Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 15/05/2026

Cây hương cháy cúi đầu như cọng lá
Để tàn rơi về cội ấm chân nhang
Người xa xứ nghiêng mình về mộ Tổ
Đứng như cây góp bóng với non ngàn

Về bên mộ Tổ - Võ Thanh Phương

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 15/05/2026

PHỤ NỮ LÀ

PHỤ NỮ LÀ

Phụ nữ là viên ngọc sáng long lanh
Và có những sự chân thành đáng quý
Họ mạnh mẽ trong từng câu ý nghĩ
Thích tự do,giản dị của đời thường

Phụ nữ là đoá hoa nở sắc hương
Luôn vững bước trên con đường hạnh phúc
Dù gian khổ cũng không làm ngã gục
Giấu trong tim cảm xúc của riêng mình

Phụ nữ là luôn giữ nét trung trinh
Mãi đứng dậy sau cuộc tình vấp ngã
Họ vẫn nở nụ cười tươi rộn rã
Dù đớn đau trong đáy dạ in hằn

Phụ nữ là đã từng trải khó khăn
Nên họ hiểu cái đằng sau nước mắt
Đừng chê vội vì đời chưa biết chắc
Sẽ một ngày họ gặt được thành công.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

ĐIỀU TA BIẾT …

Ta biết đó chỉ là không muốn nói
Để đôi điều gian dối mặc nhiên trôi
Tuy có lúc cũng thấy lòng chơi vơi
Nhưng chẳng để tổn thương đâu người ạ

Ta biết giữ … thôi trao đi tất cả
Tấm chân tình và thật dạ yêu thương
Kìm nỗi nhớ và mong ngóng vấn vương
Không ngơ ngẩn… tương tư người thêm nữa

Ta đã biết… dập dần đi ngọn lửa
Mà tưởng chừng kiệt cùng cháy vì yêu
Đơn giản thôi khi chạm đến một điều
Mới sực tỉnh người khác ta xa quá!

Ta khi yêu … trái tim dành tất cả
Chỉ một người … duy nhất một người thôi
Mọi tâm tư gửi gắm chỉ một nơi
Chẳng đủ chỗ nghĩ tới ai khác nữa…!

Không chiếm hữu … hay mơ bờ vai tựa
Tấm chân tình ta tự nguyện trao đi
Chỉ cần người trân trọng mối tình si
Mà gìn giữ cùng ta theo năm tháng…

Nhưng khi biết trái tim người lãng đãng
Nhớ ai kìa chứ chẳng phải riêng ta
Nên dặn lòng … thế nhé ! Đừng xót xa…!
Biết để đó…
Mà cân bằng cảm xúc

Dặn Lý trí phân biệt hư và thực
Yêu kiệt cùng … chỉ nếm vị cay chua!

Đồng Ánh Liễu

Những câu danh ngôn cuộc sống hay tuyệt vời bằng hình ảnh mà bạn không thể bỏ qua

Trong chuyên mục Những câu nói hay về cuộc sống đẹp hôm nay, phongnguyet.info xin được tổng hợp và gửi đến các bạn, đặc biệt là các bạn đọc thân thiết bài viết Những câu danh ngôn cuộc sống hay tuyệt vời bằng hình ảnh mà bạn không thể bỏ qua. Cùng đọc và chiêm nghiệm sâu sắc hơn về cuộc sống này, bạn nhé!

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-1

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-2

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-3

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-4

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-5

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-6

Những câu danh ngôn cuộc sống hay tuyệt vời bằng hình ảnh mà bạn không thể bỏ qua

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-7

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-8

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-9

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-10

nhung-cau-danh-ngon-cuoc-song-hay-tuyet-voi-bang-hinh-anh-ma-ban-khong-the-bo-qua-11

Hy vọng rằng bài viết Những câu danh ngôn cuộc sống hay tuyệt vời bằng hình ảnh mà bạn không thể bỏ qua trên đây của phongnguyet.info đã có thể có những ảnh hưởng tích cực dù ít nhiều đến cuộc sống hiện tại và tương lai của bạn. Hãy cùng chúng tôi chia sẻ bài viết này đến với nhiều người hơn nữa để lan tỏa tri thức và những điều tốt đẹp, bạn nhé!

Bài thơ Dục Thúy Sơn hấp dẫn nhất của nhà thơ Nguyễn Trãi

海口有仙山,
年前屢往還。
蓮花浮水上,
仙景墜塵間。
塔影針青玉,
波光鏡翠鬟。
有懷張少保,
碑刻蘚花斑。

Dục Thuý sơn

Hải khẩu hữu tiên san,
Niên tiền lũ vãng hoàn.
Liên hoa phù thuỷ thượng,
Tiên cảnh truỵ nhân gian.
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc,
Ba quang kính thuý hoàn.
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo,
Bi khắc tiển hoa ban.

Dịch nghĩa

Gần cửa biển có núi tiên,
Năm xưa thường đi về.
Hoa sen nổi trên mặt nước,
Ðúng là cảnh tiên nơi cõi trần.
Bóng tháp như cài trâm ngọc xanh,
Ánh sáng trên sóng soi mái tóc biết,
Chạnh nhớ quan Trương Thiếu Bảo,
Tấm bia đá nói về ông đã lốm đốm rêu phong.

Tên cũ của núi là Băng Sơn. Về đời Trần, Trương Hán Siêu lên chơi núi này, mới đổi thành Dục Thuý Sơn (núi tắm màu biếc); ngày nay gọi là núi Non Nước, thuộc thị xã Ninh Bình. Dục Thuý Sơn là một thắng cảnh, từng được nhiều tao nhân mặc khách đến thăm và làm thơ ca ngợi. Trên núi vốn có chùa và tháp rất đẹp; núi lại gần cửa biển, có sông Vân uốn quanh, Sông Vân núi Thuý là cảnh nên thơ, rất hữu tình. Sách “Đại Nam nhất thống chí” có ghi: “phía hắc núi (Dục Thuý) có động, trong động có đền thờ Tam phủ, sườn núi có một tảngđá gần sông có khắc ba chữ “Hám Giao Đình ”, phía tây nam núi có đền thờ Sơn Tinh và Thuỷ Tinh, trên đỉnh có chùa … ”

Biển dâu biến đổi, nay chùa xưa tháp cũ đã đổ nát, biển lùi xa hàng chục cây số. Trương Hán Siêu, Nguyễn Trãi, Cao Bá Quát, Tản Đà … đều làm thơ vịnh Dục Thuý Sơn – núi Non Nước. Bài thơ này rút trong “Ức Trai thi tập ” của Nguyễn Trãi.

Bài thơ nói về cảnh sắc thần tiên núi Dục Thuý và nỗi cảm hoài của Ức Trai.

Đọc “Ức Trai thi tập” và “Quốc âm thi tập”, ta thấy Nguyễn Trãi đã từng thăm thú nhiều nơi. Lúc thì “nhẹ cánh buồm thơ vượt Bạch Đằng”, lúc thì lên núi Long Đại, say mê ngắm hang động, ao hồ:

“Ngao đội núi lên thành động đấy
Kình bơi biển lấp hoá ao rồi”
(Núi Long Đại)

Lúc thì hành hương về chùa Hoa Yên trên đỉnh núi Yên Tử cao xanh, gột rửa bụi trần, thảnh thơi giữa rừng trúc, hang đá :

“Muôn hàng giáo ngọc tre gài cửa,
Bao dãi tua châu đá rủ mành ”
(Đề chùa Hoa Yên núi Yên Tử)

Trong những năm tháng “hình Ngô“, Nguyễn Trãi đã từng mang gươm đi khắp mọi miền đất nước, sau này, đất nước thanh bình, ông lại mang bầu rượu túi thơ đi thăm cảnh núi sông tráng lệ. Riêng Dục Thuý Sơn đã nhiều lần in dấu ấn nhà thơ.

1.Cảnh tiên nơi cõi tục

Có thể nói, 6 câu đầu bài thơ là bức tranh sơn thuỷ tuyệt vời về núi Dục Thuý, được vẽ bằng bút pháp vô cùng điêu luyện. Nhà thơ đã mấy lần đến chơi núi. Cảnh tuy đã quen, nhưng lần này đến không khỏi ngạc nhiên vẻ đẹp “non tiên ” hiện lên trước cửa biển. Đó là cảm hứng “Bồng lai lạc lối ” như Từ Thức trong cổ tích:

“Cửa biển có non tiên, .
Từng qua lại mấy phen ”

Người đọc như đang cùng thi nhân du mộng vào cõi thần tiên. Vừa ảo, vừa thực, hồn thơ kì thú, lâng lâng, ta như đang được “chiếm lĩnh ” cõi tiên nơi trần gian. Câu 1 đã nói “non tiên” giữa cửa biển, câu 4 nói rõ thêm núi Dục Thuý “như cảnh tiên rơi xuống cõi trần gian ” (tiên cảnh truỵ trần gian). Hai hình ảnh “tiên san” và “tiên cảnh” hô ứng nhau, bổ trợ nhau, ý thơ và cảm xúc mở rộng, phát triển nhằm ca ngợi Dục Thuý sơn là một thắng cảnh, đẹp kì lạ, hiếm có trên đất nước ta.

Từ cảm nhận trực giác đến tưởng tượng, ngắm cảnh từ xa đến gần, thi sĩ tả núi như một bông sen khổng lồ xoè nở ra trên mặt nước. Hình ảnh ẩn dụ “Liên hoa phù thuỷ thượng ” tuyệt đẹp, đầy chất thơ. Hoa sen tượng trưng cho vẻ đẹp rực rỡ, sự thanh khiết thanh cao, là một biểu tượng cao quý của đạo Phật. Nhiều tượng Phật đều tọa lạc trên “đài sen Đài sen mang ý niệm tu tròn quả đức mà triết lí Phật giáo nói đến. Có tháp, có mái chùa hình hoa sen (Chùa Một Cột). Hoa sen là một mô tip khá tiêu biểu của nghệ thuật điêu khắc và kiến trúc chùa chiền, tượng Phật ở nước ta. Trên núi Dục Thuý lại có chùa và tháp, Ức Trai ví núi Dục Thuý với bông sen nổi trên mặt nước thật là hay, gợi ra nhiều liên tưởng thú vị. Hai chữ “phủ ” (nổi lên) và “trụy” (rơi xuống) đối chọi nhau rất thần tình, gợi tả cảnh núi non, chùa chiền, sông nước vừa ảo vừa thực, cảm xúc chìm nổi, trầm bổng, lâng lâng:

“Liên hoa phù thuỷ thượng,
Tiên cảnh trụy trần gian ”

Để hiệp vần, Khương Hữu Dụng đã đảo lại vị trí 2 câu thơ 3, 4; chất thơ nhạt đi nhiều, cấu trúc nội tại của tứ thơ bị phá vỡ:

“Cảnh tiên rơi cõi tục,
Mặt nước nổi hoa sen ”

Học giả Đào Duy Anh đã dịch: “Hoa sen trôi mặt nước -Cõi tục nổi non bồng Hai câu luận (5, 6) tả tháp trên núi và ánh sáng trên mặt sông, vẫn là bút pháp tạo hình bằng hai hình ảnh ẩn dụ mĩ lệ. Bóng ngọn tháp trên núi tựa như cái trâm bằng ngọc xanh (trâm thanh ngọc). Ánh sáng lấp lánh trên sóng nước tựa như gương soi mái tóc xanh biếc (kính thuý hoàn). Trâm, tóc và gương ấy đều mang màu sắc rất đẹp (thanh ngọc, thuý hoàn), vì là của tiên nữ (nơi non tiên, cảnh tiên). Cảnh sắc rất ngoạn mục. Phép đối được sáng tạo qua vẩn thơ như hai bức tranh của trường phái “ấn tượng”:

“Tháp ảnh trâm thanh ngọc,
Ba quang kính thúy hoàn ”
(Bóng tháp hình trâm ngọc,
Gương sông ánh tóc huyền).

Núi Dục Thúy có sông Vân uốn quanh. Cách đây năm, sáu trăm năm, núi còn nằm trên cửa biển. Trên núi có chùa và tháp. Bàn tay của con người góp phần điểm tô cho cảnh núi non, sông biển thêm đẹp. Trương Hán Siêu từng ca ngợi: “Giữa dòng long lanh bóng tháp ” (Dục Thúy sơn khắc thạch); “Tháp gồm bốn tầng, đêm tỏa hào quang”, xa gần đều trôngthấy… cao sừng sững, thế chạm trời xanh, tô thêm vẻhùngvĩ cho non sông… ” (Dục Thúy SơnLinh Tế tháp kí)- Phát triển mạch cảm xúc của tiền nhân, trong bài thơ này, Ức Trai miêu tả cảnh sắc núi Dục Thúy bằng những nét vẽ tài hoa, với tất cả tâm hồn người nghệ sĩ: “một cái nhìn mới độc đáo, mangcốt cách phongtình, đầy tính chất nhân vân.

Thật vậy, Nguyễn Trãi đã liên tưởng và sáng tạo nên một loạt hình ảnh ẩn dụ có đường nét, màu sắc, ánh sáng đầy huyền áo để ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt trần của Dục Thúy Sơn. Nhà thơ đã đem đến cho ngọn núi như con chim trả tắm nước biếc này một tình yêu say đắm của người nghệ sĩ tài hoa.

2.Nhớ xưa Trương Thiếu bảo

Du khách đối cảnh sinh tình. Hai câu kết biểu lộ một nỗi cảm hoài man mác. Nhiều bài thơ của ức Trai đều có cấu tứ cảm xúc tương tự. Nhà thơ trực tiếp thổ lộ tình cảm:

“Dẽ cố ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khấp đòi phương”

Gần một thế kỉ sau lên chơi núi Dục Thúy, khi người xưa đã khuất từ lâu rồi, đọc bia tháp Linh Tế, nhà thơ xúc động nhìn nét chữ khắc đã mờ dưới làn rêu. Vật đổi sao dời. Bao nhiêu nước đã chảy qua cầu. Đất nước ta đã trải qua, bao biến cố, bao triều đại hưng vong, suy thịnh… ức Trai bồi hồi nhớ đến công đức người xưa:

“Nhớ xưa Trương Thiếu bảo,
Bia khắc dấu rêu hoen”.

Trương Hán Siêu là bậc danh sĩ cao khiết, nhà thơ lỗi lạc đời Trần. Tên tuổi ông gắn liền với Dục Thúy Sơn, với những bài kí rất nổi tiếng. Ông đã được thờ ở Văn Miếu, Thăng Long. Thiếu bảo là danh vị cao quý vua Trần ban cho ông. Ức Trai không gọi tên mà chỉ nhắc đến họ, đến danh vị Trương Hán Siêu là một cách xưng hô đầy trọng vọng, cung kính. Đúng là trông núi, ngắm tháp mà bùi ngùi thương nhớ người xưa. Hình bóng Trương Thiếu bảo còn phảng phất đâu đây. Lời thơ hàm súc, nỗi cảm hoài sâu lắng mênh mông. Hình ảnh bia đã phủ đầy rêu gợi tả cảm xúc hoài cổ đậm đà tình nghĩa. Đến chơi núi, nhìn tháp và chùa mà nhớ đến người xưa. Tấm lòng “Uống nước nhớ nguồn” thấm đẫm qua một vần thơ đẹp. Hai chữ “nhớxưa ” (hữu hoài) biểu lộ cái tâm trong trẻo của Ức Trai.

3.Dấu ấn của một ngòi bút tài hoa

“Dục Thúy Sơn ” là bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc. Bài thơ ngũ ngôn bát cú bằng chữ Hán. Hình tượng thơ mĩ lệ, cảnh sắc đượm vẻ thần tiên. Trong phần luận,4 hình ảnh ẩn dụ sóng nhau, đối nhau, hình ảnh này làm đẹp thêm hình ảnh kia, thể hiện cách cảm, cách tả của nhà thơ mang tâm hồn thơ mộng, tài hoa. Ức Trai, trong cảm nhận cái đẹp của thiên nhiên, sông núi, ngòi bút tài hoa của ông rất tinh tế và nhạy cảm trong gợi tả và biểu cảm.

“Dục Thúy Sơn ” phản ánh một tài năng lớn, một nhân cách văn hóa cao đẹp của Đại Việt trong thế kỉ XV. Ức Trai đã để lại khá nhiều bài thơ giàu tình yêu thiên nhiên, đất nước. Đọc bài thơ này, ta cảm nhận úc Trai là “ôngtiên ngồi trong lầu ngọc” như bạn ông đã nói. Ông đến thăm núi Dục Thúy mà nhớ Trương Hán Siêu; chúng ta đọc thơ ông mà nhớ đến người anh hùng đã cùng Lê Lợi “bình Ngô“ và thảo “Bình Ngô đại cáo Nói rằng thơ ca mang nặng tình người và tình đời là như vậy. Bốn chữ “Vũ trụ di lai ” vuông vắn, to và đẹp khắc trên tấm đá phủ đầy rêu xanh trên đỉnh núi Dục Thúy, đó là dấu tích của Trương Hán Siêu để lại cho đời. Ai đã một lần lên thăm núi chắc sẽ bồi hồi nhìn thấy “Bia khắc dấu rêu hoen ”…

Trên đây, chúng tôi đã dành tặng bạn bài thơ Dục Thúy Sơn hấp dẫn của thi sĩ Nguyễn Trãi. Đây là một thi phẩm tả cảnh đặc sắc đồng thời ca ngợi vẻ đẹp núi non bao la của nước ta qua cặp mắt của một thi sĩ đầy lãng mạn. Qua bài thơ chúng ta có thể thấy một hồn thơ cao đẹp cùng một ngòi bút tài hoa của ông. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Top nhưng bài thơ về mùa thu Hà Nội

Top nhưng bài thơ về mùa thu Hà Nội

Thơ về mùa thu Hà Nội là chủ đề được những người trong hội yêu thơ tìm đọc và yêu thích nhất. Mùa thu Hà Nội từ nhiều năm nay đã len lỏi vào văn chương, thơ ca, thi hoạ. Chúng ta có thể dễ dàng nghe thấy những ca khúc viết về mùa thu Hà Nội được bật thường xuyên trong những quán cafe, vào bất kì trong tranh nào trong thành phố cũng sẽ có những bức tranh vẽ phong cảnh và sinh hoạt của con người khi thu về Hà Nội.

Có lẽ thiên nhiên đã quá ưu ái qua thủ đô xinh đẹp của chúng đủ bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông trong một năm. Nếu như mùa xuân ấm áp, mùa hạ nóng bỏng, mùa đông lạnh giá thì mùa thu lại mang trong mình sự mát mẻ, thoải mái, dịu dàng. Không khí vào khoảng thời gian này hơi se se lạnh, dường như trở lên trong lành, ít bụi bặm hơn bình thường. Cả thành phố được phủ vàng bởi màu của lá cây và mùi thơm nồng nàn của hoa sữa. Những bông hoa cúc vàng, cúc trắng lại dịp đua nhau khoe sắc.

Mùa thu đi vào những bài thơ không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, cây cối mà còn cả ẩm thực, nhịp sống sinh hoạt của người dân thủ đô khi vào thu. Nhắc đến mùa thu, không thể không nhắc đến món cốm, nổi tiếng nhất là cốm làng vòng Hà Nội. Được mệnh danh là tinh hoa của thu Hà Nội, quả là không sai. Với màu xanh tự nhiên bắt mắt, cốm đã gây ấn tượng mạnh với những du khách lần đầu đến Hà Nội thấy những gánh hàng rong bên trong là cốm tươi. Khi nếm thử hương vị ngọt ngọt, bùi bùi, lạ lạ, thật sự rất ấn tượng và khó quên. Và cốm đã được rất nhiều thi sĩ lựa chọn làm chất liệu sáng tác. Để cảm nhận được hết vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội, mời các bạn đọc hãy cùng phongnguyet.info thưởng thức những bài thơ hay và lãng mạn về mùa thu Hà Nội.

Em và thu Hà Nội

Em ơi mùa thu Hà Nội
Bây giờ nắng đã mềm chưa
Phố quen chiều còn sương khói
Tây Hồ sóng có đẩy đưa

Vì sao mãi còn lần lựa
Chớm thu nắng sẽ nhạt màu
Tình em nồng nàn hoa sữa
Hương này muốn gửi về đâu

Xưa thèm cốm xanh hồn hậu
Ngọt ngào như tiếng mẹ ru
Chia đều cái chua quả sấu
Cùng người nếm vị mùa thu

Em còn về qua lối cũ
Có xem lá úa rơi đầy
Dấu xưa màu vàng che phủ
Để lòng se sắt heo may

Anh nằm mơ thu ngoài ấy
Nghe mưa kể lể bên thềm
Sài Gòn bao đêm thức nhớ
Bởi trời Hà Nội có em!

Hoa sữa loài hoa đặc trưng của mua thu Hà Nội

Thu Hà Nội

Thu về đón gió heo may
Hương thơm hoa sữa thoảng bay phố phường
Thu về dạo gót bên đường
Vòng tay dìu dặt vấn vương tình nồng

Thu về người vẫn ngóng trông
Giữa mùa sấu chín..má hồng khoác vai
Cúc vàng nở rộ ban mai
Thu về cốm mới thương ai hẹn hò

Mùa thu như những chuyến đò
Trao tình đôi lứa bến bờ thương yêu
Mùa thu Hà Nội mĩ miều
Nhẹ rung hàng liễu gió chiều se se

Bên nhau trai gái sắc khoe
Tim hồng rạo rực lặng nghe ngỡ ngàng
Duyên tình thu đến mơ màng
Mùa thu Hà Nội nắng vàng khó quên

Hà Nội chiều thu (Cỏ Hoang Tình Buồn)

Thu vừa sang anh về thăm Hà Nội
Biết bây chừ em thay đổi gì không?
Trước khi xa lòng cũng đã dặn lòng
Anh về bởi em sáng mong chiều đợi.

Hàng cây xưa một thời thay áo mới
Lá nhuộm vàng bay gởi kín phố xưa
Nhặt lên xem thì phân nửa cũng vừa
Trôi lạc mất theo mưa chiều cuối hạ.

Phía triền đê cây thông già cũng ngả
Phố hàng Buồm hoa sữa đã đầy bông
Hỏi người qua thì em mới theo chồng
Cũng từ đó sang sông không về nữa.

Anh cúi xuống lòng chưa vơi câu hứa
Nhặt cho mình bông hoa sữa vừa rơi
Viết tên chung thầm gởi giữa đất trời
Thương nhớ quá trong tôi Hà Nội phố.

Mùa thu bên em

Ở Sài Gòn chẳng có được mùa thu
Anh nhớ lắm hoa sữa thơm Hà Nội
Nhớ Hồ Tây những chiều em mong đợi
Người phương nam theo chim sắt ra đây

Tại anh biết đã yêu em từ ấy
Còn nói rằng sẽ ghi nhớ vào tim
Bởi cái riêng của luyến ái đi tìm
Khi lá rụng rơi vàng sân phố cổ

Tối mùa thu tuy thấy mờ hoa nở
Nhưng bên anh em tỏa sáng ngọt ngào
Ghế đá ngồi hai đứa dựa kề nhau
Tâm sự suốt thời gian đêm xuống muộn

Chúng ta hẹn hò như từng mong muốn
Nên gặp rồi chẳng nghĩ đến rời xa
Sáng Hồ Gươm chiều sánh bước xem hoa
Nơi Tây Tựu lúc gió thu dìu dịu

Bạn tri kỷ nhưng luôn luôn đồng điệu
Vui mặn nồng và âu yếm luyến thương
Để khi về anh sẽ mãi vấn vương
Người thiếu phụ dấu yêu nơi Hà Nội

Đã cho anh những ngày hơn mong đợi
Cùng nhớ nhung cùng xúc cảm dạt dào
Nhủ mãi rằng hai đứa chẳng quên nhau
Vì mùa thu đã cùng ta gắn kết!

Thu Hà Nội chờ em

Em có về Hà nội với thu nay,
Gió đỡ lá bay qua từng con phố,
Thấp thoáng đèn khuya … bóng ai cửa sổ,
Hương sữa mơ màng … góc phố năm xưa!

Em có về Hà Nội với chiều mưa,
Giăng mắc Hồ Tây … dập dờn con sóng,
Thong thả chuông ngân … để rồi chuông đọng,
Mưa đấy nhưng rồi … lá cũng bay bay.

Em có về Hà nội với thu nay,
Lẫn trong sương khuya … thướt tha tà áo,
Ta nắm tay nhau … Hồ Gươm cùng dạo,
Thê Húc soi mình … sóng đỡ mơn man!

Phượng vĩ ý chừng … cố níu thời gian,
Xen lẫn lá xanh … sắc hồng nở muộn,
Thu lãng đãng sang … hạ chừng chưa muốn,
Hạ nhớ Em thời … áo trắng ngây thơ.

Hà Nội Em ơi … thu rất đơn sơ,
Lãng đãng mây trôi … trời vàng sắc nắng,
Bãi đê Sông Hồng … giờ không còn vắng,
Vàng cải một triền … bướm cũng song đôi!

Ghế đá năm xưa … ta vẫn hay ngồi,
Ghế chẳng thêm cao … thêm dài kỷ niệm,
Trên ghế em ơi vẫn còn hiển hiện,
Nét chữ đôi mình … nắn nót song song…

Về nhé Em … Hà Nội vẫn chờ mong…!

Hè đi, thu đến mang lại một bầu không khí lãng mạn

Sớm thu Hà Nội

Đây Hà nội một sớm thu ngập nắng
Mặt hồ Tây sương trắng vẫn giăng mờ
Nhành liễu đùa theo làn gió phất phơ
Nét thuỷ mạc sững sờ chân lữ khách.

Bao hùng thiêng đã ghi vào sử sách
Bốn ngàn năm hiển hách giống Lạc Hồng
Vẫn còn đó chứng tích của cha ông
Vẳng vọng mãi tiếng cồng chiêng ra trận.

Đã bao lần giặc ngoại bang xâm lấn
Cũng bấy phen nuốt hận phải quay về
Diên Hồng đó hào khí toả sơn khê
Cả dân tộc lời thề còn thắm đỏ.

Ta đứng đây giữa thu vàng lộng gió
Nghe trong tim ngàn vó ngựa đang dồn
Xác quân thù lịch sử đã vùi chôn
Cho hôm nay tự tôn dòng máu Việt.

Ơi Hà nội… đất địa linh nhân kiệt
Trái tim ta tha thiết gọi tên người
Mùa thu về trong ánh nắng vàng tươi
Khắp phố phường tiếng cười đang rộn rã.

Những đặc sản mùa thu Hà Nội làm say lòng người

Nỗi nhớ mùa thu

Anh nhớ lắm, một mùa thu Hà nội
Mùa sấu vàng, mùa hoa sữa thơm hương
Mùa cốm về, mùa đôi lứa uyên ương
Say bên em, trong chiều thu lá đổ

Hương hoa sữa bay nồng nàn khắp phố
Níu chân anh lòng chẳng nỡ dời xa
Chiều Hồ Tây, mặt nước trắng nhạt nhòa
Em có nghe, khúc tình ca thương nhớ

Thu sắp qua, thời gian càng vội vã
Chẳng chờ ai, khiến lòng thêm bối rối
Hải đảo xa, nỗi nhớ chẳng hề vơi
Yêu tha thiết, dẫu đôi mình cách biệt

Đảo không em, nỗi nhớ càng da diết
Nơi Hà thành em có biết hay chăng?
Anh nhớ lắm, dẫu chẳng thể về thăm
Hướng về em là ước nguyện hằng đêm

Mong bên e say hạnh phúc êm đềm
Thỏa mơ ước qua ngàn đêm nhung nhớ
Nếu thương anh, xin em đừng nức nở
Để tình ta hát mãi khúc mùa thu.

Lời Tuyệt Vọng

Lời Tuyệt Vọng

Lời Tuyệt Vọng (Thế Lữ)

Lòng ta hồ vỡ tan tành,
Vì hờn, vì giận, vì tình, vì thương,
Vì cay đắng đủ trăm đường!
Than ôi! ly rượu mơ màng khi xưa,
Ai đem dốc cạn bao giờ?
Chẳng cùng chi nửa, chẳng chờ hưởng chung
Để ta tỉnh mãi mà trông:
Giữa nơi cát bụi mịt mùng, dần lan
Từ nơi vết nặng không hàn
Một dòng máu, lẫn bao hàng lệ châu.
Phải chăng đau khổ bấy lâu
Chứa chan nay lúc mạch sầu trào tuôn?
Không, không: Thuốc độc vẫn còn
Mà nguồn nghị lực đương cuồn cuộn ra
Tình nhân hỡi! Bạn Mê Hà!
Lại đây! Này vết thương ta có mình,
Lòng ta dù vỡ tan tành,
Cũng còn thổn thức. Buộc lành cho nhau!
Nỗi mong ám khắp trời thâu,
Có nghe thấy tiếng khẩn cầu này không?
Người yêu — hy vọng sau cùng —
Mỉm cười đỡ lấy khối lòng đê mê,
Tưởng tay nương vuốt, không dè
Bóp thêm cho máu dầm dề lại tuôn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Lời Tuyệt Vọng” của tác giả Nguyễn Thứ Lễ. Thuộc tập Mấy Vần Thơ (1935), danh mục Thơ Thế Lữ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Mẹ Con

Mẹ Con

Mẹ Con (Tế Hanh)

Nam đèo Ngang nắng tắt
Chiều xuống bắc Quảng Bình
Đêm Rón mưa lất phất
Mẹ kể chuyện gia đình

Mẹ bà mẹ Thừa Thiên
Vượt qua vùng giới tuyến
Thăm đứa con mười niên
Xa nhà theo kháng chiến

Một ngày mẹ gặp con
Ba nghìn ngày chẳng kể
Một ngày con gặp mẹ
Sáu trăm cây số không còn!

Bây giờ mẹ lại vô
Mắt nheo đầy tin tưởng
Buồm trắng biển nhấp nhô
Mạ xanh rờn thửa ruộng

Lũ giặc ác kia ơi!
Bay làm sao ngăn được
Những tấm lòng con người
Yêu nhau và yêu nước?

Một dòng sông Hiền Lương
Không thể nào chia xẻ
Một dòng nước sông Hương
Vẫn của con của mẹ

Mẹ yêu mẹ đợi chờ
Con yêu con phấn đấu
Hai tấm lòng ước mơ
Một ngày mai đoàn tụ

Ngày ấy đã đến rồi
Ngày ấy còn trở lại

7-55

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mẹ Con” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Lòng Miền Nam (1956), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

ĐẾN TUỔI NÀY…

Đến tuổi này bỗng chẳng muốn quen ai,
Không cần tìm bờ vai nào để tựa,
Không tốn thì giờ loay hoay chọn lựa
Giữa những nhớ-quên, yêu-hận, vui-buồn….

Đến tuổi này chợt chẳng muốn vấn vương,
Về một người từng thương trong quá khứ.
Cũng không nặng lòng vì những điều đã cũ,
Thứ ngoài tầm tay chẳng giữ được, thì đành…

Đến tuổi này chỉ muốn níu tuổi xanh,
Tự chăm sóc, tự thương mình thật tốt…
Yêu gia đình, yêu những người thân thuộc,
Còn “tình ái” dường như là xa xỉ quá rồi…

Đến tuổi này chỉ muốn được yên thôi,
Không muốn bước khỏi khoảng trời lần nữa…

Du Phong

HẠNH PHÚC TỪ ĐAU THƯƠNGTác giả / Thu Thảo

HẠNH PHÚC TỪ ĐAU THƯƠNGTác giả / Thu Thảo

Em nhớ anh, anh hỡi
Chỉ là nhớ được không
Em chẳng hiểu trong lòng
Vì sao mong đến vậy

Hay vì em muốn thấy
Ánh mắt biết cười vui
Xoá đi hết bùi ngùi
Đẩy lùi bao cay đắng

Cà phê bên quán vắng
Bóng nắng cũng nhòa phai
Sao vội nhắc ngày mai
Màu hoàng hôn buông xuống

Ta níu duyên tình muộn
Để uống ánh trăng tan
Để níu lại thời gian
Khoảng trời riêng ao ước

Nếu tình yêu biết trước
Mình sẽ cố nâng niu
Không còn những cô liêu
Không còn màn đêm khóc.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

MỘNG VỠTác giả / Thu Thảo

MỘNG VỠTác giả / Thu Thảo

Muốn được cùng anh kết nghĩa tình
Nhưng mà cảm thấy lặng làm thinh
Hay vì phận hẩm người không đáng
Bởi vậy duyên sai dạ chẳng trình
Nghĩ lại thân này mang xót tủi
Mơ hoài mộng ấy níu càng khinh
Thôi thì chấp nhận ghìm đau mãi
Sẽ giấu trong tim một bóng hình.

Sẽ giấu trong tim một bóng hình
Dù ai có bảo hoặc người khinh
Trong lòng vẫn biết che niềm nỗi
Mấy bữa còn trông được ý mình
Lặng lẽ gom dòng thơ để viết
Âm thầm gửi chữ nét buồn thinh
Do đời vướng víu tinh thần mệt
Muốn được an nhiên vẹn nghĩa tình.

Tác giả: Thu Thảo