Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 31/05/2026

Mái tóc em đẫm ánh sao và gió
Tiếng sếu rơi vào vạt áo khuya

Đá cháy - Trần Nhuận Minh

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 31/05/2026

Bá Nha, Trương Chi

Bá Nha, Trương Chi (Xuân Diệu)

Anh là người thuyền chài Trương Chi
Trong trái tim mang em đọng lại.
Anh là người gảy đàn Bá Nha
Đã đặt em thành khúc nhạc ca.

Khúc ca khi nắng và khi gió
Lúc nhặt khoan và lúc lặng im;
Mang em ngày thắm và đêm biếc
Trong trái tim – nhưng vẫn còn tìm…

Ngọn sáo anh vừa chuốt trong lau,
Lắng nghe ngọn sáo tiếng vi vu…
Bức hình anh mới in trong dạ,
Xem thử bức hình trong như châu…

Một chiếc thuyền bồng đi lại đi
Anh là người thuyền chài Trương Chi

Một khúc mê đời ca lại ca
Anh là người gảy đàn Bá Nha.

1961

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Bá Nha, Trương Chi” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Cầm Tay (1962), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Mùa Nực Mặc Áo Bông

Mùa Nực Mặc Áo Bông (Tú Xương)

Bức sốt nhưng mình vẫn áo bông
Tưởng rằng ốm dậy hoá ra không!
Một tuồng rách rưới con như bố
Ba chữ nghêu ngao vợ chán chồng
Đất biết bao giờ sang vận đỏ?
Trời làm cho bõ lúc chơi ngông!
Gần chùa gần cảnh ta tu quách
Cửa Phật quanh năm sẵn áo sồng

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mùa Nực Mặc Áo Bông” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hoàng hạc lâu tống mạnh hạo nhiên chi quảng lăng – Bài thơ vang danh của Lý Bạch

故人西辭黃鶴樓,
煙花三月下陽州。
孤帆遠影碧空盡,
惟見長江天際流。

Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.

Dịch nghĩa

Bạn cũ từ biệt tại lầu Hoàng Hạc đi về phía tây,
Tháng ba hoa khói, xuống Dương Châu.
Bóng chiếc buồm đơn màu xanh mất hút,
Chỉ thấy Trường Giang vẫn chảy bên trời.

Lý Bạch (701-762) là một trong ba nhà thơ cự phách đời Đường, được người đời ca ngợi là “Thi tiên” và đã để lại hơn một nghìn bài thơ tuyệt tác. Là một kiếm khách – thi sĩ, ông coi thường danh lợi, thích ngao du sơn thuỷ, cầu tiên phỏng đạo. Trăng, rượu, hoa, cảnh núi sông tráng lệ, tình bằng hữu, tình quê hương lòng khao khát tự do… chứa chan trong những vần thơ lãng mạn tràn đầy hùng tâm tráng chí.

Ông có làm quan khoảng 3 năm ở kinh đô Tràng An nhưng đã vứt bỏ áo mũ, với thanh gươm túi thơ lại lên đường… “Vọng Lư Sơn bộc bố”, “Hành lộ nan”, “Tĩnh dạ tư”, “Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng”, ”Tảo phát Bạch Đế thành”… là những bài thơ nổi tiếng của “Thi tiên” cho thấy một hồn thơ tuyệt đẹp.

Bài thơ Hoàng hạc lâu tống mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng ghi lại một kỷ niệm sâu sắc tại lầu Hoàng Hạc, Lí Bạch tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi về Quảng Lăng, qua đó nói lên tình lưu luyến, thương nhớ bạn.

Nơi Lý Bạch đưa tiễn bạn lên đường đi xa về phía tây là lầu Hoàng Hạc, một thắng cảnh thuộc Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc. Lầu Hoàng Hạc gắn liền với huyền thoại Phí Văn Vi đắc đạo thành tiên, đã từ đây cưỡi hạc ra đi. Bạn là Mạnh Hạo Nhiên (689-740) một nhà thơ nổi tiếng, bạn vong niên của Lý Bạch một kẻ sĩ hào hiệp hào hoa, phóng khoáng, ưa ngao du, rất tâm đầu ý hợp với Lý Bạch Hai chữ “Cố nhân” (bạn cũ, người xưa) trong câu đầu nói lên mối quan hệ sâu sắc, lâu bền về tình bạn đẹp giữa hai nhà thơ. Đó là bạn tao nhân mặc khách:

“Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu”
(Bạn từ lầu Hoàng Hạc lên đường)

Câu thơ dịch rất hay và thanh thoát, nhưng chữ “tây” chưa dịch được để nói lên hướng đi của bạn. Chữ “bạn” chưa lột tả hết ý và cảm xúc của từ “cố nhân”. Trong thơ cổ, mỗi lần từ “cố nhân” xuất hiện, gợi tả bao tình nghĩa làm rung động hồn người:

Cánh buồm đơn côi, lẻ loi (cô phàm) xa dần, mờ dần (viễn ảnh) rồi mất hút vào trời xanh, vào cuối chân trời xa (bích không tận). Hay tầm lòng “Thi tiên” với bao ái ngại, lưu luyến, nhớ thương… như những con sóng gối lên nhau, đưa tiễn con thuyền của bạn, mất hút dần, mờ dần trên dòng sông Trường Giang? “Con sông sẽ trở nên rộng bao la khi cái hữu hạn của nó đồng nhất với cái vô hạn của bầu trời.

Chiếc thuyền buồm lẻ loi chở Mạnh Hạo Nhiên đã tan biến trong dòng sông bao la đó mang đi tình bạn của Lý Bạch. Dòng sông càng rộng, chiếc thuyền buồm càng nhỏ mất hút vào khoảng không gian vô tận. Rõ ràng, sau khi tiễn bạn lên đường, Lí Bạch dừng lại khá lâu dõi mắt nhìn theo chiếc thuyền buồm lẻ loi đến tận chân trời xa tít. Lí Bạch mượn cái khung cảnh thiên nhiên sau buổi tiễn đưa để nói lên tình cảm nhớ bạn da diết….

Lí Bạch tả về cái buồn của sự li biệt, nhưng vẫn giữ được phong cách phóng khoáng khi ông miêu tả cái hùng vĩ của thiên nhiên”. (Trần Xuân Đề)

“Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu”
(Bóng buồm đã khuất bầu không
Trông theo chỉ thấy dòng sông bên trời).

Cái tiêu điểm đầy ám ảnh của bài thơ là “cô phàm viễn ảnh”. Cái tâm cảnh của Lí Bạch được diễn tả bằng hai chữ “duy kiến” – chỉ nhìn thấy. Ta đã biết Lí Bạch sống trong thời Thịnh Đường. Lúc bấy giờ kinh tế phát triển mạnh, thương nghiệp mở mang, nhiều đô thị sầm uất mọc lên: Tràng An, Dương Châu, Thành Đô v.v…

Trên con sông Trường Giang suốt đêm ngày thuyền bè ngược xuôi như mắc cửi. Thế mà trong muôn ngàn cánh buồm ở trên sông, Lý Bạch ”duy kiến” chiếc “cô phàm” của bạn, nhìn mãi cho đến lúc nó mất hút trong “bầu trời xanh biết”. Chỉ sống với một tình bạn tri âm, thắm thiết thì mới có cái nhìn “duy kiến” ấy.

Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo nhiên chi Quảng lăng là một trong những tuyệt tác về thơ thất ngôn tứ tuyệt của Lý Bạch Vừa cụ thể vừa phổ quát cho muôn đời về nỗi buồn tống biệt và ức hữu. Cấu trúc không gian xa – gần (cận – viễn), lấy ngoại cảnh để biểu hiện nội tâm, ngôn ngữ, trang nhã, gợi cảm, hàm súc… đó là những yếu tố nghệ thuật tạo nên vẻ đẹp văn chương và cốt cách của bài thơ này.

Bài thơ đã phản ánh một tâm hồn đẹp, một tình bạn đẹp của Lý Bạch, cũng là của những tao nhân mặc khách đời Đường.

Hoàng hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi quảng lăng là một thi phẩm nổi bật lên tâm tư của nhà thơ một cách sâu sắc. Bài thơ này được người đời ca tụng và đánh giá cao. Qua bài viết này của chúng tôi chắc hẳn các các bạn đã cảm nhận được một phong cách thơ đầy độc đáo và mới lạ của ông. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Đêm Mưa Đất Khách

Đêm Mưa Đất Khách (Nguyễn Bính)

Một thân lận đận nơi trời xa.
Nằm nghe mưa rơi trên mái nhà
Gió bắt vào thu đầy tiếng lá
Đời tàn, mộng đẹp, tiếc xuân qua.
Long tong mưa nhỏ gieo từng giọt
Vắng lặng không nao một tiếng gà
Chờ nửa vầng trăng, trăng chẳng lại
Đêm dài đằng đẵng, đêm bao la.

Cũng may cho những người lưu lạc
Càng khỏi trông trăng đỡ nhớ nhà.
Mấy tháng chưa nguôi sầu hận cũ,
Nằm đây chăn chiếu của người ta
Đĩa đèn chết đuối thân bồ hải
Chung Tử đi rồi lẻ Bá Nha.
Khá thương nghìn dặm thân làm khách.
Nằm đọc Liêu Trai bạn với ma.
Run run song ngỏ bàn tay lạnh,
Phảng phất giường đen dải áo là.
Bữa mộng ân tình, say đến sáng
Bài thơ tâm sự nghĩ không ra.
Chuyến đò thân thế đưa toàn hận
Bãi cát phù sinh đổi tháp ngà.
Đổi thay gớm mặt người thiên hạ,
Giường mộng thương cho gái nõn nà
Đất khách Mai Sinh cười phụ bạc,
Đêm dài Hàn Tín mộng vinh hoa.
Ở đã không đành đi cũng dở,
Thân này há ngại chuyện xông pha.
Sàng đầu kim tận từ hôm đó,
Tráng sĩ vô nhan cực lắm mà!
“Thời lai đồ điếu thành công dị
Sự khứ anh hùng ẩm hận đa”
Hỡi ôi! Trời đất vô cùng rộng
Nào biết tìm đâu một mái nhà?
Có như mắt Tịch xanh mà uổng
Đất khách cùng đường ta khóc ta!
Mưa mãi mưa hoài mưa bứt rứt
Đêm dài đằng đẵng đêm bao la…

Sài Gòn 1943

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đêm Mưa Đất Khách” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

LẼ NÀO EM KHÔNG BIẾT

Bạn có còn nhớ về mối tình đầu của mình không?

Về lần đầu tiên nắm tay ai đó rụt rè, lần đầu tiên ngại ngùng khi nhận được những món quà be bé trong giờ ra chơi, lần đầu tiên ngóng trông từng con hạc giấy, lần đầu tiên hờn giận, lần đầu tiên vỡ òa… tất cả bỗng ùa về và khiến bạn “bé” lại, con tim chợt hẫng đi một nhịp, và mắt bạn chẳng hiểu sao cứ thế nhòe đi.

“Lẽ nào em không biết” là cuốn tiểu thuyết tình yêu trong sáng, đáng yêu và dạt dào cảm xúc như vậy

Những nỗi buồn man mác, những hạnh phúc ngọt ngào, những tâm sự khó kể cùng ai. Đó mới chính là dư vị của những mối tình thanh xuân, khi chúng ta còn trẻ và yêu thương bằng cả trái tim mình.

“Lẽ nào em không biết”, tuổi trẻ nhút nhát như vậy, nên đôi khi phải dũng cảm lắm mới đủ dũng khí để nói thích một người.

Như một Vũ Huỳnh Phong lặng lẽ theo sau bóng hình người mình thương trên con đường đi học mỗi ngày. Như khi cậu lấy hết can đảm để bước lên sân khấu dành tặng bài hát viết riêng cho người mình yêu mến nhất. Như lúc bối rối đến đỏ lựng cả mặt chỉ vì sự ngây ngô, vô tình của một Hà Nguyệt Dương cá tính, mỗi khi được cậu mua cho đồ ăn vặt. Như mỗi lần bị cô trọc tức, cậu chẳng giận mà lại càng thêm yêu…

Gần 20 năm âm thầm ở bên, gần 20 năm ngóng trông, đợi chờ.

Đời người có được bao nhiêu cái hai mươi năm? Mà cậu lại dành trọn cho cô như thế? Thứ tình cảm lớn lao đến vậy, nhắm mắt tự hỏi, mấy ai có thể làm được? Từ một cô bé con vừa ngã đã khóc toáng lên đến một thạc sĩ bản lĩnh và đa tài. Từ một cậu bé đáng yêu nhường chiếc kẹo mút dâu tây đang cắn dở cho cô bé hay khóc hôm nào đến một chàng ca sĩ tài năng và giàu tình cảm.

Nhưng trái đất tròn, những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau. Dẫu cho bao nhiêu cách rời, hiểu nhầm và cả những lời chưa nói. Trái tim chỉ luôn muốn những điều nó muốn. Nên dù đi đâu chăng nữa, đã là định mệnh, chắc chắn sẽ phải gặp lại.

“Lẽ nào em không biết” đem đến cho bạn cho bạn vô vàn cảm xúc. Mỗi trang sách bạn lật mở, mỗi nỗi đau bạn cảm nhận, mỗi niềm hạnh phúc vỡ òa, trào dâng cùng nhân vật cũng chính là mỗi lần bạn xóa đi lớp sương mù đang giăng trong mình về tình yêu. Hơn bao giờ hết, bạn lại có thêm niềm tin vào tình yêu, vào mối tình đầu, vào những cảm xúc từ thời non trẻ, giấu sâu trong lòng đến tận ngày hôm nay.

Bạn sẽ thấy hóa ra những gì người ta vẫn nói đều chẳng hoàn toàn đúng, rằng tình đầu thường là tình dang dở. Chỉ cần chung một nhịp đập, chỉ cần một chút liều lĩnh, chỉ cần mãi giữ lửa cho tình yêu ấy… thì nó sẽ đóng rễ và theo bạn đến suốt cuộc đời.

Vì thế, mọi chuyện có ra sao, chỉ mong bạn đừng quên mình đã từng có một tình yêu đầu đời đẹp đến thế, đã từng có ai đó bạn yêu hơn chính bản thân mình và nếu có thể sau này gặp lại, hãy nói một lời cảm ơn.

Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân ấy, cho bạn biết yêu, biết rung động, biết vì một người mà xót xa là như thế nào…

Theo Vnwriter

Nguyệt Cầm

Nguyệt Cầm (Xuân Diệu)

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi…
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Nguyệt Cầm” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Gửi Hương Cho Gió (1945), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hai Bàn Tay Em

Hai Bàn Tay Em (Huy Cận)

Hai bàn tay em
Như hoa đầu cành
Hoa hồng hồng nụ
Cánh tròn ngón xinh

Đêm em nằm ngủ
Hai hoa ngủ cùng
Hoa thì bên má
Hoa ấp cạnh lòng

Tay em đánh răng
Răng trắng hoa nhài
Tay em chải tóc
Tóc ngời ánh mai

Giờ em ngồi học
Bàn tay siêng năng
Nở hoa trên giấy
Từng hàng giăng giăng

Có khi một mình
Nhìn tay thủ thỉ
Em yêu em quý
Hai bàn tay em

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hai Bàn Tay Em” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Con chả biết được đâu

Tác giả: Xuân Quỳnh

Tặng Quỳnh Thơ1

Mẹ đan tấm áo nhỏ
Bây giờ đang mùa xuân
Mẹ thêu vào chiếc khăn
Cái hoa và cái lá
Cỏ bờ đê rất lạ
Xanh như là chiêm bao
Kìa bãi ngô, bãi dâu
Thoáng tiếng cười đâu đó.

Mẹ đi trên hè phố
Nghe tiếng con đạp thầm
Mẹ nghĩ đến bàn chân
Và con đường tít tắp
Bỗng như lên tiếng hát
Từ màu mạ dưới đồng
Từ hạt cây trong rừng
Từ cánh buồm trên biển
Thường trong nhiều câu chuyện
Bố vẫn nhắc về con
Bố mới mua chiếc chăn
Dành riêng cho con đắp
Áo con bố đã giặt
Thơ con bố viết rồi
Các anh con2 hỏi hoài:
– Bao giờ sinh em bé?
Cả nhà mong con thế
Con chả biết được đâu
Mẹ ghi lại để sau
Lớn lên rồi con đọc

1-1975

Tre Xanh

Tre Xanh (Thu Bồn)

Tôi đi dưới tre gió bồng chân sáo
Đường hành quân mỗi lần tre níu áo
Lòng bồi hồi rộn bóng tre xưa
Có tiếng chim gù và tiếng võng mẹ ru đưa
Măng đã mọc trong rừng tre kháng chiến
Măng lên xanh cùng tre ra tiền tuyến
Cũng như ta trong cánh tay mềm
Mẹ vắt nguồn vú sửa thức thâu đêm
Ta lớn, ta khôn đi làm chiến sĩ
Ôm bó chông tre theo chân đồng chí
Ta giữ đất này, đất thánh miền Nam

Cô em ngồi vót chông tre
Vót cả nắng trưa hè
Ửng hồng lên đôi má

Chông nhảy, chông bom, chông ba lá
Chông làm con cá lặn xuống ao sâu
Chông chống diều hâu, chống đi chận viện
Chông từ dưới biển mọc đến rừng sâu
Ta quen với chông từ những năm đầu
Nhớ hết từng tên, thuộc từng tiếng gọi
Chông không biết nói, chỉ biết căm hờn!
Chông kép, chông đơn
Chông bầy chim sẻ
Ôi những rừng chông lặng lẽ
Những rừng chông đẻ vạn tuyến chông
Chông biết đi rồi trong trận tấn công!
Ai bảo tre xanh không thành vũ khí?
Ai bảo dịu hiền em không làm chiến sĩ?
Trên đời này có gì đẹp bằng chông?!
Quê hương ta có những hàng tre chống Mỹ

Cha ông ta xưa khéo trồng tre thành chiến lũy
Lớp lớp trùng trùng xanh thẳm giữa quê hương
Hãy vót đi em mũi nhọn kiên cường
Bó chông này đây: nhân, nghĩa, yêu, thương
Là gạo trắng nước trong chim về trong gối cưới
Từng mũi nhọn đây từng tia lửa sưởi
Là mặt trời chiến đấu rọi ấm đời ta!
Nhành hồng ơi! Mỗi sớm nở hoa
Hãy đến tặng rừng chông ta đứng đó

Không mặc áo nhưng không sờn mưa gió
Hãy đừng quên dòng nước mắt chảy trong tre.
Hàng tre Việt Nam hàng tre kháng chiến
Đưa những binh đoàn chông ra tiền tuyến
Nghìn đời quyết thắng lũ xâm lăng
Tre không tàn vì có vạn thân măng
Mơn mởn lên xanh trọn niền chung thủy
Hàng tre Việt Nam hàng tre thắng Mỹ
Cha ông ta xưa khéo trồng tre thành chiến lũy
Nên rừng chông đứng sẳn thế xung phong!

Mang Xim, 1964

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tre Xanh” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hoa đầu nôi

Em sinh
Vài ngày sau, mẹ mất.
Bà ru em ngủ
Cái cò cái vạc
Đậu vành tang nôi.

Mẹ chắt cho em cuộc đời
Mà chẳng kịp
chắt
cho em
dòng sữa.
Khói hương trắng mảnh
Chẳng bay về trời
Làn hương thở nhẹ
Quanh vầng trăng nôi.

Bà hái cho em chùm hoa
Em nắm rung rinh
một chùm chuông nụ
Môi non bập bẹ:
“Là hoa cho mẹ!”

Em à em ơi…
Hoa treo đầu nôi
Em ngoan em ngủ
Từng bông chuông nở…

Nụ cười mẹ đặt
Trong chùm hoa nôi.