Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 27/07/2026

Con sông dùng dằng nên sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

Tạm biệt - Thu Bồn

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 27/07/2026

Hồn Qua Đêm

Hồn Qua Đêm (Hàn Mặc Tử)

Xem thiên tượng qua làn không khí nóng
Hồn qua đêm như ánh sáng qua hương
Thông minh hơn màu nhạc ửng trong sương,
Muôn bóng ý thun dần lên chót vót.
Đường ngạ-quỷ khơi nhiều trang gấm vóc,
Bước êm ru như hoan lạc mời đưa…
Say tê trăng sần sượng cả thời xưa,
Cho linh ứng dồn qua bên thần diệu.
Cho vọng niệm cứ lên gần phiếu diểu,
Sẽ giãn ra như chuông khánh buông lơi.
Hồn trong đêm lý hội được muôn lời,
Thêm sáng suốt khôi tinh thần say đắm.
Chiều tịch mịch nguôi dần theo nguyệt gẫm,
Để câm đi vàng ngọc mấy mươi phương.
Quá thiêng liêng ca ngợi ngọt như đường:
Đây âm nhạc bay buông tuồng trong sách.
Trời vô thượng đã bao giờ có mạch!
Hớp làm sao cho ớn óc run mê.
Biết gì không thanh khí rộng như như đề,
Hồn vẫn muốn… dễ gì đâu định trụ…
Gió đã lặng âu là tư tưởng ứ
Ngưng muôn đời trong một khoảng chơi vơi.
Dẫu hồn bay mà đứng sững giữa trời,
Là tất cả muốn hùa theo phép tắc…
Đêm chờm dậy bóng kinh hoàng lút ngập,
Không trôi hồn nhưng mong nhớ vươn ra!
Ôi thôi rồi! Ai xé toạc bao la?
Rơi luôn xuống những màu trăng lang láng,
Đứt sạch cả những đường yên ánh sáng,
Trời ôi trời! Ngất lịm hết hoa thơ…
Máu của sao, tuỷ của nguyệt bao giờ
Chảy sửng sốt như phông vàng anh ánh
Hồn đã lạnh hình như hồn ớn lạnh
Không buồn về với thể xác đêm nay.
Và run lên như một nhịp cuồng say,
Hồn muốn chết nhưng mà không chết được!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hồn Qua Đêm” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Thạch Đình Tặng

Thạch Đình Tặng (Hồ Xuân Hương)

Đường nghĩa bấy nay trót vẽ vời,
Nước non sầu nặng luống đi về.
Cung Hoàng dịu vợi dường khôn lọt,
Đường Nguyệt mơ màng giấc hãy mê.
Đã chắc hương đâu cho lửa bén,
Lệ mà hoa lại quyến xuân đi.
Xanh vàng chẳng phụ lòng ân ái,
Tròn trặn gương tình cũng có khi.

Bài này trước ông Trần Thanh Mại và Đào Thái Tôn đều lầm tưởng của một người tên là Thạch Đình như Cư Đình, Thực Đình, người đương thời. Nhưng theo TS. Phạm Trọng Chánh, “Thạch Đình” có nghĩa là cái đình đá, nơi bến sông Vị Hoàng, Nam Định, vì đó là bến cảng lớn của ngày xưa, vì cạnh biển, mưa gió, bão táp nên đình được xây kiên cố bằng đá. Từ đây đi vào Nghệ Tĩnh, Phú Xuân tiện lợi nhanh chóng vì không leo núi đèo Tam Điệp hay truông nhà Hồ, phá Tam Giang. Làng Tiên Điền có Giang Đình là cái đình bên sông, một trong tám thắng cảnh Hồng Lĩnh. Hồ Xuân Hương tiễn Nguyễn Du năm 1794, tiễn Mai Sơn Phủ năm 1801 và đón quan chánh sứ Nguyễn Du năm 1813 nơi này.

Do chưa được thống nhất về tác giả, bài thơ này sẽ tạm xếp vào mục thơ Hồ Xuân Hương.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thạch Đình Tặng” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Lưu Hương Ký, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Toàn thắng về ta

Ôi, nỗi mừng dâng mọi nỗi mừng
Trào vui nước mắt cứ rưng rưng
Cả Việt Nam tiến công, cả miền Nam nổi dậy
Dồn dập tim ta, trăm trận thắng bừng bừng.

*

Không, không phải thiên thần
Bước chân hài bảy dặm
Vẫn là Anh, anh Giải phóng quân
Vẫn đôi dép cao su, đánh giặc suốt ba mươi năm,
lội khắp sông sâu rừng thẳm.

Thuở Anh đi, sắc nhọn ngọn tầm vông
Giản dị như chàng trai làng Gióng
Vũ khí, chính là Anh, lòng yêu thương mênh mông.
Vũ khí, chính là Anh, lửa căm hờn nóng bỏng.

Tổ quốc cho Anh dòng sữa tự hào
Thời đại cho Anh ánh sao trí tuệ
Không có gì quý hơn Độc lập tự do.
hí phách Anh là
Trường Sơn thanh cao.
Rất mãnh liệt và cũng rất dịu dàng,
tâm hồn Anh là muôn trùng sóng bể.
Giặc Mỹ kiêu căng, tưởng có thể ngủ yên trên giường vàng,
đầu gối lên bom.
Nghe chúng ngáy đủ run – đã có dã man làm luật
Bông choàng dậy, bàng hoàng… Sắp tắt hoàng hôn
Người chôn chúng là Anh, anh Giải phóng quân Việt Nam,
mũ tai bèo, chân đất
Xử phạt chúng là anh nhân danh tình thương và lẽ phải.
Có lẽ nào cuộc sống hết tuổi xanh ?
Hãy cứu những em thơ đang quằn quại ngày đêm trong sợ hãi.
Hãy cứu tiếng chim ca và trái chín trên cành.

Lịch sử sang xuân. Anh vào trận cuối cùng
Đại lộ Hồ Chí Minh, thác réo, quân đi cuồn cuộn.
Anh đánh như sét nổ, trời rung
Anh chuyển như lũ dông, bão cuốn.

Chặt Buôn Mê Thuật, rụng cả Tây Nguyên
Quét Huế – Thùa Thiên, đổ nhào Đà Nẵng.
Và Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên
Và Phan Thiết, Phan Rang, Đà Lạt, Nha Trang, lũ ngụy cuống cuồng,
rũ rượi một màu tang cờ trắng.
Đường tiến quân ào ào chiến thắng.
Phía trước chờ Anh, người mẹ mong con.
Pháo hãy gầm lên, đỏ nòng bắn thẳng
Rộn rực xe tăng chồm tới Sài Gòn!

Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp
Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta
Chúng con đến, xanh ngời ánh thép
Thành phố tên Người lộng lẫy cờ hoa

Cho chúng con giữa vui này được khóc
Hôn mỗi đứa em, ôm mỗi mẹ già
Như lòng Bác, mỗi khi Bác đọc
Đồng bào miền Nam, mắt kính bỗng nhoà.

*

Chúng con sẽ gấp trăm lần mạnh
Đứng gác biển trời tươi mát màu lam.
Bởi có Bác, từ nơi đây ra đi tìm đường kách mệnh.
Cho chúng con nay được trở về, vĩnh viễn Việt Nam!

Tố Hữu
(1-5-1975)

Hôn nhau lần cuối (Nguyễn Bính) – Nụ hôn cuối trước lúc chia xa

Hôn nhau lần cuối (Nguyễn Bính) - Nụ hôn cuối trước lúc chia xa

Hôn nhau lần cuối là một trong những bài thơ tình nổi tiếng của Nguyễn Bính. Bài thơ này được rút từ tập Nguyễn Bính thơ và đời đặc sắc. Ở đây ta cảm nhận được sự chân thật, giản dị. Cũng như bài thơ này chính là cảm xúc đau xót lúc chia tay người yêu. Đó là những giọt nước mắt của người con gái, cũng chính là những đau đớn lúc chia xa. Hãy cùng chúng tôi cảm nhận bài thơ Hôn nhau lần cuối của Nguyễn Bính nhé!

Nội Dung

Cầm tay, anh khẽ nói:
– Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi.

Rồi một, hai, ba năm,
Danh thành anh trở lại.
Với em, anh chăn tằm,
Với em, anh dệt vải.

Ta sẽ là vợ chồng.
Sẽ yêu nhau mãi mãi.
Sẽ se sợi chỉ hồng,
Sẽ hát câu ân ái.

Anh và em sẽ sống,
Trong một mái nhà tranh.
Lấy trúc thưa làm cổng,
Lấy tơ liễu làm mành.

Nghe lời anh, em hỡi!
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi…

Hôn nhau lần cuối (Nguyễn Bính) - Nụ hôn cuối trước lúc chia xa

Nguyễn Bính là một nhà thơ tài năng nhưng cuộc đời của ông vô cùng long đong. Ông có tới 4 đời vợ và đọc thơ ông cũng có nhiều bóng hồng xuất hiện. Đó là những mối tình thoảng qua trong cuộc đời của nhà thơ. Cũng bởi thi sĩ có một trái tim nhạy cảm hơn người và đó cũng chính là nguồn cảm hứng để nhà thơ viết nên các sáng tác để đời. Và theo nhiều nghiên cứu Hôn nhau lần cuối cũng là một sáng tác như vậy.

Có thể cảm nhận đầu tiên về Hôn nhau lần cuối chính là sự chia xót đau đớn. Đó cũng chính là một cung bậc của cảm xúc tình yêu. Sự chia tay đó có nước mắt của người con gái đau đớn đến xót thương. Nhưng cũng có cả nụ hôn chia xa.

Cầm tay, anh khẽ nói:
– Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi.

Nghe lời anh, em hỡi!
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi…

Rõ ràng trong bài thơ này có lời hẹn ước ngày về. Là ngày anh thành danh và anh sẽ trở lại với em. Là tình yêu vẫn mãi lâu bền Và chúng ta sẽ sống một cuộc sống êm ấm bên nhau. Tuy nhiên ở đây có một điểm mâu thuẫn tức là sao anh thành danh nhưng lại phải sống cuộc sống túp lều tranh? Phải chăng đó cũng chỉ là mộng ước không thành. Lần chia ly này đúng là khó có cơ hội gặp lại.

Rồi một, hai, ba năm,
Danh thành anh trở lại.
Với em, anh chăn tằm,
Với em, anh dệt vải.

Ta sẽ là vợ chồng.
Sẽ yêu nhau mãi mãi.
Sẽ se sợi chỉ hồng,
Sẽ hát câu ân ái.

Anh và em sẽ sống,
Trong một mái nhà tranh.
Lấy trúc thưa làm cổng,
Lấy tơ liễu làm mành.

Điều này cũng đúng với mạch cảm xúc của đoạn cuối. Bởi ở những câu thơ cuối cùng điều hiện lên vẫn là những giọt nước mắt của người con gái. Đó chính là nước mắt ở khoảnh khắc chia xa nhưng cũng chính là nước mắt khi nghĩ về tương lai của chính mình. Ở đây ta tìm được một chất thơ rất riêng khác với các bài thơ tình của các tác giả khác. Đó cũng chính là phong cách thơ của Nguyễn Bính.

Bài thơ Hôn nhau lần cuối diễn tả một thứ cảm xúc đau đớn lúc chia xa ngậm ngùi. Rõ ràng lần chia xa này có hẹn ngày gặp lại tuy nhiên nó cũng quá đỗi mong manh. Bởi câu yêu đã nói nhưng mộng ước khó thành. Để cảm nhận được sâu sắc hơn ngôn từ của bài thơ. Bạn có thể tìm hiểu thêm bài hát cùng tên. Bởi bài thơ này đã được nhạc sĩ Văn Phụng phổ nhạc. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay nhé!

Gió Lào Cát Trắng

Gió Lào Cát Trắng (Xuân Quỳnh)

Ngọn gió Lào cát trắng của đời tôi
Tôi của cát của gió Lào khắc nghiệt

Trong gió nóng những trưa hè ngột ngạt
Mẹ ru tôi hạt cát sạn hàm răng
Vừa lớn khôn tôi đã biết đào hầm
Dưới bom đạn gió Lào vẫn thổi
Và trên cát lại thêm cồn cát mới
Cỏ mặt trời lăn như bánh xe
Cuộc đời tôi có cát chở che
Khi đánh giặc cát lại làm công sự
Máu đồng đội và máu tôi đã đổ
Trên cát này mà gió quạt vừa se
Cây tôi trồng chưa đủ bóng che
Bom giặc cắt lá cành tơi tả
Củ khoai ở đây nhỏ hơn củ khoai cánh đồng màu mỡ

Trái mãng cầu rám vỏ – gió đi qua
Đọng nắng thôi, cát chẳng đọng mưa
Bàn chân lún bàn chân thêm bỏng rát
Giữa gió cát, giữa những ngày ác liệt
Tôi nghĩ về tha thiết một màu xanh
Một rừng cây trĩu quả trên cành
Tôi vun gốc và tay tôi sẽ hái
Nhà của tôi, tôi sẽ về dựng lại
Ánh ngói hồng những gương mặt mai sau

Em mới về em chưa thấy gì đâu
Chỉ có cát và gió Lào quạt lửa
Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ
Cát khô cằn ở mãi hóa yêu thương
Dẫu đôi khi tôi chẳng bằng lòng
Với cái cát làm bàn chân rát bỏng
Với cái gió làm chín lừ da mặt
Mảnh đất cằn khoai sắn ít sinh sôi
Tôi sẵn lòng đem hiến cả đời tôi
Cho cát trắng và gió Lào quạt lửa.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Gió Lào Cát Trắng” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đảo

Đảo (Huy Cận)

Những đảo mù khơi ai viếng thăm!
Chim con mòn mỏi cánh giam cầm
Rêu vàng nở gượng đôi hoa gió,
Không hạt phương xa đến gởi mầm

Chỉ có nghìn năm triều sóng động
Mai chiều trải lại nếp vô biên
Mây phiêu lưu cũng không ngừng bóng,
Cát nổi đòi cơn trận tủi phiền.

Tôi nhớ bâng quơ những chiếc hồn
Muôn trùng biển rộng, đảo con con.
Thuyền không giao nối đây qua đó,
Vạn thuở chờ mong một cánh buồm.

1940

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đảo” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chơi Hoa

Chơi Hoa (Hồ Xuân Hương)

Đã trót chơi hoa phải có trèo,
Trèo lên chớ ngại mỏi xương nhèo.
Cành la cành bổng vin co vít,
Bông chín bông xanh để lộn phèo.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chơi Hoa” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Ðiệu Buồn

Ðiệu Buồn (Huy Cận)

Mưa rơi trên sân.
Mái nhà nghiêng dần…
Ôi buồn trời mưa!

Nhìn trăm sao buồn
Của mưa trên sân…
Ôi lòng buồn chưa!
Ðêm xa xuống gần,

Biết sao nói năng.
Nhớ chi bâng khuâng.
Cửa the gió rình;
Vườn cau nước dâng.

Mưa rơi đều đều
Trên từng ngói kêu,
Trên từng ngói vang…

Trên từng ngói xanh
Lệ rêu muôn hang.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ðiệu Buồn” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Lửa Thiêng (1940), danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Những Đêm Tối

Những Đêm Tối (Tế Hanh)

Những đêm tối là giờ lo tĩnh tọa,
Những chiều im là buổi ráng cầu kinh,
Ta đắm say, mê tín đạo Ân Tình.
Đọc câu kệ “Yêu em… anh nhớ quá!”
Với mong mỏi thiết tha thành chánh quả:
Hồn mong manh trực tiếp với niềm yêu.

Miệng lâm râm, ta tụng niệm thật nhiều,
Tay cung kính khoanh đè trên ngực sợ,
Mắt chẳng thấy vật chi tuy vẫn mở,
Tai bưng im gác bỏ chuyện quanh mình;
Ta thành tâm chờ đợi phút anh linh
Im lặng đến, không biết gì, không nghĩ…

Kìa em lên! Rực rỡ bốn phương trời,
Đôi mắt to ném lửa sáng nơi nơi,
Vừng trán rộng hào quang lòa chói rực
Ta thấy sáng, hồn phiêu phiêu thoát tục
Lòng lâng lâng không muốn ước mơ chi,
Mắt lim dim, đầu cúi gục, chân quì
Mở hết cửa tâm hồn chờ thánh nhập.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Những Đêm Tối” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Nghẹn Ngào (1939), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Em Đi Tuyến Lửa

Em Đi Tuyến Lửa (Xuân Diệu)

Anh nằm đôi mắt mở nhìn đêm
Tưởng ngó xuyên trời được thấy em.
Tuyến lửa em đi đà một tháng
Không thư về, anh ngóng trông tin.

Anh đợi tin em đến cháy lòng
Lo em tai nạn xảy ra không?
Sao em không viết, thư không gửi?
Tim cứ quay về mãi hướng trong.

(11-7-1967)

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Em Đi Tuyến Lửa” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc danh mục Thơ Xuân Diệu trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!