Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 19/06/2026

Ai người chia bớt nỗi buồn
Mẹ con gánh mãi cô đơn một mình

Nhận chị đồng hương - Mai Hồng Niên

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 19/06/2026

NỖI LÒNG NGƯỜI XA QUÊ

Quê hương mình là bến đỗ bình yên
Có những lúc quẳng ưu phiền tan biến
Để ngồi ngắm ánh bình minh mặt biển
Thả tâm hồn theo ngọn gió heo may

Để quên đi mệt mỏi của tháng ngày
Luôn nỗ lực mong đổi thay cuộc sống
Dù vẫn biết thế giới mênh mông rộng
Một thân hình lạc lõng chốn phồn hoa

Nhiều đêm về có cảm giác riêng ta
Mang nước mắt đem hòa vào khoảng lặng
Một chút tủi rơi âm thầm hoang vắng
Tự hỏi lòng có tia nắng nào không

Để hong khô giọt nước mắt trong lòng
Cho đêm tối không đếm đong sợi nhớ
Xoa dịu bớt nỗi sầu riêng vụn vỡ
Giữa canh trường chẳng nức nở buồn tênh

Con đường đi muôn sóng gió gập ghềnh
Nhưng vẫn bước giữa mênh mông sóng cả
Chỉ là sợ gặp dòng đời nghiệt ngã
Khiến tâm hồn trả giá với thời gian

Những âu lo nặng ý mãi còn mang
Làm người lớn sao vô vàn khó nhọc
Cứ giam giữ nụ cười như con ngốc
Rồi đêm về bật khóc hỏi vì sao ?

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Những hình ảnh về cha và con gái cực hài hước cực đáng yêu

Dù ở bất cứ đâu, xảy ra bất cứ chuyện gì, đau đớn và thương tổn bao nhiêu thì vẫn luôn có một người đàn ông chẳng bao giờ bỏ rơi bạn. Là người tình trong suốt cuộc đời của mỗi cô gái, là người mà bạn nên hiểu rằng trên cuộc đời này sẽ chẳng có ai làm được nhiều hơn ông đã làm. Hãy cùng xem những hình ảnh về cha và con gái cực hài hước cực đáng yêu dưới đây để cảm nhận và hiểu được người đàn ông đó đã và đang yêu thương bạn đến thế nào nhé.

Những hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêu6Những hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêuNhững hình ảnh về cha và con gái cực hài hước, cực đáng yêu

Rất dễ thương với những hình ảnh về cha và con gái phải không nào các bạn, page sẽ liên tục cập nhật những câu nói hay hơn, những hình ảnh đẹp hơn. Các bạn nhớ tiếp tục theo dõi page nhé.

Bảy Chữ

Bảy Chữ (Nguyễn Bính)

Mây trắng đang xây mộng viễn hành,
Chiều nay tôi lại ngắm trời xanh,
Trời xanh là một tờ thư rộng,
Tôi thảo lên trời mấy nét nhanh.

Viết trọn năm dài trên vách đá,
Bốn bề lá đổ ngợp hơi thu,
Vừa may cánh nhạn về phương ấy,
Tôi gửi cho nàng bức ngọc thư.

Xe ngựa chiều nay ngập thị thành,
Chiều nay nàng bắt được trời xanh,
Đọc xong bảy chữ thì thương lắm,
“Vạn lý tương tư, vũ trụ tình.”

Bắc Giang 1940

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bảy Chữ” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chợ Ngày Thu

Chợ Ngày Thu (Anh Thơ)

Đường đã lội trời còn mưa rườn rượt
Và lại còn trận gió vội bay qua.
Trong lều quán người người chen chúc ướt,
Bên thúng hàng chất đống đợi bưng ra.

Đây từng lũ gà lồng xù cánh nước
Kìa hàng đàn mèo rét rít nghêu ngao.
Những thầy bói ôm tráp ngồi sốt ruột,
Các bà già bán bún lặng nhìn nhau.

Trong khi ấy gian hàng người áo lá
Gạt càng đầy người xúm đến tranh mua.
Buồn chán nhất có vài cô hàng mã
Ngắm đôi bồ lẩm bẩm oán trời mưa.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chợ Ngày Thu” của tác giả Vương Kiều Ân. Thuộc tập Bức Tranh Quê (1941), danh mục Thơ Anh Thơ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Mất Duyên

Mất Duyên (Hàn Mặc Tử)

Xuân em hơ hớ đào non
Chàng đã thương thương muốn kết hôn
Từ ấy xuân em cành chín ủng
Ngày ngày giặt lụa bến sông con.

Chàng đã vời ai đi tới bỏ
Cau trầu, lễ vật ở nhà em
Má em nhận gả không đòi cưới
Thấp thỏm em mừng được tấm duyên.

Từ ấy sao chàng không trở lại
Vuông tơ em dệt đã gần xong
Mấy lần đổi lá dâu ngoài ngõ
Mấy lượt mong chàng, chàng biết không ?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Mất Duyên” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Gái Quê (1936), danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đường Ta Đi Thế Đấy Bạn Lòng Ơi!

Đường Ta Đi Thế Đấy Bạn Lòng Ơi! (Lưu Trọng Lư)

(Tặng anh chị Nguyễn Khắc Viện)

Quê hương ơi! Chiều nay
Ta trở lại với người
Soi mái tóc thời gian trên những vỏ hà, vỏ hến.
Như đứa trẻ muốn lăn mình trên cát cồn trắng mịn
Ta, người đời vẫn phong cho
Mấy chữ: giang hồ thi sĩ

Ôi! Chiều nay ta muốn lăn nửa vòng thế kỉ
Trở về với tuổi lên mười.
Một đời ta, lăn đi, lăn lại biết bao ngoai
Hỏi những gì còn dính da, dính thịt
Những gì đang nảy sinh, những gì đã mòn chết?
Trên mái xanh còn lơ thơ mấy sợi tóc này
Quả đất nặng đã quay những vòng quay
Những mặt trời đã lên, những mặt trời đã lặn
Những bão bùng và những hạn hán
Những trận mưa lay đất, những cơn khát bỏng trời

Ôi! Bé bỏng một tấm thân người
Một chiếc thuyền nan bồng bềnh giữa hai bờ sống chết
Có nỗi thương của Giêdu, có nước mắt của Phật
Và trên tay áo này,
Trên tay áo này
Những giọt đau!
Những giọt đau!
Của mẹ, của em của những bọt bèo số phận
Nằm nghe những tiếng chao chân
Trên một bến bờ vực thẳm.
Đời sao có những say đắm
Trong cõi lạnh hư vô?

Một con đò! Ôi một con đò
Với một ngôi sao xa vời thăm thẳm
Bỗng trong cơn xoáy lặng
Qua những sóng nước xôn xao

Ta nghe có một tiếng gọi, tự phương nào
Phương nào đó nhỉ?
Ta: giang hồ một thi sĩ
Dừng nghe tiếng gọi từ xoáy hồn ta
Hay tiếng gọi từ một bến bờ xa
Tiếng gọi từ một bến bờ quang đãng?
Trận gió thu và những ngày tháng tám
Đắng cay sực tỉnh, mình lạnh mồ hôi.

Đi mòn đôi chân, túi đời đã cạn
Mà rỏng rẻng như mới nghe hai tiếng làm người
Mắt bàng hoàng khóc trước mảnh gương soi
Ai đưa khúc Bình Minh Anh vũ
Cho ta, trong chiều xế Đỗ Quyên?
Ai làm hồng máu con chim
Cho tiếng hót trong ngần bên cửa sổ?

Hôm nay: một ngày ta đó
Có nước mắt có tiếng cười
Và đau xưa càng sáng vui này
Tình yêu bắt đầu từ người ngồi cạnh
Rồi với kẻ cùng đi
Với những tấm lòng theo nhau vào trận đánh.

Thế thôi! Mà sao vất vả rộn ràng
Một ngày qua nhanh, tiếc ngẩn!
Có phải vì một chữ “thương”chưa trọn
Có phải vì một câu “hẹn” chưa tròn
Mà bắt năm tháng phải quay vòng
mùa xuân phải bắt đầu mỗi sáng
Mà giữa tuần bủa kén
Phải óng ả thân tằm?
Đêm sao như đêm trăng rằm
Câu hát câu hò vui quanh cối gạo
Giọt lạnh mưa xưa còn ố vàng tay áo
Mà mưa nay hồn mát dậy những mầm tơ!
Một chiếc thuyền nan mà đi khắp bến bờ
Sao cô quạnh nhập vào đàn sao chói lọi.

Ta biết người với người còn dạ sói
Trong đêm đen còn nhe trắng hàm nanh
Những tuổi trẻ của hành tinh
Có những chuyến đi vĩ đại
Đi trong nghĩa tình không biên giới
Cùng Bình Minh bủa bắt Hoàng hôn
Đạp hờ hững, phá cô đơn!

Ta lên giữa Trường Sơn gọi gió.
Trong ta: Việt Nam một tia máu nhỏ
Cũng da diết gọi mặt trời
Cuộc sống ai ơi!

Ta đi tận mép bờ Hữu Hạn
Cho mắt “sờ” những sán lạn vô biên
Đất này không phải xứ sở của thần tiên
Người với người thôi, sao mà đẹp vậy?
Đường ta đi thế đấy!
Đường ta đi thế đấy, bạn lòng ơi!
Hôm nay về đây như đứa trẻ lên mười
Và trên những ải đèo nhấp nhô cát sóng
Của đời cũ thân thương.
Như con ngựa đường trường
Ta về đây gõ móng.
Trời cao đất rộng
Mở phanh vạt áo của hồn ta
Nằm trong sóng vỗ đôi bờ
Cả thịt da, ta với đất trời dào dạt.

(Viết tại Nhật Lệ, sau khi ghé lại Huế vừa được giải phóng 1975)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đường Ta Đi Thế Đấy Bạn Lòng Ơi!” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

GẶP NHAU MÀ KHÔNG HẸN TRƯỚC

Mình vô tình không hẹn trước với nhau
Mà lại gặp sau nhiều năm cách trở
Mắt nhìn mắt mà trong lòng vụn vỡ
Chút thẹn thùng khó mở miệng hỏi thăm

Hai bước chân sao khó tiến lại gần
Cả hai đứa trầm ngâm vài ba phút
Rồi cất tiếng hỏi nhau về hạnh phúc
Anh thế nào? Cuộc sống lúc này sao

“Anh giờ đây ,vẫn ổn giống hôm nào
Không gì mới, vẫn bình thường như vậy “
Rồi anh hỏi chuyện chúng mình ngày ấy
Tại sao tình dang dở đến hôm nay

Tự nhiên lòng cảm thấy chút đắng cay
Đôi mắt ướt cay cay nhoè ướm lệ
Không nói nổi bờ môi run như thế
Khó mở lời đôi mắt lại ngó lơ

Chuyện chúng mình không đẹp tựa vần thơ
Ngày em biết anh yêu cô ấy nữa
Em thì chẳng có gì hơn lời hứa
Chẳng ngọt ngào ,không rực lửa ái ân

Anh chọn ai, lại chọn đứa bạn thân
Em không nghĩ anh yêu cô ấy thật
Nhưng thực tế em đã dần đánh mất
Tình yêu anh dành người khác mất rồi

Yêu anh nhiều em chỉ biết nhường thôi
Vì nghe nói chỉ cần anh hạnh phúc
Thì em sẽ luôn thấy mình hạnh phúc
Nhưng sai rồi, em đã khóc anh ơi

Vỡ tâm can , gục ngã giữa cuộc đời
Em không thể nói cười như anh nghĩ
Em thấy buốt trái tim khờ bi lụy
Đứng nhìn anh hạnh phúc ở bên ai

Ngày xưa thì cô ấy đã đứng sai
Sai vị trí ,còn em thì đúng chỗ
Nhưng hiện tại hai chúng em đổi chỗ
Gọi tiếng chồng ,nhưng không phải là em

Chuyện tình mình như vở kịch đang xem
Xem mấy cảnh mà mi nhèm anh ạ
Nếu ngày đó ” cái tôi ” đừng lớn quá
Thì chúng ta không lạc mối tình đầu.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Top 20 Bài thơ tình hay nhất của Nghệ sĩ Lâm Bình

Nghệ sĩ nhà thơ Lâm Bình hiện đang sinh sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh. Bà nguyên Thượng úy QĐND Việt Nam, bà từng là sinh viên Trường Sân khấu Điện ảnh Việt nam, lớp kịch nói khóa 2 (1968-1971). Năm 1974 bà nhập ngũ vào đoàn Văn công Cục chính trị miền B2, tham gia chiến dịch giải phóng Miền nam. Sau giải phóng chuyển về đoàn Văn công QK9 Hậu Giang, tham gia chiến dịch biên giới Tây Nam cấp bậc thượng úy quân đội. Năm 1986 chuyển về sở Văn hóa Thành phố Hồ chí Minh, diễn viên Nhà Hát kịch thành phố rồi nghỉ hưu. Bà viết khá nhiều thơ và đã được đăng trên nhiều sách báo tạp chí. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ tình nhất hay của bà.

Bài thơ: KIÊU SA…

KIÊU SA…


Em cong mình khoe sắc chiều nay

Lay trong gió dáng yêu kiều thiếu nữ

Thướt tha khoác màu tinh khôi hé nụ

Trắng dịu dàng e ấp tuổi đôi mươi

Lặng ngắm nhìn Anh không thể đến gần hơn

Sợ tan biến bóng thiên thần quyến rũ …

Cơn gió nhẹ bỗng giật mình tỉnh ngủ

Lòng bâng khuâng,man mác …sáng tinh mơ

Chợt nhìn thấy…Hoa nhẹ nhàng xuống phố

Len lỏi chạm …đi qua dòng người hối hả

Sắc Loa Kèn vẫn vẹn trắng kiêu sa

Như chưa hề vấn đục vết thời gian !

Trong những giấc mơ trưa

Hoa bồng bềnh cùng năm tháng …

Đưa ta về ” úp mặt với sông quê “

Đêm hạ vào mùa …

Rạo rực …khẽ dấu yêu

Hoa Kèn trắng thả hương say níu lại…

Sài Gòn 10/4/2019

Thơ : NS Lâm Bình

Bài thơ: MÃI YÊU

MÃI YÊU


Rừng hoang ấy nhả sắc vàng óng ánh
Nắng chiều vương thả dáng quá mong manh …
Em kiếm tìm gì…trong từng sắc lá ngả vàng xanh
Để tha thiết nhớ về một chiều xa vắng…

Những ngày ấy… chúng mình cùng nhau đi tìm hoài niệm…
Về một thời “nai vàng đạp lá vàng khô”…
Em vẫn biết rừng xanh luôn thay lá
Để bao người phải tiếc ngẩn ngơ…

Cố đi sâu vào cánh rừng hoang
Đau lắm lắm …những chiếc lá vàng nằm ở lại…
Mùa khắc nghiệt của cánh rừng hoang dại
Rưới đặc mùi …khô rát bỏng trái tim ai ?

Nhìn rừng vàng khoe sắc buổi chiều nay
Xanh tươi quá bao điều luôn khơi dậy
Vẫn là biết rừng nâng em đôi cánh
Để cả đời em mê mãi kiếm tìm Anh….

Sài Gòn 9/4/2019
Thơ : NS Lâm Bình

Bài thơ: RU HOÀI NGÀN NĂM

RU HOÀI NGÀN NĂM

Tinh khôi Xuân với Hồ Gươm

Ngàn năm còn đó liễu ươm mặt hồ

Cây mùa đông nụ nảy chờ

Lộc xanh chồi biếc thả hồn chốn xưa…

Thương người chở bóng đò trưa

Sương giăng mờ tỏ cơn mưa trắng lòng

Nụ tình Xuân bật sóng trào

Mang theo hương vị ngọt ngào mùa thu

Hồ Gươm đêm ấy …Chúng mình

Bao lời thủ thỉ chứng minh cuộc tình

Nghẹn ngào …ghế đá âm thầm

Vai người lính trẻ ướt dầm lệ rơi …

Đôi bồ câu góc khăn thêu

Hẹn ngày chiến thắng vui reo mọi nhà

Sắc tinh khôi thoáng bồi hồi …

Rung lời ân ái ghim hoài tim ai

Nụ bung xoả cánh lả lơi…

Vít cành liễu rũ ấp môi chạm mời

Môi hồng he hé lời ru

Mơ màng thánh thót giọt thu bên hồ

Liễu buồn năm tháng ngậm ngùi

Rưng rưng khúc nhạc “thương hoài ngàn năm”…

Chuyến tầu định mệnh rời xa…

Mang theo hương vị mặn mà tôi yêu

Sương giăng nghiêng dáng yêu kiều

Cơn mưa rớt nhẹ phiêu diêu sợi buồn

Hững hờ…liễu rũ trầm ngâm

Yên bình phẳng lặng ngàn năm mặt hồ

Rêu phong phủ kín chân bờ

Thuyền treo bến đỗ người chờ năm nao …

Xa rồi … vọng tiếng hò reo

Ngày mừng chiến thắng tung cao lá cờ

Ai về thăm lại Cố Đô

Lao xao mộng giấc cánh thơ rơi đầy

Tình người dù có đổi thay …

Ngàn năm liễu vẫn rũ say bến lòng

Hong tình vạn sắc thu bay

Gửi vào cơn gió chiều ngang bên hồ

Dư âm cuồn cuộn xoay tròn

Về miền viên mãn cội nguồn Thủ Đô !

NS Lâm Bình

Bài thơ: NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI NHẶT CÁT…

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI NHẶT CÁT…

Em là ai?
Người đàn bà đi dạo trên đảo vắng
Cát dưới chân Em rạo rực óng ánh vàng
Run đôi cánh tà váy tung
chân Em khẽ nhón…
Sóng biển cồn cào ve vuốt gót chân son

Tóc bay nhẹ giữa mông mênh lộng gió
Biển hiền hòa tim tím thả giấc mơ
Nghiêng nghiêng dáng Em nhặt tìm gì trong cát.?.
Những hạt cát vàng khoe sắc chiều nay

Từng đợt sóng …
Từng đợt sóng cứ vô tình xô đẩy
Xóa vết chân Em tha thướt đặt lên rồi
Em thẫn thờ nhìn mãi cát trôi trôi…
Chiều hoàng hôn nhạt nhòa trong hoang vắng
Những hạt cát vàng cứ rời xa lăn mãi…
Xoáy ốc cuộn tròn tít tắp ngoài khơi

Em là ai?
Người đàn bà đi tìm bình minh trong biển lặng…
Để chiều nay thao thức cả đời
Không một lời oán trách chuyện đầy vơi…

Sài Gòn rạng sáng 24/3/2019
Thơ : NS Lâm Bình

Bài thơ: MỘC MIÊN & ANH

MỘC MIÊN & ANH

Em vẫn ước được ở bên Anh khi hoa Mộc Miên thắp lửa
Đuợc thỏa tắm mình trở lại tuổi mơ say
Giữa tĩnh lặng miên du cơn khát mộng
Mộc Miên vờn …vẫy gọi chuyến cùng anh

Ngày không tên lặng lẽ …như dòng sông
Chảy vào nhánh chia hai bờ xa vắng
Vẫn cứ thế Mộc Miên hoa chờ đợi
Thắp lửa lên rồi mà mình lại ở xa nhau…

Dẫu vẫn biết Em luôn đứng đằng sau nhìn Mộc Miên rực cháy …
Anh có ấm lòng chợt nghĩ đến Em ?
Dù thời gian là ngày tháng không tên
Em vẫn ở bên Anh êm đềm như dòng sông lặng lẽ …

Trái tim đập tưởng rằng ngày đã cũ
Đừng lạc mất nhau qua một ánh nhìn
Dẫu năm tháng mệt nhoài với những chuyến đi xa
Hãy tan biến vào Em bên vòng tay dịu ngọt

Mình vẫn thế …như hoa Mộc Miên anh nhé !
Khát vọng con tim rạo rực khúc giao mùa …

Sài Gòn 2018
NS Lâm Bình

Bài thơ: THỜI GIAN ƠI ! XIN HÃY ĐỪNG TRÔI…

THỜI GIAN ƠI ! XIN HÃY ĐỪNG TRÔI…

Giữa mùa Đông trời lạnh giá
Chúng ta như những người xa lạ…
Đi ngang nhau thinh lặng đến nghẹn ngào
Những lời xưa tha thiết từng trao
Còn vương vấn đâu đây… trên con đường mưa vắng

Nhìn ngoài kia lá cứ rơi lả chả…
Phút thanh bình trôi vãng nỗi xót xa
Khoảng thời gian lãng mạn cứ trôi qua
Mong tìm lại chuỗi ngày yêu thương ấy …

Có những nỗi đau thầm chôn kín vậy
Giọt nước mắt kiêu sa thay lời xin lỗi
Chen vào giữa chuyện của chúng mình vì những phút ngây ngô …
Và thời gian ơi ! xin hãy đừng trôi
Để cho ngày dài mơ đêm lặng lẽ…

Đi trong mưa … là còn nhớ mãi về nhau.!

Sài gòn 12/3/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ: THÁNG 4 BẾN CHỜ

THÁNG 4 BẾN CHỜ

Chiều chạng vạng con ngồi ngóng Mẹ
Trời vàng ươm dáng Mẹ tất tả đi về
Con nào biết hai vai Mẹ quằn đôi gánh
Có cả cuộc đời bươn chải với non xanh

Tháng 4 về, đọt lá chuyển mình nhanh
Cây trút lá trơ cành sao xơ xác …
Cái rét nàng Bân buông mình ngơ ngác
Chấp chới ,chơi vơi thả cánh diều buồn

Trong đơn côi trời xanh cùng gió lộng
Dáng Mẹ cao vời… giữa chiều vắng mênh mông
Con luôn chờ Mẹ trong nỗi niềm sâu thẳm
Biết Mẹ xa rồi… nhưng vẫn cứ mãi chờ mong

Mẹ của tôi giấu một đời vất vả
Nghiêng hết bến chờ …về bóng nơi xa….

Sài Gòn 6/4/2019
Thơ : NS Lâm Bình

Bài thơ: PHỐ BÂY GIỜ

PHỐ BÂY GIỜ

Phố bây giờ sao lắm chỗ không quen
Chật chội quá thèm một cơn gió mát
Đường xanh lá trong câu thơ ngày cũ
Cũng dần xa bỏ lại ánh trăng mờ
Phố bây giờ khắc khoải những lời ru
Bàng trút lá chốn bình yên mỗi chiều xuống phố
Gom nhặt lại cả một miền ký ức
Lặng lẽ vô tình trên cung đường thao thức
Có hạt sương rơi nâng gót Hạ đi hoang…
Phố bây giờ vẫn bóng người qua
Ngày tháng cũ nụ tình hong mắt nhớ
Làn môi xinh khao khát bỏng đợi chờ…

Đêm yên bình Phố mãi ở trong tôi.

Sài Gòn 2/3/2019
NS Lâm Bình
Ảnh: Vũ Đô

Bài thơ: BIỂN CHIỀU HOANG

BIỂN CHIỀU HOANG

Tiễn ngày cũ loang trong nỗi nhớ
Như én lạc đàn sải cánh bơ vơ
Chiều đi hoang biển khát vỗ bờ
Ngàn cơn sóng oằn mình trong biển nhớ

Và cứ mãi sóng vỗ bờ tan vỡ
Trùng dương xa khắc khoải biển xô bờ
Trăng dịu dàng thả bóng dưới biển mơ
Trong veo quá vấn vương tình xa nhớ….

Sài Gòn 21/2/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ: MÙA THAY LÁ …

MÙA THAY LÁ …

Mùa thay lá sao ta nghe hối hả
Đỏ rực trời ngập sắc nắng ngày thu
Ánh lửa hồng nhen xa trong suơng lạnh
Gom lá sưởi lòng đốt cháy tình ru

Lá ngày thu lối cũ dẫn ai về…
Ngang qua phố dường như rất khẽ
Xin khép lại đôi mắt buồn thơ ấy
Để đi tìm khoảng lặng của màu mây

Ta úp mặt vào chiều thu rực bỏng
Hun hút đuờng về nguợc gió bên sông
Bờ vai ấy nồng nàn mùi cỏ cháy
Cả cung đường réo rắt khúc nhạc bay

Ta lại tìm ta khi mùa thay lá
Còn nợ nơi này những dấu chân qua…

Ngày Nguyên Tiêu 19/2/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ: ĐI TÌM…

ĐI TÌM…

Tôi đi tìm một chút bâng khuâng
Nửa đời còn lại cho tôi được gì ?…
Một thời xuân sắc vấn vương
Một đời hoang vắng soi gương thấy mình
Tiếng yêu để lại im thinh
Hồn hoa nặng trĩu che xinh mắt rồi
Bâng khuâng xao xuyến một đời
Lời yêu năm ấy xa vời còn đâu….

Valentine14/2/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ: VÀNG BAY ÁO LỤA

VÀNG BAY ÁO LỤA

Vàng bay áo lụa “Phiêu Triền “
Gót sen nhẹ bước vào miền dư âm
Đàn kia ai gảy nốt trầm
Đưa thu man mác về chằm nón thơ

Sợi tình mỏng mảnh như tơ
Nhẹ như sương khói buộc chờ đợi nhau
Phôi pha lá cỏ úa nhàu
Bâng khuâng một bước – nhuốm màu thời gian

Ai về – Ai ở hợp tan
Nhớ câu ” Đến hẹn… ” hồn lan man hồn
Chiều thu sóng sánh giọt buồn
Rơi vào cõi nhớ chút bồn chồn trông

Vàng bay áo lụa bên sông
Gót sen nhẹ bước bềnh bồng tóc mây
Hương xưa gởi lại chút này
Để ai còn có tháng ngày dư âm…

Hà Nội 22/9/2017
NS Lâm Bình

Bài thơ: CHỜ XUÂN…

CHỜ XUÂN…

Nửa đời thương nhớ niềm xưa
Em qua giông bão đời chưa dứt tình
Màu hoa riêng giữ cho mình
Bên khung cửa sổ em nhìn về đâu

Tơ lòng – ký ức thẳm sâu
Tay tiên mười ngón em xâu “chỉ mành “
Dòng đời hắt ảnh vô thanh
” Đi qua quá khứ ” xuân xanh có thì

Đoạn trường trắc trở còn chi
Vệt sầu đọng lại – nhu mì nét duyên
Hồng Hoa xin gởi môi mềm
Ánh Dương sưởi ấm bên thềm chờ xuân…

NS Lâm Bình

Bài thơ: KHI TA BÊN NHAU

KHI TA BÊN NHAU

Vẫn biết khi ta bên nhau
là phút khơi buồn thăm thẳm…
Trời chiều đông sắc tím khẽ ruợm mầu
Se se lạnh ánh hồng vươn bừng lên rạng rỡ
Nơi góc tìm nhau lặng lẽ khoảng yên bình
Xuân ngọt ngào như giọt nước lung linh
Ấn sâu thẳm chứa chan đôi mắt biếc
Run run rẩy nhận bờ môi tha thiết
Trời đất chuyển mình nghiêng cả hồn thơ…

Xuân đến thật rồi ! Hoa lá ngập sắc hương.

HCM 26/1/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ: MEN TÌNH

MEN TÌNH

Mình đâu còn lả lướt với nhau
Như cái ngày xưa cũ….
Đèn nháy bên này lại chớp đỏ bên kia
Ngàn hoa nụ cứ thả dài theo nỗi nhớ …
Ấm ức trong lòng ghìm suốt tháng mùa đông
Cái buổi đầu rung rinh trong xao xuyến …
Phả men tình rực tỏa sáng về đêm
Khi đã nhận ra nhau,ta bằng lòng tất cả
Khúc hát duyên chiều người ở lại bên ta
Biết xa xôi nhưng tình nồng thắm chạm
Chẳng rời xa càng ươm khát vọng thầm

Chiều vương nắng thả hồn bên cây lá
Nhớ về ai,em dấu kỹ góc tim mình .

HCM 7/11/2018
NS Lâm Bình

Bài thơ: NẮNG VƯƠNG

NẮNG VƯƠNG

Em giấu gì trong đôi mắt chiều vương
Mảnh tường cũ loang theo màu sương khói
Đôi mắt ướt có bao điều muốn nói
Nhìn về nhau ở tận cuối con đường
Phút xao xuyến rót rơi hoài nhung nhớ
Chỉ thương xa sao lại cứ ngóng chờ
Nắng xuân về lả lướt dáng phiêu diêu
Chim rộn hót khoe trời xanh êm dịu
Khẽ gọi sắc màu miên man nắng trải
Óng ánh giọt vàng Xuân vuốt nhẹ tóc Em .

21/1/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ: HẠNH PHÚC

HẠNH PHÚC

Tiễn năm cũ đi qua mùa đông lạnh
Chút nắng hồng le lói giữa trời xanh
Màu Hạnh Phúc luôn tràn đầy nhựa sống
Người với người sống để yêu nhau
Nâng ly rượu nhấp môi nụ cười hiền hậu
Vòng tay ôm chuyền hơi ấm nhẹ nhàng
Ở xa ngái nơi miền quên lãng
Ta uống cùng một ly rượu tào khang
Chệnh choạng ta say cho men đắng rã rời
Tình chân thật vẫn mãi là điều giản dị
Dẫu muôn trùng như cánh thiên di
Vượt bão tố đến bến bờ hạnh phúc

Ngàn năm Em vẫn một đời tri kỷ.

NS Lâm Bình
Sài Gòn cuối năm 2018

Bài thơ: NẮNG THÁNG 5

NẮNG THÁNG 5

Nắng tháng 5
nắng vờn mắt biếc
Hạ đã về
khe khẽ vuốt mi em
Biển sóng xanh
nghe sao da diết
Phượng nở đón hè
nơi nỗi nhớ đi qua…
Ai cũng muốn
dành cho riêng mình góc nhỏ
Biển xô bờ
Sao ôm trọn hết vòng tay
Và cứ thế
tung tăng cùng biển nhé!
Đi hết cuối mùa hè
ta lặng ngắm nhìn nhau…

NS Lâm Bình
5/2019

Bài thơ: CÔ GÁI ÁP SA RA

CÔ GÁI ÁP SA RA

Ôi! cô gái Áp Sa Ra của một chiều xa nhớ
Khi cánh rừng già Anh đặt bước chân mơ
Giọng hát em cao vút giữa tầng mây
Xao xuyến quá lúc quân hành thoáng gặp…
Em quyến rũ trên đôi bàn tay nghiêng nghiêng gấp
Dáng nhẹ nhàng theo tiếng nhạc Lâm thôn
Anh giật mình cứ nghĩ ở cung trăng
Đưa em xuống rưới mát cho cánh rừng ngập nắng
Trả lại bình yên cho xứ xở thần linh
Em! cô gái chùa Tháp chiều nay …
nét đẹp của riêng mình .

Sài Gòn 14/4/2019
NS Lâm Bình

Bài thơ ĐÊM CẦN THƠ

ĐÊM CẦN THƠ

Mùa hạ về ta lại nhớ đến Cần Thơ

Nơi ta khoác chiếc ba lô với tâm hồn người nghệ sĩ

Nơi một thời ta mềm lòng trong suy nghĩ…

Để cuộc đời tặng lại những đóa hoa xinh

Nơi ta đã cháy mình cùng bạn diễn

Với muôn vạn sắc màu ánh sáng lung linh

Dòng sông Hậu chòng chành trong nỗi nhớ …

Chở nặng phù sa sóng vỗ đôi bờ

Bến Ninh Kiều diều bay trong gió lộng

Nắng trải dài ghe tấp nập ven sông

Mùi trái cây thơm nức tỏa hương nồng

Trong rạo rực có tiếng hò xa man mác…

Mùa phượng vỹ khi ta không còn là thiếu nữ

Nhưng vẫn lưu giữ hoài nét cười xinh

Tóc bay xỏa giữa chiều gió chướng

Nghe chạnh lòng sâu thẳm thân thương

Những cô gái lướt trên dòng sông Hậu

Đi theo cùng năm tháng giờ đâu ?

Tôi trở lại Cần Thơ khi ráng chiều buông nhẹ

Trời vẫn xanh trong mây vần vũ trên đầu

Trăng dịu dàng e ấp khẽ lắng nghe…

Lời của gió vờn bên sông vắng

Đêm Cần Thơ trở mình trong im lặng

Nặng nợ hoài như không thể rời xa…

Sài Gòn 7/5/2019

NS Lâm Bình

Thơ Lâm Bình mang cái hồn của người nghệ sỹ nhưng vẫn mang âm hưởng của đời thường.

Top 18 Bài thơ hay viết về mùa gió heo may

Khoác cho mùa một tấm gió sắt se trong cái lạnh mơn man, heo may về khiến người ta chợt nhiên bỗng thèm một chút hơi ấm, một chút chở che, vỗ về trìu mến. Trong tiết trời cuối thu bảng lảng, làn gió ấy thường đỏng đảnh như cô bé tuổi ô mai ưa giận hờn vô cớ, mỗi sáng mỗi chiều, khoác lên mình một tấm áo len mỏng, quàng vội chiếc khăn gió tung tăng bạt phố. phongnguyet.info xin giới thiệu với bạn đọc những bài thơ hay viết về mùa gió heo may.

Bài thơ: Heo May

HEO MAY!

Tác giả: Phan Thúc Định

Heo may về nhợt nhạt phía trời xa
Sương gói ghém cho buổi ngày ngắn lại
Sóng mặt hồ cờn lên màu tê tái?
Góc phố mồ côi bên khúc nhạc không lời!

Đồng bãi ngậm ngùi vạt cỏ rạc muôn nơi
Con gió lạc mấy nẻo mòn chẳng nhớ
Từng đám bụi chốc bay lên màu úa
Ngày khép dần muỗi cuộn sóng chân đê!

Đêm dài hơn hoa sữa ngập lối về
Bên khung cửa vành trăng non ngơ ngẩn
Chút se sắt mơ hồ lòng cầu khẩn
Thu đừng đi cho mộng chín ngọt ngào!

Heo may về run rẩy cả tiếng rao
Đêm trở gió nghe thì thào nhịp thở
Bên hồ Tây có khi nào em nhớ?
Mình dắt nhau lòng đuổi sóng rưng rưng!

Heo may về níu chậm những bước chân
Lá buồn tủi khi cô đơn vây kín!
Bờ môi em giờ chẳng còn mọng chín
Ủ nồng tay anh áp má em hồng!

13/8/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Ghi ở quán trà đá – Chu Minh Khôi

Ghi ở quán trà đá

Thơ: Chu Minh Khôi

Bình an quán cóc ven đường
Sắm ly trà đá vô thường mời nhau
Nửa đời mài nhẵn nỗi đau
Nửa đời nhặt nhạnh sắc màu thế gian.

Mùa thu đang để trên bàn
Nếu em cần mượn thì sang bên này
Liêu xiêu một chén tình đầy
Vỉa hè lá rụng heo may mặt người.

Sá gì ánh mắt nụ cười
Mà đem xa cách giữa đời đãi nhau
Em giờ hương ướp về đâu?
Tôi giờ uống cạn hai đầu thẳm xa.

Nhấp từng ngụm nhỏ men trà
Thâm trầm vị chát kéo qua hồn mình
Vô ngôn thôi, chẳng vô hình
Đành không tưới lại men tình héo khô.

Tôi không phiêu bạt giang hồ
Gặp em như thể nhỡ đò vậy thôi
Ven đường quán cóc chơi vơi
Bỗng dưng chạm phải chỗ ngồi bình yên.
CMK

Bài thơ: Lỗi tại heo may – Phạm Hùng

LỖI TẠI HEO MAY

Thơ: Phạm Hùng

Góc phố xưa tìm nhặt lại mảnh tình
Thủa hai đứa chúng mình chung tay vén
Thủa say đắm, chìm trong lời hứa hẹn
Thủa mặn nồng môi vẫn quyện bờ môi.

Kẻ lãng du chiều sang đứng bồi hồi
Nhìn chiếc lá nghiêng mình trong nắng nhạt
Em đã đến rồi bay như câu hát
“Sáo sang sông, sáo bỏ lại lời thề”.

Ai đi rồi… ai ôm dạ tái tê
Thu vẫn thế thu nào đâu có khác
Con phố cũ bàn chân vừa bước lạc
Tại heo may… se sắt đến nao lòng.

PH. 12.8.18.

Bài thơ: Lại một mùa heo may – Lê Hương

LẠI MỘT MÙA HEO MAY

Thơ: Lê Hương

Cái nhớ nào bằng cái nhớ yêu xa
Cuối tuần về mình em nơi góc phố
Nỗi nhớ cồn cào con tim bé nhỏ
Anh chẳng về thăm thương nhớ đến thắt lòng.

Cứ xem là anh đi bộ đội được không
Để mỗi năm trông một kì nghỉ phép
Lúc nắng về hay chiều đông giá rét
Khỏi chạnh lòng , khỏi thao thức , khỏi trông.

Những lúc thương lúc nhớ đến cháy lòng
Lại vào za lô để nghe tiếng nói
Thế cũng hạnh phúc rồi khi con tim vẫn gọi
Mình yêu nhau chẳng một phút nào ngưng.

Heo may về trên phố bỗng rưng rưng
Em đếm giọt mưa sao quá chừng kỉ niệm
Chiếc lá rơi em biết là thu đến
Lại một mùa xao xuyến nhớ heo may …

Sài gòn 14-8-2018

Bài thơ: Còn nửa heo may – Đỗ Hương

CÒN NỬA HEO MAY!

Thơ: Đỗ Hương

Ba mùa rồi anh nhỉ, gió heo may!
Thu dừng lại ở ven đường chín rũ
Hương Hoa Sữa hồ Ha- Le tràn phủ
Thảm lá loay hoay ru ngủ mặt hồ.

Sáng đầu Thu phố xá đẹp khó ngờ!
Lá xào xạc lay cơn mơ thật khẽ
Chốn thanh quang từng đôi chim Sẻ
Quấn quýt bên nhau đi nhặt đốm nắng vàng…

Gió heo may thổi bạt tiếng cười vang
Tay anh chỉ phía Tây Hồ rợn sóng
Trấn Quốc xa xa tiếng chuông chùa vang vọng
Em dịu dàng mân mê tấm khăn san.

Nào đâu ngờ kẽ nứt thời gian
Mùa Thu úa, trong vườn bông Thạch Thảo
Heo may cuốn xô nghiêng chao đảo
Bứng hồn hoa xa khỏi chốn địa đàng.

Một nửa heo may còn ở lại dịu dàng
Con đường cũ giờ ngập đầy xác lá
Thu run rảy chớ bước đi vội vã
Xin nhẹ nhàng kẻo vỡ… gió heo may!

14/8/2018
SunNy Do

Bài thơ: Heo may em về – Hoàng Minh Tuấn

HEO MAY EM VỀ!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Hoàng hôn nắng đỏ chiều nay,
Heo may se lạnh mới hay thu về!
Lá rơi xào xạc trên hè,
Phố em lối ấy vàng hoe cả rồi!

Thu lại về nữa em ơi,
Em đi để lại một người nhớ em!
Nắng thu vàng mãi dịu êm,
Mong ngày gặp lại môi mềm đắm say!

Nỗi buồn hôm ấy lắt lay,
Để cho mắt ướt, mi cay, đắng lòng,
Mấy thu qua vẫn nhớ mong,
Mấy thu qua vẫn ngóng trông em hoài!

Thu nay đã lại về rồi,
Heo may đã thổi, cuối trời lá bay,
Vàng rơi chiếc lá quay quay,
Để anh cứ nhớ ngất ngây một người!

Hoàng hôn vẫn tím em ơi,
Nhớ đôi môi thắm, nụ cười đắm say,
Lời hẹn trước lúc chia tay,
Anh còn mãi nhớ: HEO MAY EM VỀ!

Hà nội, 14/8/2018

Bài thơ: Níu mùa – Lâm Bình

NÍU MÙA

Thơ: NS Lâm Bình

Em vươn tay hái cả hai mùa
Thu man mác và Đông về rưng rức
Dù vẫn biết gió heo mây còn ấm ức
Chút nắng vàng ngoe nguẩy kiêu xa.

Anh chìa tay níu mùa ở lại …
Trái tim mình loạn nhịp phút hoan ca
Em thẹn thùng giữ chặt gió trong tay
Sợ rơi mất ngọn gió chiều nay anh mang tới.

Hương hoa sữa nồng nàn thơm gọi
Cơn gió trở mình em chợt tỉnh cơn mơ
Bên phía ấy cả trời Thu đang đợi
Em ở bên này Đông kéo chờ mong.

Thôi anh nhé ,chút vấn vương ngày cũ
Gửi nhớ về nhau lúc mặn nồng
Phút giao mùa xao xuyến nỗi bâng khuâng
Vẫn chờ nhau trong nỗi nhớ mùa Đông năm ấy …

Tình chúng mình đẹp mãi ở trong thơ!

HCM 4/6/2018

Bài thơ: Mùa heo may – Phạm Hồng Giang

Mùa heo may

Thơ: Phạm Hồng Giang

Em hãy về gom góp chút heo may
Rơi rớt lại của tháng ngày xưa cũ
Để lá vàng thôi không còn héo rũ
Hanh hao buồn trên lối cũ bơ vơ.

Em hãy về để anh viết tình thơ
Sao tháng tám lại thờ ơ đến vậy
Cơn ngâu chiều khiến lòng ai run rẩy
Một chút thu hờn lẫy hắt hiu sầu.

Heo may về trĩu nặng giữa mùa ngâu
Từng giọt nhớ đi đâu nào trở lại
Phút giao mùa cho tim anh khắc khoải
Chút ân tình khờ dại của ngày xưa.

Có phải nỗi buồn đã hóa cơn mưa
Hay chút hạ còn dư thừa hoang hoải
Để chiều nay một mình anh mê mải
Nhặt heo may ghép lại nửa câu thề.

Tháng tám này liệu ai có đam mê
Để nhung nhớ…
Quên đường về….
Trăn trở!
14/08 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Có phải chăng em mùa thu – Tony Bùi

PHẢI CHĂNG EM MÙA THU
Thơ: Tony Bui

Tháng Tám về rồi, em có hay
Hanh hao sợi nắng dáng thu gầy
Bước chân ai vội, con đường vắng
Bỏ lại khung trời, thưa bóng mây.

Tháng tám về rồi, người có hay
Gió thu xào xạc lá rơi đầy
Còn đây nhạt nhoà con phố cũ
Đường đá rêu phong in dấu giầy.

Có phải em, mùa thu đẹp thay
Cho ta nỗi nhớ, nhớ đong đầy
Phố cũ, đường xưa em còn nhớ
Chỉ gió heo may, ánh trăng gầy…

Warszawa
13/08/2016

Bài thơ: Heo may cũ – Trịnh Thanh Hằng

HEO MAY CŨ

Thơ: Trịnh Thanh Hằng

Bồn chồn hạ mới vừa qua
Heo may chợt đến thật là tới thu
Anh về bến cũ đánh đu
Níu tìm kí ức mùa thu năm nào.

Nhớ người con gái má đào
Bên ngàn hoa lá thì thào lời yêu
Nhớ ai vóc dáng yêu kiều
Mải mê gồng gánh sớm chiều chợ rau.

Bao lời nồng thắm cho nhau
Hẹn heo may tới trao cau trao trầu
Ai ngờ thời cuộc bể dâu
Hôm nay trở lại tìm đâu thấy người.

Bạt ngàn hoa thắm nụ tươi
Mình anh hoang hoải tìm người dấu yêu
Tìm đâu dáng ngọc sớm chiều
Tìm đâu thấy bóng người yêu năm nào.

Bên sông sóng vỗ rì rào
Lòng anh chết lặng thì thào tên em
Ước gì trời sẽ lại đem
Mùa heo may cũ có em bên đời.

Bài thơ: Nỗi nhớ không dịu êm – Phan Thị Tuyết Vân

NỖI NHỚ KHÔNG DỊU ÊM.

Thơ: Phan Thị Tuyết Vân

Em trở về trong một sớm mùa thu.
Nắng hanh hao nét tươi màu quí phái.
Con đường cũ lá trải vàng mềm mại.
Ngỡ rằng ai bỏ quên tấm lụa dài.

Ngõ phố nhỏ từng in dấu chân ai.
Hoàng hôn tím ủ đầy bao thương nhớ.
Chợt liêu xiêu chao nghiêng chiều bóng đổ.
Gió chuyển mùa mang hơi thở vào Thu.

Thu đã về nhắc lời hẹn ước xưa.
Phút giao mùa hạt mưa cài răng lược.
Bao thương giận làm môi mềm mắt ướt.
Để lá vàng rơi rớt những đê mê.

Dậy sóng lòng nỗi nhớ chẳng dịu êm.
Gió thổi mạnh làm hàng cây nghiêng ngả.
Bao yêu thương cồn cào dâng trong dạ.
Chênh chao lòng…
Khẽ gọi… Dấu yêu ơi…!!!

Giọt Mưa Thu
13/8/2017

Bài thơ: Mùa gió heo may – Phan Thu Hà

MÙA GIÓ HEO MAY

Thơ: Phan Thu Hà

Tháng cũ còn ngập ngừng bước hạ
Bất chợt ngâu về lối mưa bay
Hoa cau khẽ rụng bên thềm lạnh
Thu thầm ngơ ngẩn gió heo may.

Cũng mùa thu ấy sao lạ lẫm
Lá vàng lưu dấu một đời sen
Cúc họa mi ủ sương vào nụ
Chờ ngày nở trắng lại lối quen.

Phố trầm mặc điệu buồn xào xạc
Run run gầy mái ngói rêu phong
Bên trời khuya có vì sao lạc
Đem tình hư ảo rớt bên song.

Thu đã về rồi mà trăng muộn
Chạnh lòng ai nhớ một đêm thu
Có người cài ánh trăng vào tóc
Nghe gió vỗ về nhẹ khúc ru.

Ta mải đi tìm dư âm cũ
Bao mùa hớt hải bóng thời gian
Một ngày chậm bước đời tĩnh tại
Khi chạm heo may ngả sắc vàng

Phan Thu Hà – 14/8/2018

Bài thơ: Ngóng phương xa – Tú Uyên

NGÓNG PHƯƠNG XA

Thơ: Tú Uyên

Mười một heo may,
hanh vàng nỗi nhớ
Quay quắt giao mùa
giữa từng nhịp thở.

Anh giẫm nát chiều
ngóng nắng phương nam

Mười một vừa sang
Thu vội vàng khép cửa.

Anh sợ chớm đông
rồi tình mình vàng úa
Em khép mi buồn
Giọt nhớ cũng vàng theo

Nhớ em lá cũng cuộn chiều.

Quỳnh hương một đóa,
cô liêu…ùa về.

Tú Uyên

Bài thơ: Mùa gió heo may – Trần Diệu Hương

MÙA GIÓ HEO MAY
Thơ: Trần Diệu Hương.

Người yêu à anh có nhớ mùa sang
Thu đã đến nhẹ nhàng êm quá đỗi
Em cứ nghĩ trái tim này nông nổi
Yêu nồng nàn nụ ái vội trao nhau.

Thu chớm sang tình yêu mãi đượm màu
Tràn mi mắt hạt mưa ngâu vừa đổ
Heo may ngỡ đùa tóc em trên phố
Hương sữa nồng thơm mỗi độ thu sang.

Gió dịu êm sợi nắng vẫn hanh vàng
Ươm tơ óng trải mùa sang dịu nhẹ
“Yêu anh đấy” dấu yêu vừa gọi khẽ
Em gật đầu mi khép nhẹ môi hôn.

HN: 13 – 7 – 2018

Bài thơ: Ngọn gió nào – Hồ Viết Bình

NGỌN GIÓ NÀO?
Thơ: Hồ Viết Bình

Ngọn gió nào đi ngang qua khung cửa
Làn tóc em buông xõa cứ bay bay
Ngoài vườn kia cúc trắng đã nở đầy
Se se lạnh lá vàng bay trên phố.

Chiếc khăn thêu em vẫn quàng trên cổ
Thơm nồng nàn mùi hoa sữa đắm say
Vai kề vai tay nắm chặt bàn tay
Truyền hơi ấm ngất ngây chờ đông tới.

Thoả những ngày cách xa nhau vời vợi
Em mỏi mòn chờ đợi cánh chim xa
Gió hanh hao mang thu trở về nhà
Ngày gặp lại hai ta cùng đối ẩm.

Mây vàng ơi! Hãy trôi đi chầm chậm
Để lòng ai gặm nhấm kỷ niệm xưa
Thạch thảo hoa tim tím nở cuối mùa
Thổi nhè nhẹ, heo may về rồi đó.

Bài Thơ: Tháng tám (1) – Thu Hiền

THÁNG TÁM (1)

Thơ: Thu Hiền

Tháng 8 về rồi em biết không
Đừng mải mộng mơ vạt nắng hồng
Bên đường bồ công anh đang nở
Trải một màu vàng…mong nhớ mong.

Tháng 8 về kìa thoáng heo may
Chợt nắng chợt mưa chợt sương dày
Nhớ mang theo áo.ghim kẹp tóc
Kẻo gió lạc đường vương tóc bay.

Tháng 8 trải đầy lá vàng rơi
Chiều đừng xuống phố..phố đông người
Gót trần hôn nhẹ màu thương nhớ
Ngẩn ngơ …bỗng có kẻ quên cười.

Tháng 8 theo về kỉ niệm xa
Ngược dòng ký ức…lệ bỗng nhòa
Chạm tay níu lại thời xa vắng
Giật mình tỉnh giấc…ta với ta..

Tháng 8 lại về….một mùa qua.

Hạ Long 1.8.2018

Bài thơ: Êm đềm thu tháng tám – Trần Hữu Đạt

ÊM ĐỀM THU THÁNG 8

Thơ: Trần Hữu Đạt

Cơn mưa thoảng ngang chiều bất chợt .
Nhí nhảnh thu bỡn cợt hồ tây.
Sâm cầm đôi lứa ngất ngây.
Líu lo ríu rít gọi bầy ái ân.

Sen tiếc nuối bần thần hương tỏa.
Cốm làng Vòng hẹn mạ trinh nguyên.
Nhởn nhơ sương giỡn ảo huyền
Sóng vờn ve vuốt dọc thuyền ngác ngơ.

Trăng đầu tháng thẫn thờ hò hẹn
Heo may về bẽn lẽn phố đêm
Ngân hà dằng dặc nhớ thêm
Nâng ly uống ánh trăng mềm hình Em

Đêm 13/8/2018
ĐẠT TRẦN

Bài thơ: Gửi lại mùa thu – Nguyễn Lan Hương

GỬI LẠI MÙA THU

Thơ: Nguyễn Lan Hương

Em trả nụ cười về phía trời thu
Đón gió mùa sang trong vấn vương ngày cũ
Chút nắng hanh dường như là không đủ
Gói chặt heo may lạnh ngọt phút giao mùa.

Em chìa bàn tay níu lại chút hương xưa
Bỗng chạm phải ngọn gió mùa đông-bắc
Chắc là chiều nay anh nhắc
Cơn mưa vời vợi gió lòng.

Em đặt một chân về phía mùa đông
Trả lại cho anh chút lá vàng thưở ấy
Góc phổ chiều nay dịu dàng run rẩy
Trở mình cơn gió đa mang.

Anh có kịp về cùng em bước lang thang
Cùng nhớ lại một mùa hoa sữa
Hay còn chờ lạnh thêm chút nữa
Bâng khuâng đợi giữa hai mùa.

Em gửi nụ cười ấm lại phía trời thu …

Heo may! Cái tên gió đầy chất thơ ấy chùng chình ngoài khung cửa. Cứ thế, chầm chậm tỏa lan vào lòng người một thứ cảm xúc vừa mới mẻ, vừa lạ lẫm.

Khí Thiêng Hồng Lĩnh

Khí Thiêng Hồng Lĩnh (Vũ Hoàng Chương)

Nổi gió thu lên ngọn kiếm dài;
Vàng đâu bén tiếng, sắt đeo đai…
Non cao nước chảy không cần biết
Còn có bao giờ ai khóc ai!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Khí Thiêng Hồng Lĩnh” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Cành Mai Trắng Mộng (1968) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!