Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 10/07/2026

Những nàng thiếu nữ sông Hương
Da thơm là phấn môi hường là son
Tựu trường san sát chân thon
Lao xao nón mới màu son sáng ngời
Gió thu cứ mãi trêu ngươi
Đôi thân áo mỏng tơi bời bay lên
Dịu dàng đôi ngón tay tiên
Giữ hờ mép áo làm duyên qua đường

Tựu trường - Nguyễn Bính

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 10/07/2026

Thơ về hoa loa kèn tháng 4, câu nói, status hay về hoa loa kèn

Chẳng biết từ bao giờ, mỗi độ tháng Tư về là khắp con phố lại tràn ngập màu trắng tinh khôi và mùi hương dịu nhẹ của hoa loa kèn khiến lòng người bâng khuâng nỗi niềm thương nhớ. Trong bài viết hôm nay, phongnguyet.info xin chia sẻ đến bạn những bài thơ về hoa loa kèn tháng 4, câu nói và status hay về hoa loa kèn.!

1. Em chở mùa – Tác giả: Bích Mai Phan

Em chở mùa về trong rét ngọt của nàng Bân
Giật nảy mình nhìn khóm loa kèn chúm chím
Từng lọn gió va vào mưa tíu tít
Đan áo dở chừng cất kỹ đợi mùa sau

Em chở nụ cười, dừng lại đợi tàu
Chuyến du xuân rộng dài như định mệnh
Dùng dằng ở, đi – nắng, mưa bịn rịn
Xoan cuối mùa rụng tím lối đi quen

Em chở chiều bằng nỗi nhớ lên men
Hũ rượu tình đã lâu không uống rồi cũng hết
Mùa ẩm ương sắc loa kèn da diết
Ta chở mình, cắc cớ đợi mùa sang.

2. Em và hoa loa kèn tháng Tư – Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Em đợi gì trong nắng ấm tháng Tư
Mùa hoa loa kèn hình như đang nở
Có đợi anh về ta đi xuống phố
Ngắm hoa loa kèn trong gió mênh mang

Nhớ tháng Tư xưa khi nắng hanh vàng
Tay trong tay ta lang thang phố vắng
Anh tặng em bó hoa loa kèn trắng
Em mỉm cười rồi thầm lặng cám ơn

Bên loa kèn thấy em dịu ngọt hơn
Ta trao nhau một nụ hôn nồng thắm
Chiều hôm ấy ôi hồ Tây đẹp lắm
Tháng Tư về nghe tiếng sóng lao xao

Không biết em có còn nhớ thuở nào
Tuổi mười sáu mình khát khao mơ ước
Nắm tay nhau đôi ta cùng sánh bước
Giữa dòng đời cứ xuôi ngược ngược xuôi

Chia tay nhau em bỏ lại nụ cười
Bỏ mùa loa kèn xinh tươi trắng muốt
Con tim anh giờ nát tan nhói buốt
Thương loa kèn với mộng ước ngày xưa.

3. Yêu đã xa – Tác giả: Trương Tuấn Phương

Có những điều ta bắt buộc phải quên
Không thể nhớ, nghìn lần không thể nhớ
Giống như khi một chiếc gương đã vỡ
Gắn lại rồi cũng chẳng đẹp như xưa

Tháng Tư về, đem nắng thả vào mưa
Tôi thả kỷ niệm xưa cho trôi theo dòng nước
Con tim quên che ô nên con tim sũng ướt
Mơ ước rớt xuống đời nên mơ ước nát tan

Tháng Tư về! Cuộc tình đã dở dang
Cho nỗi buồn đi hoang qua khắp nẻo
Tôi van xin chính tôi: Đừng dây dưa, níu kéo
Tôi năn nỉ bản thân mình: Hãy chấp nhận buông tay

Tháng Tư về! Loa kèn nở đắm say
Sao lòng tôi lại đắng cay, trống rỗng?
Trời xanh ngắt, chòm mây nghiêng nghiêng bóng
Vạt cỏ mềm, trông ngóng gió về thăm.

4. Tháng Tư mùa loa kèn về – Tác giả: Nhật Hy

Tháng 4 hoa loa kèn gọi hạ về khắp phố
Hè chập chờn nhón bước chân qua
Trong làn nắng mới lang thang phố
Lắng chờ ánh hạ vương vai người

Từng nhịp điệu khua dòng tĩnh lặng
Lấy chòm mây dệt thành sợi đan xen
Trong buổi tan tầm, chiều náo nhiệt
Đường dài áo trắng, nắng không tên

Tháng 4 hoa loa kèn dịu dàng khắp phố
Từng luống loa kèn rong ruổi phố
Trên gánh hàng rong chiều phố vắng
Nhuộm sắc trắng phai màu từng bước chân

Tháng 4 ai chờ đợi ai
Trong mùa loa kèn nở rộ
Bung nở bao niềm nao núng
Nghe nhịp con tim mong thổ lộ.

5. Tháng Tư về – Tác giả: Ngô Quang Tuấn

Tháng Tư về chưa tỉnh cơn mê
Hoa loa kèn tràn về ngõ phố
Tình đơn phương mãi còn dang dở
Có bao giờ em nghĩ đến anh

Tháng Tư về trời chẳng trong xanh
Mây xám xịt mong ngày trở gió
Phút giao mùa tình anh để ngỏ
Biết bao giờ mới tỏ lòng nhau.

1. Chút se lạnh của mùa xuân vẫn còn vương vấn những hạt mưa phùn lất phất bay, mùa hè đang bắt đầu gõ cửa với hương thơm dịu ngọt và sắc trắng tinh khôi của hoa loa kèn. Tháng Tư đã về!

2. Sáng sớm tinh mơ, vội vàng lao ra đường hòa vào dòng người đang vội vã chạy xe, ai đó bỏ quên những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn còn ướt hơi sương. Tháng Tư về, dường như mọi thứ đều tất bật, hối hả hơn, có phải vì hạ sắp tới? Những tia nắng đầu tiên khẽ khàng len lỏi nương mình qua vô vàn tán lá, rồi chợt ghé thăm những nụ hoa chưa kịp nở ven đường. Màu trắng tinh khôi, tươi mới của loài hoa dịu nhẹ, êm ái này khiến lòng người thấy bồn chồn đến khó tả.

3. Hoa của tháng Tư, dịu dàng như tháng Tư, e ấp như tháng Tư, cũng nồng nàn như tháng Tư. Loa kèn loài hoa tôi yêu nhất!

4. Những cơn mưa bất chợt ùa về trên phố, tiếng sấm rền vang như báo hiệu một mùa mới sắp về. Phải chăng hạ đang chạm vào từng ngóc ngách, len lỏi vào dòng người tấp nập ngược xuôi. Mùa mới về, mang theo những xúc cảm vẹn nguyên chưa vẩn đục. Và tháng Tư về, gói trọn nỗi nhớ, niềm thương trong màu trắng tinh khôi của hoa loa kèn!

5. Khi những chiếc xe đạp tràn ngập một màu trắng tinh khôi của hoa loa kèn, đó cũng là lúc báo hiệu tháng Tư đã về, mang theo cái nắng vàng trong vắt của khoảnh khắc giao mùa. Đôi khi chạy xe vòng vèo trên phố nhưng bất chợt gặp một cô hàng rong với giỏ hoa loa kèn đầy ắp tôi lại lẳng lặng chạy sau cô để ngắm nhìn những đóa hoa ấy, thật dịu dàng và thuần khiết!

6. Hoa loa kèn, cũng giống như người thiếu nữ đôi mươi đang e ấp, khép mình sau những tán lá. Nụ hoa uốn cong mình xuống phố, bẽn lẽn rồi ngơ ngác nhìn dòng người lại qua. Một cảm giác nôn nao khi giữa đường phố tất bật, chợt nhìn thấy những gánh hàng rong nhuộm trắng hoa loa kèn. Hình như người bán hoa mang theo những gì tươi mới nhất trải dài trên từng con phố Hà Nội.

7. Dòng người hối thúc, lòng người bận rộn lo toan, muốn dừng chân ôm vào lòng những nhành loa kèn đang khép nụ chờ ngày đơm bông. Có lẽ ai đó sẽ thấy thanh thản, nhẹ nhàng, chậm rãi hơn bởi sự bình an, tĩnh lặng vẫn luôn tồn tại ngay trong chính cuộc sống này. Nhìn người lạ nào đó nhẹ nhàng ôm những nhành hoa loa kèn trong tay rồi vội bước nhanh về nhà, một nỗi nhớ không tên cứ chấp chới ùa về, nhuộm cả một vùng trời yêu thương. Hình như hoa loa kèn đang nhuộm nỗi nhớ tháng Tư về!

8. Màu hoa ấy, không kiêu sa, không rực rỡ, nhưng lại khiến lòng người bâng khuâng, nhớ về điều gì đó xa xăm. Có chăng sự trắng trong đến nao lòng này đang len lỏi sâu vào từng nhịp tim đang thao thức về một mùa hoa loa kèn giữa lòng thủ đô.

9. Một điều gì đó tinh khiết nảy nở trong trái tim non dại của cô bé. Hay trái tim thiếu nữ nào cũng có một đóa loa kèn tinh khôi mới kết nụ? Tháng Tư về, có một loài hoa dành cho riêng em!

10. Hà Nội trong trẻo đến lạ mỗi mùa hoa đến, những gánh hàng hoa từ khi nào đã trở thành nét đẹp bình dị mà kín đáo của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Giữa những xô bồ và ồn ã, những người yêu hoa, yêu Hà Nội vẫn còn giữ chút lòng thành, mua những bông hoa loa kèn, để mà thưởng thức vẻ đẹp chỉ có một lần trong năm.

11. Những ngày tháng Tư, rảo bước lang thang trên những con phố Hà Nội muôn thuở vắng và yên bình vào những sáng tinh mơ. Trời thật biết chiều lòng người, nắng nhẹ xuyên những sợi trong như thủy tinh, gió hiu hiu ôm ấp đất trời. Những gánh hoa rong chở những bó loa kèn rong ruổi khắp thành phố. Những vòng xe quay đều, quay đều, chậm rãi như những nhịp trái tim cần lắm an nhiên trong những ngày tháng Tư rất hiền.

12. Lẩn khuất trong một ngõ nhỏ của những mái nhà nhấp nhô, tôi chợt nghe giọng ai đó dịu dàng vang lên, tròn, trong và rõ, cất tiếng ca “tháng Tư về, em mơ về con đường nhỏ quanh co lối mòn hoa dại nở chỉ mình em bên anh, bên anh…”.

Trên đây là những bài thơ về hoa loa kèn tháng 4, câu nói và status hay về hoa loa kèn mà phongnguyet.info muốn chia sẻ đến bạn. Xin chúc các bạn có một ngày vui vẻ và hạnh phúc!

Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ

Cuộc sống với những điều xảy ra như một định luật mà tất cả chúng ta phải công nhận. Hãy cùng đọc và suy ngẫm Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ dưới đây, chắc chắn sẽ có một định luật chạm đến trái tim bạn!

Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 1Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 2Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 3Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 4Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 5Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 6Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 7Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 8Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 9Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 10Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 11Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 12Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 13Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 14Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 15Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 16Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 17Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ 18

Bạn vừa xem xong Những câu nói hay| 18 định luật cuộc đời bạn nên nhớ cảm ơn các bạn đã đọc bài, nếu thấy hay đừng quên nhấn Like và chia sẻ cùng mọi người nhé! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều những câu nói hay về cuộc sống, những câu nói hay về tình yêu, những câu nói hay về tình bạn nhé! Chúc các bạn luôn vui vẻ!

Tháng Ba Không Mưa

Tháng Ba Không Mưa (Tản Đà)

Tháng ba thiên hạ đợi mưa rào
Đợi mãi mưa mà chẳng thấy nao
Kinh tế khó khăn giời tiếc nước
Văn minh hào nhoáng ếch trông sao
Gió khan đập lá tan mày thuý
Nắng mới hôn hoa sạm má đào
Lo nước, thương đời đêm chẳng ngủ
Vừng đông trông đã ngọn sào cao

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tháng Ba Không Mưa” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chỗ Lội Làng Ngang

Chỗ Lội Làng Ngang (Nguyễn Khuyến)

Đầu làng Ngang có một chỗ lội,
Có đền ông Cuội cao vòi vọi;
Đàn bà qua đấy vén quần lên,
Chỗ thì đến háng, chỗ đến gối;
Ông Cuội ngồi trên mỉm mép cười,
Cái gì trăng trắng như câu cúi?
Đàn bà khép nép đứng liền thưa:
– Con chót hớ hênh ông xá tội;
– Thôi, thôi con có tội chi mà,
Lại đây ông cho giống ông Cuội;
Từ đấy làng Ngang đẻ ra người,
Đẻ ra rặt những thằng nói dối.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chỗ Lội Làng Ngang” của tác giả Nguyễn Khuyến. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Khuyến trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 13 Bài thơ hay nhất về hoa bằng lăng

Sắc hoa gây thương nhớ

Top 13 Bài thơ hay nhất về hoa bằng lăng

Chỉ cần nói đến màu tím thôi là người ta liên tưởng ngày đến một tình yêu chung thủy. Bằng lăng tím cũng không ngoại lệ. Những bông hoa bằng lăng tím cũng là loài hoa biểu hiện sự nhớ nhung trong tình yêu đôi lứa ở độ tuổi học trò và thực tế là nó có nguồn gốc từ một tích xưa và được truyền miệng cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề phai nhạt đi. Hoa bằng lăng được nhiều thi sĩ khai thác để truyền đạt thông điệp. Từng cánh hoa rơi lại bắt đầu một câu chuyện riêng của mỗi người. Lần này, phongnguyet.info sẽ cùng bạn tìm đến những ý thơ dạt dào về hoa bằng lăng nhé.

Bằng lăng phố

Tác giả: Thu An

Tím lung linh một con đường
Bằng lăng trên phố thân thương gọi hè
Nhanh nhanh tỉnh giấc đi ve
Nắng lên rực rỡ mùa hè sắp sang!

Tròn xoe đôi mắt ngỡ ngàng
Ôi, màu tím biếc mơ màng người qua
Tôi yêu lắm những cánh hoa
Dịu dàng mỏng mảnh thật là dễ thương,

Càng thêm yêu những con đường
Nơi đầy hoa tím vấn vương một người
Hoa ơi, hãy nở thật tươi
Hãy luôn dành tặng cho đời sắc hương!

Cho tôi thấy người tôi thương
Mỗi ngày dạo bước trên đường phố quen
Mộng mơ nhung nhớ đan xen
Bỏ quên đi những đua chen tháng ngày

Chỉ còn lại những mê say
Chỉ còn lại sắc hoa này mãi yêu.

Sắc hoa gây thương nhớ
Sắc hoa gây thương nhớ
Tím lung linh một con đường
Tím lung linh một con đường


Bằng lăng cánh mỏng

Tác giả: Thụy Cát

Tôi còn một nửa mùa yêu
Đè lên nặng cánh hoa chiều, trường xưa
Bằng lăng rung nhánh đong đưa
Ngát màu hoa tím nắng mưa gọi mời..

Tôi về một bước đơn côi
Cổng xưa khép lại, một trời nhớ nhung
Những trang giáo án không cùng
Một dòng phấn trắng mấy vùng tương tư..

“Thương em cái thuở ban sơ
Thập thò vụng dại trao thơ tỏ tình
Nhìn em mắc cỡ lặng thinh
Ai dè bao đứa rập rình phía sau
Lá thư tội nghiệp nát nhàu
Giấu sau tay áo, buổi đầu khó quên”

Tôi về, ngày ấy buồn tênh
Giọng buồn anh hát lênh bênh mấy lời
Bình minh vẫn đẹp khoảng trời
Góc tôi cháy rám nửa vời hoàng hôn !

Bằng lăng cánh mỏng vẫn tròn
Mùa yêu về lại, ai còn nhớ ai ?

Loài hoa mang nhiều ý nghĩa
Loài hoa mang nhiều ý nghĩa
Bằng lăng cánh mỏng vẫn tròn Mùa yêu về lại, ai còn nhớ ai ?
Bằng lăng cánh mỏng vẫn tròn Mùa yêu về lại, ai còn nhớ ai ?

Tím bằng lăng

Tác giả: Tóc Xù

Mùa hè sang nụ cười em tím biếc
Của bằng lăng tha thiết gọi mùa thi
Chân ngập ngừng dón nhẹ trên lối đi
Sợ làm đau cánh hoa đang thì nở.

Ánh mắt em tím sẫm màu trăn trở
Lo mùa thi bài vở lẫn màu hoa
Bằng lăng tím màu vời vợi thiết tha
Kỷ niệm ấy sao mà đầy nhung nhớ.

Nhuộm môi tím cánh bằng lăng vụn vỡ
Viết câu thơ ngơ ngẩn trên cánh hoa
Lòng se sắt sợ mùa hè đi xa
Nụ cười tím lẫn cánh hoa đâu mất.

Nhớ mắt, môi, nụ cười màu tím ngắt
Của bằng lăng em tặng lúc bên nhau
Anh khắc ghi hình ảnh mãi về sau
Để tim anh luôn nhuộm màu hoa tím.

Bằng lăng tím màu vời vợi thiết tha- Kỷ niệm ấy sao mà đầy nhung nhớ.
Bằng lăng tím màu vời vợi thiết tha- Kỷ niệm ấy sao mà đầy nhung nhớ.
Những đóa hoa chứa đựng thông điệp
Những đóa hoa chứa đựng thông điệp

Sầu tím bằng lăng

Tác giả: Nguyễn Minh Phú

Chuyện ngày xưa em rất yêu màu tím
Em nói rằng sắc tím của thuỷ chung
Nhánh bằng lăng hoa tím đẹp vô cùng
Hoa bằng lăng tím cả vào trang vở

Anh đã yêu mối tình đầu bỡ ngỡ
Đẹp dịu dàng màu áo tím bằng lăng
Cả những đêm ngồi tựa dưới ánh trăng
Màu áo ấy vẫn lung linh huyền ảo

Và cũng nghe trái tim mình mách bảo
Tình yêu này chỉ sắc tím và em
Những lá thư em bóc mở ra xem
Anh vẫn gửi cánh bằng lăng trong đó

Hoa bằng lăng thoáng nhẹ bay trong gió
Tím trời chiều, tím cả những ước mơ
Mùa hạ ơi, anh vẫn đợi vẫn chờ
Từ dạo ấy mỗi mùa hoa chớm nở

Cánh bằng lăng ép cùng trong trang vở
Đến bây giờ sắc tím vẫn tinh khôi
Nhưng em đi xa khuất nẻo khác rồi
Em đã chọn sắc hồng thay màu tím

Cánh bằng lăng vương buồn trong bịn rịn
Lưu luyến nhiều nhưng sắc tím đã phai
Cánh rụng rơi chỉ để lại cuống, đài
Nhành hoa ấy đã rơi cùng kỷ niệm

Mộng ước xưa dưới trăng ta thề nguyện
Đã tan rồi như gió thổi mây trôi
Ánh trăng xưa che khuất bởi mây trời
Màu áo ấy vương buồn sầu tím biệt.

Biết bao thi sĩ gửi lòng vào hương hoa
Biết bao thi sĩ gửi lòng vào hương hoa
Tím trời chiều, tím cả những ước mơ
Tím trời chiều, tím cả những ước mơ

Nhạt sắc

Tác giả: Dạ Thi

Bằng lăng tím mùa này nở rộ
Bước chân về góc phố năm nao
Khóe mi rưng rức lệ trào
Thời gian quay ngược nghẹn ngào tủi thân

Mới năm trước ngại ngần tay nắm
Đôi tình nhân gửi gắm niềm thương
Thoáng qua chỉ một năm trường
Lòng người thay đổi ai lường được đâu

Sắc tím nhạt phai màu đổi sắc
Chút duyên hồng nay bạc như vôi
Trưa hè nhặt cánh hoa rơi
Xếp thành bốn chữ phai phôi đoạn tình.

Một chủ đề quen thuộc của thơ ca
Một chủ đề quen thuộc của thơ ca
Trưa hè nhặt cánh hoa rơi- Xếp thành bốn chữ phai phôi đoạn tình.
Trưa hè nhặt cánh hoa rơi- Xếp thành bốn chữ phai phôi đoạn tình.

Tím nhớ bằng lăng

Tác giả: Hoàng Lan

Em trở về qua lối cũ năm nao
Nhìn hoa tím xuyến xao nhiều kỷ niệm
Ngày gặp em anh tặng cành hoa tím
Nở nụ cười âu yếm thật duyên ghê

Em lang thang trên phố nhỏ đi về
Anh theo hoài, em để anh đưa nhé!
Phố thênh thang chỉ mình em lặng lẽ
Anh không đành, em nhé gật đầu nha!

Ngày lại ngày trên lối nhỏ em qua
Hoa bằng lăng mặn mà khoe sắc tím
Màu em yêu thắm hương tình ngọt lịm
Nắng vương màu sắc tím sợi long lanh

Lối xưa giờ hoa tím nở không anh
Màu yêu thương nay chuyển thành màu nhớ
Dấu yêu ơi có nghe lòng nức nở
Gió lay cành cứ ngỡ bóng anh thôi…!

Hoa đẹp qua từng ý thơ
Hoa đẹp qua từng ý thơ
Tác giả Hoàng Lan
Tác giả Hoàng Lan

Bằng lăng bến hạ

Tác giả: Mạc Phương

Bởi vì day dứt bâng quơ.

Gửi bầu tâm sự trong thơ mỗi ngày.

Chưa lần găp mặt cầm tay.

Nhưng mà như thể đời này tâm giao.

Muộn màng môi thắm má đào.

Những mong năm tháng gửi trao chân thành.

Thời gian vôi vã qua nhanh.

Tình như sương khói tan tành rụng rơi.

Chiều nay bến hạ vắng người.

Con đò cô lẻ nụ cười hoàng hôn.

Bằng lăng nặng nợ tâm hồn.

Tím màu nhung nhớ bồn chồn người đi.

Ve ca khúc nhạc lâm ly.

Dường như tiếc nuối một thì xuân qua

Chỉ là người lạ thôi mà.

Vô tình gặp gỡ lướt qua trong đời.

Tặng nhau đôi chút nụ cười.

Mà sao không thể quên lời xuyến xao.

Ngẩng đầu hỏi nhỏ trời cao

Chân mây mặt đất bến nào có nhau ?

Bằng lăng bến hạ
Bằng lăng bến hạ
Ngẩng đầu hỏi nhỏ trời cao - Chân mây mặt đất bến nào có nhau ?
Ngẩng đầu hỏi nhỏ trời cao – Chân mây mặt đất bến nào có nhau ?

Mùa hoa tím

Tác giả: Bằng Lăng Tím

Anh…Có biết khi Hạ về chớm ngõ

Em chờ hoài anh ngỏ mấy lời thương

Thuở học sinh mình chung lớp… chung trường

Màu hoa tím còn vương bài thơ cũ

Trời trở rét ướp hồng lên sắc nụ

Sương đầu cành chồi nhú mọc xanh non

Gốc bằng lăng tên hai đứa vẫn còn

Cùng thề ước sắt son bên nhau mãi

Xuân đã mãn anh không về trở lại

Tiếng ve sầu khắc khoải dưới tàn cây

Trái tim si bao nỗi nhớ dâng đầy

Ta lac mất bàn tay giờ xa lạ

Hai lối rẽ… mình bước về hai ngả

Phía sau lưng phố đã ngủ yên rồi

Mối tình đầu thuở ấy cũng phai phôi

Mùa hoa tím dần trôi miền kỷ niệm.

Mùa hoa tím
Mùa hoa tím
Màu hoa tím còn vương bài thơ cũ
Màu hoa tím còn vương bài thơ cũ

Nỗi nhớ tím bằng lăng

Tác giả: Bảo Châu

Đã qua rồi mùa bằng lăng nở rộ

Ta vẫn đây sao em vội qua cầu

Vẫn im lặng tìm tận đáy sông sâu

Nhặt bằng lăng từ lâu ta đánh mất

Nhớ một thời tình yêu như ngọt mật

Em trao tình với tất cả yêu thương

Xa em rồi lòng ta mãi vấn vương

Bao nhung nhớ gởi thương vần thơ nhỏ

Ta mất em nước mắt tuôn lệ nhỏ

Đã bao lần vò võ suốt cánh thâu

Bằng lăng ơi!…

Em đừng ngủ quá lâu

Để ta nhớ mang nỗi sầu trông ngóng

Tán bằng lăng hôm nay đan sợi nắng

Sợi nắng nào em gắng gượng về đây

Sưởi tình anh bớt giá lạnh hôm nay

Đông đã tới tháng ngày đong nỗi nhớ

Bằng lăng ơi đến bao giờ mới nở

Ta nơi đây mở cửa đón em về

Sợi nắng vàng trải ấm khắp đường quê

Ta sẽ đợi bằng lăng về em nhé

Ta chờ em con tim rung khe khẽ

Tim yêu à mày nhỏ bé phải không

Nhớ… lọt vào… trong tim lại mênh?… mông…

Bằng lăng hỡi… đêm đông về

Nỗi nhớ tím bằng lăng
Nỗi nhớ tím bằng lăng

Thương cánh bằng lăng

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Bằng lăng nỗi nhớ chơi vơi

    Ngày xưa ta đã một thời thương yêu

    Nhớ không em những buổi chiều

    Trên con đường cũ có nhiều lá bay

    Chúng mình tay nắm trong tay

    Nắng vàng rực rỡ đắm say lòng người

    Anh vui khi thấy em cười

    Đôi môi xinh xắn thắm tươi ngọt ngào.

    Nụ hôn ngày ấy ta trao

    Nắm tay anh dắt em vào tương lai

    Bao năm tình mãi không phai

    Dù xa cách vẫn nhớ hoài bằng lăng.

    Người xưa ơi có biết chăng

    Về thăm chốn cũ trong lòng nhớ ai

    Nhớ người con gái mắt nai

    Môi hồng má thắm tóc dài ngát hương

    Giờ đây tóc đã phai sương.

    Tình xưa sao mãi vấn vương trong lòng

    Bằng lăng giờ đã đơm bông

    Thời gian phai nhạt bóng hồng không quên.

    Bằng lăng bến hạ
    Thương cánh bằng lăng
    Thương cánh bằng lăng
    Thương cánh bằng lăng

    Hoa tím bằng lăng

    Tác giả: Phú Sĩ

    Em vẫn nhớ một thời yêu hoa tím
    Sắc hoa buồn e ấp giữa màn đêm
    Hương dịu êm lan tỏa ngọt môi mềm
    Anh vẫn gọi ấy là hoa kỷ niệm

    Em vẫn nhớ một thềm hoa tím vội
    Thuở học trò còn nông nỗi ngu ngơ
    Mùa nhớ thương e ấp mối tình thơ
    Ai ngại ngùng thẩn thờ thương áo trắng

    Em vẫn nhớ bao mùa hè tĩnh lặng
    Rực nắng hồng lối vắng chẳng còn ai
    Cánh bằng lăng trăn trở những đêm dài
    Thương ve sầu thở than thay tiếng hát

    Đã trôi đi bao mùa trăng phai nhạt
    Đã bao mùa bằng lăng lãng quên xa
    Bụi rêu phong phủ mất lối người qua
    Mùa buồn khóc cho điều chưa dám nói….

    Nay bằng lăng vẫn cho đời sắc tím
    Thương một thời áo trắng đã vào tim
    Tuổi ngây ngô ước mơ mãi đi tìm
    Giờ nhớ lại tiếc một thời kỷ niệm….

    Hoa tím bằng lăng
    Hoa tím bằng lăng
    Hoa tím bằng lăng
    Hoa tím bằng lăng

    Hương tím bằng lăng

    Tác giả: Dung Kim

    Chiều Hà Nội nắng buông dài con phố

    Tím bằng lăng đã nở độ xuân thì

    Lòng bâng khuâng chợt nhớ một mùa thi

    Quyện hương ấm xiết ghì trong ước mộng

    Lời hò hẹn cho bờ môi mong ngóng

    Ánh mắt nào xao động trái tim yêu

    Để bâng khuâng tím lặng những khoảng chiều

    Về nơi có bao điều đang chờ đợi

    Ai có hiểu con tim hồng mang tới

    Vòng tay đan gửi vội chút ân tình

    Cái xiết ghì in đậm mãi niềm tin

    Nguyện trao tặng giữ gìn nay dâng trọn

    Mong thoả nguyện dạt dào trong nắng sớm

    Mình cùng nhau san vẹn những vui buồn

    Tấm khăn hồng em thêu một chữ Thương

    Còn chữ Nhớ môi hồng xin nhắn gửi.

    Hương tím bằng lăng
    Hương tím bằng lăng
    Bằng lăng nhuộm tím trời Hà Nội

    Mùa hoa tím

    Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

    Bằng lăng nở tím góc trời

    Để cho ai nhớ một thời đã qua

    Một thời tuổi ngọc mơ hoa

    Nhớ tà áo trắng thướt tha sân trường

    Con đường rợp bóng hàng cây

    Gió lay hoa tím rụng đầy lối đi

    Gặp nhau chẳng biết nói chi

    Ngại ngùng mình bước cùng đi chung đường

    Để rồi lòng mãi vấn vương

    Theo cùng năm tháng con đường năm xưa

    Mỗi lần hoa tím vào mùa

    Bằng lăng lay gió dáng xưa lại về.

    Mùa hoa tím
    Mùa hoa tím
    Con đường rợp bóng hàng cây- Gió lay hoa tím rụng đầy lối đi
    Con đường rợp bóng hàng cây- Gió lay hoa tím rụng đầy lối đi

    Nhà thơ Nguyễn Duy và tập thơ Ánh trăng (1984) phần cuối

    Cái làm nên chất thơ Nguyễn Duy chính là sự chân thành và gần gũi. Và đó cũng chính là mạch cảm xúc được thể hiện thông qua tập thơ Ánh trăng của nhà thơ này. Nhà thơ đã đượ đánh giá là có độ chín của cảm xúc tình cảm. Và bài thơ Ánh trăng cũng chính là một sáng tác tiêu biểu của tập thơ cùng tên này. Bài thơ này chính là lẽ đời, tình người vẫn luôn vấn vương trong lòng người đọc.

    Nội Dung

    1
    Từ trên đỉnh núi mây bay
    xin hãy nhìn đây
    chiến hào xẻ dọc ngang mặt đất

    Chiến hào
    như luống cày
    dưới cánh đồng mới cày
    như đường chỉ tay
    trong lòng tay gồ ghề lấm láp

    Chiến hào
    gợi nhớ nếp hằn sâu
    những bán cầu đại não
    gợi nhớ
    lằn gân xanh
    bàn tay mẹ lam làm tần tảo
    gợi nhớ
    đường động mạch đỏ tươi
    trên mô hình giải phẫu người

    Chiến hào
    như
    và như…
    dù ví von cách nào cũng không đúng cả
    xin cùng nhau xuống đây
    xuống lòng chiến hào này
    trần trụi con người với đất đá

    2
    Chiến hào nhăn nheo nếp mặt người già
    ụ súng cộm chai trong lòng tay thiếu nữ
    công sự mới trên nền công sự cũ
    căn hầm vừa lấp xuống lại đào lên

    Hối hả nào
    hối hả nữa lên
    đất mềm – xẻng
    đất cứng – cuốc chim
    đá – xà beng
    và choòng
    và búa…
    thép chạm đá bật tung chùm lửa
    bụi đất bốc cao phủ khói một vùng đồi

    Rồi đêm
    đêm ướt đẫm mồ hôi cùng sương muối
    chát chúa lòng hào phát sáng mãi không thôi
    cuốc thình thịch
    qua tim thình thịch
    mặt chạm mặt gặp hơi thở nóng
    xoa xuống đất bàn tay rát bỏng
    cho dịu đau
    và nắm cho chặt hơn

    Rồi sáng
    sáng bắt đầu từ màu trắng màn sương
    mặt trời mọc trong lòng tay đỏ rực
    từ gương mặt hồng hào bụi đất
    nắng lên lấp ló sau hàng mi
    những dải tóc dính bết
    những áo ướt dính bết
    nếp áo mỏng ngoằn ngoèo – quên sao được
    lằn chiến hào trên lưng áo ai kia!

    3
    Và đường hào thoắt hiện lên kia
    trận địa liên hoàn mắt lưới
    có phép lạ nào sau đêm thần thoại
    sức người thôi
    vẫn chỉ sức người!

    Một dân tộc đã quen chặn giặc
    đắp với đào thành phản xạ tự nhiên
    một bờ cõi đã khẳng định mình
    chiến lũy có trước cả đường biên giới

    Đất này của những chàng Sơn Tinh
    của thần trụ trời
    của người tát bể
    để tồn tại – mặc nhiên là phải thế
    con dao cài dưới mái tranh
    mác đá, tên đồng mang theo trong mộ cổ
    con đê xuất hiện cùng cây lúa
    cùng với làng là lũy tre xanh
    cùng với nước phải có cung, có nỏ
    chiến hào xưa còn đó – Cổ Loa thành

    Có đất nào như đất này không
    mọi hẻm núi đều là cửa ải
    mỗi cánh rừng một công sự thiên nhiên
    người xưa đi qua, Quỉ Môn quan để lại

    Có đất nào như đất này không
    chiến hào khổng lồ là những dòng sông
    các phòng tuyến đời lại đời chuyển tiếp
    nước chở phù sa – nước chặn kẻ thù
    nước chảy mãi
    chiến hào dài thêm mãi
    một dân tộc sinh ra và lớn dậy
    dọc những dòng sông và những chiến hào

    4
    Có ai trên đất nước này
    mà số phận không dính vào chiến trận?
    tiếng trẻ chào đời dưới hầm sâu – quen lắm
    đám cưới, đám tang trong lòng đất – cũng quen rồi

    Có cụ già quen đào bới một đời
    thanh thản, chuyên cần như học chữ
    hào chữ chi
    rổi hầm chữ T
    chữ A…
    một thời kỳ lại đổi “mốt” hầm mới
    “mốt” áo vá dẫu cả đời không đổi
    sức sống cứ dẻo dai và dữ dội
    thương đến không cùng, máu thịt của ta ơi!

    Rất tự nhiên, đến lượt chúng ta thôi
    lại trần trụi con người với đất đá
    ta đào!
    hối hả nào
    hối hả nữa lên
    đất mềm – xẻng
    đất cứng – cuốc chim
    đá – xà beng
    và choòng
    và búa…

    Và ta nói, không phải ví von nữa
    chiến hào với ta là một phần thân thể
    đường chỉ tay trong lòng bàn tay
    nếp nhăn dày trên vỏ não
    lằn gân xanh
    và mạch máu đỏ
    trận đánh mới bắt đầu như vậy đó!

    1
    Chờ em từ bấy tới giờ
    làm ra cái vẻ tình cờ qua đây
    tình cờ gió thổi lá bay
    hoá ra đã hẹn từ ngày chưa quen

    2
    Chao! đêm đẹp biết chừng nào
    vẫn xin em chớ làm sao giữa trời
    sáng hoài mà chẳng có đôi
    đẹp như trăng cũng lẻ loi khuyết tròn

    3
    Bảo rằng nói một lời đi
    lại thôi, nào đã có gì với nhau
    nhùng nhằng những chuyện chi đâu
    gần xa như bạn như bầu thế thôi

    4
    Ngả bàn tay nhớ bàn tay
    hương thơm buổi ấy thoáng bay trở về
    nói nhiều cũng chỉ mình nghe
    nhớ nhau mình lại vuốt ve tay mình…

    Sông Thao thêm một lần tôi tắm
    thêm một lần tôi đến để rồi đi
    gió cứ thổi trống không ngoài bãi vắng
    tôi nhìn em để không nói năng gì

    Tôi gửi lại đây cái buồn vô cớ
    để mang về cái nhớ bâng quơ
    xin chớ hỏi tại làm sao như vậy
    tôi vốn không rành mạch bao giờ

    Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
    hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
    yêu mến ạ xin đừng buồn em nhé
    giòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về…

    Gió vô hình, gió không là gì cả
    ai mách giùm tôi hình dáng gió thế nào

    Có lúc gió giống chiếc móng chiếc vuốt
    rát mặt người và nhàu nát chồi cây
    đó chưa phải là hình dáng ngọn gió

    Trái đất sẽ ra sao khi một ngày nào kia không còn gió nữa
    lá cây bỗng hết xạc xào
    mây dừng lại và sao thôi nhấp nháy
    mùi hương hoa rụng xuống gốc cây hoa
    hạt phấn chết im lìm trong vỏ lép

    Nắng Phan Rang gió tím mọng chùm nho
    gió xanh biếc cọng hành trên cát đỏ
    đường Vĩnh Hảo gió vàng ươm thuốc lá
    và trắng xóa muối đồng Cà Ná
    và thơm lừng bóng mát ngọc lan
    gió lăn tăn xua đuổi nỗi nhọc nhằn

    Mắc mớ chi mà gió bỗng đa tình
    tà áo phất phơ bay và chiếc nón chòng chành
    tôi tới em qua nhịp cầu sợi tóc
    gió làm đường đưa phấn tới nhụy hoa
    gió chải tóc em dài ra tận biển
    em thon thả ngả lưng trên cát mịn…

    Tôi nhìn ra hình dáng gió đây rồi!

    Quê em miền nắng cháy
    giọt mưa thì hiếm hoi
    mây qua không dừng lại
    cát bụi bay mù trời

    Con đường em bước đi
    gai xương rồng nhọn quá
    gió như đàn ngựa hoang
    trên đồng khô trắng xóa

    Em là nước cho cây
    em là sương cho cỏ
    em là sợi cho bông
    và cho anh – nỗi nhớ

    Vì em nên lá xanh
    vì em bông trắng nở
    bài hát anh đặt lời
    cũng vì em – mà có

    Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng
    ngọn gió nhà ai thấp thoáng ở bên đồi
    tiếng móng ngựa gõ ròn trên dốc vắng
    nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi

    Em nhóm bếp bằng củi ngo chẻ nhỏ
    ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
    tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng
    siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

    Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
    hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
    mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
    mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng…

    I
    Em ở tận đầu trời
    anh về nơi cuối đất
    biết rằng em đằng sau
    vẫn thấy em phía trước

    Van em đi cùng anh
    đến nơi rừng tràm đước
    đến với trời và nước
    mũi Cà Mau, xa xôi

    II
    Bắc – Nam liền nhau rồi
    chúng mình còn xa cách
    em ngủ nơi đầu trời
    anh gác nơi cuối đất

    Anh nhìn gần – cửa rạch
    anh nhìn xa – hòn Khoai
    mũi đất đầu mũi súng
    Cà Mau, Cà Mau ơi!

    Cứ thay em đứng chờ
    chiều chiều nơi chót mũi
    cứ thấy em đứng đợi
    sớm sớm phía chân trời

    Mờ xa xanh biển khơi
    tít tắp xanh rừng đước
    nơi tận cùng đất nước
    tình yêu không bến bờ

    III
    Chúng mình lại yêu nhau
    qua dài sông rộng bể
    sẽ còn yêu như thế
    suốt một thời thanh bình

    Dầu phải hết chiến tranh
    thì hy sinh chấm dứt
    em vẫn nơi đầu trời
    đợi anh nơi cuối đất

    Em – niềm kiêu hãnh nhất
    mũi Cà Mau của anh!

    Xin cho em giấc bình yên
    giữa đước
    và giữa muỗi

    Xin cho em giấc bình yên
    bên cá khô
    và bên đống lưới

    Xin cho em giấc bình yên
    bên bé con da bóng như sừng
    bên người già nắng gió lặn trên lưng

    Xin cho em giấc bình yên
    bên tôi
    và bên biển

    Đêm đặc quánh và đen tuyền
    tôi vẫn thấy
    ở đằng sau hàng mi nhắm nghiền
    con mắt ướt chờ trông như mắt lưới

    Muỗi thổi sáo tưng bừng như vũ hội
    tôi vẫn nghe
    ở đằng sau áo mỏng lạnh lùng kia
    sóng cồn cào trong da thịt ấm áp

    Em về đây từ xa lơ xa lắc
    không ngẫu nhiên
    và không dại dột
    có lẽ nào chỉ để ngủ bình yên
    một đêm
    rồi tay trắng trở lại nơi xuất phát

    Còn một chút gì thiêng liêng trang trọng lắm
    ở đằng sau sự chấp nhận nhọc nhằn
    chấp nhận mọi tai ương bất chợt
    bùn đất tiếp tục đời chất phác
    người vô danh lấp trong ngàn đước
    tiếp tục đời vô danh
    và chiếc xuồng con tiếp tục dập dềnh

    Còn một chút gì thiêng liêng trang trọng lắm
    ở đằng sau cây sào lưới khẳng khiu
    con rạch mặn đục ngầu phù sa bể
    cây cầu khỉ tiếp tục đời cầu khỉ
    thân đước nhẵn lì vết chân nhiều thế hệ
    em chông chênh, em run rẩy lần qua

    Còn một chút gì thiêng liêng trang trọng lắm
    ở đằng sau mái dừa nước đơn sơ
    sàn gỗ đước sạch bong và mát rượi
    kẻ hành hương rối tóc với rừng già
    nỗi day dứt đầy mình như vết muỗi
    máu em hồng lấm tấm ứa trên da

    Còn một chút gì thiêng liêng trang trọng lắm
    ở đằng sau tiếng em thở không đều
    tiếng sột soạt trở mình đêm khó ngủ
    tiếng gió bể ào ào đi trên lá
    tiếng sóng ngoài xa hào sảng đổ ầm ầm
    thiên nhiên tiếng bổng tiếng trầm
    còn tôi chỉ biết âm thầm ru em

    Xin cho em giấc bình yên…

    đá
    đá
    và đá…
    một quả bóng lăn trên nền cỏ
    một cú đá đặt vào đúng chỗ
    hàng tỷ người say ngả say nghiêng
    quả bóng bay chéo vào khung gỗ
    tiếng vỗ tay gây vụ nổ dây chuyền

    đá
    và bóng
    và bóng đá
    thông thường quá mà sao kỳ lạ
    cái đơn điệu xuất thần biến hóa
    quả bóng thôi mà quả đất cũng rung lên

    đá
    và bóng
    và bóng đá
    cái đẹp này đâu nhờ cậy áo xiêm
    hay với dở cần gì miệng lưỡi
    tốt với xấu phơi trần trên sân bãi
    thắng với bại đừng có hòng chối cãi
    quả bóng câm không gian lận bao giờ

    đá
    đá
    và đá
    trần trụi cả
    hết lòng

    hết sức
    trần trụi tuốt
    thực tài
    và thực lực
    thực chất vinh quang không thể dối lừa
    cứ hết mình mà cuồng nhiệt say sưa

    đá
    đá
    và đá
    mặc gió, mặc mưa
    cứ reo hò
    mặc nắng, mặc khát
    cứ la hét
    những khán đài lặng đi
    những khán đài gào thét
    có thánh đường nào đông giáo dân hơn
    có bài thánh ca nào bì kịp
    lời tụng ca đến vỡ cả cầu trường

    đá
    và bóng
    và bóng đá
    quả bóng quên kiếp mình lăn lóc
    cho người xem sung sướng đến không lường
    người xem quên phận mình cực nhọc
    ham đến yêu và yêu đến mê luôn
    giá em được yêu như bóng đá
    một tình yêu anh cũng thèm thuồng

    đá
    và bóng
    và bóng đá
    xin kính cẩn nghiêng đầu trước cỏ
    trước những tài năng đứng bằng chân mình
    nghĩ cho cùng
    các anh cũng chả là gì cả
    (Pê-lê ạ, Cru-íp ạ)
    nhưng nếu bây giờ thiếu vắng lũ các anh
    quả đất bỗng nghèo nàn đi mất
    biết so sánh thế nào việc bay vào không gian
    với việc đoạt huy chương vàng dưới đất
    quả bóng buồn tênh qua chân các anh
    bay bay lên mà thành nghệ thuật
    và cú đá người đời không ưa
    các anh biến hóa ra cái đẹp

    đá
    và bóng
    và bóng đá
    quả bóng câm có tiếng nói rồi
    một ngôn ngữ tuyệt vời
    để ca ngợi
    con người
    và sự thật

    những thi sĩ làm thơ bằng chân ơi
    sáng tạo của các anh là tổng lực
    nhịp điệu các anh đáng nhớ biết chừng nào

    đá
    đá
    và đá…
    đá quả bóng tròn
    không đá nhau

    Trên đây là những bài thơ của Nguyễn Duy hay nằm trong tập thơ Ánh trăng mà chúng tôi đã tìm hiểu và chia sẻ với bạn. Thông qua các bài thơ này ta có thể cảm nhận và hình dung được chân dung của người chiến sĩ, người mẹ… Tất cả đều rất chân thành, mộc mạc và giản dị. Ở đó ta cảm nhận được suy nghĩ, tâm trạng của cả một lớp người, một thời đại của dân tộc ta.

    Con chả biết được đâu

    Tác giả: Xuân Quỳnh

    Tặng Quỳnh Thơ1

    Mẹ đan tấm áo nhỏ
    Bây giờ đang mùa xuân
    Mẹ thêu vào chiếc khăn
    Cái hoa và cái lá
    Cỏ bờ đê rất lạ
    Xanh như là chiêm bao
    Kìa bãi ngô, bãi dâu
    Thoáng tiếng cười đâu đó.

    Mẹ đi trên hè phố
    Nghe tiếng con đạp thầm
    Mẹ nghĩ đến bàn chân
    Và con đường tít tắp
    Bỗng như lên tiếng hát
    Từ màu mạ dưới đồng
    Từ hạt cây trong rừng
    Từ cánh buồm trên biển
    Thường trong nhiều câu chuyện
    Bố vẫn nhắc về con
    Bố mới mua chiếc chăn
    Dành riêng cho con đắp
    Áo con bố đã giặt
    Thơ con bố viết rồi
    Các anh con2 hỏi hoài:
    – Bao giờ sinh em bé?
    Cả nhà mong con thế
    Con chả biết được đâu
    Mẹ ghi lại để sau
    Lớn lên rồi con đọc

    1-1975

    Quán Sứ Tự

    Quán Sứ Tự (Hồ Xuân Hương)

    Quán Sứ chùa xưa cảnh vắng teo
    Thương ôi sư đã hóa ra mèo
    Sáng banh vắng kẻ khua dùi mõ
    Trưa trật không người quét kẽ rêu
    Chí chát chày kình im lại đấm
    Lầm rầm tràng hạt đếm cùng đeo
    Buồm từ cũng rắp sang Tây Trúc
    Gió vật cho nên phải lộn lèo

    (Bản khắc 1914)

    – Bản khắc 1922
    Tựa đề: Chùa Quán Sứ
    Câu 1: Quán Sứ sao mà cảnh vắng teo
    Câu 2: Hỏi thămcụ đáo nơi neo
    Câu 3: Chày kình tiểu để suông không đấm
    Câu 4: Tràng hạt vãi lần đếm lại đeo
    Câu 5: Sáng banh không kẻ khua tang mít
    Câu 6: Trưa trật nào ai móc kẽ rêu
    Câu 7: Cha kiếp đường tu sao lắt léo
    Câu 8: Cảnh buồn thêm ngán nợ tình đeo

    – Bản Xuân hương thi vịnh
    Tựa đề: Vịnh Quán Sứ tự
    Câu 1: Quán Sứ chùa nay cảnh vắng teo
    Câu 2: Thương ôi sư đã tếch nơi neo
    Câu 3: Sớm banh vắng kẻ khua dùi mõ
    Câu 4: Trưa trật không người móc kẽ rêu
    Câu 5: Chí chát chày kình đâm lại đóng

    Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Quán Sứ Tự” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

    CÓ NHỮNG NGÀY MỘT MÌNH CHẲNG ĐƠN CÔI

    Có những ngày muốn một mình yên lặng
    Ngắm hoàng hôn sau những rặng tre già
    Từng cơn gió vô tình thoảng lướt qua
    Ta cứ thế nhẹ nhàng buông phiền muộn.

    Có những ngày bỏ qua bao bề bộn
    Ta trở về vẽ lại nụ cười xinh
    Một chút thôi ta tìm lại chính mình
    Không mệt nhoài mặt nạ hài nặng trĩu.

    Có những ngày ta đâu cần ai hiểu
    Cần sẻ chia hay trút hết tủi hờn
    Phơi ruột gan ai sẽ thấu hiểu hơn
    Hay đớn đau úa nhàu thêm tim nhỏ.

    Có những ngày một mình trên con phố
    Lối thênh thang nhìn họ lướt qua đời
    Ta vẫn thế mặc lòng người thay đổi
    Sao đổi rời sẽ vụt tắt mà thôi.

    Có những ngày một mình chẳng đơn côi.

    Hoàng Hiền

    Cỏ Dại

    Cỏ Dại (Xuân Quỳnh)

    “Cỏ dại quen nắng mưa
    Làm sao mà giết được
    Tới mùa nước dâng
    Cỏ thường ngập trước
    Sau ngày nước rút
    Cỏ mọc đầu tiên”

    Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lên
    Khi tôi bước giữa một rừng cỏ dại
    Không nhà cửa. không bóng cây. Tim lối
    Cứ cường hào rẽ cỏ mà đi.

    Người dân quân tì súng lắng nghe
    Bài hát nói về khu vườn đầy trái
    Anh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dại
    Nỗi nhớ đầu anh nhớ quê anh

    Mảnh đạn bom và chất lân tinh
    Đã phá sạch không còn chi nữa
    Chỉ có sắt chỉ còn có lửa
    Và cuối cùng còn có đất mà thôi

    Thù trong lòng và cây súng trên vai
    Cùng đồng đội anh trở về làng cũ
    Anh nhận thấy trước tiên là cỏ
    Sự sống đầu anh gặp ở quê hương

    Có một lần anh tìm đến bà con
    Khi xúm xít quanh anh thăm hỏi
    Giữa câu chuyện có điều này đau nhói:
    – Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?

    Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưa
    Gần gũi nhất vẫn là cây lúa
    Trưa nắng khát ước về vườn quả
    Lúc xa nhà nhớ một dáng mây
    Một dòng sông, ngọn núi, rừng cây
    Một làn khói, một mùi hương trong gió…

    Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ
    Mọc vô tình trên lối ta đi
    Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi
    Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có.

    Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cỏ Dại” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!