Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 24/03/2026

Em treo đời ta nỗi nhớ
Để tình ta lơ lửng trăng khuya

Thủy Đài sơn - Trúc Thanh Tâm

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 24/03/2026

Níu nhau trở lại hôm nàoTìm trong kỉ niệm ..dạ nao nao buồn…ANH CÓ MUỐN QUAY VỀ

Níu nhau trở lại hôm nàoTìm trong kỉ niệm ..dạ nao nao buồn…ANH CÓ MUỐN QUAY VỀ

Anh có về thăm lại cảnh miền quê
Có cô bé tóc thề đang ngồi đợi
Có chú bé cưỡi trâu đang chạy tới
Rước cô dâu cùng với tụi trai làng

Anh có về nghe vọng cổ hoài lang
Có một chút mơ màng trong câu chuyện
Thấy các cụ kể về thời chinh chiến
Những mối tình hiện diện với tháng năm

Anh có về xem lại ánh trăng rằm
Giữa tháng bảy mưa râm râm vài hạt
Tưới đất ruộng, không khí trời thoáng mát
Đứng giữa đồng, hết ngột ngạt anh ơi

Anh có sang tắm lại cái giếng trời
Mà ngày đó, xách nước ,rời tay mỏi
Gánh ba bốn gàu đen là mẹ gọi
Về cắt rau, mà mẹ nói rất nhiều

Anh có về đón ngọn gió hiu hiu
Nắm tay nhỏ đi giữa chiều ngả bóng
Chỉ nhìn mắt mà tim mình rung động
Chút thẹn thùng đỏ mặt nóng bừng tai

Anh có về đến ngọn núi phương mai
Mình sẽ ngắm bờ biển dài thơ mộng
Cùng cảm nhận tim tràn đầy nhịp sống
Mãi êm đềm lấp khoảng trống ngày qua.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

UỐNG TRỌN ĐÊ MÊ

UỐNG TRỌN ĐÊ MÊ

Giấc mớ ngủ em tìm vào lối mộng
Màn sương mờ vạt áo mỏng tung bay
Chân bước nhẹ trên rèm mây phiêu bổng
Rồi đi sâu cửa động bỗng phơi bày

Đêm ảo diệu vòng tay Mình đan ngón
Kéo em vào theo lọn gió mênh mông
Đưa ánh mắt nhìn thân hình trắng nõn
Hoà nhịp tim theo ngọn lửa ái nồng

Cảm xúc vỡ giữa hư không huyền ảo
Và nụ hôn vừa dạo thể phím đàn
Như mãnh thú nhào vô cung cấm đạo
Quá điên cuồng đạn pháo lại râm ran

Ôi thoả sức nồng nàn trông bể mật
Ngã nghiêng hồn giữa trời đất đêm thâu
Hai thân thể tắm men tình ngây ngất
Quyện xác thân giữa cảnh vật nhiệm mầu

Nữa anh hỡi… tiến sâu khui nguồn nước
Trào dâng lên óng mượt phút giao tình
Ngàn tinh tú đang thèm thuồng muốn được
Phá khai nguồn uống mạch nước động xinh

Rồi hưng phấn hai thân hình dung quyện
Lửa dập dồn như sóng biển tràn dâng
Ta bùng cháy, đến tận cùng khí quyển
Để chúng ta chao liệng chín mây tầng

Cảm giác vẫn còn lâng lâng khó tả
Xin một lần đừng tỉnh giữa cơn mơ.

4/2020

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ “Lá hoa cồn” nổi tiếng (Phần 2)

Lá hoa cồn đươc đánh giá là một trong những tập thơ nổi tiếng của Bùi Giáng. Và cũng chính nhờ các sáng tác này đã giúp thơ ông nổi tiếng và giúp ông trở thành một hiện tượng kỳ lạ và độc. Tiếp nối phần thơ Lá hoa cồn phần 1 chúng tôi sẽ giới thiệu tới bạn những bài thơ còn lại nằm trong tập thơ này. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!

Nội Dung

Cuối năm rào giậu khép hàng
Trên thân thể mọc Cô Nàng đi tu
Thiên thanh thái thậm tạc thù
Mắt xanh mày dựng thiên thu thái hằng
Tình vân nhứ mạo mô lăng
Lên từ cung bậc giá băng năm đầu
Một hàng chậm một hàng mau
Rừng ôi nhớ biển trước sau khôn hàn
Tấm thân vũ trụ điêu tàn
Hùm beo rống ngục doanh hoàn nở môi
Người về cõi đất xa xôi
Nhớ xuân địa ngục không lời gọi em
Hoa cồn kiều diễm gió lên
Lá cồn em mọi còn nên trao gì
Chiêm bao phấn diện biên thuỳ
Đêm sầu mộng dại truy tuỳ mê mông
Một vùng xuôi ngược biển đông
Tam thu chểnh mảng thần thông tựu trường
Trình tâu Hắc Đế U Vương
Già Lam Bản Xứ khuếch trương mối sầu
Mộng trường nhất niệm thiên thâu
Tam thu diệu hữu nguyên màu già mông
Một vùng xuôi ngược biển đông

Tặng năm Gia Tĩnh

Kia kia Liễu xuống tự trời
Gió tuôn dàn rộng lên ngồi Khe Hoa
Trổ ngầm trong Tiết Tháng Ba
Mạch là Quốc Sắc nguồn là Thiên Hương
Kia kia Quốc Sắc lộn đường
Mảnh Thiên Hương ngọt môi hường Bình Khang
Khe tuôn Kỷ Niệm Thôn Làng
Đầm hai Mắt Lệ mơ màng Xuống Lên
Kia kia cay đắng khôn đền
Bù thân cho Tấm đo Ghềnh Kỷ Nguyên
Lỗi từ một cõi bề trên
Trời xây Tứ Tượng khép tên tử tù
Kia kia tâm phúc khôn bù
Dập dìu Quân Nhạc sợ Mù Sương Mai
Xuân xanh Liễu muốn còn dài
Ầm trang sử lịch gãy hai sơn hà
Đi đời của cải nhà ma
Thuý dâng Triều Mộng đổ ra Đoạn Trường

Rêu trời phủ xuống hiên xanh
Một bờ chim én vây thành sang thu
Sương Hy Lạp phượng lên mù
Ba mươi thế kỷ cầm dù dưới mưa
Đầu sông nước gọi cây mùa
Gốc du sung đẩy sóng đùa phăng trôi
Cành nguyên thuỷ mọc xa trời
Chùm xuân xanh thổi lại đời lang thang
Bừng tuôn phôi dựng đoạn trường
Tấm Nương Tử lạc loài nương náu người
Một hoàng hôn đợi hai môi
Một bình minh đón hai đời biệt ly
Một đêm bếp núc ly kỳ
Nghe trong thớ củi mộng gì đi hoang
Hai tay chấp nối điêu tàn
Trong mình mẩy phó thác vàng son cho
Lời con ký chú sang đò
Mai sau về giữa cánh so phiêu bồng
Chín phương trời tuyết ra bông
Trong nguồn thủy thảo đất đồng khai nguyên
Đầu Sơ Mộng cuối phi tuyền
Ngàn năm mai trúc chim chuyền bữa naỵ

Đi lên chợ lớn mười lần
Mở ra chợ nhỏ một trần gian thôi
Xuống lên lớn núi nhỏ đồi
Phù vân cho suối biển trời cho khe

Khi thơ đẹp tới chín tầng
Thì Nàng Thơ bỗng sượng sần cả ra
Tha hồ thằng quỷ con ma
Đến gùn ghè gạ gẫm mà hoá điên
Thưa rằng đại thánh tề thiên
Nghìn xưa âu cũng chỉ điên chừng này

Ngày mai anh chết đi đâu
Trên trời Thượng Đế xót đau vô cùng
Phán truyền khắp cõi Thiên Cung
Vùng sa lệ khóc mịt mùng như mưa

Ngựa về nham thạch miêu cương
Một ngày mưa nắng đất mường tượng em
Mặt mày chống cự bão đêm
Rừng thiêng cưỡng bức tuổi tên sa mù
Sơn tuyền thiết lập hội thu
Từ xuân tảo mộ tạc thù tiểu khê

Bây giờ tôi rất yêu ngài
Bởi vì ngài rất yêu nàng Huyền Trân
Yêu từ cổ xuống tới chân
Suốt miền thân thể như gần như xa
Quận Thành đem đổi làn da
Hỏi sao lạ rứa? – hào hoa thưa rằng
Có chi mô
Có chi mô
Nàng tuy nhỏ bé mà to bằng trời
Ô Ri tuy rứa mà rồi
Gẫm ra cũng thể như tôi đó mà
Trăm năm trong cõi người ta
Thân còn chẳng tiếc lọ là Ô Ri
Riêng công chúa nọ Ly Kỳ
Là tôi tiếc suốt li bì càn khôn

Sách ăn mòn mỏi thân ta
Thân ta máu gặm mòn da xương rồi
Sách còn tờ mộng trang môi
Miệng còn rớt hột rạng ngời nữa chăng

Người ta trốn lính đi tu
Em nay trốn học đi tu ắt là
Em mười bảy? Em mười ba
Em mười bốn định tu là mười lăm?

Bây giờ tôi rất có quyền
Hỏi ông trời: – chớ thuyền quyên là gì?
Mà nhân gian nhớ li bì
Từ thiên thu tới tâm kỳ càn khôn
Trời rằng: ngươi rất có quyền
Hỏi như rứa đó … nhưng …
– Nhưng sao?
– Nhưng ta không đủ thẩm quyền đáp đâu

Vai đeo tờ giấy vẽ bùa
Chân mang guốc nhọn ghé chùa trộm hương
Hai tay buông bắt vô thường
Đốt xương ngón ngón quẹo đường cong cong
Thái thanh viễn lộ hà tòng
Càn khôn tội lỗi đi vòng chúng em

Lên mù sương xuống mù sương
Khóc trong tri dũng cuối đường hở hang
Đổ xiêu trời biển điêu tàn
Một sân lầm cát khôn hàn âm thanh
Ý trong tờ vẽ trắng ghềnh
Rừng ong bay mất phượng thành ve kêu

Mưa rừng xuống biển dã man
Rứt bông đầu nhánh dung nhan lộn màu
Rụng từ tiếng hạc bay mau
Ồ thưa xứ sở trước sau xin về
Rằng tôi trót ở thôn quê
Từ yêu thôn nữ đốt que củi hồng
Rằng thưa hoàng hậu vui lòng
Cùng nhau đi dạo ra đồng chiều nay

Em xin về giữa thiên thâu
Non ngàn lũng lạ nước đầu khe truông
Con chim sầu tuyết băng nguồn
Mở heo hút cỏ phơi truồng đá xanh

Trên vòm thời đại đi quanh
Bách quần quỹ đạo tan vành nguyệt hoa
Đổi hang hùm đuổi theo ma
Gãy đàn quỷ đực khóc òa quỷ nương

Em làm thôn nữ bờ mương
Dựng vòm cổng mọc cỏ vườn chăn hoa
Viễn phương là khách không nhà
Bó chân ngồi xuống nhìn ra thân mình

Chân trời trút lụy điêu linh
Kết vòng đổ quán xiêu đình rụng hiên
Đêm gầm bất tuyệt thiên nhiên
Càn khôn chết lịm dưới phiền sương gieo

Em xin về gót mang theo
Dấu sơ nguyên rộng mây trèo cửa thu
Duỗi thân thể muối sương mù
Ầm cơ giới hận thân tù chung thân

Thưa em trời chẳng cho gần
Đường vô hạn trắng tử phần ban trưa
Đêm vần vũ bạc phau xưa
Hồn sa mạc phát tiết mưa ra ngoài

Người đi nón ngả yêu đào
Gót mơ từ cực sắc màu hiến dâng
Quận đi vẽ mộng xa dần
Mỵ dàn hoa lộc sông hằng chảy xuôi

Cơn chiều lấm tấm hạt mưa
Cơn mai lổ đổ sương lùa qua song
Chiều nay gió tạnh mơ mòng
Hoàng hôn lơ lững đi vòng loanh quanh

Anh hoa phát tiết dập dồn
Mở linh hồn tại thể tồn từng cơn
Mở triều giập gió cô đơn
Mù sa sáu cõi xuống cồn hở hang

Thuý xin về lúc cây xanh
Gió vần vũ gãy đổ cành sau lưng
Con chim mùa phượng điệp trùng
Nắng vây trời hạ mịt mùng sang đông

Thuý xin về lúc cây xanh
Gió vần vũ giậy xô cành trời xuân
Con chim triều biển điệp trùng
Mông lung tiếng gọi một vùng thiên di

Trẫm ghé thăm em
Một bận này
Mai sau Trẫm sẽ
Nhớ hôm nay
Một lần Trẫm ghé
Thăm em thế
Suốt một bình sinh
Trẫm nhớ hoài

Em mở hai hàng
Cỏ mọc ra
Trẫm nhìn thơ mộng
Cỏ chan hòa
Um tùm một cõi
Hương lồng lộng
Phơ phất tà xiêm
Phe phẩy hoa

Trẫm ở bên trời
Trẫm nhớ em
Trên trời trẫm nhớ
Trẫm thương thêm
Trẫm buồn như thể
Trời buồn thảm
Trẫm khóc vô ngần
Trẫm nhớ em

Trẫm nhớ đêm nay
Trẫm một mình
Trẫm sầu ủ rũ
Trẫm nín thinh
Trẫm không dám gọi
Trẫm buồn ngủ
Trẫm sẽ chiêm bao
Trẫm một mình

Trẫm nhớ em như
Nhớ một người
Rất gần mà cũng
Rất xa xôi
Vì sao? Quả thật
Trẫm không biết
Giải thích thế nào
Cho rõ ra

Chỉ biết rằng em
Đẹp quá chừng
Khiến linh hồn Trẫm
Nhớ mông lung
Nhớ xa vắng quá
Như người lạ
Nhớ một người xa lạ quá chừng

Trẫm sẽ làm thơ
Suốt Sinh Bình
Trẫm làm thơ suốt
Cõi Bình Sinh
Trẫm tặng riêng Em
Là Em Mọi
Hoa ở Trên Ngàn
Em rất xinh
Trẫm sẽ cho em
Trang mộng này
Trao vào em giữ
Ở trong tay
Sinh bình em sẽ o bồng bế
O bế bình sinh
Kỷ vật này

Hỏi rằng: giờ có chịu đi
Về Thiên Đường ngắm mấy dì Tiên Nga
Thưa rằng: thà sống với ma
Miễn là được thấy lại toà Mông Rô

Bây giờ đầu rộng tơ đan
Tóc em là liễu hai hàng xuống vai
Bỏ sông bỏ bến chạy dài
Rứt ngang ngửa ruộng sơ khai khe ngồi
Em là người lạ em tôi
Mừng vui như thể nước trôi hai bờ
Lạc về rú động truông trơ
Đời đi mất bỏ bóng mờ xuống hang

Xứ sở bấy giờ hoa huyện trôi
Vẻ ngân về đất trắng cây đời
Mặt nước xuôi triều Giang Nam Hạ
Ngoảnh đầu núi dựng Thượng Du rơi

Bấy giờ trăng mọc rất xanh xao
Vườn liễu kiêu – nắng lục năm nào
Bát ngát hai miền hồng hạnh gọi
Mắt buồn Hy Lạp phượng chiêm bao

Trên đây là toàn bộ các bài thơ nằm trong tập Lá hoa cồn của nhà thơ Bùi Giáng mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó bạn sẽ hiểu thêm về những sáng tác của ông cũng như hiểu được tại sao ông lại được đánh giá là một nhà thơ tài hoa. Và cũng đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cập nhật những bài thơ hay của các tác giả nổi tiếng bạn nhé!

Tìm Mây

Tìm Mây

Tìm Mây (Thu Bồn)

Chẳng phải lúc nào cũng gặp được mây đâu!
Nhẹ hẫng trắng trong… bồng bềnh trôi nổi…
Em là chiếc khăn lụa mềm
Lau cơn sốt anh khi vầng trán làm run đồi núi
Em luồn qua chiếc võng anh như bà mẹ bồng con
Em làm chiếc khăn liệm người chiến sĩ vô danh
Em kéo dài khăn sô lên trán những đứa con
Còn nằm lại Trường Sơn chưa kịp về chịu tang cha mẹ

Mây tìm ai trên rừng Sác
Mây chói sáng Nhà Bè
Hồn em Tám hóa Thiên Vương
Thời ta cùng mây đi nghiêng ngả chiến trường
Trút nắng xuống hừng đông…

Nhưng rồi… mây cũng sang sông
Ngẩn ngơ một cụm non bồng tiễn đưa
Người qua bến ấy làm mưa
Trống trơ bãi khách lưa thưa nắng mờ
Ta rơi lã chã dòng thơ
Quấn quanh eo gió bạc phơ lau ngàn

Vết thương, bụng đói, giặc càn
Mịt mùng cơn lũ quét tràn ngọn cây
Nguồn trôi khỉ vượn lạc bầy
Bế con tiếng hú héo gầy sườn non
Mưa chưa đủ gội bùn non
Thơ sao chắn nổi xói mòn dòng trôi?

Tôi tìm mây tôi tìm tôi
Tìm nguồn xưa dưới lở bồi thời gian
Mây bay về thuở hồng hoang
Dưới mây vẫn nắng chói chang kiếp người
Chiều vơi… mây trắng ngậm ngùi
Ai người chia ngọt sẻ bùi cùng mây?

(Suối Lồ Ồ, 18-03-1998)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tìm Mây” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Quê mình giờ nóng lắm phải không Cha

Quê mình giờ nóng lắm phải không Cha
Tháng 6 về đang đúng vào vụ gặt
Lại thương Mẹ thêm quầng trên khóe mắt
Vai Cha gầy như gánh cả Miền Trung.

Tuổi thơ con dẫu sống giữa bao dung
Cũng từng trải cảnh chân bùn, tay lấm
Mà mãi đến bây giờ con mới thấm
Cái gian truân, vất vả ở quê nhà.

Bữa cơm đứng, ăn tạm mấy quả cà
Bát nước rau buổi trưa về uống vội
Sáng ra đồng, gà gáy, trời đang tối
Lúc trở về bóng đã ngã tròn xoe…
Hai ống quần nặng trĩu bởi bùn quê
Vẫn chợp mắt ngon lành trên phản gỗ,
Mây đen đến lại “vắt chân lên cổ”
Chạy quáng quàng như tắm cả mồ hôi.

Những trưa hè, rải lúa giữa nền vôi
Nắng đổ xuống nơi đỉnh đầu bỏng rát
Những cơn mưa tháng năm thường nặng hạt
Đến rồi đi, nhưng chẳng hẹn bao giờ.
Biết quê mình mọi thứ đã khác xưa
Cuộc sống đổi thay, chẳng như ngày trước
Nhưng Cha ạ! Làm sao con quên được
Hình ảnh năm nao…một thủa cơ hàn.

Người bé tẹo, cao chưa quá mặt bàn
Chân đạp máy, tay với lên chia lúa
Da sạm màu trong bộ đồ diêm dúa
Ngước nhìn Cha, con miệng mếu, mắt tròn
Qua ngày tháng rồi ai cũng lớn khôn
Cũng lựa chọn cho riêng mình cuộc sống
Nhưng mỗi lúc nhớ quê hương, đồng ruộng
Thương Cha mình, mặn chát giọt mồ hôi.

Có ai về xin nhắn nhủ giùm tôi
Rằng tôi nhớ mùi rơm khô ngai ngái
Nhớ cái nắng như “phát rồ, phát dại”
Nhớ quê nhà xứ Nghệ, nhớ Miền Trung.

Nguồn: Thơ Phan Quang

Xem thêm một số bài thơ hay viết về tháng 6:

https://phongnguyet.info/chao-thang-6-chum-tho-tinh-viet-cho-co-gai-thang-6-dong-day-yeu-thuong

https://phongnguyet.info/tho-thang-6-khuc-tu-tinh-thang-sau-troi-mua-buon-tam-trang

Top 20 bài thơ hay nhất viết về Điện Biên Phủ

Ảnh minh họa

Top 20 bài thơ hay nhất viết về Điện Biên Phủ

Điện Biên Phủ vốn được nhắc đến là một địa danh gắn liền với lịch sử hào hùng của dân tộc, là nơi có cực Tây của Tổ quốc – một địa danh bỗng khoác lên vẻ đẹp dịu dàng thần tiên mỗi khi xuân về. Vậy mới biết, Điện Biên đâu chỉ là anh hùng. Điện Biên cũng có thể là một nàng thơ, là chốn mơ cho những tâm hồn bay bổng và là kho tàng sáng tác thi ca. Dưới đây toplist sẽ cùng các bạn điểm tên những sáng tác thi ca hay nhất viết về Điện Biên anh hùng nhé.

Hoan hô chiến sĩ Điện Biên – Tố Hữu

Tin về nửa đêm

Hoả tốc hoả tốc

Ngựa bay lên dốc

Đuốc chạy sáng rừng

Chuông reo tin mừng

Loa kêu từng cửa

Làng bản đỏ đèn, đỏ lửa…

Hoan hô chiến sĩ Điện Biên

Hoan hô đồng chí Võ Nguyên Giáp!

Sét đánh ngày đêm

xuống đầu giặc Pháp!

Vinh quang Tổ quốc chúng ta

Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà

Vinh quang Hồ Chí Minh, Cha của

chúng ta ngàn năm sống mãi

Quyết chiến quyết thắng, cờ đỏ

sao vàng vĩ đại

Kháng chiến ba nghìn ngày

Không đêm nào vui bằng đêm nay

Đêm lịch sử Điện Biên sáng rực

Trên đất nước, như

Huân chương trên ngực

Dân tộc ta dân tộc anh hùng!

Điện Biên vời vợi nghìn trùng

Mà lòng bốn biển nhịp cùng lòng ta

Đêm nay bè bạn gần xa

Tin về chắc cũng chan hoà vui chung.

II.

Hoan hô chiến sĩ Điện Biên

Chiến sĩ anh hùng

Đầu nung lửa sắt

Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi,

ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt

Máu trộn bùn non

Gan không núng

Chí không mòn!

Những đồng chí thân chôn làm

giá súng

Đầu bịt lỗ châu mai

Băng mình qua núi thép gai

Ào ào vũ bão,

Những đồng chí chèn lưng cứu pháo

Nát thân, nhắm mắt, còn ôm…

Những bàn tay xẻ núi lăn bom

Nhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện

Và những chị, những anh ngày

đêm ra tiền tuyến

Mấy tầng mây gió lớn mưa to

Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ

Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát

Dù bom đạn xương tan, thịt nát

Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh…

Hỡi các chị, các anh

Trên chiến trường ngã xuống

Máu của anh chị, của chúng ta

không uổng

Sẽ xanh tươi đồng ruộng Việt Nam

Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam

Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng…

III.

Lũ chúng nó phải hàng, phải chết

Quyết trận này quét sạch Điện Biên!

Quân giặc điên

Chúng bay chui xuống đất

Chúng bay chạy đằng trời?

Trời không của chúng bay

Đạn ta rào lưới sắt!

Đất không của chúng bay

Đai thép ta thắt chặt!

Của ta trời đất đêm ngày

Núi kia, đồi nọ, sông này của ta

Chúng bay chỉ một đường ra

Một là tử địa, hai là tù binh

Hạ súng xuống rùng mình run rẩy

Nghe pháo ta lừng lẫy thét gầm!

Nghe trưa nay tháng năm, mùng bảy

Trên đầu bay thác lửa hờn căm

Trông: Bốn mặt luỹ hầm sụp đổ

Tướng quân bay lố nhố cờ hàng

Trông: Chúng ta cờ đỏ sao vàng

Rực trời đất Điện Biên toàn thắng!

Hoan hô chiến sĩ Điện Biên!

Tiếng reo núi vọng sông rền

Đêm nay chắc cũng về bên Bác Hồ

Bác đang cúi xuống bản đồ
Chắc là nghe tiếng quân hò quân reo…

Từ khi vượt núi qua đèo

Ta đi, Bác vẫn nhìn theo từng ngày

Tin về mừng thọ đêm nay

Chắc vui lòng Bác giờ này đợi trông!

IV.

Đồng chí Phạm Văn Đồng

Ở bên đó, chắc đêm nay không ngủ

Tin đây Anh, Điện Biên Phủ hoàn thành
Ngày mai, vào cuộc đấu tranh

Nhìn xuống mặt bọn Bi-đôn, Smít

Anh sẽ nói: “Thực dân, phát xít

Đã tàn rồi!

Tổ quốc chúng tôi

Muốn độc lập hoà bình trở lại

Không muốn lửa bom đổ

xuống đầu con cái

Nước chúng tôi và nước các anh

Nếu còn say máu chiến tranh

Ở Việt Nam, các anh nên nhớ

Tre đã thành chông, sông là sông lửa

Và trận thắng Điện Biên

Cũng mới là bài học đầu tiên!”

– Tố Hữu –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa


Mộ Bế Văn Đàn

Thời gian ngừng bước, lặng im

Bên mồ liệt sĩ; trái tim ta dừng.

Trái tim ta – cũng ngập ngừng,

Nửa chừng giọt lệ, nửa chừng lời ca;

Ánh ngày nghiêng xuống cùng ta

Nghẹn ngào đặt một vòng hoa tinh thần.

Nơi đây mộ Bế Văn Đàn

Thân làm giá súng, thân làm cành xuân;

Đang khi trận địa gian truân,

Vai khiêng núi lửa diệt quân bạo tàn.

Quân ta cờ thắm khải hoàn,

Mà người chiến sĩ đã tàn thịt xương.

Mộ Bế Văn Đàn trong sáng trong gương:

Hai đế giày cao su rách sờn.

Giản đơn một cây bút máy.

Một túi ni lông.

Tám khuy cúc áo.

Một mảnh đại bác – còn lại trong người.

Tất cả tình anh đã hiến cho đời.

Không giữ cho mình, dù chỉ là hài cốt.

Mộ Bế Văn Đàn trong sáng trong gương.

Mộ Bế Văn Đàn trong viện Bảo tàng quân đội.

Khách viếng qua đây

Dừng chân đứng lại:

– Nơi đây mộ Bế Văn Đàn,

Nơi đây gió nội trăng ngàn,

Nơi đây chim ca hoa nở,

Đất tổ quốc là một nền nhung đỏ,

Nơi đây bốn mùa muôn thuở vãng lai…

Tất cả tinh anh đã hiến cho đời…

– Xuân Diệu –

Bế Văn Đàn - Lấy thân mình làm giá súng tại Điện Biên
Bế Văn Đàn – Lấy thân mình làm giá súng tại Điện Biên

Thóc mới Điện Biên – Chế Lan Viên

Nghĩa trang

Chói trang

Sắc vàng

Một mùi hương vời vợi

Đang bay đầy nghĩa trang

Nhà dân chật

Dân lên đây phơi thóc

Thóc của dân

Che kín mộ anh hùng

Nhớ ngày nào

Các anh đi đánh giặc

Bảo vệ mùa

Về sống ở trong dân

Tô Vĩnh Diện, Trần Can

Mộ anh Giót, anh Đàn

Năm trăm mộ anh hùng ngời chói thóc

Dưới đồi xa

Pháo thù gục mặt

Lúa đã chín

Chỗ tầm câu đại bác

Lúa chín thơm

Đầy một sắc trưa vàng.

Nghĩa trang…

… Thời gian…

Hạt thóc

Nên vàng

Như tình của nhân dân ủ ấp…

Cầm hạt thóc trên tay

Nặng máu người đã khuất

… Lại nghĩ về phương Nam.

– Chế Lan Viên –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trở lại Điện Biên – Anh Ngọc

Chỉ thấy một vùng cỏ biếc non tơ

Mây trắng bay, mây trắng đến không ngờ

Cành phượng rủ một chùm hoa đỏ chót

Chỉ có thế thôi ư

Mà chính là A1

Mà chính là Him Lam

Anh đã đi qua hơn hai mươi năm

Để gặp lại tuổi thơ mình náo nức

Nghe tiếng bom và đại bác

Gầm lên từ trang sách học trò…

Bỗng hôm nay đối diện với Him Lam

Anh cúi xuống chỗ nằm xưa anh Giót

Và chợt hiểu : điều ngạc nhiên lớn nhất

Là anh chẳng ngạc nhiên gì

Anh đã đi

Từ chiến trường Điện Biên đến chợ Điện Biên

Mùi trái chín cứ thơm lừng phố núi

Quen thuộc quá đến không còn nhớ nổi

Tình yêu này anh có từ đâu

Đất dưới chân anh, trời thắm ở trên đầu

Gặp chiếc xe tăng gỉ hoen nằm trong lúa

Như cục than cháy vùi trong ngọn lửa

Ngọn lửa màu xanh

Hầm Đơ Caxtơri vừa vặn giữa cung đường

Đi chợ về, chị Thái nghỉ, soi gương

Có phải hôm nay trước màu xanh thung lũng

Anh mới hiểu : hồn nhiên là cuộc sống

Nghe quanh mình dào dạt cỏ non tơ

Anh bâng khuâng nhớ đến một ngọn cờ

Đã một lần mọc lên trên cỏ ấy

Cái sắc đỏ bừng bừng như đám cháy

Đốt thiêu những bốt đồn thù

Anh không là đám mây trắng vô tư

Trên đỉnh Pú Hồng Mèo lặng lẽ

Trái tim anh đập một lời giản dị:

Ngọn cỏ đời đời xanh suốt tháng năm

Ngọn cờ mọc lên chỉ có một lần

Nhưng có điều này –

Cả hai đều bất diệt.

– Anh Ngọc –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Quân ta toàn thắng ở Điện Biên Phủ – Hồ Chí Minh

20 tháng 11 năm cũ,

Giặc Pháp nhảy dù Điện Biên Phủ.

Hăm mốt tiểu đoàn tinh nhuệ nhất,

Xe tăng, súng lớn đầy chồng chất.

Chúng khoe rằng: “kế hoạch Nava

Thật là mạnh dạn và tài hoa.

Phen này Việt Minh phải biết tay,

Quan thầy Mỹ thì vui lòng thay!”

Các báo phản động khắp thế giới

Inh ỏi tâng bốc Nava tới.

Bên ta thì:

Bộ đội, dân công quyết một lòng,

Xẻ non, đắp suối, vượt qua sông,

Khắc phục khó khăn và hiểm trở;

Đánh cho giặc tan mới hả dạ;

Lặng lẽ chuẩn bị suốt tháng ngày,

Không quản gian khổ và đắng cay;

Quyết tâm làm cho tròn nhiệm vụ,

Đã hứa với Bác, Đảng, Chính phủ.

13 tháng 3 ta tấn công,

Giặc còn ở trong giấc mơ nồng:

“Mình có thầy Mỹ lo cung cấp;

Máy bay cao cao, xe tăng thấp,

Lại có Nava cùng Cô nhi,

Những tay tướng giỏi nắm chỉ huy.

Chúng mình chuyến này nhất định thắng,

Việt Minh ắt thua chạy quýnh cẳng”.

Hơn 50 ngày, ta đánh đồn,

Ta chiếm một đồn lại một đồn,

Quân giặc chống cự tuy rất hăng,

Quân ta anh dũng ít ai bằng.

Nava, Cônhi đều méo mặt,

Quân giặc tan hoang ta vây chặt.

Giặc kéo từng loạt ra hàng ta.

Quân ta vui hát “khải hoàn ca”.

Mười ba quan năm đều hàng nốt,

Tên tướng chỉ huy cũng bị nhốt.

Một vạn sáu ngàn tên giặc Tây,
Đều là tù binh hoặc bỏ thây.

Thế là quân ta đã toàn thắng

Toàn thắng là vì rất cố gắng.

Chiến sĩ viết thư dâng Cụ Hồ:

“Xin Bác vui lòng mà nhận cho

Món quà chúc thọ sinh nhật Bác,

Chúng cháu cố gắng đã sắm được”.

– Hồ Chí Minh –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Điện Biên gọi tôi lên

Có phải tiếng hò kéo pháo gọi tôi lên

hay ban trắng triền xuân còn đang đợi

Nậm Rốm tím sương chiều chờ tôi đến

Mường Thanh xanh líu ríu câu mời?

Chưa biết hẹn cùng ai lòng đã núi

mới Pha Đin đã bối rối Điện Biên rồi

qua chót vót đỉnh rừng thăm thẳm suối

mây che mùa chiến dịch vẫn còn bay…

Áo trấn thủ bập bùng đêm đuốc lửa

nhịp hò dô vượt dốc pháo vào – ra

mưa xối buốt những bàn tay máu tứa

đất đỡ người ngã xuống hôm qua!

Về mùa em lòng chảo lúa mượt mà

cầm tay núi nối vòng xòe dìu dặt

đồi A1 đặt vào tôi câu hát

tôi hát cùng áo cóm hoa ban

Có gì đâu măng đắng cơm lam

hóa thơm thảo sông mường ruộng bản…

Điện Biên ạ mai xa rồi nhớ lắm

tôi hẹn về bên đồng đội và em!

– Nguyễn Hữu Quý –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Điện Biên Ký ức

Phát động kế hoạch Nava

Âm mưu thống trị nước ta toàn phần

Chủ động chiến lược lấn sân

Từ Điện Biên thôn tính dần Việt Minh.

Muốn khiến ta phải thất kinh

Trước những bản lĩnh tài tình thực dân

Pháp liên tiếp điều động quân

Xây dựng cứ điểm dần dần vươn ra

Tập đoàn ấy tên gọi là

Điên Biên Phủ, thách quân ta đánh vào,

Địa thế hiểm trở núi cao

Nếu mà đánh tới, tự đào mồ chôn.

Nghĩ rằng như thế là khôn

Ung dung tự tại giữa đồn Điện Biên

Đảng ta nhận thức được liền

Trận này phải thắng nên thiên sử vàng.

Thì lịch sử mới sang trang

Chấm dứt đô hộ xóa tan kẻ thù.

Bác kêu gọi khắp quân khu

Chuẩn bị lực lượng cho dù kém hơn

Quyết chiến giành lại giang sơn

Sức mạnh là sự căm hờn đã lâu.

Chỉ định tướng Giáp đứng đầu

Đích thân chèo lái con tàu Việt Minh

Bắt tay vào cuộc chiến chinh

Huy động lực lượng quân mình với dân.

Nhà nhà ở khắp xa gần

Người người góp gạo nuôi quân Bác Hồ

Chuyên chở là những xe thồ

Đi ra tiền tuyến lương khô ắp đầy

Súng đạn cũng chuyển từ đây

Dân quân hỏa tuyến đắp xây dựng đường.

Một lòng tiến ra chiến trường

Cùng nhau kéo pháo dù đường núi cao

Vang dội :”Hò dzô ta! Nào! “

Vững vàng ý trí rực trào trong tim.

Dù việc khó tựa mò kim

Quyết tâm ấy sẽ tự tìm thành công

Đáp lại tiếng gọi núi sông

Xứng danh con cháu lạc hồng bấy lâu.

Núi cao đèo thẳm vực sâu

Dẫu cho mưa nắng dãi dầu dầm sương

Ý chí bất khuất kiên cường

Sẵn sàng chiến đấu coi thường tử sinh

Vì dân vì nước quên mình

Quyết tâm giành lại hòa bình nước ta.

Đúng ngày mười ba tháng ba (13/3)

Tướng Giáp phát lệnh quân ta bắn vào

Đạn pháo trút xuống ào ào

Mở màn chiến dịch đánh vào Him Lam.

Độc Lập đánh hướng Đông – Nam

Giao tranh ác liệt trong làn đạn bay

Bản Kéo cũng tiến công ngay

Năm ngày chiến đấu hăng say giết thù

Từ trong sương khói mịt mù

Dồn dập chiến thắng quân khu báo về

Địch gánh thất bại ê chề

Quân ta tứ phía bồn bề bao vây

Khiến chúng xây xẩm mặt mày

Từ quân đến tướng giơ tay xin hàng.

Tiếp tục đánh đến tập đoàn

Tháng ba tháng bốn hiên ngang tiến vào

Chiến trận ác liệt cao trào

Giằng co tấc đất chiến hào phía Tây

Đôi bên quyết chiến từng ngày

Quân ta quân địch đổ đầy máu xương.

Những ngày chiến đấu kiến cường

Quân ta chiến thắng mở đường tiến công

Giàn trận địa pháo phòng không

Đào hào vây siết quyết không bước lùi.

Điên Biên đây sẽ chôn vùi

Thực dân chế độ đẩy lui chúng mày

Hồng Cúm rồi đến sân bay

Mường Thanh đánh chiếm trận này thắng to

Loại bỏ thế trận cam go

Tiến vào A1 đánh cho tưng bừng.

Từ khắp các nẻo núi rừng

Việt Minh ồ ạt chiếm từng phân khu

Thế công hỏa tốc vù vù

Quyết không cho lũ quân thù trở tay.

Ngày mùng 7 tháng 5 này

Chỉ huy Đờ-Cát giơ tay xin hàng

Điện Biên chiến thắng vẻ vang

Từ đây sử sách sang trang thật rồi.

Quân Pháp đã bị cuốn trôi

Một nước nhỏ bé nay ngồi chiếu trên

Hiệp định đàm phán lại liền

Lá cờ quyết thắng bay trên nóc hầm

Giờ chúng sẽ phải lặng câm

Chấm dứt chế độ xâm lăng bao đời.

Chiến công của biết bao người

Hy sinh xương máu, cuộc đời trẻ trung

Công lao to lớn vô cùng

Việt Nam chiến thắng lẫy lừng năm châu

Kinh động khắp cả địa cầu

Các nước thuộc địa đi đầu làm gương

Đánh đuổi đế quốc phi thường

Mở ra định hướng con đường tự do.

Ý nghĩa không thể đếm đo

Con cháu nhìn lại để cho tự hào

Cha ông ta tuyệt biết bao

Bác Hồ, Bác Giáp liệt vào vĩ nhân

Tài năng kiệt xuất như thần

Biết ơn hai chữ… vô ngần Người ơi !

Nay đã vật đổi sao dời

Thành người thiên cổ đời đời lưu danh

Dân tôn vinh bậc hùng anh

Sự nghiệp sáng mãi sử xanh muôn đời…!!!

– Giang Chí Hiếu –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trống Điện Biên dậy sóng biển Đông

Ta đi từ Chương Dương, Hàm Tử, Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa…

Đến với Điện Biên nối mặt đất và bầu trời đánh quỵ hai đế quốc

Ôi! Điện Biên thiên niên kỷ nâng tầm dân tộc

Vời vợi thời gian

Vời vợi không gian

Khúc tráng ca mùa Xuân đất nước…

Giá của tự do

Giá của độc lập

Máu nhuộm từng tấc đất

Mẹ ơi mẹ, nước mắt

Trắng – đỏ hoa ban, trắng bản đỏ Mường!

Các anh con ngày ấy không về

Vĩnh viễn xuân xanh Mường Thanh, Hồng Cúm

Xương thịt hoá đất đai

Mọc lên thành phố Hoà Bình!

Các em con bây giờ kế bước

Trụ biển đảo, trụ biên cương, trụ phong ba bão táp

Những cơn gió đen quất mặt

Vẫn hiên ngang kiêu hãnh ngẩng đầu!

Hỡi những mưu ma chước quỷ

Hỡi những khát vọng cuồng điên…

Chúng con có trong mình Điện Biên

Mẹ ơi mẹ, xin mẹ đừng lo lắng

Chim Lạc bay trên mặt trống đồng

Trống Điện Biên dậy sóng biển Đông!

– Quang Hoài –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Giờ đã Điện Biên

Chúng tôi về đây lúc tuổi hai mươi

Khi khói súng hai mươi năm đã nguội

Hoa ban thắm tháng Tư hai mươi tuổi

Thị xã gày như mắt trẻ thèm ăn.

Tháng Tư Điện Biên vẫn mây trắng ngàn năm

Mây vấn vít hỏi lối về với bản

Tôi nắng lửa, bạn mưa nguồn đâu quản

Ngày bạt đồi, đêm san núi cùng trăng.

Mở đường về thăm lại Mường Phăng

Mở đường lên cùng Mường Then, Mường Nhé

Đường vượt trên mây như bay cùng sức trẻ

Mỗi mét đường, khắc lại những đời Trai.

Thị xã ngày nào, thành phố tuổi ban mai

Chim vẫn hót trên nóc hầm Đờ – Cát

Hoa ban nhuộm những mái đầu ngả bạc

Tháng năm kìa, Tôi giờ đã Điện Biên.

– Nguyễn Hòa Bình –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Người mẹ chiến khu

Con lớn lên từ lòng địa đạo

nơi mẹ kiêu hùng khúc hát ca dao

nơi tình yêu và cuộc sống tự hào

chuyền nhựa sống nuôi mầm cây khôn lớn

Âm vang Điện Biên năm mươi năm ngời sáng

khóa cánh giặc thù mẹ tiến bước hiên ngang

cho thế hệ chúng con mãi được rỡ ràng…

Mẹ hào phóng tình yêu nhân thế

cả những kẻ ngày xưa hướng súng về phía mẹ

tự đáy lòng họ hối hận ăn năn…

Mẹ ấm nồng hạt gạo bát cơm

góp miếng trợ cơ những mảnh đới bất hạnh

những đứa em thơ rồi mai này khôn lớn

ghi khắc muôn đời hình bóng mẹ từ tâm…

Đêm Trường Sơn sương buốt lạnh chỗ nằm

dẫu giá rét nhưng lòng con ấm áp

dẫu quê mẹ còn cái nghèo bứt xúc

vẫn những tấm lòng thơm thảo kiên trung…

– Phan Thanh Minh –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tự lực xây thành

Lịch sử chiến thắng Điện Biên

Sáu mươi năm trước người hiền thắng Tây

Người nói lãnh đạo bậc thầy

Giáp công đủ hướng, bao vây khắp đường.

Quân, dân gắn bó tình thương

Che chắn, đùm bọc chiến trường việc chung

Trong đó có những bi hùng

Liều thân tư thế ung dung không màng.

Dàn trận đánh trọn tới hang

Tập Đoàn Cứ Điểm vạn ngàn xâm lăng

Ngày đêm hăm sáu quyết bằng

Mồ hôi, xương máu, xác quăng vẫn cười.

Tin tưởng chiến thắng sáng tươi

Giải phóng thuộc địa vạn mười tương lai

Giờ đến thời cuộc ngày nay

Tranh chấp biển đảo phơi bày đó thôi.

Chiêu thức dùng đủ để mồi

Theo hướng đã vạch chiếm ngôi dành quyền

Giống như người sống muốn yên

Lễ độ, ngoan ngoãn một miền mình đi.

Quyết mà theo đuổi chữ vì

Tâm, tình vững chắc dù hy sinh mình

Hoàng Sa ghi nhận như in

Cả tin sơ hở, kẻ nhìn chiếm ngay.

Trường Sa đụng chạm cũng vài

Kết cục ai chịu thế vai tranh dành?

Con người thực thể gieo canh

Thì phải tự lực xây thành yên vui.

– Nguyễn Thanh Thanh –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Quê tôi Điện Biên Phủ

Tôi chưa được ngắm mặt hồ Thụy Sỹ

Nước trong xanh hay giọt lệ nàng tiên

Tôi chưa đến Sô-phi-a tráng lệ

Xem mắt người hay những cánh sao đêm.

Hoa hồng nợ tình duyên Bun-ga-ri vời vợi

Chưa được ngắm ánh đèn nước rọi

Tôi chưa được hôn những cặp mắt nâu

Đẹp huyền bí của cô nàng Ai Cập.

Tôi chưa đến mùa hè sông Áp Lục

Chưa xem hang tượng thạch Ai-gen-tin

Tôi nằm mê được cưỡi ngựa thảo nguyên

Vút lao qua giữa đàn cừu Mông Cổ.

Chưa đến Thái Lan sờ mặt gỗ

Ăn bát cơm Miến Điện ngọt ngào

Chưa được hôn môi Nhật Bản Anh Đào

Chưa thăm lại Cầu Kiều Trung Quốc.

Chưa biết những nhà cao Nữu Ước

Chưa vào trường Lô-mô-lô-sốp vẻ vang

Chưa được xem đê hiện đại Hà Lan

Chưa vãng phật ở mái chùa Ấn Độ.

Nhưng quê tôi đã đến bao xứ sở

Với tình thân giọt nước mẩu khoai

Từ sa mạc bão cát

Đến thượng tầng Nhị Lang.

Từ gác chuông Luân Đôn

Đến Mạc Xây sóng biển

Từ mái lầu ngõ hẻm

Đến lâu đài U Bôn

Đều biết quê tôi quen thuộc: Điện Biên.

Khi nhắc đến mỉm cười kiêu hãnh

Ngừng giây phút cho chuông lòng lanh lảnh

Xoa đầu con cúi xuống lọ hoa

Nhắc đến để than vãn xót xa.

Hay đêm lạnh giữa rừng sâu ao ước

Cho ngày mai càng dẻo bước xung phong

Hoặc chau mắt lệ trào khi nhắc đến

Ấp ảnh chồng nghiến răng thù chinh chiến.

Cho thời gian trên giấy ngả màu vàng

Hay hô lên đỏ núi thép suối gang

Vững tay lái trên mũi tàu đồng ruộng

Quê tôi đã luồn qua tưởng tượng

Cuốn phim đời muôn cảnh khác nhau.

Vâng! Có núi cao

Nhưng đẹp tựa bồn hoa

Xám mảng trời máu lửa ngày qua

Đường rát đá mòn gót chân chai xẹo

Núi nghiêng đầu đón bao đời niên thiếu

Nhưng chôn muôn xác giặc – viễn chinh.

Rừng trụi cây cả dân tộc kéo lên

Sông uốn khúc trôi ngàn năm rác rưởi

Quê tôi – Điện Biên Phủ

Thành tên của tổ quốc anh hùng

Nhưng quê tôi vừa tắt lửa chiến trường

Không rùng rợn như ai tưởng tượng.

Đúng giây thép gai, boong ke ngổn ngang bờ ruộng

Chiến hào đan chéo mìn vương

Níu lại thời gian cố vươn lên trước

Giờ mỉm môi khâu vá thương đau.

Im lặng lấp chiến hào

Lúa mọc trên thép vụn

Lô cốt thành bờ ruộng

Xác xe tăng thành đập nước vững vàng

Hố bom đựng rác chứa phân

Gỡ từng quả mìn, cấy thêm bụi lúa

Ba mùa xuân hoa mai hết dần cánh úa

Nở trắng đồi như bản mới mái gianh.

Mùa lúa năm nay mơn mởn đồng xa

Cầu mới đường đầy vết xe mậu dịch

Nắng dọc nghĩa trang – mái trường ríu rít

Quê tôi lại đón gió bình yên.

Tôi – người con của rừng núi Điện Biên

Mảnh rau chôn giữa đồi A1

Chân chưa đi ra ngoài nửa bước

Nhưng quê tôi đã đi khắp hoàn cầu

Mang cả lòng người hoài vọng ước ao!

– Cầm Giang –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Hai mươi năm múa điệu xòe hoa

Sống đời đời là ngọn lửa

Hai mươi năm

Ta về đây gặp lại điệu xoè

Những mái nhà sàn ru cho ngực thở

Khuôn mặt anh hùng lạc vào vách núi

Đại bác gầm dữ dội

Bộc phá trong chớp giật mưa nguồn

Những binh đoàn mũ nan

Thân gầy áo vải

Chân đất đạp rào kẽm gai chảy máu

Lưỡi lê vụt bay.

Hôm nay

Khói trầm nghi ngút đồi A1

Hoa dâng Phan Đình Giót

Ong bay quanh Bế Văn Đàn

Ngựa hí vang cửa ngõ Him Lam

Bướm khoe sắc dưới trời Hồng Cúm

Các em hát về Tô Vĩnh Diện

Đêm sao rơi xuống lửa mơ màng

Bình minh hồng cầu sắt Mường Thanh

Phiên chợ

Nhấp nhô

Ô xanh

Nón trắng

Điệu xoè em gọi về từng trận đánh

Năm mươi sáu ngày đêm

Lửa ngút trời.

Máu đỏ đất Điện Biên.

Phút đại thắng quân reo tưởng vỡ tung lồng ngực

Nằm lại nơi đây những đứa con yêu của

bao làng quê đất nước

Để một dáng đứng tổ ba người cắm cờ

trên nóc hầm Đờ Cát.

Em múa xoè bên miệng súng khói chưa tan

Rưng rưng ánh mắt

Hai mươi năm ngỡ mới hai mươi ngày

Ta vít cong cần rượu nồng say

Mùi xôi thơm khắp ba triền thung lũng

Ôi! Những chiến sĩ Điện Biên năm xưa

giờ vai còn mang súng

Hai mươi năm

Điệu xoè hoa em theo các anh đi

Những búp tay kia như lần đâu ta thấy

Bộ gõ nhịp nhàng

Bàn chân nhún nhảy

Mùa lạc hoa vàng cánh bướm phơi

Ta theo em xoè nơi nơi.

Mỗi thước đất gặp một dòng tráng sử

Từ trong nỗi nhớ

Lại hồi âm tiếng đại pháo ta gầm

Giữa hiện tại nông trường lẫn vào mùa quả chín

Ta nhận ra đường hào vây lấn tháng năm

Ta gặp vẹn nguyên từng nụ cười đồng đội

Cả mắt người chỉ huy chỉ nhìn không nói

Vừng mặt trời mọc dậy giữa khói bom.

Ta ôm những dũng sĩ pháo binh mười ngày cơm đói

Cõng pháo băng qua đỉnh núi chon von

Cảm ơn em! Hai mươi năm

Ta về đây gặp lại điệu xoè

Ta đi, Ta nhớ

Sống đời đời là ngọn lửa

Đất nước sẽ là một Điện Biên mới nữa

Em ơi!

Thời gian!

– Văn Thảo Nguyên –

Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Mãi mãi với Điện Biên

Dòng sông cuộn sóng nước reo vui

Rừng núi cao xanh vọng tiếng cười

Đàn chim giang cánh tung bay tới

Một mảnh trời đây đất nước tôi.

Bãi ngô nương lúa kín sườn đồi

Đường dốc đèo cao mãi không thôi

Nhịp cầu vắt vẻo bên dòng suối

Ai lên Tây Bắc thắm tình người.

Nhà sàn chung mái rượu đầy vơi

Tiếng gà trong bản gáy sáng rồi

Cùng nhau cất bước trên đường lớn

Cuộc đời ta hát trọn niềm vui.

– Minh Xuân –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Về với Điện Biên

Ngày anh về với Điện Biên

Đôi chân ươm mộng trên triền núi cao

Bấy lâu mơ ước gặp nhau

Hẹn hò dốc đá ngày nào còn vương

Mường Thanh mây trắng ngập đường

Cánh đồng tỏa nắng soi gương đầu ngày

Hàng rào, dây kẽm, thép gai…

Điện Biên một thủa đạn bay lửa hờn

Trồng đồi, hồ, suối,… tươi non

Như em tóc xõa ngày còn thương anh

Ô kìa, Mường Nhé trong lành!

Thiên nhiên gợi cảm mong manh áo chiều

Mường Phăng hoa nở vườn yêu

Anh đào khoe sắc ai dìu ai đi

Điện Biên năm tháng khắc ghi

Thịt trâu gác bếp còn gì ngon hơn?

Bánh dày. gạo tám…vuông tròn

Hoa ban, rau ngọt… mùi thơm dậy lòng

Điện Biên nắng ấm giọt trong

Thương em chín đợi, mười mong âm thầm.

– Thiên Ân –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nghe người lính già kể chuyện Điện Biên Phủ

Câu chuyện của người lính già

Đã hơn sáu thập niên mà tưởng hôm qua vậy

Ký ức ùa về từ tháng ngày oanh liệt nhất

Đường chiến dịch nóng bỏng những đoàn quân

Đồng hành cùng anh có gió núi mưa ngàn

Từng tia nắng bản làng cũng chắt chiu cho bộ đội

Như bếp Hoàng Cầm không khói

Người lính già những câu chuyện rưng rưng.

Bản làng ta vẫn son sắt niềm tin

Với Đảng, Bác Hồ và tự do độc lập

Hoa ban trắng gọi mùa xuân xanh biếc

Như đôi dép cao su vượt cả núi đồi!

Kéo pháo lên lòng dạ bồi hồi

Lại kéo xuống. Đèo cao và vực thẳm

Tình yêu nước khi đã thành sức mạnh

Bốn ngàn năm cũng hóa nắng ngọn cờ…

Đỗ Ca Sơn –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Chiến thắng của ý chí và sức sống dân tộc

Đã sáu mươi lăm mùa xuân qua

Chiến thắng Điện Biên vẫn âm vang thời đại

Đất nước vẹn toàn, đơm hoa kết trái

Mà ngoảnh lại tháng năm sao thấy rưng rưng

Sao đổi tự hào về đất nước cha ông

Khi làm nên một chiến công chói lọi

Một chiến công mà bao người từng nói tới

Như Hồng quân từng đập tan gọng kìm phát xít

Dũng mãnh xông lên giải phóng cả châu Á châu Âu…

Một nước nghèo dám đối đầu với quân lực dồi dào

Mà làm nên vẻ vang chiến thắng

Mà đánh bại một đội quân hùng mạnh

Bởi đâu chỉ có tướng tài. Còn cả thế trận lòng dân

Là ý chí của đất nước bốn ngàn năm

“Chúng ta thà hy sinh tất cả…”

Khi lời Bác là ngọn cờ trước gió

Khi cả dân tộc khát vọng sống và bừng lên ngọn lửa

Khi tổ quốc hóa bóng mẹ hiền cầm súng xông lên

Cho lớp lớp cháu con hưởng hạnh phúc hòa bình!

– Nguyễn Trọng Đồng –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Cờ trắng

Từ hôm quân ta tấn công

Điện Biên liên tiếp mất phăng hai đồn;

Ngụy, Âu đều rúc xuống hầm

Ngày đêm chẳng có một thằng ló ra.

Khu D sợ lộ, hạ cờ

Tam tài xếp xó, cột trơ giữa đồn;

Phi công địch cũng hoảng hồn

Thả dù bừa bãi để chuồn cho mau;

Có một dù lụa trắng phau

Lửng lơ rơi xuống mắc đầu cột kia.

Gió đưa dù trắng phất phơ

Khác nào như ngọn cờ thua, cờ hàng;

Nhìn cờ lũ giặc hoang mang

Nhưng không một đứa cả gan ra ngoài;

Chiếc dù trắng cứ đùa dai

Gió đưa “cờ’ phất phơ hoài thảm thê.

Quân ta vây hãm bốn bề

Nhìn cờ trắng ở khu D mỉm cười;

Cười rằng: Tây hỡi, Tây ơi!

Trước sau bay cũng đi đời nhà ma!.

– Tạ Hữu Thiên –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Lững lờ dù hạ đến tay chúng mình

Từ hôm bộ đội bao vây

Điện Biên bọn giặc hàng ngày đói meo.

Đói đến nỗi lính theo quân đội

Bắt chuột về nướng vội mà ăn;

Sáng qua đang lúc băn khoăn,

Chuột trù cũng hết biết lần cái chi.

Bỗng có tiếng ầm ì vọng lại,

Trong mây mù thò cái may bay;

Chó vàng cùng với chó Tây

Vẫy đuôi nhảy cẫng vỗ tay reo hò.

Thằng quan sáu cũng bò ra cửa

Hau háu nhìn dù mở lung tung;

Thằng nào thằng ấy vui mừng

Ngờ đâu ta nổ pháo “đùng” cạnh bên.

Thằng cụt tay mồm rên ứ hự

Thằng mất đầu nằm lử quay đơ;

Thằng chưa bị đạn chạy xô

Vào hầm trống ngực đập như trống làng.

Lại trên không đoàng đoàng cao xạ

Thằng phi công càng sợ càng run;

Vội vàng vứt xuống ùn ùn

Dù trắng, dù đỏ, dù vàng, dù xanh.

Mong vứt xuống thật nhanh mà lếch

Kẻo ăn đòn mất xác ở đây;

Dù mở, được gió, dù bay

Lửng lơ dù hạ đến tay chúng mình.

Từ buổi ấy chúng kinh không dám

Ra khỏi hầm lảng vảng chết toi;

Chúng bèn khoét một ống hơi,

Trong hầm vừa thở vừa soi xem dù.

– Phác Vân –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Mừng anh thiện xạ

Đốn đời cho lũ giặc Tây

Ở Điện Biên Phủ sống ngày như đêm

Quân ta vậy bốn bên chặt chẽ

Chia từng người “chim sẻ” tiêu hao.

Tây mà đi lại miệng hào

Súng trường ta tỉa lộn nhào chết tươi!

Nhớ câu chuyện nực cười thắt ruột

Rằng một hôm có 1 thằng Tây

Dáng chừng mót quá loay hoay

Nhìn ngang nhìn ngửa trèo ngay lên hào

Đang cái lúc: Ối chao là sướng

Ngồi rung rinh bụng tưởng là yên.

Ngờ đâu bộ đội cạnh bên

Bóp cò đánh “độp” đạn ghim vỡ đầu!

Chỉ kịp rẫy chẳng kêu gì được

Lăn đùng ngay không kịp thở than

Lòng anh bộ đội hân hoan:

Mừng anh thiện xạ của đoàn giỏi ghê!

Còn lũ giặc thảm thê tái mặt,

Lính nhìn quan, quan gắt lung tung:

“Đồ ngu như lợn không cùng

Đi ngoài cũng chết còn hòng làm chi?”

Thế rồi quan khóc tỷ ty

“Ối trời một lính âm ty nữa rồi!”

Tây hời, Tây hỡi, Tây ơi!

Tao còn đánh tỉa, Tây thời đi … Tây!”

– Phác Văn –

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

HOÀNG HÔN

Có phải hoàng hôn nuối tiếc cái chói chang
Nên cố níu tia nắng vàng rơi rụng
Có phải ta xế chiều nuối tiếc thời sôi động
Nuối tiếc thanh xuân nên vẫn cứ nồng nàn

Một kiếp người chữ tình mãi nặng mang
Dẫu trái tim có lần hoang tàn đổ nát
Trong đau thương khúc yêu thương vẫn hát
Như hoàng hôn vẫn man mác, đợi chờ

Bình minh hay hoàng hôn cũng như một bài thơ
Dẫu cái là bắt đầu, cái ngẩn ngơ nuối tiếc
Đầu hay cuối tình vẫn luôn tha thiết
Vẫn mê cuồng vẫn bất diệt người ơi

Tình yêu nào chẳng có lúc chơi vơi
Lúc hờn giận lúc … một trời thương nhớ
Tan hay hợp có duyên hay có nợ ?
Duyên có tròn hay lỡ dở cũng tình yêu

Buồn làm chi dẫu ta tuổi xế chiều
Như sắc hoàng hôn không mỹ miều … trầm mặc
Nhưng vẫn lung linh vẫn đầy màu sắc
Tình yêu xế chiều, đủ cung bậc buồn vui

Nguyễn Cao Toàn

Chén Rượu Đôi Đường

Chén Rượu Đôi Đường

Chén Rượu Đôi Đường (Vũ Hoàng Chương)

Đáy sông chìm tiếng sóng
Lời gió ngủ trên cao
Quanh thuyền ngơ ngác bày sao
Nàng trăng còn mãi nơi nào se duyên!

Nhưng đêm nay dịu quá,
Không trăng có hề chi
Say sưa tràn miệng cốc
Cùng nâng, hãy uống đi!
Trùng lai đâu dễ hẹn kỳ,
Đò ngang một chuyến chắc gì mai sau!

Tối nay còn họp mặt,
Ngày mai đã cách xa.
Vàng xanh thay sắc cỏ,
Tươi úa đổi màu hoa.
Đường trần muôn vạn ngã ba,
Nhớ nhung muốn gặp biết là có nên.

Giờ đây chia đôi ngả,
Sông nước càng tiêu sơ.
Hồn men cay như quế,
Hồn men đắng như mơ.
Đắng cay này chén tiễn đưa,
Uống đi, uống để say sưa ngập lòng.

Cạn đi! và lại cạn!
Say rồi gắng thêm say!
Bao nhiêu mơ mà đắng ?
Bao nhiêu quế mà cay ?
Đắng cay chút xuống bàn tay
Nắm tay lần chót, thuyền quay mũi rồi.

Thuyền anh đi thôi nhé,
Xa nhau dần xa nhau.
Tôi về trên lưng rượu,
Đến đâu thì đến đâu.
Có ai say để quên sầu ?
Lòng ta lảo đảo càng sâu vết buồn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chén Rượu Đôi Đường” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Thơ Say (1940), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đông Về!!!

Tự nhiên em rất muốn lười
Lười ăn, lười ngủ, lười cười với anh
Lười yêu, lười nhớ cho đành
Lười luôn cả việc vén mành…..đọc thơ!

Đông về em chẳng bất ngờ
Biết từ hôm bữa bơ vơ một mình
Thế nhưng sao vẫn giật mình
Ô sao đông lại khiến tình thêm đau

Lạnh thì khoác chiếc áo phao
Nhưng đau thì phải làm sao hả tình
Hỏi Đông …Đông cũng lặng thinh
Hỏi mình…..mình lại…ôm mình xót xa!!!

Đông về…lạnh cả hồn ta!!!

Kiến Đỏ

15 câu ca dao tục ngữ hay về công lao to lớn của cha mẹ mà bất kì người con nào cũng phải ghi nhớ

Công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ đối với con cái thì không từ ngữ nào diễn tả được, cũng không có bất kì thứ gì đủ to lớn, mạnh mẽ để có thể so sánh nổi. Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam của chúng ta có rất nhiều những lới nói hay, những câu hát đẹp để ca ngợi tấm lòng bao la của cha mẹ. Hãy cùng phongnguyet.info đến với bài viết 15 câu ca dao tục ngữ hay về công lao to lớn của cha mẹ mà bất kì người con nào cũng phải ghi nhớ ngay sau đây để điểm lại những câu nói này nhé!

15-cau-ca-dao-tuc-ngu-hay-ve-cong-lao-to-lon-cua-cha-me-ma-bat-ki-nguoi-con-nao-cung-phai-ghi-nho-1

1. Cha là tất cả cha ơi
Ngàn năm con vẫn trọn đời yêu thương

2. Khi con tát cạn biển Đông
Thì con mới hiểu tấm lòng của cha

3. Cha ơi bóng cả cây cao
Che chở con những lao đao cuộc đời

15-cau-ca-dao-tuc-ngu-hay-ve-cong-lao-to-lon-cua-cha-me-ma-bat-ki-nguoi-con-nao-cung-phai-ghi-nho-2

4. Cha đưa cả tấm lưng gầy
Chở che con được tới ngày hôm nay

5. Cha là bóng cả ngã che con
Là cả tình thương chẳng xói mòn

6. Cha là bóng mát giữa trời
Cha là điểm tựa bên đời của con

15-cau-ca-dao-tuc-ngu-hay-ve-cong-lao-to-lon-cua-cha-me-ma-bat-ki-nguoi-con-nao-cung-phai-ghi-nho-3

7. Bên mi ướt đẫm giọt sầu
Thương cha trăm tuổi sợ câu giã từ

8. Là người Con phải biết yêu nòi giống
Xa quê hương nhưng vẫn nhớ nước non nhà
Dẫu đi vạn nẻo đường xa
Ở đâu cũng phải rạng danh giống dòng

9. Phải sống trong vòng lễ giáo
Kính tổ tiên và hiếu thảo mẹ cha
Yêu họ hàng nội ngoại cả hai nhà
Dùng nhân ái giữ khí hòa gia đạo

15-cau-ca-dao-tuc-ngu-hay-ve-cong-lao-to-lon-cua-cha-me-ma-bat-ki-nguoi-con-nao-cung-phai-ghi-nho-4

10. Mai con lớn, con phải sống một cuộc đời đáng sống
Ngẩng cao đầu đối phó mọi gian nan
Sống kiên cường không một tiếng thở than
Sống đúng nghĩa để tỏ ra con là người đáng sống

11. Buồn hay vui cha cũng cam để dạ
Khóc hay cười cha để cả trong tim
Như đại dương lòng biển cả lặng im
Trong sâu thẳm tiềm tàng nhiều bí ẩn

12. Nay con lớn hai màu tóc
Thấm thía đời nước mắt của cha
Con sẽ sống với những gì cha mong ước
Hãy tin con! Cha mãi mãi trong long

Parents kissing newborn baby over white background. Family love concept.

13. Cha tôi lắm nỗi gian nan
Vì con cơ cực tháng ngày phiêu linh
Cha là tất cả cha ơi !
Ngàn năm con vẫn trọn đời yêu thương

14. Cha ơi bóng cả cây cao
Chở che con những lao đao cuộc đời
Cha cho con tình yêu thương và cuộc sống
Là mây trời lồng lộng chở che con

15. Lòng cha yêu con thâm trầm biết mấy
Nén niềm đau quất trận roi đòn
Hiện tướng dữ dạy răn điều phải quấy
Trao gia tài đạo đức nào hơn

15-cau-ca-dao-tuc-ngu-hay-ve-cong-lao-to-lon-cua-cha-me-ma-bat-ki-nguoi-con-nao-cung-phai-ghi-nho-6

Hy vọng bài viết 15 câu ca dao tục ngữ hay về công lao to lớn của cha mẹ mà bất kì người con nào cũng phải ghi nhớ trên đây của phongnguyet.info đã mang đến cho bạn những bài học hay, những cảm nhận mạnh mẽ, sâu sắc hơn về sự quan trọng của giá trị gia đình, công lao to lớn và tình yêu thương vô bờ không bến mà cha mẹ đã dành cho những đứa con là chúng ta. Hãy luôn yêu thương, kính trọng mẹ cha và dành nhiều thời gian hơn để bồi đắp tình cảm gia đình mình, bạn nhé!