Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 01/05/2026

Lòng ơi sao lại nhớ lòng
Bỗng nhiên đi nhớ người không nhớ mình

Ngẫu hứng - Đoàn Văn Cừ

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 01/05/2026

Yêu Mến

Yêu Mến

Yêu Mến (Xuân Diệu)

Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu!

Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ;
Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo.
Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều,
Gặp tóc biếc; tưởng sắc ngày xưa nở!
Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh:
Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình,
Về dâng vội cả ân tình thứ nhất.
Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất,
Chỉ vì nghe một lời hứa như chim.
Ôi đôi chân! sao mà chúng hay tìm!
Ôi cái ngực! sao ngươi thường đập mạnh!
Toả thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương.

Những đêm đông giạt bước ở trên đường,
Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa;
Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ,
Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm!
Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm…

Bao nhiêu sầu! Ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu?

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Yêu Mến” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Gửi Hương Cho Gió (1945), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Núi Vọng Phu

Núi Vọng Phu

Núi Vọng Phu (Hàn Mặc Tử)

Tháng ngày bao quản tấm lòng son
Dầu dãi phong ba núi một hòn
Giữ ngọc gìn vàng chai mặt mẹ
Chờ mây đợi gió cúng mình con
Thề tơ tóc cũ, hồn đâu mất
Hẹn nước non xưa, xác hãy còn
Ví biết tình duyên ra thế ấy
Hoá làm tinh vệ khỏi thon von

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Núi Vọng Phu” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Lệ Thanh Thi Tập, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Dại khờ

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.

Xuân Diệu

Top 15 Bài thơ hay viết về ngày tất niên

Top 15 Bài thơ hay viết về ngày tất niên

Trong những ngày Tết cổ truyền, với người Việt Nam, bữa cơm tất niên chiều 30 Tết là khoảnh khắc thiêng liêng của mọi gia đình. Vì đây là bữa cơm họp mặt cuối cùng của mọi người trong năm cũ, để cùng ôn lại những vất vả vui buồn của năm qua, chuẩn bị bước sang năm mới tràn đầy hy vọng mọi sự sẽ hanh thông tốt đẹp hơn. Vào chiều 30 Tết, nhà nhà đều chuẩn bị chu đáo cho việc tiễn năm cũ, đón xuân mới. Theo phong tục, chiều 30 Tết, mọi gia đình đều trồng cây nêu để xua tan ma quỷ. Trên mảnh sân trước nhà, người ta lấy vôi trắng vẽ một bộ cung tên hướng ra cổng, bên cạnh còn vẽ ba hình vuông và bảy hình tròn với quan niệm: “Ba vuông sánh với bảy tròn/ Đời cha liền với đời con sang giàu”. Đặc biệt nhất là bữa cơm tất niên chiều 30 Tết – bữa cơm gắn kết tất cả mọi thành viên, các thế hệ trong gia đình. Đó thực sự là bữa cơm đoàn viên, mọi thành viên trong gia đình đều có mặt đầy đủ. Theo quan niệm xưa, gia đình nào càng đông đủ các thế hệ cùng dự bữa tất niên chứng tỏ gia đình đó “phúc lộc đề đa”, càng có nhiều may mắn. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết về ngày tất niên.

Bài thơ: CHỢ QUÊ – Phạm Hùng

CHỢ QUÊ

Phạm Hùng

Đàn gà nhỏ ngẩn ngơ tìm bóng Mẹ
Cụm dong giềng xơ xác lá chiều qua!

…………………………………………………….

Bãi đất trống nơi đầu làng rộn rã
Khi giọt sương vẫn còn đọng trên cành
Quê tôi đấy mỗi ngày phiên tháng chạp
Rất ồn ào đẩy nhịp sống thêm nhanh.

Tiếng cười nói rộn ràng gây náo nhiệt
Người hỏi mua, kẻ mời bán không ngừng
Quả bưởi lớn còn nguyên cành vàng ruộm
Buồng chuối kia cao phải đến ngang lưng.

Mớ cải bẹ nom mỡ màng xanh mướt
Củ su hào nguyên phấn trắng tròn xoe
Cà chua đỏ nhìn mịn màng căng mọng
Những mớ hành đâu kém nõn nà khoe.

Cành ly trắng đang vươn mình kiêu hãnh
Gốc đào phai trổ lộc biếc mượt mà
Những bông cúc luôn nhẹ nhàng êm dịu
Những đóa hồng lại đài các kiêu sa.

Mấy đứa trẻ mon men ngồi xem chữ
Cụ đồ già mài mực hạ tứ thơ
Cô bán vải luôn mồm rằng lụa tốt
Mấy chàng trai thấy gái đẹp… lượn lờ.

Non thúng nếp Mẹ đong về gói bánh
Bán đôi gà, mua thịt lợn làm nhân
Vài ký đỗ, cân miến cùng hoa quả
Ồ thì ra… Tết Nguyên Đán đã gần.

Những ký ức của một thời con trẻ
Chờ bánh chưng, mong áo mới… ùa về
Vẫn xuôi ngược giữa dòng đời hối hả
Nay đắm chìm trong một góc chợ quê.

PH. 05.01.2017.

Bài thơ: LỘC TÌNH QUÊ – Nguyễn Ruyến

LỘC TÌNH QUÊ
Nguyễn Ruyến

Én đưa thoi lượn ngang trời
Dục tôi mau chóng về nơi quê nhà
Ghé một vòng chợ làng ta
Nhìn cô bác dịp mua quà chính phiên

Giản đơn cũng thể mọi miền
Chân quê giàu đức ít tiền thế thôi
Nhiều món sẵn ở nhà rồi
Gia giảm tô điểm đĩa xôi con gà

Chọn đào chuối bưởi táo na
Đẹp mâm ngũ quả cúng nhà tất niên
Chợ quê buôn thực bán hiền
Ồn ào trong sự an nhiên tình người

Gắp cua gạch mớ mùng tơi
Su hào bắp cải tôm tươi ớt cà
Đầu làng cuối xóm nào xa
Ấm lời đon đả thiết tha chào mời…

Vòng về theo tiếng à ơi
Gồ tre cong dáng bà ngồi võng đay
Ruộng đồng cõng cánh cò bay
Mờ xanh lúa chạm những ngày rét tê

Tết nghe nhẹ bước con về
Nâng niu chút lộc tình quê ngọt lành.

Tp Ninh Bình, 05 01 19
NGUYỄN RUYẾN.

Bài thơ: TẤT NIÊN – Nguyễn Hường

TẤT NIÊN

Nguyễn Hường

Gia đình đoàn tụ sum vầy
Quây quần ấm cúng đó đây rộn về

Hoan ca vui sướng tràn trề
Bữa cơm thân mật hả hê nụ cười

Ông bà cha mẹ rạng tươi
Luyến lưu tiễn cũ đón mười niềm vui

Một năm chóng vánh đẩy lui
Mùa Xuân đang tới ngậm ngùi Đông qua

Tình quê ấm áp mặn mà
Nâng ly chén rượu ái chà tuyệt phê

Thơ Nguyễn Hường
21/1/2019

Bài thơ: NỒI BÁNH TẾT - Trịnh Thanh Hằng

NỒI BÁNH TẾT

Trịnh Thanh Hằng

Thời gian thấm thoát thoi đưa
Ngoảnh đầu một cái đã vừa hết năm
Chợ phiên mười sáu sau rằm
Mua lá mua lạt buộc chằng bánh chưng

Lang Liêu thuở ấy đã từng
Dâng vua đôi bánh tượng trưng đất trời
Thịt ba chỉ đã sắt rồi
Ướp thêm mắm muối,hồ tiêu cho vừa

Đậu xanh đãi vỏ ban trưa
Hoa vàng nếp cái đẩy đưa sạch làu
Lá dong xanh ngắt một màu
Gạo rồi tiếp đỗ thịt sau gói vào

Cháu chạy quanh quẩn xôn xao
Bà ơi lạt nhé buộc vào khỏi bung
Hớn ha hớn hở chạy vòng
Gói cho cháu cái bánh chưng con nào

Bập bùng bếp lửa lao xao
Hây hây má đỏ hồng hào đáng yêu
Cháu yêu bà lắm yêu nhiều
Mùa xuân đã tới cánh diều vút xa

Vài nồi bánh nữa đi qua
Cháu rồi sẽ lớn thay bà đón xuân
Ngồi bên bếp lửa quây quần
Cháu ngồi gói bánh bà phần bánh con

Rồi ngày mai ấy chắc còn
Răng vài ba chiếc héo hon bạc đầu
Mong rằng xuân chẳng vội đâu
Thong dong Tết đến ta giàu thời gian

Thơ và ảnh :Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: TẤT NIÊN NÀY ANH MONG NHÀ ĐÔNG ĐỦ Thơ: Hoàng Minh Tuấn

TẤT NIÊN NÀY ANH MONG NHÀ ĐÔNG ĐỦ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Về đi em, quê mình mẹ đang đợi,

Về đi em cho thoả nỗi nhớ mong,

Em gái ơi, chiều nay mẹ bâng khuâng,

Xuân sắp đến mẹ nặng lòng thương nhớ!

Về đi em – cúc, mai, đào đang nở,

Quê nhà ta đang hối hả đợi xuân,

Về đi em, xuân đã đến rất gần,

Về đi em để lần sau mãi nhớ!

Quê hương mình đang đổi thay nhiều quá,

Em không về, mai lạ chẳng nhận ra,

Về đi em, mẹ đợi ở quê nhà,

Về đi em cùng quê ta đón TẾT!

Sống xứ người hỏi rằng em có biết,

Khi xuân về da diết … mẹ nhớ ai,

Xuân sắp về … nghe tiếng mẹ thở dài…

Anh thương lắm, xuân này em về nhé…!

Nhắn em rằng nếu mà em có thể,

Hãy gắng về em nhé chiều ba mươi,

Anh muốn TẾT này mẹ sẽ thật vui,

Ôm con gái vào người như thủa nhỏ!

TẤT NIÊN NÀY ANH MONG NHÀ ĐÔNG ĐỦ,

Vậy hãy về xin chớ có băn khoăn,

Về em nhé, về cùng mẹ đón xuân…

Đừng lỗi hẹn để rồi em hối tiếc!

Hà nội, 3/2/2019

Bài thơ: TẾT CỦA EM – Trần Tân

TẾT CỦA EM

Trần Tân

Xuân đã đến trong nắng vàng rực rỡ
Nhánh đào kia hé nụ đón xuân sang
Dưới bóng chiều hai đứa trẻ lang thang
Đã lâu lắm nó chưa từng biết Tết.

Kể từ khi mẹ cha rời đi hết
Bốn năm rồi thuở nó mới lên mười
Nhìn thằng em thơ dại vẫn mỉm cười
Đâu có biết mẹ cha đi mãi mãi.

Có nhiều lúc ôm em buồn tê tái
Mắt rưng rưng nhìn phố xá nhiều màu
Em khóc đòi, hỏi mãi mẹ cha đâu
Ở trên đó.! Mẹ cha ngồi trên đó.

Em ngủ đi rồi mai này sẽ rõ
Mẹ sẽ về, em ráng ngủ đi em
Tết đến rồi anh sẽ dẫn đi xem
Đêm giao thừa pháo hoa bay sáng rực.

Em được ăn ổ bánh mì nhiều thịt
Hãy ngủ ngoan đừng khóc nữa nghe không
Còn chút tiền anh sẽ mua áo bông
Cho em mặc vì ngoài trời rất rét.

Anh sẽ cố cho em hương vị Tết
Nói xong rồi nước mắt nó cũng rơi
Đã bao lần thì thầm tiếng mẹ ơi
Và ngước mặt nhìn trời cao vời vợi

Vẫn tin rằng mẹ cha đang ngó tới
Bởi ngày xưa mẹ dạy vẫn nhớ lời
Khi chết đi ta sẽ bay lên trời
Rồi sẽ được làm ngôi sao tỏa sáng.

Ở đâu đó vẫn còn nhiều bất hạnh
Những mảnh đời thiếu vắng cả mẹ cha
Dưới gầm cầu ngồi ngắm bao người qua
Tết chỉ ước một bộ quần áo mới.

Tác giả : Trần Tân

Bài thơ: BỮA CƠM CHIỀU – Đỗ Hương

BỮA CƠM CHIỀU

Đỗ Hương

Thành kính mời cơm Anh Hùng Liệt Sĩ ĐXT cùng các AHLS đã hy sinh bảo vệ Tổ Quốc năm 1979.

Thay anh, em về thăm cha
Đường làng vẫn còn tãi nắng
Hình như đông còn lựng khựng
Đợi xuân ước hẹn giao mùa

Đầu thôn thưa tiếng chuông chùa
Sư Bà đã theo tiên tổ
Cầu Lùm cây Đa cổ thụ
Đã thôi tỏa bóng xuống đời

Như những con gà mâm xôi
Gạo, Đa làng ta thật hiếm!
Trăm năm bóng cây Đa Yến
Chở che con người Hưng Yên

Cha vẫn ngồi đợi bên thềm
Lắng nghe bước chân đầu ngõ
Chỉ còn lao xao lá gió
Con trai người thôi không về

Chiều nay các anh ở đâu
Lần theo chuông chùa vừa thỉnh
Gọi hồn người đi xa vắng
Về xơi bữa cơm quê nhà

Bao nhiêu năm tháng đi xa
Quê người đôi chân rã
mỏi
Nhớ bát riêu cua với cà
Buổi chiều nhập nhòa sương khói…

(Thơ & ảnh minh hoạ Đỗ Hương)

Bài thơ: NGÀY CUỐI NĂM CỦA MẸ – Kim Nhung

NGÀY CUỐI NĂM CỦA MẸ
Kim Nhung

Mẹ gánh hồn quê tới chợ chiều
Thân gầy áo bạc dáng liêu xiêu
Su hào bắp cải còn xanh mướt
Nải chuối hàng cau đã úa nhiều
Tất tưởi bao ngày nghe tết gọi
Âm thầm mỗi buổi nhặt hào tiêu*
Mẹ nghèo vất vả từng hôm sớm
Nức nở lòng con thấm vạn điều.

3/2/2019!!

Bài thơ: CHIỀU BA MƯƠI TẾT – NHỚ MẸ – Lê Hương

CHIỀU BA MƯƠI TẾT – NHỚ MẸ

Lê Hương

Con đi gần hết cuộc đời
Vẫn chưa thương hết những lời mẹ ru
Mẹ nay về cõi thiên thu
Đâu còn bóng mẹ đứng chờ trước hiên
Chiều ba mươi tết đoàn viên
Con về đã vắng mẹ hiền còn đâu
Chiều tà đã nhạt bóng câu
Dường như cũng thấu nỗi đau chia lìa
Còn mẹ con nhớ đường về
Nay con vắng mẹ đường quê thưa dần
Chiều ba mươi tết đầu xuân
Lòng con nhớ mẹ vạn lần mẹ ơi

Bài thơ: TẾT ĐẾN, XUÂN VỀ – Nguyễn Đình Cường

TẾT ĐẾN, XUÂN VỀ

Nguyễn Đình Cường

Xuân đất trời đến trong mỗi chúng ta
Rất bình dị như vừa quen vừa lạ
Ai đã qua một một mùa đông lạnh giá
Chắc không quên để cảm tạ đất trời

Xuân đem về lộc biếc khắp muôn nơi
Nắng phương Nam vẫn chan hòa ngoài ngõ
Kià! Bác nông dân còn ra đứng đó
Nhìn xem mầm nơi ruộng lúa mới gieo

Những đèn màu soi biểu ngữ vừa treo
Ánh phản quang từ áo người quét rác
Anh cảnh sát vẫn tuần tra canh gác
Tất cả đều làm đẹp bởi dáng xuân

Thường tết về mọi người được quây quần
Bên mâm cơm cúng tất niên ngày tết
Và tất thảy được đặt lên trên hết
Tưởng nhớ về nguồn cội tổ tiên ta

Tết mọi người đều tươi rạng như hoa
Gác lại ưu tư để hòa cùng cả nước
Mong cho nhau đạt mọi điều nguyện ước
Vui xuân về đón tết tựu đoàn viên!

29/01/2019
Nguyễn Đình Cường.

Bài thơ: BẬC MỚI THỀM XUÂN – Đoàn Thịnh

BẬC MỚI THỀM XUÂN

Đoàn Thịnh

Thuyền chất hết buồn vui năm trước
Đậu bến ba mươi mạn trĩu đầy
Người bối rối nhau đêm thao thức
Sào cắm , tay chìa nắm lấy tay .

Thềm xuân bậc mới vui mở đón
Dắt nhau lên trong rực ráng chiều
Hương ngát từ bấy nhiêu ngày cũ
Đượm lại thơm đầy những lời yêu.

ĐT

Bài thơ: ÔNG ĐỒ – Vũ Đình Liên

ÔNG ĐỒ

Vũ Đình Liên

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu, giấy đỏ

Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa, rồng baỵ

Nhưng mỗi năm, mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầụ

Ông đồ vẫn ngồi đấy

Qua đường không ai hay

Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi baỵ

Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?

Bài thơ: MAI VÀNG CUỐI NĂM - Hồ Viết Bình

MAI VÀNG CUỐI NĂM

Hồ Viết Bình

Trầm ngâm bên gốc mai vàng

Ngắm từng bông nhỏ dịu dàng xinh tươi

Bông nào đang nở nụ cười

Bông nào mang cả đầy vơi nỗi buồn

Cuộc đời nắng, gió, mưa tuôn

Cuối năm vẫn nở muôn vàn nụ hoa.

Bài thơ: NGÀY CUỐI NĂM – Nguyễn Lan Hương

NGÀY CUỐI NĂM

Nguyễn Lan Hương

Cuốn lịch trên tường mỏng đi theo thời gian

Để cả năm trôi nhanh về ngày cuối

Tháng Giêng như người nông nổi

Vội vàng bỏ bến mùa đông

Cuối năm rồi ta còn kịp nữa không

Dừng hết lại những âu lo mùa cũ

Chắc nỗi nhớ bỏ quên chưa cất giữ

Nên trở về nguyên vẹn phía ngày xưa

Cuối năm rồi vồi vội những bán mua

Phố cũng chật những tính toan được mất

Cũ chưa qua và mới còn chưa thật

Bóng ai gầy gánh nặng những mưu sinh

Cuối năm rồi vội cả ánh bình minh

Ngày sợ ngắn gọi mặt trời dậy sớm

Lạ mà quen như xuân vừa mới chớm

Ngày cuối năm có kịp hẹn nhau về?

Bài thơ: CHỢ TẾT – Đoàn Văn Cừ

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi

Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh

Trên con đường viền trắng mép đồi xanh

Người các ấp tưng bừng ra chợ tết.

Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc

Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon

Vài cụ già chống gậy bước lom khom

Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ

Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ

Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu

Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau

Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa

Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa

Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh

Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ

Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ

Để lắng nghe người khách nói bô bô

Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ

Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán

Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản

Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân

Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm

Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ

Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ

Nước thời gian gội tóc trắng phau phau

Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu

Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu

Áo cụ lý bị người chen sấn kéo

Khăn trên đầu đang chít cũng bung ra

Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà

Quên cả chị bên đường đang đứng gọi

Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi

Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa

Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha

Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết

Con gà trống mào thâm như cục tiết

Một người mua cầm cẳng dốc lên xem

Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm

Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh

Trên con đường đi các làng hẻo lánh

Những người quê lũ lượt trở ra về

Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê

Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ .

Cúng tất niên là dịp để con cháu tri ân tổ tiên đã phù hộ cho mình trong năm qua làm ăn gặp gỡ, học hành tấn tới, cầu được ước thấy. Đó là thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn của dân tộc ta. Bữa cơm tất niên tuy không phải là một nghi lễ bắt buộc trong ngày Tết, nhưng từ lâu đã trở thành phong tục đẹp trong đời sống tâm linh của người Việt Nam. Không khí của mâm cơm tất niên càng vui vẻ đầm ấm thì những ngày đầu xuân càng rộn rã đầy ắp tiếng cười.

Top 6 Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật lớp 9 hay nhất

Top 6 Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật lớp 9 hay nhất

Tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật được sáng tác năm 1969 trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kì kháng chiến chống Mỹ diễn ra ác liệt. Bài thơ đã khắc họa nét độc đáo của hình tượng những chiếc xe không có kính qua đó làm nổi bật hình ảnh những người chiến sĩ lái xe hiên ngang, dũng cảm, ung dung, lạc quan giữa bom đạn của kẻ thù với tinh thần đồng chí, đồng đội và một ý chí quyết tâm chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Mời các bạn đọc tham khảo một số bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” hay nhất mà phongnguyet.info tổng hợp trong bài viết dưới đây để hiểu tác phẩm và chuẩn bị nội dung tiết học.

Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” số 1

Bố cục:

– Phần 1 (2 khổ đầu): Tư thế hiên ngang ra trận của những người lính lái xe

– Phần 2 (4 khổ tiếp) Sự ngang tàng, lạc quan của lính lái xe Trường Sơn

– Phần 3 (còn lại): Ý chí chiến đấu vì miền Nam

Hướng dẫn soạn bài

Câu 1 (trang 133 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Nhan đề bài thơ có sự độc đáo, đặc biệt:

– Nhan đề dài, sự độc đáo

– Nhan đề làm nổi bật hình ảnh chiếc xe không có kính, phát hiện, sáng tạo của tác giả

– Thể hiện hiện thực khốc liệt của chiến tranh trên tuyến đường Trường Sơn

– Từ “bài thơ” đầu tiên nhằm tạo ấn tượng về chất thơ của hiện thực ấy

→ Nhan đề là sự sáng tạo của tác giả

Câu 2 (trang 133 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Những người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn là những con người có tư thế đường hoàng.

– Tư thế ung dung, lạc quan trước tình thế nguy nan càng tô đậm phẩm chất can trường của người lính lái xe

+ Mặc kệ gió vào xoa mắt đắng

+ Mưa tuôn mưa xối

+ Bụi phun tóc trắng như người già

– Các hình ảnh tạo cảm giác ấn tượng, vừa quen, vừa lạ

– Tinh thần người lính vẫn vượt lên, vẫn yêu đời

+ Phì phèo châm điếu thuốc

+ Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha

– Tiếng “ừ” đời thường và ngang tàng chất lính, cũng là lời thách thức gian khó

– Tình cảm đồng đội thân thiết như gia đình “Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”

– Ý chí quyết tâm giải phóng miền Nam

“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim”

→ Hình ảnh những người lính lái xe Trường Sơn gan dạ, kiên cường, luôn giàu tinh thần lạc quan trước hiểm nguy của trận chiến vì miền Nam.

Câu 3 (trang 133 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Ngôn ngữ giọng điệu của bài thơ góp phần quan trọng trong việc khắc họa hình ảnh người chiến sĩ lái xe Trường Sơn

– Giọng điệu ngang tàng có chất nghịch ngợm đúng với chất trẻ trung, can trường của những người lính

– Giọng điệu làm cho thơ gắn với lời văn xuôi, tự nhiên gắn với lãng mạn

Câu 4 (trang 133 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Cảm nghĩ về thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mỹ:

– Khâm phục những con người hiên ngang dũng cảm, luôn chiến đấu vì mục đích, lý tưởng cao đẹp

– Yêu mến tính sôi nổi, vui nhộn, lạc quan, dễ gần, dễ mến giữa những người lính trong chiến tranh

Luyện tập

Bài 1 (trang 133 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Học thuộc lòng bài thơ

Bài 2 (trang 133 sgk ngữ văn 9 tập 1)

Ấn tượng của người lái xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn giả cụ thể, sinh động

– Chiếc xe không có kính ra mặt trận tạo ra những cảm giác, đặc biệt, thể hiện rõ nét qua khổ thơ thứ hai

– Những khó khăn, nguy hiểm mà người lái xe phải đối diện:

+ Gió vào xoa mắt đắng – Hiện thực, cảm giác được vị giác hóa chân thực

+ Đường chạy thẳng vào tim

+ Thấy sao trời và đột ngột cánh chim

– Phép phóng đại, ẩn dụ: chạy thẳng vào tim, như sa như ùa vào buồng lái

⇒ khiến người đọc cảm nhận được sự khó khăn, nguy hiểm người lính phải đối mặt

Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” số 2

Trả lời câu 1 (trang 133 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1):

Nhan đề bài thơ có gì khác lạ? Một hình ảnh nổi bật trong bài thơ là những chiếc xe không kính. Vì sao có thể nói hình ảnh ấy là độc đáo?

Lời giải chi tiết:

a. Nhan đề

Bài thơ có một nhan đề rất độc đáo: “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”. Ngay từ đầu, nhan đề bài thơ đã dự báo một giọng điệu riêng của Phạm Tiến Duật: đề cập đến một đề tài hết sức đời thường, gần gũi với cuộc sống của người lính trên đường ra trận. Đó là chất thơ của hiện thực khắc nghiệt, chất lãng mạn của tuổi trẻ trước vận mệnh vinh quang: chiến đấu để giải phóng quê hương, chiến đấu vì độc lập tự do của Tổ quốc.

b. Hình ảnh những chiếc xe không kính

Nổi bật trong bài thơ là hình ảnh đoàn xe nối nhau ra trận. Vào cuộc chiến có nghĩa là mất đi rất nhiều, đến chiếc xe cũng phải mất mát, sẻ chia. Câu mở đầu bài thơ rất giản dị mà bất ngờ:

Không có kính không phải vì xe không có kính.

Ba chữ “không” như thể giằng nhau trong một câu thơ, dù chỉ để thông tin về một sự thật “Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi”. Có vẻ như nhà thơ đang phân bua một cách nghịch ngợm, cho sự hiện diện không trọn vẹn của chiếc xe:

– Không có kính, rồi xe không có đèn,

– Không có mui xe, thùng xe có xước…

=> Những chiếc xe bị bom đạn phá hủy, nhưng không vì thế mà dừng bước. Chúng vẫn hăng hái lên đường, cùng những người chiến sĩ vào miền Nam giải phóng đất nước.


Trả lời câu 2 (trang 133 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1):

Những chiếc xe không kính đã làm nổi bật người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Em hãy phân tích hình ảnh người lính lái xe trong bài thơ.

Lời giải chi tiết:

– Tư thế ung dung, lạc quan yêu đời trước hoàn cảnh gian nguy càng tôn thêm phẩm chất của người lính. Mặc kệ “ gió xoa vào mắt đắng”, mặc kệ “mưa tuân mưa xối” người lính vẫn nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim, thấy sao trời và đột ngột cánh chim. Một loạt hình ảnh vụt hiện tạo ra những cảm giác, ấn tượng vừa quen, vừa lạ . Đẹp và hiên ngang. Gian khổ nhường ấy, nhưng tinh thần người lính vẫn vượt lên, vẫn yêu đời:

Không có kính, ừ thì có bụi,

Bụi phun tóc trắng như người già.

Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc

Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.

Những câu thơ đặ tả thực tế, kể cả những tiếng “ừ” rất đời thường và ngang tàng chất lính ấy như thể thách thức cùng gian khó: Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.

– Tình cảm đồng đội thắm thiết:

Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời

Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy

– Ý chí quyết tâm giải phóng miền Nam:

Xe vẫn chạy vì Miền Nam phía trước:

Chỉ cần trong xe có một trái tim.

Trái tim ấy là trái tim người lính, là sứ mệnh vinh quang của tuổi trẻ thế hệ Hồ Chí Minh tiếp nối các thế hệ cha anh đang trên đường ra trận. Câu thơ cuối mang màu sắc triết lí, một triết lí thật đơn sơ nhưng rất đỗi chân thực và mang tầm thời đại. Bức chân dung của người lính lái xe trong bài thơ là bức chân dung tràn đầy sức sống, bức chân dung của niềm tin thắng lợi.


Trả lời câu 3 (trang 133 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1):

Em có nhận xét gì về ngôn ngữ, giọng điệu của bài thơ này. Những yếu tố đó đã góp phần như thế nào trong việc khắc họa hình ảnh những người lính lái xe ở Trường Sơn.

Lời giải chi tiết:

Ngôn ngữ giọng điệu của bài thơ đã góp phần quan trọng trong việc khắc họa hình ảnh người chiến sĩ lái xe Trường Sơn. Giọng thơ ngang tàng có cả chất nghịch ngợm phù hợp với đối tượng miêu tả là những chàng trai trong chiếc xe không có kính:

“Không có kính không phải vì xe không có kính

Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi”

Giọng điệu ấy làm cho lời thơ gần với lời văn xuôi, lời đối thoại, rất tự nhiên nhưng vẫn rất thú vị, rất thơ.


Trả lời câu 4 (trang 133 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1):

Cảm nghĩ của em về thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mĩ qua hình ảnh người lính trong bài thơ? So sánh hình ảnh người lính ở bài thơ này và ở bài Đồng chí.

Lời giải chi tiết:

* Thế hệ trẻ Việt Nam thời kì chống Mĩ

– Tư thế ung dung, chủ động, lạc quan, yêu đời.

– Coi thường mọi khó khăn, thiếu thốn, hiểm nguy.

– Ý chí chiến đấu vì sự thống nhất của đất nước

* So sánh:

Khác nhau:

– Giai đoạn lịch sử khác nhau:

+ Đồng chí: chống Pháp

+ Bài thơ về tiểu đội xe không kính: chống Mĩ

– Mục đích tác giả:

+ Đồng chí: ngợi ca tình đồng chí đồng đội

+ Bài thơ về tiểu đội xe không kính: khắc họa vẻ đẹp hiên ngang của người lính lái xe.

Giống nhau: lí tưởng chiến đấu cao cả, ý chí vượt lên mọi khó khăn, thiếu thốn, gian khổ, tinh thần lạc quan, tình đồng đội sâu sắc.


Luyện tập

Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả hết sức cụ thể, sinh động. Em hãy phân tích khổ thơ thứ hai để làm rõ điều ấy.

Lời giải chi tiết:

– Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả rất cụ thể, sinh động.

– Không có kính chắn, người lính lái xe trên đường ra mặt trận đa có những cảm giác, ấn tượng rất đặc biệt, thể hiện rõ nét qua khổ thơ thứ hai.

– Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng: gió trên đường đi ùa vào buồng lái, khiến đôi mắt người chiến sĩ trở nên cay. Tác giả sử dụng từ “đắng” để diễn tả cảm giác ấy, khiến cảm giác cay vì gió ở mắt được vị giác hóa, chân thực hơn.

– Thấy con đường chạy thẳng vào tim, sao trời và đột ngột cánh chim như sa như ùa vào buồng lái: Giữa người lính lái xe và những sự vật, khung cảnh trên đường không có rào cản. Mọi thứ trở nên gần hơn, rõ nét hơn.

=> Phép phóng đại, ẩn dụ: chạy thẳng vào tim, như sa như ùa vào buồng lái khiến không gian trong xe và ngoài xe như hòa vào làm một, người lính và chiếc xe không kính có thêm những người bạn đồng hành.

Bố cục

Bố cục: (3 phần)

– Phần 1 (hai khổ thơ đầu): Tư thế hiên ngang ra trận của những người lính lái xe tiểu đội xe không kính.

– Phần 2 (bốn khổ thơ tiếp theo): Tinh thần dũng cảm, lạc quan của những người lính.

– Phần 3 (khổ thơ cuối): Ý chí quyết tâm chiến đấu vì miền Nam.

Nội dung chính

Bài thơ của Phạm Tiến Duật khắc họa một hình ảnh độc đáo: những chiếc xe không kính. Qua đó, tác giả khắc họa nổi bật hình ảnh những người lính lái xe ở Trường Sơn trong thời chống Mĩ, với tư thế hiên ngang, tinh thần lạc quan, dũng cảm, bất chấp khó khăn nguy hiểm và ý chí chiến đấu giải phóng miền Nam.

Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” số 3

Kiến thức cơ bản

Trả lời câu hỏi SGK

Câu 1 – Trang 133 SGK

Nhan đề bài thơ có gì khác lạ? Một hình ảnh nổi bật trong bài thơ là những chiếc xe không kính. Vì sao có thể nói hình ảnh ấy là độc đáo?

Trả lời

Hình tượng những chiếc xe không kính thật là li kì, độc đáo. Những chiếc xe không kính đã làm nổi bật hình ảnh những người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Họ là những chiến binh sống và chiến đấu trong tư thế hiên ngang, quả cảm, bất chấp mọi khó khăn, nguy hiểm, lạc quan, sôi nổi yêu đời, hi sinh chiến đấu vì sự nghiệp giải phóng miền Nam. Bài thơ làm hiện lên chiếc xe không kính đang vượt qua bom đạn, băng băng tiến ra tiền phương. Một hình tượng thật độc đáo vì xưa nay ít có, ít thấy loại xe không kính qua lại trên mọi nẻo đường. Thế mà, trên con đường chiến lược Trường Sơn vẫn có loại xe như vậy, không phải đôi ba chiếc mà là hàng vạn chiếc xe “không kính” đang vượt qua mưa bom bão đạn, đi qua mọi địa hình: đèo cao, dốc thẳm, khe suối, ngầm sông, chạy trong mưa gió, đêm tối mịt mùng, để chở hàng, tiếp viện cho chiến trường miền Nam.

Hình tượng độc đáo vì chiếc xe mang sức mạnh thần kì của một dân tộc đang chiến đấu vì một quyết tâm sắc đá “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” (Tố Hữu). Nó còn thể hiện cuộc chiến đấu diễn ra trên mặt trận giao thông vận tải, trên con đường chiến lược Trường Sơn là vô cùng ác liệt, dữ dội, Con người và binh khí kĩ thuật mang tầm vóc kì vĩ, sử thi hào hùng.

Hai câu thơ đầu nói rõ vì sao xe “không có kính”. Cấu trúc câu thơ dưới hình thức “hỏi-đáp”. Ba chữ “không” đi liền nhau, hai nốt nhấn: “bom giật, bom rung” biểu lộ “chất lính” trong cách nói phóng túng hồn nhiên. Câu thơ đậm chất văn xuôi, nhưng đọc lên vẫn thú vị:

“Không có tính không phải vì xe không có kínhBom giật, bom rung, kính vỡ đi rồi”


Câu 2 – Trang 133 SGK

Những chiếc xe không kính đã làm nổi bật người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Em hãy phân tích hình ảnh người lính lái xe trong bài thơ.

Trả lời

Mười bốn câu tiếp theo khắc hoạ hình ảnh những người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn qua một loạt hình ảnh hoán dụ: con mắt, mái tóc, tim, mặt, nu cười… Một tư thế ngồi lái “ung dụng tuyệt đẹp: thong thả, khoan thai. Những cái nhìn thoáng đạt, nhìn thấp, nhìn thẳng, nhìn cao, nhìn xa. Dũng mãnh và hiện ngang:

“Ung dung buồng lái ta ngồiNhìn trời nhìn đất, nhìn thẳng”

Hai chữ “ta ngồi” với điệp từ “nhìn” láy lại ba lần: giọng thơ, nhịp thơ mạnh mẽ, đĩnh đạc.

Phạm Tiến Duật đã canh trọn một khổ thơ nói lên những gì người chiến sĩ “nhìn thấy”. Những câu thơ nối tiếp xuất hiện với bao hình ảnh chẳng khác nào một đoạn phim quay nhanh:

“Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng…Như sa, như ùa vào buồng lái”.

Gió được nhân hoá và chuyển đổi cảm giác đầy ấn tượng “gió vào xoa mắt đắng”. Xe chạy thâu đêm, xe lại không có kính nên mới có cảm giác “đắng” như thế. Con đường phía trước là con đường chiến lược cụ thể, nó còn mang hàm nghĩa “chạy thẳng vào tim”, con đường chiến đấu rất chính nghĩa vì lẽ sống, vì tình thương, vì độc lập, tự do của đất nước và dân tộc. Các từ “nhìn thấy… “nhìn thấy”… “thấy”… với các chữ “sa”, chữ “ùa” góp phần đặc tả tốc độ phi thường của chiếc xe quân sự đang bay đi, đang lướt nhanh trong bom đạn!

Nếu khổ thơ trên nói đến “gió” thì khổ tiếp theo nói đến “bụi”. Gió bụi tượng trưng cho gian khổ, thử thách ở đời.

Câu 3 – Trang 133 SGK

Em có nhận xét gì về ngôn ngữ, giọng điệu của bài thơ này. Những yếu tố đó đã góp phần như thế nào trong việc khắc họa hình ảnh những người lính lái xe ở Trường Sơn.

Trả lời

Ngôn ngữ giọng điệu của bài thơ rất giản dị, pha một chút ngang tàng: Từ thì”, “chưa cần”… Những yếu tố đã góp phần thể hiện tinh thần bất chấp gian khổ, khó khăn của người lính: “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước – Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Đồng thời, việc kết hợp linh hoạt thể thơ bảy chữ và tám chữ tạo cho điệu thơ gần với lời nói tự nhiên và sinh động.

Câu 4 – Trang 133 SGK

Cảm nghĩ của em về thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mĩ qua hình ảnh người lính trong bài thơ? So sánh hình ảnh người lính ở bài thơ này và ở bài Đồng chí.

Trả lời

Qua hình ảnh người lính trong bài thơ, có thể cảm nhận được phẩm chất anh hùng, khí phách dũng cảm, bất chấp gian nguy và hồn nhiên yêu đời của thế hệ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mĩ.

So với hình ảnh người lính trong bài Đồng chí, hình ảnh người lính trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính được xem như sự nối tiếp phẩm chất anh hùng của các thế hệ anh bộ đội Cụ Hồ qua các cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ oanh liệt của nhân dân ta.


Luyện tập

Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả hết sức cụ thể, sinh động. Em hãy phân tích khổ thơ thứ hai để làm rõ điều ấy.

Gợi ý trả lời

– Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả rất cụ thể, sinh động.

– Không có kính chắn, người lính lái xe trên đường ra mặt trận đa có những cảm giác, ấn tượng rất đặc biệt, thể hiện rõ nét qua khổ thơ thứ hai.

– Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng: gió trên đường đi ùa vào buồng lái, khiến đôi mắt người chiến sĩ trở nên cay. Tác giả sử dụng từ “đắng” để diễn tả cảm giác ấy, khiến cảm giác cay vì gió ở mắt được vị giác hóa, chân thực hơn.

– Thấy con đường chạy thẳng vào tim, sao trời và đột ngột cánh chim như sa như ùa vào buồng lái: Giữa người lính lái xe và những sự vật, khung cảnh trên đường không có rào cản. Mọi thứ trở nên gần hơn, rõ nét hơn.

➨ Phép phóng đại, ẩn dụ: chạy thẳng vào tim, như sa như ùa vào buồng lái khiến không gian trong xe và ngoài xe như hòa vào làm một, người lính và chiếc xe không kính có thêm những người bạn đồng hành.

Ghi nhớ

Qua nội dung hướng dẫn trên, các em cần nắm một số kiến thức quan trọng của bài học này:

• Qua hình ảnh độc đáo : những chiếc xe không kính, bài thơ khắc hoa nổi bật hình ảnh người lính lái xe ở Trường Sơn trong thời chống Mỹ, với tư thế hiên ngang, tinh thần lạc quan, dũng cảm, bất chấp khó khăn nguy hiểm và ý chí chiến đấu giải phóng miền Nam.

• Tác giả đã đưa vào bài thơ chất liệu hiện thực sinh động của cuộc sống chiến trường, ngôn ngữ và giọng điệu giàu tính khẩu ngữ tự nhiên, khoẻ khoắn.

Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” số 4

I. Đôi nét về tác giả
– Phạm Tiến Duật (1941- 2007)
– Quê quán: huyện Thanh Ba, tỉnh Phú Thọ
– Sự nghiệp sáng tác:
+ Năm 1964, ông tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Hà Nội.
+ Tuy vậy ông không tiếp tục với nghề mình đã chọn mà quyết định lên đường nhập ngũ, đó cũng là nơi ông sáng tác ra rất nhiều tác phẩm thơ nổi tiếng.
+ Năm 1970, ông đạt giải nhất cuộc thi thơ báo Văn Nghệ, ngay sau đó Phạm Tiến Duật được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam
+ Chiến tranh kết thúc, ông trở về làm tại ban Văn Nghệ, Hội nhà văn Việt Nam và là Phó trưởng Ban Đối ngoại Nhà văn Việt Nam. Đó quả là một thành tích đáng tự hào.
+ Năm 2001, ông được trao tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật
+ 19-11-2007 , ông được chủ tịch nước Nghuyễn Minh Triết trao tặng Huân chương lao động hạng nhì
+ Năm 2012, ông nhận Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn Học Nghệ thuật
+ Các tác phẩm tiêu biểu: “Vầng trăng quầng lửa”, “Nhóm lửa”, “Tiếng bom và tiếng chuông chùa”…
– Phong cách sáng tác : thơ của Phạm Tiến Duật được các nhà văn khác đánh giá cao và có nét riêng: giọng điệu rất sôi nổi của tuổi trẻ vừa có cả sự ngang tàn tinh nghịch nhưng lại vô cùng sâu sắc. Nhiều bài thơ của ông đã được phổ nhạc thành bài hát, tiêu biểu là bài “ Trường sơn Đông Trường Sơn Tây”

II. Đôi nét về tác phẩm Bài thơ về tiểu đội xe không kính
1. Hoàn cảnh sáng tác
Bài thơ sáng tác năm 1969 trên tuyến đường Trường Sơn, trong thời kì kháng chiến chống Mĩ diễn ra ác liệt. Bài thơ thuộc chùm thơ được tặng giải Nhất cuộc thi thơ báo Văn nghệ năm 1969, in trong tập “Vầng trăng quầng lửa”
2. Bố cục
– Đoạn 1 (Khổ 1+2): Tư thế thế ung dung hiên ngang của người lính lái xe không kính
– Đoạn 2 (Khổ 3+4): Tinh thần dũng cảm bất chấp khó khăn gian khổ và tinh thần lạc quan, sôi nổi của người lính
– Đoạn 3 (Khổ 5+6): Tinh thần đồng chí đồng đội thắm thiết của người lính lái xe
– Đoạn 4 (Khổ 7): Lòng yêu nước và ý chí chiến đấu vì miền Nam
3. Giá trị nội dung
Bài thơ khắc họa nét độc đáo của hình tượng những chiếc xe không kính qua đó làm nổi bật hình ảnh những người chiến sĩ lái xe trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kì kháng chiến chống Mĩ diễn ra ác liệt, họ ung dung hiên ngang, dũng cảm lạc quan có tinh thần đồng chí đồng đội và một ý chí chiến đấu giải phóng Miền Nam.
4. Giá trị nghệ thuật
Bài thơ kết hợp thể thơ bảy chữ và tám chữ một cách tự nhiên. Đặc biệt nhất là có chất liệu hiện thực vô cùng sinh động của chiến trường, những hình ảnh sáng tạo rất đời thường. Ngôn ngữ và giọng điệu thơ giàu tính khẩu ngữ, ngang tàn và khỏe khoắn


II. ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
Câu 1 trang 133 SGK Ngữ văn 9 tập 1:
Nhan đề bài thơ có gì khác lạ? Một hình ảnh nổi bật trong bài thơ là những chiếc xe không kính. Vì sao có thể nói hình ảnh ấy là độc đáo?
Trả lời:
Điểm khác biệt trong nhan đề bài thơ:
– Nhan đề dài, tạo sự độc đáo.
– Nhan đề làm nổi bật hình ảnh những chiếc xe không có kính. Đó là một phát hiện thú vị của tác giả, thể hiện sự gắn bó am hiểu hiện thực khốc liệt của chiến tranh trên tuyến đường Trường Sơn.
– Từ “bài thơ” đặt ở đầu tiên đề nhằm tạo ấn tượng về chất thơ của hiện thực ấy. Cuộc chiến đấu khốc liệt là một bài thơ, cuộc đời người chiến sĩ cũng là một bài thơ.


Câu 2 trang 133 SGK Ngữ văn 9 tập 1: Những chiếc xe không kính đã làm nổi bật hình ảnh người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Em hãy phân tích hình ảnh người lái xe trong bài thơ (chú ý: tư thế hiên ngang, tinh thần dũng cảm bất chấp khó khăn nguy hiểm, niềm vui sôi nổi của tuổi trẻ trong tình đồng đội, ý chí chiến đấu vì miền Nam).Trả lời:
Những người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn là những con người có tư thế rất đường hoàng. Họ ung dung ngồi vào buồng lái, điều khiển xe chạy giữa chiến trường mưa bom bão đạn. Họ mất ngủ, chịu bụi, chịu ướt áo. Nhưng họ không phàn nàn, không kêu ca. Bụi thì họ châm điếu thuốc: nhìn nhau mặt lắm cười haha. Ướt thì họ đi tiếp: Chưa cần thay lái trăm cây số nữa – Mưa ngừng gió lùa khô mau thôi. Chiếc xe vỡ kính, hỏng đèn, xước thùng, hỏng mui. Thế nhưng các chiến sĩ vẫn lái, vẫn đưa xe chạy lên phía trước. Họ là những thanh niên tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì chống Mĩ cứu nước.


Câu 3 trang 133 SGK Ngữ văn 9 tập 1: Em có nhận xét gì về ngôn ngữ, giọng điệu của bài thơ này? Những yếu đó đã góp phần như thế nào trong việc khắc hoạ hình ảnh những người lính lái xe ở Trường Sơn?
Trả lời:
Ngôn ngữ giọng điệu của bài thơ đã góp phần quan trọng trong việc khắc họa hình ảnh người chiến sĩ lái xe Trường Sơn. Giọng thơ ngang tàng có cả chất nghịch ngợm phù hợp với đối tượng miêu tả là những chàng trai trong chiếc xe không có kính:
“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi”
Giọng điệu ấy làm cho lời thơ gần với lời văn xuôi, lời đối thoại, rất tự nhiên nhưng vẫn rất thú vị, rất thơ.


Câu 4 trang 133 SGK Ngữ văn 9 tập 1: Cảm nghĩ của em về thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mĩ qua hình ảnh người lính trong bài thơ? So sánh hình ảnh người lính ở bài thơ này và ở bài Đồng chí.
Trả lời:
Cảm nghĩ về thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mỹ:
– Khâm phục những con người hiên ngang dũng cảm, bất chấp khó khăn nguy hiểm, luôn tiến lên phía trước vì mục đích và lý tưởng cao đẹp.
– Yêu mến tính sôi nổi, vui nhộn, tinh nghịch, lạc quan, dễ gần, dễ mến, dễ gắn bó giữa những người lính trong chiến tranh.


III. LUYỆN TẬP

Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả rất cụ thể, sinh động. Em hãy phân tích khổ thơ thứ hai để thấy rõ điều ấy.
Trả lời:
Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả rất cụ thể, sinh độngKhông có kính chắn, người lính lái xe trên đường ra mặt trận đa có những cảm giác, ấn tượng rất đặc biệt, thể hiện rõ nét qua khổ thơ thứ hai.
– Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng: gió trên đường đi ùa vào buồng lái, khiến đôi mắt người chiến sĩ trở nên cay. Tác giả sử dụng từ “đắng” để diễn tả cảm giác ấy, khiến cảm giác cay vì gió ở mắt được vị giác hóa, chân thực hơn.
– Thấy con đường chạy thẳng vào tim, sao trời và đột ngột cánh chim như sa như ùa vào buồng lái: Giữa người lính lái xe và những sự vật, khung cảnh trên đường không có rào cản. Mọi thứ trở nên gần hơn, rõ nét hơn.
→ Phép phóng đại, ẩn dụ: chạy thẳng vào tim, như sa như ùa vào buồng lái khiến không gian trong xe và ngoài xe như hòa vào làm một, người lính và chiếc xe không kính có thêm những người bạn đồng hành.

Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” số 5

A. KIẾN THỨC TRỌNG TÂM

1. Tác giả:

Phạm Tiến Duật, tên thật mà cũng là bút danh, sinh ngày 14-1-1941, mất năm 2007. Quê gốc: thị xã Phú Thọ. Tốt nghiệp đại học sư phạm Vãn, chưa đi dạy ngày nào, ông nhập ngũ (1965). Mười bốn nãm trong quân đội thêm tám nãm ở Trường Sơn, đoàn vận tải Quang Trung 559. Có thể nói: Trường Sơn đã tạo nên thơ Phạm Tiến Duật, và Phạm Tiến Duật cũng là người mang được nhiều nhất Trường Sơn vào thơ.
Thơ Phạm Tiến Duật tập trung thể hiện hình ảnh thế hệ trẻ trong cuộc kháng chiến chống Mĩ qua các hình tượng người lính và cô thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Thơ ông có giọng điệu sôi nổi, trẻ trung, hồn nhiên, tinh nghịch mà sâu sắc.


2. Tác phẩm:

Bài thơ về tiểu đội xe không kính nằm trong chùm thơ Phạm Tiến Duật được tặng giải Nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ năm 1969 và được đưa vào tập thơ vầng trăng quầng lửa của tác giả.
Qua hình ảnh những chiếc xe không kính ngộ nghĩnh, độc đáo giữa tuyến đường Trường Sơn ác liệt trong thời kì chống Mĩ cứu nước, tác giả khắc hoạ hình ảnh nhưng người lính lái xe hiên ngang, dũng cảm, trẻ trung, lạc quan yêu đời.
Bài thơ đã thể hiện một cách sinh động và hiện thực cuộc sống chiến trường, ngôn ngữ và giọng điệu giàu tính khẩu ngữ, tự nhiên, khoẻ khoắn.

B. BÀI TẬP VÀ HƯỚNG DẪN GIẢI

Câu 1: (Trang 133 – SGK Ngữ văn 9) Nhan đề bài thơ có gì khác lạ? Một hình ảnh nổi bật trong bài thơ là những chiếc xe không kính. Vì sao có thể nói hình ảnh ấy là độc đáo?

Bài làm:
Nhan đề dài, tạo sự độc đáo.
“Tiểu đội xe không kính” không chỉ muốn nói đến những người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn xưa mà còn muốn nhấn mạnh đến một “nhân vật”chủ chốt khác trong hành trình Nam tiến này, đó chính là những chiếc xe không kính. Đó là một phát hiện thú vị của tác giả, thể hiện sự gắn bó am hiểu hiện thực khốc liệt của chiến tranh trên tuyến đường Trường Sơn. Bài thơ là một góc nhìn độc đáo phản ánh về đề tài chiến tranh.

Câu 2: (Trang 133 – SGK Ngữ văn 9) Những chiếc xe không kính đã làm nổi bật hình ảnh người lái xe trên tuyến đường Trương Sơn. Em hãy phân tích hình ảnh người lính lái xe trong bài thơ (chú ý: tư thế hiên ngang, tinh thần dũng cảm bất chấp khó khăn, nguy hiểm, niềm vui sôi nổi của tuổi trẻ trong tình đồng đội, ý chí chiến đấu vì miền Nam).
Bài làm:
Những chiếc xe càng cà tàng bao nhiêu thì càng góp phần làm nổi bật vẻ đẹp hình ảnh người chiến sĩ lái xe bấy nhiêu:
Tư thế hiên ngang dũng cảm: Những người lính ung dung ngồi vào buồng lái, điều khiển xe chạy giữa chiến trường mưa bom bão đạn.
Tinh thần dũng cảm bất chấp khó khăn: Họ mất ngủ, chịu bụi, chịu ướt áo. Nhưng họ không phàn nàn, không kêu ca. Bụi thì họ châm điếu thuốc: nhìn nhau mặt lắm cười haha.
Niềm lạc quan và tình đồng đội thắm thiết: trong gian khổ khó khăn là thế, gió lùa vào làm “mắt đắng” nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.
Ý chí chiến đấu vì miền Nam, họ là những thanh niên tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì chống Mĩ cứu nước, chiến đấu vì miền Nam ruột thịt:
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim.


Câu 3: (Trang 133 – SGK Ngữ văn 9) Em có nhận xét gì về ngôn ngữ, giọng điệu của bài thơ này? Những yếu tố đó đã góp phần như thế nào trong việc khắc hoạ hình ảnh những người lính lái xe Trường Sơn?
Bài làm:
Ngôn ngữ, giọng điệu bài thơ giàu tính khẩu ngữ tự nhiên. Chất giọng khí khái ngang tàng, bất chấp gian khổ, thể hiện trong các cấu trúc lặp lại:
Không có kính, ừ thì có bụi
Không có kính, ừ thì ướt áo
Không có kính, rồi xe không có đèn.
Giọng thơ vui tươi, pha chút hóm hỉnh, thể hiện tinh thần lạc quan, bất chất khó khăn của người lính, sự trẻ trung của những người lính lái xe.

Câu 4: (Trang 133 – SGK Ngữ văn 9) Cảm nghĩ của em về thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mĩ qua hình ảnh người lính trong bài thơ? So sánh hình ảnh người lính ở bài thơ này và ở bài Đồng chí.
Bài làm:
Thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mĩ qua hình ảnh người lính trong bài thơ là những con người hiên ngang dũng cảm, bất chấp khó khăn nguy hiểm, luôn tiến lên phía trước vì mục đích và lý tưởng cao đẹp. Đồng thời những người chiến sĩ ấy còn là những con người trẻ trung tinh nghịch, hóm hỉnh, yêu đời, dù đứng trước nhiều hiểm nguy, khó khăn. Họ đã để lại cho chúng ta ấn tượng đẹp về anh bộ đội cụ Hồ.
So sánh với hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí, ta thấy họ đều toát lên vẻ đẹp của những người lính. Khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng ra trận chiến đấu. Ở họ là lòng dũng cảm, gạn dạ, tình yêu quê hương, đất nước, tình đồng chí đồng đội gắn bó.
Điểm khác nhau là trong bài thơ Tiểu đội xe không kính, ta thấy được sự vui tươi, hóm hỉnh, sôi nổi của những người lính trẻ. Một tinh thần lạc quan cách mạng của người lính thời đại kháng chiến chống Mĩ.

Luyện tập (Trang 133 – SGK Ngữ văn 9) Những cảm giác, ấn tượng của người lái xe trong chiếc xe không kính trên đường ra trận đã được tác giả diễn tả rất sinh động, cụ thể. Em hãy phân tích khổ thơ thứ hai để thấy rõ điều ấy.
Bài làm:
Ở khổ thơ thứ hai, tác giả đã diễn tả những khó khăn khi chiếc xe mất đi tấm kính chắn:
Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng

Nhìn thấy con đường chạy thẳng vảo tim

Thấy sao trời và đột ngột cánh chim

Như sa như ùa vào buồng lái.
Thiếu đi kính xe cũng đồng nghĩa với việc những người lính lái xe gặp phải rất nhiều những trở ngại trong quá trình làm nhiệm vụ chi viện. Không có kính khiến cho những cơn gió mang theo bụi đất nơi chiến trường lùa vào buồng lái, làm cho những đôi mắt cay xè,trở ngại tầm nhìn của những người lính lái xe “Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng”. Con đường phía trước như “chạy thẳng vào tim” người chiến sĩ, đó là con đường giải phóng miền Nam đang chờ ở phía trước. Không còn kính, bầu trời đầy sao và những cánh chim “như sa như ùa vào buồng lái”. Thiên nhiên như những người bạn đồng hành cùng các anh ra chiến trận.Đó là những cảm giác, những ấn tượng được tác giả diễn tả sinh động, chân thật, thể hiện tinh thần lạc quan của người lính. Hình ảnh vè những chiếc xe không kính ấy không chỉ tái hiện lại những gian khổ, khó khăn của một thời kì lịch sử đầy dữ dội của dân tộc mà còn làm nổi bật lên tinh thần yêu nước cùng quyết tâm giải phóng miền Nam của những người lính cụ Hồ trong kháng chiến.

Bài soạn “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” số 6

Câu 1:

– Bài thơ có một nhan đề khá dài, tưởng như có chỗ thừa, nhưng chính nhan đề ấy lại thu hút người đọc ở cái vẻ lạ, độc đáo của nó. Nhan đề bài thơ đã làm nổi bật rõ hình ảnh của toàn bài: những chiếc xe không kính. Hình ảnh này là một phát hiện thú vị của tác giả, thể hiện sự gắn bó và am hiểu thực đời sống chiến tranh trên tuyến đường Trường Sơn. Nhưng vì sao tác giả còn thêm vào nhan đề hai chữ “bài thơ”? Hai chữ đó cho thấy rõ hơn cách nhìn, cách khai thác hiện thực của tác giả: không phải chỉ viết về những chiếc xe không kính hay là cái hiện thực khốc liệt của chiến tranh, mà điều chủ yếu là Phạm Tiến Duật muốn nói về chất thơ của hiện thực ấy, chất thơ của tuổi trẻ hiên ngang, dũng cảm, trẻ trung, vượt lên thiếu thốn, gian khổ, hiểm nguy của chiến tranh.

– Trong bài thơ nổi bật lên một hình ảnh độc đáo: những chiếc xe không kính vẫn băng ra chiến trường. Xưa nay, những hình ảnh xe cộ, tàu thuyền nếu đưa vào thơ thì được “mĩ lệ hóa”, “lãng mạn hóa” đi rồi và thường mang ý nghĩa tượng trưng hơn là tả thực. Nay chiếc xe không kính của Phạm Tiến Duật là một hình ảnh thực, thực đến trần trụi. Tác giả giải thích nguyên nhân cũng rất thực: “Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi”. Cái hình ảnh thực này được diễn tả bằng hai câu thơ rất gần với câu văn xuôi, lại có giọng thản nhiên (“Không có kính… đi rồi”) càng gây ra sự chú ý về vẻ khác lạ của nó. Bom đạn chiến tranh còn làm cho những chiếc xe ấy biến dạng thên, trần trụi hơn nữa: “Không có kính, rồi xe không có đèn – Không có mui xe, thùng xe có xước”>

– Hình ảnh chiếc xe không kính vốn không hiếm trong chiến tranh, nhưng phải có hồn thơ nhạy cảm với nét ngang tàng và tinh nghịch, thích cái lạ như của Phạm Tiến Duật mới nhận ra được và đưa nó vào thành hình tượng thơ độc đáo của thời chiến tranh chống Mĩ.

Câu 2: Phân tích hình ảnh những chiến sĩ lái xe:

– Hình ảnh những chiếc xe không kính đã làm nổi rõ hình ảnh những chiến sĩ lái xe ở Trường Sơn. Thiếu đi những phương diện vật chất tối thiểu lại là hoàn cảnh để người lái xe bộc lộ những phẩm chất cao đẹp, sức mạnh tinh thần lớn lao của họ, đặc biệt là lòng dùng cảm, tinh thần bất chấp gian khổ, khó khăn.

– Tác giả đã diễn tả một cách cụ thể và gợi cảm những ấn tượng, cảm giác của người lái xe trên chiếc xe không kính. Với tư thế “nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng” qua khung cửa xe không còn kính chắn gió, người lái xe tiếp xúc trực tiếp với thế giới bên ngoài, “Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng – Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim”. Câu thơ diễn tả được cảm xúc về tốc độ trên chiếc xe đang lao nhanh. Qua khung cửa đã không có kính, không chỉ mặt đất mà cả bầu trời với sao trời, cánh chim như cũng ùa vào buồng lái. Nhà thơ diễn tả chính xác các cảm giác mạnh và đột ngột của người ngồi trong buồng lái, khiến người đọc có thể hình dung được rõ ràng những ấn tượng, cảm giác ấy như chính mình đang ở trên chiếc xe không kính.

– Người lái xe hiện ra với những nét tính cách thật cao đẹp”

+ Tư thế ung dung, hiên ngàng:

Ung dung buồng lái ta ngồi,

Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.

+ Thái độ bất chấp khó khăn, gian khổ, nguy hiểm:

– Không có kính, ừ thì có bụi

Chân cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc.

– Không có kính, ừ thì ướt áo

Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa.

Họ là những thanh niên tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì chống Mĩ cứu nước.

Câu 3: Ngôn ngữ của bài thơ giống với lời ăn tiếng nói hằng ngày. Những từ khẩu ngữ như “ừ thì”, “chưa cần rửa”, “chưa cần thay”, “phì phèo châm điếu thuốc”, “nghĩa là gia đình đấy” là cho câu thơ bình dị, phản ánh sự trẻ trung, hồn nhiên của chiến sĩ. Giọng điệu bài thơ có chút lí sự, tinh nghịch của những người trẻ tuổi: “Không có kính không phải vì xe không có kính”; “Không có kính ừ thì có bụi”; “Không có kính, ừ thì ướt áo”; “Chưa cần rửa….”; “Chưa cần thay…”. Giọng điệu đó phản ánh tinh thần lạc quan pha chút tinh nghịch của chiến sĩ lái xe. Chính tinh thần lạc quan đó đã làm cho họ có thể ung dung, bình tĩnh vượt qua mọi khó khăn, gian khổ cùng những trận bom giật, bom rung để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ chi viện cho miền Nam.

Câu 4: Thế hệ trẻ thời kháng chiến chống Mĩ là một thế hệ dũng cảm. Họ đã đem tuổi xuân phục vụ cho khắp các mặt trận. Họ trực tiếp cầm súng hoặc cung cấp đạn dược, lương thực cho chiến trường, Họ là các chiến sĩ vận tải, là những đội viên thanh niên xung phong… Bất cứ ở đâu, họ đều có tác phong đường hoàng. Họ trẻ, khỏe, vui. Tính chất sôi nổi ấy thể hiện trong việc bắt tay đồng đội qua cửa kính vỡ, qua việc dựng lán, chung bát đũa nghĩa là gia đình. Tinh thần yêu đời, lạc quan ấy đã cho họ một sức mạnh để khắc phục những khó khăn. Họ vượt qua bom giật, chiến thắng bom rung, vượt qua bụi, mưa, và những hư hại của xe cộ.

Nếu so với người lính trong bài “Đồng chí” ta thấy thế hệ người lính chống Mĩ trẻ trung hơn, họ có phương tiện đầy đủ hơn (có ô tô chở người, vũ khí, đạn dược). Không thấy sự thiếu thốn, cũng không thấy nói nhiều đến cơn sốt (Mặc dù thời chống Mĩ cũng có nhiều chiến sĩ bị sốt và nhiều bài thơ nói về cơn sốt). Các phương tiện như áo quần, giày dép đủ hơn, lại có võng mắc trên đường ra trận. Tuy có nét khác nhau nhưng đều giống nhau ở tinh thần đoàn kết, khắc phục mọi khó khăn, quyết chiến, quyết thắng.

Hi vọng bài viết trên giúp các bạn chuẩn bị tốt kiến thức về tác phẩm trước khi đến lớp. Chúc các bạn học tốt và tiếp tục theo dõi các bài soạn văn cũng như phân tích, phát biểu cảm nghĩ trên phongnguyet.info.

Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Phương Anh

Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Phương Anh

Nguyễn Phương Anh tên thật là Nguyễn Mai Anh, lớn lên trên mảnh đất Hà Tây quê lụa. Chị biết đến văn học nghệ thuật từ khi bắt đầu biết đọc. Cái mạch ngầm văn học ấy ngấm vào trong tâm hồn của chị, được nhuốm bởi tơ trời Hà Đông, được tưới mát bởi dòng Sông Nhuệ hiền hòa quanh năm bên cái thị xã nhỏ bé thân thương. Chị yêu văn thơ lúc nào không hay.
Mặc dầu vậy, những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, chị lại là dân “chuyên Toán”. Rồi ngã rẽ cuộc đời lại đưa chị trở thành Dược sĩ. Hiện nay chị là Giảng viên Khoa Y Dược – Trường Đại học Thành Đô. Nhưng ngọn lửa Tình yêu văn thơ ngày nào vẫn âm ỉ cháy trong lòng chị, mãi không nguôi….phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

Bài thơ: Thu hát


THU HÁT
Thơ Nguyễn Phương Anh

Nơi anh đi qua, một màu xanh mướt mát
Nơi em về, lúa trổ những đòng non
Thu vừa đến như vẫn chừng đỏng đảnh
Cốm chưa thơm trong nong nếp xuay tròn

Mây lạ nhỉ ngập ngừng ngang qua núi
Lại bay đi để dạ xốn xang
Sao nghe gió vừa ngân lên tiếng nhạc
Bỗng chìm vào trong sóng lúa mênh mang?

Vạt cỏ đứng trong tần ngần ngóng đợi
Cung đàn Thu tha thiết khúc ban chiều
Hoàng hôn dấu lời ca Thu hát
Để ai tìm, trong bóng nắng
xiêu xiêu…

Hà Nội, 20/8, Thu 2018.

Bài thơ: NHỮNG KHU VƯỜN YÊN LẶNG DẤU CHÂN AI


NHỮNG KHU VƯỜN YÊN LẶNG DẤU CHÂN AI

Thơ Nguyễn Phương Anh

Em sẽ đợi anh những mùa thu vàng lá
Những khu vườn yên lặng dấu chân ai
Em sẽ đợi anh vào mỗi sớm mai
Hay hoàng hôn rủ nắng về trong núi …

Thuở ban đầu anh làm em bối rối
Đôi mắt anh đốt cháy tim mềm
Tuổi hai mươi mơ giấc êm êm
Mộng đôi lứa bừng lên chiều mùa hạ.

Đã xa rồi chúng mình xa nhau quá!
Những cung đường đôi ngả mải về đâu
Nếu cuộc đời thực có kiếp sau
Em sẽ đợi anh
Dù Xuân qua
Hạ tới
Thu về
Đông nguồn cội …

Bài thơ: NÀO AI BIẾT


NÀO AI BIẾT

Thơ Nguyễn Phương Anh

Nào ai biết đã chớm vào đầu hạ
Ngẩn ngơ trời hoa gạo tháng ba rơi
Tóc chưa bay trong sắc màu quyến rũ
Đò sang sông xuân đã đi rồi.

Anh vẫn hẹn đưa em về nơi ấy
Phải cơn nồm cách trở lối ta đi
Hay bến cạn, thuyền không, chèo bỏ mái?
Chỉ lặng im theo gót nẻo về

Ừ thôi nhỉ mây đã hồng sắc nắng
Tháng tư về như sách mở sang trang
Em gói lại vần thơ trên đỉnh núi
Nhặt cánh hoa khô,
ép giấc mộng vàng ….

Bài thơ; EM KHÔNG NHÌN VỀ ĐÓ


EM KHÔNG NHÌN VỀ ĐÓ

Thơ Nguyễn Phương Anh

Em không nhìn về đó
Khi dương cầm cất lên
Bởi trong từng làn gió
Mang đàn đến bên em

Em không nhìn về đó
Bởi khoảng sân nho nhỏ
Anh sẽ nhìn thấy em
Đôi má hồng lên rõ

Biết ở gần nhau thôi
Sao lời anh khó nói
Để giờ xa vời vợi
Mây buồn
trôi mãi trôi ….

Bài thơ: VÀO MỘT NGÀY


VÀO MỘT NGÀY

Thơ Nguyễn Phương Anh

Gió ơi gió
Xin hãy đừng cuồng phong như thế
Gọi mây về vần vũ cả chiều hôm
Vẽ trời kia ngàn vạn ánh dương
Trong sắc tím cuộn lên màu khao khát

Gió ơi gió
Đừng dập đàn ghi ta mà hát
Khúc tình ca da diết trái tim người
Ánh vàng kia ngọt đến mềm môi
Sông dát bạc trải ngàn năm không hết

Gió ơi gió
Xin đừng mượn cành cao mà viết
Những vần thơ đốn gục hồn ai
Để hoàng hôn cháy mãi không phai
Màu hoa gạo đỏ rực trời Sông Đuống

Trái tim em như nước
chảy dịu dàng tựa nắng lịm sau mưa
Nhỏ li ti như những cánh hoa sưa
Mong manh thế
gửi hương cho gió
Nhưng em đựng cả cuồng phong trong đó
Vào một ngày
cập tới
bến bờ mơ ….

Bài thơ: HÁT HỘI LIM


HÁT HỘI LIM

Thơ Nguyễn Phương Anh

Đợi em
xếp nón quai thao
Mớ ba mớ bảy
yếm đào làm duyên
Khi nào
đến hẹn lại lên
Hội Lim
em đứng
bên thềm
hát đôi …

Bài thơ: TẠ TỪ


TẠ TỪ

Thơ Nguyễn Phương Anh

Ơi anh,
Anh bảo em đừng buồn những lúc xa xôi
Nhưng con tim em vô cùng yếu đuối
Tóc em bay trong làn tơ rối
Và tím chiều vạt nắng quá mong manh…

Ơi anh,
Em hiểu rằng một lần đớn đau
Là tim vỡ như muôn ngàn mảnh nhỏ
Như pha lê triệu lần rạng rỡ
Cũng chỉ còn những hạt nhỏ xanh xao

Ơi anh,
Khi em nghe lời tạ từ nơi anh
Là ứa máu từ tim sao sắc lịm
Mắt khô lệ mà hồn đau xơ xác
Em trở về bé nhỏ quá chông chênh …

Bài thơ: GIÓ CUỐN ĐI

GIÓ CUỐN ĐI

Thơ Nguyễn Phương Anh

Gió cuốn đi
Những dòng sông đầy nắng
Những mặt hồ lấp lánh sương đêm
Lá vàng rơi lớp lớp im lìm
Ai lặng lẽ một mình nơi cuối phố …

Gió cuốn đi
Tự bao giờ không rõ
Những mùa hoa pha sắc nắng mưa
Trời hạ rung rinh lối nhỏ đường xưa
Ai rảo bước trên hè khua đá cuội …

Mùa thu ơi
Khúc ca nào vọng đến tự xa xôi
Nghe thổn thức cung đàn ngân tiếng nhạc
Ôi mênh mông nỗi buồn xưa xa lắc
Em trở về, mây hỡi
Gió cuốn đi …

Bài thơ: SAO?


SAO?

Thơ Nguyễn Phương Anh

Sao anh lại ra đi
Trong một chiều vội vã?
Để trời thành xa lạ
Đất cũng chẳng hề quen

Sao anh nỡ vội quên
Những điều chưa kịp ngỏ?
Dòng sông còn bỡ ngỡ
Đâu phải chỉ riêng em

Hàng cây rũ màn đêm
Con đường xưa da diết
Hạ sang nào ai viết
Hoa màu tím bằng lăng?

Còn đâu những mùa trăng
Hương sen về ngan ngát
Thơ gieo vần lục bát
Nhịp nhàng câu chữ rơi…

Anh giờ quá xa xôi
Nơi chân trời góc bể
Lệ khuya trào lặng lẽ
Cho nỗi buồn mãi trôi …

Bài thơ: GIỮA HAI CHIỀU

GIỮA HAI CHIỀU

Thơ Nguyễn Phương Anh

Xuân ngược bóng đổ đương thì vào nước
Em chùng chình ở hai phía thời gian
Dưới lòng kênh lá phớt thêm vàng
Và hoa đỏ, như một màu nhung nhớ.

Nõn vẫn xanh, xuân còn vươn lên nữa
Nụ xuân nồng khao khát cả hàng cây
Núi mờ xa, ấp ủ làn mây
Em đứng lặng
giữa hai chiều
xuôi
ngược…

Bài thơ: MÀU XUÂN


MÀU XUÂN
Thơ Nguyễn Phương Anh

Cỏ kia lóng lánh
màu xuân
Núi kia mờ ảo
như gần như xa
Sông kia
dát ngọc dát ngà
Thuyền kia có chở
lòng ta
vơi đầy ….

Hà Nội, 30/8/2017.

Bài thơ: MỘNG ƯỚC CHỐN THIÊN THAI


MỘNG ƯỚC CHỐN THIÊN THAI
Thơ Nguyễn phương Anh

Nhẹ như một áng mây
Êm như làn gió thổi
Mắt thẳm sâu vời vợi
Màu hoa đỏ em qua…

Xa xa
Trăng có mờ thổn thức?
Sóng sánh sông
Đàn ai cất tiếng tơ lòng
Đêm thanh vắng…

Em thả hồn trôi
Trên dòng sông vắng lặng
Anh hiện về
Dĩ vãng quá hư vô …

Thời gian ơi sao chẳng đợi chờ?
Những phép màu hóa giải
Để qua đi những tháng năm khờ dại
Tuổi thơ ngây…

Em vẫn còn đây
Nụ tình xưa anh gửi
Nhưng ép khô rồi nhánh lá non xanh…

Anh!
Thôi đành nhé kiếp này chia đôi ngả
Hai khung trời hai đứa đôi nơi
Xuân dĩ vãng đã tan vào mây khói
Xin hẹn người
Mộng ước chốn thiên thai…

Hà Nội, 30/5/2013.

Bài thơ: GIẬN


GIẬN
Thơ Nguyễn Phương Anh

Mặt trời sẽ không lên
Tỏa nắng vàng rực rỡ
Hoa sẽ không thèm nở
Để thơm ngát mùi hương.

Gió sẽ cứ dỗi hờn
Đi qua miền sáng tối
Chẳng còn ai thèm đợi
Một tin nhắn nữa đâu!

Hà Nội, 9/7/2012.

Bài thơ: EM SẼ KHÔNG


EM SẼ KHÔNG
Thơ Nguyễn Phương Anh

Em sẽ không hỏi phố
Trong một chiều lang thang
Xa xa ánh đèn vàng
Có buồn chăng hiu hắt ?

Em sẽ không hỏi mây
Khi vần thơ viết dở
Có còn vương nỗi nhớ
Của chuỗi ngày bên nhau

Em sẽ không ngồi đâu
Sân ga chiều thắt lại
Như nỗi lòng tê tái
Tiếng còi tàu chia xa

Em cũng sẽ chẳng qua
Vết chân còn hơi cỏ

Tim ngập tràn nỗi nhớ
Anh ơi giờ ở đâu?

Hà Nội, 12/8/2012

Bài thơ: CÓ MỘT CHIỀU


CÓ MỘT CHIỀU
Thơ Nguyễn Phương Anh

Hoài niệm ơi cái thủa xa xôi
Năm tháng cũ in hoài trong kí ức
Ngỡ đâu đây tuổi thơ rất thực
Cho ta cầm một chút mong manh.

Ánh đèn vàng góc phố lung linh
Hoàng hôn thẫm đã ngả về trên lá
Xa xưa ơi sao nhớ nhung chi lạ

Có một chiều em đứng đợi anh …

Hà Nội, 9/3/2013

Thơ Nguyễn Phương Anh dung dị, nồng nàn và thấm sâu vào tâm hồn người đọc. Chị luôn có một cách viết nhẹ nhàng, không hoa mỹ và đầy chất nhân văn.

Đẹp

Đẹp

Đẹp (Xuân Diệu)

Mai yếu đuối sao bằng thông mạnh mẽ?
Dáng yêu kiều, sao bằng vẻ hùng anh
Những chàng trai đương sức lực tươi xanh,
Bước vạm vỡ như là đi chinh phục.

Em đẹp, khi em phồng nét ngực
Hít không gian và ngó thẳng trời xa,
Khi cánh tay dang ôm cả sơn hà,
Chân vút thẳng sắp lên đường vượt trải.

Em đẹp quá khi em mày nhíu lại,
Cặp mày xanh như rừng biếc chen cây.
Em thảnh thơi như buổi sáng đầu ngày,
Em mạnh mẽ như buổi chiều giữa hạ.

Mười chín tuổi! mặt trời đang óng ả,
Ánh sáng ca, lanh lảnh tiếng đời ngân;
Bông hạnh cười; mười chín tuổi thanh tân,
Gánh nhẹ nhõm trên thân hình măng mọc.

Mười chín tuổi, hỡi những nàng má ngọc,
Ríu rít chim, là tuổi ước mơ hoa!
Hỡi chàng trai kiều diễm mãi vui ca,
Mười chín tuổi! Chẳng hai lần hoa nở!

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Đẹp” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Gửi Hương Cho Gió (1945), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 12 bài thơ hay nhất của tác giả Trần Việt Anh

Những mảnh tình đi lạc

Top 12 bài thơ hay nhất của tác giả Trần Việt Anh

Trần Việt Anh sinh ngày 3/9/1989 tại Hà Nội, tốt nghiệp trường THPT Chu Văn An và ngành Ngân hàng tại trường Đại học Thăng Long. Việt Anh là cây bút quen thuộc cho độc giả tại báo hoa học trò chuyên mục trà sữa tâm hồn. Anh đã từng là phóng viên – biên tập viên mục thơ của báo Sinh viên Việt Nam phát hành thứ Hai hàng tuần. Còn bây giờ anh đang là biên tập của báo Yan.vn. Anh thích công việc tự do và tính cách thay đổi thất thường nên có thể ngay khi bài viết này xuất bản có thể anh đã chuyển nơi làm việc rồi. Tuy nhiên những bài thơ của anh luôn được bạn trẻ săn đón mỗi lần ra mắt. Hãy cùng phongnguyet.info điểm danh những bài thơ hay nhất của anh bạn nhé!

Những mảnh tình đi lạc

Có thể rằng em đã quên
Góc thành phố lúc 5 giờ chiều
vạt nắng rơi ở cà phê phố cổ
Nhìn dòng người đông nghẹt thở
Thấy thật là may.

Ít ra thì thành phố 8 triệu dân cũng có nhiều góc hay hay
Để mình thấy là mình tồn tại.
Có thể em chưa có thì giờ nhớ lại
Kỉ niệm lang thang
Như chú mèo đi hoang trên những mái nhà.

Một tối bia Tạ Hiện
Dưới ánh đèn điện
Các chị bán cá mời mọc suốt thôi
Khi em nói và khi em cười
Tia nhìn vô tư lạ…

Thành phố buồn quá
Một chiều mưa em nhắn cho anh.

Nỗi buồn quẩn quanh
Như con kiến muốn bò về phía mưa rồi vụt quay đầu lại
Em bảo em buồn vì xa rồi ngày trẻ dại
Suy nghĩ cũng chẳng như lúc lớn khôn.

Giá em giữ nổi tiếng cười trong trẻo…

Hóa ra bọn mình rặt một lũ người khô héo
Cứ bàng bạc dần niềm tin
Thỏa hiệp bằng sự im lặng
Có bệnh mà lười đi khám
Nhìn đời toàn một màu xám
Và nghi ngờ lòng tốt của nhau.

Phải chăng đó là nguồn cơn của nỗi đau
khi có một ngày em nhìn anh bằng màu mắt khác?

Thành phố mình buồn
Và nhiều linh hồn đi lạc
Anh biết điều này đôi khi còn rõ hơn em.

Nhưng người ta chẳng thể chất ưu tư cho tâm trí nặng thêm
Và cũng chẳng dễ quên những gì không đáng nhớ
Nếu đã tìm ra một các cớ
Thì còn cần gì những cái níu tay,

Và nếu như em đã một lòng muốn bỏ lại nơi đây
Thì hãy đến nơi nào em muốn đến…

Thành phố của tôi này
Đã có biết bao người lỡ hẹn
Và bao người lặng lẽ lãng quên nhau?
(Tưởng giản đơn mà tôi chẳng biết đâu…)

Những mảnh tình đi lạc
Những mảnh tình đi lạc


Đêm

Anh trở về im lặng với màn đêm
Cất chiếc áo phong sương ước làm người bình dị
Đời quẩn quanh vô vị
nhặt nhạnh nỗi cô đơn.

Em có thể vì anh đừng suy tính thiệt hơn?
Cứ bên nhau đến khi mình có thể
Tình yêu say đắm thế
Nào cũng có bền lâu?

Người chỉ ở cạnh nhau
Khi tình thương đủ đậm

Có thể anh đã là người đến chậm
Khi trái tim em lỡ một nhịp rồi.

Anh biết làm gì? Anh gọi em trở lại?
Hay lặng lẽ nhìn theo dư ảnh xa xôi…

Tình đọng giọt đầu môi
Như người xa hơi thở
Nhớ thương thì vô cớ
Tháng năm thì buông trôi.

Đêm
Đêm

Phải làm gỉ hả em?

Phải làm gì để thấy bình yên?
Hay là ngồi cạnh nhau cuối một ngày nhiều gió
Em mang bút ra vẽ thỏ
Anh bình thản vẽ ông mặt trời
Đi cạnh nhau giữa cuộc đời
Dắt nhau bằng từng tia nắng…

Phải làm gì để xung quanh mình không vắng?
Bật những đĩa rock ngày xưa?
Tay nghệ sĩ tóc dài chết trẻ
Chất chứa thanh âm gào xé
Vào trong ngón đàn ghi-ta
Anh giật mình nhìn thời gian chết lặng.

Biết bao điều yêu dấu đã trôi qua?

Phải làm gì để những con tim xa thật xa
Đập chung một nhịp?
Chuyến xe cuối cùng rời thành phố
Có bóng anh nhưng thiếu bóng em
Hà Nội một đêm
Bồng bềnh nỗi nhớ
Anh mang theo một nỗi buồn nho nhỏ
Đi về phía nào có bóng bình minh.

Phải làm gì để giữ cuộc tình?
Giữ người bên ta ngoan như là trẻ nhỏ
Ngoài kia toàn là mưa gió
Có nơi nào yên ổn như lòng anh?
Đừng đi xa, đừng đi xa em ạ
Thôi thì coi như số phận đã đành
Gắn người với nhau trong mối dây định mệnh
Gắn lòng mình vào với trời xanh.

Phải làm gì để thôi những quẩn quanh?
Phải làm gì để em vui và chúng mình hạnh phúc?
Phải làm gì để đôi mắt này nhìn nhau và biết tình yêu này là có thực?
Phải làm gì để qua những đêm không còn cô độc
Vì ở nơi này anh có em…

Có lẽ là, phải yêu thật nhiều thêm…

Phải làm gì hả em?
Phải làm gì hả em?

Miền diệu vợi

Nơi ngày xưa bọn mình quen nhau
quán cũ đã thay màu sơn kí ức
Nụ hôn rơi cũng làm anh buốt ngực
Năm tháng lạ lùng chẳng đợi chờ ai.

Em có nặng im nghe những tàn phai
Thành phố vào đông cơn gió nào lạnh buốt
Tê tái làm sao khi bàn tay đã tuột
Yêu thương mỏng manh sợi chị rối lòng…

Anh nhớ em nhớ cả những chiều đông
Khi một tin nhắn cuối ngày cũng làm lòng ấm áp
Và ước gì thời gian chậm chạp
Để nối dài khoảnh khắc bên nhau.

Những ao ước về tình đậm tình sâu
Chợt vụt qua nhau như cơn mưa rất vội
Tình yêu nào chẳng nhiều bối rối
Nhiều non xanh, và cả những giận hờn.

Một ngày em đi mang theo cả nỗi buồn
Anh đứng trông theo một miền diệu vợi…

Miền diệu vợi
Miền diệu vợi

Tìm đâu

Một hôm tôi thấy cơn say
Trách tôi sao đã bao ngày xa nhau
Ừ nhỉ, tôi đã đi đâu
Tìm mình trong những khổ đau loài người.

Hình như tôi đã mỉm cười
Hình như tôi đã chịu lời đắng cay
Tôi đi tháng tháng ngày ngày
Không mang nổi những đọa đày thân nhau.

Lên núi cao, xuống biển sâu
Ngủ quên trên những con tàu đi xa
Một ngày tôi trở về nhà
Tình yêu nào sẽ chỉ là riêng tôi?

Những phố quen, những mặt người
Có cạnh tôi để một lời thở than
Rằng thì tôi cũng hoang mang
Như con diều lạc lang thang bầu trời.

Rằng tôi sợ sống nửa vời
Rằng ai cũng chỉ một đời mà thôi

Em cần gì nữa ở tôi?
Khi em đã quyết một lời ra đi.

Lạnh lùng hai tiếng chia ly
Ồ thì em chẳng cần gì ở tôi
Đêm nay thân xác tả tơi
Trong mơ, tôi đã cả đời tìm em.

Tôi tìm em giữa màn đêm
Rồi lại tìm chốn bậc thềm vườn yêu
Tôi tìm em giữa tiêu điều
Tìm trong hơi thở như liều thuốc mê.

Tôi tìm em giữa lê thê
Tìm một người biết chẳng về nữa đâu

Ai làm dịu những đớn đau?
Cho mùa bớt lạnh, cho sầu bớt đong.

Ai đem gió ấm vào lòng
Cho tim ngoan ngủ trong lòng tim ngoan

Tôi đã đi khắp thế gian
mò cả vào chốn địa đàng xa xôi.

Một hôm tôi thấy nụ cười
Rời đâu giữa một cuộc đời buồn tênh…

Tìm đâu
Tìm đâu

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Em biết đấy, đừng chờ anh nữa
Phía sân ga thưa thớt những ngọn đèn
Anh không thể, ngàn vạn lần không thể
Trở về mang theo hơi ấm thân quen.

Những phố dài đi không nhớ nổi tên
Những heo may ủ hương đêm theo gió về cửa sổ
Cả lũ chim chọn mái nhà mình làm tổ
Cũng sẽ bay về phương Nam.

Anh cũng biết thế, anh chỉ là cơn gió
Nương tựa vào đời cập những bến lang thang
Anh biết đôi lần em đã hoang mang
Biết ánh mắt em vẫn nhìn anh lặng lẽ.

Dù biết rằng em tha thiết thế
Nhưng anh vẫn muốn ra đi
Đừng níu anh lại trong nỗi sợ chia li
Nếu có thể, hãy theo anh đi mãi.

Qua những vùng ấu thơ
Qua quãng đời vụng dại
Qua cả thời người ta ngần ngại
Chẳng thể trao nhau một niềm tin.

Nếu cứ chết chìm trong những thói quen
Sao mình thoát được đời ao tù phẳng lặng
Và nếu một ngày mình thôi hy vọng
Anh chẳng biết đời mình rồi sẽ ra sao.

Như cánh diều đứt dây lảo đảo giữa trời cao
Hay như dòng sông không thể về biển cả.
Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá
Khi đêm nay anh chẳng thể về.

Gió mùa thu vẫn gợi những say mê
Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ
Và nhất là thôi ủ rũ
Đừng để lạc lõng giữa mênh mông.

Em biết không
Tất cả những con đường em chọn
Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông…

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông
Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Người hát tình ca

Bờ tường gạch rêu
Thời gian thêu màu lam trên những hàng gạch cổ
Con chim mỏ đỏ
Mùa đông này không bay về phương Nam…

Bản nhạc chưa kịp nhớ gam
Lạc điệu trên phím dương cầm lạnh
Đôi mắt ráo hoảnh
Người nghệ sĩ ngừng chơi.

Bọn trẻ dưới sân xô đuổi nhau cùng những nụ cười
Huyên náo cả buổi chiều đầu tháng mười hai
Từ ban công nhà ai
Tiếng radio cũ kĩ

Phía ấy có người nữ ca sĩ
Hát giọng soprano
Tập xướng âm vào lúc bảy giờ
Cả khi nóng lực lẫn khi lạnh giá…

Nhiều khi
Tôi thấy mình rất lạ
Tôi toàn buồn
Cho những người biết hát tình ca…

Người hát tình ca
Người hát tình ca

Phố tháng mười một

Thời gian cứ trôi
Nơi tôi đang sống
Vẫn tiếng cười đùa của tụi trẻ trên phố
Và cả bếp lò mới nhóm lên
cho gánh phở đêm
Nước dùng béo ngậy.

Hà Nội tự nhiên buồn vậy
Lác đác loài hoa cuối mùa
Lá xào xạc rơi
Chẳng thiết tha đùa
Cô bé nhà bên
Không tập dương cầm tối nữa.

Rồi một vài bữa
Bác bảo vệ già chẳng còn ra quán uống bia
Thiếu tiếng cười như Liên Xô kia
Phố buồn phố ngóng,

Tâm trạng thế này là hỏng.

Anh nhà thơ thôi sáng tác rồi
Cái chị xinh xinh anh ý thích
Vừa ăn hỏi hôm qua thôi…

Thời gian cứ trôi
Phận người không bạc như vôi
Cũng xanh xao như lá.

Những cụ già
Quen kể chuyện ngày xưa
Giờ đã thành người thiên cổ cả.

Tụi trẻ lớn lên rồi
Cũng bỏ phố mà đi.

Tháng mười một hình như đâu dành cho những cuộc chia ly?
Thế mà bầu trời sáng nay nhìn như muốn khóc.

Phố tháng mười một
Phố tháng mười một

Ngày không vội vã

Là một ngày ta nhung nhớ thời gian
Nhớ ngày tóc xanh nhớ hè đổ lửa

Nhớ một dáng hình chẳng còn bên ta nữa

Nhớ về những kỉ niệm xa xôi.

Là một ngày ta thấy xót đầu môi

Nụ hôn của ngày hôm qua mặn chát

Nước mắt em rơi một ngày cỏ hát

Nỗi buồn nào man mác trái tim ta.

Là một ngày đường đi chẳng lá hoa

Vì đường còn xa chân ta không bước tiếp?

Hay vì tiếc những ngày tươi đẹp

Có vài điều định nói lại thôi…

Là một ngày tháng sáu chẳng mưa rơi

Một ngày nụ cười cũng theo niềm vui đi mất

Em bảo: tình yêu với em là những điều chân thật

Lẽ nào? Anh buộc phải tin…

Là một quãng đời trân quý sự lặng im

Là tìm bình yên cho con tim không mệt mỏi

Thôi, xin ngủ quên những tháng ngày sống vội

Cho hành trình về với an nhiên…

Là những ngày rồi sẽ buộc phải quên…

Ngày không vội vã
Ngày không vội vã

Em không còn biết khóc

Một ngày lại có mưa bay

Nhưng em không khóc nữa.

Đêm qua nỗi cô đơn gõ cửa

Hỏi em rằng có buồn không

Đã lâu lắm rồi những mùa đông

Em luôn để cửa mở

Chờ đợi gì đây, em cũng không biết nữa…

Em của hôm nay đã khác với ngày xưa

Đi qua bão giông và thôi không khóc

Tuổi trẻ lặng thầm

Bớt nhiều rồi tiếng thở dài mệt nhọc

Em về nuôi lại tóc xanh.

Bài thơ xưa em viết tặng anh

Giờ đã là bài thơ tặng muôn vàn người con gái khác

Ai chẳng có một thời yêu bất kể là nhầm lạc

Cũng từng dại khờ tạc ai đó trong tim

Dù người con trai như thể cánh chim

Chẳng nơi nào là bến đậu.

Hoa cúc vàng một chậu

Chiều nay thả kén vàng

Thôi anh ạ, đừng trách cứ thời gian

Chuyện đã qua rồi, chẳng nên khơi lại nữa

Bình minh lại gõ cửa

Mở ra muôn vàn ngày.

Em vẫn mình em lặng lẽ nơi này

Lâu lắm rồi em không còn biết khóc

Dù đôi khi cuộc đời toàn mệt nhọc

Những quẩn quanh, sợ hãi, tầm thường

Em lặng đi nhìn bóng trong gương

Em yếu đuối, nhưng em không khóc nữa…

Có ai đi sửa chữa

Những thương tổn cuộc tình

Em đã quen một mình

Và em thanh thản lạ

Đừng hi vọng nhiều quá

Vào những gì mong manh

Em còn yêu thương nữa

Sao phải khóc vì anh…

Em không còn biết khóc
Em không còn biết khóc

Nếu em biết

Biết không em có một mùa gió lạ

Đi lang thang suốt nẻo đường yêu

Ngẩn ngơ buồn khi nghe em hỏi

Nhớ em nhiều, là nhớ bao nhiêu?

Biết không em có những ngày rất lạ

Nhớ em anh chẳng biết làm gì

Tin nhắn soạn rồi mà lần lữa mãi

Không biết khi nào mới dám gửi đi.

Em biết đấy cuộc đời sao lạ thế

Cứ mải mê tìm kiếm tận nơi nào

Hạnh phúc rõ ràng là một điều có thực

Mà mải miết đi tìm những giấc chiêm bao.

Anh không biết nói sao cho em hiểu

Cũng chẳng biết làm gì để em tin

Anh chỉ biết có một điều tha thiết

Ai biết yêu rồi cũng sẽ biết quên.

Mùa về trên vạt cỏ mềm

Ru em ngoan, những êm đềm, nghe em…

Nếu em biết
Nếu em biết

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày

Hãy ngồi lại cùng tôi vào lúc cuối ngày

Lúc những mặt người đã nhuốm màu mệt mỏi

Chỉ ngồi cạnh tôi thôi và đừng bao giờ hỏi

Vì sao?

Vì những tháng ngày đất thấp trời cao?

Vì những ước vọng lớn lao

Mà áo cơm lại ghì sát đất

Vì đã tất tay cho ván bài cược bằng chân thật

Sự thảm bại lạnh lùng

Vì ánh mắt của cô gái giờ mình tạm gọi người dưng?

Thờ ơ thấy sợ

Vì tuổi trẻ đi qua

Ghi cho mình bao nhiêu là món nợ…

Và cả vì nỗi sợ

Một ngày tan vào cõi mênh mông.

Lại gần tôi thêm chút nữa được không?

Kể cho tôi nghe về ngày mà bạn và tôi từng sống?

Bầu trời có màu gì?

Đám mây có màu gì?

Bao mặt người chúng ta từng gặp

Ai cũng nhớ nhớ quên quên.

Những cuộc hẹn như những thói quen

Những cái bắt tay rất lạnh

Con người trong gương nhìn tôi cười rất bệnh

Anh muốn làm gì chứ? Thạch Sanh?

Một kiểu tráng sĩ máu cứu dân lành?

Để toàn dân rơi vào bể khổ.

Sau này có ai thương ai nhớ?

Có câu chuyện nào để ông Bụt hiện ra?

Ban phép cho như một món quà?

Đó là điều không thể

Như công bằng cũng thế

Nó vốn chẳng thuộc về cuộc đời này…

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày

Lúc ánh sáng cuối cùng của một ngày sắp tắt

Chúng ta chỉ lặng nghe và nhắm mắt

Xem ngọn gió đang bảo điều gì

Có thể đó là những lời rầm rì

Có thể đó là tiếng cười chê những kẻ tài cao mà chí thấp

Có thể đó là hơi thở của mẹ Đất

Mỗi ngày lại có bao nhiêu sự sinh sôi.

Như bóng tối, như ánh sáng

Như tình yêu, như sự chia ly

Như sự vun lên rồi sẽ dập vùi

Như cái chết và cả như sự sống

Như sự bình yên và cả nỗi hoang mang…

Mỗi ngày lại như một bậc thang

Đưa ta bước gần hơn về một nơi ta chẳng rõ

Địa ngục âm u hay cõi niết bàn

Sung sướng hay là đau khổ?

Điều ấy có quan trọng gì?

Cứ ở lại bên tôi, chớ vội quay đi

Vì chúng ta đều hiểu điều gì là quan trọng nhất

Quên cả buồn vui, cả những điều được mất

Quên cả những mặt người, những cái nắm tay.

Chỉ niềm vui duy nhất lúc cuối ngày

Biết mình không cô độc.

Nếu mỏi chân, xin hãy dừng bước đã

Ngồi lại bên tôi một chút cuối ngày.

Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày
Hãy ở lại bên tôi vào lúc cuối ngày

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất từ trước tới nay

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất từ trước tới nay

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất mang những ý nghĩa vô cùng sâu sắc được sự săn đón mạnh mẽ từ bạn đọc. Khi yêu bất cứ ai cũng muốn những điều tốt nhất cho người mình yêu bởi vậy cho nên những lời chúc buổi sáng người yêu là không thể nào thiếu. Bên cạnh những cử chỉ thân mật thì những lời chúc buổi sáng sẽ nâng tình cảm của hai bạn đi lên và thêm phần hạnh phúc. Hãy theo dõi bài viết này của chúng tôi để chọn ra những stt đặc sắc nhất nhé!

Bạn muốn chọn cho mình những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu thật hấp dẫn và ấn tượng? Ngay sau đây chúng tôi sẽ dành cho các bạn những lời chúc buổi sáng được bạn trẻ chia sẻ rầm rộ trong thời gian gần đây. Cùng nhau đón xem nhé!

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất từ trước tới nay

1.1 Em à, đi ăn với anh, em nhé. Anh có thể nghe thấy bụng em than thở với anh rằng: chủ nhân của nó chưa cho nó ăn sáng kìa…Hi, chúng mình cùng đi ăn để chuẩn bị cho một ngày mới dồi dào năng lượng nhé.^^!

1.2 Hãy nhận một món quà đơn giản của anh vào mỗi buổi sáng, được bao bọc bởi sự chân thành, được buộc lại bằng sự quan tâm và được gắn vào với lời cầu xin cho em được bình yên và hạnh phúc mỗi ngày!

1.3 Mỗi buổi sáng là một khởi đầu mới, mong ước mới, hy vọng mới. Mỗi ngày đang tới là một ngày tuyệt vời cho mỗi chúng ta. Em hãy nhận lời chúc này cho một ngày hoàn hảo em nhé! Good morning!^^

1.4 Anh gửi cho em 1000 nụ cười, bây giờ em hãy cười đi nhé! Còn 999 nụ cười em hãy để dành dưới gối, mỗi sáng thức dậy em hãy lấy ra 1 nụ cười nha ^^. Vì anh mong muốn em luôn vui vẻ mừ. Hihi (khi nào hết thì bảo anh!)

1.5 Ông mặt trời mọc rồi kìa, với nụ cười ấm áp biết bao! Ông chúc em một buổi sáng tốt lành và mong em sẽ có một ngày mới thật tuyệt! Anh nhớ em!!

1.6 Tâm hồn em đã trở lại từ xứ sở của những giấc mơ để đoàn tụ với gương mặt còn chút ngái ngủ, mở mắt ra nào cô bé để nhìn xem một ngày mới bắt đầu rồi kìa. Chúc buổi sáng tốt lành!

1.7 Mặt trời đã hé rạng đằng Đông và những con chim đang ca hót vui vẻ. Bươm bướm đang bay lượn quanh những cành hoa. Đã đến lúc dậy và ngáp một cái thật to nào! Chúc buổi sáng tốt lành em lười của anh! ^^

1.8 Mỗi ngày khi anh thức dậy, em biết không, điều anh ước trước tiên là hy vọng người nhận được tin nhắn này sẽ có một ngày mới luôn vui vẻ và hạnh phúc.

1.9 Đêm hôm qua em đã ngủ ngon chứ? Tin nhắn này để chúc em có một ngày mới vui vẻ, chúc em luôn cười tươi khi gặp nhiều may mắn.

1.10 Em hãy tin rằng, nhưng những dòng tin nhắn gửi đến em vào buổi sáng chỉ có thể là lời chúc ngọt ngào: Chúc em một ngày mới đầy tiếng cười.

1.11 Ví dụ như anh sẽ có một điều ước ngay lúc này, thì anh không cần phải suy nghĩ mà sẽ ước người yêu anh có một ngày vui vẻ và hạnh phúc. Một buổi sáng thật tuyệt em nhé.

1.12 Mỗi ngày, khi Chúa mở cánh cửa Thiên Đường. Ngài nhìn anh và hỏi: “Điều ước của con hôm nay là gì?” Anh trả lời: Xin người hãy che chở và bảo vệ người đang đọc tin nhắn này!!!

1.13 Dậy đi em! Trời sáng rồi. Anh nhờ một thiên thần tới gọi em dậy nhưng thật đáng tiếc vì một thiên thần không thể đánh thức một thiên thần khác… vì vậy anh đành tự đánh thức em vậy.

1.14 Này bạn, bạn nợ tớ thì phải trả đi chứ! Tính xù hả? Bạn nợ tớ “1 NỤ CƯỜI ĐÓ!” Chúc bạn 1 ngày đầy niềm vui và những bất ngờ!

1.15 Khi em thức dậy người đầu tiên em nghĩ đến là anh, nơi em nghĩ đến đầu tiên cũng là căn phòng anh ở. Chắc giờ này anh vẫn đang say giấc nồng, nhưng dậy đi thôi anh ơi, gà đã gáy rồi. Chúc anh buổi sáng tốt lành.

1.16 Nắng buổi sáng ấm áp và ông mặt trời đang mỉm cười! Em chúc anh buổi sáng tốt lành, một ngày thật tuyệt và làm việc hiệu quả nhé!

1.17 Đêm lạnh đã qua và bắt đầu ngày mới ấm áp. Chúc em luôn mỉm cười như những vệt nắng lấp lánh lúc bình minh và một ngày thật tuyệt em nha.

1.18 Chúc em buổi sáng tốt lành, nhớ ăn sáng trước khi đi làm em nhé. Cả ngày phải nhớ là luôn vui vẻ và hạnh phúc nghen.

1.19 Ê đồ lười! Dậy ăn sáng đi chứ. Chúc anh buổi sáng ấm áp và ngày mới thật tuyệt nha. Good morning!

1.20 Đêm qua em ngủ ngon chứ? Anh nhắn tin để chúc em một ngày mới hạnh phúc và luôn mỉm cười nhé. Yêu em!

1.21 Anh gửi cho em tin nhắn này để chúc em một ngày tốt lành. Hy vọng rằng mỗi ngày em sẽ luôn cười nhiều và hạnh phúc nhé.

1.22 Mỗi ngày khi anh thức dậy, điều anh ước trước tiên là mong người nhận được tin nhắn này sẽ luôn vui vẻ và đón ngày mới với nhiều may mắn!

1.23 Chúc buổi sáng tốt lành. Chúc bạn có một ngày tràn ngập những khoảnh khắc hào hứng và tuyệt vời!

1.24 Hôm qua anh thức khuya làm việc, đáng ra em không nên đánh thức anh dậy lúc này, nhưng mặt trời đã lên cao rồi, em đang trên đường đến chỗ anh để cùng anh đi ăn sáng. Dậy thôi anh “chúc anh ngày mới tốt lành”.

1.25 Đêm qua em mơ thấy anh bên cạnh, anh khẽ vuốt tóc em, còn nói yêu em nhất trên đời. Sáng thức dậy, em sợ điều đó chỉ là mơ, nên nhắn vội tin nhắn cho anh “chúc anh một ngày mới với nhiều niềm vui mới, hãy yêu em suốt đời như anh đã nói với em trong mơ nhé”.

1.26 Nụ cười là thứ ngôn ngữ mà ai cũng hiểu. Nó chẳng tốn gì mà lại tạo ra rất nhiều. Anh nhớ nụ cười của em! Hãy luôn nở nụ cười cho ngày mới thêm sảng khoái em nhé!

1.27 Cám ơn ánh ban mai cho em thêm sức sống, cám ơn các vị thần luôn trao may mắn cho em, cám ơn những nụ cười cho em tin yêu sự sống, cám ơn những người bạn xung quanh em. Hơn thế nữa, cám ơn anh, anh đã cho em nhiều thứ hơn em mong đợi. Chúc anh một ngày mới rạng rỡ và nhiều may mắn!

1.28 Tặng em một món quà nhỏ bé có tên là: “buổi sáng tốt lành” được gói bằng sự chân thành, buộc bằng sự quan tâm và dính keo bằng lời nguyện cầu của anh để em được bình an và hạnh phúc cả ngày.

1.29 Ê đồ lười! Dậy ăn sáng đi chứ. Chúc anh buổi sáng ấm áp và ngày mới thật tuyệt nha. Good morning!

1.30 Đêm lạnh đã qua và bắt đầu ngày mới ấm áp. Chúc em luôn mỉm cười như những vệt nắng lấp lánh lúc bình minh và một ngày thật tuyệt em nha.

1.31 Anh có nhờ một thiên thần đến đánh thức em dậy vào sớm nay, nhưng đáng tiếc thiên thần ấy cũng ngái ngủ giống em nên anh phải tự mình nhắn tin đánh thức em dậy. Dậy đi nhé, chúc em một buổi sáng tốt lành.

1.32 Lời khuyên của bác sĩ dành cho em nè: “Ăn sáng đều đặn, uống nhiều nước, đừng quên vitamin C và nhắn tin cho anh ít nhất 3 lần/ngày”. Chúc em một buổi sáng ấm áp nhé.

1.33 Có hai điều hành thích nhất đó chính là Em và công việc. Và có một điều anh ghét nhất là có Công việc mà không có em. Đi làm đi nhé, anh đợi em ở công ty.

1.34 Người ta nói rằng một nụ cười là hệ thống siêu ánh sáng cho khuôn mặt, hệ thống làm mát cho cái đầu và hệ thống sưởi ấm cho trái tim. Vì vậy, bạn hãy mỉm cười mỗi ngày bạn nhé! Ngày mới vui vẻ!^^

1.35 Anh yêu! Em thấy hạnh phúc, cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em và cho em một tình yêu trọn vẹn. Chúc anh một ngày mới làm việc hiệu quả. Em luôn ở bên anh!

1.36 Sáng rồi, sáng rồi, dậy chưa ông xã của em :X. Lại thêm 1 ngày nữa để cho anh được yêu cô gái của đời anh rùi nhé!

1.37 Em gửi cho anh 1000 nụ cười, bây giờ anh hãy cười đi nhé! Còn 999 nụ cười anh hãy để dành dưới gối, mỗi sáng thức dậy anh hãy lấy ra 1 nụ cười. Vì em mong muốn anh luôn vui vẻ. hihi (khi nào hết báo cho em).

1.38 Hãy nhận một món quà đơn giản của anh vào mỗi buổi sáng, được bao bọc bởi tình yêu, được buộc lại cũng bằng tình yêu và được gắn vào với lời cầu xin cho em được bình yên và hạnh phúc mỗi ngày!

1.39 Nắng buổi sáng ấm áp và ông mặt trời đang mỉm cười! Em chúc anh buổi sáng tốt lành, một ngày thật tuyệt và làm việc hiệu quả nhé!

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất từ trước tới nay

Đối với những cặp đôi yêu xa hay muốn tạo bất ngờ cho người yêu thì chúng ta có thể sử dụng những tin nhắn chúc buổi sáng người yêu bằng tiếng anh. Đừng quên kèm theo lời dịch để người ấy có thể hiểu được sự chân thành của bạn nhé!

2.1 Good morning baby. Have an amazing day. I love you.

Tạm dịch: Chào buổi sáng em yêu. Chúc em một ngày tuyệt vời. Anh yêu em.

2.2 I just woke up and you’re already on my mind.

Tạm dịch: Anh vừa tỉnh dậy. Điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí anh là em.

2.3 From morning’s first light to evening’s last star, always remember how special you are!

Tạm dịch: Từ ánh bình minh đầu tiên đến ngôi sao cuối cùng của buổi tối đều nhớ em là người đặc biệt như thế nào với anh.

2.4 Thanks sunrise gives me a new day to love you!Good morning, my sweetheart. Hope you have an amazing day!

Tạm dịch: Cảm ơn mỗi sớm mai tỉnh dậy cho anh một ngày mới để yêu em. Chào buổi sáng, trái tim ngọt ngào của anh/ người yêu dấu. Mong em có một ngày tuyệt vời.

2.5 Being in love with you makes every morning worth getting up for… Good Morning, Sweetheart!

Tạm dịch: Yêu em là lý do để thức dậy mỗi sáng sớm. Chào buổi sáng, người yêu dấu!

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất từ trước tới nay

2.6 I hope your morning is as bright as your smile.

Tạm dịch: Anh hy vọng buổi sáng của em sẽ rạng ngời như chính nụ cười của em vậy.

2.7 I love you in the morning, in the middle of the day, in the hours we are together, and the hours we are apart.

Tạm dịch: Anh yêu em vào mỗi buổi sáng, buổi trưa, từng giờ khi chúng ta ở cạnh nhau và từng giờ chúng ta xa cách.

2.8 Good morning my love. You are like a blessing from the heavens above.

Tạm dịch: Chào buổi sáng tình yêu của anh. Em giống như điều hạnh phúc từ thiên đàng ban xuống.

2.9 Good morning… I just wanted you to know how much I truly do care. You’re always in my thoughts.

Tạm dịch: Chào buổi sáng… Anh chỉ muốn em biết rằng anh thực sự quan tâm em nhiều thế nào. Luôn luôn nghĩ về em.

2.10 A morning text does not simply mean, “Good morning.” Rather, it comes with the silent loving message, “I think of you when I wake up.”

Tạm dịch: Không chỉ đơn thuần là tin nhắn “chào buổi sáng”, hơn thế nữa, nó còn là lời thì thầm: “Anh luôn nghĩ về em mỗi khi thức giấc”.

2.11 Good Morning, my Love!

Tạm dịch: Chào buổi sáng, tình yêu của anh!

2.12 Every minute spent with you is a moment well spent. Good Morning.

Tạm dịch: Ở bên em, thời gian đáng giá đến từng giây. Chào buổi sáng.

2.13 Just wanted to say good morning to one of the person that means the world to me.

Tạm dịch: Chỉ muốn gửi lời chào buổi sáng tới một người nào đó đã là cả thế giới của anh.

2.14 Good Morning! I really do love you!

Tạm dịch: Chào buổi sáng! Anh thật sự yêu em!

2.15 Hello my beautiful, Good Morning and as always I am thinking of you.

Tạm dịch: Xin chào người đẹp của anh, chúc em một buổi sáng tốt lành và như thường lệ, anh đang rất nhớ em.

Những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu ngọt ngào nhất từ trước tới nay

2.16 The sun rises into the sky with the warmest smile, he wishes you a good morning, hoping that you have the perfect day. Take care & miss you.

Tạm dịch: Ông mặt trời mọc rồi kìa, với nụ cười ấm áp biết bao! Ông chúc em một buổi sáng tốt lành và mong em sẽ có một ngày thật tuyệt! Anh nhớ em!

2.17 Last night, I know I slept with smile on my face because I know I would dream about you. And this morning when I wake up with smile because I know you wasn’t a dream.

Tạm dịch: Tối qua anh đi ngủ với một nụ cười vì anh biết anh sẽ mơ thấy em…Và sáng nay anh thức dậy cũng với một nụ cười vì anh biết em không là một giấc mơ.

2.18 A night hug warms the heart, a night kiss brightens the day, and a good morning to start your day!

Tạm dịch: Một vòng tay ban đêm sưởi ấm trái tim, một nụ hôn ban đêm thắp sáng bình minh và một buổi sáng tốt lành để bắt đầu một ngày cho em!!

Những lời chúc ngọt ngào dành cho người yêu đầy ý nghĩa thể hiện được trọn vẹn những tình cảm chân thành của bạn. Tình yêu luôn cần có những điều mới mẻ để giữ lửa hạnh phúc của đôi lứa, hãy dành tặng những lời chúc thật ấm áp dành cho một nửa yêu thương của mình nhé!

1. Em à, đi ăn với anh, em nhé. Anh có thể nghe thấy bụng em than thở với anh rằng: chủ nhân của nó chưa cho nó ăn sáng kìa…Hi, chúng mình cùng đi ăn để chuẩn bị cho một ngày mới dồi dào năng lượng nhé.^^!

2. Hãy nhận một món quà đơn giản của anh vào mỗi buổi sáng, được bao bọc bởi sự chân thành, được buộc lại bằng sự quan tâm và được gắn vào với lời cầu xin cho em được bình yên và hạnh phúc mỗi ngày!

3. Mỗi buổi sáng là một khởi đầu mới, mong ước mới, hy vọng mới. Mỗi ngày đang tới là một ngày tuyệt vời cho mỗi chúng ta. Em hãy nhận lời chúc này cho một ngày hoàn hảo em nhé! Good morning!^^

4. Anh gửi cho em 1000 nụ cười, bây giờ em hãy cười đi nhé! Còn 999 nụ cười em hãy để dành dưới gối, mỗi sáng thức dậy em hãy lấy ra 1 nụ cười nha ^^. Vì anh mong muốn em luôn vui vẻ mừ. Hihi (khi nào hết thì bảo anh!)

5. Ông mặt trời mọc rồi kìa, với nụ cười ấm áp biết bao! Ông chúc em một buổi sáng tốt lành và mong em sẽ có một ngày mới thật tuyệt! Anh nhớ em!!

6. Tâm hồn em đã trở lại từ xứ sở của những giấc mơ để đoàn tụ với gương mặt còn chút ngái ngủ, mở mắt ra nào cô bé để nhìn xem một ngày mới bắt đầu rồi kìa. Chúc buổi sáng tốt lành!

7. Mặt trời đã hé rạng đằng Đông và những con chim đang ca hót vui vẻ. Bươm bướm đang bay lượn quanh những cành hoa. Đã đến lúc dậy và ngáp một cái thật to nào! Chúc buổi sáng tốt lành em lười của anh! ^^

8. Khi em thức dậy người đầu tiên em nghĩ đến là anh, nơi em nghĩ đến đầu tiên cũng là căn phòng anh ở. Chắc giờ này anh vẫn đang say giấc nồng, nhưng dậy đi thôi anh ơi, gà đã gáy rồi. Chúc anh buổi sáng tốt lành.

9. Hôm qua anh thức khuya làm việc, đáng ra em không nên đánh thức anh dậy lúc này, nhưng mặt trời đã lên cao rồi, em đang trên đường đến chỗ anh để cùng anh đi ăn sáng. Dậy thôi anh “chúc anh ngày mới tốt lành”.

10. Đêm qua em mơ thấy anh bên cạnh, anh khẽ vuốt tóc em, còn nói yêu em nhất trên đời. Sáng thức dậy, em sợ điều đó chỉ là mơ, nên nhắn vội tin nhắn cho anh “chúc anh một ngày mới với nhiều niềm vui mới, hãy yêu em suốt đời như anh đã nói với em trong mơ nhé”.

11. Nụ cười là thứ ngôn ngữ mà ai cũng hiểu. Nó chẳng tốn gì mà lại tạo ra rất nhiều. Anh nhớ nụ cười của em! Hãy luôn nở nụ cười cho ngày mới thêm sảng khoái em nhé!

lời chúc buổi sáng

12. Cám ơn ánh ban mai cho em thêm sức sống, cám ơn các vị thần luôn trao may mắn cho em, cám ơn những nụ cười cho em tin yêu sự sống, cám ơn những người bạn xung quanh em. Hơn thế nữa, cám ơn anh, anh đã cho em nhiều thứ hơn em mong đợi. Chúc anh một ngày mới rạng rỡ và nhiều may mắn!

13. Tặng em một món quà nhỏ bé có tên là: “buổi sáng tốt lành” được gói bằng sự chân thành, buộc bằng sự quan tâm và dính keo bằng lời nguyện cầu của anh để em được bình an và hạnh phúc cả ngày.

14. Ê đồ lười! Dậy ăn sáng đi chứ. Chúc anh buổi sáng ấm áp và ngày mới thật tuyệt nha. Good morning!

15. Đêm lạnh đã qua và bắt đầu ngày mới ấm áp. Chúc em luôn mỉm cười như những vệt nắng lấp lánh lúc bình minh và một ngày thật tuyệt em nha.

16. Anh có nhờ một thiên thần đến đánh thức em dậy vào sớm nay, nhưng đáng tiếc thiên thần ấy cũng ngái ngủ giống em nên anh phải tự mình nhắn tin đánh thức em dậy. Dậy đi nhé, chúc em một buổi sáng tốt lành.

17. Lời khuyên của bác sĩ dành cho em nè: “Ăn sáng đều đặn, uống nhiều nước, đừng quên vitamin C và nhắn tin cho anh ít nhất 3 lần/ngày”. Chúc em một buổi sáng ấm áp nhé.

18. Có hai điều hành thích nhất đó chính là Em và công việc. Và có một điều anh ghét nhất là có Công việc mà không có em. Đi làm đi nhé, anh đợi em ở công ty.

19. Người ta nói rằng một nụ cười là hệ thống siêu ánh sáng cho khuôn mặt, hệ thống làm mát cho cái đầu và hệ thống sưởi ấm cho trái tim. Vì vậy, bạn hãy mỉm cười mỗi ngày bạn nhé! Ngày mới vui vẻ!^^

20. Anh yêu! Em thấy hạnh phúc, cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em và cho em một tình yêu trọn vẹn. Chúc anh một ngày mới làm việc hiệu quả. Em luôn ở bên anh!

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những lời chúc buổi sáng hay cho người yêu đầy ngọt ngào và ấn tượng nhất. Với những ý nghĩa sâu sắc những lời chúc này luôn khiến người nhận cảm thấy hạnh phúc và ấm áp. Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết ấn tượng nhất nhé! 

Mẹ

Mẹ

Cành bàng thả lá heo may
Mẹ gầy, cái dáng khô gầy cành tre
Gót chai nứt nẻ đông hè
Ruộng sâu bấm mãi đã tòe ngón chân

Mẹ ngồi vá áo trước sân
Vá bao mong ước, tay sần mũi kim
Bát canh đắng là chân chim
Lẫn vài con tép Mẹ tìm dành con

Co ro một mảnh chăn mòn
Tàn đêm giấc ngủ hãy còn ngoài chăn
Mẹ gom giẻ rách, giấy manh
Mặc đôi quang thủng giữ lành tiếng rao

Áo nâu phơi vẹo bờ rào
Cái phận đã bạc còn cào phải gai
Quả cà cõng mấy củ khoai
Con thút thít, Mẹ nghẹn hai ba lần

Tối về đến lớp bình dân
I tờ nhặt được đôi vần lại rơi
Cha con trời gọi về trời
Chái nhà mưa dột, ướt lời ru thương

Tiễn con ra chốn chiến trường
Gạt thầm nước mắt mong đường con khô
Hai tay hết sẻ lại cho
Còn phần Mẹ – một thân cò qua sông…

1994