Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 23/08/2026

Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biếc xanh em mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể hóa thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi

Không đề - Nguyễn Trọng Tạo

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 23/08/2026

Top 20 Bài thơ hay về tháng ba của tác giả Hoàng Minh Tuấn

Nhà thơ Hoàng Minh Tuấn bút danh Tuan Hoang Minh. Anh vốn là một tiến sĩ ngành kỹ thuật hiện đang công tác tại tập đoàn công nghiệp viễn thông quân đội Viettel. Tuy làm việc trong ngành kỹ thuật nhưng anh lại viết khá nhiều thơ và được nhiều người mến mộ, đặc biệt là mảng thơ tình. Đặc biệt, những mùa hoa tháng ba đã để lại cho anh nhiều cảm xúc. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết về tháng ba của anh.

THÁNG BA VỀ!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về, nắng nhẹ rơi khe khẽ,
Gieo hạt vàng trên màu trắng hoa Sưa,
Hà nội đang đánh dấu buổi giao mùa
Xuân sắp đi qua, đón chờ Hạ đến.

Tháng ba về, bao làng quê trìu mến,
Đỏ rực trời, sắc hoa Gạo thắm tươi
Làng xóm ven đô rộn rã tiếng cười,
Cùng chào đón một mùa gieo trồng mới.

Tháng ba về, phố nhà ai hoa Bưởi,
Ánh trăng non reo ngọc xuống hiên nhà,
Tình ai trao nhờ hương Bưởi dẫn đưa,
Cho đắm say, cho ngất ngây hạnh phúc.

Tháng ba về, hoa Ban vùng Tây bắc,
Cũng dập dìu khoe sắc giữa Thủ đô,
Màu tím hoa Ban, màu tím đợi chờ,
Màu đỏ thắm hay tinh khôi trinh nữ…

Tháng ba về, hoa Xoan chúm chím nở
Toả hương thơm nhè nhẹ giữa trời xuân
Màu trắng hoa Xoan với nụ tím ngần
Đã gói cả tuổi thơ ta ở đó.

Tháng ba về, đôi khi trời trở gió,
Rét nàng Bân thỉnh thoảng cứ quay về,
Chẳng dài đâu nhưng cũng đủ tái tê,
Để nhớ mãi tháng ba trời rét buốt!

Tháng ba về, còn biết bao điều ước
Song hành cùng ta gắn bó cùng ta
Để rồi một mai nếu phải rời xa
Sẽ mãi nhớ về tháng ba Hà Nội!

Hà Nội, 21/3/2018

EM ĐÃ VỀ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Em đã về khi mộc miên sắp hết
Và nắng chiều có tiếc nuối xuân qua
Phải không anh Hà Nội vẫn đón chờ
Dù đầu phố anh đâu còn đứng đợi!

Em đã về bởi nhớ thương vời vợi
Vì với em Hà Nội mãi trong lòng
Quên sao được hoa Sưa sắc trắng trong
Như chứa đựng những thắm nồng tha thiết!

Em đã về vì tiếng lòng da diết
Hà Nội trong em mãi chẳng thể quên
Cố giữ bao điều sâu kín dịu êm
Để mãi nhớ về mùa xoan tim tím!

Em đã về với biết bao lưu luyến
Nhớ nồng nàn mùi hương bưởi ngày xưa
Đâu đó bóng hình ai đứng dưới mưa…
Em đã về, Hà Nội ơi, em nhớ!

Em về với tháng ba như thế đó!

Hà Nội, 23/3/2018

EM ĐI RỒI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Em đi rồi, nhưng mãi nhớ mộc miên
Cái màu hoa bừng lên bao sắc đỏ
Đánh dấu ngày tình chúng mình tan vỡ
Hai đứa đi hai ngả ngược nhau rồi!

Em đi rồi, nhớ lắm hoa Sưa ơi!
Cái màu trắng mãi tinh khôi thanh khiết
Buồn biết bao khi tình ta ly biệt
Níu kéo làm gì, da diết còn đâu?!

Em đi rồi, rặng xoan cũng thấy đau,
Hoa tơi tả nhuộm chiều hôm tím đỏ…
Nhưng anh ạ hãy thôi đừng hoài nhớ
Hãy gắng tìm hạnh phúc với người sau!

Em đi rồi, còn đó những nỗi đau,
Bao kỷ niệm đâu dễ quên anh nhỉ
Sao hương bưởi cứ chen vào ý nghĩ
Rất nồng nàn trong giây phút biệt ly!

Em đi rồi, nghe em nhé về đi!

Hà Nội, 25/3/2018

THÁNG BA VỀ! (3)

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về…
hoa Sưa xưa vẫn nở
Anh trở về con phố nhỏ ngày thơ
Tìm hàng Sưa nơi hai đứa hẹn hò
Mưa vô tình để hoa Sưa tan tác.

Tháng ba về…
sao nắng chiều ngơ ngác
Hoa Sưa rụng rồi nắng đậu vào đâu
Nhìn xác hoa mà nỗi nhớ quặn đau
Để giọt buồn cứ trào dâng lên mắt

Tháng ba về…
trái tim anh se thắt
Người ấy đi rồi anh đợi chờ ai
Tiếng yêu ngày nào vẫn vẳng bên tai
Bờ vai ấy giờ xa rồi mãi mãi

Tháng ba về…
em đi không trở lại
Hàng cây Sưa vẫn mãi mãi còn đây
Mà lời hẹn thề không cánh mà bay
Hoa Sưa rũ và tình em cũng hết..!

Hà Nội, 25/3/2018

ANH SẼ VỀ TRONG NỒNG NÀN HƯƠNG BƯỞI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về cỏ hoa đua nhau nở
Trắng cả con đường lối cũ hoa Sưa
Gió xuân về cho hạt nắng đong đưa
Và Xoan tím nô đùa trong nắng sớm

Tháng ba về vấn vương tà áo tím
Bóng hình ai tha thướt dưới hàng Ban
Màu tím hoa Ban nỗi nhớ dâng tràn
Xuân đã về có còn ai đứng đợi

Tháng ba về cây gạo tươi màu ngói
Nẻo ấy ngày nào hai đứa thường qua
Cánh chuồn nào đang đổ nắng vào thơ
Tình nồng thắm nhuộm màu Hoa gạo đỏ

Tháng ba về vườn nhà ai cuối phố
Toả hương thơm cho ngây ngất men tình
Nếu Em còn đứng nơi ấy đợi anh
Anh sẽ về trong nồng nàn hương bưởi!

Hà Nội, 26/3/2018

PHƯỢNG TÍM

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về phượng tím lại trổ hoa,
Chiều Đà Lạt mộng mơ đầy thương nhớ,
Xuân đã về trên cao nguyên rực rỡ,
Anh nhớ em, nhớ ngày đó, năm nào!

Hồ Xuân Hương trong tiếng gió lao xao,
Tiễn anh đi phượng tím trao nhắn gửi,
“Học xong nhớ về đây em mãi đợi,
Sẽ chờ anh không nghĩ tới thời gian!”

Xuân đến, xuân đi thương nhớ nồng nàn,
Lời em dặn anh mãi còn ghi nhớ,
Tháng ba này anh trở về chốn cũ,
Phượng tím em có tựa cửa đứng chờ?!

Đà Lạt trong anh vẫn đẹp như mơ,
Nhớ người xưa, nhớ mùa hoa phượng tím,
Anh sẽ về với cao nguyên thương mến,
Anh sẽ về với phượng tím ngày xưa!

Hà Nội, 22/2/2019

THÁNG BA VỀ 2!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về …
hoa Gạo đỏ triền đê,
Anh đợi em trên lối về xưa cũ,
Tiễn em đi khi Mộc Miên ngày đó,
Đỏ rực trời như nỗi nhớ anh mang!

Tháng ba về …
nắng gieo những hạt vàng,
Cứ buông rơi nhẹ nhàng như nhắc nhở,
Mấy mùa qua, mấy mùa hoa gạo nở,
Em ở đâu cho nỗi nhớ đong đầy!

Tháng ba về …
hỏi em có về đây,
Có còn nhớ nơi này anh ngóng đợi,
Có còn giữ những yêu thương vời vợi,
Lời thề xưa – đỏ hoa gạo em về!

Tháng ba này …
mộc miên thắm trời quê,
Gọi lại những đam mê ngày xưa cũ,
Em hãy về cho thoả lòng mong nhớ,
Về cùng anh thắp ngọn lửa duyên đời!

Hà Nội, 1/3/2019

THÁNG BA – HOA BAN & ANH

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Xin anh đấy!
Tháng ba đừng lỗi hẹn,
Đến với miền Tây Bắc, đến với em!
Ai bảo anh đã tìm đến hội khèn,
Và say đắm hoa Ban vùng Tây Bắc!

Anh biết không
trái tim em rạo rực,
Tháng ba về cứ háo hức chờ mong,
Nhìn hoa Ban trải trắng cả núi rừng,
Là cứ thế, cứ ngóng trông chờ đợi!

Hoa ban ơi!
Ta làm chi nên tội,
Cứ bắt ta chờ đợi mãi vậy sao,
Anh chưa lên em nhớ đến cồn cào,
Cây Khèn cũ năm nào … treo … bậu cửa!

Xin anh đấy!
Tháng ba này về nhé!
Ngắm hoa Ban dự lễ hội bản làng!
Chỉ tại anh đánh thức trái tim em,
Hoa Ban nở, tiếng khèn … sao … mãi nhớ!

Anh biết không
tình trong em nở rộ,
Như hoa Ban đang độ tháng ba về,
Chờ anh đấy, Tây Bắc chốn sơn khê,
Ta thắp lại si mê ngày xưa cũ!

Hà Nội, 3/3/2019

MÀU XOAN TÍM!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Chiều biên giới nắng hoàng hôn tím ngắt,
Nhớ quê hương se thắt tận đáy lòng,
Giữa núi rừng miền biên ải mênh mông,
Anh vẫn ngóng, vẫn trông về quê mẹ!

Tháng ba về mùa hoa xuân đã nở,
Hoa đắm mình khoe sắc giữa trời xuân,
Hoa Sưa kia sẽ vẫn thế trắng ngần,
Đua sắc trắng cùng hoa Ban tươi thắm!

Đẹp rạng ngời trong nắng xuân nồng ấm,
Là hoa xoan tim tím ở cuối làng,
Ngày anh đi e ấp chùm hoa xoan,
Trao tặng anh nhẹ nhàng em khẽ nói:

“Anh cứ đi cứ về miền biên giới,
Nơi quê nhà em mãi đợi chờ anh,
Tình hai ta nhuộm hương bưởi, hương chanh,
Nguyện thuỷ chung như hoa xoan tim tím!”

Tháng ba về mùa hoa xuân lại đến,
Anh cũng xong nghĩa vụ hẹn trở về,
Màu thuỷ chung em tặng buổi anh đi,
Anh mãi nhớ, khắc ghi màu xoan tím!

Hà Nội, 6/3/2019

NHỚ HOA THÁNG BA!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về gieo lòng bao thương nhớ,
Xuân quê hương đang tới độ say nồng,
Mộc miên nhớ ai thắm đỏ rực hồng,
Ngọc Lan thương ai toả hương dịu ngọt!

Tháng ba sang khúc xuân tình dào dạt,
Say đắm ai Bưởi ngào ngạt đưa hương,
Vẫn thuỷ chung, xoan tim tím ven đường,
Đợi chờ ai vấn vương rơi đầy lối!

Trắng hoa Sưa cho lòng ai bối rối,
Lối đi về ai đợi dưới hàng Ban,
Tháng ba ơi thương nhớ cứ ngập tràn,
Hoa tháng ba sao nồng nàn đến thế!

Tháng ba về sắc xuân đầy quyến rũ,
Say lòng người rực rỡ các loài hoa,
Nếu mai ngày ta lỡ phải rời xa,
Hoa tháng ba … trong ta … còn mãi nhớ!

Hà Nội, 10/3/2019

LƯU LUYẾN THÁNG BA!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ta ngược về
với quá khứ xa xăm,
Lật lại những tháng năm thời thơ bé,
Tìm lại những kỷ niệm xưa cũ kĩ,
Một quãng đời đâu dễ để ta quên!

Ta lục tìm
những nỗi nhớ không tên,
Những ưu phiền thủa xưa thời đi học,
Trốn đi chơi rồi về không kịp lúc,
Mẹ đánh đòn khóc tấm tức, lệ tuôn!

Ta còn nhớ
giờ ra chơi ở trường,
Một sắc đỏ ngập tràn hoa gạo nở,
Ta trèo hái một bông tươi, thắm đỏ,
Định tặng người nào ngỡ … lại để rơi!

Một bữa nọ
chỉ có ta với người,
Người nhìn ta, bất ngờ xoay ánh mắt,
Phía ngăn bàn hương nồng say ngây ngất,
Hương bưởi tháng ba … e ấp tình đầu!

Ta ra trường
hai đứa tạm xa nhau,
Người ở lại nơi quê nhà khi ấy,
Ta cầm súng đi về nơi biên ải,
Để bây giờ nhớ mãi … thủa ngày thơ!

Ta nào quên
mùi hương bưởi tháng ba,
Giá ngày xưa … không rơi bông gạo đỏ,
Có lẽ tình mình giờ không lỡ dở,
Tháng ba này ta đã thuộc về nhau!

Hà Nội, 11/3/2019

MỜI THĂM THỦ ĐÔ – NGẮM HOA THÁNG BA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Xuân về trên mọi miền quê,
Thủ đô hoa đẹp hãy về tháng ba!

Hà Nội trắng sắc hoa Sưa,
Đường Thanh Niên ấy nếu chưa một lần,

Vậy thì hãy thử viếng thăm,
Nếu chưa hài lòng phố khác tìm Sưa.
Phan Đình Phùng phố biết chưa,
Ai chưa từng đến thủ đô hãy tìm,

Hay như phố Phan Chu Trinh,
Điện Biên Phủ cũng lung linh sắc mầu,
Cái màu trong trắng tình đầu,
Cái màu nhớ mãi trong nhau một thời!

Hoa Ban Tây Bắc xa xôi,
Theo về Hà Nội rạng ngời thủ đô,
Bạn về theo phố Nguyễn Du,
Trương Hán Siêu phố cạnh hồ Thiền Quang,

Ghé qua Hoàng Diệu – Bắc Sơn,
Bạt ngàn hương sắc Hoa Ban đượm tình!

Hoa xoan tim tím đẹp xinh,
Quá bộ qua huyện ngoại thành bạn ơi,

Từ Liêm, Hoài Đức, Thanh Trì,
Đông Anh nơi ấy lối về tìm xoan.
Mầu hoa tim tím ngập tràn,
Thuỷ chung, tình nghĩa nồng nàn yêu thương!

Màu đỏ nếu trót vấn vương,
Xin tìm hoa Gạo – chùa Hương, chùa Trằm,
Đoan Nữ, An Mỹ biết không,
Huyện quê Mỹ Đức xin đừng bỏ qua,

Mộc Miên thắp đỏ tháng ba,
Say lòng du khách từ xa tới gần!

Nếu ai chưa thấy một lần,
Hương thơm ngan ngát nồng nàn si mê,

Từ Liêm, Chương Mỹ tìm về,
Hai huyện trồng Bưởi vùng quê Hà thành,
Chắc bạn sẽ hiểu rất nhanh,
Sao dùng hương bưởi tỏ tình lứa đôi!

Tháng ba nay lại đến rồi,
Thủ đô hoa thắm xin mời ghé thăm!

Hà Nội, 12/3/2019

HƯƠNG BƯỞI THÁNG BA!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Đêm tháng ba, nhìn trăng treo đầu ngõ,
Gieo hạt vàng mái hiên cũ nhà em,
Gió xào xạc len lỏi trong bóng đêm,
Thoảng hương Ngọc Lan dịu êm nhè nhẹ!

Nhớ khi xưa, đợi dưới hiên em nhỉ,
Em lẻn ra bằng lối ngõ sau nhà,
Rồi lẳng lặng định làm anh bất ngờ,
Em đâu biết anh nhận ra từ trước!

Chỉ tại cái mùi hương trên mái tóc,
Đã giúp anh biết được đấy là em,
Ôi cái mùi hương bưởi rất thân quen,
Cứ nồng nàn trong những đêm hò hẹn!

Để bao năm, bao năm còn quyến luyến,
Nhớ về em xao xuyến mãi trong lòng,
Đêm nay về liệu em có còn mong,
Còn khao khát và ngóng trông chờ đợi!

Hương bưởi tháng ba cứ theo anh mãi,
Xa lâu ngày vẫn vời vợi nhớ mong,
Đêm nay về bao vương vấn trong lòng,
Gửi trao em trong nồng nàn hương Bưởi!

Hà Nội, 14/3/2019

CHÊNH CHAO THÁNG BA!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về chênh chao nỗi nhớ,
Thoảng hương xuân trong gió nồng nàn!
Lối về Xoan tím ngập tràn,
Tình ta say đắm vô vàn yêu thương!

Tháng ba về vấn vương nhiều lắm,
Như vườn xuân, say đắm tình xuân,
Một màu xanh biếc, biếc xanh,
Tóc ai hương Bưởi, hương Chanh ngọt ngào!

Tháng ba về, hanh hao nắng sớm,
Mùa hoa xuân chào đón muôn nơi,
Hương Ngọc Lan cứ nhẹ rơi,
Con tim xao xuyến bồi hồi lắm thay!

Tháng ba về, đắm say chiều muộn,
Đỏ hoàng hôn chẳng muốn đêm buông,
Lòng ta đã trót vấn vương,
Lời hẹn xưa cũ nhớ thương đong đầy!

Hà Nội, 15/3/2019

TÌNH ĐẸP TINH KHÔI!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba về…
phố cũ trắng hoa Sưa,
Nhớ màu trắng tinh khôi thời hai đứa,
Cùng đến trường trên chiếc xe đạp nhỏ,
Sớm tối bên nhau rồi nhớ, rồi thương!

Anh còn nhớ …
một sớm ta tới trường,
Ngồi sau xe trên đường ta đi học,
Mưa ập đến … hoa Sưa rơi … em khóc
Em trách trời sao ác để mưa rơi!

Rồi đêm đó …
anh nhớ mãi em ơi,
Tay trong tay nghe lời ai nhỏ nhẹ:
Em rất thích hoa Sưa vì có lẽ,
Mang tình em đẹp đẽ – trắng tinh khôi!

Ngước nhìn nhau …
ta chẳng nói lên lời,
Vòng tay siết … môi tìm môi … ngọt lịm,
Thổn thức bên nhau hai ta ước hẹn,
Sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường!

Rồi xa em …
đem theo nỗi nhớ thương,
Giấu trong tim bao nồng nàn khát vọng,
Nay anh về hàng Sưa tràn sắc trắng
Dệt tình ta nồng thắm – trắng tinh khôi!

Hà Nội, 19/3/2019

TÂM SỰ GIỮA HOA SƯA VÀ HOA BAN

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Một sớm nọ
hoa Sưa vừa thức giấc,
Những giọt buồn như đang khóc thương ai,
Ban thấy vậy vội an ủi đôi lời,
Em khóc buồn chị sẽ rơi lệ đấy!

Sưa vội nói
nước mắt là sương đấy,
Nhưng chị ơi em vẫn thấy rất buồn,
Trong chúng ta ai là người đẹp hơn,
Chị thấy đấy, em tinh khôi trong trắng,

Và chính chị
cũng còn đang lầm tưởng,
Nước mắt em với sương sớm ban mai,
Có điều gì em như thấy sai sai,
Và có lẽ em buồn vì chuyện ấy!

Ra là thế,
hoá ra là như vậy,
Buồn là vì bị đánh giá thấp hơn,
Ban nhỏ nhẹ cất tiếng nói dịu dàng:
Em biết đấy chị quê vùng Tây Bắc,

Và cớ gì …
rời quê đi xa lắc,
Chị đã từng ấm ức giống như em,
Nay tâm sự chỉ đã hiểu được thêm,
Chuyện nhà hoa bàn riêng em Sưa nhé!

Em đừng ngại
khi người ta bảo thế,
Hoa Sưa ơi có lẽ chỉ mình em?
Trắng tinh khôi và đằm thắm dịu êm,
Hoa tháng ba chẳng ai hơn em được!

Hãy vui lên và quên đi bực dọc,
Chúng ta cùng khoe sắc giữa thủ đô,
Để người Hà Nội khi phải đi xa,
Sẽ nhớ mãi hoa tháng ba Hà Nội!

Hà Nội, 21/3/2019

HÃY QUÊN THÁNG BA XƯA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tháng ba ấy đã lùi vào dĩ vãng,
Chỉ mùa hoa năm tháng vẫn còn nguyên,
Chia tay nhau, nỗi nhớ được đặt tên,
Là CHIA TAY MÀ KHÔNG CÒN CHỜ ĐỢI!

Tháng ba ấy, Mộc Miên nào có lỗi,
Vẫn nồng say đưa hương Bưởi ngọt lành,
Tinh khôi trắng, hoa Sưa vẫn lung linh,
Và Xoan tím màu thuỷ chung vẫn thế!

Hay tại hàng Ban làm ta rơi lệ
Dẫn hai ta đi hai ngả ngược đường?
Đừng, xin đừng để hàng Ban tổn thương,
Khi tình yêu vấn vương không còn nữa!

Hãy chôn chặt mối tình xưa đi nhé
Để tháng ba lặng lẽ gọi hoa về,
Lại nồng nàn hương Bưởi lại đê mê,
Để hàng Ban dẫn ta về thương nhớ!

Để Mộc Miên lại hồng lên màu lửa,
Trắng hoa Sưa cho đôi lứa đẹp tình,
Và Xoan tím thuỷ chung lại lung linh,
Tháng ba lại ngọt – lành – yêu – thương – nhớ!

Tháng ba xưa hãy cố quên đi nhé!

Hà Nội, 23/3/2019

BÂNG KHUÂNG THÁNG BA ĐÀ LẠT

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Em có về Đà Lạt tháng ba không?
Mà Mai Anh Đào thắm nồng đến thế,
Hồ Xuân Hương nay ngập tràn sắc đỏ,
Và trong anh nỗi nhớ cứ dâng tràn!

Tháng ba này, Ban Trắng vẫn nồng nàn,
Mang vẻ đẹp rất riêng của Đà Lạt,
Trắng tinh khôi, gọi lòng anh khao khát,
Anh đợi em, đợi dào dạt đắm say!

Lời hẹn về ngày ấy buổi chia tay,
Anh khắc ghi qua bao ngày vẫn nhớ,
Tím thuỷ chung như Phượng về trên phố,
Anh đợi tháng ba em sẽ quay về!

Tình hai ta nhuộm đỏ ráng chiều quê,
Hoàng hôn về đê mê bao say đắm,
Đà Lạt trong anh vẫn luôn nồng ấm,
Vẫn chờ em, vẫn dang rộng vòng tay!

Đà Lạt ơi tháng ba nhiều đắm say,
Mai Anh Đào vẫn đong đầy nỗi nhớ,
Hàng Ban Trắng tinh khôi còn đang nở,
Phượng Tím luôn đứng đó đợi em về!

Hà Nội, 25/3/2019

TẠM BIỆT THÁNG BA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Xuân đang chín, xuân còn đang níu giữ,
Nên tháng ba chẳng nỡ vội bỏ đi,
Hoa tháng ba đang độ tuổi xuân thì,
Còn yêu lắm vội gì sang tháng mới!

Nhưng thời gian chẳng khi nào đứng đợi,
Gió chuyển mùa cố gọi những cơn mưa,
Cây thay lá, trút bỏ những cánh hoa,
Gọi hạ về … tháng ba ơi … đừng tiếc!

Dẫu tháng ba hoa còn nhiều da diết,
Dẫu trong lòng nhớ nét đẹp tháng ba,
Nhưng phía trước nắng hạ sắp tràn qua,
Tháng ba ơi, hãy tạm xa rời nhé!

Chỉ một năm, nào có nhiều đâu nhỉ,
Tháng ba tinh khôi rực rỡ lại về,
Lại đắm mình trong cảnh sắc đê mê,
Nhưng bây giờ … tháng ba ơi … tạm biệt!

Hà Nội, 27/3/2019

SỰ TÍCH HOA BAN

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Em hãy về thăm thủ đô Hà Nội,
Về với tháng ba vời vợi nhớ thương,
Hoa tháng ba với vẻ đẹp khác thường!
Để xa rồi mãi vấn vương nhung nhớ!

Đố em có biết trong các loài hoa đó,
Sự tích gì gắn bó với hoa Ban,
Một loài hoa vốn ở trên non ngàn,
Vùng Tây Bắc giờ ngập tràn trên phố!

Câu chuyện tình từ bao giờ chẳng rõ,
Về hai người còn trẻ rất yêu nhau,
Chàng tên Khum yêu nàng Ban đậm sâu,
Họ hẹn ước cùng nhau xây mộng thắm.

Khum giỏi làm nương, có tài săn bắn,
Ban khéo tay, hát say đắm lòng người,
Cuộc tình đang hạnh phúc quá đi thôi,
Nào ngờ lại đắng cay và chua chát!

Trái tim yêu của nàng Ban tan nát,
Khi cha nàng thèm khát cảnh giàu sang,
Nhất quyết ép duyên với một anh chàng,
Con nhà giầu, gù lưng và lười nhác …

Để nàng Ban bao nhức nhối thương đau,
Tìm người yêu rủ nhau cùng đi trốn,
Buổi ấy không may chàng Khum vướng bận,
Buộc khăn Piêu cố nhắn gửi cho chàng,

Rồi nàng Ban phiêu du bước lang thang,
Đi tìm Khum khắp một vùng Tây Bắc,
Tình yêu ấy khiến non ngàn cũng khóc,
Bước chân Ban hưu hắt mỗi chiều về!

Tiếng gọi tìm Khum vang vọng sơn khê,
Nàng đâu biết Khum nào nghe nào thấy,
Kiệt sức rồi nàng nằm lại nơi ấy,
Với núi rừng Tây Bắc mãi yêu thương!

Rồi một loài cây đã từ đấy mọc lên,
Búp trắng muốt, hình búp tay con gái
Theo dấu chân nàng mọc trên mọi lối,
Mà chúng ta nay vẫn gọi hoa Ban!
…..
Nhìn khăn Piêu, Khum lòng dạ xốn xang,
Vội vã chạy đi tìm nàng khắp chốn,
Bước chân Khum in dấu từng thôn Bản,
Rồi một ngày … Khum ngã xuống … thành chim!

Nhớ người yêu nên mỗi mùa hoa Ban,
Chim về hót … nồng nàn bao thương nhớ,
Truyền thuyết về hoa Ban như thế đó!
Nghe kể rồi … em có … nhớ hoa Ban!

Hà Nội, 26/3/2019

Thơ Tuan Hoang Minh rất tình cảm và có chiều sâu. Những bài thơ của anh luôn mang lại những cảm xúc tươi mới cho người đọc.

Mùa Thu Đã Tới

Mùa Thu Đã Tới (Hàn Mặc Tử)

Tận hưởng cái thú vị của hạnh phúc trong một phút đê mê, nghĩa là đã sống đầy đủ vậy. – Hãy cầu nguyện vì Ác tinh xuống hoạ cho người để nghe rõ tiếng kêu thương, vì hạnh phúc nằm trong đau khổ.

Tín đồ nhà Phật lấy phút cuối cùng là hạnh phúc.

– Em ơi! Ghen ghét hạnh phúc của người là một sự điên rồ…
Ngày nay còn ai đâu biết đến giá trị của sắc đẹp.
Triết lý và văn thơ là những danh từ đã chết.
Triết lý là vun trồng, nuôi nấng thi văn, mà thi văn là để bắt nghĩa ra triết lý.

Tôi không cần ai giảng triết lý, vì nếu trong khi mộng tôi đến xứ Hy Lạp và đã đọc câu châm ngôn khắc dưới chân pho tượng khổng lồ của Sardanapale: “Ăn chơi thả cửa kỳ dư không bằng một cái nhịp tay”.

Mùa thu chưa tới. Hồn tôi đã nhuộm màu ảo não. Trăng thu ở lòng tôi đã mờ mờ lạnh.
Đời thái bình. Nàng không phải ái ngại, chờ sương tan, đưa tiễn khách chinh phu.

Nhà nghệ sĩ bao giờ cũng điên. Tài năng thì có giới hạn. Dám đem tài mọn làm rộn nước mây. Sẽ bị mang trời đánh ngã. – Than ôi! Tài hoa là một điều tai hại!

Con sông này đã đi qua.
Suốt đời ta thề không trở lại.
Vì cô lái đã lên bờ… Không có ái tình tuyệt đối…

Yêu thương chỉ là một trạng thái của tâm hồn. Gò má đỏ ửng lên… Đấy là hơi máu dồn lại, vì thẹn, vì hờn, vì cảm… vì say nắng ban mai.

Những ai đã về Huế mà không ăn đào?
Hãy cắn miếng nữa, và cắn cho sâu.
Xin đừng cắn nhằm môi thiếu nữ.

“Nhứt nhựt bất kiến như tam thu” nếu phải quỳ luỵ dâng tất cả những ngày sung sướng đã qua và sẽ tới cho người để đổi lấy một phút gặp gỡ… tôi cũng xin vâng.

Nhưng chẳng bao giờ tôi chịu đem những ngày đau khổ cực điểm lấy những đêm hoan lạc trong trong cung A hoàn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mùa Thu Đã Tới” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Chơi Giữa Mùa Trăng (1941), danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm

Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm (Tản Đà)

Xóm Gà tan giấc, rạng vừng ô
Tối đến Nha Trang, rượu một hồ
Trợ bút đã xin từ bác Diệp
Phụ trương để lại cậy thầy Ngô
Dám quên Đông Pháp người tri kỷ
Riêng nhớ An Nam bức địa đồ
Hai chuyến chơi xuân Thìn với Mão
Khi ra còn nhận những đường vô

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sài Gòn Tới Nha Trang Hữu Cảm” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển III (1932), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Em Chờ Anh

Em Chờ Anh (Tế Hanh)

Tặng những người vợ miền Nam

Em chờ anh không nghĩ đến thời gian
Trước vẫn tưởng hai năm rồi họp mặt
Bây giờ đây nước nhà còn chia cắt
Em chờ anh không kể Bắc hay Nam

Em chờ anh không biết có hoa tàn
Có trăng khuyết, có sương chiều, mưa tối
Em chỉ biết có nỗi lòng mong đợi
Em chờ anh không ngại kém dung nhan

Em chờ anh không sợ bọn hung tàn
Dầu chúng nó giam cầm, tra tấn, giết
Tình em đối với anh không thể chết
Em chờ anh – đau khổ ấy vinh quang

Em chờ anh không nghĩ đến thời gian

1957

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Em Chờ Anh” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Bài Thơ Tháng Bảy (1962), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tuyển tập những câu nói hay nhất về mẹ kính yêu bằng hình ảnh

Mẹ là người đã mang nặng đẻ đau suốt 9 tháng 10 ngày để sinh ra ta tròn vẹn giữa đời, mẹ là người đã chăm cho ta từng miếng ăn giấc ngủ khi còn thơ bé và luôn ở cạnh dìu dắt ta trong suốt đoạn đường đời. Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 đang cần kề, phongnguyet.info xin gửi tặng đến những người mẹ bài viết Tuyển tập những câu nói hay nhất về mẹ kính yêu bằng hình ảnh như một món quà tri ân dành cho người phụ nữ thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người.

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-1

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-2

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-3

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-4

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-5

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-6

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-7

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-8

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-9

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-10

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-11

tuyen-tap-nhung-cau-noi-hay-nhat-ve-me-kinh-yeu-bang-hinh-anh-12

Những chia sẻ trong bài viết Tuyển tập những câu nói hay nhất về mẹ kính yêu bằng hình ảnh thật hay và ý nghĩa về tấm lòng bao la của người mẹ đúng không nào các bạn? Mong rằng phongnguyet.info đã giúp bạn thêm hiểu, thêm yêu người mẹ đáng kính của mình cũng như nỗ lực sống hết mình để xứng đáng với công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Các bạn hãy chia sẻ bài viết này cùng chúng tôi nhé!

Tuyển Tập Chùm Thơ Hay Về Cảnh Chợ Búa, Xóm Làng Của Anh Thơ

Với một nhà thơ viết về quê hương, làng xóm, đồng quê thì những cảnh bán buôn, chợ búa tấp nập hẳn sẽ là một đề tài không thể thiếu. Anh Thơ cũng thế. Và sau những bài thơ hay nhất của Anh Thơ, hôm nay tôi muốn gửi đến các bạn chùm thơ hay viết về chợ của bà, chúng ta hãy cùng nhau xem những cảnh họp chợ, bán buôn đã đi vào những áng thơ mộc mạc, chân thật của bà như thế nào nhé. Mời các bạn cùng xem qua 10 bài thơ hay nhất viết về chợ búa, bán buồn của nữ thi sĩ Anh Thơ sau đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Chợ Ngày Xuân

Mưa vừa tạnh, nắng bừng trên quán mới,
Trên cây đa lấp loáng gió lao xao
Trên những giải lưng điều bay phấp phới,
Các cô nàng lơ lẳng nón quai thao.

Chợ đông quá! Chỗ này vài chiếu bạc,
Những chàng trai ô mới mở dương vây;
Cười nói, nói luôn mồm và chỗ khác
Mấy cụ ngồi nhắm rượu gật gù say.

Nhưng đông nhất quán hàng người đoán thẻ
– Một lão già kính trắng, bịt khăn đen –
Các cô gái chen nhau vào, vui vẻ
Nghe Thánh truyền sắp đắt mối lương duyên.

2, Họp Chợ

Mới hửng sáng, đàn chim còn ngái ngủ
Trên chòm đa buông rễ ướt bên đình.
Hạt sương sớm đã trao tay gió rũ
Khắp mái lều rung bóng mặt trời xinh.

Mấy ông lão khiêng vào lồng lợn giống,
Mấy bà già quẩy đến gánh bèo non.
Mụ bán cá đặt thúng ngồi chửi đổng,
Chị hàng rau mất chỗ chạy lon ton.

Rồi gạo, vải, bún, quà, rồi bánh trái
Lần lượt bày trong những tiếng lao xao.
Lặng lẽ nhất có vài người thầy bói
Bước gậy lần như những bước chiêm bao.

3, Đông Chợ

Trời nắng dần và nóng dần… ngoài quán
Các người đi đã đội thúng lên đầu.
Chợ ồn lên những tiếng chào mua, bán
Với tiếng người chen chúc gọi vang nhau.

Đây mấy mụ chổng mông lên khảo gạo,
Kia một cô chúm miệng húp canh riêu,
Bác thợ cạo đè vội đầu khách cạo,
Thầy bói ngồi gieo quẻ xuýt xoa kêu.

Bỗng cả chợ đổ xô nhìn… mất sắc!
Một đám người huỳnh huỵch đuổi theo nhau
– À, đó là những người đi bắt cắp!
Họ thản nhiên lại bán lại mua đều.

4, Tan Chợ

Trên nóc đình mặt trời vừa đứng ngọ
Nắng vươn mình đuổi những bóng râm lui;
Tiếng lào xào tắt dần trong to nhỏ.
Ngoài cổng lều lần lượt từng người chui.

Một bà lão xót xa tiền hết… mãi!
Mấy thằng cu hớn hở được tò-te.
Vài cái đĩ vui cười mừng nón mới,
Quên trên vai gánh nặng quẩy mau về.

Mặc bô lão rượu say cười chuếnh choáng
Ô móc vai thất thểu cố theo sau.
Ở lại chợ nhìn người mua dần lảng
Bọn ế hàng ngán ngẩm với ruồi bâu.

5, Chợ Mùa Hè

Trời lóe nắng, chợ vào đầy những nắng
Đầy những người chen chúc họp…mồ hôi.
Các mẹt bún bày ruồi không hở trắng.
Các sàng dưa bán nhặng kín xanh tươi.

Đây, góc quán bà già ngồi rũ nóng.
Kia, cửa lều ông lão quạt khăn tay.
Chó le lưỡi ngồi thừ nhìn cũi đóng,
Lợn trói nằm hồng hộc thở căng giây.

Trong khi ấy, tiếng rao mời nhớn nhác,
Những hàng chè, hàng nước chạy va nhau.
Nhưng đắt nhất có chị hàng bán quạt
Ngồi trước đình không kịp đếm tiền xâu.

6, Chợ Chiều

Mặt trời lặn bên đình chiều lặng lẽ,
Dẫy lều không gió lạnh họp nhau vào.
Vài bóng tối vụt về trong cánh sẻ,
Trong chòm si buông rễ đứng lao đao.

Im lặng quá! Trên đường quanh các quán
Lũ mục đồng lững thững cưỡi trâu qua.
Con chó lạc âm thầm đưa bước nản
Mặc gió chiều quét lá dưới cây đa.

Bên ao vắng nước bèo dềnh ngập tối
Chòm tre xanh yên lặng đứng ôm bờ.
Một ông lão ăn mày dò dẫm lối
Bước gậy lần thăm quán ngủ bơ vơ.

7, Chợ Ngày Thu

Đường đã lội trời còn mưa rườn rượt
Và lại còn trận gió vội bay qua.
Trong lều quán người người chen chúc ướt,
Bên thúng hàng chất đống đợi bưng ra.

Đây từng lũ gà lồng xù cánh nước
Kìa hàng đàn mèo rét rít nghêu ngao.
Những thầy bói ôm tráp ngồi sốt ruột,
Các bà già bán bún lặng nhìn nhau.

Trong khi ấy gian hàng người áo lá
Gạt càng đầy người xúm đến tranh mua.
Buồn chán nhất có vài cô hàng mã
Ngắm đôi bồ lẩm bẩm oán trời mưa.

8, Bến Đò Ngày Phiên Chợ

Trời mới sáng, sông còn yên nước lắng
Mấy vì sao thưa thớt đứng soi hình.
Tiếng hò đò đã vang trên bến lặng,
Trong sương mù chèo động sóng lung linh.

Thuyền ghé bến người người chen chúc xuống
Tiếng chó kêu, lợn hét nổi vang lừng,
Với tiếng người ồn lên trong luống cuống
Đặt gánh gồng bồ bịch đổ lung tung.

Rồi cứ thế, đò đầy rời khỏi bến,
Bác lái thuyền điềm tĩnh ngắm sương tan.
Sốt ruột nhất những người đi lỡ chuyến
Đứng xếp hàng ngong ngóng đợi đò sang.

9, Chợ Ngày Đông

Trời rét quá! Mái lều xơ xác gió,
Chợ mênh mông quán họp độ mươi người.
Các cô gái khăn vuông trùm to hó
Miệng nhai trầu thỉnh thoảng nói ra hơi.

Đây lối rộng người mua đi khép nép
Kia đường dài kẻ bán đứng thu tay.
Mụ hàng cá luôn mồm xoa xuýt rét,
Chị gánh rau lập cập đỗ quang mây.

Xào xạc được một giờ rồi bỗng chốc
Chợ tàn dần lẻ tẻ tiễn người qua
Lều quán lại rùng mình trong gió thốc
Và âm thầm run lạnh dưới mưa sa.

10, Chiều Ba Mươi Tết

Trời lún phún mưa xuân đường các ngõ
Lầm những bùn và đầy những người đi.
Trong vườn đào đã nhiều bông nở đỏ
Và đã nhiều nêu dựng khánh khua thi.

Và rất nhiều ông già ngồi lau quét
Trước bàn thờ thành kính thắp tuần nhang.
Trong khi ấy tiếng lợn kêu eng éc
Khắp xóm làng lẫn tiếng chửi nhau vang.

Trên sông nước trong khoang thuyền chở vội,
Giữa bọn người về tết chuyện ba hoa.
Một lũ khách lạnh lùng ôm khăn gói,
Mắt mơ màng theo tiếng pháo xa xa.

Và vừa rồi là chùm 10 bài thơ viết về cảnh chợ búa, buôn bán của xóm làng quê hương hay nhất của nhà thơ Anh Thơ, các bạn có thấy thân quen và thương thuộc? Hi vọng rằng các bạn sẽ yêu thích những bài thơ vừa rồi. Còn rất nhiều những bài thơ hay và chùm thơ hay khác trong các chuyên mục thơ trên phongnguyet.info, đừng quên ghé qua thường xuyên để cập nhật những bài thơ tình hay và thơ tình buồn lãng mạn nhất nhé, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Anh Thơ hoặc Chùm Thơ Nổi TiếngNhững Chùm Thơ Hay Của Anh Thơ cùng Thơ Tình Sáng Tác Mới

Bùi Hồng Khanh và những tác phẩm chất chứa tình cảm

Bùi Hồng Khanh sinh năm 1946 là một quân nhân, cựu biệt động thành Đà Nẵng hoạt động trong thời kỳ khánh chiến chống Mỹ. Bà quê ở La Trung, Điện Thọ, Điện Bàn, Quảng Nam. Hiện tại bà đã về hưu và tập trung cho việc sáng tác thơ và viết hồi ký. Bên cạnh đó Bùi Hồng Khanh cũng chính là một Hội viên Hội cựu chiến binh Việt Nam, Hội viên Câu lạc bộ Thái Phiên, thành phố Đà Nẵng.

Tác phẩm:
– Một chút hương đời (thơ)/ NXB Đà Nẵng, 2001.
– Nỗi nhớ (thơ)/ NXB Đà Nẵng, 2004.

Nội Dung

Yêu nhau ai biết từ đâu
Từ trong ánh mắt nhịp cầu đưa sang
Đôi môi thắm đỏ dịu dàng
Nụ cười duyên dáng nồng nàn nhớ thương

Từ trong tiềm thức tơ vuơng
Trái tim bừng cháy tìm đường… đến yêu

Anh gửi em dòng sông quê mẹ
Ở bên bồi trông về bên lở
Bến đò xưa kẻ đi người ở
Chỉ dòng sông thương nhớ đợi chờ

Anh gửi em cả một giấc mơ
Dòng sông xanh Thu Bồn nặng nợ
Câu hát quê điệu hò xứ sở
Lời ru buồn nhớ bến bờ xa

Anh gửi em cả một bài ca
Nơi chiến trường một thời chung bóng
Cùng chiến hào đạn bom cháy bỏng
Tay trong tay giữ mảnh đất này

Anh gửi em sông núi cỏ cây
Cả quê hương tràn đầy sức sống
Và dòng sông nước biếc mênh mông
Nhớ thương ai nặng nợ duyên nồng

Anh gửi em đời mẹ lưng còng
Luôn vì con sớm chiều vất vả
Bởi sinh ra từ trong rơm rạ
Nên hương đồng thơm mãi đời em

Trong đời có một khoảng im
Phút giây yên lặng ta tìm thấy ta
Lặng im trước một bông hoa
Giật minh ta sẽ nhận ra lẽ đời

Khoảng im, suy ngẫm ai ơi
Để rồi ta lại hiểu đời với nhau
Hôm nay nghĩ về mai sau
Để ta có dịp nhớ nhau mất, còn

Trăng khuyết rồi lại trăng tròn
Cái mất hiện thực cái còn trong mơ
Khoảng im như một vần thơ
Đó là ký ức nối bờ thời gian

Đường đời khúc khuỷu gian nan
Tình đời trống trải lại càng hiểu thêm
Thôi thì nối nhớ vào quên
Phút giây im lặng
Ta tìm thấy ta

Có một chiều ở làng nhỏ ven sông
Xuân sớm nở bồi hồi trong nhịp thở
Con đường làng vẫn nghiêng về nỗi nhớ
Bến bờ xa khuất bóng bãi dâu non

Dấu chân ai vương vấn những lối mòn
Lời thề xưa vẫn còn thương còn nhớ
Bông cúc trắng trước hiên nhà chớm nở
Đêm mơ màng lơ lửng ánh trăng trong

Nỗi nhớ nhung xao xuyến ở trong lòng
Bởi kỷ niệm xưa một thời bom đạn
Chiến đấu gian nan ác liệt cơ hàn
Vẫn giữ vững một niềm tin chiến thắng

Nhớ tóc ai toả hương thơm thầm lặng
Gọi ta về nặng nợ nhớ quê hương
Nhớ xóm thôn xưa, nhớ những con đường
Lời ru hò ai hát để ai nghe

Cho lòng ta chỉ nhớ một lối về
Nơi kỷ niệm một lời thề xóm nhỏ

Ta yêu nhau nhất khi nào?
Là khi em ngã vào vòng tay anh
Mênh mông trời đất trong xanh
Hoà chung khúc nhạc bản tình ca vui

Là khi em nở nụ cười
Làn môi em thắm tình đời mênh mông
Là khi hoà hợp tấm lòng
Hai ta quyện lại thành vòng yêu thương

Trên đây là một số bài thơ hay nhất của nhà thơ Bùi Hồng Khanh. Thơ của bà được đánh giá là “chân chất, mộc mạc, giàu tình cảm” nên nó rất dễ đi vào lòng người đọc. Đặc biệt có nhiều bài thơ đã được phổ nhạc. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cập nhật những bài thơ hay nhất của các tác giả nổi tiếng nhé!

Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh

Khởi nghiệp là giai đoạn vô cùng gian nan và vất vả mà đòi hỏi chúng ta phải kiên trì và từ đó rút ra những bài học xương máu. Trong chuyên mục những câu nói hay về cuộc sống kỳ này phongnguyet.info mời các bạn cùng khám phá Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh nhé! Sau khi tham khảo bài viết này chắc chắn rằng bạn sẽ gom được cho mình không ít kinh nghiệm sống đâu! Nào chúng ta cùng khám phá nhé!

Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 1Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 2Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 3Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh4Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 5Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh6Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 7Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 8Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 9Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh 10

Như vậy là chúng ta vừa được tham khảo 10 Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh rồi. Chắc hẳn là mỗi câu chuyên trên đều rất thú vị và rút ra cho mình không ít điều bổ ích đúng không nào? Sau khi chiêm ngưỡng đừng quên chia sẻ Bài học cuộc sống hay ý nghĩa cho những người khởi nghiệp kinh doanh với bạn bè nhé! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều những câu nói hay về cuộc sống, tham khảo những câu nói hay về tình yêu và những câu danh ngôn cuộc sống đầy ý nghĩa. Chúc các bạn luôn vui vẻ thư gian khi đồng hành cùng chúng tôi và thành công hơn trong cuộc sống!

Top 12 Bài thơ hay viết về tháng 11

Tháng 11, đủng đỉnh hiền hòa, nhưng đi đến đâu đều dễ dàng nhận ra đến đó! Cái đặc trưng của Tháng 11 không phải bởi hai chữ số giống hệt nhau được sắp đứng cạnh bên nhau, mà là từ sự chuyển động của không gian, vạn vật, chuyển động cả những tâm tư trong mỗi người.
Tháng gọi Đông về, phủ hanh gầy trên phố, phủ sương đêm lay lắt trên lá cành mỗi sớm tinh mơ, phủ ướt tiếng rao những thức quà buổi sáng. Tháng này cái lạnh như dạn dĩ hơn, len lỏi vào tận ngõ ngách, vào từng ô cửa sổ, chồm mình quấn quýt mỗi khi ai đó tay đan tay trên phố. Chẳng thế mà những ngày Đông lạnh, người ta vẫn cần tìm tay níu tay, cho cái cảm giác ấm ngập trong tim, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Tháng 11! Tháng của những khoảnh khắc cuối thu đang dần trôi theo dòng người vội vã. Tháng của những hoài niệm dấu yêu còn đọng lại trên đôi mắt người thương. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về tháng 11.

Bài thơ: TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT – Hoàng Phan

TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hoàng Phan

Gió bấc về mang hơi lạnh từ xa
Trời mây xám xua nắng vàng lẩn khuất
Hương hoa sữa dường như đà phai nhạt
Tháng Mười một về se sắt hanh hao

Đồng hoa cải lấp lánh tựa trời sao
Như níu lại chút vàng mùa thu cũ
Các bạn trẻ cùng vui đùa hớn hở
Khoác tay nhau áo ấm đủ sắc mầu

Tháng Mười một, ngày hối hả trôi mau
Mặt trời vội ươm trái cây chín mọng
Đêm mùa đông giấc ngủ dài thêm mộng
Cánh đồng đang phơi ải đợi nước về

Anh và em bao năm tháng cận kề
Vẫn xao xuyến khi đông về gõ cửa
Nhớ những đêm mùa đông còn cách trở
Ấm nồng sao khi gặp gỡ hẹn hò

Hoa tím đưa hương rực rỡ bên bờ
Như hứa hẹn đến một mùa hoa trái
Tháng Mười một sẽ đi qua vồi vội
Với lòng người hướng tới phía trời xuân.

21.11.2018
PH

Bài thơ: THÁNG 11 VỀ – Hồ Viết Bình

THÁNG 11 VỀ
Thơ: Hồ Viết Bình

Tháng mười một rồi sao anh làm thinh
Đông đã đến rập rình ngoài cửa sổ
Đàn chim nhỏ chao nghiêng bay về tổ
Cúc hoạ mi nở rộ dọc bờ sông.

Tháng mười một rồi anh có nhớ không
Đường phố cũ bớt nồng mùi hoa sữa
Gió bấc thổi còn tiếc chi thu nữa
Chuyện chúng mình sao chưa chịu nói ra.

Tháng mười một cây cải chúm chím hoa
Sương giăng mắc tình ta thêm bối rối
Anh đủng đỉnh còn em đây rất vội
Bởi cuộc đời sắp tới độ đông sang.

Hãy cùng em gom những sợi nắng vàng
Dệt mộng ước, thiếp chàng xây tổ ấm
Anh biết không thời gian trôi nhanh lắm
Chớp mắt thôi mộng thắm đã tan rồi.

Bài thơ

BÂNG KHUÂNG THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hoàng Hôn

Tháng mười một nghe bâng khuâng đến lạ
Trường xưa lớp cũ ngày ấy đã rời xa
Tà áo dài trong nắng đẹp thướt tha
Thời hoa mộng bao la ngàn mơ ước

Tháng mười một đôi chân thêm mạnh bước
Sự nghiệp trồng người thầy cô trước em sau
Bao chuyến đò vững tay chèo cùng nhau
Thầy cô đưa em, em đưa bao lớp trẻ

Xin kính chúc thầy cô luôn mạnh khỏe
Hạnh phúc bình an bạn cũ của tôi ơi
Ngày nhà giáo việt nam đã đến rồi
Bao hoa thắm rạng ngời trong đôi mắt

Thắp niềm tin hi vọng không hề tắt
Của ngày mai em thơ bước vào đời
Tung cánh bay bao la xanh sắc trời
Nhiệt huyết dựng xây đến muôn nơi đất mẹ

Tháng mười một ngân câu ca khe khẽ
Sự nghiệp trồng người lặng lẽ mãi trăm năm
Trang giáo án từng đêm vẫn âm thầm
Viết tiếp ước mơ ươm mầm tri thức.

Bài thơ: TRĂN TRỞ THÁNG 11 – Hoàng Hôn Đỏ

TRĂN TRỞ THÁNG 11
Thơ: Hoàng Hôn Đỏ

Tháng mười một đã về rồi đấy nhỉ
Phố chuyển mình gió bấc gọi mùa sang
Màu thu vẫn điệu đàng còn sót lại
Ở ngoài kia ai bớt sợi nắng vàng.

Ta bất chợt ôm trong lòng nỗi nhớ
Nửa muốn quên nửa lại muốn đợi chờ
Nhưng giấu kín cho mùa đừng trăn trở
Bước trong chiều lặng lẽ kết thành thơ.

Tháng mười một hoa cải vàng đến thế
Có phải chăng đợi thương nhớ trổ ngồng
Những ngọn sóng trong lòng ta cuộn khẽ
Tự ru hồn chìm vào giữa mênh mông.

Nắng có sưởi một mùa đông lạnh giá
Hay gió kia đưa đẩy những nỗi buồn
Ta chỉ sợ dòng thơ rồi nghiêng ngả
Khi xuân về đầy khóe mắt lệ tuôn.

Tháng mười một ở trời xa người có
Hiểu lòng ta lúc trở gió… sang mùa.

HHĐ

Bài thơ: HẸN THỀ THÁNG MƯỜI MỘT! – Hoàng Minh Tuấn

HẸN THỀ THÁNG MƯỜI MỘT!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Nắng nhạt dần khi tháng mười một sang,
Hàng liễu hồ Gươm như đang đợi gió,
Cái giá rét tràn về trên phố cổ,
Thu đi qua, đông đã lại quay về!

Nhớ cái ngày trong giá lạnh tái tê,
Sánh vai nhau trên lối về hôm đấy,
Bờ môi ngoan, vòng tay ai run rẩy,
Tháng mười một ơi ngày ấy say tình!

Bao năm rồi tháng mười một trong anh,
Nhớ về em nhớ bóng hình yêu dấu,
Đông giá rét nỗi nhớ em ai thấu,
Cứ nhớ hoài, cứ đau đáu chờ mong!

Tháng mười một, Hà nội nay vào đông,
Em đâu rồi để lòng anh trống vắng,
Giấc mơ yêu cứ tìm về trong mộng,
Đông đượm buồn màu nắng cũng hanh hao!

Tạm biệt em, tháng mười một năm nào,
Trong giá rét lao xao vàng lá rụng,
Ngày chia tay em nhìn anh thầm lặng,
Hẹn ngày về nồng thắm giấc mơ yêu!

Hoàng hôn buông cho nắng tím cả chiều,
Anh đã về đem bao nhiêu thương nhớ,
Gửi trao em cho đông thôi buốt giá,
Hẹn thề xưa tháng mười một anh về!

Hà Nội, 6/11/2018

Bài thơ: TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT - Phan Thu Hà

TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT

Thơ: Phan Thu Hà

Tháng mười một xôn xao mùa nước nổi
Chiều phương nam se sắt nét môi cười
Tờ lịch cũ rụng dần sang trang mới
Bỗng phập phồng trước mọi nỗi buồn vui

Tháng mười một thời gian chừng hối hả
Một năm trôi ừ sắp trọn cung đường
Cầu mong những phận đời vất vả
Năm tận tháng cùng bớt cảnh tai ương

Tháng mười một ai nằm nghe biển động
Biết có còn thổn thức một nièm riêng
Xin đừng tắt những vần thơ khát vọng
Để tháng ngày dịu nhẹ nỗi buồn nghiêng

Tháng mười một mùa mưa dài có dứt
Gánh hàng rong mẹ bán hết mỗi chiều
Cô gái nhà bên sắp làm đám cưới
Tấm thiệp hồng ấm trọn một tình yêu

Ta tản mạn nỗi niềm qua tháng mới
Một chút buồn vui gửi tới mọi nhà
Và cầu mong lời thơ như gió nhẹ
Đến bên người và cũng đến bên ta…

Phan Thu Hà

Bài thơ: THÁNG MƯỜI MỘT – Phan Thị Tuyết vân

THÁNG MƯỜI MỘT.
Thơ: Phan Thị Tuyết vân

Tháng mười một Đông lạc vào con phố.
Chạm nhẹ vào vết loang lổ rêu phong .
Gió hanh hao làm lạnh lẽo trong lòng.
Hàng liễu rủ âm thầm trong ngõ vắng.

Tháng mười một nốt nhạc ru trầm lặng.
Tiếng dương cầm vang vọng mãi trong đêm.
Mảnh trăng non run rẩy nép bên thềm.
Như muốn chạm bờ môi xinh dịu ngọt.

Tháng mười một nắng chòng chành rơi rớt.
Phố trở mình bất chợt gọi tên ai.
Miền dấu yêu hiện rõ một hình hài.
Khắc sâu đậm giằng giai trong nỗi nhớ.

Tháng mười một sao thấy lòng trăn trở .
Dấu yêu xưa vời vợi đến hao gầy.
Gió trở mùa thấy nhớ một vòng tay.
Gợi nhắc lại lời cỏ may ngày trước.

Tháng mười một sao bàn chân lạc bước.
Tim tím chiều…
Trên lối ngược tìm nhau..!!!

Giọt Mưa Thu
HN 2/11/2018

Bài thơ: TÌNH THƠ THÁNG MƯỜI MỘT – Dạ Quỳnh

TÌNH THƠ THÁNG MƯỜI MỘT

Thơ: Dạ Quỳnh

Tháng mười một cựa mình rồi đấy anh
Đỏng đảnh như cô gái đang yêu… sớm nắng, chiều mưa vui – buồn vô cớ
Mang cả cái lạnh ùa về cần mẫn như đàn ong thợ
Hanh má đào giữa chợ chớm ngày đông

Tháng mười một về anh có lạnh không
Có nhớ quàng khăn bông mặc thêm áo ấm
Chân có bước trên những lối mòn chầm chậm
Thả hồn mình lãng đãng nhớ về em?

Tháng mười một trời đất như buông rèm
Lấm lem cả câu thơ tình…vờ vĩnh chưa kịp gởi
Anh giả quay lưng, em hờn bảo đi đi đừng đứng đợi
có một chuyện tình cứ mãi…chơi vơi.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: THÁNG 11 NHỚ VỀ CÔ – Nguyễn Thị Khánh Hà

THÁNG 11 NHỚ VỀ CÔ
Thơ: Nguyễn Thị Khánh Hà

Đã bao tháng mười một rồi cô nhỉ
Mà trong em vẫn nỗi nhớ đầy vơi
Lời cô dạy mãi như lời nhắc nhở
Là hành trang cho em bước vào đời

Dù bây giờ chúng em đi muôn nơi
Không quên được lời thầy cô dạy dỗ
Dẫu cuộc sống như thuyền xa bến đỗ
Ơn thầy cô đã dạy dỗ năm xưa

Ngọt ngào như những câu hát đò đưa
Mà mẹ đã ru em từ thủa bé
Thầy cô tựa người lái đò lặng lẽ
Đưa con thuyền qua bến rẽ sang sông

Cho chúng em được vui mãi tuổi hồng
Dòng thời gian nhuộm tóc cô bạc trắng
Như mẹ cha, dầm mưa, dãi nắng
Cho chúng em, có thành quả hôm nay

Tháng mười một về nhắc em mỗi ngày
Công ơn ấy…
Em mãi ghi trong dạ.

Bài thơ: THÁNG 11 ẤM ÁP – Trương Túy Anh

THÁNG 11 ẤM ÁP
Thơ: Trương Túy Anh

Tháng 11 Cúc họa mi trắng muốt
Thu dùng giằng luyến tiếc chẳng bước đi
Ngắm cải vàng rực rỡ khắp triền đê
Thu muốn níu thời gian lui chậm lại

Gió bấc về cuốn lá đỏ rơi bay
Xào xạc lá khô cành cây trơ trọi
Em co ro mình, cô đơn chống chọi
Mỏi mắt trông mong anh lẫn sương mờ

Trốn rét, anh đưa em về đất mũi
Tháng 11 sang gió chướng lạnh se
Tóc em mơn man xõa dưới lùm tre
Anh kể em nghe chuyện xưa thủa nhỏ

Trắng dọc bờ sông, bông so đũa nở
Anh chống xuồng đi hái sớm tinh mơ
Theo con nước về cá lóc, cá rô
Thịt béo ngọt nấu canh chua so đũa

Nồi cơm gạo mới bập bùng bếp lửa
Nghe tiếng Cuốc kêu “cuốc cuốc” ngoài hiên
Bóng đôi ta in trên vách nghiêng nghiêng
Thật ấm áp khi Đông về anh nhỉ

Hai đứa chúng mình ngọt ngào thủ thỉ
Tháng 11 này đẹp lắm em ơi
Ngắm Cúc họa mi, So đũa tuyệt vời
Tim cùng đập nhịp, hòa đồng hơi thở

Mùa Đông này sao diệu kỳ quá đỗi
Gió chướng về, nắng nhạt đậu xung quanh
Đẩy xua rét tê tái, lòng cô quạnh
Anh và em trọn vẹn những yêu thương.

Bài thơ: THÁNG 11 CHO EM - Đỗ Hương

THÁNG 11 CHO EM

Thơ: Đỗ Hương

Tóc em là dòng suối ngọt
Bọt tung xoã Lang-Biang
Môi em hương rừng thơm mát
Sóng hôn ghì riết mơn man

Chờ anh về tháng 11
Chỉ là cho riêng em thôi
Đất trời vào đông rét ngọt
Nồng nàn biển sâu bờ môi…

18/ 11/ 2018
SunNy Do

Bài thơ: THÁNG MƯỜI MỘT HOÀI NIỆM - Trịnh Thanh Hằng

THÁNG MƯỜI MỘT HOÀI NIỆM

Thơ: Trịnh Thanh Hằng

Anh còn nhớ những ngày đông năm ấy
Mình bên nhau bao say đắm nồng nàn
Tiếng tơ lòng cùng lời nói chứa chan
Trong khoảnh khắc đã trở thành hoài niệm

Lập đông rồi còn đâu chim chiền chiện
Bay giữa trời ngân khúc hát tình ca
Vòng tay nào hoang hoải phía trời xa
Cho yêu dấu rơi xuống miền quên lãng

Áng mây tím cũng vật vờ bảng lảng
Trôi bồng bềnh chẳng cập bến không gian
Hoa cải kia vẫn cứ nở rực vàng
Đem đông đến cho lòng ai tê tái

Có biết chăng nơi phương trời xa ngái
Khắc khoải chờ một cánh mỏng thiên di
Những nồng say hỏi còn lại được gì
Ta giở áo gói vô miền kí ức

Tháng mười một có còn trong tiềm thức
Bên thánh đường ai sắp đón Nô en
Lê gót buồn tìm lại dấu chân quen
Người xưa ấy nay đã thành dĩ vãng

Rồi một mai ngày rực vàng ánh sáng
Anh sẽ về xua băng giá tàn đông
Cho mê say thắm lại những nụ hồng
Bao nồng ấm quên mùa đông lạnh lẽo.

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Tháng 11… Hoa sữa rơi những nụ hoa cuối cùng, níu kéo cả một mùa sắp qua. Nhưng lập đông rồi, hoa sữa vẫn thơm kì lạ. Hương thơm khao khát, cháy bỏng của một mùa hoa xin cháy hết mình, để rồi sẽ lặng lẽ nhường chỗ cho gió đông. Và hoa sữa ấy, như những kẻ vẫn đang sống trọn từng ngày lãng du với cuộc sống này. Đi cho đến tận cùng con đường bằng sự sống thật…

Chiếc Nón Quai Thao

Chiếc Nón Quai Thao (Anh Thơ)

Tua óng tơ ngà tha thướt gió,
Vành vàng lá lụa nắng tươi xinh.
Khuôn hoa e lệ trong khuôn nón,
Si mắt chàng trai liếc gửi tình.

Nhưng dép cong nghiêm bước thẳng đường,
Ðâu ngờ tơ nón gió vương vương,
Chàng về, mắt đắm sầu xa vắng…
– Cả một trời xuân nhạt nắng hường!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chiếc Nón Quai Thao” của tác giả Vương Kiều Ân. Thuộc danh mục Thơ Anh Thơ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!