Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 22/08/2026

Em giặt áo bên dòng sông nọ
Mấy lần thơm lại nắng quê hương

Xuân cảm - Bế Thành Long

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 22/08/2026

Tập thơ Sinh Ra Để Cô Đơn hấp dẫn của nhà thơ Nguyễn Phong Việt phần 1

Sinh Ra Để Cô Đơn được đông đảo bạn đọc biết đến là một tập thơ chứa đựng nhiều cảm xúc của thi sĩ Nguyễn Phong Việt. Anh là một cây bút mang đậm chất trữ tình sâu sắc thu hút sự quan tâm của mọi người. Những dòng cảm xúc chân thành lay động triệu trái tim mạnh mẽ. Cùng theo dõi ngay nhé!

Nội Dung

Rồi cỏ sẽ xanh mặc kệ kiếp người có bình yên
và trí nhớ chỉ còn lại duy nhất một cái tên…
Ở nơi nghĩa trang này, người đã được đưa tiễn trong một ngày không hề buồn
rất nhiều hoa với tiếng người chia sẻ
những nguyện cầu cùng thắp lên như muôn vàn đốm lửa
dành cho riêng một người và những câu chuyện kể
để bớt lạnh phần nào của từng lớp đất sâu…
Người bỏ lại cuộc đời khi hơi thở đã dừng lại quá lâu
không ai biết hình ảnh nào là cuối cùng trong mắt
người đã nghĩ gì vào lúc nhịp tim buông ra một tiếng nấc
yêu thương nào đã được quên và yêu thương nào được níu chặt
lúc xa rời…
Ở nơi nghĩa trang này, người chỉ đến một lần rồi thôi
nếu có còn kiếp nào chắc gì sẽ ở trong hình hài như đã
biết gặp được ai và không gặp được ai mà trách nhau sao bỗng dưng xa lạ
ký ức càng đớn đau thì trái tim càng muốn mặc cả
ít nhất là một nụ cười…
Bao nhiêu ước mơ cần để sống giờ chỉ là một giấc ngủ dưới bầu trời
những ngày nắng, những ngày mưa, những ngày buốt giá
rồi ai sẽ đến với một cành hoa sau rất nhiều mùa lộc non thành lá
giọt nước mắt của hôm nay chỉ là của hôm nay người biết thế
nhưng vẫn chờ mong…
Là vì ai cũng có một người nhìn thấu suốt cõi lòng
nên nhắm mắt rồi đừng bắt mình phải cố gắng
tội cho linh hồn mình và tội cho tâm can người biết từ nay đã vắng
một niềm tin…
Ở nơi nghĩa trang này, người hãy để cho đời mình lãng quên!

Bước xuống, từ một cuộc đời
một bước để xa rời thế giới nhỏ nhoi
Mặt đất này đã không còn đủ chỗ cho ký ức vẫn từng ngày đâm chồi
những yêu thương nhiều như bụi cát
gom góp bao tháng năm cũng không bằng một lần mất mát
người cười nhạt
vì rốt cuộc phải đến lúc đớn đau!
Mặt nước dài và rộng đủ cho người chìm sâu
tất cả những giác quan giờ đều nghe lạnh buốt
ánh sáng từ một con người chỉ có thể giữ cho một con người sống sót
nếu cô đơn là có thật
thì người đã từng không tin…
Ảo tưởng về thế giới là điều mà ai cũng cần khi lớn lên
nhìn thấy những cơn mưa với vòng tay rộng mở
bao dung cho mỗi vết thương tạo ra vệt máu đỏ
ngoại trừ vết thương đến từ nỗi nhớ
câm lặng ở trong tim…
Người bước xuống tìm dưới mặt nước một chút bình yên
lúc đôi tay biết mình đã ngạt thở
khó khăn lớn nhất của một con người khi đối mặt với nỗi sợ
hoá ra chỉ đơn giản là học cách thật hứa
với chính con người mình!
Người trả ánh sáng về nơi mà nó đã lung linh
thả trôi đời mình trong sâu thẳm
không cần van xin ai chỉ ra đâu là thân quen đâu là lạ lẫm
bắt đầu một đời sống
không còn nữa những thói quen…
Một bước, từ mặt nước trở lại với bóng tối đã lên đèn
rũ bỏ những âm thanh khiến người rơi nước mắt
vén tóc, xoa tay để biết chắc rằng mình cần phải khác
nhìn cuộc đời từ điều đơn giản nhất
rồi mới lo âu…
Bước xuống, từ một cuộc đời, để còn biết từ nay sẽ đi về đâu!

Chìm xuống thật mau
để không còn nghe tiếng nói nào ở trên đầu
Chọn cho mình một bóng tối vừa đủ với nỗi đau
rồi quẫy đạp hết những âu lo đã làm rơi nước mắt
người chỉ còn đủ niềm tin để sống một cuộc đời khác
chỉ còn đủ niềm tin cho một lần duy nhất
sau tất cả những quãng đời…
Chìm xuống thật mau cho những gì cần nói cũng phải nở nụ cười
không chờ đợi ai đưa tay ra và mình nắm giữ
sống đến bao lâu để thấy yêu thương kia cũng cần cho giấc ngủ
người đã thức cả ngàn đêm rồi cho những cơn giận dữ
và hoang mang…
Chỉ ước gì lẻ loi đó là bản năng
chấp nhận như một cơn mưa giữa trời sũng nước
sẽ lau khô mình bằng những nghĩ suy đơn giản
ai cũng có một phần bóng đêm khi ngược sáng
chỉ là không phải ai cũng có người cần chở che…
Chìm xuống thật mau vì đã không thể trở về
với những giấc mơ chỉ toàn màu xanh ngát
người từng sống những tháng ngày mà cô đơn giống như một tách café buổi sáng
uống vì thèm một vị đắng
cho trái tim…
Có những thứ khi sinh ra con người ta phải đi tìm
rồi níu giữ bằng cả quãng đời còn lại
người chỉ sợ mình yêu thương quá nhiều rồi thành ra sợ hãi
sợ những bước chân này vẫn cứ đi mãi
không biết đến bao giờ…
Để thà chìm xuống thật sâu một lần
rồi người sống cho mình mà không cần đến những ước mơ!

Chỉ sợ những gì thuộc về nước mắt là nhiều nhất trong cuộc đời
chỉ sợ con người sinh ra là để lẻ loi…
Có bao nhiêu vì sao là hiện thân của những nụ cười
mà con người chết đi để lại linh hồn ở nơi ấy
một hành trình của gian nan và khổ ải
yêu thương chất chồng yêu thương nhưng vẫn ngoài tầm với
của một trái tim…
Vì được sinh ra nên chúng ta đã phải cố gắng đi tìm
bằng những ước mơ về chốn nào đó bình yên khi cùng nhau nhắm mắt
là bình minh trên núi cao hay hoàng hôn bên bờ biển dài phẳng lặng
một nơi nào đó ở giữa trời và đất
rồi không cần phải đi đâu hay đi đến tận cùng…
Nhưng hành trang của mỗi ngày đã có gì ngoài những ảo tưởng mông lung
lắc đầu với một mái hiên dù cơn mưa ướt đầy vai áo
xoay người thật mau lúc một bữa cơm được dọn ra với đôi bàn tay níu kéo
cuộc đời mình là mặt trái của giông bão
lúc vừa đi qua…
Chỉ sợ nước mắt là những gì nhiều nhất dưới mái nhà
nên cứ đi cho đến khi nào nhìn quanh thấy chẳng còn ai nữa
dựng một khu vườn mà không cần những hàng rào, cửa gỗ
rồi ngồi xuống như một hạt mầm đợi tách vỏ
chờ ai đó đến cạnh bên…
Một cuộc đời mà đã cố gắng nhưng vẫn không cách nào giúp định mệnh hiểu mình
chọn lẻ loi thay vì chia sớt với một người gánh nặng
như giọt mưa rơi vào lòng giếng cạn
tất cả những gì có thể nhận về chỉ là lời trách bầu trời quá cay nghiệt
sau từng ấy tháng ngày…
Chỉ sợ những gì thuộc về nước mắt
đều biết mình sẽ trôi qua kẽ tay!

Trên những ngón tay này
người đã nhìn thấy đời mình có quá nhiều đắng cay
những hồn nhiên chỉ kéo dài như một vệt mây
trong tháng ngày bầu trời thật nhiều nắng
biết mình nhỏ nhoi nên học cách yêu thương cả thù hận
nhưng phải mất đến bao lâu mới thôi lận đận
để được làm người!
Để đi và đứng mà không có bất cứ nỗi buồn nào trên vai
có thể cười nụ cười bình thường nhất
chẳng phải cố gắng làm vui ai, oán nghét ai dù chạm vào bao nhiêu sự thật
ai chắc cũng phải có một phần bất hạnh
dành làm vốn liếng cho những bao dung…
Mỗi ngày đi qua đều mong ngóng đó là ngày cuối cùng
được cam chịu vì muốn mình trọn vẹn
lẽ sống của bản thân chỉ giản đơn đừng bao giờ cho nước mắt mình cạn
để trái tim còn cơ hội đón nhận
mình trở về…
Dù con đường ấy có xa lắc xa lơ
đau chập chùng đau trong từng hơi thở
người cúi xin người lấy mình làm điểm tựa
niềm tin mà bất cứ ai cũng nghi ngờ rằng không thể
lúc hoang mang…
Trên những ngón tay này, người đã có rất nhiều thời gian
nhìn đời mình trôi qua từng giây phút
bất chấp nỗi đau, bất chấp hạnh phúc
một cuộc đời của những yêu thương không đúng lúc
khi chạm vào…
Người sẽ còn phải đi qua những kiếp nào?

Mỗi đêm trong nhiều ngàn đêm
người cứ tự hỏi sao bóng tối phải im lìm
Lẽ ra đặt cạnh nhau nỗi cô đơn có thể nhìn thấy được những nỗi niềm
mà không cần đến con người lên tiếng
nhưng bao nhiêu lâu rồi chỉ có âm thanh của trái tim cuộn mình đưa tiễn
từng ngày trôi…
Chỉ hai bàn tay làm sao nói hết khốn khó trước nụ cười
đã buông ra sau nhiều lần nắm chặt
người vô tâm với người là điều bình thường trong giới hạn
người nhẫn tâm với người như một cơn mưa trên sa mạc
đến hay không đến cũng vậy thôi!
Mỗi đêm trong nhiều ngàn đêm vẫn chỉ là một bầu trời
dẫu may mắn ngủ vùi hay thức trắng
biết được mình đau như thế nào khi phải dùng nước mắt nhỏ lên trên một ngọn nến chờ tắt
mà ngoài kia toàn là ánh sáng
của bình minh…
Nỗi cô đơn này được giữ lại bằng tất cả những cay đắng chân thành
không ai ép buộc ai sống một cuộc đời lầm lũi
nên cứ thản nhiên nếu quanh mình vẫn là bóng tối
có những yêu thương sinh ra chỉ để làm thành một câu hỏi
đến cuối đời?
Mất bao nhiêu kiếp để một ai đó có thể trở thành người
rồi bao nhiêu kiếp nữa cho lẻ loi thành trọn vẹn
đi một mình trong bình yên hay đi một mình trong nghĩ suy dằn vặt
khi bóng tối phủ đầy nơi ánh mắt
đã chẳng còn thiết tha…
Mỗi đêm trong nhiều ngàn đêm
người có còn là một vì sao trong thiên hà?

Có thể người sẽ vĩnh viễn không mang mùi hương đó theo cùng
có thể những con đường chỉ là sự kéo dài của nỗi nhớ mông lung
Vì người sẽ phải đi dù cuộc đời ấy không còn có điểm dừng…
Bởi trên hai vai đâu chỉ là mưa nắng lưng chừng
còn được sống là còn trăm ngàn ngày khốn khó
mỉm cười bao nhiêu lần chỉ để rồi ước mình như một cọng cỏ
mọc trên mặt đất này với thật nhiều gió
mỗi ngày đều được nhìn thấy bình minh…
Yêu thương một con người hay đơn độc một hành trình
đều không phải là định mệnh mà là lựa chọn
những ngày vui cũng sẽ nhiều như những ngày không đủ sức để nhón gót
bằng cách nào cũng sẽ cố gắng sống sót
để có thể tin vào một ngày…
Nhìn đớn đau cũng nhìn bằng cảm giác sum vầy
không cần ai cuộc đời vẫn bình yên như sương sớm
bao ước mơ viễn vông sẽ nhường cho những lo toan thật nhẹ nhõm
ngày hôm nay đã làm được gì, đã đi những đâu, đã còn bao nhiêu hơi ấm
dành dụm từng chút những ân cần…
Tuyệt vọng nào cũng thường để lại nhiều dấu chân
giẫm lên nhau theo cách con người vẫn chạy trốn
đi qua oán hờn rồi sẽ thấy bao dung đã có sẵn trong tiềm thức
chỉ chờ một tiếng cười đủ thanh thoát
là lấp đầy vào tim…
Nên đừng sợ nếu cuộc đời vẫn biết cách làm đau mình
bằng những tổn thương ra ngoài những giới hạn
không có mùa đông nào kéo dài suốt năm tháng
vì mỗi ngày thật ra đều có nắng
rọi trên những đám mây…
Để những con đường
dù xa đến thế nào cũng nhìn thấy được bình yên ở cuối chân trời này!

Chúng ta từng có lần nào đó nhìn qua những ô cửa
và biết phần đời mình thương nhớ
đã lặng lẽ mất đi…
Những ô cửa ngăn cách chúng ta với thế giới lấp lánh này
ngăn cách một tiếng cười từng vì nhau thanh thoát
tách trà đắng trên tay uống kèm với vài mẩu bánh ngọt
cuộc đời vì quá hoang mang nên thiếu sót
bao giấc mơ dài…
Biết rằng một cơn mưa sẽ không thể làm ai đó ướt đến tận ngày mai
rồi phải lau khô dù có hay không những ngày nắng
chúng ta giờ chỉ muốn cuộc đời thật bình lặng
ngồi nơi đây và mặc kệ xung quanh ồn ào hay hoang vắng
chúng ta thản nhiên…
Những ô cửa này phản chiếu năm tháng lên những ngọn đèn
với mất mát, cô đơn là nhiều nhất
làm một con người ai cũng cần nước mắt
khóc cho tất cả yêu thương cùng oán hận
đến không chỉ một lần…
Ngoài phố kia sẽ có người vẫn đi tìm những ân cần
rồi ngày tháng về sau lại ngồi bên trong những ô cửa
như chúng ta, ngồi và tiếc một quãng đời hăm hở
bất chấp mọi đắng cay…
Sẽ còn bao lâu nữa, những đêm, phía sau ô cửa này
cười nụ cười không cần ai tiếp nhận
rồi đến lúc đứng lên mới nhận ra mình đã quen lấy mình làm bạn
quen quay đi thật mau trước khi ai đó kịp nhìn rõ mặt
sợ lại được thương yêu…
Sau những ô cửa, chúng ta chỉ còn sót lại một cuộc đời quạnh hiu!

Nhìn nghiêng một giọt nước mắt
mới thấy hết chiều dài của cay đắng
người đã từng đi qua…
Đứng lặng im đó và nghĩ về những xót xa
khi cuộc đời không bao giờ cho phép mình cơ hội từ chối
cũng một trái tim mà như thể được đặt ra bên ngoài thế giới
bên ngoài những yêu thương dẫn lối
cho con người bình yên!
Giọt nước mắt nhìn nghiêng lấp lánh lên cả ưu phiền
cái đẹp của nỗi buồn khiến giấc mơ con người trở nên yếu đuối
đã bao nhiêu lần người mở lòng ra xưng tội
là bấy nhiêu lần nhận về cùng một câu hỏi
-sao không phải là ai khác mà lại là con?
Chỉ có hai bàn tay làm sao nắm chặt được hết những gì người cần
cho một thứ cô đơn dù là nhỏ bé
đừng ai quan tâm để mỗi ngày không cần lo âu cho nhịp thở
nhanh hơn hay chậm hơn đều bắt đầu cho một nỗi nhớ
rồi chẳng biết phải làm sao…
Người đứng lặng im khi mưa gió vẫn ở trên đầu
hiểu đời mình chỉ như một chiếc lá
giây phút cuối cùng có thể đến vào một ngày xa lạ
sẽ không còn lại gì sau tất cả
dù có cố gắng đến đâu!
Nên giọt nước mắt này cứ lăn xuống để lòng người thẳm sâu
xem như mình đưa tiễn mình trước nhất
vui hay buồn cũng hãy cứ tin là điều may mắn
vì người đã là người trong quãng đời người đến

Ngồi xuống một chỗ ngồi giữa chiều mưa
và quên hết tất cả những gì chúng ta phải đợi chờ
Hãy xắn tay áo và vuốt tóc để mình không thể giống như trẻ thơ
vì bao nhiêu nỗi buồn chúng ta từng gánh vác
bỏ xuống cả những đau thương đã làm nên từng tiếng cười nhạ
tcứ xem mình cuối cùng chỉ là một hạt sạn
cần nằm dưới đáy nước sâu…
Những cơn mưa vào buổi chiều có thể ở lại rất lâu
như những tháng ngày chúng ta hoài tin sẽ dừng lại
nhưng hàng ngàn đêm hàng ngàn ngày cứ dài ra mãi
chúng ta rốt cuộc cũng phải thừa nhận mình đang sợ hãi
mình còn sống được bao lâu?
Không ly tách nào có thể mang đến hơi ấm để bắt đầu
cho những ước mơ thấy mình không bao giờ ướt lạnh
những cơn mưa cứ thản nhiên như bầu trời luôn đủ mưa cho những ai muốn làm khách
trong một buổi chiều không cần nắng
mà cần lặng im…
Ngồi xuống một chỗ ngồi với chiếc dù được giương lên
thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xoá
nếu có muốn tự mình gọi tên mình chắc cũng không thể
ký ức ước gì có thể rơi xuống và trôi đi về một phương nào đó
không cần nhớ ra…
Một mình ngồi giữa hàng triệu giọt mưa và tin chuyện gì rồi cũng phải qua
như những chiều mưa chỉ là những chiều mưa trước khi trời sập tối
cuộc đời này bất cứ điều gì cũng cần đánh đổi
đến cô đơn cũng tập nói dối
ngay cả với chính mình…
Một chỗ ngồi giữa chiều mưa và muốn khóc oà lên!…

Đứng bên cạnh cuộc đời này
và buông tay…
Vì phải chấp nhận người cũng không khác gì hơn những cỏ cây
sẽ phải đớn đau nếu dầm mình trong mưa bão
lớn lên từng ngày nhưng không có nghĩa là trưởng thành hơn trong vai áo
ai cũng cố chấp một phần đời chỉ có mình nương náu
ngay cả khi ai đó đã rời xa…
Người sẽ đứng đó không hành lý, không một chút xót xa
nhìn mọi người chuyện trò về tháng ngày họ đang sống
cười những nụ cười biết chắc rằng sẽ lạ lẫm
đi trong những cơn mưa biết chắc rằng sẽ buốt thấm
đến tận cùng…
Đứng bên cạnh cuộc đời, người có cơ hội để mình ra ngoài mẫu số chung
không cần phải so sánh với ai những hơn thua được mất
người có cuộc đời của người và mình có cuộc đời của mình cần giữ chặt
không ai nhiều hơn ai nước mắt
chỉ nhiều hơn nỗi đau…
Nếu hạnh phúc chỉ là một phần của cuộc bể dâu
người có kiếm tìm bao nhiêu cũng chẳng bao giờ đủ
hài lòng với những bình minh gọi tên và những khuya về bình yên trong giấc ngủ
đến một mình và đi một mình có thể không phải chọn lựa người dám thử
khi có một chọn lựa khác tốt hơn…
Bao nhiêu giấc mơ đã phải bỏ lại trên những con đường
để nhẹ tênh tiếp nhận một phần đời mới
người sẽ không bao giờ phải đặt thêm những câu hỏi
-tại sao biết rõ mỗi bước đi sẽ nhiều thêm một tội lỗi
vẫn không thể ngừng thiết tha?
Đứng bên cạnh cuộc đời này
nhưng xin người đừng bỏ đi quá xa…

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến quý độc giả những bài thơ ấn tượng nhất trong tập thơ Sinh Ra Để Cô Đơn cả nhà thơ Nguyễn Phong Việt. Đây là những cảm xúc và nỗi niềm sâu sắc của nhà thơ. Mời các bạn cùng chúng tôi theo dõi phần 2 vào một ngày không xa nhé!

CHỈ LÀ TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Có chuyện tình chưa thể viết đặt tên
Bởi chưa dám nói lời yêu bày tỏ
Cứ lặng lẽ đứng nhìn qua xóm trọ
Đợi chờ ai qua lối nhỏ ngày nào

Có chuyện tình chỉ mãi mãi khát khao
Chẳng dám lại ngỏ câu chào bên ấy
Nhớ lại nhớ sao nhớ nhiều đến vậy
Muốn nhìn thôi cũng thấy đủ ấm lòng

Có chuyện tình, dù có bước song song
Cũng chẳng thể ôm vòng tay chạm khẽ
Họ liếc mắt ….mình tự……… cười vui vẻ
Rồi thoáng qua lướt lẹ một bóng hình

Có chuyện tình nhút nhát lại im thinh
Không ngỏ ý lòng mình cho họ hiểu
Rồi hụt hẫng thấy trong tim còn thiếu
Một chữ yêu với ngữ điệu đời thường

Có chuyện tình giữ cảm giác đơn phương
Nhận cay đắng chán chường ôi tuyệt vọng
Yêu ảo ảnh ….mơ màng ôm cái bóng
Cuối cùng đau …rát bỏng trái tim khờ.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Bâng Khuâng

Bâng Khuâng (Lưu Trọng Lư)

Ta còn thấy bóng kẻ thơ ngây,
Xe chồn gối mỏi trở về đây,
Trên đường hiu quạnh khách đau mỏi,
Chán nản hung hăng nện gót giày;
Ngàn liễu xanh xanh con cò trắng,
Lạnh lẽo xa vời ủ rũ bay.
Ta còn thấy bóng kẻ thơ ngây,
Rẽ lau vạch suối tới am mây,
Nắng trần chan chát, lòng trần héo,
Mịt mù dặm cát một chòm cây,
Dừng lại đây bóng im cửa Phật,
Dừng lại trong làn khói biếc bay,
Dừng lại đây là nơi hiu quạnh,
Là nơi nghe thấy tiếng cỏ cây,
Là nơi quên những mùi trần sự,
Là nơi quên những nỗi chua cay.

Nghe thấy tiếng ngọt ngào cõi Phật,
Rũ bụi trần, chàng dừng lại ngay
Trước Phật đài, chàng lâm râm nguyện
“Tình xưa theo gửi, nước, trời, mây!”
Một hôm thiền định dưới gốc mai
Bỗng thấy lòng vơi chốc lại đầy,
Thẫn thờ tay lần tràng chuỗi hạt
Mà như lần những hạt chua cay…
Vì vừa nghe tiếng chuông chùa nện
Lạnh lùng từng tiếng não bên tai,
Lạnh lùng như người trong cung Quảng,
Bâng khuâng chợt nhớ cảnh trần ai.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bâng Khuâng” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc tập Tiếng Thu (1939), danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Mùa Xuân Cộng Sản

Mùa Xuân Cộng Sản (Vũ Đình Liên)

Một cây đào muôn thuở
Năm, bốn mùa nở hoa
Một ông đồ bất tử
Tay với bút không già

Hoa tươi màu sông núi
Chữ thấm tình bốn phương
Cành đào và câu đối
Ngàn đời Tết Việt Nam

Nghiên bút xưa vẫn đợi
Từ ngàn năm bài thơ
Từ ngàn năm câu đối
Đảng sáng tác bây giờ

Nghệ sĩ với “ông đồ”
Tình nước non vô tận
Như Đảng với Bác Hồ
Hương Đất Trời Cộng sản

Năm, năm, đào lại nở
Vui người mới, hồn xưa
Một mùa xuân bất tử
Tươi nét hoạ, lời ca.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mùa Xuân Cộng Sản” của tác giả Vũ Đình Liên. Thuộc danh mục Thơ Vũ Đình Liên trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tiếng Thu

Tiếng Thu (Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiếng Thu” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc tập Tiếng Thu (1939), danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Không Đề 12

Không Đề 12 (Thu Bồn)

Đôi cánh tay không biết giữ lấy em
Anh đã ôm nhầm định mệnh
Từ đó bước đi tập tễnh
Vào đời như một đứa trẻ con

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Không Đề 12” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập 100 Bài Thơ Tình Nhờ Em Đặt Tên (1992), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hoa Đăng

Hoa Đăng (Huy Cận)

Khi ta đến các người đà đến cả
Có Thiên nhiên, suối chị với rừng anh
Cỏ vạn đại đã quen chiều óng ả
Liễu thiên thu từng thuộc lối buông mành.

Chim siêng hót đã mấy đời ngọt giọng
Bướm chăm bay nhẹ cánh thuở lâu rồi
Đất duyên dáng những vú đồi mơ mộng
Trời xanh sao dưới nước ngọc tuôn trôi.

Chắc vui lắm nên về đông đủ vậy
ánh muôn sao vương mỏng sợi tơ chăng
Ta đang ngủ trong luân hồi tỉnh dậy
Thấy trần gian là một hội hoa đăng.

Hoa nhảy múa nối vòng quanh tháng biếc
Ca ngợi bốn mùa công chúa nguy nga
Và tất cả đã rạng màu yến tiệc
Đủ cả rồi, duy thiếu một mình ta.

Ta hớn hở khoan thai vào nhập cuộc,
Góp vui chung với nhịp máu lòng say
Ta đi tới trong đời hơi chậm bước
Gặp Thiên nhiên như gặp bạn lâu ngày.

Ta ngây ngất thắp cao hồn đuốc rạng
Cuộc vui chung cùng góp ánh muôn sao
Và tự lúc hồn ta qua cửa sáng,
Hội hoa đăng bừng nhạc thắm xôn xao.

Hà Nội, 1940

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hoa Đăng” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Vũ Trụ Ca, danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bài thơ Con Mèo hấp dẫn dành cho thiếu nhi của Trần Trung Phương

Bài thơ Con Mèo thu hút sự quan tâm và săn đón mạnh mẽ từ bạn đọc của nhà thơ Trần Trung Phương. Ông chuyên viết thơ dành cho trẻ em có tính cách nói lên nếp sống ngây thơ đời con trẻ với mục phiêu giáo huấn. Cả đời văn nghệ, Trần Trung Phương chỉ tận tụy vào nghiên cứu giáo dục trẻ em bằng lối thơ rất thích hợp với tuổi thơ còn đi học, của tuổi thơ ấu thời. Cùng nhau theo dõi nhé!

Chị ơi em có con mèo
Nó hay nghịch ngợm leo trèo lắm cơ
Hôm qua dưới gậm bàn thờ
Có con chuột nhắt nó vồ được ngay…
Meo meo nó hát cả ngày
Em yêu nó lắm luôn tay bế bồng.
Khắp mình nó trắng như bông
Trên đầu có môt ít lông đốm vàng.
Nó đi trông rất nhẹ nhàng
Lim dim đôi lắm mơ màng đến yêu
Nên em theo lệ mỗi chiều
Em kho cho nó một niêu cá dầu
Mỗi lần em bận đi đâu
Nó nằm ủ rũ âu sầu đến hay
Em về nó lại vui ngay
Vội vàng nhảy tót lên tay, lên lòng…
Em trông mắt nó sáng trong
Khác nào như đọc những dòng thơ vui.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn bài thơ Con Mèo hay nhất của nhà thơ Trần Trung Phương. Bài thơ này được nhiều em nhỏ yêu thích và săn đón nhất. Với những thông điệp giáo dục mà thi phẩm được nhiều người chia sẻ. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Những bài thơ một mình cô đơn là điểm đến quen thuộc của đông đảo bạn trẻ. Một mình cô đơn là cái cảm giác mà dù muốn hay không thì mỗi chúng ta hầu như cũng ít nhất một lần trải qua. Đây là một cảm giác vô cùng tồi tệ khiến trái tim chúng ta cảm thấy thật lạnh lẽo và chênh vênh. Hãy bày tỏ những cảm xúc của bạn đến những người thân yêu của mình ngay nhé!

Nội Dung

Những bài thơ một mình cô đơn đôi khi không chỉ là những vần thơ mà còn là những tâm trạng chất chứa trong đó. Phụ nữ sinh ra với sự nhạy cảm rất cao. Cuộc sống đôi khi không như ý, có chia li, mất mát, đau thương… Chính vì vậy, đôi khi họ cảm thấy một mình cô đơn vì những điều rất nhỏ nhặt.

Đọc chúng ta mới thấu được cảm giác một mình cô đơn nó đáng sợ như thế nào. Bên cạnh đây cũng là một cách để giải tỏa tâm trạng, để xua tan những muộn phiền.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Đường xưa hoa nở thật nhiều
Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.

Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi
Một mình trọn kiếp đơn côi
Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.

Trách cho cơn gió hửng hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.

Năm canh thức trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời
Đau lòng lắm bạn tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em
Gió thoảng bên song lệ ướt mèm
Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi
Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm

Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ
Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm
Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn
Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ bé
Thèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻ
Mỗi đêm dài được vẽ những màu xinh

Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tình
Chiều hoang hoải một mình trong thương nhớ
Cây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về chẳng mở thắm lời yêu

Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điều
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê im bặt đi mọi thứ
Đếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi

Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợi
Anh ở đâu tiếng lòng em muốn gởi
Chút ân tình về đi hỡi người ơi.

Ngày không anh sao ngày dài đến thế
Nắng chẳng hồng mây buồn trải lê thê
Phố đơn côi buồn níu bước chân về
Dáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng

Ngày không anh tim em như ngừng đập
Cứ chờ hoài một lời hứa xa xăm
Người đã quên sao ta mãi nặng lòng
Tìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải

Phố không anh chẳng còn chi mong đợi
Chỉ mình em ở lại với mùa sang
Rượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàng
Mượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Xem thêm: Những bài thơ tình yêu hay nhất

Anh thấy gì trong đôi mắt của em?
Đó là quầng thâm…bao đêm không ngủ
Con tim mỏi bởi sầu đau…ủ rũ
Vì vết thương lòng xưa cũ chưa quên.

Khao khát tìm một chốn thật bình yên
Bỏ hết ưu tư lụy phiền trăn trở
Trong đêm tối chẳng còn buồn…than thở
Anh có thể làm chỗ dựa được không?

Một người đàn bà dang dở tình duyên
Muốn được ai ngồi cạnh bên…bớt nhọc
Không biết anh có dối gian lừa lọc
Làm em buồn…rồi lại khóc như mưa

Nếu yêu em thì đừng có bông đùa
Vì ngoài kia…nhiều lời chua chát lắm
Anh có dám giơ tay cho em nắm
Sánh bước cùng trên những dặm đường xa

Vượt cản ngăn cùng em ngắm trăng ngà
Hát với nhau một bài ca chung thủy
Mặc kệ người đời dèm pha kể lể
Sống hết mình dẫu dâu bể đục trong.

Anh dám yêu người con gái này không?

Đêm đã khuya sao ta còn thao thức
Gió từng cơn thổi lạnh tái tê lòng
Nhớ thương ai đêm dài ta không ngủ
Để lòng buồn trăn trở suốt năm canh

Ta thức dậy một mình ra sân đứng
Nhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêm
Trăng hạnh phúc mặc dù trăng còn thức
Vẫn có sao lấp lánh đứng cạnh mình

Người ơi hỡi nói rằng yêu em lắm
Vậy mà em vẫn trống vắng lạnh lùng
Đêm lạc lối cô đơn em lạnh lắm
Mong vòng tay ấm áp đến bên đời

Đêm không ngủ đêm bỗng dài vô tận
Có một mình mới thấy nhớ mong ai
Cho ta gửi chút tình cho trăng nhé
Đến bên người ta thương nhớ đêm nay.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ
Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai?
Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài
Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ

Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ
Chợt rùng mình một cảm giác không tên
Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh
Đời hối hả người quên ta rất vội

Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗi
Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ
Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ
Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́

Có những lúc thấy mình như gục ngã
Những nợ đời cố trả mãi chưa xong
Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng
Để mai sáng ta không còn phải khóc

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt
Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu
Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy
Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu
Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,
Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ
Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người
Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ
Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể
Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên
Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy
Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy
Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ phải làm gì để có được anh?
Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể
Dù trước anh em chỉ là cô bé
Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô
Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo
Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo
Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

Bài thơ là tâm trạng buồn của một người con gái khi đang gặp trục trặc trong chuyện tình cảm. Đọc bài thơ, ta sẽ thấy được sự cô đơn tột cùng của người con gái được thể hiện qua nhiều câu thơ nhưng điển hình là “cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo”.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội
Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi
Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi
Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt
Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt
Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau
Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu
Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả
Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá
Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian
Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn
Hay tại sao mà tình tan heo hút
Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt
Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng
Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông
Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ
Đời cô đơn phải chăng buồn như thế
Hay tại vì mình không thể bên nhau
Nếu đã không thể chung một mái đầu
Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

Tình yêu trong Em thật mệt nhoà..
Từng ngày em lại phải cố quên..
Từng nổi đau em vật vã
Từng đêm trôi qua không yên lòng ..
Tình mình sao nỡ đổi Thay ..
Tình kia ai nỡ quên Đi hết…
Tình này còn lại gì đây..
Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Anh đã buông tay thật rồi sao
Tình cảm đôi ta có lẽ nào
Hoa chưa kết trái anh đã nỡ
Quên đi hết ngày tháng yêu nhau
Tại sao ta phải xa nhau
Để em hứng chịu nỗi đau một mình
Tại sao anh nỡ phụ tình
Để em sống cảnh một mình cô đơn
Nỗi đau này em mong hoá đá
Nỗi buồn này xin hóa thành mây
Còn lại em cùng với tháng ngày
Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới

Những bài thơ một mình cô đơn đôi khi được xem như là điều không tưởng đối với các bạn nam. Bởi vì họ không sở hữu sự nhạy cảm như phái nữ. Họ thường được biết đến với danh xưng phái mạnh. Tuy nhiên cũng không thể thiếu những lúc cảm thấy một mình cô đơn.

Dù là phái mạnh nhưng những vần thơ một mình cô đơn được viết ra vẫn rất tình cảm, chân thành. Đọc chúng ta cảm giác thêm thấu hiểu nội tâm của những người đàn ông. Họ cũng mềm yếu như bao người khác.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu ai
Cái nắm tay trong chiều dài bóng ngã
Hay bởi tình đầu ra đi vội vã
Tiếng em ơi cũng đã lãng quên dần

Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuâng
Chẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗi
Cũng không còn nhớ hai từ xin lỗi
Bởi dòng đường ngược lối những bước chân

Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cần
Cho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏi
Trái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nói
Sợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm

Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êm
Bởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mới
Muốn con tim để tình duyên đưa lối
Cũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.

Có ai không cho mượn trái tim đi
Để yêu thương tìm về trong hoang hoải
Tôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏi
Muốn một lần được hạnh phúc thật lâu…

Có ai không xin hãy đặt tên nhau
Lên bờ môi thơm ngọt ngào thân ái
Một lần thôi cho thời gian ngừng lại
Tựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…

Có ai không tôi mượn nét dịu hiền
Đôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếm
Nếu bờ môi kia vòng hoa tử niệm
Tôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…

Có ai không cho mượn cái ôm hờ
Tôi rét mướt giữa mùa đơn côi quá
Kìa bàn tay cho dù còn xa lạ
Nắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…

Có ai không vào giấc mộng êm đềm
Viết giùm tôi bài thơ tình dang dở
Cuộc đời tôi một phần tư quá nửa
Vẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…

Có ai không chơi trò gọi em – anh
Anh – là chồng còn em – thời là vợ
Chỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợ
Để cùng nhau đi đến hết cuộc đời…

Có ai không hãy lên tiếng giùm tôi
Đừng e ngại chi mấy lời hoa gió
Nếu đã xem tình yêu là hơi thở
Thì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Có đôi lần chợt buồn lòng tự hỏi
Mình đã gây ra những lỗi lầm gì
Mà giọt sầu cứ đọng mãi bờ mi
Chân bước đi như đeo chì trĩu nặng

Kiếp đơn côi mãi hoài trong thầm lặng
Bao niềm vui thì ngắn ngủi lụi tàn
Còn nỗi buồn năm tháng vẫn đeo mang
Trái tim đau như muôn ngàn vết xước

Đường thênh thang vẫn một mình tôi bước
Có đôi khi thầm ước được như người
Môi mỉm cười tựa những cánh hoa tươi
Nơi khoé mắt không còn rơi lã chã

Con đường đời có muôn ngày vạn ngã
Nhưng lối nào chẳng cay đắng xót xa
Có bình minh cùng những buổi chiều tà
Được bình yên với tôi là quá đủ

Như chim trời có một nơi trú ngụ
Khi màn đêm che phủ lúc mệt nhoài
Dẫu rằng mình vẫn chiếc bóng lẻ loi
Chỉ thế thôi với tôi là hạnh phúc.

Ngay lúc này tôi cảm thấy lẻ loi
Cần có một nguời quan tâm rồi thăm hỏi
Để vơi đi chút cô đơn hờn tủi
Cùng những lời an ủi thế mà thôi

Được ấm lòng như tia nắng nhỏ nhoi
Bớt quạnh hiu giữa dòng đời chậc chội
Làm động lực khi chân chùn mỏi gối
Trên nẽo đường muôn lối kiếp nổi trôi

Bao lâu rồi nụ cười thiếu trên môi
Vì cuộc đời không như lòng mong đợi
Những niềm vui mãi xa tầm tay với
Nên một mình cứ lũi thủi lang thang

Biết bao giờ tôi chẳng phải đeo mang
Chữ đắng cay lẫn bẽ bàng đây nhỉ
Nơi khoé mi thôi rơi dòng ủy mị
Và cuộc đời tìm thấy được niềm vui

Ngay lúc này tôi cảm thấy lẻ loi.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Chưa bao giờ tôi biết từ hạnh phúc
Thuở thơ ngây cho đến lúc trưởng thành
Mọi giấc mơ đều đổ vỡ tan tành
Nhiều khi thấy cuộc đời mong manh quá

Chưa bao giờ lòng nguôi ngoai buồn bã
Vì niềm vui chưa trọn đã xa rời
Có đôi lần nước mắt tự nhiên rơi
Rồi thầm hỏi sao đời mình như vậy

Chưa bao giờ thôi khác khao nồng cháy
Bước đường đời tựa nước chảy êm trôi
Thế giới kia dù hơn bảy tỉ người
Chắc có lẽ một mình tôi cô độc

Chưa bao giờ canh thâu không trằn trọc
Nhưng chỉ buồn nào trách móc chi đâu
An ủi rằng đời là một bể dâu
Thì đâu thiếu đủ sắc màu cuộc sống

Chưa bao giờ ngừng nuôi tia hi vọng
Có một ngày mắt thôi đọng niềm đau.

Bước cô đơn trên lối về quạnh quẽ
Thiếu bóng ai nên vắng vẻ lạnh lùng
Khi đường đời ta chẳng thể bước chung
Mùa thu đến ngỡ đông sầu buốt giá

Anh không trách người thay lòng đổi dạ
Mà hỏi đời sao lại quá đắng cay
Bao xót xa cứ dai dẳng theo hoài
Chẳng biết đâu là tháng ngày hi vọng

Mất em rồi anh về đường lẻ bóng
Cũng không còn ai trông ngóng đợi chờ
Giọt mưa rơi hay lệ chảy đôi bờ
Trên khoé mi vật vờ bao kỷ niệm

Hạnh phúc xưa giờ biết đâu tìm kiếm
Chiếc hôn nồng ngọt lịm ở đầu môi
Phố còn đây nhưng đã vắng em rồi
Lòng tái tê hỡi người ơi có biết.

Còn lại gì..sau ngày tháng mộng mơ
Những niềm vui vô bờ và hi vọng
Hay giọt lệ theo thời gian lắng đọng
Khi một mình với khoảng trống mênh mông

Còn lại gì..khi thuyền đã sang sông
Để nơi đây bến buồn trong hiu quạnh
Đông chưa về sao khí trời se lạnh
Hay bởi vì bên cạnh chẳng còn ai

Còn lại gì..khi tất cả vụt bay
Giấc mơ yêu xây lâu đài tình ái
Nhưng giờ đây đã rời xa mãi mãi
Con tim gầy tê tái chữ phụ phàng

Còn lại gì..sau một giấc mơ hoang
Hay đôi môi thấm chan dòng lệ đẫm
Một nỗi đau mà hàng đêm gặm nhấm
Từng giọt sầu như thấm tận tâm can

Còn lại gì..còn đau khổ riêng mang
Vì giấc mơ cháy tan thành tro bụi
Ai ra đi có bao giờ tiếc nuối
Nhưng chốn này có kẻ lệ lăn rơi.

Cứ lang thang giữa dòng đời tất bật
Ta mãi là kẻ hành khất cô đơn
Mặc người đời luôn tính toán thiệt hơn
Ta ăn mày thuở vàng son dĩ vãng

Vẫn như trước cứ dại khờ lãng mạn
Sống hết tình vì bè bạn ngày xưa
Ta vô tư luôn yêu nắng thích mưa
Như cậu bé ngây thơ vừa mới lớn

Ta mãi yêu ánh bình minh buổi sớm
Khi chiều tàn lại thích đón hoàng hôn
Không ganh ghét ta chẳng biết giận hờn
Thích khám phá nơi thâm sơn cùng cốc

Có những người chê ta là thằng ngốc
Một kẻ gàn sống cô độc dở hơi
Không sao đâu ta vẫn cứ yêu đời
Yêu hết thảy con người nơi nhân thế

Ai không thích ta, thôi đành mặc kệ
Chỉ mong cuộc đời dâu bể an vui
Chốn giang hồ mình ta cứ ngược xuôi
Miễn sao luôn nở nụ cười như ý.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Những ngày buồn ở rừng

Sao em không tới, em ơi!
Mây buồn mây hững hờ trôi
Gió buồn gió không lay lá
Hoa buồn hoa không toả hương.

Đâu nào bóng dáng người thương
Xạc xào rừng hoang suối vắng
Ngàn lau phất phơ hoa trắng
Tiếng chim tắc nghẹn nửa chừng.

Chiều đi, sao em không tới
Nắng buồn nắng đọng lưng nương

Về đây, người yêu hỡi
Cho mưa phùn đời anh thấm sang đời em

Cho đêm trăn trở cùng đêm
Cho ngày hiu quạnh cùng thêm với ngày
Cho tay lạnh giá cùng tay
Cho lời tê dại cùng say với lời

Không mơ hạnh phúc trên đời
Chỉ mơ cùng khóc cho vi nỗi niềm!

Về đây, người yêu hỡi
Cho giá buốt đời anh thấu sang đời em

Cô đơn nghĩa là cảm giác này không phụ thuộc vào người khác, không đến từ người khác, nó phát xuất từ bạn, từ cái tâm tư suy nghĩ của chính mình. Mọi người vẫn đi bên bạn, bạn vẫn thản nhiên cất bước bên họ nhưng lúc nào cô đơn vẫn có đó trong bầu khí quyển của bạn. Nói tóm lại nó là cảm giác tự thân, không có yếu tố ngoại lai tương tác hay nhân quả với thế giới bên ngoài.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Trăng thất tình cô quả lửng lơ
Anh cô đơn quá đợi đợi chờ
Người ta có con cười giòn giã
Anh giờ lặng lẽ kiếp ngẩn ngơ

Hôm qua họ đùa vui trên phố
Đưa mắt thèm thôi, khẽ trầm trồ
Khi họ quay về anh mút mắt
Se lòng khát vọng mãi ngây ngô.

Em để lại trong tim tôi một mũi dao
Thi thoảng lại nhấn sâu thêm một chút
Tôi mang nó suốt đời,
Còn em thì không biết
Những mùa thu ướt máu vẫn đi về
Bây giờ mọi thứ thuốc đều vô hiệu
Tôi chữa bằng rượu thôi
Hết rượu,
Tôi uống cả mùa thu
Cả những chiều đông lướt thướt
Xong, lại tự nhấn sâu thêm chút nữa
Mũi dao ngày xưa
Nhưng có sao,
Khi trái tim tôi cũng thành bình rượu
Cả mũi dao ngày xưa
Cũng phải say mềm.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Soi gương thấy hắn ta kìa!
Ngáo ngơ, mốc thếch, râu ria bù xù
Thất tình có lẽ hồ như
Vội em bữa nọ không từ tạ đi

Soi gương hắn gượng cười gì?
Âm thanh đùng đục, môi lì vết vui
Dìu tay mấy ngón sần sùi
Xoa tìm thăm thẳm bóng thời yêu – ghen

Soi gương dụi nến, bung rèm
Mong trăng viễn xứ mon men hé nhìn
Đêm huyền ô cửa lặng tênh
Ầu ơ… gió lạc vén mình lung lơi

Soi gương hắn thất tình rồi!
Buồn hời ẩn hiện, ngậm ngùi chói chang
Đến hôm tàng tích nồng nàn
Sau gương phát lộ đôi hàng lệ ngoan!

Một thoáng Thu về gió quyện mây
Yêu thương ngày cũ mãi đong đầy.
Lối xưa góc phố cây si đợi
Hình bóng một thời chẳng thấy đây.
Nặng trĩu chữ tình cuộc sống này
Trong ta ấp ủ phút nồng say.
Nụ cười một thoáng giờ hoài niệm.
Ta vẫn nhớ em trọn ngất ngây.

1001 bài thơ một mình cô đơn hay nhất mà bạn nên đọc

Chiều buồn len lén nhìn mây
Nhìn đôi chim mộng xa bầy lang thang
Trời buồn đánh giọt lệ hoang
Nhớ em từng phút bàng hoàng con tim
Cuộc tình trăm thứ đan xen
Ai còn nuối tiếc ,ai nhen lửa lòng?
Một ngày tình chết mùa đông
Vu qui người đã theo chồng mười năm
Câu cười giọng nói biệt tăm
Dòng thơ nhắn nhủ tri âm một thời
Biệt li tình khúc ai khơi?
Khóc hoài nước mắt ru hời chua cay
Muôn đời muôn kiếp đắng cay
Chúc em hạnh phúc sum vầy nhé em!

Em đi về phố ấy chiều mưa
Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ
Tóc mây hường đưa theo nhịp gió
Trải mù sương lên ánh mắtngười
Em đi về phố ấy cùng ai?
Ta bâng khuâng nhớ một dung hài
Lời dối trá chưa trao tròn vẹn
Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai
Ta yêu nhau mới ba màu áo
Phút giã từ vàng vọt thu ngâu
Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ
Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu
Em buồn không sao đã qua cầu
Để ai sầu lạc bước đường câu
Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ
Bónghoàng hônvội khuất ngang đầu
Trờitháng sáu đìu hiu trầm mặc
Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ
Vì hương tóc mãi còn xao xuyến
Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ
Rồi hôm nay lang thang phố vắng
Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa
Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:
“Em đi về phố ấy chiều mưa”…

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớ
Ráng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buông
Trời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đương
Anh đi tìm dáng người xưa xa mãi
Trong yên ắng của hoàng hônsầu dại
Anh đợi chờgiữa lòng phố chợ đông
Người không đến và cô đơn ghé đến
Khói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng
Ở nơi này buồn hiu em biếtkhông
Mây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sông
Hạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tím
Nhớ thương rơi những góc phố im lìm
Anh không đợi và người không về nữa
Chiều thôi buồn bẽn lẽn bước vàođêm
Anh không tìm và người không còn nhớ
Lá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…

Gửi em một áng thơ tình
Và xin một phút giây mình bên nhau
Hạ về giăng ngập thương đau
Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang
Đâu rồi cái thuở tình hoang
Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng
Ta ngồi ta đợi ta trông
Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa
Người về nơi ấy chiều mưa
Và người có nhớ ngày xưa hỡi người?
Mưa về cây cỏ xanh tươi
Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui
Chiều nay xót ruột ngậm ngùi
Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!
Chim bay mỏi cánh lưng đồi
Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?

Những bài thơ buồn cô đơn một mình ấn tượng và sâu sắc luôn khiến trái tim bạn đọc rung động mạnh mẽ. Những bài thơ này sẽ giúp bạn cảm thấy vui vẻ hơn, qua đó chúng tôi hi vọng các bạn sẽ nhanh chóng vượt qua quãng thời gian này. Cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em
Gió thoảng bên song lệ ướt mèm
Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi
Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm

Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ
Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm
Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn
Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.

Buồn ta buồn cũng một mình
Vui thời ấy cũng một mình ta vui
Buồn vui ta cũng vậy thôi
Một mình ta lại buồn vui một mình

Một mình ta một bóng hình
Vào ra cũng chỉ một mình bóng ta
Không ai trò chuyện lại qua
Ta ngồi ta chuyện cùng ta với mình

Lúc cô đơn một mình chân lê bước
Trên lối dài thủa trước đã từng qua
Lạnh vai gày pha lẫn nỗi xót xa
Khi hờ hững người đã yêu tha thiết

Lúc cô đơn mang nỗi đau chì chiết
Chợt âm thầm thấy hối tiếc khôn nguôi
Nhưng giờ đây hạnh phúc đã xa rồi
Theo gió mây về phương trời xa thẳm

Lúc cô đơn chợt bờ môi ướt đẫm
Giận chính mình sao chẳng lắm chặt tay
Để mất rồi lòng mới biết mới hay
Theo thời gian u hoài trong tiếc nuối

Lúc cô đơn mắt ngóng trông mòn mỏi
Nhưng muộn màng lòng khắc khoải chênh chao
Biết tìm đâu hạnh phúc tháng năm nào
Khi tất cả phôi pha vào sương gió

Lúc cô đơn nhớ về ngày xua đó
Nơi đã từng cũng có một tình yêu…

Bơ vơ làn gió ban chiều
Lắt lay cánh lá hắt hiu nắng vàng
Người ta mong đợi thu sang
Mùa vui hạnh phúc rộn ràng áo xiêm

Còn người đóng cửa cài then
Mơ về ngày ấy người quen năm nào
Chiều thu quấn quýt bên nhau…
Giờ đây ngó trước trông sau riêng mình.

Buồn riêng nên tự vấn mình
Hỏi xem tri kỉ chung tình cùng ai
Để tôi lạnh lẽo u hoài
Như mưa ngâu nhắn gọi ai bên hè

Trái tim thổn thức nằm nghe
Tưởng như ai đó đang về cùng tôi
Nhớ mong nên dạ bồi hồi
Canh sầu tỉnh giấc đơn côi một mình

Trách sao đêm nỡ vô tình
Để tôi tìm bạn một mình trong mơ

Chiều thứ bảy tôi về trong đơn lẻ
Nhớ người ta đôi mắt tôi nhạt nhoà
Cho áo trắng bơ phờ chiều thứ bảy
Họ yêu nhau họ mong chiều thứ bảy
Hoàng hôn về họ đón nhau đi
Còn tôi đây lo sợ chiều thứ bảy
Hàng hôn về tôi phải đón Cô đơn

Em chọn cô đơn và im lặng
Biết thương mình khi giông bão đi qua.
Chợt nhận ra,
Không có gì là chẳng phôi pha

Thì hứa chi đến bạc đầu.
Sau đoạn đường dài em hiểu được nông sâu
Tất cả phù du, đâu có gì vô hạn.
Dẫu thênh thang,

Chỉ mong giữ lòng thanh thản
Hát khúc yên ả ru đời.

Em rất buồn chỉ muốn khóc thật lâu,
Để quên hết những nỗi sầu hoang hoải
Vẫn biết đó, là tình si vụng dại.
Sao trong lòng vẫn mải miết nhớ mong.

Đã nhiều lần muốn chấm dứt cho xong,
Tình ngang trái trong lòng luôn biết dại.
Cứ yêu hoài chỉ thất bại thương đau.
Và nhận lại trái tim đau nhức nhối.

Em rất buồn muốn khóc quá đi thôi.
Dù ai kia vẫn lời yêu dịu ngọt
Vẫn yêu chiều vẫn nịnh nọt dấu yêu.
Nên trong lòng tơ vương nhiều đắm đuối

Có ai không giúp tôi quên diệu vợi.
Để hết buồn để vơi bớt nhớ mong.
Để quên đi trong lòng tình si ấy.
Để hết buồn hết thấy nhớ người dưng.

Dù ở nơi nào anh có hay
Tình em nhung nhớ vẫn tràn đầy
Bao đông vẫn mãi hoài mong nhớ
Gởi gió mây trời hương ngất ngây.

Em ở phương này tim xuyến xao
Bao đông day dứt nhớ phương nào
Từng đêm tâm sự cùng trăng gió
Gởi đến cho người ở chốn nao.

Anh biết trong em những đợi chờ
Những ngày luyến nhớ thuở vào mơ
Những chiều độc bước trên đường vắng
Để lạc khối tình trong ý thơ.

Có biết cho em chốn cô phòng
Mõi mòn nhung nhớ với chờ mong
Thu qua đông lại hồn băng giá
Tâm sự riêng mang cứ ngập lòng.

Đã trót yêu nhau sao đợi chờ
Để hồn thao thức chuỗi ngày thơ
Bên nhau anh nhé tròn mơ ước
Để mãi cho mình thôi ngẩn ngơ.

Trên đây là những bài thơ một mình cô đơn mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Dù bạn là nam hay nữ, chắc hẳn cũng sẽ bắt gặp hình ảnh của mình trong những vần thơ trên. Thậm chí cảm thấy những vần thơ này như đang viết riêng cho mình vậy. Cuộc sống sống này rất khó khăn. Đôi lúc bạn sẽ cảm thấy một mình cô đơn, điều đó cũng dễ hiểu nhưng mong bạn luôn an yên để vượt qua mọi khó khăn, hạnh phúc hơn. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé! 

SÓNG ANH

Nếu ngọn Sóng là anh
Em xin làm Bờ Cát
Tháng ngày nghe Biển hát
Đợi Sóng ghé môi hôn !

Em sẽ chẳng cô đơn
Khi Sóng anh luôn vỗ
Cho Bờ em nghẹt thở
Nồng nàn đến ngất ngây!

Tình Biển mãi đắm say
Giang vòng tay ôm ấp
Để Tim hoà nhịp đập
Biển Sóng suốt đêm ngày!

Em nghe trong gió bay
Anh rong chơi ngoài đảo
Cát lòng em dông bão
Thương nhớ niềm mong manh!

Anh hãy là Biển xanh
Muôn đời bên Sóng Cát
Tình Yêu anh dào dạt
Như nước nguồn Đại Dương !

Mãi mãi là Yêu Thương
Như Tình ta Biển lặng !
Dù đêm ngày, mưa nắng
Sóng hôn Bờ mê say !!!

Nguyễn Thị Phương Lan