Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 12/09/2026

Đã hoa nhài trắng,còn sen trắng
Mùa hè ơi ngươi khéo đa tình !
Đầy đường phượng đỏ bằng lăng tím
Vẫn trọn cho lòng sắc trắng tinh

Hoa trắng - Chế Lan Viên

Âm vang những bức tường đầy nắng
mùa hè đi rồi chăng ?
Đâu đó tiếng ve bật lên căng thẳng
giấc ngủ chói chang bóng lá xanh ...
đêm qua rồi trời mây mới mẻ
con đường em qua đất vẫn bồi hồi ...
Thôi chào nhé,mùa hè đầy ắp nhớ
đã thương nhau thương trọn vòm trời

Ngoảnh lại một mùa hè - Từ Quốc Hoài

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 12/09/2026

Thoát Hình

Thoát Hình (Vũ Hoàng Chương)

Rào rạt trong cây nhựa trắng ngần
Đã nghe dồn cả tới đài xuân
Đã nghe rào rạt từng cơn gió
Về mách tin hương với cõi trần

Vườn đây rừng đấy cùng xao xuyến
Này phút hồn hoa sắp hiện thân
Nụ đã trên cành đau đớn cựa
Giờ thiêng hấp hối đã nghe gần

Muôn vạn tế bào đang hủy thể
Vâng theo ý lớn nhịp xoay vần
Phá cho thành đấy, sinh là diệt
Đời “quả” lên từ mỗi xác “nhân”

Kìa mảnh da ngà đang nứt rạn
Cho tròn một kiếp chẳng phân vân
Lòng cây mấy thuở ai người biết
Từng khóc từng reo đã mấy lần

Nhựa ứ càng cao niềm giục giã
Đất trời mong mỏi nứt hương lân
Cánh hoa sắp hé phô kiều diễm
Nụ thoát hình trong phút nhập thần

Ôi đã then sương cài lỏng lẻo
Buồng thơm rạo rực ý thanh tân
Có ai tha thiết ngoài mây nước
Chờ lối Đào-nguyên tự mở dần

Ta mở trang lòng nguyên vẹn mãi
Chưa từng hoen ố vết trầm luân
Đêm nay xuống một bài thơ trắng
Cầu nguyện cho đời nở ái ân

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thoát Hình” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Rừng Phong (1954), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tương Tư Chiều

Tương Tư Chiều (Xuân Diệu)

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!
Gió bao lần từng trận gió thương đi,
– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Tương Tư Chiều” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Thơ Thơ (1938), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Trách Gì Ai

Trách Gì Ai (Vũ Hoàng Chương)

Ai trách gì ai những bấy lâu
Xem thơ chẳng biết ý thơ sầu!
Thi nhân tự trách mình thôi chứ:
Bèo nổi mà sao rễ quá sâu ?

Cuối sông nước chảy về đâu ?
Rễ bèo khăng khít riêng đầu sông Tương.
Chiều mưa bàng bạc phố phường
Lệ rưng rưng chợt ngùi thương cho tình.

Chiêm bao một phút nở hoa quỳnh
Mà trắng đôi tay cũng bất bình
Huống đã hoài công chờ nửa kiếp
Vườn trần hoa lạ bướm Trang-sinh.

Nào ai đâu bóng mê hình,
Phải chăng mình tự dối mình bấy nay ?
Hoàng hôn xuống, lệ mưa bay
Sầu lên chẳng nhắp mà cay men hờ.

Hỡi ơi, tình vẫn chỉ là mơ,
Sao cũng đòi phen giận với ngờ?
Mới biết mình si là thế đấy…
Mà ai si đến thế bao giờ!

Có chăng một gã-làm-thơ
Mười năm cửa khép mây mờ tháp cao
Nhớ giai nhân tự kiếp nào
Mở lòng ra đón trăng vào thử xem.

Ví có đà gương tỏ trước rèm
Mà ai kiếp trước có là em…
Nhưng thôi, còn ước ao gì nữa,
Bốn ngả tâm tình ngập bóng đêm!

Hồn trong dĩ vãng tan chìm
Ngọn tàn đăng cũng im lìm cánh hoa.
Lỡ nhau một kiếp xưa mà
Đành thôi ngàn kiếp sau là Sâm Thương!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trách Gì Ai” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Hoa Đăng (1959), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tiếng Sóng

Tiếng Sóng (Tế Hanh)

Tôi nói đến một vùng duyên hải
Ở miền Nam êm ái quê tôi
Chiếc tổ ấm cánh chim thường trở lại
Trên con đường vạn dặm xa khơi

Một chấm đỏ trên bản đồ nước Việt
Một chấm xanh trên bãi Thái Bình Dương
Có cát trắng, có nắng vàng, trời biếc
Có những tấm lòng chan chứa tình thương

Nơi rất thực và cũng là rất mộng
Của đời tôi yêu biển tự bao giờ
Trong giấc ngủ vẫn nghe tiếng sóng
Như tiếng lòng, giục giã những lời thơ

Tôi nói đến những con người ở đó
Những anh Dương, em Ái, chị Duyên
Đồng chí tổ viên hay anh thuỷ thủ
Những người với tôi như bến với thuyền

Những con người bình thường và vĩ đại
Những cuộc đời không tuổi không tên
Xây cái sống nơi đầu gành cuối bãi
Đôi tay trần chống chọi với thiên nhiên

Những con người lớn lên theo Cách mạng
Cả một thời nô lệ cuộn dòng trôi
Cỡi sóng gió hướng theo tay lái Đảng
Biển thuộc về những kẻ đổ mồ hôi

Những con người suốt chín năm kháng chiến
Đem máu đào giữ miếng đất thiêng liêng
Nay đứng thẳng nhìn quân thù Mỹ Diệm
Bùn sẽ tan khi ngọn thuỷ triều lên!

Những con người hoà bình ra miền Bắc
Theo lời dạy Bác Hồ xây Tổ quốc vinh quang
Cả tập đoàn long lanh như bạc rắc
Mai con tàu sẽ cập bến miền Nam

Những người ấy với tôi là ruột thịt
Trong lời thơ tôi gửi hết yêu thương
Đến những ai không quen không biết
Cũng gần tôi trong hai tiếng quê hương

Tôi thấy đời tôi gắn liền với biển
Từng cơn sóng vui, từng lượn sóng buồn
Ôi nhớ làm sao những mùa chim én!
Ôi nhớ làm sao những mùa cá chuồn!

Hồn tôi mở trong cánh buồm lộng gió
Đi, ta đi, đến những chân trời xa
Tim tôi thả neo trong bến đỗ
Về, ta về, trở lại quê nhà

Như chất mặn thấm vào khi muối đọng
Làm quên đi những vị khác trên môi
Tiếng sóng biển quê hương hay tiếng sống
Đã bao lần vang động giữa thơ tôi

Tôi nói đến trời mây, tôi nói đến
Những cánh đồng, nhà máy, những hoa chim
Nhưng muốn nói nhiều hơn về xứ biển
Như cái gì thầm kín nhất trong tim

Trong thơ tôi có câu đầy nước mắt
Nhưng tôi không chán nản đâu anh!
Khi nửa nước còn trong tay lũ giặc
Tôi cười vui dễ dãi sao đành!

Lòng miền Nam tôi chưa nói hết lời
Gửi miền Bắc hồn tôi còn tưởng vọng
Nay tôi gửi tình tôi trong Tiếng sóng
Hỡi đồng bào, đồng chí mến thân ơi!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiếng Sóng” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Tiếng Sóng (1960), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ, giáo sư, tiến sỹ Phùng Đắc Cam

Giáo sư – Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam Sinh năm 1943 là chuyên gia đầu ngành vi sinh lâm sàng Việt Nam, Phó Hiệu Trưởng, Trưởng Khoa Y Dược Đại Học Thành Đô, đạt danh hiệu Thầy thuốc Ưu tú. Ông là tác giả hàng chục cuốn sách chuyên ngành, gần 100 bài báo trên các tạp chí khoa học Châu Âu và Mỹ. Vì những cống hiến của mình, ông đã dành được những giải thưởng như: Huân chương chống Mỹ Cứu nước hạng Nhì; Huân chương Kháng chiến hạng Ba; Huy chương Vì Sức khỏe Nhân dân; Huy chương Vì Sự nghiệp Khoa học Công nghệ; Giải thưởng Khoa học Công nghệ VIOTEC về sản xuất vaccine Tả ở Việt Nam. Ông là một Nhà khoa học và một Nhà giáo vô cùng tâm huyết với nghề. Ông luôn là một người Thầy mẫu mực được các thế hệ sinh viên kính phục. Song hành với hàng trăm bài báo khoa học, với biết bao công trình nghiên cứu giá trị trên trường quốc tế, là những vần thơ đầy da diết và trữ tình từ thuở đôi mươi. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

MƯA

Mưa xuống không buồn

Vì cơn mưa cuốn bụi trần gian

Anh đã tắm trong cơn mưa tươi mát đó

Em về như ngọn gió

Hong khô thịt da anh

Mưa vẫn rơi gió vẫn thổi

Anh ngủ trong một giấc mơ lành

Ngày mai bình minh

Ngày mai sẽ đến

Anh mong một cơn mưa

Rũ hết buồn chinh chiến

để đón gió lành của em đó em ơi!

Khuya 3/7/73, Compongcham, Cam Pu Chia

XIN CHO

Xin cho một sáng trong lành

Rừng cây trước ngõ mãi xanh bốn mùa

Xin cho một giấc ngủ trưa

Vẳng xa chim hót đung đưa võng tình

Xin cho cơn gió mát lành

Hương ngô từ nước sông xanh thổi về

Xin cho mùi khói đồng quê

Mùi thơm rơm rạ níu về tuổi thơ

Xin cho một thoáng ngẩn ngơ

Để rồi quên lãng vu vơ với đời.

Mùa giáng sinh 2016.

MÙA THU VÀ EM

Tặng Quyên

Mùa cốm vào thu

Lá bàng rụng đỏ

Hà Nội ơi

Nơi có em ở đó

Dáng chiều xanh như mặt nước Hồ Gươm

Anh ngẩn ngơ giữa mùa thu Hà Nội

Như ngẩn ngơ trước duyên dáng của em

Hoa lộc vừng những hạt cườm biến ảo

Như đôi mắt em lóng lánh diệu huyền

Anh vẩn vơ buồn khi vắng em

Như gió heo may chợt về buổi sáng

Như đám mây thưa bay bảng lảng

Nhớ em khôn tả giữa chiều thu

Anh lâng lâng theo dòng người phố cổ

Cứ ngỡ ngàng em đi cạnh bên

Đâu giọng nói của em, đâu nụ cười quyến rũ

Anh bâng khuâng nhớ cánh tay mềm

Cơn mưa thu chợt đến rối lòng anh

Lá ướt hơi sương giữa lòng phố cổ

Mùa hương cốm thoảng về cơn gió

Tà áo ai như chiếc lá sen xanh

Ta yêu thu đâu ta có vô tình

Như anh yêu em một đời da diết.

ANH VỀ

Nơi em xứ ấy anh về

Rung rinh gió lộng đêm hè trăng treo

đường đi mấy suối mấy đèo

bao nhiêu dốc trải bấy nhiêu nghĩa tình

Nâng niu những kỷ niệm xinh

Hôm nay trước buổi bình minh anh về

Suối rừng reo giữa đêm khuya

Lòng mong nhớ, dưới trăng hè gặp em

đây rồi xứ ấy thân quen

đã từng thao thức bóng đèn cách chia

đây rồi ngày ấy em đi

tóc còn vương mãi tình quê thơm nồng

nơi đây nghĩa nặng trong lòng

chưa quen biết, đã ước mong bao ngày

bây giờ lại ấm vòng tay

võng ru, ru mãi những ngày đôi ta

nghĩa tình đâu ngại đường xa

không cần hỏi chỉ biết là nơi em.

1,2,3,4/10/1974 – Lộc Ninh, Lò Gò.

MẸ TÔI

Mẹ tôi quê ở Lâm Thao

Làng Tứ Xã, tự đời nào nổi danh

Hát xoan lúng liếng sân đình

Trống vui Trò Trám chao nghiêng đất trời

Mẹ tôi sớm đã mồ côi

Nón mê theo mẹ một đời làm thuê

Dượng không có đất, ở bè

Tôm diu đầm cá chở che tháng ngày

Mẹ không ở được đất này

Qua con sông Cái vì say một người

Bố tôi đã có vợ rồi

Mẹ tôi làm lẽ một đời xót xa

Bố yêu mái tóc thướt tha

Bố yêu ánh mắt mặn mà có duyên

Bố thương số phận truân chuyên

Để thuyền có lái, gái duyên gặp chồng

Mẹ tôi đỡ bước long đong

Có nhà cửa có con bồng cháu mang.

11/5/2012.

Atlanta mùa hè năm 2000

Xanh ơi bát ngát là xanh

Rừng cây với suối uốn quanh khu đồi

Nắng như mật rót trên trời

Xe như mắc cửi đường phơi lụa vàng

Nhấp nhô khu phố cao sang

Down-town nhộn nhịp nhà hàng, tiệm ăn

CDC ẩn trong rừng

Với nhiều đồng nghiệp đã từng quen nhau

Con đường khoa học nông sâu

Đều vì sức khoẻ mai sau con người

Nhịp cầu bắc đến muôn nơi

Đổi trao khoa học, chân trời nhân văn

Chia tay không khỏi tần ngần

Tình người ấm giữa màu xanh của trời.

Atlanta, bang Gorgia, tháng 5 năm 2000

Về chốn xưa

Anh đưa em về chốn xưa

18 năm rồi

Hôm nay trở lại

Vẫn con đường xanh dưới nắng vàng tê tái

Dẫn ta đi tới nơi ở ngày nào

Đây ngôi trường con học năm nao

Vẫn thế một màu nâu trầm mặc

Con đường sỏi lao xao

Hàng dương xanh mát mắt

Những ngôi nhà khoe màu bảy sắc

Đưa ta về quá khứ êm trôi

Nhà thờ nhấp nhô

Chợ trung tâm bề bộn

Ly cà phê nô nức ngày hè

Dưới chân cầu bệnh viện Huddinge

Anh đưa em ra bến xe

Đi về Masmos

Từ con đường tháp nước

Đến thảm cỏ vàng hoe

Hai bên rừng cây xanh cổ tích

Ngày xưa đi qua

Nhìn lại hôm nay

Thời gian nghiệt ngã

Nhưng chốn xưa nô nức đón ta về

Như người con về lại thăm quê

Nỗi lòng khôn tả.

Flemmingberg tháng 6/2008.

Tháng tư về

Tặng Phương Anh

Dẫu vẫn nhớ tháng ba đỏ trời hoa gạo

Bâng khuâng mặt nước gió mưa bay

Thì tháng tư lại ập về hối hả

Trên cánh đồng chớm nắng toả hương say

Tháng tư về ngất ngây như lúa thời con gái

Đang lên đòng nức nở mùa yêu

Đàn chim én bay đi đón mùa hè trở lại

Trời xanh hơn như muốn nói bao điều

Tháng tư, tháng chuyển màu hy vọng

Trên môi em thắm đỏ nụ cười duyên

Tình yêu đó ấm một miền mơ ước

Nơi chân trời ánh nắng mới bừng lên

Tháng tư ơi, đong đầy ký ức

Sài Gòn thân yêu, thuở ấy đón ta về

Ngày chiến thắng chẳng bao giờ quên được

Thành phố dạt dào những giây phút say mê.

Long Biên, ngày 14/4/2020

TRUNG DU

Trung du miền đất quê nhà

Mà đi biệt mãi nơi xa chửa về

Nhớ nhà thăm thẳm triền đê

Nhớ em nhớ mãi chiều quê hẹn hò

Thương em thương một con đò

Đò ngang vắng khách em chờ tri âm?

Hoa gạo rực lửa bên sông

Hoa ơi có biết nỗi lòng chia ly

Hoa là tinh tuý hương quê

Để hoa thắp lửa đê mê lòng người

Hỡi người xa xứ tôi ơi

Về đây để ấm bờ môi hẹn hò

Về đây làm lại tình xưa

Hỡi em áo thắm như mơ ngày nào.

Cảm hứng cùng bạn thơ về hoa gạo, dịch Covid-19, 20/3/2020.

Bạn rừng

Cùng là một thuở Trường Sơn

Chia nhau cục mắm, nắm cơm vắt rừng

Chia cơn sốt rét lạnh run

Quinin đắng miệng, cung đường còn xa

Cùng nhau mắc võng rừng già

Ngồi bên suối đá uống trà quê hương

Cùng leo dốc thẳm mưa trơn

Khe sâu biệt kích rập rờn quanh ta

Máy bay sợ nhất đầm già

Nhưng rồi cũng chẳng làm ta sờn lòng

Một đời ba tháng Trường Sơn

Khắc sâu cốt tuỷ con đường chiến tranh

Con đường một thưở đầu xanh

Dấn vào chẳng quản gập ghềnh chông gai

Sắt son tình bạn không phai

Chung hầm tránh pháo đêm dài miền Đông

Hôm nay bên bếp lửa hồng

Đêm xanh Hà Nội sao lòng bâng khuâng

Bạn rừng một thuở Trường Sơn

Quên sao được một mốc son trong đời.

3/2006.

Bánh hòn

Rưng rưng ăn miếng bánh hòn

Càng già càng thấm miếng ngon của đời

Nhớ cha mẹ lúc sinh thời

Mỗi năm tiệc đến mồng mười tháng giêng

Chắt chiu đấu gạo quan tiền

Thương con thương cháu nặn viên bánh hòn

Bánh thơm là vị quê hương

Cùng con đi suốt chặng đường xa quê

Ăn vào nhớ thuở hàn vi

Nhớ đồng lúa nhớ đường về mộng mơ

Đẹp sao quê mẹ ta xưa

Con ngòi uốn khúc đung đưa chân trời

Trống chèo cùng mẹ đưa nôi

Bánh hòn thơm của vị đời ban cho.

19/1/2015.

Quê nhà

Anh về với cánh đồng xanh

Với hương hoa bưởi, với nhành hoa lan

Lao xao bên luỹ tre làng

Con ngòi nước chảy quanh năm hững hờ

Nước ngòi tắm mát tuổi thơ

Ca dao mẹ hát đến giờ còn ngân

Xa xa trống giục sân đình

Dân vui mùa hội trúc sinh, yếm đào

Ngõ xưa dẫn lối ta vào

Còn đâu dáng mẹ nao nao mỗi chiều

Đêm trăng cha thả sáo diều

Đếm sao con ước những điều xa xăm

Rộn ràng mùa gặt tháng năm

Óng vàng sân lúa, con tằm nhả tơ

Bên nhà ai đó đang mơ

Bên này có kẻ làm thơ tặng mình

Quê nhà đẹp mãi trúc xinh

Ca dao thấm đậm tâm tình quê ta.

HOA CỎ MAY

Tình người nào dễ của nhau

Cỏ may em nhặt, mối sầu ai mang

Tình người vốn dĩ đa đoan

Lỡ rồi một kiếp hồng nhan nhạt nhoà

Em về tận nẻo trời xa

Cỏ may em gỡ, quê nhà em thương.

Chiều 28/3/2020

THƯƠNG

Biết là hai chữ thương nhau

Đến khi xa cách nỗi đau xé lòng

Đêm dài một ánh đèn chong

Cô đơn với nửa gối hồng chia đôi

Thương em xứ ấy xa xôi

Một thân đào liễu giữa đời râm ran

Thương em cách núi cách ngàn

ốm đau ai biết, cơ hàn ai hay

Tin em đã đủ tháng ngày

Nắng mưa dày dạn, đắng cay đã từng

Nghĩa tình khắc cốt ghi xương

Phút giây ân ái dễ thường quên nhau ?

Yêu em tuổi nhỏ trí cao

Duyên tình thắm những cánh đào mùa xuân

Tuy xa nhưng cũng như gần.

Chí Phèng, 24 h, 18/6/73.

NHỚ

Sáng ra cơn gió mát lành

Nhớ em một ngày xa cách

Trưa về nắng hanh chênh chếch

Nhớ em nằm dưới nhà tôn

Chiều mưa sóng gầm dữ dội

Thương em xứ ấy đường trơn

Tối về ánh đèn ấm cúng

Thương em – một bóng cô đơn

Em ơi dào dạt yêu thương

Có lúc nào nguôi nỗi nhớ.

Khuya, 3/7/73.

THƠ

Đừng câm nữa, đừng lặng im như ốc

Hãy về với thơ, với cuộc sống thuở nào

Đời vẫn đẹp như thơ từng rạo rực

Đón xuân về trong muôn nỗi khát khao

Đừng giấu thơ những điều gì đang nghĩ

Hãy coi thơ là bạn để giãi bày

Vốn xưa nay thơ vẫn là tri kỷ

Và cùng ta đi suốt một đời vui.

Băng cốc, đêm 24/1/2008.

XUÂN QUÊ

Hoa gạo thách thức mặt trời

Giữa cánh đồng lúa xanh thì con gái

Những nụ bàng ngậm nắng mùa xuân đang mê mải

Dệt nên một bức tranh quê

Hoa vải xum xuê

Đợi một ngày chín đỏ

Con chim sâu chuyền cành trước ngõ

Mùa hạ râm ran sắp về

Thiên nhiên không ngừng thay đổi

Lòng ta bao nỗi miên man

Thế sự chuyển vần không kịp

Để ta một phút an nhàn

Người ơi, một mùa xuân gọi

Liệu chăng còn có thờ ơ.

Cảm hứng, 10/4/2007.

TỰ SỰ

Kiến thức bộn bề, khoa học cao siêu

Ta trí mọn tài hèn sao với tới

Thành công hôm nay là từ bao nhiêu thất bại

Từ mồ hôi và x­ương máu bạn bè

Ta chỉ là một thằng nhà quê

Mò mẫm

Say mê

Giữa rừng sâu rậm rạp.

Nhân dịp đ­ược phong giáo s­ư 10/2004.

Tản mạn Xuân Bính Tuất

Khuya rồi một thoáng mùa xuân

Bỗng vui sao lại chợt buồn mênh mang

Vui chưa đến độ đã tàn

Buồn trong sâu lắng tâm can não nề

Xuân về xanh mướt chân đê

Ngã ba sông Đuống vùng quê tuổi già

Cũng giếng nước cũng cây đa

Cổng làng cổ tích, mái nhà thân yêu

Sao ta vẫn rối trăm chiều

Vẫn chưa có được một điều giản đơn

Nào rằng dám tính thiệt hơn

Vấn vương gì nữa con đường cuối thu

Đã qua một thuở âm u

Rừng sâu sốt rét, tù mù tương lai

30 năm một quãng dài

đời người đâu dễ để ai dại khờ

Xuân về chợt tỉnh giấc mơ

Mai sau hay đến bao giờ xuân vui?

Mưa xuân mát dấu chân người

Sương ươn ướt cỏ bầu trời xanh trong

ước gì tuổi bước thong dong

với ta trong một tấm lòng thảnh thơi

Cuộc đời khó lắm ai ơi

Chưa khôn đã dại, dại rồi lại điên

vui chưa át nỗi ưu phiền

Trách ai được chỉ trách duyên phận mình

Cho dù trăm kế mưu sinh

chỉ mong một chút yên bình cỏn con.

Tết Bính Tuất.

KÝ ỨC THÁNG TƯ

Tháng tư về lại nhớ tháng tư năm ấy

Da diết làm sao

Đẹp làm sao

Ngày đi qua xóm Củi

Nằm võng rừng cao su

Khao khát ngày về

Rồi Củ Chi khói lửa

Qua Trảng Bàng, đường khải hoàn ca

Hai bên đường rực rỡ cờ hoa

Thời ấy chẳng dám ước mơ xa

Chỉ mong một ngày xum họp

Bỗng nhiên đất nước vỡ oà

Sự kiện ngàn năm có một

Anh với em trên cùng một đoàn xe mơ ước

Tiến vào thành phố kiêu sa

Đêm Sài gòn, ngày mang tên thế kỷ

Rạo rực bồi hồi, đất nước sang trang

30 tháng tư dân tộc huy hoàng

nơi có anh và em cùng hội ngộ

tháng tư về đong đầy nỗi nhớ

Đến hôm nay, tháng tư trăn trở

Đất nước chuyển mình bao sự đổi thay.

19/4/2019.

Giáo sư – Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam là một con người dành trọn đời mình cho tình yêu khoa học. Ấy vậy mà trong sâu thẳm tâm hồn Ông vẫn có một góc riêng thật riêng của thi ca.

LỠ HẸN VỚI DÒNG SÔNGTác giả…Thu Thảo

Sông ơi nước chảy về đâu
Có qua bến cũ cây cầu năm xưa
Để tìm kí ức chiều mưa
Có đôi trai gái vẫn chưa tỏ tình

Sông ơi nói hộ lòng mình
Đã thương đã nhớ bóng hình người kia
Để rồi thao thức đêm khuya
Vẫn chờ vẫn đợi sẻ chia ngọt ngào

Sông ơi có thấy vì sao
Cho ta nhắn gửi hôm nào gặp nhau
Chỉ cần núp bóng phía sau
Sao , Trăng hò hẹn sáng màu trong đêm

Sông ơi cứ mãi êm đềm
Tháng năm vẫn thế .. vẫn thêm gió mùa
Nhẹ nhàng tiếng gõ chèo khua
Như bèo phiêu dạt đang đùa giỡn trôi

Sông ơi sông hỡi sông hời
Có còn câu hát ầu ơi ngày nào
Có còn đượm nghĩa ca dao
Có còn tiếng gọi tiếng chào khách đi

Sông ơi chớ vội làm gì
Tình xưa còn đó… xuân thì đã qua
Chỉ là ta tiếc cho ta
Một lần lỡ hẹn .. như đà trăm năm.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Sao, Vàng Sao (Đừng Cho Lòng Bay Xa)

Sao, Vàng Sao (Đừng Cho Lòng Bay Xa, Hàn Mặc Tử)

(Gửi Hoàng Cúc)

Thượng thanh khí tiết ra nguồn tinh khí
Xa xôi trăng mọc nước Huyền Vi
Đây Miên trường, đây Vĩnh cửu, tề phi!
Cao cao vượt với hai hàng bóng vía
Trời nhật nguyệt cầu vồng bắt tứ phía,
Ôi Hoàng Hoa, hồn phách đến nơi đây,
Hương ân tình cho kết lại thành dây,
Mong manh như lời nhớ thương hàng triệu
Đàn cung bậc gió dồn lên âm điệu
Sững lòng chưa ? Say chấp cả thanh bài
Sang chơi thôi, sang chơi thôi! Mà ai,
Thu đây rồi, bước lên cầu Ô Thước,
Sao! Vàng sao rơi đầy nơi sóng nước
Đừng ngả tay mà hứng màu trời sa
Thôi kéo về đừng cho lòng bay xa…
Thu vươn ra, thu vươn ra như ý…
Mau rất mau trong muôn hoa kiều mỵ
Mùa rất trai và ánh sáng rất cao
Đừng nói buồn mà không khí nao nao
Để chơi vơi này bông trăng lá gió
Để phiêu phiêu này tờ thơ vàng võ
Để dầm dề hạt lệ đôi ta
Tần thượng tầng lâu đài ngọc đơm ra
Khói nhạt nhạt xen vô màu sắc biếc.
Đẩy đưa dài hơn ngào ngạt trầm mơ.
Thinh không tan như bào ảnh hư vô
Giải Ngân hà biến theo cầu Ô thước.
Và ước ao nhớ nhung lần lượt
Đắm im lìm trong mường tượng buồn thiu.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sao, Vàng Sao (Đừng Cho Lòng Bay Xa)” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Thượng Thanh Khí, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Xuân Về Nhớ Cố Hương

Xuân Về Nhớ Cố Hương (Nguyễn Bính)

Lầu ai lồng lộng khói hương
Thềm ai xác pháo phô trương màu hồng
Lênh đênh tóc rối cỏ bồng
Chiều ba mươi tết ai không nhớ nhà
Xứ mình lắm bướm nhiều hoa
Bờ tơ lá lộc tay ngà vin xinh
Mưa nhè nhẹ, nắng thanh thanh
Nên thơ ôi! Cả xứ mình nên thơ!
Hội xuân gió loạn đuôi cờ
Lòng xa vào đám nhặt thưa trống chèo

Xứ này biết mấy cô liêu
Nhớ thương nay sớm mai chiều mà thôi
Xuân về chẳng có hoa tươi
Nắng luôn cả sáu tháng trời không mưa
Ở đây ăn tết buồn chưa?
Rượu bia, hoa giấy và dưa đỏ lòng
Ba ngày tết nóng như nung
Hỏi phong vị ấy là phong vị gì?
Trót đà mang số sinh ly
Bao giờ tôi mới được về cố hương
Xuân về những nhớ cùng thương
Trời ơi! Muôn vạn dậm đường xa xôi!
Chiều ba mươi hết năm rồi
Nhà tôi, riêng một mình tôi vắng nhà
Tôi còn lận đận phương xa
Để ăn cái tết thật là vô duyên.

Sài Gòn, 1944

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Xuân Về Nhớ Cố Hương” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Xuân Ý

Xuân Ý (Huy Cận)

Đêm vừa nhẹ, gió vừa mơn
Cây chen ánh nguyệt trải vờn bóng xanh

Khuya nay, mùa đậu đầu cành;
Đồng trăng lục nhạt, vàng thanh lối gần.

Trăng êm cho gió thanh tân;
Hương rừng tỉnh dậy ái ân xuống đồng.

Đêm nay, không khí say nồng,
Nghìn cây mở ngọn, muôn lòng hé phơi…

Khuya nay, trong những mạch đời,
Màu thanh xuân dậy thức người héo hon.

Ngón tay tưởng búp xuân tròn,
Có người ra dạo vườn non thẫn thờ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Xuân Ý” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Lửa Thiêng (1940), danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chi Chi Chuyện Ấy

Chi Chi Chuyện Ấy (Hồ Xuân Hương)

Chi chi chuyện ấy đã đành lòng
Vó ký phen này quyết thẳng rong
Non nước chơi hoài non nước đó
Gió trăng nào phải gió trăng không
Mặt càng đối mặt tình ngao ngán
Tay chửa rời tay bước ngại ngùng
Lão Nguyệt nhẽ nào trêu quải mãi
Chén đồng xin hẹn khắc đêm đông

(Quế Sơn thi tập)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chi Chi Chuyện Ấy” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!