Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 27/04/2026

Ơ hay cái nhớ duyên không nhớ
Ai hẹn ai mà mình bâng khuâng

Vào thu - Tân Cương

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 27/04/2026

Bài thơ Con Tim Đau (Dương Hoàng)

Bài thơ Con Tim Đau của tác giả Dương Hoàng là một trong những bài thơ không dấu vô cùng mới mẻ được nhiều độc giả yêu thích. Cùng đọc và cùng cảm nhận nội dung của bài thơ Con Tim Đau để hiểu thêm phần nào chất thơ của nhà thơ này nhé.

CON TIM ĐAU

Thơ: Dương Hoàng
(Thơ Không Dấu)

Khi chia tay ai cho ta đau thương
Tim anh đau tơ vương trên mi ai
Cho bao lâu tên ai luôn phôi phai
Quên đi thôi nguôi ngoai trong bao lâu

Khi ra đi em mong quên hay đau
Khi đôi ta luôn bên nhau mơ duyên
Nhưng ly tan cho phai phôi chia uyên
Nên tuôn châu khi ta quên tên ai

Thôi em đi khi lo cho tương lai
Quên anh nha nay mai ta xa nhau
Em luôn vui cho tim không nên đau
Ly tan nay lo âu quên đi thôi

Anh xin mang tim đau trong đơn côi.

D H

Bài thơ Con Tim Đau là lời bộc bạch đau thương khi tình yêu tan vỡ. Những tổn thương trong tình yêu để lại một “vết sẹo” rất lớn chỉ thời gian mới có thể xóa nhòa được.

Cái Nhục Làm Người

Cái Nhục Làm Người

Cái Nhục Làm Người (Vũ Hoàng Chương)

Chỉ giống người trên mặt địa cầu
Đang tâm hành hạ dập vùi nhau.
Bỏ xa rắn, rết, hùm, beo, sói…
Nhân loại: điều ô nhục đứng đầu!

(8/1/1969)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cái Nhục Làm Người” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Ngồi Quán (1971) > Nhị Thập Bát Tú, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Dữ Sơn Nam Thượng Hiệp Trấn Quan Trần Hầu Xướng Hoạ Kỳ 1 (Xướng Hoạ Cùng Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Sơn Nam Thượng Kỳ 1)

Dữ Sơn Nam Thượng Hiệp Trấn Quan Trần Hầu Xướng Hoạ Kỳ 1 (Xướng Hoạ Cùng Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Sơn Nam Thượng Kỳ 1)

Dữ Sơn Nam Thượng Hiệp Trấn Quan Trần Hầu Xướng Hoạ Kỳ 1 (Xướng Hoạ Cùng Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Sơn Nam Thượng Kỳ 1, Hồ Xuân Hương)

E lệ đàn tao dám cất cờ.
Phong tình chước ấy đã hay chưa.
Đem lời vàng ngọc gieo nên tiếng,
Sẻ nợ tang bồng giả với thơ,
Gặp gỡ cũng là trong bốn bể,
Phao tung kẻo thẹn trước nghìn xưa.
Sau này dầu có bao nhiêu nữa.
Dầu có bao nhiêu mặc bấy giờ.

Trấn Sơn Nam Thượng gồm đất của hai tỉnh Hà Nội và Hưng Yên sau này. Trị sở đặt ở Châu Cầu (Phủ Lý).

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Dữ Sơn Nam Thượng Hiệp Trấn Quan Trần Hầu Xướng Hoạ Kỳ 1 (Xướng Hoạ Cùng Ông Trần Hầu, Quan Hiệp Trấn Sơn Nam Thượng Kỳ 1)” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Lưu Hương Ký, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Lụt Chèo Thuyền Đi Chơi

Lụt Chèo Thuyền Đi Chơi

Lụt Chèo Thuyền Đi Chơi (Nguyễn Khuyến)

Nhác mắt trông ra nước trắng bong,
Thuyền nan nhẹ nhẹ dạo chơi rong.
Tay chèo hứng gió chim bay mỏi,
Lưng mượn khung trăng cá vẫy vùng.
Bèo nổi lênh đênh đầu nội sạch,
Lúa chìm sâu thẳm cách đồng không.
Ai ơi lo nghĩ làm chi nhọc,
Quý Tị chơi tràn khỏi luống công.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Lụt Chèo Thuyền Đi Chơi” của tác giả Nguyễn Khuyến. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Khuyến trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Cảm nhận bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh hay nhất

Cảm nhận bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh luôn thu hút sự chú ý của bạn đọc nhất là những bạn học sinh. Đây là một bài thơ hay nói về tình yêu đôi lứa đầy lãng mạn cùng khát khao chạm đến một tình yêu đích thực của cô gái. Những tình cảm chôn chặt trong lòng, tình cảm tràn ngập trong tim muốn bộc lộ nhưng không thể nói lên thành lời. Hy vọng bài viết này của chúng tôi sẽ khiến bạn hài lòng

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ

Để giúp các bạn có thể cảm nhận trọn vẹn những ý nghĩa sâu sắc của thi phẩm vang danh này thì ngay bây giờ chúng tôi sẽ chia sẻ đến các bạn bài cảm nhận về bài thơ đặc sắc này. Hãy cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé các bạn!

Mười bảy, cảm nhận được chút man mác và làm du dương tâm hồn, chút bồi hồi xao xuyến và khát vọng về những điều xa xôi dường như vô hình, trái tim trẻ trong ta không thôi đập những nhịp thổn thức vì cảm giác khó hiểu, lúc dâng lên mãnh liệt, lúc lắng xuống dịu dàng nhưng vẫn âm thầm chảy mãi như những con sóng miệt mài đi tìm lí lẽ của trái tim trước biển đời mênh mông. Và khi những lời thơ của Xuân Quỳnh chợt ngân lên bằng tất cả sự tinh tế, nhạy cảm, “Sóng” làm ta có cảm giác như trong đó là một phần tâm sự tình yêu của chính mình.

Tình yêu là đề tài muôn thuở của thi ca Việt Nam. Đã có nhiều nhà thơ viết về đề tài này với những cảm xúc và phong cách nghệ thuật riêng của mình, để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc. Xuân Diệu đã từng làm người đọc nhớ mãi khi đặt tất cả dấu ấn tình yêu mãnh liệt của mình với “Biển”, còn Xuân Quỳnh- một nhà thơ nữ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ đã thể hiện tình yêu của mình qua hình ảnh “Sóng”, một sự tiếp nối và sáng tạo độc đáo trong định nghĩa về tình yêu. Lúc nhịp nhàng trầm lắng, khi sôi nổi ngân nga đầy mãnh liệt, Sóng – dòng chảy xuyên suốt của bài thơ đã thể hiện tình cảm chân thành và sâu sắc của người phụ nữ đang yêu

Mở đầu bài thơ là một trạng thái đặc biệt của trái tim khao khát tình yêu, tìm đến những cảm xúc lạ lẫm và mới mẻ trong tâm hồn:

“Dữ dội và lặng yên
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể”

Trong lòng mỗi người luôn hiện hữu một con sóng tình cảm ngập tràn, nhưng chỉ đến khi nó được dâng lên và lan toả ta mới có thể cảm nhận được những thay đổi trong suy nghĩ và nhận thức về tình yêu. Không gấp gáp, vồ vập, Xuân Quỳnh đã thay lời tất cả những trái tim trẻ bộc lộ nỗi lòng mình bằng những trạng thái tình cảm khác nhau thông qua những con sóng. Khi dữ dội mãnh liệt, khi dịu êm trầm lắng, khi ồn ào nhấp nhô, có lúc lại âm thầm lặng lẽ, những tình cảm tưởng chừng như mâu thuẫn, đối lập nhau trong trái tim của người phụ nữ nhưng lại mang theo tất cả những đặc điểm và trạng thái tâm lí đang khao khát tình yêu. Nhiều khi chính bản thân họ không thể định nghĩa và gọi tên cảm xúc của chính mình, muốn tìm đến những định nghĩa riêng, tìm sự đồng điệu, hoà nhập vào bể lớn tình yêu. Chính vì thế từ dòng sông bình lặng nhỏ bé trong tâm hồn, con sóng tình đã đi đến những miền bể xa. Nơi ấy có tình yêu và nỗi khát vọng không khi nào ngừng tắt:

“Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ”

Tình yêu luôn hiện hữu trong cuộc sống của mỗi người, giúp cho tâm hồn thêm nhạy cảm, tinh tế và biết tin vào những điều tốt đẹp. Với Xuân Quỳnh, tình cảm ấy- những con sóng lòng từ ngàn xưa đến nay và đến tận mai sau vẫn không bao giờ ngừng chảy. Quá khứ của ngày xưa, tương lai của ngày sau mãi vẹn nguyên một nỗi khát vọng bồi hồi về tình yêu trong trái tim của người phụ nữ trẻ khao khát xa xôi. Giờ đây, đứng trước bể lớn mênh mông, cảm nhận mình nhỏ bé và lọt thỏm trong cảm giác tình yêu mênh mông, người con gái ấy nghĩ về bản thân mình, về người yêu, về biển lớn và tự hỏi chính bản thân mình: “Từ nơi nào sóng lên?”. Tình cảm ấy xuất phát từ nơi nào, từ chính bên trong mỗi người hay từ cuộc sống muôn màu muôn vẻ bên ngoài? Khi yêu, ai cũng như ai, đều muốn phân tích và định nghĩa từng trạng thái tâm lí, từng biểu hiện cụ thể để đi đến định nghĩa và giả thích về nó. Sáng tạo trong cách thể hiện, trong cách định nghĩa, nhà thơ nữ trẻ đã giải thích những điều khó hiểu ấy bằng những hình ảnh quen thuộc, nhẹ nhàng:

“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau”

Nỗi nhớ là biểu hiện của tình yêu khi xa cách. Nỗi nhớ ấy được Xuân Quỳnh diễn tả thật mãnh liệt, thường trực cả mọi lúc, khi thức cũng như khi ngủ. Những tình cảm chôn chặt trong lòng, tình cảm tràn ngập trong tim muốn bộc lộ nhưng không thể nói lên thành lời, chỉ biết tìm đến trong nỗi nhớ mãnh liệt, cồn cào và da diết. Như những con sóng cuồn cuộn, triền miên, vô tận, nỗi nhớ ấy đã chảy vào từng nhịp sống, trong cả tiềm thức là những giấc mộng đêm về. Sóng khao khát tới bờ, còn em thì khao khát đến với anh. Tình yêu của người con gái lúc thiết tha, mãnh liệt nhưng vô cùng nữ tính, ý nhị và sâu xa, chân thành.

“Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

Trải qua bao trắc trở gian lao, bao biến cố ngược xuôi, khó khăn gian khổ, dù không gian địa lí cách trở, thời gian xa xôi nhưng lòng người con gái vẫn “hướng về anh – một phương”, không bao giờ thay đổi. Điều đó thể hiện được sự chân thành, chung thuỷ trong tình yêu của người phụ nữ, luôn gửi tình yêu của mình đến một người, chỉ một người thôi nhưng đầy ăm ắp. Những con sóng đại dương dù bão tố vùi dập nhưng vẫn trở về với bờ, hoà nhập vào miền cát ấm nóng. Và ở đây, cô cũng tự dặn lòng mình, hứa với tình yêu của mình sẽ đến với bờ bến hạnh phúc dẫu xa xôi, dù muôn vàn cách trở

“Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vàn cách trở”

Khát vọng mãnh liệt, tình yêu chân thành sâu sắc nhưng trong trái tim trẻ kia vẫn ý thức được rằng đó là thứ mong manh khó giữ, có thể trơn tuột khỏi tay:

“Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu mai có thể xa rồi”

(Nói cùng anh)

Trăn trở, băn khoăn liệu tình yêu ấy có vượt qua được bể lớn của cuộc đời, liệu có thoát khỏi quy luật cuộc sống, những đổi thay không ai nói trước được. Cuộc đời dài đấy, năm tháng dẫu đi qua, mây vẫn bay, biển vẫn rộng, sóng vẫn vỗ bờ nhưng rồi tất cả sẽ vào cõi xa xăm vô định. bể lớn cuộc đời, bể lớn tình yêu là vô hạn nhưng cuộc đời con người là hữu hạn, làm sao có thể vượt thoát ra khỏi giới hạn ấy? Xuân Quỳnh đã đặt nỗi trăn trở ấy trải dài theo những con sóng tìh cảm lo âu, để rồi nó trở nên thôi thúc, bùng lên thành khát vọng được trở thành những con sóng mãi trường tồn, mãi dâng lên và tìm đến bờ:

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ”

Những con sóng dạt dào đã khép lại, nhưng những con sóng tình yêu trong lòng mãi dâng lên và cồn cào, khắc khoải trong biển khơi, trong lòng mỗi chúng ta – những người vừa chớm mười bảy….

Bài thơ Sóng là một trong những bài thơ trong chương trình ôn thi THPT quốc gia của học sinh THPT, một trong những tuyển tác mà Xuân Quỳnh để lại cho thế hệ trẻ ngày nay cảm nhận về nó. Trên các trang ôn thi đại học trực tuyến, không ít những bài phân tích, cảm nhận về bài thơ này, mỗi người có cách cảm nhận riêng. Mong rằng thế hệ học sinh, thế hệ trẻ tài năng của Việt Nam có thể cảm nhận được ý nghĩa, nét nghệ thuật văn, thơ từ những tác phẩm để đời của những tác giả nổi tiếng để lại và trở thành những bài học ý nghĩa trong SGK của học sinh THPT.

Trên đây phongnguyet.info đã chia sẻ đến quý độc giả bài cảm nhận về bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh. Với những vần thơ chứa đựng những cảm xúc ngọt ngào đan xen nỗi nhớ mong mãnh liệt của cô gái mà bài thơ này được đưa vào kì thi THPT Quốc Gia. HY vọng bài viết này sẽ khiến bạn hài lòng. Thân Ái!

Cha tôi

Cha tôi

Cha tôi thời tuổi trẻ
Vác cây đờn trên vai
Tiếng nguyệt cầm thổn thức
Biết tỏ lòng cùng ai.

Lúc buồn ca vọng cổ
Khi vui gặp bạn hiền
Sống giữa đời cơ cực
Đêm nằm ngủ chẳng yên.

Con đông đến mười đứa
Kiếp tá điền lúa vay
Sáng ra đồng phát cỏ
Cái đói bám từng ngày.

Đến năm sáu mươi tuổi
Cha tôi bệnh qua đời
Để lại cây đờn cũ
Bây giờ tôi khảy chơi.

Đờn còn đâu ấm nữa
Đã lạnh tự lâu rồi
Hò xự xang xê cống
Cha để dành cho tôi.

Con Cua

Con Cua

Con Cua (Hồ Xuân Hương)

Em có mai xanh, có yếm vàng,
Ba quân khiêng kiệu, kiệu nghêng ngang.
Xin theo ông Khổng về Ðông Lỗ,
Học thói Bàn Canh nấu chín Thang.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Con Cua” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Những câu nói hay về tình bạn chân thành bằng Tiếng Anh mà nhất định bạn sẽ thích

Tình bạn vốn là một trong những món quà tuyệt diệu nhất mà thượng đế đã ban tặng cho con người. Có bạn ra sao, đối xử với bạn như thế nào, không phải ai cũng biết. Hy vọng bài viết Những câu nói hay về tình bạn chân thành bằng Tiếng Anh mà nhất định bạn sẽ thích sau đây của phongnguyet.info có thể giúp ích cho bạn trong vấn đề này.

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-1

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-2

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-3

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-4

Những câu nói hay về tình bạn chân thành bằng Tiếng Anh mà nhất định bạn sẽ thích

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-5

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-6

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-7

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-8

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-9

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-ban-chan-thanh-bang-tieng-anh-ma-nhat-dinh-ban-se-thich-10

Hy vọng bài viết Những câu nói hay về tình bạn chân thành bằng Tiếng Anh mà nhất định bạn sẽ thích trên đây của phongnguyet.info thực sự có ý nghĩa đối với cuộc sống của bạn. Hãy cùng chúng tôi chia sẻ nó đến với nhiều người xung quanh mình hơn nữa nhé!

Mẹ

Mẹ

Tác giả: Trần Quốc Minh

Lặng rồi cả tiếng con ve
Con ve cũng mệt vì hè nắng oi
Nhà em vẫn tiếng ạ ời
Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru
Lời ru có gió mùa Thu
Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về
Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.

19721

Mùa Vu Lan

Mùa Vu Lan

“Tháng Bảy mùa Thu lá rụng vàng/ Ấy mùa nhân loại đón Vu Lan.” Những ngày tháng Bảy Âm lịch, trên khắp nước Việt, các gia đình tin theo Phật giáo đều thành kính bước vào mùa Vu Lan, mùa báo hiếu. Vu Lan đã trở thành nét đẹp văn hóa của người Việt.

Mùa vu lan sắp đến rồi

Lòng con lại thấy bồi hồi nhớ thương

Ba – mẹ dãi nắng dầm sương

Cho con vững chãi nẻo đường hôm nay

Thu về xao xác heo may

Lá vàng oằn lại – Chiều lay lắt chiều!

Cả đời chiu chắt thương yêu

Cả đời thầm lặng bao điều vì con

Chăm lo giấc ngủ cho tròn

Đến khi khôn lớn dìu con vào đời

Mỗi mùa Thu – lại chơi vơi

Lá vàng tàn úa để chồi non lên

Ba mẹ ngày một già thêm

Góp gom những thứ ngọt mềm trao đi

Trầm lòng nghĩ cõi vô vi

Mai về cát bụi còn gì hay không?

Chạm vào thôi – lại rưng rưng

Còn ba còn mẹ con còn yêu thương

Chúng con đây đó tha hương

Ấm lòng nghĩ đến tình thương dịu hiền

Xin đời hai chữ Bình YênỞ bên

Ba Mẹ giữa miền nhân gian

Dù nhiều vất vả gian nan

Nghĩ về Ba Mẹ ngập tràn tin yêu.

NƠI CON TÌM VỀ

Nếu một ngày trên bước đường con đi

Gặp sóng cả, hay bão bùng giông tố

Con hãy nhớ về ngôi nhà bé nhỏ

Có mẹ chờ ,con sẽ thấy bình yên.

Trái tim con nếu đau nhói, muộn phiền

Đừng khóc nhé! Có một miền hạnh phúc

Là gia đình- nơi thẳm sâu trong ngực

Gió mưa nào, cha vẫn dõi theo con…

Xã hội lọc lừa và lắm bon chen

Về với quê, là nơi bình yên nhất

Dòng sông tuổi thơ, con đò thường nhật

Trong nhọc nhằn, chở mãi những yêu thương…

Gia đình mình là điệu ví quê hương

Đi muôn phương vẫn ngọt ngào khúc hát

Như hương lúa, nặng ân tình dào dạt

Đợi con về, nơi ấy ….ánh trăng buông…

VỀ QUÊ

Kiếp phù du theo dòng đời phiêu bạt

Chốn phồn hoa nơi cát bụi nhân gian

Sông rộng núi cao, vực thẳm đại ngàn

Ngày đầu hạ ta trở về quê mẹ.

Ngói thâm nâu tíu tít bầy chim sẻ

Bức tường vôi lay lắt bóng hình cha

Cơn gió tây tiêu điều dáng của bà

Mơ tiếng mẹ bên thềm rêu đá cũ.

Tiếng à ơi ru hời trẻ gắt ngủ

Kí ức ùa về ngỡ một giấc mơ

Cánh cò trắng rập rờn câu ca xưa

Góc sân đình lựu lập lòe thắp lửa.

Chiều buông nắng cài then trên khung cửa

Phiên chợ nghèo hiu hắt, mái liêu xiêu

Đám trẻ trâu say sưa tiếng sáo diều

Vết thời gian bạc màu quai nón chị.

Lũy tre già bao năm vẫn thủ thỉ

Lời bà xưa dạy lẽ phải điều hay

Cây có cội, người cõi nhân gian này

Không lớn nổi nếu quê nhà không nhớ.