Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 01/06/2026

Tôi hoang vu,cát hoang vu
Trăng là người khách qua đò hôm nay
Cô đơn xuống xuống một đò đầy
Tôi chờ em phía bên này mùa đông

Cát đợi - Nguyễn Việt Chiến

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 01/06/2026

CẢM ƠN ANH

Khi trái tim này nói tiếng yêu anh
Là em thấy lòng bình yên nhiều lắm
Khi đời chẳng phút giây nào phẳng lặng
Được yêu anh là hạnh phúc của em

Em của bây giờ nên anh chớ hờn ghen
Với một người đã từng trong quá khứ
Những kỉ niệm xưa hoen mờ, bụi phủ
Em không quên, nhưng chẳng nhớ nhiều đâu

Niềm vui mỗi ngày được nói chuyện cùng nhau
Được lo lắng, quan tâm những buồn đau, mỏi mệt
Chỉ cần vậy thôi, chẳng mỏi mong gì hết
Giông bão chất đầy rồi, em chỉ muốn được yêu

Em không biết đời dài, rộng bao nhiêu
Nhớ, thương, yêu hôm nay liệu mai sau còn hay mất
Nhưng em luôn cố gắng với lòng mình – rất thật
Từng khoảnh khắc em của hiện tại – với người

Cảm ơn vì đã đến…..và trở nên đặc biệt trong đời./.

Nguyễn Hải Nhân

Tiến Sĩ Giấy

Tiến Sĩ Giấy (Tú Xương)

Ông đỗ khoa nào, ở xứ nào
Thế mà hoa, hốt, với trâm, bào ?
Mỗi năm mỗi tết trung thu đến
Tôi vẫn quen ông, chẳng muốn chào.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tiến Sĩ Giấy” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhà thơ Federico García Lorca và những thi phẩm nổi tiếng phần 3

Nhà thơ Federico García Lorca được nhiều bạn đọc mến mộ và đón nhận nồng nhiệt. Những thi phẩm của ông được dịch rất nhiều tiếng trên thế giới. Nếu bạn là một người yêu thơ ca thì chắc chắn sẽ không thể bỏ lỡ bài viết này của chúng tôi được. Hãy cùng nhau khám phá ngay nhé!

Nội Dung

Empieza el llanto
de la guitarra.
Se rompen las copas
de la madrugada.
Empieza el llanto
de la guitarra.
Es inútil callarla.
Es imposible
callarla.
Llora monótona
como llora el agua,
como llora el viento
sobre la nevada
Es imposible
callarla,
Llora por cosas lejanas.
Arena del Sur caliente
que pide camelias blancas.
Llora flecha sin blanco,
la tarde sin mañana,
y el primer pájaro muerto
sobre la rama
¡Oh guitarra!
Corazón malherido
por cinco espadas.

Dịch

Ghi ta bần bật khóc
Buổi sáng vỡ bình yên
Ghi ta bần bật khóc
Không thể nào dập tắt
Không thể nào bắt im.
Ghi ta bần bật khóc
Như nước chảy theo mương
Như gió trường trên tuyết
Không thể nào dập tắt
Ghi ta khóc không ngừng
Những chuyện đời xa lắc.
Như mũi tên vô đích
Như hoàng hôn thiếu vắng ban mai
Như hạt cát miền Nam bỏng rát
Xót xa than lạnh giá sắc sơn trà
Như chú chim đầu tiên chết gục trên cành.
Ôi ghi ta nạn nhân khốn khổ đáng thương
Của bàn tay-bộ dao năm lưỡi!..

Ôi nghiêm nghị làm sao ngọn lửa
của cây đèn khi trầm tư!
Như một người đạo sĩ Ấn-độ
nó chăm chú nhìn vào ruột gan bằng vàng
và lu mờ đi khi mơ màng
những bầu khí không có gió.
Con cò cháy sáng rực
từ trong tổ mổ mổ
những khối bóng đậm đặc nhất,
rồi nghiêng mình run run
trên đôi mắt tròn
của em bé gi-tan đã chết.

Zarzamora con el tronco gris,
dame un racimo para mí.
Sangre y espinas. Acércate.
Si tú me quieres, yo te querré.
Deja tu fruto de verde y sombra
sobre mi lengua, zarzamora.
Qué largo abrazo te daría
en la penumbra de mis espinas.
Zarzamora ¿dónde vas?
A buscar amores que tú no me das.

Dịch

– Ơi cây hoang dại cây màu xám
Em có cho ta trái ngọt lành?

– Đến đây. Máu đỏ và gai sắc
yêu em, em sẽ thuộc về anh.

– Trái cây em màu xanh sắc tối
hãy để tan dần trên lưỡi ta.

– Em sẽ ôm ghì anh mãi mãi
trong rừng gai bóng tối mơ hồ.

– Cây ơi, em đi tìm chi đó?
– Tình yêu mà anh không biết cho.

Cây thập tự
(Chấm hết
của con đường.)
Soi mình trên dòng nước.
(Chấm chấm chấm.)

Laocoon man dại
Mi mới thật là khỏe khoắn
dưới nửa vành trăng!
Kẻ chơi cầu tường gia tăng.
Mi mới thật là khoẻ khoắn
khi hăm dọa gió!
Daphné và Atys
biết nỗi đau của mi.
Không thể nào giải thích.

Entre italiano
y flamenco,
¿cómo cantaría
aquel Silverio?
La densa miel de Italia
con el limón nuestro,
iba en el hondo llanto
del siguiriyero.
Su grito fue terrible.
Los viejos
dicen que se erizaban
los cabellos,
y se abría el azogue
de los espejos.
Pasaba por los tonos
sin romperlos.
Y fue un creador
y un jardinero.
Un creador de glorietas
para el silencio.
Ahora su melodía
duerme con los ecos.
Definitiva y pura.
¡Con los últimos ecos!

Dịch

Nửa là người Ý
nửa là người gi-tan,
ông Silverio ấy
đã hát ra sao?
Mật đậm của nước Ý
với trái chanh của chúng ta,
đã hoà lẫn trong tiếng khóc than trầm lắng
của bài siguiriya.
Tiếng kêu của ông thật khủng khiếp.
Những người già cả
bảo rằng tóc
dựng đứng,
và thuỷ ngân rạn ra
trong những tấm gương.
Ông đã lướt qua mọi âm sắc
mà không hề ngắt quãng.
Ông là một nhà sáng chế
và cũng là một kẻ làm vườn.
Một người sáng chế ra những lùm cây
cho im lặng.
Giai điệu của ông lúc này
ngủ yên với những vọng âm.
Dứt khoát và tinh khiết.
Với những vọng âm chót!

Noche de cuatro lunas
y un solo árbol,
con una sola sombra
y un solo pájaro.
Busco en mi carne las
huellas de tus labios.
El manantial besa al viento
sin tocarlo.
Llevo el No que me diste,
en la palma de la mano,
como un limón de cera
casi blanco.
Noche de cuatro lunas
y un solo árbol.
En la punta de una aguja
está mi amor ¡girando!

Dịch

Đêm có bốn vầng trăng
Mà cây chỉ một
Bóng đêm chỉ một
Và chỉ một con chim.
Dấu vết của nụ hôn em
Anh đi tìm trên cơ thể.
Dòng sông hôn lên ngọn gió
Mà chạm đến không cần.
Anh giữ trong tay mình
Lời “không” mà em đã tặng
Giống như đá nặng
Giống như sáp của chanh.
Đêm có bốn vầng trăng
Mà cây chỉ một.
Tình yêu găm vào ký ức
Trên đỉnh của kim.

Đất khô,
đất lặng lẽ
của những đêm
bao la.
(Gió trên vườn ô-liu,
gió trên vùng núi.)
Đất
già nua
của ngọn đèn
và nỗi muộn phiền.
Đất
của những bể nước sâu.
Đất
của cái chết không con mắt
và những mũi tên.

El niño busca su voz.
(La tenía el rey de los grillos.)
En una gota de agua
buscaba su voz el niño.
No la quiero para hablar;
me haré con ella un anillo
que llevará mi silencio
en su dedo pequeñito.
En una gota de agua
buscaba su voz el niño.
(La voz cautiva, a lo lejos,
se ponía un traje de grillo.

Dịch

Cậu bé tìm giọng nói của mình
(Bị vua dế giấu mất).
Cậu bé tìm giọng nói của mình
Trong giọt nước.
Giá như tôi làm ra chiếc nhẫn
Từ giọng nói của mình
Thì tất cả sự lặng im
Tôi sẽ đem giấu vào chiếc nhẫn.
Cậu bé tìm giọng nói của mình
Trong giọt nước.
(Còn giọng nói đứng trong khoảng cách
Mặc áo quần của vua dế màu xanh).

En la torre
amarilla,
dobla una campana.
Sobre el viento
amarillo,
se abren las campanadas.
En la torre
amarilla,
cesa la campana.
El viento con el polvo,
hace proras de plata.

Dịch

Trong những tháp
vàng
nguyện hồn ai chuông đổ
Trên cánh gió
vàng
nở những tiếng chuông
Trong những tháp
vàng
chuông sững
Gió tạc vào bụi đường
chân vịt tàu bằng bạc

Ôi, petenera gitana! (*)
Ôi, ôi petenera!
Để chôn vùi nàng, không có những cô gái
thuần lương.
Những cô gái hiến dâng đấng Ki-ri-xi-tô đã chết
những món tóc,
và chùm khăn ren trắng
trong những ngày lễ.
Để chôn vùi nàng đã chỉ có những kẻ
ghê rợn.
Những kẻ với trái tim
trong đầu,
bước theo nàng than khóc
qua những con đường hẻm.
Ôi, petenera gitana!
Ôi, ôi petenera!

Một trăm người kỵ mã để tang,
họ đi đâu,
dưới bầu trời thấp
của vườn cam?
Họ chẳng thể đi
Córdoba hoặc Sevilla.
Hay Granada đang thở dài
thèm khát biển.
Những con ngựa mơ mơ màng màng
sẽ đưa họ
tới mê lộ của những cây thập giá
nơi tiếng hát run run.
Với bảy tiếng kêu bị đâm sâu
họ đi đâu
một trăm người kỵ mã Andalucía
của vườn cam?

Cô nàng tôi bắt được bên sông
Gái đi vụng chồng tôi tưởng gái son
Hội đêm đợi lúc lửa tàn
Thắp lên tiếng dế râm ran hẹn hò
Đến góc bờ rào tôi chạm vú cô
Dạ hương bỗng mở sững sờ cành thơm
Chân trời trắng toát rập rờn
Nghe như lụa xé kêu dòn bên tai
Hàng cây tối, ngọn vươn dài
Một chân trời chó sủa ngoài xa sông
Bụi bờ gai góc đã băng
Búi tóc cô nàng lún xuống đất sa
Tôi bỏ khăn, cô vén váy, dây lưng tôi tháo, bốn lần áo lót cô cởi ra
Da đâu da mịn hơn hoa
Pha lê trăng chiếu cũng thua ánh ngời
Đùi cô chạy trốn dưới chân tôi
Như đàn cá sợ vẫy đuôi
Nửa kia lạnh ngắt, nửa này nóng ran
Tôi phi con ngựa tuyệt trần
Xà cừ lấp lánh chẳng cần yên cương
Tôi chẳng kể ra lời tâm sự cô nàng
Đàn ông mình phải giữ gìn cho người ta
Đưa cô từ bến nước ra
Mình cô đầy vết hôn và cát dơ
Cành cây như kiếm đung đưa
Trước làn gió nhẹ mơ hồ nửa đêm
Xử sự đúng luật ghi-ta
Tôi tặng cô nàng một giỏ đồ khâu
Nhưng tôi chẳng có mê đâu
Vì cô là gái đêm thâu vụng chồng
Mà làm ra vẻ còn không
Khi hai đứa đến bên sông tự tình.

Qua con hẻm tới
những con kỳ lân dị thường.
Từ miền đất nào,
từ khu rừng huyền thoại nào thế?
Gần hơn,
chúng xem ra vẻ các nhà thiên văn
Những ông Merlin quái dị
và đấng Ecce Homo
Durandal bị bùa phép
Roland nổi giận.

Amor de mis entrañas, viva muerte,
en vano espero tu palabra escrita
y pienso, con la flor que se marchita,
que si vivo sin mí quiero perderte.
El aire es inmortal, la piedra inerte
ni conoce la sombra ni la evita.
Corazón interior no necesita
la miel helada que la luna vierte.
Pero yo te sufrí, rasgué mis venas,
tigre y paloma, sobre tu cintura
en duelo de mordiscos y azucenas.
Llena, pues, de palabras mi locura
o déjame vivir en mi serena noche
del alma para siempre oscura.

Dịch

Tình yêu sâu như cái chết, như mùa xuân
Anh phí hoài đợi chờ thư em đó
Không nghi ngờ rằng bông hoa đã úa
Sống ở trong em thật khó cho anh.
Không khí thì bất tử. Đá thì cứng vô cùng
Đá không biết và không đi khỏi bóng
Không cần đá cho con tim sôi động
Mật đóng băng – trăng sáng giữa đồi thông.
Anh đau em. Anh vạch máu đi tìm
Có rắn và hoa, bồ câu và hổ báo
Trong máu này có hình bóng của em.
Hãy rót lời vào cơn mộng mị của anh
Hoặc cho anh chìm vào đêm quên lãng
Đêm của hồn với giấc mộng chửa từng quen.

Cây nến, ngọn đèn dầu,
đèn lồng và đom đóm.

Chòm sao
của bài nguyện ca.(*)

Những ô cửa vàng
rung rung,
và vào lúc hừng đông, đu đưa
những cây chữ thập trập trùng.

Cây nến, ngọn đèn dầu,
đèn lồng và đom đóm.

Noche arriba los dos con luna llena,
yo me puse a llorar y tú reías.
Tu desdén era un dios, las quejas mías
momentos y palomas en cadena.
Noche abajo los dos. Cristal de pena,
llorabas tú por hondas lejanías.
Mi dolor era un grupo de agonías
sobre tu débil corazón de arena.
La aurora nos unió sobre la cama,
las bocas puestas sobre el chorro helado
de una sangre sin fin que se derrama.
Y el sol entró por el balcón cerrado
y el coral de la vida abrió su rama
sobre mi corazón amortajado.

Dịch

Đêm trên cao. Hai chúng ta. Đầy trăng.
Anh muốn rơi nước mắt, em cười.
Lời chế nhạo của em quả là thần thánh, anh xót xa day dứt.
Những khoảnh khắc yêu đương và chim bồ câu ngây thơ trong chuỗi kết.

Đêm bên dưới. Hai chúng ta. Vầng pha lê nhức buốt.
Em khóc vì uẩn khúc quá sâu xa.
Nỗi đau trong anh âm ỉ đến tột cùng.
Trước nỗi đau của trái tim em chịu đựng.

Bình minh kết hôn chúng ta trên giường.
Miệng chúng ta áp vòi nước giá băng.
Nơi tuôn trào nhiệt huyết.

Mặt trời xuyên qua cửa chớp ban công.
Cuộc sống loài san hô vừa mở ra muôn cành uốn lượn.

Tiếp nối phần 2 đầy ấn tượng chúng tôi đã tiếp tục chia sẻ đến quý độc giả những trang thơ đặc sắc của Federico García Lorca. Thơ của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, trong đó có tiếng Việt. Cùng nhau theo dõi phần 4 vào một ngày gần nhất nhé! Thân Ái!

Xem Thêm: Nhà thơ Federico García Lorca và những thi phẩm nổi tiếng phần 2

Top 30 Bài thơ khai bút đầu xuân hay và ý nghĩa

Khai bút đầu xuân, còn gọi là tục chắp bút đầu năm, thường được các bậc nho sĩ, học giả xưa thực hiện và coi như một nghi lễ quan trọng vào dịp đầu xuân năm mới với ý nghĩa thể hiện sự tôn trọng với việc học tập và mong mỏi về một năm mới học hành tấn tới, suôn sẻ. Cho đến nay truyền thống này vẫn được giữ gìn và tiếp tục phát huy. Phong tục tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại ẩn chứa sự huyền bí, linh thiêng ấy như một mạch nguồn cứ chảy mãi, chảy mãi thế hệ này nối tiếp thế hệ kia mà chẳng hề thay đổi. Và dẫu năm nào cũng có một lần khai bút, đối với người viết lách như nhà văn, nhà báo, nhà giáo… thì quanh năm đều viết, ấy vậy mà cứ đến cái thời khắc đầu tiên đặt bút viết cho một năm mới thì hẳn ai cũng thấy trong lòng mình một chút xốn xang, chộn rộn. phongnguyet.info xin giới thiệu các bài thơ khai bút đầu xuân năm 2020.

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN

Thơ Hoàng Minh Tuấn

VĂN thơ mượn tình xuân khai bút
HỌC hỏi nhau để viết thơ hay
NGHỆ thuật trong áng thơ này
THUẬT lại nét đẹp những ngày đầu xuân:
HOA đang toả nồng nàn hương Tết
SEN hồng thơm sắc nét Việt Nam
VĂN HỌC NGHỆ THUẬT HOA SEN
CÂU LẠC BỘ ẤY XUÂN QUEN XUÂN CHỜ!

GIAO THỪA TRÊN THÀNH PHỐ

Thơ Hương MRS – Le

Xuân đã về giữa ngã tư thành phố
Đất phương nam chớm nở nụ mai vàng
Thật lạ kì sao cứ nắng chang chang
Cho ta ước xuân làng quê đất bắc

Giữa Sài gòn cánh đào phai thầm nhắc
Bao xuân rồi dằng dặc nỗi xa quê
Bánh chưng xanh vẫn nhắc nẻo đường về
Ai vẫn giữ lời thề xưa năm cũ

Đi bên anh dịu dàng trên phố nhỏ
Trong sắc hương xuân rực rỡ đất trời
Mái tóc mềm quấn quýt giọt sương rơi
Đêm khao khát được trao lời hò hẹn

Tay trong tay xốn xang giao thừa đến
Phút linh thiêng trời với đất giao hoà
Nụ hôn nồng ta giữ lại riêng ta
Tiễn năm cũ trong bao la hạnh phúc

Mùng một tết canh tý 25-1-2020 HCM

VÀ MÙA XUÂN CÒN LẠI…

Thơ Hoàng Chẩm

Xuân bay một cánh môi mềm
Ngỡ như cơn mộng ru êm tình nồng
Ta về nhặt cả mênh mông
Tựa vai ngày cũ bế bồng nét xuân

Mùa xuân nối bước xa gần
Nghe trong lá cỏ tần ngần giọt sương
Khơi lòng lay động lạ thường
Bén hơi bén tiếng men hương động tình

Tóc chiều ươm giọt bình minh
Lòng như vời vợi khai sinh ngọn ngành
Yêu người thắp lại tàn canh
Lấp đầy đêm với tập tành mùa yêu.

mồng 3 tết Canh Tý

MƠ XUÂN

Thơ Hồ Viết Bình

Dẫu bây giờ không còn là trẻ dại
Vẫn thích lì xì để nhớ mãi tuổi thơ
Mùa xuân về thêu dệt những ước mơ
Xa xôi lắm cứ đợi chờ hy vọng
Hình như đó là niềm vui cuộc sống
Giúp tuổi già bỗng chốc hoá trẻ trung.

TÌNH EM

Thơ : Tony Bui

Giữ trọn hình em vẫn vẹn đầy
Hương đời dịu ngọt để anh say
Hồn thơ lắng đọng trong câu hát
Ý họa từng lời khúc nhạc hay
Ước hẹn tình duyên lòng thổn thức
Câu thề nghĩa ái dạ vui thay
Hằng đêm khắc khoải trong niềm nhớ
Nguyện mãi bên người chẳng đổi thay

Warszawa
27/01/2020

KHI NÀO TRỞ LẠI…

Thơ Nguyễn Thị Hồng Hà

Én vẫn dùng dằng nán lại cùng mùa thương
Quên mang nắng ươm mầm cho khu vườn phương bắc
Một cành mai vàng ủi an người không về quê ăn tết
Biết đến bao giờ đi hết nhung nhớ cuộc đời nhau.

Mùa xuân ngập ngừng nép bên những hàng cau
Sao không hái trầu để mẹ têm cánh phượng?
Có phải lạc đường nên lỡ chuyến đò ngang qua bến muộn
Tại bởi phố phường líu ríu bước chân vương?

Hình như người đã theo mùa trôi nên quên bản quên mường
Quên câu hát Thường rang* vắt ngang nỗi niềm cắc cớ
Nỗi nhớ mòn dần theo tháng năm rồi xuân cũng trở thành quá khứ
Những thứ từng thân quen hoá lạ giữa dòng đời toan tính bon chen.

Đến bao giờ mới được cùng nhau đi trên những lối quen
Cảm nhận mùi hương quện hoà trong mái tóc
Ngọt ngào yêu thương tay đan tay dịu dàng trao nhau ánh mắt
Hay chẳng khi nào…?

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN

Thơ Tự Hàn

Đêm giao thừa nghe chân sen rất nhẹ
Di gót hài lay động những mầm xuân
Vườn tình em nắng son môi mở cửa
Lòng thênh thang nở vội những đóa hồng

KHAI BÚT MONG THƠ

Thơ : Nguyễn Đình Hưng

Khai bút đầu Xuân với nước non
Mong thơ năm mới sẽ thêm tròn
Câu, từ cô đọng, giàu hình tượng
Niêm, luật chỉn chu, nhạc kết giòn
Mở rộng Văn Chương tăng bạn hữu
Học chân, thiện, nhẫn giữ lòng son
Con đường rèn trí nhờ thi phú
Sống khỏe, tuổi cao ước mỏi mòn./.

Hà Nội, ngày 30 /01/2020

THIÊN ĐƯỜNG MÙA XUÂN

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Tàn cơn mộng mơ màng bừng tỉnh giấc
Mi khép hờ xuân đã đến rồi sao
Xanh yêu thương nảy lộc biếc ngọt ngào
Hoa hé nụ ngỡ ngàng rung rinh khẽ

Gió dìu mây nơi trời cao nhè nhẹ
Trôi bồng bềnh tô sắc thắm trời xanh
Nghe à ơi bên cánh võng yên lành
Tầm xuân đó đang vội vàng bung nụ

Đông dĩ vãng đã đi vào giấc ngủ
Nhường xuân nồng cho ngọn gió mơn man
Phố như mơ thay áo đến ngỡ ngàng
Khoe áo thắm lộc vừng buông rạng rỡ

Về chốn quê xôn xao người kẻ chợ
Chuối ôm buồng quàng quạc mái gà mơ
Bên hàng cau bà bỏm bẻm thẫn thờ
Vôi nồng quá nuối mùa khoai qua vội

Lũ trẻ nhỏ tung tăng đi chảy hội
Hớn hở cười khoe áo mới tung bay
Xem kéo co đấu vật góc sân này
Ngắm gà chọi, đu quay, nghe quan họ

Xuân đã đến đi qua từng con ngõ
Xuân thắm nồng xuân hạnh phúc yêu thương
Xuân đưa ta đến miền đất thiên đường
Cho má thắm cho môi hường thắp lửa

THÁNG GIÊNG

Thơ Trần Thanh Nhàn

Em tháng giêng non như mầm mới nhú
Môi căng hồng tựa nụ đào sớm mai
Mưa giăng mành thấm ướt bờ mi ai
Soi mắt biếc thủa nhìn đời trong trắng.

Em tháng giêng gọi xuân về trong nắng
Tiếc gì đông lạnh buốt đôi bàn tay
Gió đỏng đảnh như một nét nhau mày
Ta luống cuống tìm tay em mềm ấm.

Tháng giêng về gọi mầm bông hoa gạo
Thắp lửa trời cháy đỏ ước mơ xanh
Một nụ xuân vừa đậu ở đầu cành
Ta vội hái giấu vào thời vụng dại.

Tháng giêng về sót màu vàng hoa cải
Dọc bờ sông đợi chờ một người mong
Gió mùa về chẳng tắt nổi lửa lòng
Tha thiết ngóng dáng xưa quay trở lại.

Con thuyền đi bến còn chênh chao mãi
Ai có còn nhớ tới tháng giêng xưa
Hoa bưởi trắng rủ cành xuống đong đưa
Câu quan họ níu chân cô yếm thắm.

Em mớ ba mớ bảy đi trong nắng
Để hồn ta lơ lửng tận mây xanh
Có đôi chim cứ ríu rít chuyền cành
Chỉ còn ta một mình ôm mộng tưởng.

Tháng giêng về ở phía cuối con đường
Hoa xác pháo nở tan màu đỏ thắm
Ta chờ em bao mùa xuân thinh lặng
Thương cánh đào trong nắng mới phôi phai…

KHAI BÚT…

Thơ Trần Lộc

Khai bút đầu xuân thắm bạn hiền
Thi ca mặc khách tao nhân…Duyên
Hội ngộ “HOA SEN” say khát vọng
Tình thơ lai láng chảy khắp miền

Ru thả hồn xuân với bút nghiên
Tan trong hoang dã sắc thiên nhiên
Đón chào năm mới hòa thi hữu
Vẽ một nhành thơ thỏa nỗi niềm…

Hải Lộc. 01.2020

ĐẤT TRỜI KHAI BÚT

Thơ Phan Huy Hùng

Nắng vừa khai bút trời xanh
Mầm non khai bút đất lành vào Xuân
Khai cho xa xích lại gần
Khai cho người dưới suối vàng cùng vui

Sang hèn cũng một kiếp thôi
Nào ai riêng đất riêng trời …
Lẻ loi ?
Tôi nay khai bút vào tôi
Tự do kết nối đất trời …
Thành thơ !

NHƯ HOA MÙA XUÂN

Thơ Miền Kí Ức

Em đẹp tựa như cầu vồng muôn sắc
Nàng Xuân ơi e ấp tựa môi cười
Muôn hoa nở cho đời bao thơm ngát

Em
suối nguồn yêu dấu mãi trong tôi

Ngày vừa mới nắng vừa lên
Xanh thắm
Nàng như hoa
che một dấu môi cười
Bên
cội biếc vài ba câu chúc muộn
Thêm yêu đời
thêm một tiếng đời trôi

Xuân là thế
biếc xanh màu ngọc bích
Em
ta là hai mảnh ghép
Xa xôi
Chợt một sáng
nghe thời gian
Khẽ gọi
Bước xuống đời
Ta
Níu cánh hoa rơi
26.01.2020(02 Al)

Niềm tin Canh Tý

Thơ Phạm Thị Hồng Thu

Kỉ Hợi bao điều khó phai
Canh Tý đón nhận dặm dài yêu thương
Niềm tin dẫn lối soi đường
Công nghệ hiện đại bốn phương tụ về

Từ thành thị đến thôn quê
Bắc Nam, xuôi ngược hướng về bốn không

Tục xưa lễ hội xuống đồng
Bà con vui hội Lồng Tồng trẩy hoa

Mong cho mưa thuận gió hòa
Đồng lòng hợp sức dân ta cháy hàng
Nguồn gốc xuất xứ rõ ràng
Nhà nhà no ấm, làng làng bình yên

Canh Tý thắng lợi liền liền…

XUÂN HỒNG

Thơ Trần Thị Tĩnh

Én tung đàn chao liệng giữa trời xanh
Gọi xuân về yên lành bên khung cửa
Đánh thức nụ tầm xuân vừa kết nhựa
Cõng nắng vàng trải ngập khắp muôn nơi.

Nghe bồi hồi “câu quan họ người ơi
“Lúng liếng” tứ thân rộn ràng trẩy hội
Ai “dọn quán bán hàng” nghe gió nói
Lời tự tình bên quán dốc cây đa.

Nàng xuân dịu dàng, duyên dáng, thướt tha
Bầy con trẻ thung thăng khoe áo đẹp
Ánh mắt ai trao nồng nàn da diết…
Ơi xuân hồng…dìu dặt khúc hoan ca.

TẾT QUA XUÂN Ở LẠI

Thơ Trương Túy Anh

Tết qua rồi, mùa xuân còn ở lại
Tặng cho đời muôn sắc thắm ngàn hoa
Cho tình yêu thương chia sẻ chan hòa
Để người người yêu cuộc sống đẹp hơn

Xuân ở lại đơm lá biếc chồi non
Cây thay lá, mỏi mòn thay sức trẻ
Rụng hoa tàn lặng lẽ dưới gốc xưa
Để hè sang trái ngọt ngào như sữa

Xuân không vội đi bâng khuâng lần lữa
Nhớ bếp hồng thắp lửa bánh chưng xanh
Sưởi ấm gia đình sum họp vây quanh
Tưởng nhớ Tổ tiên lòng thành con cháu

Xuân bịn rịn trốn lòng ai ẩn náu
Giấu muộn phiền về ký ức lãng quên
Giữ lại bình yên, thanh thản lâu bền
Để xuân dệt nên tranh đời tuyệt đẹp.

30/1/2020.

KHAI PHIẾM ĐẦU XUÂN

Thơ Đinh Thị Quyên

Trước thềm năm mới trải chiếu hoa
Đàm đạo cùng nhau một tách trà
Ôn cố tri tân – cười rôm rả
Nghèo, giàu mặc kệ – lạc quan ca

Nhìn lại ngày qua – chông gai đó.
Hướng về phía trước – gập ghềnh đa.
Yêu thương, chia sẻ cùng nhau vượt.
Đời thắm tình người, ắt nở hoa.

ƯỚC NGUYỆN

Thơ Phạm Hồng Soi

Khách đến chơi nhà nhớ chúc xuân
Gia đình sức khỏe được trăm lần
Đừng nên chúc tụng về kinh tế
Chớ có mời chào chuyện giải ngân
Khoản nợ còn nguyên chưa trả hết
Âm hoài vẫn thế cứ phân vân
Cầu trời khấn phật đời đổi mới
Ước nguyện năm nay hết nợ nần
27.01.2029

KHAI BÚT MỪNG XUÂN

Thơ Nguyễn Thị Hồng Hạnh

Đầu năm khai bút mấy vần
Chúc các thi hữu xa gần bình yên.
Chúc câu lạc bộ Hoa Sen
Trong năm Canh Tý nối liền tình thân.
Đầu năm khai bút mừng xuân
Chúc mong đất nước ngàn lần sức xuân.

30/1/2020

MỪNG XUÂN MỚI

Thơ Nguyễn Minh Triết

Qua rồi lạnh lẽo của mùa đông
Tết đến xuân sang sẽ ấm nồng
Lan cúc, quất đào vừa nở nụ
Trà my, nguyệt quế đã đơm bông
Bướm ong vờn lượn theo cơn gió
Trái quả đu đưa giữa nắng hồng
Lễ hội người đi vui hớn hở
Tưng bừng nhộn nhịp khắp non sông

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN

Thơ Đinh Thị Hiển

Sáng nay mồng một Tết ta
Ngày đầu năm mới, lòng đà thấy vui
Tất cả thêm một tuổi đời
Xuân sang tràn ngập, khắp nơi đón chào

Tiếng cười tiếng chúc vui sao…
Hoa cười, áo mới, đón chào nàng xuân
Lời chào, lời chúc ân cần
Tiếng lòng bay tới, tình thân thêm gần

Bé con cười nói ôm trầm
Lì xì năm mới, con cần bao to
Đồng tiền phải có Bác Hồ
Bác Hồ tài đức, Bác cho hiền tài

Đồng ý chấp thuận …bé ơi !
Đầu năm thường lệ, ta thời khai xuân
Hãy vẽ tranh tả tình thân
Gia đình đoàn kết, cùng vần thơ bay

Nàng hoa, anh trái lại đây
Hòa cùng cây bút, trình bày bức tranh
Niềm vui năm mới đã thành
Cầu chúc năm mới, an lành tươi vui

Nhìn kìa… Tranh đẹp… Tuyệt vời…

Ngày 25 tháng 01 năm 2020

VÃN CẢNH CHÙA

Thơ Nguyễn Thị Liên

Khế đã chín vàng bưởi còn xanh
Lộc biếc chồi non quấn quýt cành
Cảnh thiền tĩnh lặng ngày xuân sớm
Chợt nghe tiếng mõ vẳng cao xanh.

Tôi đi tìm lại ngày xuân ấy
Tam quan tươi thắm sắc hoa đào
Hoa bưởi trắng cành bên trái chín
Cả một trời hương toả thanh tao.

Dù trái còn xanh, hoa chưa nở
Chỉ có trầm hương thoảng gió bay
Đã thấy xuân về trong mắt lá
Hẹn một mùa hương ngây ngất say!

Ngày mới dịu dàng nơi cửa Phật
Nhẹ lòng quên hết những lo toan
Nguyện cầu đất nước thanh bình mãi
Nhà nhà hạnh phúc đón xuân sang.

Chùa Bồ Đề, ngày 4 tháng Giêng năm Canh Tý 2020

KHAI BÚT

Thơ Lợi Nguyễn Thành

Mồng ba khai bút ngồi trước máy,
Máy nghẽn,đầy vơi ,chữ cuốn trôi !
Vội tìm bút mực,săn con chữ,
Mực cũng cạn rồi, chữ đứng thôi!
Ta liền tìm bút lông viết tiếp,
Gọi là mấy nét chữ phai phôi!

KHAI BÚT MỪNG XUÂN

Thơ Đào Mạnh Thạnh

Dạo bút đầu năm thỏa chí khơi
Xuân sang rực rỡ sắc hoa ngời
Thi nhân dệt mộng câu thơ gửi
Kẻ sỹ chờ trông nghĩa đẹp đời
Đón đợi tình thân bao hứng khởi
Trao lời thắm bện nỗi niềm vơi
Non sông rạo rực mừng xuân mới
Đất Nước bình yên rất tuyệt vời

Hải Phòng: 29-1-2020

KHÚC XUÂN

Thơ: Nguyễn Hồng Linh

Dáng ai dưới cội Mai vàng
Bên đàn dạo khúc Xuân sang đón chào
Hoạ mi ríu rít ngoài rào
Cúc, Hồng đua nở thanh tao rạng ngời

Yêu thơ, yêu nhạc, yêu người
Mừng Xuân Canh Tý ngọt lời nhớ thương
Nàng Xuân dạo khắp phố phường
Thướt tha tà áo du dương biếc hồng

Nắng Xuân ươm nụ trổ bông
Quyện hương theo gió Xuân nồng đắm say
Xuân vui hạnh phúc đong đầy
Nhà nhà sung túc ngày ngày bình an.

26/01/2020

GỌI XUÂN

Thơ Nga Vu

Cứ gọi xuân về để lại thấy bâng khuâng
da diết quá lời thầm thì xuân muộn
đã lâu lắm cuộc người như gió cuốn
mênh mang ư đăm đắm ngõ đông chiều

Ta bây giờ còn lại được bao nhiêu
xuân vội vã chừng như còn đang đợi
mười năm trôi mười năm nào bối rối
gọi xuân xưa thôi nhé nhắc bao điều

Ta hiểu rồi xuân ạ cứ phiêu phiêu
cứ hóng mãi để thấy mình thơ trẻ
kệ bể dâu – cuộc đời không vẹn vẽ
cứ thênh thênh hỏi gió sớm hương chiều

Ta ngọt ngào thế nhé hỡi cô liêu
chia tay nhỉ – chẳng mong ngày gặp lại
nắng lại đổ những sợi vàng êm ái
ta – xuân thì gọi mãi bóng huyền kiêu

Ừ xuân này bung nở một trời yêu

KHAI BÚT

Thơ Trường Nguyễn

Khai bút đầu xuân – ta dành thơ
Ra câu lọc chữ đẹp vô bờ
Gia đình, bầu bạn – chúc mạnh giỏi
Học tập, lao động – đặng ước mơ!

Khai bút – mùa xuân mãi trong thơ
Đất nước phồn vinh, tàu cập bờ
Cá tôm khoang nặng, dầu vượt sóng
Ruộng đồng tươi tốt, dân ấm no!

Khai bút đầu xuân – đẹp câu hò
Cuộc sống nâng cao, sáng văn thơ
Dân, Đảng chung lòng xây đất nước
Việt Nam hùng cường
Độc lập
Tự do!

XUÂN

Thơ Phạm Tân Dân

Ta mài mực đỏ khảm tranh trời
Rượu chẳng cần dùng thử họa khơi
Ý tưởng thi vần chung sáng tạo
Mừng xuân bạn hữu nở duyên thời

Ung dung cốt cách tình trân trọng
Nhẹ bước khoan thai đón hỏi mời
Nét chữ hồn nhiên lòng sảng khoái
Phong trần để lại chút nghỉ ngơi

Sum vầy phấn khởi bên bà cháu
Bút khiển thành thi tỏa sáng ngời
Quất cúc đào mai càng thắm tỏ
Long triều vọng nguyệt vẫn đầy vơi.

EM ƠI XUÂN ĐẾN RỒI!

Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Trời xanh mây trắng nắng vàng
Xuân đến ngỡ ngàng gõ cửa nhà em
Em ra mở cửa mà xem
Kìa mùa Xuân đến bên em lúc nào

Bầu trời cánh én liệng chao
Hoa cúc, hoa đào khoe sắc đưa hương
Con ong, cánh bướm dập dờn
Đón mừng Xuân mới lượn tròn ghẹo hoa

Em tôi khuôn mặt chói lòa
Để tôi say đắm vỡ òa tim yêu
Dáng em tha thiết yêu kiều
Bên em hạnh phúc thật nhiều niềm vui…

LÀNH YÊN!

Tác giả: Dương Quốc Nam

Xuân về khai bút dâng trào,
Ngàn hoa bung mở đón chào tân niên.
Chúc mong Năm Mới đoàn viên,
An khang Thịnh vượng, lành yên đủ đầy

Chúc mong năm mới sum vầy
Khoẻ vui, hạnh phúc tràn đầy sắc xuân
Chúc mong năm mới xa gần
Nghĩa tình lan toả muôn phần yêu thương./.
26/01/2020

Với người Việt, bút là công cụ gắn bó với đời sống trí tuệ và tâm hồn, trở thành một biểu tượng thiêng liêng. Khai bút là khai chữ, khai tâm, khai trí, khai nghề, khai nghiệp… Cũng là để tự nhắc nhủ mình, nhắc nhủ người, mong muốn, hy vọng… Tất cả đều hướng đến cái đẹp, sự mạnh khỏe, thành đạt, ích nước, lợi nhà, hướng thiện, hạnh phúc, phát đạt, mở mang, cầu chúc tốt đẹp, may mắn…

Gửi Người Cũ

Gửi Người Cũ (Tú Xương)

Yêu nhau chẳng lấy được nhau nào
Mình nghĩ làm sao, tớ nghĩ sao?
Trai gái bởi tay bà mụ nặn
Vợ chồng nguyên mối chị Hằng trao
Xa nhau ngán nỗi lòng thương nhớ
Gần lại càng thêm dạ khát khao
Bến Vị non Nùng xa cách mấy
Mà không buộc chặt sợi tơ đào?

(Người cũ là cô Tuyết, ở phố Hàng Giấy, Hà Nội)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Gửi Người Cũ” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo

Nguyễn Trọng Tạo sinh ngày 25-8-1947 tại Diễn Châu, Nghệ An, đi lính năm 1969, học Đại học viết văn Nguyễn Du khoá 1, làm thơ từ năm 14 tuổi. Ông là nhà thơ, nhà văn, kiêm nhạc sĩ, hoạ sĩ. Ông là Uỷ viên Hội đồng thơ của Hội nhà văn Việt Nam, Trưởng ban biên tập báo Thơ (2003–2004). Ông từng được các giải thưởng thơ của Nghệ An năm 1969, và giải thơ của các báo Văn nghệ, Văn nghệ quân đội, Nhân dân (1978), hai lần được Giải thưởng Văn học nghệ thuật cố đô (Huế), Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương, Giải thưởng Uỷ ban toàn quốc các hội văn học nghệ thuật Việt Nam về thơ và văn xuôi. Thơ và truyện ngắn của ông dịch ra tiếng Pháp, Anh, Nga, Tây Ban Nha…Ngoài thơ, ông còn là nhạc sĩ, hiện công tác tại tạp chí Âm nhạc và Thời đại của Hội nhạc sĩ Việt Nam, đã có 8 giải thưởng âm nhạc. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Đồng dao cho người lớn

Đồng dao cho người lớn

có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
có con người sống mà như qua đời

có câu trả lời biến thành câu hỏi
có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới

có cha có mẹ có trẻ mồ côi
có ông trăng tròn nào phải mâm xôi

có cả đất trời mà không nhà ở
có vui nho nhỏ có buồn mênh mông

mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ
mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió

có thương có nhớ có khóc có cười
có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

1992

Bài thơ: 10 bài thơ và một lời ước muốn

10 bài thơ và một lời ước muốn

(Thơ viết trong đêm tự tử)

Trái tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!

1.

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Tôi ra đi nào phải không yêu Mẹ
Tôi ra đi nào phải chẳng yêu người
Chưa phải thế nhưng mà nó thế

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Bạn bè tôi còn hy vọng tôi nhiều
Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Chưa phải thế nhưng mà nó thê

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Tôi ra đi đừng nghĩ vắng tôi rồi
Tôi ra đi vì yêu quá cuộc đời
Chưa phải thế nhưng mà nó thế

2.

Vì sao tôi phải tự giết mình bằng hai viên đạn
Điều băn khoăn không phải chuyện tình cờ
Tôi không phải là người cố chết
Vậy thì lý do gì?

Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!

3.

Người ta sống thế nào thì chết cũng vậy thôi
Tôi sống không dối lừa tôi chết không lừa dối
Hơn 30 năm trước tôi đến với đời này
Cũng ra đi từ đời này sau hơn 30 năm tuổi

Có khác chăng những ngày tôi đã sống
Gặp người này bằng cái bắt tay người khác bằng cái hôn
Giờ tôi chết một mình trong phòng kín
Khônng cái bắt tay. Cái hôn cũng không.

4.

Hoa ơi! Nếu bạn buồn rầu về cái chết của tôi
Tôi không muốn can ngăn sự buồn rầu của bạn

Chúng mình sống cho nhau như cây với cội
Khuyên can để làm gì nếu chẳng ích gì hơn

Và bởi vậy Hoa ơi xin đừng trách
Tôi ra đi không hỏi bạn một lời.

5.

Không ngờ tôi có thể biết rõ ràng bài thơ cuối cùng tôi viết
Bài thơ nghiêm trang và run rẩy của tôi
Chỉ riêng điều này cũng thấy mình hạnh phúc:
Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây…

6.

Trên thế gian này tôi đến rồi đi như tia chớp mà thôi
Ôi cuộc đời ngắn ngủi
Chia tay tuổi thơ vẫy tung mùa phượng đỏ
Áo lính thời trai chưa kịp cũ

Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng

Bạn bè đông
Một hai tâm đắc
Suốt cả thời mình sống trên trái đất
Sống thật lòng như tia chớp vậy thôi

Ôi cuộc đời ngắn ngủi
Ghét bỏ làm chi tiếc nuối làm chi
Tia chớp thế nào phát sáng thế ấy
Người đến thế nào người cứ thế ra đi

“trên thế gian này tôi chỉ là người đi qua
em hãy vẫy cho tôi một bàn tay trìu mến”
Tôi đã vẫy cho Ê-xê-nhin cái vẫy tay anh muốn
Giờ đến lượt tôi. Ai sẽ vẫy tôi đây?

7.

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Đối diện với chân trời tuổi nhỏ
Đối diện với bất công đau khổ
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây

Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Để được hát bài hát mình lần cuối
Để được hát ngợi ca lẽ phải
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây

8.

Bạn ơi! Có thể bạn đã ủng hộ tôi mà chưa đạt được
Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã cãi cọ nhau không bằng lời
Bạn ơi! Có thể bạn thờ ơ lãnh đạm với tôi
Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã thỏa thuận điều này. Điều khác chưa thỏa thuận

Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài

Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai
Hôm nay ai thương tôi ngày mai ai thương người
Hôm nay ai ghét tôi ngày mai ai ghét người
Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài

Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai

9.

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Người ta sống với nhau dè dặt đến nghi ngờ
Nụ cười xã giao
Công việc cũng xã giao
Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế

Có khi vì một cái gì đó
Như lòng ganh tị nhỏ nhen
Sẵn sàng đánh vào kẽ hở của lòng tốt
Trâu bò húc nhau cánh đồng bị dẫm nát
Bố mẹ giận nhau bỏ đói đàn con

Vì sao người ta miễn cưỡng nghe lòng thành thật
Vì sao người ta lại vu cáo anh khi anh đang lâm nạn
Vì sao anh tự tử người ta uống rượu mừng
Vì sao anh không biết tựa lưng
Vào những người trung thực

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Đời bao nhiêu phe phẩy đứng chắn đường
Bọn phe phẩy ăn diện sang trọng quá
Da dẻ hồng hào
Nụ cười ma giáo
Cũng có khi mang trang phục quân nhân

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế

10.

Nếu tim tôi có thể bóp tơi ra thành muôn hạt li ti
Tôi sẽ ném lên trời cho gió mang đi

Nếu tim tôi có thể rung âm nhạc
Thì tôi đã dành nó cho bài hát

Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ

Nếu tim tôi có thể yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực em đằm thắm

Trái tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!

Vân Hồ 3, đêm 11.11.1981

Khi tôi viết xong 10 bài thơ này thì trời đã gần sáng. Tôi tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng ngắn, cho vào bao súng. Một khẩu cất vào tủ của mình, một khẩu trả lại tủ Nguyễn Hoa, người bạn thân ở cùng phòng đang về quê.

Bài thơ: Dòng sông mặc áo

Dòng sông mặc áo


Dòng sông mới điệu làm sao
Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha
Trưa về trời rộng bao la
Áo xanh sông mặc như là mới may
Chiều trôi thơ thẩn áng mây
Cài lên màu áo hây hây ráng vàng
Đêm thêu trước ngực vầng trăng
Trên nền nhung tím trăm ngàn sao lên
Khuya rồi sông mặc áo đen
Nép trong rừng bưởi, lặng yên đôi bờ.

Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ
Dòng sông đã mặc bao giờ, áo hoa?
Ngước lên bỗng gặp la đà
Ngàn hoa bưởi trắng nở nhoà áo ai…

Hà Tĩnh, 1972

Bài thơ: Đôi lời với anh

Đôi lời với anh

Bài thơ: Trước tượng Lý Tự Trọng

Trước tượng Lý Tự Trọng

Bài thơ: Chia

Chia


chia cho em một đời tôi
một cay đắng
một niềm vui
một buồn
tôi còn cái xác không hồn
cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

chia cho em một đời say
một cây si
với
một cây bồ đề
tôi còn đâu nữa đam mê
trời chang chang nắng tôi về héo khô

chia cho em một đời Thơ
một lênh đênh
một dại khờ
một tôi
chỉ còn cỏ mọc bên trời
một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…

1989

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc thành bài hát Một dại khờ một tôi.

Bài thơ: Bất tử

Bất tử

Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Thánh Gióng về trời. Thánh Giáp về quê
Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử
Thành Núi, thành Mây thành Ruộng, Đồng, Sông, Bể
Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông

Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân
Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối
Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới
Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng

Người ba năm không nói không cười vươn vai thành Phù Đổng
Người cuối đời phải dấu ánh sao Khuê trong tấc dạ trung thành
Nhẫn và Vinh đốn ngộ Vinh và Nhẫn
Trái tim hồng thành Xá lị, Kim đan

Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân
Khi nằm xuống cả non sông thương khóc
Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục
Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân

Bắn lên trời cao những tiếng sấm vang rền
Tiễn Người vào Bất Tử
Nghe trái đất rùng mình thương nhớ
Nghiêng về Người lấp lánh những vì sao…

Hà Nội, 10.10.2013

Bài thơ: Cõi nhớ

Cõi nhớ

Bài thơ: Mẹ tôi

Mẹ tôi


mẹ tôi dòng dõi nhà quê
trầu cau thừ thuở chưa về làm dâu
áo sồi nâu, mấn bùn nâu
trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên

cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu

chồng con duyên phận phải chiều
ca dao ru lúa câu Kiều ru con
gái trai bảy đứa vuông tròn
chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng

bây giờ phố chật người đông
đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(tuổi già đi lại khó khăn
thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)

mẹ tôi tóc bạc răng đen
nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.

Bài thơ: Bé tập nói vần

Bé tập nói vần


Mẹ ơi, nghe nhé
Con sẽ nói vần…

Chân trời mặc quần
Cởi tràn hạt gạo

Bố ngồi xem báo
Chim sáo tha mồi.

Núi đứng núi ngồi
Rong chơi mây trắng.

Gà con bới nắng
Cu Thắng ở nhà.

Cây hồng đơm hoa
Cái loa hay nói.

Mèo khoang kêu đói
Cá đối đớp mồi.

Tươi thắm nụ cười
Mồng tơi hoa tím.

Ngoài đồng lúa chín
Nhẵn thín sân nề.

Uốn cong con đê
Ê-ke vuông góc.

Bình vôi trọc lóc
Mái tóc mẹ dài.

Con học thuộc bài
Cô Hoài dạy hát.

Dã tràng xe cát
Chú Đạt làm thơ.

Chẳng thuộc bao giờ
Vì thơ trúc trắc.

Đại Lải, 1983

Chúng ta biết đến Nguyễn Trọng Tạo như một nhạc sĩ tài ba nhưng bên cạnh đó ông cũng là một nhà thơ được nhều người yêu thích và mến mộ.

Trăng Tàn

Trăng Tàn (Tế Hanh)

Ta là mảnh trăng đến hồi le lói
Nằm trên cao thương hại kẻ trần gian:
Nhân nghĩa thờ ơ, thú vui mê mải;
Thấy ta tươi, không thấy thuở ta tàn.

Ta có lúc lên ngôi trên nguyệt điện
Giữa muôn hoa thượng uyển một hoa trăng
Cánh bằng ngọc, sáng ngời màu ảo huyễn
Nhị bằng vàng ẩn hiện bóng tơ giăng

Nhưng vũ trụ không nằm trong bất dịch
Sự mất còn tan hiệp tiếp liền nhau
Núi lở, sông mòn, hoa rơi, lá chết
Ta xinh tươi có lúc cũng phai màu!

Tàn tạ tâm hồn, hao gầy thân thể
Sông buồn ta trôi về bể cô đơn
Và sau hết ta chỉ là ngấn lệ
Nằm rưng rưng trong mắt của đêm hờn

Nỗi cô quả cũng theo niềm héo hắt
Đâu người thương, đâu kẻ nhắc là đâu?
Chỉ nghe vẳng trong bóng đêm khuya khoắt
Tiếng cú kêu lạnh lẽo giục cơn sầu

Ta trơ trọi như một người lữ thứ
Quán trọ nằm không ngủ, nhớ quê hương
Ta thơ thẩn như một cô trinh nữ
Lỡ mộng đầu rã rượi khóc tình thương

Ta bè bạn với những chùa mái lạnh
Ta tự tình với những bãi tha ma
Ta ẩn mặt sau những khu rừng quạnh
Ta nghiêng mình trên những nhánh sông xa

Ta lủi thủi đi sâu vào cõi mất
Hồn rã rời, thể chất hóa sương băng
Cho đến lúc bóng đêm tràn mặt đất
Người mới hay nhân loại thiếu tình Trăng.

Thu 44

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Trăng Tàn” của tác giả Trần Tế Hanh. Thuộc tập Nghẹn Ngào (1939), danh mục Thơ Tế Hanh trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Anh Thơ

Nữ sĩ Anh Thơ (1919-2005) tên thật là Vương Kiều Ân (Vuơng là họ cha, Kiều họ mẹ). Sinh năm 1919 tại Ninh Giang (Bắc Việt). Ông thân sinh là nhà nho, đậu tú tài, làm trợ tá. Vì ông là công chức, thuyên chuyển nay đây mai đó nên con cái thường phải đổi trường luôn. Do đó, Anh Thơ thay đổi tới ba trường (Hải Dương, Thái Bình, Bắc Giang) mà vẫn chưa qua bậc tiểu học.

Dù lười học, nhưng rất thích văn chương, tập làm thơ từ nhỏ. Thoạt đầu, lấy bút hiệu Hồng Anh, sau mới đổi thành Anh Thơ.

Từng đăng thơ trên các tuần báo: Hà Nội báo, Tiểu thuyết thứ năm, Ngày nay, Phụ nữ, Bạn đường. Được giải thưởng khuyến khích về thơ của Tự lực văn đoàn năm 1939 với thi phẩm Bức tranh quê.

Bà đã xuất bản: Bức tranh quê (Đời nay, 1941), Xưa (hợp tác với Bàng Bá Lân, Sông Thuơng, 1941), Răng đen (tiểu thuyết, Nguyễn Du, 1942), Kể chuyện Vũ Lăng (1957), Theo cánh chim câu (1960), Đảo ngọc (1963), Hoa dứa trắng (1967), Mùa xuân màu xanh (1974), Quê chồng (1977). Bà đã đạt Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học, nghệ thuật. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của bà.

Bài thơ: Chiều xuân

Chiều Xuân

Tác giả: Anh Thơ

Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi;
Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời.

Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ,
Đàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ
Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió.
Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa.

Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng
Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra,
Làm giật mình một cô nàng yếm thắm.
Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa.

Nguồn:
1. Bức tranh quê, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 1995
2. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004

Bài thơ: Trưa hè

Trưa hè

Tác giả: Anh Thơ

Trời trong biếc không qua mây gợn trắng,
Gió nồm nam lộng thổi cánh diều xa.
Hoa lựu nở đầy một vườn đỏ nắng,
Lũ bướm vàng lơ đãng lướt bay qua.

Trong thôn vắng, tiếng gà xao xác gáy,
Các bà già đưa võng hát, thiu thiu…
Những đĩ con ngồi buồn lê bắt chấy
Bên đàn ruồi rạc nắng hết hơi kêu.

Ngoài đê thẳm, không người đi vắng vẻ
Lũ chuồn chuồn giỡn nắng, đuổi nhau bay.
Nhưng thỉnh thoảng tiếng nhạc đồng buồn tẻ
Của vài người cỡi ngựa đến xua ngay.

Nguồn: Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Bài thơ: Bến đò ngày mưa

Bến đò ngày mưa

Tác giả: Anh Thơ

Tre rũ rợi ven bờ chen ướt át
Chuối bơ phờ đầu bến đứng dầm mưa.
Và dầm mưa dòng sông trôi rào rạt
Mặc con thuyền cắm lại đậu chơ vơ.

Trên bến vắng, đắm mình trong lạnh lẽo
Vài quán hàng không khách đứng xo ro.
Một bác lái ghé buồm vào hút điếu
Mặc bà hàng sù sụ sặc hơi, ho.

Ngoài đường lội họa hoằn người đến chợ
Thúng đội đầu như đội cả trời mưa.
Và họa hoằn một con thuyền ghé chở
Rồi âm thầm bến lại lặng trong mưa.

Nguồn: Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Bài thơ: Rằm tháng tám

Rằm tháng tám

Tác giả: Anh Thơ

Trời trong sáng, trăng tròn lơ lửng gió
Đồng mờ sương khóm chuối lặng mơ màng
Những ao biếc ngâm sao đầy nước tỏ
Bụi tre ngà lơi lả uốn lưng cong.

Trong đường xóm trống chiêng chung nhịp nổi
Trẻ con theo sư tử rước vang ầm.
Ngoài đình sáng tiếng cười chen tiếng nói
Gái trai làng ra họp hát trống quân.

Trong khi ấy phất phơ khăn với áo
Các bà đồng ra điện lễ, cười vui.
Nghiêm lặng nhất có vài ba ông lão
Thả con thuyền uống rượu với trăng trôi.

Bài thơ: Sang thu

Sang thu

Tác giả: Anh Thơ

Gió may nổi bờ tre buồn xao xác!
Trên ao bèo tàn lụi nước trong mây;
Hoa mướp rụng từng đóa vàng rải rác
Lũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay.

Trên đê cỏ dựt diều sa đứt sợi,
Gã mục đồng chán nản lắng tai nghe
Trong thôn xóm hóa vàng nghi ngút khói
Gió vang âm tiếng trống cúng ra hè.

Bên bến nước đò ngang chưa ghé tới,
Khói lam chiều đã thoảng tiếng chuông vương.
Bọn chờ thuyền nhìn nhau đang sợ tối
Bỗng rùng mình như cảm thấy hơi sương.

Bài thơ: Ngày tết

Ngày tết

Tác giả: Anh Thơ

Trước cổng làng chòm nêu vừa thức gió
Bụi mưa phùn đã đổ xuống sân vôi,
Tràng pháo chuột đua nhau đì đạch nổ
Xác giấy hồng bắn cả cánh hoa rơi.

Trong nhà đỏ bàn thờ nghi ngút khói,
Những đàn bà tíu tít chạy bưng mâm,
Lũ con trẻ vui mừng thay áo mới
Bên ông già hương nến quá chuyên tâm.

Ngoài đường ngõ bùn lầy theo nước chảy
Thằng cu con quần đỏ cưỡi lưng bà.
Các cô gái đội vàng hương ôm váy
Miệng tươi cười mừng tuổi những người qua.

Bài thơ: Chớp mắt

Chớp mắt

Tác giả: Anh Thơ

Có những ngày buồn chả ước mơ
Bỏ ăn, quên ngủ, biếng làm thơ.
Cứ ngồi ngơ ngẩn bên song cửa
Nhìn liễu rơi vàng lá báo thu.

Thương thay cây liễu sống cùng ta
Đã sáu năm rồi bóng thướt tha.
Chiều mát, vợ chồng ngồi dưới gốc,
Nhìn liễu mền đưa tơ lướt la…

Thấy cả mùa hè biếc, mát tươi
Bóng anh đăm đắm dõi chân trời
“Sương như búa bổ mòn gốc liễu
Anh sợ thu về lá lại rơi…”

– Lá rơi rồi lá lại xanh!
– Nhưng thương thân liễu dứt tơ mành!
Ai hay tiền định lời tiên đoán
Mùa lá rơi vàng em mất anh!

Giờ một mình em ngắm liễu đây!
Thu chưa se sắt đã thân gầy.
Anh đi buổi mới mù mây nước
Chớp mắt hai mùa sương trắng bay!

(Thu 1996)

Bài thơ: Chiếc nón quai thao

Chiếc nón quai thao

Tác giả: Anh Thơ

Tua óng tơ ngà tha thướt gió,
Vành vàng lá lụa nắng tươi xinh.
Khuôn hoa e lệ trong khuôn nón,
Si mắt chàng trai liếc gửi tình.

Nhưng dép cong nghiêm bước thẳng đường,
Ðâu ngờ tơ nón gió vương vương,
Chàng về, mắt đắm sầu xa vắng…
– Cả một trời xuân nhạt nắng hường!

Bài thơ: Thương em

Thương em

Tác giả: Anh Thơ

Trong tiếng rên của anh, em thiếp ngủ
Không biết tự lúc nào?
Đêm đã tàn canh
Chợt choàng dậy, giật mình!
Nhưng tự nhủ!
Chợp mắt chút rồi, thêm tăng sức trông anh

Nhưng nhìn lại, anh vẫn nằm bất động
Miệng trắng khô, không dứt tiếng kêu rên
Em vội lấy mật ong lau cho ướt giọng
Rồi xoa mảng ngực gầy, dỗ anh cố ngủ yên

Giờ nhớ lại, xót xa, vì sự thật
Anh gắng nằm im, bởi quá thương em
Nhưng bệnh đau, lệ vẫn dàn khoé mắt
Một phút lặng ngừng.
Như cả đất, trời nghiêng!

4 giờ ngày 4-11-1994
Nguồn: Lệ sương (thơ), Anh Thơ, NXB Hội nhà văn, 1996

bài thơ: Về nhà

Về nhà

Tác giả: Anh Thơ

Về nhà! Về nhà! Về nhà! Về nhà!
Tiếng anh da diết suốt đêm qua
Biết mình bệnh nặng không qua khỏi
Nghe thắt lòng? “Ước muốn xót xa”.

Anh biết rồi đây tổ ấm êm
Mình em một bóng, một tim đèn
Anh thương vợ, thương căn nhà vắng
Ước một lần thôi sống với em!

Nhưng bệnh đang cơn thiếu ốc-xy
Tay chân bại liệt sao mà đi?
Chung quanh bác sĩ rồi y tá
Rối rít truyền thêm thuốc cứu nguy!

Về nhà! Về nhà! Về nhà! Về nhà!
Hôm nay rước ảnh với hương hoa
Em đưa anh về lại nơi mong muốn
Ấp ủ tình riêng giữa chúng ta!

Con, cháu, bạn bè theo bước em
Màn xô loá trắng ánh hoa đèn
Thắp hương ba nén, ba lần vái
Hồn linh anh hãy ở cùng em!

Trưa 11-11-1994
Nguồn: Lệ sương (thơ), Anh Thơ, NXB Hội nhà văn, 1996

Đọc thơ của nữ sĩ anh thơ ta càng thấm sự tài hoa trong ngôn từ của bà. Bà mãi là cây đại thụ trong làng thơ ca Việt nam.

Ước Ao

Ước Ao (Hàn Mặc Tử)

Đo từ ngọn cỏ tới cung trăng
Những sợi hào quang vân thước vàng
Bắt! Bắt! Thơ bay trong gió loạn
Để xem tình tứ nặng bao cân

Ở đây vô số là xuân mộng.
Tới tấp lòng tôi lượn sóng trời
Ai nỡ dang tay mà vớt lấy
Mùi hương trong nếp áo xiêm rơi

Tôi tìm ánh nắng vạn đời vương
Vì cuốn sách xưa lúc lạ thường
Tờ giấy mong manh tình đã nhạt,
Tôi làm sao níu được niềm thương ?

Ở đâu có những lá tinh hoa,
Phước lộc vô biên đến mọi nhà
Ở đâu có những lương tâm quí,
Tiếng thơm lừng thấu đến tai vua

Tôi ước ao là tôi ước ao,
Tình tôi vô lượng sẽ dâng cao
Như bông trăng nở, bông trăng nở,
Những cánh bông thơ trắng ngạt ngào.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ước Ao” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 3: Máu Cuồng Và Hồn Điên, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

THỎA MÃN MEN TÌNHTác giả //Thu Thảo

Xin một lần thoả nghịch chốn thiên thai
Đưa khát vọng dâng hình hài tuyệt mỹ
Anh có hiểu phút giây này thống trị
Nỗi đam mê lẫn tâm trí đắm chìm

Anh nhẹ nhàng hôn mắt ngọc lim dim
Em cảm nhận đôi mình chìm bể ái
Một sức hút làm thân này điên dại
Chạm gần hơn thêm tê tái đêm trường

Ôi ngọt ngào chế ngự đắm mùi hương
Như rót mật chảy lường qua ngóc ngách
Vỡ nguồn suối tràn vào sâu như mạch
Thật tuyệt vời hồn phách chợt lên mây

Hãy cho em thoả mãn kiểu lấp đầy
Hơi thở gấp ngất ngây gồng ngọn lửa
Trống gõ nhịp giã cối chày từng bữa
Quấn vào nhau điểm tựa đến chân màn

Nụ hôn nồng cháy bỏng thật chứa chan
Truyền hơi ấm với muôn vàn sắc thể
Dù sóng gió cuồng phong mình mặc kệ
Cứ ôm bồng giữa bể mộng trân châu

Ánh trăng khuya chiếu rọi ánh tươi mầu
Làm nổi bật thảm sâu từng dáng liễu
Siết chặt lấy một thân hình tuyệt diệu
Đã dung hoà nhưng vẫn thiếu anh ơi

Em muốn ôm chẳng muốn phải xa rời
Lưỡi nhè nhẹ hoài khơi niềm khao khát
Người lần tới …..bến bờ … yêu dào dạt
Nghĩa gì bằng khi sát mặt người yêu

Em đã cho ……cả dáng ngọc mĩ miều
Tim bay bổng phiêu diêu trào cảm giác
Hai thân thể trần truồng trong khoái lạc
Em tặng chàng dòng thác ngọt tự nhiên.

Tác giả: Thu Thảo