Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 25/03/2026

Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa khách bước dồn .
Kẻ chốn Chương Đài người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn ?

Chiều hôm nhớ nhà - Bà Huyện Thanh Quan

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 25/03/2026

Thi Nghé

Thi Nghé

Thi Nghé (Huy Cận)

Nghé hôm nay đi thi
Cũng dậy từ gà gáy
Người dắt trâu mẹ đi
Nghé vừa đi vừa nhảy

Thi nghé gầy nghé béo
Toàn hợp tác xã nhà
Nghé xem chừng cũng hiểu
Chạy tung tăng tung ta

Vui sao đàn nghé con
Miệng chúng cười mủm mỉm
Mắt chúng ngơ ngác tròn
Nhìn tay người giơ đếm

Cả một đàn nghé béo
Con nào hơn con nào
Chờ lâu nghé khó chịu
Chạy vù lên đồi cao

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Thi Nghé” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Chờ Đợi Hoài Công

Chờ Đợi Hoài Công

Chờ Đợi Hoài Công (Vũ Hoàng Chương)

Ta đợi em từ ba mươi năm
Uổng hoa phong nhuỵ hoài trăng rằm
Heo may chớm đã lên mùa gió
Ngăn ngắt chiêm bao lạnh chiếu nằm

Cúc tả tơi vàng mộng xác xơ
Hiên sương ngõ lá vẫn trông chờ
Đêm dài quạnh hé đôi song lớn
Nguyệt đọng vòng tay úa giấc mơ

Ngai trống vàng son lợt sắc rồi
Lòng ta Hoàng Hậu chẳng về ngôi
Hồ ly không hiện người không đến
Chỉ ánh trăng vào khuôn cửa thôi

Hiu hắt tình trai một kiếp suông
Mênh mông nêm gối rét căn buồng
Lệ sa bạch lạp ngàn đêm trắng
Thơ vút sầu say rượu nhập cuồng

Đã mấy canh khuya nụ ngát nhài
Kết chưa thành mộng ý Liêu Trai
Lung linh nguyệt thấm vàng trang sách
Đợi chẳng bừng sen nhịp gót ai

Thôi thế hoài thơm tuổi dịu hiền
Cánh khô mầm lụi trót hoa niên
Chương đài, ca quán, ôi hồng liễu
Nửa cuộc trần gian lợm yến diên

Khắp đã nghe tìm mỏi núi sông
Đâu sương vó ngựa, gió mui bồng?
Gió sương giờ vẫn buồng đây lạnh
Em hỡi! phương nào em có không?

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chờ Đợi Hoài Công” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Rừng Phong (1954), danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

LỤC BÁT DUYÊN QUÊTác giả ///Thu Thảo

LỤC BÁT DUYÊN QUÊTác giả ///Thu Thảo

Hoàng hôn
Ngả bóng con thuyền
Ngắm về phương ấy chao nghiêng cõi lòng
Trăng mờ chiếu rọi bên song
Dõi theo lối mộng như dòng biển khơi

Thầm trao
Gửi gắm những lời
Cùng anh hạnh phúc lả lơi men nồng
Tháng ngày ngỏ ý đơm bông
Từng dòng lục bát như lồng yêu thương

Em tô
Điểm phấn má hường
Chờ anh đến rước uyên ương vẹn tình
Xuân thì đến tuổi về dinh
Nên hoài chờ đợi chúng mình hợp duyên

Làm dâu
Hiếu thảo ,vợ hiền
Gieo mầm bé bỏng thần tiên cho đời
Chỉ cần mãi sống thảnh thơi
Vén vun mật ngọt ru hời đêm đêm

Trao nhau
Ái đẫm môi mềm
Tựa như gợn sóng dịu êm nhẹ nhàng
Anh là lãng tử tình lang
Dâng em ánh mắt dịu dàng như mơ.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Top 15 Bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường

Top 15 Bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường

Tuổi học trò – Cái tuổi hồn nhiên, trong sáng với biết bao những kỉ niệm vui buồn, những sự ngỗ nghịch đáng yêu và cả những niềm hạnh phúc. Mỗi con người khi đã lớn lên có lẽ đều để lại những dấu ấn riêng cho mình về khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ấy. Tuổi học trò với những mộng mơ, những lo âu bất chợt, những ý tưởng chợt đến rồi chợt đi. Tất cả đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường – nơi ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những vui buồn cùng ta. phongnguyet.info xin giới thiệu những bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường.

Bài thơ: ƠN THẦY – Hồng Soi

ƠN THẦY
Tác giả: Hồng Soi

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Không gì sánh nổi đong đầy tình thương
Mẹ cha dãi nắng dầm sương
Nhường cơm xẻ áo dọn đường con đi

Thầy cô rèn giũa chi li
Mong sao trò giỏi mỗi khi trả bài
Miệt mài hướng tới tương lai
Say sưa gieo hạt nối dài ước mơ

Thương cho lứa tuổi trẻ thơ
Vẫn còn nhiều bé bơ vơ ngoài đường
Hàng ngày không được đến trường
Mưu sinh bán số đáng thương vô cùng

Những gì thầy dạy cô mong
Giờ em thấu hiểu qua dòng thời gian
Ơn thầy cô mãi ngút ngàn
Khắc ghi tạc dạ tỏa lan muôn đời!
16.11.2018

Bài thơ: NHỚ MÃI LỜI CÔ – Phan Thị Tuyết vân

NHỚ MÃI LỜI CÔ.

Thơ Phan Thị Tuyết vân

Xa mái trường thân yêu.
Đã bao lâu rồi nhỉ.
Những lời cô thủ thỉ.
Em nhớ đến bây giờ.

Ngày ấy tuổi mộng mơ.
Hay thẫn thờ thổn thức.
Trái tim non rạo rực.
Mùa phượng thắm sân trường.

Những bài giảng thân thương.
Thấm vương đầy bụi phấn.
Cô như vầng trăng sáng.
Dẫn lối đường em đi.

Nghe tiếng gió thầm thì.
Mà lòng xao xuyến mãi.
Suốt đường đời bươn chải.
Luôn khắc nhớ ân tình….!!!

Giọt Mưa Thu
HN 15/11/2018

Bài thơ: NGƯỜI LÁI ĐÒ – Nghĩa Trần

NGƯỜI LÁI ĐÒ
Thơ: Nghĩa Trần

Mỗi năm đưa một chuyến đò
Chở bao con chữ về kho học hành
Học trò đỗ đạt công danh
Mai sau giúp Nước mình giành Vinh Quang

Trồng cây giữ Nước giữ Làng
Ươm mầm tri thức nặng mang nỗi lòng
Chẳng màn vất vả nhọc công
Chỉ mong tất cả thuộc lòng lời ru:

“Quê Hương sạch bóng quân thù
Gia đình hạnh phúc thầy U đỡ đần
Ra đường giúp bạn khó khăn
Lên Trường học hỏi: Lễ, Cần, Thanh, Liêm”

Thầy ,cô khi khó hỏi tìm
Để thêm kiến thức về ghim trong mình
Hãy là những đóa hoa xinh
Tô đời tươi đẹp bình minh nắng hồng

Nhọc nhằn dõi mắt nhìn trông
Dìu từng chân trẻ ẵm bồng giấc mơ
Học sinh tuổi trẻ dại khờ
Như bầy chim nhỏ bơ vơ trong vườn

Cô, thầy dìu dắt yêu thương
Làm nền vững trải con đường tương lai
Đò đưa cần mẫn miệt mài
Qua sông tri thức vì ai một đời ?

Bài thơ: CÓ MỘT NGHỀ… – Hồng Ngoãn

CÓ MỘT NGHỀ…
Thơ Hồng Ngoãn

Có một nghề mà giấy trắng bảng đen
Và mái tóc lại bạc thêm mỗi tối
Mỗi bước đi đều tỏ ra rất vội
Chèo lái con đò sang bến đợi bình yên

Có một nghề mà xã hội tôn vinh
Gọi hai tiếng thân tình ơi Cô Giáo
Truyền kiến thức rồi nghĩa nhân đúng đạo
Mãi cứ yêu nghề …dù ai bảo em sai….

Em chọn một nghề dẫu có một không hai
Nấu Cháo Phổi….em miệt mài năm tháng
Từ sáng sớm tới trời khuya chạng vạng
Áp lực luôn kề…bụi phấn trắng luôn rơi

Em vẫn yêu nghề và yêu mãi không thôi…

HỒNG NGOÃN 13/11/2018

Bài thơ: VẤP VÀO MÀU XANH - Đỗ Hương

VẤP VÀO MÀU XANH

Thơ Đỗ Hương

Thương nhiều phía đó bên sông
Cánh đồng buổi chiều khô khát
Cổng trường nhuốm vàng nắng hạt
Ve kêu tan vỡ phượng hồng

Cánh đồng giờ lúa đỏ bông
Sẫm vàng cuối đường vòng sóng
Hạ thiêu hết miền trông ngóng
Em còn nơi đó chờ anh?

Bầu trời cao tít màu xanh
Xa như bài thơ thủa trước
Em còn cất màu hẹn ước
Nhuốm buồn lên tóc không em?

Vẫy vào hư ảo lạ quen
Xa người, phố càng thêm vắng
Đêm qua có vài tin nhắn…
Khóc buồn nước mắt người dưng!

Viết lên trang vở thân thương
Bằng màu mực đêm trong vắt
Em nghe gì trong se sắt
Tay còn nhớ nắm tay anh?

Hạ ơi! vấp vào màu xanh
Té dài cơn mưa xào xạc…

SunNy Do, 2017

Bài thơ: HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ – Hoàng Hôn

HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ.
Thơ Hoàng Hôn

Vâng…
Em vẫn thường bắt gặp trong mắt Cô
Niềm vui của người cảm thấy mình hạnh phúc
Tựa như người đi “gieo hạt”
Hân hoan khi những cây lúa lên đòng.

Cô đã gắng vượt qua bao vất vả đời thường
Mặc kệ lời chào mời của những người ngoài cuộc
Gác hết những lo toan ngoài cửa lớp
Bao muộn phiền đều giấu cả vào trong
Khi học trò còn có đứa chưa… ngoan.

Dẫu biết rằng…
Những viên phấn tròn rồi cũng hóa thành bụi bay đi
Và vết hằn thời gian sẽ rẽ phân hai … màu tóc
Nhưng…
điều lớn lao mà Cô giữ được
Là niềm tin lặng lẽ lớn từng ngày
Là ước mơ khiêm nhường như…hạt giống
Gieo vào hồn đàn em nhỏ thơ ngây.

Chỉ một…tấc gang thôi
Cái khoảng cách giữa vinh quang và sự … thấp hèn
Giữa tiếng nói lương tâm và những lời … tráo trở
Giữa bục giảng thanh cao và sạp hàng ngoài chợ
Cô chẳng chút bâng khuâng, lần lữa
Quyết giữ lại cho mình…
trang giáo án … màu xanh.

Thì sá gì chút … “mất mát” tư riêng
Tuy chỉ là những đêm dài ít ngủ
Trang giáo án nào lại không đầy những nghĩ suy, trăn trở
Khi những giọt mồ hôi của Cô
Lặn sâu vào trong đó
Cho bài giảng hôm sau thấm vị mặn tình người.

Nếu như ngọn gió ngoài kia…là riêng của bầu trời
Và hương hoa trong vườn là của gió
Thì Cô là của … đàn em nhỏ
Mỗi tâm hồn trẻ thơ
có khác nào như một ngôi nhà có những lối đi riêng
Cô bước đến khẽ khàng
mở ra từng ô cửa
Bằng những ngón tay…thon mảnh – thiên thần.

Nào có lâu la gì…bấy nhiêu năm
Cô trải hết lòng mình suốt ngần ấy thời gian
Chưa hề có một lời nào… suýt xoa – mặc cả
Bởi dẫu thế nào thì cũng không đủ trả
Ơn nghĩa cuộc đời…sâu nặng quá.

Thì…
Cô ơi…
Đâu có gì là lạ
Nếu như em thuờng bắt gặp trong mắt Cô
Niềm vui của người cảm thấy mình HẠNH PHÚC
Là những gì Cô CHO và đồng thời NHẬN được
Khi vượt qua những toan tính đời thường
Để đến với học trò
– đàn em nhỏ…
yêu thương!

Bài thơ: NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ – Ánh Tuyết

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ
Thơ: Ánh Tuyết

Con bất chợt gặp lại thầy sáng nay
Tóc thầy giờ đã điểm màu sương trắng
Con miên man nghĩ rằng là bụi phấn
Của một thời hoa nắng vẫn còn vương

Lớp chúng con đã xa cách mái trường
Thầy còn đó người đưa đò thầm lặng
Vẫn giáo áng vẫn là viên phấn trắng
Miệt mài đưa lớp trẻ đến tương lai

Con ước gì thời gian vòng trở lại
Để được nghe lời thầy dạy ngày xưa
Con muốn khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy bằng tất cả tin yêu

Con bước đi trong dạ vẫn nhớ nhiều
Nhớ bóng dáng liêu xiêu người thầy cũ. /.

Bài thơ: KÍNH THẦY CÔ – Phạm Quang Thu

KÍNH THẦY CÔ

Thơ Phạm Quang Thu

Ngày cuối thu nhớ về trường cũ
Lệ tuôn lòng, ấp ủ gặp nhau
Ấu thơ ấp úng đôi câu
Nhờ Cô giáo dạy, cái đầu thông minh

Sân trường cũ in hình năm tháng
Cây bàng già thi thoảng lá rơi
Bằng lăng tím biếc lòng người
Nhờ thầy cô dạy nên đời hôm nay

Bữa tái hợp lòng đầy quyến luyến
Tình thầy trò đã nguyện không phai
Nhờ thầy cô đã thành tài
Lòng trân trọng nghĩa tương lai sáng ngời

Xin kính chúc Thầy cô mạnh khỏe
Dắt dìu bao lớp trẻ đi lên
Sự nghiệp giáo dục vững bền
Cháu con muôn thuở đáp đền non sông !

09.11.2018

Bài thơ: ƠN CÔ, NGHĨA THẦY – Dạ Quỳnh 

ƠN CÔ, NGHĨA THẦY

Thơ Dạ Quỳnh

“Muốn sang phải bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”
Công thầy sánh tựa chân mây
Chữ cô tạc dáng cho “cây” nên người

O, a điểm chín điểm mười
Long lanh ánh mắt em cười cô vui
Vầng dương phía trước đừng lùi
Có công mài sắt ngọt bùi mai sau

Thầy cô chẳng quản công đầu
Đưa đò tri thức sông sâu ngại gì
Mỗi năm lại một chuyến đi
Chắp thêm đôi cánh thiên di tung trời

Hai mươi, mười một rạng ngời
Hiến chương nhà giáo nhớ ơn cô thầy
Mái trường yêu dấu còn đây
Bảng đen phấn trắng thơ ngây năm nào

Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào
Một thời thơ dại đi vào trong mơ
Hôm nay ngồi viết vần thơ
Ghi sâu “nửa” chữ ơn cô nghĩa thầy…

Dạ Quỳnh

Bài thơ: NGHỀ GIÁO – Nguyễn Thị Khánh Hà

NGHỀ GIÁO
Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Nếu thời gian có quay lại ngày xưa
Tôi vẫn yêu cái nghề tôi đã lựa
Bởi nghề đó cho tôi bao ngọn lửa
Ngày và đêm hừng hực cháy dâng trào

Bên đàn em tôi luôn thấy vui sao
Bởi nhìn thấy tuổi thơ và ký ức
Nét hồn nhiên bỗng dội về tiềm thức
Ươm mầm xanh chắp cánh những ước mơ

Dẫu biết rằng đời chẳng đẹp như thơ
Bao khó khăn, cuộc sống còn eo hẹp
Nhưng lại thấy mắt trẻ thơ tuyệt đẹp
Lại ngập tràn nhân ái yêu thương

Xin một lần gửi đến muôn phương
Tình nhà giáo trong ngày vui lễ hội
Không hoa lá chỉ tâm tư viết vội
Một vài lời tâm sự trong thơ

MaiLan.

Bài thơ: KHẮC CỐT GHI LÒNG – Tony Bui

KHẮC CỐT GHI LÒNG
Thơ: Tony Bui

Lữ khách qua đò nhớ bến không ?
Ơn cô dậy dỗ khắc trong lòng
Đưa thuyền chở chữ xây đời mới ..
Cập bến tương lai mộng thắm nồng.
Thức cả năm canh lo giáo cụ
Tròn đêm tới sớm soạn cây trồng.
Công thầy nặng nghĩa trong lời giảng
Vững lái cho người cặp bến sông…

Warszawa
10/11/2018

Bài thơ: NỖI NHỚ MÙA THU – Phan Hoàng

NỖI NHỚ MÙA THU
Thơ Phan Hoàng

Mùa Thu về nắng mật ướp men say
Làn gió thoảng ngất ngây mùi hoa sữa
Tiếng trống trường cồn cào nỗi nhớ
Một thuở học sinh, một thuở làm thầy…

Nhớ tuổi học trò nhỏ dại thơ ngây
Tay dính mực, áo quần dây bụi phấn
Ngồi trên lớp nghe thầy cô giảng
Mong chóng hết giờ cùng bạn tung tăng

Tuổi học đường lớn lên từng tháng năm
Qua mỗi cấp có nhiều thêm bạn mới
Trường Đại học… những tháng ngày bom dội
Được luyện rèn, phơi phới niềm tin…

Ngày ra trường làm một giáo viên
Đi sơ tán với trường với lớp
Lấy tre nứa lá gồi làm lớp học
Thầy trò cùng lao động hăng say

Giữa núi rừng lớp học dưới vòm cây
Dòng suối chảy đêm ngày như tiếng hát
Trong sương sớm tiếng giảng bài ấm áp
Thầy trò chung mơ ước… ngày mai

Bà con nghèo vẫn dang rộng vòng tay
Vì sự nghiệp, đêm ngày che chở
Giúp học sinh, nhường thầy cô nơi ở
Ấm đêm đông bếp lửa giữa nhà

Hoà bình về xây lại trường ta
Giảng đường mới chan hoà nắng gió
Dẫu chưa hết những ngày gian khó
Với mái trường vẫn gắn bó thương yêu

Không ồn ào, không đòi hỏi chi nhiều
Là nhà giáo không tính điều hơn thiệt
Trong thầm lặng chỉ riêng mình mình biết
Lòng yêu nghề, tâm huyết sắt son

Người giáo viên còn hạnh phúc nào hơn
Khi học sinh ra trường thành đạt
Với thời gian mái tóc thầy điểm bạc
Để mầu xanh toả khắp bốn phương…

Mùa Thu sang tôi nhớ mái trường
Nơi ghi dấu những vui buồn năm tháng
Mùa Hè phượng nở thắm hồng tình bạn
Ngày Thu sang khai giảng rộn niềm vui…

9.2008
PH

Bài thơ: NGUYỆN ƯỚC – Nguyễn Đình Cường.

NGUYỆN ƯỚC

Thơ: Nguyễn Đình Cường.

Hơn nửa thế kỷ rồi vẫn nhớ như in
Không thuộc bài thầy phạt quỳ mỏi gối
Nhưng mình hiểu thầy không hề có tội
Muốn trò ngoan biết lỗi để học bài

Ngày xưa thầy cơm cũng độn ngô khoai
Áo rách cổ phải chằm đi vá lại*
Đức tính thầy là người nhẫn nại
Uốn nắn trò cho măng thẳng thành tre

Ta trưởng thành nhờ đã biết lắng nghe
Những lời dạy – công của thầy thuở trước
Nay hưu rồi vẫn còn ngồi nguyện ước
Lắng nghe thầy khuyên bảo những điều hay.

P/s: *giai đoạn những năm 60 của thế kỷ trước.
– – – – –
10/12/2018.

Bài thơ: NGÔI SAO KHIẾM KHUYẾT – Hạ Quyên

NGÔI SAO KHIẾM KHUYẾT

Hạ Quyên

Có phải chăng sinh nhầm ngôi sao xấu
Dáng lù đù sắc diện chẳng mỹ miều
Em, đứa học trò tôi ấn tượng nhiều
Trí ngờ nghệch học hai năm một lớp

Trong lớp tôi, em là người to nhất
Lại thật thà, ngơ ngác tợ bé con
Quần áo lem, bối rối ngọn tóc dài
Mười lăm tuổi em còn ngồi lớp bảy

Nhưng một điều vượt trên hết thảy
Là niềm vui được cắp sách đến trường
Mẹ em rầu! Nó nằng nặc xin thương
Được đến lớp, dù năm nay “ở lại”

Tuổi đã lớn mà con tôi con dại
Nhà mình nghèo, học dở, nghỉ đi con
Nghỉ học đi, con cùng mẹ đi buôn
Nó nài nỉ: “còn luyến lưu tập vở”

Mẹ trăn trở: “sợ cô, thầy than thở,
nó ngu ngơ, học phí nợ còn đầy”
Ý chí con, mẹ xuôi dạ thở dài
Dẫn đến lớp dù bồn chồn, ái ngại

Tôi thấy em, đôi mắt như ngây dại
Miệng nở cười được ngồi lại lớp này
Rồi an vui nhẫn nại ngày ngày
Theo chúng bạn trên đường đua tới đích

Em giờ đây lớn thêm một ít
Bước dịu dàng trong tà áo tung bay
Sách vở này, đã ôm gọn trong tay
Tôi xao xuyến, dõi theo đường em bước

Em sẽ tiến, sẽ vững đường phía trước
Đôi mắt em sẽ rực lửa như xưa
Ngọn lửa bừng thiêu cháy mọi dây dưa
Mọi khiếm khuyết buổi ban đầu “trời phú”

Sẽ có đêm em vui, quên giấc ngủ
Trong vòng tay thầy, bạn, rạng công danh
Ngôi sao kia chắc chắn sẽ hiền lành
Giương mắt sáng, chúc mừng em toại chí.

(Viết nhân cảm xúc về cô học trò nhỏ năm 2004)

Hạ Quyên

Bài thơCÔNG THẦY – Thu Lê

CÔNG THẦY
Thơ Thu Lê

“Muốn sang phải bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu kính Thầy”
Câu ca xưa vẫn còn đây
Muôn đời không cũ tràn đầy niềm tin

Thầy trao kiến thức tầm nhìn
Cô dạy nhân cách, niềm tin cuộc đời
Công Thày-Cô tựa biển khơi
Ươm mầm xanh để rạng ngời tương lai

Con đò cần mẫn sớm mai
Quản chi mưa nắng ngày dài đêm thâu
Vui khi trò lập công đầu
Đắng lòng vì một nhịp cầu lệch ray

Biết bao gương sáng Cô-Thày
Gian nan cắm bản đêm ngày mù sương
Vượt qua gian khó đời thường
Coi trò như đứa con thương của mình

Cao quý như ánh bình minh
Bác Hồ trao tặng bằng tình thương yêu
Trời xanh, mây trắng, cánh diều
Thầy – Cô mong ước những điều nhỏ thôi

Trò ngoan chăm học, không lười
Luyện rèn thân thể, vui tươi mỗi ngày
Thành công có được hôm nay
Chính nhờ tâm đức Cô, Thầy năm xưa.

Nghề dạy học là một nghề có từ xa xưa, nhưng cũng là một nghề tồn tại mãi mãi với sự phát triển của nhân loại. Chính vì tinh thần hiếu học, vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Người học trò bao giờ cũng kính trọng thầy, bởi vì trong tiềm thức họ những người thầy là những người khai tâm, khai trí, là những người đã thức tỉnh và hình thành nhân cách cho mình.

Vâng

Vâng

Vâng (Nguyễn Bính)

Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn?
Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn?
Làm sao tôi cứ tương tư mãi?
Người đã cùng tôi phụ rất tròn?

Thì ra chỉ có thế mà thôi!
Yêu đấy, không yêu đấy, để rồi,
Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác,
Dệt từng tấm mộng để dâng ai.

Khuyên mãi sơn cho chữ ái tình,
Mộng lòng trang điểm mãi cho xinh.
Có người, đêm ấy, khoe chồng mới:
“Em chửa yêu ai, mới có mình!”

Có người trong gió rét mùa đông
Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng.
Còn bảo: “Đường len đan vụng quá!
Lần đầu đan áo kiểu đàn ông.”

Vâng! chính là cô chửa yêu ai,
Lần đầu đan áo kiểu con trai.
Tôi về thu cả ba đông lại,
Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Vâng” của tác giả Nguyễn Trọng Bính. Thuộc tập Lỡ Bước Sang Ngang (1940), danh mục Thơ Nguyễn Bính trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Song Song

Song Song

Song Song (Huy Cận)

Người có đôi môi rõ thắm hồng,
Để mà rằng “được” với rằng “không”.
Đôi tay lưu luyến khi giao nối,
Khi đắp thành cao chặn nẻo lòng.

Và đôi mắt ấy biết nhìn xa;
Khi ngoảnh mặt gần bên, biết đậm đà;
Nhưng cũng biết gieo buồn khía cạnh;
Lạnh đồng tê giá nét thu ba.

Nhan sắc trời ơi! biết nói sao?
Người hiền như bột, có gươm dao…
Xa xôi mà gợi niềm thân mật,
Gần gũi song le vẫn biệt rào.

Bâng khuâng hồn lạ ở bên hồn;
Sông nước cách rừng lối tịch thôn;
Cảnh sắc tình tôi sầu cũng vậy;
Song song muôn dặm bóng mây dồn.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Song Song” của tác giả Cù Huy Cận. Thuộc tập Lửa Thiêng (1940), danh mục Thơ Huy Cận trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 10 Bài thơ tặng thầy cô giáo nhân ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất

Top 10 Bài thơ tặng thầy cô giáo nhân ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất

Ngày tri ân các thầy cô giáo đang đến gần, 20/11 là cột mốc đáng nhớ của mỗi người, là ngày để tri ân thầy cô và cả những người hoạt động trong lĩnh vực giáo dục. Đây cũng là dịp để các thế hệ học trò bày tỏ sự biết ơn vô bờ bến đối với những người thầy đáng kính của mình. Trong ngày 20/11, mỗi người sẽ có một hành động tri ân khác nhau, có thể là những lời chúc sức khỏe, cám ơn hay cũng có thể là những món quà đầy ý nghĩa như hoa, quà và cả những tấm thiệp handmade thật xinh xắn nữa. Còn ngay sau đây, sẽ là những bài thơ tặng thầy cô giáo nhân ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất do phongnguyet.info sưu tầm.

Bài thơ: Kính Tặng Thầy Cô

20/11 là ngày tết thầy cô
Nhắc chúng em luôn nhớ
Công ơn thầy và cô
Người không quản nắng mưa
Hay đêm đông gió lạnh
Lung nấu niềm kiêu hãnh
Vì lợi ích trăm năm
Luôn vâng lời bác dạy
Khó khăn không quản ngại
Vất vả chẳng kêu than
Ý thức người chiến sỹ
Năm xưa đánh giặc mỹ
Nay thầy là thương binh
Tuy vết thương trên mình
Nhưng thầy không ngơi nghỉ
Vẫn kiên trì bền bỉ
Như hệ thống tuần hoàn
Của Mendeleeo
Ơn thầy cô ghi chép
Ở trong đáy tim ta
Thầy hiệu trưởng tuy già
Nhưng đã quên tuổi tác
Chung tay cùng gánh vác
Dạy học trò mến yêu

Nguồn: Sưu tầm

Bài thơ: Biết ơn thầy cô

ƠN này chẳng thể nào quên
THẦY cô luôn mãi làm nền móng xây
SOI đường thắp đuốc đó đây
LỐI in sáng tỏ hằng ngày dạy răn

MỞ mang kiến thức nhọc nhằn
ĐƯỜNG dài vạn dặm chẳng ngăn ngại lòng
CHO tầng lớp trẻ hằng mong
CON luôn tạc dạ nhớ công đáp đền

VỮNG vàng tiến bước đi lên
BƯỚC xa để khỏi chông chênh với đời
DẶM ngàn giông tố chơi vơi
TRƯỜNG nơi tỏa sáng tình đời nghĩa nhân

MAI kia mốt nọ góp phần
SAU này hậu thế xa gần nhớ thương
ƠN THẦY SOI LỐI MỞ ĐƯỜNG
CHO CON VỮNG BƯỚC DẶM TRƯỜNG MAI SAU

Tác giả: Nguyễn Huỳnh.

Bài thơ: Thầy giáo của em

Em viết bài thơ tặng thầy giáo cũ.
Đã bao ngày em ấp ủ trong tim.
Thầy giáo của em người thầy đáng kính
Thầy không được khoác trên mình áo lính.
Không phải thầy lo sợ hy sinh.
Mà thầy phải lo, gieo chữ mọi miền
Khi rời khỏi giảng đường đại học.
Thầy khăn gói lên miền sơn cước
Rồi thầy về đất biển Diễn Châu.
Đến mọi miền trong mưa bom bão đạn.
Gieo con chữ cho báo nhiêu trò nhỏ
Nhưng thầy em không một chút nản lòng.
Thầy đã đi hàng ngàn cây số.
Đôi dép cao su làm bạn với chân mình.
Lương nhận được chỉ mười ba cân gạo.
Vẫn nuôi con khôn lớn trưởng thành.
Cùng người vợ chịu thương chịu khó.
Đã giúp thầy vượt mọi khó khăn.
Khi đến tuổi cao mới được về đất Hạnh.
Trên giảng đường thầy dạy giỗ trò quê.
Em nhớ không quên những buổi thực hành.
Trò chưa ngoan làm thầy quá mệt.
Thầy đã nói “Ai đổi tôi Đi cày, tôi đổi”
Trong lúc đó mắt thầy rưng lệ.
Giờ em làm nghề giáo mới hiểu ra.
Tất cả yêu thương thầy giành trọn cho trò.
Theo dõi bước đi và từng con chữ.
Tuy xa thầy ba mươi mấy mùa thi.
Ít có dịp đến thăm thầy lúc ốm.
Vẫn biết rằng thầy tuổi cao sức yếu.
Những cơn đau hành hạ tuổi già.
Nhưng thầy ơi ! xin thầy tha lỗi.
Không phải em quên câu “Tôn sư trọng đạo”
Mà giờ đây em cũng là cô giáo.
Bận bịu lo toan việc nước, việc nhà.
Hôm này đây nhân ngày nhà giáo
Em viết đôi lời gửi đến thầy đây.
Cầu mong sao thầy thêm sức khỏe.
Để mỗi ngày vui vẻ với cháu con.
Để các trò trên mọi miền đất nước.
Hướng về thầy người thầy giáo của chúng con.

(Thầy giáo: Nguyễn Văn Tường)
Tác phẩm dự thi: viết về thầy cô giáo nhân kỷ niệm 37 năm ngày nhà giáo Việt Nam ( 20/11 /1982- 20/11 /2019).
Tác giả: Nguyễn Thị Thủy.
GV: Trường Mn Thanh Đức 1 – xã Thanh Đức

Bài thơ: Nhớ ơn thầy cô

Thày cô là những vườn hoa sống giữa đời.
Là bông hoa đẹp tỏa khắp nơi.
Thày cô tình nghĩa người dẫn bước.
Chở những chuyến đó đi muôn nơi.
Dìu dắt từng bước con vào đời.
Thày cô vất vả nắng mưa rơi.
Là những bông hoa tô đẹp cho đời
Hai mươi tháng mười một ở khắp nơi
Suốt đời cặm cụi lo dạy tốt.
Tương lai đất nước đi muôn nơi.
Gửi tặng thày cô dạ chẳng mờ.
Cảm ơn tất cả lòng nhân ái.
Ươm những mầm non sáng giữa đời

LC
Hà Nội
5/11/2019.

Bài thơ: Cô giáo em

Mỗi khi em bước tới trường
Gặp cô chủ nhiệm tình thương dạt dào
Lời cô êm dịu ngọt ngào
Chúng em xúc động thấy xao xuyến lòng

Mặc cho cái lạnh mùa đông
Nhưng em vẫn thấy ấm nồng tình cô
Bởi cô yêu quý học trò
Từng giây, từng phút chăm lo học hành

Cô luôn chỉ bảo ngọn ngành
Chúng em cố gắng trở thành trò ngoan
Việc nhà việc lớp lo toan
Cô là gương sáng của toàn trường em.

Tặng cô chủ nhiệm lớp 7A5
Trường Lê Quý Đôn – Hà Nội

Tác giả: Trần Mỹ Ngọc

Bài thơ: Ơn người lái đò

NGÀY…tháng lại luôn tay bụi phấn
CÔ …ân cần chỉ dẫn từng câu
CHỞ… bao thế hệ buổi đầu
CHUYẾN…phà tâm huyết nào đâu nản lòng

ĐÒ…lặng lẽ mong ngày cập bến
ĐẦY…nghĩa ân tình bện thắm nồng
CHỈ …vì ta vẫn ngóng trông
ĐƯỜNG…to rộng mở tươi hồng thế gian

DẪN…con chữ ngập tràn mơ ước
LỐI…ngõ nào mãi được mở mang
TRÒ…luôn khắc dạ sãn sàng
ĐÂY…là hạnh phúc vẻ vang suốt đời

VỮNG…tu luyện sáng ngời câu chữ
VÀNG …ý này sự ngự dựng xây

NGÀY CÔ CHỞ CHUYẾN ĐÒ ĐẦY
CHỈ ĐƯỜNG DẪN LỐI TRÒ ĐÂY VỮNG VÀNG…

Thơ: Thiện Diệp
Vĩnh Phúc: 20/11/2018.

Bài thơ: Nhớ Ơn

ƠN …nghĩa ấy vẫn luôn còn mãi
THẦY … và cô để lại ân tình
LUÔN…thường đạo lý tươi xinh
MÃI…luôn vui vẻ lòng mình đắm say

KHẮC…trong dạ tháng ngày chan chứa
GHI…nhớ này đứng giữa tình thân
DẠY … bao thế hệ chuyên cần
EM…trò vui vẻ thiện chân đón trào

CÁI…đức hạnh xuyến xao trong dạ
CHỮ…an nhàn tất cả yêu thương
BIẾT…nhau đến khắp nẻo đường
VÌ…luôn gìn giữ vấn vương dạt dào

TÌNH…nồng thắm lao xao kỷ niệm
THÂN…thế đâu tô điểm đương thì
ƠN THẦY LUÔN MÃI KHẮC GHI
DẠY EM CÁI CHỮ BIẾT VÌ TÌNH THÂN

Thơ: Thiện Diệp
Vĩnh Phúc: 20/11/2018.

Bài thơ: Nhớ ơn thầy cô

MUỐN…giữ trọn tấm lòng thương mến
SANG…ngày mai gửi đến cô thầy
TA…thầm ước đọng lại đây
BẮC…cầu dẫn lối tràn đầy ước mơ

CẦU…nối mãi đến giờ mở lối
KIỀU…bắc liền mở hội tri ân
MUỐN…luôn học hỏi xa gần
CON…thuyền đưa đến tình thân rạng ngời

HAY…và đẹp ta khơi cuộc sống
CHỮ…đức nhân ước mộng thành tài
THÌ…mình toả sáng nay mai
YÊU…thương giữ trọn miệt mài chữ nhân

LẤY…phẩm chất ân cần giữ lại
THẦY…vun trồng đắp mãi thương yêu
MUỐN SANG TA BẮC CẦU KIỀU
MUỐN CON HAY CHỮ THÌ YÊU LẤY THẦY

Thơ: Thiện Diệp
Vĩnh Phúc: 201/11/2018..

Bài thơ: Tri ân người lái đò

Tri thức ngày xưa trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô thầy!

Người mang ánh sáng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều sang bến đây?

Đò đến vinh quang nơi đất lạ;

Cám ơn người đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã giúp con vượt đắng cay!

(Nguyễn Trung Dũng)

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

(Thảo Nguyên)

Trên đây là những bài thơ tặng thầy cô giáo nhân ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất mà phongnguyet.info muốn giới thiệu đến bạn. Hi vọng bài viết sẽ giúp ích cho bạn!

“NỮ HOÀNG TRUYỆN TRINH THÁM” AGATHA CHRISTIE – MẤT TÍCH CŨNG GIỐNG TRUYỆN TRINH THÁM

Agatha Christie, tiểu thuyết gia trinh thám có tiếng người Anh với những tác phẩm nổi tiếng như Án mạng trên chuyến tàu tốc hành phương Đông (1934), Án mạng ở vùng Lưỡng hà (1936), Án mạng trên sông Nile (1937), Hẹn với tử thần (1938) và Họ đã tới Baghdad (1951)… Hiện nay, các tác phẩm của bà đã bán được hơn 2 tỷ bản sách, giúp bà đứng đầu danh sách các tác giả ăn khách nhất mọi thời đại.

Năm 1926, Christie đã mất tích một cách bí ẩn trong 11 ngày. Vụ mất tích của bà thậm chí còn thu hút sự quan tâm của một đồng nghiệp nổi tiếng khác, đó là Sir Conan Doyle, người đã sáng tạo ra thám tử Sherlock Holmes.

Sự mất tích của bà giống như những âm mưu trong những cuốn tiểu thuyết của chính bà vậy. Vào tối ngày 4/12/1026, Christie biến mất không một dấu vết.

Ngày 6/12/1926
Lúc bấy giờ, “nữ hoàng truyện trinh thám” đang ở tuổi 36, và sự biến mất của bà xuất hiện trên khắp các mặt báo của The Times. Chiếc xe hơi của bà được tìm thấy trong tình trạng bánh trước bị long ra, bên cạnh một cái hố.

Ngày 8/12/1926
Sau 3 ngày tìm kiếm, cảnh sát cho rằng anh rể của bà đã nhận được 1 lá thư từ bà. Trong thư nói rằng bà sẽ đến một spa ở Yorkshire để nghỉ ngơi và điều trị. Đến đây, dường như vụ án đã được khép lại. Nhưng không phải như vậy.

Ngày 10/12/1926
Cảnh sát dường như không bị lá thư kia thuyết phục, đã mở rộng tìm kiếm. Thậm chí, họ đã sử dụng con chó của Christie trong quá trình tìm kiếm, nhằm hi vọng nó sẽ phát hiện ra mùi hương của chủ mình ở đâu đó.

Tờ báo The Times đã đưa tin: các thám tử cho rằng đó là một vụ tự sát. Cuộc tìm kiếm lại chuyển hướng tập trung vào một cái ao có tên là “the Silent Pool”, mà theo truyền thuyết địa phương là sâu không đáy.

Có một chi tiết được biệt trêu ngươi ở cuối bài báo đã viết: Một người bạn của Christie đã nói rằng ngôi nhà bà sống ở Sunningdale đã khiến bà căng thẳng. Ngôi nhà ấy nằm trên một con đường đơn độc, không có ánh sáng vào ban đêm, có tiếng ma ám. Con đường dẫn vào ngôi nhà ấy còn là hiện trường của một vụ giết hại người phụ nữ và một người đàn ông cũng tự tử ở đó.

“Nếu tôi không rời Sunningdale sớm thì Sunningdale sẽ giết tôi mất.” – Đó là những gì mà Christie nói với người bạn của mình.

Ngày 11/12/1926
Christie đã mất tích được một tuần. Cảnh sát lúc này đang rất bối rối bởi không có nhân chứng đáng tin cậy nào nhìn thấy bà từ cái đêm bà rời khỏi nhà. Nhưng có một tình tiết quan trọng: Christie đã để lại 3 lá thư: một cho thư ký, một cho anh rể và một cho chồng. Chồng bà đã từ chối tiết lộ những gì mà bà đã viết.

Ngày 12/12/1926
Các thám tử kêu gọi sự giúp đỡ từ những người lái xe mô tô và những mật thám nghiệp dư. Không cần biết tại sao, cảnh sát vẫn tin rằng bà đang ở đâu đó cách không xa nơi chiếc ô tô của bà được tìm thấy.

Trong cùng một bài viết, thư ký cá nhân của bà đã giận dữ phủ nhận rằng toàn bộ sự việc là một trò nực cười: “Như vậy là đã quá đủ với bà Christie rồi.” Và người thư ký này cũng trao lại bức thư mà Christie đã để lại cho mình, và những gì trong bức thư chỉ là lịch trình làm việc.

Cảnh sát bắt đầu sục sạo. Họ chuyển sang tìm manh mối trên các bản thảo của bà, và lúc bấy giờ bà đang viết “The Blue Train”.

Ngày 13/12/1926
Có khoảng 10.000 – 15.000 người đã tham gia vào cuộc tìm kiếm “nữ hoàng truyện trinh thám”, cộng thêm sự hỗ trợ của 6 chú chó săn Airedale, nhiều chó săn và chó cảnh sát Alsatian. Thậm chí, những tên côn đồ thông thường cũng tham gia và vụ tìm kiếm này.

Cùng ngày hôm đó, cảnh sát đoán rằng Christie có thể ở London. Có thể bà đã cải trang thành một người đàn ông. Và cũng có tin đồn rằng và đã để lại những chiếc phong bì chỉ được mở ra khi người ta tìm thấy xác của bà. Các nhà tâm linh thậm chí đã làm lễ tại cái hố nơi phát hiện chiếc xe của bà.

Ngày 14/12/1926
Tờ The Times cho biết cảnh sát đã tìm thấy một số manh mối quan trọng gần đó, bao gồm cả một chai có nhãn chì và thuốc phiện, mảnh bưu thiếp bị xé rách, áo khoác lông thú của phụ nữ, một hộp phấn, đầu một ổ bánh mì, một hộp các tông và hai cuốn sách thiếu nhi.

Cảnh sát có những thông tin dẫn đến quan điểm rằng bà Christie không có ý định trở về sau khi rời khỏi nhà.

Ngày 15/12/1926
Christie được tìm thấy ở một spa tại Yorkshire, sau khi mất tích 11 ngày.

Điều đáng nói là khi được tìm thấy, bà ở trong tình trạng mất trí nhớ. Bà không thể nhớ được mình là ai. Khi nhân viên phục vụ nhận ra gương mặt bà trên báo, Christie vẫn khăng khăng rằng mình đến từ Nam Phi. Mọi thứ trở nên kỳ lạ hơn khi chồng bà đến khách sạn để đón bà nhưng Christie không nhận ra ông, kể cả bức ảnh đứa con nhỏ của bà.

Sự biến mất bí ẩn của Agatha Christie đã dấy lên nhiều giả thuyết trên truyền thông đại chúng bấy giờ. Từ tai nạn, gài bẫy chồng, trò lừa quảng cáo… cho đến cuộc chạm trán với người ngoài hành tinh, nhưng lý do thực sự đến nay vẫn là điều bí ẩn. Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, còn Christie thì coi đó là một sự kiện không bao giờ nên được nhắc lại.

sưu tầm

Xin Giông Bão

Xin Giông Bão

Xin Giông Bão (Thu Bồn)

1.
Tôi già hơn em một cuộc chiến tranh
Trong buổi trưa nắng khát này
Tôi nhận từ tay em bát nước quá đầy
Bàn tay tôi run rẩy
Làm sao khỏi sánh ra ngoài những giọt nước trong

2.
Có em anh trở thành triệu phú
Có triệu niềm vui và có triệu niềm đau
Anh đem triệu niềm vui làm tiệc đãi bao người hàng xóm
Còn triệu cơn đau…
Anh cô thành cao nhấm nháp một mình.

3.
Em trao anh chìa khóa
Mở bao điều thầm kín tình yêu
Anh có biết đâu
Trong tay em còn một chùa chìa khóa khác.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Xin Giông Bão” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bà Má Năm Căn

Bà Má Năm Căn

Bà Má Năm Căn (Xuân Diệu)

Tặng Đoàn Giỏi, tác giả bài “Cây đước Cà Mau”

Bà má Năm Căn bỏm bẻm nhai trầu,
Mặc áo bà ba, đầu búi tóc –
Sao con thấy má là hình đất nước,
Má ơi, ở tận chót Cà Mau.

Là một làng xanh biếc trên sông,
Nằm giữa vùng quanh năm nước ngập,
Vẹt với đước ken dày trùng điệp,
– Những thợ rừng, thợ biển đổ bao công…

Khi má vừa bước đến Năm Căn,
Lơ thơ mới mấy chòi đốn củi;
Cá đặc nước, nhưng rừng còn tối;
Đất hẹp trồng rau lúa khó khăn.

Thương bác trai năm ấy phá rừng,
Cơm chiều đợi, mà chạy tìm: thảm xót!
Bên vũng máu, những lốt in chân cọp,
Cây đước còn dao phập ngang lưng.

Má Năm Căn mấy chục năm tròn
Nuôi hai con, làm nghề cá, mắm.
Chợ Năm Căn cửa nhà xây thắm,
Tôm khô tép lụi cá biển lồng thơm…

Chợ Năm Căn đốt, dựng mấy lần
Năm Căn vẫn cây rừng, cá bể…
Bà má Năm Căn vào “Hội mẹ”,
Nuôi bộ đội từng bữa uống, bữa ăn.

Cảm kích thay bà má Năm Căn
Có một con trai làm trái, rễ,
Cộng hoà vệ binh ngày khởi nghĩa,
Đánh trận Gia Rai vì nước bỏ mình.

Ngập dấu dao xưa, cây đước xanh,
Lá ánh mặt trời che bóng mát
Trên hai nấm mồ cha với con,
Êm đềm gió biển ru phơ phất.

Bà má Năm Căn vẫn đó mà!
Bền bỉ giữ sông và bám đất,
Ham ưa trồng trọt, thích chăn nuôi,
Lòng thuỷ chung như đầy bát nước.

Đoàn thể phê bình má chủ quan,
Gọi ông chủ tịch xã bằng thằng;
Quả tình má trọng như con đẻ,
Không phân tình mẹ với tình dân.

Ôi! má Năm Căn tóc ngả màu
Vẫn còn phải giữ chót Cà Mau,
Ruột liền của má ôm Nam – Bắc,
Lại những đêm ngày cực xót đau.

*
* *

Bà má Năm Căn, bà má Năm Căn,
Những bà má Năm Căn làm ra đất nước,
Xắn đôi tay áo, buộc khăn rằn,
Đánh chết bọn ăn cướp, ăn cướp!

15-6-1961

Bài thơ tình các bạn vừa xem là bài “Bà Má Năm Căn” của tác giả Ngô Xuân Diệu. Thuộc tập Mũi Cà Mau (1962), danh mục Thơ Xuân Diệu trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!