Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 26/03/2026

Nắng cuốn vàng - trận mưa ngả bóng
Lối rẽ nào thoáng mở trong mơ ...

Tóc em - Vũ Xuân Hoát

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 26/03/2026

Thoi Tơ

Thoi Tơ

Thoi Tơ (Nguyễn Bính)

Em lo gì giời gió
Em sợ gì giời mưa
Em buồn gì mùa hạ
Em tiếc gì mùa thu

Em cứ yêu đời đi
Yêu đời như thuở nhỏ
Rồi để anh làm thơ
Và để em dệt lụa

Lụa dệt xong may áo
Áo anh và áo em
May áo nếu lụa thiếu
Xe tơ em dệt thêm

Thơ làm xong anh đọc
Bên anh em lắng nghe
Và để lòng thổn thức
Theo vần âu yếm kia

Mộng đẹp theo ngày tháng
Đi êm đềm như thơ
Khác nào trên khung cửi
Qua lại chiếc thoi tơ…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thoi Tơ” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Lỡ Bước Sang Ngang (1940), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Rượt Trăng

Rượt Trăng

Rượt Trăng (Hàn Mặc Tử)

Ha ha! Ta đuổi theo trăng
Ta đuổi theo trăng
Trăng bay lả tả trên cành vàng
Tới đây là nơi tôi được gặp nàng
Rủ rê, rủ rê hai đứa tôi vào rừng hoang
Tôi lượm lá trắng làm chiếu trải
Chúng tôi kê đầu trên khối sao băng
Chúng tôi soi chuyện bằng hơi thở
Dần dần hao cỏ biến ra thơ
Chúng tôi lại là người của ước mơ
Không xác thịt chỉ là linh hồn đang mộng
Chao ôi! Chúng tôi rú lên vì kinh động
Vì trăng ghen, trăng ngã, trăng rụng xuống mình hai tôi.

Hoảng lên nhưng lại cả cười
Tôi toan níu áo nàng thời theo trăng
Hô hô! Ta đuổi theo trăng! Ta đuổi theo trăng!
Trăng! Trăng! Trăng! Trăng!
Thả nàng ra, thôi thả nàng ra
Hãy buông nàng xuống cho ta ẵm bồng

Đố trăng trăng chạy đàng trời
Tôi rú một tiếng trăng rơi tức thì ….

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Rượt Trăng” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 3: Máu Cuồng Và Hồn Điên, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Mai

Mai

Mai (Xuân Diệu)

Mẹ hiền ơi, chúng con như lúa sạ,
Thấy nước lên phải lên kịp với triều.
Đầu lúa nhỏ, nhưng mà đông lúa cả,
Lên rào rào như một lũ tầm kêu.

Đêm dưới nước ngạt vô cùng nô lệ.
Đời chìm đắm bóp chẹt hết mầu vui,
Nên bông lúa chạy thi từng thế hệ
Lên trên trời nở lấy hạt vàng chơi!

Mẹ yêu dấu, chúng con đùa thế đó;
Mẹ chúng con đây, lòng chúng con đây,
Hồ Chủ Tịch sống một nghìn tuổi thọ
Xem chúng con xây, xem chúng con cày.

Xem chúng con làm, chúng con dệt cửi,
Dệt luôn hồn vào bức gấm nhân gian;
Ruộng đất lan tràn, muôn vàn gieo gửi,
Giữa tiếng chim ca, giữa tiếng gió đàn.

Đời đẹp quá, rất đáng cho ta chết!
Cảm tử quân cười rớt tựa hoa bay
Vì Tổ quốc, vì những đàn con nít,
Vì mắt xanh mà đổ bát máu đầy.

Tiếng từng tiếng trên đồng hồ vạn lý,
Ngày từng ngày trên bước nhịp thời gian,
Trận từng trận điểm vào kho thế kỷ,
Tờ từng tờ dày cuốn sử gian nan.

Chơi đại sự, khóc cười đều sướng cả.
Trận trường kỳ là cuộc vẽ tranh to,
Đen cộc lốc lẫn với vàng óng ả,
Nét cuối cùng mới tả được niềm thơ.

Trăm tay xắn đang diễn vào cuộc ấy,
Mẹ thiêng liêng xin nhận lấy quà này.
Đây máu đốt, và đây là lửa cháy,
Đây hồn vàng, và đây chúng con đây…

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Mai” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Dưới Sao Vàng (1949), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tổng hợp 20 câu nói ngọt ngào nhất đắt giá nhất trong các tiểu thuyết

Chúng ta đang sống với một cuộc sống với nhịp thở qúa nhanh, quá gấp nên đôi khi ại quên mất đi sự ngọt ngào, sự lãng mạn của cuộc sống nào. Nào, các bạn tôi ơi hãy cùng phongnguyet.info cân bằng cuộc sống lại một tí nào. Hãy cùng đọc và chiêm nghiệm bài Tổng hợp 20 câu nói ngọt ngào nhất đắt giá nhất trong các tiểu thuyết dưới đây để cảm nhận thêm về những điều ngọt ngào của tình yêu nhé!Tổng hợp 20 câu nói ngọt ngào nhất đắt giá nhất trong các tiểu thuyết

Chỉ đến khi gặp đúng một người-thương-duy-nhất, mới thấy mình sẵn lòng yêu đến chấp nhận đánh đổi tất cả – dẫu cho là niềm đau…
– Anh Khang

Em à, theo anh thấy, thứ ấm áp nhất trên cõi đời này không phải là một cái ôm, mà chính là một cái chăn. Nó rất trung thành, khi em lạnh, nó sẽ luôn ở bên em, trừ khi em nóng, thích ngủ nude, em ruồng rẫy nó. Còn ôm ấp á? Cái đứa ôm em sẽ có ngày trao hơi ấm cho đứa khác thôi, bất chấp em có nude chạy theo van nài nó.
– Khuyết Danh

Đừng bao giờ xem nhẹ nỗi đau của ai. Bởi vì trong thực tế, ai cũng có nỗi khổ riêng. Chỉ là một số người giỏi che dấu hơn người khác mà thôi.
– Khuyết Danh

Tất cả các cô gái ban đầu đều là rất ngây thơ, họ tin tưởng tình yêu, tin tưởng đầu bạc răng long, tin tưởng mãi không chia lìa. Nhưng cuối cùng, trong quỹ thời gian nơi tình yêu tan vỡ, khi răng long đầu bạc trở thành truyện cổ tích, mãi không chia lìa biến thành mãi không gặp lại, họ bắt đầu trưởng thành, con người trở nên chững chạc, con người trở nên sâu thẳm, lời thề trở thành dối lừa, đố kỵ trở thành trù tính.
– Cửu Dạ HồiTổng hợp 20 câu nói ngọt ngào nhất đắt giá nhất trong các tiểu thuyết

Anh cứ nghĩ mọi chuyện đơn giản và tưởng rằng mình giỏi, nhưng thật ra không phải đâu, anh chưa đủ giỏi để thấy được sự phức tạp của nó
– Khuyết Danh

Mỗi một người đều cất chứa trong đáy lòng một phần thi sầu, một chút thiền ý, ở trên đường đời đông đúc chật chội, chỉ muốn chấm dứt tất thảy sóng gió hồng trần, tìm một nơi an tĩnh qua ngày.
– Bạch Lạc Mai

Hãy yêu người đàn ông luôn tìm mọi cách để yêu bạn chứ không phải người đàn ông luôn tìm mọi cách để có được bạn. Nếu là tình yêu sẽ vững vàng trôi theo năm tháng, còn nếu là lòng tham, năm tháng trôi qua tự khắc sẽ đổi dời.
– Tử Đằng

Tôi muốn nói với người ấy rằng bất kể tôi ở đâu, bất kể có xảy ra chuyện gì, thì tôi cũng vẫn sẽ nhớ về người ấy, về khoảng thời gian chúng tôi đã từng có; đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời tôi. Và nếu như tôi có thể làm lại, thì tôi cũng vẫn sẽ chọn lựa đi cùng người ấy một đoạn đường. Không hối hận!
– Cynthia Hand

Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh.Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.
– Xukhomlinski

Có những ngày mà điều duy nhất chúng ta có thể làm chỉ là ngước lên nhìn trời rồi cam chịu cười nhạt bằng thứ cảm xúc khiên cưỡng, xong thở dài: “Thôi kệ, tới đâu thì tới, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa!
– Anh KhangTổng hợp 20 câu nói ngọt ngào nhất đắt giá nhất trong các tiểu thuyết

Có những người bạn, sau khi mất liên lạc thì sẽ không còn là bạn, nhưng lại có những người bạn, cho dù năm tháng vô tình thế nào đi nữa, thì tình cảm trước sau vẫn như một.
– Lục Xu

Đúng thời điểm hay không đúng thời điểm không quan trọng. Đúng người hay sai người không quan trọng. Quan trọng là có thương hay không thương. Đã thương thì không đúng thời điểm hay kể cả sai người, cũng chẳng thành vấn đề.
– Khuyết Danh

Đời người, thứ khó chấp nhận nhất chính là việc ta nhận ra rằng sau tất cả mọi cố gắng của bản thân vì một ai đó, một thứ gì đó, thì đến cuối cùng tất cả cũng rời bỏ ta.
– Khuyết Danh

Khi bạn quen được với nỗi buồn thì người ta cũng sẽ quen được với việc làm bạn buồn! Bi kịch là như vậy đó!
– Phan Ý Yên

Có bao nhiêu người trên thế gian này, trái tim chung nhịp nhưng không thể cầm tay đi chung trên một con đường? Nhân duyên này sẽ khổ đau nhưng đó chính là thứ nhân duyên khiến bạn trở nên mạnh mẽ.
– Phan Ý YênTổng hợp 20 câu nói ngọt ngào nhất đắt giá nhất trong các tiểu thuyết

Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn
– Phan Ý Yên

Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em đang đứng trước mặt anh nhưng anh lại không biết là em yêu anh.
– Khuyết Danh

Cuộc sống nếu chỉ mãi chạy theo tiền bạc và danh vọng sẽ làm mất đi những khoảng lặng bình yên, mỗi ngày các bạn hãy bỏ ra 5 phút tìm đọc những câu nói hay để có thể cân bằng lại cuộc sống của mình nhé. Chúc các bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống!

Top 18 Bài thơ hay viết về các bà mẹ Liệt sĩ

Top 18 Bài thơ hay viết về các bà mẹ Liệt sĩ

Tuổi trẻ hôm nay có thể không biết đến đạn bom, không tận mắt chứng kiến những đau thương mất mát trong 2 cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc, nhưng họ đều hiểu rằng cái giá của cuộc sống hôm nay là sự hy sinh của nhiều thế hệ lớp người đi trước đã anh dũng hy sinh, là những nỗi đau, sự mất mát lớn lao của những người mẹ liệt sĩ. Sẽ chẳng có sự đền đáp nào xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các mẹ cho Tổ quốc hôm nay. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết về các mẹ.

Bài thơ: MẸ NGỒI ĐƯA CHIẾC VÕNG KHÔNG – Đoàn Thịnh

MẸ NGỒI ĐƯA CHIẾC VÕNG KHÔNG

Đoàn Thịnh

Mẹ ngồi đưa chiếc võng không
Lời ru nén chặt trong lòng, hỡi con
Cơm phần trưa tối hãy còn
Ủ quây trong chiếc chăn sờn mọi khi

Mẹ gom nào những viên bi
Cái quần cộc với nón mê chăn bò
Sách nằm trên giá thơm tho
Cùng bao thứ thuở học trò còn đây

Giúp cha công nọ, việc này
Vẫn lưu dấu ấm bàn tay tỏ mờ
Rồi con những lúc dại khờ
Mấy lần roi dạy, bây giờ mẹ đau.

Hết giặc rồi, con ở đâu
Quả thơm để rụng, buồng cau để chờ
Dây trầu vươn ngả dậu thưa
Nhà bên cùng xót đến giờ chưa nguôi

Ngước trông khuôn ảnh rạng cười
Như con vẫn đứng vẫn ngồi đâu đây.
Mẹ chao cánh võng nhẹ lay
Mà bao gió lộng ngàn mây trưa hè

Chân người thậm thịch bờ đê
Ngỡ như tiếng bước con về đến nơi.
Trăng khuya vằng vặc đầy trời
Đêm nay mẹ lại ru hời võng không .
TG Đoàn Thịnh.

Bài thơ: HÃY YÊN LÒNG MẸ NHÉ – Hương Mrs Le

HÃY YÊN LÒNG MẸ NHÉ

Thơ Hương Mrs Le

Tháng bảy này mẹ thương nhớ lắm phải không ?

Thằng con trai yêu nhất đời của mẹ

Mẹ thắp nén nhang trước bàn thờ lặng lẽ

Nhang khói cuộn tròn trên khuôn mặt tuổi hai mươi

Hơn bốn chục năm rồi chẳng còn nước mắt để rơi

Tấm hình vẫn trẻ nguyên ngày nào con nhập ngũ

Mới bước vào đời sinh viên còn bao bỡ ngỡ

Bạn bè cùng lớp chưa kịp thân thương

Con bỗng vội chia tay để lại lên đường

Tổ quốc gọi đâu cần con có mặt

Mười tám tuổi -lúc đời con đẹp nhất

Chưa nắm tay ai chưa biết đến hẹn hò

Chưa biết nụ hôn đầu trong khao khát ước mơ

Chỉ biết cháy lên niềm khát khao đánh giặc

Rồi một ngày giữa chiến trường thảm khốc

Con ra đi không về nữa mẹ ơi

Đứa con trai mẹ yêu quí nhất đời

Chưa trả được ơn công cha nghĩa mẹ

Đất mẹ ôm con vào lòng lặng lẽ

Chúng con phải hy sinh cho đất nước trường tồn

Sáng nay trên nghĩa trang Trường sơn

Tổ quốc vẫn bên con dâng hương trầm tưởng niệm

Đồng đội chúng con vẫn bên nhau thương mến

Hát khúc quân hành sống mãi tuổi hai mươi

Trời Quảng trị sáng nay bỗng xanh tươi

Mẹ ơi !mẹ ơi xin mẹ đừng khóc nữa

Con vẫn về thăm mẹ ơi đừng khép cửa

Để ôm dáng mẹ gầy đang tựa ngóng trông con …

Sài gòn 25-7-2017

Bài thơ: CÓ NHỮNG NGƯỜI MẸ THẦM LẶNG – Vọng Thanh

CÓ NHỮNG NGƯỜI MẸ THẦM LẶNG

Vọng Thanh

Mẹ ngồi gầy guộc gieo neo
Mâm cơm tàn khói hương theo lệ nhoà
Gió lùa vãng cảnh phất phơ
Liêu xiêu dáng mẹ đục mờ tháng năm…

***

Có nỗi đau nào, hơn thế không Anh?
Ai thấu được nỗi lòng đau của Mẹ
Vì Đất Nước, Mẹ bầm gan ruột tím
Vì Quê hương, hai cuộc chiến trường kỳ

Có những Mẹ, thầm lặng tiễn con đi
Đất Nước lâm nguy hai Miền chia cắt
Miễn Trung ấy, có Mẹ BẦM Mẹ SUỐT
Thạch Hãn ơi! Máu nhuộm đỏ loang chiều

Có Mẹ THỨ, chín mươi triệu tin yêu
Tiễn chồng con, năm lần bảy lượt
Mỗi đứa con, Mẹ héo từng đoạn ruột
Nước mắt lăn tròn, đẫm ướt gối đêm

Khói lam chiều, mờ đục lẫn trong sương
Chín vành tang, trắng trời… mùa trái gió
Mẹ rưng rưng đợi cơm ngày hai bữa
Não nuột lòng… tựa cửa bóng xô nghiêng

Chín người con, một rể với cháu hiền
Hồn phách lạc chốn rừng hoang sông lạnh
Nơi Trường Sơn, hay dòng sông Thạch Hãn
Mà ráng chiều… nhuộm đỏ mắt sông quê?

Chín người con, vĩnh viễn không trở về
Vành tang trắng, Mẹ khóc mờ đôi mắt
Ôi bóng Mẹ, nghiêng chao hồn Đất Nước
Mãi xanh màu, khúc hát… Mẹ Việt Nam!…

Mẹ tên là: NGUYỄN THỊ THỨ – Quảng Nam!!!

Bài thơ: CON GIỜ NƠI ĐÂU – Phạm Hồng Soi

CON GIỜ NƠI ĐÂU
Tác giả: Phạm Hồng Soi

Tàn nhang phủ kín bàn thờ
Mẹ ngắm di ảnh con giờ nơi đâu?
Mộ gió lạnh lẽo đã lâu
Hồn cốt thất lạc nỗi đau tận cùng
Đêm về mắt mẹ rưng rưng
Lệ tuôn đẫm gối biết chừng nào thôi
Linh thiêng lên tiếng con ơi!
Để cho đồng đội đến nơi đưa về
Nghĩa trang liệt sĩ quê ta
Hương hoa đầy đủ nhà nhà đang mong
Con ơi! con có nghe không?
Mộ gió còn đó mẹ trông con về!
25.7.2019

Bài thơ

MẸ ĐỢI CON VỀ

Thơ: Vũ Thị Thúy Hồng

(Viết về mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ)

Mấy chục năm qua…
Mỗi bữa ăn mẹ vẫn sắp đủ đầy
Chín chén, đũa quây quần bên cạnh mẹ.
Các con nhớ về ăn, con nhé.
Đừng để mẹ một mình quạnh quẽ,
Nỗi thương nhớ mỗi ngày lại một dài thêm
Những buổi tương phùng giờ chỉ có trong đêm
Từng đứa một lại ào về thăm mẹ
Vẫn ba lô, súng trên vai như thế
Vẫn nụ cười rạng rỡ nở trên môi
Mấy chục năm trôi,
Các con tôi tươi trẻ giữa đất trời
Những đứa con lớn lên giữa thời chinh chiến
Vì tổ quốc cần tuổi xuân dâng hiến
Cho hoà bình, cho độc lập tự do.
Quê hương mình giờ đây đã ấm no
Bữa cơm cũng đủ đầy, mẹ càng thương các con nhiều lắm.
Cơm mẹ nấu xong rồi, ánh hoàng hôn sắp tắt
Mẹ đợi các con về ngồi bên mẹ cùng ăn…

Bài thơ: LÒNG MẸ! – Nguyễn Thị khánh Hà 

LÒNG MẸ!

Nguyễn Thị khánh Hà

Bao năm rồi anh nằm trong lòng đất
Rừng cây ru, lá rụng đã bao mùa?
Bao năm rồi, Mẹ cạn khô nước mắt
Bóng Mẹ gầy, tóc bạc trắng thời gian

Đếm bao nhiêu những vất vả gian nan
Như chiếc lá vàng lúc rơi về nguồn cội
Mẹ ra đi trong nỗi buồn vời vợi
Thương con nằm trơ trọi chốn rừng thưa

Chúng tôi tìm anh, đi trong nắng mưa
Đường Trường Sơn giăng đầy cỏ lá
Giữa mênh mông, rừng xanh và núi đá
Có một con đường nằm ở trong tim

Anh linh thiêng, báo mộng chúng tôi tìm
Nước mắt nhạt nhòa xé lòng đồng đội
Thắp nén hương thơm cho lòng nhẹ vợi
Trong khói hương, con đã thấy Mẹ cười!

Bài thơ: MẸ TIỄN ANH ĐI – Nghi Lâm

MẸ TIỄN ANH ĐI

Thơ: Nghi Lâm

Mẹ tiễn anh đi, lên đường nhập ngũ
Khi tuổi đời chưa quá ngưỡng hai mươi
Khẽ nén lòng nước mắt của mẹ rơi
Mong ngày toàn thắng, bình an trở lại

Rạch Ráng, U Minh chạy bằng vỏ lãi *
Đường hành quân xuyên qua lắm con sông
Giặc đi càn quét, lùng sục rất đông
Anh cùng đồng đội hiên ngang chống trả

Mẹ hằng đêm nhớ về người con cả
Đang đánh địch quân ở khắp chiến trường
Dẫu trong lòng có đôi lúc bi thương
Nhưng vẫn khấn điều lành cho anh đấy!

Một đêm mơ màng, mẹ hiền trông thấy
Nơi cánh rừng thưa con đã hy sinh
Bọn giặc điên cuồng bắn nát thân anh
Vì bọn chúng bị đánh cho tan tác

Lúc anh đi vào một ngày thu mát
Hoa tràm, bông đước phủ giấc ngủ yên
Vĩnh biệt người vì Tổ quốc thiêng liêng
Đau đớn lắm, nhưng mẹ đà mãn nguyện

Các đồng đội, cùng người thân đến tiễn
ANH LÊN ĐƯỜNG, .. MÀ MẮT MẸ MỜ CAY!

Bài thơ: CHUYỆN NHÀ – Trần Duy Hạnh

CHUYỆN NHÀ
Thơ Trần Duy Hạnh

Quê hương những chiều ven đê
Lúa vàng hương thơm ngào ngạt
Dòng sông ngập tràn gió mát
Trẻ thơ nâng cánh diều bay.

Mẹ già bận bịu suốt ngày
Nhà nông chạy việc đồng áng
Mờ sương cho đến chạng vạng
Nuôi con vất vả bao nhiêu!

Mẹ thương con mẹ rất nhiều
Sự nghiệp thống nhất Đất nước
Tham gia chống quân xâm lược
Mẹ động viên con lên đường.

Dồn nén tất cả tình thương
Mẹ dành hết cho công việc
Cuộc đời con mẹ … không tiếc
Nước mắt tuôn chảy trong lòng.

Bao năm Mẹ đã ngóng trông
Hòa bình thống nhất cả nước
Đợi chờ… lòng Mẹ mong ước
Được thấy con sớm trở về.

Gió chiều thổi hoài ven đê
Con Mẹ đã thành liệt sĩ
Giờ đây Mẹ chỉ còn nghĩ
Phải giữ Đất nước yên bình.
(23/7/2019)

Bài thơ: CHUYỆN VỀ MẸ THỨ - Hồng Ngoãn

CHUYỆN VỀ MẸ THỨ

Căn nhà nhỏ âm thầm lặng lẽ
Đã bao năm thấy mẹ đợi chờ
Mắt nhìn vào cõi hư vô
Ngồi bên di ảnh thẫn thờ từng đêm

Trong tâm trí mẹ quên sao được
Những năm dài đất nước chiến tranh
Mẹ đưa tiễn bước quân hành
Rồi luôn mong ngóng các anh trở về…

Chợt đau đớn tái tê quặn thắt
Nước mắt nào chôn chặt từng cơn
Bao nhiêu đau đớn căm hờn
In hằn trán mẹ nhăn hơn thuở nào

Con chín đứa ngày nao trông đợi
Chín bát cơm mẹ xới mẹ mong
Hôm nay rợp bóng cờ hồng
Sao con đi mãi mà không thấy về

Bao gánh nặng đâu hề quản ngại
Các con giờ nằm lại nơi đâu ?
Gió sương đã bạc mái đầu
Có người Mẹ vẫn canh thâu đợi chờ…

Bài thơ: GIỌT ĐÈN – Phan Huy Hùng

GIỌT ĐÈN
Thơ Phan Huy Hùng

Giọt đèn trên đầu ngọn bấc
Chập chờn bên bóng lắt lay
Rung rung bờ vai mẹ nấc
Giọt sầu rơi ướt đêm dày …

Thương ôi !
ngọn đèn sắp tắt
Loé lên tia sáng một đời
Cố vươn trong đêm thức trắng
Thương con mãi tít mù khơi !

Con ơi có về với mẹ ?
Chỉ cần nửa phút giây thôi
Nhìn con lớn khôn mạnh khỏe
Mẹ đi trọn vẹn nụ cười !

Mẹ ơi!
gắng chờ con nhé
Con đang vượt biển trùng khơi
Sóng lừng * dồi con lên xuống
Vẳng nghe mẹ gọi: con ơi !

Một đời giấu nghèo che khổ
Cho con rạng rỡ – Mẹ tôi
Sao nay đến giờ phút cuối
Giọt đèn đã vút lên trời

Chỉ còn lại tiếng
Con ơi !
Vọng vang đời tôi tiếp bước
Mênh mông biển trời sau trước
Giọt đèn … đã hoá mặt trời !

Bài thơ: NỖI ĐAU CHIẾN TRANH – Tony Bui

NỖI ĐAU CHIẾN TRANH
Thơ: Tony Bui

Thu đã về trời nhỏ lệ mưa ngâu
Nỗi lòng Mẹ dòng châu tuôn lã chã
Nhớ thương Cha tóc điểm màu muối ngả
Quặn thắt lòng mẹ gánh cả thương đau

Nghĩ về Cha, Mẹ lặng lẽ tủi sầu
Đêm suy tư in sâu nhiều kỷ nệm
Bóng hình cha trên vàng tang khấm liệm
Bao tháng năm Mẹ dấu diếm nỗi niềm.

Vẫn còn đây người vợ khóc từng đêm
Nơi nghĩa địa triền miên dòng nước mắt
Niềm hạnh phúc dở dang bờ môi khát
Vượt Trường Sơn chao chát gọi anh về

Đêm khua vắng cô quạnh chốn phòng the
Chị ngóng trông đợi anh về chung gối
Buổi tiễn anh nụ hôn ngọt bờ môi
Nắm chặt tay chẳng rời người yêu dấu.

Đêm từng đêm Mẹ ngóng đợi canh thâu
Gọi tên con nỗi đau trong giấc ngủ
Mẹ kìm nén trái tim luôn chế ngự
Rồi nguyện cầu lần lữa đếm mỗi ngày

Mừng thống nhất đất nước đẹp ban mai
Mẹ tựa cửa thở dài đêm vô vọng
Cất lời ru đu đưa theo cánh võng
Nhớ thương anh Mẹ vẫn ngóng con về

Hạ đã đi vằng lặng buổi trưa hè
Miền nghĩa địa im re mờ khói phủ
Tấm di ảnh khắc ghi màu tang rủ
Mộ Cha, anh nay phủ kín cờ hoa

Ngày hai bẩy, tri ân khắp nước nhà
Khói nhang thơm dâng hoa ơn liệt sỹ
Cha ghi danh tấm bảng vàng cao quý
Anh vinh quang chân lý mãi vang xa

Đẹp muôn đời đất nước Việt Nam ta
Tự hào lắm bài ca người phụ nữ

Warszawa
23/07/2019

Bài thơ: VỀ VỚI MẸ – Trịnh Thanh Hằng

VỀ VỚI MẸ

Trịnh Thanh Hằng

Đồng đội ơi một chiều đông nghiệt ngã
Bỗng chia lìa thuở con chấy cắn đôi
Điếu thuốc kia cháy dở giữa lưng đồi
Hoa sim tím loang một màu đắng ngắt

Đồng đội ơi tiếng súng xưa im bặt
Trận địa nào giờ hoang vắng tịnh liêu
Tiếng gọi ai xé nát cả trời chiều
Nuốt đau xót tìm dấu chân ngày ấy

Đồng đội ơi nằm nơi đâu hãy dậy
Đứng lên nào có đồng chí đến thăm
Ngày ra đi gửí đôi mắt trăng rằm
Cùng làn tóc hương bưởi thơm da diết

Đồng đội ơi bao âm dương cách biệt
Nơi rừng già sâu thẳm chốn hoang vu
Kẽo kẹt nghe tiếng dù võng đưa đò
Cùng trong trẻo nụ cười tươi vừa hé

Đồng đội ơi hãy trở về với mẹ
Lưng còng rồi mắt mờ lắm mình ơi
Nắm xương tan còn lại giữa đất trời
Mẹ đã đợi còng rạp đời bóng chiếc

Đồng đội ơi ngả mũ chào thương tiếc
Đón anh về trong vinh hạnh xót xa
Bóng liêu xiêu mẹ run rẩy vỡ òa
Con của mẹ …giờ mới về …. với mẹ ? !

Bài thơ: LƯNG CÒNG – Phạm Tân Dân

LƯNG CÒNG
Phạm Tân Dân

Mẹ gồng sương giáng trên vai
Nhăn nheo gò má lệ dài khuất sâu
Bây giờ con mẹ ở đâu
Mỏi mòn con mắt gánh sầu đựng đong

Trời mây nhè nhẹ mảnh mong
Nhà nhà cao vút tầng không mây vờn
Ngước nhìn mẹ thoảng nét buôn
Lâu đài biệt thự tay vươn như chào

Con mẹ năm tít đồi cao
Cái tên chưa có làm sao mẹ này
Trên đài liệt sỹ hôm nay
Lần theo bóng mẹ nắng say lưng còng.

Bài thơ: MẸ THỨ - Nguyễn Ruyến 

MẸ THỨ

Nguyễn Ruyến

Chín lần dứt ruột đẻ con ra
Chín đợt tiễn con cứu nước nhà
Chín bận nghe tin con ngã xuống
Chín chiều Mẹ nén giọt châu sa

Anh hùng Danh hiệu mẹ quý trân
Nhưng vẫn quý hơn gấp vạn lần
Nếu mỗi cuộc đời con mẹ sống
Song hành với mẹ những mùa xuân

Bây giờ Mẹ Thứ đã đi xa
Bức tượng ngời dâng nét mặn mà
Dáng Mẹ Âu Cơ hồn Nước Việt
Anh hùng nhân hậu sáng ngàn hoa.

Ninh Bình, 2018
NGUYỄN RUYẾN.

Bài thơ: MẸ LIỆT SĨ – Phan Huy Hùng

MẸ LIỆT SĨ
Thơ Phan Huy Hùng

Khói hương trầm thơm mát
Xoay quanh tấm ảnh con
Tiếng con mẹ quen lắm
Sao gọi mãi không thưa?

Bốn mươi mùa phượng đỏ
Năm đó con lên đường
Trang sách còn bỏ dở
Nét chữ buồn ngẩn ngơ

Mẹ ngóng con từng giờ
Bát đũa chờ đều đặn
Con chỉ nhìn im lặng
Lòng mẹ thêm héo mòn

Dù cỗ ngọc mâm son
Sao bờ môi đắng chát
Nhìn ảnh con trước mặt
Mẹ gọi con chẳng thưa ???

Bài thơ: BÀ TÔI – Đinh Thị Hiển

BÀ TÔI

Thơ: Đinh Thị Hiển

Năm nào vào tháng bẩy
Bà nội tôi buồn nhiều
Bà nhớ người con yêu
Đã xa bà mãi mãi

Cán bộ xã mời bà
Đi dự lễ kỷ niệm
Nét buồn rơi mắt bà

Nếp nhăn chứa giọt lệ

Thế rồi bà kể chuyện
Những kỷ niệm ngày xưa
Của chú tôi ở nhà
Mắt bà lại sáng ra

Thi thoảng bà vẫn kế
Tôi nghe như thuộc lầu
Câu chuyện đã thấm sâu
Vẫn những chuyện giống nhau

Chiến tranh đã qua mau
Đất nước đã mạnh giàu
Nỗi đau vẫn còn đó
Có bao giờ nguôi đâu

Mất mát là như thế
Xong bà luôn tự hào
Mình là mẹ liệt sĩ
Người con xứng anh hào.

Bài thơ: NHỚ CON! – Dương Quốc Nam

NHỚ CON!

Dương Quốc Nam

Hoà bình đã đến con ơi!

Mà sao con chẳng về chơi một lần.

Mẹ ơi! Tổ quốc đang cần,

Đánh cho Mỹ cút, Nhân dân sum vầy,

Con hy sinh để có ngày:

Quốc gia thống nhất, dựng xây nước nhà.

Sao con về được quê ta?

Con nằm đây với hương hoa đủ đầy

Mẹ ơi! con ước thế này:

Quan tham, phá hoại loại ngay Dân cần,

Mọi miền Tổ quốc xa gần,

Đổi thay khởi sắc bởi Dân nước mình.

Con ơi! Cha mẹ gia đình,

Những điều con nhắc thắm tình quê hương.

Con mẹ là một tấm gương,

Thủy chung hiểu nghĩa yêu thương con người.

Nhang thơm mẹ gửi đôi lời,

Chiến tranh mất mát cuộc đời chia xa.

Thương con da diết lệ nhoà,

Mong con an giấc, cả nhà nhớ con.

Nhớ con cha mẹ mỏi mòn,

Ngày ngày trông ngóng đợi con trở về.

Vắng con mẹ nhớ chẳng nề

Chu toàn công việc ở quê ở nhà.

Nhớ con mẹ chẳng kêu ca,

Gắng công xây dựng quê ta rạng ngời.

Bài thơ: ĐÊM RU HỒN LIỆT SĨ – Phan Huy Hùng 

ĐÊM RU HỒN LIỆT SĨ
Phan Huy Hùng

Mẹ Việt Nam ru hồn liệt sĩ
Bình minh đêm
ánh sáng mở đường Võ Thị Sáu
Giặc chạy cùng đường không nơi ẩn náu
Mẹ ru con trong nước mắt khóc cười …

Tuổi đôi mươi bất tử
cờ đỏ sao vàng chói sáng vành môi
Viên đạn tử hình
viên đạn chết
Liệt sĩ
muôn đời
sống mãi
Lời ru !
Mẹ Việt Nam
sinh ra những đứa con
hiền như củ khoai củ sắn
Đôi mắt bẻ cong họng súng
Nụ cười tươi rói niềm tin
Hồn liệt sĩ bay theo hình Tổ Quốc
Kéo cuộc đời về với hạnh phúc ấm no …

Đêm
đọng ngọt lời ru
Mẹ ôm con tròn vòng tay nỗi nhớ
Những đứa con hiếu thảo
Vẫn chăm bón ruộng đồng
Vẫn mở đường dài rộng tương lai!

Đêm
lời ru chôn vùi tháng năm đen tối
thắp sáng ước mơ
Mẹ liệt sĩ không bao giờ cũ xưa

Như đất trời Việt Nam riêng bờ cõi …

Lời ru mẹ liệt sĩ vọng vang
như sóng biển Đông
như núi rừng điệp khúc
Như Võ Thị Sáu hiên ngang trước họng súng
như dáng đứng Việt Nam
Lời ru vọng mãi ngàn năm !

Các mẹ đã dâng hiến những người con yêu quý nhất, là một phần máu thịt của mình, cho Tổ quốc. Hàng ngàn, hàng vạn những bà mẹ đã nén chặt nỗi đau trong lòng để đưa tiễn những người con lên đường giết giặc, cứu nước.

Thời gian..!!

Em cũ rồi..! nhưng vẫn là phụ nữ
Cả tuổi xuân lam lũ hằn nét da
Tóc thưa rồi lấm chấm hạt sương pha
Tay đâu được nuột nà thời son trẻ

Vết chân chim rõ dần đuôi mắt khóe
Đôi môi hồng không đẹp đẽ tựa hoa
Nhưng trái tim vẫn thổn thức chưa già
Đâu cằn cỗi như người ta thường nghĩ

Chút hanh hao trong hoàng hôn ủy mị
Nhiệt huyết còn thích dư vị được yêu
Thích nâng niu được săn sóc nuông chiều
Vẫn ghen lắm và tự kiêu hờn dỗi

Tính nết xưa giờ đây chút thay đổi
Chín chắn hơn không cằn cỗi đâu anh
Đôi lúc thèm quay lại thời trẻ ranh
Cùng chúng bạn đành hanh rồi lại khóc

Làm người lớn gian lao và khó nhọc
Gặp bạn bè tán dóc là vui thôi
Đợi tin ai nhắn nhủ vẫn bồi hồi
Đầy tương tư khi dạo chơi face book..

Em cũ rồi..! bao đêm dài thao thức
Vẫn khát khao nép lồng ngực của anh
Được ngủ yên trong giấc mộng an lành
Đọc vần thơ cắt trăng thanh làm gối..

Em cũ rồi .. ! Thực tế không gian dối..
Kiếp con người ai chống nổi thời gian
Chữ nhân duyên mấy ai được vẹn toàn
Bao người được trời ban cho mãn nguyện

Khi xuân sang thức trong lòng hoài niệm
Nét môi hồng chưa tan biến phôi pha
Vẫn lặng thầm như hương bưởi tháng ba
Kệ trái đất cỗi già.. ta vẫn trẻ..!!!

Vũ Mạnh Cường

Phan Thiết! Phan Thiết!

Phan Thiết! Phan Thiết!

Phan Thiết! Phan Thiết! (Hàn Mặc Tử)

Nhớ khi xưa ta là chim Phượng Hoàng
Vỗ cánh bay chín tầng trời cao ngất
Bay từ Dao Ly đến trời Đâu Suất;
Và lùa theo không biết mấy là hương
Lúc đằng vân gặp ánh sáng chận đường
Chạm tiếng nhạc, va nhằm thơ thiên cổ
Ta lôi đình thấy trăng sao liền mổ
Sao tan tành rơi xuống vũng chiêm bao
Trăng tan tành rơi xuống một cù lao
Hóa đài điện đã rất nên tráng lệ
Ở ngôi cao, ngước mắt ra ngoài bể
Phong lưu ghê, sang trọng chẳng vừa chi
Ta mê man như tới chốn Phượng Trì
Ở mãi đấy không về Thiên cung nữa.

Nhưng phép lạ có một vì tiên nữ
Hao hao như nường nguyệt cõi Đào Nguyên
Ta đắm mê trong ánh sáng trần duyên
Và van lạy xin cô nường kết ngãi
Mỉa mai thay cho phượng hoàng si dại
Là ta đây đương ở kiếp muôn chim
Trở lại trời tu luyện với muôn đêm
Hớp tinh khí lâu năm thành chánh quả
Ta trở nên như ngọc đàng kim mã
Rất hào hoa rất phong vận: Người Thơ
Ta là trai khí huyết ước ao mơ
Người thục nữ sanh giữa thời vô thượng
Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng
Ta la thang tìm tới chốn Lầu Trăng
Lầu ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang
Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết
Ôi trời ôi! là Phan Thiết! Phan Thiết
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi
Ta đến nơi Nường ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ!
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng
Ta vãi vung thơ lên tận sông Hằng,
Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!
Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Phan Thiết! Phan Thiết!” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Xuân Như Ý, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chậm Quá Rồi

Chậm Quá Rồi

Chậm Quá Rồi (Vũ Hoàng Chương)

Mãi hôm nay lá úa ngập lòng ta
Lệ ngâu đã bắt đầu gieo thánh thót
Sen từng cánh với sương trinh từng giọt
Bắt đầu rơi: thu đã tới lòng ta!

Mãi hôm nay, ôi nửa kiếp trông chờ!
Nàng mới đến, tay chèo khua nhẹ sóng
Tóc trễ nãi trên lưng còn bỏ thõng
Vòng hoa đào ôm lệch trán ngây thơ

Mãi hôm nay một buổi sáng thu mờ
Nắng đã tắt nơi lòng ta lạnh lẽo
Hương đã nhạt mà hoa dần đã héo
Còn chi đâu nồng thắm để yêu mơ!

Có ai đem xây đắp một ban thờ
Với những mảnh bình tan trâm gẫy nát?
Có ai tặng để cho người đỡ khát
Một vò không hay một trái tim khô?

Bao nhiêu năm, tưởng đã phí công chờ
Ta xé vụn ân tình gieo rắc mãi
Nay dẫu muốn thu về khâu chắp lại
Cũng không sao toàn vẹn được như xưa!

Lòng ta ơi! xin trở lại bên mồ
Để thương xót những hoa tàn lá rụng
Và đôi cánh vô duyên, đừng mở rộng
Đón đưa người nhan sắc đến lầu thơ

Kìa đã thôi rún rẩy cặp vai ngà
Nàng quăng mái chèo đi rồi đấy nhé
Tay đương vẫy, miệng nhung đào sắp hé
Bốn trời sương sắp vọng bốn tên ta

Lánh đi thôi, nàng đã bước lên bờ!
Giấu đi nữa, cả không gian sầu muộn
Ta chẳng nỡ, trời ơi, ta chẳng muốn
Của lòng ta nàng đến lúc thu sơ

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chậm Quá Rồi” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Thơ Say (1940), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chuông Ngọ

Chuông Ngọ

Chuông Ngọ (Nguyễn Bính)

Lạy chúa con xin chúa một giờ
Mười hai giờ ngọ của tình xưa
Chúng con hai đứa Uyên và Bính
Thường hẹn hò nhau mỗi buổi trưa.

Khi bóng cây xanh trước ngõ tròn
Là giờ hắn sẽ nhớ thương con
Con nhìn ảnh chúa rồi con khóc
Trăm thảm nghìn thương mắt mỏi mòn

Chuông ngọ, từng hồi chuông ngọ đô?
Từng hồi chuông ngọ đổ chơi vơi.
Con nghe chuông đổ rồi con khóc,
Cứu rỗi linh hồn con chúa ơi!

Cái hôm hắn bước lên xe cưới.
Khóc lả người đi chúa biết không?
Chúng con ngoại đạo hay ngoan đạo
Vẫn biết và tin có “Chúa lòng”!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chuông Ngọ” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bài Thơ Quê Hương

Bài Thơ Quê Hương

Bài Thơ Quê Hương (Nguyễn Bính)

Trải nghìn dặm trời mây bạn tới.
Thăm quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng!
Bạn nán lại cùng tôi thêm buổi nữa.
Để tôi xin kể nốt chuyện quê hương.

…Quê hương tôi có cây bầu cây nhị
Tiếng “đàn kêu tích tịch tình tang…”
Có cô Tấm náu mình trong quả thị,
Có người em may túi đúng ba gang.

Quê hương tôi có ca dao tục ngữ,
Ông trăng tròn thường xuống mọi nhà chơi.
Một đĩa muối cũng mặn tình chồng vợ,
Một dây trầu cũng nhắc chuyện lứa đôi.

Con chim nhỏ cũng đau hồn nước mất
“Cuốc cuốc” kêu rỏ máu những đêm vàng
Chân ngựa đá cũng dính bùn trận mạc.
Theo người đi cứu nước chống xâm lăng.

Quê hương tôi có bà Trưng, bà Triệu
Cưỡi đầu voi, dấy nghĩa, trả thù chung.
Ông Lê Lợi đã trường kỳ kháng chiến,
Hưng Đạo vương đã mở hội Diên Hồng.

Quê hương tôi có múa xoè, hát đúm,
Có hội xuân liên tiếp những đêm chèo.
Có Nguyền Trãi, có “Bình Ngô đại cáo”.
Có Nguyễn Du và có một “Truyện Kiều”.

Quê hương tôi có Trường Sơn một dải,
Có Hồng Hà lại có Cửu Long Giang
Có Hà Nội có hồ Tây, hồ Kiếm.
Chợ Đồng Xuân bày đủ mặt hàng.

Quê hương tôi có sầu riêng, măng cụt
Lòng bưởi đào, lòng gấc đỏ như son.
Có gạo tám xoan thổi nồi đồng điếu,
Cam xã Đoài ai bóc cũng thơm ngon.

Cánh đồng nào cũng chôn vàng giấu bạc,
Bờ biển nào cũng chói ngọc ngời châu.
Có thanh quế ngửi qua là khỏi bệnh,
Có cây lim đóng cả một thân tầu.

Quê hương tôi có những người con gái
“Một ngày hai bữa cơm đèn…”
Cách sông cái cũng bắc cầu dải yếm,
Cho chàng sang đính ước chuyện nhân duyên.

Trong bụng mẹ đã từng mê tiếng hát;
Nên quê tôi ai cũng biết làm thơ.
Những trẻ nhỏ nằm nôi hay đặt võng,
Sớm hay chiều, đều mượn cánh cò đưa.

Khi có giặc những tre làng khắp nước,
Đều xả thân làm ngọn mác, mũi chông,
Những trai gái thôn Đông, xóm Bắc
Thoắt vươn vai thành những anh hùng…

Quê tôi đó – bạn ơi! – là thế đó.
Mà nghìn năm rặt những tiếng kêu thương
Sung sướng làm sao! Bỗng một ngày: có Đảng
Có Bác Hồ, làm sống lại quê hương.

Đánh Nhật, đuổi Tây cứu dân, dựng nước
Hai mươi năm kể biết mấy công trình!
Và từ đây, núi sông và cuộc sống.
Và quê hương mới thực sự của minh.

Cuộc đời mới con người cũng mới,
Khắp bốn phương lộng lẫy ánh sao cờ,
“Đoàn quân Việt Nam đi… chung lòng cứu quốc…”
Đầu ngẩng cao từ cách mạng mùa thu.

Những xiềng xích nghìn năm đều bẻ gãy.
Những bài ca điệu múa lại vui tươi.
Những trận khóc đêm dài không có nữa.
Thành thị nông thôn rộn rã tiếng cười.

Trong luỹ tre xanh vui mùa hợp tác,
Mái ngói nhô lên như những nụ hoa hồng.
Chung ruộng, chung trâu, chung lòng, chung sức
Chung con đường gặt lấy ấm no chung.

Trong xưởng máy tưng bừng như đám hội.
Những chủ nhân là chính những công nhân.
Tiếng máy reo chen tiếng cười tiếng hát,
Chẳng còn đâu tiếng chủ thét, cai gầm!

Những nhà thơ được tự do ca ngợi,
Quê hương. Tổ quốc, con người…
Và đời sống khỏi túng, nghèo, đói, khổ.
Khỏi bị ai khinh rẻ, dập vùi!

Đời trước thường mơ chuyện tiên, chuyện Phật,
Truyện thiên đường trong những cõi hư vô…
Đời nay dựng thiên đường trên mặt đất,
Dựng mùa xuân trong tất cả bốn mùa.

Khi con người được tự do giải phóng.
Đất rộng hơn mà trời cũng xanh hơn.
Quả trên cành cũng thêm ngon, thêm ngọt,
Hoa trong vườn cũng thêm sắc, thêm hương.

Và ý nghĩa những ca dao, tục ngữ
Ngày càng thêm thắm thiết, ngọt ngào.
Và “Truyện Kiều” mới có chân giá trị,
Và Nguyễn Du mới thành đại thi hào.

Thửa ruộng cũ cấy thêm mùa lúa mới,
Khung trời quê mọc những nóc lò cao.
Dây “cao thế” đã chăng dài khắp nẻo,
(Xóm làng tôi điện sẽ át trăng sao).

Những gỗ tốt đã dựng câu lạc bộ,
Gạo tám xoan thơm bếp lửa nhân dân.
Những cô Tấm tự tay xây hạnh phúc
Chẳng phải gian nan hoá kiếp mấy lần.

Và lớp lớp những anh hùng xuất hiện.
Sức thanh niên: sức Phù Đổng là đây!
Đẩy biển lùi ra, ngăn sông đứng lại,
Khẩu súng trường cũng hạ nổi máy bay.

Hội Diên Hồng thôn xã nào cũng mở,
Chuyện “kháng chiến trường kỳ” ai cũng nhớ nhập tâm.
“Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”
Câu ấy giờ đây đã đúng cả trăm phần.

Đảng cùng dân đã viết thêm lịch sử,
Lửa Điện Biên sáng dậy cả trăm năm.
Lửa Ấp Bắc, Chu Lai cũng bừng rực rỡ,
Lửa chiến công đang chói lọi miền Nam.

Khi có Đảng, có Bác Hồ lãnh đạo;
Có truyền thống cha ông để lại tự bao đời.
Thì đánh Mỹ nhất định là phải thắng
Chuyện ấy, quê tôi, thành chuyện dĩ nhiên rồi.

***

Câu chuyện quê tôi, sơ sài mấy nét.
Bạn trở về xin kể mọi người hay.
Riêng phần tôi có thơ này tặng bạn,
Tặng quê mình, nhân dịp tết năm nay.

(Tết Bính Ngọ, 1966)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bài Thơ Quê Hương” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!