Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 26/05/2026

Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn

Thơ viết ở biển - Hữu Thỉnh

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 26/05/2026

Cô Tiểu Ngủ Ngày

Cô Tiểu Ngủ Ngày (Nguyễn Khuyến)

Ôm tiu, cắp mõ ngáy kho kho,
Gió lọt buồng thiền mát mẻ cô.
Then cửa từ bi cài lỏng chốt,
Nén hương tế độ đốt đầy lò.
Cá khe lắng kệ đầu ngơ ngác,
Chim núi nghe kinh cổ gật gù.
Nhắn bảo chúng sinh như muốn độ,
Sẽ quỳ, sẽ niệm, sẽ nam mô.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cô Tiểu Ngủ Ngày” của tác giả Nguyễn Khuyến. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Khuyến trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhà thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm và tập Bạch Vân am thi tập Phần cuối

Cả cuộc đời của mình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã dành phần lớn thời gian cho các sáng tác văn chương. Và tuyển tập Bạch Vân am thi tập là một trong số đó. Đây là tập thơ chủ yếu dùng thiên nhiên để thể hiện triết lý hoặc cũng có thể thông qua đó để cảm nhận, rung cảm nghệ thuật. Đọc các bài thơ này ta cảm nhận được sự chân thành, giản dị nhưng một số trong đó cũng khá khô khan.

Nội Dung

津觀寓興其十五
別占溪泉景致幽,
歸來結屋覓閑遊。
護花半掩臨風樹,
待月先開近水樓。
消長隨時知物理,
窮通有命豈吾憂。
這般真假誰能會,
一曲寒山一釣舟。

Tân quán ngụ hứng kỳ 15
Biệt chiếm khê tuyền cảnh trí u,
Quy lai kết ốc mịch nhàn du.
Hộ hoa bán yểm lâm phong thụ,
Đãi nguyệt tiên khai cận thuỷ lâu.
Tiêu trường tuỳ thì tri vật lý,
Cùng thông hữu mệnh khởi ngô ưu.
Giá ban chân giả thuỳ năng hội,
Nhất khúc Hàn Sơn nhất điếu chu.

津觀寓興其十六
故園歸去覓閑遊,
得喪囂然豈我憂。
出岫無心雲更懶,
朝東有意水長流。
生平名把文章誤,
畢竟官隨老病休。
借問生涯何處是,
五湖煙浪一扁舟。

Tân quán ngụ hứng kỳ 16
Cố viên quy khứ mịch nhàn du,
Đắc táng hiêu nhiên khởi ngã ưu.
Xuất tụ vô tâm vân cánh lãn,
Triều đông hữu ý thuỷ trường lưu.
Sinh bình danh bả văn chương ngộ,
Tất cánh quan tuỳ lão bệnh hưu.
Tá vấn sinh nhai hà xứ thị,
Ngũ hồ yên lãng nhất thiên chu.

Thu thanh
Tiêu điều thu dạ trích hàn canh,
Ngọc luật hồi âm ám thổ thanh.
Đãn giác thụ gian minh tích tích,
Hốt kinh nguyệt hạ hưởng tranh tranh.
Sơ văn thú phụ sầu vô mị,
Tự xúc hàn tương nhạ bất bình.
Nghĩ tác Dĩnh Xuyên Âu Tử phú,
Khủng hoảng mô phỏng bị thời khinh.

Dịch nghĩa
Đêm thu tiêu điều, giọt nước nhỏ điểm canh lạnh lùng,
Ống ngọc luật đồng vọng, âm thầm mà phát ra thành tiếng.
Chỉ nghe thấy trong cây tiếng kêu sột soạt,
Bỗng giật mình dưới trăng tiếng vang lanh canh.
Mới nghe, người vợ lính thú buồn rầu không ngủ,
Như xui con dế gợi nỗi bất bình.
Toan làm bài phú như Âu Tử đất Dĩnh Xuyên,
E rằng lại chỉ làm việc bắt chước bị người đời khinh bỉ.

Thuỷ hành phó doanh cảm tác
Chỉ kỳ thệ phục cựu sơn hà,
Khảng khái đăng chu phát hạo ca.
Trạo bãi thuỷ văn đôi bạch tuyết,
Phàm di nguyệt ảnh lộng hàn ba.
Cô trung đối việt càn khôn lão,
Tứ cố vi mang thảo thụ đa.
Ký thủ tặc nô bình đình hậu,
Trùng tầm Tân quán lữ ngư hà.

Dịch nghĩa
Định kỳ hạn thề khôi phục giang san cũ,
Khảng khái lên thuyền cất cao giọng hát.
Mái chèo khua gợn nước, chập chồng những đống tuyết trắng.
Cánh buồm theo bóng trăng, giỡn nhởn trong làn sóng lạnh.
Tấm lòng cô trung dầu dãi, trời đất già nua,
Đoái trông bốn phía lờ mờ, cỏ cây nhiều lắm.
Ghi nhớ sau ngày dẹp xong bọn giặc hèn,
Lại tìm về quán Trung Tân làm bạn với tôm cá.

責子
父在不遠遊,
惟疾父之憂。
聖賢所垂訓,
斯言豈我誣。
爾既生為人,
胡不業為儒。
芥羽事鬥雞,
金鈴走韓盧。
夜覓錢樹兒,
晨擊花街毬。
師友不親炙,
詩書反寇讎。
生子既如此,
於我復何求。
且進一杯酒,
聊寫萬古愁。

Trách tử
Phụ tại bất viễn du,
Duy tật phụ chi ưu.
Thánh hiền sở thuỳ huấn,
Tư ngôn khởi ngã vu.
Nhĩ ký sinh vi nhân,
Hồ bất nghiệp vi nho.
Giới vũ sự đấu kê,
Kim linh tẩu hàn lô.
Dạ mịch tiền thụ nhi,
Thần kích hoa nhai cầu.
Sư hữu bất thân chá,
Thi thư phản khấu thù.
Sinh tử ký như thử,
Ư ngã phục hà cầu.
Thả tiến nhất bôi tửu,
Liêu tả vạn cổ sầu.

Trung Tân ngụ hứng
Nhân thôn quán tây nam,
Giang thuỷ quán tây bắc.
Trung hữu bán mẫu viên,
Viên tại Vân Am trắc.
Luân ưởng trần bất đáo,
Hoa trúc thủ tự thực.
Trượng lý tập hoa hương,
Trản giả xâm hoa sắc.
Điểu tị phanh trà yên,
Ngư thôn tẩy nghiễn mặc.
Khiển hứng nhậm thi cuồng,
Phù suy da hữu lực.
Nhân xảo, ngả giả chuyết,
Thuỳ tri chuyết giả đức,
Ngã chuyết, nhân giả xảo,
Thuỳ tri xảo giả tặc.
Kiền khôn tĩnh lý suy,
Cổ kim nhàn trung đắc.
Hiểm mạc hiểm thế đồ,
Bất tiển tiện kinh cúc.
Nguy mạc nguy nhân tâm,
Nhất phóng tiện quỷ quắc.
Quân tử cầu sở chỉ,
Chí thiện tư vi cực.

Dịch nghĩa
Phía tây nam quán ấy có làng xóm,
Phía tây bắc quán ấy có sông ngòi.
Ở giữa có nửa mẫu vườn,
Vườn ở bên am Bạch Vân.
Bụi ngựa xe không bám vào được cái am ấy,
Hoa và trúc ở trong vườn chính tay tự trồng lấy.
Khi chống gậy, lê dép ra vườn chơi thì hương thơm của hoa bám vào gậy, dép
Khi nâng chén rượu để thưởng thức thì sắc hoa ánh vào chén rượu.
Khí đun nước để pha trà thì loài chim lánh khói,
Khi rửa nghiên mực, mực chảy xuống thì loài cá nuốt lấy.
Khi thích chí thì ngâm thơ tràn để tiêu khiển,
Lại nhờ có chén rượu nhắp cho hăng hái để đỡ sức già yếu.
Người ta khéo léo mà mình lại vụng về,
Biết đâu vụng về ấy lại là một đức tốt!
Ta khờ dại mà người thì xảo quyệt,
Biết đâu lòng xảo quyệt ấy lại là một cái hại lớn!
Khi tĩnh, suy lẽ tạo hoá,
Lúc nhàn, ngẫm việc xưa nay.
Không gì hiểm bằng đường đời,
Nếu không biết cắt bỏ đi thì toàn là chông gai cả.
Không gì nguy hiểm bằng lòng người,
Nếu không biết giữ gìn mà buông phóng ra thì hoá thành quỷ quái cả.
Vì vậy, người quân tử phải tìm nơi đứng cho vững,
Lấy điều “chí thiện” làm tiêu chuẩn tuyệt đối.

中津觀寓興
滿目干戈苦未休,
暫乘餘暇覓閒遊。
棲棲燕壁多孫衍,
寂寂箕山幾許由。
千丈光搖新劍氣,
三春暖入舊書樓。
老來未沒先憂志,
得喪窮通豈我憂。

Trung Tân quán ngụ hứng
Mãn mục can qua khổ vị hưu,
Tạm thừa dư hạ mịch nhàn du.
Thê thê Yên bích đa Tôn Diễn,
Tịch tịch Cơ sơn kỷ Hứa Do.
Thiên trượng quang dao tân kiếm khí,
Tam xuân noãn nhập cựu thư lâu.
Lão lai vị một tiên ưu chí,
Đắc táng cùng thông khởi ngã ưu.

Dịch nghĩa
Mắt trông ngổn ngang đầy những can qua, cái khổ ấy biết bao giờ cho thôi?
Thế thời ta nhân còn được lúc thong thả thừa này ta hẵng giong chơi tạm chút.
Kìa ngoài thành Yên quốc kia tất tả tinh phường Tôn Diễn đi dâng chước đồ thành,
Mà trong núi Cơ nọ vắng vẻ ai là ông Hứa Do cố từ chối thiên hạ.
Ai kia thì ánh hào quang nghìn trượng của lưỡi gươm mới rõ sáng choang,
Ta đây thì khi hoà noãn ba xuân ở lầu thư cũ vẫn đầm ấm.
Ta từ trở về gia tới nay già thì già mà cái long lo trước thiên hạ nào đã nguội lạnh đâu,
Ta có bận lòng gì đến những sự cùng thông đắc táng riêng của ta đâu

Trừ tịch tức sự
Tân tuế tài lân cựu tuế trừ,
Lão lai tiếu ngã thái dung sơ.
Kiền khôn bất tận yên hoa cảnh,
Môn quán vô tư thuỷ trúc cư.
Lưỡng độ thủ tằng phù nhật cốc,
Nhất phong thư khẳng thướng công xư (xa),
Niên niên quản đắc xuân quang hảo,
Tri thị thiên tâm độc hậu dư.

Dịch nghĩa
Năm mới vừa đến năm cũ hết,
Về già tự cười mình lười nhác sơ xuất.
Cảnh khói hoa là bất tận trong trời đất,
Nơi có nước có tre, không giữ riêng cho nhà cửa mình.
Hai phen đã ra tay phò xe vua,
Một phong thư đâu có chịu dâng lên xe công.
Năm năm được làm chủ ánh sáng đẹp mùa xuân,
Biết đó là lòng trời riêng hậu với ta.

問漁者
湖海扁舟漁者誰,
生涯一笠一蓑衣。
水村沙近鴟為侶,
江興秋高鱸正肥。
短笛清風閒處弄,
孤帆明月醉中歸。
桃源往事依然在,
秦晉興亡是卻非。

Vấn ngư giả
Hồ hải thiên chu ngư giả thuỳ,
Sinh nhai nhất lạp nhất thoa y.
Thuỷ thôn sa cận si vi lữ,
Giang hứng thu cao lư chính phì.
Đoản địch thanh phong nhàn xứ lộng,
Cô phàm minh nguyệt tuý trung quy.
Đào Nguyên vãng sự y nhiên tại,
Tần Tấn hưng vong thị khước phi.


Âm dương hoà hợp vận huyền ky (cơ),
Giải tác cam lâm hỷ cập thì.
Bái tự cửu thiên ân ký ốc,
Nhuận triêm thứ thổ vật hàm nghi.
Dân tô nghê vọng vương sư chí,
Sĩ hấp phong thành thánh giáo thi.
Vũ thuận cố đăng kim thượng thuỵ,
Thái Bình hựu nhất thử hưu kỳ.

Dịch nghĩa
Máy huyền diệu chuyển vận, âm dương hoà hợp,
Mừng được kịp thời vụ, phát ra trận mưa ngọt.
Rào rạt tự chín tầng trời, ơn đã đầy rẫy,
Thấm nhuần mọi khoảng đất, mọi vật thoải mái.
Để được sống, dân mong quân nhà vua đến như đợi mống,
Kẻ sĩ hợp nên phong hoá thi hành được giáo hoá của thánh nhan.
Mưa thuận hoà, lúc được mùa, đó là điềm lành của nhà vua,
Thái bình đây lại là một thời kỳ tốt đẹp.

Xuân đán cảm tác
Hành niên thất thập tứ niên dư,
Hỷ đắc đầu nhàn phỏng cựu cư.
Tuế thuỷ bàng quan tân vũ trụ,
Gia bần duy phú cựu thi thư.
Tú hoa dã trúc tam xuân hảo,
Tịnh nguyệt minh song nhất thất hư.
Thuỳ thị thuỳ phi hưu thuyết trước,
Lão cuồng tự tiếu thái dung sơ.

Dịch nghĩa
Tuổi đời đã ngoài bảy mươi tư,
Mừng được cảnh nhàn về thăm chỗ ở cũ.
Đầu năm nhìn quanh vũ trụ mới,
Nhà nghèo, chỉ giàu sách vở cũ.
Hoa đẹp tre hoang ba xuân tươi tốt,
Trăng trong cửa sổ sáng, một căn nhà trống.
Ai phải ai trái, thôi không nói làm gì,
Già ngông, tự cười mình lười nhác quá.

春寒
十二韶光春一團
一天料峭送餘寒
輕陰借雨侵花易
殘雪因風墜柳難
繡闥佳人低玉帳
香街醉客促金鞍
還建自有神功在
已播陽和滿祭繁

Xuân hàn
Thập nhị thiều quang xuân nhất đoàn,
Nhất thiên liệu tiễu tống dư hàn.
Khinh âm tá vũ xâm hoa dị,
Tàn tuyết nhân phong truỵ liễu nan.
Tú thát giai nhân đê ngọc trướng,
Hương nhai tuý khách xúc kim an.
Toàn kiền tự hữu thần công tại,
Dĩ bá dương hoà mãn tế bàn.

Dịch nghĩa
Mười hai thiều quang, một vừng xuân sắc,
Một ngày lành lạnh tiễn đưa cái rét còn lại.
Trời râm mát nhờ mưa dễ thấm vào bông hoa,
Tuyết tàn bị gió rơi xuống cành liễu.
Giai nhân trong phòng gấm rủ thấp màn ngọc,
Ngoài đường sực nức hoa thơm, khách say giục giã yên vàng.
Xoay chuyển càn khôn, tự có công phu thần diệu,
Đã gieo rắc khí dương hoà khắp cả trời đất.

Trên đây là những bài thơ hay nhất của Nguyễn Bỉnh Khiêm trong tập Bạch Vân am thi tập. Qua đó ta cảm nhận được thiên nhiên cũng như mượn hình ảnh thiên nhiên để thết hiện triết lý, đạo đức của mình. Hay nói cách khác là mượn thiên nhiên để làm đối tượng của sự rung cảm. Thơ này có phần chân tình nhưng cũng có những bài thơ khô khan.Và đa phần các bài thơ này viết theo thể đường luật. Bên cạnh tập thơ này Nguyễn bỉnh Khiêm còn có nhiều tập thơ khác hay đặc sắc đừng quên đón đọc bạn nhé!

Ba Lời Cảm Ơn

Ba Lời Cảm Ơn (Xuân Diệu)

Cảm ơn trời đất thật tài hoa
Đưa hết tình anh với đậm đà
Đem cả bài thơ và khúc nhạc
Sắc trời hương đất tạo em ra.

Cảm ơn thầy mẹ khéo nhân duyên
Sinh tạc ra em khối diệu huyền
Dáng nét làm cho anh quyến luyến
Sáng ngời đôi mắt khiến anh điên.

Lắm lúc nhìn em sững mắt anh
Cảm ơn em đã đón anh nhìn
Anh nhìn như thể rơi con mắt
Và cả thời gian cũng đứng im.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ba Lời Cảm Ơn” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập 10 Bài Thơ (1974), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

EM ĐI RỒI

Sáo sang sông sáo đã sổ lồng

Câu hứa hẹn thật lòng buông bỏ….

Em đi rồi anh có buồn không ?
Có còn nghĩ trong lòng tiếc nuối
Của ngày cũ một thời rong ruổi
Trên con đường rải bước từng qua

Em đi rồi bỏ lại câu ca
Mà lúc trước anh đà từng hát
Tựa sóng biển loang mình lên cát
Mãi chập chờn tan nát tim ai

Em đi rồi ánh nắng nhạt phai
Nụ cười cũng đan cài xuân héo
Vì duyên nợ xa nhau cách nẻo
Chẳng thể nào níu kéo lại nhau

Em đi rồi chớ nghĩ buồn đau
Sợi chỉ thắm bạc màu không đỏ
Câu đối ẩm bây giờ chẳng có
Rượu giao bôi dạm ngõ chẳng còn

Em đi rồi trăng ở đầu non
Chiếu qua chỗ lối mòn ngày cũ
Vết thương đó bây giờ đã đủ
Giết một người thiếu nữ đôi mươi

Sáo sang sông đã bước theo chồng
Đành quay bước, đừng mong chi nữa
Tình yêu ấy chỉ là lời hứa
Hứa ngàn đời, chỉ hứa thế thôi.

Tác giả: Thu Thảo

Nắng Mới

Nắng Mới (Lưu Trọng Lư)

Tặng hương hồn Thầy Me

Mỗi lần nắng mới hắt bên song.
Xao xác gà trưa gáy não nùng;
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ Me tôi thuở thiếu thời,
Lúc Người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ Người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng Me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè, trước giậu thưa.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nắng Mới” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc tập Tiếng Thu (1939), danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tiếng chim tu hú

Nắng hè đỏ hoa gạo
Nước sông Thương trôi nhanh
Trên đường đê bước rảo
Gió nam giỡn lá cành

Bỗng tiếng chim tu hú
Đưa từ vườn vải xa
Quả bắt đầu chín lự
Ngọt như nỗi nhớ nhà.

Cha già thêm tóc bạc
Chống gậy bước lên đồi.
Thương một mùa vải đỏ
Má hồng con đang tươi.

Có chàng qua dạm ngõ
Bỗng khói lửa ngút trời
Con đi đêm súng nổ
Vải rụng bến sông trôi…

Rồi tiếng chim tu hú
Vang suốt những mùa hè
Con đi dài thương nhớ
Mười năm chửa về quê.

Tu hú ơi tu hú!
Kêu hoài chi vườn xanh?

Ta còn đi đi nữa
Như dòng sông trôi nhanh
Nhắn với chim tu hú
Cha già vui đợi mong.
Mười năm trong khói lửa
Má con dù nhạt hồng.
Nhưng bao điều em gái,
Đẹp lên màu vải chín bên sông.

Anh Thơ

Ngủ Với Trăng

Ngủ Với Trăng (Hàn Mặc Tử)

Ta không nhấp rượu
Mà lòng ta say
Vì lòng nao nức muốn
Ghì lấy đám mây bay
Té ra ta vốn làm thi sĩ
Khát khao trăng gió mà không hay
Ta đi bắt nắng ngừng, nắng reo, nắng cháy,
Trên sóng cành, sóng áo cô gì má đỏ hây hây
Ta rình nghe niềm ý bâng khuâng trong gió lảng
Với là hơi thở nồng nàn của tuổi thơ ngây
Gió nâng khúc hát lên cao vút
Vần thơ uốn éo lách rừng mây
Ta hiểu ta rồi, trong một phút
Lời tình chơi vơi giữa sương bay
Tiếng vàng rơi xuống giếng
Trăng vàng ôm bờ ao
Gió vàng đang xao xuyến
Áo vàng bởi chị chưa chồng đã mặc đi đêm
Theo tôi đến suối xa miền
Cõi thơ, cõi mộng, cõi niềm yêu đương
Mây trôi lơ lửng trên dòng nước
Đôi tay vốc uống quên lạnh lùng
Ngả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủ
Đầy mình lốm đốm những hào quang.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Ngủ Với Trăng” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 3: Máu Cuồng Và Hồn Điên, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tuyển tập những bài thơ về hoàng hôn hay nhất

Một ngày nào đó, em có trở về đây để ngắm chiều về trong đáy mắt? Còn tôi, chắc chắn tôi sẽ khoác lên vai một chiếc balo để tìm đến một nơi đâu đó thật cao, rất cao… để ngắm chiều rơi. Bởi nếu ta được ngắm hoàng hôn từ trên cao, mặt trời sẽ lặn chậm hơn người khác, ngày sẽ dài hơn một chút để mà yêu thương! Để mà quên đi…

Vài bài thơ tình buồn hoàng hôn cho các bạn giải tỏa nỗi buồn khi đứng giữa buổi chiều cô đơn lạc lõng, nhớ thương một bóng hình đã mãi xa xôi, hi vọng những bài thơ về hoàng hôn này sẽ làm vơi đi phần nào nỗi buồn ấy trong tim các bạn. Khác với bình minh mang những vẻ đẹp của sự khởi đầu, tinh khôi, mới mẻ… hoàng hôn từ muôn thuở trước đã đi vào thi thơ với những nỗi buồn cao vợi của khắc cuối ngày. Không biết thơ về hoàng hôn có gì vui chăng? Mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức những áng thơ tình hoàng hôn cô đơn, thơ tình hoàng hôn thương nhớ sau đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

Những Mùa Hạ Vắng

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?
Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,
Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,
Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn
Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em
Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm
Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối
Mùa hạ sang phượng cháy những con đường
Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,
Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!
Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt
– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…
(Huỳnh Minh Nhật)

Mây Chiều

Áng mây hồng cuối trời xa ấy
Cuối chiều rồi sao vẫn rong chơi
Nắng đã khuất lưng đồi rồi đấy
Ở nơi này mưa bắt đầu rơi

Làn mây khóc hoàng hôn lất phất
Rất nhẹ nhàng chợt hóa biển dâu
Ta mơ mộng hồn ai ngây ngất
Rất nặng lòng, tan biến về đâu?

Hoàng hôn tím, trời mưa ướt áo
Mây u sầu mây khóc vì ai?
Khói thuốc rớt màn đêm mờ ảo
Ta điên cuồng một nửa trăng phai
(Huỳnh Minh Nhật)

Hồi Ức An Yên!

Chiều ta về…
Hồn mênh mang mênh mang,
Chiều ta về…
Mây lang thang lang thang.

Chiều anh về tìm lại mảnh tình xưa:
Là góc quán, là ngày mưa xa vắng;
Là hôm gặp cúi đầu trong im lặng,
Ngượng ngùng nhau đành chẳng nói năng gì.

Những nhạt nhòa cứ thế dắt chân đi
Để tâm tư ngập tràn thêm da diết
Chiều rực tím tím hoàng hôn biền biệt
Buổi ban đầu còn tha thiết trong anh

Anh trở về trên con phố rêu xanh
Nghe hồi ức mong manh đà rạn vỡ
Những vạt nắng thơm lừng hương nỗi nhớ
Vẫn mặn mà như thuở mới vào yêu

Ta thương nhau không biết đã bao chiều
Tình khôn lớn qua bao nhiêu màu áo
Vậy mà sao cả hai đều cao ngạo?
Để hôm nay ôm khắc khoải mong chờ…

Hay vô tình bất chợt đứng ngẩn ngơ
Môi thoáng vọng một tên người chấp chới
Có hiểu không rằng anh đang còn đợi,
Những nỗi buồn vẫn gợi chút bình yên…
(Huỳnh Minh Nhật)

CHIỀU TRÊN BIỂN VẮNG (Biển Chiều)

Ai đã từng dạo chân trên bờ cát
Ngắm lớp sóng xa dào dạt vỗ bờ..?
Biển về chiều đẹp tựa những nàng thơ
Khi ánh hoàng hôn từng giờ buông thả
Rực bờ tây ánh hồng thơ mộng quá
Cảm xúc trào dâng thật lạ trong lòng
Nhìn chân trời tim cộn nỗi chờ mong
Cảm giác bình yên như sà vòng tay mẹ

Biển về chiều dịu dàng và lặng lẽ
Sóng rì rào khe khẽ hát lời ru
Sắc hoàng hôn nhuộm đỏ áng mây mù
Nhè nhẹ gió về…vi vu thông vẫy
trong hoàng hôn biển đáng yêu quá đấy
Mỗi chiều về tôi lại thấy yêu thêm
Yêu trùng khơi yêu con sóng êm đềm
Yêu những con tầu ngày đêm hối hả….
Xin chắp vần thơ viết về biển cả
Mộc mạc chân thành bởi đã quá yêu
Dâng hồn tôi xin tặng hết biển chiều
Cùng tim đỏ khắc tình yêu. .mãi mãi

BIỂN TÍM CHIỀU HOANG
Tác giả: Giọt Buồn Không Tên

Biển mênh mông biển thì thầm tiếng sóng
Hoàng hôn buồn như lắng đọng chiều hoang
Bước cô đơn nghe tìm thức dâng tràn
Cho nổi nhớ miên man xuôi dĩ vãng
Chuyện tình xưa ngủ yên theo ngày tháng
Chợt quay về như tản mạn đâu đây
Biển nhấp nhô từng con sóng dâng đầy
Tung bọt trắng đắp xây bao ảo mộng
Tình ngày củ chôn vùi trong vô vọng
Em theo chồng cho lạc lõng đời anh
Theo tháng năm cho nổi nhớ xây thành
Cho thắt thẻo từng canh tim hoang lạnh

Biển chiều hôm đẹp mờ mờ nhân ảnh
Biển tròng trành sóng sánh hạt sương đêm
Biển mơn man ru trọn giấc êm đềm
Sao vẩn thấy buồn thêm bao hoài niệm
Ngày xưa đó em rất yêu màu tím
Em đi rồi biển tím cả hồn anh
Tình yêu ơi sao bôi xoá cho đành
Theo ngày tháng tóc xanh giờ đã bạc
Thuyền tình ơi sao thẩn thờ trôi dạt
Không bến neo buồn man mát bơ vơ
Lững lờ trôi cho nổi nhớ dại khờ
Cho bến mãi hững hờ xa dịu vợi
Biển cô đơn cánh nhạn buồn chấp chới
Tôi lặng thầm ngồi đợi bóng hình ai.

HOÀNG HÔN
Tác giả: Lãng Du Khách

Hoàng hôn ráng đỏ buông lơi
Mặt trời le lói chân khơi vẫy chào
Chim kia sải cánh trời cao
Bay về tổ ấm dạt dào yêu thương
Ráng hồng phủ khắp đại dương
Thuyền kia nhẹ lướt tìm đường bến mơ
Sóng bạc vỗ cát ngẩn ngơ
Bến tàu thiếu nữ thẫn thờ đợi ai
Mênh mông bờ cát trải dài
Vẳng trong sóng biển tiếng ai lơ hò
Điệu hò ca khúc ấm no
Biển thương tôm cá đã cho khoang đầy
Ráng chiều chạng vạng chân mây
Biển khơi lộng gió sóng đầy mơn man
Bến đợi tình ấm nồng nàn
Mái nhà rộn tiếng ca vang đêm hồng.

CHIỀU BUÔNG
Tác giả: Hạnh Nguyễn

Chiều buồn buông vội câu thơ
Ngắm hoàng hôn đỏ thả tơ về trời
Buồn hiu quạnh quẽ bên đời
Ngắm mây lờ lững nhớ người phương xa
Dường như cũng chỉ mình ta
Bao chiều thương nhớ vào ra một mình
Hỏi mây hỏi gió lặng thinh
Một mình thương nhớ mối tình đơn côi
Mây chiều lờ lững cứ trôi
Trèo lên đỉnh nhớ ta ngồi buông câu
Chiều buông bao sợi tơ sầu
Là bao nhiêu nhớ nát nhàu con tim
Sương rơi lạnh buốt môi mềm
Giọt thương giọt nhớ khẽ len vào hồn
Ôm sầu lệ buốt rơi tuôn
Chìm vào giấc ngủ nỗi buồn vẫn theo.

LY KHÚC HOÀNG HÔN
Tác giả: Phi Bằng

Tiễn em về ảo mộng khẽ khàng rơi
Hoàng hôn phủ chân trời đau ngả tím
Ơi vạt nắng đọng thềm rêu chết lịm
Tiếng dương cầm sai phím lạc vòng tay.
Im bóng đời gió lộng phũ phàng lay
Ngàn lá đổ muộn ngày xao nẻo vắng
Hong kỷ niệm chuốc men tình dai dẳng
Ý phai tàn, tim trĩu nặng sầu thương.
Êm lối mòn cỏ dại khuất màn sương
U uẩn gợn canh trường ngăn giấc ngủ
Nâng nhẹ cánh hoa lòng đang héo rũ
Ố màu tranh phai sắc nụ hôn buồn.
In khắc vào tâm khảm lệ mưa tuôn
Nhìn con suối xa nguồn trôi tản mạn
Hờn chi nữa để tâm hồn ly tán
Ở phương nào ai trút cạn niềm tin!

BÓNG HOÀNG HÔN
Tác giả: Tú Nguyễn

Ta lặng lẽ giữa biển chiều êm ả
Bóng trăng soi nghiêng ngã ánh hoàng hôn
Tiếng tim yêu trên sóng vỗ dập dồn
Mái chèo khua thả hồn theo con nước
Thuyền lênh đênh con sóng đùa Trôi ngược
Mộng ước chúng mình như con nước vờn trăng
Núi nhô lên muốn níu cả cung hằng
Như tay anh níu vầng trăng em đó
Ta nhẹ nhàng lắng sâu từng hơi thở
Biển mênh mông nhưng không nỡ ồn ào
Cứ bình yên cho ta trao ân ái
Sóng rì rào như thẹn mãi vì ta.
Ánh trăng khuya như cũng đã sắp tà
Quay thuyền về ta miên man câu hát
Biển dịu êm đưa ta về bến bạc
Gió hiu hiu man mát đón bình minh.!

Hoàng Hôn Đợi
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Gió ơi sao gió nỡ vô tình
Thổi bụi vào đôi mắt xinh xinh
Cho lệ đẫm nhòa đôi mắt ướt
Cho dáng đơn côi hắt hiu tình

Em đợi ai? Nắng chiều sắp tắt
Cứ một mình nhặt hạt nắng rơi
Nhen tình yêu trong chiều tím tơi bời
Hoàng hôn bỗng vỡ òa đôi lời khóc

Gió nặng trĩu thầm rơi mệt nhọc
Khẽ hôn vào làn tóc em xinh
Em về đi! Đứng đợi làm gì
Ai đợi ai? Ai đi ai đợi?

ĐẾN NGHE EM
Tác giả: Mai Ngọc Thoan

Ta khao khát chiều hoàng hôn trên biển
Có được em như hò hẹn hôm nao
Để cùng trao thứ hương vị ngọt ngào
Hòa quyện với tiếng rì rào của sóng
Em có biết một người đang trông ngóng
Chờ phút giây lãng mạn ấy không em
Cứ trông hoài mải miết đã bao đêm
Mong sẽ có một chiều trên biển vắng
Ta và em được say đắm bên nhau
Cùng tận hưởng những phút giây dịu ngọt
Và cảm nhận điều con tim muốn nói
Em có nghe tiếng gọi phía khơi xa
Ngày đêm vẫn cồn cào cùng tiếng sóng
Đó chính là khát vọng của tình yêu
Đến nghe em, ta hẹn một buổi chiều
Hoàng hôn xuống trao hôn nồng cháy bỏng!

HOÀNG HÔN TÍM
Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Em về ngã nón chiều trôi
Hoàng hôn tím nhặt để rồi tương tư
Đã yêu màu tím bao chừ
Mà sao em giữ khư khư chẳng rời !?
Khẽ cười em bảo với tôi
Màu hoa tím ấy thay lời thủy chung
Trời xui có buổi tương phùng
Giữa hoàng hôn tím muôn trùng xuyến xao
Tôi về trời đất chênh chao
Màu tim tím ấy quyện vào trong mơ
Lẽ đâu định mệnh chực chờ
Gặp nhau một thoáng bất ngờ lại yêu
Vòng xoay duyên nợ trớ trêu
Người dưng khác họ sao nhiều nhớ nhung
Hoàng hôn tím biếc mông lung
Tạ từ không nói ngại ngùng … hẹn nhau !

CHIỀU TÍM
Tác giả: Bình Minh

Em ngồi đó một chiều tím biếc
Lòng thấy buồn luyến tiếc nhớ thương
Mà nghe tình cũ vấn vương
Lời xưa thề hẹn má hường gửi trao
Lòng bỗng thấy xôn xao luyến nhớ
Những ân tình một thuở bên nhau
Mình cùng hẹn đến mùa sau
Trầu xanh cau trắng về nhau tương phùng
Nào ai biết mịt mùng chiều tím
Hoàng hôn về tắt lịm tơ duyên
Mong cho tình ấy ngủ yên
Vì ai đã bội lời nguyền thuở xưa
Ta chẳng cần đón đưa chi nữa
Chỉ một mình ở giữa hoàng hôn
Chiều nay gió lặng mây buồn
Hoàng hôn vẫn tím mây luồn nhớ thương.

Buổi Chiều
Tác giả: Xuân Diệu

Buổi chiều đi lảng ở chân mây,
Hoa tím trên song thoảng điệu gầy.
Cửa đợi khép thêm đôi mí lả;
Mái tranh nghe ấm một niềm tây.

Buổi chiều đi lảng ở chân mây…

Khói mỏng lên giây móc xóm làng
Với trời không sắc đứng nghiêm trang.
Âm thầm có những câu than thở
Trong rậm lau phơ chấm bụi vàng.

Nón xa đi khuất mãi về tây,
Một điểm mong nhà giữa bóng sây.
Tựa ngõ bằng tre nhìn én liệng,
Những nàng thôn nữ đứng, thơ ngây.

Buổi chiều đi lảng ở chân mây…

Con đường nguồn gốc tự vu vơ
Lạnh lẽo chân qua, để bụi mờ.
Thờ thẫn cây đa trên bến cũ
Đêm đêm như nhớ chị đò xưa.

Thoáng trong đôi sợi gió hây hây
Một thoảng hương xa chứa mộng đầy.
Có lẽ vong hồn năm tháng cũ
Trở về phảng phất luyến đâu đây.

Buổi chiều đi lảng ở chân mây…

Bên mộ bố

Tác giả: Ngân Vịnh

Bố nằm trong mộ âm thầm
Chỉ còn có cỏ là gần bố thôi
Dại khôn trả lại cõi người
Cả lời vàng đá, cả lời trăng hoa

Nợ nần tay trắng cho qua
Một mình với mảnh trăng tà nghỉ ngơi
Quên đi thiên hạ chợ trời
Hạt mưa tiếng sấm nghiêng rơi ngõ làng
Mùa thu qua, mùa đông sang
Chẳng còn gì để vội vàng với ai

Cúi đầu trước ngọn cỏ may
Mắt cay ngọn khói nhang bay lẻ chiều