Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 07/07/2026

Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương

Xuân ý - Hồ Dzếnh

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 07/07/2026

Stt tình yêu xa đong đầy nỗi nhớ dành tặng lứa đôi

Yêu nhau ai chẳng muốn được ở gần nhau để sớt chia muộn phiền, để ngả đầu vào vai nhau sau một ngày dài mệt mỏi…Nhưng vì một lí do nào đó đôi lứa phải cách xa nhau: buồn thật nhiều, nhớ thương thật nhiều, nhiều lúc muốn thét lên thật to để vơi đi nỗi nhớ. Cùng chia sẻ những dòng stt tình yêu xa sau đây để hiểu rõ hơn về cảm xúc đó bạn nhé !

Ngày nay Facebook đã trở thành trang mạng xã hội không thể thiếu của giới trẻ. Đây là trang nhật kí hữu ích mà ở đó bạn có thể chia sẻ hình ảnh, những dòng status hay về tình yêu, cuộc sống, về tâm tư, nỗi lòng của mình. Và những dòng stt yêu xa sau đây được tìm thấy nhiều nhất.

 

1. Yêu xa

… Là chờ đợi điện thoại mỗi tối đi học về.

… Là trông ngóng khi người ta gọi cho mình hơi muộn.

… Là giận dỗi khi tối đó người ta đi chơi với bạn bè và không nhắn tin cho mình.

… Là tắt máy để nghĩ rằng người ta có gọi cho mình nhưng mình không thèm nghe.

… Là rất muốn biết người ta có gọi khi mình tắt máy không.

… Là những lúc online

… Là buồn vu vơ mỗi khi trời se lạnh.

2. Yêu một người, rốt cuộc cũng chỉ là dành cả đời để chờ đợi người ấy,

Chờ đợi người ta yêu mình, rồi chờ đợi người ta đáp lại tình cảm của mình,

Chờ đợi người ta đạt được những ước mơ riêng rồi mới quay về bên mình,

Chờ đợi người ta đi xa, chờ đợi người ta trở về,

Chờ đợi, đợi chờ. Có bao giờ là đủ đâu?

 

3. Yêu Xa là dấu chấm lửng của những khoảng trống. Khoảng trống khắc khoải của sự nhớ mong. Khoảng trống đôi khi là sự hụt hẫng khi chẳng may mối tình dang dở. Và cả khoảng trống của cái lạnh mùa đông, cái lạnh của xa xôi, của đợi chờ.

4. Em xin lỗi nếu làm Anh mệt mỏi…

Chỉ là E quá vụng về trong cách thể hiện yêu thương

Nhưng Anh à!…

Bây giờ, hay sau này Em vẫnthế…

Vẫn vụng về và hay lo xa…

Dù Em không hoàn hảo đượcnhư người ta.

Nhưng trong tim Em, Anh là tất cả!

Em là cỏ…

Bé nhỏ…

Dẫu có mong manh.

Nhưng sẽ yêu anh đến kiệt cùng hơi thở…

Anh có biết điều Em cần ở Anh là gì không ?

… Không phải vật chất …

… Không phải bề ngoài …

Mà đó là : …

– 1 bàn tay nắm lấy mỗi khi

Em thấy lạnh …

– 1 lòng tin vững chắc ở Em …

– 1 cái ôm chặt để biết Em ấm áp khi có Anh …

– 1 lời chúc mỗi sáng …mỗi tối …

— Và Em cần Anh đi cùng Em trên suốt quãng đường còn lại…

 

5. Nếu có 1 điều ước cho gia đình thì đó là : hạnh phúc!

• Nếu có 1 điều ước cho tình bạn thì đó là : mãi mãi!

• Nếu có 1 điều ước cho tình yêu thì đó là : thủy chung!

• Nếu có 1 điều ước cho bản thân: tôi sẽ ước ai đó hiểu và yêu tôi thật sự…!

• Và nếu có 1 mong muốn ngày lúc này đó là : Mong cái siết tay, cho lung lay tim lạnh.

6. – Những lúc em mệt mỏi như thế này.

– Em chỉ muốn được gặp Anh !

– Muốn chạy đến bên Anh !

– Ôm Anh thật chặt và nói: “Em Nhớ Anh Nhiều Lắm”!

– Muốn gục đầu vào vai Anh khóc thoải mái.

– Vì khi ấy Em cảm nhận được sự che chở nơi Anh.

– Muốn vòng tay Anh mãi là của Em

– Tất cả những gì thuộc về Anh sẽ là của Em.

Vì Em nhận ra: Em yêu anh!! Rất Nhiều !!

7. EM” … là người duy nhất anh yêu

“ĐỒNG” … hành với anh trong suốt cuộc đời này nhé

“Ý” … trời đã định chúng ta thuộc về nhau

“LẤY” … trái tim của em đặt trong lồng ngực của anh

“ANH” … sẽ mãi ôm em thật chặt

“CHỨ” … không để em vụt mất khỏi tầm tay.

 

8. Yêu một người ở xa…

– Là vấp ngã thì phải tự đứng lên.

– Là đếm tháng, đếm ngày trong mong nhớ.

– Là gạt nước mắt mỗi khi đêm về cô đơn vây quanh.

Yêu một người ở xa…

– Là ấm lòng khi nghe giọng ai bên đầu dây xa xôi ấy.

– Là hạnh phúc khi nhận được sms chúc ngủ ngon đến từ bờ đại dương kia.

– Là gom trọn cả thế giới nhỏ trong hai chữ “Đợi chờ”.

9. Tôi đang yêu xa…đôi khi cảm thấy rất hạnh phúc có người luôn đợi chờ mình..nhưng đôi khi thử thách cho sự cô đơn qá lớn khiến tôi lại sợ …nhìu khi buồn chẳng nói được vì tôi thích im lặng.

10. Yêu xa hay gần chỉ khác nhau là có được bên cạnh nhau thường xuyên hay không thôi. Cái quan trọng là lòng tin đủ nhiều, yêu thương đủ lớn.

 

11. Yêu xa khổ lắm anh thì mãi chờ đợi em nhưng bên cạnh em còn có một người khác luôn xuất hiện khi em cần không phải là anh. Suốt thời gian qua anh đã đứng chờ đợi em đủ lâu chỉ mong có ngày em nói “anh là người quan trọng nhất đối với em ” nhưng câu nói đó chắc cũng không dành cho anh đâu phải không em??

12. Tình yêu thì cần sự cố gắng của hai người, nhưng tình yêu xa thì cần sự cố gắng và kiên trì gấp đôi. Bởi vì trong những giây phút yếu đuối nhất của con người, rất có thể sẽ có một người nào đó bước đến và đi vào trái tim ta. Tình yêu trong đời, rất nhiều khi là vì chúng ta muốn tìm kiếm cái cảm giác ấm áp được dựa dẫm bởi một ai đó.

13. Sống cùng nhau trên một đất nước sao mà xa vậy a.
Cung chung một bầu trời nhưng lại chỉ nhìn thấy nhau qua màn hình nhỏ.
Cùng một quê hương nhưng mỗi người một nơi.

14. Yêu xa, mang lại vô vàn cảm xúc đau đớn của cuộc tình, xa nhau nhiều rồi nên nỗi thấu hiểu dành cho nhau cũng không còn như trước, rồi sự quan tâm cũng gì đó mà lơi dần, và kết cục vẫn là chúng ta không đợi được nhau, chúng ta vẫn không thuộc về nhau!

15. Yêu xa khái niệm của tôi là chỉ cách mặt nhưng lòng không cách tôi luôn và luôn luôn không thay đổi quyết định đó . Người ta nói đúng không có gì là mãi mãi nhưng đó chỉ là một số thôi chứ thực ra đang còn nhiều cái là mãi mãi .và tôi sẽ làm nó là mãi mãi ok.

16. Yêu xa, sợ nhất là giữa cái khoảng cách hai bờ đại dương ấy, chẳng rõ người kia đang nhớ mình hay đang quên đi mình.

17. Yêu xa rồi rốt cuộc cũng đánh mất nhau thôi. Cuộc đời này là rứa xa mặt thì cách lòng. Mất 5 năm thanh xuân để trông đợi rồi bị phản bội k chảy dc một giọt nước mắt. Sau đó lại còn đòi quay lại thì chỉ có đứa ngu ngốc mới quay lại với loại người như vậy. Không đáng luyến tiếc và nghĩ đến.

 

18. Yêu xa cô đơn buồn lắm. Luôn thiệt thòi cho nhưng cô gái chờ mong, và suy nghĩ, ty của tôi cũng vậy hi sinh hết lấc, rồi cũng không giữ được em bên mình.

19. Yêu xa không phải chỉ là khoảng cách địa lý mà nó là khoảng cách từ trái tim đến trái tim.

20. Yêu xa nhớ lắm, yêu xa khó lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm, chỉ cần anh còn muốn giữ thì em nhất dịnh sẽ không buông. Chỉ cần dủ yêu thương thì mọi sự chờ dợi dều xứng dáng. Em yêu lắm dấy em thương lắm dấy, em lo cho anh nhiều đấy.

21. Yêu xa khổ lắm anh thì mãi chờ đợi em nhưng bên cạnh em còn có một người khác luôn xuất hiện khi em cần không phải là anh. Suốt thời gian qua anh đã đứng chờ đợi em đủ lâu chỉ mong có ngày em nói “anh là người quan trọng nhất đối với em ” nhưng câu nói đó chắc cũng không dành cho anh đâu phải không em??

22. Yêu xa 2 người đều ít nói, gọi cho nhau xong bỏ đó. Tình cảm cứ đi xuống chứ chẳng giữ được, nhiều lúc thấy yêu một người nhiều chuyện vẫn tố hơn là không nói chuyện nổi.

23. Yêu xa là khi nhớ mà chẳng thể ôm, chẳng thể nắm tay hay dựa vào vai nhau những lúc mệt mỏi nhất, là khoảng khắc thấy người kia gục ngã nhưng chỉ có thể động viên mà không thể chạy tới, là những lúc ốm đau chỉ có thể nhắc nhau mua thuốc rồi ăn uống cho đúng bữa, là những lúc muốn từ bỏ tất cả, muốn buông xuôi hết nhưng lại không muốn người kia lo lắng… bởi vì, yêu xa, chỉ có thể lo lắng, chỉ có thể nhắc nhở mà chẳng mấy khi được ở bên…

24. Yêu xa là một phép thử lòng người. Để ta biết rằng người đó có yêu mình thật hay không. Nhiều khi buồn tủi thân lắm. Mà không biết nói gì. Yêu xa chỉ có thể lo lắng chỉ biết nhắc nhở mà chẳng mấy khi được ở bên.

25. Yêu xa mệt mỏi tuổi thân đủ điều. Nhưng vẫn cố để chờ đợi cho đến khi sắp quay về thì tôi đã nói lời chia tay. Vì hạnh phúc này đã không còn vạn nguyên nữa. Chia tay để cho nhau lối thoát.

 

26. Yêu xa cũng là yêu mà phải không anhVẫn gửi cho nhau những tin nhắn ngọt ngào và những lời yêu lãng mạn. Không ở cạnh nhau, nhưng trái tim vẫn cạnh nhau. Không gặp mỗi ngày những vẫn nhớ nhau mỗi ngày. Để dành những cái ôm ấm áp để lúc gặp nhau thì ôm cho thật đã. Để dành những phút yếu đuối để lúc gặp nhau thì nói cho thỏa. Yêu xa lại càng yêu sâu đậm hơn, đúng không anh?

27. Mình thì yêu lắm tội tình mình chắc chở,nhiều lúc nghĩ muốn buông tay cho người mình yêu đi tìm hạnh phúc mới tốt cho anh ấy hơn, còn nếu cứ yêu xa nhu bay giờ mình không giúp được gì cho anh cả, cảm thấy bất lực buồn lắm.

28. Yêu xa là chấp nhận khó khăn thử thách rất nhiều! Nhưng nếu vượt qua thì tình yêu sẽ ngày càng trở nên bền vững! Chúc các cặp đôi yêu xa sẽ có một tình yêu đẹp nhé!

29. Tôi cũng yêu xa, tôi luôn tin cô ấy, nhưng cuối cùng thì xa mặt cách lòng, chính cô ấy đã rời tôi và xem mọi thứ như chưa từng xảy ra, đến lú mạnh mẽ rồi.

30. Người đời hay nói cái gì dễ đạt được thì dễ nản, cái gì dễ gần thì mau chán. Giống một chiếc xe mới, hay một chiếc điện thoại mới sau vài tháng là biết ngay còn thích không ấy mà? đôi khi xa một chút, bí mật một chút để ai đó phải trông chờ, phải tìm hiểu thì tình yêu mới luôn tươi mới, mặn nồng. Chúc các bạn đang yêu hiểu được điều này để có được hạnh phúc trong tình yêu.

“Nỗi nhớ dâng đầy trong anh. Khuôn mặt em, nụ cười em, vòng ngực ấm…”Anh nhớ em, em nhớ anh một nỗi nhớ cồn cào: nhớ ánh mắt,nhớ nụ cười, nhớ bờ môi, nhớ vòng tay ấm…nhớ tất cả những gì thân thuộc nhất của người mình yêu thương.Những Stt yêu xa cảm động nhất mà chúng tôi giới thiệu sau đây sẽ giúp bạn hiểu được cảm giác của người yêu xa. Hãy cùng trải lòng nhé!

 

Xêm thêm: Stt chán đời tuyệt vọng, mệt mỏi, buồn đời của giới trẻ

31. Yêu xa con gái là người thiệt thòi nhất. Nhưng người chia tay lại là con trai. Vì sao? Đơn giản là họ không muốn người mình yêu phải thiệt thòi. Bền hay không là do suy nghĩ của 2 người.

32. Ngày xưa cũng yêu xa, xa cũng nửa vòng trái đất. Tình cảm lúc đấy còn mông lung hư ảo. Đợi chờ tới lúc họ về rồi lại chẳng được mấy bận mà đường ai nấy đi.

33. Yêu xa thì cũng là yêu thôi, chỉ là không gặp nhau mỗi ngày, bàn tay, bờ môi sẽ lạnh buốt tí. Chỉ cần đc vài dòng tin nhắn , là lại có động lực để chờ đợi.

34. Ừ..Ừ…nhớ lắm…nhớ.mà cũng chẳng làm gì được…1 tuần nói chuyện được 1 lần. Nhiều thì 2 tuần chẳng liên lạc gì..nhưng mà quen rồi….Thôi..yêu xa là vậy….đamg chấp nhận thôi chứ biết làm sao được.

35. ho dù thế nào thì chúng ta sẽ gặp được nhau mà, em cũng đừng lo nha bởi vì cho dù không có em bên cạnh thì anh vẫn luôn nhớ về em và yêu em đó biết chưa. Và chờ anh em nhé!

36. Yêu xa khoảng cách không quan trọng nhưng quan trọng ở khoảng cách trái tim. Gần nhau dễ hiểu nhau hơn, xa nhau khó hiểu lắm, có thể một cơn giong nào đó cũng có thể mang họ đi xa, sợ chỉ cần một người nào đó quan tâm chăm sóc họ sẽ thấy ấm lòng và dần xem mình tẻ nhạt…

 

37. Trước đây yêu xa tôi ko sợ điều gì.. Tôi luôn tin vào tình yêu của mình. Tin vào anh. Nhưng bây giờ có lẽ đã khác, mọi thứ dường như đều có khoảng cách. Niềm tin cũng ít dần đi. Hai ng ở hai đất nước , khác múi giờ và time có thể gặp nhau phải tính bằng năm. Yêu xa ko phải yêu thôi là đủ. Nó cần có sự kiên trì , sức chịu đựng , hơn hết phải dũng cảm hơn để YÊU XA

38. Ai đã từng yêu xa, thì mới hiểu được, con người ta phải đánh đổi rất nhiều.
Yêu xa không có lỗi, và khoảng cách lại càng không thể khiến tình yêu chùn bước.
Mong cho những ai yêu xa càng thêm mạnh mẽ, vượt cả không gian và thời gian, sống cho những gì mình được thôi thúc nhất…

39. Ngày trước tôi đã có một tình yêu đẹp khi yêu xa, tưởng rằng nó sẽ hạnh phúc mãi mãi, nhưng điều đó chỉ là ảo tưởng. Người đó thề hứa đủ điều sẽ mãi đợi và bên cạnh. Nhưng giờ điêu đó chỉ là ảo tưởng thôi, vì sợ yêu xa nó khổ, sợ làm tôi đau, điều đó thật buồn cười, hứa rồi thề xong để đấy và vì một đứa con gái khác mà làm vậy. Đến bây giời tôi đã hiểu và rất sợ yêu xa vì khi đó làm mình chờ mong, hy vọng nhưng rồi sẽ chẳng nhận lại được kết quả gì chỉ còn lại là sự tiếc nuôi, đau đớn và cô đơn. Nhớ nhưng không giám ib chỉ giám quan tâm từ phía xa, đơn giảm vì họ đã có hạnh phúc riêng của họ.

 

40. Lúc này đây, Yêu xa….. cảm giác cô đơn hơn cả độc thân anh à, chữ ” Tự ” – nó là người bạn duy nhất đồng hành cùng em từ khi bắt đầu nhớ thuơng anh.

41. Yêu xa đúng là không hề dễ dàng nhưng không có nghĩa không thể tồn tại, yêu xa chỉ khó khăn hơn 1 chút thôi. Xa mặt nhưng không hề cách lòng khi cả 2 trái tim luôn hướng về nhau.

42. Có người hỏi tôi yêu xa có hạnh phúc không? Tôi chỉ biết mỉm cười. Thật ra con gái không nên dành cả tuổi thanh xuân đẹp đẽ của mình để chờ đợi một chàng trai cách xa hàng trăm km. Con trai cũng không nên để người con gái của họ phải mòn mỏi đợi chờ như vậy.

43. Nhớ ngày nào anh còn đau khổ vật vã trong yêu thương , thì bây giờ em giúp anh vượt qua được cơn khổ đó . Có thể sau này anh sẽ chán em , nhưng sự chán đó là sẽ đi kiếm em , vì anh chờ đợi khá lâu rồi , anh biết em cũng không muốn mình xa nhau mấy cây số vậy đâu . Công việc ổn định , em sẽ là động lực trong sự thành đạt đó của anh.

44. Yêu xa là sự thử thách, mong chờ và tìm về lại với nhau. Cuộc hành trình nào cũng phải gian nan nhưng điều quan trọng là hãy cho nhau một điểm hẹn hay đích đến để cùng nhau hướng về.

45. Nhiều năm yêu đơn phương, khi được đối phương đáp lại thì chấp nhận yêu xa. Vậy em phải đợi đến khi nào thì mới được hạnh phúc trọn vẹn bên cạnh anh đây?

46. Em có bao giờ ngước nhìn lên bầu trời đêm và thấy những vì sao trên đó không? Anh vẫn thường xuyên ngắm nhìn chúng, những ngôi sao gợi nhắc anh về em, về giọng nói của em và về lời hứa mình đã dành cho nhau.

47. Yêu xa đòi hỏi rất nhiều sự cảm thông và chia sẻ. Vì vậy hãy luôn thể hiện niềm tin vào bản thân và người ấy. Niềm tin chính là điểm tựa vững chắc của tình yêu khi xa cách.

48. Yêu xa giống như đánh 1 ván bài. Tiền đặt cược chính là thanh xuân.

49. Tôi chẳng tin vào việc yêu xa. Gần còn chia tay, nói chi đến việc xa xôi? Rời “xa”, ý nghĩa của nó là vậy.

50. Khoảng cách xa nhất không phải là mấy vạn km.Khoảng cách xa nhất chính là giữa lòng người với người,được mất từ đó mà ra…

Yêu đơn phương lại phải yêu xa, còn nỗi buồn nào bằng. Yêu xa đơn phương ngày đêm mong ngóng mỏi mòn, chờ đợi trong vô vọng một bóng hình xa xăm. Dưới đây là những dòng Stt yêu xa đơn phương thấm buồn.

 

51. Tháng 7 có lẽ là tháng duy nhất trong năm mà anh mong chờ. Bởi đó là thời điểm duy nhất anh được gặp em, được ở bên và chăm sóc cho em. Tháng 7 vừa qua và anh lại mòn mỏi chờ tháng 7 mới đến….

52. Yêu xa giống như đánh 1 ván bài. Tiền đặt cược chính là thanh xuân.

53. Yêu xa đo đạc bằng khoảng cách địa lý. Đơn phương đong đếm bằng khoảng cách trái tim. Thực chất đều phải chờ đợi được khoảng cách thời gian.

54. Đơn phương chính là cảm giác đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời niên thiếu. Yêu xa lại là xúc cảm thăng trầm và day dứt nhất khi đã trưởng thành. Đợi chờ rồi được bên nhau có lẽ là hạnh phúc ngọt ngào và bình yên nhất khi không còn gì cả.

55. Tôi chẳng tin vào việc yêu xa. Gần còn chia tay, nói chi đến việc xa xôi?Rời “xa”, ý nghĩa của nó là vậy.

56. Chỉ cần em tỏ ra không vui, anh liền trở nên cuống cuồng. Chỉ cần em nói nhớ anh, bận đến mấy anh cũng trả lời tin nhắn. Yêu xa mà được như vậy, làm sao đành lòng bỏ cho nổi ?

57. Yêu xa: Em đừng khóc, anh lúc này không thể nào đến ôm em được.

58. Nếu một người lựa chọn gia đình của họ thay vì bạn, bạn nên trách người đó hay nên cảm thông cho người đó?

59. Lên máy bay đi cả nửa địa cầu chỉ để uống một tách cà phê với một người đặc biệt? Chỉ có trên phim. Yêu xa, xác định 90% là bỏ.

 

60. Đừng quá tin vào tình yêu sét đánh, đừng yêu xa, đừng mới gặp nhau ba bốn lần đã đi gặp bố mẹ người ta, đừng nghĩ rằng người ta mang bạn đi gặp bố mẹ là hai bạn có thể ở bên nhau mãi mãi. Đừng nghĩ rằng bạn là mối tình của người ta vậy không cần phải lo vấn đề người yêu cũ, bạn còn phải đề phòng những người con gái mà trước kia người ta từng dây dưa, mập mờ nữa. Đừng vì người ấy nói yêu bạn mà sẵn sàng tin tưởng người ấy vô điều kiện, đừng coi người ấy là cả thế giới của bạn. Đừng vì người ta gặp phải áp lực lớn mà thương người ta, nhân nhượng cho người ta, rồi làm mất đi chính bản thân mình…

61. Yêu xa luôn là việc mình ghét cay hờn. Nhưng hầu như những mối tình sau này của mình đều xa cách như vậy. Xa cách đất núi. Xa cách lòng nhau. Xa đến mức chỉ cần đôi ba giờ đồng hồ không nhận được dòng tin nào từ em – là lòng mình cứ nặng nề như đeo hàng tấn lỗi lầm.

62. Anh nói: “Xin lỗi, không thể ở cạnh em được” (vì cả hai yêu xa). Thật sự chỉ muốn nhắn rằng, mỗi lần em giận anh, đều là vì nhớ anh quá thôi. Tiếc là không thể nói được vì anh sớm đã buông tay rồi.

63. Yêu xa, cả hai cần ở nhau hơn cả một niềm tin…Yêu xa, cả hai cần ở nhau hơn cả sự thấu hiểu…Yêu xa, cả hai cần ở nhau hơn cả lòng nhẫn nại…

 

64. Yêu em buồn lắm phải không anh? Bao nhiêu ngày tháng mới gặp mặt. Em tự dặn lòng là từ bỏ. Nhưng em không làm được….

65. Yêu xa mà em và anh chỉ nhìn nhau qua màn hình nhỏ, nhưng khi em khóc em đau lòng thì anh luôn cạnh em do em, em thương anh cho nên em không muốn mất anh lần nào nữa.

66. Xa anh, nhưng dù thế nào em vẫn tin cuộc đời này vốn công bằng lắm. Thượng đế cho chúng ta gặp nhau để cùng biết rằng đâu đó trên thế giới này vẫn tồn tại SOULMATE của mình. Người vô tình có những cảm nhận tương thông với mình, đủ để chia sẻ, đủ để giúp nhau đứng lên mỗi lần choáng váng. Anh nói em lạc quan cũng được, nói em quá chủ quan hay ngây ngôn cũng không sao. Nhưng sau biết bao chuyện, em vẫn tin vào quy luật của cuộc sống. Có đó, mất đó, gần nhau đó rồi xa nhau đó…

67. Hai người Yêu Xa, việc nên làm nhất chính là tin tưởng và yêu thương.
Múi giờ khác nhau, nên cả ngày em làm việc của em, anh làm việc của anh, buổi tối vài ba tiếng chỉ cần thấy sự hiện hữu của người em thương bên kia màn hình, sẻ chia những câu chuyện thường nhật vừa qua, được nhìn thấy nụ cười của nhau, gửi gió những nụ hôn nồng thắm, trong lòng rất đỗi bình yên, thế gọi là hạnh phúc.

 

68. Yêu xa … ♥️ •Là sự lựa chọn nguy hiểm nhất với một người con gái nhưng em vẫn chấp nhận vứt bỏ tất cả để bước đi cùng anh trên một sợi dây mong manh có tên là “khoảng cách” và nó có thể đứt bất cứ lúc nào!

69. Ly nước sôi nếu không giữ được thì buông!
Nhưng nếu bạn quyết tâm, chịu nóng, chịu rát, thay đổi tay cầm… cho đến lúc nguội thì bạn vẫn giữ được nó !!! Tình Yêu cũng vậy !!! Khi bạn chân thành, thật lòng yêu thương, chịu đựơc và vựơt qua mọi rào cản, thử thách mà cuộc sống đặt ra, thay đổi những cái tiêu cực của bản thân để dung hoà tình cảm, bạn sẽ có được một tình yêu dù không hoàn hảo nhưng sẽ lâu dài hơn.

70. Cảm giác yêu xa thật là khó tả nổi cảm súc . Nhiều lúc giận hờn nhau muốn đến bên và giỗ gianh em mà điều đó không được thế nên khi yêu xa hay tin tưởng nhau một chút . Hãy tha thứ cho nhau nếu có thể . Hãy cùng nhau giải quyết những điều nhỉ nhặt nhất . Bởi vì những điều đấy có thể giúp tình yêu của chúng ta bền chắc hơn .

71. Có vài lần em nghĩ về cuộc sống sau này, khi mà gánh nặng của cuộc sống đè lên đôi vai của chúng ta. Thì tình yêu này liệu có còn giữ được. Nhưng em đã thôi nghĩ vậy, yêu anh đã là một may mắn, chỉ cần anh còn tồn tại em nhất định không buông tay.

72. Yêu xa là yêu bằng kỉ niệm, bằng niềm tin, bằng hy vọng, bằng những tin nhắn, những cuộc gọi …

73. Yêu xa là phải tập sống trong những nỗi nhớ … là những lúc bệnh chỉ cần vài dòng tin nhắn “ em khoẻ chưa ? uống thuốc đi, nghỉ ngơi đi, khoẻ rồi thì nhắn nhé, ngủ ngon, yêu và thương …

 

74. Yêu một người ở xa…Là vấp ngã thì phải tự đứng lên.Là đếm tháng, đếm ngày trong mong nhớ.Là gạt nước mắt mỗi khi đêm về cô đơn vây quanh.Yêu một người ở xa…Là ấm lòng khi nghe giọng ai bên đầu dây xa xôi ấy.

75. Mỗi lần em mọi mệt.. Em chỉ có thể dựa chính mình.. Tự an ủi chính mình mà thôi.. Em không được phép yếu đuối… Bởi vì em không có anh bên cạnh để em dựa vào…

76. Nơi phố thị đông người e vẫn thấy cô đơn vì không có người bên cạnh trong những ồn ào thì lun muốn được ở bên người.

77. Yêu xa là nhớ, là thương, là chờ đợi vô điều kiện, nhưng thử hỏi được mấy ai chịu được cô đơn để chờ đợi 1 người, gặp nhau đã khó yêu xa càng khó hơn.

78. Đến cuối ngày, chỉ muốn nhắn cho nhau cái tin hỏi han xem ngày hôm nay có chuyện gì vui buồn… Nhưng rồi lại sợ, sợ nhắn rồi sẽ lại nhớ nhau nhiều lắm!

79. Có đôi lúc khoảng cách chính là sợi dây khiến người ta bó chặt cảm xúc và ước nguyện mong được bên nhau đc siết lại. Mong rằng shi sẽ nhanh chóng được trọn vẹn cả sự chăm sóc của cả bố lẫn mẹ. Yêu người đàn ông thi thoảng hết sức trẻ con của chúng mình.

80. Nhớ anh. Nhớ cách anh bắt em gác lên đùi anh để anh đèo em không bị mưa hắt vào chân. Nhớ lúc anh vượt mưa vượt gió, vượt nắng nôi đưa em đi làm rồi lại đợi chờ em cả tiếng để đón em về, cho em đi ăn tối, nghe em luyên thuyên về cả ngày dài. Em nhớ anh nhiều. Em nhớ chúng ta.

81. Tôi yêu xa, hôm nay tôi và anh ấy đã kết thúc. chẳng ai nói lời chia tay, chỉ đơn giản là sự im lặng qua màn hình… tất cả kết thúc trong im lặng, tôi cũng chẳng có cách nào để gặp được anh ấy…

82. Yêu xa là mọi thứ chả thể nào nói bằng lời lúc cãi nhau, hay những dòng tin nhắn không nói rõ lên được cảm xúc của bản thân. Yêu xa cần cả hai phải dũng cảm, để vượt qua khoảng cách đó. Nhưng em và tôi lại chia tay mất rồi. Tạm biệt em người từng là tất cả.

 

83. Anh đi đâu, anh làm gì, cô ấy không cấm! Nhưng xin anh lúc đi đâu, lúc làm gì hãy nói cho cô ấy biết, không phải vì ích kỷ mà là vì tôn trọng cô ấy, mà là vì làm như thế cô ấy sẽ bớt lo lắng, sẽ bớt suy nghĩ linh tinh. Và đơn giản là vì một cái gì đó người ta gọi là sự tin tưởng dành cho người mình thương.

84. Cách một màn hình nên ta xa dần nhau, cách một màn hình nên ta chẳng thể thấu hiểu nhau, cách một màn hình nên ta chẳng gần nhau, và cách một màn hình lại là điều em muốn…

85. Chúng ta chưa hẳn là gì của nhau nhưng trong lòng ai cũng biết rõ đó là gì. Trò chuyện thâu đêm suốt sáng. Đem tâm hồn người kia và mình hòa làm một. Cuối cùng không ai mở lời trước. Yêu thương cứ thế phôi pha.

86. Em ước mai chúng mình có thể gặp nhau thật. Là có thể chạm vào nhau chứ không phải chỉ là nhìn nhau qua màn hình điện thoại.

87. Tui cũng đang yêu xa. Rất xa. Có khi tui nãn với tình cảm này. Nhưng khi vào ins của cô. Tui cảm thấy rất vui và có thêm động lực để chờ. Cảm ơn nhé cô gái. Phải post nhiều bài hơn nữa nhé.

88. Nhớ không nhất định phải gặp gỡ. Yêu thích không nhất thiết phải ở bên nhau. Bạn phải tin rằng, mọi khoảng cách đều có ý nghĩa tồn tại của nó.

89. Có đôi khi nghĩ lại không hiểu vì sao 1 đứa vốn luôn sợ khoảng cách như mình lại có thể lựa chọn chấp nhận yêu xa như vậy. Có lẽ bởi không muốn đánh mất, sợ rằng không thử sẽ không cam tâm…!

90. Anh đi đâu, anh làm gì, cô ấy không cấm! Nhưng xin anh lúc đi đâu, lúc làm gì hãy nói cho cô ấy biết, không phải vì ích kỷ mà là vì tôn trọng cô ấy, mà là vì làm như thế cô ấy sẽ bớt lo lắng, sẽ bớt suy nghĩ linh tinh. Và đơn giản là vì một cái gì đó người ta gọi là sự tin tưởng dành cho người mình thương.

Đơn phương có lẽ là thứ tình cảm đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời thiên thiếu niên. Yêu xa lại là cảm xúc thăng trầm và day dứt nhất khi đã trưởng thành. Đợi chờ rồi được bên nhau có lẽ là hạnh phúc ngọt ngào và bình yên nhất khi không còn gì cả. Hy vọng qua loạt câu stt yêu xa ở trên sẽ giúp bạn tìm thấy chính xác nhất cảm xúc đang vị thất lạc của bạn nhé.

 

Top 15 Bài thơ, bài đồng dao về động vật dễ thuộc, dễ nhớ cho trẻ mầm non

Những loài vật xung quanh tuy rất đỗi quen thuộc với chúng ta nhưng lại ẩn chưa rất nhiều điều cần được khám phá đối với trẻ nhỏ. Để cho các bé có những hiểu biết hơn về thế giới xung quanh, các bài thơ, bài đồng dao về động vật dễ thuộc, dễ nhớ cho trẻ mầm non luôn là điều cần thiết.

Bài thơ Con cá vàng

Nội dung bài thơ:

Con cá vàng

Bơi nhẹ nhàng

Trong bể nước

Đố ai bơi được

Như con cá vàng

Nguồn: Sưu tầm

Bài thơ đàn ong vàng chăm chỉ

Ong vàng chăm chỉ

Tìm mật cho đời

Bay từ sáng sớm

Đến lúc hoàng hôn

Qua bao dặm đường

Hoa thơm cỏ lạ

Ong không mệt mỏi

Đầy ắp mật thơm

Tác giả: Nlp Trinh

Bài thơ đàn bướm

Bướm bay, bướm lượn

Bướm đậu nhành hoa

Khoe đôi cánh đẹp

Rực rỡ muôn màu

Bướm bay, bướm lượn

Bướm đón mùa xuân

Vàng xanh, đỏ tím

Bướm bay rợp trời


Tác giả: Nlp Trinh

Bài thơ gà mẹ và gà con

Cục ta, cục tác

Gà mẹ tìm mồi

Sáng sớm tinh mơ

Đến khi choạng tối

Gà con bé xíu

Tíu tít theo sau

Gà mẹ chở che

Không lo mưa nắng


Tác giả: Nlp Trinh

Bài thơ con rắn

Nằm tận tít hang sâu

Trong bóng đêm mờ ảo

Có con rắn cuộn tròn

Thành hình như quả bóng

Lâu ngày thì bụng đói

Thè lưỡi đợi tìm mồi

Mắt liếc dọc liếc ngang

Chờ chuột con chạy tới

Vồ ngay bữa ăn ngon

Nhưng sao chẳng thấy gì

Rắn nằm im buồn bã

Tác giả: Nlp Trinh

Bài thơ Rong và cá

Nội dung bài thơ:

Có cô rong xanh

Đẹp như tơ nhuộm

Giữa hồ nước trong

Nhẹ nhàng uốn lượn

Một đàn cá nhỏ

Đuôi đỏ lụa hồng

Quanh cô rong đẹp

Múa làm văn công

Nguồn: sưu tầm

Ca dao, đồng dao

Con cua mà có hai càng

Đầu, tai không có bò ngang cả đời

Con cá mà có cái đuôi

Hai vây ve vẩy nó bơi rất tài

Con rùa mà có cái mai

Cái cổ thụt ngắn, thụt dài vào ra

Con voi mà có hai ngà

Cái vòi nó cuốn đổ nhà, đổ cây

Con chim mà có cánh bay

Bay cùng nam, bắc, đông, tây tỏ tường

Nguồn: sưu tầm

Bài thơ cá ngủ ở đâu

Nội dung bài thơ:

Đêm hè lặng gió

Ơi chú cá nhỏ

Cá ngủ ở đâu ?

Con chó về nhà

Chim bay về tổ

Chuột nằm trong ổ

Cóc nhảy về hang

Sông nước lan tràn

Xây sao được tổ

Ới chú cá nhỏ

Đêm hè lặng gió

Cá ngủ ở đâu ?

Nguồn: sưu tầm

Bài thơ chú ếch

Có chú là chú ếch con

Hai mắt mở tròn nhảy nhót đi chơi

Gặp ai ếch cũng thế thôi

Hai cái mắt lồi cứ ngước trơ trơ.

Em không như thế bao giờ

Vì em ngoan ngoãn biết thưa, biết chà

Hồng Trang – NXBGD

Bài hát đố bạn

Trèo cây nhanh thoăn thoắt
Đố bạn biết con gì?

Đầu đội hai cái ná

Đúng là chú Hươu Sao

Hai tai to phành phạch

Đúng là chú Voi to.

Trông xem kìa, trông xem kìa! ai đi như thế kia

Phục phà phục phịch, đúng là bác Gấu đen.

Nguồn: Sưu tầm

Bài thơ Chú heo con

Ộp ộp đằng sau nhà

Nguồn: Sưu tầm

Bài thơ Cún con

Cún con xa mẹ

Đã hai ngày rồi

Về nhà với bé

Cứ khóc liên hồi

Đêm thì không ngủ

Miệng gọi: – Mẹ ơi!

Rồi kêu ăng ẳng

Nước mắt tuôn rơi

Bé thương Cún lắm

Bế Cún vào phòng

Lấy tấm áo cũ

Lót cho Cún nằm

Bé nựng khe khẽ

– Cún ngủ cho ngoan!

Rồi đây Cún sẽ

Canh nhà thật chăm.

Bàn tay của bé

Dịu dàng chuyền hơi

Cún ngỡ tay mẹ

Gác mồm ngủ say.

Nguồn: sưu tầm

Bài thơ Kiến tha mồi

Con kiến trẻ xíu

Kéo đi từng đàn

Tha mồi mê mải

Chất đầy từng gian

Kiến đi trật tự

Chẳng hề giành nhau

Mỗi khi gặp bạn

Kiến chạm đầu chào

Nguồn: sưu tầm

Con mèo

Con mèo mà trèo cây cau

Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà

Chú chuột đi chợ đằng xa

Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo…!

Nguồn: sưu tầm

Bài thơ Gà mẹ đếm con

Cục…cục…gà mẹ đếm
Một, hai, ba và nhiều

Đàn gà con vừa nở

Chẳng biết là bao nhiêu

Có hạt nắng bé xíu

Vừa rơi trên nền nhà

Thế là cả đàn gà

Ùa lên tranh nhau nhặt

Gà mẹ sợ con lạc

Cục cục đuổi theo sau

Phải bắt đầu đếm lại

Một, hai, ba và nhiều

Nguồn: sưu tầm

Trên đây là danh sách các bài thơ, bài đồng dao về động vật dễ thuộc, dễ nhớ cho trẻ mầm non. Hy vọng bài viết sẽ giúp ích gì đó cho bạn!

Bài thơ : Chúc Mừng Hạnh Phúc (Lê Hoàng)

Bài thơ Chúc Mừng Hạnh Phúc (Lê Hoàng) với lời thơ vui nhộn, giàu ý nghĩa giành tặng các cặp đôi trong ngày trọng đại. Nếu bạn muốn tạo bất ngờ cho cặp tình nhân thì đây chính là món quà lý tưởng, tạo nên những kỉ niệm đẹp giữa các bạn. Cùng nhau đọc áng thơ dưới đây và cảm nhận về điều này nhé!

CHÚC MỪNG HẠNH PHÚC 
Thơ: Lê Hoàng

Mừng hai họ thông gia kết bái
Chọn ngày lành tháng bảy hợp hôn
Hòa chung hai mảnh tâm hồn
Hoài Thương Phạm Chiến mãi luôn cận kề

Chúc hai trẻ vỗ về hạnh phúc
Ngày tân hôn ước ngọc mộng vàng
Rợp trời phố biển thu sang
Bạn bè nô nức muôn ngàn lời thăm.

Chúc hai đứa trăm năm bền đẹp
Duyên thắm nồng một kiếp thảnh thơi
Bên nhau hạnh phúc cuộc đời
Chồng hiền vợ thảo vui tươi thật nhiều

Nay lễ cưới muốn phiêu một bữa
Đến Vũng Tàu … thắp lửa cháy thêm
Thế nhưng gói ghém nỗi niềm
Chúc xa thắm thiết lời ghim đáy lòng

Chúc mặn nồng vợ chồng bền chặt
Nhường nhịn nhau vụng vặt trên đời
Người ta đã dặn cơm sôi
Thì mình bớt lửa một nồi thật ngon

Chúc hai đứa sắt son mãi mãi!
Sớm sanh con ..nội ngoại vui mừng
Gái trai là những cháu cưng
Thoải mái không ngừng bởi súng đang hăng.

Hy vọng với bài thơ chúc mừng hạnh phúc trên, bạn sẽ có những phút giây thư giãn thoải mái nhất, có những cung bậc cảm xúc yêu đời, lạc quan. phongnguyet.info luôn lắng nghe những cảm nhận của bạn về các bài thơ hay trên trang!

Những ngôi chùa trong đêm

1.

Mẹ đang cầu nguyện
mỏi mòn chuỗi hạt tháng năm

bóng mẹ in trên vách thời gian
như pho tượng tạc bằng nước mắt

Mẹ bảo: nước mắt ban ngày chảy xuôi đánh thức những ngôi đền
còn ban đêm nước mắt chảy ngược vào trong
thấm đến một miền đức tin cứu rỗi

bởi thế
trên gương mặt thời gian
trên gương mặt người đừoi
nước mắt không bao giờ ngừng chảy

rồi mẹ bảo: có ngôi đền chỉ làm bằng nước mắt
rồi mẹ bảo: có ngôi đền chỉ xây bằng đức tin
rồi mẹ bảo: có ngôi đến làm bằng lời cầu nguyện

rồi mẹ bảo: chiều xuống rồi về nhà đi con

2

Mẹ ơi !
đám mây lành kia là con trai của mẹ
dẫu ánh ngày đã tắt
mẹ vẫn nhận ra con dưới mái nhà này
mẹ vẫn nhận ra con
mùi mồ hôi bé bỏng quen thuộc
khi con chạy về từ một tuổi thơ xanh xao, còm cõi vì chiến tranh
dho đến ngày đám mây lành kia
dừng lại
trước một ngôi chùa

3

Một ngôi chùa lặng lẽ nở trong đêm
như một đóa sương trong vắt

khi những bông sen
như búp nhân từ của Đức Phật
đang lẳng lặng vén bóng đêm u ám
trên gương mặt nhẫn nhục của con người
trong một tiếng chuông sâu

4

Suốt đêm gió lạnh về
những pho tượng trầm ngâm trên bệ đá

các ông có thể bị cảm lạnh
vì dưới mái đêm này
chỉ duy nhất một ngọn nến mong manh

các ông suy ngẫm gì khiến bóng đêm mất ngủ
các ông dằn vặt gì làm bóng đêm đăm chiêu

suốt đêm gió lạnh về
nến đã tắt và các ông vẫn nín lặng như thế
suốt đêm gió lạnh về
nến đã tắt và các ông vẫn trầm ngâm như thế
ngước nhìn thế gian

5

Ở nơi cao sang nhất
hay ở nơi thấp hèn nhất
người luôn ở bên ta

người luôn nhìn ta với ánh mắt bao dung nhẫn nại
để hướng thiện và nâng đỡ ta lên

nà có nhiều khi người chẳng nói gì cả
như hư vô thấm vào hư vô
như vật chất thấm vào vật chất
như hơi thở thấm vào hơi thở
như phù sa thấm vào phù sa
như niềm tin thấm vào niềm tin

6

Miệt mài và bền bỉ
trong đêm
tiếng mõ tụng
con đường thiền bền bỉ

mỗi bước chân là một tiếng mõ
ngân lên thăm thẳm dưới sao trời

ngân lên
tiếng đất thở phập phồng trong tượng đất
ta không phải là hoàng hôn nơi bùn lầy
ta là phù sa của hy vọng

ngân lên
tiếng gỗ thở trầm tư trong tượng gỗ
ta là ngọn gió diệp lục của đại ngàn
ta không phải rêu tối dưới thung sâu

miệt mài và bền bỉ
tiếng mõ trong đêm
không tự nhận mình là đại ngàn
không tự ví mình là hy vọng
chỉ ngân lên
thăm thẳm sao trời

7

Tiếng hát đều đều và chậm rãi của người
như nước chảy trong đá
như trăng soi trong đá
như máu thức trong đá

tiếng hát mệt mỏi và tha thiết của người
đưa bàn tay lại gần một bàn tay
đưa ánh mắt lại gần một ánh mắt
đưa con người lại gần một con người

và chúng ta cất bước trên đường thẳm
trong tiếng hát đều đều và chậm rãi
trong tiếng hát thiết tha và mệt mỏi
hướng đến những ngôi chùa trong đêm

nơi máu thức trong đá
nơi trăng soi trong đá
nơi nước chảy trong đá

8

Mẹ ngồi, hai vạt áo nâu
Hương ba nén thắp, khói cầu nguyện bay
Ngoài kia tiếng vạc khô gầy
Sao dăm mảnh vỡ, gió day dứt lùa

Nghe như vọng tự ngàn xưa
Trong sương khói tiếng mõ chùa đêm đêm
Những ai trở lại thiên nhiên
Lánh đời về dưới cửa thiền những ai

Đức tin ở một ngày mai
Những tượng đất hát, những đền đài thiêng
Đạp qua khổ nhục oán hèn
Đạp qua dục vọng, cháy lên Niết bàn

Đêm nay, ba nén hương tàn
Nước trong một chén, kinh ngàn lời ru
Mẹ tôi, vạt áo nâu xưa
Tay thành kính chắp, khói mờ dương gian

Em Với Anh

Em Với Anh (Nguyễn Bính)

Lòng em như quán bán hàng
Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi.
Lòng anh như mảng bè trôi
Chỉ về một bến chỉ xuôi một chiều.

Lòng anh như biển sóng cồn
Chứa muôn con nước nghìn con sông dài
Lòng em như thể lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu

Lòng anh như hoa hướng dương
Trăm nghìn đổ lại một phương mặt trời.
Lòng em như cái con thoi
Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành!

1940

Có nơi in tiêu đề bài này là Hai lòng.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Em Với Anh” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Lỡ Bước Sang Ngang (1940), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đêm Mưa Gió

Đêm Mưa Gió (Thế Lữ)

Tặng Đỗ Đức Thu

Ta vừa đắm trong giấc mơ ghê tởm:
Vừa buông tay ôm ấp gái giang hồ.
Đầy xác thịt, đầy tâm hồn còm lợm
Vị chán chường tràn lấn thú cay chua.

Mặc tấm thân loã lồ say mệt ngủ,
Ta ngồi, đăm nghe ngóng tiếng đêm sâu;
Trên mái ngói cả một trời mưa gió
Vẫn sụt sùi dai dẳng suốt canh thâu,

Suốt canh thâu, đồng hồ treo bức vách
Thong thả đưa, thong thả đếm từng giây,
Rành rọt điểm trong lòng ta tịch mịch
— Trong lòng ta u tối gió mưa bay.

Ta ngồi đó; mắt van lơn tha thiết
Thầm kêu xin Buồn Nản tránh xa đi;
Gọi khiêu khích, chúi vào trong mải miết,
Để cho lòng tìm lại chút đê mê.

Nhưng đau đớn! — Tâm-hồn ngao ngán quá
Thú vui tàn. — Mà giá ngắt như băng,
Trái tim mỏi, không buồn sôi nổi nữa.
— Ngoài đêm khuya mưa gió vẫn không ngừng…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đêm Mưa Gió” của tác giả Nguyễn Thứ Lễ. Thuộc tập Mấy Vần Thơ (1935), danh mục Thơ Thế Lữ trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

ĐAU HAY QUÁ ĐAU

Tìm nhau không? Nếu chẳng thấy giữa đời
Những hạnh phúc, nụ cười không còn nữa
Chỉ còn lại một nỗi niềm chan chứa
Dẫu tháng năm mục rửa tấm chân tình

Tìm nhau không? Khi cảm xúc lặng thinh
Nước mắt đủ làm cho mình gục ngã
Giữa cuộc sống con người thành xa lạ
Em lạc loài với tất cả thế gian

Tìm nhau không? Hương ngày ấy đã tàn
Hút cạn máu để hòa tan dòng lệ
Lấy giấc mộng để nuôi sầu nhân thế
Chẳng còn gì ngoài thể xác mòn hao

Tìm nhau không? Từng tiếng nấc nghẹn ngào
Mơ hay thật.. không thể nào chạm đến
Em vò võ một mình bên ngọn nến
Lấy niềm đau, hoà quyện với nụ cười

Tìm nhau không? Tìm nhau nữa không người
Em không thở dưới bầu trời này được
Không mạnh mẽ nhưng gồng mình cố bước
Để cho người không ngược lối vì em.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Lễ Xướng Danh Khoa Đinh Dậu (1897)

Lễ Xướng Danh Khoa Đinh Dậu – 1897 (Tú Xương)

Nhà nước ba năm mở một khoa
Trường Nam thi lẫn với trường Hà
Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ
Ậm oẹ quan trường miệng thét loa.
Cờ kéo rợp trời, quan sứ đến
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.
Nhân tài đất Bắc nào ai đó ?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Lễ Xướng Danh Khoa Đinh Dậu (1897)” của tác giả Trần Tế Xương. Thuộc danh mục Thơ Tú Xương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nhà thơ Tản Đà và tập thơ dịch tác giả Bạch Cư Dị

Bên cạnh việc sáng tác thơ ca, Tản Đà còn rất giỏi trong việc dịch thơ Đường thành thơ lục bát. Và ông cũng được biết đến như là một người dịch thơ Đường ra ngôn ngữ Việt hay nhất. Trong số các bài thơ đã dịch, Tản Đà đã dành một phần lớn thời gian để dịch thơ của Bạch Cư Dị. Bởi ông có sự cảm nhận và đồng điệu sâu sắc với hồn thơ của nhà thơ này. Qua các bài thơ dịch ta cũng cảm nhận sâu sắc điều đó. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu những bài thơ Tản Đà dịch của Bạch Cư Dị nhé!

Nội Dung

Cát Hồ đầy mặt, gió đầy tai,
Mực nhạt mày xanh, má đỏ phai.
Khổ sở lo buồn tiều tuỵ thế,
Mới là tranh vẽ giống như ai.

Mây sông kéo đến đùn đùn
Gió sông thổi lạnh ghê hồn khách ông
Mưa đêm nhỏ xuống nan bồng
Sóng đêm dồn vỗ long đong mạn thuyền
Trong thuyền có bác ốm rên
Giáng quan thằng lối ra miền Giang Châu

Dế giun rên mỏi lại ngừng,
Đèn tàn muốn tắt lại bừng sáng ra.
Cách song đêm biết mưa sa,
Tiếng nghe lộp độp chăng là tàu tiêu.

Ai rằng: gương sáng như trăng,
Ta rằng: trăng sáng chưa bằng gương soi.
Trăng kia thật sáng vẹn mười,
Một năm lại khuyết mười hai bận đầy.
Sao bằng trong hộp ngọc này,
Trong như nước đứng ngày ngày năm năm.
Nào khi trăng khuyết trời âm.
Gương đầy tròn sáng như rằm trăng soi.
Buồn ta già xấu hơn người,
Đốm quanh mái tóc bời bời tuyết in.
Chẳng bằng cho bạn thanh niên,
Để soi tóc trẻ xanh rền sợi tơ.
Anh nay nghìn dặm đi xa,
Cầm gương ta để làm quà tiễn nhau.

Tháng tư hoa đã hết mùa,
Hoa đào rực rỡ cảnh chùa mới nay.
Xuân về kín chốn ai hay,
Biết đâu lẩn khuất trong này núi non.

Đầu bù khăn vải trùm tai,
Trèo non gánh củi sương mai lạnh lùng,
Tiền Đường cũng gái bên sông.
Mà đâu yên ngựa quần hồng là ai?

Dài nhất một đêm trong tháng một,
Ngoài ba nghìn dặm kẻ đi xa.
Dương Mai quán khách mình ai ngủ,
Gối lạnh giường đơn ốm thế mà.

Nhạt thưa mưa khói, lẫn tà dương,
Sông biển xinh thay! mát lạ nhường.
Lầu thẩn tan hình mây vén lại,
Cầu vồng đứt bóng nước soi ngang.
Gió bay sóng trắng hoa nghìn phiến,
Nhạn chấm trời xanh chữ một hàng.
Xanh đỏ muốn đem mà vẽ lấy,
Đề thơ gửi bác Thủy tào lang.

Đêm, ai thổi sáo trên sông,
Vườn xuân tiếng tiếng gửi lòng ai đâu ?
Ai nghe, luống những bạc đầu,
Nữa chi ít ngủ, nhiều sầu như ai ?

Chớ chi dời đổi mang sầu
Trước sân ngoài ruộng chung màu một xuân
Quan đây không vợ, buồn xuân
Tường vi hoa nở phu nhân là mày.

Lạnh lùng buổi sáng tháng mười,
Lá sương phơi núi cùng thời mới sao!
Như thiêu chẳng lửa mà thiêu,
Như hoa chẳng đợi xuân nào mới hoa.
Liền hàng, màn tía bày ra,
Rơi tung, xếp nếp khăn là đỏ ghê!
Muốn xem, dừng xuống kiệu tre,
Đứng chơi ngọn gió chỉ ta hai người.

Thềm cao gió mát chiếu đan,
Chén soi bóng nguyệt bàn hoàn dưới thông.
Lòng riêng đương thú với lòng.
Lại đâu người cũ lạ lùng đến thăm.

Đồng kia, mả đó, người đâu?
Bên sông xuân sắc cùng nhau mấy ngày?
Thú chi hơn chén rượu đầy,
Bạn thân ta hỡi, sum vầy chớ xa.
Thuốc tiên sống mãi họa là,
Cõi trần cái chết dễ mà tha ai!
Khi say ta mở miệng cười,
Ngoài ra, bao ná việc đời vướng chi!

Ríu rít tan sương ghét cái oanh,
Đêm ghen cặp én đỗ chung cành
Chẳng quen ly biệt xuân qua trải,
Chỉ biết kêu hoài lúc sang banh.

Lạnh rơi nước mắt cóng không trôi
Ngoảnh lại đòi khi bước núi đồi
Xa biết lầu tây sau lúc biệt
Lan can buồn tựa một mình ai!

Châu Giang mà ngóng châu Thông,
Chân trời cuối đất mênh mông thấy nào?
Núi đâu muôn trượng kìa cao,
Sông sâu ngàn dặm, rộng sao rộng mà!
mây che mù tỏa bao la,
Chim bay cũng chẳng vượt qua khỏi tầm.
Hiểm xưa còn đó ngàn năm,
Ai hay trời để chơi khăm đôi người.
Châu Thông bác mới tới nơi,
Mối sầu như thắt ngậm ngùi chiếc thân.
Châu Giang tôi mới đi dần,
Nẻo đi xa lắc chưa phần đã ngơi.
Quan hà ngày một chia khơi,
Tăm hơi ngày bẵng tăm hơi một ngày.
Gió đưa muốn gửi câu này,
Tiếng không suốt đến vì mày đất xa!
Sống còn gặp gỡ đôi ta,
Ví chăng chết mất thôi là biệt nhau.

Muôn dặm thương anh, lệ biệt sầu
Bảy mươi tuổi tác cửa nhà đâu?
Buồn trông trận gió theo thuyền nổi
Sóng bạc đầu quanh khách bạc đầu

Bên sông Thái Thạch mồ ai?
Vùng quanh man mác chân trời cỏ non
Gò hoang, suối thẳm, xương mòn.
Long trời lở đất hãy còn văn chương.
Làng thơ mệnh bạc thế thường,
Mà trong lẫn đẫn anh nhường ai hơn.

Rừng tre khóm sậy thú bên sông,
Đỗ lại con thuyền bát ngát trông.
Mưa cữ, rêu xuân xanh đất giải.
Ngày thâu, sóng gió bạc trời tung.
Trăm năm phút chốc toàn non nửa,
Muôn việc trần gian có hóa không.
Xiêu giạt bao giờ yên chốn nhỉ?
Sống trong trời đất một lông hồng.

Đồng cao cỏ mọc như chen
Khô tươi thay đổi hai phen năm tròn.
Lửa đồng thiêu cháy vẫn còn,
Gió xuân thổi tới mầm non lại trồi.
Xa xa thơm ngát dặm dài,
Thành hoang láng biếc khi trời tạnh mưa.
Vương tôn đi lại tiễn đưa,
Biết bao tình biệt đầm đìa lướt theo.

Sung, mơ ăn khó, ai ơi!
Sung ăn thời chát, mơ thời chua sao!
Chưa bằng sống biệt ly nhau,
Ruột gan chua chát lại đau bội phần.
Lần trăng gà gáy hai lần,
Hét luôn tiếng ngựa giục dần khách ra.
Trông nhau một tiếng khóc òa,
Mơ chua, sung chát như là mật ngon.
Nước sông trắng, mây vàng tuôn,
Kẻ đi người ở cơn buồn bên sông.
Ngủ đâu? Trời lạnh đồng không !
Đìu hiu ngọn gió loạn rung lá đường!
Biệt ly lúc ấy lạ nhường!
Mối lo chẳng dứt từ phương hướng nào?
Quá lo, huyết khí tiêu hao,
Chưa ba mươi tuổi tóc sao trắng rồi?

Một mình tới ngủ non xanh,
Lặng êm dưới bóng trăng thanh bước nhìn.
Suối đâu? Cối nước liền bên,
Chày đâm vân mẫu kìn kìn tiếng đêm.

Xa nhau một chuyến ba năm,
Ngóng nhau chung bóng trăng rằm nhớ nhau.
Trời xanh, trăng sáng, lòng đau,
Ba mươi sáu độ trước sau trăng tròn.

Giếng vàng lay động lá ngô,
Mỏ chày hàng xóm tiếng thu đã truyền.
Một mình ngủ dưới mái hiên,
Tỉnh ra trăng sáng nửa bên giường nằm.

Tình lúc sống một nhà cùng ở,
Chết ra tro, một hố cùng chung.
Khuyên nhau thiên hạ cũng cùng.
Nữa chi mình vợ, ta chồng cùng nhau?
Kìa như gã Kiềm Lâu cùng sĩ,
Cảnh nhà nghèo vợ nghĩ như không.
Nông phu Ký Khuyết cày đồng,
Vợ chàng quý trọng coi chồng khách sang.
Đào Tiềm chẳng lòng toan sinh lý,
Củi nấu ăn, Địch thị kiếm dần.
Lương Hồng quan chẳng chịu mần,
Mạnh Quang chỉ vải may quần cũng ưa,
Mình dẫu đọc sách xưa không mấy,
Các truyện kia hẳn thấy quen tai.
Nghìn năm còn lại ở đời,
Đến nay cùng nói là người như sao?
Người chưa chết lúc nào còn sống,
Chẳng ai mà quên bỗng được thân,
Cái ăn cái mặc là cần.
Cũng sao no ấm qua lần là xong.
Cơm rau đủ no lòng lúc đói.
Có cần chi thức tối cao lương,
Lụa the, rét đủ mặc thường,
Cần chi áo gấm xông hương vẽ vời?
Nhà mình có để đời câu dạy:
Lấy “sạch trong” cho lại cháu con.
Ta đây cũng một lòng son.
Cùng nàng buổi mới vuông tròn thất gia,
Giữ sao nghèo sạch nếp nhà,
Cùng nhau cho đến tuổi già cùng vui.

Đầy đường dáng bộ con cưng,
Ngựa yên bóng nhoáng, sáng trưng bụi hồng.
Hỏi: làm chi đó những ông?
Người ta rằng: lũ quan trong đó mà.
Dải điều đều đại phu ta,
Mà đeo dải tía, hoặc là tướng quân.
Khuênh khoang đi chén trong quân,
Rộn ràng vó ngựa chạy vần như mây.
Vò, ang chín thứ rượu đầy,
Hải sơn tám bát cỗ bày linh tinh.
Quả dâng, quýt hái Động Đình,
Cá Thiên Trì thái, đơm thành gỏi ngon.
Ăn no, khoan khoái tâm hồn,
Rượu say, ý khí hùng hồn càng thêm.
Năm nay hạn hán Giang Nam,
Cồ Châu người mổ người làm thức ăn.

Nhạn thu lần lượt bay qua
Thảm thương tiếng vượn hôm đà lại mai
Ngày nào một chiếc thuyền ai
Nước non này cũng chia phôi cánh đàn
Mưa dầm vạt áo như chan
Buồm ai man mác mây ngàn đón ngang
Chẳng say chén rượu Tầm Dương
Khỏi sao sóng khói sầu thương chết người

Ở quê, thưa ít việc người,
Giữa trưa nằm khểnh, ngắm coi núi đèo.
Ngõ sâu ngán nỗi mưa nhiều,
Lạnh lùng chi sớm, cảnh nghèo thêm lo.
Áo lương còn mặc mùa thu,
Ốm đau, sách vẫn đôi pho chẳng rời.
Lấy chi qua sống ngày trời?
Một cần câu để bên ngòi ngồi câu.

Ốm lâu, nằm mãi buồn sao!
Sáng nay ta mới lên cao hỡi lòng.
Màu thu, mây núi lạnh lùng.
Thanh hao nét mặt, ưa cùng ta đây.
Nằm gối đá, đi vin dây,
Dây xanh đá trắng đẹp thay cảnh tình!
Thú vui trong dạ một mình,
Thâu ngày quên tưởng cái hình về đâu.
Người ta sống có bao lâu,
Ở trong trời đất cùng nhau tạm thời.
Mối lo mang lấy nghìn đời,
Một ngày chẳng được hơi rồi tấm thân.
Bao giờ giũ sạch lụy trần ?
Lại đây đóng cửa vui phần núi non.

Tiếng đâu dưới vách kêu ran?
Lại trong đám cỏ nghe càng nỉ non.
Trời thu gái nhớ chồng son,
Mưa dầm đêm vắng, ai buồn lắng tai.

Người xinh bơi chiếc thúng xinh,
Bông sen trắng nõn trắng tinh thó về.
Hớ hênh dấu vết không che,
Trên ao để một luồng chia mặt bèo.

Bóng đâu? Trong sáng vô ngần!
Sầu thêm, giận đắm cõi trần khắp nơi.
Đóng lâu đồn thú kia ai,
Biệt ly buổi mới đâu người trước sân?
Canh khuya, ai đó phi tần,
Vua không yêu nữa tần ngần về cung.
Biên thành thế giữ không xong,
Bạc đầu, ông tướng thong dong lên chòi.
Soi cho đứt ruột bao người,
Thiềm thừ, ngọc thỏ trên trời biết chi!

Đức vua Hán mến người khuynh quốc
Trải bao năm tìm chuốc công tai
Nhà Dương có gái mới choai
Buồn xuân khoá kín chưa ai bạn cùng
Lạ gì của tuyết đông ngọc đúc
Chốn ngai vàng phút chốc ngồi bên
Một cười trăm vẻ thiên nhiên
Sáu cung nhan sắc thua hờn phấn son
Trời xuân lạnh suối tuôn mạch ấm
Da mỡ đông kỳ tắm ao Hoa
Vua yêu bận ấy mới là
Con hầu nâng dậy coi đà mệt thay
Vàng nhẹ bước lung lay tóc mái
Màn phù dung êm ái đêm xuân
Đêm xuân vắn vủn có ngần
Ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra
Suốt ngày tháng tiệc hoa vui mãi
Đêm xuân tàn, xuân lại còn đêm
Ba ngìn xinh đẹp chị em
Ba ngìn yêu quí chất nêm một mình
Nhà vàng đúc, đêm thanh ấm áp
Lầu ngọc cao, say ắp mầu xuân
Anh em sướng đủ mọi phần
Mà cho thiên hạ có lần rẻ trai
Vẳng tiên nhạc khắp nơi nghe biết
Làn gió đưa cao tít Ly cung
Suốt ngày múa hát thung dung
Tiếng tơ, tiếng trúc say lòng quân vương
Ầm tiếng trống Ngư Dương kéo đến
Khúc Nghê Thường tan biến như không
Chín lần thành khuyết bị tung
Nghìn xe, muôn ngựa qua vùng Tây Nam
Đi lại đứng hơn trăm dậm đất
Cờ thuý hoa bóng phất lung lay
Sáu quân rúng rắng làm rầy
Mày ngài trước ngựa lúc này thương ôi!
Ai người nhặt thoa rơi bỏ đất
Ôi! Thuý Kiều ngọc nát vàng phai
Quân vương bưng mặt cho rồi
Quay đầu trông lại, máu trôi lệ dàn
Gió tung bụi mê man tản mác
Đường thang mây Kiếm Các lần đi
Vắng tanh, dưới núi Nga My
Mặt trời nhạt thếch, tinh kỳ buồn tênh
Đát Ba Thục non xanh nước biếc
Lòng vua cha thương tiếc hôm mai
Thấy trăng luống những đau người
Đêm mưa đứt ruột, canh dài tiếng chuông
Phút trời đất quay cuồng vận số
Bánh xe rồng đến chỗ ngày xưa
Đất bùn chỗ chết còn trơ
Thấy đâu mặt ngọc! Bây giờ Mã Ngôi!
Đầm vạt áo, vua tôi giọt lệ
Gióng dây cương, ngựa tế về đông
Cảnh xua dương liễu, phù dung
Vị Ương, Thái Dịch hồ cung vẹn mười
Phù dung đó, mặt ai đâu tá?
Mày liễu đâu? Cho lá còn như
Càng trông hoa liễu năm xưa
Càng xui nước mắt như mưa ướt đầm
Xuân đào lý gió đêm huê nở
Thu khi mưa rụng lá ngô đồng
Kìa Nam Uyển, nọ Tây Cung
Đầy thềm ai quét lá hồng thu rơi?
Vườn lê cũ những ai con hát?
Mái tóc coi trắng phớt lạ lùng
Những ai coi giữ tiêu phòng?
Mày xanh thuở ấy nay cùng già nhăn
Trước cung điện nhìn sân đêm tối
Đom đóm bay gợi mối u sầu
Ngọn đền khêu đã cạn dầu
Khó thay, giấc ngủ dễ hầu ngủ xong!
Tiếng canh tối tùng tùng điểm trống
Năm canh dài chẳng giống đêm xưa
Sông Ngân lấp lánh sao thưa
Trời như muốn sáng, sao chưa sáng trời?
Tren mái ngói sương rơi ướt lạnh
Trong chăn nằm bên cạnh nào ai?
Cách năm sống thác đôi nơi
Thấy đâu hồn phách vãng lai giấc nồng?
Khách đạo sĩ Lâm Cùng có gã
Chơi Hồng Đô phép lạ thần thông
Xót vì vua chúa nhớ nhung
Mới sai phương sĩ hết lòng ra tay
Cưỡi luồng gió như bay như biến
Tren trời xanh, dưới đến đất đen
Hai nơi bích lạc, hoàng tuyền
Dưới tren tìm khắp mơ huyền thấy chi!
Sực nghe nói tìm đi mé bể,
Có non tiên ngoài phía hư không
Rỡ ràng cugn điện linh lung
Xa trông năm sắc mây lồng đẹp sao!
Trong tha thướt biết bao tiên tử
Một nàng tiên tên chữ Ngọc Chân
Mặt hoa da tuyết trắng ngần
Dáng như người ấy có phần phải chăng?
Mái tây gõ cửa vàng then ngọc
Cậy đưa tin Tiểu Ngọc, Song Thành
Nghe tin sứ giả Hán Đình
Cửa hoa trong trướng giật mình giấc mơ
Cầm áo dậy, thẩn thơ buồn bực,
Mở rèm châu, bình bạc lần ra
Bâng khoâng nửa mái mây tà
Thềm cao xuống chiếc mũ hoa lệch đầu
Phớt tay áo bay màu ngọn gió
Giống Nghê Thường khúc múa năm xưa
Lệ dàn mặt ngọc lưa thưa
Cành lê hoa trĩu hạt mưa xuân đầm
Ngừng nước mắt âm thầm buồn bã
Đội ơn lòng, xin tạ quân vương
Từ ngày cách trở đôi phương
Vắng tanh tăm tiếng, mơ màng hình dong
Nơi đế điện dứt vòng ân ái
Chốn tiên cugn thư thái hàng ngày
Cõi trần ngoảnh lại mà hay
Tràng An chẳng thấy, thấy đầy bụi nhơ!
Lấy chi tỏ tình xưa thăm thú?
Gửi cành hoa vật cũ cầm xuôi
Thoa vàng hộp khảm phân đôi
Nửa xin để lại nửa thời đem đi
Chỉ xin nguyện lòng ghi dạ tạc
Tựa hoa vàng bền chắc không phai
Thời cho cách trở đôi nơi
Nhân gian rồi với trên trời gặp nhau
Ân cần dặn mấy câu lâm biệt
Lời thề xưa lòng biết với lòng
Là đêm trùng thất ngồi chung
Trường Sinh sẵn điện vắng không bóng người
Xin kết nguyện chim trời liền cánh
Xin làm cây cành nhánh liền nhau
Thấm chi trời đất dài lâu
Giận này dặc dặc dễ hầu có nguôi…

Nửa đêm ở trạm Chương Đình,
Người buồn trở dậy nặng tình hương quan
Dưới trăng trông ngóng lan man,
Nước trào trắng xóa một làn trăng soi.

Trăng trong ngồi mát một mình,
Hai cây thông đứng hữu tình trước hiên
Nhẹ nhàng cơn gió đưa lên,
Luồn cành lá, đến tự miền tây nam.
Bóng trăng sáng nửa chừng đêm,
Lào rào nghe tiếng gió làm tuôn đưa.
Ào ào núi rét sa mưa,
Đờn cầm thu nảy dây tơ lạnh lùng.
Một nghe, rửa sạch cơn nồng,
Hai nghe bức bối trong lòng phá tan.
Thâu đêm thức mãi bàn hoàn,
Dạ khoan khoái dạ, mình khoan khoái mình.
Đường nam xe ngựa rình rình,
Xóm tây tiếng hát, tiếng sênh rộn ràng.
Ai hay này chỗ hành lang,
Đầy tai nghe vẫn êm thường như không.

Đường kia sắp bắc từ nam,
Mối lo ly biệt anh em cùng sầu.
Quan hà ngàn dặm xa nhau,
Người đi gió tuyết dãi dầu một thân.
Hồn quê nhọc giấc đêm xuân,
Sắm sanh hành lý tần ngần sớm mai.
Nhà nghèo lo tính xa xôi,
Đường xa nghĩ nỗi ngày trời ngắn không.
Nhạn sa bến lạnh khói lồng
Thành xưa lũ quạ họp trong sương mờ.
Ai thương kẻ bước lên gò ?
Sở Tây trông ngóng bây giờ Kinh Nam.

Nhớ xưa nghèo túng lúc khoa thi.
Bến Khúc thèm men, cố áo đi.
Đấu rượu muôn đồng quen uống đắt.
Nữa chi lộc nước mất tiền chi!

Nhà ai, cô gái nhớ chồng,
Đêm thu đập lụa, lạnh lùng gió trăng?
Chày giơ nện đá phăng phăng
Tháng tám, tháng chín, đêm hằng dài thay.
Luôn luôn nghìn vạn tiếng chày,
Chày thêm một tiếng, thêm đầy sợi tơ,
Sáng ra đầu đã trắng phơ.

Mới hôm nọ, xóm nam người khóc,
Tiếng khóc sao đau độc nỗi lòng?
Rằng: Đâu là vợ khóc chồng,
Chồng hai nhăm tuổi, khuất vòng nhân gian.
Sớm nay lại khóc than xóm bắc,
Tiếng khóc sao ruột thắt từng cơn?
Rằng: Đâu là mẹ khóc con,
Con mười bảy, tám, chết còn tuổi xanh.
Bốn hàng xóm chung quanh như thế,
Khắp thế gian chết trẻ còn nhiều.
Mới hay người thế bao nhiêu,
Trắng phơ mái tóc dễ nào mấy ai?
Ta nay tuổi có ngoài bốn chục,
Nghĩ ai kia, thôi cũng vui lòng.
Từ nay trong bức gương trong,
Đầu ta ngỡ tuyết, ta không quản gì.

Trong vòng danh lợi thương ta,
Cái thân nhăng nhít cho qua với đời.
Việc chi, hỡi nước sông Hoài ?
Cũng không thong thả, miệt mài về đông ?

Bờ sông trăm thước lầu cao,
Trước lầu nghìn dặm đi đâu con đường ?
Tựa cao trông xuống dặm trường,
Mà trong bụng nghĩ như nhường khoan thư.
Đường quan rộn kẻ đưa thư,
Quân gia láo nháo ngẩn ngơ canh phòng.
Cuộc đời gặp lúc rối tung,
Riêng ai ở cảnh thong dong càng mầu.
Đã hơn bốn chục tuổi đầu,
Từ nay về nghỉ ngõ hầu phải thôi.
Từ nay giũ áo trần ai.
Non xanh tình thú vui chơi chửa già…

Lần thâu nóng lạnh hôm mai,
Trung châu nào biết đã hai năm tròn
Sớm hôm bên gác trống dồn,
Trước lầu qua lại coi buồn thuyền xa.
Tiếng oanh rủ lại dưới hoa,
Cỏ non bến nước cho ta mải ngồi.
Sông xuân xem mãi chưa rồi,
Quẩn quanh sỏi đá cuốn trôi theo dòng.

Trên đây là các bài thơ Tản Đà dịch Bạch Cư Dị. Ở hai hồn thơ này ta cảm nhận được sự đồng điệu sâu sắc. Đó là cái nhìn về cuộc sống, con người của hai nhà thơ lớn. Vì vậy thơ dịch của ông cũng được đánh giá rất cao. Bên cạnh tác giả lớn như Bạch Cư Dị, Tản Đà còn dịch thơ của nhiều tác giả khác . Đừng quên theo dõi những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cảm nhận bạn nhé!

Những câu chuyện hay về cuộc sống giúp bạn có động lực vươn lên

Trong cuộc sống chắc hẳn không có con đường nào trải hoa hồng cho bạn đi. Chính vì vậy gặp khó khăn trong cuộc sống chúng ta phải cố gắng vượt qua và từ đó bạn sẽ trở nên trưởng thành hơn. Hôm nay phongnguyet.info xin kể lại với các bạn một câu chuyện đời tư có thật và anh ấy đã thành công. Nào cùng đọc và suy ngẫm Những câu chuyện hay về cuộc sống giúp bạn có động lực vươn lên nhé!

Đây là câu chuyện cảm động có thật do một tiến sĩ của ĐH Harvard kể lại. Anh là An Kim Bằng. – Tiến sĩ An Kim Bằng (Jinpeng An), người Trung Quốc, tốt nghiệp toán học tại Đại học Harvard. Câu chuyện được bắt đầu như sau (không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn và thời gian để đọc hết câu chuyện này, nhưng bạn hãy cố gắng vì 1 lý do gì đó mà bạn có duyên với câu chuyện này)
Ngày 5/9/1997, là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở Đại học Bắc Kinh, khoa Toán. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.
Bưng bát mì, tôi đã khóc. Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống đất…

Những câu chuyện hay về cuộc sống giúp bạn có động lực vươn lên
Nhà tôi ở Thiên Tân, làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, tôi có một người mẹ tốt nhất thế gian tên là Lý Diệm Hà. Nhà tôi vô cùng nghèo khó.
Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, những món nợ trong nhà lớn dần theo năm. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, học phí là mẹ vay người khác. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì bạn bè vứt đi, dùng dây buộc nó lên một cái que rồi viết tiếp, hoặc dùng một cái dây chun xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó, mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc đi vay vài hào của hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi.
Nhưng cũng có những khi mẹ vui vẻ, là khi bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Dưới sự khích lệ của mẹ, tôi càng học càng thấy ham thích. Tôi thực sự không hiểu trên đời còn có gì vui sướng hơn được học hành.
Chưa đi học lớp một tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm; khi học Tiểu học tôi đã tự học để nắm vững Toán Lý Hoá của bậc Trung học Phổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc Trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.
Nào ngờ, khi tôi báo tin vui cho cả nhà, mặt bố mẹ chất chứa toàn những đau khổ; bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang gần kề cái chết, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười nghìn Nhân dân tệ rồi. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt như mưa suốt một ngày.
Đến tối, tôi nghe thấy ở ngoài nhà có tiếng ồn ào. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng ba tôi không chịu. Tiếng ồn ào làm ông nội nghe thấy, ông đang bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời.
Sau lễ an táng ông nội, nhà tôi lại mắc thêm vài nghìn tệ tiền nợ nữa.Tôi không còn dám nhắc đến việc đi học nữa, tôi cất “Giấy báo nhập học” thật kỹ vào vỏ gối, hàng ngày tôi ra đồng làm việc cùng mẹ.
Sau hai hôm, tôi và ba tôi cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất rồi. Ba tôi sắt mặt lại, hỏi mẹ tôi:
– Bà bán con lừa con rồi à? Bà bị thần kinh à? Sau này lấy gì kéo, lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ hay là hai học kỳ?
Hôm đó mẹ tôi khóc, mẹ tôi dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để gào lại ba tôi:
– Con cái mình đòi đi học thì có gì sai? Nó thi lên được trường số 1 của thành phố nó là đứa duy nhất của cả huyện này đấy, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho nó đi học…
Cầm sáu trăm tệ mẹ vừa bán lừa, tôi thật sự chỉ muốn quỳ xuống dập đầu trước mẹ. Tôi đã thích được học quá rồi, mà còn học tiếp, thì mẹ sẽ khổ sở bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu?
Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy mặt ba tôi vàng như sáp, gầy da bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ bình thản bảo: “Có gì đâu, bị cảm, sắp khỏi rồi”. Ai ngờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của ba, thì thấy đó là thuốc ngăn ngừa tế bào ung thư phát triển. Tôi kéo mẹ ra ngoài nhà, khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào, mẹ bảo, từ sau khi tôi đi học, ba bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên.
Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa ba lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng xác định là u nhu ruột bowel polyps, bác sĩ yêu cầu ba phải mổ gấp. Mẹ chuẩn bị đi vay tiền tiếp, nhưng ba kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa!
Hàng xóm kể với tôi: Mẹ dùng một phương pháp nguyên thuỷ và bi tráng nhất để gặt lúa mạch. Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, mẹ cũng không có tiền thuê người giúp, mẹ bèn gặt dần, lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà, tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to…Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm, mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối quỳ còn chảy máu, đi đường cứ cà nhắc…
Không đợi hàng xóm kể hết, tôi chạy như bay về nhà, khóc to gọi mẹ: “Mẹ, mẹ, con không thể đi học nữa đâu…”.
Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ 60 đến 80 tệ, thật thảm hại nếu so với những người bạn học khác mỗi tháng có 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào từng hào, bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng từng đồng, có lúc dành dụm không đủ đã phải giật tạm vài đôi chục. Mà cha tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn, nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa. Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì tôm với giá bán buôn.
Rồi mỗi cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài những gói mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ ra một xưởng in ngoài thị trấn cách nhà 6km để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. (Cắt tóc nam rẻ nhất Thiên Tân cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn).
Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua nổi, chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra, chỉ có thể tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (alkali – chất kiềm, dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước sôđa) là xong. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ, làm con của người mẹ như thế tôi rất tự hào.
Hồi mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi ù cạc. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, ai ngờ mẹ chỉ cười bảo:
“Mẹ chỉ biết con là đứa trẻ con khổ cực nhất, mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa”.
Tôi hơi bị nói lắp, có người bảo, học tiếng Anh đầu tiên cần làm chủ được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường kiếm một hòn sỏi ngậm vào miệng mình, rồi gắng đọc tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi tôi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng để kiên trì. Nửa năm trôi qua, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn đi, lưỡi tôi cũng đã nhẵn, tiếng Anh đã thành người giỏi thứ 3 của lớp. Tôi vô cùng cảm ơn mẹ, lời mẹ khích lệ tôi vượt qua khó khăn lớn trong học tập.
Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic toàn Trung quốc môn Vật lý.
“Đoạt lấy chiếc Cup giải Nhất toàn Trung quốc tặng mẹ, rồi lên đường dự Olympic Vật lý Thế giới!” Tôi không ngăn được nỗi khao khát trong lòng, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi. Kết quả, tôi chỉ được giải Nhì, tôi nằm vật ra giường, không ăn không uống. Dù tôi là người đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân đi thi, nhưng nếu tính cả những khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng!
Tôi về trường, các thầy ngồi phân tích nguyên nhân thất bại cho tôi thấy: Tôi những muốn phát triển toàn diện cả Toán Lý Hoá, những mục tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần tôi phải phân tán rộng.
Nếu giờ tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định tôi thắng. Tháng 1 năm 1997, tôi cuối cùng đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia, cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc tế.
Nộp xong phí báo danh, tôi gói những sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại, chuẩn bị lên đường. Giáo viên chủ nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo thải của người khác cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu, kích cỡ khác nhau, bèn mở tủ áo của tôi ra, chỉ vào những áo trấn thủ vá, những áo bông tay đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân, hỏi tôi:
“Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?”
Tôi chả biết nói sao, vội đáp:
“Thầy ơi, em không sợ người khác chê cười! Mẹ em thường bảo, Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa – trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ này đi Mỹ gặp tổng thống Clintơn em cũng chẳng thấy ngượng”.
Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần thứ 38 chính thức khai mạc. Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới 2h chiều. Ngày hôm sau công bố kết quả, đầu tiên công bố Huy chương Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; Sau đó công bố Huy chương Bạc, cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người đầu tiên, người thứ hai, người thứ ba là tôi. Tôi khóc lên vì sung sướng, trong lòng tự nói: “Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!”
Tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học ngay chiều hôm đó đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8, chúng tôi vinh quang trở về, lễ đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học Trung Quốc tổ chức. Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, tôi muốn chính tay tôi đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ… Hơn mười giờ đêm tối hôm đó, tôi cuối cùng đã đội trời đêm về đến nhà. Người mở cửa là ba tôi, nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ tôi.
Dưới trời sao vằng vặc, mẹ tôi ôm tôi rất chặt…
Tôi lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, khóc một cách nhẹ nhõm và sung sướng. Ngày 12/8, trường Trung học số Một của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng với các quan chức Cục giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này:
“Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ một người, là người mẹ đã sinh và nuôi nấng tôi”. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình thường, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã khích lệ tôi cả đời. Năm tôi học lớp 10, tôi muốn mua cuốn sách “Đại từ điển Anh-Trung” để học tiếng Anh, mẹ tôi không có tiền, nhưng mẹ vẫn nghĩ cách giúp tôi. Sau bữa cơm sáng, mẹ tôi mượn một chiếc xe cải tiến, chất một xe rau cải trắng, hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn bốn mươi km bán rau. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ, lúc đó bụng đói cồn cào, chỉ mong có ai tới mua cho cả xe rau ngay. Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau đáng lẽ 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ.
Có tiền rồi tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo nên đi mua sách trước, đó là việc chính của ngày hôm nay. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 8 tệ 2 hào 5 xu, mua sách rồi còn lại 1 tệ 7 hào 5 xu. Nhưng mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ kia còn phải cất đi để dành cho tôi làm học phí. Tuy ăn hết hai cái bánh nướng, nhưng đi bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mắt chóng mặt, lúc này tôi mới nhớ ra tôi đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa. Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ tôi chỉ bảo: “Mẹ ít văn hoá, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ”.
Khi mẹ nói thế mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn ra con đường đất xa xôi, cứ như thể con đường đất đó có thể thông tới tận Thiên Tân, đi thẳng tới Bắc Kinh. Tôi nghe mẹ bảo thế, tôi không thấy đói nữa, chân tôi không mỏi nữa…Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của đời tôi”.
Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt đã ướt đẫm, tôi quay về phía người mẹ tóc hoa râm của tôi, cúi người xuống kính cẩn…

Như vậy là chúng ta vừa được học một bài học kinh nghiệm trong cuộc sống rất thực tế rồi. Hãy cảm nhận và từ đây bạn hãy tự tạo cho mình một động lực để vươn lên trong cuộc sống nhé! Chúc các bạn luôn vui vẻ và đừng quên chia sẻ Những câu chuyện hay về cuộc sống giúp bạn có động lực vươn lên với bạn bè nhé! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều những câu nói hay về cuộc sống, những câu nói hay về tình yêu, nwhnxg câu nói hay về tình bạn..v.v.v