Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 15/05/2026

Sông hỡi là sông ! Rừng hỡi rừng !
Trăng lên từ thuở có mùa xuân
Rủ mây nguyên thủy về sinh nhật
Ta uống cùng em chén rượu mừng

Sinh nhật - Nguyễn Nho Bửu

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 15/05/2026

Miếng Đất

Miếng Đất

Miếng Đất (Lưu Trọng Lư)

Tôi nào mơ nhà cao cửa rộng
Chỉ xin dăm thước đất
Mần cái ao nhỏ
Đêm nằm nghe con mè con trắm chơi trăng
Thảo lòng, trồng sống được vài cây để năm 2000 chăng chớ
Vào tay áo này được đón gió ngàn khơi

Mình ơi cho tôi hỏi mình
Người thợ vườn Trường Cửi
Trồng bưởi, mấy thu bưởi mới ra hoa?
-“Thu anh dài hơn thu người gấp bội”.
Mong chút thoảng gió trời
Cho khỏi tủi gối sóng đôi
Sẵn bút đây ta viết khấn mấy lời
Gởi ông vời vợi cao xanh, ông thổ thần cao thẳm

Ta chỉ xin miếng đất nhỏ mà thôi
Nhược bằng, thì thôi, cho ta một vồ ta thoát khỏi trần gian
Để ta đến bờ lẩn thẩn chốn sông Ngân
Với quạ mực, quạ khoang, ta bắc cầu Ô Thước
Trên lưng nghé, giữa trời Ngưu cùng ả Chức
ta hát bài “non xanh nước biếc”
Rồi nhớ trần gian, năm bảy bữa ta bay về
Ròng giữa đường quê
Như xưa ta ngồi đổ ô ăn quan cùng bạn xóm
Và trong chập chờn lửa đóm
Ta lắng nghe câu hát dặm giạt bờ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Miếng Đất” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chị Hằng, Thằng Cuội

Chị Hằng, Thằng Cuội

Chị Hằng, Thằng Cuội (Tú Xương)

Tôi thấy người ta có bảo rằng:
Bảo rằng thằng Cuội ở cung trăng!
Chứa ai chả chứa, chứa thằng Cuội,
Tôi gớm gan cho cái chị Hằng.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chị Hằng, Thằng Cuội” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hoàng hạc lâu tống mạnh hạo nhiên chi quảng lăng – Bài thơ vang danh của Lý Bạch

故人西辭黃鶴樓,
煙花三月下陽州。
孤帆遠影碧空盡,
惟見長江天際流。

Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.

Dịch nghĩa

Bạn cũ từ biệt tại lầu Hoàng Hạc đi về phía tây,
Tháng ba hoa khói, xuống Dương Châu.
Bóng chiếc buồm đơn màu xanh mất hút,
Chỉ thấy Trường Giang vẫn chảy bên trời.

Lý Bạch (701-762) là một trong ba nhà thơ cự phách đời Đường, được người đời ca ngợi là “Thi tiên” và đã để lại hơn một nghìn bài thơ tuyệt tác. Là một kiếm khách – thi sĩ, ông coi thường danh lợi, thích ngao du sơn thuỷ, cầu tiên phỏng đạo. Trăng, rượu, hoa, cảnh núi sông tráng lệ, tình bằng hữu, tình quê hương lòng khao khát tự do… chứa chan trong những vần thơ lãng mạn tràn đầy hùng tâm tráng chí.

Ông có làm quan khoảng 3 năm ở kinh đô Tràng An nhưng đã vứt bỏ áo mũ, với thanh gươm túi thơ lại lên đường… “Vọng Lư Sơn bộc bố”, “Hành lộ nan”, “Tĩnh dạ tư”, “Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng”, ”Tảo phát Bạch Đế thành”… là những bài thơ nổi tiếng của “Thi tiên” cho thấy một hồn thơ tuyệt đẹp.

Bài thơ Hoàng hạc lâu tống mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng ghi lại một kỷ niệm sâu sắc tại lầu Hoàng Hạc, Lí Bạch tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi về Quảng Lăng, qua đó nói lên tình lưu luyến, thương nhớ bạn.

Nơi Lý Bạch đưa tiễn bạn lên đường đi xa về phía tây là lầu Hoàng Hạc, một thắng cảnh thuộc Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc. Lầu Hoàng Hạc gắn liền với huyền thoại Phí Văn Vi đắc đạo thành tiên, đã từ đây cưỡi hạc ra đi. Bạn là Mạnh Hạo Nhiên (689-740) một nhà thơ nổi tiếng, bạn vong niên của Lý Bạch một kẻ sĩ hào hiệp hào hoa, phóng khoáng, ưa ngao du, rất tâm đầu ý hợp với Lý Bạch Hai chữ “Cố nhân” (bạn cũ, người xưa) trong câu đầu nói lên mối quan hệ sâu sắc, lâu bền về tình bạn đẹp giữa hai nhà thơ. Đó là bạn tao nhân mặc khách:

“Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu”
(Bạn từ lầu Hoàng Hạc lên đường)

Câu thơ dịch rất hay và thanh thoát, nhưng chữ “tây” chưa dịch được để nói lên hướng đi của bạn. Chữ “bạn” chưa lột tả hết ý và cảm xúc của từ “cố nhân”. Trong thơ cổ, mỗi lần từ “cố nhân” xuất hiện, gợi tả bao tình nghĩa làm rung động hồn người:

Cánh buồm đơn côi, lẻ loi (cô phàm) xa dần, mờ dần (viễn ảnh) rồi mất hút vào trời xanh, vào cuối chân trời xa (bích không tận). Hay tầm lòng “Thi tiên” với bao ái ngại, lưu luyến, nhớ thương… như những con sóng gối lên nhau, đưa tiễn con thuyền của bạn, mất hút dần, mờ dần trên dòng sông Trường Giang? “Con sông sẽ trở nên rộng bao la khi cái hữu hạn của nó đồng nhất với cái vô hạn của bầu trời.

Chiếc thuyền buồm lẻ loi chở Mạnh Hạo Nhiên đã tan biến trong dòng sông bao la đó mang đi tình bạn của Lý Bạch. Dòng sông càng rộng, chiếc thuyền buồm càng nhỏ mất hút vào khoảng không gian vô tận. Rõ ràng, sau khi tiễn bạn lên đường, Lí Bạch dừng lại khá lâu dõi mắt nhìn theo chiếc thuyền buồm lẻ loi đến tận chân trời xa tít. Lí Bạch mượn cái khung cảnh thiên nhiên sau buổi tiễn đưa để nói lên tình cảm nhớ bạn da diết….

Lí Bạch tả về cái buồn của sự li biệt, nhưng vẫn giữ được phong cách phóng khoáng khi ông miêu tả cái hùng vĩ của thiên nhiên”. (Trần Xuân Đề)

“Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu”
(Bóng buồm đã khuất bầu không
Trông theo chỉ thấy dòng sông bên trời).

Cái tiêu điểm đầy ám ảnh của bài thơ là “cô phàm viễn ảnh”. Cái tâm cảnh của Lí Bạch được diễn tả bằng hai chữ “duy kiến” – chỉ nhìn thấy. Ta đã biết Lí Bạch sống trong thời Thịnh Đường. Lúc bấy giờ kinh tế phát triển mạnh, thương nghiệp mở mang, nhiều đô thị sầm uất mọc lên: Tràng An, Dương Châu, Thành Đô v.v…

Trên con sông Trường Giang suốt đêm ngày thuyền bè ngược xuôi như mắc cửi. Thế mà trong muôn ngàn cánh buồm ở trên sông, Lý Bạch ”duy kiến” chiếc “cô phàm” của bạn, nhìn mãi cho đến lúc nó mất hút trong “bầu trời xanh biết”. Chỉ sống với một tình bạn tri âm, thắm thiết thì mới có cái nhìn “duy kiến” ấy.

Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng là một trong những tuyệt tác về thơ thất ngôn tứ tuyệt của Lý Bạch Vừa cụ thể vừa phổ quát cho muôn đời về nỗi buồn tống biệt và ức hữu. Cấu trúc không gian xa – gần (cận – viễn), lấy ngoại cảnh để biểu hiện nội tâm, ngôn ngữ, trang nhã, gợi cảm, hàm súc… đó là những yếu tố nghệ thuật tạo nên vẻ đẹp văn chương và cốt cách của bài thơ này.

Bài thơ đã phản ánh một tâm hồn đẹp, một tình bạn đẹp của Lý Bạch, cũng là của những tao nhân mặc khách đời Đường.

Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi quảng lăng là một thi phẩm nổi bật lên tâm tư của nhà thơ một cách sâu sắc. Bài thơ này được người đời ca tụng và đánh giá cao. Qua bài viết này của chúng tôi chắc hẳn các các bạn đã cảm nhận được một phong cách thơ đầy độc đáo và mới lạ của ông. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Nhớ Người Trong Nắng

Nhớ Người Trong Nắng

Nhớ Người Trong Nắng (Nguyễn Bính)

Hà Nội có hồ loạn tiếng ve,
Nắng dâng làm lụt cả trưa hè,
Năm xưa, một buổi đang mưa lụt
Tôi tiễn chân người sang biệt ly.

Từ buổi về đây, sầu lại sầu
Người xa vời quá, ai thương đâu!
Tôi đi ngửa mặt trên hè vắng
Xem những cành cây nó cưới nhau.

Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời,
Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi?
Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hết
Lấy gì phảng phất được màu môi?

Có một trai hiền, một gái xinh
Ngang qua, chừng giữa chuyện ân tình
Trai cười: “Bữa ấy mình toan giữ
Mãi dấu môi son giữa má mình…”

Cây bỗng thưa dần, bóng dãn ra
Quanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà,
Hồn này lãng đãng trôi trong nắng
Cho được trôi về bến Trữ La!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nhớ Người Trong Nắng” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chọn lọc những câu chúc Tết cô dì chú bác hay nhất mọi thời đại

Chọn lọc những câu chúc Tết cô dì chú bác hay nhất bạn nên tham khảo

Chọn lọc những câu chúc tết cô dì chú bác hay nhất mọi thời đại sẽ cung cấp đến cho bạn những gợi ý thật hay và bổ ích. Tết đến xuân về là thời điểm mà gia đình đoàn tụ và dành cho nhau những lời chúc tết thật ý nghĩa. Bên cạnh đó là những mong muốn ấm no và bình yên cho một năm mới tốt lành. Những lời chúc tết cô dì chú bác pha thêm yếu tố hài hước, vừa để bày tỏ sự kính trọng người bề trên lại vừa thể hiện tình cảm sâu sắc biết ơn đối với anh em chú bác thân thích trong dòng tộc

Hãy cùng phongnguyet.info tham khảo những lời chúc tết thật ý nghĩa ngay sau đây nhé!

Những câu chúc tết cô dì chú bác luôn được giới trẻ quan tâm trong thời gian gần đây. Sau đây sẽ là những lời chúc độc đáo mang ý nghĩa sâu sắc đã được chúng tôi tuyển chọn, hy vọng các bạn sẽ yêu thích!

1. Đầu năm cô, bác chúc an khang

Tiền vô như nước mãi giàu sang

Điệu nầy lắm kẻ tin vào số

Ngồi không, tán dóc… đố có ăn?

2. Đầu năm cô, bác chúc trúng mùa

Thời tiết thuận hòa đủ nắng, mưa

Kiểu nầy nông sản nhiều vô kể

Hoa màu, ngũ cốc… cho vẫn thừa!

3. Đầu năm cô, bác chúc đẹp ra

Tươi trẻ như hoa, chẳng thấy già

Úi chà có lẽ khối ông khổ

Vợ để lơ mơ mất đấy nha!

Chọn lọc những câu chúc Tết cô dì chú bác hay nhất bạn nên tham khảo

4. Đầu năm chúc tụng tại vì sao

Tục lệ hay là phép xã giao

Trao nhau tất cả lời tốt đẹp

Trong năm nhìn lại có thứ nào?

5. Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua

Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà

Vài lời cung chúc tân niên mới

Vạn sự an khang vạn sự lành.

6. Chúc cô chú bác giàu sang

Một năm sung túc cười vang mỗi ngày.

Với những câu chúc Tết cô dì chú bác hay nhất mà chúng tôi vừa thu thập và chắt lọc được trên đây hi vọng đó sẽ là gợi ý cực thú vị, hấp dẫn để các bạn lựa chọn để dành tặng cho những người thân yêu của mình. Hãy đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn khác nhé! Thân Ái!

Không Đề (II)

Không Đề (II)

Không Đề II (Tản Đà)

Con trâu chưa dậy, mục còn chơi
Luống để cho ai những ngậm ngùi
Thằng mục đã về trâu đã dậy
Đời chưa đáng chán, chị em ơi!

(An Nam tạp chí 1930)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Không Đề (II)” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 16 Bài thơ hay về mùa thu

Top 16 Bài thơ hay về mùa thu

Mùa thu, mùa của những chiếc lá vàng rơi, của những đêm trăng huyền ảo, của mùi hoa sữa ngọt ngào. Đối với thi sĩ thì mùa thu là mùa của thơ ca. Đã có rất nhiều những bài thở viết về mùa thu ra đời. phongnguyet.info xin giới thiệu với bạn đọc những bài thơ hay về mùa thu.

Bài thơ Nắng thu – Chu Long

NẮNG THU

Tác giả: Chu Long

Năng thu gió với lao xao
Màu vàng non nhẹ đầy trào khoảng không
Con đò đợi khách bên sông
Nước mềm như giải lụa hồng vắt ngang.

Thơm thơm hoa bưởi cúc vàng
Quyện hương xanh cốm dịu dàng lâng lâng
Tiếng ve tiếc hạ mắt quầng
Để cành phượng vĩ lá bâng khuâng buồn.

Áo dài ôm chiếc lưng thon
Thướt tha mềm mượt nét son dịu dàng
Tay nhặt sợi nắng thu vàng
Thả lên đồng ruộng sắp sang vụ cày.

Nắng thu nhẹ lá vàng bay
Em là ánh nắng thu say bao người
Em mãi là nắng thu ơi
Nắng thu em mãi trọn đời xuân tôi!
Thơ Chu Long

Bài thơ: Thu chín – Trần Nguyên Soái

THU CHÍN

Tác giả: Trần Nguyên Soái

Trên đường thoáng lá vàng rơi
Trời dìu dịu mát đây thời tiết thu
Mây chiều một thoáng âm u
Thoảng nghe câu hát mẹ ru năm nào.

Con cò đỗ cọc cầu ao
Ăn sung sung sung chát ăn đào đào chua
Bây giờ thu chín vào mùa
Quả hồng đỏ mọng, bưởi chua dịu rồi.

Cúc vàng, na mở mắt chơi
Lựu dôn dốt ngọt, lả lơi chuối vàng
Nho, lê căng nét mịn màng
Cam, dưa hấu ngọt cho nàng mời anh.

Cốm vàng gói lá sen xanh
Chuồn chuồn cánh
mỏng mong manh đón chiều
Thị thơm hương vị tình yêu
Hồn thu đẹp những cánh diều ước mơ.

Chiều thu gieo mấy vần thơ
Thoả lòng ta với nỗi chờ đợi thu.
Trần Nguyên Soái

Bài thơ: Nỗi nhớ mùa thu – Hoàng Minh Tuấn

NỖI NHỚ MÙA THU
Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Cơn mưa rào cuối hạ, đã đi qua,
Trời hửng nắng, heo may về nhè nhẹ
Sắc vàng tươi, trải dài trên con phố,
Xào xạc lá rơi, Hà nội thu sang.

Con đường nào đưa ta tới Hồ Gươm
Nơi mặt nước xanh, xanh màu liễu rủ
Nơi tháp rùa ngàn năm còn đứng đó,
Nơi mặt hồ tím đỏ nắng hoàng hôn.

Hàng cây nào, cho ta thấy thân quen,
Mùi hương nào cho nồng nàn hoa sữa,
Góc phố trường xưa, cây bàng lá đỏ
Cốm “Vòng” xanh, thơm, mỗi độ thu về.

Con phố nào giăng kín bởi hàng me,
Vỉa hè nào vàng, thơm hương sấu rụng
Cơn gió nào khiến mặt hồ lay động,
Bài hát nào cho xao xuyến mùa thu.

Ta trở về với chốn cũ người xưa
Ta trở về với nồng nàn hoa sữa
Ta trở về với cây bàng lá đỏ
Ta trở về với hương cốm mùa thu.

Hà nội ơi, thu có tự bao giờ…
Để lại trong ta tình yêu nỗi nhớ…
Để lại trong ta buồn, vui, trăn trở…
Để lại trong ta nỗi nhớ mùa thu!!!

Bài thơ: Heo may – Nguyễn Lan Hương

Heo may
Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Thu lại về theo ngọn gió heo may
Trời chợt lạnh , gió lùa trên phố xá
Chân bước đi chợt thấy lòng lạnh quá!
Mảnh trăng thu sao khuyết mất nửa vầng?

Hà Nội mùa này lá vàng rụng đầy sân

Hoa sữa rơi ngập ngừng nơi góc phố
Hương cốm Vòng tỏa miên man nỗi nhớ
Thu ghé ngoài hiên, hoa cúc đượm vàng.

Heo may về,
Cơn gió báo mùa sang
Ta góp nhặt mùa lá rơi đếm tuổi
Chợt vu vơ, chợt hờn chợt dỗi
Để mặc ai ngơ ngẩn với trăng vàng.

Tháng chín chợt buồn
Mưa bong bóng vỡ tan
Ta lặng lẽ cùng thu hòa trong phố,
Chân rón rén sợ chạm mùa lá đổ,
Heo may đã về đây
Ta cũng đợi thu về…

Bài thơ: Thu cảm – Đồng Văn Thanh

THU CẢM

Tác giả: Đồng Văn Thanh

Thu có gì…sao hồn cứ lâng lâng
Như tan chảy vào dòng sương tĩnh lặng
Bước chân em lần theo làn khói trắng
Dõi miền anh…cơn mưa bỏng mây mù.

Bình minh về, câu hát gọi nắng thu
Heo may gió khúc vi vu sóng gợn
Mặt hồ in sắc mây vờn bóng sớm
Anh nơi nào trong biển mặn thế nhân?

Thu diệu kỳ…thẹn “đáy thắt lưng ong”!
Thu vương vấn gió vờn bay mái tóc
Thu vàng nắng dáng em soi nét ngọc
Thu bên anh khát bỏng cháy trong em.

Mùa thu này đặc biệt lắm….không anh?
Thu gặp gỡ từng cung đường đón đợi
Thu se sẽ nốt nhạc môi tươi rói
Thu thắm nồng cỏ ngái buổi triền đê.

Thu nấn ná…chia xa mỗi chiều về
Dù bão nổi hay mưa tuôn rét mướt
Em vẫn thấy sắc xanh trời hạnh phúc
Bến thu nồng rạo rực lúc bên nhau.

Đ.V.T

Bài thơ: Hương thu – Đình Khải

HƯƠNG THU

Tác giả: Đình Khải

Lá vàng rơi rắc theo con ngõ nhỏ
Trời nhiều mây nhưng mưa không rơi
Không khí dịu êm
Mùa Thu đã sang rồi.

Thoang thoảng hương thơm dọc theo hè phố

Hương cốm làng Vòng, hẳn em còn nhớ?
Nhớ những ngày nào ta dắt tay nhau
Ghé vào lề phố.

Nơi những mủng cốm đầy níu chân ta.

Mua gói cốm thơm bọc trong lá sen xanh
Anh cùng em lượn giữa chiều Thu dịu mát
Hương cốm – hương Thu tỏa thơm ngan ngát
Em có còn nhớ không em?

Bài thơ

BÂNG KHUÂNG THU

Tác giả Phan Thu Hà

Ồ sáng nay thật lạ!
Dường như thu về rồi
Thu ẩn trong vòm lá
Mây trắng hiền êm trôi.

Nước hồ thu xanh ngọc
Nắng thu thả tơ vàng
Lúa qua thời con gái
Hương cỏ đùa mơn man.

Em nghe thu gõ cửa
Và tiếng thu thầm thì
Làn gió thu hây hẩy
Giọt sương lùa ướt mi.

Thu đẫm vàng hoa cúc
Như gửi bao tình nồng
Dịu dàng thu hỏi nhỏ:
“ Mình … có nhớ thu không ?”

Đã bao mùa thu cũ
Qua rồi vùng heo may
Em bên anh nhẹ bước
Vẫn nồng nàn …thu nay!

Phan Thu Hà – 11/7/2018

Bài thơ: Thu và em – Nguyễn Thành Lợi

THU VÀEM
Thơ : Nguyễn Thành Lợi

Thu sáng, trong long lanh,
Sương đẫm lá sen xanh.
Một mình em đến lớp,
Gót sen lướt nhẹ nhanh.

Thu trưa vàng, lớp tan
Nắng ngập, lòng xốn xang.
Líu lô bầy em nhỏ,
Tiếng Cô, chim gọi đàn.

Thu chiều, rơi đỏ phố.
Lặng ngồi bên cửa sổ,
Giáo án đầy ắp mơ!
Nhìn nắng vàng nghiêng đổ,

Thu tối, môi lạnh se !
Gió ơi đừng vuốt ve ,
Ta chấm bài ,mai trả!…
gió khẽ đưa cành me !…

Thu đêm tan trong sương,
Thao thức ,sen nhớ thương,
Thơm thơm tìm hương cốm,
Mang về sinh nhật Em.

Hà Nội,Ngày 5-10-05.NTL

Bài thơ: Thơ tình đầu thu – Phạm Hồng Giang

THƠ TÌNH ĐẦU THU
Tác giả: Phạm Hồng Giang

Bài thơ tình anh viết buổi đầu thu
Êm đềm lắm như lời ru của Mẹ
Chiếc lá khô cựa mình nghiêng khe khẽ
Hạt nắng rơi nhè nhẹ lối em về.

Bài thơ tình anh viết chứa đam mê
Tiếng sáo diều trên vùng quê yên ả
Hương Cốm mới Cha vừa đem vào giã
Thoảng mùi thơm lan toả bến sông chiều.

Bài thơ tình anh viết trĩu hương yêu
Từng con chữ chứa bao điều muốn nói
Thu chớm sang hạ còn đang mời gọi
Đoá Cúc vàng mong mỏi một mùa ngâu.

Bài thơ tình anh viết chẳng tròn câu
Hoàng hôn xuống nhạt mầu trong nhung nhớ
Mùa thu ơi phải chăng là duyên nợ
Cứ âm thầm dang dở mối tình xa.

Bài thơ tình anh viết tối hôm qua
Còn nghiêng ngả…..
Nhạt nhoà…..
Chờ ai đó !
11/07 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Thu về – Đỗ Thị Phương Lan

THU VỀ

Tác giả: Đỗ Thị Phương Lan

Anh có thấy thu đang về trên phố
Thoảng mùi hương hoa sữa toả đâu đây
Vạt nắng chiều nhảy nhót trong lùm cây
Chùm lá xanh đang cựa mình chuyển sắc.

Anh có nghe thu đã về trên phố
Gió lao xao đùa cùng đám lá vàng
Chim gọi bạn theo bầy bay lố nhố
Về phương Nam tránh rét đợi xuân sang.

Anh có nghe gió thu thầm nhắc nhở
Thương nhau rồi thì hãy nắm tay nhau
Hãy bên nhau cho đến lúc bạc đầu
Đừng xa nhé…thu về thêm say đắm…

Đừng xa nhé…thu về ta đắm say…
ĐTPL(28/3/18)

Bài thơ: Đêm thu Hà Nội – Bùi Thế Uyên

ĐÊM THU HÀ NỘI

Tác giả:_Bùi Thế Uyên

Đêm mùa thu, Hà Nội lạnh không em
Hay vẫn cơn mưa, thêm buồn lãng đãng
Góc phố kỷ niệm em còn lãng mạn
Nhớ về anh cháy bỏng một bờ môi.

Phố về đêm bước chân ai đơn côi
Ghế đá bơ vơ, lá rơi lặng lẽ
Hương mùa thu chênh chao thật khẽ
Mang nặng trong mình kỷ niệm hôm nào.

Hà Nội ơi, thu giọt nắng hanh hao
Con đường xưa giờ sao thênh thang quá
Chốn hẹn hò, hoàng hôn xuyên kẽ lá
Ngon đèn vàng ánh nỗi nhớ chờ mong.

Phố chiều nay heo hắt đợi mùa đông
Em biết không? có một người đang nhớ
Mảnh trăng gầy treo ánh vàng rơi vỡ,
Tìm sao trời nhen nhóm lửa yêu đương.

Anh bây giờ như gió ở xa phương
Tìm chốn cũ, con phố buồn da diết
Anh vẫn đi còn em chờ mải miết
Phố vì anh tha thiết khóc trong mưa…

Warszawa
11/07/2018

Bài thơ:: Thu chia ly – Huỳnh Thanh Thảo

THU CHIA LY

Tác giả: Huỳnh Thanh Thảo

Mắt ngơ ngác đi tìm hoa phượng đỏ
Bỗng giật mình đã bỏ lỡ từ lâu
Hạ ra đi cùng với tiếng ve sầu
Lòng tiếc nuối thốt lên câu tạm biệt.

Gió cười nhạo thu sang mà chẳng biết
Vẫn dại khờ thêu dệt giấc mơ yêu
Nào có hay tình đã ngả bóng chiều
Mặt trời lặn vội liêu xiêu vụt tắt.

Em cứ ngỡ như thói quen thường nhật
Ta giận hờn càng bền chặt hơn xưa
Trái tim đau vọng lại tiếng chuông chùa
Duyên gãy gánh bởi trò đùa số phận.

Trời sắp đặt hay tại mình bất cẩn
Lỡ mất nhau dẫu hối hận muộn màng
Câu chuyện đời thu năm ấy sang trang
Chỉ còn lại tim hàng ngàn vết xước.
Huỳnh Thanh Thảo

Bài thơ:

NHỚ MÙA THU HÀ NỘI

Thơ: Lê Hương

Thu Sài gòn chẳng se lạnh đâu anh
Chẳng sóng sánh mặt hồ , chẳng mùi hương hoa sữa
Chẳng có con đường thu vương chiều nắng đổ
Chỉ có nắng vàng với nỗi nhớ nôn nao.

Em bỗng thèm một chút nắng hanh hao
Được đi bên nhau giữa lòng Hà nội
Thèm cái nắm tay thèm ánh nhìn bối rối
Thèm phút ngượng ngùng khi anh nói lời yêu.

Thèm dạo bên nhau nghe tiếng chuông chiều
Tiếng tàu điện leng keng trên phố vắng
Kỉ niệm ngày xưa , một đời trĩu nặng
Có lẽ nào anh lại quên em.

Em tìm anh giữa mùa thu Hà nội êm đềm
Tìm lại dấu chân nhau giữa bao ngày nhung nhớ
Đường Cổ ngư xưa có còn nức nở
Trong năm tháng rộng dài mình vắng xa nhau ..?

Mùa thu về rồi anh vẫn ở đâu
Em về lại tìm mùi hương hoa sữa
Hà nội và anh một đời thương nhớ
Xui em về tìm lại dấu chân xưa ..

HCM City. 7-2018

Bài thơ: Nhắn gửi – Doãn Kim Oanh

Nhắn gửi

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Này bao thương nhớ
Gửi vào mùa thu
Này những giấc mơ
Muôn đời ảo vọng.

Người đi xa lắm
Theo những đám mây
Lá chút rơi đầy
Chỉ mình em biết.

Người đi mải miết
Theo giấc mơ hoang
Trái tim đa đoan
Làm sao giữ được.

Mắt giờ không biếtc
Tóc giờ không xanh
Tay gầy nổi gân
Mưa ngâu dài lắm.

Một ngày thu nắng
Một ngày thu vàng
Bóng ai dịu dàng
Lướt qua khung cửa.

Thôi không buồn nữa
Thu đến bên rồi
Người sẽ về thôi
Một ngày gần lắm.

(Mùa thu 2017)
Doãn Kim Oanh

Bài thơ: Vàng bay áo lụa phiêu triền

VÀNG BAY ÁO LỤA

Thơ : NS Lâm Bình

Vàng bay áo lụa “Phiêu Triền “
Gót sen nhẹ bước vào miền dư âm
Đàn kia ai gảy nốt trầm
Đưa thu man mác về chằm nón thơ.

Sợi tình mỏng mảnh như tơ
Nhẹ như sương khói buộc chờ đợi nhau
Phôi pha lá cỏ úa nhàu
Bâng khuâng một bước – nhuốm màu thời gian.

Ai về – Ai ở hợp tan
Nhớ câu ” Đến hẹn… ” hồn lan man hồn
Chiều thu sóng sánh giọt buồn
Rơi vào cõi nhớ chút bồn chồn trông.

Vàng bay áo lụa bên sông
Gót sen nhẹ bước bềnh bồng tóc mây
Hương xưa gởi lại chút này
Để ai còn có tháng ngày dư âm…

Bài thơ: Lan man mùa thu sớm – Phạm Quang Thu

LAN MAN MÙA THU SỚM

Tác giả: Phạm Quang Thu

Bỗng dưng trời đất trở buồn
Ơ kìa mây xám che luôn mặt trời
Ơ kìa mưa lác đác rơi
Ơ kìa vàng lá muôn nơi nhuốm vàng.
Ơ kìa, em mãi mơ màng
Ơ kìa mát mẻ không gian gợi tình!

Và Mùa thu bất thình lình
Đến ta, đánh một cái xuỳnh: Mưa thu.

Sắc trời nhàn nhạt xanh mờ
Dòng sông lơ đãng như thơ ru tình
Sông trôi về biển mông mênh
Rừng dương vàng sắc bên duyềnh sóng êm.

Hỡi mùa thu của thần tiên
Làng anh rơm rạ cũng lên sắc vàng
Mà hoa Cúc nở miên man
Và bướm bay với hàng hàng đốm hoa.

Mẹ nhìn cau sém sắp già
Nâng niu cắt lá ấy là trầu không
Ơi mùa thu của chờ mong
Bưởi đu đưa chín mà lòng em thơm.

Việt Nam Đất nước Quê hương
Mùa thu say mãi yêu thương sáng lòa!

Mùa thu, mùa của tình yêu, mùa của thơ ca. Cảm xúc về mùa thu luôn là nguồn cảm hứng không bao giờ cạn của thơ ca.

Những câu nói về sự thất vọng trong tình yêu hay nhất hiện nay

Những câu nói về sự thất vọng trong tình yêu đặc sắc thu hút sự quan tâm mạnh mẽ của đông đảo bạn đọc. Với những ý nghĩa sâu sắc những câu nói khiến cho trái tim bạn đọc rung động mạnh mẽ nhất. Tình yêu là một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống mỗi người. Khi yêu chúng ta luôn tin tưởng và hi vọng nhưng nếu phát hiện ra gian dối thì chắc chắn sẽ rất hụt hẫng sâu sắc. Cùng nhau theo dõi và cảm nhận ngay nhé!

Những câu nói về sự thất vọng trong tình yêu đầy ý nghĩa xoa dịu trái tim đầy giống bão của bạn. Với những nỗi niềm sâu sắc khiến trái tim ta quặn thắt mạnh mẽ. Cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé!

1. Vẫn biết rằng quá khứ ở đằng sau và phải sống cho những gì phía trước. Nhưng đôi khi đôi chân vẫn bước ngược để dẫn ta về với những nỗi đau.

2. Phụ nữ mất đi tình yêu sẽ cảm thấy vô cùng trống trải. Đàn ông có được tình yêu sẽ cảm thấy mệt mỏi vì vô cùng cực khổ.

3. Khi ta chưa bắt tay vào công việc, sự lo lắng chỉ làm cho con người ta mệt mỏi.
Cuộc sống làm bạn buồn chán ư? Hãy lao vào công việc bạn tin tưởng bằng tất cả trái tim, sống vì nó, chết vì nó và bạn sẽ tìm thấy thứ hạnh phúc tưởng chừng như không bao giờ đạt được.

4. Xây dựng thành công từ thất bại. Sự chán nản và thất bại là hai bước đệm chắc chắn nhất dẫn tới thành công.

5. Sự mệt mỏi thường không xuất phát từ công việc, mà từ lo lắng, thất vọng và oán trách.
Người muốn gặt hái hạnh phúc của tự do như những người khác phải trải qua sự mệt mỏi để ủng hộ nó.

6. Không gì mệt mỏi hơn cứ mãi lơ lửng với một công việc chưa hoàn thành.

7. Tuyệt vọng cũng có những khoảng lặng.

8. Đàn ông hy vọng vào tình yêu là bởi vì nhàn rỗi, đến cuối cùng là gặp phải phiền phức. Phụ nữ hy vọng vào tình yêu là bởi vì tò mò, đến cuối cùng là gặp phải thất vọng.

9. Khi phải chờ đợi quá lâu trong tuyệt vọng, năm năm tháng tháng trôi đi, tự dưng sự chờ đợi đó thay đổi, không phải là chờ một ai đó quay về, mà là chờ cho một thứ tình cảm nào đó phai đi.

10. Tin tưởng vào bản thân sẽ khiến sự tuyệt vọng biến mất.

11. Thế giới này sao vậy nhỉ? Chắc có lẽ hoang đảo mới chính là chỗ dành cho tôi ẩn nấu.

12. Trên bầu trời kia có hang vạn ngôi sao. Vậy tôi chính là ngôi sao xấu nhất.

13. Con đã làm ba thất vọng thật rồi. Con khiến ba xấu hổ vì không trở nên thành công và vĩ đại trong cuộc sống này.

14. Người ta một bước tới nơi còn tôi thì đi hoài mà chẳng tới đích đến.

15. Một khi tình yêu mang đến sự thất vọng thì liệu rằng tình cảm có còn nguyên vẹn như trước không.

16. Cứ nghĩ rằng: Sự thất bại nào trong cuộc sống cũng có thể giải quyết được.

17. Bạn đừng cố níu lấy những gì mình đã mất. Thứ gì đã mất đi thì đừng mong tìm lại.

18. Cuộc sống này sao tôi đi đến đâu, làm bất cứ việc gì cũng cảm thấy một màu đen tối.Ánh sáng thì le lói cuối con đưởng.

19. Sự thất vọng xâm chiếm lấy tâm hồn tôi khi tôi biết được rằng em yêu tôi không thật lòng.

20. Công việc thì nhiều mà tiển lương thì quá ít. Thất vọng thật chứ.

21. Những sự cống hiến hết mình trong công việc cũng chỉ đổi lại môt sự thật đó chính là sự thất vọng.

22. Thất bại và thành công có lẽ sẽ luôn đi đôi với nhau. Nhưng tại sao thất bại lại tồn tại nhiều hơn thành công.

23. Đừng lo lắng quá nhiều vì công việc nào cũng sẽ có hướng giải quyết.
Đừng hy vong nhiều rồi cũng sẽ mang về nhiều thất vọng.

24. Nếu con gái mất đi người mình yêu sẽ cảm thấy mình cô đơn.còn con trai mất đi tình yêu thì điều đó chính là sự thất bại to lớn trong việc giữ lấy tình cảm.

25. Cuộc đời bạn đang là một trang giấy trắng, bạn đừng vội buồn và hãy cầm bút vẽ nên một bức tranh tươi sáng nhất.

26. Những người bên cạnh bạn đang gây ra những sai lầm. Bạn đừng vộ thất vọng mà hãy cho họ cơ hội khắc phục sai lầm đó.

Những stt thất vọng về một người ấn tượng và đặc sắc nhất luôn thu hút sự chú ý mạnh mẽ từ đông đảo bạn đọc. Với những ý nghĩa sâu sắc những stt này như chạm vào trái tim chúng ta. Hãy cùng nhau theo dõi ngay nhé!

1. Cuộc đời ngắn ngủi lắm

Nên đừng lãng phí thời gian của mình Dành cho những người không có thời gian dành cho bạn

Dù sao, cũng hãy dành cho người không xứng đáng ấy lời cảm ơn hay nhất, cảm ơn họ vì đã sớm từ bỏ bạn, như thế, bạn mới có cơ hội đến với người xứng đáng hơn

2. Ưu tiên? Ngoại lệ?

Tại sao tôi phải dành cho anh sự ưu tiên, khi anh chỉ xem tôi là một trong những sự lựa chọn?

Tại sao tôi phải xem anh là ngoại lệ, khi anh đặt tôi trong cả một danh sách dài?

3. Đôi khi bạn phải chấp nhận lãng quên một số người trong quá khứ. Bởi vì lí do đơn giản là họ không thuộc về tương lai của bạn, và họ nhất nhất không muốn xuất hiện trong cuộc sống của bạn mà thôi.

4. Những câu nói thất vọng về tình yêu 6: Đau đớn nhất không phải là chia tay Đau đớn nhất là vào một ngày khá đẹp trời, tôi phát hiện ra khi tôi xem họ là cả bầu trời – trường tồn và duy nhất, thì họ lại chỉ xem tôi như một trong những chiếc áo, dùng một thời gian và sắp đến lúc phải vứt bỏ.

5. Hóa ra tình cảm cũng giống như thời gian, luôn luôn thay đổi, và đó là “đặc tính” vĩnh viễn không bao giờ biến mất. Hôm nay họ nói yêu ta, ngày mai đã mặn nồng hẹn thề cùng người khác.

6. Trong thế giới của tình yêu, không hề có chuyện ai có lỗi với ai
Chỉ là nếu người này không trân trọng thì người kia sẽ ra đi …

7. Những gì có thể làm bây giờ là mạnh mẽ .Vì số phận đã sắp đặt rồi dù miễn cưỡng như thế nào đi nữa kết quả cũng chỉ là con số 08. Nhiều lúc chỉ muốn mình là 1 hồn ma hay là 1 người không cảm xúc hay là cơn gió vô vị hay đơn giản là ước mình chưa từng được sinh ra chưa từng được tồn tại

9. Cuộc sống y hệt như cái đồng hồ cát vây. Dù có làm bao nhiêu thì xoay một cái, vẫn trở về con số 0. Lại phải bắt đầu lại từ đầu. Vậy nếu chết đi một lần ròi may mắn được hồi sinh thì liệu con người ta có thể bắt đầu lại từ đầu không ? Có thể có một cuộc sống mới không ? Không nên trách ai chỉ có thể trách bản thân.

10. Thời tuổi trẻ, phụ nữ ít nhiều cũng gặp qua dăm ba thằng khốn nạn nên đừng vì thế mà tuyệt vọng.
Bởi họ phải đi qua cuộc đời bạn thì bạn mới biết được cuộc đời vốn dĩ không đơn giản như mình nghĩ và đàn ông tốt thường không dễ nhận xét ờ ngay giây phút đầu…

11. Tớ từ bỏ
Không phải là vì tớ đã hết thích cậu
Mà vì

Đó là…cậu đã thích môt người khác

Giọt nước mắt…tớ giấu sau nụ cười…
Cậu vô tâm nên cậu…không nhìn thấy
Chỉ là trong vô thức
Tớ bất chợt thấy nhớ cậu
Như 1 thói quen!
Tớ và cậu !
Đơn giản chúng ta k là gì của nhau

12.Cái gì cũng có giới hạn dành cho nó

Kim đồng hồ điểm 00:00 là giới hạn cho 1ngày
Buông xuôi là giới hạn của sự mệt nhoài
Chia Tay là giới hạn cho 1Tình Yêu

Khi mọi thứ chạm vạch giới hạn… thì bằg cách nào đó
mọi thứ đã
Dừng Lại – Kết Thúc – Chấm Hết
~~ Đó là lúc để bắt đầu lại~~

13. Im lặng là sự hùng biện cuối cùng của nỗi buồn.

14. Cuộc đời, đáng buồn nhất là khi bạn gặp được một người rất đặc biệt, nhưng lại hiểu rằng không thể nào mãi mãi ở bên người ấy. Không sớm thì muộn, bạn cũng buộc phải buông tay..

15. Có khi nào xung quanh vẫn luôn có rất nhiều người thực lòng yêu thương ta nhưng sâu bên trong ta vẫn thấy đơn độc lẻ loi?

16. Đừng đánh đổi yêu thương, có được không?
Em chẳng muốn là bồ công anh trong gió, quay cuồng, vô vọng.

17. Nhiều người nói, yêu xa là khổ, ai chấp nhận yêu xa là khờ, cố gắng vì yêu xa là vô ích. Thỉnh thoảng trên phố bắt gặp những cặp đôi đi xát bên nhau, cùng cười, cùng nói, cùng nắm tay bỗng nhiên cảm thấy lòng mình lạc lõng vì nhớ tới ai kia đến đau lòng.

18. Khi mà mọi sự xa cách đếm được vẫn chỉ là vấn đề về thời gian và địa lý, chỉ sự cách xa lúc đo bằng kỷ niệm mới là khoảng không vĩnh viễn khó lấp đầy… thì chia tay, dù đau, nhưng chưa bao giờ là điều buồn nhất.

19 Buồn nhất không phải là…
Không có ai ở bên cạnh
Mà… Buồn nhất
Là khi
Có người bước vào cuộc đời mình
Và…
Lại bước ra đi..

20 Cuộc đời ngắn ngủi lắm
Nên đừng lãng phí thời gian của mình Dành cho những người không có thời gian dành cho bạn

21 Đôi khi bạn phải chấp nhận lãng quên một số người trong quá khứ. Bởi vì lí do đơn giản là họ không thuộc về tương lai của bạn, và họ nhất nhất không muốn xuất hiện trong cuộc sống của bạn mà thôi.
Những gì có thể làm bây giờ là mạnh mẽ .Vì số phận đã sắp đặt rồi dù miễn cưỡng như thế nào đi nữa kết quả cũng chỉ là con số 0

22 Yêu thương có chăng là giả vờ
Hạnh phúc hờ liệu giữ được bao lâu ??

23 Yêu đúng người vào đúng thời điểm là vạn lần may mắn! Yêu đúng người nhưng sai thời điểm là nỗi đau không nguôi…

24 “Nhớ lại quá khứ…chỉ làm ta thêm buồn
Nhắc lại kỉ niệm…chỉ làm lòng thêm đau
Thôi thì cứ quên mau…để nỗi đau như chưa từng tồn tại.”

25 “Đừng vì cô đơn mà yêu sai một người.
Cũng đừng vì yêu sai một người mà chịu cả đời cô đơn.”

26 “Khi yêu sợ nhất là người ta vẫn nhận lời yêu nhưng trong tim họ mình không hề tồn tại.”

26 “Khi mà mọi sự xa cách đếm được vẫn chỉ là vấn đề thời gian và địa lí, chỉ sự cách xa lúc đo bằng kỷ niệm mới là khoảng không vĩnh viễn khó lấp đầy…thì chia tay, dù đau, nhưng chưa bao giờ là điều buồn nhất.”

27. “Đừng mơ ước những ai ngoài tầm với, mây của trời…hãy để gió cuốn đi.”

Những stt thất vọng về đàn ông hay và ấn tượng nhất đã được chúng tôi chia sẻ trong bài viết này. Hãy cùng phongnguyet.info đi cảm nhận và chia sẻ bài viết ấn tượng này ngay bây giờ nhé các bạn!

+ Cuộc đời thật mỉa mai! Cần phải có nỗi buồn để biết được niềm vui, tiếng ồn để biết trân trọng sự tĩnh lặng, và mất mát để biết được giá trị của cái đang có.

+ Nhiều khi mệt mỏi quá, chỉ cần có ai đó cho mình dựa vào, rồi im lặng ngắm nhìn thế giới là đủ… vậy mà chẳng có ai.

+ Ai cũng muốn hạnh phúc, chẳng có ai muốn đau, nhưng bạn biết đấy, không thể có cầu vồng nếu thiếu những cơn mưa.

+ Mỗi ngày trôi qua của cuộc đời này thật tẻ nhạt. Đôi khi, tôi dường như quên mất ý nghĩa của bản thân mình, những mong muốn, những cảm xúc mờ nhạt.

+ Đôi lúc, tôi thực sự chỉ muốn được nhắm mắt, ngừng suy nghĩ, bỏ mặc thế giới xung quanh, và cũng mong chờ thế giới cũng đối với tôi y như vậy

+ Mệt lắm rồi dẹp hết đi

+ Đừng bắt e phải mạnh mẽ nữa!… Được không a, E mệt mỏi lắm rồi …thực sự rất mệt mỏi

+ Khi mệt mỏi, áp lực với hàng đống suy nghĩ linh tinh thì im lặng là cách tốt nhất để tâm hồn được bình yên giữa bộn bề cuộc sống

+ Vẫn biết rằng quá khứ ở đằng sau và phải sống cho những gì phía trước. Nhưng đôi khi đôi chân vẫn bước ngược để dẫn ta về với những nỗi đau.

+ Phụ nữ mất đi tình yêu sẽ cảm thấy vô cùng trống trải. Đàn ông có được tình yêu sẽ cảm thấy mệt mỏi vì vô cùng cực khổ.

+ Khi ta chưa bắt tay vào công việc, sự lo lắng chỉ làm cho con người ta mệt mỏi.
Cuộc sống làm bạn buồn chán ư? Hãy lao vào công việc bạn tin tưởng bằng tất cả trái tim, sống vì nó, chết vì nó và bạn sẽ tìm thấy thứ hạnh phúc tưởng chừng như không bao giờ đạt được.

+ Xây dựng thành công từ thất bại. Sự chán nản và thất bại là hai bước đệm chắc chắn nhất dẫn tới thành công.

+ Sự mệt mỏi thường không xuất phát từ công việc, mà từ lo lắng, thất vọng và oán trách.
Người muốn gặt hái hạnh phúc của tự do như những người khác phải trải qua sự mệt mỏi để ủng hộ nó.

+ Không gì mệt mỏi hơn cứ mãi lơ lửng với một công việc chưa hoàn thành.

+ Tuyệt vọng cũng có những khoảng lặng.

+ Đàn ông hy vọng vào tình yêu là bởi vì nhàn rỗi, đến cuối cùng là gặp phải phiền phức. Phụ nữ hy vọng vào tình yêu là bởi vì tò mò, đến cuối cùng là gặp phải thất vọng.

+ Khi phải chờ đợi quá lâu trong tuyệt vọng, năm năm tháng tháng trôi đi, tự dưng sự chờ đợi đó thay đổi, không phải là chờ một ai đó quay về, mà là chờ cho một thứ tình cảm nào đó phai đi.

+ Tin tưởng vào bản thân sẽ khiến sự tuyệt vọng biến mất.

+ Có những lúc trong cuộc sống bạn không biết mình muốn gì, cần gì và ước gì, đó là những lúc cuộc sống buồn nhất.

+ Đôi khi chỉ cần một sự quan tâm rất nhỏ từ một ai đó, dù cho mọi việc tồi tệ đến thế nào cũng sẽ ổn thôi !

+ Điều tồi tệ nhất không phải là đơn độc mà điều tồi tệ nhất chính là ở bên một người nhưng lúc nào cũng cảm thấy thật đơn độc

+ Không gì mệt mỏi hơn cứ mãi lơ lửng với một công việc chưa hoàn thành.

+ Sự mệt mỏi thường không xuất phát từ công việc, mà từ lo lắng, thất vọng và oán trách.

+ Hãy luôn mỉm cười, khi đó cuộc sống của bạn sẽ bớt đi mệt mỏi và căng thẳng

+ Rất nhiều những điều vĩ đại trên thế giới được xây dựng bởi những con người mệt mỏi và chán nản nhưng vẫn tiếp tục lao động

+ Luôn luôn có lúc con người mệt mỏi bởi công việc, sự cống hiến cho bổn phận, và tất cả những gì anh ta muốn là gương mặt mình yêu, sự ấm áp và điều kỳ diệu của một trái tim yêu thương.

+ Tôi không thích nói chuyện nhiều với những người luôn tán đồng với tôi. Đúng là đôi lúc cũng có thú vị khi nói chuyện với một tiếng vọng, nhưng điều đó sớm trở nên mệt mỏi.

+ Tôi luôn luôn nghĩ rằng lòng trung thành đúng là một thứ đức hạnh đầy mệt mỏi

+ Nếu mệt mỏi quá rồi thì hãy tạm nghỉ ngơi đi cô gái. Đừng lúc nào cũng gồng mình lên chịu đựng tất cả như vậy

+ Cảm thấy bất lực với chính bản thân mình:

+ Khi cuộc sống quá bon chen khiến bạn ngộp thở, hãy thôi đối đầu với nó. Đi một chỗ thật xa, thật yên tĩnh hít thật sâu, thở thật mạnh để mọi thứ trở lại cân bằng

+ Có những lúc trong cuộc sống bạn không biết mình muốn gì, cần gì và ước gì, đó là những lúc cuộc sống buồn nhất.

+ Buồn:

+ Đôi khi có rất nhiều điều tâm sự nhưng không biết phải nói thế nào, phải nói cùng ai

+ Có nhiều mơ ước nhưng không biết thực hiện như thế nào

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những câu nói về sự thất vọng trong tình yêu đầy ý nghĩa. Những câu nói này đang gây sốt trên các trang mạng xã hội chạm vào trái tim bạn đọc sâu sắc. Tình yêu khó có thể đoán định trước được bởi thế chúng ta hãy trân trọng mọi khoảnh khắc bên nhau nhé! Thân Ái!

Tuyển Tập Thơ Xuân Hay Nhất Của Ông Hoàng Thơ Tình Xuân Diệu

Tuyển Tập Thơ Xuân Hay Nhất Của Ông Hoàng Thơ Tình Xuân Diệu

Ai cũng biết đến Xuân Diệu với những áng thơ về tình yêu rất mãnh liệt về cảm xúc và vô cùng lãng mạn. Với những vần thơ tha thiết, rạo rực cho tình yêu, thơ ông là “vườn mơn trớn”, là “cuộc sống đầy mơn mởn”, là “mây đưa và gió lượn”. Cũng thế mà có lẽ không ngoại lệ, Xuân Diệu đã hơn 1 lần rung cảm với mùa xuân và đã dành tặng cho mùa xanh ấy những bài thơ tuyệt đẹp. Và sau những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu, sau đây là những bài thơ mùa xuân của nhà thơ Xuân Diệu – những áng thơ xuân hay nhất của ông, mời các bạn cùng xem qua những áng thơ mùa xuân rất hay của ông hoàng thơ tình này nhé, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Xuân Không Mùa

Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu
Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều.
Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.
Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,
Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;
Xuân là lúc gió về không định trước.
Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,
Mây bay đi để hở một khung trời
Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,
Như được nắm một bàn tay son trẻ…

Xuân ở giữa mùa đông khi nắng hé;
Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;
Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa
Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.
Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,
Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,
Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa?

*

Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,
Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta
Khi những em gặp gỡ giữa đường qua
Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.
Ấy là máu báo tin lòng sắp nở
Thêm một phen, tuy đã mấy lần tàn.
Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian
Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?
Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ
Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay…
Ấy là thư hồi hộp đón trong tay;
Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày
Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng…
Miễn trời sáng, mà lòng ta dợn sóng,
Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa?
Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,
Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng.

2, Vội Vàng

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;
Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

3, Xuân

Lá bàng non ngon lành như ăn được.
Trời tạnh mà lá mới ướt như mưa.
Nhựa bàng đỏ còn thắm đầu lá biếc;
Gió rào rào tốc áo lá còn thưa.

Một dẫy cây bàng tuổi còn trẻ lắm
Biết gió đùa nên cây lại đùa hơn.
Những chồi nhọn vui tươi châm khoảng thắm,
Cành lao xao chuyền ánh lá xanh rờn.

Tôi đi giữa buổi đầu ngày, đi giữa
Buổi đầu xuân – đi giữa buổi đầu tiên
Như sáng nay cuộc đời vừa mới mở.
Và ban đầu cây với gió cười duyên.

4, Nụ Cười Xuân

Giữa vườn inh ỏi tiếng chim vui
Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời
Sao buổi đầu xuân êm ái thế!
Cánh hồng kết những nụ cười tươi

Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao
Cây vàng rung nắng lá xôn xao
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát nhánh đào

Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều
Bên màu hoa mới thắm như kêu
Nỗi gì âu yếm qua không khí
Như thoảng đưa mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe
Nhạc thầm lên tiếng hát say mê
Mùa xuân chín ửng trên đôi má
Xui khiến lòng ai thấy nặng nề…

Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hẹn đến – giữa xuân tươi
Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy
Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười

5, Thơ Tình Mùa Xuân

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,
Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.
Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,
Những ống khói cao bèn nhận trước.
Ruộng xanh đã cấy đến châi trời
Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết –
Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.
Người đi chợ búa tiếng chân ran,
Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng
Chạy dài như tận cuối không gian
Những dàn sắt dựng như ren sắt
Dẫn điện chuyền đi xây hạnh phúc

Chưa hái được hoa mang tặng em
Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,
Thuyền của đôi ta vào hiện thực
Dựa thế đêm tan, ngày sáng rực,
Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem
Như nước xanh sông, như liễu rèm…

6, Một Ngày Xuân

Một ngày xuân xanh tươi như mắt biếc,
Gió biển Đông phơ phất thổi lên rừng.
Áo Việt Bắc màu chàm pha vững chắc
Cũng thêu thùa những đường nắng mênh mông.

Tôi bước đi trên những đường phá vỡ,
Lắng tai nghe kháng chiến hát mơ hồ.
Mùi chiến thắng gieo trong không khí nở,
Đường xuyên rừng hay đường lại Thủ Đô?

Chèo lá nhỏ xuôi xuôi buông thả mái,
Gió đem tơ đi nối những chân trời,
Những tay trẻ ôm tròn vòng thế giới;
Tự đâu về? Trái đất nổi bài vui.

Chàng vệ quốc súng mang đi rảo bước.
Ngựa giao thông nghiêng đầu ngoạm cỏ xanh.
Cầu khấp khểnh toé lên đôi ánh nước.
Quán cửa nhìn hàng lụa mắt long lanh.

Đàng xa ấy chắc lượn vòng tha thiết,
Giòng sông Lô ca hát ở Khu Mười.
Phố Đại Từ hay Cao Vân chẳng biết!
Ta là mình, mà anh cũng là tôi.

Máu tươi chảy ba năm trời chiến sĩ,
Có hôm nay một buổi sớm mai đời.
Muôn cổ họng chim trời kêu ríu rít
Khiến mặt trời bối rối cả đường tơ.

7, Xuân Đầu

Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy!
Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu.
Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy,
Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.

Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ!
Trời về đây! Và đem trở về đây
Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử,
Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.

Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước;
Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi;
Tà áo mới cũng say mùi gió nước;
Rặng mi dài xao động ánh dương vui.

Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói,
Những tay e, những đầu ngượng cúi mau;
Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói!
Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau!

Cho ta xin, cho ta xin sắc đỏ,
Xin màu xanh về tô lại khung đời…
Trời ơi, trời ơi, đâu rồi tuổi nhỏ?
Hôm xưa đâu rồi, trời ơi! trời ơi!

8, Xuân Rụng

Sắc tàn, hương nhạt, mùa xuân rụng!
Những mặt hồng chia rẽ hết cười.
Đỡ lấy đài xiêu, nưng lấy nhị,
Hồn ơi, phong cảnh cũng là ngươi!

Duyên mỏng bay theo đỡ sắc buồn,
Cho mình hoa rụng cứ xinh luôn.
Phút giây hoá bướm lìa cây dạo,
Đến đất không nghe một tiếng hờn.

Gió tuy nhiu nhíu chỉ đưa hơi,
Sương dẫu chưa buông lệ ám trời;
Nhưng bóng chiều mau sa nặng lắm,
Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi…

Trên đồng lỏng lẻo khói giờ cơm,
Ấy lúc sao êm hiện mấy chòm.
Thần chết thướt tha nương bóng héo,
Bắt đầu đi nhặt những hồn thơm.

9, Vì Sao

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao.

– Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa,
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

10, Hoa Cau

Đôi ta giàu lắm, bởi thêm nhau
Là cả nhân gian lại bắt đầu
Lại mới trời xanh, thanh nước biếc
Như vườn sáng sớm nở hoa cau

Hoa cau nứt mở tủa hoa ngà
Ánh sáng cùng hương lấp lánh hoa
Anh muốn tặng em hương thoảng ấy
Vô cùng dịu mát với sâu xa

Tình ta như thể nhánh hương cau
Cuốn cả vườn theo sức nhiệm mầu
Chim chóc ríu ran dan díu hót
Đôi ta giàu lắm, bởi thêm nhau

Vừa rồi là những bài thơ xuân của Xuân Diệu mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng yêu mến những bài thơ ấy. Còn rất nhiều những bài thơ hay khác trong các chuyên mục thơ trên phongnguyet.info, hãy truy cập vào mục lục thơ Xuân Diệu để khám phá thêm nhiều hơn các bài thơ hay khác của ông các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog phongnguyet.info. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Xuân Diệu hoặc Chùm Thơ Nổi Tiếng và Thơ Xuân Nổi Tiếng Nhất cùng Thơ Xuân Sáng Tác Mới

Thiên Trường Vãn Vọng – Thi phẩm nổi tiếng của nhà thơ Trần Nhân Tông

村後村前淡似煙,
半無半有夕陽邊。
牧童笛裡歸牛盡,
白鷺雙雙飛下田。

Thiên Trường vãn vọng

Thôn hậu, thôn tiền đạm tự yên,
Bán vô, bán hữu tịch dương biên.
Mục đồng địch lý quy ngưu tận,
Bạch lộ song song phi há điền.

Dịch nghĩa

Trước thôn, sau thôn, khí trời mờ nhạt như khói,
Bóng chiều tà nửa không, nửa có.
Trẻ chăn trâu thổi sáo dẫn trâu về hết,
Từng hàng cò trắng bay xuống ruộng.

Nhắc tới Trần Nhân Tông, người ta nghĩ ngay tới người anh hùng cứu nước, vị vua tài trí lỗi lạc đã cùng quân dân nhà Trần đánh bại quân xâm lược Mông Cổ, làm nên một thời đại anh hùng trong lịch sử dân tộc – thời đại Đông A. Nhắc đến Trần Nhân Tông, người ta cũng nghĩ ngay tới vị tổ của dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử, nhà hiền triết của Đạo Phật. Trần Nhân Tông không chỉ là người – anh hùng cứu nước, vị vua sáng, nhà hiền triết, Trần Nhân Tông còn là một thi sĩ có tâm hồn thanh cao, phóng thoáng và một cái nhìn tinh tế, tao nhã.

Trần Nhân Tông đã từng nổi tiếng với những câu thơ rất đỗi hào hùng:

” Xã tắc hai phen chồn ngựa đá
Non sông nghìn thuở vững âu vàng.”
(Tức sự)

Và nhà vua còn làm người đời ngạc nhiên hơn bởi một hồn thơ mang nặng tình quê thắm thiết. Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra (Thiên trường vãn vọng) là một hồn thơ như thế.

Từ Thăng Long về thăm quê cũ Thiên Trường (Nam Định ngày nay), từ trên cung điện ở phủ Thiên Trường, nhà vua phóng tầm mắt ra xa. Một cảnh tượng mở ra trước mắt ông xiết bao trìu mến:

” Trước xóm sau thôn tựa khói lồng
Bóng chiều man mác có dường không
Mục đồng sáo vẳng trâu về hết
Cò trắng từng đôi liệng xuống đồng.”
(Bản dịch của Ngô Tất Tố)

Cảnh buổi chiều ở phủ Thiên Trường là cảnh của một vùng quê trầm lặng, yên bình (Cái yên bình của một cuộc sống thái bình). Trời đã về lúc chiều tối, thôn xóm chìm dần vào làn khói sương lãng đãng, mờ ảo. Có lẽ, đó là vào dịp thu đông. Có bóng chiều, sắc chiều đấy nhưng chỉ man mác, chập chờn, nửa như có, nửa như không.

Cái thời điểm giao thời giữa ngày và đêm ở chốn thôn quê gợi lên bao cảm xúc trong lòng người. Nó bâng khuâng, xao xuyến thật khó tả:

” Trước xóm sau thôn tựa khói lồng
Bóng chiều man mác có dường không.”

Và vì thế, cuộc sống càng trở nên thân thương. Chỉ một hình ảnh rất bình thường: những đứa trẻ đang dắt trâu về làng, vừa đi, vừa thổi sáo, cũng khiến nhà vua chú ý và đưa vào trong thơ:

” Mục đồng sáo vẳng trâu về hết.”

Phải chăng tiếng sáo của bọn trẻ đã đưa nhà vua trở lại cái thời thơ ấu ngây thơ, thoả sức vui đùa? Hay tiếng sáo hồn nhiên, trong trẻo quá khiến lòng ông thư thái lại sau bao nhiêu lo toan trăn trở việc triều chính? Trong lòng vị hoàng đế mang một niềm vui tràn ngập, nó cũng bình dị và trong trẻo như chính cuộc sống nơi đây.

Tâm trạng ấy khiến ông thấy cảnh vật càng nên thơ:

” Cò trắng từng đôi liệng xuống đồng.”

Trên nền xanh của đồng nội, trong cái mờ ảo của khói sương, điểm xuyết vài cánh cò trắng đang là là hạ xuống. Chao ôi, cánh đồng quê sao mà đẹp thế!

Hai câu thơ cuối với bút pháp miêu tả bằng những nét chấm phá, đã vẽ ra trước mắt người đọc cả một vùng quê yên bình và thơ mộng. Con người và cuộc sống ở đây bình dị quá, hồn hậu quá! Bức tranh cảnh vật với những nét chấm phá tài hoa của thi nhân trở nên thật có hồn: có âm thanh ngọt ngào, sâu lắng; có sắc màu tao nhã, sáng trong, có hoạt động nhẹ nhàng êm ả… Một bức tranh thôn dã được cảm nhận bằng một tâm hồn thi nhân tinh tế và nhạy cảm; hơn nữa, bằng tâm hồn của một con người thiết tha yêu làng quê, yêu cuộc sống.

Ít ai có thể nghĩ được rằng, một vị vua ở tận nơi lầu son gác tía, lại gắn bó máu thịt với quê hương thôn dã như vậy. Vì thế, càng đọc kĩ bài thơ, ta càng hiểu được cái tình quê, tình người lai láng đậm đà trong tâm hồn một bậc vĩ nhân, càng thêm quý trọng và mến phục ông.

Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra, thật xứng đáng là một áng thơ hay, tiêu biểu cho bản sắc và tâm hồn Việt Nam.

Thiên Trường Vãn Vọng là một thi phẩm hay xứng đáng là một áng thơ muôn đời của nước ta. Qua thi phẩm ta cảm nhận được một vẻ đẹp giản dị, tinh tế để lại dấu ấn khó phai trong lòng người đọc. Đây là một thi phẩm vang danh được bạn đọc và nhà bình luận văn học đánh giá cao và vẹn nguyên giá trị đến hiện nay. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!