Quặn thắt lòng con viết gửi miền Trung
Nơi gian khó oằn lưng trong khắc nghiệt
Mưa trút xuống cánh đồng đang xanh biếc
Mắt thẩn thờ khóc miết những em thơ
Mưa khóc ai từng ruộng lúa ngẩn ngơ
Mưa trắng xóa xác xơ hoa vừa nhú
Cha ngồi đó tâm tư về trú ngụ
Mẹ thẩn thờ giấc ngủ lệ rưng rưng
Miền Trung ơi con nước chảy không ngừng
Mùa chưa gặt lưng chừng cơn đói khát
Mưa lênh láng cánh đồng quê chết ngạt
Ai xứ người phờ phạc nỗi niềm quê
Nước dâng tràn xao xác cả bờ đê
Con thuyền đắm trôi về nơi biển rộng
Môi đắng chát nỗi lòng dâng cuộn sóng
Lũ ngập tràn giấc mộng nhuốm màu sương
Còn lại gì những ánh mắt đau thương
Vợ quay quắt tìm chồng trong nước bạc
Trẻ khát sữa đòi mẹ đau cơn khát
Xin ông trời thương xót đất miền Trung
Nay con về ôm mặt khóc rưng rưng
Quê hương đó oằn lưng trong bão tố
Đêm thao thức nỗi niềm theo cơn gió
Mảnh quê nghèo thương nhớ mãi khôn nguôi
Con nguyện cầu mưa gió nhẹ nhàng thôi
Để sợi nắng ươm chồi non một thuở
Đàn em nhỏ mẹ già thôi lệ ứa
Thương quê nghèo chất chứa sóng mắt cay ...!