Nếu bạn muốn thể hiện cảm xúc của mình trên mạng xã hội bằng một câu nói hay nằm trong một hình ảnh đẹp thì hãy xem tham khảo bài viết Những danh ngôn ý nghĩa nhất về tình yêu bằng tiếng Anh dưới đay của loinoiahy.net nhé!
Các bạn có thể tải những hình ảnh này về và đăng lên trang cá nhân của mình nếu bạn cảm thấy tâm đắc với một câu nói nào đó. Cám ơn các bạn đã luôn đồng hành cùng phongnguyet.info. Chúc các bạn luôn sống vui vẻ và hạnh phúc!
Trăm năm tính cuộc vuông tròn
Con tằm đến thác hãy còn vương tơ
Thiếp từ ngộ biến đến giờ
Dám xa xôi mặt mà thơ thớt lòng
Cắn răng bẻ một chữ “đồng”
Sâm Thương chẳng vẹn chữ “tòng” tại ai?
Cũng là nhỡ một nhầm hai
Ba sinh âu hẳn duyên giời chi đây
Rằng trăm năm cũng từ đây
Duyên này thời giữ, vật này của chung
………………………………………
Mà lòng trọng nghĩa khinh tài xiết bao
Cười rằng tri kỷ trước sau
Mười phần ta cũng tin nhau cả mười
Giếng vàng đã rụng một vài
Mà chàng Kim đó là người ngày xưa
………………………………………
(Thơ Tản Đà 1925)
Những chỗ trống Tản Đà nhường cho các thi nhân trong nước nối giúp
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tập Kiều” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!
“Cỏ dại quen nắngmưa
Làm sao mà giết được
Tới mùa nước dâng
Cỏ thường ngập trước
Sau ngày nước rút
Cỏ mọc đầu tiên”
Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lên
Khi tôi bước giữa một rừng cỏ dại
Không nhà cửa. không bóng cây. Tim lối
Cứ cường hào rẽ cỏ mà đi.
Người dân quân tì súng lắng nghe
Bài hát nói về khu vườn đầy trái
Anh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dại
Nỗi nhớ đầu anh nhớ quê anh
Mảnh đạn bom và chất lân tinh
Đã phá sạch không còn chi nữa
Chỉ có sắt chỉ còn có lửa
Và cuối cùng còn có đất mà thôi
Thù trong lòng và cây súng trên vai
Cùng đồng đội anh trở về làng cũ
Anh nhận thấy trước tiên là cỏ
Sự sống đầu anh gặp ở quê hương
Có một lần anh tìm đến bà con
Khi xúm xít quanh anh thăm hỏi
Giữa câu chuyện có điều này đau nhói:
– Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?
Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưa
Gần gũi nhất vẫn là cây lúa
Trưa nắng khát ước về vườn quả
Lúc xa nhà nhớ một dáng mây
Một dòng sông, ngọn núi, rừng cây
Một làn khói, một mùi hương trong gió…
Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ
Mọc vô tình trên lối ta đi
Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi
Không nghĩ đến nhưng mà vẫn có.
Bố – người đàn ông trụ cột trong gia đình. Bố – người đàn ông duy nhất trên cuộc đời này yêu thương con vô điều kiện. Bố – Yêu thương con bằng sự thầm lặng không ngôn từ không thể hiện. Ai cũng có một người bố vô cùng hoàn hảo của riêng mình, bố uy nghiêm là thế nhưng hình như bố có phần “lép vế” hơn mẹ, khi bình thường mẹ luôn được xuất hiện nhiều hơn trong bao nhiêu là bài hát, câu chuyện, rồi cả thơ ca. Hôm nay hãy cùng phongnguyet.info tham khảo Những bài thơ hay và sâu sắc nhất về bố đọc vô cùng cảm động nhé !
Cánh cò cõng nắng qua sông
Chở luôn nước mắt cay nồng của cha
Cha là một dãi ngân hà
Con là giọt nước sinh ra từ nguồn
Quê nghèo mưa nắng trào tuôn
Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm
Thương con cha ráng sức ngâm
Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.
Lúa xanh xanh mướt đồng xa
Dáng quê hoà với dáng cha hao gầy
Cánh diều con lướt trời mây
Chở câu lục bát hao gầy tình cha.
Tuổi hạc thâm niên, tóc điểm sương
Cha già sức yếu, bệnh đau thường
Con thơ xót dạ thành tâm nguyện
Trẻ dại đau lòng, thắp nén hương
Bồ Tát linh thiêng xin cứu độ
Phật Trời mầu nhiệm, rủ lòng thương
Cho cha mạnh khoẻ bình an mãi
Con trẻ không sầu, cảnh đoạn trường
Cha
hôn gò má trẻ
xoa đầu con cha cười
ánh mắt soi vào tim đứa bé
sưởi ấm tâm hồn của trẻ thơ
thắp sáng lên một góc trời
cha và con nhìn thấy
cha già còn đấy
tóc đã bạc
lưng còng
những ngày vất vả
có lúc chong đèn cha thức suốt
nghe hạt mưa lộp độp ở mái nhà
chỉ có trời mới hiểu hết tình cha
nó rộng lớn bao la hơn biển cả
rồi những lúc ngoài trời trở gió
cha lặng im ngước nhìn đây đó
tìm thân con sờ soạng trên gường
thằng nhỏ này co quắp thấy thương
cha thắp nến tìm chăn đến đắp
khi lúa thất, bão giông tới tấp
con lên đường tìm lấy cái ăn
sợ đứa con xa xứ nhọc nhằn
sợ xa vắng không ai chăm sóc
nay con lớn hai màu trên tóc
thấm thía đời nước mắt của cha
thời gian trôi thêm lấy cái già
còn vất vả nợ trần, cơm, áo
cha ơi! Con đã lớn nhanh như Thánh Gióng
và sẽ tung hoành giữa sóng lớn gió to
con sẽ sống với những gì cha mong ước
hãy tin con! Cha mãi mãi trong lòng
Thời gian thấm thoát trôi qua,
Người đi kẻ ở bông hoa đổi màu,
Cuộc đời lắm lúc thương đau,
Hỏi người có biết vì sao có mình?
Nhờ ơn Đức Chúa Thánh Linh,
Tạo ra nhân thế, ban tình thương cha,
Dù cho con phải bôn ba,
Công cha là cớ, khi xa nhớ về,
Nhớ trong những lúc não nề,
Vì con cha vẫn mãi mê lo làm,
Cho con được tấm thân an,
Nuôi con khôn lớn không màng khó khăn,
Cho con manh áo cơm ăn,
Đem lời dạy dỗ ân cần khuyên lơn,
Ơn cha như núi Thái Sơn,
Như vùng biển cả không sờn vì con,
Trong đời lên núi xuống non,
Ơn cha bát ngát vẫn còn hôm nay,
Cầu xin ơn Đức Chúa Ngài,
Tuôn tràn ân điển mãi hoài cho cha!
Công cha như bản tình ca,
Muôn đời diệu thỏa ngân nga thân tình!
Ai cũng có bố và dù bố có thế nào thế nào đi chăng nữa thì bố vẫn luôn là người hùng trong lòng của mỗi chúng ta phải không cả nhà. Chúc các bạn có những khoảng thời gian vui vẻ cùng phongnguyet.info nhé !
Anh có bao giờ thương nhớ một ai chưa?
Có từng đứng dưới cơn mưa rồi mỉm cười tủm tỉm,
Suy nghĩ vẩn vơ về những điều phù phiếm
Cùng người mình yêu vui sống đến trọn đời!?
Anh có từng lặng lẽ ngắm chiều trôi?
Đưa mắt về xa xôi rồi ngậm ngùi bật khóc?
Chỉ ước được yêu thôi mà trăm bề khó nhọc
Bởi người ta đâu có hiểu thấu lòng mình.
Có cô gái nào không ấp ôm những giấc mộng đẹp xinh?
Không có ước mơ một gia đình đầm ấm
Vậy mà với em dường như xa thăm thẳm
Khi cánh tay đưa ra mà chẳng biết phải nắm bắt điều gì…
Ngày rồi ngày cứ lặng lẽ trôi đi
Chẳng thể quên nhau, chẳng có gì thay đổi
Khoảng cách em – anh chỉ bàn tay nông nổi
Mà ngỡ như mình xa cả nghìn trùng.
Gom hết nỗi niềm, gói gọn những nhớ nhung
Gửi đến người thương, mong một lần thấu tỏ
Yêu đơn phương chính là đau vậy đó
Nắm chẳng xong, buông bỏ lại không đành…
Oanh thanh lịch lịch chuyển u tùng
Xuân tứ triền miên thục dữ đồng
Ngạnh chất bình do phiêu nộn thúy
Cựu thời hoa dĩ biến tân hồng
Hỗn trần ưng ngộ vô vi thuyết
Tận túy hà thương bất đảo ông!
Khước tiếu lăng tằng tam sổ bối
Thanh thiên hư ỷ kiếm thư hùng.
Tiếng oanh hót vòm cây đứt nối
Ai cùng ta bối rối lòng xuân?
Cánh bèo ngơ ngác giang tân
Màu xanh chất cứng bao lần nổi trôi
Và đây nữa: Hoa thời xưa đó
Vụt biến sang màu đỏ chói lòa…
Tấm thân bụi lấm bùn pha
Thuyết Vô Vi có thấy là thanh tao?
Say đến chót xem nào, Phỗng đá!
Tên gọi Ông-chẳng-ngã; lo gì!
Lăng tằng cười những ai kia
Gươm thiêng chống mãi chưa hề ra tay.
(Vũ Hoàng Chương)
Mũi tên phóng vào những con chim trí tưởng
Nhưng trượt đích, tôi bỏ ngôi nhà đi lang thang.
Cơn bão rớt vào khúc eo Tổ quốc, mái nhà khu vường của tôi hoang tàn những điều tôi tưởng;
chúng cất cánh cùng cơn bão bay đi, mang theo bóng hình em.
Em mất tích trong khu rừng cây đổ ngổn ngang. Tôi trở lại nơi có con mắt bão để soi rọi vào tận ngóc ngách khu vườn, và tôi mang con mắt ấy để tìm lại bóng hình em trong đổ vỡ ngôi nhà.
Không thể nào có thể xanh hơn bầu trời và mắt em ngày ấy. Tôi tìm em trong suốt mùa hạ cháy.
Hoa xương rồng nở trắng một rừng gai.
Em đi rồi chiếc bình hoa trống nhợt nhạt xác mai vàng đôi cánh mỏng phù du.
Em đi rồi chiếc bình hoa tưởng vọng, đêm đêm ta cắm những kỷ niệm buồn.
(Suối Lồ Ô, Cơn bão số IV, 14-11-1998)
Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thi Sĩ” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!