Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 26/04/2026

Hạ chạy trốn tiếng ve không kịp thở
Phượng dư thừa rơi vãi dọc đường quên
Tưởng có lúc không thể buồn thêm nữa
Nốt nhạc rơi nằng nặng đỏ bên thềm

Hè ơi - Đường Hãi Yến

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 26/04/2026

Hộp Thư

Hộp Thư

Hộp Thư (Tản Đà)

(Cảm ơn sinh viên Đại học tặng quà)

Năm xưa rau sắng chùa Hương
“Đỡ ai tiền tốn con đường đỡ xa”
Năm nay khách đến chơi nhà
Đoái thăm thi sĩ cho quà gói sâm
Đồng bang cùng bạn đồng tâm
Nước non quanh quất tri âm hãy còn
Trăm năm đá Tản chưa mòn
Còn duyên mưa móc còn hồn văn thơ
Ruột tằm còn cứ ra tơ!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hộp Thư” của tác giả Nguyễn Khắc Hiếu. Thuộc danh mục Thơ Tản Đà trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Vườn Xuân

Vườn Xuân

Vườn Xuân (Nguyễn Bính)

Có những ngày đi rất vội vàng
Vườn tôi đầy cả gió xuân sang
Hai ba con bướm giang hồ đó
Đã trở về đây giũ phấn vàng

Hoa có bao nhiêu nở hết rồi
Như đoàn cung nữ hé môi tươi
Và trong từng cánh, trong từng cánh
Những hạt mưa hiền lấm tấm rơi…

Xác pháo nơi nơi đã đỏ ngòn
Nơi nơi cành nảy búp xanh non
Mấy cô em bé đường kiêu ngạo
Môi mới lần đầu biết vị son

Có một cô chim mới cưới chồng
Vì tình dan díu tự mùa đông
Sớm nay hai vợ chồng son ấy
Đã mớm cho nhau những tiếng lòng

Xuân đến tình tôi nao nức quá
Như người giai tế tối tân hôn
Và say sưa quá cho nên đã
Đánh đổ trời xuân xuống suối hồn

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Vườn Xuân” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chế Bạn Lấy Vợ Bé

Chế Bạn Lấy Vợ Bé

Chế Bạn Lấy Vợ Bé (Tú Xương)

Ông này mê gái, thực là mê,
Thím khách già kia cũng gớm ghê.
Mới hỏi ra chừng chê bạc ít,
Gần cheo toan sự trả cau về.
Mấy kỳ văn khó sao làm được?
Một sợi tơ hồng chẳng biết vê…
Lo việc ai bằng ông bạn Bát,
Cũng còn nhăn nhó sự nhiêu khê.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chế Bạn Lấy Vợ Bé” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

EM HÃY SỐNG VÌ MÌNH CHO XỨNG ĐÁNG

Em hãy trở về bản ngã của chính em
Hỏi lại trái tim muốn quên hay muốn nhớ
Hãy thử một lần mạnh mẽ lên đừng sợ
Để đến sau này không hối tiếc điều chi

Anh biết rằng đời thường có những khi
Bất công, trái ngang, lẫn ngày mưa ngày nắng
Cũng hiểu với em chữ tình kia sâu nặng
Nên chỉ mong em sớm buông được muộn phiền

Mọi cuộc gặp gỡ nằm ở một chữ “Duyên”
Nhưng ở hay đi do con người lựa chọn
Ngoài kia bao người họ một mình vẫn ổn
Sao em cứ ôm chấp niệm cũ không rời

 

Ngày mai vẫn luôn còn đó ánh mặt trời
Nước mắt không thể dùng để thay kết thúc
Anh muốn thấy em nở nụ cười hạnh phúc
Đừng vì một ai mà đổi cả xuân thì

Đường rộng, đông người nhưng em phải tự đi
Đừng cố trông nhờ một bàn tay kẻ lạ
Đừng để bản thân thành trò đùa vô giá
Đừng để ngày sau chìm ngập nỗi đau hoài

Đã là con người sẽ có lúc chọn sai
Nhưng em hãy sống vì mình cho xứng đáng

Thanh Sunshine

Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn

Mưa luôn gợi lên cho chúng ta nhiều cảm xúc hơn, từ cảm giác nhớ mong, cô đơn lạc lõng một mình, những phút giây cô đơn, buồn bã không thể nào đặt tên. Có phải mưa giống như nước mắt hay vì những kỷ niệm đẹp, kỷ niệm khó quên đã qua gắn với mưa, kỷ niệm ấy giờ chỉ là quá khứ khiến con người hoài niệm và nuối tiếc? Và Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn sau đây sẽ phần nào khắc họa nên những gam màu đó. Các bạn hãy cùng phongnguyet.info đọc và cảm nhận nhé!Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn

1. Làm bạn là cô chẳng cần lo lắng mỗi khi hẹn anh đưa đón ngày mưa
Anh không lo lỡ trút cà phê vương vào chiếc váy cô mang
Làm bạn, là họ còn bao năm tháng đi bên đời nhau cho dẫu về đâu
Đi bên nhau qua những ngày thu êm đềm vừa về chưa lâu
Buồn vui chẳng ai dấu ai, sẻ chia những câu chuyện dài
Điều quan trọng là: ôi kế hoạch làm bạn cho anh cùng cô giữ mãi những nụ cười quý giá hiếm hoi trên đời.

2. Mưa… mưa… mưa… Ngồi ở góc cafe quen, nghe nhạc không lời, đọc cuốn sách hay thật hay … thế giới tự nhiên nhỏ lại …

3 …Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau
Mưa vẫn hát trên tóc em diu dàng
Mưa khóc lạnh lùng khi buồn và nhớ thương em rất nhiều
Mưa có biết đợi chờ nhớ mong
Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần
Mưa có trên làn môi em rung có nhau trong chiều mưa
Mình tay trong tay…

4. Hôm nay là 1 ngày mưa, 1 ngày mưa thất thường ờ Sài Gòn chật chội nóng nực như muốn thiêu sống những gì trên mình nó. Mưa ừ thì mát đấy, ừ thì ngắm mưa thú vị đấy, nhưng có cảm giác như những giọt mưa cứ những giọt nước mắt hờn dỗi, nhớ nhung của con người. Sẽ cứ mưa như thế nhé, mưa ngay rồi tạnh ngay để ai đó không còn 1 mình trú mưa quá lâu hoặc ướt đẫm bờ vai khi vội vã. Một ngày mưa!!!!

5. Mong lại có 1 cơn mưa ” tưới mát tâm hồn” như ngày hôm qua!!!
Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn
6. Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.

7. Nhẹ nhàng dấu mưa còn vương trên mí mắt
một làn tóc như mây bay vắt trên bờ vai
một lần xót thương cho em
mà sao không quay trở lại
một lần người cất bước ra đi

8. …Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau
Mưa vẫn hát trên tóc em diu dàng
Mưa khóc lạnh lùng khi buồn và nhớ thương em rất nhiều
Mưa có biết đợi chờ nhớ mong
Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần
Mưa có trên làn môi em rung có nhau trong chiều mưa
Mình tay trong tay…

9. Mưa ngừng rơi chắc gì trời đã tạnh .. .
Chia tay rồi chắc gì đã hết yêu. .. !

10. Gió thổi nhè nhẹ. Mưa !
Từng giọt rơi rơi xuống
Đôi má đỏ hồng hào
Bỗng dưng sao lại khóc
Có phải vì cơn mưa
Đem người em yêu mến
Đi tới chân trời xa
Không còn yêu em nữa
Hay vì cơn mưa kia
Làm mi em thấm đẫm
Rồi nhẹ nhàng ướt má
Là lệ hay là mưa ?
Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn
11. Dù rằng trời mưa hay nắng
dù rằng lòng a có nhớ
dù cho e khóc thầm bao đêm
chỉ đợi 1 ngày bóng hình a
trở về cùng đêm mưa…

12. Tháng giêng bước sang tháng hai
Mưa xuân lác đác hoa nhài nở ra
Tháng hai bước sang tháng ba
Mưa rào mát mẻ nở hoa đầy cành.
Tháng tư mưa thật là nhanh
Liệu mưa có bớt thư tình đưa ai.
Tháng năm tháng sáu mưa dài
Bước sang tháng bảy tiết trời mưa ngâu
Nhớ ai như vợ chồng Ngâu
Một năm mới gặp mặt nhau một lần.
Tháng tám mưa khắp xa gần
Bước sang tháng chín đúng tuần mưa rơi
Tháng mười mưa ít đi rồi
Nắng hanh trời biếc cho tươi má hồng.
Một chạp là tiết mùa đông
Mưa phùn đêm vắng trong lòng lạnh thay
Bài mưa anh đã học đây
Mối tình dào dạt đêm chầy như mưa!

13. Em à! Sài Gòn lại mưa rồi. Mưa làm anh nhớ những ký ức tươi đẹp của tụi mình. Mưa ngày đó anh lúc nào cũng có em kề bên. Hạnh phúc, ấm áp lắm…
Ngày đó anh cực thích mưa.. Chẳng biết vì sao nửa có lẽ vì hơi ấm của em, vì giọng cười giòn tan của em hoà vào tiếng mưa hay tỷ tỷ những thứ khác về em…làm anh thích thú. Mưa ngày đó – ngày tụi mình còn trẻ.. Thật tuyệt em nhỉ?!
Hôm nay Sài gòn lại mưa em à. Mưa vẫn cứ là mưa thôi, nhưng tụi mình thì giờ đã khác rồi. Em hạnh phúc bên gia đình nhỏ, anh thì chông chênh giữa đôi ngã cuộc đời… Hít một hơi dài nhìn về xa xăm… Anh ước mình còn trẻ!!

14. Ước gì tôi biến thành mưa,
Vương trên mái tóc em vừa hong khô.
Để em hờn giận trách đùa:
Ông trời sao nỡ làm mưa lúc này.
Hạt tình rắc nhẹ từ mây
Mà sao ướt lạnh, hao gầy tim em?
Ngước nhìn em bước vào thềm,
Mưa tôi lặng lẽ ướt mềm dấu chân.

15 ღ Ko phải cứ tạnh mưa thì sẽ có cầu vồng……
ღ Cũng như là…
ღ Ko phải cứ có 1 người hết lòng yêu thì sẽ có
1 người đáp lại… ღ Và….
ღ Ko phải cứ có 1 người mòn mỏi chờ đợi…
ღ thì sẽ có 1 người trở về.
Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn
16. Anh đưa tay hứng lấy những hạt mưa
Quay lại hỏi: em thích mưa hả bé?
Em mỉm cười nhìn anh rất khẽ
Bởi cơn mưa mùa hạ mà anh!

Rồi thời gian cứ thế trôi nhanh
Những cơn mưa cũng qua cùng mùa hạ
Anh bước qua đời em như mùa thay lá
Để đông về mình em bước cô đơn

Bất chợt hôm nay phố cũ mây tràn
Chốn hẹn xưa và cơn mưa ngày ấy
Mưa vội vã vô tình có nhớ
Tiếng cười anh mưa mùa hạ đó em…

17. Mưa rồi anh à
Mưa to lắm
Lòng em cũng thế
Nào hay
Anh cũng có mưa bão trong lòng
nhưng đâu dành cho em!!!

Những stt về mưa cực tâm trạng phù hợp với người đang buồn trên đay có làm bạn vơi nhẹ nỗi long mình không nào. Cám ơn các bạn đã đọc bài viết của chúng tôi. đùng quên liên tục cập nhật những bài viết mới của chúng tôi để biết thêm nhiều câu nói hay và ý nghĩa hơn nhé!

ĐI QUA TUỔI 40

Ta đã đi qua tuổi 40
Nhạt nhòa má thắm với môi tươi
Cuộc đời đã ngả sang chiều thẳm
Khóe miệng – thời gian vẽ nụ cười.

Nửa đời đã trải những buồn, vui
Gạn lọc chua cay lấy ngọt bùi
Qua bao thế sự – tâm dần lắng
Vun đắp chồi xanh giữa dập vùi.

Chẳng còn son trẻ để mộng mơ
Quá tuổi vu vơ dại với khờ
Nhưng tim vẫn khát khao nồng cháy
Thương yêu đằm thắm ngọt như thơ.

Không cầu phú quý với hư vinh
Chỉ mong cuộc sống được yên bình
An vui, hạnh phúc, nhiều sức khỏe
Trong ấm ngoài êm, đẹp nghĩa tình.

Một kiếp nhân sinh hết nửa rồi
Chạnh lòng trông bóng thời gian trôi
Mùa nối theo mùa không ngưng nghỉ
Cát bụi… lại về cát bụi thôi.

Qua 40 mươi rồi… hỡi ta ơi !
Nắng ngả hoàng hôn rọi dốc đời
Dần rũ sân – si, thôi chấp niệm
Rộng mở tâm yêu… nhẹ nhõm cười.

MỘC MIÊN

HOA TÍM NGÀY XƯA

Con đường em về ban trưa
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ
Tuổi em vừa tròn mười bảy
Tóc em vừa chấm ngang vai

Con đường em về mưa bay
Ta đứng trông theo bao ngày
Tự bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay

Con đường em về hương thơm
Ngọc lan khuya rụng trong vườn
Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ
Đưa ta về phía cuối đường

Để tự bao giờ chẳng biết
Tuổi em mười bảy qua rồi
Trường xưa chẳng còn học nữa
Nghe đâu đã bước vào đời

Con đường em về năm xưa
Có biết hay chăng bây giờ
Hoa tím thôi không chờ nữa
Chỉ còn ta đứng dưới mưa …

Cao Vũ Huy Miên

Nhà thơ – nhà báo Cao Vũ Huy Miên tên thật là Đinh Đoan Hùng, sinh năm 1955 tại huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.Thơ của ông tuy chỉ mới có một tập được ấn hành mang tên “Thời kỷ niệm… và hoa tím ngày xưa” nhưng lại tạo được nhiều cảm xúc cho khá nhiều nhạc sĩ phổ nhạc. Người ta gọi Cao Vũ Huy Miên là nhà thơ của kỷ niệm.
Bài thơ được đăng trên báo Tuổi Trẻ vào năm 1985, ngay sau đó được hai nhạc sĩ Võ Công Anh và Vũ Hoàng phổ nhạc, song lúc đó cả hai bài hát ấy chưa được chú ý.Phải đến khi được nhạc sĩ Hữu Xuân phổ nhạc thành bài hát cùng tên vào năm 1998 thì bài hát mới được nhiều người, đặc biệt là những bạn trẻ ưa thích.

Trích đoạn chia sẻ của tác giả về bài thơ nổi tiếng của mình.

“Thời còn học trung học ở Đà Nẵng, mỗi sáng đến trường, tôi thường đi ngang qua một ngôi nhà đầy vẻ u tịch, phía trước có giàn hoa giấy màu tím sẫm và trong sân có cội ngọc lan già lúc nào cũng tỏa hương. Điều khiến tôi càng thêm chú ý là từ ngôi nhà, đôi khi lại văng vẳng tiếng dương cầm…Và một người con gái đẹp đi học chung đường…

Tôi làm quen được em nhờ những tháng ngày kiên trì lẽo đẽo theo sau với một tâm hồn lãng mạn rất thơ ngây và những bài thơ hoa bướm vụng dại. Mối tình học trò nẩy nở nhẹ nhàng với những buổi hẹn hò đi ăn bánh bèo Huế, chè đêm, cùng những câu chuyện mưa nắng bâng quơ, đôi khi cũng có những dỗi hờn để không gặp nhau vài ba bữa…

Nhưng rồi, đậu tú tài tôi phải đi học xa và xa mãi mối tình đầu. Em đi lấy chồng, gởi cho tôi một phong thư, bên trong chỉ là trang giấy trắng và những cành bông giấy màu tím sẫm ép khô! Nhìn những cánh hoa mỏng manh sắc tím, tôi có cảm giác như trong đó còn thấm đẫm những giọt nước mắt…

Tôi trở về thành phố cũ, một buổi chiều mưa bay, dù ngại ngần nhưng không hiểu sao vẫn muốn đi ngang qua ngôi nhà cũ của em và bất chợt dừng lại trú mưa dưới giàn hoa giấy…

Từ đây một tứ thơ sáu chữ bỗng hình thành trong đầu và trong đêm đó tôi đã viết nên bài Hoa tím ngày xưa: “Con đường em về ban trưa, Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ – Tuổi em vừa tròn mười bảy – Tóc em vừa chấm ngang vai… Con đường em về thơm hương, ngọc lan khuya rụng trong vườn – Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ – Đưa ta về phía cuối đường… Con đường em về năm xưa – Có biết hay chăng bây giờ – Hoa tím thôi không chờ nữa – Chỉ còn ta đứng dưới mưa…”. “

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Trần Thị Kim Giang

Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Trần Thị Kim Giang

Nhà thơ Trần Thị Kim Gian, bút danh Hương Tràm sinh năm 1980, quê ở Cẩm Sơn, Cai Lậy, Tiền Giang. Hiện chị là giáo viên trường THCS Lê Ngọc Hân, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Chị đã có thơ, tạp bút đăng trên Tuyển tập ÁO TRẮNG (Đặc san Báo Tuổi Trẻ, Nhiều tác giả, NXB Trẻ), Văn nghệ Tiền Giang, Báo Giáo dục & Thời đại, Đặc san Ngành Giáo dục Tiền Giang, Tuần báo Văn nghệ TP Hồ Chí Minh. Ngoài ra, chị cũng đã có sáng tác đăng ở các trang văn chương trên mạng Internet: trang Cộng đồng CÂY BÚT TRẺ trang Diễn đàn của Hội Nhà văn Thành phố HCM là trang VĂN CHƯƠNG PHƯƠNG NAM trang Văn học – Nghệ thuật Đồng bằng Sông Cửu Long. Chị cũng có nhiều tác phẩm được xuất bản trong các tập thơ in chung nhiều tác giả khác. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

Xa quê

Thơ Hương Tràm

Khi đi xa hiểu lòng người xa xứ

Nỗi nhớ trào dâng qua mỗi tháng ngày

Em đã rời quê để đến nơi này

Mang con chữ đi gieo mầm ươm hạt

Em đã đi qua những ngày nắng rát

Những ngày mưa lầy lội bước đường quê

Bụi bám đường xa nặng gánh em về

Qua mỗi nẻo trải dài khoai, khóm

Hàng tràm xanh vẫn ưỡn mình khuya sớm

Như niềm tin trong em vững chãi tháng năm dài

Đã qua rồi những đoạn đắng cay

Em hạnh phúc trong vòng tay anh siết chặt

Dù ở đâu cũng giữ lòng son sắt

Nồng ấm tình quê dẫu xa cách năm dài

Dù gian nan cũng nắm chắc bàn tay

Cho hạnh phúc ngập đầy tình yêu đôi lứa.

Tháng 6.2015

Chỉ cách một gang tay

Thơ Hương Tràm

Chỉ cách một gang tay
Là có thể
Chạm nhau rồi đấy

Anh và em
Không làm như thế
Khoảng trống vô hình
Giữa trái tim hai đứa
Dẫu tình yêu đốt cháy
khát khao

Giữa tất bật đời
Mình thực sự xa nhau
Nhà chỉ mấy mét vuông
Căn phòng riêng
Em từng than chật chội
Giờ đây
Một mình. Và đêm tối
Rất chông chênh
Và rất đỗi cô đơn.

Mưa lạnh lùng
Giăng kín ngoài hiên
Em bật khóc
Nhớ ấm êm ngày cũ

Giờ chỉ mình em
Giấc ngủ
Rộng thênh thang
Cố chạm mãi
Cánh tay chới với

Em dường đã
Quên
Niềm đau xưa
Vẫn âm thầm
Rát buốt trong tim

Xa nhau
Hạnh phúc đâu tìm
Chỉ cách một gang tay
Mà cả đời không chạm tới!
Tháng 10.2015

Mẹ tôi

Thơ Hương Tràm

Kính tặng Mẹ

Mẹ như thân cò lặn lội bờ sông

Tìm cho đàn con thức ăn thơm lành, ngọt dịu

Biết bao năm đời mẹ thăng trầm vất vả

Sương nắng dãi dầu bên mảnh ruộng, vườn cây

Chúng con được sinh ra bên mẹ

Như những búp non đâm chồi, nẩy lộc

Trên nhánh, bên cành rắn rỏi, mẹ tôi!

Chúng con lớn lên bên mẹ

Như những hạt giống trên đồng ruộng quê hương

Đã nẩy mầm vươn mình ra khỏi hạt

Chúng con trưởng thành bên mẹ

Nhựa sống căng đầy, sức trẻ

Vẫn luôn được ấm nồng, trong vòng tay mẹ, mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Ngoài kia ấy

Trên những cánh đồng xanh bát ngát

Những chẽn lúa đòng đòng căng đầy hạt sữa

Trong những khu vườn cây sum xuê

Quả sapoche quằn nặng trĩu cành

Và hương nhãn thơm lừng như tình yêu của mẹ!

Vun đắp cho đời con hy vọng tươi nguyên

Và tấm lòng mẹ cho con một thời giấc mơ cổ tích!

Mẹ của con ơi!

Ngày con rời xa vòng tay ấp ôm của mẹ

Vẫn mang theo bên mình mùi hương đất quê ta.

Và trong gói hành trang có cả tình yêu và dáng hình của mẹ

Vun đắp cho con những ước vọng ngọt ngào

Cho hôm nay, ngày mai đều như thế…

Sau những tháng năm đời thăng trầm, nghiệt ngã

Con thành đạt. Và hiểu được

Lời mẹ dạy năm xưa, rằng:

“ Hạnh phúc ngọt ngào, hay khổ đau, đắng cay

Đâu dễ gì biết trước”

Sau bao năm

Con quay về

Hình ảnh mẹ trong con

Với tình yêu bao la

Mà thời gian cuộc đời không thể làm phai nhạt

Khu vườn vẫn sum xuê

Cánh đồng vẫn ươm vàng màu lúa của quê xưa

Con trở về

Đi qua những con đê

Như từng bước qua mỗi chặng đời con ở đó

Gập ghềnh và nhiều may rủi

Mẹ dang tay đón chờ

Và che chở cho con

Trong mắt mẹ rạng ngời niềm hạnh phúc.

Con thấy những hy sinh lặng lẽ

Trên mái tóc cuộc đời của mẹ hoa râm

Con thấy những buồn vui lặng thầm của mẹ

Qua ánh nhìn hằn sâu

Và vết lưng còng.

Con thấy cả quãng đời cơ cực

Trong hình dáng hao gầy của mẹ, mẹ ơi!

Như hình ảnh con cò trong giấc mơ cổ tích…

Tháng 8.2012

Khoảng lặng

Thơ Hương Tràm

Lặng yên. Lắng nghe cô kể…
Nước mắt lăn dài, chưa thể nguôi ngoai
Tâm trạng này đâu của riêng ai
Người Thầy – trong vai trò chủ nhiệm

Có khoảnh khắc thành kỷ niệm
Có khoảng lặng đời tắt lịm niềm vui
Cứ từng lời in đậm trong tôi
Giờ tan sở. Rối bời cảm xúc

Học trò, nhiều khi, đôi lúc
Thích nghịch, đùa …trong những phút ham chơi
Có hôm bày trò phá bĩnh thôi
Hồn nhiên lắm cái thời tuổi tím

Ngày xưa ơi. Ôi, kỷ niệm!
Thuở học trò, sao tìm lại: Hôm qua?
Thầy cô cũng một thời cắp sách
Cũng một thời ngắm Phượng, suy tư

Nặng lòng, chân bước chần chừ
Thèm được trút cả tâm tư: Nhà giáo
Thầy cô ơi, chung tay dạy bảo
Rèn cho em thơ: Đạo làm người

Ngày mới lên, nắng ấm thôi
Buông hờn giận, thương yêu rồi đậm mãi
Mai em thơ: đi về phương ấy
Hành trang đầy vững chãi niềm tin

Lời tổn thương giống chiếc đinh
Đâm vào trái tim, mất tình bạn hữu
Trái tim để nghĩa nhân lưu trú
Và yêu thương cư ngụ trọn đời

Mưa tháng này, vội vàng rơi
Hay nước mắt rớt vào tôi mặn chát
Phượng đứng lặng yên giờ bật hát
Cho thương yêu che mát tâm hồn

Tháng 11.2016

Bài không tên số 0

Thơ Hương Tràm

Nắng vàng đã trốn vào mây
Gió xô mây ngã sấm bày tiệc chơi
Cơn mưa đổ ập vào người
Gọi trong khàn giọng khóc cười vô biên.

Nỗi niềm nào ném ngả nghiêng
Cứa vào tiềm thức an yên lâu rồi
Mưa ngâu chạm vết thương đời
Cứa vào ký ức một thời vô tâm.

Ta thương ta của tháng năm
Niềm tin gửi phía lạc tâm lệch đường
Đời thương đời cõi vô thường
Ngỡ như cõi mộng còn vương giữa ngày.

Hạt mưa chạm khoé mắt cay
Tưởng đâu nhung nhớ miệt mài chờ mong
Giật mình giữa nẻo long đong
Trái tim bỏng rát rêu phong mất rồi.

Em đem hong mắt khóc cười
Mỗi lần mưa đến sợ trời bão giông
Sờ tay chạm cõi mênh mông
Cứa vào đáy mắt hư không bẽ bàng.

Tự dưng lại sợ mưa ngang
Sờ tay chạm cõi niết bàn chênh vênh.
Tháng 5.2018

BỖNG MỘT NGÀY CHỢT NHẬN RA

Thơ Hương Tràm

… có nói ngàn lời
không bằng một lần được hiểu
có khóc vạn lần
người kệ
cũng thành không

dẫu niềm đau
đã nén chặt trong lòng
và những tổn thương
đem chém ra trăm nghìn kiểu
thì khoảng cách của những ngày không hiểu
chạm rát khoảng trời thương níu tay buông …
Mỹ Tho, 29/3/2018

CHO TÔI BẢO HÀNH MỘT TRÁI TIM

Thơ Hương Tràm

… chiều nghiêng về phía nào cho mây nắng hắt hơi
cho trái tim du dương
một giai điệu chông chênh
rồi mệt nhoài muốn nghỉ
có ai không
thương chỉ dùm tôi với
bảo hành thôi chẳng thay mới tim đâu

thay mới rồi còn ý nghĩa gì đâu
như cái chết vùi chôn những bạc màu ký ức
đem bảo hành xong
có phải ngừng thổn thức
khi cuộc đời mình chỉ có duy nhất một trái tim

bên ngoài cuộc sống từng ngày những lay lắt dày thêm
mặt khóc cười luồn qua đêm toả sáng
ngắm giả tạo nhìn nhân sinh ngao ngán
ước bảo hành trái tim một lần tìm năm tháng ngày vui

cho được bảo hành duy nhất một lần thôi
mặc cuộc sống đòi khóc cười sân khấu
cho một lần đem tim thường nung nấu
khát khao đời đừng giả tạo để thương yêu

Người lạ ơi… biết nơi nào bảo hành tim chỉ dùm tôi với
Tháng 3.2018

KHI NGƯỜI NHẶT CÁNH HOA TRÀM TRONG CÁT

Thơ Hương Tràm

Khi người nhặt cánh hoa tràm trong cát
Nghe thì thầm mặn nhạt vị phèn chua
Lòng vương chút tình ngan ngát hương đưa
Thanh xuân thắm nụ cười em vừa chớm.

Nụ cười thắm thanh xuân giờ đương lớn
Đất nông trường đùa giỡn nắng hờn mưa
_ Có bao giờ người ngắm hoa tràm chưa
Loài hoa dại giữa nắng mưa vững chãi?

_ Có những ngày trong khoảng trời dầu dãi
Em kiểm tra thấy nợ cõi mênh mông…

Em nợ người… những cảm xúc tri âm
Những xúc cảm nén dần vào tâm khảm

Người ồn ào, em lặng yên ngạo nghễ
Đốt cháy lòng… cứ thế cũng qua đi.

Em nợ người… lời từ giã những khi
Người nói nói thương những gì em thấy
Em ngủ quên nỗi niềm không động đậy
Thu heo may khen khét ủ tháng ngày.

Em nợ con mình hơi ấm vòng tay
Em dang dở chẳng làm tròn hai vế
Ngày làm mẹ chợ búa về khệ nệ
Ngày làm cha đủ phía bộn bề mơ.

Em nợ mẹ cha trọn vẹn bài thơ
Viết hạnh phúc hững hờ ngoài cửa sổ
Em đơn thân phía góc nhìn loang lỗ
Ngắm song thân lòm lõi những nếp da.

Em nợ trăm năm bước ngõ quê nhà
Bên ngôi trường xưa trọn ngày đính ước
Có những chông chênh nào ai biết được
Nợ hanh hao được mất bữa giao mùa.

Em nợ mình thời trẻ nét xuân xưa
Nợ nét thanh tao cay vừa sống mũi
Em nợ chính em tháng ngày lầm lũi
Vừa nuôi con vừa ghi nợ tuổi thơ.

Chẳng rõ thương yêu được mất bao giờ
Em nợ miết những bến bờ khoảng cách!
Mỹ Tho,18.9.2018

CỨ MỖI LẦN NHÌN CHIẾC LÁ VÀNG RƠI

Thơ Hương Tràm

Cứ mỗi lần nhìn chiếc lá vàng rơi
Em chợt muốn sống đời bình yên mới
Bình minh nắng vàng gọi nhau í ới
Phía thênh thang những mệt mỏi lùi xa.

Cứ mỗi lần nhìn chiếc lá bay qua
Có nỗi chùng chình nghĩ đi trăm ngã
Bàn tay non học đòi nhiều giả trá
Học lóm nụ cười ngả ngớn trêu vui.

Cứ mỗi lần nhìn chiếc lá vàng rơi
Em chạnh nhớ cái thời mình đương có
Những tựa nương ấp ôm dầu to nhỏ
Mắt sói người dòm ngó tận hang sâu.

Cứ mỗi lần nhìn vàng lá dãi dầu
Người khéo léo vén trăm điều tai tiếng
Món bữa tranh giành nuốt ngon trọn miếng
Nhếch nhác thèm thuồng vết miệng chưa tan.

Cứ mỗi lần nhìn vàng lá nghênh ngang
Lòng em rét giữa trăm ngàn giọt nắng
Niềm đau cứa cuộc đời đông như rận
Tim lạnh lùng nhìn lận đận bão giông.

Cứ thu về nhìn rừng lá mênh mông
Em ngẫm nhân sinh có không không có
Ngày mới gọi tên… chuyện đời lớn nhỏ
Thản nhiên đời cứ có có không không.
Mỹ Tho, 21.8.2018

CHO CON TỰA VÀO BA

Thơ Hương Tràm

Con mệt rồi cho con tựa vào ba
Như hồi bé con khóc oà sướt mướt
Con đến trường ba dắt dìu chân bước
Mẹ dạy con sống mực thước bao ngày.

Con rời quê tìm cuộc sống tương lai
Chút khờ khạo mua chuỗi ngày nhầm tưởng
Thanh xuân trao tình thương cũng nhạt nhoà
Đỗ vỡ rồi con mới kịp nhận ra…

Nhìn trẻ thơ con càng thấy thương ba
Mặc áo sờn vai mái nhà dột ướt
Ba vẫn thủy chung vẹn tròn sau trước
Cãi đôi câu bỏ sao bỏ được gia đình.

Kẻ đi rồi đâu có nhớ tình thâm
Đâu có nhớ mái ấm ngày đã có
Con lặng lẽ món nợ quằng vai nhỏ
Tựa vào ba kể to nhỏ chuyện đời.

Lòng con dại khờ nghẹn đắng ba ơi
Từng dấu tích tựa chân trời xa lắm
Cứa vào vết thương tím bầm sâu hoắm
Chạm vào đâu cũng mắt ướt cay nồng.

Người đàn bà và hai đứa trẻ…

Thơ Hương Tràm

Chẳng biết tự bao giờ
nhà chẳng có đàn ông
có người đàn bà
và hai đứa trẻ
lặng lẽ đi về.

Họ dắt dìu nhau
đi qua những bữa sáng ngủ mê
đi qua những đêm lê thê
trời mưa
tầm tã.

Những buổi bình minh vội vã
họ trở về mái nhà
rộn rã những niềm vui
rộn rã những tiếng cười
mặc kệ ngoài kia vạn lời đùa bỡn.

Đứa con trai
bây giờ đã lớn
biết san sẻ lo toan
biết gánh nỗi nhọc nhằn cơm áo.
Đứa con gái
bây giờ bình yên khỏe mạnh

cùng mẹ và anh sống những bữa cháu rau

nhưng đầy ắp thâm tình.

Người đàn bà
còn tất bật mưu sinh
đời chùng chình nẻo bước
nhưng mỗi ngày trôi đi đều có được
những nụ cười thơ ngây hạnh phúc của con

Người đàn bà đi qua thanh xuân
biết dành trọn tình thương cho hai đứa trẻ
dầu dãi tháng ngày son trẻ
mà an nhiên bước vững chãi trong đời.

Mặc nỗi buồn rưng rức
mặc thức ngủ vô chừng
mặc sáng tối cô đơn
mặc quên nhớ chập chờn
được ở cạnh bên con chính là bình yên duy nhất.

Tháng 7/2019

Mùa hoa sầu riêng quê mẹ

Thơ Hương Tràm

Sáng gió ùa về thoang thoảng hương thơm
Nắng mùa đông đứng tần ngần trước ngõ
Nỗi niềm tha hương rơi nhoài lặng lẽ
Đau đáu trở về quê mẹ bình yên.

Gió heo may lay nhẹ hoa sầu riêng
Khơi ký ức miền tuổi thơ yên ả
Nhớ mùa thu hoạch ngày xưa hối hả
Đem hạnh phúc vừa mới đã… ra phơi.

Con nhớ ngày hè thơm lúa mùa tươi
Vẽ mơ ước khoảng trời thênh thang quá
Gió chông chênh suýt xô con té ngã
May có thương yêu mẹ đã ủ dày.

Con nhớ chuỗi ngày nước mắt lắt lay
Chông chênh bước chân cày may rủi
Nỗi nhớ mẹ thương ba không tên tuổi
Con sẽ về tìm lại tháng ngày trôi.

Hương sầu riêng chùng chình nhớ mẹ thôi
Vị sầu riêng ngọt bờ môi con trẻ
Hẹn ước mùa xuân con về bên mẹ
Vun liếp sau hè thơm khẽ sầu riêng.
T.G, 30/11/2018

VẼ ĐIỀU ƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Hương Tràm

Em vẽ chênh chao giữa trăm ngàn suy nghĩ
Con gái thầm thì, hỏi: “Ba đâu?”

Rồi quay đi tự đáp:
“Ba theo người khác đâu về cùng bé nữa”
Trong lòng em có trăm ngàn vết cứa
Chạm vào đâu cũng chỉ nửa thương yêu.

Con trai cứ lặng lẽ giữa chiều
Không có ba cũng trăm điều suy nghĩ
Có những câu hỏi giản đơn mẹ trả lời vô lý

Nghe tim mình rên rỉ giữa rét đông.

Gió hanh hao tạt lạnh lẽo vào lòng
Chuông Nhà thờ ngân thêm chòng chềnh ký ức
Đêm Giáng Sinh cứ mông lung điều ước
Ứớc cuộc đời không còn trẻ mồ côi.

Giáo đường ơi, Noel điểm từng hồi
Giữa bao la, chỉ em còn hoang hoải
Ngày mai thôi, Xuân rộn ràng đương tới
Biết bao giờ em có thể cười vui.

Phải làm gì cho trẻ chẳng mồ côi
Không còn có câu trả lời vô lý.

Bé hỏi bâng quơ
Lòng mẹ thành cạn ý

Bối rối chiều, lạc lối cả thời xuân.

SÁNG NGÀY BÃO

Thơ Hương Tràm

Trời rỉ rả
mưa nhạt nhòa miền nhớ
Gió hanh hao
ùa run run hơi thở
Con hẻm nhà
lớ ngớ đứng đợi mong
Ngày bão bùng
mưa lạnh giữa hư không

Em gửi anh
chút hơi ấm mùa đông
Sưởi mùa nhớ
những ngày không còn nữa
Ở phương anh
có còn hương hoa sữa
Gửi vào em
thắm lại nửa yêu thương

Ngày hôm qua
còn giai điệu du dương
Ru ta giấc
ngọt dường môi đương chín
Ngày hôm qua
lòng chắc còn bịn rịn
Nên đông về
đời toan tính đa mang

Sáng bão còn
những rối rắm tan hoang
Mưa hun hút
ngập con đường ký ức
Lòng người thương
nhớ về nhau rưng rức
Em gửi anh
lời thổn thức gió going

Sáng chùng chình
day dứt cả mùa đông

GIẤC MƠ CỔ TÍCH

Thơ Hương Tràm

Gà đại bàng mơ khao khát trời cao
Rời bản nhỏ vượt rừng xanh qua núi
Tập tành bay đôi cánh ngày chới với
Đành trở về cùng xới đất tìm mồi

Có một hôm mãi nhún nhảy rong chơi
Gặp ve sầu trước cửa đời lột xác
Gà đại bàng với ánh nhìn ngơ ngác
Nể chàng ve thấy lạc lõng cho mình

Họ bắt tay làm cuộc hành trình
Tìm ý nghĩa nhân sinh ngày đương sống
Gặp ốc mượn hồn lạc triền cõi mộng
Cua ẩn vào vỏ ốc rộng chông chênh

Bão tràn về bản nhỏ cứ run lên
Thiên nhiên cũng kêu rên, mưa bật khóc
Ba đứa dắt đi bước dài nặng nhọc
Mượn hốc cây rừng chen chúc trú giông

Mặt trời lên soi nắng giữa hừng đông
Rừng ban trắng đẹp thêm tình tri kỷ

Thần núi thương cua tựa người ẩn sĩ
Muốn chú gà non tung cánh đại bàng!

Ngắm ve đương vẫy đôi càng mạnh mẽ
Cùng tung tăng khe khẽ hát giao mùa
Giữa bạt ngàn tim tím sắc hoa mua
Cành lan cũng đung đưa chờ duyên bén

Núi dang tay mở cửa thần giao hẹn
Mènh, cua, gà vén giấc mơ trưa
Hốc cây thần như chiếc võng đong đưa
Ru tha thiết giấc mơ vừa cổ tích…

Thác nước quanh co vướng thêm bọ xít
Mùi hôi len mũi bịt cả núi thần
Hốc cây giờ chẳng còn chỗ dung thân
Họ chen chúc trong những lần đổ dốc

Con bọ xít làm cho cua bật khóc
Đâu hiểu gian nan vỏ ốc tựa nhà
Cuộc sống chùng chình gió táp mưa sa
Truân chuyên biết nhận rõ điều được mất

Con bọ xít làm cho ve thêm bực
Đâu hiểu khoảng đời khổ cực chông chênh
Mười mấy năm lòng đất trui rèn nên
Một bản lĩnh ưỡn mình ngày đương sống

Gà đại bàng cũng dang đôi cánh rộng
Muốn tung trời thoả mộng đã bao năm
Cũng lặng nhìn về mây khói xa xăm
Nhìn bọ xít rồi âm thầm rơi lệ

Đời bọ xít cứ ngủ mê ngạo nghễ
Mặc xung quanh cười nhạo vẫn tìm vui
Thần núi ném cửa hốc cây cúi lạy
Co rúm đôi chân ngồi nhìn e ngại

Núi rừng ơi, sáng bình minh vẫy gọi !
Mặt trời lên soi khắp lối ta đi
Có niềm tin vững chãi há sợ gì
Mùa thử thách níu ghì chân hạnh phúc

Sông có khúc, con người cũng có lúc
Như hốc cây cùng vạn vật vượt ghềnh
Lúc rộng thênh như biển cả mông mênh
Khi nghĩ cạn loanh hoanh đời chật hẹp

Nắng sẽ lên vén ngày xanh tươi đẹp
Như hoa ban ca hát giữa núi rừng
Gà, ve, cua cùng khiêu vũ nhạc mừng
Bọ xít ơi, khảy cung đàn hoà tấu !

Cuộc sống có những chuỗi ngày đẹp xấu
Có lòng nhân ắt cũng có hẹp hòi
Cũng kiếp nhân sinh cát bụi về thôi
Ta hãy thương trân quý ngày đương sống!

Đời chẳng phải mơ đâu là cõi mộng
Biết cho đi lẽ sống mãi trường tồn
Biết mỉm cười cuộc sống sẽ vui hơn
Cảm ơn đời, mỗi sớm mai ta thức…!

Mỹ Tho, 7.5.2018

VỀ ĐONG NHỮNG HẠT SƯƠNG

Thơ Hương Tràm

Tháng Mười Một trở mình gọi cơn gió heo may
Từng bậc thang ngồi đếm chuỗi ngày viên phấn viết
Trong đôi mắt em tôi là khoảng trời biêng biếc
Là mùa xuân tươi non tha thiết đón nắng hồng.

Có những lần chùng chình lòng chợt biết trống không
Lén rình rập trăng khuya giữa “cánh đồng bất tận”
Cây trâm bầu đã mấy mùa nắng mưa lận đận
Thân lúa quằn quại mình nuôi nấng ngọn trĩu bông.

Có lúc nghĩ hẹp hòi muốn bỏ phố làm nông
Thả cánh diều tự do. Về gieo trồng khao khát
Nụ cười vui cất lên từ cánh đồng bát ngát
Mùa lạc ươm mầm từ những khúc hát hoan ca.

Hay bỏ bảng đen về cày cấy cùng mẹ ba
Xới đất để trồng hoa, trồng liếp cà, rau muống
Cứ mỗi bữa lúc hoàng hôn nghỉ ngơi cuối ruộng
Nhóm bếp than hồng khói cuồn cuộn thả vào mây.

Ta nhận ra lòng mình trong làn khói cay cay
Nhớ viên phấn mòn bụi bay bay như trằn trọc
Có phải là sương không mà bạc đầu phai tóc?
Có phải là mưa hay nước mắt rớt thăng trầm?

Rồi buồn bã lòng mình về tập đếm tháng năm
Về đong lại những hạt mầm của thời nhiệt huyết
Về vẽ tâm hồn mình thành tượng đồng bất diệt
Về ru đời mình tha thiết nhé: khúc lương tâm!

Về đong những hạt sương rơi giữa buổi thăng trầm
Ta tô lại lòng ta những vết bầm gân guốc
Ta đốt cháy mình thắp lên những niềm mơ ước
Cho ta quên hẹp hòi, con vững bước chân đi.

SÔNG TIỀN MÙA TRỞ GIÓ

Thơ Hương Tràm

Em ngồi một mình nem nép vào sông
Dòng Tiền Giang mênh mông thuyền ghe chạy
Cơn gió nhẹ thổi mùa đông về lại
Heo may Noel dầu dãi rét run người.

Em nhớ lần đón người lạ đến chơi
Trưa hôm ấy mây xanh trời nóng bỏng
Dòng phù sa chảy về nơi biển rộng
Quy luật xưa nay con nước lớn ròng.

Em dõi nhìn nỗi nhớ phía mênh mông
Một bóng dáng đã ở trong quá khứ
Ngày hôm qua đã từng quên lần nữa
Mà sao như vết dao cứa trong lòng?

Ngày dại khờ làm sao hiểu sâu nông
Có thật đâu những mặn nồng giả tạo
Chạm vào đâu tim cũng buồn rỉ máu
Đã từng năm còn nương náu trong lòng.

Gió lạnh rồi mùa trăn trở bên sông
Em vẫn em của tháng năm chờ đợi
Một mình thương chẳng bao giờ dừng lại
Như dòng Tiền Giang miết mải ngược xuôi.

Phút chạnh lòng mà nỗi nhớ bỗng rơi
Giọt nước mắt hay nắng trời đang rớt
Mà cứa vào tim lằn ranh rõ rệt
Sông Tiền neo một vết tích đau buồn.

Người đi rồi. Người ở lại chắc buông
Bởi ngày xưa có bình thường trở lại
Thì hôm nay cũng chẳng còn vụng dại
Trao tâm tư để nhận lại niềm đau.

Ngọn sóng sông Tiền đương vỗ lao xao
Em nghe tim mình rạt rào nỗi nhớ
Có cái gì bình yên không trắc trở
Như em thương mùa trở gió. Anh về.

LẠC MỘT TIẾNG VE

Thơ Hương Tràm

(viết cho khoảng trống của trái tim)

Tự dưng lạc một tiếng ve
Loay hoay ký ức tìm về tuổi thơ

Sáng cùng con chữ i, tờ
Trưa về xách lộp, vác lờ, tát song

Rộn ràng đàn vịt chạy đồng
Tung tăng đùa giỡn như không muốn về

Chiều tà nắng rọi ven đê
Bếp nhà khói toả gọi về mẹ trông

Cua đồng lính quýnh chạy ngông
Em qua ngang cửa hang không tiếng cười

Thì ra… câu chuyện ba người
Ối, trời cua đực dối lừa vợ con !

Ơ, kìa có tiếng nỉ non
Giữa đồng rơm rạ nghe còn tiếng rên
Đến gần em hỏi tuổi tên
Ve sầu lột xác mình ên cuối ngày

Nghe trong tiếng gió cả hai
Hoà vào khúc hát mê say lạc đường
Hạ về phối khúc du dương
Gọi nhau khàn giọng lạc thương nửa rồi

Gió đâu xua khói liên hồi
Mây phân bua mãi nửa lời cũng mưa
Thời gian khe hở cũng vừa
Cho em trốn mẹ trú mưa giữa đồng

Em dường lạc giữa hư không
Chạy tìm ve giữa cánh đồng rạ rơm
Tuổi thơ ký ức ru êm
Cõi mơ đốt cháy nỗi niềm chông chênh

Mỹ Tho, 19.4.2018

LẼ RA LÀ HẠNH PHÚC, THẾ MÀ

Thơ Hương Tràm

Tối mùa đông ai qua miền thương nhớ
cho em mượn vòng tay ôm và hơi thở
sưởi ấm trái tim đầy vết xước bơ vơ

Lẽ ra là hạnh phúc, thế mà
còn lãng đãng câu thơ
chòng chềnh lắm điều hững hờ, xa lạ

Mùa đông rét cắt da
một mình em giữa đường xưa hối hả
tìm nụ cười quen trong tất tả cuộc đời

Anh ở đâu giữa bao người
em huyễn hoặc, chênh chao hay cuối trời nghiêng ngã
mà mải miết tìm về tiềm thức đã rong rêu

Anh đâu rồi em hỏi cả buổi chiều
hỏi sáng, hỏi đêm hỏi điều điên dại
kiếm người thương giữa hoang hoải tâm tư

Tối đông dày, trời lại đổ cơn mưa
cho lạnh lẽo giữa mùa đông ký ức
em khóc cười trong rét mướt hanh hao…

Mỹ Tho, 21/12/2017

LÁ LỘC VỪNG RƠI GIỮA MÙA THU

Thơ Hương Tràm

Hương Tràm đã trải lòng trong mỗi sáng tác, từng con chữ được nhào nặn viết ra đều xuất phát từ những suy nghĩ của trái tim, là nỗi niềm dằn xé trong từng mạch cảm xúc của lý trí; không ngừng tìm kiếm ngôn từ, mài giũa, trui rèn ngòi bút của chính mình trong từng trang viết như là nguồn động lực lớn lao giúp bản thân vượt qua những trăn trở, thử thách, những đoạn quanh co, khúc khuỷu trong cuộc sống, công việc, gia đình; không mong trở thành nhà thơ, nhà văn, chỉ mong từng con chữ được viết bằng tình cảm chân thật từ trong cội nguồn của thương yêu có thể mang đến sự rung cảm thực sự cho những trái tim của tri âm có cùng suy nghĩ cũng khát khao sống cuộc đời đáng sống…

Tựu Trường

Tựu Trường

Tựu Trường (Nguyễn Bính)

Những nàng thiếu nữ sông Hương,
Da thơm là phấn, môi hường là son.
Tựu trường san sát chân thon,
Lao xao nón mới, màu son sáng ngời.
Gió thu cứ mãi trêu ngươi
Đôi chân áo mỏng tơi bời bay lên.
Dịu dàng đôi ngón tay tiên
Giữ hờ mép áo làm duyên qua đường.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Tựu Trường” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 20 Bài thơ hay viết về tháng giêng

Top 20 Bài thơ hay viết về tháng giêng

Tháng Giêng bắt đầu cho tất cả mọi nhà là cái Tết tề tựu, xum vầy. Người ta có thể nghỉ từ 25, 27, hay 30 tháng 12 Âm lịch để đi vui chơi, mua sắm, để cả xóm hô nhau gói bánh chưng, mổ lợn, tảo mộ, dọn nhà… Nhưng thật ra đó vẫn chưa phải là tết cho đến tận khi ba chiếc kim đồng hồ cùng gặp nhau tại một điểm trong đêm giao thừa, để bước sang ngày đầu tiên của năm mới. Đấy! Tết bắt đầu từ khi ấy. Tháng Giêng cũng đánh tiếng kẻng báo hiệu trời đất giao mùa. Có thể thời tiết vẫn cứ lạnh, người người ra đường vẫn quàng khăn, choàng áo nhưng nàng xuân đã về, có chăng chỉ còn lưu luyến với mùa đông cho thêm nồng nàn hơi sắc. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay về tháng giêng.

Bài thơ: Lục bát tháng Giêng - Chu Minh Khôi

Lục bát tháng Giêng

Thơ Chu Minh Khôi

Tôi về tái chế hồn mình
Niêm phong ký ức đem trình tháng Giêng
Bây giờ nỗi nhớ hết thiêng
Chỉ còn mưa rét của riêng một người.

Thôi thì ghét thả lên trời
Thương chôn xuống đất xa vời gọi tên
Lối về xén nhớ đắp quên
Gói tròn cơn cớ gửi miền biệt xa.

Ngu gì đợi cái đã qua
Khôn gì vứt cái đang là ngày xưa
Khất lần nhau một bão mưa
Còn xin gia hạn được – thua đời mình.

Tôi về tìm ngọn lục bình
Con đò bến cũ tượng hình cuối Đông
Vẹn nguyên hoa nở ven sông
Vàng xanh tím đỏ ươm trồng tháng Giêng.
CMK 11.1.2019

Bài thơ: HỒN XUÂN – Lê Đình Chiến

HỒN XUÂN

Thơ Lê Đình Chiến

Mưa xuân lất phất ngoài hiên vắng
Gió lách qua vườn ấm lạnh chăng?
Chớm nở hoa đào ai đứng ngắm
Hồn xuân thanh thản chẳng mưa giăng.

Bài thơ: VẦN TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG – Hoàng Chẩm

VẦN TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG
Thơ Hoàng Chẩm

Em khờ khạo giữa tháng giêng
Làm đau giọt nắng rơi nghiêng áo người
Thảo thơm đến tận nụ cười
Mềm môi say chút ơn đời bên nhau!

Em khờ khạo với mòn đau
Ngày xưa lầm lỗi chừ nhàu áo hoa
Từ em một nẻo mờ xa
Cuối trời nghe vọng lời ca ru đời

Em khờ khạo giữa trùng khơi
Ngàn cơn sóng vỗ một lời biệt li
Em khờ khạo một bờ mi
Chong đèn chưa khép xuân thì… còn đây!

Bài thơ: VÉN MÀN THÁNG GIÊNG – Phan Huy Hùng

VÉN MÀN THÁNG GIÊNG
Thơ Phan Huy Hùng

Thế là lại gặp tháng Giêng
Ngờ đâu Giêng lớn cả tên lẫn người
Lớn vươn theo những nụ cười
So vai trời đất Giêng vời vợi cao

Giêng về rắc hạt gieo sao
Ruộng trời nhu nhú nụ đào chào xuân
Quàng vai giây phút bên nàng
Thấy yêu vội vã … vén màn tháng Giêng !

Bài thơ: THÁNG GIÊNG VÀO XUÂN – Tony Bui

THÁNG GIÊNG VÀO XUÂN
Thơ : Tony Bui

Tháng giêng xuân về gợi nhớ nhau
Vạt nắng hanh hao nhạt úa màu
Bao nhiêu kỷ niệm theo dòng chảy
Nguyện ước bên em mãi dài lâu !

Xuân đến tháng giêng đep như mơ
Nhớ em gom nhặt những vần thơ
Gửi vào sương khói theo làn gió
Mang cả tình em mãi đợi chờ !

Xuân về thắm đượm cánh hoa bay
Nẩy lộc xanh tươi rụ hồn say
Nắng sớm bình minh thơm nhuỵ ngọt
Thương em mộng ước đẹp tình này

Warszawa
11/01/2019

Bài thơ: BÀI THƠ CHO THÁNG GIÊNG – Phan Thu Hà

BÀI THƠ CHO THÁNG GIÊNG

Thơ : Phan Thu Hà

Tôi viết bài thơ
Gói tháng Giêng vào mùa xuân xanh màu cỏ
Đang về từ phía cánh đồng rì rầm ngọn gió
Rưng rức sương
đêm

Tháng giêng của tôi
Cùng mặt trời
Lên
Gọi chồi non
Nảy từ những khô cằn của
Mùa đông cũ
Để nàng xuân mượt mầm căng nụ
Thức giấc
Se se “ rét lộc rét đài “

Tháng giêng của tôi về
Qua ngõ nhà ai
Hây hây má ửng
Nụ cười hoa
Rạng ngời nắng hửng
Mở hàng năm mới
Xuân vui

Tháng giêng
Nồng nàn
Tháng giêng của tôi
Có mùi trầm thơm
Có màu áo mới
Có nét ửng hồng trên má em vời vợi
Nghiêng trời cánh én về qua

Tôi ôm vào lòng
Ngút ngát mùa hoa
Tặng tháng giêng tôi
Bao lời tình tự
Mượt mà cỏ nhú
Xanh biếc chiều xuân

Tặng riêng mình chút thanh tân
Ghé môi đón nụ trong ngần -tháng giêng!

Bài thơ: THÁNG GIÊNG – Cảnh Hưng

THÁNG GIÊNG .
Thơ Cảnh Hưng

Tháng giêng về sông làng vẫn cạn
Nắng vẫn vàng cong cả hoàng hôn
Chợ quê nghèo kẻ mua người bán
Ấm lòng mình gạn những buồn vui

Bãi dâu đang quên giấc ngủ vùi
Chờ hạnh ngộ nảy chồi xanh lá
Anh nghe thấy xuân về hối hả
Đất cựa mình hoa cỏ thơm hương

Có cùng em đi dọc con đường
Hoa xoan tím miên man rắc nhẹ
Dưới nắng xuân gió vờn bay khẽ
Hương tháng giêng như kẻ si tình

Cội Mai Già bỗng hoá lung linh
Trải lên nét thanh tân quyến rũ
Chút men say bao ngày ấp ủ
Có trao người thục nữ yêu anh.?

NCH 10/1/2019!!

Bài thơ: NGỌT NGÀO XUÂN – Hoàng Lan

NGỌT NGÀO XUÂN

Thơ Hoàng Lan

Ngọt ngào em..giữa chừng xuân
Đào mai khoe sắc trong ngần tháng Giêng
Có chăng một giấc mơ huyền
Áo em thay cả thần tiên ánh nhìn

Ngọt ngào em..dải yếm xinh
Vắt ngang giọt nắng trộm rình trước sân
Thơ tôi vụng dại nửa phần
Nỉ non xin được một phân ái tình

Ngọt ngào em..ánh bình minh
Để con chim én biết mình vừa say
Giá em cứ mãi nơi này
Tháng Giêng lúng liếng..thơ ngây ngọt ngào../..
Thơ Hoàng Lan

Bài thơ: THÁNG GIÊNG – Phan Hoàng

THÁNG GIÊNG
Thơ Phan Hoàng
.
Tháng Giêng mở đầu năm mới
Trời xanh mây trắng lên cao
Ngày dài như người mong đợi
Tiết trời đã hết hanh hao
.
Đồng quê rộn ràng đổ ải
Mạ chiêm hé nở mầm xanh
Ngoài vườn cây đào chớm nụ
Bưởi cam lúc lỉu đầu cành
.
Mẹ già bên thềm sưởi nắng
Đợi chờ Tết đến con về
Đêm tiếng ca chèo văng vẳng
Hội làng đã sắp cận kề
.
Mỗi năm một tuổi thêm già
Mùa xuân lúc nào cũng mới
Lòng người vẫn luôn hồ hởi
Tháng Giêng chờ đợi mùa hoa!
12.01.2016
PH

Bài thơ: MƯA XUÂN – Moon Anh

MƯA XUÂN

Thơ : Moon Anh

Tháng giêng ơi..!
Nụ tầm xuân hé nở
Gợi cho ta nhớ đến một chiều mưa
Ly cà phê thơm phức giữa buổi trưa
Quyện làn khói đuổi xua ngày đông lạnh

Những phiến băng đã vụn thành từng mảnh
Dòng sông thương lấp lánh sưởi bình minh
Vạn vật đang thức dậy chuyển vươn mình
Và thụ hưởng những tinh khôi trời đất

Em bên Anh thấy lòng mình ấm thật
Mắt nhìn nhau chất ngất gửi niềm tin
Đã từ lâu ta lặn lội đi tìm
Nụ hôn đầu mãi in vào tâm khảm

Phố về đêm đủ sắc màu lịch lãm
Ngọt vành môi khẽ chạm ấm nồng nàn
Xuân trỗi dậy lá rung nhẹ mơn man
Khép bờ mi ngập tràn vì hạnh phúc..!

Hk: 11/1/2019

Bài thơ: LỠ HẸN…- Trần Thị Tĩnh

LỠ HẸN…
Thơ Trần Thị Tĩnh

Người có về trẩy hội với em không ?
Trời tháng giêng mưa bụi giăng sắc trắng
Người tấp nập mà lòng em trống vắng
Có “còn duyên” cùng “con sít đi tìm”?

Người ở đâu giữa nườm nượp hội Lim ?
“Quán dốc cây đa” vẫn còn in nỗi nhớ
“Đôi loan phượng vẫn ăn xoài” dang dở
Tiếng “trống cơm” vẫn vỗ nhịp bồn chồn…

Hội đông vui mà sao tái tê buồn
“Trầu cánh phượng” em têm, người chưa nhận
“Tương ngộ tương phùng” nao nao…vương vấn
“Nón quai thao” chao lệch mảnh trăng thề.

“Giã bạn” rồi…thôi…lỡ hẹn…em về…
Khăn áo buông lơi không người trao vội vã
Chân vô định giữa dòng đời muôn ngả
Thả hồn hoang theo “bèo dạt mây trôi”.

Em về đâu ? Hội Lim…đã…tan…rồi…

P/S: “… …” một số câu hát và làn điệu dân ca quan họ BN
Bài: Trần Thị Tĩnh

Bài thơ: NIỀM VUI ĐẾN VỚI MUÔN NHÀ – Hồng Soi

NIỀM VUI ĐẾN VỚI MUÔN NHÀ
Tác giả: Hồng Soi

Tháng giêng về đất trời thay đổi
Cây đâm chồi nảy lộc bung hoa
Niềm vui đến với muôn nhà
Tiết trời se lạnh đã qua mất rồi

Các loài hoa muôn màu khoe sắc
Người đi xa nhắc nhở nhau về
Vui xuân đón tết thôn quê
Gia đình đoàn tụ môi kề bên nhau

Cùng chúc tụng những điều may mắn
Đón xuân sang nhắn gửi niềm tin
Sức khoẻ cố gắng giữ gìn
Tương lai vững chắc biết nhìn từ xa

Nơi đất liền hướng về biển đảo
Gửi các anh ngàn đóa hoa tươi
Quyết tâm bảo vệ biển trời
Giữ yên bờ cõi muôn đời bình yên!
10.01.2019

Bài thơ: HƯƠNG SẮC THÁNG GIÊNG – Hồ Viết Bình

HƯƠNG SẮC THÁNG GIÊNG
Hồ Viết Bình

Màu gì quyến rũ tháng giêng ơi
Mây hồng, mây trắng vắt ngang trời
Vàng, xanh, tím, đỏ hoa khoe sắc
Màu đoá môi xinh rạng rỡ cười.

Hương gì ngây ngất tháng giêng ơi
Em đang gom hết cả gió trời
Lùa vào mái tóc bồng bềnh nắng
Hương tình lan tỏa khắp muôn nơi.

Vang vọng tiếng gì tháng giêng ơi
Nghe lòng xao xuyến, dạ bồi hồi
Ngày dài nhung nhớ, đêm thổn thức
Ô kìa! Có phải tiếng lòng tôi.

Bài thơ

CẢM XÚC THÁNG GIÊNG.
Thơ Nga Lê

Cái rét tháng Giêng có thấm vào đâu.
Hoa cỏ nảy mầm non tơ cành biếc.
Cây Bưởi nhà ai?.nụ hoa chúm chím.
Hải Đường khoe đỏ rực một góc trời.

Chiếc khăn Hồng em khoác vội lên vai.
Lả lơi bay..cho má em thêm đỏ.
Tiếng trống Hội Xuân giục lòng ai đó.
Bước vội qua cầu… Anh đón em sang.

Nắm tay anh sao em thấy rộn ràng.
Mưa bay bay ..mà lòng mình ấm áp.
Câu hát sân đình luyến lưu dìu bước.
Đôi mắt em cười say đắm trao nhau.

Thương em rồi dù cách mấy cây cầu.
Anh vẫn thấy con đường như ngắn lại.
Cái ret tháng Giêng có gì ngần ngại?.
Bầu trời xanh.. Mây trắng lững lờ trôi.

Lúa ngoài đồng đang xanh mướt em ơi.
Con gái Xuân thì nhờ công chăm bón.
Anh sẽ đón em giữa mùa lúa chín.
Ta về bên nhau xây tiếp mộng đời.

Tháng Giêng về bao mơ ước em ơi!.
Đất nước vào Xuân đón chào hạnh phúc.
H/P ngày 10/1/2019.

Bài thơ: THÁNG GIÊNG VỀ – Trương Túy Anh

THÁNG GIÊNG VỀ
Thơ Trương Túy Anh

Một sớm mai tỉnh dậy
Nghe líu lo chim hót
Tim rộn ràng khẽ hát
Tháng Giêng đến rồi đây

Bồng bềnh mây trắng bay
Nắng vàng mềm như lụa
Vắt qua những cành cây
Bướm vờn quanh hoa nụ

Đông qua hết sương mù
Nhớ lời ước hẹn Thu
Xuân về duyên ta kết
Đẹp như cánh hoa xuân

Phố hối hả tưng bừng
Người người đi mua sắm
Lòng em chợt bâng khuâng
Ngắm ngàn hoa tươi thắm

Tháng Giêng _ Xuân đẹp quá
Vạn vật nở sinh sôi
Mùa yêu thương lứa đôi
Mang Hạnh phúc vỡ òa

Phúc Lộc đến mọi nhà
Trầm bổng khúc nhạc vui
Mọi người rất xinh tươi
Tràn đầy năng lượng mới

Tháng Giêng vui phơi phới
Khởi đầu cho một năm
Mọi việc đều tiến tới
Đất nước mạnh bình an.

Bài thơ: TIN VUI – Trần Duy Hạnh

TIN VUI
Thơ Trần Duy Hạnh

Đầu năm có Lễ hội làng
Tháng giêng Xuân đến mênh mang đất trời
Em ơi ! Anh đã có lời
Đường xa đừng ngại về chơi thăm nhà
Anh đã thưa mẹ cùng cha
Đưa em ra mắt chắc là hanh thông
Quê anh đất rộng ven sông
Bãi bồi màu mỡ, lúa đồng mướt xanh
Đêm Hè lộng mát trăng thanh
Thu vàng sắc cúc, gió lành thôn quê
Tình người ấm áp Đông về
Xuân mở Lễ hội say mê sum vầy
Đưa em về được quê đây
Là anh thỏa nỗi tháng ngày chờ mong
Họ hàng, bạn hữu vui lòng
Tết này sẽ có thiệp hồng tin vui …
( 10/01/2019 )

Bài thơ: XUÂN KỶ HỢI 2019 – Đỗ Tấn Thích

XUÂN KỶ HỢI 2019
Thơ: Đỗ Tấn Thích

Xuân về trăm hoa đua nở
Khắp đất trời hoa lá thuở mừng vui
Trăm cây nảy lộc đâm chồi
Đua nhau khoe sắc “cừ khôi” chốn này
Xuân sang hạnh phúc sum vầy
Cùng chúc tất cả tràn đầy niềm vui
Cầu mong mọi việc êm xuôi
Kỷ Hợi tiến tới rút lui xin đừng!

(Đỗ Tấn Thích)

Bài thơ: ƯỚC MƠ – Đinh Thị Hiển

ƯỚC MƠ
Thơ Đinh Thị Hiển

Hôm nay thật đẹp trời
Mẹ con mình dạo chơi
Mưa xuân nhè nhẹ rơi
Có ướt không hả mẹ

Con nhìn đầu của mẹ
Có thấy bị ướt không?
Hay chỉ thấy hạt sương
Nhỏ li ti rất đẹp

Chỉ một chút nữa thôi
Trời sẽ nắng lên rồi
Nắng xuân đẹp tuyệt vời
Mưa xuân sợ chạy mất

Hoa tươi ngay trước mặt
Con ngắm thỏa thích chưa
Nhớ bài văn cô cho
Tả sao cho chính xác

Con nhìn cái cây to
Con đã thấy gì đó
Những chồi non ló đầu
Mẹ ơi! Có phép màu

Hay quá nắng lên rồi
Chim trời cũng ca vui
Người người đi trẩy hội
Tiếng nói cười vui ơi

Mẹ cho con đi hội
Với cô bác được không?
Con còn phải đi học
Mẹ cũng phải đi làm

Hôm sau con đi hội
Rằm tháng giêng được không?
Mẹ con cùng đến chùa
Cầu an một năm mới

Mẹ mẹ ơi! Khi lớn
Con sẽ thành phi công
Con bay lượn trên không
Chở du khách khắp vùng
Ngắm Việt Nam cảnh đẹp

Ngày 10 tháng 01 năm 2019
Thơ :Đinh Thi Hiển

Bài thơ: THÁNG GIÊNG – Đỗ Thị Phương Lan

THÁNG GIÊNG

Đỗ Thị Phương Lan

Tháng Giêng về …
Mưa bay lất phất…
Đất cựa mình bật mầm muôn cây cỏ
Xanh biếc chồi non….
ngó lên từ những cành cây tưởng chừng như khô nỏ
Mang xuân về khoác áo mới cho cây

Tháng Giêng về …
Gió thổi hây hây…
Đùa cùng hoa ven Tây Hồ rực rỡ
Đường Cổ Ngư mỉm cười bỡ ngỡ
với tia nắng nhỏ ngủ trong tán lá reo vui

Tháng Giêng về..
Ngàn hoa hé nụ cười
Lung linh muôn sắc mầu trong trời xuân ấm áp
Hoa khoe sắc tỏa hương thơm ngát
Để xuân về tươi mát cánh đồng xa

Tháng Giêng về..
Hà Nội phố nhộn nhịp những xe hoa
Đào Thắm, Đào Phai lòa xòa cành đơm nụ
Theo quang gánh tỏa về từng ngõ nhỏ
Xuân đang về….
Xuân đang về Hà Thành đó bạn ơi!
ĐTPL(10/1/19)

Bài thơ: DU XUÂN - Nguyễn Hường 

DU XUÂN

Thơ Nguyễn Hường

Giữa trời bát ngát hương Xuân
Chim ca ríu rít tình quân nồng nàn

Khắp vùng hoa nở ngập tràn
Dạo vui ta bước tỏa lan hương đời

Đó đây thỏa mái vui chơi
Lên rừng xuống biển rạng ngời mắt môi

Lộc Xuân nảy biếc sinh sôi
Én bay chao liệng nhịp đôi bầy đàn

Nắng vàng gió nhẹ mơn man
Lời ca tiếng hát điệu đàn tình tang

Lâng lâng sông núi xênh xang
Bay tà áo mới mênh mang Xuân hồng

Bốn bề bát ngát hương đồng
Gần xa Tiên cảnh mênh mông đắm hồn

Thơ Nguyễn Hường

Tháng Giêng, người ta bắt đầu một năm mới bằng việc đón người xông nhà, với quan niệm về tuổi tác, tính tình, căn số sẽ mang lại nhiều may mắn cho năm mới. Người ta đến thăm nhau, có thể một năm bận rộn chỉ đến được với nhau nói dăm ba câu chuyện vào năm mới, chúc nhau những điều tốt đẹp: Làm ăn phát đạt, học hành tấn tới, sản xuất bằng năm bằng mười năm cũ… Tháng giêng tạo cho con người ta sự hứng khởi, nhẹ nhõm.