Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 28/02/2026

Anh xa em như đất liền xa bể
Nửa đêm sâu nằm lắng phương em
Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm

Chùm nhỏ thơ yêu - Chế Lan Viên

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 28/02/2026

Chiêu Hoàng Lấy Chồng

Chiêu Hoàng Lấy Chồng

Chiêu Hoàng Lấy Chồng (Tản Đà)

Quả núi Tiêu San, có nhớ công?
Mà em bán nước để mua chồng!
Ấy ai khôn khéo tài dan díu
Những truyện huê tình biết có không?
Một gốc mận già thôi cũng phải
Hai trăm năm lẻ thế là xong
Hỏi thăm sư cụ chùa Chân Giáo:
Khách cưới nhà ai áo mũ đông?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chiêu Hoàng Lấy Chồng” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc tập Khối Tình Con > Quyển I (1916), danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bướm Nói Điêu

Bướm Nói Điêu

Bướm Nói Điêu (Nguyễn Bính)

Em thấy đời em trống trải nhiều
Vì đời em chả có ai yêu
Đời em là một vườn hoa nở
Bướm hẹn về, rồi bướm nói điêu…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bướm Nói Điêu” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

MÌNH TÔI VỚI TÔI

Sao cuộc đời bỗng dưng buồn đến vậy
Bạn bè nhiều mà không ai chịu inbox hỏi thăm
Muốn tìm một người để kêu chán, thở than
Mà tìm mãi cũng chẳng ai thừa thời gian nghe hết.

Cuộc sống bon chen bỗng làm mình mỏi mệt
Thèm mượn một bờ vai khóc cạn kiệt nỗi buồn
Thèm một cái ôm xoa dịu nhẹ tâm hồn
Mà không thấy… tìm hoài… sao không thấy?

Mới nhận ra rằng mình cô đơn thế đấy
Đi hết nửa đoạn đường vẫn chưa thấy niềm vui
Hạnh phúc tưởng gần mà lại hóa xa xôi
Mắt môi cố cười che trái tim thấm ướt.

Mới biết rằng hóa ra mình luôn bước
Cô độc một mình… chỉ một mình mình thôi.
Dù cố gắng bao nhiêu cuối cùng vẫn đơn côi
Vẫn chơi vơi giữa lưng chừng thật – giả.

Sự thật muôn đời là những điều nghiệt ngã
Còn dối trá muôn đời làm rệu rã lòng tin.
Giá có người chỉ cần đứng lặng im
Nghe mình khóc rồi nhẹ lau nước mắt.

Nhưng dẫu tim đau hay cõi lòng quặn thắt
Vẫn tự ôm mình giấu nước mắt vào đêm
Chẳng dám tìm một ai vì sợ lại đau thêm
Khi họ hững hờ… luôn trả lời câu: “ bận “.

Nên list bạn bè dù có dài bất tận
Thì vẫn riêng mình… dựa bóng mình mà thôi.

Ngọc Anh

Tự hỏi lòng, ngày tháng sẽ dần tanHay nhớ mãi, dẫu thời gian….chẳng đợi.

Tự hỏi lòng, ngày tháng sẽ dần tanHay nhớ mãi, dẫu thời gian….chẳng đợi.

KHUNG TRỜI THƯƠNG NHỚ

Có một thời hoa phượng nở ngoài sân
Màu đỏ chói bâng khuâng xao xuyến lạ
Trong màu nắng có nụ cười rôm rả
Những thiên thần,đẹp ,có cả ngây thơ

Có một thời khoác áo trắng mộng mơ
Được bay nhảy phất phơ khăn quàng đỏ
Cùng đùa giỡn với cánh diều no gió
Mãi tung tăng chẳng có những ưu phiền

Có một thời ta sống mãi hồn nhiên
Ăn với học gắn liền nhau như thế
Chẳng tính toán bao nhiêu điều không thể
Vô tư cười mặc kệ những đa đoan

Có một thời mình cứ chạy lon ton
Chút e thẹn làm tâm hồn rung động
Mắt đá liếc, làm con tim bay bổng
Bức thư tình đóng dấu gửi cho ai

Có một thời như gợi dấu chân phai
Chưa dám nói lời yêu ai đâu nhỉ
Chỉ là thích, còn nằm trong suy nghĩ
Rồi đêm về tâm trí mãi hư hao

Có một thời còn ở giấc chiêm bao
Lời tình tứ, ánh mắt nào bỡ ngỡ
Chỉ còn lại khung trời màu thương nhớ
Cả một đời…. thương nhớ kỉ niệm xưa.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Đố ai quên được người xưaĐố ai gặp lại người xưa không nhìn…GỌI NHAU LÀ TÌNH CŨTác giả //Thu Thảo

Đố ai quên được người xưaĐố ai gặp lại người xưa không nhìn…GỌI NHAU LÀ TÌNH CŨTác giả //Thu Thảo

Em cứ nghĩ anh quên dần tất cả
Vì tình xưa như chiếc lá héo sầu
Giống như là sau một trận mưa ngâu
Mọi thứ đã bạc mầu theo dòng nước

Cái lạnh lẽo em từng nêm nếm được
Thấu tận xương cả vết xước tâm hồn
Có nhiều lần muốn kỉ niệm vùi chôn
Dưới tận đáy sông Thu Bồn giữ hộ

Một cảm giác khi thuyền xa bến đỗ
Em dặn lòng chịu khổ để quên đi
Bởi bên nhau sẽ chẳng có được gì
Giữ níu lại làm chi đâu người hỡi

Tiếng thề ấy đã một thời mong đợi
Nhưng cuối cùng kẻ gởi lại đắng cay
Chờ anh ư ! Đúng !đợi cả tháng ngày
Đêm thức trắng bờ mi cay đẫm lệ

Đã chịu đựng vết thương lòng đến thế
Và bây giờ không thể gọi tên nhau
Quá đắng cay với giấc mộng phai màu
Nhớ đến cũng đớn đau buồng tim nhỏ

Thôi quên hết một thời yêu này nọ
Đành giã từ vứt bỏ kí ức xưa
Xoá hình anh, xoá cả mối duyên thừa
Ta xin gọi “người xưa” là” Tình Cũ “.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Nam Kỳ Cũng Gió Cũng Mưa

Nam Kỳ Cũng Gió Cũng Mưa

Nam Kỳ Cũng Gió Cũng Mưa (Nguyễn Bính)

Nam Kỳ cũng gió cũng mưa
Đêm đêm đắp đổi cũng vừa chăn bông
Mình đi trăm núi ngàn sông
Ngờ đâu mang cả lạnh lùng sang Nam
Những ai đón bạc, đưa vàng:
Những ai đan áo ngự hàn ngày xưa
Những ai mảnh quạt đề thơ
Những ai? Ai đó? Bây giờ những ai?
Thà rằng uổng một đời trai
Chẳng ban áo gấm cũng mài trăng khuya
Cuộc cờ lỡ pháo, lầm xe
Quyết tâm phá bí ai dè vẫn thua
Đến đây đường khóc cùng đồ
Phải đâu Ba Thục hay bờ Ô Giang
Đèn chong lụn cả canh tàn
Ngoài sông ai đó quá giang gọi đò?
Hỡi người đi gió về mưa
Có xây dựng nổi cơ đồ gì không?
Đã đành nhớ núi thương sông
Nằm đây xa cách muôn trùng ải quan.

Sài Gòn 1943

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nam Kỳ Cũng Gió Cũng Mưa” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Mỹ

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Mỹ

Nguyễn Mỹ sinh ngày 21 tháng 2 năm 1935, tại thôn Trung Lương, xã An Nghiệp; huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên. Nguyễn Mỹ gia nhập quân đội từ khi mới 16 tuổi, chiến đấu tại chiến trường Nam Trung bộ. Năm 1954 tập kết ra Bắc, làm nhạc công trong đoàn văn công Tây Nguyên, đi học trường báo chí rồi về làm biên tập sách ở Nhà Xuất bản Phổ Thông. Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nguyễn Mỹ có bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ nổi tiếng trước khi trở lại chiến trường miền Nam chiến đấu. Về Nam năm 1968, ông là phóng viên mặt trận báo Cờ Giải phóng Trung Trung bộ hoạt động ở Ban Tuyên truyền Văn nghệ khu V và hy sinh ngày 16 tháng 5 năm 1971 trên bờ sông Đakta, huyện Trà My, tỉnh Quảng Nam. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Cuộc chia ly màu đỏ

Cuộc chia ly màu đỏ


Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
Tươi như cánh nhạn lai hồng
Trưa một ngày sắp ngả sang đông
Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ

Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
Chồng của cô sắp sửa đi xa
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa

Chiếc áo đỏ rực như than lửa
Cháy không nguôi trước cảnh chia ly
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.
Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
– Một rạng đông với màu hồng ngọc

Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
Và người chồng ấy đã ra đi…

Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
“Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau…”

Tôi biết cái màu đỏ ấy
Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
Một làng xa giữa đêm gió rét…
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
Như không hề có cuộc chia ly…

(9-1964)

Bài thơ: Hoa khế nở

Hoa khế nở

Bỗng góc vườn xưa ửng tím
Trên cành khế lại đơm hoa
Mái xám mùa thu thêm đậm
Cây khế mỗi năm một già

Bạn cũ mươi đàn ong mật
Chuyện xưa say kể rì rầm
Tí tách nỗi buồn thức giấc, mênh mông
Bồi hồi, bồi hồi hoa rụng
Ngày ấy lâu rồi lâu lắm
Lui cui mấy đứa em thơ
Moi đất, nhặt hoa, bẻ táo cất nhà
Loong coong, mẻ sành, khu bát
Từ buổi mẹ thôi không hát
“Chợ chiều nhiều khế, ế chanh”
Tóc mẹ mỗi ngày một bạc
Sợi già. sợi nhớ thương anh
Mùa đông ập xuống mái nghèo
Nhà dột, nợ đòi tới tấp
Thêm lũ côn đồ nay đe, mai dập
Xao xác vườn xưa lá rụng tơi bời
Đêm lặng, nằm nghe bâng khuâng tiếng khế rơi
Nồng sương lạnh, mùi úng chua xa xót
– Đời có đủ hương thơm ngào ngạt
Sao nhà ta chỉ đùm muối ớt
Thân mẹ, em như lát khế quệt vào!
Nó như con ong rung đôi cánh cần lao
Theo bầy lớn, đưa mật hoa về tổ
Thằng lớn đi rồi, tới phiên thằng nhỏ
Thay anh lặn lội, đơm đó, thuyền câu
Con Út chiều qua, rổ khế đội đầu
Ra chợ, với vài xếp lá
Những khi gió mưa tầm tã
Lửa hồng nhen nhúm đêm đêm
Câu chuyện ngày xưa meh lại kể cho em
Trên cây khế con đại bàng sà cánh
Chờ em đến, đất vàng rơi óng ánh…
Em cười, rạng rỡ niềm vui

Biền biệt anh đi đã mấy năm trời
Có phải tìm vàng cho em, cho mẹ?
Năm tháng thương đau cuộn tròn gốc khế
Niềm tin vẫn vút bay đi
Mái rạ đêm đêm tiếng mẹ thầm thì
Lấp lánh đôi dòng ánh sáng
– Anh con đi, theo Bác Hồ, theo Đảng
Ngày kia thống nhất anh về
Rồi cả làng ta cũng sẽ no nê
Như đồng bào mình ngoài nớ

Gió bấc chừng mang hơi thở
Bỗng quên hết cả lạnh lùng
Có người lính miền Nam trên đất Bắc
Bỗng nỗi buồn thức giấc, mênh mông
Xam xám trời thu ửng tím một vùng
Hoa khế nở
reo vang
lời gợi nhớ

9-1958

Nguồn: Thơ Nguyễn Mỹ, Hội Văn nghệ Hà Nội, 1993

Bài thơ: Chị tôi

Chị tôi

Tặng chị Kim Sâm

Ngày anh lên đường công tác vắng
Cháu thứ ba chị còn mang trong bụng…

Tôi trở lại lần này
Hai cháu lớn bắt lấy tôi
Cháu bé cũng sà vào theo tu mồm gọi: – Chú!
Anh bên chị trong tấm hình ngày cưới
Nhìn xuống chúng tôi
Tôi mở hết cỡ tay ra cũng không ôm hết cháu

Chị tôi bước vào
Đứng nhìn tôi trong khung cửa
Chị đi làm về, tay xách túi ni lông
Chị sẽ kêu lên, sau một hồi đứng lặng
Chị cười rất vui mà nước mắt lưng tròng

Lũ trẻ bỏ tôi, chạy ào về phía chị
Ôi chúng nó như một bầy chim sẻ
Trông chị như cây bưởi được mùa
Mỗi bước đi cành trĩu quả đung đưa…

Chị cho tôi xem những bức thư anh gửi
Những lá thư có đóng dấu vuông
Chị cười bảo: chị vừa trong khu bốn
Tấm vải ngụy trang còn mắc trên tường

Rồi mở tủ lấy ra chiếc hộp
Cho tôi xem tấm bằng đại học
Ngày anh đi chị đang còn bổ túc
Tôi nhớ xưa anh cũng vừa học, vừa làm

Cả anh chị đều là dược sĩ
Anh còn kiêm nghề lục vấn tù binh
Chị bảo chữ La tinh khó nhớ
Và nhắc lại ngày anh treo bảng học tiếng Anh

Tôi nhìn chị lòng đầy kính phục
Nghĩ đến bốn năm đã đi qua trong căn nhà này
Ba cháu lớn khôn và tấm bằng đại học

Cả niềm vui chị gửi tới cho anh
Không nói hết bao nhiêu hoa đã rụng
Tôi chỉ đếm được trên cây những quả chín trên cành…

Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979

Bài thơ: Hơi ấm đường rừng

Hơi ấm đường rừng


Bao nhiêu lá rừng trút xuống lối em qua
đã tan ra thành đất bùn dấu dưới bàn chân vô số
Và những dấu chân voi chân hổ
Em bỏ lại đằng sau
Bao ngày nắng đêm mưa bề bộn những lo âu
Lòng anh trải theo những con đường sâu hút
Trên đá nhọn, nơi bàn chân em bước
Con đường sống lại mỗi ngày nối những bàn chân
gùi cõng
hành quân
Tuôn vào chiến dịch bốn mùa xuân, hạ, thu, đông
Con đường mới quen đã lạ
Anh đi với trái tim mình rộn rã
Và hơi ấm bàn chân em làm giao liên
Con đường dài xuyên mưa xuyên nắng
Con đường dài xuyên ngày xuyên đêm
Nhiều dốc lên chênh vênh
Nhiều dốc xuống chơi vơi
Và những bãi bom
vàng hoe khét lẹt
Những khúc ngoặt thoáng tanh mùi biệt kích
Đêm bặt tiếng thở của rừng sâu
Một kiếp cây đã hết tuổi xanh rồi
Ngã xuống
Và thảng hoặc những tiếng gầm ghê rợn
Tất cả bỗng trở nên thân mật, lành hiền
Anh nghe ấm hơi cười trong sắc lục
Anh đuổi theo những vần thơ đang hát về em
Anh đã gặp dọc đường
Thật nhiều cô gái trẻ
Nhiều cô hồng hào khoẻ mạnh
Nhiều cô xanh mét yếu gầy
Có cô cõng hàng nặng trĩu trên vai
Có cô mắc võng nằm lại bên đường chờ lui cơn sốt
Tất cả đều vui vẻ nhắc tên em
Không một thoáng lo âu, sợ sệt
Họ như đang ở nhà
Họ lặng im hay họ hát ca
và mỗi dáng mỗi hình đều nhắc
Đến riêng phần hình dáng của riêng em
Đến riêng phần sức lực của riêng em
Đến một phần cuộc sống của riêng em
Đến một phần mơ ước của riêng em

Lòng cảm phục khiến anh trào nước mắt!
Em nhỏ xíu như cây nứa tép
Và mong manh như một chấm nắng thu
Em, nhìn đằng sau chỉ thấy chiếc ba lô
Một nhành lá cũng làm em chậm bước
Một tảng đá còn khó khăn hơn
Đặt chân vào đâu, vào đâu cho khỏi ngã

Từ trên yên xe đạp
Giữa đường áo tím bay
Mà nay rẽ lối mây
Bàn chân nhỏ giẫm lên bao đầu núi
Xông vào nơi lửa khói để làm cây chông nhỏ giệt thù
Em đã vượt qua bao thử thách bước đầu
Đi làm người chiến thắng
Bao lo âu đã hoá niềm kiêu hãnh
Anh nhẹ nhàng sao như cánh chim bay
Qua khe qua dốc
Có phải em đã nhặt
Trong những bước đi đầy ý chí của mình
Cái âm u lạnh lẽo của rừng
Bao khó nhọc trên con đường ra trận
Rừng hôm nay như vườn đầy quả chín
Anh chỉ còn nghe rộn rã tiếng chim reo.

5.1968

Bài thơ này được tác giả viết cho người yêu khi cô gái phải tới xa hơn về phía Tây và biết rằng khó có cơ hội gặp lại.

Bài thơ: Mùa đánh Mỹ

Mùa đánh Mỹ


Những đường cày đi trong đêm tối
Những đường cày đi dưới trăng xanh
Những đường cày đi giữa nắng hanh
Đi với khẩu súng trường bình dị
Người cày ruộng bắn tàu bay Mỹ
Như diệt giống chim đến phá mùa màng

Những cậu sáo đen, những nàng cò áo trắng
Theo đường cày mổ bắt giun sâu
Chúng núp cả vào chân người cày ruộng
Khi lũ quạ sắt kia đến bắn phá trên đầu

Hố bom lấp, hồ thành ao chống hạn
Mảnh rốc két rơi cặp thép lưỡi cày
Những đường cày đi trong mưa đạn
Cày trốc lên bao mảnh máy bay

Bao đồng lúa của miền Nam nhiễm độc
Đang kêu gọi trong từng tấc đất nâu
Mùa đến tô màu xanh bên tuyến lửa
Mức chỉ tiêu năm tấn thức trong đầu

Và hạt giống các anh ngâm ủ
Hạt nảy mầm trong buổi tiễn đưa
Hạt hy vọng trong tay người vợ trẻ
Mở lá vui mong ngóng, đợi chờ

Hào giao thông nối dài mương thuỷ lợi
Trồng thêm cây cho xe pháo nguỵ trang
Xe phốt phát đạn thù xăm lỗ chỗ
Máy bơm về vệt máu còn loang!

Ngày chăm bón, đêm đắp đường, kéo pháo
Lúa hy sinh cho đường mới băng qua
Công sự mọc, bờ vùng dăng chiến luỹ
Ngớt tiếng súng rền là tiếng hót sơn ca

Và mùa màng đã dâng lên, đầy ắp
Như nước thuỷ triều, mùa màng cứ dâng lên
Mặc lửa đỏ tự trời cao vứt xuống
Bao xác máy bay bị biển lúa nhận chìm!

Người săn máy bay rình trong ruộng lúa
Lúa ôm quanh công sự bọc dày thêm
Mùa đánh Mỹ lúa cao theo nòng pháo
Gié hạt nhiều hơn băng đạn tiểu liên

Mùa đã chín, dồn vang tin chiến thắng
Người ra đi thay sắc áo nguỵ trang
Nghe thôi thúc trong từng cơn gió nhẹ
Tấp nập mây trời chở nắng xuống phương Nam

Mây cũng chín trên trời xanh vàng óng
Đoàn xe ra tiền tuyến ngát hương đêm
Đêm giã cốm nhớ người ngoài chiến địa
Bao o dân quân tay súng tay liềm

Cố xã viên vuốt chòm râu bạc
Đón lúa về ăm ắp sân phơi
Nói: Trời cũng ủng hộ ta đánh Mỹ
Từ vụ trước đến vụ này đã bảy trăm thằng rơi

Hậu phương lớn một màu vàng óng ả
Miền Nam ơi, miền Bắc lại được mùa
Ta nhập kho cả những tin thắng trận
Của hai miền, Mỹ nhất định thua!…

Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979

Bài thơ: Con đường ấy

Con đường ấy


Con đường nhỏ
Đi giữa hai hàng cây
Cái con đường ấy mình đầy bóng râm
Con huơu sao đã ruỗi nằm
Để nghe những tiếng thì thầm ở trên

Đôi bên là nắng
Thu đã đượm vàng
Nắng bay từng giọt – nắng ngân vang
Ở trong nắng có một ngàn cái chuông

Họ không sưởi nắng
Họ đến ngồi đây
Họ ngồi cách một gang tay
Để nghe những tiếng lá cây thì thầm

Sẽ đến mùa đông
Lá cây sẽ rụng
Xuống chỗ họ ngồi
Bên nhau đằm thắm

Nào có hề chi
Con hươu sao ấy sẽ đi
Cũng vì tiếng họ thầm thì hát ca…

Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979

Bài thơ: Trên cánh đồng đảm đang

Trên cánh đồng đảm đang


Tiếng máy bơm hút nước
Giục đồng lúa chín mau
Nắng chiều nay ở lại
Trên cánh đồng vàng thau

Sương hoa cà chiều thu
Bức màn đầy tiếng động
Thời gian cưỡi ngựa trắng
Một mình vội đi xa

Tiếng nhạc ngựa reo say
Hạnh phúc bừng sắc lửa
Lúa chín như tằm ngủ
Mùa gặt rồi, anh ơi

Em tưởng mình đã vượt
Cả một chặng đường dài
Như cùng anh ra đi
Từ cuối vụ chiêm trước

Vạch đường cay thứ nhất
Trên cánh đồng đảm đang
Con trâu không chịu bước
Đấy ẩy lưỡi cày lên
Nhớ ngày nào chê anh
Đường cày cũng khôn lỏi…

Cánh đồng như nới rộng
Đố anh biết vì sao?
Người cày đi đánh giặc
Ruộng có chân thì theo…

Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979

Bài thơ: Đường Hồ Gươm với chiếc xe lăn

Đường Hồ Gươm với chiếc xe lăn

Lửa đã thắp trên những cành hoa phượng
Xe lăn đi làm thức tiếng ve ran
Tiếng chổi quét. Tiếng mưa vui hạt sỏi
Gieo xuống lòng đường như chuông nhỏ ngân vang

Hầm trú ẩn quanh hồ bao lớp cỏ đã chen xanh
Bom bọn cướp siêu âm vừa cắt xuống ngoại thành
Và những con thiêu thân đã cháy
Xác rơi tan ngoài cửa ngõ Thăng Long!

Thêm bao lượt những chàng trai, cô gái
Giã phố vui, đất nước gọi lên đường
Họ lấy Hồ Gươm làm nơi lượn chào hò hẹn
Làm đường băng của tuổi thanh xuân

Em lái xe lăn trên đường Hồ Gươm
Đường xuất phát đến những chân trời lớn
Tuổi khăn quàng cũng náo nức muốn hành quân
Súng quyết tử giữ trời trên sân thượng
Vun vút từng đôi én “Mích” lượn vòng

Em trên xe lăn như trên voi thép
Súng tựa thành xe, đạn thắt ngang lưng
Áo em mặc xanh theo màu cỏ úa
Mắt Hồ Gươm chiếu sáng không trung
Em có thấy những ngoái nhìn thân thiết?
Người ra đi nghe ấm lửa sau lưng!

Tháp Rùa nhìn em, ơi cô gái đảm
Trên chiếc xe lăn to lớn nặng nề
Đây con đường em vẫn giong xe đạp
Qua những niềm vui trong sáng hội hè!

Ta nghe em, tiếng sịch sình chắc nặng
Giữa hôm nào đạn réo, bom rơi
Tưởng như nghe nhịp trái tim đất nước
Tiếng sần sùi sắt thép sinh sôi

Ta nghe em mang cả lòng phố cũ
Với hàng sấu tuổi thơ cánh lá vươn che
Nghe sâu xa trong mùi nồng hắc ín
Nắng lửa đang nung trái mật mùa hè

Hãy lên xuống đất này em ơi, tấm lòng ta yêu mến
Với sỏi đá hôm nay chất chứa tâm hồn
Cho thêm chắc con đường khi cần thiết cất mình lên trong lửa đạn
Bên bóng Tháp Rùa nghiêm nghị dáng kẻ đứng trao gươm

Hà Nội rộn ràng chuyển quanh trục Tháp
Với tiếng xe em cần mẫn tới lui
Đường đẹp Hồ Gươm thơm mùi lửa mới
Nối với bốn bề giặc Mỹ tan, rơi

Nối với bốn bề máu căng mạch đập
Đường chiến công như chuỗi hạt trai vui
Sáng rực Hồ Gươm tấm gương lịch sử
Xe lăn đi quanh trục Tháp của loài người

6-1966

Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979

Bài thơ: Tuy An

Tuy An

Núi Ông lom khom, núi Bà đội nón
Hòn Chiêng hòn Trống chiều sớm ngân nga
Ôi Tuy An, núi với người chen chúc
Nhộn nhịp sắc màu mảnh đất vang ca…

Những thung vui sớm chiều nghe biển gọi
Núi khép vòng tay không muốn người đi
Người cưỡi núi thúc chồm ra tận biển
Hòn Yến đỏ ngời giữa sóng xanh say

Những làng xóm quây quần trong thung biếc
Sắn, mía, đậu, gai trèo ruộng bậc thang
Làng trên núi, giếng Tiên trên núi
Tiếng hát lô vần vụ những chim đàn

Đất Hoà Đa đen mà sinh bông trắng
Rừng cà phê chín đỏ đất An Xuân
Xoài Đá trắng, hồ tiêu Trà Úc
Cá mắm Tiên Châu, nếp Tượng đồng trong

Đất vui quá đến sông còn bịn rịn
Sắp tới biển ròi còn mở tay ôm…

Biển vào Ô Loan nằm ngủ thiếp
Sò huyết sinh trong đáy chiếc mơ xanh
Hãy nhớ về đầm Ô Loan bạn nhé!
Trời, đất tinh trong cho bạn thấy trái tim mình…

Nguồn: Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), NXB Hà Nội, 1979

Bài thơ: Gửi một dòng sông

Gửi một dòng sông


Tôi yêu vì một dòng sông
Nước trong chảy mát như lòng tôi vui
Lụa căng hoa vẽ từng đôi
Gió xoa ngực cát trăng soi tỏ mờ
Con thoi dệt mãi đường tơ
Xe săn chỉ thắm, đôi bờ tre nghiêng
Mái chèo đưa khúc giao duyên
Êm êm sóng vỗ hồn thuyền mênh mông
Đập dừng, cán nước thành bông
Âm vang tiếng hát trầm hùng ra khơi
Bến trong in những nụ cười
Và in mắt biếc một người tôi yêu

10-1958

Nguyễn Mỹ viết văn từ kháng chiến chống Pháp. Anh đã in tập ký Trận Quán Cau (1954); Cuộc chia ly màu đỏ (thơ in chung), 1980; Thơ Nguyễn Mỹ (32 bài, có 17 bài di cảo, 1993).

Nguyệt Hỡi Đê Mê

Nguyệt Hỡi Đê Mê

Nguyệt Hỡi Đê Mê (Hồ Xuân Hương)

Nguyệt hỡi đê mê mấy buổi nay
Vắng tình đây những ngẩn ngơ thay
Trà pha liên tử mà không chuộng
Rượu chuốc bồ đào cũng chẳng say
Giấc bướm mơ màng hơi trống điểm
Hồn mai phảng phất tiếng sênh bay
Tình chung ai có hay chăng tá
Còn tạo ghen chi những quấy rầy

(Quế Sơn thi tập)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nguyệt Hỡi Đê Mê” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tản mạn nước

Tản mạn nước

Nước biết dài theo sông
Nước biết rộng theo biển
Nước biết làm sóng vỗ tới chân trời
Sương đêm treo lửng mặt trời cành mai

Giếng cha đào thủa một hai
Dây gàu nối mãi cho dài vấn vương
Mẹ nằm chỗ ướt canh sương
Chỗ khô lót tiếng ru nhường con thơ

Bến nào không bến đợi chờ
Sông nào chẳng tắm giấc mơ nổi chìm
Đầu nguồn nước nặng tiếng chim
Cuối sông nước nặng nỗi niềm phù sa

Mưa rơi từ thủa rất xa
Hoa cau mẹ hứng cho ta nặng tình
Ra sông sóng nước chùng chình
Muốn sang sao vượt được mình thì sang

Nợ trăng thì trả tiếng đàn
Nợ biển thì trả chớp ngàn ngang mây…

Top 14 Bài thơ hay mừng đảng, mừng xuân

Top 14 Bài thơ hay mừng đảng, mừng xuân

Tết đến xuân về, đất trời như rạng rỡ hơn, tươi mới hơn. Những phố phường rực rỡ cờ hoa, ai cũng vui vẻ mong đợi một năm mới đầy hi vọng. Ai cũng muốn nói với nhau những lời chúc xuân tốt đẹp nhất. Xuân sang, không khí vui vẻ, rộn ràng cũng giăng đầy trên khắp các ngã đường. Phố xá nhộn nhịp hơn trong âm điệu sôi động của khúc xuân đầu mùa. Thành phố trẻ thở cùng nhịp thở với xuân. Và xuân đến, lòng người cũng cởi mở hơn rất nhiều. Điều đó vốn dĩ hợp quy luật, bởi ngay cả cỏ cây cũng vì mùa xuân mà sẵn sàng đi qua bao mùa mưa, gió, nắng huống chi con người. Vì vậy, lẫn trong nhịp đời, ta bắt gặp nhiều gương mặt thêm chút tươi vui, gặp ánh mắt và nụ cười căn tràn niềm vui sống và chạm mặt cả tinh thần thân thiện chào đón mùa của sự sống, mùa của sự sinh sôi, nảy nở. Năm nay đất nước ta đón chào dịp tết cổ truyền của dân tộc cùng với dịp chào mừng kỉ niệm 89 năm ngày thành lập đảng cộng sản Việt Nam. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay mừng đảng mừng xuân.

Bài thơ: BÚT THẢO GIAO THỪA – Vũ Thuỷ

BÚT THẢO GIAO THỪA

Vũ Thuỷ

Bút thảo Giao Thừa, thời khắc mới
Thi nhân rạo rực, tình phơi phới
An lành cuộc sống, dạ tươi ngời
Ấm cúng gia đình, lòng phấn khởi
Ý tứ thanh tao, nét dáng vời
Lời thơ lả lướt, tơ duyên tới
Trời hoa rạng rỡ, thỏa rong chơi
Hạnh phúc chan hòa, xuân Kỷ Hợi

Vũ Thủy

Ảnh sưu tầm

Bài thơ

TUỔI XUÂN
Thơ : Tony Bui

Tết đến già thêm một tuổi đời
Tâm bền vạn biến chẳng sầu rơi
Niềm vui khởi sự hoà trên dưới
Hạnh phúc an khang thuận mọi người
Vượng khí đông tàn xuân trở lại
Hưng tài hạ mãn đẹp trùng khơi
Tân niên chúc lộc thân bằng hữu
Chữ Đức ghi lòng hưởng phúc thôi

Warszawa
04/02/2019
30/12/Mậu Tuất

Bà thơ: KỶ NIỆM NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG – Nguyễn Thị Khánh Hà

KỶ NIỆM NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG
Thơ: Nguyễn Thị Khánh Hà

Hôm nay mồng ba tháng hai
Là ngày kỷ niệm Đảng ta ra đời
Công ơn của Đảng ngất trời
Tám chín năm tuổi! Cuộc đời tự do

Năm xưa: Đói chẳng ai lo
Gông xiềng áp bức, tự do chẳng còn
Chồng xa vợ, mẹ lìa con
Hàng triệu người chết khó còn chỗ chôn

Cả dân tộc sống mỏi mòn
Tưởng như vĩnh viễn chẳng còn tương lai
May ngày mồng ba tháng hai
Ngày Đảng Cộng Sản công khai ra đời

Đảng như ánh sáng mặt trời
Mặt trời chân lý, mặt trời tự do
Đảng đem áo ấm, cơm no
Đem cho nhân phẩm, đem cho cuộc đời

Đem cho cuộc sống đẹp tươi
Công ơn của Đảng ngàn đời không quên
Đất nước theo Đảng tiến lên
Đổi mới phát triển ngày thêm mạnh giầu

Ơn Đảng xin khắc thật sâu
Ông cha truyền lại trong đầu cháu con
Dẫu cho sông cạn đá mòn
Có Đảng dìu dắt ta còn tiến xa
2/2/2019. MaiLan.

Bài thơ: MÙA XUÂN NHỚ BÁC – Nguyễn Hường

MÙA XUÂN NHỚ BÁC

Nguyễn Hường

Xuân về nhớ lắm Bác ơi
Tháng năm con mãi biển trời biết ơn

Áo nâu dép lốp chẳng sờn
Chông gai thử thách Trường Sơn năm nào

Nghĩa tình đẹp tựa Trăng Sao
Chiếu lan toả ngát dạt dào niềm vui

Bác cho cuộc sống ngọt bùi
Ấm no hạnh phúc đẩy lui nỗi buồn

Bão giông nắng gió mưa tuôn
Một mình hứng chịu quên luôn riêng tình

Chống chèo cập bến bình minh
Con thuyền Cách mang lung linh ánh hồng

Bác là Cha Chú người Ông
Của toàn dân tộc phập phồng
nhớ thương

Làm theo lời dậy tỏ tường
Năm điều ngọc ánh hiền lương
đẹp đời

Chung tay xây đắp cơ ngơi
Việt Năm tiến bước rạng ngời năm châu

Thơ Nguyễn Hường
3/2/2019
Ảnh st

Bài thơ: XUÂN! – Nguyễn Đức Phúc 

XUÂN!
Tác giả : Nguyễn Đức Phúc

Thế là cũng hết ngày Đông
Thỏa lòng mơ ước ,chờ mong Xuân về.
Mùa Xuân đến mọi miền quê
Cho em níu giữ lời thề cùng Xuân.
2/2/2019

Bài thơ: BẤT CHỢT XUÂN HÀ NỘI – Phan Thu Hà 

BẤT CHỢT XUÂN HÀ NỘI

Phan Thu Hà

Bất chợt gặp những nụ đào tươi thắm
Nắng ươm tơ dệt lụa khúc giao mùa
Hơi gió thoảng chớm rùng mình se lạnh
Ngát hương trầm sân cổ tự già nua

Ồ thật thế ! Thế là xuân rồi nhỉ
Đồng cải vàng uốn lượn rợp sắc hoa
Những Nghi Tàm , Ngọc Hà , Quảng bá
Đẹp ngỡ ngàng … như chưa có đông qua

Chợt bắt gặp nụ cười em phố cổ
Phố thì già em lại trẻ như thơ
Còn đâu đó những “ mực tàu giấy đỏ”
Để tết xưa không mất bao giờ

Xà xuống cạnh nồi bánh chưng đượm
Lửa
Củi tí tách reo thơm lá gội đầu
Chuyện tựa ngô rang đầu hè pháo nổ
Len lén ngập ngừng ánh mắt tìm nhau

Bất chợt nhớ , bất chợt mơ Hà nội
Bất chợt em anh khoảnh khắc giao thừa
Nghe rì rầm tiếng đất trời đang thở
Hay tiếng tiền nhân vọng tự ngàn xưa

Bất chợt rưng rưng lối về kỷ niệm
Ngôi nhà xưa người xưa đã xa rồi
Giọt ký ức bất chợt nhoà trên mắt
Ngược vào lòng chảy mãi khôn nguôi

Nhưng ta biết một điều không bất chợt
Hà nội trong ta ba sáu phố phường
Nơi ta gửi tình yêu ở lại
Theo ta một đời hai tiếng yêu thương !

Phan Thu Hà

Bài thơ: BÁNH CHƯNG BÁNH DẦY – Nguyễn Ruyến

BÁNH CHƯNG BÁNH DẦY

Nguyễn Ruyến

Đời Vua Hùng Vương thứ 6
Sau khi đánh thắng giặc Ân
Vua có ý truyền ngôi báu
Đúng vào dịp Tết mừng xuân

Con nhiều mà ai cũng khéo
Giỏi giang chăm chỉ lam làm
Đức Trí Dũng Nhân trọn vẹn
Cách gì chọn lựa khách quan

Anh minh nghĩ ra một kế
Hãy tìm lễ vật dâng cha
Làm sao chân thành ý nghĩa
Linh thiêng dung dị mặn mà

Vội vã các chàng Hoàng tử
Đi tìm khắp nẻo gần xa
Thôi thì của ngon vật lạ
Đua nhau chất đống mỗi nhà

Người con thứ hàng 18
Tên gọi Hoàng tử Lang Liêu
Của cải bạc vàng rất ít
Chỉ lòng hiếu thảo thật nhiều

Khi lễ vật được dâng lên
Thấy lạ Vua cha liền hỏi
Thứ gì đây vậy Lang Liêu
Nói rõ cho ai nấy hiểu

Dạ con được thần báo mộng
Dạy làm bánh Dầy bánh Chưng
Từ Đậu Thịt Hành Gạo nếp
Tượng trưng Trời tròn Đất
vuông

Cũng là công cha nghĩa mẹ
Bao la chẳng dễ đáp đền
Phải được muôn đời nhắc nhở
Mỗi năm dịp Tết Cổ truyền

Đúng là phép màu kỳ diệu
Vua gật đầu tấm tắc khen
Rồi quyết định truyền ngôi báu
Cho chàng Hoàng tử Lang Liêu

Và cũng kể từ khi đó
Có tục Bánh Chưng Bánh Dầy
Sắp cỗ cúng thờ tiên tổ
Mừng Xuân đón Tết nồng say.

Tp Ninh Bình, 30 Tết Kỷ Hợi.

NGUYỄN RUYẾN

.

Bài thơ: MỪNG XUÂN KỶ HỢI – Tony Bui

MỪNG XUÂN KỶ HỢI
Thơ : Tony Bui

THUỶ NHIỄU TRUNG MÔN TĂNG BÁCH PHÚC
XUÂN HỘI GIÁP ĐỀ TẬP THIÊN TƯỜNG

Dịch nghiã:

TẾT ĐẾN NHIỀU NHÀ THÊM TRĂM PHÚC
XUÂN VỀ ĐẬU CỬA ĐƯỢC NGHÌN MAY..

MỪNG XUÂN
Thơ : Tony Bui

Kỷ Hợi xuân về rộn tiếng ca
Niềm vui hội ngộ khắp muôn nhà
An khang sức khỏe trường niên thọ
Hỷ sự yên lành nở vạn hoa
Đại phát tâm bình thêm phúc lộc
Khơi nguồi dạ vững nẩy tiền ra
Trên hoà dưới thuận êm gia đạo
Hạnh phúc tân niên khởi trọn đà

Warszawa
03/02/2019

Bài thơ: XUÂN VỀ – Đào Mạnh Thạch

XUÂN VỀ

Đào Mạnh Thạch

Xuân đã đến cho ngàn hoa đua nở
Đón nắng vàng rạng vỡ cả trời xanh
Chim líu lo nhảy nhót ở trên cành
Mừng nắng ấm khóm mai vàng bung nở

Xuân đến rồi cả đất trời rực rỡ
Ngập trời hoa sặc sỡ sắc hoa đào
Để người xa bao nhung nhớ nghẹn ngào
Miền quê mẹ ôi ngọt ngào da diết

Xuân đến rồi dệt thêu tình tha thiết
Để xa xôi cách biệt lại tìm về
Cho gái trai thỏa ước nguyện đam mê
Cùng sánh bước trong xuân thề say đắm

Xuân mang đến cả khung trời xanh thẳm
Rực cờ hoa cùng say đắm nụ cười
Xuân chan hòa hạnh phúc khắp nơi nơi
Chào xuân mới chúc an lành hạnh phúc

HP 31-1-2019
TG Đào mạnh Thạnh

Bài thơ: TẾT THƠ – Vũ Thủy

TẾT THƠ

Vũ Thủy

Vào dịp mỗi xuân, đẹp cửa nhà
Núi sông tươi thắm, điểm ngàn hoa
Đào cành đỏ rực, mừng mưa thuận
Trúc rặng xanh vui, quyện gió hòa

Khao khát dạ mong, trà ngát tỏa
Đắm say lòng nhớ, rượu hoan ca
Cao thâm trí hạc, tâm trong sáng
Chào đón Tết thơ, ý ngọc ngà

Ngà ngọc ý thơ, Tết đón chào
Sáng trong tâm hạc, trí thâm cao
Ca hoan rượu nhớ, lòng say đắm
Tỏa ngát trà mong, dạ khát khao

Hòa gió quyện vui, xanh rặng trúc
Thuận mưa mừng rực, đỏ cành đào
Hoa ngàn điểm thắm, tươi sông núi
Nhà cửa đẹp xuân, mỗi dịp vào

Vũ Văn Thủy

SG 1/2/2019

Bài thơ: HOA – Phạm Tân Dân

HOA

Phạm Tân Dân

Anh đón em vào chợ tết hoa
Trông kìa bát ngát tựa rừng hoa
Người mua người bán thật vui vẻ
Chân vội tay mau trao nhận hoa

Đào nụ cúc vàng mai chúm chím
Phong lan em điểm đủ mầu hoa
Hàng cam anh đến càng đa dạng
Dãy bưởi ươm vàng như cúc hoa

Quất đấy kém gì cam với bưởi
Quả vàng thế đẹp đỏm hơn hoa
Muôn loài đua nỡ xuân chào đón
Anh dẫn em vào thế giới hoa.

Thơ PTD
1/2/2019

Bài thơ: XUÂN YÊU THƯƠNG - Phạm Tuyết Thanh

XUÂN YÊU THƯƠNG

Phạm Tuyết Thanh

Muốn nói với người ngàn lần cảm ơn anh
Đã đem chân thành gieo mùa xuân lên mắt
Xua tan giá băng bằng vòng tay ôm chặt
Ru giấc bình yên trong khoảnh khắc giao thời.

Gỗ mục chuyển mình chồi non nhú sinh sôi
Biêng biếc xanh tươi rạng ngời khoe sắc
Em cởi chiếc áo già nua bao mùa quấn chặt
Anh đem môi hôn tưới tắm lại xuân thì.

Tròn ba mùa thai nghén chỉ đợi một khi
Đất trời giao hoan đặng xiết ghì say khướt
Khoảng cách xóa tan nối em anh làm một
Ngả nghiêng cùng đất trời thỏa khát trong nhau.

Anh là của em cho mãi đến ngàn sau
Em là của anh ví dầu cỏ cây bạc màu thay đổi
Vẫn còn nguyên sơ phút gần nhau không vội
Tô thắm duyên nồng tìm dẫn lối thương yêu.
Dã Quỳ

Bài thơ: TỰ TÌNH VỚI MÙA XUÂN – Hạ Quyên

TỰ TÌNH VỚI MÙA XUÂN

Hạ Quyên

Lại một mùa xuân thêm một tuổi
Cha già, mẹ yếu, trẻ lớn khôn
Bề bộn tha phương, theo danh phận
Ngày về cố gắng đẩy nhịp chân

Tình thâm giữ vẹn, ân tròn nghĩa
Đừng để tình, tiền quấn bước chân
Mai đây cha mẹ không còn nữa
Đờn đứt dây rồi, biết gọi ai!

Còn cha, còn mẹ đường có lối
Trải thảm ngàn hoa, mỗi bước chân
Tôi ơi! Trân quý ba ngày tết
Nhắc nhở ta về với yêu thương!

1/2016

Bài thơ: ANH CÓ VỀ HÀ NỘI ĐÓN XUÂN SANG – Giọt Mưa Thu

ANH CÓ VỀ HÀ NỘI ĐÓN XUÂN SANG.

Thơ Giọt Mưa Thu

Anh có về khi phố nhỏ vào Xuân.
Giọt sương rơi tần ngần trên vòm lá.
Đào khoe sắc để lòng xao xuyến lạ.
Chút nhớ thương trong dạ thấy ngọt ngào.

Xuân đã về anh có thấy khát khao.
Bờ vai ngả thì thào câu hờn dỗi.
Chiều Hồ Tây bầy Sâm cầm bay vội.
Dấu thời gian theo vệt khói lam chiều.

Anh có về ru giấc mộng bồng phiêu.
In nỗi nhớ thật nhiều vào tim nhỏ.
Như thuở ấy nàng Xuân vừa chớm ngõ.
Mình bên nhau cùng thắp lửa duyên nồng.

Anh hãy về khi bóng ngả hoàng hôn.
Ngàn hoa nở vươn cao đan nỗi nhớ.
Đưa men ái dâng trào từng ngõ nhỏ.
Mang sắc Đào…
Thắm lại một mùa yêu…!!!

Giọt Mưa Thu
HN 30/1/2019

Xuân thêm hồng và lòng người thêm say trong niềm vui năm mới. Cái tình của trời đất và con người đang kết lại rồi thăng hoa trong niềm vui trọn vẹn, hướng đến cái chân – thiện – mĩ. Trong cảnh xuân hòa, tất cả như xích lại, xum họp trong nghĩa tình. Hãy cùng nâng ly để hưởng trọn niềm vui xuân, để hướng về nhau giữa sự ngọt ngào của ân tình mặn mà này!