Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 22/07/2026

Nơi em qua gió bấc đã thay mùa
Chân rạ mới se lòng mong lúa ấm
Những lá vàng rơi càng khô càng thắm
Lá rơi hoài có trút xuống nơi em ?

Không đề - Bằng Việt

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 22/07/2026

Chí Hiên Tặng Kỳ 1

Chí Hiên Tặng Kỳ 1 (Hồ Xuân Hương)

Chữ giao nguyền với mấy năm tròn,
Xe nón tình kia mãi mãi còn.
Chẳng biết dạ người đen tựa mực,
Sao hay lòng khách thắm như son.
Còn tai chữa vãng lời vàng ngọc,
Có mắt càng xem mặt nước non.
Chớ trách chúa xuân lòng mỏi mệt,
Mận đào được thế tiếng công môn?

Theo TS. Phạm Trọng Chánh, Chí Hiên là một bút hiệu khác của Nguyễn Du sử dụng từ năm 1786 đến 1796, do sự kiện sau khi nhà Trịnh sụp đổ Nguyễn Du chạy sang Vân Nam cùng với Nguyễn Đại Lang tức Cai Gia và Nguyễn Sĩ Hữu tức Nguyễn Quýnh vì Nguyễn Khản làm thượng thư bộ Lại kiêm cả binh quyền Thái Nguyên, Hưng Yên, Sơn Tây (Hưng Yên do con rể Nguyễn Huy Tự làm trấn thủ cùng hai em Nguyễn Trứ và Nguyễn Nghi; Sơn Tây do Nguyễn Điều làm trấn thủ, Nguyễn Nể phụ tá). Tại Thái Nguyên, Nguyễn Du nắm giữ đội quân hùng hậu nhất: Chánh thủ hiệu quân hùng hậu hiệu Nguyễn Quýnh, chức trấn tả đội với sự cố vấn quân sư của Cai Gia, một tay giặc già Trung Quốc phản Thanh phục Minh, sang đầu quân dưới trướng Nguyễn Khản, Nguyễn Du có kết nghĩa sinh tử với Cai Gia nên gọi là anh cả. Trong thơ chữ Hán (Thanh Hiên thi tập), ông cho biết ông ở vùng núi có tuyết, dân cư trưởng giả ăn mặc theo nhà Hán, và không theo lịch nhà Tần. Đến Vân Nam ông bị bệnh ba tháng nên chia tay cùng Nguyễn Đại Lang hẹn gặp lại ba năm sau ở Hàng Châu, chia tay với Nguyễn Sĩ Hữu trở về làm chủ Hồng Lĩnh khởi nghĩa chống Tây Sơn. Hết bệnh Nguyễn Du không đến Nam Ninh với vua Lê Chiêu Thống mà đi chu du lên Trường An, và xuống Hàng Châu (Nguyễn Du có các bài thơ làm năm 1787-1790 như “Dương Quý phi cố lý”, “Bùi Tấn công mộ”, “Phân kinh thạch đài” và 5 bài thơ bên miếu Nhạc Phi không nằm trên đường đi sứ năm 1813), không tiền nhưng muốn theo gương Lý Bạch, tuổi trẻ đi chu du khắp Trung Quốc.

Nguyễn Du đã trở thành một nhà sư đội mũ vàng, đi giang hồ trong 3 năm (thơ Nguyễn Hành có nhắc chuyện này) bằng cách tụng kinh Kim Cương làm công quả tại các chùa trên đường đi để kiếm ăn (bài “Phân kinh thạch đài”). Hành trang bên mình Nguyễn Du là quyển “Kinh Kim Cương chú giải” của Lê Quý Đôn, một quyển sách yêu chuộng của giới trí thức Bắc Hà thời bấy giờ. Nguyễn Du xưng danh hiệu là Chí Hiên. Chí lấy từ danh Chí Thiện thiền sư, chưởng môn danh tiếng phái Thiếu Lâm thời vua Càn Long trở thành đề tài nhiều bộ sách, và Hiên của gia đình, cha là Nghị Hiên, anh là Quế Hiên. Đến Hàng Châu điểm hẹn với Nguyễn Đại Lang là miếu Nhạc Phi, nơi đây Nguyễn Du dừng khá lâu nên làm 5 bài thơ về Nhạc Phi, Tần Cối và Vương Thị và ở gần đó, ngôi chùa Hổ Pháo nơi Từ Hải từng tu hành, nơi đây Nguyễn Du tiếp xúc với “Kim Vân Kiều truyện” của Thanh Tâm tài nhân đang bán và nổi tiếng tại Hàng Châu, và từ đó trở thành quyển sách bên mình Nguyễn Du. Sau đó nhờ Cai Gia chu cấp Nguyễn Du đi xe song mã lên Yên Kinh và trở về đến Hoàng Châu (Hà Bắc) thì gặp Đoàn Nguyễn Tuấn và anh Nguyễn Nễ trong sứ đoàn Tây Sơn. Đoàn Nguyễn Tuấn có hai bài thơ bàn luận sôi nổi với văn nhân họ Nguyễn tại Hoàng Châu, và viết bài về Hồng nhan đa truân trên đường đi sứ (Hải Ông thi tập). Sau đó Nguyễn Du trở về Long Châu, Nam Đài chờ đợi và về Thăng Long mùa xuân năm 1790 cùng sứ đoàn của anh. (Xem Phạm Trọng Chánh, “Nguyễn Du, mười năm gió bụi”, Khuê Văn Paris xuất bản, 2011)

Hai bài thơ này được cho là của Nguyễn Du, viết năm 1796 sau khi Hồ Xuân Hương bị mẹ ép gả cho thầy lang xóm Tây làng Nghi Tàm. Nguyễn Du sau khi ra khỏi tù ở Hà Tĩnh, ban đêm trốn ra Thăng Long, viết. Do chưa được thống nhất về tác giả, bài thơ này vẫn tạm xếp vào mục thơ Hồ Xuân Hương.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chí Hiên Tặng Kỳ 1” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Lưu Hương Ký, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tình Yêu San Sẻ

Tình Yêu San Sẻ (Xuân Diệu)

I – VUI

Là hoa, là nụ, hay là cành
Là cả mùa xuân em tặng anh.
Ôi những lá sương ôm lóng lánh
Tay em đưa đến với ngày xanh.

Phải chăng chim, gió mới qua đèo,
Hay suối, hay thông đang hoạ reo?
Nghe bước mầm đi như tiếng nhạc
Cũng vì muôn vạn hạt em gieo.

Vườn hồn hoa chậm hay hoa ủ
Trước sức xuân sang chợp nở đều…
Đêm hoá bếp hồng em chụm thổi,
Ngày thành lụa tuyết để em thêu.

II – MONG

Em hẹn hai lần đặt bước xinh,
Hai lần hoa đã đợi trong bình.
Chiếu son anh trải bằng tâm tưởng
Đón tự nơi em sang chốn anh.

Một ngày mong đợi ấy ba năm,
Một khắc xa nhau là thế kỷ.
Biết em công việc vẫn đang dồn,
Anh cũng liền tay chưa lúc nghỉ.

Trời lạnh, trời sương cũng chẳng sầu.
Không gian, em ạ! bỗng trong thâu
Như nghe suốt được tình yêu mến:
Dẫu mong chờ – anh không trách đâu.

III – HIỂU

Nét mặt hay là nét cảm thương,
Nhìn em anh tưởng tự soi gương.
Tay anh hay cũng tay em nhỉ,
Hương của tình hay hương của hương…

Chuyện trước ta chưa kể một lời,
Mà anh đã hiểu tận sâu khơi;
Vai anh khi để đầu em tựa
Cân cả buồn, vui của một đời.

Cảm ơn tuổi trẻ bay về lại,
Hay cảm ơn em đẹp tuyệt trần;
Tôi cảm ơn đời thương mến lắm,
Cho tôi lại thấy mặt ngày xuân.

1961

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Tình Yêu San Sẻ” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Cầm Tay (1962), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

MÙA HOA CỦA MẸ

Mưa bay bay
Trên phiến hoa gạo nở
Đỏ rực trời thương nhớ của mẹ tôi
Nơi triền đê mẹ ngồi
Chờ cha cả một thời xuân sắc

Cha vào chiến trường
Cũng đúng mùa này mưa giăng mắc
Hoa nở đỏ trời bến sông quê
Mẹ đan áo bồng con
Ngóng cha về…

Hoa cháy rực mấy mùa
Rơi nghiêng đỏ bầm mặt đất
Mẹ thẫn thờ
Nhìn con lẫm chẫm
Đâu đã biết mặt cha…

Nhặt bông đỏ rơi
Thả vào dòng nước xiết
Con thay mẹ lặn ngụp nơi bến nước
Đợi cha về…

Đã qua hơn chục mùa đan áo
Cỏ vẫn xanh rợn triền đê
Ngày biết tin cha hy sinh
Cả trời hoa bến sông rừng rực cháy
Mẹ run run đặt lên ảnh cha

Chuỗi mộc miên
Thay vòng hoa cưới
Con thấy mặt cha rồi
Mùa hoa trong mắt mẹ trào lệ đỏ tuôn rơi

Gạo ngoài bến sông vẫn đỏ rực trời!

Phương Quỳnh

Khuyên Thanh Niên Học Hành

Khuyên Thanh Niên Học Hành (Tản Đà)

(Sẩm chợ)

Ta sinh ra đời cạnh tranh
Muốn sinh tồn theo bước văn minh
Ngày xuân đương độ tuổi xanh
Ta khuyên nhau cố công học hành
Giời cho ta sẵn thông minh
Chí chuyên cần tuổi xanh chẳng phụ
Làm tài trai vẫy vùng vũ trụ
Bước đường đời muôn dậm phong vân
Học đường ta hãy để chân
Đi xa ta bước tới gần
Hội gió mây xoay vần mấy lúc
Bực tài danh ta cố học mà nên
Thanh niên, hỡi bạn thanh niên!
Cùng nhau ta cố gắng để tiến lên cho kịp người
Ít câu ta hát vui chơi
Anh em ghi nhớ mà vui học hành
Chớ quên cái chí đua ganh

(Hữu Thanh 1921)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Khuyên Thanh Niên Học Hành” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đố ai quên được người xưaĐố ai gặp lại người xưa không nhìn…GỌI NHAU LÀ TÌNH CŨTác giả //Thu Thảo

Em cứ nghĩ anh quên dần tất cả
Vì tình xưa như chiếc lá héo sầu
Giống như là sau một trận mưa ngâu
Mọi thứ đã bạc mầu theo dòng nước

Cái lạnh lẽo em từng nêm nếm được
Thấu tận xương cả vết xước tâm hồn
Có nhiều lần muốn kỉ niệm vùi chôn
Dưới tận đáy sông Thu Bồn giữ hộ

Một cảm giác khi thuyền xa bến đỗ
Em dặn lòng chịu khổ để quên đi
Bởi bên nhau sẽ chẳng có được gì
Giữ níu lại làm chi đâu người hỡi

Tiếng thề ấy đã một thời mong đợi
Nhưng cuối cùng kẻ gởi lại đắng cay
Chờ anh ư ! Đúng !đợi cả tháng ngày
Đêm thức trắng bờ mi cay đẫm lệ

Đã chịu đựng vết thương lòng đến thế
Và bây giờ không thể gọi tên nhau
Quá đắng cay với giấc mộng phai màu
Nhớ đến cũng đớn đau buồng tim nhỏ

Thôi quên hết một thời yêu này nọ
Đành giã từ vứt bỏ kí ức xưa
Xoá hình anh, xoá cả mối duyên thừa
Ta xin gọi “người xưa” là” Tình Cũ “.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Thơ tình Puskin-những bài thơ “sống”mãi với thời gian

tho-tinh-puskin-1

Thơ tình Puskin, những ai yêu thích văn thơ chắc không còn lạ lẫm gì nữa. Puskin là nhà thơ Nga vĩ đại, là niềm tự hào của dân tộc Nga và của toàn nhân loại. A.S.Puskin – người được mệnh danh là “mặt trời của thi ca Nga”. Những tác phẩm của ông mãi mãi in dấu sâu đậm trong lòng của bao thế hệ người yêu văn thơ trên toàn Thế giới trong đó không thể không kể đến những bài thơ tình tuyệt tác như Tôi yêu em, nhớ, còn lại gì cho em..

Ngay bây giờ mình hãy cùng nhau theo dõi những trang thơ của nhà thơ đa tài này nhé!

Nội Dung

A.S.Puskin là một nhà văn đa tài, ông sáng tác nhiều thể loại khác nhau nhưng nổi bật hơn vẫn là mảng thơ tình. Thơ tình của ông dạt dào xúc cảm. Là một chàng trai yêu hết mình, dâng hiến hết mình cho tình yêu nhưng đôi lúc không được đền đáp. Thơ tình của ông thường thể hiện nỗi buồn, nỗi khát khao mãnh liệt muốn yêu và được yêu.Sau đây là những bài thơ tình yêu buồn,đơn phương hay nhất được nhiều tác giả yêu mến.

tho-tinh-puskin-1

Puskin

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai,
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

( Thúy Toàn dịch)

Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:
Trước mắt anh em bỗng hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Giữa ray rứt sầu đau tuyệt vọng
Giữa ồn ào xáo động buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng
Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.

Tháng ngày qua những cơn gió bụi,
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,
Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,
Nhòa tan rồi bóng dáng nguy nga.

Giữa cô quạnh âm u tù hãm
Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,
Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,
Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.

Cả hồn anh bỗng dưng tĩnh giấc:
Trước mắt anh em lại hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Trai tim lại rộn ràng náo nức
Vì trái tim sống dậy đủ điều:
Cả tiên thần, cả nguồn cảm xúc
Cả đời, cả lệ, cả tình yê

Puskin
(không biết ai dịch)

Hết rồi – tình đã vỡ tan
Anh hôn lần chót đôi bàn chân em
Những lời chua xót thốt lên –
Anh nghe lời đáp của em: – Hết rồi

Anh không còn tự dối thôi
Nỗi sầu anh chẳng trọn đời dõi em
Chuyện tàn có thể anh quên
Tình yêu không thể đáp đền cho anh!

Trẻ trung hồn lại đẹp xinh
Mai em được biết bao tình mến yêu.

tho-tinh-puskin-2

Puskin
(Tạ Phương dịch)

Tôi yêu em – dù hoá dại hoá điên
Dù đau khổ, bẽ bàng không hy vọng,
Tôi sẵn lòng quỳ nhận dưới chân em
Điều bất hạnh nỗi dại khờ cay đắng,
Không còn hợp với tuổi đời, danh tiếng
Đến lúc tôi cần biết sống khôn hơn,
Nhưng tôi hiểu qua rất nhiều triệu chứng,
Trái tim tôi đang mắc bệnh ái tình,
Khi vắng em – tôi mệt mỏi chán chường,
Khi em đến – lại buồn, tôi chịu đựng,
Không nén nổi – muốn thốt lời ngẫu hứng:
Thiên thần ơi, ôi biết mấy yêu thương!
Khi tôi nghe bên phòng khách cách tường,
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhè nhẹ
Và giọng nói ngây thơ trong trẻo thế
Bỗng thấy mình như mất cả trí khôn,
Khi em cười – tôi rạng rỡ tâm hồn
Em ngoảnh mặt – khiến lòng tôi buồn tủi,
Vì trọn một ngày khổ đau mệt mỏi,
Phần thưởng em trao: bàn tay thương yêu,
Lúc em ngồi cần mẫn trước khung thêu,
Vóc thon thả, hơi ngả mình lơi lỏng,
Đôi mắt ngọc, mái tóc xoăn rủ xuống,
Tôi lặng im, như đứa trẻ, đắm nhìn,
Có nên nói chăng về nỗi buồn ghen,
Về bất hạnh trong lòng tôi day dứt –
Em sửa soạn đi chơi xa những lúc
Trời tối sầm, ảm đạm, gió từng cơn ?
Và giọt lệ em nhỏ giữa cô đơn,
Và lời nói nơi chỉ còn hai đứa,
Và chuyến đi miền quê đáng nhớ,
Và một chiều vọng tiếng piano …
Alina! Mong em hãy thương cho,
Tôi không dám cầu xin em tình ái!
Có lẽ bởi chất chồng nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng tình em!
Nhưng xin em hãy cứ giả vờ thêm!
Ánh mắt ấy chứa bao điều huyền bí …
Ôi, lừa dối tôi nào khó,
Tôi vốn đang muốn tự dối mình!

Puskin
(Hoàng Trung Thông dịch)

Người đẹp ơi! Nàng đừng hát nữa
Những bài Gruzi buồn bã xót xa:
Khiến lòng tôi lại càng tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa.

Ôi khúc ca tàn bạo của nàng
Làm tôi càng thêm nhớ lại
Chốn thảo nguyên đêm tối dưới trăng
Hình bóng người trinh nữ xa xăm, đầy thương hại.

Bao hình ảnh không phai mờ, êm ái
Giáp mặt nàng tôi đã quên đi
Nhưng nàng hát – trước mắt tôi đã lại
Biết bao nhiêu bóng dáng hiện về.

Người đẹp ơi! Nàng đừng hát nữa
Những bài Gruzi buồn bã xót xa:
Khiến lòng tôi lại càng tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa.

Puskin
(Thúy Toàn dịch)

Vĩnh biệt lá thư tình! Thôi vĩnh biệt:
Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân?
Bàn tay ta sao mãi chẳng muốn buông
Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa?…
Nhưng đủ rồi! Phân vân làm chi nữa.
Cháy đi thôi, thư ủ ấp yêu đương!
Lòng ta yên rồi chẳng chút vấn vương.
Này ngọn lửa tham tàn đang sắp cuốn
Những trang giấy thư em… Xin chút gượm!
Bốc lửa rồi! Làn khói nhẹ vẩn vơ
Tan nhòa cùng lời cầu nguyện của ta.
Hình chiếc nhẫn ước thề trên xi gắn
Đã biến mất, xi chảy sôi… Ôi thần thánh!
Thế là xong! Than giấy mỏng cuộn tròn,
Trên tàn than trắng dấu nét thiêng liêng…
Cả lồng ngực của ta dường thắt lại,
Hãy lưu mãi giữa lòng ta quằn quại,
Hỡi niềm vui chua xót của đời ta,
Cuộc đời buồn, ôi thân thiết tàn tro.

tho-tinh-puskin-3

Một chút tên tôi đối với nàng
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn lan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.

Ngày nào đó trên mặt trăng kỷ niệm
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
Giống như hình phác trên mộ chí
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm…

Tên cũ từ lâu bị lãng quên
Chẳng còn gợi lại được cho em
Tình xưa êm ái và trong trắng
Trước mối tình ai mới dấy lên.

Nhưng nếu gặp ngày buồn đau đớn
Em thầm thì hãy gọi tên lên
Và hãy tin còn đây kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…

Puskin luôn yêu bằng cả con tim nồng nàn nên thơ tình của ông thường cuồng say, nồng thắm. Những bài thơ khi đọc lên ta dễ dàng bắt gặp một chàng trai si tình, yêu cuồng nhiệt. Sau đây là tập hợp những bài thơ anh yêu em, thơ tình Puskin yêu say đắm, nồng nàn.

tho-tinh-puskin-4

Puskin
Lạ quá ! Không hiểu vì sao
Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
Còn anh thì không biết nữa
Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !

Tình yêu đến nào ai có biết
Tình yêu đi nào ai có hay ?
Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
Tình yêu đến, tình yêu đi …
nào ai có biết

Puskin

Tôi chưa ra biển bao giờ
Ngỡ biển xanh , xanh màu im lặng
Tôi chưa yêu bao giờ
Ngỡ tình yêu là ảo mộng

Ngày nay tôi đã ra biển rồi
Biển nhiều sóng to,gió lớn
Ngày nay tôi đã yêu rồi
Tình yêu nhiều khổ đau, cay đắng
Không gió lớn sóng to , không là biển
Chẳng nhiều cay đắng , chẳng là yêu

Puskin
(Nguyễn Minh Đức dịch)

Tôi bỗng thấy một bông hoa khô úa
Quên trong trang sácg, đã bay hương
Từ đó lòng tôi bao chan chứa
Tràn ngập niềm mơ ước lạ thường:

Hoa nở nơi nao? Xuân nào vậy?
Nở có lâu không? Ai hái đi?
Một bàn tay lạ hay quen đấy?
Hoa đặt vào đây có chuyện gì?

Hoa kỷ niệm ngày vui xum họp?
Hay một chiều bất hạnh chia ly?
Hay buổi dạo chơi lang thang cô độc?
Dưới bóng rừng cây, đồng nội im lì?

Chắc chàng còn sống? Nàng sống chứ?
Không biết bây giờ họ nơi nao?
Hay cả hai người cùng tàn rũ?
Như bông hoa bí ẩn ngày nào?

Em ơi đã đến lúc rồi
Tim anh mong sống một đời yên thân
Ngày ngày tiếp nối bay dần
Mỗi ngày đem mất một phần đời ta,
Hai ta đang sống đây mà…
Nhưng như đã chết, thân ra bụi rồi
Có đâu hạnh phúc em ơi,
Còn chăng yên tĩnh và đời tự do.
Từ lâu anh chỉ trông chờ
Như người kiệt sức, mong giờ thoát thân
Kiếm nơi yên ổn làm ăn
Với bao tình cảm trong ngần chở che.

tho-tinh-puskin-5

(Puskin)

Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau

Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Vô tình anh không nói
Nên đôi mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vì đâu
Đường đời chia hai ngả
Chẳng ai có lỗi cả
Chỉ vô tình mà thôi

Vô tình suốt cuộc đời
Anh buồn đau mải miết
Vô tình em không biết
Hay vô tình quên đi

(1825) – Puskin
Xuân diệu dịch

Thôi từ biệt, lá thư của tình yêu, từ biệt
Nàng đã muốn. Sao ta còn luyến tiếc !
Sao bàn tay mãi chẳng chịu buông ra
Cho lửa thiêu những niềm vui sướng của ta
Nhưng đã đủ. Hỡi tình thư, bốc cháy !
Tâm hồn ta không còn nghe chẳng thấy
Ngọn lửa than đã nhận bức thư em…
Gượm chút nào. Một làn khói nhẹ êm
Quằn quại, tan đi với lời ta cầu khẩn
Vết si chảy sùi lên tan hình chiếc nhẫn
Ôi đất trời, tất cả thế là xong
Những trang giấy đen còn hãy quăn cong
Tàn mỏng manh còn ghi trăng trắng chữ.
Lòng thắt lại. Tàn thân yêu quí hỡi
Một niềm vui nghèo cực xót xa
Còn lại đời đời trên ngực với ta

Puskin là nhà thơ Nga và chịu ảnh hưởng của phong cách sáng tác phương Tây nên thơ của ông khá lãng mạn, ngọt ngào, đặc biệt là những bài thơ tình. Không chỉ yêu say đắm, nồng nàn, mỗi bài thơ của ông mang vẻ đẹp lãng mạn  riêng có. Đây cũng chính là lí do khiến những bài thơ của ông “sống” mãi với thời gian.

tho-tinh-puskin-6

(1824) – Puskin
Thúy toàn dịch

Bên đóa hồng kiêu kỳ
Có con chim họa mi,
Loài danh ca sơn cước
Ngọt ngào lên tiếng hót
“ Nàng hồng ơi ! Nàng hồng !
Ta trong xiềng trong xích,
Nhưng lòng ta thỏa thích
Vì xiềng xích của nàng ”
Chim họa mi hót vang
Nhởn nhơ trong nô lệ
Trên bụi cành nguyệt quế,
Cạnh đóa hồng đẹp xinh
Trong bóng đêm hữu tình.

Puskin
(Thúy Toàn dịch)

Băng giá và mặt trời, ngày tuyệt đẹp.
Còn ngủ ư, ơi người bạn diễm kiều? –
Dậy đi em, hỡi người đẹp thương yêu
Mở đôi mắt còn say nồng mệt mỏi;
Hãy hiện ra như ngôi sao chói lọi
Miền Bắc phương chào buổi sáng Bắc phương!

Mới chiều qua, em nhỉ, bão cuồng điên,
Một màn tối dăng đầy trời mờ mịt,
Mảnh trăng lu sau mây chì đen kịt
Vàng vọt soi như một vết ố hoen,
Và em ngồi ngơ ngẩn những buồn thương
Còn giờ đây… qua song, em nhìn đó:

Nắng sớm rọi tuyết tưng bừng rực rỡ
Trải mênh mông những tấm thảm tuyệt vời.
Dưới trong xanh thăm thẳm của vòm trời,
Rừng quang quạnh riêng mình in vệt thẳm,
Tùng xanh lá hiện qua làn nhũ mỏng,
Sông nhỏ trôi lấp lánh dưới lần băng.

Khắp căn phòng ánh hổ phách tràn lan,
Bếp lò sưởi củi phừng phừng đượm lửa,
Tiếng lách tách nổ nghe vui giòn giã.
Thú làm sao nằm ngẫm nghĩ trong chăn!
Nhưng này em, em thấy có nên chăng
Ra lệnh đóng ngựa hồng vào xe trượt?

Trên mặt tuyết ban mai ta nhẹ lướt.
Em thân yêu, ta phó mặc ngựa phi,
Bốn vó câu hăm hở cứ lao đi,
Ta thăm lại những cánh đồng hoang vắng.
Những thửa rừng mới đây còn xanh thẳm,
Và dải bờ thân thiết với lòng anh

Puskin
(Thuý Toàn dịch)

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vang lai láng
Trên cánh đồng buồn giăng xa

Trên con đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê

Bài ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu:
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu

Không một mái lều, ánh lửa…
Tuyết trắng và rừng bao la…
Chỉ những cột dài cây số
Bên đường sừng sững chào ta

Ôi, buồn đau, ôi cô lẻ…
Trở về với em ngày mai
Nhina, bên lò lửa đỏ
Ngắm em, ngắm mãi không thôi

Kim đồng hồ kêu tích tắc
Xoay đủ những vòng nhịp nhàng
Và xua lũ người tẻ ngắt
Để ta bên nhau trong đêm

Sầu lắm. Nhina, đường xa vắng
Ngủ quyên, bác xà ích lặng im
Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm
Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

tho-tinh-puskin-7

Puskin
(Thuý Toàn dịch)

Em từ giã dải bờ đất khách
Để trở về chốn cũ xa xôi
Trong giây phút buồn đau nhớ mãi
Đứng trước em anh mặc lệ rơi
Hai tay anh cứng đờ lạnh giá
Níu giữ không đành để em đi
Anh thổn thức: em đừng vội vã
Cắt phút giây đau đớn biệt ly!

Nhưng làn môi đắng em vội rứt
Bỏ cái hôn đau khổ xót xa
Em gọi anh về miền đất khác
Bỏ quê hương đầy ải mịt mờ
Em thủ thỉ: ngày mai gặp lại
Dưới bầu trời muôn thuở ngát xanh
Dưới bóng cây ô liu mát rượi
Ta sẽ hôn nhau lại, hỡi anh!

Nhưng chao ôi, nơi đầy nắng chói
Vòm trời cao thăm thẳm biếc xanh
Nơi trên nước ô liu ngả bóng
Em đã ngủ yên giấc ngàn năm
Và nhan sắc, nỗi niềm đau khổ
Em đem đi dưới khắp áo quan
Đem đi cả chiếc hôn hội ngộ…
Nhưng anh chờ; còn nợ đó, hỡi em!

(PUSKIN)

Một ngôi sao vừa rơi
vụt tắt trên bầu trời
hay là tên người ấy
vụt tắt ở trong tôi ?

Vẫn thấy trên bầu trời
có muôn vàn sao sáng
mà ở trong lòng tôi
như một hành lang vắng

Một ngôi sao vừa tắt
bầu trời vẫn không buồn
sao tên người ấy tắt
trong lòng tôi cô đơn ?

Em cần anh như biển xanh cần sóng.
Có mặt biển nào yên lặng được đâu anh.
Em yêu anh bởi vì anh là nắng.
Có hạt sương nào thiếu nắng lại long lanh.

Em là sương, sương chỉ tan trong nắng.
Dẫu chẳng hình hài nắng vẫn đọng lại trong sương.
Anh là nắng khi bình minh trở dậy.
Mang lửa trời trong ánh sáng ban mai.
Em là sương đọng muôn vàn nỗi nhớ.
Để tan đi trong những giấc mơ dài.
Nhưng vẫn nguyện làm giọt sương mãi mãi.
Soi nắng mặt trời mãi mãi chẳng tàn phai.
Dẫu bão tố chẳng ra ngoài lòng nắng.
Nắng lên rồi xin lại được làm sương.
Vũ trụ không gian biến đổi khôn lường.
Những buổi sáng có bao giờ bất biến.
Những tia nắng không ngừng hiển hiện.
Như đêm ngày luân chuyển chẳng chia ly.
Mặt trời ơi! Sức nắng diệu kỳ.
Đầy sương sớm với tâm hồn nguyên thuỷ.
Với năm tháng vẫn quay về bền bỉ.
Soi nắng mặt trời như từ kỷ sơ sinh.

Em là sương, sương chỉ tan trong nắng.
Nắng vô cùng nhưng đọng lại trong sương.
Từ mênh mông tia nắng nhỏ bình thường.
Gặp sương sớm bỗng ngời lên lóng lánh.
Nếu vì nắng mà lòng sương bớt lạnh.
Thì nhờ sương tia nắng mới long lanh.
Đáng yêu sao hạt sương nhỏ hiền lành.
Từ trong suốt mà làm nên tha thiết.
Anh là nắng với sắc tình bất diệt.
Mang lửa trời từ những kỷ xa xôi.
Về đọng lại trong hạt sương nhỏ em ơi!

Trên đây là tập hợp những bài thơ tình hay nhất của Puskin, một đại thi hào văn học Nga với đầy đủ các cung bậc xúc cảm: buồn, vui, ngọt ngào, lãng mạn… Qua bài viết này chắc các bạn đã biết lý do vì sao những trang thơ của ông luôn được ca ngợi như vậy. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi nhé! 

TRONG GIẤC MƠ CỦA ANH CÓ EM KHÔNG?

Trong giấc mơ của anh có em không?
Nhớ một lần muốn hỏi anh như thế
Sẽ giả vờ như mình thật mạnh mẽ
Nếu câu trả lời sẽ chẳng có tên em.

Phải mất bao lâu mới có thể quên
Một nỗi nhớ chẳng bao giờ anh biết đến?
Nỗi chờ mong cũng chẳng phải là hò hẹn?
Và nỗi buồn cũng chỉ có một mình em.

Một giả vờ để có chút hờn ghen
Sao thấy buồn với giả thiết ngây thơ ấy?
Cô bé nào đã viết lên như vậy ?
Cho riêng mình và cho cả một tình yêu.

Lãng đãng mưa rơi mỗi buổi chiều
Em vẫn nghĩ rằng nước mắt của ai đó
Có phải mưa luôn mang theo một nỗi nhớ?
Của một người cho một người phải không anh?

Cũng một lần giấu vội nỗi nhớ anh
Sợ ai biết và nghĩ em khờ khạo
Và đôi lúc em mỉm cười gượng gạo
Là thoáng qua thôi chứ chẳng phải thật đâu.

“Lời nói dối” cùng với cơn mưa mau
Em viết bằng tay trên khung cửa sổ
Những hạt mưa vương lại thành hạt nhỏ
Kết lại thành nỗi nhớ của riêng em…

 NGUYỄN THỊ THANH HẢI

Thú Ăn Chơi

Thú Ăn Chơi (Tản Đà)

Giời sinh ra bác Tản Đà
Quê hương thời có, cửa nhà thời không
Nửa đời Nam, Bắc, Tây, Đông
Bạn bè sum họp, vợ chồng biệt ly
Túi thơ đeo khắp ba kỳ
Lạ chi rừng biển, thiếu gì gió giăng
Thú ăn chơi cũng gọi rằng
Mà xem chửa dễ ai bằng thế gian
Hà tươi cửa biển Tu Ran
Long Xuyên chén mắm, Nghệ An chén cà
Sài Gòn nhớ vị cá tra
Cái xe song mã, chén trà Nhất Thiên
Đa tình con mắt Phú Yên
Hữu tình rau bí ông quyền Thuận An
Cơn ngâm Chợ Lớn chưa tàn
Tiệc xoè lại có Văn Bàn, Vũ Lao
Chấn Phòng đất khách cơm tầu
Con ca xứ Huế, cô đầu tỉnh Thanh.
Mán Sừng cái bánh chưng xanh
Hoa Kỳ tiệc bánh Tin lành nhớ ai
Sơn dương, sò huyết Hòn Gai
Đồng Sành cá đối, Giáp Lai lợn rừng
Vân quan, Hoành lĩnh xe từng
Con tầu ca nốt trông chừng Mê Kông
Tuồng Bình Định, rạp Phú Phong
Ổ Nam nước mắm, tỉnh Đông chè tầu
Phong lưu chẳng thiếu đâu đâu
Nước non đưa đón khắp hầu gần xa
Nay về Bất Bạt quê nhà
Sông to cá nhớn lại là thứ ngon
Vắng bè bạn, có vợ con
Xa xôi xã hội, vuông tròn thất gia
Trăm năm hai chữ Tản Đà
Còn sông, còn núi, còn là ăn chơi
Dở hay muôn sự ở đời
Mây bay nước chẩy mặc người thế gian

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thú Ăn Chơi” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Bùi Minh Huế

Nhà thơ Bùi Minh Huế, sinh năm 1976, quê ở Phan Long, Tân Hội, Huyện Đan Phượng, thành phố Hà Nội. Hiện nay chị là giáo Trường Tiểu học Đoàn Thị Điểm Hà Nội. Thơ chị được cộng đồng mạng rất yêu thích. Chị viết về nhiều khía cạnh cuộc sống như tình yêu đôi lứa, tình yêu cha mẹ, tình yêu quê hương đất nước. Chị đã có rất nhiều bài thơ và tản văn được đăng sách báo và tạp chí. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

HÀ NỘI MÙA VẮNG ANH

Em muốn nói rằng em rất nhớ anh

Hà Nội mùa mưa con phố nào cũng vắng

Ngọn đèn đường ánh nhạt nhoà yên lặng

Hàng sấu già buông lá nhẹ theo mưa

Em nhớ anh biết nói mấy cho vừa

Mưa tí tách rơi phía ngoài ô cửa

Hương Ngọc Lan nhạt rồi không thoảng nữa

Thu tần ngần giấu hương sữa đâu đây

Trăng thượng tuần ánh mờ nhạt sau mây

Em lặng lẽ gom nhớ đầy lên mắt

Heo may lạnh khẽ ôm em thật chặt

Nhớ anh nhiều vẽ đêm trắng vấn vương

Nỗi nhớ anh đan mơ suốt đêm trường

Ảo ảnh miên man những con đường kỷ niệm

Hình bóng anh mắt môi luôn ẩn hiện

Đêm lặng thầm lau lệ ướt dâng mi

Tiếng mưa buồn theo tiếng bước Thu đi

Hàng sấu già khẽ rùng mình buông lá

Đêm phố nhỏ trong mưa càng buốt giá

Hà nội vắng anh chất nỗi nhớ thêm nhiều…

Bùi Minh Huế

MÙA HOA SƯA

Em vẫn biết,

chẳng bao giờ mình được ở bên nhau

nên màu hoa Sưa vẫn trắng như độ ấy

những cung đường thân quen là vậy

em qua bao lần sao vẫn thấy lơ ngơ

Người ta bảo hạnh phúc là được đợi chờ

được yêu thương

được sống cho người mình nhớ

nghĩ đến người bao khó khăn không sợ

đi một mình lòng vẫn rộn lời ca

Em ở đây

mắt vẫn dõi về nơi rất xa

gọi thầm tên người qua từng nhịp thở

khoảng cách kia đâu phải là cách trở

lòng tin người chẳng cắc cớ điều chi

Hương Sưa đưa ngọt ngào

theo từng bước em đi

gió nhẹ nhàng cài hoa, gỡ buồn trên tóc

cánh trắng rơi trong nắng vàng thầm nhắc

người có về bên phố ngắm hoa Sưa?

EM – ĐÀN BÀ CŨ

Xin anh đừng yêu nữa

Em đàn bà cũ rồi

Xuân thì bay theo gió

Mắt đong đếm xa xôi

Em đàn bà đã cũ

Tim hằn bao vết đau

Má hường nay rám nắng

Tóc chẻ khô sạm màu

Em đàn bà cũ lắm

Chẳng mơ chuyện tang bồng

Đón bình minh thường nhật

Thả buồn trôi theo sông

Xin anh đừng gom nhớ

Đừng gửi em niềm thương

Và cũng đừng trăn trở

Về những chuyện hoang đường

Từ muôn nghìn kiếp trước

Ta chẳng thuộc về nhau

Lên đừng yêu em nhé

Đừng tự làm mình đau

Đời trăm ngàn cắc cớ

Hạnh phúc đâu hiền ngoan

Đừng bắt em đánh đổi

Tủi hờn phận đa đoan

Xin đừng yêu em nữa

Xoá tên em đi thôi

Mình trở về xưa cũ

Người dưng giữa dòng đời..

Hà Nội, ngày 9.4.2018

HÁT VỚI NỒNG NÀN

Em nương theo mùa Hạ

Tìm về lại miền yêu

Nơi cánh đồng cỏ ngọt

Nghe gió hát mỗi chiều

Nơi có đôi mắt biếc

Nhốt em trong hiền từ

Nơi những lời âu yếm

Dậy men nồng tháng Tư

Em tìm trong vạt nắng

Hương hoa của mùa yêu

Ướp thơm từng cọng tóc

Thương nhớ khát khao nhiều

Đôi bàn tay ấm áp

Bờ vai rộng và êm

Em tựa vào mê mải

Trong giấc mơ êm đềm

Em nương theo mùa Hạ

Tìm yêu thương mênh mang

Con tim em khát cháy

Uống tình anh nồng nàn

Bùi Minh Huế

NGƯỜI CÓ VỀ HÁT TẶNG PHỐ LỜI YÊU?

Đã lâu rồi phố vắng những lời ru

Ngay từ buổi người xa rời nơi đó

Ngọn đèn đường vẫn đứng im đầu ngõ

Ánh vàng mờ đêm lạnh lẽo mông lung

Phố đợi chờ mong mãi buổi trùng phùng

Mắt rưng rưng lưng chừng chiều Hạ biếc

Tím bâng khuâng Bằng Lăng rơi luyến tiếc

Vàng mùa qua Điệp nhớ bước chân quen

Phố nén lòng lặng lẽ đếm mùa Sen

Hương theo gió lang thang tìm tóc rối

Lời ru xưa dâng nghẹn ngào đến tội

Hạ sắp đi người đâu mãi không về

Phố vẫn giữ nguyên vẹn một lời thề

Người nơi xa có về nơi hẹn cũ

Dẫu yêu thương đang say nồng giấc ngủ

Nỗi niềm riêng phố gửi những xót xa

Hương Ngọc Lan tìm gọi những thiết tha

Mưa đầu Hạ xoá nhoà bao đêm trắng

Gom nhớ thương ủ hương cùng hoa nắng

Mong bình an theo ngày tháng tin yêu

Lạc tiếng ve da diết phố mỗi chiều

Phố bần thần cô đơn tiêu điều lắm

“Khúc đôi bờ” ru ngọt ngào sâu thẳm

Mong người về bên phố hát lời yêu

Bùi Minh Huế

THƯ TÌNH GỬI GIÓ

Em giấu thư tình vào gió

Mong hoa cỏ gọi mùa yêu

Ngàn lời thương anh da diết

Nhớ nhung giăng mắc mỗi chiều

Gió mở thư tình ra đọc

Heo may lại thấy ấm nồng

Thắm thiết từng lời thương nhớ

Mùa yêu trải rộng mênh mông

Em yêu anh tình khờ khạo

Trao anh trọn vẹn một đời

Âm thầm giấu thư vào gió

Khao khát thương nhớ đầy vơi

Ước mong một chiều hò hẹn

Bên anh uống cạn men yêu

Say mèm nồng nàn hương cỏ

Ôm anh nói hết bao điều.

Tình em như mùa Thu chín

Thắm trong ngàn bức thư yêu

Nhớ anh ngàn lời muốn ngỏ

Gửi gió giấu đi mỗi chiều

Bùi Minh Huế

NGƯỜI CÓ CÒN VỀ?

Người ơi có còn nghe nữa?

Hồng Hồng, Tuyết Tuyết trang đài

Chát tòm trống theo nhịp vỗ

Đàn ngân cung bậc thiên thai

Người ơi còn say câu hát?

Sân đình dưới ánh trăng thanh

Lắc lư hứ ừ nhịp phách

Men dâng sóng mắt chòng chành

Người ơi có còn thương nữa?

Má hồng chọn kiếp cầm ca

Lệ buồn thấm từng câu hát

Mua vui ngày tháng nhạt nhoà

Gió Đông thổi rung cành táo

Quả rơi lạnh lẽo sân đình

Bóng người nhạt nhoà màu áo

Ngày qua dáng trúc còn xinh?

Tình tang tơ hồng một mối

Chiêm bao đêm vẫn còn mơ

Ngày nao người về nghe hát

Ấm lòng duyên lỡ mong chờ

Bùi Minh Huế

KHI CHÚNG MÌNH XA NHAU

Thành phố khi chúng mình xa nhau

Hàng cây buồn lên lá rơi lặng lẽ

Nắng ngủ vùi phố càng thêm buồn tẻ

Mưa giăng mau mờ mịt cả hoàng hôn

Chúng mình xa nhau thành phố buồn hơn

Phố nối tay kéo dài thêm nỗi nhớ

Đôi mắt buồn thẫn thờ bên cửa sổ

Buông tiếng thở dài rơi thõng theo mưa

Thành phố vắng đi những buổi đón đưa

Góc phố đơn côi, bước chân côi cút

Chiều lạnh lùng quệt cái nhìn hoang hút

Quán cafe chơ chỏng bản nhạc buồn

Mình xa nhau lên phố trắng mưa tuôn

Câu thơ viết dâng nghẹn ngào rưng rức

Nén chặt nhớ thương tận sâu lồng ngực

Trắng đêm dài mắt thức đếm mưa rơi..

Bùi Minh Huế

HƯƠNG XƯA

Em gỡ mùa trên tóc rối

Lược thưa chải ánh trăng ngà

Gió lao xao thi kể chuyện

Về miền cổ tích tháng Ba

Nơi ấy có vườn hoa trắng

Hương loang theo gió nồng nàn

Mùa cài hoa lên mái tóc

Nhớ thương ngày tháng miên man

Mùa vương thơm hương tóc rối

Ủ men một mối tình si

Tuổi người mới vừa đôi tám

Tuổi em cũng chớm xuân thì

Lược tay nhẹ nhàng chải tóc

Trăng ru tình khúc ngất ngây

Hoa trắng dịu dàng đằm thắm

Hương yêu dệt nhớ đong đầy

Rồi người ra đi một sớm

Cánh hoa rơi rụng trắng vườn

Rèm mi rưng rưng lệ đắng

Mùa không níu nổi tơ vương

Em gỡ mùa trên tóc rối

Tìm hương thương nhớ ngày xưa

Gió đưa em về ký ức

Nhắc tên kỷ niệm ngày mưa

Rồi thêm bao mùa hoa nữa

Úa tàn hương sắc ngày qua

Hỏi người nơi xa có nhớ

Về miền cổ tích tháng Ba?

Bùi Minh Huế

TÌNH THƠ TRÊN LÁ CỎ

Em đón mùa viết thơ trên lá cỏ

Lối đi xưa lất phất bụi sương mù

Rêu phong phủ dấu chân người lữ thứ

Gọi tên người mang nỗi nhớ sang Thu

Màu lá cỏ chẳng còn xanh như trước

Sắc úa vàng nhuốm câu chữ u sầu

Em trót gửi thiết tha vào màu lá

Câu thơ buồn giấu nhung nhớ nơi đâu?

Xược bàn tay xanh xao vào lá cỏ

Ngược hanh hao tìm hơi ấm của người

Em hụt hẫng thấy tim mình buốt giá

Vốc lại từng từ, từng tiếng thơ rơi

Em không nghĩ mình xa nhau như thế

Buổi hoàng hôn trong hư ảo sương mù

Tháng ngày qua lòng người phai thương nhớ

Heo may về màu cỏ úa vàng Thu

Mùa ngang qua có ai chờ ai đợi?

Câu thơ buồn trong màu cỏ xác xơ

Em luôn ước mình ở mùa Thu trước

Ngồi bên người viết lên cỏ tình thơ..

Bùi Minh Huế

VỀ BIỂN CUỐI THU

Cuối Thu rồi về với biển đi anh

Nghe gió hát ru dịu dàng con sóng

Biển hiền hoà ấp ôm hình mây trắng

Đang chở mùa Thu đi

Sóng bịn rịn nói lời chia ly

Cố giấu mùa Thu vào trong vỏ ốc

Thương Dã Tràng một đời dại ngốc

Tin tình yêu sẽ ở mãi nơi đây

Về đi anh, về với biển chiều nay

Ở bên em cùng níu Thu ở lại

Rồi hai ta tay trong tay mê mải

Xây lâu đài tình ái yêu thương

Cuộc sống vẫn vô thường

Và mùa Thu nơi đây cũng thế

Anh về đi xin đừng chậm chễ

Biển và em không thể níu được Thu

Bùi Minh Huế

ĐI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

Người ta nói với nhau

Hãy đi về phía mặt trời,

nơi mênh mông niềm vui và hạnh phúc,

nơi có những cánh đồng nắng rực vàng hoa cúc,

đàn chim du ca dừng chân lúc bình minh

Phía mặt trời ngàn hoa nắng lung linh

những đồng cỏ xanh một màu tươi trẻ

những niềm vui sinh sôi mạnh mẽ

gió hát tình ca lãng mạn tuổi đôi mươi

Đi về phía mặt trời

đêm ngắm cánh sao rơi

đặt tay lên tim ước bao điều không thể nói.

mỉm cười vui với muôn ngàn câu hỏi

về một tương lai rạng rỡ nắng rực hồng

Phía mặt trời hạnh phúc có thật không?

cánh đồng cúc có nở bông vàng mãi,

vườn tình yêu có đơm hoa kết trái

hương chín thơm, ngọt môi nhớ mỗi hoàng hôn?

Bùi Minh Huế

XA RỒI ƯỚC HẸN VÀNG HOA

Em chẳng còn ngồi xâu nhớ đâu anh

Khi mùa về ngang qua đồi hoa gió

Dã Quỳ rực vàng chiều hoàng hôn đỏ

Núi rừng thơm hương hoa cỏ mênh mang

Em chẳng ngồi đan mộng ước miên man

Cùng mùa lá vàng theo gió ngàn về cội

Trước bình minh anh có còn thú tội

Bôi xoá niềm tin thề hẹn buổi trăng tròn

Em chẳng còn vẽ hình anh trong khắc khoải mỏi mòn

Cho mắt nhung thôi nhạt nhoà lệ đắng

Ban mai ngắm Dã Quỳ nở lung linh trong nắng

Tô sắc vàng hoa lên mắt môi ngoan

Bao điều thực – hư pha trộn dối gian

Lâu lắm rồi không bận tâm em nữa

Vệt nắng cuối chiều không thắp hồng màu lửa

Nhen tim em bằng ngàn đoá Quỳ vàng

Mặc dế nỉ non vỡ mộng trăng tan

Dạo bước lang thang bên đồi hoa gió

Thả kí ức nhớ – quên giữa bao la hương cỏ

Em thấy lòng mình tĩnh tại, an yên…

Bùi Minh Huế

ĐỪNG NÍU EM VÀO GIẤC MƠ ANH

Xin anh đừng níu em vào giấc mơ anh

Khi Thu còn chưa chín

Bao yêu thương thầm kín

Anh vẫn giấu nơi nao?

Đêm lặng thinh tiếng gió khẽ thì thào

Trăng thượng tuần ánh xa mờ bàng bạc

Anh đã biết trái tim em không thể còn ngân hát

Dạ khúc tình Thu

Cảm xúc trong em lảng bảng vạt sương mù

Pha trộn đớn đau như còn tươi mới

Niềm vui giản đơn tay em chưa chạm tới

Tiếng thở dài …dài như mùa mưa ngâu

Đêm Thu dài giấc mơ dẫn về đâu?

Anh buông đi đừng níu bằng ảnh ảo

Em một lần vì yêu ngày đêm dệt áo

Để mặc nhọn tầm gai đâm rỉ máu tim côi

Dạ khúc Thu ngân bản nhạc không lời

Đôi mắt em trời ngâu giăng kín lối

Đôi môi em nắng hồng chưa tô mới

Em không thể ngồi nghe anh kể chuyện đâu

Anh biết mà chúng ta không dễ bắt đầu

Xin đừng níu em đừng nói gì thêm nữa

Đêm tàn canh nắng ban mai xoè hoa bậu cửa

Anh dậy đi nào đêm sẽ xoá giấc mơ Thu..

Bùi Minh Huế

VẼ HÌNH EM BẰNG MÀU NỖI NHỚ

Anh vẽ hình em bằng màu nỗi nhớ

Khi Thu sang Ngâu giăng trắng phố buồn

Thoảng đâu đây có mùi hương hoa sữa

Nhìn qua song anh lặng đếm mưa tuôn

Mình xa nhau ngày cuối mùa Hạ đỏ

Thu chớm sang chưa kịp trải lá vàng

Em lặng im giấu bao điều muốn nói

Anh thở dài chiều xuống phố lang thang

Nhìn mây trắng theo gió về với biển

Anh nhớ những ngày ta ở bên nhau

Tiếng em nói bao lời anh luôn nhớ

Phố lung linh bung hoa nắng sắc màu

Anh không tin mình xa nhau như thế?

Cắc cớ gì sao em vội buông lơi

Mùa Thu về dẫu có buồn đôi chút

Cũng chỉ ngâu buồn ướt lá vàng rơi

Em có biết anh nhớ em nhiều lắm

Luôn vẽ hình em cả sáng, trưa, chiều

Rồi đêm về tựa vào Thu mà ước

Nắm tay em cùng đi hết mùa yêu…

Bùi Minh Huế

MÙA TÓC RỐI

Gió đưa hương mùa tóc rối lại về

Anh nhớ quắt quay mùi thơm con gái

Kỷ niệm vui em mang theo đi mãi

Ký ức buồn luôn ở lại nơi anh

Ước quay về những mùa tóc xuân xanh

Lúc chưa biết tình mong manh hơn cỏ

Ngày bình yên vui, đâu nhiều giông gió

Tóc em bồng bềnh như mây, như hoa

Cơn gió nào chở bình yên đi xa

Mùa nơi anh thành ngõ hoang, thềm cũ

Màu hoa xưa theo tóc buồn ủ rũ

Tím dại khờ trăn trở những mùa sau

Anh thẫn thờ vá víu lại vết đau

Mơ tóc rối thơm trên vai ngày ấy

Gió ngược lại miền hoang sơ có thấy

Tóc rối còn gọi dậy những lời yêu

Bùi Minh Huế

EM CÒN NHỚ VỀ BÊN PHỐ?

Lại thêm một mùa Sen nữa

Hoa tàn theo bước Hạ đi

Sao em chưa về bên phố

Mắt buồn hút bóng thiên di

Góc phố cây bàng vẫn đợi

Xoè ô tán lớn thêm rồi

Sấu già bao mùa thay lá

Quả vàng chín rụng đơn côi

Phố buồn nhớ em nhiều lắm

Thấy hoa lòng rưng rức buồn

Ngắm trăng uống tình thơ khóc

Lệ nhoà hoà chén rượu suông

Đêm về bờ đê hút gió

Thơm thơm ngan ngát hương Sen

Lẻ loi quốc kêu gọi bạn

Thinh không vẳng lại tiếng quen

Không biết qua bao mùa nữa

Sen tàn phố cũng già đi

Em có nhớ về bên phố

Tóc còn hương ủ tình si?

Bùi Minh Huế

HƯƠNG CAFE NHỚ

Tháng Tư về có gì lạ đâu anh?

Góc phố nơi em quán cafe vẫn vắng

Mưa bụi vẫn giăng hàng cây đói nắng

Cành cội trơ mình trong cái rét nàng Bân

Lối đi xưa vẫn nhớ những bước chân

Rêu phong phủ chưa phai mờ lời nói

Lá khô rơi uốn cong hình dấu hỏi

Bây giờ anh ở nơi nao?

Em chẳng thể nào trả lời câu hỏi tại sao?

Anh bỏ phố xa hương cafe nhớ

Qua quán thân quen lòng em như mắc nợ

Anh có còn nhớ hay quên?

Mùa có mang về màu nắng trinh nguyên

Có mang về màu hoa như ngày anh bên phố

Có khoả lấp bao đêm dài nhung nhớ

Có nhắc anh rằng duyên nợ mãi nơi đây

Góc phố xanh xao bóng nhỏ vai gầy

Tháng Tư về chất đầy thêm khao khát

Dạ khúc mùa yêu mong anh về hát

Gọi nắng hồng trải bát ngát phố thân yêu.

Bùi Minh Huế

VÔ TÌNH ANH!

Anh vô tình lắm đấy

Thả bùa yêu lên trời

Gió cuốn đi muôn dặm

Dạt vào mắt em thôi

Em loài hoa cỏ tím

Bay vương vào vai anh

Hương mùa yêu mời gọi

Ngọt trái thơm trên cành

Và anh vô tình hát

Giọng ấm nồng tin yêu

Khơi lửa lòng em dậy

Cháy rạo rực mỗi chiều

Mắt anh vô tình lắm

Nhốt em trong ngọt ngào

Hiền hoà và sâu thẳm

Rối lòng em xuyến xao

Anh vô tình hơn nữa

Ở trọ trong tim em

Rượu cay men nồng đượm

Chuốc em uống say mèm

Em hồn nhiên khờ khạo

Tin anh và yêu anh

Bao dại khôn bỗng chốc

Xô bước em chòng chành

Anh vô tình vẫn thế

Em lặng lẽ rưng rưng

Mưa mùa yêu bôi xoá

Những ngày ta đã từng…

Bùi Minh Huế

SÓNG VÀ EM

Em không muốn làm con sóng

Trên mặt biển lặng lòng anh

Ngược xuôi bao nhiêu dòng chảy

Sóng em nghiêng ngả chòng chành

Dẫu nhớ anh nhiều nhiều lắm

Em cũng chẳng nói ra đâu

Em không muốn gào như sóng

Sục sôi bọt trắng bạc đầu

Anh nói tình anh như biển

Mênh mang chẳng thấy bến bờ

Tủi hờn âm thầm em khóc

Đêm ngày làm bạn với thơ

Em không muốn làm con sóng

Em mãi chỉ là em thôi

Yêu anh muôn đời suốt kiếp

Dẫu cho vật đổi sao rời.

Bùi Minh Huế

Thơ Bùi Minh Huế nhẹ nhàng, tình cảm và rất dễ đi vào lòng người đọc.

Trước Cảnh Cao Rộng

Trước Cảnh Cao Rộng (Thế Lữ)

(Trên bờ bể Đồ Sơn một buổi chiều)

Mặt trời dần khuất.
Vòm cao, mây lững thững về.
Chiếc thuyền xa buồm thẳng, không đi.
Trên bể phẳng như tấm màn lụa xám,
Bãi bể ướt, sắc trời in loáng.
Tôi bước lên, người trong cõi hư vô.
Ta vẳng nghe tiếng gió mơ hồ,
Tiếng rủ rỉ của hàng thông im đứng,
Với tiếng sóng đổ xô từng phút lặng.

Tôi rộng nhìn ra bốn phía xa khơi:
Cảnh minh mang riêng có bóng hình tôi,
Đang thơ thẩn với nỗi lòng bát ngát.
Như một kẻ bộ hành ngơ ngác.
Lạc vào nơi đồng đất hoang vu,
Tôi mang theo một mối hoài u,
Tim chẳng thấy nhẽ uyên thâm trong tạo vật,
Ngừng bước nản tôi trông vời Bí mật
Trông bầu xanh nét mặt nghiêm trầm.
Trông bốn phương trời nước mịt mù tăm.
Và tôi hỏi: Biết tìm đâu, Chân lý?
Cao Thâm hỡi! Ôi Vô Cùng Vô Để!
Mây hằng bay, sóng hằng cuốn, gió không ngừng
Nghe thấy chăng? Hay ngờ biết cùng chăng?
Nỗi thao thức một tâm hồn nhỏ bé.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trước Cảnh Cao Rộng” của tác giả Nguyễn Thứ Lễ. Thuộc tập Mấy Vần Thơ (1935), danh mục Thơ Thế Lữ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!