Cuộc sống này luôn là một sự phức tạp, là khó khăn, thử thách trong mắt của nhiều người. Nhưng phức tạp hay giản đơn lại nằm trong chính suy nghĩ nội tại của mỗi người, trong cái cách chúng ta nhìn nhận tất cả mọi việc theo chiều hướng tích cực hay tiêu cực. Hãy cùng tìm hiểu thêm về chủ đề này thông qua bài viết Những câu nói hay về sự đơn giản trong cuộc sống mà ai cũng phải biết sau đây của phongnguyet.info nhé!
Những câu nói hay về sự đơn giản trong cuộc sống mà ai cũng phải biết
Hãy đơn giản những điều tưởng chừng như vô cùng phức tạp của cuộc sống này. Vì bạn biết đấy, chỉ có như vậy bạn mới có thể tìm thấy sự bình yên, thanh thản và hạnh phúc cho chính bản thân mình. Hy vọng rằng bài viết Những câu nói hay về sự đơn giản trong cuộc sống mà ai cũng phải biết trên đây của phongnguyet.info đã thực sự mang đến nhiều ý nghĩa tích cực cho cuộc đời bạn. Hãy cùng chúng tôi chia sẻ nó nhé!
Hằng năm cứ vào ngày 20-11 thì các thầy cô giáo lại vui mừng khi được đón nhận những lời cảm ơn chân thành của những người học trò. từ xa xưa đến nay thầy cô luôn là người dạy dỗ ta nên người chính vì vậy hãy dành những gì tốt đẹp nhất tặng người đã có công dạy dỗ ta nên người bạn nhé! Không cần những món quà vật chất mà chỉ cần một lời cảm ơn, một câu nói xuất phát từ trái tim thôi cũng đủ làm ấm áp trái tin một nhà giáo. Hôm nay phongnguyet.info xin gởi đến các bạn Những bài thơ hay về thầy cô giáo 20-11 ý nghĩa và cảm động nhất để viết báo tường đoạt giải cao mời các bạn tham khảo nhé!
1. TRI ÂN NGƯỜI LÁI ĐÒ
Tri thức ngày xưa trở lại đây, Ân tình sâu nặng của cô thầy! Người mang ánh sáng soi đời trẻ; Lái chuyến đò chiều sang bến đây? Đò đến vinh quang nơi đất lạ; Cám ơn người đã lái đò hay! Ơn này trò mãi ghi trong dạ… Người đã giúp con vượt đắng cay!
Nguyễn Trung Dzũng
2.THƯA THẦY
Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?
Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan
Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy Tạ Nghi Lễ
3. THẦY VÀ CHUYẾN ĐÒ XƯA
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…
Nguyễn Quốc Đạt
4. CON VỚI THẦY
Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ
Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình
Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang…
Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu trả lời sáng lên lấp lánh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha
Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi…
Phạm Minh Dũng
5. XIN LỖI CÁC EM
Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.
Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
Ai còn dằn vặt đêm sâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
Trần Ngọc Hưởng
6. BỤI PHẤN XA RỒI
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Thái Mộng Trinh
7. NGHE THẦY ĐỌC THƠ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
Trần Đăng Khoa
8. LỜI TRẦM THẦY TÔI
Có những chiều hè, phượng đỏ rơi
Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi.
Thương người bạn cũ, ân sâu nặng
Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.
Muốn được cho đi, thầy phải có
Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.
Cho không phải mất, tình muôn thuở.
Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.
Phạm Duy Cầu
9. THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
10. LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá…
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
11. KHI THẦY VỀ HƯU
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
12. KHÔNG ĐỀ
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
13. NGƯỜI LÁI ĐÒ
Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…
14. THẦY CÔ
Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em
Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô
Học trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng
Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình
Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành
Bây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau
15. LỜI RU CỦA THẦY
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
16. TRỜI SAO
Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô…
Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.
Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữ trắng
Tay thầy vẫy ước mơ bay.
Thầy chưa từng dang tay đánh
Búp hoa còn giấu trong cành
Tuổi thơ cần nhiều cá tính
Cho đời đủ sắc tươi xanh
Cô ơi dang đôi tay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương
Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau
Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ.
17. MÃI TRONG TÔI NGÔI TRƯỜNG ẤY
Ngày nào còn bỡ ngỡ
Loay hoay trước cổng trường
Chưa một chút bâng khuâng
Với ngôi trường mới ấy
Mấy hàng cây phượng vĩ
Mấy gốc lá bàng to
Hình như muốn thầm thì
Bạn ơi vào đi nhé !
Kia rừng dương vẫy gọi
Hoà quyện tiếng chim chuyền
Như một khúc giao tình
Cùng đón chào bạn mới .
Vậy mà giờ thấm thoát
Đã bao niên học rồi
Ngôi trường ngày nào ấy
Là một phần trong tôi .
Cũng hàng cây phượng vĩ
Cũng mấy gốc bàng to
Giờ là bạn tri kỷ
Ngày nào cùng có nhau
Mỗi khi lá xào xạc
Như những nốt nhạc vui
Cùng hoà vào điệu hót
Của lũ chim trên cành .
Đến khi hoa phượng nở
Đỏ rực cả sân trường
Cũng là khi ve khóc
Cho tình bạn chia ly
Ôi ! Mái trường yêu dấu
Ôi ! Thầy cô thân yêu
Chắp cho tôi đôi cánh
Bay cao trên đường đời .
Thời gian sao nhanh quá
Đã bao năm xa trường
Nơi phương xa xứ người
Nhìn cảnh nhớ trường xưa .
Tôi mong ước một ngày
Được về lại trường xưa
Tìm lại chút kỷ niệm
Của một thời mộng mơ .
Đừng nhé thời gian ơi !
Đừng phủ mờ kỷ niệm
Đừng phủ lớp rong mờ
Để còn mãi trong tôi
18. BỤI PHẤN
Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời
Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!
Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm
Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………
Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào….
Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
Làm sao để trở lại ngày xưa
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy – Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn – Thầy – Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
19. NGHĨA CÔ THẦY MÃI KHÔNG QUÊN
Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc
Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương
Những ngày vui của 1 thuở đến trường
Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
Và duyên dáng của một người con gái.
Tâm hồn con,một nỗi buồn dài
Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc
Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
Âu yếm nhìn chúng con
Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền
Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”
Và chúng con là những con cừu bé nhỏ
Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.
Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua
Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ
Một tình thương bao la và vô tận
Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.
20. LỜI CHÚC THẦY CÔ
Ngày xửa, ngày xưa……
Tự lúc ấy, tôi đã chào đời.
Tiếng trống trường vang dội trong tôi.
Khi chập chững mẹ đã dắt tôi đến đó.
Buổi ban đầu tôi bỡ ngỡ âu lo.
Nhìn thấy cô, tôi hốt hoảng la to.
Cô nhìn tôi , tôi nhìn cô như hai người xa lạ.
Cô bước tới, đón tôi vào lớp học.
Lúc ấy tôi òa khóc…giờ không quên.
Cô nâng tôi , nhè nhẹ xoa vào đầu.
Giọng cô thánh thót như lời ca của mẹ.
Bàn tay cô, dịu mát và êm ái.
Mái tóc cô ngày ấy đen óng ả.
Khi nhìn lại , cô đã đưa tôi vào lớp học.
Ngày đầu tiên , cô hát cho chúng tôi nghe.
Giọng cô hát như lời mẹ ru con.
Rồi dần dần , chúng tôi yêu quý cô.
Lớp học ấy trở thành ngôi nhà mới
Một mẹ hiền và hàng chục đứa con thơ ngây
Cô mến yêu , giờ đây con khôn lớn.
Nhớ về cô, con như muốn òa khóc loa to.
Chắc giờ đây, tóc cô đa bạc màu.
Giọng của cô, chắc yếu hơn rồi nhỉ ‘.
Bàn tay cô , vết nhăn nhiều lắm không ạ ‘.
Con không quên , ấm ốp ngày tựa trường.
ƠN cô nặng nghĩa trong lòng con.
Cô ạ ‘. 19 ngày 20/11 rồi cô nhỉ
Qua cuộc thi , con gửi lời tốt đẹp nhất đến cô.
Chúc mẹ hiền ngày 20 tháng11 vui khoẻ hạnh phúc.
21. LỜI CẢM TẠ
Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng – chắc nhơ cội nguồn đã có
Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học đc những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô
22. MƯỜI BẢY VÀ THẦY
Mười bảy năm tới trường,
Mười bảy năm vất vả
Thầy dạy dỗ chúng con.
Từ lúc còn chập chững,
Chưa biết đọc,biết viết
Nói năng còn chưa vững
Rồi nghịch phá lung tung.
Gieo bao nhiêu rắc rối
Rồi giả vờ không biết,
Làm thầy phải lo âu.
Mười bảy năm tới trường,
Mười bảy năm thầy dạy
Bao lẽ phải điều hay.
Dạy từ cách đi đứng,
Đến cách học nói năng.
Dạy chúng con tri thức,
Dạy lẽ phải tình thương.
Thầy dạy biết bao điều,
Giản dị mà ý nghĩa,
Cho mỗi đứa chúng con.
Và rồi hôm nay đây,
Mười bảy năm khôn lớn
Mười bảy năm con hiểu
Tình thương và tấm lòng
Mà thầy luôn dành tặng
Cho mỗi đứa chúng con.
Mười bảy năm tóc thầy
Bạc thêm mười bảy sợi
Già thêm mười bảy lần
Vì đàn con nghịch ngợm
Mười bảy năm con biết
Mười bảy ngày nhà giáo
Mười bảy những lời chúc
Con xin dành tặng thầy
Với mười bảy ý nghĩa
Rằng:mười bảy năm rồi
Con sẽ không quên được
Mười bảy lớp kiến thức
Con học được từ thầy
Một kho tàng tri thức
Và tấm lòng nhân ái…
Thầy đã dạy chúng con !
23. CÔ ƠI
Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô ?!
24. GẶP LẠI THẦY
Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vòng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi không quên
“thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
Lợi danh – danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời
25. RỂ THẦY!
Một đám con trai nghịch ngợm
Đứa gọi bố, đứa gọi thầy
“Cho con về làm… Rể”
Thầy cười hiền – nhẹ khói thuốc bay
Trách thầy sớm “Kế hoạch hóa”
Mà em con đến là xinh
Chẳng lẽ thầy ừ một đứa
Để lũ còn lại… “thất tình”?
Ấm áp mắt cười, thầy dặn:
“Cần lo nhiều đến tương lai
Các trò học hành cho giỏi
Đứa nào cũng là con thầy
Lớp 12 cả rồi đấy
Thầy mong các trò gắng lên
Rồi trò nào muốn làm RỂ
Để thầy…sinh thêm mấy EM”.
26. NHỚ CÔ GIÁO TRƯỜNG LÀNG CŨ
Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ
Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.
Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô!
Đến ngày 20/11, hàng loạt nhớ thương kỷ niệm về thầy cô lại ùa về. Từng lời nói, hình ảnh của các thầy cô hiện ra ngay trước mắt. Những hình ảnh đó có lẽ không bảo giờ mình quên được. Tự nhiên cảm thấy nhớ những cảm xúc yêu thương khi bị cô mắng vì không làm bài tập, thầy phạt khi mất trật tự trong lớp; nhớ những giọt mồ hôi của cô khi giảng bài cho chúng em… Ước gì được trở lại những ngày xưa ấy để được cảm ơn thầy cô, để được bày tỏ những cảm xúc của em lúc này. Giờ đây sau bao năm không gặp lại cảm thấy thật có lỗi vì chỉ nhớ đến thầy cô khi cái ngày này đến. Chẳng có gì hơn ngoài những vần thơ tặng thầy cô kính chúc quý thầy cô thật nhiều sức khỏe để hoàn thành thật tốt con đường giảng dạy của mình. Hãy chia sẻ Những bài thơ hay về thầy cô giáo 20-11 ý nghĩa và cảm động nhất để viết báo tường đoạt giải cao với tất cả bạn bè bạn nhé! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều những câu nói hay về cuộc sống, những câu nói hay về tình yêu, những câu nói hay về tình bạn..v.v. Chúc các bạn luôn vui vẻ!
Bất cứ ai được sinh ra trong sự yêu thương chào đón của cha mẹ cũng đã là một hạnh phúc lớn. Nhưng bất cứ ai vẫn còn được cha mẹ yêu thương che chở cho đến tận bây giờ còn là một hạnh phúc lớn hơn. Cuộc đời này, có nhiều người phụ nữ cần bạn phải quan tâm che chở cho họ. Nhưng người đầu tiên cần được đứng trong danh sách đó chính là người mẹ của bạn. hãy cùng phongnguyet.info đọc Những câu nói hay về mẹ ai cũng nên đọc một lần trong đời sau đây nhé!
71. Kiếp sau xin được làm người Để nghe non nước vọng lời mẹ ru.
72. Mẹ: Trọn một niềm thương, cả đời dầm sương, qua bao ngày vô thường. Chẩm Hồng giang
73. Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi!
74. Mẹ là nguồn suối yêu thương Mẹ là quê hương con đó.
75. Mẹ là biển cả bao la Mẹ là câu hát chan hòa mến thương.
76. Mẹ hiền mang nặng đẻ đau Chỉ mong con lớn con mau nên người.
77. Mẹ hiền như thể trăng sao Một khi trăng lặn đất trời lung lay.
78. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
79. Con về quỳ giữa quê hương Thầm hôn lên những bước đường mẹ qua.
81. Đừng để một ngày kia mẹ mất mới giật mình khóc lóc,
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ.
82. Nghĩ về mẹ trời luôn tươi sắc nắng Hoa trong vườn không nắng cũng xôn xao.
83. Ai người chia sớt nỗi buồn Mẹ tôi gánh mãi hoàng hôn một mình.
84. Mẹ là đất mẹ là hoa Mẹ là chân lý soi con sáng ngời.
85. Mẹ ơi trời đất bao nhiêu Tâm con hướng mẹ bao nhiêu đất trời.
86. Mẹ là sữa ngọt quê hương Rót vào thiên kỷ nguồn hương cho đời.
87. Xin ấp ủ trọn đời tình mẹ Bóng mẹ hiền giữa trái tim con.
88. Mẹ mang một nắng hai sương Đem ra chợ đổi làm đường con đi.
89. Trong vũ trụ có lắm kì quan Nhưng kì quan tuyệt vời nhất vẫn là trái tim người mẹ.
90. Hương thơm vạn đóa hoa Hồng Đâu bằng tình mẹ mặn nồng trong con.
91. Hoa này tàn thì hoa khác nở Mất mẹ rồi vạn thuở tìm đâu.
92. Tôi không khóc khi cài hoa trắng Vì trong hoatôi thấy mẹ cười
93. Ngó lên ngó xuống mà vui Ngó về quê mẹ ngậm ngùi nhớ thương.
94. Con đi khắp vạn nẻo đường Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền.
95. Ôm con mẹ đếm sao trời Đếm hoài không hết một đời long đong.
96. Võng đưa ai hát xa vời Tưởng như thấy lại từng lời mẹ ru.
97. Cuộc đời lắm nỗi đắng cay Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan
98. Con suốt đời là dòng sông nhỏ bé Còn mẹ hiền là biển cả mênh mông.
99. Nhớ đến mẹ một khung trời rộng mở Chan chứa đầy hơi ấm của yêu thương.
100. Mẹ vầng trăng sáng thiên thu Soi đường con bước lãng du hải hà.
101. Mẹ là tất cả mẹ ơi! Trăm năm mẹ gánh đời con lưng còng.
102. Ôi tình mẹ sao ngọt ngào đến thế Để tràn trề sâu lắng nặng tim con.
103. Xuân về cho nở cánh hoa Vu lan về để nhớ ngày mẹ thương.
104. Cảm ơn mẹ đã cho con dòng sữa Cho niềm tin chan chứa giữa xuân đời.
105. Hy sinh tất cả quên gian khổ Lòng mẹ là trời vạn nhớ thương.
106. Lời ru của mẹ thuở nào Đưa con qua những sóng đời bể dâu. Bảo cường 107. Thời gian nước cuốn xuôi dòng Lòng con nhớ mẹ như sông chảy hoài.
108. Mẹ đừng quá nhiều thương nhớ Kẻo tóc bạc rồi nay lại bạc thêm.
109. Mẹ già một nắng hai sương Trải thân làm bóng mát đường con đi.
110. Cúi đầu mong mẹ thứ tha Chữ hiếu chưa trả xót xa nỗi lòng Kim Ngân 111. Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại Tình yêu thương rộng lớn đến khôn cùng.
135. Mẹ là dòng sữa ngọt ngào Là lời ru để con vào giấc mơ Mẹ là cả một vài thơ Là câu hát dịu ầu ơ ví dầu.
136. Học sói trán chưa viết tròn chữ mẹ Đi mòn chân chẳng kịp điệu ví dầu Nụ vô thường nở ra trời dâu bể Câu tình ca hát mãi chẳng nên lời.
137. Nỗi niềm : Lòng quặn lại khi nhìn con cực Người mẹ nào tránh khởi xót xa Nước mắt người tuôn vào lồng ngực Nỗi niềm này ta trách chính ta. Chúc Khả
Dù bạn có đi đâu, làm gì… dù bạn vẫn còn mẹ ngay bên cạnh,… hay không thì phongnguyet.info mong bạn hiểu rằng luôn có một người mong bạn luôn sống bình yên, vui vẻ, hạnh phúc,… đó chính là mẹ. Vì lý do đó, nên dù gặp chuyện gì bạn cũng hãy mỉm cười mạnh mẽ và đối mặt với nó nhé!
Có những chiếc giường lạ
Nhìn ra mảnh sân nào
Nửa đêm chợt thức giấc
Thấy ta nằm ở đâu…
Như cánh chim mỏi cánh
Lạc vào rừng không quen
Không chọn cành ngủ đỗ
Nào mong gì ấm êm.
Đêm nay đêm Bạch Hạc
Ta tạt vào nhà ai
Nghe sông Lô cuộn nước
Dềnh lên suốt đêm dài.
Sớm mai rồi tiễn biệt
Tóc đẹp nhường bâng khuâng
Một đêm dài để nhớ
Những người xa vô cùng.
Mái nhà đêm Bạch Hạc
Có nhớ người đi không?
Việt Bắc, 1967
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đêm Bạch Hạc” của tác giả Bùi Đình Diệm. Thuộc danh mục Thơ Quang Dũng trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
Nọ bức dư đồ thử đứng coi
Sông sông núi núi khéo bia cười!
Biết bao lúc mới công vờn vẽ
Sao đến bây giờ rách tả tơi?
Ấy trước ông cha mua để lại
Mà sau con cháu lấy làm chơi
Thôi thôi có trách chi đàn trẻ
Thôi để rồi ta sẽ liệu bồi
Xn giông bão đừng vào đây nữa
Và gió mưa thôi hãy ở ngoài sân
Vì trái tim đã trụi trần như thân xác
Người ơi người xin hãy nhẹ bàn chân
Cho mặt đất bình yên cây cỏ
Một đời xanh như thể chẳng vì ai
Bài thơ thất tình ngắn, những bài thơ tình buồn rơi lệ, đong đầy cảm xúc. Đây là tiếng lòng của các chàng trai, cô gái đang yêu nhưng tình chia đôi ngả. Có nỗi buồn nào hơn thế khi mới ngày nào đó, hai đứa còn được ở trong tay nhau, trao nhau những yêu thương, nụ hôn nồng cháy…Vậy mà trong chốc lát, tất cả trở về hư vô, trở thành người dưng, nước lã. Hãy cùng theo dõi bài viết này của chúng tôi để cảm nhận rõ hơn nữa nhé!
Nội Dung
Những câu thơ tình ngắn gọn cảm xúc sẽ được chia sẻ dưới đây sẽ giúp các bạn phần nào cảm thấy tình yêu thực sự cũng như chia sẻ khi cô đơn, thất tình. Những dòng thơ mang cảm xúc của một chuyện tình đã kết thúc luôn khiến người đọc có những xao xuyến khó quên. Cùng đọc những bài thơ tình ngắn dưới đây và cảm nhận điều này nhé.
Tác Giả: Thanh Linh Tình hỡi bây giờ em ở đâu Có nghe thương nhớ mộng ban đầu Khi xưa ai nói lời hẹn ước Bây giờ sao nỡ phụ tình nhau.
Ngày đó đôi mình tay nắm tay Yêu thương chia sớt chuyện tâm đầu Bao nhiêu cay đắng đời quên hết Tình hỡi bây giờ em ở đâu?
Có gọi là kỉ niệm được không anh Khi duyên nợ trôn sâu miền kí ức Vết thương hở em nhói đau lồng ngực Nay gió về em lại nhói từng cơn
Tác Giả: Tám Điêu Khắc Em chẳng thấy bầu trời trong xanh nữa Chẳng nghe chim ríu rít ở sau vườn Chẳng còn mơ còn mộng trước ánh trăng Ôm điện thoại nhắn những điều vô nghĩa
Em chẳng thấy tiếng yêu thương của Mẹ Nét âu lo thầm lắng của người Cha Bởi hồn em tan nát những đau buồn Anh ác quá! Mình chia tay em nhé!
Sao lại thế trong em nghìn câu hỏi Và hàng nghìn những đong đếm cân đo Với người ta nhan sắc ấy bình thường So học thức em còn trên một bậc
Em nhiều lúc muốn hỏi anh sự thật Nhưng ngại mình không can đảm nên thôi Đành lao vào công việc để tìm vui Và an ủi tại số mình như thế!
Tác Giả: Philphil Huynhquocphu Tình là gì…Tình yêu là gì Mấy khi êm ái…nhiều sầu bi…!? Tình là gì…đời sao vướng lụy Tình là gì…sống phải lâm ly
Sáu mươi năm tuổi…chưa rõ lý Trọn kiếp đời người…hỏi chi chi…! Còn yêu còn thương còn suy nghĩ Còn lụy chữ tình còn hoài nghi…!
Chiếc lá rơi chiều thu mưa lạnh Lòng chơi vơi nhặt chiếc lá rơi Lá cô đơn như lòng ta vậy Nhìn mưa rơi sao ta đơn côi !!!
Tác Giả: Đức Hạnh Nếu lỡ ngày mai em thất tình Có anh nào nhớ thương em không Đừng để cho em buồn thương lắm Chắc rằng em sẽ phai má hồng
Nếu mà em lỡ con thuyền hoa Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng
Nếu mà một ngày em thấy buồn Chắc rằng lúc đó em nhớ thương Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương
Nếu vậy anh có thương em không Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy Và anh lạnh lùng bước sang sông
Thế Thái Nhân Tình Quán vắng cà phê uống một mình Sao mời chẳng đến chỉ làm thinh Đời người sóng dạt trôi vô định Cõ i thế dòng xô miễn níu tình
Cố nhấp men sầu mờ lúc tỉnh Mềm môi rượu đắng thoảng khuôn hình Thì ra tiếng ngọt thời luôn phỉnh Để mỗi lòng ên nhận khổ hình
Tác Giả: Lê Nhưng Con trai tàn ác quá đi thôi Lừa dối tình yêu bao đủ điều Không yêu cũng giả vờ say đắm Để hồn con gái phải đăm chiêu
Đời người chúng ta ai cũng yêu Chỉ một lần thôi chẳng có nhiều Hãy yêu làm sao cho sứng đáng Đừng để sau này hận vì yêu
Tác Giả: Mừng Lương Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ Mong người em cứ bơ vơ Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu
Vấn vương chi dạ thêm sầu Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần Thương thầm em cứ ngồi trông Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề
Ngày nào anh mới hẹn về Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu Chỉ vì một lỗi nói điêu Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau
Thơ thơ thẩn thẩn vu vơ Buồn buồn bèn kiếm nàng thơ cũng sầu Nỗi buồn ta biết gởi đâu Bâng khuâng khắc khoải đi đâu cũng buồn…!
Người buồn cảnh cũng theo buồn Câu từ trốn hết …nỗi buồn viết mô ? Vui buồn đều gởi nàng thơ Nàng thơ thối thoát…thờ ơ ta rồi…!
Những giờ không em trời vơi nắng Gió thêm buồn Mây nặng ưu tư Hoa không thơm Bướm thôi chao lượn Sóng ngừng trôi Biển nặng cô liêu
Ngày không em ngày sao dài thế Từng giây trôi đi chậm ngược dòng Cả không gian như đang ngưng đọng Đang hướng về tâm điểm nhớ em
Đêm vắng em lòng sao lạnh lẽo Sương không rơi trăng thôi không mơ Giữa mênh mông trái tim đơn côi Nỗi nhớ em thiêu đốt tim tôi
Mau về đi em hãy đến đây Đến với tôi như chính em thôi Với đôi môi mọng chín như sim Cho ta say quên hết ngày dài.
Kể từ giờ trái tim tôi đóng cửa Không yêu ai và cũng chẳng nhớ ai Tôi lại về với chính tôi ngày trước Sống cô đơn vô cảm không ưu tư
Và từ đây tôi cũng không buồn nữa Để tâm hồn hai chữ hồn nhiên Cứ như cỏ cây vô chi vô giác Không buồn phiền không đau rát con tim
Bao muộn phiền đã theo dòng nước mắt Sống cuộc đời một khoảng khắc bình yên !!!
Đêm vắng đàn buông khúc bi ai Ôm ấp đau Thuong tiếng thở dài Vọng cỏi hư vô bay khắp nẻo Giọng hát ai buồn nát tiếng reo
Gửi theo đêm vắng tình thu chết Mòn héo tim đau ấp bấy lâu Gió ơi gió hởi dùm ta nhé! ! ! Chở niềm đau dìm cuối trời sâu
Một Vầng Trăng Đêm trăng tàn..tình sầu thăm thẳm Phong sương lạnh lẽo trái tim cô lẻ Lời hẹn thề còn âm vang trên môi Bỗng dưng tan tành theo mây khói
Nụ hôn trao nhau vẫn còn ấp nồng Mà giờ đây,em đã vội rời xa Bỏ lại mình anh cô đơn lặng sầu Chờ đợi em những tháng năm vừa qua
Nhặt thời gian,đếm xuân sang từng chút Hoa thầm lặng bẽn lẽn rụng ngoài sân Ta nghe đâu đây thương nhớ vẫn còn Thế gian ơi,lòng người sâu thẳm quá !
Ta muốn viết lên bài thơ mối tình buồn bã Nhưng ngại ngần sợ nổi buồn qua ngõ nhà ta Nét bút dối gian,trang giấy thì quá rõ thật thà Nên thơ..lỡ nhịp..lạc vần..rơi xuống hòn đá
Trời buồn, trời mới đổ mưa Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu Ước gì, có một nhịp cầu Để mà nối lại hai đầu nhớ thương
Lòng buồn, tình vẫn còn vương Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao Những lời hẹn ước với nhau Sao đành quên hết, để đau… một đời.
Thuyền tình rẽ nước lạnh lùng trôi Sáo đã lìa sông hụt hẫng rồi Kẻ ngỡ ngàng trông nhòa lệ mắt Người thờ thẩn ngóng mặn bờ môi Tan tành mộng thắm vừa đơm quả Vỡ vụn mơ lành mới trổ chồi Lặng lẽ nhìn theo lòng sóng nổi… Bơ phờ giữa bến lẻ mình côi!
Đêm dài anh nhớ tình xưa Mối tình xưa ấy giờ đâu mất rồi Hỏi em? em có nhớ không Nhớ người em bỏ bên kia bến đò Bao đêm anh vẫn mãi chờ Chờ người nơi ấy nhưng chẳng thấy về
Người đi tình mãi vấn vương Người về ta ở mái trường rêu phong Bỗng trời nổi gió mưa giông Đau sao bằng được bão giông cõi lòng.
Chủ đề thơ thất tình ngắn hay nhất được sưu tầm không phải của các nhà thơ, thi sĩ hay của một người nổi tiếng nào đó… mà thơ thất tình hay và ý nghĩa mà chúng tôi gửi đến các bạn ngay dưới đây do các bạn trẻ sáng tác, những bài thơ chia tay buồn ngắn cực hay này có nhiều tâm trạng khác nhau do chính các bạn trẻ đã trải qua sáng tác.
Tác Giả: Khoản Lặng Tình yêu trong Em thật mệt nhoà.. Từng ngày em lại phải cố quên.. Từng nổi đau em vật vã Từng đêm trôi qua không yên lòng ..
Tình mình sao nỡ đổi Thay .. Tình kia ai nỡ quên Đi hết… Tình này còn lại gì đây.. Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..
Tác Giả: Lu Bao Toan Anh đã buông tay thật rồi sao Tình cảm đôi ta có lẽ nào Hoa chưa kết trái anh đã nỡ Quên đi hết ngày tháng yêu nhau
Tại sao ta phải xa nhau Để em hứng chịu nỗi đau một mình Tại sao anh nỡ phụ tình Để em sống cảnh một mình cô đơn
Nỗi đau này em mong hoá đá Nỗi buồn này xin hóa thành mây Còn lại em cùng với tháng ngày Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới
Anh tìm vọng nhớ nỗi lòng qua Khẽ nhắc tình xưa thuở lại nhà Dành để mộng hoan dào dạt bướm Trỗi thầm mơ thắm ngạt ngào hoa
Canh choàng nguyện ấy thơ thùa lại Gió thoảng duyên nào phú quyện xa Xanh biếc ái nồng lưu luyến dạ Anh tìm vọng nhớ nỗi lòng qua
Qua lòng nỗi nhớ vọng tìm anh Dạ luyến lưu nồng ái biếc xanh Xa quyện phú nào duyên thoảng gió Lại thùa thơ ấy nguyện choàng canh
Hoa ngào ngạt thắm mơ thầm trỗi Bướm dạt dào hoan mộng để dành Nhà lại thuở xưa tình nhắc khẽ Qua lòng nỗi nhớ vọng tìm anh
Tác Giả: Lu Bao Toan Anh đã buông tay thật rồi sao Tình cảm đôi ta có lẽ nào Hoa chưa kết trái anh đã nỡ Quên đi hết ngày tháng yêu nhau
Tại sao ta phải xa nhau Để em hứng chịu nỗi đau một mình Tại sao anh nỡ phụ tình Để em sống cảnh một mình cô đơn
Nỗi đau này em mong hoá đá Nỗi buồn này xin hóa thành mây Còn lại em cùng với tháng ngày Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới
Lênh đênh lao khổ một mình Cô đơn rất mực buồn tình một cây Giữa đêm số dzách thở dài Chàng đi mô mất bao ngày đợi mong Làm sao khuây khoả nỗi lòng Tìm đâu ra một một thằng chồng thứ hai
Trăng thất tình cô quả lửng lơ Anh cô đơn quá đợi đợi chờ Người ta có con cười giòn giã Anh giờ lặng lẽ kiếp ngẩn ngơ
Hôm qua họ đùa vui trên phố Đưa mắt thèm thôi, khẽ trầm trồ Khi họ quay về anh mút mắt Se lòng khát vọng mãi ngây ngô.
Thất tình bóp đá như tơ Hận người ta cứ làm ngơ quên mình. Làng bên đám cưới cô dâu Anh về ôm chiếc bình sầu lắc lư Lắc qua lắc lại dật dờ Mười năm say để bây giờ lại say.
Có hận Có hờn ghen Có thù hằn Em mới hiểu được ít nhiều Tình yêu khác nào bóng đêm và ánh sáng Trời với đất cách xa Mây với gió Ta với người? Kẻ Nam, người Bắc Nối nhau bằng nỗi nhớ nhung Thuốc kỉ niệm mang nhiều day dứt Giá có kiếp sau Thì cũng thế: “thất tình”.
Một thoáng Thu về gió quyện mây Yêu thương ngày cũ mãi đong đầy. Lối xưa góc phố cây si đợi Hình bóng một thời chẳng thấy đây. Nặng trĩu chữ tình cuộc sống này Trong ta ấp ủ phút nồng say. Nụ cười một thoáng giờ hoài niệm. Ta vẫn nhớ em trọn ngất ngây.
Chiều buồn len lén nhìn mây Nhìn đôi chim mộng xa bầy lang thang Trời buồn đánh giọt lệ hoang Nhớ em từng phút bàng hoàng con tim Cuộc tình trăm thứ đan xen Ai còn nuối tiếc ,ai nhen lửa lòng? Một ngày tình chết mùa đông Vu qui người đã theo chồng mười năm Câu cười giọng nói biệt tăm Dòng thơ nhắn nhủ tri âm một thời Biệt li tình khúc ai khơi? Khóc hoài nước mắt ru hời chua cay Muôn đời muôn kiếp đắng cay Chúc em hạnh phúc sum vầy nhé em!
Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội Lá xa cành tình sương khói mong manh Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được. Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược? Hãy quay về cùng vui bước bên nhau! Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao? Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt. Một người đi một người buồn thầm lặng Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót? Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng… Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ. Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.
Các bạn sẽ gặp nhiều bài thơ có khi lại không thấy cái tiêu đề thơ đâu cả, vì nó là thơ tự do và do các bạn trẻ sáng tác, cho nên lam gì có tiêu đề và thơ cũng chỉ có 2 câu mà thôi, nhưng các bài thơ tình yêu 2 câu là đủ nói lên hết tâm trạng của một con người đã và đang thất tình, những con người đang chóng trội với cô đơn để tìm lại hạnh phúc, cùng xem ngay những bài thơ thất tình hay nhất ngay duới đây nhé.
1 . Và cứ thế mỗi ngày thêm một tý Ta yêu nhau cho mãi tới muôn đời
2 . Với em dù lắm chua cay. tình yêu trước gió càng lay càng bền
3 . Dù cho sông cạn đá mòn. tình anh mãi mãi một lòng thủy chung
4 . Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
5 . Hoa trinh nữ mang tấm lòng tự ái Yêu em rồi đừng chọc gái nha anh
6 . Em ngồi đàn bản tình ca Mà sao lệ đẫm nhạt nhòa đôi mi
7 . Ở đâu trăng có nhớ người Ở đây đang có một người nhớ trăng
8 . Người ơi gặp gỡ làm chi Trăm năm biết có duyên gì hay không
9 . Nắng mưa là chuyện của trời Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng
10 . Nửa sự thật không còn là sự thật Và tình yêu không một nửa bao giờ.
11 . Cuộc sống không tình yêu như vườn hồng không ánh nắng.
12 . Người ơi trong cõi phiêu bồng Chỉ xin giữ lấy tấm lòng thủy chung
14 . Ôi hạnh phúc anh thấy mình nhỏ bé Chép tình yêu trong trang giấy thơ ngây
16 . Trăm hoa nào dám cười trong tuyết Duy chỉ hoa đào đón gió xuân
17 . Đôi khi lỡ hẹn một giờ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm.
18 . Có khi nào trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau.
19 . Sớm vọng mặt đất thương xanh núi Chiều lộng chân mây nhớ tím trời.
20 . Tôi đi tìm cái nửa của tôi Sao tìm mãi đến giờ không thấy.
21 . Tìm em tìm hết cuộc đời Mà sao em cứ để tôi mãi tìm.
22 . Yêu nhau một phút cũng đành Miễn là phút ây chân thành yêu nhau.
23 . Em là sóng xin đừng như sóng Dội vào bờ xin chớ ngược ra khơi.
24 . Hồn em là hoa cỏ may Một chiều cả gió bám đầy áo anh.
25 . Tình yêu là món quà quý giá nhất mà con người nhận được của nhau.
26 . Ta yêu em chưa bao giờ một lần Yêu em vì chỉ biết đó là em.
27 . Và ta biết một điều thật giản dị Càng xa em ta càng thấy yêu em.
28 . Đường đời ngắn tựa bài ca Giang sơn dâu bể cho ta hiểu mình.
29 . Biển cứ cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn.
30 . Gió đâu là soi mà vách phải mòn Em đâu là chiều mà nhuộm anh đến tím.
31 . Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi Bên đời ai vẫn đợi vẫn mong chờ.
32 . Đời người con gái hai màu áo Trắng ngây thơ và tím buổi chiều.
33 . Chuyện mười năm biết có thành dĩ vãng Cũng như ta chưa chắc đã quên người.
34 . Ta cứ sợ trái tim người con gái Yêu say mê quên lãng cũng say mê.
35 . Từ nay tôi đã có người Có em đi đứng bên đời líu lo.
36 . Tình yêu là khi nhìn vào mắt ai đó, bạn sẽ hiểu cả tâm hồn họ.
37 . Muốn biết tình yêu là gì ? Thì phài biết sống cho người khác
39 . Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên.
41 . Với tay khơi dậy hương ngày cũ Mường tượng như mình gặp cố nhân.
42 . Trái tim hát lại câu thề Bài thơ tôi lại nhớ về người dưng.
43 . Chỉ mình em thôi và chỉ một Mình em ngự trị trái tim anh.
44 . Dù cho sông cạn đá mòn Còn non còn nước còn lời thề xưa.
45 . Đôi khi lỡ hẹn một giờ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm.
Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ thất tình ngắn đặc sắc nhất. Chia tay chắc gì đã là hết tất cả, còn rất nhiều điều tốt đẹp ở phía trước đang chờ đón bạn. Hãy xem những bài thơ thất tình hay nhất mọi thời đại ở trên như là một động lực vì ngoài bạn còn rất nhiều người cũng phải trải qua như bạn. Hãy mở lòng mình ra để chờ đón nhiều điều mới lạ, và đừng quên rằng thiên thần tình yêu đang ở bên cạnh bạn.
(Một nhà cách mệnh thất bại trong một vụ ám sát bị tống giam, đêm ấy nhằm mùa đông giá lạnh, bỗng có tên ngục tốt đưa vào cho nhà cách mệnh phong thơ của một người tình ở nhà quê. Xem xong, nhà cách mệnh lấy bút làm bài này.)
Từ khi trong quán khách
Anh bứt áo ra đi
Nước mắt em ràn rụa
Lòng anh xiết sầu bi
Đạp chân lên đường máu
Anh gây chuyện ly kỳ
Rồi nước mây lưu lạc
Rồi anh ôm tình si
Âm thầm cùng ngày tháng
Không biết ở thôn quê
Em có gầy như liễu
Hay buồn như đám mây
Thương em không dám nghĩ
Đương lúc nước nhà nguy
Mối thù tràn như sóng
Lòng nào anh nỡ si
Cách nhau ngàn vạn dặm
Còn thấy rõ dung nghi
Phảng phất luôn trước mắt
Dường mới gặp hôm tê
Sống thác có hề chi
Trong lúc ngồi tưởng tượng
Lệ em ướt bài thi
Yêu đương cần họ mãi
Dưới ngọn đèn vô tri
Xét thân anh vô dụng
Ủng hủy kiếp nam nhi
Sống chung cùng kẻ nghịch
Hổ thẹn đến ngàn cây
Có em, anh sống gượng
Hồn anh về thôn quê
Theo em bên bến xe
Nước mây còn lưu luyến
Tiếng lòng còn lâm ly
Tả lòng niềm tâm sự
Ruột gan đều tái tê