Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 24/04/2026

Mùa thu lọt giữa vòng tay khép
Thoáng ngọn đèn trôi ánh mắt xưa

Đinh Hùng

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 24/04/2026

Ổ Quỷ

Ổ Quỷ

Ổ Quỷ (Thu Bồn)

Câu chuyện đau lòng nhưng tôi phải viết
Đội trinh sát đến một mái lều
Che bằng lá tua rua dột nát
Bên trong một tên lính PônPốt lọ lem
Đương đảo thịt trong một cái xoong méo mó
Tên lính vừa nhăn nhó
Hắn nhè ra một đốt ngón tay…
Nhìn thấy Trung, hắn bật đứng ngay
Nhưng mũi súng đã kề bên tai y buốt lạnh
Ôi! có thể nào?… có thể nào?
Những chậu thau và những con dao
Nhầy nhụa máu xếp nhau lổng chổng
Có phải đây là hang động
Của một loài quỷ sử thuở hồng hoang?

Chính nơi đây ngay giữa trần gian
Nơi đức Phật nghìn tay cửu thế
76 ngọn Oran ơi! người có thể
Sụp xuống ngay vì lòng căm giận của ta
Phật ngàn năm ngồi đó vẫn không già
Con người nhìn cảnh này một đêm,
Tóc con người bạc trắng
Miệng con người nuốt miếng cơm sẽ đắng
Sẽ nhè ra từ cổ họng một ngón tay…

Nghìn tiếng nổ vang lên từ nghìn ngón tay
Bầu trời nằm nghiêng trên những lưỡi lê bay
Quân tình nguyện ào ào nhả đạn
Giết! giết sạch tổ quỷ cuối cùng
Cho ngọn núi sạch làu mây
Cho lính thiêng nơi đức Phật chắp bàn tay
Mười ngón nhỏ vân vi niềm hạnh phúc
Cho thơ tôi sẽ ngàn lần thoát tục
Trang giấy dưới đèn khuya
Không hiện… một ngón tay…
Cho tim ta không tủi hổ đắng cay
Mà rực rỡ đoá sen thuần khiết
Bông sen qua một thời quyết liệt
Đòi lại hương thơm từ những đáy hồ!
XôRiLa ơi! đừng hỏi tại sao!
Anh không nuốt được miếng cơm nào?
Xin đừng hỏi, trời ơi đừng hỏi nữa!
Cho tôi xin ngọn lửa
Rút ra từ vạn trái tim
Tôi đốt sạch dãy núi này, 76 ngọn Oran
Người hỡi đây là hoả thiêu
Chứ không phải là cơn hoả hoạn
Thế giới đến đây xem ngọn lửa cháy bùng
Anh em tôi ngã xuống tận cùng
Sờ trên ngực vẹn nguyên không lỗ đạn
Mặt trời ơi! hãy đến đây chiếu sáng
Soi rọi những ao hồ sông suối cạn khô
Truy kích năm ngày chỉ nuốt lương khô
Cắn ngón tay mình đứt ta nuốt máu
Máu chứ không phải là nước lã đâu
Máu vào người máu lại bùng sôi
Đồng đội hỡi! nếu nhận đây là quả táo
Vì trái tim tôi nói thật nơi này
Mời bạn hãy uống cho
Tất cả ngọt lành trong tiếng hót líu lo
Đàn chim gọi cả rừng mưa trút nước
Rồi sẽ có Oran một mùa mưa ướt
Bù cho ngày bạn sống hanh heo
Trời sẽ trong và ngọn cỏ sẽ reo
Bếp lửa than hồng cời chuyện cũ
Một mùa mưa trôi qua cơn lũ
Băng qua nấm mồ của bạn vội vàng chi
Cơn khát bạn tôi chôn dưới núi lầm lì
Tôi chôn dưới trái núi này cơn khát
Đó là hoả diệm sơn tôi tìm trong mất mát
Khi hồn thơ tôi nhập nhoạng lúc mù sương…
Câu chuyện này tôi kể có đau thương
Nhưng bạn hỡi hãy vì tôi chút ít
Trên đầu bạn khăn tang còn chít
Cũng tha cho tôi nỗi xúc động nao lòng
Rồi con sông lại chảy thong dong
Với tiếng hát dưới một vòm ráng đỏ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ổ Quỷ” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập Oran 76 Ngọn (1979), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

CHỞ TÂM TÌNHTác giả..Thu Thảo

CHỞ TÂM TÌNHTác giả..Thu Thảo

Chở nhau về năm tháng cũ xa xôi
Chở vạt nắng trên đồi sim ngày ấy
Chở cơn gió làm cánh rừng vùng vẫy
Chở mùi hương ngây ngấy thoảng trong đầu

Chở nhau về tắm lại những mùa ngâu
Chở giây phút cùng đàn trâu ra ruộng
Chở quay lại đón hoàng hôn buông xuống
Chở nhanh nào kẻo muộn ngắm bình minh

Chở chút thôi về với cảnh yên bình
Chở giấc mộng ngày mình còn thơ ấu
Chở em đến qua nhà thăm nhớ bậu
Chở được không ?dẫu biết chẳng thể nào

Chở hết dùm kí ức của hôm nao
Chở đi nhé, sự cồn cào hồi tưởng
Chở cảm giác còn nằm trong tưởng tượng
Chở vào thơ rồi thưởng thức mong chờ

Chở nhau về gặp trong những giấc mơ
Chở khao khát bến bờ duyên tái ngộ
Chở nhau nhé vùi chôn niềm đau khổ
Chở chúng mình tìm bến đỗ ngày xưa.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Con Người Vơ Vẩn

Con Người Vơ Vẩn

Con Người Vơ Vẩn (Thế Lữ)

Tặng Trần Bình Lộc

Tiếng pháo rắc trong thành phố vắng.
Mưa phùn rây, cùng ánh đèn yên lặng
Gội lên mặt đường đen, loáng và xa.
Hai dẫy nhà kín cửa đứng trơ trơ
Điềm nhiên, mặc kệ con người vơ vẩn.

Đó là một kẻ không nơi trú ẩn,
Bốn phương trời xuôi ngược bấy lâu nay,
Tối ba mươi theo bước tới nơi đây,
Giữa hoan lạc, riêng thấy mình trơ trọi.

Chàng ta ấn hai tay vào đáy túi,
– Túi rỗng không, mà lòng cũng rỗng không –
Lê gót mòn trên đá, ngửng đầu trông
Những ảo tượng vô hình cho kẻ khác.
Cơn gió thổi. Lá vàng rơi lác đác,
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành.
Những cây khô đã chết cả mầu xanh.
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy.
Người thiếu niên chợt vô tình ngó thấy,
Cửa nhà ai hé mở. Liếc nom vào:
Dưới ánh đèn lộng lẫy khóm hoa đào;
Đương say đắm quyện lấy màu hương khói:
Nét khảm tủ trè, chữ vàng câu đối,
Chậu xứ cây xanh, cốc ngọc thuỷ tiên.
Thoáng hiện ra một cảm giác bình yên,
Và đầm ấm — êm đềm và đầy đủ.

Mưa vẫn gội. Xa xa tràng pháo nổ,
Bỗng phá tan bề tịch mịch đêm khuya…
Ngoảnh mặt đi, thầm lặng bước chân đi:
Hỡi người bạn! Anh định về đâu đó?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Con Người Vơ Vẩn” của tác giả Nguyễn Thứ Lễ. Thuộc tập Mấy Vần Thơ (1935), danh mục Thơ Thế Lữ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đòn Xe Bò Từ Cátđamôn Trở Về

Đòn Xe Bò Từ Cátđamôn Trở Về

Đòn Xe Bò Từ Cátđamôn Trở Về (Thu Bồn)

Ngơ ngác… ngơ ngác…
Những con bò rừng sợ tiếng rú ô tô
Kéo luôn cỗ xe bò xuống vực
Người gẫy xương
Xe gẫy trục
Hai con bò chạy trở về rừng
Nhưng rồi, những cỗ xe vẫn nườm nượp kéo nhau đi
Bụi bặm nắng nôi đường số Năm
Bụi bặm nắng nôi đường số Sáu
Nước biển Hồ đục ngầu
Trời lặng gió
Poipết, Xixôphôn
Uđôn, Phnôm Pênh…
Những con đường bụi đỏ
Những cỗ xe bò lọc cọc
Bánh lún sâu vào bụi đường
Vào lửa mặt trời
Những con bò cổ đeo đầy nhạc
Hai bên tai bò đeo hai cái màng che mắt
Bò hãy nhìn về phía trước
Đừng tơ tưởng đến cỏ non
Làm chậm chạp cuộc hành hương
Người đánh xe bò đã ngủ trên đống cỏ khô
Đối diện với mặt trời
Thỉnh thoảng người đánh xe bò ngồi dậy
Phất một roi vào đít con bò
Cỗ xe chồm lên
Con bò vẫn đi đúng hướng
Nhưng người chủ muốn tỏ cho con bò biết rằng
Ta vẫn thức và hãy coi chừng
Lọc cọc, leng reng…
Lọc cọc, leng reng…
Con đường bụi mù dằng dặc
Giữa hai đầu bò là càng xe cao vút
Đuôi con rắn thần Naja nhem nhuốc
Trang trí bằng những túm lông bò
Những chùm tóc rối
Con bò luôn thấy mình có tội
Tiếng rống đến trọn đời còn mang chiếc ách cong
Trên xe chẵng có mui trần
Vài mảnh nilông vải bạt
Phòng những cơn mưa đột ngột
Vài xoong chậu nồi đồng để hứng nước mưa
Vài ống bương tre đựng muối
Dăm ba chiếc giỏ đan bằng lá thốt nốt
Đựng những vỉ cá sém đen
Những đứa trẻ con da cháy như đồng hun
Đầu quấn chiếc khăn rằn lấp ló
Đôi mắt non hau háu
Nhìn trời cao kiếm tìm
Người lấy thốt nốt từ trên cây xuống
Mang những ống thốt nốt tươi như sữa loãng
Cổ họng những đứa trẻ con nở giãn
Đôi mắt chúng mở tròn
Người khổng lồ quấn xà rông
Đã đem những bình sữa vắt
Từ ngực bầu trời xuống cho các con
Hãy uống đi cơn khát trẻ thơ
Cây thốt nốt không bao giờ cạn nước
Dù mặt đất này không còn một giọt nước cho chim
Chim bay đến biển Hồ chim bay đến Mekong
Quê hương của chim là những dòng sông
Có những bóng cây xanh mát
Dòng sông của các em là rừng thốt nốt
Tuôn chảy dưới bầu trời
Chưa bao giờ người Campuchia uống thốt nốt
Ngon đến thế
Trẻ con uống nước nhoè ra
Mặt nhem nhuốc bụi đường
Người đánh xe uống ừng ực
Nước chảy xuống râu từng giọt từng giọt trắng
Người goá phụ uống nước
Tràn xuống bầu vú lép khô
Cô tưởng nhớ những ngày con gái
Và mặt bỗng đỏ bừng
Bhìn người đánh xe bò – bạn đường trong cuộc
Hành hương về đất tổ
Bỗng nhiên cô ngẩng mặt nhìn trời
Tìm kiếm một cánh chim
Một con chim có lẽ là loài sáo
Vì chứng cớ còn đây: phân chim vãi đầy bên miệng ống
Một con chim đến uống nước thốt nốt sáng nay
Na sáo sậu Campuchia bài ca con sáo
Hãy hát đi
Người đánh xe bò lăn ra ngủ
Đôi chân anh gác lên càng xe
Đôi bàn chân nứt nẻ như vỏ cây thốt nốt bên đường
Tiếng ngáy anh nổi lên như cơn sấm báo mưa
Người goá phụ kéo tấm xà rông
Đắp lên khuôn mặt của anh
Cô không muốn nắng trời đến cướp hết
Những mảnh nâu còn lại
Trên gò má cao, vầng trán rộng
– Mảnh nâu tự do cuối cùng
Của Campuchia còn sót lại của đời cô!
Vườn xoài mát bên đường nơi dừng chân của khách
Người xuống xe
Bò được tháo càng
Những đứa trẻ con bắt đầu chạy giỡn
Những người bán thốt nốt
Gánh những ống bương chạy đến
Làm thành những hàng rào dịu ngọt
Lời mời rao êm ả hơn ru
Năm ống một ly vàng, năm ống một ly vàng
Thốt nốt còn tươi
Hãy uống đi nỗi khát
Những đứa trẻ con cổ rát
Kêu gào mẹ đổi nước cho con
“Mẹ đổi nước cho con!”
Vàng mẹ không còn
Chiếc quần bò của cha còn để lại
Một cái quần có hai con ngựa xé tấm da bò
Mẹ đổi hai ống nước
Uống đi con!
Những đứa trẻ uống căng đầy bụng
Cái khát chay lên mồm
Chúng mang nước đến cho người mẹ
Nhưng người mẹ lắc đầu ngậm làn môi khô rát
Cả cánh đồng nứt nẻ phía bên kia
Ôi những cánh đồng khô đến tận lòng ta
Con sông chảy về đâu ?
Nước mắt chảy về đâu?
Những con bò nhai cỏ khô đang khát
Tiếng bò ưm nghe nhức cả vườn xoài
Những chiếc nồi mở vung
Những bao gạo trút ra
Bên cạnh vũng trâu đằm
Bên cạnh vũng bò lăn
Hỡi những con nòng nọc
Dao không đứt đuôi nhảy phắt lên bờ
Hỡi những con ếch nhái
Đồng ruộng ngoài kia sao không nhảy lên đi
Hỡi những rong rêu không tìm đến dòng sông!
Có một vũng trâu đằm mà biết bao cuộc sống ?
Hỡi Uđôn núi cao rừng rậm
Hỡi Oran 76 ngọn xác xơ
Giờ này núi khát của người còn lớn cao vòi vọi
Hơn nỗi khát thường của một cuộc hành hương

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đòn Xe Bò Từ Cátđamôn Trở Về” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập Oran 76 Ngọn (1979), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TOP bài thơ về nỗi nhớ da diết hoang hoải một tình yêu

Những bài thơ về nỗi nhớ da diết hoang hoải một tình yêu, là những bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu, thơ nhớ anh, nhớ em… những nỗi nhớ không tên. Những vần thơ nhớ mong da diết về một tình yêu sâu thẳm, một kí ức xa xôi. Những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết mang tâm trạng, buồn, cô đơn trong tình yêu.

Nỗi nhớ da diết trong tình yêu được thể hiện qua những câu thơ, bài thơ mang nặng cảm xúc. Những câu thơ về nỗi nhớ càng đọc, càng buồn và càng nhớ người yêu hơn.

Nội Dung

Trong tình yêu, thì nỗi nhớ mong thể hiện sâu sắc sự sâu đậm trong tình yêu, nỗi nhớ da diết người yêu khi người yêu ở xa, nỗi nhớ người yêu cũ. Cùng đọc, cùng cảm nhận top bài thơ hay về nỗi nhớ người yêu da diết mang nặng cảm xúc được chúng tôi tổng hợp và chia sẻ dưới đây nhé.

Lại mưa rồi!
Anh biết phải làm sao?
Nỗi nhớ em thêm cồn cào da diết
Không ở bên thì làm sao em biết

Có nỗi buồn len lỏi đáy con tim
Xa em rồi, còn nỗi nhớ hàng đêm
Lời thiết tha mình chia tay ngày ấy
Dấu luyến lưu, anh quay lưng bước vội

Giọt lệ lòng cứ nghèn nghẹn trực rơi
Yêu em rồi, chỉ muốn có em thôi
Biết làm sao?
Đành gửi đêm thanh vắng

Trời trong xanh, yên bình và phẳng lặng
Mà trong lòng quằn quặn nỗi nhớ mong
Yêu là gì?
Mà ngày đợi, đêm trông…

Chỉ nhớ thôi, chẳng lời nào tả xiết
Anh giữ trong tim, thương chẳng biết mệt
Len chút buồn, hạnh phúc chưa tròn câu
Em yêu à!

Đừng buồn, đừng lo âu
Mình sẽ kề bên cả ngàn ngày nắng, gió
Trong ngàn đêm ánh trăng vàng lấp ló
Soi má em hồng vui cuộc sống bình yên

Được bên em xây hạnh phúc vững bền
Chỉ nghĩ thôi bất chợt cười rạng rỡ
Tim thao thức như ngàn con sóng vỗ
Thương rất nhiều, đêm nhớ em khôn nguôi

Tác giả: Phạm Hải Đăng
Chiều về, trời đổ mưa tuôn
Phải chi trời cũng dỗi hờn như tôi
Làm sao gửi nhớ đến người ?
Cho hai nỗi nhớ thành đôi vợ chồng !

Bâng khuâng hỏi khéo tim hồng
Bên này bên đó có mong có chờ
Đêm nằm đầu gác gối mơ
Hỏi nơi phương ấy người giờ ra sao ?

Cứ chiều lòng dạ nôn nao
Năm chờ tháng đợi ngày trao ân tình
Nhớ không em, chuyện chúng mình
Tỏ tình “mắc cỡ” nín thinh mỉm cười !

Nhớ nhiều ánh mắt bờ môi
Khi đôi tay nắm chẳng lơi chẳng rời
Để trăng nay nhú qua đồi
Gửi em nỗi nhớ đến người anh yêu !./.

Tác giả: Đào Nguyễn
Em vẫn biết mình xa ngàn dặm
Để đêm buồn gửi gắm vào thơ
Nhiều khi lệ chảy hoen mờ
Nhớ anh chỉ biết mộng mơ hão huyền

Anh có hiểu tình duyên vụn vỡ
Khiến cho mình đau khổ lắm không?
Sầu đau nghẹn đắng trong lòng
Bởi bao thề hẹn chờ mong mất rồi

Ôi cách trở sầu rơi đọng mãi
Biết xa rời nhưng phải làm sao..?
Nhìn nhau mắt lệ tuôn trào
Phải quên người hỡi…? Dù bao nghĩa tình

Anh vẫn chỉ làm thinh chẳng nói
Có biết rằng …?em hỏi mà đau
Ngồi đây với nỗi âu sầu
Bỗng nghe mặn chát từ đâu tạo thành

Bao kỷ niệm ngày xanh đã mất
Nghĩ lại rồi thấy thật xót xa
Mình em lặng ngắm trăng tà
Gặm thêm khoảng cách tình ta héo mòn…!

Tác giả: Hảo Trần
Nhớ anh em gửi vào thơ
Gửi thương gửi cả ngẩn ngơ trong lòng
Trời chiều ai thả nhớ mong
Em gom sợi nắng về hong nỗi niềm

Gần nhau cảm thấy bình thường
Vắng nhau mới thấy vấn vương trong lòng
Dấu niềm thương nhớ mênh mông
Vào thu xanh biếc, vào hồng chân mây

Lúc gần thương nhớ đâu đây..?
Khi xa mới biết … đời này có anh
Đêm nằm thao thức năm canh
Vần thơ em viết, tặng dành mình ơi…

Tác giả: Hạnh Nguyễn
Em yêu anh sao cồn cào nỗi nhớ
Nhớ thật nhiều khắc khoải mỗi đêm thâu
Đã nhiều lần em thao thức thật lâu
Để lần tìm thật sâu trong nỗi nhớ

Có những đêm em cuộn mình trăn trở
Hoang hoải tìm hơi thở ấm nồng xưa
Tình yêu anh như cơn gió ban trưa
Thoảng qua rồi để mình em nỗi nhớ

Em và anh hai đứa ở hai bờ
Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế
Em giang tay nhưng sao ôm không xuể
Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Nếu biết yêu mà đau khổ người ơi
Thì em nguyện cả đời xin cô lẻ
Một mình em xin lặng lẽ đơn côi
Để khỏi u sầu, khỏi nhớ người ơi!

Tác giả: Liên Phạm
Nhớ em nhớ cả dáng hình
Nhớ lời hò hẹn ngày mình quen nhau
Trao nụ hôn kết duyên đầu
Ngọt ngào, luyến ái khắc sâu trong lòng…

Xa em anh nhớ, anh mong
Anh lưu dáng ngọc ở trong tim mình
Dịu dàng như ánh bình minh
Nồng nàn như sóng ru tình đam mê

Một chiều dạo bước triền đê
Cỏ may bám gấu đi về níu chân
Yêu em xa cũng hoá gần
Bởi em chứa cả mùa xuân ngọt ngào…

Em đẹp như ánh trăng sao
Vẹn tròn son sắc thanh tao, nồng nàn
Tình anh dịu vợi chứa chan,
Gửi hồn theo gió mây ngàn tới em!

Những bài thơ hay về nhớ anh, nhớ em da diết một tình yêu là những bài thơ hay về nỗi nhớ, thể hiện sự nhớ mong, da diết khi ở xa người yêu. Nỗi nhớ người yêu trong đêm cồn cào ruột gan, thao thức thể hiện một tình yêu sâu đậm và thủy chung.

Thơ: Vũ Thắm
Cứ hỏi hoài em:Nhớ anh không?
Nhớ chứ sao không? Nén trong lòng
Đường xa vạn nẻo chưa quay gót
Em nhớ anh nhiều! Suốt cả đông…

Mỗi sáng mỗi ngày em vẫn yêu
Nhớ anh từ sáng đến xế chiều
Yêu ai đêm vắng buồn thao thức
Em vẫn yêu người,vẫn mãi yêu…

Cứ hỏi em hoài yêu anh không?
Không lẽ mình yêu tối rồi không?
Sáng mai thức dậy là em nhớ
Em yêu anh hoài! Biết hay không?

Con gái chúng em thích giận hờn
Để chờ ai đó dỗ dành thương
Sao anh ngơ ngác vờ không biết
Em mãi yêu hoài,chớ hỏi không?

Sao mãi hỏi em suốt mỗi ngày
Tim em vẫn có bóng hình ai?
Yêu anh! Đến chết không hối tiếc
Mặc kệ không là duyên trúc mai…

Hỏi mãi chi em suốt cuộc đời
Sáng nào cũng hỏi mãi không thôi
Em vẫn trả lời anh như thế
Em mãi yêu anh đến trọn đời!!

Tác giả: Trần Thùy Linh
Chiều mưa này nỗi nhớ cứ trào dâng
Anh nơi đó biết chăng lòng khắc khoải
Đã bao ngày tình chìm trong hoang hoải
Trái tim hồng từng chuốc những niềm đau

Có phải là ta đã lạc mất nhau
Giữa đường đời biết bao điều ngang trái
Cố đi tìm để duyên nồng ươm trải
Xây tình thơ dù lỡ có muộn màng

Đậm bóng hình em cứ mãi riêng mang
Để giấc mộng từng đêm về thổn thức
Trái tim yêu cuồng dâng nơi lồng ngực
Ngõ hồn này từng khắc đếm chờ mong

Đã trải qua phận đời lắm long đong
Tâm hồn ấy từng chìm vào hoang lạnh
Khi gặp anh ánh nồng như sóng sánh
Dạ bồi hồi khao khát một lời yêu

Chiều mưa này nỗi nhớ cứ hoài thêu
Dệt mộng thắm cho đời hương dịu ngọt
Anh nơi nào có nghe tim lảnh lót
Nơi này em nguyện mãi mộng tình sâu

Tác giả: Nguyễn Đức Tùng
Dẫu biết rằng em không bao giờ quay lại
Nơi những con đường trải nắng của thành đô
Nơi có thình yêu anh đây đang mong đợi
Nơi có những chiều lác đác lá thu rơi!

Dẫu biết rằng em không bao giơ quay lại
Phố cũ anh về…ôi lẻ bóng đơn côi!
Chân anh bước vội trong lòng nghe đau nhói
Em đã xa rồi – tan giấc mộng trong tim !

Dẫu biết rằng em ko bao giờ quay lại
Biển có còn xanh khi thiếu vắng bóng em?
Lâu đài cát ngày xưa anh – em đắp
Sóng đã xô bờ xô ngã cả yêu thương !

Dẫu biết rằng em không bao giờ quay lại
Để những đêm về cho nỗi nhớ mênh mang
Trăng ngoài song cửa liệu có còn lãng mạn
Căn gác không tên ôm bóng tối….mình anh.

Thơ: Vũ Thắm
Giấu em vào nỗi nhớ của anh đi
Dẫn bước chân em tìm về cõi nhớ
Tình yêu hỡi…sao đành làm nhung nhớ
Để giấc mơ em bơ vơ mãi neo tình

Em vẫn hát khúc ca…chuyện chúng mình
Xin được gửi tình em vào trong gió
Nắng sắp tắt rồi …hoàng hôn tím đỏ
Tìm hơi ấm…mơ về một vòng tay!

Thơ: Vũ Thắm
Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu cho thỏa lòng nhung nhớ
Thèm bờ môi thủ thỉ lời tâm sự
Để đêm dài khỏi hoang hoải người ơi

Vắng anh rồi em đơn lẻ giữa đời
Chiều hoàng hôn sắc tím trời thương nhớ
Hàng cây kia cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về mơn man nói lời yêu

Xa anh rồi phố vắng cũng quạnh hiu
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê một mình em tư lự
Đếm giọt sầu thánh thót những giọt rơi

Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh những niềm yêu dịu vợi
Anh ở đâu nghe tiếng lòng em gọi
Mong ngậm ngùi về đi hỡi người ơi!

Thơ: Tuyết Vân
Có khi nào anh thấy nhớ em không
Nhớ mùi hương nồng nàn trên mái tóc
Nhớ môi thắm nụ cười vương mắt ngọc
Nhớ lời yêu trong đêm vắng thầm thì

Anh có nhớ lời hẹn đã khắc ghi
Trong vòng tay hai đứa cùng thề ước
Dẫu sau này giữa dòng đời xuôi ngược
Tình đôi mình vẫn chan chứa yêu thương

Nhớ không anh những khoảnh khắc đêm trường
Men tình nhuốm dạ xuyến xao nồng ấm
Anh trao em một tình yêu sâu đậm
Hứa trọn đời luôn giữ mối tình chung !!!

Thơ: Liên Phạm
Đêm nay dưới ánh trăng thơ
Nhớ anh, em cứ thẫn thờ… Ngắm mây.
Dịu dàng, gió thoảng hương bay,
Khiến ong bướm lạ mơ say tháng ngày!

Em gửi nhung nhớ đắm say
Vần thơ dang dở đêm ngày ngóng trông…?
Trời thì đã chuyển sang đông
Còn đâu môi thắm má hồng tuyết sương…

Nhớ sao giọng nói vấn vương,
Nhớ sao những buổi chung đường dưới mưa.
Bây giờ ai đón ai đưa,
Mình em đi sớm về trưa một mình…

Em còn đâu nụ cười xinh,
Cho anh nhìn ngắm, cho tình vấn vương
Đâu còn hình dáng thân thương,
Mình em dưới ánh trăng buồn… Tương tư!

Thơ: Tuyết Vân
Rất nhiều lần em muốn gọi tên anh
Khi con tim bừng lên bao nỗi nhớ
Muốn gửi anh chút tình yêu bé nhỏ
Em giữ hoài sao chẳng thể ngủ yên

Em sợ mình sẽ nhớ mãi không quên
Mối tương tư hằn sâu trong suy nghĩ
Cứ nhủ lòng là phải luôn ý chí
Không yếu mềm khi trở giấc canh thâu

Gió mùa về mang những hạt mưa bay
Hương hoa sứ tỏa mùi đưa thơm ngát
Cho nỗi nhớ lại càng thêm dào dạt
Em rất cần muốn được ở bên anh

Đông tràn về trong khoảng vắng mong manh
Muốn cuộn mình trong vòng tay êm ấm
Muốn được gối lên bờ vai thật rộng
Để cho em thắm lại trái tim nồng !!!!

Thơ: Tùng Trần
Có nỗi nhớ..ta chẳng biết gọi tên
Mà con tim cứ bồng bềnh lơ lững
Dù ai kia đã vô tâm hờ hững
Để một người hồn thơ thẫn ngẩn ngơ

Có nỗi nhớ..mà ta chẳng mong chờ
Bởi vô tình bất ngờ quay trở lại
Bổng xót xa giọt lệ sầu tuôn chảy
Khiến tâm hồn hoang dại dạ sầu vươn

Có nỗi nhớ..mà không thể kiêng cường
Để mạnh mẽ..xem chuyện thường nhân thế
Khi cuộc đời vướn vào dòng dâu bể
Môi mỉm cười nhưng nào dễ nguôi ngoai

Có nỗi nhớ..cứ ngỡ tháng năm dài
Sẽ lãng quên theo ngày ta buông bỏ
Nhưng con tim cứ âm thầm vò võ
Mà vô tình..mắt đỏ giữa canh thâu.

Những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết nồng nàn và cháy bỏng thể hiện một tình yêu sâu đậm, một tình yêu thủy chung. Những bài thơ về nỗi nhớ người yêu cồn cào ruột gan, chỉ mong ngay lúc này có thể ở bên cạnh người ấy, nghe được giọng nói, cảm nhận được hơi ấm từ nụ hôn của người ấy. Những nỗi nhớ da diết trong tình yêu nông nàn nhưng cũng lẻ loi, cô đơn.

Im Lặng

Im Lặng

Im Lặng (Vũ Hoàng Chương)

Em biết anh chờ em ngã ba
Trường-Thi Ngõ-Huyện vắng người qua
Đi chung một quãng, chiều tan học
Chẳng nói “yêu” mà yêu thiết tha.

Em biết anh chờ em ngã tư
Hàng-Khay Hàng-Trống để trao thư
Lời “yêu” chẳng viết nhưng trong ý
Ta đã cùng chia một động từ.

Em biết anh chờ em góc nào
Của Hồ-Gươm xanh như chiêm bao
“Lựa hoa cài tóc cho em nhé!”
Thầm dặn… không là “yêu” đó sao?

Em biết ngay từ buổi nắng phai
Giùm em thử áo đỡ ngang vai
Bàn tay anh chạm vào da thịt
In dấu “Tình-Yêu” lửa cháy dài.

Em biết, trời ơi!… những buổi chiều
Nghe trong im lặng nẩy mầm “Yêu”
Những đêm tay nắm tayngồi ngồi học
Càng học bao nhiêu quên bấy nhiêu!

Im lặng cùng nhau sống giấc mơ
Tưởng như không tỉnh lại bao giờ…
Còn e đời chẳng tin là thật
Anh học làm thơ, em chép thơ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Im Lặng” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai (1971) > Tuổi Học Trò, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

EM BÌNH YÊN RỒI…

Em đã thật sự bình yên rồi giữa đời lắm dối gian…
Em lại có thể cười tươi mặc những buồn đau ngày cũ…
Em lớn rồi nên không cho mình nghĩ suy nhiều trong giấc ngủ…
Em muốn được yên bình, chẳng vướng bận những lo âu…

Em ổn rồi… Chẳng còn nhớ nữa đâu!
Những ngày qua đã đủ đau cho bao ngày khờ dại…
Em ổn rồi… Không muốn mình thêm một lần quay lại!
Quá khứ của ngày xưa… Với em – Đã cũ rồi…

Hạnh phúc của em giờ chẳng phải quá xa xôi…
Giản đơn thôi – chỉ là em tự thương mình qua bao ngày gió trở,
Nhà sẽ là nơi em trở về sau bao lần lầm lỡ…
Em đã lớn rồi… Sẽ tự thương mình… Không để bận lòng về những chuyện đã qua…

Chuyện của ngày xưa – Em sẽ để trôi xa…
Bởi cuộc sống em bình yên rồi… Trách móc, nhớ thương chi để lòng thêm dậy sóng?
Mình cứ thế nhé anh, từ đây ngưng hy vọng
Ta xa nhau lâu rồi… Và cuộc sống em giờ thật sự đã bình yên…

sưu tầm

Nhà thơ Federico García Lorca và những thi phẩm nổi tiếng phần 7

Ngay bây giờ phongnguyet.info sẽ chia sẻ đến quý độc giả những trang thơ còn lại của nhà thơ Federico García Lorca. Ông nhà thơ, nhà soạn kịch Tây Ban Nha, ông còn nổi tiếng là nhạc công và hoạ sĩ, là một trong những nhà thơ lớn nhất của Tây Ban Nha thế kỉ XX. Những trang thơ của ông gây tiếng vang lớn trên thế giới, cùng nhau cảm nhận nhé!

Nội Dung

Sevilla es una torre
llena de arqueros finos.
Sevilla para herir.
Córdoba para morir.
Una ciudad que acecha
largos ritmos,
y los enrosca
como laberintos.
Como tallos de parra
encendidos.
¡Sevilla para herir!
Bajo el arco del cielo,
sobre su llano limpio,
dispara la constante
saeta de su río.
¡Córdoba para morir!
Y loca de horizonte,
mezcla en su vino
lo amargo de Don Juan
y lo perfecto de Dioniso.
Sevilla para herir.
¡Siempre Sevilla para herir!

Dịch

Sevilla là một ngọn tháp
đầy những cung thủ rất tinh.
Sevilla để gây thương tích.
Córdoba để chết.
Một thành phố rình rập
những tiết điệu dài,
và cuốn lấy chúng
như những mê lộ.
Như những thân nho leo giàn
ngụt lửa.
Sevilla để gây thương tích!
Dưới vòng cung của bầu trời,
trên miền đồng bằng hoàn hảo
nó phóng đi mũi tên
vững chắc của dòng sông;
Córdoba để chết.
Và say mê nhẫn giới
nó hoà lẫn với rượu
sự cay đắng của Don Juan
và khoái cảm của Dionysos.
Sevilla để gây thương tích.

Agua, ¿dónde vas?
Riyendo voy por el río
a las orillas del mar.
Mar, ¿adónde vas?
Río arriba voy buscando
fuente donde descansar.
Chopo, y tú ¿qué harás?
No quiero decirte nada.
Yo…, ¡temblar!
¿Qué deseo, qué no deseo,
por el río y por la mar?
(Cuatro pájaros sin rumbo
en el alto chopo están.)

Dịch

Sóng ơi, sóng về đâu?
Tôi cười và trôi đi
đến tận bờ biển cả
Biển ơi biển về đâu?
Ngược dòng nước tôi tìm
về suối nguồn an nghỉ
Phong ơi làm chi đó?
Tôi chẳng muốn nói gì
chỉ biết run rẩy thôi
Khao khát ơi khao khát
theo sông biển về đâu?
(Bốn con chim không đích
đậu trên ngọn phong cao

Tengo miedo a perder la maravilla
de tus ojos de estatua y el acento
que de noche me pone en la mejilla
la solitaria rosa de tu aliento.
Tengo pena de ser en esta orilla
tronco sin ramas; y lo que más siento
es no tener la flor, pulpa o arcilla,
para el gusano de mi sufrimiento.
Si tú eres el tesoro oculto mío,
si eres mi cruz y mi dolor mojado,
si soy el perro de tu señorío,
no me dejes perder lo que he ganado
y decora las aguas de tu río
con hojas de mi otoño enajenado.

Dịch

Anh sợ đánh mất điều kì diệu trắng trong
Đôi mắt ướt của em chỉ còn im lặng
Anh sợ, trong cái đêm này anh đã chẳng
Áp mặt vào hơi thở của hoa hồng.
Anh sợ rằng đống lá chết từ lâu
Lên bờ bến bí huyền kia sẽ trải
Anh không muốn mang theo mình cây trái
Nơi giấu mình đau đớn những loài sâu.
Nếu kho báu của anh em đã mang theo
Nếu em là nỗi đau của anh, thì đừng thương xót nhé
Nếu, thậm chí với em, anh chỉ là con chó.
Thì bông lúa của mất mát cuối cùng em đừng cắt bỏ
Và hãy để trên dòng sông em rắc những chiếc lá vàng
Rụng xuống từ mùa thu đã đi qua của anh.

Campanas de Córdoba
en la madrugada.
Campanas de amanecer
en Granada.
Os sienten todas las muchachas
que lloran a la tierna
soleá enlutada.
Las muchachas
de Andalucía la alta
y la baja.
Las niñas de España
de pie menudo
y temblorosas faldas,
que han llenado de luces
las encrucijadas.
¡Oh, campanas de Córdoba
en la madrugada.
y oh, campanas de amanecer
en Granada!

Dịch

Những hồi chuông Córdoba
trong mai sớm
Những hồi chuông tảng sáng
Granada
Mọi cô gái đều nghe
các ngươi khóc
điệu Soleá dịu dàng
tang tóc
Những cô gái
miền hạ
và miền thượng
Andalucía
Những cô gái España
gót son
rung rảy váy
làm sáng lên
những ngã tư đường
Ôi! Những hồi chuông Córdoba
trong mai sớm
và các ngươi, những hồi chuông tảng sáng
Granada

húng ta sống
dưới một tấm gương vĩ đại.
Con người là màu xanh!
Hosanna!(*)

Trên bầu trời đen,
những con rắn nước vàng vàng nho nhỏ.

Tôi sinh ra đời với đôi con mắt
và lúc này, không con mắt, ra đi.
Hỡi Đức chúa của nỗi đớn đau lớn nhất!
Và kế đó,
một ngọn nến, một tấm chăn
trên mặt đất.

Tôi đã muốn tới nơi
những kẻ ngay lành tới.
Và tôi đã tới đấy, Chúa ơi!
Nhưng kế đó,
một ngọn nến, một tấm chăn
trên mặt đất.

Trái chanh vàng nho nhỏ,
những cây chanh.
Hãy ném những trái chanh nho nhỏ ấy
vào gió.
Các người đã biết rõ điều ấy!.. Bởi kế đó,
kế đó,
một ngọn nến, một tấm chăn
trên mặt đất.

Trên bầu trời đen,
những con rắn nước vàng vàng nho nhỏ. (*)

Trên bầu trời, không ai ngủ. Không ai, không ai.
Không ai ngủ.
Những sinh vật trên mặt trăng hít thở và vật vờ đi quanh những túp lều.
Những con cự đà sẽ đến và cắn những ai không mơ, và kẻ vội vàng ra đi với tinh thần tan vỡ sẽ gặp ở nơi góc phố con cá sấu yên lặng khó tin ở bên dưới sự phản kháng dịu dàng của những vì sao.
Không ai ngủ trên trái đất này. Không ai, không ai.
Không ai ngủ.
Nơi nghĩa đĩa xa xôi có một thây người vẫn kêu van suốt ba năm, bởi lẽ dưới chân y là một vùng quê chết khô; và cậu bé bị người ta chôn vào sáng hôm đó gào khóc quá nhiều, khiến họ phải gọi lũ chó tới để chúng khiến cậu ta im miệng.
Cuộc đời nào phải là mơ. Hãy cẩn thận! Cẩn thận! Cẩn thận!
Chúng ta rơi xuống những bậc thang để gặm lấy đất ẩm ướt
hay chúng ta leo lên những ngọn tuyết băng bằng giọng của những bông thược dược chết khô.
Nhưng sự lãng quên không tồn tại, giấc mơ không tồn tại; chỉ có xác thịt là tồn tại. Các nụ hôn trói chặt miệng chúng ta trong những bụi cây tĩnh mạch mới, và bất kỳ ai bị đau sẽ đau vĩnh viễn,
và bất kỳ ai sợ chết sẽ tiếp tục gánh nặng của nó trên vai.
Một ngày kia
những con ngựa sẽ sống trong các quán bar
và những con kiến giận dữ
sẽ ném mình vào bầu trời vàng vọt, nơi trú ẩn trước đôi mắt của lòai bò.
Một ngày kia,
chúng ta sẽ thấy những con bướm được bảo tồn sống lại từ cõi chết
và chúng sẽ dạo bộ xuyên qua quốc gia của bọt biển xám và những chiếc thuyền câm
chúng ta sẽ ngắm nhìn ánh lóe sáng từ chiếc nhẫn chúng ta mang, và từ bờ lưỡi chúng ta, những bông hồng sẽ nở hoa.
Hãy cẩn thận! Cẩn thận! Cẩn thận!
Những kẻ vẫn còn dấu vết của móng vuốt và sấm chớp, và cậu bé khóc vì chưa từng nghe thấy người ta phát minh ra cây cầu, hay gã người chết chỉ có duy nhất cho mình là đầu gã và một chiếc giầy, chúng ta sẽ đưa họ tới bức tường nơi bầy cự đà và rắt rết đang chờ đợi,
nơi răng sắc của loài gấu đang chờ đợi,
nơi cánh tay xác ướp của cậu bé con đang chờ đợi,
và lông lạc đà đứng ở cuối đường với cơn rùng mình lẩy bẩy màu xanh biếc.
Không ai ngủ trên bầu trời. Không ai, không ai
Không ai ngủ.
Nếu có ai đó nhắm mắt lại,
hãy đánh roi, cậu bé, đánh roi!
Hãy để lại một khoảng không gồm những đôi mắt mở to và những vết thương đắng cay đang bốc cháy.
Không ai ngủ trên thế giới này. Không ai, không ai.
Tôi đã bảo như thế mà.
Không ai ngủ.
Nhưng nếu ai đó mọc quá nhiều rêu ở thái dương trong đêm,
hãy mở cánh cửa giam hãm hắn để hắn có thể nhìn thấy ánh trăng,
những chiếc cốc bay, và thuốc độc, và sọ người trong rạp hát.

¡Ay qué trabajo me cuesta
quererte como te quiero!
Por tu amor me duele el aire,
el corazón
y el sombrero.
¿Quién me compraría a mí
este cintillo que tengo
y esta tristeza de hilo
blanco, para hacer pañuelos?
¡Ay qué trabajo me cuesta
quererte como te quiero!

Dịch

Anh trả giá bao nhiêu phiền muộn
để yêu em như thể anh yêu!
Yêu em, khí trời làm anh đau,
đau tim,
đau cả mũ đội đầu.
Có ai mua cho mình
chiếc dải dài dài tết bằng lụa mỏng,
nỗi buồn bằng chỉ trắng
để dệt thành khăn tay?
Anh trả giá bao nhiêu phiền muộn
để yêu em như thể anh yêu!

Trong nhà người ta phòng ngừa
các vì tinh tú.
Đêm sụp đổ.
Bên trong, có một em bé gái chết
với một bông hồng thắm đỏ
ẩn trong mái tóc.
Sáu con họa mi than khóc bé
ngoài hàng rào.
Thiên hạ tiếp tục thở dài
với những cây lục huyền cầm mở.

Hoy siento en el corazón
un vago temblor de estrellas,
pero mi senda se pierde
en el alma de la niebla.
La luz me troncha las alas
y el dolor de mi tristeza
va mojando los recuerdos
en la fuente de la idea.
Todas las rosas son blancas,
tan blancas como mi pena,
y no son las rosas blancas,
que ha nevado sobre ellas.
Antes tuvieron el iris.
También sobre el alma nieva.
La nieve del alma tiene
copos de besos y escenas
que se hundieron en la sombra
o en la luz del que las piensa.
La nieve cae de las rosas,
pero la del alma queda,
y la garra de los años
hace un sudario con ellas.
¿Se deshelará la nieve
cuando la muerte nos lleva?
¿O después habrá otra nieve
y otras rosas más perfectas?
¿Será la paz con nosotros
como Cristo nos enseña?
¿O nunca será posible
la solución del problema?
¿Y si el amor nos engaña?
¿Quién la vida nos alienta
si el crepúsculo nos hunde
en la verdadera ciencia
del Bien que quizá no exista,
y del Mal que late cerca?
¿Si la esperanza se apaga
y la Babel se comienza,
qué antorcha iluminará
los caminos en la Tierra?
¿Si el azul es un ensueño,
qué será de la inocencia?
¿Qué será del corazón
si el Amor no tiene flechas?
¿Si la muerte es la muerte,
qué será de los poetas
y de las cosas dormidas
que ya nadie las recuerda?
¡Oh sol de las esperanzas!
¡Agua clara! ¡Luna nueva!
¡Corazones de los niños!
¡Almas rudas de las piedras!
Hoy siento en el corazón
un vago temblor de estrellas
y todas las rosas son
tan blancas como mi pena.

Dịch

Những vì sao run rẩy – ta cảm nhận ra
Trong con tim này – nhưng rất lạ
Con đường của ta bỗng không còn nữa
Và trong hồn này dày đặc màn sương.
Ánh sáng làm cho đôi cánh gãy ngang
Và cháy lên một nỗi buồn cay đắng
Nỗi buồn này đắm chìm trong hồi tưởng
Và trong ngọn nguồn ý nghĩ của sao.
Tất cả hoa hồng tái nhợt biết bao
Như nỗi buồn trắng của ta da diết
Nhưng không tái nhợt bằng cơn bão tuyết
Từng vây quanh rầu rĩ chốn xa nào.
Những bông hồng đã từng hân hoan
Còn lúc này đây hoa cúi xuống
Những nụ hôn làm bằng tuyết trắng
Tan ra trong bóng tối tức thì
Và trong tia sáng của những ước mơ
Của những ai yêu hoa và quí mến.
Tuyết tan chảy trên những cánh hoa hồng
Nhưng mà tuyết trong lòng không tan chảy
Và móng vuốt của những năm tháng ấy
Mặc cho hoa hồng những bộ áo quan.
Tuyết mùa đông liệu rồi tan chảy
Khi ta đi về bóng tối hư vô?
Hay rồi đây sẽ hiện ra tuyết mới
Và hoa hồng đẹp hơn những hồng xưa?
Và liệu ta có nhận thức được thế giới này
Như những lời Chúa Giê-su từng dạy?
Hay vẫn bí ẩn muôn đời, mãi mãi
Câu hỏi của muôn kiếp, muôn đời?
Và nếu như tình yêu chỉ là dối gian
Thì hơi thở làm sao thổi vào cuộc sống
Và nếu ta đắm chìm trong giấc mộng
Thì nhận thức còn biết đến từ đâu
Hạnh phúc không nhìn thấy ở nơi nào
Nhận biết Thiện, Ác ông trời đã cản!
Và nếu như sẽ tắt tia hy vọng
Trên cõi đời chỉ còn lại hỗn mang
Thì biết lấy đâu ngọn đèn thắp sáng
Cho những con đường ở chốn trần gian?
Nếu màu thanh thiên là giấc mộng
Thì lòng trinh trắng biến đi đâu?
Và nếu mũi tên của thần tình yêu
Không còn thì điều gì với con tim sẽ đến?
Và nếu như cái chết – là cái chết
Thì điều gì sẽ đến với nhà thơ?
Và nếu như tất cả đều yên giấc
Thì liệu còn ai sẽ nhớ đến ta?
Ôi mặt trời hy vọng hãy rót ra
Trên dòng sông trăng sáng tỏ.
Những con tim vô tội của trẻ thơ
Và những linh hồn lạnh lùng như đá!
Những vì sao run rẩy – ta cảm nhận ra
Trong con tim này – nhưng rất lạ
Tất cả hoa hồng hôm nay nhợt quá
Như nỗi buồn đau màu trắng của ta.

Trên những ngọn tháp vàng,
điểm những tiếng chuông thương.
Trên những làn gió vàng,
mở ra những tiếng chuông.
Qua một con đường
cái chết bước đi, đầu quấn
vành hoa cam đã héo.
Nó ca và ca
một bài ca
trên cây huyền cầm trắng,
và ca và ca và ca mãi.
Trên những ngọn tháp vàng,
ngừng lại những tiếng chuông.
Gió cùng với bụi
nắn những mũi thuyền bằng bạc

Một tiếng kêu ngắn gọn
đi từ ngọn núi này
qua ngọn núi khác.
Từ những cây ô-liu
một cầu vồng đen
bắc trên đêm xanh.
Ôi!
Như một cây cung thất huyền cầm
tiếng kêu làm rung lên
những sợi dây dài của gió.
Ôi!
(Người ở những hang hầm
soi những bó đuốc.)
Ôi!

Trên ngọn tháp
vàng,
điểm tiếng chuông thương.
Trên làn gió
vàng,
mở ra những tiếng chuông.
Trên ngọn tháp
vàng,
ngừng lại tiếng chuông.
Gió cùng với bụi

Tú nunca entenderás lo que te quiero
porque duermes en mí y estás dormido.
Yo te oculto llorando, perseguido
por una voz de penetrante acero.

Norma que agita igual carne y lucero
traspasa ya mi pecho dolorido
y las turbias palabras han mordido
las alas de tu espíritu severo.

Grupo de gente salta en los jardines
esperando tu cuerpo y mi agonía
en caballos de luz y verdes crines.

Pero sigue durmiendo, vida mía.
Oye mi sangre rota en los violines.
¡Mira que nos acechan todavía!

Dịch

Yêu em vô kể, em nào biết.
Bởi em say ngủ giữa lòng anh.
Giấu em thổn thức đôi dòng lệ.
Giọng xé lòng như dao thép đâm.
Xác thịt theo cùng tinh tú chuyển.
Ghim sâu từng mảnh trái tim đau.
Những lời u ám còn day dứt.
Mộc mạc tình em cánh mộng đầu.
Bọn người vênh váo trong vườn bước.
Chờ xác em và anh xót thương.
Bờm ngựa sáng theo màu của lá.
Đời anh, em ngủ giấc thê lương.
Có nghe máu vỡ cung đàn khóc.

Cuando sale la luna
se pierden las campanas
y aparecen las sendas
impenetrables.
Cuando sale la luna,
el mar cubre la tierra
y el corazón se siente
isla en el infinito.
Nadie come naranjas
bajo la luna llena.
Es preciso comer
fruta verde y helada.
Cuando sale la luna
de cien rostros iguales,
la moneda de plata
solloza en el bolsillo.

Dịch

Khi trăng lên
Những cây chuông lặng ngừng
Và có những con đường nhỏ
Trong rừng rậm mịt mùng.
Khi trăng lên
Biển bao phủ trần gian
Và con tim, cứ ngỡ
Hòn đảo chốn vô cùng.
Không ai đi ăn cam
Trong đêm trăng rằm
Mà phải ăn hoa quả
Ướp lạnh và tươi xanh.
Khi trăng lên
Cả trăm khuôn mặt ngang bằng
Và những đồng xu bạc
Trong túi khóc nỉ non.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến quý độc giả những bài thơ hay nhất của nhà thơ Federico García Lorca. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích và cảm nhận được những giá trị cao cả của thi phẩm này. Cảm ơn đã theo dõi bài viết của chúng tôi nhé!

Xem Thêm: Nhà thơ Federico García Lorca và những thi phẩm nổi tiếng phần 6

Top 20 Bài thơ hay về mưa ngâu

Top 20 Bài thơ hay về mưa ngâu

Tháng bảy mưa ngâu. Mưa xoa dịu mặt đất nóng hổi đã cằn khô. Mưa thổi làn gió mát cho không khí trong lành dễ chịu. Mưa mang những giọt nước trong veo cho cây cối xanh mướt, đầy sức sống. Và mưa rót vào lòng người những cảm xúc bâng khuâng. phongnguyet.info xin gửi tới bạn đọc những bài thơ hay về mưa Ngâu.

Bài thơ: Ngâu – Phan Thúc Định

NGÂU!

Tác giả: Phan Thúc Định

Gốc si già ngày nắng rễ bỗng non!
Kiến leo ngược mẹ thở dài sắp bão…
Chợt nhận ra tháng bảy về không báo
Chả trách gì chuồn chẳng chịu bay cao.

Tháng bảy về nước bạc ngập cầu ao
Bè rau muống ngoi lên phơi nõn trắng
Chớp Cửa Lò, cầu vồng treo ngăn nắng
Biển không êm biển động sóng thét gào!

Chàng Thuỷ Tinh bỗng chốc nhớ cồn cào
Nàng Mỵ Nương trong vòng tay Sơn thượng
Ghen tuông tủi hờn kết cuồng phong muôn hướng…
Thương những nóc nhà đuối nước nổi lênh đênh!

Tháng bảy về ai đó cứ làm thinh!
Trước cơn ngâu ngồi đếm từng rơi rụng
Chiều nối chiều đợi lộc vừng kéo xuống
Thắp đèn lên rực rỡ cả góc trời!

Tháng bảy về…lòng chợt muốn buông lơi…

Phủ Quỳ, 17/7/2018.
Cụ Định.

Bài thơ: Mùa Ngâu – Phạm Hồng Giang

MÙA NGÂU
Tác giả: Phạm Hồng Giang

Mưa sụt sùi có phải đã mùa ngâu
Sao anh thấy em trên cầu Ô Thước
Có phải chăng mình là duyên kiếp trước
Nên đời này mãi muốn được gần nhau.

Mưa nhạt nhoà ướt đẫm cả sân sau
Gió hắt hiu buồng Cau vàng khô trái
Thương Chức Nữ sông Ngân Hà khắc khoải
Giận chàng Ngưu còn mê mải chốn nào.

Tháng bẩy này trĩu nặng những khát khao
Muốn bên nhau ngọt ngào bờ môi thắm
Nhưng em ơi mình còn xa vạn dặm
Hạt ngâu buồn đăm đắm nỗi niềm riêng.

Cơn mưa chiều đem nỗi nhớ chao nghiêng
Ướt hết cả những điều thiêng liêng nhất
Vần thơ viết theo dòng trôi đi mất
Chẳng còn chi sự thật vốn ngậm ngùi.

Mùa ngâu này ai mua bán niềm vui
Mà trăn trở….
Nổi trôi…..
Chiều tháng bẩy !
19 /07 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Tâm thư gửi Ngọc Hoàng – Hoàng Minh Tuấn

TÂM THƯ GỬI NGỌC HOÀNG!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Mưa giăng mắc trong chiều thu tháng bẩy,
Để lòng buồn cháy nỗi nhớ thu ơi!
Chợt anh nghe, nghe thấy tiếng thở dài,
Em cất giọng nói rằng Mưa Ngâu đấy!

Anh đâu biết Mưa Ngâu là gì vậy?
Nên ngây thơ, anh hỏi vậy là sao?!
Rồi giọng em khẽ nói, khẽ thì thào,
Mưa Ngâu đến, ấy là điềm trắc trở!

Nghe em kể chuyện Ngưu Lang, Chức Nữ,
Chuyện thần tiên truyền thuyết giữa đất trời,
Chỉ vì họ quá say đắm nhau thôi,
Mà lại phải xa rời nhau mãi mãi!

Ôi! Ngân Hà hai bờ kia một dải,
Nước mắt ai vương mãi cả mùa Ngâu!
Ô Thước ơi! Ai oán một nhịp cầu,
Sao chỉ bắc ngày gặp nhau mồng bẩy!

Tình thắm nồng như Ngưu Lang – Chức Nữ,
Ai đành lòng mà cấm chợ ngăn sông!
Ngọc Hoàng ơi, người có hiểu nỗi lòng,
Của thần dân mọi nơi trên trái đất,

Họ yêu nhau bằng tình yêu chân thật,
Sống vì nhau ngay cả những nỗi đau!
Ngọc Hoàng ơi, họ có tội gì đâu?!
Mà ngăn cách để reo sầu nhung nhớ!

Liệu ngăn sông cấm con mình có quá?!
Là đèn trời như vậy có được chăng?!
Thần dân nghe thấy chẳng thoả trong lòng,
Vậy muôn tâu để người ban huỷ lệnh!

Để muôn dân từ nay thôi toan tính,
Tránh tỏ tình khi tháng bẩy trời mưa
Thần dân nay đã gửi bức TÂM THƯ,
Mong Ngọc Hoàng anh minh người phê chuẩn!

Hà nội, 16/7/2018

Bài thơ: Tháng 7 mưa Ngân – Phan Huy Hùng

THÁNG 7 MƯA NGÂU

Tác giả: Phan Huy Hùng

Mưa rơi mưa rơi rơi
Mưa lúc khoan lúc nhặt
Nhìn mưa giăng trước mặt
Lòng nhớ về nơi xa.

Nhớ ngày nào hai ta
Gặp nhau ngày mưa ấy
Một lần rồi xa mãi
Mang nặng mối tình Ngâu.

Giờ em ở nơi đâu
Đêm xuống mưa thánh thót
Anh đếm mưa từng giọt
Từng giọt nhớ thương hoài.

Giọt kia ở bên ngoài
Giọt này bên cửa sổ
Có giọt theo là gió
Đến đậu vào vai anh.

Ôi giọt mưa long lanh
Như mắt ai bỡ ngỡ
Trong buổi đầu gặp gỡ
Một ngày mưa trắng trời …

Bài thơ: Điều ước giữa mùa Ngâu – Phan Thu Hà

ĐIỀU ƯỚC GIỮA MÙA NGÂU

Tác giả: Phan Thu Hà

Sài gòn chẳng có mùa ngâu đâu anh
Mà sao em vẫn mong có nhịp cầu Ô thước
Nhịp cầu vui nối hai đầu đất nước
Cho em về Hà nội của mình xưa.

Sài gòn hôm nay tầm tã những cơn mưa
Có phải vì tháng ngâu nên trời mưa dài thế
Em ngồi đếm mưa sụt sùi như dòng lệ
Cũng chạnh lòng nhớ một “chàng Ngưu”.

Ước có thể gửi cho chàng đóa hoa vô ưu
Vào một mùa ngâu để lấp đầy nỗi nhớ
Để quên đi những xa xôi rạn vỡ
Bến sông xưa nhịp cầu vui nối lại đôi bờ.

Để tháng ngâu buồn không khắc khoải ý thơ
Và bầu trời đêm chỉ vầng trăng tròn vạnh
Nàng Chức nữ với nụ cười sóng sánh
Suốt cả bốn mùa hạnh phúc với tình quân.

Phan Thu Hà – 18/7/2018

Bài thơ: Mùa Ngâu – Nguyễn Nguyệt Anh

MÙA NGÂU

Thơ : Nguyễn Nguyệt Anh

Facebook : Moon Anh

Giọt tịch tà mưa sầu hoa héo cỏ
Chảy thành dòng qua gõ cửa nhà em
Nửa giọt thương lăn trên mắt môi mềm
Nửa giọt nhớ buồn thêm ngày tháng đợi.

Mưa tịch tà rêu phong đầy phủ lối
Gác đìu hiu giận dỗi bởi người mong
Nỗi ưu tư chất chứa ở trong lòng
Chờ ngày mới để hong tình bớt lạnh.

MC 9/7/2018

Bài thơ: Thu sẽ đến – Hồng Dương

Thu Sẽ Đến
Tác giả: Hồng Dương

Thu chưa đến nắng vàng đang đứng đợi
Mềm mại buông xa tới ngút ngàn mây
Gió se se mát lạnh cả vai gầy
Mùa lá cỏ đong đầy đôi mắt nhớ.

Xưa thu đến giọt mưa ngâu tan vỡ
Nước hồ thu gợi mở ánh sắc màu
Nắng mùa thu soi tận đáy mắt sâu
Rèm mi ướt dâng sầu trong chờ đợi.

Bờ nắng vẽ cảnh tiên bồng vời vợi
Em nhớ không tình tới ngưỡng hoa đăng
Tiếng hát ai vang vọng đến cung Hằng
Đêm đậm sắc cho trăng soi lồng lộng.

Ta khuyến luyến theo mây bay cánh mỏng
Hương dạt dào mắc võng cánh tơ tình
Tay trong tay sao động áng mắt xinh
Trăng soi bóng chúng mình đầu khẽ chạm.

Mưa ngâu rót hai mái đầu ướt đẫm
Ta bên nhau say đắm một mùa thu
Ta thương nhau đi dưới áng sương mù
Tình vẫn đẹp mùa thu ơi năm ấy !…

Thu sẽ tới em ơi em có thấy
Nắng vàng ong lộng lẫy mắt em ngoan
Hạt mưa ngâu mát lạnh bước chân trần
Câu thơ vọng bần thần tình hai đứa.

Mùa thu đến cho tình yẻu thắp lửa
Trăng cô đơn một nửa hết tủi hờn
Em giận anh mà khôg rõ ngọn cơn
Thu lại đến nắng mơn man mùa nhớ…

Bài thơ: Yêu dấu tan theo – Lưu Vĩnh Hạ

Yêu Dấu Tan Theo
Tác giả: Lưu Vĩnh Hạ

Thôi đã hết rồi những chuyện xưa
Một người đứng tựa bên song thưa
Nhìn giọt mưa ngâu trong đêm vắng
Cuối thu gió lạnh thổi sang mùa.

Đoạn cuối cuộc tình chỉ thế thôi
Còn lại chỉ l`a tôi với tôi
Dĩ vãng ngày xưa như con nước
hiu hắt,xuôi dòng lặng lẽ trôi.

Còn ai đâu nữa để chờ mong
Réo rắt mưa ngâu thêm chạnh lòng
Tôi biết làm sao cho ngưng lại
Những giọt mưa ngâu chảy trong lòng.

Cùng với nỗi buồn,chôn niềm vui
Thôi nhé từ đây chỉ mình tôi
Tìm những dấu yêu nơi phố cũ
Kỷ niệm ngày xưa với một người.

Cố níu nhưng rồi cũng đành xa
Thôi thì trả lại cho người ta
Vòng tay,lưu luyến lời tha thiết
Dòng sông …con nước ….đã chảy qua.

Mai này trên phố có gặp nhau
Hờ hững không em một câu chào ???
Ánh mắt qua vai còn xót lại
Những kỷ niệm nào đã trót trao.

Mai này gặp lại có nhìn không ???
Hay người ta xưa chẳng bận lòng
Tôi se lòng tôi cho thắt lại
Tặng cho người ấy bước sang sông.

Bài thơ: Thương dùm tháng bảy – Thiên Ân

THƯƠNG DÙM THÁNG BẢY

Tác giả: Thiên Ân

Thương dùm tháng bảy mưa ngâu
Cho ong cõng bướm bắc cầu sang chơi
Ngưu Lang-Chức Nữ đâu rồi?
Sông Ngân nay đã bãi bồi ra sao?

Thương cây trứng cá bờ ao
Ào ào lá rụng, ào ào trái rơi
Giăng màn nhền nhện góc trời
Chênh vênh hỏi ngã lòng thôi xót lòng.

Thương dùm tháng bảy bão giông
Nghiến răng đi cóc ngồi không rỗi đời
Dẫu sao cũng cậu Ông Trời
Bồ hòn cũng ngọt đôi lời êm xuôi.

Gió mưa nhũng nhiễu con ngươi
Còn o ép mộng ngậm ngùi chua cay
Thương dùm tháng bảy mưa dai
Ta còn nhìn trộm tóc dài lưng thon.

Ta còn đau đáu từng cơn
Ta còn em ,thuở môi son má hồng
Thương dùm tháng bảy vạn mong
Châm ngôn suy ngẫm một vòng loanh quanh.

Mưa ngâu nhạc điệu thanh thanh
Thương dùm tháng bảy em, anh tương phùng
Ngày 12/7/2017
Ân Thiên ( Bình Dương)

Bài thơ: Mưa Ngâu – Hồ Viết Bình

MƯA NGÂU
Tác giả Hồ Viết Bình

Đêm nay hai đứa dạo chơi
Cơn mưa chợt đến ướt tôi cùng nàng
Mưa ngâu vốn rất dịu dàng
Nước mắt Chức nữ, Ngưu lang đêm hè.

Mưa rơi qua tán cây me
Ngọt môi bạn gái như chè quê tôi
Yêu nhau sao vẫn bồi hồi
Sợ rằng hai đứa chia đôi hai đàng.

Mỗi năm chỉ được gặp nàng
Một lần rồi lại xa ngàn trùng khơi
Xa nhau nước mắt rơi rơi
Ướt đầm vai áo của tôi và nàng.

Bài thơ: Giọt Ngâu – Thanh Trang

GIỌT NGÂU

Tác giả: Thanh Trang

Anh đi tìm, tìm lại dấu chân em
Con đường cũ nhá nhem cay màu mắt
Gió vội thổi, chiếc lá rơi anh nhặt
Chợt giật mình, tia nắng tắt bên anh.

Bầu trời kia vội thay chiếc áo xanh
Buồn giọt lệ bỗng đổi thành áo xám
Xa xăm đó chỉ một màu ảm đạm
Độc cô phòng tay chạm giọt Ngâu rơi.

Gió khẽ lay, cây lá hát à ơi
Như an ủi, như ru hời năm tháng
Nhưng vẫn cứ làm giọt Ngâu chạng vạng
Khi ào ào, khi lại sáng cùng mây.

Cứ sụt sùi giọt Ngâu đổ về đây
Mùa tháng bảy tim chứa đầy nỗi nhớ
Trách đôi mình có duyên mà không nợ
Giọt Ngâu cười lấy cớ để anh vui…
19/07/2018. Thanh Trang

Bài thơ: Tìm anh giữa mùa Ngâu – Huỳnh Thanh Thảo

TÌM ANH GIỮA MÙA NGÂU

Tác giả: Huỳnh Thanh Thảo

Em tìm anh giữa mùa ngâu
Ánh dương lùi bước giọt sầu lên ngôi
Màn đêm còn có sao trời
Hoa Quỳnh chờ đợi tươi cười nở hoa.

Chức -Ngưu hạnh phúc vỡ òa
Mỗi năm tương ngộ dẫu xa nghìn trùng
Đắng lòng nước mắt rưng rưng
Sao ta chẳng thể tương phùng hỡi anh?
Huỳnh Thanh Thảo

Bài thơ: Mưa Ngâu – Bùi Thế Uyên

MƯA NGÂU
Tác giả : Bùi Thế Uyên
Nick fecabook : Tony Bui

Nụ hôn đâu biết bao đằm thắm
Ngọt dịu dàng mê đắm cuồng say
Hạ đi bỏ lại tháng ngày
Mưa ngâu tháng bảy lắt lay đất trời.

Đã bao ngày mơ đời hạnh phúc
Trao cho nhau ký ức tình yêu
Sơi ngâu nối lai bao điều
Bên cầu ô thước mình phiêu tình nồng.

Thiếp chẳng còn trái tim lạnh giá
Có chàng rồi xóa cả đơn côi
Sông tương thuyền cặp bên rồi
Say đời hạnh phúc tình tôi với chàng.

Warszawa
19/07/2018

Bài thơ: Giọt phiền nàng Ngâu – Đỗ Hương

GIỌT PHIỀN NÀNG NGÂU

Tác giả Đỗ Hương

Mặt Trăng đỗ trĩu ngọn tre
Vẽ lên dấu hỏi làm mê đắm đời
Sao chàng ưng bụng ngỏ lời…
Rồi đi không nổi một lời chia li?

Cho thu sang cạn xuân thì?
Cho mưa ngâu ngóng làm chi bên đường?
Cho khuya hạt vắn tủi hờn?
Cho đêm đẫm lạnh trong vườn lá bay?

Cho ngày mưa bụi nối ngày
Không ngưng thút thít bên tay ngoan hiền
Mặt Trăng thương quá nằm nghiêng!
Lấy mây chùi hết giọt phiền nàng Ngâu.

19/7/2018
Hanoi countryside
SunNy Do

TA VÀ EM

Thơ Nga Vũ

Ta một đời rong ruổi
Em một đời gió sương
Cô bé ngày xưa ấy
Giờ bôn ba đoạn trường

Con sông đời nhiều ngã
Em bơi nhánh sông sâu
Ta tràn ra biển lớn
Mà thương em giang đầu

Xuôi ngược đời khắc khoải
Em trầm tích niềm đau
Ta nghẹn ngào cay đắng
Dấu trong tim cơn sầu

Ta, em ngày gặp gỡ
Sương pha hai mái đầu
Lòng úa nhàu vì nhớ
Chợt nghe đời mưa Ngâu

NỬA EM VỀ CHIỀU TÍM MẮT THU CAY

Thơ Lan Vương

Chẳng còn gì để mà nhớ đâu anh
Tháng năm ấy sao thể xanh được mãi
Quên quá khứ vùi thanh xuân ở lại
Ước mơ rời ta thừa thãi hư hao

Thời gian trôi tình xưa cũ nhạt màu
Những câu chuyện đi tìm nhau vụn vỡ
Vầng trăng khuyết đành gối đầu trăn trở
Chẳng tròn đầy làm rỗ khoảng trời thương

Chẳng tìm nhau sao thấy được con đường
Nhặt dĩ vãng ém vào hương hoa sữa
Đời không nợ nên chia thành hai nửa
Nửa em về chiều tím mắt thu cay

Chẳng còn chi nên gác nỗi đau này
Tàu đã chạy trên đường ray hoài nhớ
Thôi đành hết mảnh tình yêu dang dở
Mưa Ngâu buồn trời lại trở vào thu.

LV 4/7/2019

MƯA NGÂU

Thơ Trần Thị Tĩnh

Chẳng riêng gì vợ chồng Ngâu

Chúng mình cách trở đã lâu quá rồi
Đứa chân sóng, kẻ đầu trời
Nhớ thương chỉ biết gửi lời vào mưa

Sụt sùi mau, rả rích thưa
Biết bao nhiêu giọt cho vừa lòng đau
Ngâu còn một tháng gần nhau
Đôi ta dẫu quạ(*) trọc đầu vẫn xa

Tự nhiên ta lại hỏi ta
Nỗi mình không xót để mà thương đâu.

Hay là chuyện vợ chồng Ngâu
Bắt đầu từ chuyện xa nhau của mình?

P/S:(*)những con quạ đen bắc cầu Ô Thước cho vợ chồng Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau vào mùa ngâu

MƯA NGÂU GIĂNG LỐI

Thơ Nguyễn Hồng Linh

Thả anh
một giọt tình sầu
Ngày thì mong nhớ đêm sâu thì buồn

Đường xưa
Trời khóc mưa tuôn
Mưa ngâu giăng lối gió buông lối về

Hương nhài
Gợi nhớ đêm mê
Khúc ca ngày cũ não nề tim nhau

Trách chi
Ngày tháng qua mau
Nhân sinh tan hợp khổ đau vô thường

Thả tìm
Miên viễn yêu thương
Thương vay một kiếp đoạn trường ngu ngơ

Quỳnh hương
Khép kín mong chờ
Nửa đêm bung nở dệt mơ bến tình

Khát khao
Tìm lại bóng hình
Đời trôi nghiêng ngả điêu linh mộng vàng.

MÙA NGÂU

Thơ: Nghĩa Trần

Nhớ mùa Ngâu năm trước
Ta còn nắm tay nhau
Lang thang đường lá phủ
Em cười đẹp làm sao

Nắng hồng tô đôi má
Gió chải tóc suông mềm
Gót sen nâng bước lạ
Hương thoảng mùi dịu êm

Nàng yêu hoa màu tím
Tôi hái tặng bằng lăng
Lời nguyền hoa tan vỡ
Em sợ duyên không thành

Tôi bảo em khờ quá
Hoa tím màu thủy chung
Tình đôi ta duyên nợ
Xa cách lại tương phùng

Mấy mùa trăng nhớ nhung
Khuyết tròn tương tư đợi
Xuân qua rồi Hạ tới
Đông lạnh cả tâm hồn

Sáng nay Thu về báo
Nàng chuẩn bị theo chồng
Tôi lái thuyền kỉ niệm
Tiễn người yêu sang sông

Mưa Ngâu buồn đẫm lệ
Bằng lăng khóc trên đồi
Đã bao lần muốn hỏi
Sao người phụ tình tôi

Con đường xưa lạc bước
Nắng ngả màu tan thương
Nhặt lá vàng ngồi đốt
Làn khói bay vô thường…

Tphcm 24/8/2019

THÁNG BẢY MƯA NGÂU

Thơ Hồng Vân

Đêm thất tịch mây sầu khắp lối
Cơn mưa về bóng tối vây quanh
Chờ cho lũ quạ lướt nhanh
Bắt cầu ô thước xây thành qua sông

Mỗi một năm chờ trông tháng bảy
Sông ngân hà còn mãi đợi nhau
Trách thầm trời ở trên cao
Nát lòng Ngưu Chức nghẹn ngào phân ly

Truyền thuyết ấy tình si vạn thuở
Phút tương phùng hội ngộ sông sâu
Mưa rơi hay những giòng châu ?
“lệ mừng tương hội ướt đầu quạ đen “…

Bạc Liêu /7/8/2019

Theo truyền thuyết Ngưu Lang – Chúc Nữ mỗi khi gặp nhau, họ đã khóc và nước mắt của họ rơi xuống trần gian hoá thành cơn mưa, đó chính là mưa Ngâu. Nhắc đến mưa Ngâu là nhắc đến mối tình cảm động của họ, bởi vậy mưa Ngâu là một đề tài luôn mới trong thi ca.

Sao Cho Tròn Ước

Sao Cho Tròn Ước

Sao Cho Tròn Ước (Vũ Hoàng Chương)

Người đã lên Trăng, đã trở về…
Nàng Thơ sớm đã bỏ Trăng đi…
Mộng hồn ta, vượt không gian gấp!
Nhận dấu may còn sợi vũ y.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sao Cho Tròn Ước” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!