Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hoá thành người lớn bao dung
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Vì trái tim anh có thừa người khác
Những bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có một người nào đó diễm phúc sau em
Em biết rằng rồi anh sẽ quên
Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
Cho dù với em đó sẽ là mãi mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng dằn vặt mình vì đã lỡ nói yêu thương
Ai cũng có những phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến trong nhau bằng những phút dối lừa.
Lời bài hát Một thời đã xa
Đừng buồn anh hỡi khi lỡ nói yêu em rồi
Bận lòng chi nữa hỡi anh xin hãy quên em đi
Giây phút bên nhau anh sẽ quên mau
Chỉ có em thôi giữ mãi bóng hình xưa
Đời ai cũng có giây phút trót yêu dại khờ
Và em đã biết biết anh sẽ chẳng yêu em đâu
Em sẽ không quên giây phút bên nhau
Em đã trao anh trao anh nụ hôn ấy
Và em biết anh sẽ quên hết
Những bài tình ca viết riêng tặng em
Và em biết trái tim anh có hình bóng ai kia đâu chỉ riêng em
Và em sẽ không trách anh nữa
Chẳng trách anh đâu
Khi ta đến bên nhau tình gian dối.
Và em biết anh sẽ quên hết những bài tình ca viết riêng tặng em
Và em biết trái tim anh có hình bóng ai kia đâu chỉ riêng em
Và em sẽ không trách anh nữa
Chẳng trách anh đâu
Khi ta đến bên nhau
Tình yêu dối lừa.
Có những chuyện tình yếu lòng như thế
Có những chuyện tình yếu lòng như thế
Ai thoáng qua ai chỉ khẽ lướt qua đời
Rồi chôn giấu những lời ngọt trên môi
Để năm tháng xoá phút yếu lòng xưa cũ
Một thời đã xa
Đã có một thời mình yêu nhau, đã có một thời mình đã say đắm, đã có một thời có những phút yếu lòng như thế
Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy,
Nửa chen mặt nước, nửa từng mây.
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước,
Ngán kẻ phương trời chẳng đứt dây.
Bẻ liễu thành Đài thôi cũng xếp,
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay ?
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng,
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say.
Mẹ ơi Mẹ đã cho con trái tim mang hình chóp núi Chống nắng chọi mưa Trần trụi dưới trời Cái chóp núi vừa ngoi lên đã chui qua cát bụi Nghèo khó niềm vui Giàu có nỗi buồn Những nỗi buồn có rễ Đá hộc tựa vào đá tảng Sóng ngầm khởi đáy biển sâu
Con tựa vào huyết mạch Tựa vào phúc đức cha ông Tựa vào miền tâm linh chưa ghi trong sổ sách Nơi mùa hạ long đầu Nơi mùa đông lỏng gối Nơi thiêng liêng thơm thảo tình người Nơi nước mắt sáng cùng ngọn nến Lắng tiếng thời gian Lắng ngọn gió xoi lên từ đất Lắng giọt mưa lật đật ngang chiều Lắng bóng nắng những hôm trời đau yếu Gặp trăng thâm quầng đứng khóc cạn đêm Gặp những dòng sông thoi thóp nước Gặp những lối mòn cắt mặt thời gian
Con sinh ra mắt ngợp đại ngàn Rừng rú rậm xui buổi chiều đến sớm Đất thương người lo trời chóng tối Những gò đồi tím lịm sim mua Những bãi hoang loang đầy vọt bổi Sim chín thay cơm Lá bổi thay đèn Suối đã nhỏ còn trườn ngang vách đá Đất gan gà rỗ hoa Vực xoáy sông sâu Nỗi lo xoáy trắng đỉnh đầu Đôi mắt xoáy trời chín nẫu Trước mặt Sau lưng Không chỗ đi ngang về tắt Về tắt mắc rừng Đi ngang vướng biển Đất và người Tự soi bóng nhau
Thời chiến lên rừng Thời bình xuống biển Mặt tháp trùng dương Lưng dựng đại ngàn Núi biển sông sâu Phanh trần tính cách Đội lửa trên đầu Dẵm sóng dưới chân Những khát vọng mọng như ai nấu Mang đậm sắc trời Tẩm ngẩm xanh
Cơn gió nào áo xống phong phanh Cơn gió nào đi đêm không lạc Cơn gió nào thổi cay thổi rát Cơn gió nào cào lửa vào đêm Gió Lào Gió Lào Thổi khô nước mắm Mẹ giấu biệt trong buồng mà gió chẳng buông tha Tội nghiệp chiếc nút lá chuối đã luội teo rồi vẫn khổ Sáng ngày ra Mang tiếng mang tai Sao trong chai lại tròi lên muối trắng
Chiều chưa nguội nắng Ngoài đê cỏ hỏn hẻn cười Đất đã giật mình nghe sấm đuổi Lòng sông đã co rúm bàng hoàng Mùa lũ theo con kiến càng Leo cong ngọn cỏ Mùa lũ theo đàn kiến đỏ Men ngược bờ tường Mùa lũ đuổi bầy kiến đen Tha rơm vào tổ Mùa lũ xua đàn kiến gió Bỏ nhà đi hoang Mùa lũ đẩy cánh kiến vàng Sang nhà hàng xóm Bờ sông lập loè đom đóm Mẹ bảo năm nay lại lụt to rồi
Mẹ ơi Sau những nhọc nhằn mê lú Sau những trận đụng đầu nát ngấu với gió mưa Phút yên bình con mới tỉnh ra Thôi thì đành tính đường sống chung với lũ Thôi thì đành nhịn nhường nhau mà dỡ rào mở lối Sông có phận sông Người có phận người Mắc mớ chi mà tính toán hoán đổi Mắc mớ chi mà sấp mặt tối mày
Của rẻ của ôi Nhà đông con lấy cái no làm chắc Áo anh em mặc Khoai sắn thương nhau láu táu để dành Những chiều xanh Gió lổng đổng tông vào máng xối Lá vàng rụng khắp nhà kết bạn với buồn lo Nhọ mặt người mẹ còn lọ mọ Dé lúa xạc xờ là rớ lại của cơn mưa Con nói năng nhặt chặt bị mà chi khi nước chảy chỗ trũng Mẹ cười sống trên đất này Phải tằn tiện nhưng không bần tiện Miếng ăn quá khẩu thành tàn Có điều chi thì cũng nên một vừa hai phải Bằn bặt, ngày thôi Năm bồi tháng lở Hình như sông cũng nằm mơ Nửa đêm sóng cười trắng xoá Hình như bến bờ đau đẻ Khoắt khuya đất vật ùm ùm Những dòng sông sinh ra như để chuyên làm lụng Phù sa sa thải phù sa Lở bồi túm tụm Chụm sóng vào biển khơi
Nhiều lúc con thầm cật vấn mình Vì sao buổi chiều không trẻ Cái tươi trẻ của mưa rào mùa hạ Xả mình vào đất đai Xả mình xuống những vách đá trơ lì bạc phếch Hầm hập quanh năm mà lạnh cóng cuối ngày Cái tươi trẻ của cánh đồng làng ríu ran hương lúa chín Tóc thôn nữ dài nhấp nhứ bóng trăng Tóc thôn nữ dài mê mải xanh rải bình yên lên sóng lúa Lên lớp bùn còn lón tón vết chân cua
Vì sao con không có những dòng thơ nằm ngay ngắn trên cùng mặt phẳng Những dòng thơ tươi tắn như mặt hồ phăng phắc đợi mùa thu Những ngày thiếu sóng Nước lóc bóc lọc mái chèo mà sông chẳng sủi tăm Những trầm tích giữa bộn bề năm tháng Khuất mình nhưng chưa khuất bóng Khuất mình nhưng không khuất lặng Như mây trắng trên trời Như ngọn sóng dưới sông Như mưa chưa ngừng rơi Và gió Hững hờ hò hẹn với xa khơi
Tiệc này đêm cuối mai chia ly
Anh cố lưu tôi có ích gì
Đời người say tỉnh được bao dịp
Xin cạn chén rượu để tôi đi
Đau tình không xót bằng đau nghĩa
Tay gầy cũng ném chén vô tri
Mắt xanh cùng gửi ngoài mưa gió
Lòng không cùng sống với cầm thi
Rượu xuân càng đượm say mùi cũ
Cố nhân càng biết càng phân kỳ
Gió lên! Gió lên! Cùng rũ rất
Con chim còn đỗ lại làm chi
Đất trời rộng quá tôi không chịu
Cắm chặt sông đây một cánh bè
Rót rượu ra anh tôi muốn uống
Cực kỳ trong sạch cực say mê
Sáng mai qua bến Ninh Cơ lạnh
Sẽ thấy se lòng trận gió tê
Giọng đàn lưu luyến làm chi nữa
Tôi quyết đi rồi tôi phải đi
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Lưu Biệt” của tác giả Nguyễn Tuấn Trình. Thuộc danh mục Thơ Thâm Tâm trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Nghĩ mình, mình lại hỏi mình
Tự mình, mình cũng chưa đành rằng sao
Cái lo là cái làm sao?
Lo sao lo mãi? khi nào hết lo?
Một mình lo nghĩ quanh co
Mình lo mình biết ai lo cho mình?
Ấy ai là khách hữu tình?
Vì mình lo đỡ cho mình đỡ lo
Kẻo mình lo mãi quanh co
(Tản Đà tùng văn 1922)
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cái Lo” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Tình yêu có thể được xem là một trong những thứ phức tạp và khó có thể có được một cách trọn vẹn nhất trên thế giới này. Hãy cùng phongnguyet.info tìm hiểu thêm về tình yêu mà bạn đã đang và sẽ có thông qua bài viết 20 chia sẻ cực hay cực chân thành về vẻ đẹp của tình yêu mà bạn không thể bỏ qua sau đây nhé!
4. Chưa đủ nhớ để gọi là yêu. Chưa đủ quên để thành xa lạ. Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã. Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia.
5. Nếu anh là giọt nước mắt trong em, thì em sẽ khóc để anh lăn xuống chạm vào môi em. Nhưng nếu em là giọt nước mắt trong anh thì anh sẽ không bao giờ khóc bởi vì anh không muốn mất em.
6. Nếu em là trại thương điên thì anh sẽ là thằng điên mãi mãi.
7. Người đi một nửa hồn tôi mất …. MỘt nửa hồn kia vẫn bình thường.
Tình yêu sẽ được chắp cánh và bền lâu khi cả hai người cùng cố gắng và tin tưởng vào nó, chỉ với những câu nói hay về tình yêu đơn giản nhưng ý nghĩa cũng sẽ làm cho tình yêu thêm bền chặt và trọn vẹn hơn.
8. Anh yêu em như Bác Hồ yêu nước
Mất em rồi như Pháp mất Đông Dương
9. Anh lớn lên dưới bầu sữa mẹ
Lại dại khờ trước bầu ngực của em!
10. Đố ai định nghĩa được chữ *YÊU* ?
Có khó gì đâu một buổi chiều
Kề dao vào cổ: *YÊU HAY CHẾT !?*
Gật đầu cái rụp thế là *YÊU*
11. Một buổi chiều gió mát … Vẽ hình em lên cát … Thì bị ăn một tát … Của một con bò khác … Nãy giờ đang quan sát …. Anh còn đang ngơ ngác … Liền ăn thêm một tát … Ôi tình yêu trên cát … Thật là chua và chát
12. Nếu em là bịch thuốc phiện thì anh sẽ là thằng nghiện đầu tiên
13. Trước cổng nhà thờ, anh và em
Hai đứa hôn nhau chúa đứng xem
Giật mình chúa bảo: này hai đứa!
Hôn nhau như thế…chúa cũng thèm.
14. Thu đi để lại lá vàng, anh đi để lại cho nàng thằng cu, Mùa thu nối tiếp mùa thu, thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời.
15. Đố ai định nghĩa được từ “YÊU”
Có khó gì đâu một buổi chiều
Gặp nàng trước cửa nhà cầu tiêu
Mời nàng đi trước thế là “YÊU”.
16. Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Hai đứa đi vào quán bún riêu
Vừa chan vừa húp thế là yêu
17. Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Gặp em đi “cầu” không mang giấy
18. Cầm tay đưa giấy thế là yêu! Gặp được nhau có lẽ là tình cờ
Quen biết nhau chắc số phận đẩy đưa
Nhưng tại sao ko thể cùng chung bước
Đến rồi đi… là chân lý phải không.
19. Con trai:
– Là phải biết điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu.
– Không được đầu gấu với gái ngoan và ko cần nhẹ nhàng với gái dữ.
– Không được tự tử nếu mất gái ngon và ko ngậm bồ hòn ôm gái nát.
– Không được bộc phát thích gái teen và ko được ném mình vào gái ế.
20. Anh với em giống nhau nhiều lắm
Cũng biết sống và cũng biết yêu
Em với anh chỉ khác một điều
Anh yêu em còn em yêu người khác
Hy vọng rằng thông qua bài viết 20 chia sẻ cực hay cực chân thành về vẻ đẹp của tình yêu mà bạn không thể bỏ qua trên đây của phongnguyet.info, các bạn mà đặc biệt là những ai đang đắm chìm trong tình yêu sẽ thấu hiểu được rõ ràng hơn về bản chất, ý nghĩa cũng như những rủi ro mà trái tim có thể sẽ gặp phải trong tình yêu. Hãy cùng chúng tôi chia sẻ bài viết này để chữa lành và tiếp sức cho thêm nhiều trái tim đã đang và sẽ yêu hơn nữa nhé!
Xuân dịu dàng trải nắng ấm mênh mang
Để tươi thắm muôn ngàn hoa lá cỏ
Tiếng chim hót rộn ràng muôn lối nhỏ
Như lời chào trong gió mãi vang xa.
Em chào đời trong một sớm tháng ba
Khi cây Gạo trước nhà đang thắp lửa
Đôi mắt Mẹ sáng bừng lên rạng rỡ
Cha mỉm cười cứ ngỡ vẫn đương mơ.
Em chẳng là cô gái quá mộng mơ
Nhưng yêu thích văn thơ và nhạc hoạ
Em nhút nhát trước những người xa lạ
Luôn chân thành hoà nhã lúc thân quen.
Em dẫu hiền nhưng cũng vẫn biết ghen
Đi dạo phố với em đừng ngoảnh lại
Rồi ngơ ngẩn ngắm người qua mê mải
Để em buồn sai trái lắm nghe anh.
Em vốn là bông Sưa trắng mong manh
Đợi Xuân đến để dành trao anh đấy
Có đôi lúc em giả vờ hờn lẫy
Cũng chỉ là để thấy được yêu hơn.
Em vốn là bông Bưởi ngát hương thơm
Nhưng rất biết khiêm nhường trong cuộc sống
Người thương hỡi hãy cùng em chèo chống
Vượt sông dài biển rộng tới bờ yêu.
Bài thơ tình câu chữ viết nghiêng xiêu
Là ẩn chứa bao điều em muốn nói.