Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 16/04/2026

Nón trắng người cầm tay
Để chiều hờn trong tóc

Chiều - Trịnh Thy Giang

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 16/04/2026

Cảm Cựu Kiêm Trình Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu (Nhớ Chuyện Cũ Viết Gửi Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu)

Cảm Cựu Kiêm Trình Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu (Nhớ Chuyện Cũ Viết Gửi Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu)

Cảm Cựu Kiêm Trình Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu (Nhớ Chuyện Cũ Viết Gửi Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu, Hồ Xuân Hương)

Dặm khách muôn nghìn nỗi nhớ nhung,
Mượn ai tới đấy gửi cho cùng.
Chữ tình chốc đã ba năm vẹn,
Giấc mộng rồi ra nửa khắc không.
Xe ngựa trộm mừng duyên tấp nập,
Phấn son càng tủi phận long đong.
Biết còn mảy chút sương siu mấy,
Lầu nguyệt năm canh chiếc bóng chong.

Sau đầu đề trên, tác giả có chú: “Hầu, Nghi Xuân, Tiên Điền nhân” (Hầu người làng Tiên Điền, huyện Nghi Xuân). Như vậy, ở đây Nguyễn Hầu đúng là Nguyễn Du tiên sinh. Gia phả họ Nguyễn Tiên Điền ghi rõ mùa hè năm Kỉ Tỵ (1809), Nguyễn Du được bổ làm cai bạ Quảng Bình. Tháng 2 năm Quý Dậu (1813) ông được phong Cần chánh điện học sĩ, rồi được cử làm chánh sứ đi Trung Quốc tuế cống.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cảm Cựu Kiêm Trình Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu (Nhớ Chuyện Cũ Viết Gửi Cần Chánh Học Sĩ Nguyễn Hầu)” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Lưu Hương Ký, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hỏi Đá

Hỏi Đá

Hỏi Đá (Nguyễn Khuyến)

Bao nả giang sơn một gánh tròn,
Nghìn thu sương tuyết vẫn không mòn;
Biết chăng chỉ có ông Hà bá,
Mỉm mép cười thầm với nước non.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hỏi Đá” của tác giả Nguyễn Khuyến. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Khuyến trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chiều

Chiều

Chiều (Xuân Diệu)

Tặng Nguyễn Khắc Hiếu

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
– Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Chiều” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Thơ Thơ (1938), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 24 Bài thơ hay về ngày Vu Lan

Top 24 Bài thơ hay về ngày Vu Lan

Ngày rằm tháng bảy âm lịch hàng năm còn được gọi là lễ Vu Lan. Đó chính là dịp để mỗi người trong chúng ta hướng về tổ tiên ông bà, cũng là dịp để báo hiếu, thể hiện lòng tôn kính đến cha mẹ. Mỗi người sẽ có cách thể hiện tình cảm của mình với cha mẹ, ông bà khác nhau. Rất nhiều những bài thơ hay về chủ đề này đã ra đời. phongnguyet.info xin được giới thiệu với bạn đọc những bài thơ hay về ngày Vu Lan.

Bài thơ: Ngày Vu Lan nhớ cha mẹ – Hoàng Minh Tuấn

NGÀY VU LAN NHỚ CHA MẸ!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Mẹ ra đi vậy mà đã mười năm,
Cả mười năm con nhớ mong về mẹ,
Có đôi lúc con tưởng như không thể,
Nhớ đến nao lòng, mẹ dấu yêu ơi!

Nhớ khi xưa chập chững bước vào đời,
Mẹ là người dẫn dắt con từng bước,
Dù cuộc sống có nhiều phen mất, được,
Mẹ song hành dẫn lối để vượt qua!

Có những khi đang trong cảnh thuận hoà,
Mẹ lại nhắc chúng con về quá khứ,
Để nhớ lại những thời chưa no đủ,
Để răn lòng những thoả mãn kiêu căng …!!!

Ngày mẹ mất cha cũng cố dấu lòng,
Tóc bạc trắng, ít nói cười hơn trước,
Cha chỉ dặn dù khó khăn, thua, được
Trên dưới đồng lòng vững bước cùng nhau!

Dù đi đâu, hay là sống ở đâu,
Hãy khắc ghi hiếu, tâm là trên hết,
Lấy dung hoà, lấy thứ tha đoàn kết,
Thì ngại gì những vất vả khó khăn!
………….

Cha xa mẹ cũng được trọn bảy năm,
Rồi tạm biệt chúng con đi tìm mẹ,
Buổi tiễn đưa con hứa trong nhoà lệ,
Sẽ hoàn thành những ước nguyện mẹ, cha …

Lễ Vu lan trong hương khói tỏ, mờ,
Con kính cẩn cầu mong cho cha, mẹ,
Chốn bồng lai hãy nhẹ lòng yên nghỉ,
Chúng con giờ đã đủ lớn đủ khôn!

Đã tự mình đi tiếp những chặng đường,
Mà ngày xưa mẹ cha từng mong ước,
Cha, mẹ ơi giờ đây con muốn được,
Một lần thôi ôm cha mẹ vào lòng …!

Hà Nội, 6/7/2018

Bài thơ: Bà ơi – Doãn Kim Oanh


BÀ ƠI

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Nơi cháu về bà đã đi xa
Ngôi nhà xưa chỉ còn trong kí ức
Nhà mới bê tông mái cong đẹp lắm
Hoa giấy ba màu trước ngõ rơi rơi.

Câu hát ru những buổi tối trời
Xóm nghèo xác xơ sau mùa nước lũ
Những tháng ngày cháo cơm không đủ
Nằm ngủ đệm rơm cháu nhớ tận bây giờ.

Giấc ngủ chập chờn cháu gặp lại trong mơ
Sân trước nhà mùa này vàng hoa cải
Con bươm trắng tung tăng đậu lại
Bé nhón chân bắt lấy nghịch chơi.

Góc vườn kia nơi chúng cháu vẫn ngồi
Trải lá chuối để bày cỗ cưới
Chú rể cô dâu đầu bù tóc dối
Cơn dông bất ngờ đám cưới thế là tan.

Chúng cháu thích làm cô Tấm hiền ngoan
Góp cháo bạc cơm vàng dành nuôi bống nhỏ
Bà dạy cháu thương người cùng khổ
Chuyện của bà dang dở những đêm mưa.

Dòng sông bãi bồi vẫn cứ như xưa
Chỉ lũ trẻ lớn lên là khác
Không biết đói nghèo không còn nhút nhát
Đã bắt đầu thích chát với chơi games.

Ngôi nhà tuổi thơ những ngày tháng êm đền
Chả giữ nỗi những tâm hồn non dại
Bỏ mặc cháu giữa vườn xưa trống trải
Khát cháy lòng thèm được gọi bà ơi

(Kính tặng bà nội và quê hương Vân nam của tôi tháng giêng 2005 mùa hoa cải)

Bài thơ: Nghe lời cha dạy – Nguyễn Thị Nguyệt Anh


NGHE LỜI CHA DẬY

Thơ: Nguyễn Thị Nguyệt Anh

Lời Cha dậy con vẫn còn ghi mãi
Tuổi hồn nhiên thơ dại bước vào đời
Muốn tung hoành đi khắp mọi nơi
Con phải hiểu lẽ đời luân đạo lý..

Học rèn tâm nuôi luyện thêm ý chí
Đừng lười nhác ỷ nại dựa người thân
Gặp sự hung nên dùng trí xoay vần
Tránh xa kẻ bội ân không nhãn huệ.

Sống ở đời ai bon chen mặc kệ
Đừng hạ mình và dễ với tiểu nhân
Giúp đỡ rồi nghoảnh mặt sống bội ân
Bỏ yêu thương tình thân lìa đứt đoạn.

Chơi với người đừng bao giờ tính toán
Đừng tự cao ngạo mạn sẽ bị khinh
Đừng khoe khoang quảng đại nhất là mình
Đừng cậy giỏi chê khinh người thấp kém.

Đã chắc gì ta là người trọn vẹn
Sống thiện trung không hổ thẹn lương chi
Vậy lâu nay con học được những gì
Nay lớn rồi bay đi chim nhạn nhỏ..!

Ra ngoài đời giữ mình mới là khó
Cạm bẫy nhiều hiện rõ ở quanh ta
Tự mình vươn trong bối cảnh không nhà
Mới thấm thía lời Cha yêu chỉ dạy.

Vu Lan về đúng mùa ngâu tháng bẩy
Ở trong lòng bỗng thấy nhớ trào dâng
Đặt nhành hoa trước mộ nói vạn lần
Con cảm tạ hồng ân Cha sinh dưỡng.

MC : 7/7/2018

Bài thơ: Thơ tháng bảy – Nguyễn Đức Phúc


THƠ THÁNG BẢY!
Tác giả: Nguyễn Đức Phúc.

Gửi về đất mẹ Nghi Xuân
Sợi thương, sợi nhớ trong vần thơ con
Lời đầu biết viết gì hơn
Cho con được phép tạ ơn ông bà.

Những người có công sinh ra

Mẹ con ở đó và bà sinh con
Cha lâm bệnh nặng không còn
Mình mẹ ở vậy nuôi con đến già.

Biết bao nhiêu đám tìm bà
Mẹ chẵng chịu lấy người ta làm chồng.
Một lòng thủ túc gắng công
Nuôi con khôn lớn phòng không lặng tờ.

Biết bao năm tháng đợi chờ
Nuôi con khôn lớn mà nhờ cậy con.
Em gái con tuổi vừa khôn
Cặp kè mấy bữa cưới luôn theo chồng.

Con thì vừa tốt nghiệp xong
Phần lo công tác, phần mong việc đời.
Một mình mẹ ở vậy thôi
Nhà tranh vách nứa làm nơi đợi chờ.

Cuộc đời con tập làm thơ
Phải chăng có bóng mập mờ mẹ theo
Cho dù cuộc sống cảnh nghèo
Không lời than thở mè nheo con mình.

Con đi qua cuộc chiến tranh
Trở về với mái nhà tranh, mẹ già.
Giờ đây mẹ đã đi xa
Mẹ về theo với ông bà, tổ tiên.

Thơ con chẵng thể nào quên
Một lời tạ với tổ tiên, ông bà
Hai bên nội ngoại nhà ta
Cây hương ,ngọn khói con đà tạ chung.

Một lời chắp bút sau cùng
Thay hương con gửi tới chung mọi người
Cả về quê ngoại mẹ ơi
Mẹ về quê nhớ nói lời hộ con.

Lời thơ tháng bảy nỉ non
Vu lan báo hiếu, cô hồn là đây.

7/7/2018.

Bài thơ: Ngày giỗ mẹ – Phạm Quang Thu


NGÀY GIỖ MẸ

Tác giả Phạm Quang Thu

Khóc thương, hương khói lan xa
Nến nhang nghi ngút gian nhà Tâm linh
Con nhìn Di ảnh đinh ninh
Mẹ còn kia với bức hình chân dung.

Bình vôi xưa Mẹ quen dùng
Vôi khô đã quánh, lạnh lùng chìa vôi
Trầu, Cau như vẫn nhớ người
Lá trầu xanh với cau tươi đầu hồi!

Mẹ còn đây. . .tiếng đưa nôi
Võng bền hơn cả cuộc đời gian truân
Nong nia xếp lại góc sân
Cạnh đôi guốc mộc trân trân đợi người.

Im lìm một mảnh áo tơi
Hiên nhà như có bóng người chờ mong. . .

Con như thấy Mẹ mát lòng
Hương nhang con thắp bỗng bùng lửa to.

Chân hương cháy rụi thành tro
Bát hương đã hóa, tàn co cuốn tròn

Rưng rưng con vái linh hồn
Hương hoa ngày Giỗ thơm hơn mọi ngày.

Tâm linh ở cõi đời này
Nặng ơn người đã đắng cay sinh thành

Nhìn theo ngọn khói mong manh
Âm- dương gần lại, lòng thành kính dâng.

Công Cha nghĩa Mẹ nghìn lần
Ghi xương khắc cốt nghĩa nhân kiếp người

Bần thần nước mắt con rơi ! . . . . .

Bài thơ: Bên mẹ – Phan Thu Hà


BÊN MẸ

Tác giả Phan Thu Hà

Ngày ấy con là cô nhỏ
Ngồi bên khi mẹ chấm bài
Tự ngồi xúc ăn đu đủ
Tóc tơ chưa đủ chấm vai.

Ngày ấy mẹ là cô giáo
Ngoài con…còn cả đàn con
Làm người chở đò cặm cụi
Tuổi xuân ngày tháng hao mòn.

Đã quen lớn lên bên mẹ
Canh chày ru khúc hát ru
Nhớ ba , mẹ thầm gửi lại
Dịu dàng cơn gió mùa Thu.

Gặp lại tuổi thơ trong ảnh
Lại càng thương những ngày xưa
Ào ạt tìm về kỷ niệm
Một đời mẹ… những nắng mưa.

Mẹ ơi dù đời cách biệt
Nhưng tình mẹ vẫn bên con
Tình mẹ ngàn sau để lại
Cùng bao năm tháng không mòn

HP – 28/2/2017

Bài thơ: Mẹ là … – Hồ Viết Bình


MẸ LÀ…!

Tác giả Hồ Viết Bình

Mẹ là ngọn gió nồm nam
Mơn man nhè nhẹ cho con giấc nồng
Mẹ là chăn ấm mùa đông
Ủ bàn chân nhỏ gót hồng như son.

Mẹ là dòng sữa ngọt ngon
Cho con đôi má ú tròn dễ thương
Mẹ là cô giáo đầu tiên
Dạy con lễ nghĩa, ngoan hiền, dạ thưa.

Mẹ là mái ấm che mưa
Mẹ là cánh võng những trưa oi nồng
Mẹ là cây bưởi, cây bòng
Là cây khế ngọt mát lòng tuổi thơ.

Mẹ là câu hát à ơ
Theo con đến hết giấc mơ cuộc đời
Mẹ còn…nhiều nữa con ơi
Kể sao cho hết bằng lời thơ hay.

Thơ: Hồ Viết Bình

Bài thơ: Mẹ ơi – Nguyễn Anh Tuấn


MẸ ƠI

Tác giả Nhuyễn Anh Tuấn

Con muốn tìm những dĩ vãng xa xăm …
Của những tháng ngày con trẻ
câu chuyện xưa đêm nằm nghe mẹ kể
Giấc ngủ về trong tay mẹ à ơi…

Nhớ những lần trốn Mẹ để đi chơi
Về áo lấm toàn là đất
Roi đánh con nhưng trong lòng mẹ khóc…
Bởi vì câu cho vọt mới nên người.

Mỗi bước con lớn khôn mẹ răn dạy từng lời
Đó cho sạch rách cho thơm vốn quý
Chẳng còn bé trong vòng tay mẹ bế
Học cho mình chứ học để cho ai.

Mưa nắng sớm hôm vất cả nhũng canh dài
Mẹ đứng ngắm nhìn con say giấc ngủ
Con lớn khôn trong từng lời ấp ủ
Mẹ đi xa rồi…. con đã lớn khôn chưa?

Bài thơ: Nhớ ơn cha mẹ – Đỗ Thị Phương Lan


NHỚ ƠN CHA MẸ

Tác giả Đỗ Thị Phương Lan

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.

Câu ca răn dạy mẹ ơi
Con ghi trong dạ chẳng đời nào quên
Tháng năm mẹ đảm cha hiền
Lo cho con cái mà quên thân mình.

Bây giờ con lớn nhớ tình
Nhớ ơn cha mẹ của mình mẹ yêu
Cuộc đời bươn chải phiêu diêu
Nên con đã thấu những điều sâu xa.

Lo tròn hiếu nghĩa mẹ cha
Chúng con luôn hiểu đó là phận con
Sống sao đạo nghĩa vuông tròn
Để cha mẹ mãi vì con mỉm cười.

Chúng con ghi nhớ suốt đời
Kính cha trọng mẹ con thời không quên!

7/7/18

Bài thơ: Mẹ là vầng trăng – Chu Long


MẸ LÀ VẦNG TRĂNG

Tác giả Chu Long

Năm canh thâu suốt đêm trường

Áo sờn vai bạc phủ sương trắng màu
Mưa dầu nắng lửa đan nhau
Tháng năm dáng mẹ còn đâu mịn màng.

Tình thương của mẹ mênh mang
Yêu con mến ánh trăng vàng đêm thu
Ấm êm câu hát lời ru
Ngọt thơm hơi thở hương nhu tỏa ngời.

Con khôn lớn mắt mẹ cười
Đóa hoa trên miệng mẹ tươi sắc đào
Trăng lòng mẹ vị thanh tao
Thơm như trái chín ngạt ngào hương mơ.

Ngắm trăng con nhớ tuổi thơ
Sà vào lòng mẹ giấc mơ ngọc ngà
Bây giờ mẹ đã đi xa
Tim con mãi mãi mẹ là Vầng Trăng.

Chu Long

Bài thơ: Vu Lan báo hiếu – Bùi Thế Uyên


VU LAN BÁO HIẾU
Tác giả : Bùi Thế Uyên
Nick fecabook : Tony Bui

Mỗi mùa vu lan đến
Nghẹn chẳng nói nên lời
Con nhớ cha mẹ ơi!
Lệ rơi đầy khóe mắt.

Nghĩa tình cao chất ngất
Cha mẹ thật bôn ba
Gian khổ đến lúc già
Nuôi đàn con lớn cả.

Mỗi đứa đi mỗi ngả
Chưa trọn hiếu mẹ cha
Thành đạt trở về nhà
Cảnh gia buồn trống vắng.

Khói nhang bay thầm lặng
Bông hồng trắng xin dâng
Gài trên áo tảo tần
Ngàn lần xin thứ lỗi.

Con biết mình mắc tội
Chưa trọn hiểu sinh thành
Cha mẹ ở trời xanh
Xin chân thành đa tạ

Warszawa
07/07/2018

Bài thơ: Mẹ và tôi – Lâm Bình


MẸ VÀ TÔI

Thơ : NS Lâm Bình

Bức ảnh quí đi vào lịch sử
Của những người còn sống hôm nay
Thanh Hoá đó! Nơi chuyến tàu cập bến
Đón đoàn người là những chiến sỹ ngành Y.

Mẹ và tôi cũng trưởng thành từ nơi ấy….
Thấm đẫm tình người ,trọn nghĩa thủy chung
Cổng Bệnh viện nơi ghi lời thề nguyện
Của triệu tấm lòng tập kết miền Nam.

Dẫu thời gian có phai nhoà trong ký ức
Những bậc thềm xưa vẫn còn nóng rực ….
Khí chất anh hùng ngạo nghễ đất phương Nam
Bỗng tất cả trở thành thiên thần áo trắng…

Tặng lại cho đời một thế hệ giỏi giang

60 năm chắt chiu trọn đời người
Công cha mẹ tạc hình hài con vững bước
Quá khứ thời gian không chảy nguợc.

Dáng đứng hôm nay – một thế hệ oai hùng

Hào sảng ấy ! nơi đất Thanh hội tụ
Lưu giữ ngàn đời tuổi ấu thơ….

Bài thơ: Hãy yên lòng mẹ nhé – Lê Hương


HÃY YÊN LÒNG MẸ NHÉ
Tác giả Lê Hương

(Viết cho anh liệt sỹ Trường sơn )

Tháng bảy này mẹ thương nhớ lắm phải không ?
Thằng con trai yêu nhất đời của mẹ
Mẹ thắp nén nhang trước bàn thờ lặng lẽ
Khói cuộn tròn trên khuôn mặt tuổi hai mươi.

Hơn bốn chục năm rồi chẳng còn nước mắt để rơi
Tấm hình vẫn trẻ nguyên của ngày con nhập ngũ
Mới bước vào sinh viên còn bao bỡ ngỡ
Bạn bè chưa kịp thân thương.

Con bỗng vội chia tay , gác sách bút lên đường
Tổ quốc gọi đâu cần con có mặt
Mười tám tuổi lúc đời con đẹp nhất
Chưa kịp nắm tay , chưa biết đến hẹn hò.

Chưa biết nụ hôn đầu trong khao khát ước mơ
Chỉ biết cháy lên niềm vui đi đánh giặc
Rồi một ngày giữa chiến trường thảm khốc
Giữa trận đánh này không về nữa mẹ ơi.

Đứa con trai mẹ yêu quý nhất đời
Chưa trả được công cha nghĩa mẹ
Đất mẹ ôm con vào lòng lặng lẽ
Chúng con ra đi cho đất nước trường tồn.

Sáng nay trên nghĩa trang Trường sơn
Tổ quốc vẫn bên con dâng hương trầm tưởng niệm
Đồng đội chúng con vẫn bên nhau thương mến
Hát khúc quân hành sống mãi tuổi hai mươi.

Trời Quảng trị hôm nay vẫn xanh tươi
Mẹ ơi mẹ ơi ! Xin mẹ đừng khóc nữa
Con vẫn về thăm mẹ ơi đừng khép cửa
Để ôm dáng mẹ gầy đang tựa cửa ngóng trông con

Sài gòn 7-7-2018

Bài thơ: Nhớ mẹ – Nguyễn Ngọc


NHỚ MẸ
Thơ: Nguyễn Ngọc

Mẹ ơi.
Mẹ thương trai út nhất nhà.
Út đi bộ đội ở xa lâu về.
Nghe tin con sắp về quê.
Còng lưng chống gậy đầu hè đợi con.

Tuổi già bước thấp bước cao.
Bờ hiên bước hụt té nhào con ơi !

Đau lòng con lắm mẹ ơi.
Trên vai gánh nặng một đời nhà binh.

Bố mất sớm mẹ một mình.
Quanh năm côi quạnh thân hình héo hon.

Con đi khắp núi cùng non.
Nhờ thầy thuốc quý nay còn trên tay.

Đắp thuốc mẹ đỡ từng ngày.
Nhìn mẹ gia thịt đổi thay đã nhiều.

Cảm ơn nội ngoại bốn bên.
Cảm ơn bạn hữu, thân, hiền trên phây.

Xin nhận một lậy ở đây.
Ơn này xin trả trong ngày đoàn viên.

Mẹ ơi !
Vu lan báo hiếu mẹ cha.
Còn con báo hiếu cách xa ngàn trùng.
Hai hàng lệ cứ rưng rưng.
Thương cha nhớ mẹ quặn lòng mẹ ơi!

Sài gòn 07/07/2018

Bài thơ: Báo Hiếu Mùa Vu Lan – Gia Long


BÁO HIẾU MÙA VU LAN

Tác giả: Gia Long

“Công Cha như núi Thái sơn

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ Mẹ kính Cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

Vào mùa Báo hiếu vu lan

Kính dâng Cha Mẹ vô vàn hồng hoa

Cha là công tạo ra ta

Mẹ là mang nặng sinh ra chúng mình

Dù cho trọn kiếp chúng sinh

Chẳng đền đáp nổi ân tình Mẹ Cha

Báo hiếu – Tốt nhất nên là

Tu thân tích đức – Mẹ Cha vui lòng

Bài thơ: Bông Hồng Tháng 7 – Nguyễn Khánh Trân


BÔNG HỒNG THÁNG 7

Tác giả: Nguyễn Khánh Chân

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ

Đừng nói phải chi… quá trễ rồi

Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược

Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi

Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ

Hoa thắm công ơn tựa biển trời

Tháng bảy vu lan mùa báo hiếu

Ai ơi kẻo muộn – lá vàng rơi

Bài thơ: Cầu nguyễn cho cha – Hồn Du Tử


CẦU NGUYỆN CHO CHA

Tác giả: Hồn Du Tử

Tuổi hạc thâm niên, tóc điểm sương
Cha già sức yếu, bệnh đau thường
Con thơ xót dạ thành tâm nguyện
Trẻ dại đau lòng, thắp nén hương

Bồ Tát linh thiêng xin cứu độ
Phật Trời mầu nhiệm, rủ lòng thương
Cho cha mạnh khỏe bình an mãi
Con trẻ không sầu, cảnh đoạn trường.

Bài thơ: Lục bát về cha – Thích Nhuận Hạnh

LỤC BÁT VỀ CHA

Tác giả: Thích Nhuận Hạnh

Cánh cò cõng nắng qua sông
Chở luôn nước mắt cay nồng của cha
Cha là một dải ngân hà
Con là giọt nước sinh ra từ nguồn

Quê nghèo mưa nắng trào tuôn
Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm
Thương con cha ráng sức ngâm
Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

Lúa xanh xanh mướt đồng xa
Dáng quê hòa với dáng cha hao gầy
Cánh diều con lướt trời mây
Chở câu lục bát hao gầy tình cha.

Bài thơ: Đạo hiếu chưa tròn – Cà Phê Đắng

ĐẠO HIẾU CHƯA TRÒN

Tác giả: Cà Phê Đắng

Ân dưỡng dục suốt đời ghi tạc
Nghĩa sinh thành nguyện khắc trong tâm
Nắng mưa cha mẹ dãi dầm
Nuôi con khôn lớn âm thầm chở che

Quê mình đó bờ tre khóm trúc
Vẫn bên con những lúc dặm trường
Trong con mãi một tình thương
Ơn cha nghĩa mẹ quê hương xóm nghèo

Mùa thu đến mưa heo gió bấc
Cha có tròn được giấc ngủ say
Mẹ ăn uống có đủ đầy
Mặc có đủ ấm những ngày lạnh căm

Con vẫn mãi âm thầm nguyện ước
Cha mẹ già luôn được bình an
Mùa về tháng bảy vu lan
Chưa tròn đạo hiếu trách thân tủi hờn.

Bài thơ: Bài ca tặng mẹ – Bằng Lăng Tím

BÀI CA TẶNG MẸ

Tác giả: Bằng Lăng Tím

Con ngồi viết bản tình ca

Nhớ bông bưởi trắng sau nhà tỏa hương

Tiếng ru vọng khúc canh trường

Lũy tre xào xạc ngọc sương dịu dàng.

Mẹ.là biển nước mênh mang

Là đêm trăng tỏ ánh vàng trên cao

Vầng mây lơ lửng quyện vào

Từng lời mẹ dặn con nào đâu quên.

Bài ca chưa kịp đặt tên

Bao la nồng ấm Mẹ hiền của con

Biết là Mẹ vẫn trông mong

Con về bên Mẹ trong vòng tay yêu!

Bài thơ: Vu Lan Viếng Mẹ – Anh Thư Đỗ

VU LAN VIẾNG MẸ

Tác giả: Anh Thư Đỗ

Lên chùa viếng mẹ chiều nay

Con đi trong gió mưa bay nhạt nhòa

Câu kinh lời kệ ngân nga

Khói trầm hương ngát quyện hòa tiếng chuông

Nhìn di ảnh Mẹ thật buồn

Chín năm cách biệt đôi đường Trần – Âm

Mẹ hiền ánh mắt xa xăm

Chừng như còn muốn nhủ thầm điều chi..?

Trọn đời con mãi khắc ghi

Phút giây đau đớn biệt ly mẫu từ…

Nỗi niềm trĩu nặng tâm tư

Vầng dương lịm tắt…cõi hư.. Mẹ về,…

Lòng con buốt giá, tái tê

Chiều nay mưa gió não nề…Mẹ ơi..!

Bài thơ: Vu Lan – Hương Lan

VU LAN

Tác giả: Hương Lan

Tháng bảy Vu lan đã lại rồi

Đau lòng đứa trẻ vẫn mồ côi

Đâu hình bóng mẹ trên đời nữa

Chỉ nén hương trầm lặng lẽ thôi

Chỉ nén hương trầm lặng lẽ thôi

Trời xanh thấu hiểu phận luân hồi

Bao giờ trả dáng người xưa cũ

Tháng bảy Vu lan đã lại rồi…

16/08/2015

Bài thơ: Vu Lan Còn mẹ – Philphil Huynhquocphu

VU LAN CÒN MẸ

Tác giả: Philphil Huynhquocphu

Hồng trắng tưởng nhớ người mẹ già

Vu lan con mẹ mới năm qua…

Vẫn biết cõi tạm cõi luân thường

Vẫn buồn tiễn biệt tiễn chia xa

Xin hát câu lòng mẹ bao la

Xin nhớ ơn biển nước hồng hà

Vu lan báo hiếu buồn day dứt

Nhớ mẹ khói nhan tủi lòng ta.

Bài thơ: Mẹ đẹp nhất – Đức Ngọc

MẸ ĐẸP NHẤT

Tác giả: Đức Ngọc

Trong con Mẹ đẹp tuyệt vời
Đảm đang, hiền hậu, suốt đời thanh cao
Lung linh tựa những vì sao
Sáng ngời muôn thuở, ngọt ngào thiên thu
Thân thương, tiếng hát, lời ru
Dịu dàng nét liễu… vi vu gió lùa
Bên Mẹ, vui vẻ, cười đùa
Đời con còn Mẹ… như vua trên đời
Nói sao cho hết những lời
Ngày tháng bên Mẹ… tuyệt vời với con
Đời Mẹ chỉ một lòng son
Công dung ngôn hạnh… mãi còn sáng soi.

Người Việt Nam ta vốn có truyền thống hiếu nghĩa. Những tình cảm mà các nhà thơ gửi gắm qua từng tác phẩm sẽ là những điều muốn nói mà mỗi chúng ta dành cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

XIN EM ĐẤY ĐỪNG YÊU THƠ ANH VIẾT

Xin em đấy đừng yêu thơ anh viết
Bao câu vần luôn da diết nhớ thương
Bởi cách xa đâu có thể chung đường
Hẹn ước cũng vấn vương trong vời vợi.

Xin em đấy xin em đừng nghĩ ngợi
Nắng xuân hồng vương từng sợi ngẩn ngơ
Có lẽ mình yêu con chữ vần thơ
Nên nhiều lúc thẫn thờ vì trông ngóng.

Xin em đấy biển nào không có sóng
Chỉ mong rằng hy vọng mãi bình yên
Qua bão dông mẹ biển sẽ dịu hiền
Mong mãi mãi mọi miền trong an lạc.

Đêm đầu xuân lá ngoài hiên xào xạc
Ngọn đèn đường ngơ ngác đứng chơ vơ
Xin em mà đừng chờ đợi vần thơ
Kẻo câu chữ lại thẫn thờ vương vấn.

Xin em đấy xin em đừng hờn giận
Câu thơ tình…
Lận đận….
Lắm người ơi!

 Hồng Giang

Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái

Con gái luôn mỏng manh nhạy cảm nên đôi khi hay gây cho mình những nỗi buồn không tên. Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái mà phongnguyet.info  đã tổng hợp từ nhiều nguồn gửi đến các bạn ngay dưới đây hy vọng sẽ mang lại cho các bạn những sự đồng cảm trong tâm hồn mình. Nào cùng đọc nhé!Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái

Suốt nhiều năm liền, tôi cứ ấp ủ niềm hi vọng về một buổi sáng tháng Sáu như thế, có một người xuất hiện và mang đến chút gì đó bé nhỏ thuộc về mình.Và cũng đã nhiều năm liền như thế. Nỗi buồn càng dài rộng bao la
– Phan Ý Yên

Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn!
– Phan Ý Yên

Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn và mỗi khi có dịp đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ… ta bỗng thấy nhói ran.Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
– Nguyễn Ngọc Tư

Character cannot be developed in ease and quiet. Only through experience of trial and suffering can the soul be strengthened, ambition inspired, and success achieved.
Tính cách không thể phát triển một cách dễ dàng và yên lặng. Chỉ qua trải nghiệm thử thách và gian khổ mà tâm hồn trở nên mạnh mẽ hơn, hoài bão hình thành và thành công đạt được.
– Helen Keller

Tôi thường có những giấc mơ dài. Về một khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên nhưng cũng lặng lẽ lắm, hệt như những nỗi buồn, cứ trở đi trở lại, mãi không buông…
– Khuyết Danh

Có lẽ, mỗi một người phụ nữ cho dù là kĩ nữ bán rẻ tiếng cười để mưu sinh, cũng không muốn nhớ lại cả một quá trình – mắt mở trừng trừng chứng kiến tôn nghiêm của mình bị người ta giẫm đạp như vậy.
– Phi Yên

Mối quan hệ nào cũng có ý nghĩa cả. Bởi ngay cả khi nó không mang lại cho bạn thứ bạn muốn, nó cũng sẽ chỉ cho bạn thấy thứ mà bạn không muốn
– Phan Ý Yên

Có những ngày, lỡ một bước, sai một nhịp, là lại dấn thân vào lối mòn cũ. Cây bạch dương cũng giống người, thêm một tuổi thì gai góc xù xì hơn, và trái tim thì lại đặt cao hơn tầm với một chút.
– Khuyết Danh

Cô đơn quá lâu, con người sẽ sinh ra tâm lý kỳ lạ, luôn luôn sinh ra cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình.

{ Sắc màu ấm – Phong Tử Tam Tam }Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái

14.Có đôi khi, tôi thậm chí còn thấy hâm mộ mẹ, tôi nghĩ bà có thể coi như là một người phụ nữ hạnh phúc. Bởi vì, sinh mệnh của bà tuy ngắn, nhưng lại chiếm trọn lấy mong nhớ suốt đời của cha.

{ Một Đời – Tiểu Tửu Oa }

15.Giận một người mà mình yêu thương là không thể nào có ngày hết giận được. Mình lại không thể tha thứ cho họ nhưng mình lại không thể dứt khoát với họ một cách triệt để. Cuối cùng không đâu vào đâu. Cuối cùng mình trở thành một người mà chính mình cũng ghét vô cùng .

{ Phim HK 2008: Lấy chồng giàu sang – The Gem of Life }

16.Học cách sống, tức là học cách tự do, và tự do tức là chấp nhận việc gì phải đến sẽ đến !

{ Trở lại tìm nhau – Guillaume Musso }

17.Carmen : Tại sao anh lại xuống đây?
Ramon : Ngàn giờ trên kia cũng không bằng một phút bên em, em là cả thế giới của anh.

{ Phim: Happy Feet Two }

18.Cậu có hiểu ý nghĩa về một ngôi nhà mang hạnh phúc trọn vẹn và chắc chắn không? Điều quan trọng không phải là ngồi nhà to hay nhỏ mà là cậu cần những người trong ngôi nhà đó như thế nào.

{ Tần Tử Kỳ – Phim 2011: Office Girls (Taiwan Drama) – Gái Văn Phòng }Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái

19.Đừng tự làm bản thân mình bị tổn thương nữa. Nếu em không học cách yêu chính bản thân mình, làm sao em có thể yêu người khác chứ? Anh sẽ học. Em cũng học nhé.

{ Dương Bình & Lợi Hương – Phim 2005: Định mệnh/Ác ma bên người/Devil besides you }

20.Ta thích hay không sẽ không ruột để ngoài da như con. Càng là thích một người, càng phải đối xử lãnh đạm, càng là chán ghét một người, càng phải đối xử ôn hòa khiêm nhường.

{ Mỹ nhân nan giá (Mỹ nhân khó gả) – Thị Kim }Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái

Hãy chia sẻ bài viết Những câu nói hay đậm chất ngôn tình dành riêng cho con gái để bạn bè mình cùng đọc nhé. Chúc các bạn gái luôn trẻ trung xinh đẹp và luôn biết trân trọng yêu thương bản thân mình. Vì con gái sinh ra là để yêu mà!

Top 17 Bài thơ hay về cố đô Huế

Top 17 Bài thơ hay về cố đô Huế

Huế – mảnh đất lãng mạn, mộng mơ, đậm chất thơ, một miền di sản có một không hai về vẻ đẹp rất riêng, rất ngọt ngào. Khi đặt chân đến Huế, ta bắt gặp một cố đô đầy chất thơ giữa thời hiện đại, du khách sẽ cảm giác như lạc vào một miền cổ tích, dường như chỉ xuất hiện trong thơ ca, nhạc họa và nhiếp ảnh…phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về Huế – Cố Đô xinh đẹp này.

Bài thơ: Với Huế – Chu Minh Khôi

Với Huế
Tác giả: Chu Minh Khôi

Cỏ thạch xương bồ phảng phất hương
Quằn quại trôi về phía đáy thương
Tiếng chuông nghèn nghẹn trong tháp nắng
Thiên Mụ đong đầy gió viễn phương.

Tôi bị đuổi ra ngoài muôn kiếp
Phiêu dạt chiều nay mắc sông Hương
Núi xanh đau thắt trên triền cỏ
Đôi bờ mái đẩy khúc miên trường.

Thiếu nữ Huế đường phượng bay dáng lụa
Sông Hương choàng tỉnh bỗng ngại ngùng
Áo em sương trắng miền say đắm
Người lạ ven đường hóa nhớ nhung.
CMK.

Bài thơ: Tân hôn cố đô – Phan Thúc Định

TÂN HÔN CỐ ĐÔ!
Tác giả: Phan Thúc Định

Cố Đô nhân từ như ánh mắt Quan Âm
Hương Giang dùng dằng không muốn rời xứ Huế
Trường Tiền ghim sâu trong lòng bao dâu bể…
Thiên Mụ già khắc năm tháng rêu phong!

Đại Nội im lìm khép kín thâm cung
Người hôm nay tìm hôm qua để sống
Mặt trời Ngọ môn đã từ lâu tắt ngấm
Ta khoác Long bào hoài niệm buổi chầu xưa!

Hương Giang ơi! Em mấy tuổi rồi?
Sao không chịu thích nghi cùng hiện đại
Cứ giữ nguyên nét trầm tư con gái
Thuở Cố Đô vâng, dạ… bẫng gót hài?

Em cứ lắng sâu như lớp lớp đền đài
Anh nghiêng ngả say một đời tuổi mộng
Đồi Vọng Cảnh chiều nay gió lộng
Trăng thượng tuần quên tuổi giỡn sóng chơi!

Điện Hòn Chén u huyền giữa hư ảo đầy vơi
Cồn Hến đi về cùng nét riêng ẩm thực
”Nắng hàng cau” cứ làm ta thổn thức
Tìm ”khuôn mặt chữ điền” và tà áo trắng ngẩn ngơ…

Huế vẫn như xưa tím ngắt đôi bờ
Một ngày nọ ta tân hôn chiều muộn
Neo hoàng hôn vào eo thon tận hưởng
Nét nghìn năm mặc gió cuốn em rồi…

Huế, hè 2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Trở về với Huế – Hoàng Minh Tuấn

TRỞ VỀ VỚI HUẾ
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ngất ngưởng, cheo leo, ba đèo đến Huế,
Hải Vân, Phú Gia, Phước Tượng đặt chân,
Lăng Cô, Chân Mây vịnh đẹp vô ngần,
Phá Tam Giang hoàng hôn chiều tím ngắt!

Trở về Huế trong chiều mưa se sắt,
Phố yên bình, nhẹ nép dưới cơn mưa,
Cứ buông rơi như chẳng tạnh bao giờ,
Man mát buồn lặng nhìn Hương Giang chảy!

Tôi nhớ Huế, nhớ người con gái ấy,
Nhớ về em, nhớ áo trắng nữ sinh,
Nhớ về em lung linh một bóng hình,
Ngày chia tay mối tình chưa được ngỏ!

Tôi nhớ Huế, khúc dân ca ngày đó,
Nhớ áo the, khăn xếp, áo dài xinh,
Màn đối đáp say đắm, rất tài tình,
Dòng Hương Giang nhạc Cung Đình in dấu!

Tôi nhớ Huế nhớ về chùa Thiên Mụ,
Nhớ những cây cầu tự thủa thiếu niên,
Dã Viên, Phú Xuân tiếp đến Tràng Tiền,
Tuổi thơ tôi gắn liền bờ Nam – Bắc!

Núi Ngự Bình ước mơ thời đi học,
Được đặt chân, ngắm Thành Nội, Cố Đô,
Được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp bất ngờ,
Của Thủ Đô một thời dân Nước Việt!

Biết bao điều đã làm lên tha thiết,
Tự ngàn xưa chỉ của Huế, Huế ơi!
Để hôm nay ta đã trở về rồi,
Nguyện mãi mãi trọn đời yêu thương Huế!

Hà nội, 7/8/2018

Bài thơ: Huế ơi – Chu Long

HUẾ ƠI
Tác giả: Chu Long

Dưới trời Huế biếc xanh trong
Cố đô vàng nhẹ ánh hồng nắng thu.
Núi Bạch Mã tọa trầm ru
Tiếng chuông Thiên Mụ tĩnh tu lòng người.

Hương Giang nước quyện mây trời
Giọng hò xứ Huế điệu khơi mượt mà .

Cổng trường Đồng Khánh chiều tà
Áo em dài trắng bóng nhòa hoàng hôn.

Bên cầu ai đứng thả hồn
Trường Tiền ai đợi ai còn nhớ ai
Huế ơi em nắng ban mai
Đi đâu cũng nhớ …nhớ hoài Huế ơi !
Chu long

Bài thơ: Trên dòng sông Hương – Doãn Kim Oanh

Trên dòng sông Hương
Tác giả: Doãn Kim Oanh

Đến Huế anh sẽ làm vua
Em làm ái thiếp cho vừa một đôi
Thuyền rồng hai đứa dạo chơi
Sông Hương xanh biếc núi ngồi thông reo.

Hoàng hôn buông tím miền yêu

Vua quên cả buổi thiết triều hôm nay
Tiếng chuông Thiên Mụ đâu đây
Giật mình tỉnh mộng gió lay mạn thuyền

Bài thơ: Huế xưa – Phan Thu Hà

HUẾ XƯA

Tác giả: Phan Thu Hà

Áo tím ta về bỗng nhớ nhau
Ngày xưa chia biệt bến giang đầu
Tà huy bóng lặng từ dạo ấy
Ai hay bờ bãi hoá nương dâu.

Hờ hững bao thu bụi khói tàn
Ảo ảnh một thời thoáng sương tan
Đường đời bóng ngả lưng chừng núi
Thành xưa xa lắc dấu non ngàn.

Hiu hắt mưa buồn lối Đông ba
Hư không chuông đổ khắp quan Hà
Tóc thề e ấp đâu thành nội
Kỷ niệm ngày nào xanh lá hoa.

Kinh kỳ từ ấy biệt quân vương
Vó ngựa chinh phu mỏi dặm trường
Chiều mưa thêm lạnh chiều mưa Huế
Ướt cả câu hò ướt dòng Hương.

Có ai còn nhớ khúc Huế xưa
Nhớ một đường chiều những đón đưa
Có nghe chuông vẳng từ Thiên mụ
Núi Ngự tím dần vệt nắng thưa.

Đường xa vạn lý dấu thời gian
Lắng đọng trong tim nghẹn cung đàn
Nhớ mãi một chiều mưa xứ Huế
Giọng hò ký ức mãi còn vang.

“ chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi
Thà rằng không biết thì thôi
Biết rồi mỗi đứa một nơi thêm buồn”

Phan Thu Hà

Bài thơ: Huế bây chừ – Phạm Hồng Giang

HUẾ BÂY CHỪ
Tác giả: Phạm Hồng Giang

Huế bây chừ còn đẹp rứa không O
Dòng Hương Giang thương điệu hò mái đẩy
Chuông Thiên Mụ vẫn ngàn đời như vậy
Nao nao lòng khiến ta thấy ước ao.

Huế bây chừ còn đậm những khát khao
Đêm Đại Nội lạc vào vườn thượng uyển
Nghe Nhã Nhạc cung thanh, trầm hòa quyện
Bước chân đi lưu luyến chẳng muốn rời.

Huế bây chừ mưa vẫn chẳng ngừng rơi
Vành nón nghiêng che nửa đời của Mệ
Nước sông Hương vẫn đục trong như thế
Cầu Tràng Tiền như thể bóng người xưa.

Huế bây chừ em đã đến hay chưa
Về thôn Vĩ câu thơ vừa viết dở
Bóng trăng treo ngang mối tình duyên nợ
Cồn Hến nằm bến nớ nhớ bên ni.

Huế bây chừ anh đến chẳng muốn đi
Thoảng trong gió …..
Thầm thì….
Tà áo tím !
07/08 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Nhớ Huế – Lan Thanh

NHỚ HUẾ
Thơ Lan Thanh

Anh đến, Huế mưa nhiều không anh
Sông Hương có dăn dở mình sóng
Cầu Tràng Tiền vẫn lặng thầm soi bóng
Câu ca nào da diết khúc Nam Ai.

Còn không liễu rủ những sớm mai
Tha thướt đến nao lòng tà áo ấy
Dập dềnh mái chèo xao nuớc dậy
Bóng xích lô ai lãng đãng nẻo đường khuya.

Chợ Đông Ba còn tấp nập như mọi khi ?
Tiếng người bán- người mua mặn mà quá
Chè cung đình vị thanh thanh lạ
Gánh hàng hoa cứ bình lặng dâng hương.

Chiều cố đô, hoàng hôn vấn vương
Mặt trời bịn rịn trên lầu Văn mãi thế
Quốc Học im lìm những ngày hè bế giảng
Mặc khúc nhạc ve thổn thức góc tim mình.

“Ơi, Huế của ta”- Huế xinh xinh
Sắc tím dịu dàng, tím đằm thắm
Những lăng tẩm ngàn năm cứ tự mình xua bụi bặm
Sáng ngời lên không hổ danh Kinh thành …

Bài thơ: Tình Hương Giang – Tú Uyên

TÌNH HƯƠNG GIANG
Tác giả: Tú Uyên

Một lần ghé bến Vân Lâu
Đêm khuya xa vọng nghe câu mái nhì
Nặng lòng, chân chẳng muốn đi
Hương Giang thiếu nữ xuân thì…đợi ai?

Đông Ba nhộn nhịp áo dài
Em che nón lá, tóc cài nắng nghiêng
Gửi hoa đăng chở câu nguyền
Còn thương hãy bước xuống thuyền cùng anh

Chờ tháng tốt, kén ngày lành
Trầu cánh phượng thắm cau xanh…vẹn thề…
Rượu nồng say đượm tình quê
Hương Giang – Bến Ngự trọn bề…trăm năm…

Tú Uyên

Bài thơ: Huế yêu ơi – Phạm Quang Thu

HUẾ YÊU ƠI
Tác giả: Phạm Quang Thu

Chưa nói trọn một lời đã nhớ
Mần rằng mà duyên nợ Huế của tôi
Cầu 12 nhịp em ơi
Mỗi lần qua lại nhớ lời Huế Thương.

Thật lòng soi bóng dòng Hương
Cứ như soi một khung gương Đất trời
Hãy ra Bạch Mã em ơi
Để Hải Vân đẹp quá trời cảnh thơ.

Lăng Cô bãi đẹp bất ngờ
Nằm lim dim mắt nhẩm thơ Hoàng Thành
Vịnh Lăng Cô nước mãi xanh
Đèo cao nắng chói rừng xanh thông già.

Ngự Bình em có theo ra
Trăm năm núi mãi vẫn là núi trơ
Chùa Thiên Mụ hóa bài thơ
Tiếng chuông vọng đến bây giờ còn thiêng.

Phú Bài cánh én chao nghiêng
Đất Cố Đô mãi làm nên ân tình
Tam Giang lộng bóng trời xanh
Con tôm cái cá đã thành nguồn vui.

Đông Ba nón trắng em ơi
Mỗi vành nón gắn một lời Yêu thương
Phú Văn Lâu lầu Văn Chương
Tiếng thơ say cả Giang Hương bao đời.

Cơm Âm Phủ ngọt chao ơi
Hương gạọ thơm hến giữ lời về thăm
Dẻo thơm mành xửng trăm năm
Mệ cưng con Mệ dành phần ngọt thơm.

Ta về Vỹ Dạ biết ơn
Tâm hồn Hàn biến nước non thơ tình
Chớ ra đập đá một mình
Trăng soi đáy nước nên hình cô liêu. . .

Huế mộng mơ Huế Tình yêu
Dốc Nam Ai mỗi sáng chiều đợi Em
Đò Kim Long gợi êm đềm
Ơi con đò dọc khó quên xứ này! . . .

Bài thơ: Huế Thương – Bùi Thế Uyên

HUẾ THƯƠNG
Thơ: Bùi Thế Uyên

Huế ơi ta mãi đợi chờ
Câu hò điệu ví vang bờ Sông Hương
Ngự Bình * chín nhớ muời thương
Tràng Tiền* bắc nhịp môi hường em trao.

Huyền Trân Công Chúa* thuở nào
Tam Giang* ánh mắt em trao tình đầu
Đông Ba * nghĩa nặng ân sâu
Mong ngày gặp lại say màu Thiên An*.

Nguy nga Đại Điện* son vàng
Chiều hoang Bạch Mã* mơ màng trong ta
Vọng Cảnh* đàn gió ngân nga
Lăng Cô* biển đẹp tưởng là đang mơ.

Thủy Tiên* liêu rủ mắt hồ
Thuân An* sóng vỗ câu thơ thắm tình
Về thăm Thiên Mụ* mái đình
Trúc Lâm* ước hẹn duyên mình nên đôi.

Warszawa
24/04/2018

Bài thơ: Dòng sông Hương trong em – Lâm Bình

DÒNG SÔNG HƯƠNG TRONG EM
Thơ : NS Lâm Bình

Em là cô gái miền Tây
Chưa từng đến Huế thả bay thơ buồn
Nhịp nhàng mái đẩy nhẹ buông
Người từ xa vắng …vấn vương câu hò!

Bến sông, em với con đò
Ánh trăng mờ chiếu đợi chờ khách xa…
Tràng Tiền mấy nhịp thơ qua
Ngẩn ngơ…từng nhịp thương đà quá thương.

Ngọn đèn le lói bên sông
Lững lờ … neo đậu vẫn trông bóng người
Tiếc thương hoa chẳng còn tươi
Thương hoa thương cả nụ cười thân quen.

Phận người Kỷ nữ chông chênh
Vẫn không trôi dạt từng đêm xuôi dòng
Cuộc đời “Cô gái trên sông”
Hương Giang thơ mộng vẫn không đổi dòng.

Lượn lờ… bờ bãi ngàn thông
Cô lái kia cũng thoát vòng trầm luân
Đêm nay sáng ánh trăng rằm
Lòng cô khép lại tháng năm xưa buồn!

Cuộc đời ” Cô gái trên sông “
Ngàn năm vọng lại … Trên dòng Hương Giang…

HCM 10/4/2018

P/S ( “Cô gái trên sông ” tên một bộ phim của Điện ảnh Việt nam thời vàng son )

Bài thơ; Khi mô về lại Huế – Hồ Viết Bình

KHI MÔ VỀ LẠI HUẾ
Thơ Hồ Viết Bình

Em hỏi tôi khi mô về lại Huế
Tôi thẫn thờ nhớ Huế quá đi thôi
Đêm sông Hương thuyền ai lững lờ trôi
Một giọng hò chơi vơi trên sông nước.

Câu Nam ai sao mà nghe tha thiết
Điệu Nam bình da diết lắng trong tim
Em ở đâu tôi mải miết đi tìm
Tà áo tím nghiêng nghiêng vành nón lá.

Huế của tôi mộng mơ bình yên quá
Gặp em rồi người lạ hoá thân quen
Cầu Tràng tiền rực rỡ ánh sáng đèn
Đâu che được ánh trăng đêm thơ mộng.

Thuyền và người bồng bềnh trên sông nước
Say, say rồi màu tím biếc Huế ơi
Nhớ mùa Đông ngoài trời mưa rả rích
Trà Cung đình nghe nhạc Trịnh lắng sâu.

Cuộc đời kia cứ hối hả đi đâu
Hãy về Huế, Phu văn lâu đang đợi
Cơm hến, bánh bèo, kẹo mè, bột lọc
Mệ làm rồi, mệ khóc nhớ tới anh.
Lan Huong Nguyen

Bài thơ: Huế ngày xưa – Phan Huy Hùng

HUẾ NGÀY XƯA
( thơ Phan Huy Hùng )

Bây chừ nhớ Huế ngày xưa
Hương Giang cô lái đò đưa cuối ngày
Mái chèo vẩy cái lắt lay
Đời em tay vuốt, tay xoay sạm mầu.

Nụ cười em dấu nơi đâu
Sao anh như thấy sóng sâu câu hò
Em chèo cho đến khi mô
Bến tơi tả bến , ghe nhừ nát ghe …

Vẫn mầu tím Huế đi về
Mà sao đêm lạnh
ngày khê
tháng sầu
Nón rách níu nửa quai thao
Mưa như cái tát
nắng cào sống lưng ?

*
* *

Chừ đây Huế ngọt dòng Hương
Xa em anh gửi lời thương câu hò
Cho màu tím Huế vào thơ
Cho chèo mát mái … anh mơ xuống thuyền …

———
Huế thương

Bài thơ: Bên dòng sông Hương – Nguyễn Nguyệt Anh

BÊN DÒNG SÔNG HƯƠNG
Tác giả: Nguyễn Nguyệt Anh

Anh còn nhớ Huế nên thơ
Hay quên áo tím khổ chờ bên sông
Tình yêu đang lúc mặn nồng
Sao trời nỡ thổi bão giông vào lòng.

Vì thương ai vẫn đợi mong
Rưng rưng khóe mắt đôi dòng lệ xa
Anh về vui với người ta
Giàu sang phú quý phồn hoa thị thành.

Còn em quen túp lều tranh
Biết tình ta đẹp , nhường dành người đi
Lòng đau buông tiếng bấc trì
Để anh nổi giận nghoảnh đi dễ dàng.

Cuộc đời lắm kiểu trái ngang
Nhường đường nhận khổ bẽ bàng phòng the
Quốc kêu nhớ bạn đêm hè
Phượng hồng khao khát, buồn ve tủi sầu.

Huế ơi..! nghĩa vẹn tình sâu
Tràng Tiền kỷ niệm tình đầu hai ta
Thời gian vẫn đẹp mặn mà
Anh về có nhớ tím hòa sông Hương

MC : 8/8/2018

Bài thơ: Huế mộng Huế mơ – Đỗ Hương

HUẾ MỘNG HUẾ MƠ
Tác giả: Đỗ Hương

Núi vẫn Ngự bên dòng Hương thơ mộng
Mưa còn giăng, thương lăng tẩm đền đài
Bến Văn Lâu ai đợi ai, khờ dại
Để bây chừ chùa Thiên Mụ… vàng phai

Cầu Trường Tiền ngơ ngẩn bước chân ai
Sông dùng dằng níu bước người đi mãi
Một sớm thuyền Rồng mái chèo ai trễ nải
Câu Nam bằng ai cúi vớt trên tay

Phá Tam Giang canh mãi ráng chiều vàng
Mênh mang đổ ly rượu tràn
dang dở
Hừng hực nóng chí làm trai chưa thoả
Tranh Đông Hồ khắc bức hoạ… hoang mang

Đại Nội chìm vào rêu cũ thời gian
Phù điêu chạm đau da trời non búng
Tích cũ nghìn năm còn nguyên nhân chứng
Hùng dũng trước Lăng Khải Định xếp hàng…

Quốc Học còn đây tuổi luống, nghiêm trang
Bức tường nhắc áo Trạng Nguyên màu đỏ
Bao kiếp người, vai vươn lên từ đó
Khuỵ vác non sông, tô đỏ ngọn Cờ đào

Thiên Mụ lâm râm câu
khấn hứa thời nao
Đám thuyền lá chênh chao cắm sào trên bến đợi
Câu kinh cuối gió cuốn xoay thời đại
Tấp vào bờ dỗ giấc Thái Bình Dương

Chợ Đông Ba chen lấn cuối con đường
Chân hớt hải kiếm gót hài của Mạ
Nón Bài Thơ phiêu bồng chiều cuối hạ
Huế một đời say nghiêng ngả lòng anh

Hanoi, country side
8/8/2018
SunNy Do

Bài thơ: Thương – Hoàng Lan

THƯƠNG

Tác giả: Hoàng Lan

Tôi viết cho em cho Huế rất nồng nàn
Có đầy ắp nước sông Hương dịu dàng soi núi Ngự
Có Tràng Tiền níu chân người lữ thứ
Để một lần tình giữ mãi nơi đây.

Tôi viết cho em và Huế rất thơ ngây
Thành Nội kinh đô vào một ngày nắng tắt
Tà áo ai góp nhặt vào đáy mắt
Thoáng mơ hồ lại rất thật trong ta.

Tôi viết cho em cho một Huế ngọc ngà
Dịu dàng quá đất và người hoà quyện
Tiếng nói thân thương dịu dàng dễ mến
Ôm chút tình tôi đến cạnh Huế thơ

Hoàng Lan

Huế với sông Hương núi Ngự, với những tà áo tím thướt tha bên cầu Tràng Tiền, với giọng hò ngọt lịm sẽ mãi là một nguồn cảm hứng không bao giờ cạn trong thơ ca. Đọc những bài thơ về Huế ta thấy thêm yêu thành phố xinh đẹp này.

Bông Hồng Mùa Xuân

Bán cho tôi một bông hồng đi cô bé
Đóa nào tươi còn búp nụ mịn màng
Tôi ngước lên: “Xin ông chờ tôi lựa
Một bông hồng vừa ý nghĩa vừa sang”

Khách mỉm cười “cô thật tài quảng cáo
Thế… hoa hồng mang ý nghĩa sao cô”
Tôi bối rối “hình như người ta bảo
Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ”

“Cám ơn cô! giá bao nhiêu đấy nhỉ”
Tôi lắc đầu: “thôi xin biếu ông không,
Một đoá không bao nhiêu ông ạ
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng”

Khách bỗng nhìn tôi mắt như xoáy lốc
“Cô bé lầm! Tôi không tặng người yêu
Thằng bạn thân tuần qua vừa ngã gục
Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu

Nhưng cô phải nhận tiền tôi chứ!
Hoa cho không, rồi mẹ mắng làm sao”
Tôi cúi mặt “xin gửi người xấu số
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào”

Khách quay đi áo hoa rừng đã bạc
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng
Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh
(Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên)

Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh
Nắng vàng mơ má con gái thêm hồng
Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ
(Mình nhớ người, người có nhớ mình không)

Chiều 29 phố phường sao tấp nập
Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau
Mắt tôi lạc… rồi bỗng dưng bừng sáng
Phải anh không người khách của hôm nào

Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng
Anh đến gần,lời nói cũng reo vui:
“Sao cô bé..hàng hôm nay đắt chứ?
Có nhớ tôi…hay cô đã quên rồi!

Hành quân xong tôi về hậu cứ,
Ghé ngang đây xin cô một bông hồng
và mong cô cho tôi xin lời chúc:
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng”

Tôi bỗng nghe như tim mình thắt lại
Gượng tìm hoa, rồi trao tận tay người
Khách nhìn tôi và bỗng dưng dịu xuống
Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười

“Xin lỗi cô nếu lời tôi đường đột,
Nhưng thật tình tôi không thể nào quên
Người con gái trong một lần gặp gỡ
Nhớ thật nhiều dù chưa được biết tên

Một bông hồng, như hôm nào cô nói
Là tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.”
Tôi run tay nhận hoa hồng người tặng
Sự thật rồi mà ngỡ đang mơ

Lý Thụy Ý

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử (1912–1940) tên thật Nguyễn Trọng Trí, sinh ra trong một gia đình công giáo nghèo, cha mất sớm. Học tiểu học ở Quy Nhơn, học trung học ở Huế, sau làm ở Sở Đạc Điền, bị thôi việc vì đau ốm. 1936 bị mắc bệnh phong, phải vào nhà thương Quy Nhơn và qua đời. Hàn Mặc Tử làm thơ từ sớm, 14 tuổi đã làm thơ Đường luật đăng báo với bút danh Minh Duệ Thị. 1930 đoạt giải nhất trong cuộc thi thơ do thị xã tổ chức. Hàn Mặc Tử có rất nhiều tác phẩm thơ hay được mọi người chú ý, cùng phongnguyet.info điểm danh những bài thơ tiêu biểu của tác giả nhé.

Đây thôn Vĩ Dạ

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

Mùa xuân chín

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi;
– Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây…

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?”

Những giọt lệ

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

Đà Lạt trăng mờ

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

Trăng vàng trăng ngọc

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Một cõi quên

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Đêm ấy lại đêm thức với trăng
Mưa ngoài hiên lạnh ẩn dáng Hằng
Cô đơn! Ừ nhỉ, chừng quạnh quẽ
Đêm rất riêng mình – Một cõi quên!

Tôi trả cho tôi những ngại ngần
Trả người – đây nhé những phân vân
Cõi riêng lặng lẽ gài then kín
Ngoài ấy người vui với bụi trần.

Cơn gió lập đông buốt lạnh lùng
Tứ bề gom lại một cõi không
Lặng nghe – Tôi nhé, nghe tôi khóc
Hiện hữu mà chi? Chỉ nghẹn lòng.

Sống khổ và phấn đấu

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Sao tôi thấy cuộc đời máu me lênh láng
Như bãi sa trường trong lúc hỗn loạn.
Sao tôi thấy dân chúng bị lầm than,
Dưới bóng mặt trời đầy rẫy hào quang.
Ngán thay! Cuộc đời sống khổ!
Nào non sông mưa mưa, gió gió,
Nào trời đất lơ láo, láo lơ.
Phủ màn mây ảm đạm, mịt mờ,
Như biến mất vào trong cõi mộng.
Kìa đại hải, kìa tràng giang ầm ỳ tiếng sóng,
Như bất bình tức tối đấng Cao xanh…
Nào những ai tự phụ bực tài danh,
Trong cảnh huống càng nên phấn đấu.
Phải, phấn đấu dầu đường đầy những máu,
Cứ hùng cường, dũng liệt bước lên.
Đạp cho bằng trở lực của thiên nhiên,
Là những sự chướng gai thường thế lộ.
Hãy tự mình bền gan tiến thủ,
Chí không lay thì trở lực phải lung lay.
Rồi bao nhiêu nỗi thống khổ đắng cay,
Lần lần sẽ phẳng lì tiêu tán.
Rồi trời đất quang minh sáng láng,
Đem về cho làn không khí trong xanh.
Nỗi bất bình bên cạnh sẽ thanh thanh,
Làn sóng hận lặng trang trên bãi ải,
Hết ta thán cõi đời là bể khổ,
Phải vậy chăng hỏi khách tài tình?

Trên cầu Tràng Tiền

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Lớp lớp ngựa xe qua
Đờn ông với đờn bà
Biết bao cô áo tím
Nước da trắng nõn nà…
Tà áo gió lung lay
Nhìn xem cũng hay hay
Cô em dường đỏ mặt
Bẽn lẽn làn tóc bay…
Lớp lớp ngựa xe qua
Quan non với quan già
Ung dung trong áo gấm
Trước ngực cái bài ngà…
Thất thểu trên vệ đường
Anh chàng bận áo lương
Trời không mưa không nắng
Thỉnh thoảng lấy dù trương
Lớp lớp ngựa xe qua
Tàu Tây với lại Chà
Ô kìa con “đĩ thúi”
Bao tóc bỏ đuôi gà…!

Nắng vàng

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Mê trăng là đâm mê trinh tiết
Mê nắng vàng như phối hiệp tình duyên.
Phơi lòng chi, cho áo gió ngả nghiêng
Đem trong chữ muôn câu thêm sáng nghĩa
Xuân trên má, ý thơ lan thấm thía
Hây hây mơ, chín gấc giữa mùa hương.
Cô đương đi, – tôi đương thả dây thương
Sẽ cuống quýt trên đôi môi luôn chớp,
Nắng sẽ dai và trí cô sẽ ngớp,
Ý ưng đi, -nhưng chân vướng tơ yêu…
Môi bối rối, không lẽ nói cho nhiều
Bị mắc cỡ với muôn chim đường bộ
Cô say nắng, hay nắng say tiếng thơt.
A ha ha! Trong một phút thôi miên!
Nín hơi thơm bằng sức điện tình truyền
Tôi gò được một mùa xuân phẩm tiết.
Mùa xuân ấy là lòng tôi tha thiết.
Mê cuống cuồng say điêu đứng vì thương
Ôi chao ôi! Trong nắng rực mùi hương…

Đêm khuya ở nhà quê

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Lều tranh lạnh lẽo mấy canh thâu,
Lạnh cỏ cây trời lạnh đến đâu…
Hé cửa nhìn trăng, trăng tái mặt,
Gài then thắp nến, nến rơi châu.
Chiêm bao bóng lẩn Dao Trì động,
Mường tượng hồn chơi thệ thuỷ cầm.
Năm ngón đường tơ ngồi dậy bấm,
Gió quên than thở dế quên sầu.

Nhà thơ Hàn Mặc Tử đã góp vào nền văn học Việt Nam những bài thơ đặc sắc và dạt dào cảm xúc. Mong rằng,phongnguyet.info lần này đã mang đến cho bạn một lượng kiến thức bổ ích. Còn chờ gì nữa mà không pha một tách trà ngồi ngẫm nghĩ những ý thơ thiết tha ấy!

Tuyển Tập Chùm Thơ Hay Về Cảnh Chợ Búa, Xóm Làng Của Anh Thơ

Tuyển Tập Chùm Thơ Hay Về Cảnh Chợ Búa, Xóm Làng Của Anh Thơ

Với một nhà thơ viết về quê hương, làng xóm, đồng quê thì những cảnh bán buôn, chợ búa tấp nập hẳn sẽ là một đề tài không thể thiếu. Anh Thơ cũng thế. Và sau những bài thơ hay nhất của Anh Thơ, hôm nay tôi muốn gửi đến các bạn chùm thơ hay viết về chợ của bà, chúng ta hãy cùng nhau xem những cảnh họp chợ, bán buôn đã đi vào những áng thơ mộc mạc, chân thật của bà như thế nào nhé. Mời các bạn cùng xem qua 10 bài thơ hay nhất viết về chợ búa, bán buồn của nữ thi sĩ Anh Thơ sau đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Chợ Ngày Xuân

Mưa vừa tạnh, nắng bừng trên quán mới,
Trên cây đa lấp loáng gió lao xao
Trên những giải lưng điều bay phấp phới,
Các cô nàng lơ lẳng nón quai thao.

Chợ đông quá! Chỗ này vài chiếu bạc,
Những chàng trai ô mới mở dương vây;
Cười nói, nói luôn mồm và chỗ khác
Mấy cụ ngồi nhắm rượu gật gù say.

Nhưng đông nhất quán hàng người đoán thẻ
– Một lão già kính trắng, bịt khăn đen –
Các cô gái chen nhau vào, vui vẻ
Nghe Thánh truyền sắp đắt mối lương duyên.

2, Họp Chợ

Mới hửng sáng, đàn chim còn ngái ngủ
Trên chòm đa buông rễ ướt bên đình.
Hạt sương sớm đã trao tay gió rũ
Khắp mái lều rung bóng mặt trời xinh.

Mấy ông lão khiêng vào lồng lợn giống,
Mấy bà già quẩy đến gánh bèo non.
Mụ bán cá đặt thúng ngồi chửi đổng,
Chị hàng rau mất chỗ chạy lon ton.

Rồi gạo, vải, bún, quà, rồi bánh trái
Lần lượt bày trong những tiếng lao xao.
Lặng lẽ nhất có vài người thầy bói
Bước gậy lần như những bước chiêm bao.

3, Đông Chợ

Trời nắng dần và nóng dần… ngoài quán
Các người đi đã đội thúng lên đầu.
Chợ ồn lên những tiếng chào mua, bán
Với tiếng người chen chúc gọi vang nhau.

Đây mấy mụ chổng mông lên khảo gạo,
Kia một cô chúm miệng húp canh riêu,
Bác thợ cạo đè vội đầu khách cạo,
Thầy bói ngồi gieo quẻ xuýt xoa kêu.

Bỗng cả chợ đổ xô nhìn… mất sắc!
Một đám người huỳnh huỵch đuổi theo nhau
– À, đó là những người đi bắt cắp!
Họ thản nhiên lại bán lại mua đều.

4, Tan Chợ

Trên nóc đình mặt trời vừa đứng ngọ
Nắng vươn mình đuổi những bóng râm lui;
Tiếng lào xào tắt dần trong to nhỏ.
Ngoài cổng lều lần lượt từng người chui.

Một bà lão xót xa tiền hết… mãi!
Mấy thằng cu hớn hở được tò-te.
Vài cái đĩ vui cười mừng nón mới,
Quên trên vai gánh nặng quẩy mau về.

Mặc bô lão rượu say cười chuếnh choáng
Ô móc vai thất thểu cố theo sau.
Ở lại chợ nhìn người mua dần lảng
Bọn ế hàng ngán ngẩm với ruồi bâu.

5, Chợ Mùa Hè

Trời lóe nắng, chợ vào đầy những nắng
Đầy những người chen chúc họp…mồ hôi.
Các mẹt bún bày ruồi không hở trắng.
Các sàng dưa bán nhặng kín xanh tươi.

Đây, góc quán bà già ngồi rũ nóng.
Kia, cửa lều ông lão quạt khăn tay.
Chó le lưỡi ngồi thừ nhìn cũi đóng,
Lợn trói nằm hồng hộc thở căng giây.

Trong khi ấy, tiếng rao mời nhớn nhác,
Những hàng chè, hàng nước chạy va nhau.
Nhưng đắt nhất có chị hàng bán quạt
Ngồi trước đình không kịp đếm tiền xâu.

6, Chợ Chiều

Mặt trời lặn bên đình chiều lặng lẽ,
Dẫy lều không gió lạnh họp nhau vào.
Vài bóng tối vụt về trong cánh sẻ,
Trong chòm si buông rễ đứng lao đao.

Im lặng quá! Trên đường quanh các quán
Lũ mục đồng lững thững cưỡi trâu qua.
Con chó lạc âm thầm đưa bước nản
Mặc gió chiều quét lá dưới cây đa.

Bên ao vắng nước bèo dềnh ngập tối
Chòm tre xanh yên lặng đứng ôm bờ.
Một ông lão ăn mày dò dẫm lối
Bước gậy lần thăm quán ngủ bơ vơ.

7, Chợ Ngày Thu

Đường đã lội trời còn mưa rườn rượt
Và lại còn trận gió vội bay qua.
Trong lều quán người người chen chúc ướt,
Bên thúng hàng chất đống đợi bưng ra.

Đây từng lũ gà lồng xù cánh nước
Kìa hàng đàn mèo rét rít nghêu ngao.
Những thầy bói ôm tráp ngồi sốt ruột,
Các bà già bán bún lặng nhìn nhau.

Trong khi ấy gian hàng người áo lá
Gạt càng đầy người xúm đến tranh mua.
Buồn chán nhất có vài cô hàng mã
Ngắm đôi bồ lẩm bẩm oán trời mưa.

8, Bến Đò Ngày Phiên Chợ

Trời mới sáng, sông còn yên nước lắng
Mấy vì sao thưa thớt đứng soi hình.
Tiếng hò đò đã vang trên bến lặng,
Trong sương mù chèo động sóng lung linh.

Thuyền ghé bến người người chen chúc xuống
Tiếng chó kêu, lợn hét nổi vang lừng,
Với tiếng người ồn lên trong luống cuống
Đặt gánh gồng bồ bịch đổ lung tung.

Rồi cứ thế, đò đầy rời khỏi bến,
Bác lái thuyền điềm tĩnh ngắm sương tan.
Sốt ruột nhất những người đi lỡ chuyến
Đứng xếp hàng ngong ngóng đợi đò sang.

9, Chợ Ngày Đông

Trời rét quá! Mái lều xơ xác gió,
Chợ mênh mông quán họp độ mươi người.
Các cô gái khăn vuông trùm to hó
Miệng nhai trầu thỉnh thoảng nói ra hơi.

Đây lối rộng người mua đi khép nép
Kia đường dài kẻ bán đứng thu tay.
Mụ hàng cá luôn mồm xoa xuýt rét,
Chị gánh rau lập cập đỗ quang mây.

Xào xạc được một giờ rồi bỗng chốc
Chợ tàn dần lẻ tẻ tiễn người qua
Lều quán lại rùng mình trong gió thốc
Và âm thầm run lạnh dưới mưa sa.

10, Chiều Ba Mươi Tết

Trời lún phún mưa xuân đường các ngõ
Lầm những bùn và đầy những người đi.
Trong vườn đào đã nhiều bông nở đỏ
Và đã nhiều nêu dựng khánh khua thi.

Và rất nhiều ông già ngồi lau quét
Trước bàn thờ thành kính thắp tuần nhang.
Trong khi ấy tiếng lợn kêu eng éc
Khắp xóm làng lẫn tiếng chửi nhau vang.

Trên sông nước trong khoang thuyền chở vội,
Giữa bọn người về tết chuyện ba hoa.
Một lũ khách lạnh lùng ôm khăn gói,
Mắt mơ màng theo tiếng pháo xa xa.

Và vừa rồi là chùm 10 bài thơ viết về cảnh chợ búa, buôn bán của xóm làng quê hương hay nhất của nhà thơ Anh Thơ, các bạn có thấy thân quen và thương thuộc? Hi vọng rằng các bạn sẽ yêu thích những bài thơ vừa rồi. Còn rất nhiều những bài thơ hay và chùm thơ hay khác trong các chuyên mục thơ trên phongnguyet.info, đừng quên ghé qua thường xuyên để cập nhật những bài thơ tình hay và thơ tình buồn lãng mạn nhất nhé, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Anh Thơ hoặc Chùm Thơ Nổi TiếngNhững Chùm Thơ Hay Của Anh Thơ cùng Thơ Tình Sáng Tác Mới