Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 20/05/2026

Những hòn núi đá gan lì
Sát vai đứng trụ dưới vì sao xanh

Gửi lòng con đến cùng cha - Thu Bồn

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 20/05/2026

Những Bài Thơ Hay Nhất Trong Tập “Thơ Điên” Của Hàn Mặc Tử

Những Bài Thơ Hay Nhất Trong Tập “Thơ Điên” Của Hàn Mặc Tử

Nếu ai yêu thích thơ Hàn Mặc Tử thì chắc hẳn cũng đã nghe qua tập thơ có tên là “đau thương”, hay còn gọi là “thơ điên” như nhiều người đã từng biết đến. Những người yêu thơ gọi Hàn Mặc Tử bằng cái tên là “nhà thơ điên” cũng bởi vì đa số các tác phẩm nổi tiếng nhất của ông đều nằm trong tập này. Tập đau thương là một trời cảm xúc với những áng thơ từ tình tứ cho đến những nỗi đau cùng cực của thể xác và tâm hồn, từ những lời thơ trong trẻo, bay bổng cho đến những ý thơ khó hiểu và kinh dị. Hôm nay, tôi tổng hợp lại trong tập thơ điên của ông những bài được xem là hay và nổi bật nhất, các bạn cũng có thể xem toàn bộ những bài thơ của ông qua mục lục mà tôi đã soạn sẵn. Còn bây giờ, mời các bạn cùng xem qua chùm 10 bài thơ hay nhất trong tập thơ điên dưới đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Đà Lạt Trăng Mờ

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

2, Mùa Xuân Chín

Trong làn nắng ửng khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý – Bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi;
– Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thì với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?”

3, Đây Thôn Vĩ Dạ

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

4, Lưu Luyến II

Chửa gặp nhau mà đã biệt ly
Hồn anh theo dõi bóng em đi
Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió
Lưu luyến bên em chẳng nói gì.

Thơ em cũng giống lòng em vậy
Là nghĩa thơm tho như ánh trăng
Mềm mại như lời tơ liễu rủ
Âm thầm trong ánh gió băn khoăn.

Anh đã ngâm và đã thuộc làu
Cả ngàn rung động bởi thương đau
Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái
Anh cắn lời thơ để máu trào

Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ
Mà máu tim anh vọt láng lai
Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt
Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi.

Em đã nghe qua em đã hay
Tình anh sao phải trúng mê say
Anh điên anh nói như người dại
Van lạy không gian xoá những ngày.

Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu
Những ngày mây lam cuốn dập dìu
Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả
Những niềm run rẩy của đêm yêu

Anh đứng cách xa hàng thế giới
Lặng nhìn trong mộng miệng em cười
Em cười anh cũng cười theo nữa
Để nhắn hồn em đã tới nơi.

5, Trăng Vàng Trăng Ngọc

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh quy đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

6, Ghen

Ta ném mình đi theo gió trăng
Lòng ta tản khắp bốn phương trời
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ
Chim én làm sao bay đến nơi?

Chiếc tàu chở cả một đêm trăng
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng
Muôn sợi hương trầm bay bối rối
Muôn vàn thần thánh sống cao sang.

Giây phút ôi chao! Nguồn cực lạc.
Tình tôi ghen hết thú vô biên
Ai cho châu báu cho thinh sắc
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.

7, Những Giọt Lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

8, Cô Gái Đồng Trinh

Ôi cho ghê quá, ôi ghê quá
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi

Đêm qua trăng vướng trong cành trúc
Cô láng giềng bên chết thiệt rồi
Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới
Chưa hề âu yếm ở đầu môi.

Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc
Cả một mùa xuân đã hiện hình
Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi
Chết rồi – xiêm áo trắng như tinh.

Có tôi đây hồn phách tôi đây
Tôi nhập vào trong xác thịt này
Cốt để dò xem tình ý lạ
Trong lòng bí mật ả thơ ngây

Biết rồi, biết rồi! Thôi biết cả
Té ra Nàng sắp sửa yêu ta
Bao nhiêu mơ ước trong tim ấy
Như chực xuân về thổ lộ ra.

9, Cuối Thu

Lụa trời ai dệt với ai căng,
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,
Và ai gánh máu đi trên tuyết,
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ,
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.
Sao không tô điểm nên sương khói,
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.

Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập,
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.

Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một vì sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

10, Thao Thức

(Ý thơ của Mai Đình, lời Hàn Mặc Tử)

Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy
Cho nên muôn dặm ở ngoài kia
Em đang mong mỏi, em đang nhớ
Bứt rứt lòng em muốn trở về.

Như xa xôi quá biết làm sao?
Lấy trí tương tư đo được nào?
Em mới vùng vằng em thở dốc
Tình thương trong dạ cứ xôn xao

Thôi em chán quá, em buồn quá
Anh của em giờ cười với ai?
Nói những gì đâu tức tối dạ!
Em hồ nghi mãi, giận không thôi.

Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy
Cho nên chăn chiếu vẫn so le
Nếu hay thương nhớ là thương nhớ
Em dại gì đâu. Ngủ thiếp đi.

Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng: xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây quyến luyến làm bằng êm dịu, làm bằng thành bại….Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh tiết và đầy thinh sắc. Người dừng lại để hái những lá tinh hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang vang như tiếng châu báo vỡ lỡ. À ra Người cũng dại dột, hốt vàng rơi bọc trong vạt áo.

Trí Người đã dâng cao và thơ Người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ Ước, trong Huyền Diệu, trong Sáng Láng và vượt hẳn ngoài Hư Linh…

Tôi làm thơ?

– Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng…Anh sẽ thấy hơi đàn lả lướt theo hơi thở của hồn tôi, và chiều theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển chuyển.

Anh sẽ run theo khúc ngân nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai âm rền rỉ nuối không ngưng.

Và anh sẽ cảm giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn xao tại có vì sao vỡ. Những thứ ấy là âm điệu của thơ tôi, âm điệu thiêng liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút.

Tôi làm thơ?

– Nghĩa là tôi yếu đuối quá. Tôi bị cám dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì của lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật.

Và cũng nghĩa là tôi đã mất trí, tôi phát điên. Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rú… Có ai ngăn cản được tiếng lòng tôi?

Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của Tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống.

– Thôi, mời cô cứ vào…

Ánh sáng lạ trong thơ sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi Cô đã vào là Cô sẽ lạc, vì vườn thơ rộng rinh không bờ bến. Càng đi xa càng ớn lạnh…

Hàn Mặc Tử (Vài lời nói đầu về tập đau thương)

Tập đau thương của Hàn Mặc Tử gồm ba phần: hương thơm, mật đắng và máu cuồng & hồn điên, 2 phần đầu gồm những tứ thơ nhẹ nhàng, lãng mạn, nhưng cho tới phần 3 thì đã chất đầy những nỗi đau và thấm đậm màu sắc tôn giáo, khó hiểu. Các bạn có thể xem phần máu cuồng và hồn điên qua mục lục thơ Hàn Mặc Tử, hoặc cũng có thể truy cập vào đây: Tập Đau Thương (Thơ Điên) > Phần 3: Máu Cuồng & Hồn Điên – Hàn Mặc Tử

Và vừa rồi là những áng thơ hay và nổi bật nhất trong tập thơ điên của Hàn Mặc Tử mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những áng thơ tình rất hay và buồn bã này. Hãy truy cập vào mục lục thơ Hàn Mặc Tử để khám phá thêm nhiều hơn các bài thơ của ông các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog phongnguyet.info. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Hàn Mặc Tử hoặc Chùm Thơ Nổi TiếngNhững Chùm Thơ Hay Của Hàn Mặc Tử cùng Thơ Tình Sáng Tác Mới

TOP 102 bài thơ tình yêu xa cách hấp dẫn được giới trẻ yêu thích

Những bài thơ tình yêu xa cách luôn thu hút được sự chú ý của bạn đọc nhất là giới trẻ. Tình yêu luôn là một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống và bất cứ ai trong chúng ta đều mong mình sẽ có một tình yêu thật trọn vẹn. Đôi khi chúng ta vì yêu nên chấp nhận yêu xa, thiệt thòi và phải hi sinh rất nhiều khi không có người yêu bên cạnh. Hãy cùng nhau theo dõi những bài thơ tình yêu xa hấp dẫn ngay nhé các bạn!

Nội Dung

Thơ tình yêu xa cách chứa đựng biết bao tâm tư và nỗi niềm sâu sắc khiến bất cứ ai đọc được cũng phải rơi lệ. Nỗi nhớ mong rạo rực trong lòng và niềm khát khao hạnh phúc mạnh mẽ. Hãy bày tỏ tình cảm của mình qua những bài thơ tình yêu xa này nhé các bạn!

Hạnh phúc làm sao mỗi sớm chiều
Nghe em rót giọng lắm thương yêu
Dù xa mãi nhớ về phương đó
Có vợ hiền ngoan dáng mĩ miều.
Cách biệt bao ngày mãi nhớ thương
Về bên chốn ấy những canh trường
Vui khi mỗi sớm từng liên lạc
Nhắn gọi nghe lòng thỏa vấn vương
Dẫu cách đôi đường tận chốn xa
Nhưng lòng nguyện mãi vẫn yêu à
Mai chiều rộn rã dòng tin nhắn
Sớm tối vui cười điện thoại nha.

Anh góp nhặt trời thu nơi xứ lạ
Gửi về em bằng tất cả chân thành
Em nghẹn ngào giọt nước mắt long lanh
Tình xa cách mỏng manh như lá cỏ
Gom nhớ thương gửi trao về nơi đó
Gửi trao người từng đợt gió heo may
Ước một lần tay nắm chặt bàn tay
Xua cái lạnh của những ngày thương nhớ
Ai bảo anh yêu thương trong cách trở
Để rồi mơ lần gặp gỡ trong đời
Em mỏi mòn ôm nỗi nhớ đầy vơi
Không dám ngỏ những lời yêu chan chứa
Khi trái tim sáng bừng lên ngọn lửa
Là khi tình chia hai nửa khát khao
Sóng tình yêu sao cứ mãi tuôn trào
Để nhung nhớ gửi về nhau nồng thắm !
Dấu yêu ơi em nhớ anh nhiều lắm
Nhớ thật nhiều từ sâu thẳm con tim
Nhớ nhung này em chỉ biết lặng im
Nghe thổn thức nỗi niềm sao khó nói !

Yêu xa xôi nhớ nhung là vậy
Chẳng được gần mong hãy hiểu nhau
Đừng hờn ghen để nước mắt trào
Không bên cạnh thõa bao nhung nhớ
Người thương ơi nhiều đêm trăn trở
Mơ vòng tay ấm áp vỗ về
Nụ hôn nồng khao khát đam mê
Đêm cháy bỏng cận kề môi mắt
Biết yêu xa nhớ nhung quay quắt
Nhưng cũng đành nén chặt nhớ thương
Giữ trong lòng hình bóng vấn vương
Đêm mộng mị canh trường thao thức
Muốn gần bên trao người hạnh phúc
Nhưng địa hình ngăn cách xa xôi
Đành nhủ lòng chờ đợi mà thôi
Yêu xa cách cả trời mong nhớ.

Gió ơi..
Ghé sát vào hiên..
Cho tôi nhắn gởi đôi miền thương yêu
Nhắn dùm tôi nhé vài điều
Nói rằng tôi nhớ thật nhiều đến anh
..
Yêu xa
tình vốn mỏng manh
Niềm tin chung thủy phải dành cho nhau
Tình yêu rất dễ phai màu
Chúng ta phải biết chuốt trao cho tình
Chia tay cũng rất thình lình
Chúng mình không được lặng thinh xa rời
Người ta đi lễ có đôi
Còn mình vốn thiệt lẻ loi trên đường
Yêu xa vốn dĩ bình thường
Có điều mọi thứ tỏ tường nhen anh
Đừng làm ảnh hưởng học hành
Mình nhờ như vậy trưởng thành hơn thôi
Nhớ rằng, đâu đó xa xôi
Một người đang đợi chung đôi tâm tình
Nhớ là giữ lấy thân mình
Không được xao lãng ánh nhìn về em..
Mỗi ngày nỗi nhớ dày thêm..
Là gần khoảng cách về bên chung nhà
Trái tim trao gởi thật thà
Nơi đây em chẳng lơ là nhớ anh
Tiết trời se lạnh dần dần
Mặc thêm áo khoác bản thân giữ gìn
Nơi xa anh nhớ yên bình
Em đây chung thủy tim bình tâm an..
Tin, mong, chờ, mãi chỉ anh
Nghĩ suy, hạnh phúc đợi anh đón về

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ
Cứ chất đầy từng nhịp thở con tim
Màn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềm
Sao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng???
Phải về đâu giữa trời khuya lạnh cóng
Ai ngủ rồi sao ngóng thức đợi chi
Nỗi nhớ ơi xin nhắm mắt lại đi
Tim mệt lắm vì cả ngày quay quắt
Đừng gọi tên…kẻo làm ai tỉnh giấc
Bao giọt hờn lại nô nức đua rơi
Ngọn lửa tình mỗi người thắp một nơi
Anh sẽ đau khi nơi này em khóc
Phải làm sao để tan đi cơn lốc
Cứ cuộn tròn như dốc ngược màn đêm
Cho ta xin một giấc ngủ êm đềm
Đừng mưa nữa kẻo ướt mềm cảm xúc
Hãy chờ ta dậy lục tìm ngòi bút
Để yêu thương sẽ trút gửi vần thơ
Nén từng câu cả nỗi nhớ vô bờ
Dồn câu chữ gọi tên người yêu nhé
́
Trong cơn mơ gửi nụ hôn thật khẽ
Vòng tay ôm xiết nhẹ lấy bờ vai
Hãy bình yên cùng chìm giấc ngủ dài
Anh sưởi ấm chờ ban mai tỏa sáng

Hiện nay những bài thơ tình yêu xa 2 câu đang gây sốt trên các diễn đàn mạng và được nhiều bạn trẻ chọn để chia sẻ những tâm sự trong lòng của mình. Yêu xa rất khó, chỉ khi bạn dám hi sinh, dám đánh cược tất cả thì mới có thể duy trì được. Hãy cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Người ơi trong cõi phiêu bồng
Chỉ xin giữ lấy tấm lòng thủy chung

Bên sông một đóa hoa cười
Bèo trôi lãng đãng tình người an nhiên.

Ở đâu trăng có nhớ người
Ở đây đang có một người nhớ trăng

Ở đâu trăng có nhớ người
Ở đây đang có một người nhớ trăng

Người ơi gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không

Nắng mưa là chuyện của trời
Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng

Nửa sự thật không còn là sự thật
Và tình yêu không một nửa bao giờ

Người ơi trong cõi phiêu bồng
Chỉ xin giữ lấy tấm lòng thủy chung

Ôi hạnh phúc anh thấy mình nhỏ bé
Chép tình yêu trong trang giấy thơ ngây

Trăm hoa nào dám cười trong tuyết
Duy chỉ hoa đào đón gió xuân

Và cứ thế mỗi ngày thêm một tý
Ta yêu nhau cho mãi tới muôn đời

Với em dù lắm chua cay
Tình yêu trước gió càng lay càng bền

Hoa trinh nữ mang tấm lòng tự ái
Yêu em rồi đừng chọc gái nha anh

Tìm em tìm hết cuộc đời
Mà sao em cứ để tôi mãi tìm.

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ tình yêu xa cách đầy hấp dẫn và ấn tượng nhất. Dẫu biết yêu xa là khó nhưng chỉ cần các bạn vẫn nắm chặt tay nhau thì mọi chuyện rồi sẽ qua đi. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

Nhị Hồ

Nhị Hồ

Nhị Hồ (Xuân Diệu)

Trăng vừa đủ sáng để gây mơ,
Gió nhịp theo đêm, không vội vàng;
Khí trời quanh tôi làm bằng tơ.
Khí trời quanh tôi làm bằng thơ.

Cây cỏ bình yên; khuya tĩnh mịch.
Bỗng đâu lên khúc Lạc âm thiều
Nhị hồ để bốc niềm cô tịch,
Không khóc, nhưng mà buồn hiu hiu…

Điệu ngã sang bài Mạnh Lệ Quân
Thu gồm xa vắng tự muôn đời,
Sương nương theo trăng ngừng lưng trời,
Tương tư nâng lòng lên chơi vơi…

Tiếng đàn thầm dịu dẫn tôi đi,
Qua những sân cung rộng hãi hồ.
Có phải A Phòng hay Cô Tô?
– Lá liễu dài như một nét mi

… Và nàng Lộng Ngọc lấy Tiêu Lang,
Cưỡi hạc một đêm bay lên trời.
Vua Trần Hậu Chúa ngắm trăng vàng,
Khúc Hậu Đình Hoa đang lên khơi.

Linh hồn lưu giữa bể du dương…
Tôi thấy xiêm nghê nổi gió lùa:
Những nàng cung nữ ước mơ vua,
Không biết bao giờ nguôi nhớ thương.

Tôi yêu Bao Tự mặt sầu bi
Tôi yêu Ly Cơ hình nhịp nhàng.
Tôi tưởng tôi là Đường Minh Hoàng
Trong cung nhớ nàng Dương Quý Phi.

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Nhị Hồ” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Thơ Thơ (1938), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tiết Phụ Hành

Tiết Phụ Hành

Tiết Phụ Hành (Tản Đà)

Trăm năm trong cõi người ta
Giai thời trung hiếu, đàn bà tiết trinh
Cuộc nhân thế xoay vần dâu bể
Mối cương thường ai dễ xem khinh
Giời nam sáng vẻ văn minh
Họ Phan một gái hiển sinh trên đời
Núi Sài Sơn là nơi quê quán
Xe hương về họ Nguyễn làm dâu
Dâu con một đạo chân tu
Áo nâng khuya sớm, canh hầu hôm mai
Chữ cầm sắt sắc tài ưa đẹp
Vẻ trâm anh một nếp đôi nhà
Nhân sinh đệ nhất thực là!
Nhân gian một bóng giăng già soi chung!
Bốn năm chẵn tơ hồng sớm đứt
Kẻ tri âm lánh khuất cõi đời
Đầu xanh riêng lẻ mình ai!
Tuổi xanh thoát đã ra ngoài bốn mươi!
Duyên đã ngắn, năm dài vô tận!
Bể phù sinh, chiếc bách sóng dồi!
May thuê vá mướn lần hồi!
Ngày trông lá rụng, đêm ngồi gió thu!
Áng son phấn tuyệt mù xa cách
Đạo kiên trinh quyết gánh lấy mình
Trăm năm một gối phong trần
Ngàn năm để khách thoa quần một gương!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiết Phụ Hành” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Cha tôi

Cha tôi

Cha tôi thời tuổi trẻ
Vác cây đờn trên vai
Tiếng nguyệt cầm thổn thức
Biết tỏ lòng cùng ai.

Lúc buồn ca vọng cổ
Khi vui gặp bạn hiền
Sống giữa đời cơ cực
Đêm nằm ngủ chẳng yên.

Con đông đến mười đứa
Kiếp tá điền lúa vay
Sáng ra đồng phát cỏ
Cái đói bám từng ngày.

Đến năm sáu mươi tuổi
Cha tôi bệnh qua đời
Để lại cây đờn cũ
Bây giờ tôi khảy chơi.

Đờn còn đâu ấm nữa
Đã lạnh tự lâu rồi
Hò xự xang xê cống
Cha để dành cho tôi.

Bể trầm chìm nổi u mêCao xanh thấu nổi lê thê kiếp người.CŨNG LÀ MỘT KIẾP NGƯỜI

Bể trầm chìm nổi u mêCao xanh thấu nổi lê thê kiếp người.CŨNG LÀ MỘT KIẾP NGƯỜI

Nếu sau này con đường vắng bóng tôi
Xin hãy để một nụ cười vui vẻ
Bởi đôi lúc tỏ ra ngoài mạnh mẽ
Tạo nụ cười nhỏ bé với ai kia

Nếu sau này trên trời vắng sao khuya
Xin hãy nhớ một thời gian rực rỡ
Luôn êm dịu trong khoảng trời rộng mở
Mãi khoe mình tỏa sáng cõi nhân sinh

Nếu một ngày chìm bóng tối lặng thinh
Xin ai đó đừng giật mình ghê sợ
Chỉ là lặng… chỉ là im… vô cớ
Không còn hương không vị giữa cuộc đời

Nếu sau này cảm xúc bỗng buông lơi
Xin hãy giấu dòng lệ hoen mi mắt
Đừng thương tiếc đoá hoa tàn trước mặt
Đừng bận lòng thương hại đoá phù dung

Nếu sau này tiếng nói chẳng còn chung
Xin hãy hiểu hai bến đời khác biệt
Nắm , giữ, níu.. để làm gì chẳng biết
Chuyện hợp tan không nhất thiết vẹn toàn

Nếu sau này..gạt bỏ những lo toan
Chỉ yên giấc trong linh hồn đáy huyệt
Thịt hoà đất , dần dần khô dòng huyết
Ta trở về……….. với cát bụi hư vô.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Mậu Thìn Xuân Cảm

Mậu Thìn Xuân Cảm

Mậu Thìn Xuân Cảm (Tản Đà)

Cuộc thế xoay quanh đất một hòn
Sông chưa cạn đó, núi chưa mòn
Dân hai nhăm triệu ai người lớn?
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con
Cám cảnh khói mây mờ mặt biển
Lo đời sương tuyết bạc đầu non

(Hai câu 7-8 khuyết)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mậu Thìn Xuân Cảm” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển III (1932), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chiêm Bao Với Sự Thực

Chiêm Bao Với Sự Thực

Chiêm Bao Với Sự Thực (Hàn Mặc Tử)

Khi ngòi bút của tôi đã thấm nhuần những ý nghĩ cao cường, truyền sang bởi điện tinh truyền của trí tuệ, tôi phơi lên mảnh giấy thanh sạch này những tình cảm nóng ran, tràn trề và thơm lựng. Hỡi quý nhân, người có nghe thấy điều gì mới lạ, tinh khôi, reo lên, hiện lên, và sử linh tư tưởng của người? Người có cảm giác ra làm sao. Hay là mắt người đã no rồi, tai người đã đầy hơi khoái lạc, thần trí người đã mê man, người linh tính để phân biệt màu sắc và âm thanh của sự vật. Người thấy gì trong ánh sáng? Một chất cao quý thanh khiết, trắng hơn hàm răng của người gái đẹp? Người ta nghe rõ những gì trong giai âm vừa thoáng? Những tiếng run run, van lơn, nồng như hơi thở của xuân xanh? Hay là tiếng vỡ lở của những ngôi sao sáng láng?

*

Như có ma lực vô song xô tôi đến bến bờ huyền diệu. Đêm nay là một đêm hào hoa, nên mùa trăng bát ngát, giờ bốn phương thôi không cầu nguyện nữa mà lòng tôi rực lên cảm hứng.

Hễ là hơi khói càng nhẹ, hơi trăng càng trong thì hơi thở của tôi càng thơm tho không khác một mùi hương! Nếu tôi lấy làm lạ, ắt là tôi phải tự giảng: đnag khi trăng, sao, mây khói dâng cao hoà hợp thành khí hạo nhiên, tôi không thở bằng phổi nữa, tôi thở bằng hơi thở tinh sạch của tôi… Hơi thở ấy góp cùng muôn hơi đằm thắm sẽ châu lưu khắp bầu thế giới và chung quanh tôi dầu gần gũi hau bao la đều nhuộm một mày sắc phiếu diễu. Nhãn tuyến đưa tới đâu, cũng gặp chói lói, cũng gặp hào quang. Nên trí tôi rất ngớp, miệng lưỡi tôi không phải bối rối những tựa hồ như mới nếm xong khí vị thanh cao của muôn điệu nhạc, của muôn mạch tình trai trẻ. Tôi hứng lấy và nhận lấy ở trong hồn muôn ý tứ và muôn thinh sắc của trời mộng xa xưa.

*

Ngoài cảnh đã xâm lấn xác thịt và linh hồn tôi. Bao nhiêu tà khí anh linh của non sông đều xông vào tôi rút hết tinh tiết ở tôi. Tôi có thể bảo đấy là một lối thần gia cách cảm, mà ngoại cảnh hay thâm tâm đồng xáođộng, bởi giây khoái lạc vô ngần. Và có thể say mê đến điên dại, bắt chước Lý Thái Bạch đại la tiên vồ trăng trên mặt nước. Từ sự thực đi tới bào ảnh, từ bào ảnh đi tới huyền diệu, và từ huyền diệu đi tới chiêm bao. Mông lung đã trùm lên sự vật và cõi thực, bị ánh sáng của chiêm bao vây riết…

Bây giờ tôi đố tôi thử có nhận được tính cách của giây phút này không, và tôi ở trong cảnh thực hay là đương bị hăm giữa trùng vây của chiêm bao?

*

Tôi gặp rất nhiều người lạ – cũng như tôi chưa từng thưởng thức những mùi hương quý trọng. Ở chỗ này – không biết là chỗ nào. Có điều tôi nhận thấy từ hoa cỏ tới gió trăng đều im lặng, trầm ngâm, ít khi lay động… Song le trăng vẫn sáng, hoa vẫn thơm, cỏ vẫn tươi, và trí tôi vẫn tinh anh… Có khi thần phách của tôi đến rã rời đê mê vì đột nhiên có đôi môi của người đàn bà nào cọ sát vào môi tôi… Tôi cảm thấy có sự khoái lạc vô biên cũng như tôi cảm thấy sự sợ hãi vô cùng một khi tôi phải còn thú dữ ở đâu vồ lấy. Và cũng như tôi cảm thấy sự buồn, thương tiếc lúc người tôi âu yếm mà bỗng nhiên có sức mạnh gì vượt đến cướp mất hoặc bị một tiếng vang gì đến phá đám. Sự hồi phục của thần trí một cách bất ngờ ấy, tức là lối cắt đứt mạch máu, cắt đứt đường gân môi giới giữa hai cảnh: mộng và thực. Bây giờ tôi là chủ quan rồi, vì tôi vừa thoát ly ra khỏi cực lạc giới toàn thân tôi rung động như một sợi đường tơ.

*

Tôi vừa tỉnh giấc chiêm bao, mà tôi vẫn không tin, vẫn còn ngờ vực. Hình như khứu giác của tôi nhận thấy một thứ mùi gì rất mới, rất nồng và rất gần… Tôi ở cách thành mộng bao xa? Không, khít bên tôi đây, nhưng làm sao tôi không đi tới được nữa. Và tôi cũng không rờ được bằng đôi tay, như tôi đang ghì chặt cái gối bông đây. Mộng tàn rồi, nghĩa là mộng biến đi, những điều tôi vừa thoáng thấy toàn là huyền hoặc cả? Có lẽ nào! Tôi thấy thực như đã thấy sự sống của tôi. Những phút giây trong sáng đây không phải là phút giây mê sảng nữa. Có nhận thấy hai hàng nước mắt rưng rưng của tôi không?

*

Chiêm bao rã rời trong khi ánh sáng sự thực rọi tới. Bây giờ ngoại cảnh và nội tâm điều hoà, run lên những nhịp tiêu thiều thanh bai… Tôi cảm thấy hồn tôi mất đi một nửa, và tôi đương sống trong sự mơ hồ…

Có hay không, hư hay thực là những huyền ảnh chập chờn trước mắt. Nếu Đường Minh Hoàng phục sinh, chắc cũng rỉ tai tôi mà nói cái chuyện lên cung trăng với chuyện xuống âm ti gặp Dương Quý Phi là có thực. Tôi cũng tin là có chứ sao!

Và tôi sẽ kỷ thuyết minh một cách rất nhà Phật là sắc cũng như không, chết cũng như sống, gần cũng như xa và hư cũng như thực…

Những điều phải trái ấy dầu thế nào, cũng có liên lạc, mật thiết và thông cảm với nhau.
Xác tôi đây là mộ lý luận cứng cát về sự thực, và hồn tôi thuộc về giới vô vi.

*

Tôi đương sống ngày hôm nay. Mà ngày hôm qua là một giấc chiêm bao. Có ai bảo là giấc chiêm bao ấy là vu vơ; có ai bảo tôi có xác mà không hồn.

Tôi đang đi trên con đường sáng láng tìm lấy Chân lý ngàn năm, mà hào quang của tinh tú, của những ngọc ngà, châu báu, trời tuôn xuống không biết hằng hà sa số nào nữa…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chiêm Bao Với Sự Thực” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Chơi Giữa Mùa Trăng (1941), danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TÌM LẠI NẮNG THÁNG BA

Trả cho ta nắng tháng Ba
Người giữ hết
Để cả vòm trời nhạt nhòa xám lạnh
Rét nàng Bân cũng đơn côi, chống chếnh
Lay lắt lửa lòng… gạo rũ cánh rụng rơi.

Nắng trốn đâu rồi…?
Nắng tháng Ba ơi !
Mưa ỡm ờ,
Gió buông lơi hờn dỗi
Lá lướt nghiêng
Như nụ hôn vàng vội
Không đủ nồng nàn để níu mùa trôi.

Người đâu rồi ?
Trả cho ta một chút nắng thôi !
Ta hong lại mảnh tình côi ướt mềm trong cơn mưa mùa cũ
Ta đã phơi suốt cả tháng Ba mà chưa đủ
Hoa gạo rụng rồi… đâu còn lửa sấy khô.

Biết tìm nắng ở nơi mô ?
Nắng vô tình
Mùa vô tình
Người thờ ơ
Ta hững hờ
Buông tình vào hư vô…
Rơi giữa lưng chừng mưa và nắng.

Cạn tháng Ba rồi
Tình vẫn chưa khô…!

MỘC MIÊN

BAO GIỜ

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
(Chút hương đời dịu ngọt
Hoà trong mảnh thơ riêng)

Đâu chỉ có mùa xuân
Mới vàng hoa rực rỡ
Đâu chỉ riêng mặt trời
Xua tan đi giông tố.

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
Lòng anh còn bóng đêm
Em sẽ làm tia nắng.

Vườn nhà em đầy hoa
Hương thơm và trái ngọt
Mái nhà em dịu mát
Đằm thắm và bao dung.

Mặt đất còn gai chông
Bầu trời còn mưa gió
Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em.

Song Hảo

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Huy Tiến phổ nhạc thành bài hát Tâm hồn.