạch lá xôn xao
Cả hai cùng… thẹn ơi là thẹn
Mong mỏi thư mà chẳng dám trao
Thư viết nào ai dám viết gì
Xưng tên còn ngượng chết người đi
Nở theo mỗi nét mùi hương lạ
Cháy khắp từng trang ngọn lửa si
Rằng: đã tin xuân vào lớp học
Rằng: chưa nắng hạ nhắc mùa thi
Nhớ thương chẳng nói mà thương nhớ
Trời hỡi! Cần chi phải nói chi
Một lời không ngỏ nhớ thương đâu
Mà giận mà ghen lặng lẽ sầu
Lắm buổi Anh ghen từng đến khóc
Một ngày Em giận quá chừng lâu
Ghen bàn tay gió lùa trong tóc
Giận bước chân mây dạo trước lầu
Em giận Anh ghen là thế đấy
Yêu nhau là thế, khổ vì nhau
Anh ghen nhiều thế đấy Em ơi
Lại đến Em ghen mới chết người
Sao được say nghe bài hát ngọt
Sao đành mải ngắm sắc hoa tươi
Sao còn khen kẻ trong tranh đẹp
Sao dám nhìn ai giữa phố cười
Tệ nhất Cung Hằng — Em đã cấm
Mà Anh vẫn cứ mộng lên chơi
Anh đắm mê hoài mộng với thơ
Em can chẳng được, cứ làm ngơ
So bằng lựa trắc mươi vần hão
Gạn đục khơi trong mấy điệu hờ
Vụng tính cho nên từ dạo ấy…
Nghe Em đâu đến nỗi bây giờ…
Mười năm… Càng nghĩ thôi càng giận
Càng giận càng thương cho giấc mơ
Hay đâu thương giận bỗng tan tành
Trong một lời: Em vẫn của Anh
Trận bão khôn ngăn giòng lá thắm
Con thuyền lại buộc khóe thu xanh
Phó cho hiện kiếp xuôi đường thẳng
Mà đẩy Thời Gian ngược khúc quanh
Ta rẽ sang giòng năm thángkhác
Cùng nhau tái tạo giấc mơ tình.
Buổi học xong rồi cảnh vắng teo,
Đứng lên nằm xuống lại nằm mèo.
Miệng thèm sờ rượu be hôi rích,
Giọng khát tìm chè lọ mốc meo.
Trầu một vài tuần nhai bỏm bẻm,
Thuốc năm ba điếu hút phì phèo.
Ai về nhắn nhủ cô bay biết,
Cũng chẳng phong lưu cũng chẳng nghèo.