Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 09/07/2026

Em hào phóng cho hoài không cạn
Anh tham lam nhận mãi chẳng đầy

Biển - Trần Hồng Quân

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 09/07/2026

Nhà thơ Bùi Đức Ánh và tập thơ “Thong dong ký ức” (2012) nổi tiếng

Bùi Đức Ánh (1949) là một nhà thơ còn được biết đến với bút danh Bùi Anh Sắc. Ông là một nhà giáo, đồng thời là một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng. Nhà thơ này quê ở xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Bên cạnh đó ông cũng chính là Hội viên Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh.

Ông được Lê Thiếu Nhơn nhận xét: “Dẫu nhiều dằn vặt, dẫu nhiều ngổn ngang, thơ Bùi Đức Ánh vẫn không nặng nề oán than. Ông biết xoá tan những hoang mang và những phiền luỵ bằng những câu hỏi bâng khuâng của một kẻ chưa bao giờ nguôi ngoai hy vọng vào sự ấm áp vẫn ủ lửa trong mỗi hạnh ngộ mong manh.”

Tác phẩm
– Thong dong ký ức (thơ), NXB Hội nhà văn, 2012
– Biển không em (thơ), NXB Văn học, 2013
– Người đàn bà bên bếp lửa (tập truyện ngắn), NXB Hội nhà văn, 2014

Nội Dung

Lòng tôi dậy sóng lao xao
Đêm nghe tiếng gió thuở nào nhớ thuơng
Em đâu rồi, hỡi mù suơng
Bao năm xa cách còn vuơng bóng tàn
Một mùa trăng cũ không tan
Một đôi mắt cũ gọi ngàn trùng xa

Bao năm tình lận đận
Một thoáng buồn mông lung
Đêm trầm ngâm khói thuốc
Ly cà phê không đường

Em ngày xưa nắng lụa
Em ngày xưa vai gầy
Em ngày xưa áo mỏng
Tôi bây giờ đắng cay

(Tặng Thạc sĩ – Bác sĩ Chuyên khoa II Bùi Đức Tùng)

Sắc trắng áo bờ lu
Nghiêng nghiêng qua chiều muộn
Màu hoa trong bệnh viện
Hay bóng một người thuơng?

Giữa dòng đời bề bộn
Khoảnh khắc nào tử sinh
Bàn tay đầy hơi ấm
Dỗ dành cuộc trăm năm

Áo bờ lu sắc trắng
Như ngọn lửa tin yêu!

Dòng sông quê vẫn êm đềm
Trên cầu Trà Khúc gặp em tình cờ
Ngỡ là thực, ngỡ là mơ
Nhìn nhau tưởng tưởng, ngờ ngờ chiêm bao

Tình lao xao, nghĩa lao xao
Môi hồng đã nhạt, má đào đã phai
Chim mỏi cánh, lạc hướng bay
Buông xuôi phận số, theo ngày tháng trôi

Qua đi giây phút bồi hồi
Nước mang hình bóng em, tôi lững lờ
Tỏ ra chi chút hững hờ
Tình xưa nghĩa cũ, bất ngờ chết oan

Ta cứ tưởng quên em trong chốc lát
Thế mà sao tình lóng lánh thâu đêm
Còn một chút hoài niệm ngày xưa cũ
Bỗng bùng lên nhắc nhở lối đi về

Trên bến nước con sông Trà ngày ấy
Mây trôi nhanh, mưa đổ xuống chiều thu
Hai đứa lạnh ôm nhau hồn sưởi ấm
Để lòng nghe lai láng bến Tam Thuơng

Rồi hôm nay tình cờ ta gặp lại
Nghe bâng khuâng một thuở của xuân thì
Mai em về rồi để lại gì không?
Cho anh vọng tưởng một thời thơ dại

(Tặng Thái Văn Đồng và học trò cũ)

Mỗi lần về Quảng Ngãi
Nôn nao nhớ trường xưa
Bụi phấn mờ năm tháng
Con đường mờ nắng mưa

Trường xưa vẫn lặng lẽ
Đời đổi tên âm thầm
Người qua mùa giông bão
Gọi mãi miền bâng khuâng

Học trò đi mấy ngả
Bục giảng rưng rưng buồn
Từng lời ca thức dậy
Mây trắng một tâm hồn!

Hoàng hôn tắt lịm chân trời
Tình ta tắt lịm chơi vơi lối về
Anh còn rong ruổi cơn mê
Em còn bịn rịn ngõ quê muôn trùng
Nhớ đêm riêng, nhớ ngày chung
Tiếng ca rơi ngược phía thung lũng buồn!

Dòng sông Trà Khúc đang mơ
Hay tôi đang chảy đến bờ nhớ nhung
Dặm ngàn một nỗi cố huơng
Bàn chân xa xứ lạnh lùng bàn chân

Trên đỉnh mù suơng ta chợt nhớ
Có người con gái dệt chiếu bông
Làng quê cổ tích trôi xa mãi
Một mối tình đầu lạc cuối đông

Làm sao quên được thời tóc rối
Cho ta ngây dại cõi thiên đường
Chợt đến chợt đi như gió thoảng
Loài hoa năm cũ vẫn dư hương

Chẳng thể níu kéo duyên kỳ ngộ
Ta đành ngơ ngác giữa câu thơ
Xin về thắp lại vầng trăng cũ
Để lòng thao thức những giấc mơ…

Chiếc lá cuối cùng rơi theo ngõ vắng
Trên cành khô một ngọn gió thở dài
Em đã xa bao mùa trăng thơ ấu
Góc phố này tôi đứng với chiều phai

Nếu có thể gặp lại thời trẻ dại
Có lẽ tình còn trú dưới cây xanh
Tôi ngày xưa chiêm bao cơn mưa muộn
Để giọng buồn hát mãi khúc lặng thinh!

Chợt gặp lại người xưa bên quán vắng
Ánh mắt còn nguyên vẹn tháng năm xa
Màu áo cũ hay giấc mơ mây trắng
Bay ngang chiều như vừa mới hôm qua

Người xưa phục sinh ngày xưa dang dở
Một chốn ta về nghe gió hắt hiu
Xin cầm tay mùa bơ vơ kỷ niệm
Để chút tình vắng vẻ bớt liêu xiêu!

Đi mãi không thấy bến
Đò tình một mình tôi
Áo xưa dần hư ảo
Phập phồng nỗi chia phôi

Thơ viết trăm câu vội
Gửi theo lời nhớ thương
Chỉ nghe chiều vọng lại
Tiếng ca thăm thẳm buồn

Thôi, chào nhau lặng lẽ
Kẻo nuối tiếc trôi sông
Miền hoang sơ hạnh ngộ
Ai còn đợi ai không?

Giọt cà phê đợi em buổi sáng
Đắng cả đêm dài một mình tôi
Phố phường giấu đi vầng trăng lạnh
Lối nhỏ bỏ tình lầm lũi trôi!

Chiều bơ vơ ngõ hoang mang
Hẹn hò đã thấy muộn màng mùa sau
Trong chiêm bao gặp lại nhau
Biết em còn nhớ trâu cau ngày nào?

Bỗng nhớ đêm nào bên sông Trà Khúc
Đếm sao ăng cầu nguyện một chân trời
Năm tháng nổi chìm trôi theo dòng nước
Kẻ xa nhà còn bóng tối chơi vơi!

Hoàng hôn gọi mãi chân trời cũ
Dáng em trăng khuyết cõi mây mờ
Tình tôi giọt nắng trong sương lạnh
Đành ngậm ngùi ru lại đêm xưa!

Cứ thèm trở lại cánh đồng gió
Áo em mềm một tấm lưng thon
Ta trẻ trai giấc mơ khờ dại
Mà vầng trăng trễ hẹn đêm rằm

Có phải không, hư ảo ngày ấy
Gốc phượng rơi bao đốm lửa buồn
Mắt thiếu nữ ngõ chiều lúng liếng
Để mùa về chầm chậm nhớ thương

Ta mắc nợ quê nhà lời hẹn
Phố người xe chen lấn bụi mờ
Vạt cỏ rối nơi em ngồi đợi
Lặng lẽ xanh dần những câu thơ

Nếu được gọi hoàng hôn quên lãng
Ta nhắc thầm giọt nắng phía em
Xa vời vợi tháng năm mộng mị
Sao vẫn còn lạc nhịp trái tim?

Người đi tàn cả ao sen
Giọt mưa năm cũ bỗng len lén buồn
Giông mùa nhớ, bão mùa thương
Heo may bất tận giữa sương khói tình!

Người đi quên một chiều buồn
Người đi quên một nhớ thương để dành
Xa dần trông ngóng mong manh
Xa dần ánh mắt miền thanh thản nào
Tôi còn bến cũ xanh xao
Nương nhờ cơn gió chiêm bao thổi về…

Một chiều nắng tắt ngàn khơi
Người về ngõ tối ru hời chiêm bao
Còn không tiếng hát năm nào
Còn không ánh mắt đã hao khuyết buồn

Em xưa gót nhỏ mù sương
Em xưa tình lặng trên đường mất nhau
Đã nghe tàn những giấc đau
Sao không gọi được những âu yếm hờ

Đã nghe vắng những bến bờ
Sao chân rong ruổi còn mờ mịt yêu
Đành an ủi gió hắt hiu
Đành tha thứ mộng ít nhiều rủi may!

Cung đàn vắng giọng mùa yêu
Sợi buồn sợi trách hắt hiu tơ tình
Đời phiêu lãng bớt đức tin
Nửa khuya thức giác nghe mình gọi nhau!

Thôi vời vợi nhé mắt nâu
Ngày buồn câu hát qua cầu gió bay
Còn duyên vôi thắm trầu cay
Hết duyên gót nhỏ đường lầy mù sương
Tìm em nắng lụi góc vườn
Tìm em cái bóng trên tường cũng nghiêng!

Phố mưa rơi nỗi đìu hiu
Tiếng chim muộn gió liêu xiêu mây ngàn
Có người con gái lang thang
Nghe trong xa thẳm cung đàn chậm buông

Ta đi cho bớt ngày buồn
Chiều ngây ngất hạ còn vương nắng dài
Ta đi cho kịp bước ai
Đã từng gửi bóng dáng phai nhạt tình

Em về phương cũ một mình
Có thương kẻ gửi đức tin muôn trùng
Em về còn nhớ ta không
Giữa mênh mông nhắc mênh mông chia lìa!

Về theo phố cũ nắng vàng
Chợt thương mùa hạ đã sang bến chiều
Học trò năm ấy hắt hiu
Trường xưa ngói vỡ gió liêu xiêu gầy

Em còn nhớ buổi chia tay
Cây bàng gửi một áng mây bồng bềnh
Anh từ dạo ấy lênh đênh
Áo cơm xô ngược đời quên cuộc tình

Đôi khi lòng bỗng lặng thinh
Mái hiên kỷ niệm một mình ngóng trông
Quê nhà khấp khểnh chờ mong
Chuyến đò trễ nải dòng sông âm thầm

Em đừng nhắc chuyện trăm năm
Anh đâu ngậm ngải tìm trầm ngày xưa
Trách mùa hạ vẫn đong đưa
Người đi bạc tóc sao chưa gặp người?

Đi giữa Sài Gòn lòng chợt vắng
Còi xe che mờ dáng em xưa
Tôi cầm màu nắng lang thang mãi
Mà tình lỡ hẹn với cơn mưa

Chắc em từng qua con phố ấy
Hàng cây xào xạc lúc hoàng hôn
Tôi như lữ khách trong miền nhớ
Mắc nợ dài vạt áo chờ mong

Nếu em trở lại ngôi trường cũ
Tôi đã thành phấn trắng phai nhoà
Bảng đen không ghi tên kỷ niệm
Ngọn gió cuối mùa thưa thớt xa

Đi giữa Sài Gòn lòng chợt vắng
Biết giấu nơi đâu một nỗi buồn
Thú thật đời tôi nhiều cay đắng
Từ ngày em vội vã quay lưng!

Ngày em biệt phố lặng thinh
Tôi ngồi đếm bước cuộc tình dần xa
Trông bao la, đợi bao la
Cơn mơ kiếp trước hoá ra kiếp này
Chia môi đắng, tiễn giọt cay
Không còn ai trút nỗi say đắm buồn!

Chẳng ai hoá đá chờ ai
Mắt phai lời hẹn, giọng phai nhạc tình
Gặp nhau trong cõi lặng thinh
Câu chào cũng bỏ tuổi mình già nua

Dẫu rằng em đã quên tôi
Xin cơn mưa cũ đừng rời xa nhau
Áo người thương ướt chiêm bao
Đêm tàn chầm chậm nỗi xao xuyến dài

Dẫu rằng tình vội vã phai
Màu hoa còn nhắc tên ai cuối chiều
Một ngày lỡ bước liêu xiêu
Đôi chân lạc chợ mua hiu hắt về

Dẫu rằng phố tắt đam mê
Ngọn đèn vẫn thức canh khuya chạnh lòng
Em long đong, tôi long đong
Ngã ba thao thức ngàn mong ngóng buồn!

Chiếc khăn tay em bỏ quên hôm ấy
Nhiều năm dài như lửa cháy trong tôi
Màu hoa nào tuổi học trò thơ dại
Vẫn không tàn giữa kỷ niệm đầy vơi

Tôi nhớ em một sân trường nắng hạ
Tiếng ve kêu nỗi nhớ giăng ngang chiều
Sao ánh mắt người đi miền đất lạ
Lại gọi về quen thuộc ngõ hắt hiu

Em có bao giờ ru hời ký ức
Ngày xa nhau con nước chảy qua cầu
Tôi lóng ngóng theo hoàng hôn mái tóc
Mà cuộc tình hờ hững mấy cơn đau

Em cột chặt tôi bằng ánh mắt buồn
Mấy mươi năm thuyền trôi không bến đỗ
Kẻ bên bồi ngóng trông người bên lở
Nghe triều cường xoá hết dấu đôi bờ

Tôi từng ngồi trách giận khúc sông xưa
Một cánh buồm băng ngang mùa nắng hạ
Vai thiếu nữ thờ ơ nghiêng mái phố
Để lòng chiều biền biệt suốt cơn mưa

Có khi nào em trở lại điểm hẹn
Thấy chút tình thong thả giọng dân ca
Tôi rao bán kỷ niệm trên con sóng
Mặc biển đời cuồng nộ giữa hai ta!

Ta bỏ lại sau lưng một khoảng lặng
Những tháng năm thăm thẳm rớt bên thềm
Lòng dặn lòng trút vơi bớt cuộc tình
Bao đêm tối vẫn ngút ngàn thương nhớ

Chào ngõ vắng lá rơi tình đôi lứa
Chuyện ngày xưa nghe mưa đổ cuối chiều
Khúc sông chờ mênh mông không bến đợi
Gọi chuyến đò lơ lửng chốn gieo neo

Ta bỏ lại sau lưng một khoảng lặng
Hay nợ nần khoảng lặng phía mất nhau?

Thèm một lần đưa em về Trà Khúc
Dòng nước còn in bóng cha qua đò
Bến sông còn nơi mẹ vừa chải tóc
Làng quê nghèo hiu hắt cả tuổi thơ

Chắc anh mắc nợ mái tranh trẻ dại
Ngày ly hương nghe gió thổi ngang chiều
Bước chân gọi ngàn phương trời lưu luyến
Bỗng mệt nhoài trước đường cũ liêu xiêu

Thèm một lần đưa em về Trà Khúc
Ngắm mây trôi qua năm tháng đời mình!

(Gửi LA…)

Mây xa chiều chủ nhật
Cửa sổ vắng vẻ thêm
Em trôi theo nắng xế
Một cơn hư ảo tình

Tôi đứng lại hoàng hôn
Giấc mơ như gió thoảng
Có ai gọi đâu đây
Như lời chim lẻ bạn

Bất ngờ buông câu hát
Không nguôi tiếng thở dài
Bất ngờ ngân nốt nhạc
Không chìm nụ cười phai

Bước chân rời xóm nhỏ
Đã rêu phong dấu giày
Bàn tay còn thương nhớ
Hơi ấm đã hao gầy!

Chẳng nỡ trách giận nhau
Người đi mờ mịt phố
Khúc hoan ca lầm lỡ
Vẫn nhắc vầng trăng xưa!

Một mối tình cứ cháy mãi trong tôi
Dù lửa phượng đã tàn sân trường cũ
Dù cửa lớp khép sau lưng mùa hạ
Lá trên cành nằm ngủ dưới cơn mưa

Chiều Sài Gòn tha thẩn giữa người xe
Em hay gió đồng hành qua kỷ niệm
Tôi bạc tóc theo dòng sông hò hẹn
Tiếng đêm dài vịng lại nỗi cô đơn

Có phải mình bịn rịn với mây trôi
Mỗi ánh mắt nhắc về xanh lối cỏ
Mỗi bàn tay âm thầm cầm thương nhớ
Mỗi chuyến tàu còi hụ phía quê xưa!

Tôi muốn quên em nhưng không thể
Bao năm dài ngây ngất cơn mưa
Chiều vẫn chiều bóng ai lay động
Níu thời gian chầm chậm sông mơ

Như một chuyến hành hương ký ức
Tôi nhớ về em bạc mái đầu
Trái tim khép cửa ngàn giông gió
Làm sao che kín được nỗi đau?

Tôi muốn quên em nhưng không thể
Cuộc tình cồn cào phía mất nhau…

Ngỡ ngàng lạc ngõ hẹn xưa
Bóng cây rũ xuống cơn mưa hôm nào
Ta tìm nhau khắp chiêm bao
Vẫn không níu kịp đời hao khuyết dần
Nửa âu lo, nửa ngập ngừng
Chợt thương áo ướt nỗi buồn cách xa!

Một lần đi, một dở dang
Chiều nhen bếp lửa đã tàn hoàng hôn
Xin đừng gặp lại cố nhân
Kẻo năm tháng cũ chồn chân người tình!

Tôi về kỷ niệm mưa giăng
Cây đa rũ bóng đầu làng nhớ em
Những ngày thu cũ buồn tênh
Bàn chân bước ngược nỗi lênh đênh chiều!

Sài Gòn triều cường dâng mấy phố
Thương ai áo ướt lối hẹn xưa
Tôi nơi muôn trùng xa cách ấy
Vẫn còn đồng hành với cơn mưa

Xin tạ ơn người không tách nhau
Trăm năm qua cầu như gió cuốn
Ngã bảy ngã ba thôi hờ hững
Lặn lội ngày trắc ẩn biệt ly!

Mưa qua chiều chủ nhật
Để lại buồn chơi vơi
Bên thềm xưa cây liễu
Rũ bóng về ngàn khơi

Một mình tôi lặng lẽ
Gọi bao kỷ niệm mờ
Em bây giờ xa tắp
Bỏ hoang cả giấc mơ

Mưa qua chiều chủ nhật
Hay mưa đến muôn trùng
Trong hoàng hôn im vắng
Giăng đầy nỗi nhớ nhung

Nhà thơ Bùi Đức Ánh được biết đến với nhiều tập thơ, truyện ngắn nổi tiếng. Trong đó có thể nói tập thơ Thong dong ký ức được xem là một trong những tập thơ ghi đậm dấu ấn của ông trong sự nghiệp văn chương của mình. Chính vì vậy nếu yêu thích nhà thơ này bạn đừng quên đón đọc những bài thơ hay nhất của ông nhé!

Thuốc đắng

Tác giả: Mai Văn Phấn

Cho Ngọc Trâm

Cơn sốt thiêu con trên giàn lửa
Cha cũng có thể thành tro nữa
Thuốc đắng không chờ được rồi
Giữ tay con
Cha đổ
Ngậm ngùi thả lòng chén vơi…

Con ơi! Tí tách sương rơi
Nhọc nhằn vắt qua đêm lạnh
Và những cánh hoa mỏng mảnh
Đưa hương phải nhờ rễ cay.

Mồ hôi keo thành chai tay
Mùa xuân tràn vào chén đắng
Tuổi cha nước mắt lặng lặng
Sự thật khóc òa vu vơ.

Con đang ăn gì trong mơ
Cha để chén lên cửa sổ
Khi lớn bằng cha bây giờ
Đáy chén chắc còn bão tố.

Những câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọng

Cuộc sống của chúng ta không thể tốt đẹp nếu thiếu bóng dáng của những người bạn tốt. Những người bạn đó cũng giống như những vì sao, dù đôi lúc nó biến mất trong tầm mắt của chúng ta nhưng hãy tin rằng nó vẫn luôn ở đó, âm thầm dõi theo bạn. Hãy đến với bài viết Những câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọng sau đây của phongnguyet.info để cảm nhận sâu sắc hơn định nghĩa như thế nào là một đứa bạn thân nối khố.Những câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọngNhững câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọng

Hy vọng bài viết Những câu nói ý nghĩa nhất ngọt ngào nhất về tình bạn đáng để trân trọng dưới đây đã mang đến cho bạn những phút giây thư giãn thoải mái cũng như một góc nhìn hay ho, thú vị về tình bạn trong cuộc sống này. Tìm được một người bạn thân thực sự, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống với ta quả thật không phải là một điều dễ dàng. Vì thế, ãy luôn trân trọng, giữ gìn và vun đắp cho tình bạn thân thiết của mình ngày càng thêm bền chặt, bạn nhé!

Gửi Ông Thủ Khoa Phan

Gửi Ông Thủ Khoa Phan (Tú Xương)

Mấy năm vượt bể lại trèo non
Em hỏi thăm qua bác hãy còn
Mái tóc Giáp Thìn đà điểm tuyết
Điểm đầu Canh Tý chửa phai son
Vá trời gặp hội mây năm vẻ
Lấp bể ra công đất một hòn
Có phải như ai mà chẳng chết?
Giương tay chống vững cột càn khôn

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Gửi Ông Thủ Khoa Phan” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

TIỄN HẠ _THU VỀ

Thu đùa ngọn gió heo may
Thu gom hết những tháng ngày đã qua
Thu sang lá rụng sân nhà
Thu còn gieo rắc mưa sa ruộng đồng

Thu tìm mộng ước xa trông
Thu ươm mầm nụ ghép lồng nhụy hoa
Thu cho trời đất dung hoà
Thu ngồi ở đó giao thoa tiết trời

Thu làm nồng dịu vài nơi
Thu làm cây lá rụng rời thay ca
Thu đưa điệu khúc la đà
Thu cho nhựa sống ngân nga khải hoàn

Thu về cảm giác hân hoan
Thu dâng sắc thắm vẹn toàn nét duyên
Thu sang trẩy hội khắp miền
Thu về lòng bậu …bình yên nhẹ nhàng

Thu mùa cưới hỏi rình rang
Thu ơi Thu hỡi ánh vàng nắng mai
Thu thay đổi dáng hình hài
Thu về kết mộng trúc mai cho đời.

Năm 2019

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Lá thư gửi mẹ

Tác giả: Thái Thủy

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa
Cho lòng già nặng sầu thương
Con đi say tình viễn xứ
Đâu có quên tình cố hương

Thương ngóng về quê cũ
Gót thù gieo thảm thê
Bầy trai thầm rơi lệ
Súng gươm hẹn mai về

Con về tằm đẹp lứa
Mẹ cười vun khóm dâu
Mái tranh chiều vương khói
Vườn thơm ngát hương cau

Nương chè vươn xanh lá
Ruộng thơm lúa lên màu
Rộn ràng muôn tiếng hát
Đời hết nghĩa thương đau

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa
Cho lòng già nặng sầu thương
Con đi say tình viễn xứ
Đâu có quên tình cố hương

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nguyễn Hiền phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.

Có một ngày…

Có một ngày người ta quên mất cách yêu nhau
Chẳng còn biết thế nào là nhớ nhung, chờ đợi
Cái hờn ghen từ bao giờ trở nên xa xôi vời vợi
Lạnh nhạt, vô tình…và cứ thế mà xa.

Có một ngày người ta chẳng còn thấy trong nhau sự cuống cuồng, vội vã
Cứ thông thả điềm nhiên cho cái hẹn hò chiều
Thì đừng lạ bởi có lẽ người ta nhận ra một điều…
Hết nhớ, hết mong…dù đã lâu chưa gặp.

Có một ngày lời yêu thương cũng chẳng cần vun đấp
Người ta thản nhiên…mặc kệ chẳng đoái hoài
Người ta chẳng còn như thưở trước loay hoay
Cái tin nhắn giữa đêm chỉ muốn người kia cười nhẹ.

Có một ngày người ta sợ cái cảm giác phải chở che
Dù ngày xưa với người ta đó là điều hạnh phúc
Chẳng lạ gì khi một ngày trên con đường đông đúc
Cái nắm tay cũng gượng gạo và hiếm hoi.

Có một ngày chắc có lẽ chẳng xa xôi
Người ta sẽ nói lời chia tay trong một chiều đầy gió
Khóc làm gì vì yêu thương vốn nhẹ nhàng như lá cây, ngọn cỏ
Chỉ cần cơn gió lùa…cũng đã vội bay xa.

Mỹ Nhiên

Những câu nói về tình yêu đôi lứa hay sâu sắc ý nghĩa không thể bỏ qua

Trong chuyên mục Những câu nói hay về Tình yêu hôm nay, phongnguyet.info xin gửi đến bạn bài viết Những câu nói về tình yêu đôi lứa hay sâu sắc ý nghĩa không thể bỏ qua. Cùng đọc nhé!

nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-1nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-2nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-3nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-4nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-5

Những câu nói về tình yêu đôi lứa hay sâu sắc ý nghĩa không thể bỏ qua

nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-6nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-7nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-8nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-9nhung-cau-noi-ve-tinh-yeu-doi-lua-hay-sau-sac-y-nghia-khong-the-bo-qua-10

Hy vọng bạn thích thú và đã có những phút giây thư giãn thú vị thoải mái nhưng vẫn tràn đầy ý nghĩa cùng bài viết Những câu nói về tình yêu đôi lứa hay sâu sắc ý nghĩa không thể bỏ qua trên đây của phongnguyet.info. Hãy cùng chúng tôi chia sẻ bài viết này đến với nhiều người hơn nữa để lan tỏa tri thức và những điều tốt đẹp nhé!

 

Hoà Bình

Hoà Bình (Xuân Diệu)

Hoà bình của chúng ta
Là đập lên đầu chúng nó,
Là nghiến chân trên sọ
Bọn ăn thịt loài người;
Lũ hút máu cuộc đời,
Giết cả loài chúng nó!

Hoà bình xanh biếc và son đỏ,
Nước ngọt với trời trong;
Nhà máy mới dựng xong,
Lúa vừa đóng sữa ngọt;
Mẹ hiền ru thánh thót,
Vợ trẻ ngực sinh sôi,
Chồng khoẻ mạnh cày vui,

Trẻ tươi cười mắt thỏ;
Vừng trăng sáng tỏ,
Dưới lá xanh ta nhỏ lời tình,
Bao nhiêu hạnh phúc hoà bình,
Vượt gian khổ chúng mình xây dựng.

Máu chúng ta tưới nhiều.
Đất hãy còn run rẩy;
Mồ hôi ta suối chảy,
Lúa phải nảy mầm lên;
Ngực chúng ta đập rền,
Giặc phải đền tội ác;
Hoà bình! Hoà bình trên lưỡi mác
Anh xung kích Việt Nam,

Tay ta đắp, ta làm
Những ngày mai ca hát.
Đứng tiền đồn Châu Á,
Triều Tiên với Việt Nam
Dưới một trời khói lửa
Tiếng bồ câu bay hứa Hoà bình.

Sáng ngôi sao từ điện Kem linh
Mỗi tia ấm vòng quanh thế giới.

8-1951

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Hoà Bình” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Sáng (1954), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Tự hỏi lòng, ngày tháng sẽ dần tanHay nhớ mãi, dẫu thời gian….chẳng đợi.

KHUNG TRỜI THƯƠNG NHỚ

Có một thời hoa phượng nở ngoài sân
Màu đỏ chói bâng khuâng xao xuyến lạ
Trong màu nắng có nụ cười rôm rả
Những thiên thần,đẹp ,có cả ngây thơ

Có một thời khoác áo trắng mộng mơ
Được bay nhảy phất phơ khăn quàng đỏ
Cùng đùa giỡn với cánh diều no gió
Mãi tung tăng chẳng có những ưu phiền

Có một thời ta sống mãi hồn nhiên
Ăn với học gắn liền nhau như thế
Chẳng tính toán bao nhiêu điều không thể
Vô tư cười mặc kệ những đa đoan

Có một thời mình cứ chạy lon ton
Chút e thẹn làm tâm hồn rung động
Mắt đá liếc, làm con tim bay bổng
Bức thư tình đóng dấu gửi cho ai

Có một thời như gợi dấu chân phai
Chưa dám nói lời yêu ai đâu nhỉ
Chỉ là thích, còn nằm trong suy nghĩ
Rồi đêm về tâm trí mãi hư hao

Có một thời còn ở giấc chiêm bao
Lời tình tứ, ánh mắt nào bỡ ngỡ
Chỉ còn lại khung trời màu thương nhớ
Cả một đời…. thương nhớ kỉ niệm xưa.

Tác giả: Thu Thảo