Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 20/08/2026

Ai người lặn lội ngóng trông
Chiếc oan quê mẹ còn long đong chèo
Hồ trong trút lá hương theo
Lặng thầm có bóng em gieo đáy chiều

Không đề - Lê An Dương

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 20/08/2026

Top 24 Bài thơ hay về ngày Vu Lan

Ngày rằm tháng bảy âm lịch hàng năm còn được gọi là lễ Vu Lan. Đó chính là dịp để mỗi người trong chúng ta hướng về tổ tiên ông bà, cũng là dịp để báo hiếu, thể hiện lòng tôn kính đến cha mẹ. Mỗi người sẽ có cách thể hiện tình cảm của mình với cha mẹ, ông bà khác nhau. Rất nhiều những bài thơ hay về chủ đề này đã ra đời. phongnguyet.info xin được giới thiệu với bạn đọc những bài thơ hay về ngày Vu Lan.

Bài thơ: Ngày Vu Lan nhớ cha mẹ – Hoàng Minh Tuấn

NGÀY VU LAN NHỚ CHA MẸ!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Mẹ ra đi vậy mà đã mười năm,
Cả mười năm con nhớ mong về mẹ,
Có đôi lúc con tưởng như không thể,
Nhớ đến nao lòng, mẹ dấu yêu ơi!

Nhớ khi xưa chập chững bước vào đời,
Mẹ là người dẫn dắt con từng bước,
Dù cuộc sống có nhiều phen mất, được,
Mẹ song hành dẫn lối để vượt qua!

Có những khi đang trong cảnh thuận hoà,
Mẹ lại nhắc chúng con về quá khứ,
Để nhớ lại những thời chưa no đủ,
Để răn lòng những thoả mãn kiêu căng …!!!

Ngày mẹ mất cha cũng cố dấu lòng,
Tóc bạc trắng, ít nói cười hơn trước,
Cha chỉ dặn dù khó khăn, thua, được
Trên dưới đồng lòng vững bước cùng nhau!

Dù đi đâu, hay là sống ở đâu,
Hãy khắc ghi hiếu, tâm là trên hết,
Lấy dung hoà, lấy thứ tha đoàn kết,
Thì ngại gì những vất vả khó khăn!
………….

Cha xa mẹ cũng được trọn bảy năm,
Rồi tạm biệt chúng con đi tìm mẹ,
Buổi tiễn đưa con hứa trong nhoà lệ,
Sẽ hoàn thành những ước nguyện mẹ, cha …

Lễ Vu lan trong hương khói tỏ, mờ,
Con kính cẩn cầu mong cho cha, mẹ,
Chốn bồng lai hãy nhẹ lòng yên nghỉ,
Chúng con giờ đã đủ lớn đủ khôn!

Đã tự mình đi tiếp những chặng đường,
Mà ngày xưa mẹ cha từng mong ước,
Cha, mẹ ơi giờ đây con muốn được,
Một lần thôi ôm cha mẹ vào lòng …!

Hà Nội, 6/7/2018

Bài thơ: Bà ơi – Doãn Kim Oanh


BÀ ƠI

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Nơi cháu về bà đã đi xa
Ngôi nhà xưa chỉ còn trong kí ức
Nhà mới bê tông mái cong đẹp lắm
Hoa giấy ba màu trước ngõ rơi rơi.

Câu hát ru những buổi tối trời
Xóm nghèo xác xơ sau mùa nước lũ
Những tháng ngày cháo cơm không đủ
Nằm ngủ đệm rơm cháu nhớ tận bây giờ.

Giấc ngủ chập chờn cháu gặp lại trong mơ
Sân trước nhà mùa này vàng hoa cải
Con bươm trắng tung tăng đậu lại
Bé nhón chân bắt lấy nghịch chơi.

Góc vườn kia nơi chúng cháu vẫn ngồi
Trải lá chuối để bày cỗ cưới
Chú rể cô dâu đầu bù tóc dối
Cơn dông bất ngờ đám cưới thế là tan.

Chúng cháu thích làm cô Tấm hiền ngoan
Góp cháo bạc cơm vàng dành nuôi bống nhỏ
Bà dạy cháu thương người cùng khổ
Chuyện của bà dang dở những đêm mưa.

Dòng sông bãi bồi vẫn cứ như xưa
Chỉ lũ trẻ lớn lên là khác
Không biết đói nghèo không còn nhút nhát
Đã bắt đầu thích chát với chơi games.

Ngôi nhà tuổi thơ những ngày tháng êm đền
Chả giữ nỗi những tâm hồn non dại
Bỏ mặc cháu giữa vườn xưa trống trải
Khát cháy lòng thèm được gọi bà ơi

(Kính tặng bà nội và quê hương Vân nam của tôi tháng giêng 2005 mùa hoa cải)

Bài thơ: Nghe lời cha dạy – Nguyễn Thị Nguyệt Anh


NGHE LỜI CHA DẬY

Thơ: Nguyễn Thị Nguyệt Anh

Lời Cha dậy con vẫn còn ghi mãi
Tuổi hồn nhiên thơ dại bước vào đời
Muốn tung hoành đi khắp mọi nơi
Con phải hiểu lẽ đời luân đạo lý..

Học rèn tâm nuôi luyện thêm ý chí
Đừng lười nhác ỷ nại dựa người thân
Gặp sự hung nên dùng trí xoay vần
Tránh xa kẻ bội ân không nhãn huệ.

Sống ở đời ai bon chen mặc kệ
Đừng hạ mình và dễ với tiểu nhân
Giúp đỡ rồi nghoảnh mặt sống bội ân
Bỏ yêu thương tình thân lìa đứt đoạn.

Chơi với người đừng bao giờ tính toán
Đừng tự cao ngạo mạn sẽ bị khinh
Đừng khoe khoang quảng đại nhất là mình
Đừng cậy giỏi chê khinh người thấp kém.

Đã chắc gì ta là người trọn vẹn
Sống thiện trung không hổ thẹn lương chi
Vậy lâu nay con học được những gì
Nay lớn rồi bay đi chim nhạn nhỏ..!

Ra ngoài đời giữ mình mới là khó
Cạm bẫy nhiều hiện rõ ở quanh ta
Tự mình vươn trong bối cảnh không nhà
Mới thấm thía lời Cha yêu chỉ dạy.

Vu Lan về đúng mùa ngâu tháng bẩy
Ở trong lòng bỗng thấy nhớ trào dâng
Đặt nhành hoa trước mộ nói vạn lần
Con cảm tạ hồng ân Cha sinh dưỡng.

MC : 7/7/2018

Bài thơ: Thơ tháng bảy – Nguyễn Đức Phúc


THƠ THÁNG BẢY!
Tác giả: Nguyễn Đức Phúc.

Gửi về đất mẹ Nghi Xuân
Sợi thương, sợi nhớ trong vần thơ con
Lời đầu biết viết gì hơn
Cho con được phép tạ ơn ông bà.

Những người có công sinh ra

Mẹ con ở đó và bà sinh con
Cha lâm bệnh nặng không còn
Mình mẹ ở vậy nuôi con đến già.

Biết bao nhiêu đám tìm bà
Mẹ chẵng chịu lấy người ta làm chồng.
Một lòng thủ túc gắng công
Nuôi con khôn lớn phòng không lặng tờ.

Biết bao năm tháng đợi chờ
Nuôi con khôn lớn mà nhờ cậy con.
Em gái con tuổi vừa khôn
Cặp kè mấy bữa cưới luôn theo chồng.

Con thì vừa tốt nghiệp xong
Phần lo công tác, phần mong việc đời.
Một mình mẹ ở vậy thôi
Nhà tranh vách nứa làm nơi đợi chờ.

Cuộc đời con tập làm thơ
Phải chăng có bóng mập mờ mẹ theo
Cho dù cuộc sống cảnh nghèo
Không lời than thở mè nheo con mình.

Con đi qua cuộc chiến tranh
Trở về với mái nhà tranh, mẹ già.
Giờ đây mẹ đã đi xa
Mẹ về theo với ông bà, tổ tiên.

Thơ con chẵng thể nào quên
Một lời tạ với tổ tiên, ông bà
Hai bên nội ngoại nhà ta
Cây hương ,ngọn khói con đà tạ chung.

Một lời chắp bút sau cùng
Thay hương con gửi tới chung mọi người
Cả về quê ngoại mẹ ơi
Mẹ về quê nhớ nói lời hộ con.

Lời thơ tháng bảy nỉ non
Vu lan báo hiếu, cô hồn là đây.

7/7/2018.

Bài thơ: Ngày giỗ mẹ – Phạm Quang Thu


NGÀY GIỖ MẸ

Tác giả Phạm Quang Thu

Khóc thương, hương khói lan xa
Nến nhang nghi ngút gian nhà Tâm linh
Con nhìn Di ảnh đinh ninh
Mẹ còn kia với bức hình chân dung.

Bình vôi xưa Mẹ quen dùng
Vôi khô đã quánh, lạnh lùng chìa vôi
Trầu, Cau như vẫn nhớ người
Lá trầu xanh với cau tươi đầu hồi!

Mẹ còn đây. . .tiếng đưa nôi
Võng bền hơn cả cuộc đời gian truân
Nong nia xếp lại góc sân
Cạnh đôi guốc mộc trân trân đợi người.

Im lìm một mảnh áo tơi
Hiên nhà như có bóng người chờ mong. . .

Con như thấy Mẹ mát lòng
Hương nhang con thắp bỗng bùng lửa to.

Chân hương cháy rụi thành tro
Bát hương đã hóa, tàn co cuốn tròn

Rưng rưng con vái linh hồn
Hương hoa ngày Giỗ thơm hơn mọi ngày.

Tâm linh ở cõi đời này
Nặng ơn người đã đắng cay sinh thành

Nhìn theo ngọn khói mong manh
Âm- dương gần lại, lòng thành kính dâng.

Công Cha nghĩa Mẹ nghìn lần
Ghi xương khắc cốt nghĩa nhân kiếp người

Bần thần nước mắt con rơi ! . . . . .

Bài thơ: Bên mẹ – Phan Thu Hà


BÊN MẸ

Tác giả Phan Thu Hà

Ngày ấy con là cô nhỏ
Ngồi bên khi mẹ chấm bài
Tự ngồi xúc ăn đu đủ
Tóc tơ chưa đủ chấm vai.

Ngày ấy mẹ là cô giáo
Ngoài con…còn cả đàn con
Làm người chở đò cặm cụi
Tuổi xuân ngày tháng hao mòn.

Đã quen lớn lên bên mẹ
Canh chày ru khúc hát ru
Nhớ ba , mẹ thầm gửi lại
Dịu dàng cơn gió mùa Thu.

Gặp lại tuổi thơ trong ảnh
Lại càng thương những ngày xưa
Ào ạt tìm về kỷ niệm
Một đời mẹ… những nắng mưa.

Mẹ ơi dù đời cách biệt
Nhưng tình mẹ vẫn bên con
Tình mẹ ngàn sau để lại
Cùng bao năm tháng không mòn

HP – 28/2/2017

Bài thơ: Mẹ là … – Hồ Viết Bình


MẸ LÀ…!

Tác giả Hồ Viết Bình

Mẹ là ngọn gió nồm nam
Mơn man nhè nhẹ cho con giấc nồng
Mẹ là chăn ấm mùa đông
Ủ bàn chân nhỏ gót hồng như son.

Mẹ là dòng sữa ngọt ngon
Cho con đôi má ú tròn dễ thương
Mẹ là cô giáo đầu tiên
Dạy con lễ nghĩa, ngoan hiền, dạ thưa.

Mẹ là mái ấm che mưa
Mẹ là cánh võng những trưa oi nồng
Mẹ là cây bưởi, cây bòng
Là cây khế ngọt mát lòng tuổi thơ.

Mẹ là câu hát à ơ
Theo con đến hết giấc mơ cuộc đời
Mẹ còn…nhiều nữa con ơi
Kể sao cho hết bằng lời thơ hay.

Thơ: Hồ Viết Bình

Bài thơ: Mẹ ơi – Nguyễn Anh Tuấn


MẸ ƠI

Tác giả Nhuyễn Anh Tuấn

Con muốn tìm những dĩ vãng xa xăm …
Của những tháng ngày con trẻ
câu chuyện xưa đêm nằm nghe mẹ kể
Giấc ngủ về trong tay mẹ à ơi…

Nhớ những lần trốn Mẹ để đi chơi
Về áo lấm toàn là đất
Roi đánh con nhưng trong lòng mẹ khóc…
Bởi vì câu cho vọt mới nên người.

Mỗi bước con lớn khôn mẹ răn dạy từng lời
Đó cho sạch rách cho thơm vốn quý
Chẳng còn bé trong vòng tay mẹ bế
Học cho mình chứ học để cho ai.

Mưa nắng sớm hôm vất cả nhũng canh dài
Mẹ đứng ngắm nhìn con say giấc ngủ
Con lớn khôn trong từng lời ấp ủ
Mẹ đi xa rồi…. con đã lớn khôn chưa?

Bài thơ: Nhớ ơn cha mẹ – Đỗ Thị Phương Lan


NHỚ ƠN CHA MẸ

Tác giả Đỗ Thị Phương Lan

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.

Câu ca răn dạy mẹ ơi
Con ghi trong dạ chẳng đời nào quên
Tháng năm mẹ đảm cha hiền
Lo cho con cái mà quên thân mình.

Bây giờ con lớn nhớ tình
Nhớ ơn cha mẹ của mình mẹ yêu
Cuộc đời bươn chải phiêu diêu
Nên con đã thấu những điều sâu xa.

Lo tròn hiếu nghĩa mẹ cha
Chúng con luôn hiểu đó là phận con
Sống sao đạo nghĩa vuông tròn
Để cha mẹ mãi vì con mỉm cười.

Chúng con ghi nhớ suốt đời
Kính cha trọng mẹ con thời không quên!

7/7/18

Bài thơ: Mẹ là vầng trăng – Chu Long


MẸ LÀ VẦNG TRĂNG

Tác giả Chu Long

Năm canh thâu suốt đêm trường

Áo sờn vai bạc phủ sương trắng màu
Mưa dầu nắng lửa đan nhau
Tháng năm dáng mẹ còn đâu mịn màng.

Tình thương của mẹ mênh mang
Yêu con mến ánh trăng vàng đêm thu
Ấm êm câu hát lời ru
Ngọt thơm hơi thở hương nhu tỏa ngời.

Con khôn lớn mắt mẹ cười
Đóa hoa trên miệng mẹ tươi sắc đào
Trăng lòng mẹ vị thanh tao
Thơm như trái chín ngạt ngào hương mơ.

Ngắm trăng con nhớ tuổi thơ
Sà vào lòng mẹ giấc mơ ngọc ngà
Bây giờ mẹ đã đi xa
Tim con mãi mãi mẹ là Vầng Trăng.

Chu Long

Bài thơ: Vu Lan báo hiếu – Bùi Thế Uyên


VU LAN BÁO HIẾU
Tác giả : Bùi Thế Uyên
Nick fecabook : Tony Bui

Mỗi mùa vu lan đến
Nghẹn chẳng nói nên lời
Con nhớ cha mẹ ơi!
Lệ rơi đầy khóe mắt.

Nghĩa tình cao chất ngất
Cha mẹ thật bôn ba
Gian khổ đến lúc già
Nuôi đàn con lớn cả.

Mỗi đứa đi mỗi ngả
Chưa trọn hiếu mẹ cha
Thành đạt trở về nhà
Cảnh gia buồn trống vắng.

Khói nhang bay thầm lặng
Bông hồng trắng xin dâng
Gài trên áo tảo tần
Ngàn lần xin thứ lỗi.

Con biết mình mắc tội
Chưa trọn hiểu sinh thành
Cha mẹ ở trời xanh
Xin chân thành đa tạ

Warszawa
07/07/2018

Bài thơ: Mẹ và tôi – Lâm Bình


MẸ VÀ TÔI

Thơ : NS Lâm Bình

Bức ảnh quí đi vào lịch sử
Của những người còn sống hôm nay
Thanh Hoá đó! Nơi chuyến tàu cập bến
Đón đoàn người là những chiến sỹ ngành Y.

Mẹ và tôi cũng trưởng thành từ nơi ấy….
Thấm đẫm tình người ,trọn nghĩa thủy chung
Cổng Bệnh viện nơi ghi lời thề nguyện
Của triệu tấm lòng tập kết miền Nam.

Dẫu thời gian có phai nhoà trong ký ức
Những bậc thềm xưa vẫn còn nóng rực ….
Khí chất anh hùng ngạo nghễ đất phương Nam
Bỗng tất cả trở thành thiên thần áo trắng…

Tặng lại cho đời một thế hệ giỏi giang

60 năm chắt chiu trọn đời người
Công cha mẹ tạc hình hài con vững bước
Quá khứ thời gian không chảy nguợc.

Dáng đứng hôm nay – một thế hệ oai hùng

Hào sảng ấy ! nơi đất Thanh hội tụ
Lưu giữ ngàn đời tuổi ấu thơ….

Bài thơ: Hãy yên lòng mẹ nhé – Lê Hương


HÃY YÊN LÒNG MẸ NHÉ
Tác giả Lê Hương

(Viết cho anh liệt sỹ Trường sơn )

Tháng bảy này mẹ thương nhớ lắm phải không ?
Thằng con trai yêu nhất đời của mẹ
Mẹ thắp nén nhang trước bàn thờ lặng lẽ
Khói cuộn tròn trên khuôn mặt tuổi hai mươi.

Hơn bốn chục năm rồi chẳng còn nước mắt để rơi
Tấm hình vẫn trẻ nguyên của ngày con nhập ngũ
Mới bước vào sinh viên còn bao bỡ ngỡ
Bạn bè chưa kịp thân thương.

Con bỗng vội chia tay , gác sách bút lên đường
Tổ quốc gọi đâu cần con có mặt
Mười tám tuổi lúc đời con đẹp nhất
Chưa kịp nắm tay , chưa biết đến hẹn hò.

Chưa biết nụ hôn đầu trong khao khát ước mơ
Chỉ biết cháy lên niềm vui đi đánh giặc
Rồi một ngày giữa chiến trường thảm khốc
Giữa trận đánh này không về nữa mẹ ơi.

Đứa con trai mẹ yêu quý nhất đời
Chưa trả được công cha nghĩa mẹ
Đất mẹ ôm con vào lòng lặng lẽ
Chúng con ra đi cho đất nước trường tồn.

Sáng nay trên nghĩa trang Trường sơn
Tổ quốc vẫn bên con dâng hương trầm tưởng niệm
Đồng đội chúng con vẫn bên nhau thương mến
Hát khúc quân hành sống mãi tuổi hai mươi.

Trời Quảng trị hôm nay vẫn xanh tươi
Mẹ ơi mẹ ơi ! Xin mẹ đừng khóc nữa
Con vẫn về thăm mẹ ơi đừng khép cửa
Để ôm dáng mẹ gầy đang tựa cửa ngóng trông con

Sài gòn 7-7-2018

Bài thơ: Nhớ mẹ – Nguyễn Ngọc


NHỚ MẸ
Thơ: Nguyễn Ngọc

Mẹ ơi.
Mẹ thương trai út nhất nhà.
Út đi bộ đội ở xa lâu về.
Nghe tin con sắp về quê.
Còng lưng chống gậy đầu hè đợi con.

Tuổi già bước thấp bước cao.
Bờ hiên bước hụt té nhào con ơi !

Đau lòng con lắm mẹ ơi.
Trên vai gánh nặng một đời nhà binh.

Bố mất sớm mẹ một mình.
Quanh năm côi quạnh thân hình héo hon.

Con đi khắp núi cùng non.
Nhờ thầy thuốc quý nay còn trên tay.

Đắp thuốc mẹ đỡ từng ngày.
Nhìn mẹ gia thịt đổi thay đã nhiều.

Cảm ơn nội ngoại bốn bên.
Cảm ơn bạn hữu, thân, hiền trên phây.

Xin nhận một lậy ở đây.
Ơn này xin trả trong ngày đoàn viên.

Mẹ ơi !
Vu lan báo hiếu mẹ cha.
Còn con báo hiếu cách xa ngàn trùng.
Hai hàng lệ cứ rưng rưng.
Thương cha nhớ mẹ quặn lòng mẹ ơi!

Sài gòn 07/07/2018

Bài thơ: Báo Hiếu Mùa Vu Lan – Gia Long


BÁO HIẾU MÙA VU LAN

Tác giả: Gia Long

“Công Cha như núi Thái sơn

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ Mẹ kính Cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

Vào mùa Báo hiếu vu lan

Kính dâng Cha Mẹ vô vàn hồng hoa

Cha là công tạo ra ta

Mẹ là mang nặng sinh ra chúng mình

Dù cho trọn kiếp chúng sinh

Chẳng đền đáp nổi ân tình Mẹ Cha

Báo hiếu – Tốt nhất nên là

Tu thân tích đức – Mẹ Cha vui lòng

Bài thơ: Bông Hồng Tháng 7 – Nguyễn Khánh Trân


BÔNG HỒNG THÁNG 7

Tác giả: Nguyễn Khánh Chân

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ

Đừng nói phải chi… quá trễ rồi

Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược

Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi

Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ

Hoa thắm công ơn tựa biển trời

Tháng bảy vu lan mùa báo hiếu

Ai ơi kẻo muộn – lá vàng rơi

Bài thơ: Cầu nguyễn cho cha – Hồn Du Tử


CẦU NGUYỆN CHO CHA

Tác giả: Hồn Du Tử

Tuổi hạc thâm niên, tóc điểm sương
Cha già sức yếu, bệnh đau thường
Con thơ xót dạ thành tâm nguyện
Trẻ dại đau lòng, thắp nén hương

Bồ Tát linh thiêng xin cứu độ
Phật Trời mầu nhiệm, rủ lòng thương
Cho cha mạnh khỏe bình an mãi
Con trẻ không sầu, cảnh đoạn trường.

Bài thơ: Lục bát về cha – Thích Nhuận Hạnh

LỤC BÁT VỀ CHA

Tác giả: Thích Nhuận Hạnh

Cánh cò cõng nắng qua sông
Chở luôn nước mắt cay nồng của cha
Cha là một dải ngân hà
Con là giọt nước sinh ra từ nguồn

Quê nghèo mưa nắng trào tuôn
Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm
Thương con cha ráng sức ngâm
Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

Lúa xanh xanh mướt đồng xa
Dáng quê hòa với dáng cha hao gầy
Cánh diều con lướt trời mây
Chở câu lục bát hao gầy tình cha.

Bài thơ: Đạo hiếu chưa tròn – Cà Phê Đắng

ĐẠO HIẾU CHƯA TRÒN

Tác giả: Cà Phê Đắng

Ân dưỡng dục suốt đời ghi tạc
Nghĩa sinh thành nguyện khắc trong tâm
Nắng mưa cha mẹ dãi dầm
Nuôi con khôn lớn âm thầm chở che

Quê mình đó bờ tre khóm trúc
Vẫn bên con những lúc dặm trường
Trong con mãi một tình thương
Ơn cha nghĩa mẹ quê hương xóm nghèo

Mùa thu đến mưa heo gió bấc
Cha có tròn được giấc ngủ say
Mẹ ăn uống có đủ đầy
Mặc có đủ ấm những ngày lạnh căm

Con vẫn mãi âm thầm nguyện ước
Cha mẹ già luôn được bình an
Mùa về tháng bảy vu lan
Chưa tròn đạo hiếu trách thân tủi hờn.

Bài thơ: Bài ca tặng mẹ – Bằng Lăng Tím

BÀI CA TẶNG MẸ

Tác giả: Bằng Lăng Tím

Con ngồi viết bản tình ca

Nhớ bông bưởi trắng sau nhà tỏa hương

Tiếng ru vọng khúc canh trường

Lũy tre xào xạc ngọc sương dịu dàng.

Mẹ.là biển nước mênh mang

Là đêm trăng tỏ ánh vàng trên cao

Vầng mây lơ lửng quyện vào

Từng lời mẹ dặn con nào đâu quên.

Bài ca chưa kịp đặt tên

Bao la nồng ấm Mẹ hiền của con

Biết là Mẹ vẫn trông mong

Con về bên Mẹ trong vòng tay yêu!

Bài thơ: Vu Lan Viếng Mẹ – Anh Thư Đỗ

VU LAN VIẾNG MẸ

Tác giả: Anh Thư Đỗ

Lên chùa viếng mẹ chiều nay

Con đi trong gió mưa bay nhạt nhòa

Câu kinh lời kệ ngân nga

Khói trầm hương ngát quyện hòa tiếng chuông

Nhìn di ảnh Mẹ thật buồn

Chín năm cách biệt đôi đường Trần – Âm

Mẹ hiền ánh mắt xa xăm

Chừng như còn muốn nhủ thầm điều chi..?

Trọn đời con mãi khắc ghi

Phút giây đau đớn biệt ly mẫu từ…

Nỗi niềm trĩu nặng tâm tư

Vầng dương lịm tắt…cõi hư.. Mẹ về,…

Lòng con buốt giá, tái tê

Chiều nay mưa gió não nề…Mẹ ơi..!

Bài thơ: Vu Lan – Hương Lan

VU LAN

Tác giả: Hương Lan

Tháng bảy Vu lan đã lại rồi

Đau lòng đứa trẻ vẫn mồ côi

Đâu hình bóng mẹ trên đời nữa

Chỉ nén hương trầm lặng lẽ thôi

Chỉ nén hương trầm lặng lẽ thôi

Trời xanh thấu hiểu phận luân hồi

Bao giờ trả dáng người xưa cũ

Tháng bảy Vu lan đã lại rồi…

16/08/2015

Bài thơ: Vu Lan Còn mẹ – Philphil Huynhquocphu

VU LAN CÒN MẸ

Tác giả: Philphil Huynhquocphu

Hồng trắng tưởng nhớ người mẹ già

Vu lan con mẹ mới năm qua…

Vẫn biết cõi tạm cõi luân thường

Vẫn buồn tiễn biệt tiễn chia xa

Xin hát câu lòng mẹ bao la

Xin nhớ ơn biển nước hồng hà

Vu lan báo hiếu buồn day dứt

Nhớ mẹ khói nhan tủi lòng ta.

Bài thơ: Mẹ đẹp nhất – Đức Ngọc

MẸ ĐẸP NHẤT

Tác giả: Đức Ngọc

Trong con Mẹ đẹp tuyệt vời
Đảm đang, hiền hậu, suốt đời thanh cao
Lung linh tựa những vì sao
Sáng ngời muôn thuở, ngọt ngào thiên thu
Thân thương, tiếng hát, lời ru
Dịu dàng nét liễu… vi vu gió lùa
Bên Mẹ, vui vẻ, cười đùa
Đời con còn Mẹ… như vua trên đời
Nói sao cho hết những lời
Ngày tháng bên Mẹ… tuyệt vời với con
Đời Mẹ chỉ một lòng son
Công dung ngôn hạnh… mãi còn sáng soi.

Người Việt Nam ta vốn có truyền thống hiếu nghĩa. Những tình cảm mà các nhà thơ gửi gắm qua từng tác phẩm sẽ là những điều muốn nói mà mỗi chúng ta dành cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Song Song

Song Song (Huy Cận)

Người có đôi môi rõ thắm hồng,
Để mà rằng “được” với rằng “không”.
Đôi tay lưu luyến khi giao nối,
Khi đắp thành cao chặn nẻo lòng.

Và đôi mắt ấy biết nhìn xa;
Khi ngoảnh mặt gần bên, biết đậm đà;
Nhưng cũng biết gieo buồn khía cạnh;
Lạnh đồng tê giá nét thu ba.

Nhan sắc trời ơi! biết nói sao?
Người hiền như bột, có gươm dao…
Xa xôi mà gợi niềm thân mật,
Gần gũi song le vẫn biệt rào.

Bâng khuâng hồn lạ ở bên hồn;
Sông nước cách rừng lối tịch thôn;
Cảnh sắc tình tôi sầu cũng vậy;
Song song muôn dặm bóng mây dồn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Song Song” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Lửa Thiêng (1940), danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Không Đề (II)

Không Đề II (Quang Dũng)

Đường về quê hương về quê hương
Không thấy quê hương chỉ thấy đường
Em đã đi trên đường nhựa ấy
Hai mươi năm trước lúa thu vàng.

Đường về quê hương về quê hương
Em mặc áo vàng hay áo tím
Mắt em lơ đãng nhìn chấm mây
Anh vịn thành xe tay trong tay

Đường về quê hương về quê hương
Có một ngày sao mà bất tận…
Hai mươi cây số tưởng vô vàn
Dài đến bây giờ vẫn chứa chan

Có con chim đậu nhành giây điện
Lại giống ngày xưa chuyện nắng thu
Em đã xa rồi – chim gọi nắng
Em còn nghe thấy nữa bao giờ.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Không Đề (II)” của tác giả Bùi Đình Diệm. Thuộc danh mục Thơ Quang Dũng trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bà Mẹ Miền Nam

Bà Mẹ Miền Nam (Xuân Diệu)

Mẹ Bình Định xa xăm.
Con Thái Nguyên công tác.
Mẹ nhớ trong khu Năm;
Con thương ngoài Việt Bắc.

Hôm cuối cùng nhìn mẹ,
Địch đang gây Hải Phòng.
Con đáp tầu ra Bắc;
Kháng chiến tám mùa đông.

Đánh giặc tám năm ròng,
Nhân dân mình đau xót,
Lửa cháy đất tàn không,
Máu rơi nghìn triệu giọt.

Năm ngoái nghe tin mẹ
Địch tràn lên quê nhà,
Thân già đi tránh nó
Quần áo bỏ rơi xa.

Mẹ trở về tay không,
Được bà con giúp đỡ.
Con đọc thư hởi lòng:
Năm nay da mẹ đỏ.

Mẹ làm quà, bán bánh.
Mẹ lao động, tăng gia;
Xưa đời buồn, mẹ khóc;
Nay mẹ vui Cộng hòa.

Mẹ bẩy mươi tuổi rồi,
Sức không nhiều đâu nữa.
Mẹ cố sống thêm ngày,
Mong thấy con trước cửa.

Mong nước nhà độc lập,
Con của mẹ về thăm,
Bõ đêm nằm mẹ nhớ
Sáu, bảy, rồi tám năm.

Con thầm lo mẹ già,
Sợ khó mà gặp mẹ;
Quân giặc cướp nước ta,
Xót xa già với trẻ.

Cảm thương muôn bác mẹ
Xa cách vạn người con,
Con nghĩ tình đất nước,
Chăm lo công tác tròn.

Nay dành lại Hòa bình
Do sức ta kháng chiến,
Con thương mẹ một mình,
Con chưa về được đến.

Mẹ ở vùng tạm đóng
Trước đây miền tự do:
Không khỏi lòng mẹ tủi,
Nhưng mẹ à, chớ lo!

Vĩ tuyến nào vĩ tuyến,
Nước của mẹ con ta
Chân nào còn lẩn quất,
Cũng đến ngày gạt ra.

Sức ta nay vững mạnh,
– Có mạnh mới Hòa bình –
Dân ta càng phấn đấu
Giữ nguyên non nước mình.

Mẹ trong ấy yên tâm,
Con ngoài này gắng sức.
Ngừng chiến, việc bằng trăm,
Chạy thi lên đỉnh dốc.

Đến một ngày sung sướng
Con được phép về nhà,
Con chạy ào vô cửa,
Mẹ vui quá khóc òa.

Con quạt màn mẹ nghỉ,
Mẹ kho cá con ăn.
Ơn cụ Hồ lo nghĩ,
Nước non nay đã gần.

8-1954

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Bà Mẹ Miền Nam” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Ngôi Sao (1955), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đôi Mắt

Đôi Mắt (Nguyễn Bính)

Vò nhàu chéo áo làm vui
Ướt đôi mắt đẹp nhìn tôi nặng tình
Sông đầy lạnh bến dừa xanh
Kể từ ngày cưới xa anh lần đầu
Chiều quê lùi lại sau tàu
Mắt em sáng mãi chòm sao trên trời
Đưa chồng vượt biển ra khơi
Đêm đêm con mắt vì tôi thức ròng…
Miền Nam em đứng trông chồng
Đầu sông ngọn sóng một lòng đinh ninh
Có trong đôi mắt em xinh
Ánh hồ Gươm biếc in hình ảnh tôi
Xóm thưa bằn bặt tiếng cười
Lúa non đổ bãi, trái tươi rụng vườn
Mắt em sực tỉnh lửa hờn
Trái ngon lại chín, lúa thơm lại vàng
Nghiêng đầu hôn tóc con ngoan
Mắt em giếng ngọt mơ màng trăng thanh
Con nhìn mắt mẹ long lanh
Đẹp lời sông núi thắm tình cha con

Mây bay tóc phố đầu thôn
Anh thương đôi mắt vẫn tròn ánh sao
Mây thu thăm thẳm từng cao
Mắt em rót sáng thêm vào mắt anh

Đường về dựng suối treo ghềnh
Chân ta vững bước, mắt mình rối trông
Chiều quê lại ngát hương đồng
Đẹp sao đôi mắt tiễn chồng hôm xưa…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đôi Mắt” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chuyện đời mẹ

Con chẳng về đâu dù mưa hay nắng
Sông Thu Bồn trăng tháng bảy còn in
Mười năm trời con làm mây viễn xứ
Mười năm dài biền biệt dấu chân chim

Ngày mẹ chết con chưa tròn một tháng
Cha tảo tần sớm nắng với chiều mưa
Thiếu sữa mẹ đời con thành đại hạn
Thiếu lời ru con lớn với lọc lừa

Ngày mẹ chết con nằm trong máng cỏ
Có hay đâu mây kéo một phương trời
Cha vấn cho con một vành tang nhỏ
Con mang đi, đi suốt phận con người

Từ mẹ chết cha một đời góa bụa
Sống âm thầm trong mái lá tường xiêu
Xin cho con bú từng hơi sữa lạ
Giọt mồ hôi nhỏ xuống chén cơm chiều

Những đêm mưa con nằm nghe cha kể
Chuyện đời cha dài như một giòng sông
Mẹ có đẹp? Cha nhìn xa không nói
Nhưng con nghe dao cắt ở trong lòng

Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng

Và phương ấy bao mùa mưa sẽ đến
Nấm mồ hoang hương khói lạnh từ đây
Cầu xin mẹ bình yên qua chín cõi
Trên dương gian con nối cuộc lưu đày

Gửi Sông Hiền Lương

Gửi Sông Hiền Lương (Xuân Diệu)

Sông Hiền ơi, gặp nhau về hai tháng
Đến hôm nay tôi mới nói nên lời,
Lòng hãy còn nghẹn đắng ở trên môi
Thăm hỏi Cửa Tùng, Bến Hải…

Vượt đèo Ngang
Qua sông Gianh tôi vào Đồng Hới,
Qua Truông nhà Hồ
Vào Hộ Xá tôi tới Hiền Lương.
Tôi đến đây đem mến đem thương,
Tôi trở về đem thương đem nhớ.

Xa gì xa bề ngang chiếc đũa!
Chỉ bắc cầu giải yếm cũng vừa sang;
Soi đôi bên mặt anh lẫn mặt nàng,
Xa gì xa trong bàn tay mở!
Lên trên nguồn có bờ đâu nữa;
Xuống dưới biển
cửa sông chỉ vài đòn gánh mà thôi;
Xa chi xa oan xa ức, xa tức xa tối,
xa không sợ tội với ông trời,
Sóng vô hạn vô hồi hơn đôi bãi cát!

*

Người xinh cái nón cũng xinh,
Sông lành sông đẹp cái tên cũng lành,
Hiền Lương nước biếc cây xanh,
Lòng ta đến đó sao mà quặn thắt?

Sao sum họp với chia lìa trong mắt,
Một xã Vinh Sơn quấn chặt ân tình,
Thôn xóm sóng song như bóng với hình,
Một trời đất, có chi là đổi khác?
Thế mà thấy bên bờ Nam chị giặt,
Những con trâu đầm nước, những người lên,
Dưới trưa xanh những em nhỏ đứng nhìn,
Tôi bỗng ứa đôi tròng, tay nắm lại!
Tôi xé nát lưới vô hình trong không khí,
Mắt mở to nhìn chị, tôi nhìn em,
Tôi đạp đầu lũ quỷ xuống trong đêm,
Trên chúng nó, dân tộc ta mạnh bước.
Trong khoảnh khắc, sông Hiền Lương đằng trước.
Tôi nhìn như sông Hương
nước chảy qua,
Sông Thu Bồn, sông Trà Khúc của ta,
Tưởng sông Ba, Cửu Long giang sóng hoà
ăm ắp…

*

Lời căm uất tôi gửi từ miền Bắc
Sông Hiền ơi, những rung động chuyển giùm!
Chắc có người thi sĩ ở trong Nam
Ra giới tuyến, cũng nghĩ như tôi vậy.
Gửi ngàn mến với muôn thương trong ấy,
Gửi lời về xin bớt nhớ, khoan thương.
Gửi kiên trinh một tấm gan vàng!

6-1957

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Gửi Sông Hiền Lương” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Riêng Chung (1962) > Những Bài Thơ Thời Sự, danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đất mật (Trích đoạn trường ca Trầm tích)

Tháng mười trời chóng tối
Bờ ao tím rần túm lá lộc mưng
Lá lộc mưng trảy non chát ngòm cổ họng
Tôi bứt về nhà giúp mẹ thay cơm
Giúp đêm bớt dài
Giúp mai chậm đến
Giúp các em tôi khuây nỗi khát thèm
Giúp cành lộc mưng kịp lên da non
Và giúp tôi dụm dành niềm hy vọng

Chiều chiều mẹ ra sông mót cá
Tôi tha thẩn khắp vườn bòn mấy quả mận xanh
Thủ thỉ với con diều tre trận mưa đá đêm qua làm sã cánh
Thủ thỉ với bóng cò trong ca dao mới dạt vào tránh bão
Thủ thỉ với chiếc sào phơi bện rễ cây rừng
Thủ thỉ với cây mít còm nhựa ứa rưng rưng
Đâu biết có bà vẫn lần theo canh chừng gai góc
Lụi hụi dáng lưng còng lóng ngóng vịn cơn mưa

Tuổi ngoài tám mươi bà ngồi bện dây thừng
Bện cả màn sương vào mái tóc
Cái khăn nâu bà vấn trên đầu
Quấn chặt những đêm dài không ngủ
Chỉ còn câu hát ru
Tối tối mượt mà bay vào giấc mơ của cháu
Những lời ru nồng đượm sắc màu
Mùa thu ngấn xanh
Mùa đông phả ấm
Những lời ru ngọt như đường ngậm
Lọc từ năm tháng cay chua
Biết lấy chi cho lũ cháu nô đùa
Bà xâu mấy đồng xu rỉ xanh rỉ vàng chuột tha vào trong ngạch
Quàng lên buồng chuối sau nhà
Quàng lên buổi chiều buồn thời gian không đấu giá
Hy vọng nhòa vào chùm sao tua rua

Hy vọng đổi mùa
Cuối vườn tiếng lá chuối khô xô nhau như xáo ốc
Hoa bèo khô rốc còn sởn da gà run cả bờ ao
Tuổi thơ tôi đi qua
Trong nắng mưa lấn bấn
Trong bóng bà đã lấm bóng hoàng hôn
Những khi bà ốm
Giàn trầu không đầu hồi bỗng dưng trụi lá
Mùi hương bay váng vất cả chiều
Gió mang lá trầu vàng đặt vào manh chiếu
Ngoài sân
Một mình cây cau dầm trong sương muối
Âm thầm cúi đầu
Giấu bóng vào hiên
Đợi chừng nửa đêm khi bà tỉnh giấc
Mây buông mảnh trăng liềm
Ánh trăng nâng bóng cau non đặt mớm vào mép võng
Bỏm bẻm miếng trầu
Rón rén thức mùi hương

Trầm tích của mạch nguồn luồng lạch
Bây giờ phẳng lặng đất nâu

Thương Vợ

Thương Vợ (Tú Xương)

Quanh năm buôn bán ở mom sông,
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
Eo sèo mặt nước buổi đò đông.
Một duyên, hai nợ, âu đành phận,
Năm nắng, mười mưa, dám quản công.
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc:
Có chồng hờ hững cũng như không!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thương Vợ” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Hoàng Hôn

Hoàng Hôn (Lưu Trọng Lư)

Bên thành con chim non
hót nỉ non:
Giục lòng em bồn chồn
buổi hoàng hôn
Em trách gì con chim con?
Em oán gì con chim con?
Em chỉ hận:
Sao em ngơ ngẩn,
để tình lang em lận đận
chốn xa xôi,
nơi tuyệt vời;
Trong lúc con chim trời
Bên em nó hát những lời
… nước non.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Hoàng Hôn” của tác giả Lưu Trọng Lư. Thuộc tập Tiếng Thu (1939), danh mục Thơ Lưu Trọng Lư trong những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!