Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 17/02/2026

Ngẩn ngơ đứng dưới trời thông
Ở đây rét lắm mùa đông hơi dài
Ta chơi một kiếp trần ai
Để em gánh lệch hai vai đồi Cù

Đà Lạt - Thu Bồn

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 17/02/2026

Những Bài Thơ Về Biển Hay & Lãng Mạn Nhất Của Nhà Thơ Huy Cận

Những Bài Thơ Về Biển Hay & Lãng Mạn Nhất Của Nhà Thơ Huy Cận

Không chỉ riêng với các nhà thơ, nhạc sĩ, mà có lẽ rằng ai trong chúng ta cũng đã hơn một lần phải ngả lòng trước biển. Bạn có còn nhớ lần đầu tiên mình nhìn thấy đại dương? Đó là những cảm xúc đan xen, lẫn lộn, nhưng chắc chắn rằng ai cũng phải hét lên rằng: “bao la thế… ” . Biển rộng lớn mà nhỏ bé, hung hãn mà hiền hòa, ồn ào mà lặng lẽ, không biết bao nhiêu nhà thơ đã phải viết nên những dòng cảm xúc của mình từ đây. Và Huy Cận cũng vậy, hôm nay, sau những bài thơ về biển sáng tác và những áng thơ về biển sưu tầm, xin gửi đến các bạn những bài thơ tình về biển hay nhất của nhà thơ Huy Cận, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức những bài thơ về biển của Huy Cận sau đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Đêm Về Với Biển

Đêm về với biển đêm xanh
Không đen, đêm biển long lanh nghìn trùng.
Ta đi khắp núi khắp đồng
Lại về ngủ biển, nằm trong dạt dào
Ta nằm trên đáy trăng sao,
Nằm chao sóng mặn, nằm chao sóng cồn.
Ta cùng biển hoá chiếc hôn
Mênh mông, hôn bãi bờ, hôn cuộc đời…

2, Mưa Xuân Trên Biển

Mưa xuân trên biển, thuyền yên chỗ
Tôm cá chắc đầy phiên chợ mai
Sắm tết thuyền về dăm khóm đỗ;
Đảo xa thâm thẩm vệt mưa dài.

Thuyền đậu thuyền đi hạ kín mui,
Lưa thưa mưa biển ấm chân trời.
Chiếc tàu chở đá về bến Cảng
Khói lẩn màu mây tưởng đảo khơi.

Em bé thuyền ai ra giỡn nước,
Mưa xuân tươi tốt cả cây buồm.
Biển bằng không có dòng xuôi ngược,
Cơm giữa ngày mưa gạo trắng thơm.

3, Ta Viết Bài Thơ Gọi Biển Về

Ta viết bài thơ gọi biển về
Nghìn năm dào dạt sóng say mê
Hoàng hôn khép nhẹ hàng mi tím
Xanh biếc bình minh buổi gió se

Ta, Biển sinh đôi tự thuở nào?
Sóng ngầm bao đợt nhói lòng đau
Cái vui đầu sóng, buồn chân sóng
Cùng lặn chiều hôm nét đỏ au.

Rồi một ngày kia hết ở đời
Cho ta theo biển khoả chân trời
Điều chi chưa nói xin trao sóng
Lấp lánh hồn ta mặn gió khơi.

4, Tiếng Biển Về Khuya

Tiếng biển về khuya như tiếng lụa
Non tơ, êm ả, lại bền hơi
Lao xao vũ trụ chồi đang nhú
Trăng bạch quang mây lọc ánh ngời

Ta nằm tiếng sóng cuốn bờ mây
Ta khoát mênh mông mở ánh ngày
Biển nở hoa cườm thơm gió mặn
Buồm lên theo cánh hải âu bay

Nổi yên tâm lớn trong trời đất
Biển gọi trăng sao thở nhịp thầm
Nghiêng gối tao phùng cùng tạo vật
Anh em từ thưở mịt mù tăm.

5, Trời, Biển, Hoa, Hương

1. Trời xanh ran lá biếc
Biển choá ngập buồm vàng
Gió thổi miền bất diệt
Mây tạnh đất hồng hoang

2. Mỗi năm hoa về đây
Hoa nói gì với Người?
Lòng đời chắc nặng lắm
Hoa nói hoài không thôi

3. Chim hót vòm xanh hương dậy đất
Hôm nay vũ trụ mở huy hoàng
Đi ra hoa bướm không tin trước
Sực nhớ đêm rồi đã ngủ lang

6, Bãi Biển Cuối Hè

I
Bãi biển cuối hè dần vắng lặng
Vô tâm biển vẫn đẹp tưng bừng
Mai đây ta vắng, đời không vắng
Vũ trụ điềm nhiên đẹp dửng dưng.

II
Sóng trắng bờm phi hí gió mai
Mây bay tới tấp ngợp chân trời
Phải chăng vũ trụ thừa dư sức
Thỉnh thoảng chồm lên như trẻ chơi.

7, Bên Biển

Ngồi trên gò đất còn khi nghĩ
Đất hỡi mai kia trả lại đời
Sống một kiếp người đầy nhựa đất
Mai đây ta chết cũng là vui.

Nhưng nằm bên biển chẳng bao giờ
Nghĩ chuyện tàn phai nhện hết tơ
Biển thở nồng say hương vĩnh viễn
Dạt dào bền bỉ nhịp nôi đưa.

Lòng ta tin biển, biển yêu ta
Sóng nở hoa nhài vương vấn bờ
Bát ngát tình yêu trong vũ trụ
Đúc nên xanh biển mượt mà thơ.

8, Dạo Trên Bờ Biển

I.
Trăng sáng trên bờ, sông loáng xa
Trăng cao trên biển đẹp mây ngà
Ta đi, chứng kiến tình trăng biển
Nghe vỗ bên lòng nhịp thiết tha.

II.
Sóng nói điều chi mãi chẳng thôi
Tiếng riêng tạo hoá nói cùng người
Dạt dào sự sống rằng không mỏi
Trong, mặn làm nên nụ sóng cười.

III.
Sóng xao tiếng lụa, bờ yên ngủ
Sóng đổ liên hồi nhịp thở quen
Như trẻ ngủ con ôm vú mẹ
Đất nằm ôm biển lắng triều đêm.

IV.
Sao sáng lưng trời gió thổi nhen
Bếp đêm vũ trụ lửa soi bền
Ta đi bên sóng, làm thơ dệt
Giữa ánh sao và ánh lửa nhen

Và vừa rồi là chùm 8 bài thơ về biển của Huy Cận mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những áng thơ tình rất hay, lãng mạn và có chút tâm trạng, buồn bã về biển của nhà thơ Huy Cận này, hãy truy cập vào mục lục thơ Huy Cận để khám phá thêm nhiều hơn các bài thơ của ông các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog phongnguyet.info. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Huy Cận hoặc Chùm Thơ Nổi TiếngNhững Chùm Thơ Hay Của Huy Cận cùng Thơ Tình Sáng Tác Mới

Bài học đầu cho con

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ…

Đỗ Trung Quân

Bài thơ lúc đầu được làm đề tặng bé Quỳnh Anh (con của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, khi đó mới một tuổi), đăng lần đầu năm 1986 ở báo Khăn quàng đỏ. Khi đăng bài này thì người biên tập (Việt Nga, con của nhà thơ Lê Giang) có bỏ một vài đoạn và thêm một câu “Sẽ không lớn nổi thành người” ở cuối cùng.

Trong tập thơ Cỏ hoa cần gặp (1991), tác giả đã đăng lại nguyên bản như bản đăng ở đây. Tuy nhiên, bài hát Quê hương của nhạc sĩ Giáp Văn Thạch đã được phổ nhạc theo bài đăng năm 1986.

Người ta…

Người ta thường buồn vì những chuyện xa xưa
Vì một hình dung e rằng không gặp nữa
Người ta vẫn thường âm thầm bên ô cửa
Đợi một bóng hình đã cất bước từ lâu

Người ta vẫn buồn sau một cuộc bể dâu
Sẽ phải làm sao để tim mình nguôi nhớ
Dẫu chuyện xa xưa biết rồi là dang dở
Sao người ta còn chấp niệm chẳng thể quên

Để rồi một ngày chẳng nhớ nổi cái tên
Một con đường quen, một bài ca thật cũ
Chỉ còn trong tim quá khứ buồn chưa ngủ
Khi gió đông về nhắc nhớ bởi cơn mơ

Người ta vẫn buồn và vẫn thấy bơ vơ
Dù phố năm xưa, cây bao lần thay lá
Họ từ người quen trở thành hai người lạ
Bước khỏi cuộc đời, quên khép cửa dùm nhau…!

Hữu Duyên

Tuổi Đá Nữ Oa

Tuổi Đá Nữ Oa

Tuổi Đá Nữ Oa (Vũ Hoàng Chương)

Mài gươm từ lúc nguyệt còn non;
Gươm sáng dần, sao nguyệt chẳng mòn?
Hay vết thương Trời loang rộng mãi
Cho năm sắc đá tuổi xuân tròn?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tuổi Đá Nữ Oa” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Cành Mai Trắng Mộng (1968) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Thơ chế tình yêu-món gia vị giúp tình yêu lứa đôi thêm mặn mà

tho-che-tinh-yeu-1

Thơ chế tình yêu sẽ là món gia vị cần thiết giúp cho hương vị tình yêu lứa đôi thêm mặn mà. Nhắc đến tình yêu bạn sẽ nghĩa ngay đến sự ngọt ngào, lãng mạn, e ấp, tình tứ. Nhưng có lẽ chỉ có hương vị đó thôi, nó sẽ mất đi phần thi vị. Để tăng thêm vẻ đẹp muôn màu, đôi lúc tình yêu cũng cần chút hài hước,dí dỏm. Sau đây là những bài thơ chế về tình yêu hay, hài hước mà phongnguyet.info sưu tầm được với mong muốn giúp cho bạn có thể xua tan căng thẳng trong ngày dài làm việc, học tập căng thẳng. Cùng chia sẻ bạn nhé !

Nội Dung

Dưới đây là tuyển chọn những bài thơ chế tình yêu cực hay “hốt” ngàn like. Thơ chế tình yêu buồn của dân công nghệ,  , thơ chế tình yêu sock của sinh viên, thơ chế của anh em giang hồ, thơ chế tình yêu ngắn được nhiều người tìm kiếm trê mạng internet.

tho-che-tinh-yeu-1

Thò tay mà bứt cọng ngò
Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ.

Tình yêu như thể rút thăm.
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.
Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.
Tình yêu như thể quan tài,
Mới loanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay.
Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.
Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!
Tình yêu như thể thỏi son,
Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi.

Đêm tình giỡn với trăng non
Em ngoan như thuở mới còn trắng trong
Hương trinh thoang thoảng má hồng
Em đang e ấp tựa bông hoa quỳnh

Miệng cười chúm chím thật xinh
Gặp em đã khiến tim mình ngẩn ngơ
Suốt ngày ra mộng vào mơ
Nhớ em nên cứ thẩn thờ ước ao

Nhưng chưa biết đến khi nào
Thoả lòng anh những khát khao dại khờ
Đành tâm viết mấy câu thơ
Đếm từng ngày tháng anh chờ đợi em

Trăng khuya giờ cũng buông rèm
Anh đang thao thức nhớ em thật nhiều
Gọi thầm hai tiếng em yêu
Để cho vơi bớt những điều ước mong

Được hôn đôi má em hồng
Ôm em thật chặt vào lòng của anh.

Mặc kệ chân em dài hay ngắn
Nhưng anh chắc chắn em là người anh yêu.

Anh khóc vì dòng đời đẩy đưa
Anh buồn anh đứng dưới cơn mưa
Người ta cứ hỏi ” Sao buồn thế ?”
Có lẽ nhân duyên đang cợt đùa

Nhắc lại chuyện xưa anh chợt khóc
Nỗi buồn ngày ấy đã đi chưa ?
Sao anh cứ mãi buồn vô vọng ?
Thôi cố quên đi tình cảm thừa.

tho-che-tinh-yeu-2

Nước mắt rơi khi màn đêm vừa đến
Nhớ 1 người không gọi được thành tên
Cay đắng lòng, giận mình sao quá ngốc
Đợi chờ hoài giờ nhận lại nỗi đau.

Vợ là nhất tất cả vì vợ
Chửi vợ là ca hát.
Tát vợ là thể thao.
Đạp vợ xuống ao là đề cao tinh thần bơi lội.

Bây giờ mận mới hỏi đào .
Vườn hồng đã có ma nào vào chưa .
Mận hỏi thì đào xin thưa .
Vườn hồng có chó ….. Đố cha ai vào.

Thương em vô giá quá chừng
Trèo truông quên mệt ngậm gừng quên cay
Nhác trông thấy bóng em đây
Ăn chín lạng hạt ớt ngọt ngay như đường.

Chuyện tình yêu của tôi có ai hiểu.
Một nỗi buồn và cả vạn đau thương.
Và giờ đây cảm giác rất bình thường.
Ai biết được trái tim tôi chảy máu.
Lòng tôi đau khi cảm xúc trào về.
Rồi tôi hiểu trái tim chưa lành hẳn.
Nó đang gỉ máu qua ngày, tháng, năm.
Tôi hiểu được chẳng thuốc nào chữa khỏi.
Cái bệnh này sẽ đeo bám đời tôi.
Và giờ đây ngồi trong căn phòng tối.
Nhắc đến người rồi nhớ để mà quên.

Trên trời hàng vạn ngôi sao
Sao anh chiếu hạng là sao lừa tình
Thế gian có vạn bóng hình
Làm sao anh phải chung tình với em.

tho-che-tinh-yeu-3

Bao năm qua tôi đi tìm bài toán
Chứng minh về định lý của tình yêu
Giả thiết cho: thương nhớ rất nhiều
Và kết luận: tôi yêu người nhiều lắm
Tôi sử dụng cách chứng minh phản chứng
Giả sử rằng:”Tôi đâu có yêu em”
Đâu bồi hồi và nhung nhớ từng đêm
Đâu bối rối khi thấy em cười nói
Đâu ghen tức và bực mình dữ dội
Khi thấy nang trò chuyện với người ta
Và chẳng băn khoăn như một cậu bé già
Nghĩ về tương lai, nhớ về quá khứ
Đâu buồn khổ khi “chia tay” hai chữ
Nàng thốt ra trong một buổi chiều sầu
Nhưng những điều giả sử có thật đâu
Tôi vẫn nhớ, vẫn thương …và tất cả
Bỗng nhận ra một điều thật lạ
Tự khi nào định lý được chứng minh.

Em của ngày xưa là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ cả thế giới nhỏ để chỉ yêu mình anh.
Còn em của ngày nay là cô gái mang hài xanh,
Tuy mỏng manh nhưng không còn xem anh là tất cả.

Dây tơ hồng …quấn quanh chuồng lợn.
Tình chúng mình có tợn quá không em??

Vầng trăng ai xẻ làm đôi .
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.
Đêm qua anh ngủ trên giường.
Nhớ em tỉnh giấc, lọt giường gãy xương.

Khi xưa bé nói yêu anh
Anh chê bé nhỏ bé chẳng biết gì
Bây giờ bé đã dậy thì
Anh khen bé đẹp, bé chê anh già.

Trên đời gì rẻ bằng xôi.
Anh đây chẳng tiếc mời em ăn cùng.
Giờ đây em đã ăn rồi.
2 ngàn em nhớ trả giùm cho anh!

Tôi yêu người mà người nào hay biết
Bởi vì tôi có chịu nói ra đâu
Khi thấy người đi cùng cô gái khác
Lòng tôi thắt chặt nỗi u buồn.

Thất tình mới biết yêu là khổ
Say tình mới biết khổ vì yêu
Thức đêm mới biết đêm dài
Yêu người mới biết những ngày đợi mong.

Yêu ai yêu chỉ một người
Đừng nghe tiếng gọi của người thứ hai
Mặc dù anh ấy đẹp trai
Nhưng lòng anh ấy đẹp không hỡi người.

Hoa thơm, Hoa đẹp, Hoa vẫn tàn.
Tình sâu, Tình nặng, Tình vẫn tan.

Rượu đắng, Rượu cay, Rượu vẫn hết.
Người Hứa, Người thề, Người vẫn quên…

Nếu 1 Mai Em Bỏ Theo Thằng Khác
Anh Cũng Buồn Nhưng Không Khóc Đâu Em
Lòng Ngậm Ngùi Tay Cầm Chai Axit
Môi Mỉm Cười 2 Lít Đủ Không em?

Miệng ta cười ai biết lòng ta khóc
Mắt ta vui ai biết dạ ta sầu
Trời không lạnh sao lòng ta buốt giá
Phố đông người sao ta thấy cô đơn

Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết
Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan.

Tình yêu như món thịt gà
Người trẻ háo hức, người già chê dai.

Tình yêu như mắt với tai.
Nếu thiếu một đứa tương lai còn gì.

Tình yêu như một trò chơi.
Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Tình yêu như một sợi dây.
Chăng qua chăng lại có ngày đứt ra.

Tình yêu như cái bánh đa.
Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai?

Tình yêu như một chiếc kèn.
Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Em vội bước ra đi quên Log off
Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby
Em quên hết kỷ niệm xưa đã Add
Quẳng tình anh vào khoảng trống Recycle Bin.

tho-che-tinh-yeu-5

Anh ghét quá, muốn Clean đi tất cả
Nhưng phải làm sao khi chẳng biết Username
Hay mình sẽ một lần Full Format
Em đã change Password cũ còn đâu.

Tình yêu như thể tù lao.
Người ngoài dại dột vượt rào vô thăm.

Nếu mà không lấy được em,
Anh về đóng cửa cài đèn đi tu.
Tu mô cho em tu cùng,

Tình yêu như một chiếc phà.
Mỗi khi cập bến là ta hết đời.

Thu đi để lại lá vàng
Anh đi để lại cho nàng thằng cu
Mùa thu nối tiếp mùa thu
Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời.

Tình yêu như một cái nồi.
Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Trái tim em chỉ 1 lần mở cửa.
Đón anh vào rồi khép lại ngàn năm.
Nhưng lần đó em quên không đóng cửa.
Anh vào rồi thằng khác cũng vào theo.

Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chiếc chổi chà…

Một buổi chiều gió mát
Vẽ hình em trên cát
Thì bị ăn một tát
Của một con bồ khác
Nãy giờ đang quan sát
Anh còn đang ngơ ngác
Liền ăn thêm một tát
Ôi tình yêu trên cát !!!
Thật là chua và chát.

Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng
Nếu mà anh lấy phải nàng
Anh thà thắt cổ cho nàng ở không.

tho-che-tinh-yeu-6

Má ơi đừng gả con xa
Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần
Má ơi đừng gả con gần
Con qua xúc gạo nhiều lần má la.

Chắp tay lạy cụ tình yêu
Cho con lấy được nàng kiều ngày nay
Cụ nhìn trợn mắt cau mày
Không đưa hối lộ tao đây đếch ừ.

Râu tôm nấu với ruột bầu
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon
Chỉ tội cho cái thằng con
Đứng ngoài chầu chực biết ngon là gì.

Nước trong nước chảy quanh chùa ,
Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu.

Thất tình mới biết yêu là khổ
Say tình mới biết khổ vì yêu
Thức đêm mới biết đêm dài
Yêu người mới biết những ngày đợi mong.

Yêu làm chi cho đời thêm khổ
Nhớ làm gì cho lòng buồn thêm
Thương làm gì để nhận thêm gian dối
Không thật lòng thì đừng vội nói yêu.

Anh sẽ cố một lần! Anh sẽ cố!
Sẽ Retry cho đến lúc Error.
Nhưng em hỡi làm sao anh có thể
Khi Soft anh dùng… đã hết Free Trial.

Gió mùa đông trời se se lạnh
Ở bên người có hạnh phúc ko em?
Hạnh phúc hay ko chắc mình em biết
Đông đến rồi mặc thêm áo nha em!

tho-che-tinh-yeu-6

. Đố ai định nghĩa được từ hôn.
Có khó gì đâu, dạ bồn chồn.
Hai người một góc, đêm tối tối.
Tựa má, kề môi thế là hôn.

Đố ai định nghĩa được nụ hôn.
Có khó gì đâu một tâm hồn.
Hai đứa yêu nhau ngồi xích lại.
Môi kề mắt nhắm thế là hôn.

Ngước mặt lên trời yêu em vô đối
Cúi mặt xuống gối nói dối ngại ghê.

Nếu chúa phán yêu nhau là hủy hoại
Thì con tin nhân loại chẳng còn ai
Nếu chúa phán yêu nhau là có tội
Thì con xin chịu tội để được yêu.

Anh yêu em không hề bốc phét
Tình yêu dài một mét có dư
Anh yêu em không sợ đau khổ
Nằm trong quan tài thò cổ ra yêu.

Nước trong nước chảy quanh chùa ,
Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu.

. Chọn mãi mới được một ngày
Gặp anh để quyết giãi bày yêu thương
Hai đứa ngồi trên bờ mương
Công nông thì chạy trên đường, bụi ghê
Cứ thế mà buôn dưa lê.

Anh yêu em không hề gian dối.
Tình yêu chúng mình vô đối phải không em.

Em yêu anh thì anh yêu trở lại.
Có bao giờ ăn lãi của nhau đâu.
Đầu gấu nào chả có lúc xuống giá.
Đại tá nào chả có lúc về hưu.
Nước xuôi dòng ngàn năm chảy mãi.
Cuộc đời này chỉ yêu mãi mình em.

Chuyện tình sinh viên một buổi chiều
Hai người đứng ở trước cầu tiêu
Em không có giấy, anh cho ít
Mỉm cười em gật, thế là yêu.

Những bài thơ chế hay, hài hước về tình yêu khiến bạn không thể không cười nếu đọc, những câu thơ này sẽ mang lại cho bạn những tràng cười thả phanh sau những giờ làm việc và học tập mệt mỏi. Nào hãy cùng xem ngay những bài thơ này nhé!

tho-che-tinh-yeu-7

Tôi biết tình yêu là liều thuốc độc
Giết lòng tôi trong những lúc cô đơn
Mà sao tôi cứ mãi đi tìm
Một tình yêu trong nỗi tuyệt vọng.

Chọn mãi mới được một ngày
Gặp anh để quyết giãi bày yêu thương
Hai đứa ngồi trên bờ mương
Công nông thì chạy trên đường, bụi ghê
Cứ thế mà buôn dưa lê
Mãi không đề cập vấn đề trọng tâm
Anh liền nói chuyện lòng vòng
Ðợi em sơ ý là cầm tay luôn..
Ngờ đâu anh chộp đã nhanh
Em rút tay lại còn lành nghề hơn
Mất đà anh lộn xuống mương
Bò lên đã thấy em chuồn từ lâu.
Vừa về anh vừa lầu bầu:
“Biết thế bố bỏ từ lâu cho rồi”.

Trên trời hàng vạn ngôi sao
Sao anh chiếu hạng là sao lừa tình
Thế gian có vạn bóng hình
Làm sao anh phải chung tình với em

Tình yêu như mắt với tai.
Nếu thiếu một đứa tương lai còn gì.

Trái tim em chỉ 1 lần mở cửa.
Đón anh vào rồi khép lại ngàn năm.
Nhưng lần đó em quên không đóng cửa.
Anh vào rồi thằng khác cũng vào theo.

Tình yêu như một cái nồi.
Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chiếc chổi chà…

Tình yêu như một cái chai.
Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Nếu như em là phở
Anh sẽ là nước lèo
Cuộc đời cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhé

tho-che-tinh-yeu-8

Tình yêu như món thịt gà
Người trẻ háo hức, người già chê dai

Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z
Thì khi này anh đã ở bên em
Chứ đâu phải cô đơn ngồi quét
Những con Virus đang tràn ngập trái tim.

Trên thế giới có muôn vàn gái đẹp
Em tưởng rằng em đẹp lắm hay sao
Cớ như em tui đá xuống gầm cầu
Chưa hả giận lôi đầu lên …đá tiếp

Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai?

Thất tình mới biết yêu là khổ
Say tình mới biết khổ vì yêu
Thức đêm mới biết đêm dài
Yêu người mới biết những ngày đợi mong.

Anh yêu em không hề bốc phét
Tình yêu dài một mét có dư
Anh yêu em không sợ đau khổ
Năm trong quan tài thò cổ ra yêu …

Chuyện tình sinh viên một buổi chiều
Hai người đứng ở trước cầu tiêu
Em không có giấy, anh cho ít
Mỉm cười em gật, thế là yêu

Tình yêu như chiếc bút chì.
Lâu lâu không vót… tức thì vứt toi.

Tình yêu như cái bánh đa.
Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Em là nàng tiên của anh
Vậy sao em lại nỡ đành bỏ đi
Vắng em, anh sống làm chi?
Quên ăn quên ngủ, da thì bọc xương
Có em anh ở thiên đường
Mất em địa ngục anh trườn, anh lăn
Em yêu em có biết chăng
Xa em một phút ngỡ bằng thiên thu
Không em, anh hoá … ngu ngu
Vào ra 2 phút lại tru một tràng
Trăng buồn trăng mất ánh vàng
Anh sầu anh gãy khúc đàn phân ly
Không em đời có nghĩa gì
Về đây em hỡi, “mân nì” của anh

Tình yêu như một trò chơi.
Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Anh yêu em không hề bốc phét
Tình yêu dài một mét có dư
Anh yêu em không sợ đau khổ
Năm trong quan tài thò cổ ra yêu…

Trên thế giới có muôn vàn gái đẹp
Em tưởng rằng em đẹp lắm hay sao
Cớ như em tui đá xuống gầm cầu
Chưa hả giận lôi đầu lên …đá tiếp (ặc ặc).
(Ác wá,không đựơc rùi,không đươc làm như vậy nhe)

Nếu mà không lấy được em,
Anh về đóng cửa cài đèn đi tu.
Tu mô cho em tu cùng,
May mà thành phật ở chung một chùa

Nước trong nước chảy quanh chùa ,
Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu

Tôi biết tình yêu là liều thuốc độc
Giết lòng tôi trong những lúc cô đơn
Mà sao tôi cứ mãi đi tìm
Một tình yêu trong nỗi tuyệt vọng.

Tình yêu như thể rút thăm
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.
Tình yêu như thể đi câu
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.
Tình yêu như thể quan sài
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc sờn đứt ngay.
Tình yêu như thể người say
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm mười
Có học cho hết cả đời vẫn mong.
Tình yêu như thể đuôi công
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon

Đố ai định nghĩa được từ hôn.
Có khó gì đâu, dạ bồn chồn.
Hai người một góc, đêm tối tối.
Tựa má, kề môi thế là hôn….

Khi xưa bé nói yêu anh
Anh chê bé nhỏ bé chẳng biết gì
Bây giờ bé đã dậy thì
Anh khen bé đẹp, bé chê anh già

Má ơi đừng gả con xa.
Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần.
Má ơi đừng gả con gần.
Con qua xúc gạo nhiều lần má la.

Hôm qua , anh đến nhà em
Ra về mối nhớ rằng quên năm ngàn
Thế là anh trở lại tìm
Em còn ngồi đó mà năm ngàn mất tiêu
Năm ngàn em lấy em tiêu
Em mua vé số chờ chiều sổ chơi
Không ngờ trúng thiệt anh ơi
Trúng cà bạc triệu em trỏ anh năm ngàn.

tho-che-tinh-yeu-9

Trái tim em chỉ 1 lần mở cửa.
Đón anh vào rồi khép lại ngàn năm.
Nhưng lần đó em quên không đóng cửa.
Anh vào rồi thằng khác cũng vào theo

Anh yêu em không hề gian dối.
Tình yêu chúng mình vô đối phải không em.
Em yêu anh thì anh yêu trở lại.
Có bao giờ ăn lãi của nhau đâu.
Đầu gấu nào chả có lúc xuống giá.
Đại tá nào chả có lúc về hưu.
Nước xuôi dòng ngàn năm chảy mãi.
Cuộc đời này chỉ yêu mãi mình em

Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chiếc chổi chà…

Gà mà không gáy là con gà chiên.
Gà mà hay gáy là con gà điên.
Đi lang thang trong sân , bắt con gà , bỏ vô nồi.
Mua 2 lon Tiger , nhắm chân gà , nhắm chân gà.
Gà mà không gáy là con gà gay.
Gà mà không gáy là con gà toi.
Đi lang thang trong sân, bắt con gà, ướp tiêu hành,
Ăn xong lăn quay ra, chết tui rùi, cúm gia cầm.

Đố ai định nghĩa được từ hôn.
Có khó gì đâu, dạ bồn chồn.
Hai người một góc, đêm tối tối.
Tựa má, kề môi thế là hôn….

Đố ai định nghĩa được nụ hôn.
Có khó gì đâu một tâm hồn.
Hai đứa yêu nhau ngồi xích lại.
Môi kề mắt nhắm thế là hôn.

Trên đây phongnguyet.info đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ chế tình yêu đặc sắc và ý nghĩa nhất. Những bài thơ này là một điểm đến tuyệt vời giúp các bạn quên đi những bộn bề cuộc sống. Đồng hành cùng phongnguyet.info để theo dõi những bài viết ấn tượng hơn nữa nhé! Thân ái!

Sao Chẳng Về Đây?

Sao Chẳng Về Đây?

Sao Chẳng Về Đây? (Nguyễn Bính)

Lối đỏ như son tới xóm Dừa,
Ngang cầu đã điểm hạt mưa thưa,
(Xuân sang xao xuyến lòng tôi quá)
Tôi đã xây tròn sự nghiệp chưa?

Ở mãi kinh kỳ với bút nghiên,
Đêm đêm quán trọ thức thi đèn.
Xót xa một buổi soi gương cũ
Thấy lệch bao nhiêu mặt chữ điền.

Chẳng đợi mà xuân vẫn cứ sang
Phồn hoa thôi hết mộng huy hoàng.
Sớm nay sực tỉnh sầu đô thị
Tôi đã về đây rất vội vàng.

Ở đây vô số những trời xanh
Và một con sông chảy rất lành,
Và những tâm hồn nghe rất đẹp
Từng chung sống dưới mái nhà tranh.

Sao chẳng về đây múc nước sông
Tưới cho những luống có hoa hồng?
Xuân sang hoa nụ rồi hoa nở
Phô nhuỵ vàng hây với cánh nhung.

Sao chẳng về đây bắt bướm vàng
Nhốt vào tay áo, đợi xuân sang,
Thả ra cho bướm xem hoa nở
Cánh bướm vờn hoa loạn phấn hương?

Sao chẳng về đây có bạn hiền,
Có hương, có sắc, có thiên nhiên
Sống vào giản dị, ra tươi sáng
Tìm thấy cho lòng một cảnh tiên?

Sao chẳng về đây lục tứ thơ
Hỡi ơi, hồn biển rộng không bờ
Chùm hoa sự nghiệp thơm muôn thuở
Thiên hạ bao nhiêu kẻ đợi chờ?

Sao chẳng về đây, nỡ lạc loài
Giữa nơi thành thị gió mưa phai
Chết dần từng nấc, rồi mai mốt
Chết cả mùa xuân, chết cả đời?

Xuân đã sang rồi em có hay
Tình xuân chan chứa, ý xuân đầy
Kinh kỳ bụi quá, xuân không đến
Sao chẳng về đây? Chẳng ở đây?

Xóm Dừa cuối 1944

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sao Chẳng Về Đây?” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016

Nhân ngày của mẹ 2016, phongnguyet.info xin được gửi một lời chúc tốt đẹp nhất dành đến cho những ai đã và  đang làm mẹ. Chúng tôi cũng xin gửi đến các bạn Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016 dưới đây. Có thể bạn đã chán ngấy với những câu nói này, cũng có thể bạn khi xưa đã từng ao ước mẹ thôi nhắc nhở, càm ràm, vậy nhưng khi lớn lên nghĩ lại, chúng ta mới nhận ra: Có người mẹ nào lại không thương con. Ẩn sâu trong những câu nói này hàm chứa biết bao yêu thương, lo lắng, trăn trở của mẹ dành cho chúng ta.Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016Điểm danh những câu nói kinh điển nhất của Mẹ nhân ngày của mẹ 2016

Dù bạn chỉ mới 3 tuổi hay đã 30 tuổi, bạn cũng chắc chắn vẫn sẽ được nghe những câu nói “bất hủ” này từ cha mẹ….Và đương nhiên khi đó bạn cảm thấy những lời nói này rất bình thường, nhưng hãy trân trọng nó bởi vì sẽ có một ngày bạn chẳng còn được nghe những câu nói đó.

 

No related posts.

Hương Mầu Tri Âm

Hương Mầu Tri Âm

Hương Mầu Tri Âm (Vũ Hoàng Chương)

Biết nhau từ nhuốm rừng phong,
Trắng cành mai chẳng phai giòng thơ xưa.
Mai còn giáng bút, hương đưa,
Màu thăng hoa, tuyết còn thưa cuối trời.

(Thơ tặng Bùi Giáng, 25-12-68)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hương Mầu Tri Âm” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Ngồi Quán (1971) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp và những bài thơ vang danh

Nguyễn Nhược Pháp (1914-1938), con nhà văn hào Nguyễn Văn Vĩnh. Thơ in ra rất ít mà được người ta mến rất nhiều, tưởng không ai bằng Nguyễn Nhược Pháp. Những vần thơ chứa đựng nhiều cảm xúc và giản dị in sâu trong lòng bạn đọc. Hãy cùng nhau khám phá ngay nhé!

Nội Dung

Ngõ hẻm bùn rêu đầu gác nhỏ
Văn nhân tài tử mươi lăm người
Ngọn đèn suốt canh thâu lấp ló
Văn nhân lên ở cao gần trời
Trên không vui trong đời mộng tưởng
Viết nhiều, áo họ lòi khuỷu tay
Bờm tóc như bòng bong ngất ngưởng
Khi nào họ gật đầu khen: hay
Thường khách tài hoa mê nàng Đẹp
Thay cơm bằng hai xu phở bò
Có khi óc đầy nhưng bụng lép
Thu chăn đành ngủ dài cho no
Rồi họ mê đời yêu họ quá
Tri âm là muôn ngàn tim thơ
Rồi mơ đến Bồng Lai cảnh lạ
Song vào Đông Hưng Viên đang chờ
Bừng mắt thì thầm mưa tí tách
Gió thổi làn mây bay ơ hờ
Sờ bụng không cơm, chìa khuỷu rách
Nhìn trời họ nhẩm mấy vần thơ

I

Ngày xưa, khi rừng mây u ám
Sông núi còn vang um tiếng thần,
Con vua Hùng Vương thứ mười tám,
Mỵ Nương, xinh như tiên trên trần.
Tóc xanh viền má hây hây đỏ,
Miệng nàng hé thắm như san hô,
Tay ngà trắng nõn, hai chân nhỏ:
Mê nàng, bao nhiêu người làm thơ.
Hùng Vương thường nhìn con yêu quá,
Chắp tay ngẩng lên giời tạ ân;
Rồi cười bảo xứng ngôi phò mã,
Trừ có ai ngang vì thần nhân.
Hay đâu thần tiên đi lấy vợ!
Sơn Tinh, Thuỷ Tinh lòng tơ vương,
Không quản rừng cao, sông cách trở,
Cùng đến Phong Châu xin Mỵ Nương.

Sơn Tinh có một mắt ở trán,
Thuỷ Tinh râu ria quăn xanh rì.
Một thần phi bạch hổ trên cạn,
Một thần cưỡi lưng rồng uy nghi.
Hai thần bên cửa thành thi lễ,
Hùng Vương âu yếm nhìn con yêu.
Nhưng có một nàng mà hai rể,
Vua cho rằng thế cũng hơi nhiều!
Thuỷ Tinh khoe thần có phép lạ,
Dứt lời, tay hất chòm râu xanh,
Bắt quyết hò mây to nước cả,
Dậm chân rung khắp làng gần quanh.
Ào ào mưa đổ xuống như thác,
Cây xiêu, cầu gẫy, nước hò reo,
Lăn, cuốn, gầm, lay, tung sóng bạc,
Bò, lợn, và cột nhà trôi theo.
Mỵ Nương ôm Hùng Vương kinh hãi.
Sơn Tinh cười, xin nàng đừng lo,
Vung tay niệm chú. Núi từng dải,
Nhà lớn, đồi con lổm cổm bò
Chạy mưa. Vua tuỳ con kén chọn.
Mỵ Nương khép nép như cành hoa:
“Con đây phận đào tơ bé mọn,
Nhân duyên cúi để quyền mẹ cha!”
Vua nghĩ lâu hơn bàn việc nước,
Rồi bảo mai lửa hồng nhuốm sương,
Lễ vật thần nào mang đến trước,
Vui lòng vua gả nàng Mỵ Nương.

II

Bình minh má ửng đào phơn phớt,
Ngọc đỏ rung trên đầu lá xanh.
Ngọn liễu chim vàng ca thánh thót,
Ngự giá Hùng Vương lên mặt thành.
Mỵ Nương bên lầu son tựa cửa,
Rèm ngọc lơ thơ phủ áo hồng.
Cánh nhạn long lanh vờn ánh lửa,
Mê nàng, chim ngẩn lưng giời đông.

Rừng xanh thả mây đào man mác,
Sơn Tinh ngồi bạch hổ đi đầu
Mình phủ áo bào hồng ngọc dát,
Tay ghì cương hổ, tay cầm lau.
Theo sau năm chục con voi xám
Hục hặc, lưng cong phủ gấm điều,
Tải bạc, kim cương, vàng lấp loáng,
Sừng tê, ngà voi và sừng hươu.
Hùng Vương trên mặt thành liễu rủ,
Hớn hở thần trông, thoáng nụ cười.
Thần suốt đêm sao dài không ngủ,
Mày ngài, mắt phượng vẫn còn tươi.

Sơn Tinh đến lạy chào bên cửa,
Vua thân ngự đón nàng Mỵ Nương.
Lầu son nàng ngoái trông lần lữa,
Mi xanh lệ ngọc mờ hơi sương.
Quỳ lạy cha già lên kiệu bạc,
Thương người, thương cảnh xót lòng đau.
Nhìn quanh, khói toả buồn man mác,
Nàng kêu: “Phụ vương ôi! Phong Châu!”
Kiệu nhỏ đưa nàng đi thoăn thoắt,
Hùng Vương mơ, vịn tay bờ thành.
Trông bụi hồng tuôn xa, xa lắc,
Mắt nhoà lệ ngọc ngấn đầm quanh…

Thoảng gió vù vù như gió bể,
Thuỷ Tinh ngồi trên lưng rồng vàng.
Yên gấm tung dài bay đỏ choé,
Mình khoác bào xanh da giời quang.
Theo sau cua đỏ và tôm cá,
Chia đội năm mươi hòm ngọc trai,
Khập khiễng bò lê trên đất lạ,
Trước thành tấp tểnh đi hàng hai.
Hùng Vương mặt rồng chau ủ rũ,
Chân trời còn phảng bóng người yêu,
Thuỷ Tinh thúc rồng đau kêu rú,
Vừ uất vì thương, vừa bởi kiêu.
Co hết gân, nghiến răng, thần quát:
“Giết! Giết Sơn Tinh hả hờn ta!”
Tức thời nước sủi reo như thác,
Tôm cá quăng ngọc trai mà hoa.

III

Sơn Tinh đang kèm theo sau kiệu,
Áo bào phơ phất nụ cười bay.
(Vui nhỉ mê ai xinh, mới hiểu)
Thần trông kiệu nhỏ, hồn thêm say.
Choàng nghe sóng vỗ, reo như sấm,
Bạch hổ dừng chân, lùi, vểnh tai.
Mỵ Nương tung bức rèm đỏ thắm,
Sơn Tinh trông thấy càng dương oai.
Sóng cả gầm reo lăn như chớp,
Thuỷ Tinh cưỡi lưng rồng hung hăng.
Cá voi quác mồm to muốn đớp,
Cá mập quẫy đuôi cuồng nhe răng.
Càng cua lởm chởm giơ như mác;
Tôm kềnh chạy quắp đuôi xôn xao.
Sơn Tinh hiểu thần ghen, tức khắc
Niệm chú, đất nẩy vù lên cao.
Hoa tay thần vẫy hùm, voi, báo.
Đuôi quắp, nhe nanh, giơ vuốt đồng,
Đạp long đất núi, gầm xông xáo,
Máu vọt phì reo muôn ngấn hồng.
Mây đen hăm hở bay mù mịt,
Sấm ran, sét động nổ loè xanh.
Tôm cá xưa nay im thin thít,
Mở quác mồm to kêu thất thanh.
Mỵ Nương kinh hãi ngồi trong kiệu,
Bỗng chợt nàng kêu mắt lệ nhoà.
(Giọng kiêu hay buồn không ai hiểu,
Nhưng thật dễ thương): “Ô! Vì ta!”

Thuỷ Tinh năm năm dâng nước bể,
Đục núi hò reo đòi Mỵ Nương.
Trần gian đâu có người dai thế,
Cũng bởi thần yêu nên khác thường!

Lẫy thần chàng đổi móng,
Lông ngỗng thiếp đưa đường.
(Nguyễn Khắc Hiếu)

I

Đêm hôm gió khóc thổi ru cành:
Núi bạc âm thầm, bể uốn xanh.
Hiu hắt Mỵ-Châu nằm, trăng phủ.
Ầm ầm sóng thảm vỗ vờn quanh.

Cát vàng le lói muôn hàng châu:
Long lanh trai tuyết nhìn canh thâu.
Thương ai sao biếc thầm gieo lệ.
Sương mờ bay tỏa bạc ngàn lau.

Chân nàng hoa lả nhuốm màu sương.
Vừng trăng lạnh lẽo, chim kêu buồn.
Thân ngà tóc rủ vờn man mác,
Thiêm thiếp em chờ ai bên đường?

II

Bơ vơ Trọng-Thủy lạc rừng hoang,
Vời theo lông ngỗng rơi bên đàng;
Đau lòng mắt nặng rùng đêm lạnh
Thoảng tiếng trăng thưa chen lá vàng.

Lẫy thần trao móng, chàng đi xa.
Yêu nhau sao nỡ bạc nhau mà?
Chàng đi — cho bao giờ gặp gỡ! —
Phiên-ngung nước cũ, lệ chan hòa.

Nào lúc con thuyền sóng vỗ quanh,
Hiu hiu mây thoảng da trời xanh,
Xiêm bay theo gió, hồn vơ vẩn.
Gương biếc nàng xưa êm tô hình.

Nào lúc chiều hôm vang lửa hồng,
Chim bay tan tác, trời mênh mông.
Lẹ gót hài tiên nàng yểu điệu,
Bên lầu tựa cửa cuốn rèm trông.

Nào lúc đêm thanh mờ bóng trăng,
Nhìn thấy nàng gợi tiếng dương cầm.
Tóc liễu đua bay vờn má ngọc,
Lời ca thánh thót, chàng quên chăng?

Bơ vơ ngày cũ tưởng càng đau,
Tìm trông phương nào, hỡi Mỵ-Châu?
Lông ngỗng cầm tay nhòa ánh lệ,
Chàng đi man mác buồn, đêm thâu.

III

Thiêm thiếp ai bên đường, hỡi ôi!
Chàng ôm khóc nghẹn chẳng ra lời,
— Đầu non mây bạc êm đềm phủ,
Phơn phớt hồn em bay, ngậm cười…

Đêm khuya, gió lốc, mây đen vần,
Cỏ lướt gieo mình vực giếng thâm;
Trọng Thủy nằm trên làn nước sủi.
Tiếng mõ cầm canh xa âm thầm.
Phơn phớt hồn ma đóm lập lòe.
Cú rúc. Đàn dơi bay tứ bề.
Răng rắc kêu như tiếng xương đập,
Gió rền, quỷ khóc, lay cành tre.
Nhấp nhoáng xiên trời chớp tóe xanh,
Gầm ran sấm chuyển, mây bùng phanh.
Mưa đâp. Tù và rên văng vẳng
Hiệu lính tuần kêu trên mặt thành.

Đêm nay chờ trăng mọc,
Ngồi thẩn thơ trong vườn.
Quanh hoa lá róc rách,
Như đua bắt làn hương.

Ta ngồi bên tảng đá,
Mơ lều chiếu ngày xưa,
Mơ quan Nghè, quan Thám
Đi có cờ lọng đưa.

Rồi bao nàng yểu điệu
Ngấp nghé bay trên lầu,
Vừa leng keng tiếng ngựa,
Lẹ gót tiên gieo cầu.

Tay vơ cầu ngũ sắc
Má quan Nghè hây hây.
Quân hầu reo chuyển đất,
Tung cán lọng vừa quay.

Trên lầu mấy thị nữ
Cùng nhau khúc khích cười:
“Thưa cô đừng thẹn nữa,
Quan Nghè trông lên rồi!”

Cúi đầu nàng tha thướt,
Yêu kiều như mây qua.
Mắt xanh nhìn man mác
Mỉm cười vê cành hoa.

Ta còn đang luyến mộng,
Yêu bóng người vẩn vơ;
Tay ngà ai phủ trán?
– Hiu hắt ánh trăng mờ…

Buồm nhô rẽ sóng, Mỵ mơ màng,
Tay cuốn mền hoa, khóc gọi chàng.
Thân liễu gieo đưa chìm vực biếc,
Lời thương bay lảnh động rừng vang.
Hoa trôi. Thành cũ vườn mây lửa,
Lau gợn. Chùa cao giỏ tiếng vàng.
Ủ lệ, tay ngà ôm ngực huyết,
Mỵ vờn theo sóng dạt bờ hoang.

Thiên ký sự của một thư sinh đời trước.
Hôm đó buổi chiều xuân,
Trông mây hồng bay vân,
Liền gập pho kinh sử,
Lững thững khỏi lầu văn.
Đường leo, nhà lom khom,
Mái xanh, tường rêu mòn.
Ta nhìn, ngâm nga đọc
Câu đối cửa mầu son.
Phu khiêng kiệu ngẩn ngơ,
Thầy lại và thầy thơ
Ngồi xổm cười bên lọng,
Trước cửa tòa dinh cơ.
Cương da buộc thân cây,
Vài con ngựa lắc dây,
Nghển đầu lên gậm lá,
Đập chân nghiêng mình xoay.
Đi vui rồi vẩn vơ,
Hay đâu thức còn mơ.
Lạc vào trong vườn mộng,
Mồm vẫn còn ngâm thơ!
Ô! Vườn bao nhiêu hồng!
Hương nghi ngút đầu bông.
Lầu xa tô mái đỏ,
Uốn éo hai con rồng.
Thoảng tiếng vàng thanh tao,
Bên giàn lý bờ ao,
Một nàng xinh như liễu
Ngồi ngắm bông hoa đào.
Tay cầm bút đề thơ,
Tì má hồn vẩn vơ,
Nàng ngâm lời thánh thót.
Ai không người ngẩn ngơ!
Ta lặng nhìn hơi lâu
— Nhưng thì giờ đi mau —
Đứng ngay gần non bộ
Có ông lão ngồi câu.
Nàng chợt nghiêng thân ngà;
Thoáng bóng người xa xa,
Reo kinh hoàng, e lệ,
Đưa rơi cành bút hoa.
Ta mơ chưa lại hồn,
Nàng lẹ gót lầu son.
Vừa toan nhìn nét phượng,

Triều Lê-qui có nàng tiết liệt.
Nhà tan, nước mất, chàng đi thôi.
Thiếp nén lòng đau khóc nghẹn lời,
Chậm bước đành nương mình bóng Phật;
Màng tin trông ngóng nhạn chân trời.
Chuông đồng cảnh vắng, hồn mơ sảng,
Trăng lạnh, đêm sâu, cú đổ hồi.
Thê thảm chàng đi, về có vậy!
Thiếp chờ ai nữa? Hỡi chàng ôi!

Lệ cống thì phải chọn nho sĩ, thầy thuốc, thầy bói, thầy toán số và thợ thuyền mỗi hạng ba người, cùng các đồ sản vật như là sừng tê, ngà voi, đồi mồi, châu báu và các vật lạ.
(Trần Trọng Kim)
Núi cao, lửa hồng reo chói lọi,
Đổ vàng cây cối um tùm xanh.
Khi loè nắng loá, khi thâm tối,
Sườn non con đường mềm uốn quanh.
Hiu hắt cờ bay tua phơ phất,
Binh lính hò reo gầm bốn phương.
Nón đỏ, bao vàng, chân dậm đất,
Một toán đạp rừng um dẫn đường.
Mặc áo bào xanh, ngồi ngựa trắng,
Sứ nghe nhạc lắc vang bên rừng.
Hai bên hai lọng vàng che nắng.
Giời, mây, trông non nước muôn trùng!
Mười xe bịt đồng, trâu mập kéo,
Bánh sắt khi kề lên sườn non,
Đá đổ ầm ầm như sấm réo,
Gầm nhảy xuống vực sâu kêu ròn.
Trên xe nào mâm vàng dát ngọc,
Châu báu, sừng tê và ngà voi;
Hai pho tượng vàng đỏ đòng đọc;
Bào nạm kim-cương, đai đồi-mồi.
Binh lính hò quanh hoa giáo mác
— Võ tướng khua đao to lầm lầm —
Hễ thấy đường chênh kề miệng thác,
Bỏ giáo lên xe xoay bánh, vần.
Thầy nho, thầy thuốc bên thầy bói,
Thợ thêu, thợ chạm cùng thợ nề,
Mỗi người đeo một cái khăn gói
Đỏ, buông cương ngựa theo gần xe.
Lúc ấy giời xanh không u ám,
Đầu non không tờ mờ bóng sương,
Làm sao họ âu sầu thảm đạm?
Buồn thay! người cố phận tha hương.
Xe đi mỗi lúc một thêm khó.
Hang thâu hổ đói rên vang lừng;
Những con trăn xám văng như gió,
Quật đuôi đè gẫy bẹp cây rừng.
Sứ bỗng nhìn quanh buồn ủ rũ:
Xa xa ngọn cờ vàng phất phơ!
Vợ con ở chân trời mây phủ,
Hẳn đang nhìn bóng nhạn mong chờ…
Hỡi ai đi thẩn thơ miền núi!
Nhìn ngọn cây xanh gió thổi ào,
Tưởng lại cờ xưa vàng chói lọi,
Nên yêu người cũ hồn trên cao.

Người xưa mơ, nhìn mây
Đen, đỏ, vàng đua bay,
Khi thấy nhiều ma quỷ,
Lời than giời lung lay;
Khi thấy hồn người thân
— Nhìn mây lệ khôn cầm! —
Trên bầy xe tứ mã,
Tiếng bánh lăn âm thầm;
Khi thấy muôn nàng tiên
— Lồng lộng mầu thanh thiên! —
Véo von trầm tiếng địch,
Lửa hồng vờn áo xiêm.
Ngày nay ta nhìn mây,
Mây đen luồng gió lay,
Hồn xưa tìm chẳng thấy
Tóc theo luồng gió bay…

Thiên ký sự của một cô bé ngày xưa.
Hôm nay đi Chùa Hương,
Hoa cỏ mờ hơi sương.
Cùng thầy me em dậy,
Em vấn đầu soi gương.
Khăn nhỏ, đuôi gà cao,
Em đeo dải yếm đào;
Quần lĩnh, áo the mới,
Tay cầm nón quai thao.
Me cười: “Thầy nó trông!
Chân đi đôi dép cong,
Con tôi xinh xinh quá!
Bao giờ cô lấy chồng?”
Em tuy mới mười lăm
Mà đã lắm người thăm
Nhờ mối mai đưa tiếng,
Khen tươi như trăng rằm.
Nhưng em chưa lấy ai,
Vì thầy bảo người mai
Rằng em còn bé lắm,
(Ý đợi người tài trai).
Em đi cùng với me.
Me em ngồi cáng tre,
Thầy theo sau cưỡi ngựa,
Thắt lưng dài đỏ hoe.
Thầy me ra đi đò,
Thuyền mấp mênh bên bờ.
Em nhìn sông nước chảy
Đưa cánh buồm lô nhô.
Mơ xa lại nghĩ gần,
Đời mấy kẻ tri âm?
Thuyền nan vừa lẹ bước,
Em thấy một văn nhân.
Người đâu thanh lạ thường!
Tướng mạo trông phi thường.
Lưng cao dài, trán rộng.
Hỏi ai nhìn không thương?
Chàng ngồi bên me em,
Me hỏi chuyện làm quen:
“Thưa thầy đi chùa ạ?
Thuyền đông, giời ôi chen!”
Chàng thưa: “Vâng, thuyền đông!”
Rồi ngắm giời mênh mông,
Xa xa mờ núi biếc,
Phơn phớt áng mây hồng.
Dòng sông nước đục lờ.
Ngâm nga chàng đọc thơ.
Thầy khen: “Hay! Hay quá!”
Em nghe rồi ngẩn ngơ.
Thuyền đi. Bến Đục qua.
Mỗi lúc gặp người ra,
Thẹn thùng em không nói:
“Nam vô A-di-đà!”
Réo rắt suối đưa quanh,
Ven bờ, ngọn núi xanh,
Nhịp cầu xa nho nhỏ:
Cảnh đẹp gần như tranh.
Sau núi Oản, Gà, Xôi,
Bao nhiêu là khỉ ngồi.
Tới núi con Voi phục,
Có đủ cả đầu đuôi.
Chùa lấp sau rừng cây.
(Thuyền ta đi một ngày)
Lên cửa chùa em thấy
Hơn một trăm ăn mày.
Em đi, chàng theo sau.
Em không dám đi mau,
Ngại chàng chê hấp tấp,
Số gian nan không giàu.
Thầy me đến điện thờ,
Trầm hương khói toả mờ.
Hương như là sao lạc,
Lớp sóng người lô nhô.
Chen vào thật lắm công.
Thầy me em lễ xong,
Quay về nhà ngang bảo:
“Mai mới vào chùa trong.”
Chàng hai má đỏ hồng
Kêu với thằng tiểu đồng
Mang túi thơ bầu rượu:
“Mai ta vào chùa trong!”
Đêm hôm ấy em mừng!
Mùi trầm hương bay lừng.
Em nằm nghe tiếng mõ,
Rồi chim kêu trong rừng.
Em mơ, em yêu đời!
Mơ nhiều… Viết thế thôi!
Kẻo ai mà xem thấy,
Nhìn em đến nực cười!
Em chưa tỉnh giấc nồng,
Mây núi đã pha hồng.
Thầy me em sắp sửa
Vàng hương vào chùa trong.
Đường mây đá cheo veo,
Hoa đỏ, tím, vàng leo.
Vì thương me quá mệt,
Săn sóc chàng đi theo.
Me bảo: “Đường còn lâu,
Cứ vừa đi ta cầu
Quan Thế Âm bồ tát
Là tha hồ đi mau!”
Em ư? Em không cầu,
Đường vẫn thấy đi mau.
Chàng cũng cho như thế.
(Ra ta hợp tâm đầu).
Khi qua chùa Giải Oan,
Trông thấy bức tường ngang,
Chàng đưa tay, lẹ bút
Thảo bài thơ liên hoàn.
Tấm tắc thầy khen: “Hay!
Chữ đẹp như rồng bay.”
(Bài thơ này em nhớ,
Nên chả chép vào đây).
Ô! Chùa trong đây rồi!
Động thẳm bóng xanh ngời.
Gấm thêu trần thạch nhũ,
Ngọc nhuốm hương trầm rơi.
Me vui mừng hả hê:
“Tặc! Con đường mà ghê!”
Thầy kêu: “Mau lên nhé!
Chiều hôm nay ta về.”
Em nghe bỗng rụng rời
Nhìn ai luống nghẹn lời!
Giờ vui đời có vậy,
Thoảng ngày vui qua rồi!
Làn gió thổi hây hây,
Em nghe tà áo bay,
Em tìm hơi chàng thở!
Chàng ôi, chàng có hay?
Đường đây kia lên giời,
Ta bước tựa vai cười.
Yêu nhau, yêu nhau mãi!
Đi, ta đi, chàng ôi!
Ngun ngút khói hương vàng,
Say trong giấc mơ màng
Em cầu xin Giời Phật
Sao cho em lấy chàng.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn nhược Pháp. Ông tuy ít thi phẩm nhưng tất cả đều được bạn đọc yêu thích mạnh mẽ. Với những ý nghĩa sâu sắc những trang thơ của ông đã giúp ông gây ấn tượng đến mọi người. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

MỘT THUỞ BÊN NGƯỜI

MỘT THUỞ BÊN NGƯỜI

Bao giờ cho đến ngày xưa

Cái ngày mình đã ..đón đưa nhau về….

Có bao giờ anh nhớ chuyện ngày xưa
Một cái tuổi đang vừa chơi vừa học
Nét e thẹn nhiều khi hờn bật khóc
Cũng đôi lần anh chọc ghẹo em luôn

Một lúc sau anh lại dỗ hết buồn
Rồi hai đứa ,đi bắt chuồn chuồn nước
Anh rất giỏi lúc nào luôn bắt được
Phỉnh em rằng cắn rốn sẽ biết bơi

Em tin anh ,làm theo… khóc quá trời
Anh cười đã xong rồi… qua nói nhỏ
“Anh thích ghẹo cho em hờn vậy đó”
Sao tự nhiên mình có cảm xúc này

Chút thẹn thùng chút tha thiết đắm say
Tuổi mười sáu cầm tay thôi đã ngại
Chút rung động trong trái tim trai ,gái
Tuổi đầu đời luôn khờ dại khi yêu

Em và anh ,đi học sáng đến chiều
Chiếc xe đạp mình thồ nhau như thế
Em còn nhớ tiếng xe kêu mặc kệ
Phải chịu thôi ,cũng để ráng đạp về

Con đường này đã mấy lượt rủ rê
Mình đùa giỡn hả hê vui biết mấy
Anh thường nói thích em cười như vậy
Nét hồn nhiên ngây ngất thấy mê lòng

Bao tháng ngày hai đứa cũng ước mong
Mình sẽ kết mối duyên hồng hạnh phúc
Sẽ cùng bước dù đời trong hay đục
Vẫn bằng lòng đun đúc tiếng trẻ thơ

Chỉ hứa yêu… yêu đến tận bây giờ
Không có phận như là mơ dang dở
Cũng không biết mình là duyên hay nợ
Mà cả đời cách trở giữa hai phương

Để bây giờ hai đứa mãi vấn vương.

Tác giả: Thu Thảo