Câu thơ tài hoa được nhiều người tìm đọc nhất hôm nay 30/04/2026

Thôi em ! Đừng vặn ! Đừng khêu !
Đáy thu thắp sáng trên nhiều ngọn cây
Anh vừa đọng xuống thu gầy
Đã đông thành đá phủ đầy rêu xanh

Khúc cảm mùa thu - Mai Văn Phấn

Top 20 bài thơ có tổng lượt xem nhiều nhất hôm nay 30/04/2026

Dấu Tích

Dấu Tích

Dấu Tích (Hàn Mặc Tử)

Trăng dầu sáng còn thua đôi mắt ngọc,
Trời tuy xa lòng thiếu nữ xa hơn
Ái ân là hơi thở của van lơn
Và thú thiệt cũng chưa thích bằng khóc

Vườn chói lọi thì tình yêu phải ngợp.
Tiết trinh còn, em phúc hậu hơn thơ
Hoa nín lặng là hoa giả đò mơ,
Tôi nín lặng là âu tôi mắc cỡ

Khi xa cách không gì bằng thương nhớ.
Mua ngàn vàng là nhất định không nghe.
Ngủ một mình là chăn chiếu phải so le
Khóc một chắc có ai vô mà biết!

Lòng thi sĩ chứa đầy trang vĩnh biệt,
Mộng có thành là mộng ở đầu hôm
Hương không ngọt, xuân sớm lẽ nào thơm
Mật không đắng ân tình không thú vị

Không rên siết là thơ vô nghĩa lý
Em có chồng mà đành đoạn chia đôi
Xưa thứ gì dính dáng ở đầu môi
Nay trả lại để tôi làm dấu tích.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Dấu Tích” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Đau Thương (Thơ Điên, 1937) > Phần 2: Mật Đắng, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

THUYỀN AI ĐÃ RA KHƠI

THUYỀN AI ĐÃ RA KHƠI

Tác giả…..Thu Thảo

Hiện thực nào để thấu hiểu lòng nhau
Em không biết bắt đầu từ đâu nữa
Cũng có thể em tin vào lời hứa
Hứa yêu em dù còn nửa hơi tàn

Màn sương mù gặp nắng sẽ nhanh tan
Hương tình ái mới vội vàng mãnh liệt
Thời gian sẽ không còn gì tha thiết
Một trong hai sẽ giết chết ân tình

Đã đợi chờ dù người có lặng thinh
Khóc lại khóc một mình ôm kỉ niệm
Cố gắng giữ, đưa bàn tay tìm kiếm
Dù biết rằng chuyện đó thật hiếm hoi

Thời gian qua cũng chưa nghĩ sẽ đòi
Anh trả lại cho em thời mắt biếc
Không ướm lệ không có gì hối tiếc
Rồi bất ngờ anh ghẹo nguyệt cung trăng

Để em nhìn đau đớn có hay chăng
Người mua áo hăng hơn kẻ bán áo
Mà cũng đúng ai còn mơ mộng ảo
Họ chung tình..hay đáo để phải không

Thuyền bây giờ ra biển bỏ bến sông
Đành im lặng cam lòng không oán trách
Tình dang dở như thuyền đưa tiễn khách
Khách lên thuyền rồi khách bước xuống thôi.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Vầng Trăng

Vầng Trăng

Vầng Trăng (Hàn Mặc Tử)

Hãy nâng lên và nâng lên chút nữa
Sóng thơm tho như ánh ngọc hừng đông.
Nhưng cao quá và căng lên dữ quá,
Dồn qua mau cho lún mức hư không.

Đã trong rồi và thanh tao đến tớt
Bao nhiêu tơ chuyển được tiếng thơ bay.
Êm êm hơn đừng cho xanh lờn lợt,
Em so le và nguyên vẹn giữa đêm nay.

Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm
Xin ban ơn bằng cách sáng thêm lên
Ánh thêm lên cho không gian rất đẫm
Linh hồn thơ mát rợn với hương nguyền.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Vầng Trăng” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Thượng Thanh Khí, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Nắng Vàng

Nắng Vàng

Nắng Vàng (Hàn Mặc Tử)

Tặng một cô gái qua đường

Mê trăng là đâm mê trinh tiết
nắng vàng như phối hiệp tình duyên.
Phơi lòng chi, cho áo gió ngả nghiêng
Đem trong chữ muôn câu thêm sáng nghĩa
Xuân trên má, ý thơ lan thấm thía
Hây hây mơ, chín gấc giữa mùa hương.
Cô đương đi, – tôi đương thả dây thương
Sẽ cuống quýt trên đôi môi luôn chớp,
Nắng sẽ dai và trí cô sẽ ngớp,
Ý ưng đi, -nhưng chân vướng tơ yêu…
Môi bối rối, không lẽ nói cho nhiều
Bị mắc cỡ với muôn chim đường bộ
Cô say nắng, hay nắng say tiếng thơt.
A ha ha! Trong một phút thôi miên!
Nín hơi thơm bằng sức điện tình truyền
Tôi gò được một mùa xuân phẩm tiết.
Mùa xuân ấy là lòng tôi tha thiết.
Mê cuống cuồng say điêu đứng vì thương
Ôi chao ôi! Trong nắng rực mùi hương…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Nắng Vàng” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Bến Hàn Giang

Bến Hàn Giang

Bến Hàn Giang (Hàn Mặc Tử)

Này đây lời ngọc song song
Xin dâng muôn sóng tơ đồng chơi vơi
Xin dâng này máu đang tươi
Này đây nước mắt giọng cười theo nhau,
Mới hay phong vị nhiệm màu
Môi chưa nhấp cạn mạch sầu đã tuôn
Ớ Địch ơi, lệ có nguồn
Hãy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi
Hôm nay trời lửng lơ trời
Dòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng
Tôi ngồi ở bến Hàn Giang
Khóc thôi mây nước bàng hoàng suốt đêm.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Bến Hàn Giang” của tác giả Nguyễn Trọng Trí. Thuộc tập Xuân Như Ý, danh mục Thơ Hàn Mặc Tử trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Cũng Vì Em

Cũng Vì Em

Cũng Vì Em (Vũ Hoàng Chương)

Em cười bảo: “Sao anh nhớ mãi
Từng chi tiết nhỏ quãng đời xưa?
Vui chuyện sao anh thường nhắc lại
Những lúc em còn tuổi ấu thơ?

Em thì chuyện cũ em quên hết
Vì em độ ấy mới mười hai,
Ngoài sự nô đùa em chẳng biết
Không buồn dĩ vãng mộng tương lai.

Nếu anh, từng ngón tay khoan nhặt,
Chẳng lượm dần bao kỷ niệm xưa
Trong lớp tàn tro ngày đã tắt,
Thì em chẳng nhớ đến bao giờ!”

Ôi Kiều-Thu! hồn em trong sạch
Vui sống yêu đời tuổi trẻ thơ
Ham mê chúng bạn, mê đèn sách
Không chút mây buồn gợn giấc mơ.

Em quên hết? Quên là phải chứ!
Đời em đâu thiếu những êm đềm!
Nhưng kiếp u sầu, tôi gắng giữ
Chút tàn tro ngày sống bên em.

Tôi chẳng bao giờ quên giọng học
Đổ tuyết băng trên mộng hồn tôi
Trong những buổi trưa hè mệt nhọc
Hay lúc tan canh bướm lạc loài.

Tôi nhớ buổi chiều đông mưa gió
Nhà lan vắng vẻ một mình em
Tựa gối hồng thêu say giấc ngủ
Ngoài song dần tỏa bức rèm đêm.

Lá thư gởi bạn đầy mong nhớ
Em để bên giường, chưa viết xong,
Gió chợt thoảng qua rèm, khẽ mở
Đưa bay tờ giấy đến môi hồng.

Chớm lạnh, giật mình em tỉnh giấc
Bàng hoàng tay giữ bức tiên hoa
Vuốt mớ tóc lơi, em khẽ đọc…
– “Trời, thư ai viết gởi cho ta?”

Lúc ấy ngọn đèn xanh lả lướt
Về hùa theo ngọn gió đưa tin
Trên má đào xinh như bỡn cợt
Muôn màu tia sáng mập mời in…

Ngày tắt nối đêm tàn chẳng lại
Nhưng tôi còn yêu nhớ viễn vông
Ôm khối tình xa xưa mãi mãi
Kiều-Thu em! có hiểu gì không?

Rồi đây em còn nhớ tôi không?
Còn nhớ tôi, khi trên cặp môi hồng
Trên hơi thở hương đưa dài vạn dặm
Và trên giọng hát điên rồ say đắm,
Gió xuân bay dần thổi rụng tơi bời
Cánh hoa non ngày thơ ấu mê chơi!
Khi bức rèm tuổi xanh mơ mộng
Đã cuốn dần theo Thời-gian mau chóng
Để lộ màu tươi lộng lẫy không hai!
Khi mớ tóc mun không xòa rủ trên vai
Như trước nữa! Khi lòng em thay đổi!
Vì ngày xuân mang luôn hy vọng mới
Cho tâm hồn…
Khi cô bé hôm nay
Chưa một ai ca tụng mê say
Đã trở thành trang thiếu nữ
Có phép thu hồn trong sóng thu tình tứ,
Khi về phong lưu tuyệt sắc của giai nhân
Đã điểm nên tranh đã dệt nên vần
Đã rung nên muôn lời ca điệu hát
Trong lòng kẻ xưa nay lạnh nhạt
Hay vô tình cả với nàng Thơ
Hay chẳng biết văn chương nghệ thuật bao giờ,
Khi ấy, khi đời em đầy mộng tưởng
Như thủy trào dâng biển lớn mênh mông
Đắm đuối trong tương lai những giờ vui sẽ hưởng
Không biết em còn nhớ đến tôi không?

Riêng tôi sống cuộc đời vô vị
Khắc nỗi buồn u ẩn từ lâu.
Tôi ngao ngán thờ ơ, khinh bỉ
Hết!… Không hy vọng chẳng mong cầu.

Ôm khối hận gia đình trĩu nặng
Tôi căm hờn thù ghét hôn nhân
Lang thang sống giữa vùng im lặng
Chuỗi ngày tan tác mảnh phù vân

Cho đến lúc vì em, tôi được
Thấy mùa xuân thoảng vị men say
Tôi khao khát rồi tôi mơ ước
Chén rượu Tương-lai hạnh phúc đầy.

Và rất muốn quên đời dĩ vãng
Để hồn nhiên theo giấc mơ yêu
Như sau trận cuồng phong buổi sáng
Đơn độc thuyền con tạm nghỉ chèo.

Bên bờ ấm áp xuân phơi phới
Sửa mui bồng lau vết phong ba
Đắm thân trúc vào hương nắng mới
Vào sắc mây trên nước la đà.

Nhưng một ngày kia thuyền bỏ bến
Đi tìm giông bão chốn xa xôi
Vì kiếp giang hồ chưa đến hẹn
Nên hưởng êm đềm khoảnh khắc thôi.

Cũng như lúc mảnh hồn trong trắng
Với tình si trao hết cho em
Tôi lại bơ vơ đường quạnh vắng
Chiếc lá khô tàn mặc gió đem.

Ôi, một kẻ điđdày tuyệt vọng
Suốt đời Số-mệnh chẳng buông tha,
Tôi theo đuổi chút gì vang bóng
Yêu vui hồi hộp những ngày qua.

Tôi không quên… dù em chẳng nhớ
Rằng vì em tôi biết yêu đương!
Nếu rồi đây trong đời mưa gió
Một vài tia nắng xé màn sương,

Đem lại cho lòng tôi nguội lạnh.
Hơi tàn dịu ấm của thời xưa;
Nếu trên bước đường xa hiu quạnh
Tôi không ngao ngán tháng năm thừa,

Để gượng sống so dây Thi-nhạc
Cao dâng lời thảm khúc bi ca
Cho rung động Loài Người tệ bạc…
Cũng vì em, Tình của đôi ta!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Cũng Vì Em” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai (1971) > Tuổi Học Trò, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

EM KHÔNG MUỐN (Thể thơ song thất lục bát)

EM KHÔNG MUỐN (Thể thơ song thất lục bát)

Em không muốn tìm về dĩ vãng
Bởi cuộc tình quên lãng từ lâu
Không mơ tìm phút ban đầu
Không cần nhắc lại những câu hẹn thề

Em không muốn cơn mê trở lại
Cũng không cần anh mãi bên em
Ngày xưa từng ước môi kèm
Nhưng giờ chẳng thích ai đem giỡn đùa

Em không muốn hơn thua chi mệt
Đã cạn lòng chấm hết cho xong
Đừng như nước chảy xuôi dòng
Đừng tìm kỉ niệm… rêu phong lâu rồi

Em không muốn bờ môi đẫm lệ
Đã một thời như thế người ơi
Khóc đêm khóc đến rã rời
Khóc cho vơi bớt ..những lời đắng cay

Em không muốn đoạ đày lần lữa
Vì tim nhiều vết cứa đau thương
Xin đừng gieo những vấn vương
Để em gánh chịu trăm đường xót xa

Em không muốn ngật ngà đau khổ
Đã một lần nhầm chỗ tiếng yêu
Cho nên chẳng dám mơ nhiều
Chỉ mong thanh tịnh với điều bình yên.

Thơ của Thu Thảo

Tác giả: Thu Thảo

 

 

TIẾNG LÒNG MẸ

TIẾNG LÒNG MẸ

Tác giả :: Thu Thảo

Tết năm nay con về sớm không con?
Mẹ chuẩn bị con về cùng nấu bánh
Bao cân nếp nhân đậu xanh để sẵn
Lá xếp chồng ,với một bó lạc tre

Mẹ để dành chùm ruột với dừa,me
Mình rim mứt để dành cho ngày tết
Mẹ biết rõ con ngoài kia rất mệt
Phải cuối đầu vất vả để mưu sinh

Sinh con ra mẹ đặt hết lòng mình
Nuôi con lớn trưởng thành luôn mạnh khỏe
Chỉ mong muốn con luôn cười vui vẻ
Mọi khó khăn mẹ sẽ gánh thay con

Nếu một mai thân xác mẹ không còn
Con hãy nhớ tình thương vô bờ bến
Mẹ vẫn dõi theo con ..nơi con đến
Mẹ bên con mãi mãi chẳng xa rời

Còn bây giờ còn có thể con ơi
Mẹ chỉ muốn gia đình mình họp mặt
Chờ đến tết đoàn viên bên cháu chắt
Cả gia đình rộn ràng tiếng cười vui

Về nghe con để tết bớt ngậm ngùi
Cho không khí ngôi nhà thêm ấm cúng
Cả năm khổ cố gắng bươn làm lụng
Đến lúc về với tổ ấm yêu thương

Bàn tổ tiên cần con đốt nén hương
Lòng thành kính của đứa con đứa cháu
Nếu có thể dẫn về nhiều đứa cháu
Cho ngày xuân rộn rã tiếng vui cười.

Tác giả: Thu Thảo

 

 

Chùa Sài Sơn

Chùa Sài Sơn

Chùa Sài Sơn (Hồ Xuân Hương)

Khen thay con tạo khéo khôn phàm
Một đố giương ra biết mấy ngàm
Triền đá cỏ leo sờ rậm rạp
Lạch khe nước rỉ mó lam nham
Một sư đầu trọc ngồi khua mõ
Hai tiểu lưng tròn đứng giữ am
Đến nơi mới biết rằng Thánh Hoá
Chồn chân mỏi gối hãy còn ham

(Bản khắc 1922)

Bản Quốc văn tùng ký
Tựa đề: Vịnh hang Thánh Hóa – Chùa Thầy
Câu 3: Sườn đá cỏ leo sờ rậm rạp
Câu 4: Lạch khe nước chảy mó lam nham

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Chùa Sài Sơn” của tác giả Hồ Xuân Hương. Thuộc tập Thơ Nôm Truyền Tụng, danh mục Thơ Hồ Xuân Hương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Đỉnh Chót Vót

Đỉnh Chót Vót

Đỉnh Chót Vót (Vũ Hoàng Chương)

Theo gió xuân lên đường Ngọc-hà
Nẻo về tươi nắng Trại Hàng-hoa
Đến vườn Bách-thảo anh reo khẽ:
“Thượng-Uyển này riêng của chúng ta!”

Em bĩu môi xinh: “Làm như vua!”
Rồi không dưng chợt buồn vu vơ.
Hỏi, em ngoảnh mặt đi nơi khác
Như giấu tâm tình đang gió mưa.

Anh hiểu rồi; em đã giận hờn.
Làm vua, em chẳng ghét gì hơn!
Ba cung sáu viện đầy nhan sắc,
Hoàng hậu nào xưa tủi bóng đơn!

Em giận mà em chẳng bắt đền
Anh đành nói lại: “Đây Hoa-viên
Của chàng thi sĩ yêu em đấy,
Chỉ một mình em thôi, chớ ghen!”

Nguôi rồi em vẫn còn rưng rưng
Chậm bước theo anh vào giữa rừng
Ai hay phút chốc em quên giận:
“Anh ạ, bầy hươu đẹp quá chừng!”

Chiều xuống cỏ non mơn mởn xanh
Hươu sao nghển gặm lá trên cành.
Bỗng nghe cọp hú vang trong gió
Em riễu: “Kìa ông bạn gọi anh!”

Đúng rồi… ông bạn ở sau đền
Chỉ cách phòng anh một mái hiên
Chuồng cọp phòng văn hai giấc mộng
Đi về chung một nẻo cô miên.

Bạn gọi, nhưng anh còn có em,
Nắng chưa tắt hẳn, chiều xuân êm.
Chúng ta phải tới non Nùng chứ?
Líu ríu vừa nghe lọt tiếng chim.

Thoăn thoắt trèo lên, miệng mỉm cười:
“Núi chi mà thấp quá anh ơi!
Đứng trên đỉnh vẫn không nhìn thấy
Mặt nước hồ Gươm biếc ánh trời.”

Anh nhủ: “Non Nùng chẳng mấy cao;
Gần đây còn có núi Trông-Sao
Nhưng sườn đá dốc đầy nguy hiểm
Trần tục chưa ai tới được nào.”

Em ngờ vực, hỏi: “Còn hai ta?”
Anh cười: “May được đấy! nhưng mà
Em và anh phải giàu tin tưởng
Tránh hết bùn nhơ dưới gót pha.”

Níu vai anh xuống, em nghiêng đầu:
“Chớ tưởng em còn bé nữa đâu!
Em hiểu những lời anh nói lắm…
Thôi, ta về nhé! Mợ chờ lâu.”

Đưa em về phố, tạm chia tay
Trở lạ vườn khuya anh vẫn say
Trên đỉnh Tình-Yêu hồn chót vót
Tha hồ cọp hú lộng hơi may…

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đỉnh Chót Vót” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc tập Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai (1971) > Tuổi Học Trò, danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!