Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 02/05/2026

Hình như sông cũng nằm mơ
Nửa đêm sóng cười trắng xóa
Hình như bến bờ đau đẻ
Khoắt khuya đất vật ùm ùm

Trầm tích - Hoàng Trần Cương

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 02/05/2026

LẼ NÀO EM KHÔNG BIẾT

Bạn có còn nhớ về mối tình đầu của mình không?

Về lần đầu tiên nắm tay ai đó rụt rè, lần đầu tiên ngại ngùng khi nhận được những món quà be bé trong giờ ra chơi, lần đầu tiên ngóng trông từng con hạc giấy, lần đầu tiên hờn giận, lần đầu tiên vỡ òa… tất cả bỗng ùa về và khiến bạn “bé” lại, con tim chợt hẫng đi một nhịp, và mắt bạn chẳng hiểu sao cứ thế nhòe đi.

“Lẽ nào em không biết” là cuốn tiểu thuyết tình yêu trong sáng, đáng yêu và dạt dào cảm xúc như vậy

Những nỗi buồn man mác, những hạnh phúc ngọt ngào, những tâm sự khó kể cùng ai. Đó mới chính là dư vị của những mối tình thanh xuân, khi chúng ta còn trẻ và yêu thương bằng cả trái tim mình.

“Lẽ nào em không biết”, tuổi trẻ nhút nhát như vậy, nên đôi khi phải dũng cảm lắm mới đủ dũng khí để nói thích một người.

Như một Vũ Huỳnh Phong lặng lẽ theo sau bóng hình người mình thương trên con đường đi học mỗi ngày. Như khi cậu lấy hết can đảm để bước lên sân khấu dành tặng bài hát viết riêng cho người mình yêu mến nhất. Như lúc bối rối đến đỏ lựng cả mặt chỉ vì sự ngây ngô, vô tình của một Hà Nguyệt Dương cá tính, mỗi khi được cậu mua cho đồ ăn vặt. Như mỗi lần bị cô trọc tức, cậu chẳng giận mà lại càng thêm yêu…

Gần 20 năm âm thầm ở bên, gần 20 năm ngóng trông, đợi chờ.

Đời người có được bao nhiêu cái hai mươi năm? Mà cậu lại dành trọn cho cô như thế? Thứ tình cảm lớn lao đến vậy, nhắm mắt tự hỏi, mấy ai có thể làm được? Từ một cô bé con vừa ngã đã khóc toáng lên đến một thạc sĩ bản lĩnh và đa tài. Từ một cậu bé đáng yêu nhường chiếc kẹo mút dâu tây đang cắn dở cho cô bé hay khóc hôm nào đến một chàng ca sĩ tài năng và giàu tình cảm.

Nhưng trái đất tròn, những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau. Dẫu cho bao nhiêu cách rời, hiểu nhầm và cả những lời chưa nói. Trái tim chỉ luôn muốn những điều nó muốn. Nên dù đi đâu chăng nữa, đã là định mệnh, chắc chắn sẽ phải gặp lại.

“Lẽ nào em không biết” đem đến cho bạn cho bạn vô vàn cảm xúc. Mỗi trang sách bạn lật mở, mỗi nỗi đau bạn cảm nhận, mỗi niềm hạnh phúc vỡ òa, trào dâng cùng nhân vật cũng chính là mỗi lần bạn xóa đi lớp sương mù đang giăng trong mình về tình yêu. Hơn bao giờ hết, bạn lại có thêm niềm tin vào tình yêu, vào mối tình đầu, vào những cảm xúc từ thời non trẻ, giấu sâu trong lòng đến tận ngày hôm nay.

Bạn sẽ thấy hóa ra những gì người ta vẫn nói đều chẳng hoàn toàn đúng, rằng tình đầu thường là tình dang dở. Chỉ cần chung một nhịp đập, chỉ cần một chút liều lĩnh, chỉ cần mãi giữ lửa cho tình yêu ấy… thì nó sẽ đóng rễ và theo bạn đến suốt cuộc đời.

Vì thế, mọi chuyện có ra sao, chỉ mong bạn đừng quên mình đã từng có một tình yêu đầu đời đẹp đến thế, đã từng có ai đó bạn yêu hơn chính bản thân mình và nếu có thể sau này gặp lại, hãy nói một lời cảm ơn.

Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân ấy, cho bạn biết yêu, biết rung động, biết vì một người mà xót xa là như thế nào…

Theo Vnwriter

TỰ NHẮC NHỞ MÌNH THÔI

“Mình gặp nhau được chứ?”
“Gặp chi nữa hả anh?”
“Anh muốn mình làm lại…”
“Em đang bận thương mình”.

“Đừng nhẫn tâm như thế.”
“Anh bảo ai nhẫn tâm?”
“Em còn thương, anh biết.”
“Xin lỗi, chắc anh nhầm.”

“Thi thoảng em vẫn kể…”
“Tự nhắc nhở mình thôi”
“Em quên anh thật chứ.”
“Anh đã chết lâu rồi.”

“Xin lỗi, anh phiền quá.”
“Biết vậy sao chưa đi”
“Chào em, bình yên nhé.”
“Nếu anh không trở về.”

Lai Ka

Top 10 Bài thơ hay về trăng

Top 10 Bài thơ hay về trăng

Trăng là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca nói riêng, là chủ đề của nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật và là nguồn cảm hứng của rất nhiều công trình sáng tác nói chung. Xưa và nay đã có biết bao thi sĩ đến với trăng với những vần thơ làm nao lòng người đọc. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về trăng dưới đây để độc giả tham khảo.

Bài thơ: Về với mùa trăng

VỀ VỚI MÙA TRĂNG

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Anh có kịp về?
Hay để lỡ mùa trăng
Rằm tháng tám sáng bừng đêm cổ tích
Lũ trẻ con ùa ra đường tinh nghịch
Những vì sao sà xuống đậu trên tay.

Nhanh lên Anh kẻo lỡ chuyến tàu đầy
Chiếc vé về tuổi thơ em giữ giùm Anh đó
Theo lũ trẻ ta cùng nhau xuống phố
Hương mùa thu hoà quyện ánh trăng vàng.

Về thôi Anh kẻo mùa cốm sẽ tan
Kẻo sang đông không còn Hoa sữa
Kẻo qua rồi mùa không còn về nữa
Kẻo chút lá vàng thu cuối cũng lìa xa.

Anh đừng buồn đừng giận những mùa qua
Đừng vội trách những mùa trăng đã lỡ
Ta cùng nhau trở về bằng nỗi nhớ
Chuyến tàu tuổi thơ không lỗi hẹn bao giờ…

Bài thơ: Trăng rơi

TRĂNG RƠI

Tác giả: Hồ Viết Bình

Đêm rằm ngắm ánh trăng soi
Tìm xem chú cuội đang ngồi ở đâu
Ước gì là cánh chim câu
Bay lên trời biếc xoa đầu cuội chơi.

Chị Hằng rơi xuống giếng khơi
Ước gì là cá ta bơi cùng nàng
Đêm rằm ngắm ánh trăng vàng
Tuổi em mười sáu mơ màng xa xôi.

Lấy gàu múc ánh trăng rơi
Được cùng chị Nguyệt lên trời đầy sao
Đêm rằm lồng lộng trời cao
Ô kìa chú cuội rơi vào mắt em.

Bài thơ: Những mùa trăng đi qua

NHỮNG MÙA TRĂNG ĐI QUA

Tác giả: Diệp Ly

Mùa yêu cũ đã trở thành quá khứ

Như tàn đêm sương vỡ dưới ngàn cây

Người đã đi từ độ lá mùa phai

Chiều thu cuối heo may buồn day dứt

Màu kỷ niệm còn in sâu tiềm thức

Đêm lặng thầm chồng chất gánh đa đoan

Một trời sầu giăng mắc nẻo ly tan

Hồn đơn lạnh bẽ bàng nghe sao khóc.

Sương hay lệ nhạt nhòa trên suối tóc

Từng nỗi buồn lăn lóc ngõ hồn sâu

Trăng năm nào giờ lạc nẻo về đâu

Đêm huyền hoặc nghẹn ngào bao luyến nhớ.

Tình có đẹp cũng là tình dang dở

Lời thơ trầm nức nở gửi xa xôi

Hẹn ước nhiều giờ gió thoảng mây trôi

Tình rạn vỡ chia đôi đường cách trở.

Trăng ngày xưa hiểu nỗi lòng hai đứa

Trăng bây giờ nức nở chỉ mình ta

Những mùa trăng ký ức đã đi qua

Làm rơi rớt xót xa tình vụn dại.

Mộng đã tan sao lòng còn mãi đợi

Ta với người vời vợi mấy mùa trăng…

Bài thơ: Tình Trăng

TÌNH TRĂNG

Tác Giả: Võ Văn Thuận

Trăng khuya nhành liễu phân kỳ

Màng đêm tịch mịch phân ly ba đường

Trăng vàng mờ nhạt khói sương

Gió lùa liễu rủ ba đường vấn vương

Mây mù che giấu trăng thương

Cớ sao tạo hóa cắt thương tình chàng

Ta buồn mặt rủ mày hường

Người thương vắng bóng giọt sầu lệ rơi

Trăng sầu gặp tiếc mưa ngâu

Lòng chàng với thiếp ai sầu hơn ai

Gió đưa nhành liễu bắt cầu

Ngưu Lan chức nữ bắt đầu gặp nhau

Trăng ơi sao mãi một màu

Sao trăng không tỏ gặp nhau một lần.

Bài thơ: Trăng quê

BÀI THƠ: TRĂNG QUÊ

Bài thơ: Đêm trăng buồn

ĐÊM TRĂNG BUỒN

Thơ: Dương Hoàng

Trăng có buồn khi nghe tiếng thở than

Đêm quạnh quẽ mà lệ tràn khoé mắt

Ly rượu đắng quên hết tình gom nhặt

Mà vẫn nghe niềm hiu hắt trong lòng

Trăng có buồn thấy người vẫn hoài mong

Đêm trăng sáng mà sao lòng buồn bã

Bao nỗi nhớ len đầy trong đáy dạ

Mà làm sao để xóa hết bây giờ

Trăng có buồn khi ta đứng ngẩn ngơ

Cầm ly rượu sao thẩn thờ chới với

Bao ngày tháng đứng chờ nơi bến đợi

Nên tâm tư luôn diệu vợi nổi sầu

Lòng ta buồn khi thức suốt canh thâu

Muốn hỏi gió bởi vì đâu nên nỗi

Tình chợt đến rồi chợt đi rất vội

Đã khiến ta luôn cằn cỗi tủi hờn

Đêm trăng buồn lòng hiu hắt nhiều hơn

Thấy nhoè nhoẹt như trăng hờn dỗi khóc

Ta lại thấy sao quá nhiều mệt nhọc

Đêm trăng thanh ta cô độc một mình.

Bài thơ: Trăng Khuya

TRĂNG KHUYA

Tác giả: Nguyễn Ngọc Sáng

Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai

Khắc khoải trong tim tiếng thở dài

Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh

Hờ hững bờ vai dáng trang đài

Tím cả vùng trời bao kỷ niệm

Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa

Đêm nay trăng lạnh màu sương khói

Lãng đãng buồn sao một kiếp người.

Bài thơ: Tôi Vẫn Chờ

TÔI VẪN CHỜ

Tác Giả: Thủy Cúc

Tôi vẫn ngồi đây đợi gió về

Cùng tôi ở lại ngắm trăng khuya

Hỏi trăng có biết bao mùa đã

Lỗi hẹn cùng tôi chốn hẹn hò

Tôi vẫn ở đây, tôi vẫn chờ

Một mình như thế cứ chông chênh

Hỏi trăng có thấu tình đau khổ

Nhói buốt tim tôi đã mấy mùa.

Bài thơ: Đêm trắng

ĐÊM TRẮNG

Thơ: Hoàng Thị Oanh

Đêm thức trắng một mình bên song cửa

Mắt dõi nhìn lưng ghé dựa ngóng trông

Áng mây đêm theo gió uốn bập bồng

Vầng trăng khuyết hờn ghen trông buồn quá

Bâng khuâng ấy trở về sao thật lạ

Biết nói gì diễn tả để anh nghe

Gió len qua lay lá rụng bên hè

Thêm trống vắng phòng the càng hiu quạnh

Ngoài trời vẫn lung linh muôn sắc ánh

Trăng hững hờ ghé cạnh sát thềm hiên

Chỉ riêng ta ngăn cách bởi hai miền

Nên đêm vắng mãi không yên giấc ngủ

Sương ướt nhẹ long lanh giọt tinh tú

Ta níu cành tay giũ giữa tầng không

Dẫu đêm nay mi lại ướt má hồng

Nhưng luôn giữ mối duyên nồng anh nhé.

Bài thơ: Lãng du đêm trăng

LÃNG DU ĐÊM TRĂNG
Tác giả: Trần Diệu Hương

Đêm thanh vắng trăng in bóng nước
Sóng bồng bềnh hẹn ước trời mây
Cho lòng lữ khách ngất ngây
Thả hồn phiêu lãng lòng đầy riêng mang.

Từ xưa đến nay trăng luôn là đề tài vô tận của thi ca. Những bài thơ về trăng luôn tạo cho người đọc một cảm xúc rất ngọt ngào. Hy vọng với chia sẻ của phongnguyet.info các bạn sẽ có những phút giây thưởng thức những bài thơ hay thật ý nghĩa nhé.

Màu tím hoa sim (Hữu Loan) – Màu tím của tình yêu không bao giờ phôi phai

màu tím hoa sim

Màu tím hoa sim, của nhà thơ Hữu Loan là một bài thơ được rất nhiều độc giả yêu thích từ trước cho đến nay.  Bài thơ đã được phổ nhạc thành bài hát Chuyện hoa sim vô cùng nhẹ nhàng và lắng đọng.

Màu tím hoa sim một bài thơ tình buồn được sáng tác năm 1949, tại thời điểm sau khi người vợ đầu tiên của tác giả qua đời. Bài thơ miêu tả về một cuộc tình buồn trong thời kì chiến tranh, họ yêu nhau, cưới nhau nhưng chẳng thể ở bên nhau vì chàng trai phải ra trận. Nhưng khi ở chiến trường thì nghe tin người vợ mất, anh đau khổ, hồi tưởng lại những kier niệm xưa.

Khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê…

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa…

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu…
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu…

màu tím hoa sim

Bài thơ màu tím hoa sim được sáng tác năm 1949, đây là thời điểm sau khi người vợ đầu tiên, bà Lê Đỗ Thị Ninh, của tác giả chết đuối khi trượt chân xuống bến nước trong trang trại của nhà. Bài thơ là tiếng khóc buồn xót cho người vợ Lê Đỗ Thị Ninh của tác giả.

Màu tím Hòa Sim, bài thơ ra đời khi mảnh khăn tang còn trĩu nặng, khi nước mắt chưa khô nên lời thơ bật ra từ trái tim nát tan rất chân thành, rất thực và điều làm thổn thức tâm hồn người đọc cũng chính từ điều rất thực đó.

Mở đầu bài thơ là cách kể về một câu chuyện tình lãng mạn, của một người lính kể về tình duyên của mình trên chặng đường hành quân. Nhân vật chính tự sự được giới thiệu ngắn gọn đó là “tôi và nàng”

Nàng có ba người anh đi bộ đội

Những em nàng

Có em chưa biết nói

Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân

Xa gia đình

Yêu nàng như tình yêu em gái

Những câu thơ cho ta hiểu hơn về hoàn cảnh đất nước thời đó. Chàng trai phải ra đi để làm “vệ quốc quân” một chiến sĩ cách mạng cùng 3 người anh của nàng. Một câu chuyện tình yêu giản dị của cô gái thôn quê với anh bộ đội. Tính chất tự sự cảu bài thơ thể hiện vô cùng chân thực đó là một tình yêu đơn thuần “yêu nàng như yêu em gái” tình yêu của một chàng trai trẻ xuất phát từ tấm lòng.

Cách kể, cách mở đầu bài thơ khi mất mát người thân vô cùng quen thuộc, là sự tái hiện những kí ức lần lượt hiện lên. Với Hữu Loan, quá khứ là màu áo tím hoa sim dịu dàng, là mái tóc xanh người thiếu nữ, là nụ cười xinh xinh rạng ngời hạnh phúc của giai nhân và còn là vết bùn đất hành quân trên đôi giày người lính trẻ…

Ngày hợp hôn

Nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân

Đôi giày đinh

Bết bùn đất hành quân

Nàng cười xinh xinh

Bên anh chồng độc đáo.

Người vợ yêu quý của Nguyễn Hữu Loan là một người phụ nữ dù sống ở trong gia đình giàu sang, nhưng nàng có lối sống vô cùng giản dị. Điều đó thể hiện rõ trong ngày cưới nàng cũng “không đòi may áo mới”. Còn với chàng trai thì trong ngày cưới “mặc đồ quân nhân” “đi giày đinh” một lễ cưới trong thời kì chiến tranh hết sức đơn giản.

Nhưng hạnh phúc của ngày cưới thể hiện ở ” nàng cười xinh xinh” bên “anh chồng độc đáo” một hạnh phúc viên mãn, một tình yêu bình dị nhưng vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc.

Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ

bé bỏng chiều quê…

Nhà thơ lo, “nhỡ mình không về” lo cho người vợ thân thương của mình là nếu mà mình đi bộ đội không trở về nữa thì thương người vợ ở nhà chờ mong. Nhưng câu thơ thể hiện sự quan tâm của người chồng đối với người vợ vô cùng sâu sắc. Càng quan tâm, càng yêu thì khi mất mát con người ta càng đau khổ.

Ở đoạn thơ này có cái gì đó như dấu hiệu báo trước về những trắc trở, éo le của cuộc tình thời chiến, đó là mất mát, đau thương. Cái bất trắc xảy ra ở đây không phải là ở chàng trai đi bộ đội mà cái bất trắc chính là người vợ ở hậu phương.

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Cái buồn đau, cái bi đát được thể hiện đó là người đi bộ đội ở chiến trường khói lửa thì không chết, không hi sinh. Mà người vợ ở nhà, người ở hậu phương lại ra đi. Một sự mất mát quá lớn lao, sự mất mát này chưa được chuẩn bị sẵn sàng tạo nên tiếng vang, nỗi đau dữ dội.

Hình ảnh người vợ hậu phương bé bỏng, từng đêm đợi chồng trở về đã kết thúc bằng nấm mồ tàn lạnh. Đau đớn và chua xót hơn là hình ảnh “chiếc bình hoa ngày cưới” lại thành “bình hương” cái hạnh phúc chỉ vừa mới đây thôi, sao ngắn ngủi đến vậy.

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Sự mất mát đó càng lớn, càng đau thì những kí ức, kỉ niệm về người vợ của mình cứ thế càng hiện ra. Người vợ xinh đẹp với mái “tóc xanh xanh”. Là tình vợ chồng chưa trọn vẹn, chưa ở được bên nhau mấy ngày, chưa được nói chuyện thì giờ hai người đã phải xa nhau thế này.

Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng

Câu thơ diễn tả nỗi mất mát càng lớn, khi mà ba người anh trai đi bộ đội của nàng lại được tin em mất trước tin em lấy chồng. Cái mất mát, nỗi đau đớn bàng hoàng diễn ra thật nhanh, chỉ trong phút chốc mà giờ đây “cỏ vàng sân mộ chí”.

Cái mất mát, đau thương đó lại được dấu trong lòng, chàng trai lại tiếp tục hành quân, để bảo vệ độc lập đất nước. Nhưng nỗi đau đó cứ âm ỉ cháy, hình ảnh về những kỉ niệm “đồi hoa sim tím” càng làm cho chàng trai thêm nhớ vợ hơn. Màu tím hoa sim giờ đây đã không còn là màu tình yêu thủy chung nữa rồi mà đã trở thành màu của sự chia ly, màu của sự biền biệt, chia ly.

Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu

Không phải là câu ca tình tứ thủa nào của chàng trai mượn sợi chỉ vá áo để kết duyên tơ hồng mà câu ca dao khi mang vào bài thơ nó được chứa đựng thêm nghĩa mới. Áo sứt chỉ như tình yêu dở dang, như cuộc đời đứt đoạn, như vết thương không được vá…vì thế cuối bài hình ảnh này được Hữu Loan lặp lại ở mức độ cao hơn :

Tôi ví vọng về đâu

Tôi với vọng về đâu

Áo anh nát chỉ dù lâu.

Dù thời gian đã qua đi rất lâu, nhưng vết thương trong lòng cũng chẳng thể ngôi ngoai, đường chỉ nát thể hiện cho sự đơn bóng, lẻ loi của một con người.

Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím

Cả một không gian tràn ngập màu tím hoa sim, tím cả hồn người. Điệp ngữ Những đồi hoa sim vừa có tính tạo hình khi vẽ nên một không gian dài rộng lại vừa là một biểu tượng nghệ thuật mang giá trị thẩm mỹ cao.

Màu tím hoa sim, bài thơ tình buồn chứa đầy âm hưởng. Với nhịp điệu thơ linh hoạt, lời thơ hài hòa ở những câu thơ đầu tạo nên sự rạo rực của tình yêu thời xưa. Nhưng giữa bài với âm thanh lắng đọng, sự bi thương càng làm cho người đọc thêm phầm xót xa, ai oán. Bài thơ Hoa sim tím đã trở thành một siêu phẩm thơ ca mang thể hiện tình yêu sâu sắc, tình yêu vĩnh cửu không bao giờ phôi phai.

Giữa Mùa Nắng Gắt

Giữa Mùa Nắng Gắt

Giữa Mùa Nắng Gắt (Vũ Hoàng Chương)

Tận đáy mùi hương giấc cỏ chìm;
Đỉnh cao tiếng hót đậu hồn chim.
Lá thư tình đợi trời xa tắp,
Dưới bóng nào đây ngủ trái tim?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Giữa Mùa Nắng Gắt” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Cành Mai Trắng Mộng (1968) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

CHÀO TẠM BIỆT THÁNG HAI

Tháng Hai buồn hiu hắt đã dần xa
Mưa Xuân muộn nhạt nhòa trên bông bưởi
Anh không về để mùa qua vàng vội
Em lặng thầm trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Ta đã nghiêng sang nửa dốc cuộc đời
Mà đôi bóng vẫn đôi nơi cách biệt
Ngày nối ngày tiễn hoàng hôn mải miết
Đêm theo đêm da diết mộng sum vầy.

Nàng Bân còn đan áo rét mê say
Gió vẫn níu dáng Đông gầy bịn rịn
Tháng Hai đi để Xuân hồng lưu luyến
Hương bưởi lành xao xuyến gọi Hè sang.

Sóng dòng Ngân khuấy vỡ ánh trăng vàng
Cầu Ô – thước dở dang chưa liền nhịp
Mùa đuổi mùa se sắt tình Ngưu – Chức
Đáy mắt chờ rưng rức giọt sao tan.

Tháng Hai qua gửi lại những nồng nàn…

MỘC MIÊN

Top 21 Bài thơ tình hay về biển

Top 21 Bài thơ tình hay về biển

Biển – chỉ một tiếng ấy thôi mà gợi lên trong mỗi người biết bao xúc cảm. Tìm về biển gần như đã trở thành một khát khao bản năng, như tìm đến một nơi chứa đựng tất cả hỉ nộ ái lạc, nơi người ta có thể thỏa thuê thể hiện những cung bậc cảm xúc của mình, cũng là nơi mang lại nỗi phấn khích, lạc quan, hay đơn giản là làm dịu đi những cõi lòng mỏi mệt. Trước sự mênh mông của biển, con người thường thấy mình bé nhỏ và đơn độc. Nhưng cũng chính nơi ấy, giữa những cơn thủy triều đều đặn lên xuống va giữa những con sóng ào ạt xô bờ, ta sẽ tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống…

Và ít nhất, biển luôn mang tới cho mỗi người một tặng vật vô hình nhưng vô giá: Sự tĩnh lặng trong tâm hồn. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về biển.

Biển giận anh đấy, anh có biết?

Biển giận anh đấy, anh có biết?
Bởi những lời hứa không thực hiện
“Anh sẽ trở lại vào ngày gần nhất”
“Cùng em đi trên con đường dài”

Biển giận anh đấy, anh có biết?
Bởi vết thương không bao giờ lành
Bởi những ký ức xóa nhanh đi
Anh chóng quên còn em nhớ mãi

Biển giận anh đấy, anh có biết?
Ngày anh trở lại cùng người khác
Biển sẽ có bão, bão rất to
Để cuốn em đi vào lòng biển

Để anh chẳng thể tìm thấy em.

Em hận anh.

Bài thơ: Thuyền đi dâu về đâu – Phạm Hùng

THUYỀN ĐI ĐÂU, VỀ ĐÂU

Thơ Phạm Hùng

Thuyền yêu Bến bởi nàng luôn êm dịu
Ôm ấp Thuyền sau mỗi chuyến ra khơi
Thuyền hào nhoáng, những cánh buồm thắm đỏ
Đi đến đâu… cũng thường được đón mời.

Có một bữa Thuyền đi không trở lại
Bến u sầu… trông ngóng mỗi hoàng hôn
Biển thấy thế liền buông lời tán tỉnh
Sóng hát ca, mong nàng hết nỗi buồn.

Bến thầm lặng, chờ cánh buồm yêu dấu
Mặc Biển kia ve vãn suốt đêm ngày
Thuyền lãng tử lạc chốn nào neo đậu?
Nơi quê nhà… sóng vẫn ngỏ lời say.

Bến chung thủy chẳng khi nào nghiêng ngả
Dù đôi khi… Biển giận dữ thét gào
Thuyền cứ thế mải phiêu bồng xứ lạ
Sóng kể hoài, Bến thấy dạ… nao nao!

Rồi một buổi Thuyền quay về chốn cũ
Mang thân tàn, xơ xác cánh buồm xưa
Bến âu yếm… ru Thuyền say giấc ngủ
Bỏ ngoài tai, Biển kể chuyện… như thừa.

Là thế đó đã bao đời vẫn vậy
Bến chung tình dù Biển có vuốt ve
Thuyền có lỗi, nàng lẽ nào không thấy
Bến bao dung… dẫu phai nhạt xuân thì!

PH. 28.02.2017.

Bài thơ: Trước biển – Nguyễn Lan Hương

TRƯỚC BIỂN
Thơ Nguyễn Lan Hương

Lặng lẽ đứng nhìn về nơi xa ấy
Biển mênh mông sao chỉ có mình em
Bước chân trần trên cát trắng mịn êm
Em trước biển chợt thấy mình bé dại.

Nghe tiếng sóng từ ngàn xưa vọng lại
Hồn miên man mong một cánh buồm xa
Phía chân trời nơi sóng nước bao la
Hoàng hôn xuống , đêm phủ đầy nguyện ước .

Biển rộng thế làm sao ôm hết được
Những dấu chân bị sóng cuốn đi rồi
Chỉ mình em cùng sóng gió biển khơi
Và nỗi nhớ …
Biển ngàn đời vẫn thế …

Bài thơ: Mối tình sóng và cát – Nguyễn Đình Cường

MỐI TÌNH SÓNG VÀ CÁT
Thơ Nguyễn Đình Cường

Thân em là dải cát
Nằm nơi đó bãi bờ
Biển xa chẳng thờ ơ
Kêu sóng về hôn mãi

Lúc đầu em ngần ngại
Sóng dịu dàng lùi ra
Quay vào hôn và xoa
Cả hai òa sung sướng

Em qua thời vất vưỡng
Hết cô đơn một mình
Sóng hứa – sóng chung tình
Hôn em hoài…hôn mãi…

Thế là em trẻ lại
Sóng cũng không chịu già
Biển gửi tặng bài ca
Cho mối tình hai đứa.

Nguyễn Đình Cường.

Bài thơ: Lăng cô em có biết không – Nguyễn Thành Lợi

LĂNG CÔ EM CÓ BIẾT KHÔNG
Thơ: Nguyễn Thành Lợi

Lăng Cô có tự bao giờ,
Sáng trong như ngọc,bên bờ biển Đông,
Lăng-Cô em có biết không?
Non xanh, nước biếc, mênh mông cát vàng,
Lăng- Cô nắng gió dịu dàng,
Để Anh tắm mát,để Nàng khỏa thân,
Lăng-Cô Bạn hãy dừng chân,
Mà vui những phút thiên thần khó quên!

HN/8/2018/NTL

Bài thơ: Nụ cười trên bến cá – Phan Huy Hùng

NỤ CƯỜI TRÊN BẾN CÁ
( thơ Phan Huy Hùng )

Anh nhặt được nụ cười em
vương trên bến cá
Còn trinh nguyên biển cả
sớm tươi hồng
Vội gói lại cất vào tim
bí mật …
Đợi tối nay anh trả lại được không ?

Vất vả cả ngày tung người cưỡi sóng
Sóng dồn thuyền em
ngồn ngộn cá phơi
Anh đón đưa em
mở gói … thấy nụ cười
Vẫn trinh nguyên như sương chiều ấp ôm mặt biển …

Và bến cá đã thành nơi hò hẹn
Tình yêu ta
Vĩnh cửu sóng hôn bờ !

Bài thơ: Biển quê anh – Nghi Lâm

BIỂN QUÊ ANH

Thơ: Nghi Lâm

Nơi quê anh gần cuối trời Tổ Quốc
Biển lặng lờ vì chở nặng phù sa
Nhưng bình yên và rộng mở bao la
Đón em đến vào một ngày ươm nắng

Không rặng thùy dương hay bờ cát trắng
Chỉ bãi bồi sú vẹt mọc ngăn bờ
Bùn vướng chân nên cũng chẳng nên thơ
Để em tỏa sáng ngắm hoàng hôn xuống

Anh vẫn có bao điều còn mong muốn
Được cùng em trải nghiệm biển nơi đây
Đồng Điện Gió đang có Tuốc-bín quay
Dáng vươn thẳng xoay tròn in bóng nước

Tàu về bến đầy khoang đánh bắt được
Những tài nguyên của biển đã ban cho
Từng con tôm hùm đến loại cá to
Cũng vui sướng ấm lòng anh ngư phủ

Em thấy đấy dù người dân lam lủ
Vẫn bám tàu bám biển của quê hương
Tình yêu thương cũng lãng mạn vấn vương
Với người vợ hiền sớm hôm tần tảo

Dù biển quê anh không hề có đảo
Đất bùn lầy bao thiếu thốn còn đây
Bên cánh rừng vẫn rộng cánh cò bay
Chứa chan cả tình yêu và nổi nhớ!

(Sài Gòn,chiều 08/9/2018.Qua bài viết,mình giới thiệu đến mọi người yêu mến trong CLB vài nét về biển Bạc Liêu quê nhà,để hiểu biết thêm về vùng đất gần cuối trời Tổ Quốc.) N.L

Bài thơ: Thì thầm cùng biển – Phan Thu Hà

THÌ THẦM CÙNG BIỂN
Thơ Phan Thu Hà

Biển quê mình đẹp lắm phải không anh
Nước biếc xanh bờ cát ngời trong nắng
Gió dịu dàng lời tự tình sâu lắng
Vẫn là biển quê mình….biển của ngày xưa

Bao nhiêu năm rồi dầu dãi nắng mưa
Cuộc đời thăng trầm trải qua nhiều giông tố
Xuôi ngược dòng đời theo hai chiều phận số
Có phút nào nguôi nhớ biển quê hương

Biển của chúng mình quá đỗi yêu thương
Vẫn xanh trong như ngày nào anh nhỉ
Vị muối mặn hay mối tình chung thủy
Không nói thành lời nên biển cứ thẳm sâu

Em có bao giờ không yêu biển đâu
Đứng trước biển vẫn thấy mình nhỏ bé
Bởi tình biển muôn đời vẫn thế
Có phút nào ngừng lặng nhịp sóng xô

Em lại về cùng những kỷ niệm xưa
Thì thầm cùng anh hay thì thầm cùng biển
Chiều hoàng hôn nhuộm em đến tím
Sóng dịu dàng sao em vẫn ngả nghiêng

Tình yêu này và nỗi nhớ rất riêng
Lời trái tim – lời thì thầm cùng biển
Sẽ theo em trong hành trang kỷ niệm
Nhớ mãi một ngày
Cùng với biển và anh

Phan Thu Hà – 8/9/2018

Bài thơ: Ta và biển – Đỗ Hương

TA VÀ BIỂN

Thơ Đỗ Hương

Ta đem lòng yêu biển
Từ thuở nằm trong nôi
Rì rào lời mẹ kể
Là tiếng sóng ru hời

Ta uống từng giọt mặn
Từ bầu sữa biển trời
Giọt muối nào đằm thắm
Trong lời cha ra khơi

Con sóng nào da diết
Như câu hát bà ru
Chân sóng nào nghiêng ngửa
Ông căng buồm phiêu ru

Tình yêu ta là biển
Đại dương là trái tim
Trong nồng nàn tình ái
Mắt anh, em mãi tìm

Em trao anh biển chát
Và những cơn sóng cồn
Em trao anh lời hát
Anh ơi! Yêu anh hơn!

Đỗ Hương

Bài thơ: Biển chiều thu – Phan Thị Tuyết Vân

BIỂN CHIỀU THU.
Thơ Phan Thị Tuyết Vân

Hai đứa mình cùng yêu biển mùa thu.
Từng con sóng vỗ về ru bờ cát.
Biển vẫn thế vẫn yêu thương dào dạt.
Như tình mình mãi mãi chẳng đổi thay.

Hoàng hôn chiều tím thẫm cả chân mây.
Gió thổi nhẹ lung lay làn tóc rối.
Sóng lấp lánh ánh trăng đêm mời gọi.
Thuỷ triều lên chen lấn dấu chân mềm.

Gió thì thầm ru sóng trải dịu êm.
Chung nhịp bước mình cùng nghe biển hát.
Cánh Hải Âu chao nghiêng vờn nắng nhạt.
Con dã tràng xe cát cuối bờ xa.

Màn đêm về nhìn biển rộng bao la.
Nhịp tim đập ngân nga câu tình ái.
Cùng say đắm trong vườn yêu huyền thoại.
Khúc nhạc tình…
Nhuộm tím biển chiều thu..!!!

Giọt Mưa Thu.
8/9/2018

Bài thơ: Tình thuyền và biển – Hoàng Minh Tuấn

TÌNH THUYỀN VÀ BIỂN
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Thuyền yêu Biển tình say nồng thắm
Biển ôm Thuyền mơn trớn ngất ngây
Theo Thuyền đến tận chân mây
Nhẹ dâng sóng vỗ tràn đầy dấu yêu

Lướt nhẹ êm phiêu diêu theo Gió
Biển bên Thuyền gắn bó keo sơn
Có đôi khi Biển ghen hờn
Vì sao Gió cứ theo Thuyền đón đưa

Thuyền theo Gió say sưa sông nước
Nỗi cô đơn một cõi Biển khơi
Biển nhớ Thuyền lắm Thuyền ơi
Bỏ đi theo Gió Biển tôi đau lòng!

Biển đôi lúc giận hờn quá mức
Đem bão về tức tưởi ghen tuông
Thuyền kia không giám lên đường
Nằm trong bến đợi khóc thương Biển hoài!

Hết hờn ghen Biển nay trở lại
Mang bình yên mềm mại đắm say
Biển đem nhung nhớ vơi đầy
Êm êm sóng vỗ lay lay mạn Thuyền

Nay trăng sáng rắc vàng trên sóng
Biển ôm Thuyền vỗ nhẹ nồng say
Thuyền ơi tình Biển dâng đầy
Đi xa hãy nhớ về đây Biển chờ…!

Hà nội, 9/4/2018

Bài thơ: Về với biển đi em – Đình Khải

VỀ VỚI BIỂN ĐI EM

Thơ Đình Khải

Biển vẫn thế, mênh mông và xa tắp
Những con tàu mải miết phía xa xăm
Chợt nhận ra những bóng người thầm lặng
Đi lại trên boong tàu với bao việc cần làm.

Sóng vẫn vỗ dập dềnh vào doi cát
Xóa dấu chân ai vừa vội dạo qua
Chợt nghe phía sau ai cất lên tiếng hát
Ngợi ca biển mênh mông, sóng vỗ hiền hòa.

Bỗng nhận ra em đang ở đâu xa
Sao không ở bên anh ngắm biển bao la
Về đi em, ta cùng xuống biển
Cùng bơi trên sóng cho niềm vui vỡ òa…

ĐÌNH KHẢI

Sóng – Xuân Quỳnh

SÓNG

Thơ: Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

Biển Diêm Điền, 29-12-1967

Thuyền và Biển – Xuân Quỳnh

THUYỀN VÀ BIỂN

Thơ: Xuân Quỳnh

Em sẽ kể anh nghe

Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết

Thuyền nghe lời biển khơi

Cánh hải âu, sóng biếc

Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng

Và tình biển bao la

Thuyền đi hoài không mỏi

Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ

Biển như cô gái nhỏ

Thầm thì gửi tâm tư

Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ

Biển ào ạt xô thuyền

(Vì tình yêu muôn thuở

Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố.

4-1963

Đôi Mắt Biển – Huỳnh Minh Nhật

ĐÔI MẮT BIỂN

Thơ: Huỳnh Minh Nhật

Tôi đã nhìn thật sâu trong mắt biển

Một thoáng cười như một thoáng bình yên

Nhưng thẳm sâu là nỗi buồn dậy sóng

Sóng xa khơi tít tắp vỗ mạn thuyền

Tôi đã thấy hạt lệ mặn bờ môi

Rơi trong lòng con tim nhỏ em tô

iNhư mùi muối nồng nàn đêm khuya lạnh

Em giấu chi một thuở đã xa rồi

Tôi đã nhìn vào em, đôi mắt biển

Và thấy mình chìm đắm giữa đại dương

Đã bao ngày tôi giá buốt hơi sương

Sóng êm ái, cứ ngỡ lòng biển nhẹ.

Lời xin lỗi, gửi dùm tôi, gió nhé!

Cuốn dùm tôi niềm nỗi của riêng em

Để giọt sầu thôi ướt gối bao đêm

Để tình xưa trôi dạt miền dĩ vãng…

Chuyện Tình Biển Và Sóng – Trần Ngọc Tuấn

CHUYỆN TÌNH BIỂN VÀ SÓNG

Thơ: Trần Ngọc Tuấn

Có một lần biển và sóng yêu nhau,

Người ta bảo biển là tình đầu của sóng

.Sóng dữ dội vỡ bờ cát trưa nóng bỏng,

Biển rì rầm hát mãi khúc tình ca.

Có một lần sóng nông nổi đi xa,

Bao kẻ đến và tỏ tình với biển.

Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn

Nên đành rằng hò hẹn với vầng trăng.

Sóng trở về thế là biển ăn năn,

Sóng đâu nợ để biển xanh kia vô tội.

Tình chỉ đẹp khi không còn gian dối,

Và bỏ đi kể từ đó không về.

Có một lần anh đã kể em nghe.

Chuyện tình yêu của chúng mình vốn không đơn giản,

Anh phiêu lưu còn em thì lãng mạn,

Và thời gian hò hẹn cũng mong manh.

Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?

Còn biển kia vẫn xanh màu huyền bí?

Không phải đâu em biển kia không chung thủy,

Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung.

Anh dắt em giữa biển nghìn trùng,

Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng.

Dẫu không phải tình đầu em trong trắng,

Chỉ mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa!

Hồn biển – Huỳnh Minh Nhật

HỒN BIỂN

Thơ: Huỳnh Minh Nhật

Đêm lạnh lẽo nằm nghe biển động

Phía khơi xa sóng dậy bạc đầu

Ta mơ màng sương mờ ảo mộng

Kiếm tìm gì một cánh hải âu?

Bờ cát trắng phơi mình ẩm ướt

Tắm lòng trăng mây gió phủ phê

Biển vỡ òa mối tình say khướt

Dạt dào hương mặn đắng thỏa thuê

Câu tạ từ hãy còn bối rối

Hà cớ gì gắng phải quên đi?

Biển bình yên lòng ôm bão nổi

Chút yêu đương đau đớn là gì?

Biển gợi nhớ chuyện tình ngày cũ

Biệt ly chừ Tôn nữ đi mô?

Chân ta bước dặm trường mỏi rũ

Đưa hồn vào một cõi hư vô!

Biển, Núi, Em Và Sóng – Đỗ Trung Quân

BIỂN, NÚI, EM VÀ SÓNG

Thơ: Đỗ Trung Quân

Xin cảm ơn những con đường ven biển
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi

Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt

Hàng thuỳ dương nói hộ tiếng thầm thì

Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển

Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời

Em là sóng nhưng xin đừng như sóng

Ðã xô vào xin chớ ngược ra khơi

Anh như núi đứng nghìn năm chung thuỷ

Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay

Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt

Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy…

Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh

Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều

Núi gần quá – sóng và em gần quá

Anh đủ lời để tỏ một tình yêu.

Biển Bờ – Đinh Thu Hiền

BIỂN BỜ

Thơ: Đinh Thu Hiền

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ

Là nồng nàn hôn cát đâu anh!

Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió

Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm

Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức

Thăm thẳm giữa đại dương màu mực

Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau

Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.

Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc

Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi!

Sao mắt bờ quầng thâm?

Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!

Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng

Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều

Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?

Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói

Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!

Nếu thật buồn em hãy về với biển – Đàm Huy Đông

NẾU THẬT BUỒN EM HÃY VỀ VỚI BIỂN

Thơ: Đàm Huy Đông

Nếu thật buồn em hãy về với biển

Biển vẫn xanh rờn như thuở ấy vừa yêu

Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm

Biển yên bình, biển hát phiêu diêu

Nếu thật buồn em hãy về với biển

Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài

Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn

Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai

Nếu thật buồn em hãy về với biển

Viết ước mơ lên những vỏ sò

Và hãy viết tên em trên cát

Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa

Nếu thật buồn em hãy về với biển

Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ

Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức

Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ

Tình Anh – Huỳnh Minh Nhật

TÌNH ANH

Thơ: Huỳnh MInh Nhật

Tình anh như con sóng xô bờ

Có khi nào nhẹ nhàng bên giọt nắng

Biển có bao giờ bình yên phẳng lặng

Cho tình em yên ắng nỗi yêu anh

Chiều nay buồn bờ cát trắng trời xanh

Ánh trăng lên ngọn hải đăng quên sáng

Lật từng trang kỷ niệm buồn lai láng

Đã một thời ngày tháng nhớ mong em

Vẫn còn đây những ký ức êm đềm

Vẫn còn đây một trời đầy thương nhớ

Hãy nghe sóng một lần nức nở

Cho tình yêu than thở, một lần thôi…

Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những áng thơ hay về biển đầy tâm sự này. Chúc mọi người có những phút giây thật đẹp bên những bài thơ tình yêu về biển và con sóng hay, ý nghĩa và tâm trạng nhất!

Áo Xuân

Áo Xuân

Áo Xuân (Huy Cận)

Sớm nay khoác áo màu vô định
Ra gặp mùa xuân đến giữa đàng
Lá biếc đưa thoi xuyên vĩnh viễn
Gió là sời thắm của thời gian.

Ta vận tấm xuân đi hớn hở
Tâm tư ngào ngạt hiến dâng đời
Thân cũng hát lừng cao nhịp lửa
Hoa thiên thu hẹn nở cùng môi.

Lòng chim gieo sáng vệt vân sa
Trên bước đường xuân trở lại nhà.
Mở sách chép rằng: Vui một sáng
Nghìn năm còn mãi tấm lòng ta.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Áo Xuân” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Vũ Trụ Ca, danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Buồn Đêm Đông

Buồn Đêm Đông

Buồn Đêm Đông (Vũ Hoàng Chương)

Mây bay mờ thấp lối đông sang,
Hồn lạnh tương tư nẻo gió vàng.
Hương cúc mong manh tà áo lụa,
Tình thu dài mãi chút dư vang.

Hoa gầy lây lứt níu cành xương
Cánh nhỏ đêm qua rụng ngập đường
Gối chiếc nằm nghe sầu bốn mặt
Đều đều mưa nhịp ý thê lương.

Rượu cũ hoàng hoa vị đắng rồi,
Men tàn thêm gợi nhớ nhớ xa xôi
Hương say nhạt với màu thu úa,
Chén lẻ sầu dâng lạnh thấm môi.

Buồng vắng ơ bờ chăn chiếu đơn,
Phên thưa lọt gió buốt từng cơn,
Ngoài xa bàng bạc lên sương khói
Tuyết phủ chiêm bao mộng chập chờn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Buồn Đêm Đông” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Mây (1943), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

PHỐ BUỒN

Phố mùa này… buồn lắm phải không anh ?!
Nắng chưa đủ làm trời xanh rạng rỡ
Ly cà phê đắng nồng nơi quán nhỏ
Lịm đáy hồn nức nở giọt đời rơi.

Mùa đi rồi, phố cũng thấy chơi vơi
Gió thầm thĩ hát ru lời xưa cũ
Ký ức ngày xa tưởng chừng say ngủ
Chợt chiều này theo lá úa rụng về.

Em nghe lòng trĩu nặng nỗi tái tê
Vầng trăng khuyết vỡ câu thề chung lối
Chẳng trách mùa đến rồi đi vàng vội
Chỉ thương tình sớm đứt mối tơ duyên.

Anh…!
Phố mùa này hoang hoải tựa hồn em
Tim lang thang tìm bình yên xa vắng
Giữa đời vui… mình em buồn thầm lặng
Nhớ một người… lâu lắm đã quên em.

Phố mùa này buồn lắm… phải không anh…?!

MỘC MIÊN