Thời gian nào có đợi ai
Cuộc đời bước ngắn, bước dài tới nơi
Sáu mươi là tuổi ăn chơi.
Sáng, trưa, chiều, tối hết ngồi lại đi.
Sáu mươi là tuổi dậy thì
Rất yêu bác sỹ, bảo gì cũng nghe
Sáu mươi tuổi, thích bạn bè
Liền anh, liền chị, buôn lê đường dài.
Sáu mươi là tuổi thành tài
Được con bổ nhiệm, chăm vài nhân viên
Sáu mươi là tuổi thần tiên
Quên ăn, quên uống, khỏi phiền cháu con.
Sáu mươi là tuổi trăng tròn
Con tim loạn nhịp, mạch còn vữa xơ
Sáu mươi là tuổi mộng mơ
Đêm đêm thao thức, nằm chờ bình minh.
Sáu mươi là tuổi ái tình
Mắt nhìn đắm đuối, một hình thành hai
Sáu mươi tuổi, giọt sương mai
Nâng niu đừng để phí hoài tuổi xuân.
Sáu mươi là tuổi dừng chân
Quay đầu nhìn lại, xem gần hay xa
Ngắm nhìn lại quãng đường qua
Đâu là khổ ải, đâu là hiển vinh.
Bằng lòng với số phận mình
Sống vui, sống khoẻ, biết mình, biết ta.
Sáu mươi tuổi vẫn chưa già
Nếp nhăn trên trán ấy là sợi yêu
Tơ hồng khoé mắt hơi nhiều
Đó là biểu hiện tình yêu mặn mà.
***
Sáu mươi là tuổi dậy thì
Bảy mươi chập chững bước đi vào đời
Tám mươi là tuổi ăn chơi
Chín mươi là tuổi lên đời, đổi xe.
Cây bút gẫy trong tay Cặn mực khô đáy lọ Ánh điện tắt trong phòng Anh về từ đường phố Anh về từ trận gió Anh về từ cơn mưa Từ những ngày đã qua Từ những ngày chưa tới Từ lòng em nhức nhối…
Thôi đừng buồn nữa anh Tấm rèm cửa màu xanh Trang thơ còn viết dở Tách nước nóng trên bàn Và lòng em thương nhớ…
Ở ngoài kia trời gió Ở ngoài kia trời mưa Cây bàng đêm ngẩn ngơ Nước qua đường chảy xiết Tóc anh thì ướt đẫm Lòng anh thì cô đơn Anh cần chi nơi em Sao mà anh chẳng nói
Anh, con đường xa ngái Anh, bức vẽ không màu Anh, nghìn nỗi lo âu Anh, dòng thơ nổi gió… Mà em người đời thường Biết là anh có ở!
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang,
Chẳng gầy, chẳng béo chỉ làng nhàng,
Cờ đương dở cuộc không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.
Mở miệng nói ra gàn bát sách,
Mềm môi chén mãi tít cung thang.
Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ,
Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng.
Trùng quan mây trắng thao thao
Non xanh bất tuyệt, thương sao tấm lòng
Thái bình sông núi cảm thông
Cho người tơ tưởng miền trong cõi ngoài
Xa nhau mười mấy tỉnh dài
Mơ màng suốt xứ, đêm ngày nhớ nhung
Tâm tình một nẻo quê chung
Người về cố quận, muôn trùng ta đi
Gặp rồi phút chốc chia ly
Mắt người đẹp ấy hồn quê dõi đường
Tiếng người ấy tiếng cố hương
Giọng người ấy tiếng tình thương đất nhà
Biệt ly lọ phải quan hà,
Sân ga trông nuối cũng là tương tư.
Trời lún phún mưa xuân đường các ngõ
Lầm những bùn và đầy những người đi.
Trong vườn đào đã nhiều bông nở đỏ
Và đã nhiều nêu dựng khánh khua thi.
Và rất nhiều ông già ngồi lau quét
Trước bàn thờ thành kính thắp tuần nhang.
Trong khi ấy tiếng lợn kêu eng éc
Khắp xóm làng lẫn tiếng chửi nhau vang.
Trên sông nước trong khoang thuyền chở vội,
Giữa bọn người về tết chuyện ba hoa.
Một lũ khách lạnh lùng ôm khăn gói,
Mắt mơ màng theo tiếng pháo xa xa.
Mẹ bỏ Dak To từ khi giặc tới
Băng rừng sương qua con suối ngậm ngùi
Cả giang san cõng nặng một lưng gùi
Mẹ bỏ lại cái buôn rừng rực lửa
Gió nghiến răng tre dài như nói nhỏ
Thương cái bò, thương cái mác đào măng
Cái nhà sàn ôm nương lúa ba trăng
Mai còn chi dưới gót thù xâm lược
Mẹ về miền xuôi phố phường ngơ ngác
Mang tiếng khèn trắc ẩn điệu quê hương
Mắt kéo mây nhòa nhạt suối trăng hờn
Con ở lại nếm căm thù cay đắng
Chong mắt cạn những đêm rừng sâu thẳm
Nghe thú điên rung nhịp pháo đổ hồi
Giấc chiến hào đêm lụt hỏa châu soi
Đêm thét lửa trên biển người cuồng nộ
Đêm hội máu – đêm bập bùng man rợ
Đêm lửa hờn thắp sáng rực niềm tin
Chiến thắng sau cùng nở dưới bình minh
Và sông núi ngàn năm không thể mất
Con vươn lớn trong một niềm bí mật
Của tình yêu thương giữa mẹ và con
Một thiêng liêng mà giặc đã không còn
Mây và sóng là một bài thơ hay của nhà thơ Ấn Độ nổi tiếng Rabindranath Tagore. Đọc bài thơ này ta cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng và bất diệt. Chính tình cảm ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn biết bao nhiêu thế hệ. Bên cạnh đó bài thơ này cũng nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng trong cuộc đời này bao giờ cũng có những cám dỗ. Tuy nhiên điều quan trọng nhất là phải biết vượt qua nó. Hãy cũng chúng tôi cảm nhận bài thơ Mây và sóng bạn nhé!
Nội Dung
MOTHER, the folk who live up in the clouds call out to me We play from the time we wake till the day ends. We play with the golden dawn, we play with the silver moon. I ask, “But, how am I to get up to you?” They answer, “Come to the edge of the earth, lift up your hands to the sky, and you will be taken up into the clouds.” “My mother is waiting for me at home,” I say. “How can I leave her and come?”
Then they smile and float away. But I know a nicer game than that, mother. I shall be the cloud and you the moon. I shall cover you with both my hands, and our house-top will be the blue sky. The folk who live in the waves call out to me– “We sing from morning till night; on and on we travel and know not where we pass.” I ask, “But, how am I to join you?” They tell me, “Come to the edge of the shore and stand with your eyes tight shut, and you will be carried out upon the waves.”
I say, “My mother always wants me at home in the evening–how can I leave her and go?” Then they smile, dance and pass by. But I know a better game than that. I will be the waves and you will be a strange shore. I shall roll on and on and on, and break upon your lap with laughter. And no one in the world will know where we both are.
Mẹ ơi, những người sống trên mây đang gọi con: “Chúng ta chơi đùa từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà, Chúng ta chơi với buổi sớm mai vàng, Chúng ta chơi với vầng trăng bạc.”
Con hỏi: “Nhưng tôi làm sao mà lên được với các người?” Họ trả lời: “Hãy đến bên bờ trái đất, và đưa tay lên trời, em sẽ được nhấc bổng lên mây.”
Con nói: “Mẹ tôi đang đợi ở nhà Làm sao tôi có thể bỏ mẹ tôi mà đi được?” Thế là họ cười rồi bay đi mất. Nhưng con biết một trò chơi thích hơn trò ấy, mẹ ơi. Con sẽ là mây và mẹ sẽ là trăng. Con sẽ lấy hai tay trùm lên người mẹ, Và mái nhà sẽ là bầu trời xanh thẳm.
Những người sống trong sóng nước gọi con: “Chúng ta hát từ sớm mai đến tối, Chúng ta ngao du khắp nơi này nơi nọ mà không biết mình đã từng qua những nơi nào”.
Con hỏi: “Nhưng tôi làm sao gặp được các người?” Họ bảo con: “Hãy đến chỗ gần sát biển và đứng đó, nhắm nghiền mắt lại, là em sẽ được đưa lên trên làn sóng” Con bảo: “Buổi chiều, mẹ tôi luôn luôn muốn tôi ở nhà với mẹ – Làm sao tôi có thể bỏ mẹ tôi mà đi được?” Thế là họ cười, múa nhảy rồi đi qua.
Nhưng con biết một trò chơi hay hơn trò ấy Con sẽ là sóng, mẹ sẽ là một bờ biển lạ lùng. Con sẽ lăn, lăn, lăn mãi và vỗ vào gối mẹ, cười vang. Và không một ai trên cõi đời này biết nơi đâu mẹ con ta đang ở.
Trong kho tàng văn học nhân loại có rất nhiều bài thơ viết về tình cảm gia đình. Thơ văn Việt Nam có Bếp lửa, Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ… Còn với thơ ca Ấn Độ có bài thơ Mây và sóng. Đó là một bài thơ gợi lên trong lòng mỗi chúng ta tình mẫu tử bao la rộng lớn.
Mượn hình ảnh mây và sóng nhà thơ Tagore đã chuyển tải một tình cảm vô cùng thiêng liêng. Đó chính là tình mẫu tử. Một thiên nhiên bao la và rộng lớn đã được mở ra trước mắt của trẻ thơ. Đó là cuộc sống của những người sống trên mây và sóng thật thú vị. Và được ngao du, vui chơi trên đó là niềm không thể nào tả nổi. Bởi ở đó bé được chơi từ khi thức dậy cho tới lúc chiều tà.
Mẹ ơi, những người sống trên mây đang gọi con: “Chúng ta chơi đùa từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà, Chúng ta chơi với buổi sớm mai vàng, Chúng ta chơi với vầng trăng bạc.”
Sự vui vẻ đó làm em bé khó lòng cưỡng lại nổi. Bởi em bé cũng chỉ là em bé thôi và cũng đầy sự hồn nhiên ngây ngô. Tuy nhiên điểm ấn tượng của bài thơ là trong lúc đó em bé vẫn nhớ tới mẹ: Rằng mẹ đang đợi ở nhà và sao mình có thể rời mẹ mà đi dược.
Đây là một em bé ngoan và ngây ngô. Chính sự ngây ngô ấy đã làm cho người đọc phải bật cười. Và tình yêu thương của em bé dành cho mẹ chính là một sợi dây buộc chặt em bé và mẹ của mình.
Cũng chính vì tình mẫu tử đó mà em bé đã tự tô lên cho mình những trò chơi. Có mây và sóng, có bờ biển tuy nhiên điều đặc biệt là trong đó có mẹ. Một khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp được hiện lên và trong đó có cả mẹ của bé. Và em bé sẽ choàng đôi tay ôm lấy mẹ của mình. Rồi cùng lăn lăn mãi và nụ cười vỡ tan vào lòng mẹ. Chính tình cảm ấy thật đậm sâu và thiết tha.
Nhưng con biết một trò chơi hay hơn trò ấy Con sẽ là sóng, mẹ sẽ là một bờ biển lạ lùng. Con sẽ lăn, lăn, lăn mãi và vỗ vào gối mẹ, cười vang. Và không một ai trên cõi đời này biết nơi đâu mẹ con ta đang ở.
Qua đó mà em bé đã thốt lên rằng không ai biết mẹ con ta ở chốn nào. Bởi em bé tinh rằng tình cảm giữa em và mẹ sẽ ở khắp mọi nơi, mọi chốn. Đó là một tình cảm sâu sắc mà khó ai có thể hiểu được. Tình mẫu tử thiêng liêng ấy được hòa vào biển cả, thiên nhiên rộng lớn.
Mây và sóng của Tagore như là một bài ca. Nó nhắc nhở mỗi người chúng ta về tình mẫu tử thiêng liêng. Đồng thời cũng cho chúng ta hiểu một điều rằng cuộc sống này có rất nhiều cám dỗ nhưng phải biết vượt qua nó. Và để có thể làm được điều đó thì một trong những động lực chính là tình cảm mà mẹ dành cho ta. Đó cũng chính là lý do bài thơ này ghi lại được những dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc.
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Cuộc sống trở về bình yên
Ngày nối nhau trên đường phố êm đềm
Không nỗi khổ không niềm vui kinh ngạc
Trận mưa xuân dẫu làm áo ướt
Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu
Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau
Không xôn xao khi nắng hè đến sớm
Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỷ niệm
Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi
Gió thổi nơi này không lạnh tới nơi kia
Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo
Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu
Tấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xa
Em không còn thấy nhớ những sân ga
Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến
Khát vọng anh dẫu hoà trong sóng biển
Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư
Một ngày nao đọc lại dòng thơ
Âm điệu ấy chẳng còn gieo tiếng nhạc
Chất men nào làm em choáng váng
Cũng phai dần theo những tháng năm xa
Như hòm thư không còn một phong thư
Hết ngọn lửa lạ lùng, thôi màu mây phiêu bạt
Ôi trời xanh – xin trả cho vô tận
Trời không xanh trong đáy mắt em xanh
Và trong em không thể còn anh
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa!
Em ơi! Dẫu sống trăm năm
Đến khi chết xuống, anh nằm không yên
Bởi đời đẹp quá đi, em!
Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa
Yêu đời biết mấy cho bưa
Cả khi cay đắng đời chưa hết tình…
Tiếng gà lại giục bình minh
Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!
Giản đơn chiếc áo mặc vào,
Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường
Yêu đời trong máu, trong xương
Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi
Quê anh cà nhút mặn mòi
Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….