Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 13/08/2026

Lưng trời xanh nhẹ màn sương
Mặt hồ xanh những nỗi buồn đuổi nhau
Người đi xa đã từ lâu
Mà mùa thu đến vẫn đau lá vàng

Thu đến - Hoàng Thị Minh Khanh

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 13/08/2026

Anh biết…

Anh biết nỗi đau nào cũng chỉ cần thời gian
Qua vài tuần, vài tháng, vài năm sẽ lành lại,
Tình yêu tan vỡ này, chắc cũng không kéo dài mãi
Nên anh nhủ lòng thôi khờ dại, tìm cách quên.

Anh nghĩ mình đã tìm được bình yên
Vết thương lòng đang bắt đầu liền da lại,
Anh biết sống cho mình và cho hiện tại
Em và quá khứ buồn như đã mãi ngủ yên.

Cuộc sống vẫn trở về theo một lẽ tự nhiên
Người ta phải bỏ lại buồn phiền để mà bước tiếp,
Có những chuyện đau lòng dần không còn da diết
Người ta tự bảo mình phải quên hết, sống thôi.

Huy Hải

NỖI NHỚ ÊM ĐỀM

Con đường làng in dấu vết chân chiêm
Mà ngày ấy chúng mình cùng đi học
Cùng chạy nhảy , té nhào lăn lông lốc
Cũng ngộ ghê , lì lợm chẳng sợ gì

Cứ nói cười rồi chen lấn nhau đi
Vừa đến ngõ là la làng lên hết
Quần áo lấm nhìn vào sao giống hệt
Như con mèo ở bếp mới chui ra

Mẹ thì la… Ba cười híp mắt à
Ba giỏi nhất là khi ru em ngủ
Vì ba ngủ trước khi em út ngủ
Khi tỉnh thì chẳng thấy đứa em đâu

Nó bò nhanh đến nỗi lỗ cái đầu
Mẹ đi chợ lúc nào về có bánh
Nhớ cái cảnh phần ngon ai cũng lãnh
Rồi khóc lên để có cảnh ăn đòn

Bữa cơm nào mẹ nấu cũng ăn ngon
Nhất là món canh cua đồng chua á
Bay mùi thúi mà sao ưa ngửi lạ
Vị đậm đà chan chứa cả tình quê

Nhớ mẹ ơi, tết này chẳng được về
Nơi xứ lạ bộn bề bao suy nghĩ
Con chỉ muốn sống cuộc đời bình dị
Không tranh đua với phố thị hoa màu

Con về nhà ăn mắm với canh rau
Miễn no bụng ấm trong lòng mẹ ạ
Con mệt mỏi trên con đường muôn ngả
Chỉ muốn về vâng dạ với mẹ thôi

Bao năm qua nếm trải cũng đủ rồi
Giờ chỉ ước không lạc trôi đâu nữa
Bởi hạnh phúc là ngồi bên bếp lửa
Con tựa vào vai mẹ lúc về đêm.

PS/Ảnh tác giả Thu Thảo

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Chế Ông Huyện Đ

Chế Ông Huyện Đ (Tú Xương)

Thánh cắt ông vào chủ việc thi
Đêm ngày coi sóc chốn trường qui.
Chẳng hay gian dối vì đâu vậy ?
Bá ngọ thằng ông biết chữ gì!

Ông huyện Đ được cử làm chủ một kì thi khảo của hội thánh thành Nam.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chế Ông Huyện Đ” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Ngũ Nương Gặp Thái Sinh Rồi Bỏ Đi

Ngũ Nương Gặp Thái Sinh Rồi Bỏ Đi (Nguyễn Bính)

Lần lần đàn hát đó đây,
Mùa xuân hết chín mươi ngày như chơi.
Nắng lên đã chói quê người,
Tiền sen đã đúc xanh tươi mặt hồ,
1365. Nghe đồn sắp đến kinh đô,
Ngũ nương lòng những nửa lo nửa mừng.
Phần lo duyên phận nửa chừng,
Tay nâng chén muối, đĩa gừng nhớ quên ?
Phần mừng mai mốt Trạng nguyên
1370. Tha hương gặp gỡ vợ hiền thuỷ chung,
Bấy lâu cách mặt xa lòng,
Mẹ cha đã khuất mà chồng chẳng hay.
Chàng nên danh phận dường này,
Mồ hai thân đã mọc đầy cỏ xanh.
1375. Biết bao công đức sanh thành,
Làm con phải nhớ lấy tình mẹ cha.
Trống chiêng rộn rã nẻo xa,
Dường như ở đó người ta hội chùa.
Ngũ nương thân thể mỏi rừ,
1380. Lòng sương từ sáng đến giờ chưa ăn.
Tìm đường cố gắng dừng chân,
Rẽ vào đàn hát qua lần lấy no,
Đến nơi quã thực hội chùa,
Thiện nam tín nữ đông như kiến đàn.
1385. Ngũ nương cất nhẹ tiếng vàng,
Dạo lên một khúc đoạn tràng quen tay.
Tiếng đàn đậm nhạt mây bay,
Nhặt thưa gió quyện vơi đầy triều âm.
Bỗng không vò võ cung Hằng,
1390. Bỗng không nổi sóng đất bằng cung Ngô.
Bỗng không cát trắng đất Hồ,
Bỗng không nước đục đôi bờ sông Ngân,
Như xa thôi lại như gần,
Cao dần lại thấp, thấp dần lại cao.

1395. Hát rằng: “Chín chữ cù lao,
Làm con phải trả thế nào hỡi ai!
Con nuôi cha mẹ kể ngày,
Mà công cha mẹ xem tày bể non.
Thiếp tôi mười sáu tuổi son,
1400. Vợ chồng sum họp mới tròn hai trăng.
Chồng tôi ứng thí Tràng An,
Sớm trông chiều ngóng đã tàn thu đông,
Phận nuôi cha mẹ thay chồng,
Dám đâu quỳ hoắc héo lòng hôm mai.
1405. Đỗ xanh mọc kín bãi rồi,
Một năm đằng đẵng chồng tôi không về.
Một mình cày mướn may thuê,
Gặp năm kém đói giữa khi thanh bần.
Lấy gì phụng dưỡng hai thân,
1410. Mẹ cha lại bỏ cõi trần mà đi.
Đem lòng tử biệt sinh ly,
Mồ công cố đắp quản gì một thân.
Một tờ tranh một cây đàn.
Đi hành khất tới Tràng An tìm chồng.
1415. Biết rằng có gặp nhau không.
Biết rằng gặp có một lòng như xưa.
Thôi thì thân gái hạt mưa
Vũng lầy giống ngọt cũng chừ người ta.
Nửa năm bỏ cửa bỏ nhà,
1420. Nằm gai nếm mật đường xa dặm dài.
Lòng này than thở cùng ai,
Chàng ơi! Sao chẳng đoái hoài quê hương?
Hay gì lưu lại bốn phương,
Nhớ câu “phụ mẫu tại đường” hay quên?
1425. Hay là bầu rượu lắm men,
Mảng vui quên hết lời em dặn dò.
Dù chàng phú quí kinh đô,
Mà hai thân đã yên mồ từ lâu.
Vậy thì chín chữ cù lao,
1430. Chàng ơi! Trả đến kiếp nào cho xong?”

Tay run giọng yếu não nùng.
Người nghe ai cũng chạnh lòng rơi châu.
Còn đương giọng ướt tỏ sầu,
Trống cờ rộn rã từ đâu tiến vào,
1435. Mọi người nhốn nhác xôn xao,
Giạt ra nhường lối võng đào kiệu hoa.
Vợ chồng quan Trạng tân khoa.
Hiệu còi dồn bước, tiếng loa dọn đường.
Ngũ nương đứng nép bên đường,
1440. Trông lên thật đã rõ ràng, than ôi!
Xa nhau mới một năm trời,
Người ngồi trên kiệu phải người đâu xa.
Người ngồi trên kiệu trông ra,
Giật mình nhận thấy để mà quay đi.
1445. Vòng sau quay kín nữ tì,
San hô cẩn bánh, lưu ly buông mành.
Ngũ nương ngờ cả mắt mình,
Hỏi người bên cạnh xem tình thực hư.
Người rằng: “Con rễ Thái sư,
1450. Vợ chồng ý hẳn vào chùa hành hương.”
Nàng rằng: “Tôi kẻ viễn phương.
Xin cho được biết tỏ tường họ tên.”
Người rằng: “Đệ nhất uy quyền,
Ông này vừa đỗ Trạng Nguyên năm rồi,
1455. Chính tên là Thái Bá Giai,
Rể quan Thừa tướng ai mà không hay!”
Ngũ nương nghe hết lời này.
Ruột gan thắt quặn, mặt mày tối tăm.
Thôi, thôi, thôi chẳng còn nhầm,
1460. Đứng đây nào có phải nằm chiêm bao?

Bây giờ chức trọng quyền cao,
Vợ con thừa tướng ai nào nhớ ai ?
Hỡi ơi! được cá quên chài
Được cây quên búa, được người quên ta,
1465. Được rày quên mẹ, quên cha,
Đến như phụ mẫu nữa là phu thê.
Khi xưa nói nói, thề thề,
Bây giờ bẻ khoá trao chìa cho ai.
Duyên mình đến thế thì thôi,
1470. Cam thân nghèo khổ mặc người giàu sang.
Nhất tâm bỏ ngãi quên vàng,
Công hầu khanh tướng cũng bằng vất đi.
Đã lầm một chữ vu quy,
Thân này thôi dám bận gì đến ai?
1475. Uổng đời quần vải thoa gai?
Qua đường hờ hững con người ăn xin.
Nàng bèn cắn ngón tay tiên,
Giở tranh cha mẹ viết lên vài dòng.
“Tôi Ngũ nương họ Triệu,
1480. Quê ở quận Trần Lưu.
Vợ chồng hai tháng mới cùng nhau
Nam Bắc đôi nơi đã cách rẽ,
Phận là gái vì chồng nuôi bố mẹ,
Nhà thì nghèo nhiều nỗi đáng thương tâm,
1485. Khi dưỡng sinh ăn cám để nhường cơm,
Lúc tống tử lo ma mà cắt tóc,
Lòng thiếu phụ tơ vò chín khúc,
Mồ công cô tay đắp hai ngôi.
Tỳ bà ai oán vì ai.
1490. Nước non lặn lội xa khơi tìm chồng.”
Nàng tìm đến chốn trai phòng,
Đưa tranh quỳ lạy sư ông cậy lời.
Từ bi người hãy vì tôi,
Dâng tranh này tới mặt người Trạng nguyên.
1495. Dù ngài có hỏi căn duyên,
Xin sư đừng có nói thêm lời nào.

Trường An xe ngựa xôn xao,
Phơi đầy gấm vóc, chất cao bạc vàng.
Vui rực rỡ, sướng huy hoàng,
1500. Cái giàu vô tận, cái sang vô cùng.
Bỏ quên đây cái thuỷ chung,
Bỏ quên đây một tấm lòng bơ vơ.

Nàng đi trong bóng chiều mờ,
Nàng đi trong tiếng chuông chùa ngân nga.
1505. Nàng đi với chiếc tỳ bà,
Nước non thôi hết ai là tri âm.
Nàng đi từng bước âm thầm,
Đầu xanh tóc ngắn áo chàm màu tang.
Nàng đi hạc nội mây ngàn,
1510. Bóng đêm vùi lấp bóng nàng rồi thôi.

Chập chờn ánh lửa ma trơi,
Từ nay thực có một người bị quên.
Sang sông trót lỡ chuyến thuyền,
Tiếng tỳ bà có nổi lên lần nào!
1515. Hay là huyền tuyệt diệu cao,
Nghìn thu chẳng để lọt vào giai nhân.
Từ khi lạc với cây đàn,
1518. Chẳng ai còn thấy bóng nàng Ngũ nương.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ngũ Nương Gặp Thái Sinh Rồi Bỏ Đi” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Tỳ Bà Truyện (1942), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 15 Bài thơ hay viết nhân ngày lễ tình nhân Valentine

Nhiều nước trên thế giới như Mỹ, Canada, Úc, Pháp, Ấn Độ… ăn mừng ngày Valentine (14/2) là ngày của tình yêu thương. Trong ngày này, họ tặng hoa, quà, gửi thiệp cho những người mà mình yêu thương như gia đình, bạn bè, thầy cô. Tại Việt Nam thì khác, ngày Valentine còn được gọi là ngày Lễ Tình Nhân và chính cái tên cũng đã gợi ý đây là ngày dành riêng cho những cặp tình nhân. Đường phố tràn ngập những món quà lãng mạn mời gọi những cặp đang yêu mua tặng cho nhau, báo chí đăng những bài làm thế nào để có ngày Valentine đáng nhớ với chàng/nàng… tạo nên bầu không khí chủ đạo của ngày này. Bởi thế mà khi ngày Valentine đến gần, không khó để chúng ta nhận ra, bên cạnh cảm xúc thăng hoa của những ai đang yêu là những tiếng thở dài chạnh lòng của những ai chưa tìm được một nửa của mình. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết về ngày Valentine.

Bài thơ: RU GIỮA MUỘN MÀNG – Hoàng Chẩm

RU GIỮA MUỘN MÀNG
Hoàng Chẩm

Gối tay ru em giấc mơ hồng
Theo lòng ta gửi chút mênh mông
Đôi mắt u uẩn đêm nghiêng mộng
Giấu mặt quay lưng níu hương nồng

Có lời ru cho phía không nhau
Từng đêm nghe tiếng nấc thêm đau
Nửa như sầu muộn tóc thêm rối
Em ngỏ lời thương một trước sau

Ru một vành môi …mặn mà xuân
Từng trao ánh mắt những trong ngần
Đêm chưa thiêu đốt đời quên lãng
Em nương câu thơ níu thật gần

Ru theo lời khát…mộng chưa tan
Mê cung trải rộng đêm tay đan
Gối nghiêng hương lửa tình thắp nắng
Đốt ngọn đèn yêu dạ chứa chan

Tháng giêng non tơ 12-02-2019

Bài thơ: VALENTINE! – Phan Thúc Định

VALENTINE!

Phan Thúc Định

Ngày mai ngày lễ tình nhân
Mượn câu thơ vụng ái ân với đời
Rong chơi cho trọn kiếp người
Chẳng sôcôla chỉ nụ cười trao nhau!

Trời xuân lất phất hạt ngâu
Lộc vừng đỏ ứ xoan rầu trắng hiên
Nắng lay gọi cỏ đứng lên
Lúa non nũng gió bắt đền mùa đông!

Có cô thôn nữ dỗi chồng
Thõng chân xuống bến quẫy lồng nước lên
Anh chồng mượn Valentine
Tặng hoa nịnh nọt nàng liền tươi ngay!

Trộm nhìn lòng chợt vui lây
Nối tình thành sợi gửi mây theo trời
Mịt mùng trong cõi trùng khơi
Nếu lòng dậy sóng xin người nhớ ta…

Phủ Quỳ trước Valentine!
Cụ Định.

Bài thơ: NGẪU HỨNG VALENTINE – Phan Thu Hà

NGẪU HỨNG VALENTINE
Phan Thu Hà

Có phải làn gió mùa xuân
Làm cho má em ửng hồng
Khăn quàng dỡn vui làn gió
Hương ùa về giữa mênh mông

Có phải hoa vừa chớm nụ
Ướp thơm hơn nét môi cười
Biếc trên cỏ xanh vừa nhú
Tình đời ngây ngất xuân tươi

Em cùng mùa xuân xuống phố
Hôm nay “ rét lộc rét đài”
Đóa hồng xinh trên tay nhỏ
Em đem dành tặng cho ai?

Tình yêu và hoa hồng ấy
Phải em dành tặng cho anh
Để chồi non tơ thức dậy
Cùng xuân ríu rít trên cành

Nhìn em …chao ôi là nhớ
Những ngày xuân của năm xưa
Có đôi tình nhân hò hẹn
Mà không quên được đến giờ

Tuổi xuân trôi không trở lại
Nhưng mùa xuân đẹp vẫn về
Bởi tình yêu nồng nàn thế
Kìa cỏ xanh rì chân đê !

Bắt gặp mình đang khẽ hát
Hay tiếng con tim thì thầm
Đi giữa một trời hoa cỏ
Ta tặng riêng mình … mùa xuân

Phan Thu Hà

Bài thơ: HẠNH PHÚC – Trương Túy Anh

HẠNH PHÚC
Thơ Trương Túy Anh
(Nhân ngày Valentine 14-2)

Anh có nhớ không nào
Năm mươi năm về trước
Ngồi bên gốc cây đào
Đôi ta thề hẹn ước

Mưa xuân bay lất phất
Đọng trên mái tóc em
Bờ vai anh dịu êm
Quàng tay nhau say đắm

Cây đào xưa già lắm
Em lên chức thành Bà
Thời gian trôi nhanh quá
Anh được gọi là Ông

Tình ta đẹp thắm nồng
Hạnh phúc cùng con cháu
Như những đóa hoa hồng
Tỏa hương thơm dịu ngọt

Mùa xuân này ta đón
Đám cưới vàng năm mươi
Trong rộn rã tiếng cười
Trọn đời nhau sánh bước.

11/2/2019

Bài thơ: CHÚC MỪNG NGÀY LỄ TÌNH NHÂN – Hồng Ngoãn

CHÚC MỪNG NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
Thơ : Hồng Ngoãn

Hôm nay ngày lễ Tình Nhân
Chúc cho đôi lứa luôn gần bên nhau
Vững bền tình trước nghĩa sau
Nắm tay cho đến bạc đầu răng long

Trao nhau trọn trái tim hồng
Dẫu cho gian khó vẫn không chia rời
Đồng lòng tát cạn biển khơi
Phong ba bão táp vẫn ngời tình thương

Chung chăn chung gối chung giường
Đừng làm môi thắm má hường nhạt phai
Năm canh mới hết đêm dài
Cái “tôi” đừng để chia hai cuộc tình

Dẫu rằng chẳng đẹp không xinh
Ông trời đã sắp duyên mình với ta
Có duyên nên được cùng nhà
Đừng vì oanh yến mà xa nhé người!

Mùa Valentine 2 /2019

Bài thơ: VALENTINE – Cảnh Hưng

VALENTINE
Cảnh Hưng

Tình anh tựa pha lê
Còn em như tia nắng
Quyện hương vị tình yêu
Ngọt ngào và sâu lắng

Tia nắng không nhạt nhòa
Pha lê không vụn vỡ
Đi qua cơn bão tố
Vẫn nguyên vẹn trong ta

Anh biển lớn bao la
Em hóa ngàn con sóng
Ngàn năm còn lắng đọng
Cồn cào nỗi nhớ mong

Valentine lại đến
Thắm đượm triệu đóa hồng
Ân tình còn đẹp mãi
Sâu thẳm và mênh mông

NCH 13.02.2019

Bài thơ: HÔN BÙ – Hồ Viết Bình

HÔN BÙ
Hồ Viết Bình

Kỷ niệm ngày tình yêu (14/2)
Hôn thật nhiều bà nhé
Bù lại thời trai trẻ
Tôi ở chiến trường xa

Lâu lắm không về nhà
Để hôn bà một cái
Tưởng xa nhau mãi mãi
Biền biệt và chia ly

Đêm đêm nhớ người đi
Bà ôm hôn gối chiếc
Đời trai tôi chẳng tiếc
Chỉ thương bà đơn côi

Nay gần đất xa trời
Bà ơi! Hôn bù nhé!
Bà reo lên khe khẽ
Khoe hàm răng ăn trầu.

Bài thơ: CŨNG MỘT CHỮ DUYÊN – Đinh Thị Hiển

CŨNG MỘT CHỮ DUYÊN
Đinh Thị Hiển

Mỗi lần tới lễ tình nhân
Là lòng luôn nhớ tới lần yêu xưa
Tối nay chờ ở gốc dừa
Nhớ là đến sớm còn vừa xem phim
Nghe lời tim đập loạn lên
Đến cho đúng hẹn không phiền lòng anh
Thế rồi mỏi mắt nhìn quanh
Chờ lâu lâu lắm nên đành về thôi
Tưởng rằng anh bị bệnh rồi
Lòng luôn lo lắng đứng ngồi không yên
Hôm sau nghe chuyện phát điên
Tình nhân không đến đi tìm ai kia
Anh cho mình đã ra rìa
Yêu con “ông lớn” mai kia sướng đời
Thôi mình đành chịu thua rồi
Trách mình ngu dại yêu lầm người thôi
Năm sau tôi gặp một người
Đẹp trai học giỏi, yêu tôi hết mình
Chúng tôi xây dựng gia đình
Tôi luôn hạnh phúc với tình yêu tôi
Mới đây gặp lại anh rồi
Anh không hạnh phúc, buồn ơi là buồn
Bởi vì bị vợ coi thường
Tính con “ông lớn “khó lường đúng sai
Lại buồn vì bị người ngoài
Cười anh “đũa mốc đòi chòi mâm son”
Nói sao cho được vuông tròn
Chi bằng nhắc nhở cháu con chúng mình
Tình yêu nó đẹp lung linh
Hãy yêu chung thủy để tình thăng hoa

Ngày 12 tháng 02 năm 2019
Thơ : Đinh Thi Hiển

Bài thơ: XIN NGÀN LẦN ĐƯỢC NÓI TIẾNG YÊU – Tony Bui

XIN NGÀN LẦN ĐƯỢC NÓI TIẾNG YÊU
Thơ : Tony Bui
“Viết cho ngày lễ Valentine 14/02 ngày lễ tình nhân. Thân tặng người tôi yêu”

Xin ngàn lần được nói tiếng yêu em
Dẫu anh biết ngàn lần là không đủ
Bởi tình yêu trong tim anh ấp ủ
Hơn ngàn lần anh nhắn nhủ cùng em

Anh và em đã rất đỗi thân quen
Em có biết anh yêu em nhiều lắm
Nhưng tình yêu phải đâu luôn đỏ thắm
Nên em buồn mang lắm nỗi ưu tư

Dẫu biết rằng sau những cánh thư
Tình anh đó luôn tươi màu thắm đỏ
Vẫn xuôi dòng như cánh buồm no gió
Để em lo không đến được bến bờ

Xin tặng em ngàn lần những vần thơ
Và nỗi nhớ anh đong đầy trang vở
Chỉ mong em đừng buồn trăn trở
Mà hãy tin – tin vào một giấc mơ…

Anh yêu em từ dạo trước đến giờ
Luôn khắc khoải nỗi hoài mong gặp gỡ
Thời gian trôi thêm nồng nàn thương nhớ
Sẽ chẳng bao giờ tan vỡ đâu em

Anh yêu em đâu kém sóng yêu bờ
Tình chung thủy ngàn lần trong nhung nhớ
Dẫu cuộc đời còn muôn vàn cách trở
Vẫn một lòng yêu khao khát mong chờ

Xin ngàn lần được nói tiếng mãi yêu
Và anh mong ngàn lần em thấu hiểu
Cuộc đời anh không thể nào sống thiếu
Hình bóng em bên cạnh mỗi sớm chiều

Em biết không hỡi người anh dấu
Tin vào anh tin cuộc đời em nhé
Em hãy tin vào tình yêu suôn sẻ
Không bao giờ đơn lẻ đâu em

Em hãy vui khi mỗi sớm êm đềm
Hay những tối gió bên thềm gõ cửa
Mặt hồ kia còn lung linh hơn nữa
Vì có em soi bóng ánh trăng xưa…

Valentines – Warszawa

Bài thơ: LỜI TRÁI TIM YÊU – Nguyễn Ruyến

LỜI TRÁI TIM YÊU

Thơ : Nguyễn Ruyến

Con tim này anh dành để riêng em
Chỉ như thế anh nghĩ là mới đủ
Bởi sự sống nơi anh từng ấp ủ
Sức nẩy mầm chỉ có thể cùng em

Từ người dưng thành gắn bó thân quen
Đâu dịu ngọt mà gian truân nhiều lắm
Bởi đâu phải chỉ một màu hồng thắm
Mà đôi lần ta trầm lặng ưu tư

Thay sao lời khi nhờ những cánh thư
Không nói hết lời trái tim thắm đỏ
Để em phải lượng sức gồng giông gió
Với băn khoăn sao cập nổi bến bờ

Rồi bao lần anh nhờ mượn hồn thơ
Không tìm được trong ngôn từ sách vở
Để làm dịu giúp em điều trăn trở
Lại yên lòng gìn giữ đẹp ước mơ…

Đã yêu em từ độ ấy đến giờ
Bằng khao khát nỗi mong chờ gặp gỡ
Tình trong sáng xây bằng thương bằng nhớ
Vượt qua ngàn trắc trở phải không em

Tình trong anh như sóng biển vỗ bờ
Luôn dào dạt với muôn trùng nhung nhớ
Dù có thể vẫn đang còn trắc trở
Nhưng niềm tin sẽ chẳng phụ trông chờ

Trái tim này lời chân thật dấu yêu
Hãy cảm nhận như em từng thấu hiểu
Rằng không thể bóng hình em vắng thiếu
Trong tim anh dù giây phút xế chiều

Mãi nặng tình ơi người anh thương yêu
Hãy tin tưởng trái tim anh em nhé
Tình chân thật sẽ gặp điều suôn sẻ
Đôi chúng mình không thể lẻ đâu em

Vui lên em trong sương sớm êm đềm
Em sẽ thấy giọt nắng vàng gõ cửa
Và tiếng nói trái tim anh thêm nữa
Vẫn mặn nồng ấm áp nhịp ngày xưa…

Ninh Bình, 14 02 18
NGUYÊN RUYẾN

Bài thơ: TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN! – Lan Tran

TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN!

Lan Tran

(Valentine’s thay lời muốn nói!)

Ta cùng nhau dìu lên đỉnh phù vân
Cùng hái sao băng ngắm vầng nguyệt sáng
Và hái cả những tinh cầu lãng mạn
Trang trí lâu đài: vạn ánh sao đêm.

Trong mênh mông hạnh phúc thật êm đềm
Rượu hồng đào chuốt mềm môi say đắm
Cho mắt em xanh tình yêu sâu thẳm
Không vướng ưu phiền ngồi ngắm không gian

Chút bình yên xây giấc mộng Ngai Vàng
Ta Quân Vương nồng nàn bên Ái Hậu
Phút mặn nồng cùng uyên ương giai ngẫu
Lời hẹn thề tình son sắc bền lâu

Ước thời gian cho Ta phép nhiệm mầu
Để đêm nay chìm sâu vào bất tận
Cho yêu thương thôi không còn lận đận
Và lâu đài nguyên trên đỉnh phù vân…!

Bài thơ: VALENTINE NÀY VẮNG ANH – Nghi Lâm

VALENTINE NÀY VẮNG ANH

Thơ: Nghi Lâm

Va-len-thai lại về em nhỉ

Dịp đầu xuân hoa lá xinh tươi

Như đôi ta gắn bó tuyệt vời

Dẫu xa cách dặm ngàn thương nhớ

Anh đã hứa Ngày Tình Nhân đó

Đến Hà Thành vui với em yêu

Cho bỏ đi mong ngóng bấy nhiêu

Cả hai đợi trong niềm xao xuyến

Rồi ta có những ngày âu yếm

Với mận nồng ân ái đam mê

Tuy chưa là duyên phận phu thê

Vẫn say đắm còn hơn thế nữa

Nhưng đâu ngờ những gì đã hứa

Đã không thành hiện thực em ơi

Vì cơn đau bất chợt đến nơi

Để anh phải ôm sầu lỗi hẹn

Qua suy nghĩ thấy càng thêm thẹn

Bởi em yêu quá đổi nặng tình

Vào Sài Gòn giữa lúc lung linh

Của ngày Tết cận kề đến ngõ

Chăm sóc anh không nài gian khổ

Sợ trong đêm thao thức chẳng yên

Cô đơn theo dai dẳng lụy phiền

Đáng thương lắm nàng ơi, anh hiểu

Trong biến cố mới hay trung hiếu

Ở bên em anh thấy ấm lòng

Không tỵ hiềm nặng nhẹ đo đong

Chỉ mong muốn cùng nhau san sẻ

Va-len-thai này tuy không thể

CHỚ DỖI HỜN ANH NHÉ EM YÊU!

(Sài Gòn, trưa 12/02/2019.) N.L

Bài thơ: ĐÔI DÉP – Nguyễn Trung Kiên

ĐÔI DÉP

Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác

Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành

Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại

Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!.

Bài thơ: YÊU – Xuân Diệu

YÊU – Xuân Diệu

Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu.

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết…

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người ai theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít.

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Bài thơ: NHỚ – Puskin

NHỚ – Puskin

Lạ quá ! Không hiểu vì sao
Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
Còn anh thì không biết nữa
Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !

Tình yêu đến nào ai có biết
Tình yêu đi nào ai có hay ?
Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
Tình yêu đến, tình yêu đi …
nào ai có biết

Ngày Valentine đang đến rất gần rồi, hãy dành cho người mình yêu thương những bất ngờ bằng những lời nói yêu thương, những bông hoa hồng đỏ thắm và thanh sô cô la ngọt ngào đầy ý nghĩa để thể hiện tình cảm nồng thắm của mình trong ngày Valentine bạn nhé!

Em Yêu Tổ Quốc Của Em – Bài thơ hấp dẫn và ý nghĩa của Nguyễn Lãm Thắng

Em yêu Tổ quốc của em
Có đồng lúa biếc, có miền dừa xanh
Có hoa thơm, có trái lành
Có dòng sông soi bóng vành trăng yêu
Bờ tre cõng tiếng sáo diều
Khúc dân ca lại dặt dìu lời ru
Bốn mùa là bốn câu thơ
Ngọt ngào, nồng ấm giữa bờ ca dao
Dãy Trường Sơn ngun ngút cao
Mây chen lá, suối rì rào hát ca
Đèo sương ngậm ánh trăng ngà
Rừng vàng ngan ngát ngàn hoa khoe màu
Biển Đông khẳm những chuyến tàu
Đầy khoang cá nặng hẹn nhau ngày về
Cánh buồm căng gió say mê
Làn sóng xanh mãi vỗ về yêu thương
Dọc ngang biết mấy nẻo đường
Thắm trang sử Việt, rạng chương anh hùng
Bao nhiêu chiến thắng lẫy lừng
Làm nên Tổ quốc kiêu hùng hôm nay.

Em Yêu Tổ Quốc Của Em là một bài thơ đặc sắc được nhiều bạn đọc yêu thích. Từ những sự vật xung quanh tạo nên một tình yêu quê hương đất nước mãnh liệt nồng nàn. Đồng thời Nguyễn Lãm Thắng còn bộc lộ niềm tự hào về đất nước với những chiến công hiển hách của lịch sử. Qua bài viết này, ta còn cảm nhận được một hồn thơ nhạy cảm và một ngòi bút tài hoa của anh. Cảm ơn quý độc giả đã đón xem bài viết này của chúng tôi!

Bà Mẹ Canh Biển

Bà Mẹ Canh Biển (Tế Hanh)

Mẹ là bà mẹ Việt Nam
Sống trên bãi biển, dưới hàng dừa xanh

Quê hương giặc phá tan tành
Cửa nhà ra bụi, thuyền mành ra tro
Cuộc đời bữa đói bữa no
Thù này lấy biển mà đo chửa vừa
Mẹ già đi sớm về trưa
Mắt loà chân yếu ngăn ngừa giặc lên
Thức canh mấy chục đêm liền
Lòng già bao bọc lưới thuyền như con
Nhìn ra tàu địch căm hờn
Nhìn vô chòm xóm mà thương muôn vàn
Canh khuya sóng biển kêu vang
Biển bao nhiêu sóng thương làng bấy nhiêu
Giặc lên, mẹ chạy đi kêu
Đồng bào nghe giặc thảy đều lánh xa
Cùng dân quân mẹ ở nhà
Mẹ theo sát địch dò la tình hình
Mẹ ôi! lòng mẹ mông mênh
Hoà trong thôn xóm mối tình ấp iu
Thằng Tây súng đạn nó nhiều
Sao bằng lòng dạ mẹ nghèo chúng ta?

… Mẹ là bà mẹ Việt Nam
Sống trên bãi biển dưới hàng dừa xanh

26-10-52

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bà Mẹ Canh Biển” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Lòng Miền Nam (1956), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tổng hợp một số câu thơ về hoàng hôn buồn nhất

hoàng hôn trên biển
 Người ta bảo mùa đông là lạnh nhất 
 Tôi cho rằng không chỉ có mùa đông
 Có những chiều nắng vàng rực rỡ 
 Nỗi cô đơn lạnh gấp trăm lần. 

Đưa người ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng

Nắng chiều không thắm không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong.

Có phải hoàng hôn nuối tiếc cái chói chang
Nên cố níu tia nắng vàng rơi rụng
Có phải ta xế chiều nuối tiếc thời sôi động
Nuối tiếc thanh xuân nên vẫn cứ nồng nàn.

Một kiếp người chữ tình mãi nặng mang
Dẫu trái tim có lần hoang tàn đổ nát
Trong đau thương khúc yêu thương vẫn hát
Như hoàng hôn vẫn man mác, đợi chờ.

Em tìm gì khi xuân đến hạ sang
Hương nồng nàn còn vương trên kẽ lá
Nước chảy mây trôi có gì đâu mà lạ
Chút nắng tàn sao níu nổi hoàng hôn.

Đêm Nay

Đêm Nay (Tế Hanh)

Đêm nay trăng lạc với mình
Trăng thơ bát ngát, trăng tình chơi vơi
Suốt đêm trăng sáng em ơi
Tưởng như trăng sáng suốt đời của anh.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đêm Nay” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TÌNH SAU GIÔNG BÃO

Anh đã đến cho nụ cười rạng rỡ
Như nắng hồng làm nở nụ hoa mai
Quen nhau ước nguyện lâu dài
Cùng nhau xây đắp duyên hài trăm năm

Em từng muốn ánh trăng rằm sáng tỏ
Để anh dìu vào lối ngõ đường yêu
Nhưng mà cay đắng thêm nhiều
Duyên gieo nhầm chỗ tiêu điều buồn hiu

Anh nói sẽ cùng dìu nhau bước tiếp
Dù cho mình chưa sự nghiệp trong tay
Hứa sao rồi hứa thế này
Để ai hẫng hụt đắng cay muôn phần

Dù vẫn biết ái ân từng trao gởi
Nhưng cuối cùng chẳng đợi được hồi âm
Người đi lạc lối sai lầm
Theo mê phù phiếm nhẫn tâm dứt lòng

Nếu ngày đó đừng mong chờ trọn nghĩa
Thì bây giờ không thấm thía sầu đau
Niềm tin nay đã nát nhàu
Đành ôm uất hận tay lau lệ nhoà.

Tác giả: Thu Thảo