Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 20/08/2026

Vàng loang cả vết rộng dài
Ném vào mất hút một vài cánh chim

Ngoại ô - Bùi Việt Mỹ

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 20/08/2026

Bài hát giữa sân trường (II)

Tác giả: Lê Minh Quốc

Chúc mừng em một lần lều chỏng
Gữi tâm hồn trinh bạch với văn chương
Để sáng nay vất vưởng giữa sân trường
Chim hót buồn như khóc
Ký túc xá những chiều ngồi nhặt thóc
Xếp thành chữ… “no” mà nghẹn nửa chừng
Ngày tháng dài sách vở cất sau lưng
Chạy đôn đáo tìm việc làm khiêm tốn
Tấm bảng đen như một người bạn lớn
Cùng ước mơ năm rộng tháng dài
Tôi đi học nghe chim hót trên cây
Tiếng chim hót rót đầy bao tử
Rất no nê cùng trăm lời ngàn chữ
Ở giảng đường
Có thi ca Long Tống – Thịnh Đường
Có tiếng cười Molière chua chát
Có ngô đồng nhất diệp lạc
Để cuối giờ đói lả với tay run
Đêm ngủ không giăng mùng
Nhìn chuột chạy vòng vo tam quốc
Trang giáo trình chữ ngả chữ nghiêng
Tôi biết nói gì với em
Về những mùa trăng trong ký túc xá
Tiếng cười cợt mua dâm vọng lên xa lạ
Từ công viên Văn Lang
Đủ làm em sửng sốt bàng hoàng
Gục mặt xuống chuyên đề Kiều thao thức
Dòng lục bát bập bềnh ray rứt
Chuyện văn chương nặng nợ với cuộc đời
Sao thơ tôi lảnh lót hót chơi
Cười cợt đẩy đưa dăm lời mặn ngọt
Cầm “phiếu ăn” dửng dưng không một lời chia sớt
Cho bữa cơm em thi vị với thơ ca?
Chúc mừng em trinh bạch với Văn khoa
Bước vào đời thôi chạy đôn chạy đáo
Tâm hồn tinh khôi chưa một lần rách áo
Chúc mừng em, tôi chúc mừng em
Có những mùa trăng đốt lửa hát thâu đêm
Giọng nam trầm khàn khàn như ngỗng đực
Giọng nữ cao ồ ồ như gà mái ghẹ
Hát rất vui thật miệngthật lòng
Điểm gặp nhau ở một đường cong
Là đoàn kết
Thời sinh viên yêu nhau trong lớp học
Không có trái me chua giấu dưới hộc bàn
Mà ở đó là củ khoai, củ sắn
Để người thương lót dạ điểm tâm
Có phải nhất Y, nhì Dược?
Tạm được Bách Khoa?
Sư Phạm như… gà?
Tổng Hợp như… ngỗng?
Thời quá độ cần tiền hơn mơ mộng
Học văn chương trích cú tầm câu
Mắt mơ màng bước thấp bước cao
Chữ ký đẹp bởi nhiều lần… ký nợ!
Sinh viên nghèo nghĩa là nghèo mạt rệp
Ăn như tu nhưng không ở như tù
Rất hào hoa tiêu xài như công tử
Mừng sinh nhật mình bằng nồi cháo khoai lang
Gạo có ít thêm nước vào cho đủ
Ngồi cùng nhau và chúc tụng rất sang
Chúc gì tôi cũng xin khoan
Một bồ chữ nghĩa còn trang trải nhiều
Nắng vàng vọt rớt xiêu xiêu
Trong ký túc xá những chiều đói no
Áo sinh viên lấm lem bụi đỏ
Nhìn hàng me ngơ ngác giữa Sài Gòn
Chúc mừng em ra trường như trẻ nhỏ
Vòng xe lăn mỏi gối đạp bon bon

Sáng hôm nay giữa sân trường Đại học
Chúc mừng em dù chưa hát thảnh thơi
Đôi mắt sáng tâm hồn đừng chai sạn
Cùng niềm tin em hãy bước vào đời

Đỉnh Chót Vót

Đỉnh Chót Vót (Vũ Hoàng Chương)

Theo gió xuân lên đường Ngọc-hà
Nẻo về tươi nắng Trại Hàng-hoa
Đến vườn Bách-thảo anh reo khẽ:
“Thượng-Uyển này riêng của chúng ta!”

Em bĩu môi xinh: “Làm như vua!”
Rồi không dưng chợt buồn vu vơ.
Hỏi, em ngoảnh mặt đi nơi khác
Như giấu tâm tình đang gió mưa.

Anh hiểu rồi; em đã giận hờn.
Làm vua, em chẳng ghét gì hơn!
Ba cung sáu viện đầy nhan sắc,
Hoàng hậu nào xưa tủi bóng đơn!

Em giận mà em chẳng bắt đền
Anh đành nói lại: “Đây Hoa-viên
Của chàng thi sĩ yêu em đấy,
Chỉ một mình em thôi, chớ ghen!”

Nguôi rồi em vẫn còn rưng rưng
Chậm bước theo anh vào giữa rừng
Ai hay phút chốc em quên giận:
“Anh ạ, bầy hươu đẹp quá chừng!”

Chiều xuống cỏ non mơn mởn xanh
Hươu sao nghển gặm lá trên cành.
Bỗng nghe cọp hú vang trong gió
Em riễu: “Kìa ông bạn gọi anh!”

Đúng rồi… ông bạn ở sau đền
Chỉ cách phòng anh một mái hiên
Chuồng cọp phòng văn hai giấc mộng
Đi về chung một nẻo cô miên.

Bạn gọi, nhưng anh còn có em,
Nắng chưa tắt hẳn, chiều xuân êm.
Chúng ta phải tới non Nùng chứ?
Líu ríu vừa nghe lọt tiếng chim.

Thoăn thoắt trèo lên, miệng mỉm cười:
“Núi chi mà thấp quá anh ơi!
Đứng trên đỉnh vẫn không nhìn thấy
Mặt nước hồ Gươm biếc ánh trời.”

Anh nhủ: “Non Nùng chẳng mấy cao;
Gần đây còn có núi Trông-Sao
Nhưng sườn đá dốc đầy nguy hiểm
Trần tục chưa ai tới được nào.”

Em ngờ vực, hỏi: “Còn hai ta?”
Anh cười: “May được đấy! nhưng mà
Em và anh phải giàu tin tưởng
Tránh hết bùn nhơ dưới gót pha.”

Níu vai anh xuống, em nghiêng đầu:
“Chớ tưởng em còn bé nữa đâu!
Em hiểu những lời anh nói lắm…
Thôi, ta về nhé! Mợ chờ lâu.”

Đưa em về phố, tạm chia tay
Trở lạ vườn khuya anh vẫn say
Trên đỉnh Tình-Yêu hồn chót vót
Tha hồ cọp hú lộng hơi may…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đỉnh Chót Vót” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai (1971) > Tuổi Học Trò, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chơi Chùa Hương Tích

Chơi Chùa Hương Tích (Tản Đà)

Chùa Hương giời điểm lại giời tô
Một bức tranh tình trải mấy thu
Xuân lại xuân đi không dấu vết
Ai về ai nhớ vẫn thơm tho
Nước tuôn ngòi biếc trong trong vắt
Đá hỏm hang đen tối tối mò
Chốn ấy muốn chơi còn mỏi gối
Phàm trần chưa biết nhắn nhe cho

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chơi Chùa Hương Tích” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nếu Chúng Mình Dậy Sớm

Nếu Chúng Mình Dậy Sớm (Xuân Quỳnh)

Ngày tết nghỉ ở nhà
Bạn nhớ đừng dậy muộn
Ngủ nhiều sẽ thiệt thòi
Bao điều không kịp biết
Tết ngắn đi mất tết
Gạo thành bánh thành xôi
Bông hoa xoè cánh rồi
Băng pháo hồng đã đốt
Cỏ đã xanh mặt đất
Nắng đã ấm khắp trời
Chim hót xong bài hát
Búp non thành lá tươi
Bao lò rèn khói bay
Lửa đã hồng trong sắt
Sắt đã sáng thành dao…
Bao điều không kịp biết
Mực sẽ thành chữ viết
Chữ sẽ thành bài ca
Hát trong khắp mọi nhà
Về muôn mùa xuân đẹp
Sông trôi ào ạt nước
Đất mở những con đường
Đôi giầy mới của em
Đợi nhiều e sẽ chật…
Nếu chúng mình dậy sớm
Mùa xuân còn dài hơn

12-1-1979

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nếu Chúng Mình Dậy Sớm” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Chờ Trăng (1981), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

CÓ KHI NÀO TA LẦM LỠ VỘI YÊU..!?

Yêu thương này em gửi trả lại anh
Là đoạn kết câu chuyện tình dang dở
Để xóa đi bao lời anh đã hứa
Hãy coi như chưa gặp gỡ bao giờ

Em trả người tất cả những mộng mơ
Những khát khao những đợi chờ hy vọng
Trả luôn cả những nỗi đau bất tận
Đau nhiều rồi em tự thấy thương thân

Trả nước mắt
đã rơi xuống bao lần
Trả luôn cả những gì trân trọng nhất
Hơn một lần em nhìn ra sự thật
Trái tim kia thiếu nhiệt huyết chân thành

Lời thương nào chỉ hư ảo mong manh
Em chạm khẽ đã tan tành vụn vỡ
Trái tim côi đành ngậm ngùi đóng cửa
Bởi niềm đau đã quá đỗi dư thừa

Em ước gì gói được cả ước mơ
Gói yêu thương những nồng nàn thuở ấy
Để trái tim chẳng còn đau đến vậy
Có khi nào ta lầm lỡ vội yêu..!?

Bao Gia

Thơ tình yêu tuổi học trò với mối tình đầu trong sáng

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-1

Thơ tình yêu tuổi học trò với mối tình đầu thơ ngây, trong sáng, mối tình không thể nào quên.Tình yêu tuổi học trò cứ nhẹ nhàng, trong sáng và ngây thơ như từng trang giấy trắng vậy. Có lẽ ai trong chúng ta cũng ít nhiều thuộc lòng một trong những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò. Cùng thưởng thức những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò dưới đây nhé.

Nội Dung

Tuổi học trò là tuổi hồn nhiên nhất, vô tư nhất. Tình yêu tuổi học trò cũng nhẹ nhàng mà hồn nhiên như thế. Dưới đây là những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò hồn nhiên và trong sáng, mang đến cho chúng ta nhiều ký ức ngọt ngào.

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-1

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày

Một buổi sáng bỗng trở thành thiếu nữ

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.

Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu

Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc

Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt

Vậy mà tan trong sương gió mong manh.

Tại mùa thu, tại em hay tại anh

Tại sang đông không còn hoa sữa

Tại siêu hình, tại gì không biết nữa

Tại con bướm vàng có cánh nó bay.

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay

Không phải thời Rô mê ô và Juy li et

Nên chẳng có đứa nào dám chết

Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu là tròn vẹn nhớ thương

Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ

Hương của mối tình đầu nhắc nhở

Có hai người xưa đã yêu nhau.

Nguyễn Phan Hách

Ơ hay mới chỉ gặp đôi lần

Mà sáng nay lòng đã bâng khuâng

Hiên nhà, không hẹn, mình vẫn đợi

Mặc dù người ấy chỉ đi ngang !

Có lần mình đứng ngắm trước gương

Mái tóc chải hoài vẫn rối tung

Tóc mình đang rối vì cơn gió ?

Không! Bởi mình đang rối . . .cả lòng!

Gặp nhau người ấy bình thản lạ

Còn mình, mình cảm thấy nôn nao

Vừa giận vừa thương, vừa mắc cỡ

Tại mình chứ phải tại ai đâu !

Người ấy chỉ là người ấy thôi

Coi mình như con bé trong đời

Cớ gì mình mới sang mười bảy

Lòng cứ . . .làm sao lúc gặp người !

Nguyễn Thái Dương

Mòn con mắt đợi cổng trường

Người ta về . . .các ngả đường xôn xao

Bóng ai nào thấy đâu nào?

Mây càng thấp, gió càng cao. . .

Một mình

Không gian ngoảnh mặt làm thinh

Giọt mưa xuân cũng vô tình trêu ai.

Mưa đầy tóc, gió đầy tai

Sầu theo bốn hướng trôi dài tâm tư.

Mong càng thêm. . .nhớ càng như. . .

Lẽ đâu tới phút này ư chưa về ?

Một mình gieo bước nặng nề

Gió tung xác lá bên hè tả tơi

Hồn chênh vênh bóng chơi vơi

Đất cong mặt giận, chân trời lảng xa.

Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

Vũ Hoàng Chương

 

Anh xa em, một mùa thi thương nhớ
Mùa lá bay trở lại đã xa rồi
Mái trường cũ nhưng tìm em đâu nữa
Chỉ đường về anh thấy quá xa xôi.
Anh bước thầm hồn nghe tiếng thu rơi
Con đường nhỏ tả tơi ngàn xác lá
Lối quen này chiều nay sao xa lạ
Không nắng vàng mà vàng úa tàn phai
Anh nhớ em… người dưng không gặp nữa
Nhớ mùa thi bảy bữa học chung thầy
Lối em về nắng cuối hạ đắm say
Tuổi mười bảy lần đầu anh biết nhớ
Anh yêu em cũng trong mùa thi đó
Mùa thi qua em bước đi xa
Anh trở lại, mình không còn tái ngộ
Xác thu vàng những kỉ niệm ngày qua.
Em! Đã lâu sao không về thăm lớp?
Hay em quên lối nhỏ nắng hạ rồi?
Quên lớp nhỏ nhà thầy chiều mưa dột
Quên cả con đường hai đứa chung đôi?
Đường đi gần nhưng tình đã xa xôi
Đường trở lại buổi đầu xa dịu vợi
Trên lối thu vàng, mùa thi vẫn đợi
Lá rơi đầy,nên chẳng thấy bước chân em
Nhặt xác thu anh gói tình khờ dại
Xếp vào miền kí ức thẳm trong tim
Bụi thời gian phủ nhạt bóng hình em
Làm sao để phai mờ mùa thi đó?

Quang Nhựt

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-2

Em ơi dĩ vãng nhạt nhòa
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mãi mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng
Vẫn che lối cũ tung tăng đi về
Trường xưa in bóng bên lề
Anh buồn nhìn lớp não nề nhớ nhau
Nhớ em nét chữ hồn đau
Dáng em tinh nghịch bên nhau sân trường
Nhớ em tành tập cải luơng
Em vờ hờn giỗi, yêu thuơng ngàn tuồng
Nhớ em những lúc chiều buông
Anh chờ cửa lớp ngóng trông tan giờ
Nhớ em dáng dấp mong chờ
Gặp anh đứng đợi hững hờ làm thinh
Nhớ em dệt khúc ân tình
Mỗi khi hạnh phúc chúng mình bên nhau
Nhớ em môi thắm son màu
Như màu Phượng vĩ nỗi đau chia lìa
Em ơi dĩ vãng nhạt nhoà
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mải mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng..

Chạm thu, lòng gợn heo may

Nghe thời gian đọng hai tay lá vàng

Se se gió gọi mùa sang

Trường ơi, nỗi nhớ lỡ làng cúc xưa

Chạm thu, chao cánh chim thơ

Rót từng âm vọng xuống mùa buồn tênh

Ngỡ tình đã ngủ vào quên

Đâu hay thu vẫn lênh đênh tóc người

Chạm thu, nắng úa hiên ngồi

Vàng phai ngọn lá ngang trời nhớ thương

Chiều nay áo trắng lạ thường

Cúc xưa giờ nở lạc vườn nhà ai?

Em xa, như tiếng thở dài

Đường tôi quạnh quẽ hai vai cỏ gầy

Xin mùa thôi bớt heo may

Vàng nguyên Cúc nhớ những ngày chạm thu.

Nguyễn Liên Châu

Ngậm ngùi em nhớ thời đi học
Ngày ấy anh gọi em con nhóc
Anh lớn hơn em độ vài tuổi
học chung cứ ghẹo làm em khóc
Một sáng tụ trường anh ngẩn ngơ
Nhìn em xinh tươi như hoa nở
Từ đó anh say đắm yêu thầm
Học hành thì dỡ chỉ thích mơ…
Nhà không cạnh nhau nhưng chung trường
Chẳng dám nói thương cứ theo sau
Quay lai… Anh nhìn , Em mắc cỡ…
Mắt anh ngời sáng như ánh sao
Kỷ niệm thoáng qua sẽ tan mau
Tình yêu học trò là hư ảo
Anh đi trong một chiều Phượng nở
Ánh mắt đượm buồn lời yêu trao
Từ mùa hè ấy ta mất nhau…
Anh đã phiêu bạc ở phương nào
Một lần giở lại trang lưu bút
Lòng em vấn vương chút ngọt ngào.

Đã qua rồi thời thơ ngây vụng dại
Tuổi học trò chẳng đượm chút ưu tư
Nhặt phượng hồng ép vào những trang thư
Trao tập vở chép nhau dòng lưu bút

Đã qua rồi những xuyến xao từng phút
Đợi một người mà trong dạ thầm thương
Rồi theo sau trên suốt cả quãng đường
Chỉ có thế mà thấy sao đẹp quá !

Đã qua rồi những ánh đèn phố xá
Của một thời mà hai đứa yêu nhau
Ngước nhìn trời mơ mộng với ngàn sao
Đời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi

Đã qua rồi cuộc tình đầy dấu ái
Những ngày yêu hai đứa quyện bên nhau
Có còn chăng là những nỗi đớn đau
Ôi chua xót , sao dòng đời nghiệt ngã

Đã qua rồi không còn gì nửa cả
Khi hai người đã hai ngã chia ly
Có tiếc thương cũng chẳng biết nói gì
Nén cay đắng , mà cõi lòng băng giá

Đã qua rồi hãy xem như xa lạ
Chỉ tình cờ mình gặp gỡ thoáng qua
Đã qua rồi những mộng ước bay xa
Trong tiếc nuối – tìm thương về kỷ niệm !

Thảo Hoang vy

Tình yêu tuổi học trò có khi như những cơn mưa, chợt đến, chợt đi, cũng như niềm vui và nỗi buồn vậy. Hơn thế, tình yêu tuổi học trò rất thơ ngây, trong sáng,mỗi tình đầu khắc ghi. Cùng trải lòng với những bài thơ anh yêu em sau đây để cảm nhận rõ hơn về điều đó.

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro3

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng

Em chở mùa hè của tôi đi đâu?

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám

Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu.

.

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp

Là áo người trắng cả giấc ngủ mê

Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp

Giữa giờ chơi mang đến lại . . .mang về.

.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây

Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại

Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

.

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cây đàn nhỏ

Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu

Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi. . . thành câm.

.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng

Em hái mùa hè trên cây

Chở kỷ niệm về nhà

Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại

Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa. . .

Đỗ Trung Quân

Còn đâu cái thuở ngày xưa
theo em qua mấy buổi trưa tan trường
còn đâu những sáng mờ sương
đếm bao lá rụng bên đường em qua
Còn đâu áo thả đôi tà
thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay
ôm nghiêng tập vở trong tay
bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ
Còn đâu nỗi nhớ thành thơ
tôi ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều
từ tôi ấp úng lời yêu
chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ
Còn đâu những tối mong chờ
cùng cây thông đứng bơ vơ một mình
bên em phố bỗng lặng thinh
chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ
Còn đâu, đâu nữa giấc mơ
chỉ còn kỷ niệm ơ hờ ngày xưa…

Nguyễn Ngọc Hùng

Tôi vẫn biết thời gian là nỗi nhớ
Nên làm sao tôi có thể quên người
Quên đôi mi,quên giọng nói,tiếng cười
Và những lúc em nhìn tôi hờn trách
Xa em rồi chắc lòng tôi hiu quạnh
Và ngẩn ngơ nghe nhịp đập con tin
Bấy lâu nay vì em mà lạc nhịp
Qua thật rồi những giây phút gần nhau
Mùa hạ về khi nỗi nhớ vào sâu
Trong thâm tâm những nỗi niềm trở lại
Bay ngang qua những tiếng cười vụng dại
Ngỡ tôi còn đôi tiếng hát của em
Thì là xa nên tôi sẽ đi tìm
Một chút nhớ,chút thương và chút giận
Khi bằng lăng nở tím cả đường gần
Khi hoa phượng thắm nồng thêm sắc đỏ
Ta xa rồi xa mãi rồi hạ mơ
Thương rất nhiều nhung nhớ biết bao nhiêu
Xin trả em những gì em chưa hiểu,
Để một ngày em còn nhận ra tôi.

Mây Hạ

Chiều hè trong nắng nhạt phai
Mây trời gió thoảng u hoài biểt bao
Phượng hồng rực thắm một màu
Gió lay hoa rụng nghiêng chao sân trường
Ve sầu vang khúc thê lương
Cổng trường khép kín vấn vương nỗi lòng
Hè về trong dạ nhớ mong
Nhớ thời áo trắng,nhớ vần thơ tay
Đường về tan lớp chiều nay
Đôi ta chung bóng,chia tay cuối đường
Em trao cánh phượng ngát hương
Ép vào trang sách thân thương, đôi dòng
“Anh ơi,hoa phượng màu hồng
Xin anh hãy giữ tấm lòng như hoa”
Duyên tình ta hãy còn xa
Đường về rẽ khúc,”đôi ta đôi đường
Gió chiều man mác du dương
Nắng chiều ngã bóng,“đôi đường đôi ta “
Xa rồi mấy độ hè qua
Phượng về, ve gọi sao mà vấn vương!
Chiều nay đứng dưới cổng trường
Ve rền ,phượng thắm, nhớ thương một người.

Lê Thị Kim Oanh

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-4

Xa em phượng đã bao mùa
Mà lòng còn ngỡ như vừa hôm qua
Nay mùa phượng vỹ đơm hoa
Ve sầu gọi nắng vọng hoài cố hương.
Thương mơ ký ức tháng năm
Tan trường chung bước nắm tay ngại ngùng
Đường về đón đợi em qua
Bên hàng phượng nở say xưa từng ngày.
Dẫu nay xa cách nghìn trùng
Lòng còn mộng giấc mình cùng đan tay
Chờ anh — hạ đến ngày về !
Ngập đường phượng nở lối thề chung đôi.

Dinh Nguyen

Mùa thu năm ấy em gặp anh
Ngỡ ngàng đón nhận tình yêu nhanh
Năm ấy em tròn mười sáu tuổi
Bước vào cấp ba ước mộng xanh
Ngày ấy em còn ngây thơ quá
Chút tình cho em chỉ thoáng qua
Em yêu bằng cả trái tim khờ
Để rồi hụt hẩng bóng người xa
Em sợ mùa thu nắng nhạt nhoà
Gió hiu hiu lạnh giọt mưa sa
Một lần bên anh em run rẩy
Nhận nụ hôn đầu – Bóng mây qua
Để rồi thu đi không về nữa
Ôm mộng học trò nhớ dấu xưa
Anh xa trường rồi anh vẫn đợi
Lắng nghe điệp khúc khóc trong mưa
Em vấn một mình qua lối củ
Mỗi buổi sớm mai dưới sương mù
Cặp sách đeo nghiêng chân em bước
Nghe hồn lảng vảng nhớ mùa thu.

Xuyến Trần

Mùa thi gần kề rồi đó nhỏ,
Nhỏ lo năm mà ta ngại đến mười.
Sợ bài thi làm nhỏ biếng môn cười,
Ta thực sự nghe lòng đau khôn xiết.

Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt,
Nhỏ sẽ buồn như những là thu bay,
Lệ thắm hồng ướt đẵm chiếc khăn tay,
Như có dạo nhỏ buồn ta phải dỗ.

Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đỗ,
Nhỏ có mừng chưa chắc đã bằng ta.
Nụ cười nhỏ sẽ rực rỡ như hoa,
Nổi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ.

Mùa thi gần kề rồi đó nhỏ,
Ta không thi nhưng hồi hộp lạ thường.
Đêm ta nằm cầu mong chúa xót thương,
Cho nhỏ đỗ dẫu ta người ngoại đạo.

Nguyễn Tất Nhiên

Cảm ơn cơn gió vô tình
Mang bài thơ đến kề bên chân nàng
Lạy trời… khoan!… chớ vội vàng…
Tôi đi xa.. hãy khẽ khàng nhặt lên

Xin em hãy đọc thật êm
Lời thơ tôi mỏng như viền áo ai
Xin em đừng nhếch môi cười
Thơ tôi đổ mặt ngượng hoài hôm sau…

Xin em đừng quẳng đi mau
Thơ tôi chắc sẽ đau sầu lặng thinh
Cảm ơn cơn gió vô tình
Giúp tôi khỏi đứng một mình… trước em!

Trần Nhật Tuấn

Có người ví tuổi học trò như một cơn gió thoảng qua nhưng đọng lại rất nhiều kỷ niệm. Mỗi khi tháng 5 đến hay vô tình dở một trang sách lại khiến kỷ niệm ùa về, hoặc chỉ đơn giản là khi bạn đọc được những câu thơ hài hước về tuổi học trò này.

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-5

Học không yêu yếu dần rồi chết

Yêu không học không ngóc được lên

THƠ CHẾ TUỔI HỌC TRÒ THỨ 13.

Học mà không chơi đánh rơi tuổi trẻ 

Chơi mà không học vừa khỏe vừa vui

—————–

Học cho lắm cũng ăn mắm với cà

Học tà tà cũng ăn cà với mắm

Học cho lắm cũng đi tắm cởi truồng

Học luồn xuồng cũng cởi truồng đi tắm

Học cho lắm tắm hổng có quần thay,

Học cho hay tắm thay hoài cái quần cũ.

Học hành như cá kho tiêu

Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!

—————–

Mập thì đẹp

ốm thì dễ thương

lòi xương thì dễ mến

—————–
Tuyển tập thơ vui chế về tuổi học sinh hay hài hước

Trai thương gái cùng
Trai ơi thương lấy gái cùng
Tuy rằng khác gi-ống nhưng chung một giường
—————–
Chế thơ qua đèo ngang
Bước tới đèo ngang bóng xế tà
Điểm thi trên giấy thấy con 3
Lom khom dưới lớp kẻ ngậm bút
Lác đác bên trên kẻ ngắm trời
Thương má đau lòng con bí quá
Thương thầy ở lại một năm chơi
—————–
Chán đời

Chán đời cắt tóc đi tu
Nghĩ đi nghĩ lại đi tù sướng hơn
Trong tù làm chủ giang sơn
Một căn phòng đá với dăm ba thằng
Thằng nào cũng có khiếu năng
Thằng thì giỏi họa thằng thì làm thơ
Có thằng lại đứng ngẩn ngơ
Vì sao ta lại trở vô nhà tù ?
————

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng vô lớp 9 thằng chơi
3 thằng vô lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù
Việc học ngày nay đã khác rồi
10 thằng vô lớp 7 thằng ngu
3 thằng vô lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia chẳng biết gì
—————–

Mười năm cắp sách theo thầy
Năm thứ mười một vác cày theo trâu
—————–
Ở đâu cũng có anh hùng
Ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên
—————–
Kính vợ là đắc thọ
Sợ vợ mới sống lâu
Nể vợ lại bớt u sầu
Để vợ lên trên đầu là trường sinh bất lão .
—————–
Còn thời lên ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ruồi

Hoan hô các cụ trồng cây!
Trồng 10, chết 9, còn cây… gật gù
—————–
Anh yêu em từ chân tới cổ
Còn cái đầu anh bổ làm đôi
Đem vê anh bỏ vô nồi
Anh nấu,anh nướng,anh xào,anh xơi!

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng đi học 9 thằng chơi
3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù
—————–
Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi
Cổng trường Đại Học cao vời vợi
Ruộng đồng mênh mông đón em về

—————–
Ngày xưa giám thị cũng đi thi
Cũng quay cũng cóp có kém gì
Mà nay giám thị lại trông chặt
Chẳng để em xem 1 tý gì .
—————–
Đêm qua mơ được về nhà
Được hôn cô bé hóa ra hun nhầm
Hôm sau cả bọn cười ầm
Hôm qua thằng ấy hôn nhầm phải tao
—————–

Học trò ngày nay quậy tới trời

10 thằng đi học 9 thằng chơi

3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ

Còn lại thằng kia cũng gật gù
—————–

Giám thị nhìn em giám thị cười

Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi

Cổng trường Đại Học cao vời vợi

Ruộng đồng mênh mông đón em về

—————–

Ngày xưa giám thị cũng đi thi

Cũng quay cũng cóp có kém gì

Mà nay giám thị lại trông chặt

Chẳng để em xem 1 tý gì .

—————–

Đêm qua mơ được về nhà

Được hôn cô bé hóa ra hun nhầm

Hôm sau cả bọn cười ầm

Hôm qua thằng ấy hôn nhầm phải tao

—————–

Trung thu là Tết thiếu nhi.

Cớ sao người lớn lại đi chơi nhiều.

Đi nhiều rồi lại làm liều.

Làm liều rồi lại thêm nhiều thiếu nhi.

—————–

Học buồn ngồi cắn bút chơi

cắn đi cắn lại lại gãy cái răng vàng.

Tuổi học trò là lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Có những ai đang ở tuổi học trò hay đã đi qua rồi đều xao xuyến mỗi khi tháng 5 về. Hãy cùng ôn lại hoặc tận hưởng tuổi học trò cùng bạn bè qua những vần thơ hay trên đây nhé !

 

Riêmkê

Riêmkê (Thu Bồn)

Bản trường ca vĩ đại của dân tộc Campuchia dài hàng vạn câu viết trên những tàu thốt nốt bây giờ chưa tìm đủ, ai là người nhặt được hãy trả về cho nguyên vẹn bản trường ca…

Tôi tìm lại bản Riêmkê
Hồn tôi lững thững Đi về Angkor
Phải qua đến mấy chuyến đò
Ngô nghê chỉ thấy cánh cò trắng bay
Đâu nào Pantixơrây
Khóc mòn khe đá, khóc cây hoá đồi
Những người con gái đâu rồi
Chỉ còn lại đây mồ côi tháng ngày
Phải chăng đức phật nghìn tay
Ném tung dòng chữ vãi bay khắp trời
Nhân gian đọc hết bao lời
Nhưng nào đâu thấy cuộc đời Riêmkê
Tôi về lại những miền quê
Xe trâu đủng đỉnh kéo lê bụi đường
Riêmkê có mấy trăm chương
Mấy nghìn thi tứ vất vương rụng rời
Hỡi người thay chủ đổi ngôi
Riêmkê khéo đã làm mồi lửa thiêu
Con người khổ lắm vì yêu
Nên Riêmkê phải chịu nhiều vạ lây
Em về hỏi cánh chim bay
Hỏi trang thốt nốt còn vay nợ đời
Tôi còn nợ lắm người ơi!
Nghìn trang thơ đó đánh rơi phương nào?
Hỡi người tạc tượng lên cao
Xây cho tiếng hát ngồi sao kề gần
Cũng như em có một lần
Cầm tàu thốt nốt đọc vầng trăng trong
Vầng thơ như chiếc liềm cong
Gặm sao cho hết nỗi lòng người xưa
Giã từ Xiêmriệp sắp mưa
Về Phnôm Pênh nắng đã thưa thớt vàng
Lòng tôi gởi Bátđomboong
Tôi về kẻo lại muộn màng chuyến bay

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Riêmkê” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập Oran 76 Ngọn (1979), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

NGƯỜI THƯƠNG EM Ở ĐÂY RỒI

Có anh ở đây rồi, mở lòng và thương lại nha em!
Đợi chờ chi cho héo mòn xuân sắc
Bao nhiêu năm nay nỗi buồn em góp nhặt
Đã đủ lấp đầy khoảng cách giữa đôi tim?!

Người thương ở đây rồi. Em ơi! Đừng mải miết kiếm tìm!
Thứ tình yêu ngọt ngào như lời truyền thuyết
Những ngôn tình được thổi phồng trong các câu chuyện
Em gối đầu nghiền ngẫm suốt năm canh.

Người thương em đây nè, đâu ai khác ngoài anh
Kẻ theo sau em suốt quãng đời con gái
Em vì người ta nên có bao giờ ngoảnh lại
Phía bên đường, nhành cỏ dại đứng xót xa.

Anh thương em, còn em cũng đã trót thương người ta
Cái vòng quẩn quanh trò ái tình xuẩn ngốc
Người ta bỏ em, em bơ vơ bật khóc…
Anh lặng nhìn mà đau xé tâm can.

Gạt bỏ hết đi em! Đừng níu mãi giấc mơ tàn!
Đừng vì một lần đau mà khép tim vào ngục tối
Ai trong đời không vấp va, lầm lỗi
Tha thứ cho mình…
Và cho người khác một cơ hội, nha em!

Người thương ở đây rồi…
Em ơi! Đừng mải miết kiếm tìm!

Kimmi

Top 10 Bài thơ hay đã được phổ nhạc và diễn ngâm của nhà thơ Cù Huy Cận

Nhà thơ Huy Cận (1919-2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất ngày 19 tháng 2 năm 2005 tại Hà Nội. Trước khi mất ông sống tại Hà Nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957. Ông nguyên là Bộ trưởng, kiêm Chủ tịch uỷ ban Trung ương Liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam. Hiện là Phó chủ tịch uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam. Nhà thơ còn là Đại biểu Quốc hội khoá 1, 2 và 7. Ông được tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật (đợt I-1996). phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Đoàn thuyền đánh cá

Mặt trời xuống biển như hòn lửa
Sóng đã cài then, đêm sập cửa.
Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,
Câu hát căng buồm cùng gió khơi.

Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng,
Cá thu biển Đông như đoàn thoi
Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng.
Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!

Thuyền ta lái gió với buồm trăng
Lướt giữa mây cao với biển bằng,
Ra đậu dặm xa dò bụng biển,
Dàn đan thế trận lưới vây giăng.

Cá nhụ cá chim cùng cá đé,
Cá song lấp lánh đuốc đen hồng,
Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé,
Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long.

Ta hát bài ca gọi cá vào,
Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao,
Biển cho ta cá như lòng mẹ,
Nuôi lớn đời ta tự buổi nào.

Sao mờ, kéo lưới kịp trời sáng,
Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng,
Vảy bạc đuôi vàng loé rạng đông,
Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng.

Câu hát căng buồm với gió khơi,
Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời.
Mặt trời đội biển nhô màu mới
Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi.

Hồng Gai, 4-10-1958

Bài thơ này được viết năm 1958 nhân chuyến đi thực tế của tác giả ở Hồng Gai, in trong tập Trời mỗi ngày lại sáng (1958).

Nguồn: Tuyển tập Huy Cận (tập I), NXB Văn học, 1986

Tràng giang

Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài.
H.C.
Tặng Trần Khánh Giư

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Bài thơ này được sử dụng trong các chương trình SGK Văn học 11 giai đoạn 1990-2006, Ngữ văn 11 từ 2007.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007
4. SGK Văn học 11 (tập 1), NXB Giáo dục, 2005

Các vị La Hán chùa Tây Phương

Chùa Tây Phương (Sơn Tây) có những pho tượng La Hán rất đẹp, rất sinh động tạc vào thế kỷ 18. Nhà nghệ sĩ xưa đã vô tình hay hữu ý mượn đề tài chuyện Phật mà miêu tả xã hội quằn quại đau khổ trong nhiều biến động, và bế tắc không tìm được lối ra.

Các vị La Hán chùa Tây Phương
Tôi đến thăm về lòng vấn vương.
Há chẳng phải đây là xứ Phật,
Mà sao ai nấy mặt đau thương?

Đây vị xương trần chân với tay
Có chi thiêu đốt tấm thân gầy
Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt
Tự bấy ngồi y cho đến nay.

Có vị mắt giương, mày nhíu xệch
Trán như nổi sóng biển luân hồi
Môi cong chua chát, tâm hồn héo
Gân vặn bàn tay mạch máu sôi.

Có vị chân tay co xếp lại
Tròn xoe từa thể chiếc thai non
Nhưng đôi tai rộng dài ngang gối
Cả cuộc đời nghe đủ chuyện buồn….

Các vị ngồi đây trong lặng yên
Mà nghe giông bão nổ trăm miền
Như từ vực thẳm đời nhân loại
Bóng tối đùn ra trận gió đen.

Mỗi người một vẻ, mặt con người
Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời
Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã
Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi.

Mặt cúi nghiêng, mặt ngoảnh sau
Quay theo tám hướng hỏi trời sâu
Một câu hỏi lớn. Không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.

Có thực trên đường tu đến Phật
Trần gian tìm cởi áo trầm luân
Bấy nhiêu quằn quại run lần chót
Các vị đau theo lòng chúng nhân?

Nào đâu, bác thợ cả xưa đâu?
Sống lại cho tôi hỏi một câu:
Bác tạc bấy nhiêu hình khô hạnh
Thật chăng chuyện Phật kể cho nhau?

Hay bấy nhiêu hồn trong gió bão
Bấy nhiêu tâm sự, bấy nhiêu đời
Là cha ông đó bằng xương máu
Đã khổ, không yên cả đứng ngồi.

Cha ông năm tháng đè lưng nặng
Những bạn đương thời của Nguyễn Du
Nung nấu tâm can vò võ trán
Đau đời có cứu được đời đâu.

Đứt ruột cha ông trong cái thuở
Cuộc sống giậm chân hoài một chỗ
Bao nhiêu hi vọng thúc bên sườn
Héo tựa mầm non thiếu ánh dương.

Hoàng hôn thế kỷ phủ bao la
Sờ soạng, cha ông tìm lối ra
Có phải thế mà trên mặt tượng
Nửa như khói ám, nửa sương tà.

Các vị La Hán chùa Tây Phương!
Hôm nay xã hội đã lên đường
Tôi nhìn mặt tượng dường tươi lại
Xua bóng hoàng hôn, tản khói sương.

Cha ông yêu mến thời xưa cũ
Trần trụi đau thương bỗng hoá gần!
Những bước mất đi trong thớ gỗ
Về đây, tươi vạn dặm đường xuân.

27-12-1960

Chùa Tây Phương nằm tại huyện Thạch Thất, trước năm 1965 thuộc tỉnh Sơn Tây cũ, qua thời gian được nhập vào các tỉnh Hà Tây, Hà Sơn Bình, và thuộc Hà Nội từ năm 2008.

Bài thơ này được sử dụng trong chương trình SGK Văn học 12 giai đoạn 1990-2006.

Nguồn: Bài thơ cuộc đời, NXB Văn học, 1963

Con chim chiền chiện

Con chim chiền chiện
Bay vút, vút cao
Lòng đầy yêu mến
Khúc hát ngọt ngào.

Cánh đập trời xanh
Cao hoài, cao vợi
Tiếng hót long lanh
Như cành sáng chói

Chim ơi, chim nói
Chuyện chi, chuyện chi?
Lòng vui bối rối
Đời lên đến thì…

Tiếng ngọc trong veo
Chim gieo từng chuỗi
Lòng chim vui nhiều
Hát không biết mỏi

Chim bay, chim sà
Lúa tròn bụng sữa
Đồng quê chan chứa
Những lời chim ca.

Bay cao, cao vút
Chim biến mất rồi
Chỉ còn tiếng hót
Làm xanh da trời…

Con chim chiền chiện
Hồn xanh quê nhà
Sáng nay lại hót
Tưng bừng lòng ta

1964

Chiền chiện là một loài chim nhỏ thuộc bộ sẻ, thường có lông màu nâu xám hoặc xám, được tìm thấy tại các khu vực đồng quê như các đồng cỏ hay bụi cây rậm. Nhìn bên ngoài rất khó phân biệt với một số loại chim khác do nhiều loài có bề ngoài khá giống nhau nên tiếng hót của chúng có lẽ là chỉ dẫn nhận dạng tốt nhất.

Nguồn:
1. Hai bàn tay em, NXB Kim Đồng, 1969
2. SGK Tập đọc lớp 2, tập 1, NXB Giáo dục, 1999
3. SGK Tiếng Việt lớp 2, tập 1, NXB Giáo dục, 2002

Ngậm ngùi

Nắng chia nửa bãi; chiều rồi…
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau;
Em ơi! hãy ngủ… anh hầu quạt đây.

Lòng anh mở với quạt này;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…
– Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Áo trắng

Tặng Nhất Linh

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon;
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày.
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
3. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Buồn đêm mưa

Tặng Khái Hưng

Đêm mưa làm nhớ không gian,
Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la…

Tai nương nước giọt mái nhà
Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn.

Nghe đi rời rạc trong hồn
Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi…

Rơi rơi… dìu dịu rơi rơi…
Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ…

Tương tư hướng lạc, phương mờ…
Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe.

Gió về, lòng rộng không che,
Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Hai bàn tay em

Yêu sao những cánh tay non
Bàn tay con trẻ chồi son lá hồng
Bài thơ tay, viết vừa xong
Tặng cho các cháu, gởi lòng mến yêu
Bàn tay tập viết, tập thêu
Tậm làm, tập múa, trăm điều đẹp tươi
Đôi bàn tay: hoa của người
Quý yêu, gìn giữ trọn đời, cháu nghe!

Hai bàn tay em
Như hoa đầu cành
Hoa hồng hồng nụ
Cánh tròn ngón xinh

Đêm em nằm ngủ
Hai hoa ngủ cùng
Hoa thì bên má

Hoa ấp cạnh lòng

Buổi sáng em dậy
Hai bàn tay hoa
Nở trên mặt mẹ
Cúi bồng em ra

Tay em đánh răng
Răng trắng hoa nhài
Tay em chải tóc
Tóc ngời ánh mai

Giờ em ngồi học
Bàn tay siêng năng
Nở hoa trên giấy
Từng hàng giăng giăng

Hai bàn tay em
Có lúc cãi nhau:
Và cơm, viết chữ
Tay mặt công lao!

Tay mặt tự hào
Gánh bao việc nặng!
Cả giơ tay chào
Như măng mọc thẳng

Tay trái nó dỗi
Ngoảnh mặt, quay lưng
Nhưng rồi thương bạn
Lại làm việc chung

– Cùng khiêng chiếc ghế
Ai nắm, ai đừng?
Chung bát cơm nhé
Ai và, tôi bưng!

Rồi khi vui vầy
Tay cùng vỗ tay
Vun san sẻ đều
Chẳng ai bì ai

Những lúc em buồn
Tay ôm má phịu –
Em yêu bàn tay
Cái gì cũng hiểu…

Có khi một mình
Nhìn tay thủ thỉ:
– Em yêu em quý
Hai bàn tay em

5-1-1964

Bài thơ khi in trong SGK Tiếng Việt 3 được lược bỏ một số khổ.

Nguồn:
1. Huy Cận, Hai bàn tay em, NXB Kim Đồng, 1969
2. Định Hải, Hương cốm, NXB Kim Đồng, 1975
3. Tiếng Việt 3 – tập 1, NXB Giáo dục, 2008

Đẹp xưa

Tặng Tô Ngọc Vân

Ngập ngừng mép núi quanh co,
Lưng đèo quán dựng, mưa lò mái ngang…
Vi vu gió hút nẻo vàng;
Một trời thu rộng mấy hàng mây nao.

Dừng cương nghỉ ngựa non cao
Dặm xa lữ thứ kẻ nào héo hon…

Đi rồi, khuất ngựa sau non;
Nhỏ thưa tràng đạc, tiếng còn tịch liêu…

Trơ vơ buồn lọt quán chiều,
Mái nghiêng nghiêng gửi buồn theo hút người.

Nguồn:

1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Tình tự

Sáng hôm nay hồn em như tủ áo,
Ý trong veo là lượt xếp từng đôi.
Áo đẹp chưa anh! Hoa thắm thêu đời,
Áo mơ ước anh bận giùm chiếc nhé.

Vàng rạng cùng xanh, hồng cười với tía,
Xin mời anh chọn hình sắc yêu đương.
Hồn em đây đủ muôn ánh nghê thường,
Anh hãy bận hồn em màu sáng chói.

Anh có biết hôm nay là ngày hội
Của lòng ta. Em trần thiết, trang hoàng.
Anh đã về; em nghe dưới chân vang
Hoa lá nở với chuông rền giọng thắm.

Thủa chờ đợi, ôi, thời gian rét lắm,
Đời tàn rơi cùng sao rụng cảnh canh thâu;
Và trăng lu xế nửa mái tình sầu,
Gió than thở biết mấy lời van vỉ?

Lòng em nhớ lòng anh từ vạn kỷ,
Gặp hôm nay nhưng hẹn đã ngàn xưa.
Yêu giữa đời mà hồn ở trong mơ,
Tình rộng quá, đời không biên giới nữa.

Đây cửa mộng lòng em, anh hãy mở.
Màu thanh thiên rời rợi, gió long lanh:
Hồn nhớ thương em dệt áo dâng anh

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc thành bài hát Một ngày cho tình yêu.

Nguồn:
1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Đọc thơ Huy Cận, người ta thường hay nhắc tới những nỗi buồn nhân thế bao la, với những cảm nhận về một thời xưa cũ trong lịch sử dân tộc hay con người.

Không Đề 12

Không Đề 12 (Thu Bồn)

Đôi cánh tay không biết giữ lấy em
Anh đã ôm nhầm định mệnh
Từ đó bước đi tập tễnh
Vào đời như một đứa trẻ con

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Không Đề 12” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập 100 Bài Thơ Tình Nhờ Em Đặt Tên (1992), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!