Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 04/08/2026

Tiếng chuông vàng nhạt
Khẽ buông
Nhẹ như chiếc lá mặt đường đậu êm ...
Thôi ... !
Đừng nhặt lên -
để yên chiếc lá với niềm ưu tư
Tiếng chuông tan tự bao giờ
Bàn tay níu giữ sững sờ -
bàn tay ...

Lá thu - Thảo Phương

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 04/08/2026

Trăm Năm Trọn Đời Người

Trăm Năm Trọn Đời Người (Tản Đà)

Sáu mươi nhân thế, thế mà thôi
Đinh Sửu năm nay thiếu một rồi
Thế tục thiên thu đường vạn lý
Gia đình xã hội gánh hai vai
Đầu xuân đã thấy thoi đưa én
Cuối chạp rồi xem tuyết điểm mai
Hỡi khách đa tình ai đó tá
Cuộc cờ năm mới tính sao ai?

1937

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trăm Năm Trọn Đời Người” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Bùi An Giang

Nhà thơ Bùi An Giang nick facebook An Giang Bùi Sinh ngày mồng bảy tháng năm tại một miền quê nghèo tỉnh Thanh Hóa. Anh đã từng sống ở Hà Nội, Đà Nẵng và hiện nay anh đang sống và làm việc tại Tp Hồ Chí Minh. Anh đã từng theo học Đại học Bách khoa Hà nội, Đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà nội, Học viện Chính trị – Quân sự. Anh là một sĩ quan quân đội và rất yêu thich văn học – nghệ thuật, âm nhạc và thể thao. Anh đã xuất bản các tác phẩm: Mộng mơ (NXB Văn học. 2015), Quên và Nhớ (NXB Văn học. 2015), Thơ cho em (NXB Văn học. 2015). Tác phẩm in chung nhiều tác giả: Một thời để nhớ (NXB Hội nhà văn, 2016), Mùa yêu thương (NXB Hội nhà văn, 2017), Như áng mây chiều (NXB Hội nhà văn, 2017), Mơ Thu (NXB Văn học. 2018). phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của anh.

Bài thơ: LỜI THU

LỜI THU

An Giang Bùi

Thu ra đi em nhắn gửi gì không?

Trên lối nhỏ phía nhà em còn đó

Em mong manh trước từng cơn gió

Ngóng nhìn ai?

Mùa đông về cho những đêm dài

Nhành cỏ vô danh sương đêm ướt đẫm

Nghĩ về ai mà má em đỏ thắm

Mặc gió lạnh sương rơi!

Lòng chợt buồn xin viết mấy dòng thơ

Để chia tay mùa thu quay gót

Mùi hương thu còn vương trên tóc

Mắt mơ màng nhìn đông bước chân sang.

Bài thơ: CÓ MỘT THỜI

CÓ MỘT THỜI

An Giang Bùi

Có một thời ta chẳng thể nào quên

Có một thời đã in sâu vào nỗi nhớ

Có một thời hãy còn đang dang dở

Có một thời ta giữ đến hôm nay.

Có một thời hạnh phúc đến ngất ngây

Nhìn mây trắng tưởng mình đang bay lượn

Nhìn sóng biển thấy lòng mình cuồn cuộn

Nghe gió về tưởng khúc hát chiều say.

Ta nhớ hoài ngày ấy mến thương ơi

Khi đêm về ta nhớ trong khắc khoải

Hình bóng người in trong ta đậm mãi

Mái tóc thề còn buông xoã ngang vai.

Đến bây giờ nỗi nhớ chẳng nguôi ngoai

Rồi từng đêm vẫn về trong giấc mộng

Ánh mắt cười trong chiều thu gió lộng

Dẫn hồn ta đến xứ sở ngọt ngào.

CÓ MỘT THỜI VẪN NHỚ ĐẾN NÔN NAO

Bài thơ: BUỒN

BUỒN

An Giang Bùi

Xa rồi ánh mắt làn môi

Xa rồi giọng nói nụ cười ngày xưa

Chỉ còn gặp lại trong mơ

Chỉ còn thấp thoáng xa mờ trong sương

Không còn tiếng gọi thân thương

Không còn đứng đợi bên đường chiều hôm

Chiều nay sao thấy bồn chồn

Chiều nay chỉ thấy nỗi buồn xa xăm.

Bài thơ: CÓ MỘT LẦN

CÓ MỘT LẦN

An Giang Bùi

Có một lần tìm lại dấu chân xưa

Trên con đường hàng ngày em đến lớp

Cơn mưa chiều xoá nhoà dấu dép

Anh giận mình sao không đến chiều qua.

Có một lần anh đứng từ xa

Ngắm nhin em nhẹ nhàng chân bước

Gió chiều về làm tung mái tóc

Em hất đầu trông thật đáng yêu.

Có một lần nhìn bóng liêu xiêu

Như ẩn hiện trong nắng chiều dần tắt

Anh dõi theo cho đến khi mất hút

Sương xuống rồi che khuất bóng hình em.

Rồi một ngày anh phải xa quê

Chỉ gửi em một tờ giấy nhỏ

Nhưng gói cả tình anh trong đó

Em ngượng ngùng e lệ nhìn anh…

Bài thơ: THIÊN DI

THIÊN DI

An Giang Bùi

Rồi một ngày những cánh thiên di

Bay bay mãi về phương trời xa thẳm

Chiều đượm buồn chìm trong mây thầm lặng

Gió mệt nhoài không cất nổi lời ca.

Rồi một ngày tất cả phải chia xa

Ai dám nói cuộc vui không hồi kết

Trời và biển nhuộm một mầu tím biếc

Nhớ thương nhiều như không nỡ rời tay.

Trong đời người gặp vạn biến trần ai

Nay sum họp rồi ngày mai ly biệt

Một ngày kia liệu ai còn luyến tiếc

Ai buồn phiền vì không phải với ai.

Bài thơ: DANG DỞ

DANG DỞ

An Giang Bùi

Rồi một ngày em sẽ quên tôi

Tôi trở lại là tôi ngày xưa ấy

Ngày tiếp ngày hôm nào cũng vậy

Vừa mơ hồ và cũng rất xa xăm.

Những gì là mãi mãi ngàn năm

Nay chỉ còn trái tim hoá đá

Chiếc lá cây rời cành theo gió

Áng mây hồng lãng đãng bay xa.

Rồi một ngày em sẽ đi xa

Bóng đổ dài trên đường chiều nắng úa

Khuất mờ dần khi hoàng hôn đỏ lửa

Cố mãi nhìn không thấy bóng em đâu.

Ước mơ xưa bắc một nhịp cầu

Để nối lại hai đầu thương nhớ

Cây cầu thương còn đang dang dở

Em đi rồi cầu không có ai lo.

Đôi bờ kia vẫn mãi đợi chờ

Vẫn nhìn nhau qua dòng sông ngăn cách

Sông vẫn thế trong veo dòng nước

Vẫn đợi cầu soi bóng xuống dòng trôi.

Bài thơ: HOÀI NIỆM 5

HOÀI NIỆM 5

An Giang Bùi

Tôi muốn về thăm lại bến sông xưa

Để tìm lại dáng hình từ lâu tôi vẫn đợi

Đã bao năm cách xa vời vợi

Chẳng hay cười còn trong trẻo như xưa.

Tôi muốn về tìm lại một chiều mưa

Trên đường về che chung một tàu lá

Mưa ướt nhèm hằn đôi gò mới nhú

Em ngượng ngùng kêu ghét quá đi thôi.

Nhớ một lần ngồi ngắm cánh bèo trôi

Cứ dập dềnh theo từng con sóng

Em trầm tư hồi lâu rối ấp úng

Biết phận mình nước sẽ cuốn về đâu…

Tay em vò mấy lá cỏ nát nhầu

Mi chớp chớp em đang buồn lắm

Thôi đừng nghĩ xa xôi mà hãy nhìn trời cao xanh thăm thẳm

Rồi tương lại tươi đẹp sẽ về.

Em mỉm cười như sực tỉnh cơn mê

Và nói nhỏ tính em hay như thế …

Tôi xa em đã nhiều năm có lẻ

Ngày bên nhau vẫn cất giữ trong lòng.

Bài thơ: HOÀI NIỆM 2

HOÀI NIỆM 2

An Giang Bùi

Mấy hôm rồi không nghe tiếng đàn đêm

Cửa sổ nhà bên không bóng hồng thấp thoáng

Sao thế nhỉ người bên kia đi vắng

Mà bên này ta lại thấy cô đơn.

Ta với nàng đâu phải người thân

Chưa một lần bên nhau tâm sự

Chưa một lần ướm lời hỏi thử

Đã bao giờ nàng nghĩ về ta.

Cứ chiều về đưa mắt nhìn qua

Ta thấy nàng vội ẩn sau màn gió

Chỉ vậy thôi mà lại mong lại nhớ

Rồi âm thầm mơ ước trong đêm.

Có một lần ta đứng nép lặng yên

Nàng không biết ánh mắt như tìm kiếm

Ta ngẩn ngơ trước nàng tiên hiển hiện

Chợt bàng hoàng như kẻ bị thôi miên…

Giờ nàng đi chỉ còn lại bóng đêm

Không tiếng đàn không bóng hồng thấp thoáng

Mỗi chiều hôm lòng ta thêm trống vắng

Đứng mơ màng nhìn sang đấy bâng khuâng.

Bài thơ: HOÀI NIỆM 1

HOÀI NIỆM 1

An Giang Bùi

Nụ cười ấy tôi làm sao quên được

Ánh mắt nhìn vẫn lưu luyến trong tôi

Ngày em đi gió lạnh đã về rồi

Tôi đứng nhìn chuyến bay xa mãi.

Em nói tôi chờ ngày em trở lại

Em sẽ vào trong ấy thăm tôi

Ba mươi năm thời gian chẳng ngừng trôi

Hàng cây xanh đã thành cổ thụ.

Em ra đi ngày cuối thu lá rũ

Tia nắng buồn vương vấn bức rèm thưa

Ngày em đi không có hạt bụi mưa

Nhưng mắt em lệ nhòa trong sương trắng.

Buổi ban đầu còn tính ngày tính tháng

Đến bây giờ chẳng còn nhớ mấy Thu

Nhìn phía em chỉ thấy mịt mù

Duy trong lòng còn dư âm tiếng vọng.

Đã lâu rồi ẩn mình vào cuộc sống

Vẫn đợi chờ dù năm tháng qua mau

Thời gian kia có phai nhạt sắc màu

Hình bóng em vẫn vẹn nguyên trong nỗi nhớ.

Bài thơ: LÁ THƯ VIẾT DỞ

LÁ THƯ VIẾT DỞ

(Tháng 12 nhớ về đời lính…)

An Giang Bùi

Trong gió ngàn anh ngồi trên triền núi,

Viết lá thư gửi bạn gái thân thương.

Nắng hoe vàng, suối róc rách sau lưng,

Đàn chim nhỏ gọi nhau về tổ.

Bạn tôi ngồi với chiếc ba lô nhỏ,

Kê làm bàn viết vội mấy lời yêu:

Chiến trường xa thương nhớ em nhiều,

Ngày đông lạnh, em bước vào vụ cấy.

Ở quê ta năm nào cũng vậy,

Người làm nông lam lũ quanh năm…

Chưa viết xong, trên lệnh hành quân,

Anh gấp vội lá thư vào cuốn sổ.

Phía mé rừng vang lên tiếng nổ,

Quàng súng lên vai, anh lặng lẽ lên đường,

Anh biết rằng người lính tiền phương,

Nghe tiếng súng là giương lê xốc tới.

Sau trận đánh chúng tôi tìm đồng đội.

Anh đi rồi chỉ còn chiếc ba lô,

Đã phai màu, vài lỗ thủng chưa khâu,

Trong cuốn sổ còn trang thư viết dở…

Bài thơ: BUỒN

BUỒN

An Giang Bùi

Có nỗi buồn biết tâm sự cùng ai

Cơn gió hoang lá cây rơi thảng thốt

Con đường quen nay bỗng dài hun hút

Mưa mịt mù xoá dấu vết ngày xưa.

Có nỗi buồn dấu kỹ tháng ngày qua

Cứ mỗi chiều lại bắt ta phải nhớ

Đất trời kia phủ một mầu trắng xoá

Bóng dáng người phút chốc hoá hư không.

Ta lặng nhìn và suy nghĩ mông lung

Đời mỗi người có một miền góc khuất

Đôi khi vẫn ngồi một mình tự nhốt

Gặm nỗi buồn mong đợi đến ngày mai.

Rồi lại đi trên những chặng đường dài

Mong kiếm tìm được một người tri kỷ

Những vui buồn có người cùng chia sẻ

Quên nhọc nhằn cất bước giữa trần ai.

Bài thơ: THĂM LẠI HUẾ THƯƠNG

THĂM LẠI HUẾ THƯƠNG

An Giang Bùi

Ta muốn về thăm Huế một chiều thương

Dạo Tràng tiền ngắm dòng Hương lặng lẽ

Thả hồn bay về nơi ta đã ghé

Để nhớ về hôm ấy một chiều mưa.

Thăm Hoàng thành ngắm phượng vĩ đơm hoa

Xuống Vĩ dạ đón người quen năm ấy

Áo tím ngày nào ta nhớ người biết mấy

In đậm trong ta đến tận bây giờ.

Phu Văn Lâu mái ngói phủ rêu mờ.

Còn ôm ấp một mối tình dang dở

Như đôi bờ dòng Hương giang thương nhớ

Lặng nhìn nhau trong suốt cả đêm dài.

Về Nam giao lòng trĩu nặng tình ai

Trầm ngâm nghe điệu hò xứ Huế

Tiếng DẠ thân thương ngày nào vẫn thế

Nhớ thương hoài xin gửi lại một nụ hôn.

Bài thơ: CHIỀU NHỚ AI

CHIỀU NHỚ AI

An Giang Bùi

Rừng chiều cánh lá rụng lao xao

Văng vẳng đâu đây khúc nhạc sầu

Lối đi đã mấy tầng lá phủ

Để rồi ai đó lạc mất nhau.

Chiều thu quạnh quẽ quặn lòng đau

Thương nhớ hoang vu phủ một mầu

Mơ màng ánh mắt buồn man mác

Xa kia ai đó bước về đâu?

Nhìn cảnh nhớ người biết nói sao

Nhớ thương, thương nhớ đến khi nào?

Người đi đi mãi không về nữa

Gió chiều se lạnh gợi niềm đau.

Ai đó còn nơi chốn xa xôi

Gió ơi cho ta gửi đôi lời

Chiều nay Người nhớ ta không nhỉ

Nơi đây ta vẫn nhớ mong Người.

Bài thơ: CHIỀU BUỒN

CHIỀU BUỒN

An Giang Bùi

Em đứng đó nhìn nắng chiều dần tắt

Rừng Bạch dương ngơ ngác dưới trời Thu

Con đường quen không một bóng người qua

Gió lơ đãng cũng rì rào khe khẽ.

Anh nơi đâu chiều nay sao buồn thế

Miệng mỉm cười nhưng chỉ giả vờ thôi

Cứ nghĩ rằng chiều về sẽ có đôi

Nắm tay nhau dạo chơi trong rừng vắng.

Đứng đợi anh giữa bốn bề tĩnh lặng

Lòng bồn chồn như lửa đốt tâm can

Sao chiều nay thương nhớ đến vô vàn

Vì ai đó mà làm anh lỡ hẹn?

Em rất buồn nhưng dằn lòng kìm nén

Để không làm nức nở một chiều Thu …

Bài thơ: CÓ MỘT CHIỀU

CÓ MỘT CHIỀU

An Giang Bùi

Có một chiều mưa em bên tôi

Em lặng im ngồi nghe tôi hát

Nép vào tôi em ôm tay thật chặt

Đầu dịu dàng ngã xuống vai tôi.

Tôi mơ màng hát rất mê say

Tưởng chừng như chuyện trò cùng em vậy

Mỗi lời ca như tình yêu bùng cháy

Như sóng trào lớp lớp trong tôi.

Gửi vào em từng chút khát khao

Vẫn âm ỉ trong những ngày xa vắng

Em say mê nghe trong im lặng

Một đôi lần dụi mắt vào vai.

Cơn mưa nào kéo đến chiều nay

Mang theo về biết bao nỗi nhớ

Tôi không còn lời ca năm đó

Biết lấy gì hát tặng em đây.

Bài thơ: EM ĐI

EM ĐI

An Giang Bùi

Em đi rừng núi nhớ em,

Em đi để lại sương đêm đẫm buồn,

Con đường cũng thấy bâng khuâng,

Đâu còn nghe tiếng bước chân sáng chiều.

Dã quỳ, lặng lẽ, buồn thiu,

Còn ai cùng đón gió chiều với hoa.

Em đi trống vắng lòng ta,

Nhớ em ta chỉ từ xa gọi thầm.

Em đi giọt nắng rưng rưng,

Còn ai đâu nữa chào mừng bình minh,

Trên cao, ngọn gió trong lành,

Nhìn cây xao xác, thất tình ngẩn ngơ.

Em đi bỏ dở trang thơ,

Trăng treo đầu núi bơ vơ, vô hồn.

Em ơi còn có về không?

Rừng cây, hoa lá vẫn mong em về.

Bài thơ: TRÁCH

TRÁCH

An Giang Bùi

Mùa thu năm ấy gió heo may

Em đi trong nắng tóc bay bay

Hồn nhiên chân bước trên đường ấy

Mơn man sóng nước mặt tây hồ.

Mùa thu năm ấy em nói chờ

Xuân về cảnh sắc đẹp như mơ

Em đến thăm anh theo hẹn ước

Cùng nhau chắp nối những vần thơ.

Em nhìn mấy cánh hoa cúc rơi

Lòng buồn em nghĩ lúc chia phôi

Dùng dằng chân bước đi không đặng

Nắm chặt tay anh cố mỉm cười.

Thu nay em vẫn mãi xa vời

Chiều chiều dõi mắt chốn xa xôi

Gửi theo làn gió lời thầm trách

Em có nhớ chăng mấy thu rồi …

Bài thơ: NHỚ HÀ NỘI

NHỚ HÀ NỘI

An Giang Bùi

(Thân tặng ……………)

Hà nội ơi xa bao năm rồi đấy nhỉ

Nhớ hàng cây nhớ góc phố thân thương

Nhớ chiều về ngồi ngắm cảnh Hồ Gươm

Nghe tiếng nhạc dập dìu bên Quán Gió.

Nhớ Hồ tây mảnh mai cành liễu rủ

Vạt nắng chiều phủ mặt nước lung linh

Nhớ ai nhiều lòng bỗng thấy bâng khuâng

Nhớ nụ cười nhớ giọng quen ngày ấy.

Chưa hẹn bao giờ mà sao mong đến vậy

Được một lần cùng nhau ngắm hoàng hôn

Tay trong tay ta xích lại gần hơn

Mặc gió mùa về chiều se se lạnh…

Vẩn vơ hoài hình ai như ảo ảnh
Cứ chập chờn như lúc tỉnh lúc say
Muốn gửi vào làn mây trắng chiều nay
Cho ai đó một gói quà – Thương nhớ.

Bài thơ: MƠ VỀ EM

MƠ VỀ EM

An Giang Bùi

Mơ về em

Góc nhỏ bình yên nơi phố cổ

Tiếng chuông chùa

vang vọng mỗi chiều thương

Mơ về em trong dạ vấn vương

Một nét buồn ngân dài trong chiều vắng

Mơ về em

Em nồng nàn như tia nắng

Lướt qua nhanh

Anh bỗng thấy sững sờ

Dụi mắt nhìn

Đây là thật hay mơ?

Vẫn nụ cười

Vẫn bước đi duyên dáng

Anh ngất ngây

Trong hoàng hôn chạng vạng.

Rồi chìm vào hơi thở của màn đêm.

Mơ về em

Khi thành phố lên đèn

Muốn gặp em

Cho dù trong khoảnh khắc

Phố về đêm

Hàng cây như trầm mặc

Ly cà fe

Làn khói nước mong manh

Anh bên em

Mùi hương toả vây quanh..

Mơ về em

Anh khắc ghi

Hình bóng em ngày ấy.

Vẩn vơ hoài hình ai như ảo ảnh

Cứ chập chờn như lúc tỉnh lúc say

Muốn gửi vào làn mây trắng chiều nay

Cho ai đó một gói quà – Thương nhớ.

Bài thơ: BUỒN CÙNG NGƯỜI

BUỒN CÙNG NGƯỜI

An Giang Bùi

Có những điều chỉ mới hôm qua

Hôm nay đã trở thành dĩ vãng

Có những điều theo ta cùng năm tháng

Cả đời này ta chẳng muốn quên đâu

Có những người làm ta thấy lòng đau

Nhưng có người mang cho ta hạnh phúc

Cứ mỗi lần nhìn vào ký ức

Những vui, buồn lại hiện trong ta.

Ngày lại ngày từng bước đi qua

Mưa đầu mùa bắt đầu ngấp nghé

Ai có về cho gửi lời thăm nhé

Đến một Người ta vẫn thầm yêu.

Cứ mỗi lần nhìn áng mây chiều

Lòng xao xuyến nhớ Người khôn xiết

Chim lạc bầy chân mây cách biệt

Tìm chốn nào tránh nỗi cô đơn.

Cơn mưa chiều bỗng thấy lạnh hơn

Khi người xưa vẫn còn xa lắm

Những hạt mưa làm mềm tia nắng

Rớt bên đường vắng bóng người qua.

Nghĩ về Người ta thấy xót xa

Sao cuộc sống vô tình đến thế

Sao thời gian cứ trôi lặng lẽ

Cho nỗi buồn lớn mãi Người ơi.

Nhà thơ Bùi An Giang viết khá nhiều. Đề tài trong thơ anh khá đa dạng và phong phú, thể hiện cái nhìn tổng quan của anh về mọi mặt của cuộc sống. Thơ được độc giả yêu thích và mến mộ.

NẾU NHƯ ĐƯỢC…

Nếu như được thời gian quay trở lại 
Về cái thời bé dại ngây thơ 
Để tâm hồn thanh thản với vô tư 
Được ôm ấp vỗ ru từ tay mẹ.

Nếu như được cuộc đời này có thể 
Con người ta sống chỉ để yêu nhau 
Không bon chen tranh cướp để làm giàu 
Không vô cảm trước nỗi đau người khác. 

Nếu như được chỉ mùa xuân ấm áp 
Để trăm hoa khoe sắc với lộc non 
Không lạnh lùng như đông giá héo hon 
Không ngột ngạt như hè tuôn nắng đổ.

Nếu như được bao mảnh đời đói khổ 
Hết buồn phiền nghèo khó với thương đau 
Cho người già hạnh phúc lúc tuổi cao
Cho tuổi trẻ với biết bao khát vọng.

Nêu như được yêu thương và tôn trọng 
Dành hết cho cuộc sống của chị em 
Để không còn nước mắt ướt môi mềm 
Cảnh ly tán đau thêm lòng con trẻ.

Nếu như được... cũng chỉ là ước thế
Bởi cuộc đời không có thể vẹn tròn 
Có kẻ giàu ắt có kẻ nghèo hơn 
Có người thiện ắt sẽ còn kẻ ác

Và muôn đời sẽ là không thể khác...

Những ký ức về tuổi thơ sẽ là dòng suối tắm táp cho tâm hồn luôn xanh tươi, để những khi nhớ về nó là thấy cả một bầu trời niềm vui ùa về và chẳng còn biết già đi là gì nữa... 

Cho tôi xin 1 vé về tuổi thơ … không ồn ào, không náo nhiệt, không phức tạp, không bộn bề… chỉ muốn ùa vào lòng mẹ, ôm trọn bàn tay cha và những tiếng cười vô tư của con trẻ .” 

Nhà thơ Bùi Đạt và bài thơ “Vãng Tam Cốc Trần đế cư xứ” nổi tiếng

Bùi Đạt (1433-1509) là người làng Duy Tiên, xã Tân Cốc, huyện Duy Tiên, phủ Lị Nhân, trấn Sơn Nam (nay là huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam). Ông từng đỗ tam giáp đồng Tiến sĩ ở khoa thi Quý Dậu, năm Thái Hòa thứ 11 (1453) đời Lê Nhân Tông.

Bên cạnh đó ông cũng được đánh giá là người cương trực, quyết đoán. Do xuất thân hàn vi nên khi hiển đạt ông thường giúp đỡ người nghèo, nâng đỡ kẻ sĩ cùng khổ. Ông cũng từng làm quan đến Tham chính thời Lê Thánh Tông. Ngoài 50 tuổi ông về dạy học ở quê và mất vào năm 1509 thọ 76 tuổi.

Thử xứ tiền thì Trần đế chí
Động trung phụng phật trí hương bình
Tam trùng thuỷ lộ tam sơn ngự
Tứ bích sơn hoàn tứ thuỷ oanh
Văn vũ triều quan giai trú ngoại
Hương thôn dân thất hạ ân tình
Hành cung Hạ trạo tồn di tích
Đông mộ sài phi tận yểm quynh

Xưa kia vua Trần đã đến đây ở
Tại thung này đặt lên lô nhang thờ Phật
Ba lần đường nước ba lần núi chắn
Bốn vách núi cao, bốn phía nước vòng
Các quan văn võ của triều đình đều đóng ở bên ngoài
Do vậy dân phương này cũng được cậy ơn lớn của bề trên
Nay còn tên thôn Hành cung, Hạ trạo
Trước mắt thấy nhà nào cũng gài cửa kín vì trời rét

Tam Cốc: thuộc xã Ninh Hải, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình. Khu vực này Trần Thánh Tông đến tu hành, giúp dân, hiện còn điện thờ ông.

Trên đây là thông tin về nhà thơ Bùi Đạt và bài thơ Vãng Tam Cốc Trần đế cư xứ mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó bạn sẽ hiểu thêm về cuộc đời cũng như phong cách sáng tác của nhà thơ này. Nếu có bất cứ tài liệu nào liên quan đến nhà thơ này đừng quên chia sẻ cùng chúng tôi bạn nhé!

Top 20 Bài thơ hay về phụ nữ Việt Nam nhân ngày 20-10

Từ ngàn đời xưa, phụ nữ luôn hiện diện với vai trò quan trọng trong đời sống và sự phát triển toàn vẹn của xã hội cũng như con người. Trong xây dựng, phát triển đời sống cũng như lao động, đấu tranh chống lại thế lực sai trái cũng như bảo vệ đất nước. Sự quan trọng ấy được khẳng định qua năng lực cũng như phẩm chất đạo đức của người phụ nữ qua các thời kì. Từ xưa, ông cha ta đã đúc rút ra bốn chữ nói lên người phụ nữ Việt Nam ta ”công, dung, ngôn, hạnh”. Người phụ nữ Việt nam luôn giữ được những vẻ đẹp truyền thống đó. Nhân ngày 20-10 phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về phụ nữ Việt Nam.

Bài thơ: Mẹ

MẸ

Thơ: Đỗ Trung Quân

Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia

khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

ai níu nổi thời gian?

ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia

có người cài cho con lên áo một bông hồng

mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng

Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

Những bài thơ chất ngập tâm hồn

đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc

Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

giọt nước mắt già nua không ứa nổi

ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

mấy kẻ đi qua

mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

ta vẫn vô tình

ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…

anh đã bao lần dừng lại trên phố quen

ngã nón đứng chào xe tang qua phố

ai mất mẹ?

sao lòng anh hoảng sợ

tiếng khóc kia bao lâu nữa

của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh

trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày

sẽ tới !

Bài thơ: Mật ngôn

MẬT NGÔN
Thơ Chu Minh khôi

Ngày xưa em với mật ngôn
Bao nhiêu vị ngọt rót giòn mùa yêu
Dịu dàng tận cõi linh phiêu
Môi như đường mía nói điều xanh non.

Bây giờ em cũng mật ngôn
Xa xôi miệng lưỡi lượn tròn hình sin
Anh mà hiểu được chết liền
Gió bay đằng gió, quàng xiên đằng lời.

Anh giờ niệm cả một đời
Mật ngôn đem thả lên trời gọi tên
Nam mô Em! Một cõi miền
Bao nhiêu gẫy nát vo viên cũng tròn.

Ngộ ra đời những mật ngôn
Núi là thuyết pháp xanh rờn cỏ cây
Ngộ ra chân lý là đây:
Em là pháp, Phật là mây cuối trời.

CMK 18.10.2018

Bài thơ: Mẹ tôi

MẸ TÔI
Tác giả: Hồng Soi

Bồng bềnh bóng mẹ trên sông
Ngâm trong giá rét ngóng trông đợi chờ
Bao năm ấp ủ ước mơ
Mong con khôn lớn bến bờ vinh quang

Cả đời gồng gánh nặng mang
Mò cua bắt ốc ao làng nuôi con
Đêm về thao thức mỏi mòn
Môi kề má ấp chỉ còn trong mơ

Vì con mẹ ở đến giờ
Tháng ngày hưu quạnh bến bờ thủy chung
Thu về thêu dệt nhớ nhung
Bóng hình của mẹ bước cùng chúng con

Biển khơi lấp lánh trăng non
Hành quân trên sóng đường mòn năm xưa
Sương đêm trên lá đong đưa
In hình bóng mẹ sớm trưa một mình

Tổ quốc nay đã yên bình
Con trai mẹ khắc bóng hình đảo xa
Biển đảo này là của ta
Quyết tâm bảo vệ nước nhà phồn vinh

Ngày về dưới ánh bình minh
Sóng yên biển lặng lung linh bến bờ
Mẹ tôi đang đợi từng giờ
Rưng rưng lệ chảy mong chờ tin con!

Bài thơ: Thương mẹ quê nhà

THƯƠNG MẸ QUÊ NHÀ!
Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Ngày Phụ nữ con thắt đau nỗi nhớ
Thương Mẹ hiền, con trăn trở nhớ mong
Nhớ những khi trở gió, Mẹ nằm trông
Con chẳng cạnh đỡ đần nâng giấc…

Mẹ vẫn bảo : Nước mắt nào chảy ngược
Con hãy lo cho cuộc sống của mình
Thương cháu con!Mẹ thầm lặng hy sinh
Ơn dưỡng dục, núi sông không bằng Mẹ…

Mang nặng đẻ đau, ân tình như trời bể
Tóc Mẹ bạc nhiều, con cũng lên bà ngoại
Vẫn mong hoài…được một lần trở lại
Bên Mẹ hiền, con làm đứa trẻ ngoan…

Ngày của Mẹ, của con và của cháu
Mong Mẹ hiền luôn mạnh khỏe, sống lâu
Vắng cháu con! Xin Mẹ chớ âu sầu
Nơi xa ấy! Cháu con luôn nhớ Mẹ !!!

17/10/2018. Ma iLan.
(Kính tặng Mẹ yêu của con nhân ngày 20/10)

Bài thơ: Vào thăm Sài Gòn em nhé

VÀO THĂM SÀI GÒN EM NHÉ
Thơ:Nghi Lâm

Giữa tháng mười em vào thăm anh nhé
Xem Sài Gòn nắng rực rỡ lung linh
Ngắm phố phường đón Ngày Hội Tôn Vinh
Mừng Phụ Nữ Việt Nam thêm khởi sắc

Em lớn lên trưởng thành nơi đất Bắc
Vẫn nhớ nhiều về xứ sở phương Nam
Nơi có anh cùng những việc đang làm
Để gắn bó tình yêu và trách nhiệm

Ở Hà Thành đang vào mùa kỷ niệm
Từng ngày đông tháng giá lạnh căm căm
Cũng qua rồi thu mơ mộng xa xăm
Mà đã đến cúc họa mi khoe dáng

Hãy vào thăm anh để em tỏa sáng
Nơi miền Đông Nam Bộ dịp tháng mười
Với áo dài hoàng yến thật xinh tươi
Cùng tin yêu rạng ngời như hoa nở

Chắc là sẽ vui mừng trong hớn hở
Vì có em đang kề cận bên anh
Bỏ những ngày thương nhớ mắt long lanh
Ta sum hợp cùng đắm say hạnh phúc

Chớ chần chờ khi đây là đang lúc
Anh đang cần hơi ấm một vòng tay
Để xuyến xao nghe thổn thức hình hài
TỪ NGƯỜI THIẾU PHỤ HÀ THÀNH YÊU QUÍ!

Bài thơ: Cô Tấm ngày nay

CÔ TẤM NGÀY NAY
Thơ Phan Thu Hà

Em đẹp thế này có chết tôi không
Cái dáng hiền ngoan cho đời ngơ ngẩn
Có phải em đây…hay là cô Tấm
Mới vừa từ trong cổ tích bước ra

Đằm thắm sen hồng nét miệng như hoa
Thon búp tay ngà têm trầu cánh phượng
Vạt áo đôi tà sông Cầu sông Đuống
Nàng Tấm đây mà..bống bống bang bang

Em đã về rồi cô Tấm đảm đang
Thương cái dáng gầy nhọc nhằn mưa nắng
Xưa mái tranh nghèo chân bùn tay lấm
Chiu chắt ngọt ngào vào trái thị thơm

Xin một lần làm hoàng tử của em
Ru giấc xoan đào võng đưa kẽo kẹt
Vàng ảnh vàng anh…ơi người ngoan nết
” phải duyên thì về…em nhé…vợ anh “

Trời Hà nội thu nhuộm áo em xanh
Hay tại có người làm nên cổ tích
Cô Tấm ngày xưa về trong đời thực
Sao tôi ngỡ ngàng…như trong giấc mơ…

Phan Thu Hà

Bài thơ: Người chị anh hùng trong trái tim em

NGUỜI CHỊ ANH HÙNG TRONG TRÁI TIM EM
Thơ : NS Lâm Bình

“Người nghệ sỹ lang thang trên phố “
Gom góp chuyện đời xây những vần thơ
Có câu chuyện mãi đi vào quá khứ
Nhắc lại nỗi đau trong tiếng nhạc buồn
Lòng tự hỏi ? Qua bao mùa thế kỷ
Đã có ai ?
biết nhiều về Chị của tôi
Người nghệ sỹ đẹp tựa ánh trăng rằm
Tóc bạc trắng theo chiều dài đất nước
Lời thơ hát sao Anh chỉ đưa vào bài hát
Mà chẳng nói gì đến vợ của Anh
Có đôi lúc em thẫn thờ tự hỏi ?
Đất nước mình sao nước mắt mãi cứ rơi …
Cố nuốt ngược dấu kín chuyện không hề khơi lại …
Dùng lời ca thay tiếng thét bão lòng …

Chuyện kể rằng …
Một đêm ấy …trên đường hành quân bên vùng ven
…tiến dần vào thành phố
Giải phóng Sài gòn rực rỡ cờ hoa
Lặng lẽ trong đêm một rừng người chiến sỹ
Chuyển động thần kỳ như rắn Hổ mang
Bỗng ! Có tiếng khóc ré lên giữa không gian tĩnh mịch …
Lộ mất rồi ! Đồng đội của tôi ơi
Lệnh truyền xuống …Phải dập ngay tiếng khóc
Vì trận sát thương này bao chiến sỹ phải hy sinh
Những người Mẹ miền Bắc vừa tiễn con vào chiến dịch
Nước mắt….mùi hương lúa nồng nàn của Mẹ còn vương trên áo lính
Mặt chiến sỹ ngơ ngác nhìn vào khoảng đêm tối mông mênh ….
Chị giật thót ôm chầm con lần cuối …
Phản xạ nhanh liền bịt mũi bé thơ
Trời đất như quay cuồng trong phút chốc lặng câm
Tiếng khóc thét bặt im ….rơi vào khoảng đêm …
khô khốc
Đoàn rắn Hổ mang tiếp tục trườn trong đêm lặng lẽ ….
Chỉ có Chị của tôi ngồi ôm bé thẫn thờ …
Nước mắt còn đâu cho Chị chảy
Sức đã quỵ rồi …gục đầu …lặng lẽ nhìn con …
Cháu bé gái được chuyền qua bao tay đồng đội
Như một lời kính cẩn sự hy sinh
…Đêm thành phố vùng ven có ngàn ngôi sao lấp lánh …
Xin đuợc ngỏ lời cảm ơn Mẹ Việt nam
Nơi phương Bắc hậu phương theo dõi bước quân hành
Nhờ có Chị phút cao trào làm nên lịch sử
Mới có những nguời còn đuợc trở về với Mẹ hôm nay .

Trút nỗi lòng sâu thẳm trái tim Anh
Những bài hát về Mẹ từ đây xuất hiện
Có bao giờ? Bạn biết tâm tư người nghệ sỹ
Mất mát đau thương mới trải hết tâm tình
Bằng bất tận ngôn từ trong cảm xúc
Tặng cho đời những bài hát vinh danh
Nhưng ! Chị tôi thì mãi chẳng được ghi danh
Như những kẻ tự phong mình lẫm liệt
Thôi chị ạ ! Chỉ có chúng em những người luôn bên Chị
Cuộc đời này vẫn rất đáng yêu
Chị và Anh là hai ngôi sao sáng lung linh
Còn sáng mãi trong lòng người ngưỡng mộ

Những người lính Hoa lư Miền Cố đô lịch sử
Chắc cũng tự hào vì có mặt trong đoàn quân
…đêm ấy giải phóng Sài gòn
Em trở về thăm được Cố đô xưa
Xin hát tặng bài ca Cô giải phóng
Và với chị là bài ca luôn bất tận
Hành trình về nguồn tìm mẹ Việt Nam Anh Hùng !

P/S (Dựa trên câu chuyện có thật của vợ chồng anh chị nhạc sỹ Phạm minh Tuấn và nghệ sỹ Hồng Cúc )
” lời của bài hát Hà nội Phố

HCM 18/4/2018

Bài thơ: Anh hãy yên lòng

ANH HÃY YÊN LÒNG .
Thơ Trương Túy Anh

Chiều nay gió bấc thổi về
Sương mù giăng mắc tái tê nỗi lòng
Hướng về phương Bắc em trông
Biên cương nơi ấy có chồng yêu thương
Anh đi trên mọi nẻo đường
Tuần tra biên giới đẫm sương muối dày
Lá rừng xào xạc gót giày
Đạp lên mõm đá bám đầy rêu xanh
Nhớ anh em tự dỗ dành
Đã là vợ lính phải đành hy sinh
Bao đêm thao thức một mình
Khát khao theo ánh trăng xinh thăm chàng
Tháng này lúa chín trổ vàng
Gặt xong em sẽ xuất đàn heo con
Vắng anh em nhớ mỏi mòn
Em luôn cố gắng đỡ đần mẹ cha
Thay anh chăm sóc nội già
Vẹn tròn chữ hiếu cửa nhà ấm êm
Trăng khuya rớt xuống bên thềm
Đan xong tấm áo gửi thêm anh dùng
Tình em ngọn lửa bập bùng
Sưởi anh ấm áp đi cùng tháng năm.

Bài thơ: Nhờ có em

NHỜ CÓ EM
Thơ Hồ Viết Bình

Nhờ có em, anh mộng mơ vui vẻ
Yêu cuộc đời và yêu những vần thơ
Bớt lo âu, bớt suy nghĩ vu vơ
Bởi vì em bảo anh nên như thế.

Nhờ có em anh trở nên mạnh mẽ
Biết đương đầu với những khó khăn
Bởi cuộc sống có những điều không thể
Phải sống chung, phải chấp nhận thôi anh.

Nhờ có em anh trở thành giàu có
Giàu tình thương, giàu nhân nghĩa ở đời
Biết sẻ chia lòng cảm thấy thảnh thơi
Bởi em bảo anh là người nhân hậu.

Nhờ có em thơ anh thường bay bổng
Rất đời thường không trống rỗng phiêu diêu
Và anh bảo: em thật là kỳ diệu
Cảm ơn em – Người phụ nữ Việt Nam.

Bài thơ: Người con gái Việt Nam

NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM
Thơ Lê Mỹ Hường

Người con gái Việt Nam
“Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”
Xứng danh tám chữ vàng
Lời Bác Hồ đã tặng.

Trong chiến tranh
Phụ nữ chấp nhận sự hy sinh thầm lặng
nén tiếng tơ lòng vì tiếng gọi quê hương
Tiễn anh lên đường
em gửi cả tuổi thanh xuân theo chiều dài đất nước
Bao năm trông đợi hoà bình, thầm một điều ước
mong anh về đoàn tụ với gia đình.

Người con gái Việt Nam trong thời bình
đảm đang, năng động, tài tình biết bao
công tư khó nhọc kể xiết bao
nụ cười vẫn toả nắng đẹp thanh tao nhẹ nhàng

Phụ nữ cũng góp phần thêm thắng lợi vẻ vang
trên bục đài vinh quang
bằng những tấm huy chương
làm rạng danh đất nước Việt Nam
sánh vai cùng bạn bè quốc tế

Hình ảnh cô gái Việt Nam sao đẹp, sao đáng yêu đến thế!
Thướt tha trong tà áo dài tô đẹp bức tranh quê
Đẹp đến nao lòng, đẹp đến say mê
Như vầng ánh dương buổi bình minh mới rạng

Hỡi cô gái Việt Nam, em là nguồn ánh sáng
Thắp cuộc đời anh qua những đêm đông
Cùng sẻ chia, vượt gian khó bão giông
Trao hạnh phúc, ươm tình ta đầy hương sắc

Cô gái Việt Nam dù ở phương Nam hay miền Bắc
Đẹp rạng ngời không chói loá kiêu sa
Trọn vẹn giỏi giang cả việc nước, việc nhà
Vẻ đẹp ấy sao bút nào tả hết

Ơi cô gái Việt Nam dịu dàng thân thiết
Tự hào về em – người con gái tôi yêu
Phụ nữ Việt Nam vẻ đẹp yêu kiều
Như hoa của đất trời muôn đời tươi sáng mãi.

Thơ:Lê Mỹ Hường
16/10/2018

Bài thơ: Nỗi buồn em tôi

NỖI BUỒN CỦA EM TÔI
Thơ Hiển Minh

Em gái ngoan !
Em nghĩ chi… mà đôi mắt xa xăm
Có phải? Mấy đêm rồi thiếu ngủ
Đôi mắt thâm quầng, đã nói lên tất cả
Em của chị ơi! Khổ gần hết cả đời người

Em lấy chồng, chưa đến tuổi hai mươi
Chưa đầy tháng, chồng vào quân ngũ
Để lại cho em… bào thai chớm nở
Con ra đời, không biết mặt cha
Cứ vậy nuôi con,chăm mẹ thay chồng

Sau bốn năm,được tin chồng tử trận
Cứ thế nuôi con, làm mẹ, làm cha
Gái một con, trông mòn con mắt
Trai trong làng,rât muốn có được em
Em được ngợi ca …đảm đang. ..chung thủy
Vợ liệt sĩ mà…an ủi nơi em

Vậy mà hôm nay, em thấy khổ thật rồi
Buồn vì… con dâu không hiểu chuyện
Căn nhà nhà xưa… còn ấm êm đâu
Chiến tranh qua rồi… nỗi đau còn đó
Lấy hết rồi…niềm vui của em tôi
Thôi ! Hãy tự lo cho mình em ạ…
Chồng em sẽ vui…khi thấy em cười
SG ngày 18 tháng 10 năm 2018
Thơ : Hiển Minh

Bài thơ: Người phụ nữ Việt Nam

NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Thơ Phan Hoàng

Đây người phụ nữ Việt Nam
Tóc mây óng mượt, dịu dàng xinh tươi
Long lanh ánh mắt sáng ngời
Nghiêng nghiêng vành nón, nụ cười nở hoa

Xưa nay việc nước việc nhà
Hai vai gánh vác thật là đảm đang
Bác Hồ tặng “tám chữ vàng”
Biểu dương Phụ nữ Việt Nam anh hùng!

Ngày xưa Bà Triệu, Bà Trưng
Đánh quân Phương Bắc lẫy lừng võ công
Diệt thù giải phóng non sông
Chị Khai, Chị Sáu… anh hùng thời nay

Hiến dâng khối óc, bàn tay
Kinh doanh, sản xuất, cấy cày tăng gia…
Bao người phụ nữ tài hoa
Góp phần xây dựng nước nhà phồn vinh

Thủy chung, son sắt nghĩa tình
Đẹp sao Phụ nữ nước mình xưa nay!

PH

Bài thơ: Không đề

KHÔNG ĐỀ
Thơ: Khánh An

Ngỡ người quen…
Gọi – hóa nhầm
Ngờ đâu có được
Tình thâm mặn mà.
Cái nhầm nẩy lá đơm hoa
EM và TÔI cũng thành TA với MÌNH.

Dạm em bán nụ cười xinh
Mua câu em hát… “nay mình đang duyên”.
Thương đôi má lúm đồng tiền
Lạc vào em khiến anh quên đường về.

Gái quan họ tựa bùa mê
Như em – anh cũng trai quê đất này,
Gặp em anh muốn từ nay
Cùng nhau sớm tối chung tay cấy trồng.

Để Cha Mẹ được vui lòng
Nhờ em nói – đề anh trồng cây si
Góc vườn cạnh lối em đi
Gặp em cây sẽ thầm thì yêu thương.

Bài thơ: Em là con gái Việt Nam

EM LÀ CON GÁI VIỆT NAM

Mẹ của anh

MẸ CỦA ANH

Tác giả: Xuân Quỳnh


Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đây thôi

Mẹ tuy không đẻ không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời, chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng

Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau

Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen

Ðâu còn dốc nắng đường quen

Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

Thương anh thương cả bước chân

Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào

Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:

Nào là hoa bưởi hoa chanh

Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca

Ði về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu

Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn

Hát tình yêu của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắt chiu từng những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

Bài thơ: Và anh tồn tại

VÀ ANH TỒN TẠI

Thơ: Lưu Quang Vũ

Giữa bao la đường sá của con người

Thành phố rộng, hồ xa chiều nổi gió

Ngày chóng tắt cây vườn mau đổ lá

Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài

Chỉ một người ở lại với anh thôi

Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi

Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới

Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương

Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn

Anh lạc bước, em đưa anh trở lại

Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi

Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh

Khi những điều giả dối vây quanh

Bàn tay ấy chở che và gìn giữ

Biết ơn em, em từ miền cát gió

Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng

Anh thành người có ích cũng nhờ em

Anh biết sống vững vàng không sợ hãi

Như người làm vườn, như người dệt vải

Ngày của đời thường thành ngày- ở -bên -em

Anh biết tình yêu không phải là vô biên

Như tia nắng, chúng mình không sống mãi

Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại

Ai biết ngày mai sẽ có những gì

Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi

Giữa thế giới mong manh và biến đổi

“Anh yêu em và anh tồn tại”

Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng

Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương

Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại

Em ở đấy, bàn tay tin cậy

Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày

Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa

Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ

Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ

Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng làm sao.

Bài thơ: Vợ

VỢ

Thơ: Nguyễn Duy Nhuệ

Có những lúc trốn xô bồ ta về tựa vào em

như con tàu viễn dương thả neo bám vào đất mẹ

cuộc đời lặng thầm, cuộc đời gào thét

trở về bên em ta trở lại chính mình

Nhân gian tưởng rộng nhường kia mà té ra nhỏ hẹp

đi hoài vẫn có tiểu nhân

em nâng đỡ mỗi khi ta mệt mỏi

mỗi khi ta chuẩn bị ăn đòn

Có một mái nhà, có một tình yêu

ta thành kẻ giàu sang và phú quý

em như hòn đảo chìm chứa đầy châu báu

ta để dành dự trữ lúc nguy nan

Đã từng có lúc bị gục niềm tin

ta vịn tình yêu em đứng dậy

ta trốn chạy cô đơn bằng bao dung nhân hậu

mỗi khi cuộc đời buồn ta lại nhớ về em…

Mái nhà em chỉ giản dị thế thôi

mà giông gió bão bùng em che hết cả

cả anh nữa, dẫu hoang sơ đến vậy

khi trở về lặng lẽ gã chồng ngoan…

Bài thơ: Tôi ru con gái tôi

TÔI RU CON GÁI TÔI

Thơ: Đỗ Trung Lai

À ơi con ngủ cho ngon

Đắp chăn rồi bố mắc màn cho con

Nửa đời nước nước non non

Con vừa một tuổi, bố tròn bốn mươi

Nửa đời đi ngược về xuôi

Đêm nay bố ngắm con cười trong mơ

Môi hồng, răng trắng, tóc tơ

Bố cho máu đỏ, mẹ cho hình hài

Giời cho tính nết sau này

Cầu cho con những khéo tay, dịu dàng

Trong đêm con thở nhẹ nhàng,

Cầu cho con khỏi bần hàn mai sau

À ơi con ngủ cho lâu,

Cầu cho con chẳng một câu lụy người

À ơi thân gái ở đời,

Những nơi tục lụy con thời tránh xa.

“Thiện căn ở tại lòng ta”

Mạnh hơn lẽ quỷ, lời ma dọc đường

À ơi thương đến là thương

Cầu cho thánh thiện dẫn đường con đi

Đừng ham ngũ sắc làm chi,

Trời xanh muôn thuở có gì cũ đâu.

Đò đầy, phá rộng, sông sâu

Có qua thì lúc bạc đầu hãy qua

Yêu thơ cùng với yêu hoa

Cũng đừng yêu quá như là bố yêu

Ở nhà biết vá, biết thêu

Ra đường kẻ ghẹo người trêu mặc người

À ơi thân gởi ở đời

Cổ kim đâu cũng quý người thủy chung

Câu rằng, chị ngã em nâng

Là qua hết được mọi vùng khó qua

Đi cùng con lúc tuổi hoa,

Đời người ngắn lắm, bố già đến nơi.

Nay mai giời gọi lên giời

Cũng là đã có mấy lời cho con

À ơi máu đỏ như son,

Mai sau con lớn con còn nhớ chăng?

Bài thơ: Trái tim sinh nở

TRÁI TIM SINH NỞ

Thơ: Lâm Thị Mỹ Dạ


Trái tim có mấy phần buồn

Mấy phần vui sướng nhớ thương mấy phần

Phần yêu em gửi cho anh

Còn phần hy vọng em dành cho con

Mấy phần chờ đợi mỏi mòn

Mẹ em đã nhận lúc còn tuổi xanh

Người xưa nào có phụ tình

Mà sao mẹ chịu một mình khổ đau

Thác ghềnh nước cả, sông sâu

Chống chèo mình mẹ đương đầu bão giông

Buồn lo mẹ giấu bên lòng

Nuôi em trong dạ, mẹ mong từng ngày

Nỗi mình biết ngó ai hay

Bao đêm nước mắt vơi đầy, mẹ ơi

Khi em cất tiếng chào đời

Trái tim mẹ tưởng héo rồi lại tươi

Đời nay mơ ước rộng dài

Trái tim đập tới ngày mai êm đềm

Mẹ cho anh trái tim em

Trái tim yêu, trái ấm mềm anh ơi

Trái tim sinh nở giữa đời

Những con ta lại hát lời mẹ ru

Biếc xanh là sắc mùa thu

Vàng tươi là lúa, mịt mù là mây

Ngày đêm sớm tối đổi thay

Trái tim vẫn một bầu đầy đỏ tươi

Dẫu khi tắt nghỉ cuộc đời

Trái tim mẹ giữa đất trời còn yêu.

Bài thơ: Bài thơ về mẹ

BÀI THƠ VỀ MẸ

Thơ: Đinh Thu Hiền

Xa mẹ con thành bé bỏng

Giờ này mẹ ngủ ngon chưa?

Hà thành gió mùa đông bắc

Con ngồi đếm khắc giao mùa

Con đi chắc nhà vắng lắm

Bản nhạc con thích, ai nghe?

Chiếc xe con thường đi học

Chắc bụi đã bám còn gì?

Tóc con đã dài rồi đấy

Vắng con mẹ gỡ tóc mình

Niềm vui xẹt qua tờ giấy

Nỗi buồn đứng lại, lặng thinh

Thơ con tặng cho người khác

Viết về mẹ chẳng là bao

Phố sâu gió mùa đông bắc

Trong con bóng mẹ ngọt ngào.

Nói tóm lại, dù ở thời nào đi chăng nữa, phụ nữ luôn đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống cũng như công việc. Bên cạnh việc giữ gìn phẩm chất truyền thống từ ngàn đời xưa, người phụ nữ ngày nay luôn phải phấn đấu trở thành một công dân tốt, biết ước mơ, sống có hoài bão, sống trách nhiệm với xã hội và cộng đồng. Đó là những yếu tố rất cơ bản, những yếu tố cội nguồn về phụ nữ Việt Nam.

Huyền Ảo

Huyền Ảo (Hàn Mặc Tử)

(Tặng Xuân Diệu để ghi lấy một đêm trăng gặp gỡ ở đất Tràng An)

Mới lớn lên trăng đã thẹn thò
Thơm như tình ái của ni cô
Gió say lướt mướt trong màu sáng
Hoa với tôi đều cảm động sơ

Đang khi màu nhiệm phủ ban đêm
Có thứ gì rơi giữa khoảng im
Rơi tự thượng tầng không khí xuống
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim.

Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh
Ngấm ngầm trao đổi những ân tình
Để thêm ấm áp nguồn tơ tưởng
Để bóng trời khuya bớt giật mình.

Từ đầu canh một đến canh tư
Tôi thấy trăng mơ biến hoá như
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ

Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô.

Không gian dầy đặc toàn trăng cả
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng
Mỗi ảnh mỗi hình thêm phiếu diễu
Nàng xa xôi quá nói nghe chăng?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Huyền Ảo” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 1: Hương Thơm, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 12 Bài thơ hay của nhà giáo, nhà thơ Phan Thúc Định

Thầy giáo Phan Thúc Định sinh năm 1977 hiện là giáo viên dạy văn tại trường THPT Quỳ Hợp 2, tỉnh Nghệ An. Bên cạnh là một giáo viên giỏi có uy tín anh còn là một nhà thơ nổi tiếng, được bạn bè đồng nghiệp trìu mến gọi với cái tên “Cụ Định”. Thơ anh viết rất mượt mà về ngôn từ, phong phú về hình ảnh, sâu sắc về cảm xúc, và đầy tính triết lý. Đọc thơ anh, độc giả thấy được mọi mặt của cuộc sống hiện ra một cách rất chân thực. Anh đã có rất nhiều các bài thơ in trên sách báo và tạp chí. phongnguyet.info xin giới thiệu với bạn đọc những bài thơ hay của anh.

Bài thơ: Ngâu!

NGÂU!

Tác giả: Phan Thúc Định

Thu về trời rấm rứt mưa
Có cô thiếu nữ đổ thừa cho tôi…
Rằng anh thơ phú đãi bôi
Để em ngâu trắng rụng rơi nỗi niềm!

Lá vàng rầu rỉ bên thềm
Nắng hôn lần cuối lịm mềm lìa cây
Anh rằng lời đó lòng đây
Sao em biết được hao gầy tháng năm?

Những điều thật, hóa mong manh
Những lời đưa đẩy hóa thành niềm tin
Phải đâu gái mới thuyền quyên
Nam nhi chữ mộng mấy miền chênh chao!

Câu thơ còn phận thấp cao
Huống chi câu đợi ta trao buổi đầu
Đâu riêng em đẫm lòng ngâu
Anh đây bão nổi đêm sâu riêng mình!
2/8/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Thề Hứa…

THỀ HỨA…
Tác giả: Phan Thúc Định

Tôi gom tất cả hứa thề
Ngày yêu em đã tỉ tê bao lần
Buộc thành một bó đem cân
Lạ thay thề hứa nặng bằng chân không.

Lòng chẳng thỏa, tự hỏi trăng
Cớ sao đêm ấy khăng khăng em thề?
Mượn trăng làm chứng triền đê
Gửi dòng suối chở lời thề ra sông…

Trăng cười chúm chím môi hồng
Yêu đương thề hứa…vợ chồng mấy đôi!
Thế gian thề bạc màu vôi
Nên khi tan vỡ đổ tôi hao gầy!

Dù rằng họ chọn trăng đầy
Nhưng khi vơi cạn lại quay trách hờn
Rằng tại tôi khuyết chẳng tròn
Cho nên đôi lứa giữa đường chia li!

Ừ thì ai cãi làm chi!
Dối lừa…đôi lứa mấy khi thực lòng!!!
30/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Giấu

GIẤU…
Tác giả: Phan Thúc Định

Ta giấu hoàng hôn ngực áo
khi buồn lần mở ra xem
ta giấu bình minh lên tóc
đêm buông chẳng phải lên đèn…

Ta giấu em vào đôi mắt
riêng ta nhìn thấy em thôi
vô hình mà không hư ảo
chênh chao suốt cả cuộc đời!

Ta giấu hờn ghen vào núi
chờ mưa gửi suối cho em
hờn ghen đi như thác lũ
cuốn phăng tại bởi say mèm!

Ta giấu cô đơn vào biển
đại dương không ngủ bao giờ
cô đơn của ta mãi thức
nhớ, yêu về cả trong mơ!
25/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Bão Lòng

BÃO LÒNG!
Tác giả: Phan Thúc Định

Sóng xô vào kéo tuột tiếng thở dài
Em kìm nén giữa ồn ào phố biển
Anh vô tình mà tim em bão đến
Mặn chát lòng trước sóng biển trêu ngươi!

Anh mãi theo những lẽ phải ở đời
Gìn giữ mình trước sóng cồn nghiệt ngã
Cánh hải âu cứ vút nghiêng hối hả
Đời mong manh thề hứa có là chi?

Ánh bình minh ve vuốt mịn xuân thì
Khi bờ cát in trăm ngàn gót ngọc
Gót chân nào con sóng vừa khỏa lấp
Anh cuống cuồng giằng sóng có được đâu!

Từng giọt ngâu rơi rụng bạc mái đầu
Nên dù nhuộm đâu nhiệm màu em nhỉ!
Anh vẫn tin trên dặm trường dâu bể
Những điều thiêng chẳng sứt mẻ bao giờ…
7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Trăng quê

.

TRĂNG QUÊ!
Tác giả: Phan Thúc Định

Trăng buông ngọc thể giữa trời
Làm tình nhân thế lả lơi ngón nghề…
Núi già chết lặng đê mê
Bạc phau sương lạnh canh khuya đợi chờ!

Dòng sông ru sóng ởm ờ
Cánh buồm ưỡn ngực đón chờ tình nhân
Chén vàng rót xuống buồn tênh
Ngả nghiêng chếnh choáng nỗi mình lặng câm!

Hàng cau mặc niệm ngoài sân
Trăng hôn vụng trộm khi gần khi xa
Bờ tre mặc kệ tuổi già
Dưới trăng hừng hực điệu đà hồi xuân!

Đuốc hoa mấy bác lộc vừng
Tự mình thắp lửa dửng dưng trăng tròn
Có người thiếu phụ đầu thôn
Nửa đêm ngó trộm lòng buồn thênh thênh!
NA, 20/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Chớm thu

.

CHỚM THU…
Tác giả: Phan Thúc Định

Mặt trời chiều nay ứ máu
Một phần rụng xuống đầu non
Cánh chim trên đường về tổ
Cắp phần còn lại bay luôn!

Hoàng hôn đổ dồn đuổi bắt
Đòi chim trả lại mặt trời!
Ngẩn ngơ lưng đồi thôn nữ
Tiếc ngày chân hóa chơi vơi!

Chớm thu sương từng sợi mỏng
Nhẹ nhàng ướm đậu tơ giăng
Giật mình nhện gầy se lạnh
Lưới đan bỏ giở trên cành!

Cuốc thôi không còn khóc nữa
Hè đi rạc cả van lơn
Dế thay từng đêm tê tỉ
Thu sang đổ lá dỗi hờn!

Từ nay có người chiều muộn
Bơ phờ ngóng đợi điều chi?
Quầng mắt thâm như áo mẹ
Có hay trong gió thầm thì…?
Phủ Quỳ, 14/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: An nhiên

.

AN NHIÊN!
Tác giả: Phan Thúc Định

Ngước nhìn bầu trời em sẽ bớt khổ đau
hết ngày mưa sẽ là ngày rực nắng
dẫu hôm qua còn tối sầm cay đắng
thì hôm nay vẫn xanh biếc vươn cao!

Ngước nhìn bầu trời em sẽ hết khổ đau
thênh thang lòng đón trăm ngàn ngọn gió
có ngọn gió kéo mây giông bão tố
ắt có ngọn gió lành tẩy gột, ấm bình minh!

Dại dột của người, kể cả anh và em…
là ngày hôm nay không vì ngày mai để sống
cứ để ngày hôm qua mặc sức gặm nhấm
mà hôm qua nào cũng tồn tại…”Giá Như”!

An nhiên đi em cho mái tóc trên đầu
cứ xanh mãi như lúa thì con gái
ngày đã qua hãy gói trong…” Thủa Ấy”
sống an vui vì đời ngắn ngủi tày gang!
Phủ Quỳ, Thứ 6/13/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Địa đàng

.

ĐỊA ĐÀNG…
Tác giả: Phan Thúc Định

Anh ngồi đếm ngược thời gian
nghe cung thanh giục ngón đàn xốn xang!
cung trầm em, phía địa đàng
lẳng lơ chèo néo ngai vàng bỏ quên!

Dỗi đời em dọa bắt đền!
trời buông vạt nắng bên thềm hát ru
dỗi tình ngắt trái mù u
để hắt hiu cả mùa thu riêng mình!

Còn tôi gom nhặt bình minh
rơi trên góc phố để dành ngày mưa
mai kia nếu sót duyên thừa
em thành hoàng hậu còn vua tôi làm!

Hẳn rằng đôi lứa nước Nam
hờn ghen tìm chốn địa đàng cầu hôn…
Phủ Quỳ, 11/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Giấu yêu

GIẤU YÊU!
Tác giả: Phan Thúc Định

Giấu yêu như giọt sương mai
Thấm vào chiếc lá ru hoài màu xanh!
Ngỡ rằng giữ mãi ngọt lành
Nào ngờ mùa trở lìa cành lá bay!

Giấu yêu tròn trĩnh bàn tay
Nhịp vơi lồng ngực rạc gầy hồng nhan
Rụng rơi mấy độ thu tàn
Bẻ đôi tri kỉ phím đàn dửng dưng!

Giấu yêu đi giữa lưng chừng
Hồ nghi xúi dục muối gừng nhạt tênh
Bỏ ta dâu bể lênh đênh
Nghiêng li nhắm với hớ hênh cuộc đời!
Vinh, 9/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Quê

.

QUÊ!

Tác giả: Phan Thúc Định

Chưa thu lòng hóa sắc vàng
Rụng rơi phủ kín cổng làng quê xa…
Hàng cau vẫn bóng hiên nhà
Giàn trầu vẫn cứ la cà tường rêu.

Mẹ già vẫn ngóng mỗi chiều
Triền đê cả gió, cánh diều nỉ non!
Chỉ cần vậy ước gì hơn
Hồn ta kệ phố trớn mơn đổi lòng.

Sông quê bồi lở mấy dòng
Hồn quê vẫn sóng song cùng sông quê!
Lạc đường theo lối trâu về…
Lạc dòng trong đục nhờ quê dưỡng mình!
7/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Nếu?

NẾU?
Tác giả: Phan Thúc Định

Nếu chẳng còn gió Lào em nhỉ
Chắc quê mình Xứ Nghệ hết gàn
Và như thế tìm đâu ra bốp chát
Răng, rứa, mô, tê… thô nặng cõi nhân gian!

Nếu chẳng còn dòng nước biếc Lam giang
Người quê ta liệu có còn câu hò điệu ví?
Để khi cách xa lòng thực thà năn nỉ
”Ngaí ngôi chi mà anh nỏ quay về”!

Nếu chẳng còn những dằng dặc triền đê
Tuổi thơ ta, đâu ắp đầy kỉ niệm
Con nước ròng đằm mình mò trai hến
Mỗi chiều về đón gió thả diều reo!

Nếu chẳng còn bão lũ, rét gầy teo
Có chăng hết khó nghèo không nhỉ?
Nhưng chắc hẳn bọc đùm nhau trước cuộc đời dâu bể
Chẳng bao giờ khăng khít thế này đâu!
30/6/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Nghiêng!

NGHIÊNG!
Tác giả: Phan Thúc Định

Đất nghiêng về phía mặt trời
Biển nghiêng cửa lộng chân khơi sóng tràn
Mẹ nghiêng dòng sữa nồng nàn
Con nghiêng mắt liếc uống ngàn yêu thương!

Em nghiêng vạt tóc chiều buông
Núi nghiêng quầng mắt hoàng hôn khép ngày
Cha nghiêng tay lật luống cày
Cho mùa nghiêng cả đủ đầy ấm no!

Triền đê nghiêng những câu hò
Dùng dằng ngọn sóng con đò chênh chao…
Mưa nghiêng mái rạ thủa nào
Để người xa xứ nôn nao dại khờ…

Cuộc đời nghiêng cả trong mơ
Khi không nghiêng nữa…. giao mùa nhân sinh!!!
29/6/2018.
Cụ Định.

Thơ Phan Thúc Định có một cách viết rất sâu sắc, và đặc biệt cách dùng từ rất sáng tạo khiến cho những bài thơ của anh luôn mang một dấu ấn rất đặc biệt, không bị lẫn với bất cứ nhà thơ nào.

Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi

Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi (Xuân Quỳnh)

Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều dậy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em

Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa…

Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu

Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa

Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây

A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu

11-1982

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sẽ Có Mãi Cô Bé Mười Sáu Tuổi” của tác giả Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Thuộc tập Tự Hát (1984), danh mục Thơ Xuân Quỳnh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Thơ về tháng 10 hay, lãng mạn

Tạm biệt tháng 9, chào đón tháng 10 với không khí se lạnh, những chiếc lá vàng rực rỡ, với mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu khiến trái tim bao người thổn thức. Hãy cùng phongnguyet.info chào đón tháng 10 với những bài thơ hay, lãng mạn, tâm trạng nhất nhé. Dưới đây là những bài thơ về tháng 10, thơ tình tháng 10 hay với nhiều cảm xúc, mời các bạn cùng thưởng thức.

MÙA ĐÔNG CŨ CÓ VỀ 

Tháng mười về ta gửi trọn yêu thương !
Để giọt nắng mãi vấn vương lối nhỏ
Nẻo đường nào, mình đan tay dạo đó 
Sữa thì thầm hương muốn ngỏ tình nồng !

Tháng mười về thu sắp tàn phải không ?
Khúc giao mùa lá ruổi rong muôn ngả
Sắc vàng buông, tiễn thu đi vội vã
Khung cửa nào, mặc sương giá vẫn chờ !

Tháng mười về, ngày ngóng đợi, đêm mơ !
Cùng sánh bước, ghép vần thơ dào dạt
Về quê mình, hương đồng sâu bát ngát
Bãi bờ xưa, lúa trĩu hạt trông mong !

Tháng mười về, đò xuôi ngược bến sông !
Phiên chợ chiều, ai gánh gồng lam lũ
Tiếng trống chầu, hồn quê nghèo lưu giữ
Ta hỏi mình, mùa đông cũ có về ?

BẢN TÌNH THƠ THÁNG 10!
Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
Em thuở ấy đi về quên dấu gót
Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?
Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh
Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi

Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ
Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều
Em có thấy tháng mười xanh xao quá?
Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?

THÁNG 10 VỀ!
Tháng mười về trời đã bắt đầu mưa
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…

Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không

Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm

Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si

Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình

Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…

HẸN HÒ THÁNG MƯỜI

Có phải tháng mười gõ cửa yêu thương!
Chiếc lá chao nghiêng rơi trong chiều vàng nắng,
Lá nhắn nhủ rằng cuộc đời này ngắn lắm.
Còn chờ đợi gì mà chưa nắm tay nhau!

Có phải tháng mười dành cho những bắt đầu
Bắt đầu nhớ mong, bắt đầu chờ đợi,
Má ai ửng hồng, rồi quay đi thật vội.
Khi mắt ai vô tình chạm phải ánh mắt ai!

Có phải tháng mười dành cho những chàng trai?
Mang bao yêu thương cho những người con gái,
Có phải tháng mười là tình đầu khờ dại.
Của những cô nàng buông mái tóc ngây thơ.

Có phải tháng mười lòng ai hết bơ vơ?
Tay nắm bàn tay tựa đầu vào mái ấm!
Có phải tháng mười sẽ trôi qua thật chậm.
Cho những nỗi lòng muốn gửi gắm yêu thương!

THÁNG 10 YÊU THƯƠNG
Tháng mười tới vẹn tròn bao đôi lứa
Gửi hương yêu thắp lửa mộng lòng xinh
Theo gió thu quyện thắm dạ ân tình
Ly rượu chúc đôi hình chung một bóng
Tháng mười đến thu tàn trêu gió lộng
Gọi lòng say thả mộng mãi yêu thương
Tô điểm trang má thắm đượm môi hường
Cho hoa nở duyên hồng bao cô gái
Tháng mười đó hàn sương nhè nhẹ trải
Gợi đường mơ thắm mãi chữ tình ân
Pháo vu quy nô nức bến xa gần
Cho hạnh phúc ấm dần quanh ngõ xóm

Cô gái tháng 10

Cô gái tháng Mười hay cười
Trẻ trung đơn sơ nhí nhảnh
Cô gái tháng Mười thật bảnh
Nhiều anh trộm nhớ thầm thương

Đôi khi tháng Mười lại cương
Bởi vì giữa Thu Đông đó
Thu buồn sắt se lá đỏ
Đông hờn lạnh lẽo trầm tư

Cô gái tháng Mười thích hư
Để cho các anh năn nỉ
Khi yêu tháng Mười tỉ mỉ
Thủy chung sắc tím dịu dàng

Cô gái tháng Mười điệu đàng
Áo quần giầy dép thật mốt
Giỏi giang đảm đang trụ cột
Chăm sóc ngăn nắp gia đình

Khi giận tháng Mười lặng thinh
Chẳng thèm hé môi đâu nhé
Các anh khôn ngoan nhỏ nhẹ
Thì sẽ dỗ được tháng Mười

Cô gái tháng Mười xinh tươi
Trầm tĩnh bao dung uyển chuyển
Cô gái tháng Mười lúng liếng
Tánh vui nên lắm người mê

Thêm một sinh nhật lại về
Chúc em tháng Mười thêm tuổi
Hạnh phúc niềm vui gần gũi
Dồi dào sức khỏe đẹp tươi.