Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 07/06/2026

Long lanh mắt lưới vừa phơi
Đã trông vây cá vào soi chén đầy

Đôi mươi quan họ - Anh Vũ

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 07/06/2026

Ta Chẳng Ra Chi

Ta Chẳng Ra Chi (Tú Xương)

Nếu có khôn ngoan đã vợ nhờ
Dại mà nhờ vợ, vợ làm ngơ
Sáng nem, bữa tối đòi ăn chả
Nay kiệu, ngày mai lại giở cờ
Ngồi đấy chả hơn gì chú Cuội
Nói ra thì thẹn với ông Tơ
Nhắn nhe chốn ấy tìm nơi khác
Ta chẳng ra chi, chớ đợi chờ!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ta Chẳng Ra Chi” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Vườn Trong Thư Viện

Vườn Trong Thư Viện (Xuân Quỳnh)

1
Khu vườn vàng trong tiếng ve trưa
Trang sách mở dưới vòm cây râm mát
Con đường chạy về xa tít tắp
Bầu trời trong quang mây

Trang sách ngợi ca về những bàn tay
Những kiến trúc đã hoàn thành,
những công trình còn dang dở
Mùi vôi vữa say nồng, giọt mồ hôi đã đổ…
Tiếng hát nào như thoáng đâu đây

Khu vườn im nghe tiếng lá bay
Cây sấu trẻ lần đầu hăm hở gió
Phượng kiên nhẫn bao mùa hoa đỏ
Liễu nghiêng buồn như quá khứ từ lâu

Trang sách nói về những chuyện mai sau
Những dự định. Bao điều chưa hiểu hết
Phương trời lạ, cát vàng, gió biển
Con tàu đi quyết liệt giữa mưa dông
Trang sách nói về chuyện thay đổi dòng sông
Đắp bên lở, phá bên bồi. Mùa lũ

Khu vườn nghĩ đến mùa trở gió
Xanh mùa hè, vàng cuối mùa đông
Mùi khét nồng của năm tháng đạn bom
Những tuổi trẻ từ nơi này ra trận…

2
Yên tĩnh quá – tất cả đều yên tĩnh
Em cùng anh ngồi dưới vườn trưa
Ta lắng nghe chuyện những ngày xưa
Chuyện ngày sau và bây giờ – tất cả

Chúng ta thở cùng hơi thở lá
Mắt ta nhìn cùng ánh nắng qua mi…
Những con đường đang gọi ta kia
Từ trang sách, khu vườn này đã mở

Ta bỗng nhớ – bộn bề nỗi nhớ
Chất phù sa đỏ quánh dưới bàn chân
Thời gian xa và không gian xanh
Ánh đèn biển, con tàu rời bến
Trận mưa núi chập chờn. Ẩn hiện
Những căn hầm ta đến, ta đi
Ánh lửa rừng thức suốt đêm khuya
Quây quần lại tiếng hát người du kích
Bài hát nói về đêm diệt địch
Phút vui mừng khi gặp lại quên hương…

Nhưng chói lòng hơn là nỗi nhớ khu vườn
Là nỗi nhớ nhau – dẫu bây giờ gần gũi thế

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Vườn Trong Thư Viện” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Lời Ru Trên Mặt Đất (1978), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Ngủ bên chân mẹ

Tác giả: Kiên Giang

I
Hơn nửa vòng thế kỷ đã qua
Thuở con còn khóc tiếng tu oa
Nằm bên gối mẹ trong mùng vá
Bếp khói xông đêm ấm mái nhà

Xé vạt áo may thêm tã lót
Mùi thơm khai sáng tợ hương trầm
Bởi thương con, mẹ quên thân mẹ
Hết áo, mẹ liền vội xé khăn

II
Bây giờ mẹ quá tám mươi rồi
Xuồng tản cư ghé mấy bến đời
Khói đốt đồng mờ che xóm cũ
Ngày xanh của mẹ sớm tàn phai

Tóc trắng bông gòn màu tuyết phủ
Tuổi già như bóng xế hoàng hôn
Máu khô, sữa cạn, chân mò mẫm
Vẫn sống hẩm hiu kiếp mỏi mòn

Em gái có chồng đi tứ xứ
Con trai đứa chết, đứa long đong
“Mẹ nuôi con biển hồ lai láng”1
Tình vẫn sâu dù máu cạn dòng

III
Tết này con ngủ bên chân mẹ
Một cổ thụ già bên gốc khô
Con ngỡ trở về thời bú mớm
Nghe bên thềm vẳng tiếng ầu ơ

Nhìn mẹ ốm dáng gầy khẳng khiu
Lòng con chua xót biết bao nhiêu
Suốt đêm nước mắt trào bên gối
Bếp khói khuya buồn cũng hắt hiu

IV
Hết tết con về nơi chợ búa
Bỏ thân cổ thụ giữa mùa đông
Biết còn mấy tết, bao mùa bấc
Còn ngủ bên chân mẹ nữa không!

Hoàng hạc lâu tống mạnh hạo nhiên chi quảng lăng – Bài thơ vang danh của Lý Bạch

故人西辭黃鶴樓,
煙花三月下陽州。
孤帆遠影碧空盡,
惟見長江天際流。

Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.

Dịch nghĩa

Bạn cũ từ biệt tại lầu Hoàng Hạc đi về phía tây,
Tháng ba hoa khói, xuống Dương Châu.
Bóng chiếc buồm đơn màu xanh mất hút,
Chỉ thấy Trường Giang vẫn chảy bên trời.

Lý Bạch (701-762) là một trong ba nhà thơ cự phách đời Đường, được người đời ca ngợi là “Thi tiên” và đã để lại hơn một nghìn bài thơ tuyệt tác. Là một kiếm khách – thi sĩ, ông coi thường danh lợi, thích ngao du sơn thuỷ, cầu tiên phỏng đạo. Trăng, rượu, hoa, cảnh núi sông tráng lệ, tình bằng hữu, tình quê hương lòng khao khát tự do… chứa chan trong những vần thơ lãng mạn tràn đầy hùng tâm tráng chí.

Ông có làm quan khoảng 3 năm ở kinh đô Tràng An nhưng đã vứt bỏ áo mũ, với thanh gươm túi thơ lại lên đường… “Vọng Lư Sơn bộc bố”, “Hành lộ nan”, “Tĩnh dạ tư”, “Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng”, ”Tảo phát Bạch Đế thành”… là những bài thơ nổi tiếng của “Thi tiên” cho thấy một hồn thơ tuyệt đẹp.

Bài thơ Hoàng hạc lâu tống mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng ghi lại một kỷ niệm sâu sắc tại lầu Hoàng Hạc, Lí Bạch tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi về Quảng Lăng, qua đó nói lên tình lưu luyến, thương nhớ bạn.

Nơi Lý Bạch đưa tiễn bạn lên đường đi xa về phía tây là lầu Hoàng Hạc, một thắng cảnh thuộc Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc. Lầu Hoàng Hạc gắn liền với huyền thoại Phí Văn Vi đắc đạo thành tiên, đã từ đây cưỡi hạc ra đi. Bạn là Mạnh Hạo Nhiên (689-740) một nhà thơ nổi tiếng, bạn vong niên của Lý Bạch một kẻ sĩ hào hiệp hào hoa, phóng khoáng, ưa ngao du, rất tâm đầu ý hợp với Lý Bạch Hai chữ “Cố nhân” (bạn cũ, người xưa) trong câu đầu nói lên mối quan hệ sâu sắc, lâu bền về tình bạn đẹp giữa hai nhà thơ. Đó là bạn tao nhân mặc khách:

“Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu”
(Bạn từ lầu Hoàng Hạc lên đường)

Câu thơ dịch rất hay và thanh thoát, nhưng chữ “tây” chưa dịch được để nói lên hướng đi của bạn. Chữ “bạn” chưa lột tả hết ý và cảm xúc của từ “cố nhân”. Trong thơ cổ, mỗi lần từ “cố nhân” xuất hiện, gợi tả bao tình nghĩa làm rung động hồn người:

Cánh buồm đơn côi, lẻ loi (cô phàm) xa dần, mờ dần (viễn ảnh) rồi mất hút vào trời xanh, vào cuối chân trời xa (bích không tận). Hay tầm lòng “Thi tiên” với bao ái ngại, lưu luyến, nhớ thương… như những con sóng gối lên nhau, đưa tiễn con thuyền của bạn, mất hút dần, mờ dần trên dòng sông Trường Giang? “Con sông sẽ trở nên rộng bao la khi cái hữu hạn của nó đồng nhất với cái vô hạn của bầu trời.

Chiếc thuyền buồm lẻ loi chở Mạnh Hạo Nhiên đã tan biến trong dòng sông bao la đó mang đi tình bạn của Lý Bạch. Dòng sông càng rộng, chiếc thuyền buồm càng nhỏ mất hút vào khoảng không gian vô tận. Rõ ràng, sau khi tiễn bạn lên đường, Lí Bạch dừng lại khá lâu dõi mắt nhìn theo chiếc thuyền buồm lẻ loi đến tận chân trời xa tít. Lí Bạch mượn cái khung cảnh thiên nhiên sau buổi tiễn đưa để nói lên tình cảm nhớ bạn da diết….

Lí Bạch tả về cái buồn của sự li biệt, nhưng vẫn giữ được phong cách phóng khoáng khi ông miêu tả cái hùng vĩ của thiên nhiên”. (Trần Xuân Đề)

“Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu”
(Bóng buồm đã khuất bầu không
Trông theo chỉ thấy dòng sông bên trời).

Cái tiêu điểm đầy ám ảnh của bài thơ là “cô phàm viễn ảnh”. Cái tâm cảnh của Lí Bạch được diễn tả bằng hai chữ “duy kiến” – chỉ nhìn thấy. Ta đã biết Lí Bạch sống trong thời Thịnh Đường. Lúc bấy giờ kinh tế phát triển mạnh, thương nghiệp mở mang, nhiều đô thị sầm uất mọc lên: Tràng An, Dương Châu, Thành Đô v.v…

Trên con sông Trường Giang suốt đêm ngày thuyền bè ngược xuôi như mắc cửi. Thế mà trong muôn ngàn cánh buồm ở trên sông, Lý Bạch ”duy kiến” chiếc “cô phàm” của bạn, nhìn mãi cho đến lúc nó mất hút trong “bầu trời xanh biết”. Chỉ sống với một tình bạn tri âm, thắm thiết thì mới có cái nhìn “duy kiến” ấy.

Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng là một trong những tuyệt tác về thơ thất ngôn tứ tuyệt của Lý Bạch Vừa cụ thể vừa phổ quát cho muôn đời về nỗi buồn tống biệt và ức hữu. Cấu trúc không gian xa – gần (cận – viễn), lấy ngoại cảnh để biểu hiện nội tâm, ngôn ngữ, trang nhã, gợi cảm, hàm súc… đó là những yếu tố nghệ thuật tạo nên vẻ đẹp văn chương và cốt cách của bài thơ này.

Bài thơ đã phản ánh một tâm hồn đẹp, một tình bạn đẹp của Lý Bạch, cũng là của những tao nhân mặc khách đời Đường.

Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi quảng lăng là một thi phẩm nổi bật lên tâm tư của nhà thơ một cách sâu sắc. Bài thơ này được người đời ca tụng và đánh giá cao. Qua bài viết này của chúng tôi chắc hẳn các các bạn đã cảm nhận được một phong cách thơ đầy độc đáo và mới lạ của ông. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Đáng Tiếc Cho Ai

Đáng Tiếc Cho Ai (Vũ Hoàng Chương)

Tỉ phú, vương hầu, với mỹ nhân;
Thơ hay cũng uổng những câu thần.
Bên kia lăng kính Giàu, Sang, Đẹp,
Nhận diện làm sao được giả, chân!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đáng Tiếc Cho Ai” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Ngồi Quán (1971) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Cung Đàn Lỗi Nhịp

Cung Đàn Lỗi Nhịp (Vũ Hoàng Chương)

Mẹ con đàn Sói vẫn chưa già;
Ôi nét kiêu hùng tượng đá hoa!
Xót nỗi phế vương lòng nguội lạnh,
Đường bay còn dẫn tới Rôma.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cung Đàn Lỗi Nhịp” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Cành Mai Trắng Mộng (1968) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Mỵ Châu, Trọng Thuỷ (Vân Thê)

Mỵ Châu, Trọng Thuỷ (Vân Thê, Tản Đà)

Một đôi kẻ Việt người Tần
Nửa phần ân ái, nửa phần oán thương
Vuốt rùa chàng đổi máy
Lông ngỗng thiếp đưa đường
Thề nguyền phu phụ
Lòng nhi nữ
Việc quân vương
Duyên nọ tình kia dở dở dang!
Nệm gấm vó câu
Trăm năm giọt lệ
Ngọc trai nước giếng
Nghìn thu khói nhang

(1916)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mỵ Châu, Trọng Thuỷ (Vân Thê)” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Ồ Kalahông

Ồ Kalahông (Thu Bồn)

Nơi đây các em thường đến tìm màu hoa
Trong mắt nhau
Những trận gió từ Mekong thổi đến rạp bờ lau
Đâu là bờ bãi của em?
Anh ngợp mắt trước triền sông bốn mặt
Lòng ta ngày ấy cũng mông lung
Cũng rộng rãi như triền sông chiều nước rút
Dấu chân chim-những ngôi sao đất mọc lên chi chút
Hương vị nồng nàn của cá của cơm
Của khói bếp lâm râm
Mẹ đi vùi lửa
Cho ngày mai nhen bếp trước hừng đông
Mặt trời đỏ bánh xe tràn trên đất
Nắng ngập ngừng lưu luyến những triền sông
Mây líu ríu kéo ngực trời sà vào đất
Lời ngập ngừng Ồkalahông
Ồkalahông loài hoa đu đủ
Một loài hoa đu đủ
Không phải ở vườn đâu
Nhưng mọc giữa rừng sâu
Anh vạch lối cỏ gai đi tìm hoa đu đủ
Gai níu rách áo quần
Đá cứa nát bàn chân
Hỏi loài chim chim quay mặt đáp:
– Chúng tôi không nghe có loài hoa này
Mọc giữa rừng đâu
Gặp loài chồn
Loài chồn cười khích khích
Chỉ cho ích hoa chămpa bên suối trắng tinh
Bị lừa hoa anh đến bực mình
Hỏi con quạ khoang
Quạ cười khà không nói
Từ Puốcxát đến Uđôn anh gặp toàn răng sói…
Thôi ta về hỏi lại lòng ta
Ta hỏi em về hoa đu đủ
– Anh ngu quá
Bỏ thời gian phí lời cùng bầy thú
Hỏi hoa anh hãy hỏi em
Cây đu đủ mọc trong vườn anh đó
Còn hoa đây hãy ngó miệng em cười
Ồ kalahông
Ồ kalahông
Đoọcnông pờrâyxá
Ồ kalahông
Bài ca hoa đu đủ
Không có hương đâu
Anh đừng thơm nữa
Hoa đắng vô cùng nhưng trái ngọt anh ơi
Bài ca về loài hoa đắng
Đừng viển vông trong tình yêu mà phí sức nhọc nhằn
Ồkalahông, Ồkalahông!
Bài ca về hoa đu đủ
Bài ca về một loài hoa đắng thương nhau…
KonThaMát đã hát bài ca ấy suốt đêm
Tiếng trống nhịp và XôRiLa đã đến
Chiếc xarông da trời li ti những ngôi sao
Em là con của Ápxara, nàng tiên múa
Đã dạy những loài đá biết bay
Những đứa con biết múa từ trong thai mẹ
Đã đọc lại trên Angkor tuổi trẻ
Vũ hội lớn lắng ngưng màn sau chót
Tình yêu không sớm đến nơi này
Đá sẽ trở về kiếp đá
Rừng ăn gầy những thửa ruộng khô
Nước không về nguồn, dù nước đến tự do
Nước chỉ là những con sóng vỗ
Những khát thêm muôn thuở trời xanh
Nước già đi với biển
Nước khôn ngoan lượn tránh những thác ghềnh
Nước lặng yên soi bóng những kinh thành
Những phố cũ lặng im mỏi mệt
Em biết không
Nước về Xiêmriệp là nước trở lại nguồn
Đến biển Hồ trăm đầu nước trào tuôn
Trăm cánh tay ôm chầm lấy đất
Bên kia Bátđomboong lúa vàng như mật
Bên này Côngpông Thơm lúa chín như tằm
Khi con ngoan đã trở về nguồn
Mẹ ấp ủ lòng con thành bể rộng
Biển Hồ đây biển sữa dâng người
Có phải đây là tặng vật của dòng sông
Tặng vật của đời
Em hãy múa cùng ta cho đến sáng
Ống bương vầu trên vai sủng soảng
Cha đã di vào rừng leo lên những chiếc pầngâu1
Nước thốt nốt thơm con ong sà đến đậu
Đây là nước của trời cha hứng
Em uống vào ngọn gió sẽ mát hơn

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ồ Kalahông” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập Oran 76 Ngọn (1979), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Yêu Mến

Yêu Mến (Xuân Diệu)

Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu!

Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ;
Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo.
Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều,
Gặp tóc biếc; tưởng sắc ngày xưa nở!
Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh:
Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình,
Về dâng vội cả ân tình thứ nhất.
Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất,
Chỉ vì nghe một lời hứa như chim.
Ôi đôi chân! sao mà chúng hay tìm!
Ôi cái ngực! sao ngươi thường đập mạnh!
Toả thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương.

Những đêm đông giạt bước ở trên đường,
Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa;
Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ,
Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm!
Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm…

Bao nhiêu sầu! Ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu?

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Yêu Mến” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Gửi Hương Cho Gió (1945), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Ký Sơn Nam Thượng Trấn Hiệp Trấn Trần Hầu Kỳ 2 (Gửi Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Nam Sơn Thượng Kỳ 2)

Ký Sơn Nam Thượng Trấn Hiệp Trấn Trần Hầu Kỳ 2 (Gửi Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Nam Sơn Thượng Kỳ 2, Hồ Xuân Hương)

Trận bút xông pha quyết giật cờ,
Tài tình ai đã biết cho chưa.
Giấc Vu man mác năm canh nguyệt,
Duyềnh Ngự lênh đênh một lá thơ.
Tơ liễu đã khoe tài lạ trước,
Nguồn dào học hỏi lối quen xưa,
Giai nhân tài tử dường nào đấy
Hay nợ bình sinh chửa giả cho.

Dưới đầu đề, Lưu hương kí chép liền hai bài này, không để ai xướng, ai hoạ. Ông Trần Thanh Mại cho rằng bài thứ 2 này là bài hoạ lại của Trần Hầu.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ký Sơn Nam Thượng Trấn Hiệp Trấn Trần Hầu Kỳ 2 (Gửi Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Nam Sơn Thượng Kỳ 2)” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Lưu Hương Ký, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!