Thơ về tháng 10 hay, lãng mạn

Tạm biệt tháng 9, chào đón tháng 10 với không khí se lạnh, những chiếc lá vàng rực rỡ, với mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu khiến trái tim bao người thổn thức. Hãy cùng phongnguyet.info chào đón tháng 10 với những bài thơ hay, lãng mạn, tâm trạng nhất nhé. Dưới đây là những bài thơ về tháng 10, thơ tình tháng 10 hay với nhiều cảm xúc, mời các bạn cùng thưởng thức.

MÙA ĐÔNG CŨ CÓ VỀ 

Tháng mười về ta gửi trọn yêu thương !
Để giọt nắng mãi vấn vương lối nhỏ
Nẻo đường nào, mình đan tay dạo đó 
Sữa thì thầm hương muốn ngỏ tình nồng !

Tháng mười về thu sắp tàn phải không ?
Khúc giao mùa lá ruổi rong muôn ngả
Sắc vàng buông, tiễn thu đi vội vã
Khung cửa nào, mặc sương giá vẫn chờ !

Tháng mười về, ngày ngóng đợi, đêm mơ !
Cùng sánh bước, ghép vần thơ dào dạt
Về quê mình, hương đồng sâu bát ngát
Bãi bờ xưa, lúa trĩu hạt trông mong !

Tháng mười về, đò xuôi ngược bến sông !
Phiên chợ chiều, ai gánh gồng lam lũ
Tiếng trống chầu, hồn quê nghèo lưu giữ
Ta hỏi mình, mùa đông cũ có về ?

BẢN TÌNH THƠ THÁNG 10!
Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
Em thuở ấy đi về quên dấu gót
Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?
Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh
Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi

Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ
Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều
Em có thấy tháng mười xanh xao quá?
Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?

THÁNG 10 VỀ!
Tháng mười về trời đã bắt đầu mưa
Những cơn mưa chớm mùa đông giá rét
Thu xơ xác vướng ngang chiều tiễn biệt
Vạt nắng xiêu chờ đợi gió giao mùa…

Tháng mười về, trời bạc, bóng mây thưa
Người trả tôi một mùa mưa trắng xóa
Trả lại tôi đường tình chia đôi ngả
Bỏ phố buồn vội vã giữa trời không

Tháng mười về khói thuốc rớt mông lung
Biết tìm đâu một mùa hoa cúc nở?
Chỉ còn đây những khoảng trời nhung nhớ
Tách cà phê ngọt lịm chẳng vơi niềm

Người ngược xuôi trên những phố êm đềm
Gió rét ấy cũng chọn người để mến
Biết tôi đi, đi hoài nhưng không đến
Gió thương buồn âu yếm khúc tình si

Và tháng mười, ôi những cánh thiên di
Sải rộng cánh tìm riêng mình êm ấm
Con phố quen tôi về nay lạ lẫm
Chỉ xác cây trắng lạnh mối duyên tình

Tháng mười về chẳng rét buốt nàng Bân
Nhưng vẫn giá con tim gầy giữa phố
Ôi! Đâu hỡi? Những chiều xưa nắng đổ
Của một thời hai đứa vẫn còn yêu…

HẸN HÒ THÁNG MƯỜI

Có phải tháng mười gõ cửa yêu thương!
Chiếc lá chao nghiêng rơi trong chiều vàng nắng,
Lá nhắn nhủ rằng cuộc đời này ngắn lắm.
Còn chờ đợi gì mà chưa nắm tay nhau!

Có phải tháng mười dành cho những bắt đầu
Bắt đầu nhớ mong, bắt đầu chờ đợi,
Má ai ửng hồng, rồi quay đi thật vội.
Khi mắt ai vô tình chạm phải ánh mắt ai!

Có phải tháng mười dành cho những chàng trai?
Mang bao yêu thương cho những người con gái,
Có phải tháng mười là tình đầu khờ dại.
Của những cô nàng buông mái tóc ngây thơ.

Có phải tháng mười lòng ai hết bơ vơ?
Tay nắm bàn tay tựa đầu vào mái ấm!
Có phải tháng mười sẽ trôi qua thật chậm.
Cho những nỗi lòng muốn gửi gắm yêu thương!

THÁNG 10 YÊU THƯƠNG
Tháng mười tới vẹn tròn bao đôi lứa
Gửi hương yêu thắp lửa mộng lòng xinh
Theo gió thu quyện thắm dạ ân tình
Ly rượu chúc đôi hình chung một bóng
Tháng mười đến thu tàn trêu gió lộng
Gọi lòng say thả mộng mãi yêu thương
Tô điểm trang má thắm đượm môi hường
Cho hoa nở duyên hồng bao cô gái
Tháng mười đó hàn sương nhè nhẹ trải
Gợi đường mơ thắm mãi chữ tình ân
Pháo vu quy nô nức bến xa gần
Cho hạnh phúc ấm dần quanh ngõ xóm

Cô gái tháng 10

Cô gái tháng Mười hay cười
Trẻ trung đơn sơ nhí nhảnh
Cô gái tháng Mười thật bảnh
Nhiều anh trộm nhớ thầm thương

Đôi khi tháng Mười lại cương
Bởi vì giữa Thu Đông đó
Thu buồn sắt se lá đỏ
Đông hờn lạnh lẽo trầm tư

Cô gái tháng Mười thích hư
Để cho các anh năn nỉ
Khi yêu tháng Mười tỉ mỉ
Thủy chung sắc tím dịu dàng

Cô gái tháng Mười điệu đàng
Áo quần giầy dép thật mốt
Giỏi giang đảm đang trụ cột
Chăm sóc ngăn nắp gia đình

Khi giận tháng Mười lặng thinh
Chẳng thèm hé môi đâu nhé
Các anh khôn ngoan nhỏ nhẹ
Thì sẽ dỗ được tháng Mười

Cô gái tháng Mười xinh tươi
Trầm tĩnh bao dung uyển chuyển
Cô gái tháng Mười lúng liếng
Tánh vui nên lắm người mê

Thêm một sinh nhật lại về
Chúc em tháng Mười thêm tuổi
Hạnh phúc niềm vui gần gũi
Dồi dào sức khỏe đẹp tươi.

QUÊ NHÀ TÔI ƠI

Con xa nhà nghe tin bão Miền Trung 
Đêm không ngủ lo quê nhà nước lũ 
Thương dáng cha suốt một đời khắc khổ 
Hạt lúa nảy mầm, thương mẹ héo hon.

Chiếc áo trên vai mẹ mặc bạc sờn 
Củ sắn , củ khoai cũng mang hình nước mắt 
Đường đê sụt trong chiều mùa gặt 
Mênh mông buồn , nước trắng dòng sông...

Miền Trung ơi ! con òa khóc trong lòng 
Nuốt lệ vào trong không rơi được nữa 
Thương quê mẹ suốt nghìn năm khói lửa 
Thiên tai về , bao nghẹn đắng trào dâng.

Con trở về trong nỗi nhớ bâng khuâng 
Trong tiếng mưa gào, nước thượng nguồn chảy xiết 
Trong tình  làng đang ngày đêm mải miết 
Chạy lũ tràn về , trong tiếng khóc em thơ.....

Những bài thơ về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

Quê hương là chùm khế ngọt/cho con trèo hái mỗi ngày/Quê hương là đường đi học/Con về rợp bướm vàng bay.

Quê hương là nơi “chôn nhau cắn rốn”, là nơi lưu giữ những kỉ niệm thời thơ ấu không thể nào quên. Quê hương thắm đượm nghĩa tình, dù có đi xa, quê hương luôn hiện về trong kí ức. Xa quê hương nhưng trong lòng mỗi người vẫn luôn hướng về quê hương yêu dấu, hướng về nơi có giếng nước, sân đình, có dòng sông xanh mát ôm ấp tuổi thơ và có những người thân yêu đang ngày đêm mog ngóng.

Nỗi niềm người xa xứ

Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông
Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương!
Đêm thao thức canh trường khó ngủ
Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình
Một đời chiu chắt ân tình
Cho con có được dáng hình hôm nay
Ơn cha mẹ cao dày chưa trả
Đạo làm con thong thả sao đành?
Hẹn ngày nắng ấm trời xanh
Con về bên mẹ ngọt lành lời cha!
Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ
Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng
Tình quê ấm áp thiêng liêng
Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!
Nhớ cơm quê
Chiều chiều khói tỏa mùi rơm
Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa
Mồng tơi, rau đắng, canh cua
Tép rang, cà pháo muối chua ăn cùng.
Cá nẹp kho với quả sung
Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều
Cơm được mẹ nấu bằng niêu
Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê.
Mâm cơm đâu có gì nhiều
Mà sao ấm áp cả đời khó quên
Mẹ cha yêu mến kề bên
Trong mơ vẫn thấy hiện lên rõ ràng.
Một chiều đông lạnh ngỡ ngàng
Cơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơ
Nhớ tuổi thơ đến ngẩn ngơ
Ước gì trở lại như mơ một lần.

Nhớ quê

Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấy
Chuyến đò chiều biết mấy vấn vương
Xa rồi lại nhớ người thương
Dáng gầy của mẹ bên đường ngóng theo
Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậu
Bóng hoàng hôn đánh dấu hàng tre
Sáo ai réo rắt trưa hè
Cánh diều đón gió, chú ve dạo đàn
Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý
Đón hương nồng nhã ý gì đây?
Dịu dàng bướm lượn ong say
Quê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi
Con đi miết phương trời cách biệt
Đường mưu sinh mới biết gian nan
Nhớ quê, nhớ xóm nhớ làng
Công cha, nghĩa mẹ mênh mang đất trời
Nhớ con sông nhỏ, đò ơi!
Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.

Nhớ quê

Xa quê nỗi nhớ thiết tha
Vườn cây ao cá nếp nhà thân yêu
Bờ tre ruộng lúa sáo diều
Sương giăng mờ ảo lam chiều khói bay
Quê hương thương nhớ lắt lay
Nơi thời thơ ấu bao ngày nuôi ta
Quê hương nơi chốn sinh ra
Nhà tranh vách lá tiếng gà gáy trưa
Kẽo cọt tiếng võng đong đưa
Trời xanh mây trắng rặng dừa lao xao
Trưa hè hóng mát cầu ao
Đọng trong tâm khảm ngọt ngào mẹ ru
Triền đê tiếng sáo vi vu
Đồng quê xanh thắm lúa thu trổ cờ
Nơi ta nuôi dưỡng ước mơ
Nơi ta chập chững ngẩn ngơ trước đời
Ta vì cuộc sống xa rời
Nhà tranh mái lá cuộc đời bôn ba
Buồn vui đều nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
Giờ đây cuộc sống vô thường
Quê hương hai tiếng yêu thương đong đầy
Ta dù có khắp đó đây
Không gì có thể lấp đầy NHỚ QUÊ.

Về quê

Miên man gió thổi đường quê
Mây vờn rong ruổi bờ tre rì rào
Ong bay bướm lượn cầu ao
Đò ngang mái đẩy khát khao đợi chờ
Sông xưa kỷ niệm vào thơ
Lời ru của mẹ trong mơ vọng về
Nhớ xưa đón mẹ đầu đê
Cổng làng nghiêng bóng trưa hè ve ran
Xóm dài ngõ rải nắng vàng
Xa quê về lại nồng nàn hương say
Mà sao mắt xè hơi cay
Đồng làng vắng bóng mẹ nay xa rồi
Võng xưa kẽo kẹt mẹ ngồi
Áo nâu lưng thấm mồ hôi đồng về
Lớn lên con đã xa quê
Câu kiều mẹ lẩy nay về còn đâu
Bốn mươi năm ấy dãi dầu
Con về vắng mẹ, thu sầu thiên thu.


Trăng quê

Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê
Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ
Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ
Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru
Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu
Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ
Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ
Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim?
Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm
Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát
Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát
Gió thu về thơm ngát lúa quê hương
Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương
Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ
Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở
Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê
Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê
Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy
Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy
Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

Tỉnh giấc

Tỉnh rồi vẫn tưởng còn say
Nghe hồi âm thuở vơi đầy nắng mưa
Dùng dằng bóng lá đung đưa
Ngọn đèn không tỏ không mờ vì đâu?
Thơm gì như thể hoa cau
Bao nhiêu năm để qua cầu gió bay
Ngoài song mấy chấm sao gầy
Nỗi niềm ai nén nên dày bóng đêm
Bởi yêu cứ gọi thầm em
Bởi vui cứ rót tràn thêm chén đầy
Bởi buồn nên gió mới lay
Bởi bâng khuâng, bướm mới bay ngỡ ngàng
Sông nào chẳng có đò ngang
Để tôi tỉnh giấc, ngỡ đang gọi đò…
                                             
Hành quân qua quê hương

Quê ơi !
Sao vừa lạ vừa quen
Khi tôi trở lại
Đò sông La chở cả trời đêm
Mười chín năm bộ đội
Chân vẫn còn săn, dặm đường xa không mỏi
Có phải quê hương Xô Viết nâng niu
Hay câu dặm mẹ ru trên võng đói nghèo
Củ sắn cha đưa, bàn tay rớm máu
Hay tên núi tên sông cùng tôi đi chiến đấu
Với Phan Đình Phùng, Trần Phú, Nguyễn Đô Lương
Dẫu vui buồn nho nhỏ quê hương
Vẫn rung động tim tôi như thuở trai làng
Mũ lá, áo nâu mác dài tự vệ
Tôi chẳng bó hẹp tâm hồn nơi quê mẹ
Sao qua đây vẫn bịn rịn bờ đê
Một cánh buồm lên
Một chuyến goòng về
Một trạm gác phòng không đã nặng tình kháng chiến
Quê hậu phương giờ đây thành hỏa tuyến
Mỗi con người một trận địa sắt gang
Bom đạn nào gieo được tàn hoang
Đất dày lắm và căm thù nóng bỏng
Khi con trâu đứng làm bệ bắn
Khi mẹ già kéo pháo bặm môi,
Cành ngụy trang ứ nhựa đẫm mồ hôi
Tay em nhỏ góp màu xanh công sự
Con gái con trai như những vì sao không ngủ
Cấy đêm, tải đạn, vá đường
Câu ví đưa duyên mát lịm đêm sương
Và tôi hiểu – quê mình chung thủy lắm
Tên đất, tên người, ôi sao đằm thắm
Khi gọi lên, môi bỗng ngọt ngào
Tưởng đêm đông có nắng dậy xôn xao…
Có phải giờ đây, tôi mới hiểu vì sao
Người vợ áo nâu vai hằn quai súng
Từ giã tôi đi vụng về lúng túng
Mà nhớ thương trọn vẹn tháng năm dài
Có phải giờ đây tôi yêu quá quê tôi
Bởi đã yêu rồi, nhiều quê hương quen biết
Bởi đã yêu rồi chặng đường tôi bước tiếp
Tới những quê xa mà cũng rất gần
Có tiếng hát nào giục giã những bàn chân…

Qua vườn cũ

Mảnh vườn ngày trước
Ngõ vào còn đây
Bao năm không ở
Cỏ dày lấn cây.
Nền nhà in dấu
Giếng, sân chỗ này
Hoa mua tím dậu
Tuổi thơ dăng đầy…
Cây khế chỗ nào?
Ta trèo hái quả
Thời gian nhanh quá
Nhớ thầy mẹ ta…

Quê hương tôi 
               
Một vùng đất đồng chua nước mặn
Bão chưa tan nắng cháy đã đến rồi
Trời nóng rát cộng gió Lào lại thổi
Có nơi nào như Đông Mỹ quê tôi?
 
Cũng lâu rồi một thời quá khứ
Cha ông mình sống lam lũ quanh năm
Chỉ có ruộng trâu là đầu cơ nghiệp
Để nuôi con khôn lớn học hành
 
Quên sao được những chiếc cầu tre nhỏ
Vắt vẻo nằm trên con sông to
Đi trên đó những đôi vai gầy nhỏ
Chầm chậm qua sông những gánh lúa to
 
Tuy vất vả nhưng tình người thắm đượm
Dân quê tôi sống đùm bọc lẫn nhau
Đoàn kết một lòng tin theo lời Đảng
Trưa tối râm ran bát nước chè xanh
 
Nhờ khoa học soi rọi vào cuộc sống
Dân quê mình giờ đã bớt gian nan
Thay cầu khỉ bằng xi măng cốt thép
Đường liên thôn bê tông hóa thênh thang
 
Và hôm nay trên cánh đồng bát ngát
Tiếng máy cày máy gặt rộn vang
Nét hớn hở hiện trên từng khuôn mặt
Của người dân sau mỗi vụ thóc vàng.

Quê hương và nỗi nhớ

Ai sinh ra cũng một thời trẻ nhỏ
Nhiều kỷ niệm vui gắn bó tuổi thơ
Khi lớn lên phải sống xa xứ sở
Nỗi nhớ nhung day dứt tự bao giờ
 
Quê hương tôi có cánh đồng bát ngát
Cho đàn cò thẳng cánh bay qua
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Những trưa hè tắm mát hồn ta
 
Quê hương là đêm trăng dịu mát
Của tuổi thơ chơi bắt trốn tìm
Quê hương là những chiều em hát
Trên lưng bò rợp màu tím hoa sim

Quê hương là tiếng cười ríu rít
Chuyện râm ran sau giờ học tan trường
Quê hương là tiếng chích chòe hót
Nghe ngân vang trên lũy tre làng
 
Quê hương là hoa đồng cỏ nội
Giữa trưa hè ngân tiếng mẹ ầu ơi
Là tiếng sáo vi vu chiều gió lộng
Là tiếng trẻ trâu hối hả gọi nghé về…
 
Xa kỷ niệm quen thì ai cũng nhớ
Và quê hương là nỗi nhớ muôn đời
Quê hương rứa(1) ai mà không nhớ
Xa quê rồi nhớ da diết quê ơi!

Miền quê
Tác giả: Đức Trung – TĐL
Tôi thầm nhớ một miền quê
Ước mơ thăm lại trở về tuổi thơ
Đồng xanh bay lả cánh cò
Hương sen tỏa ngát mộng mơ những chiều
Vi vu gió thổi sáo diều
Bóng ai như bóng mẹ yêu đang chờ?
Dòng sông, bến nước, con đò
Có người lữ khách bên bờ dừng chân
Xa xa vẳng tiếng chuông ngân
Bờ tre cuối xóm trong ngần tiếng chim
Tuổi thơ thích chạy trốn tìm
Cây đa giếng nước còn in trăng thề
Xa rồi nhớ mãi miền quê
Trong tim luôn nhắc trở về ngày xưa…

Yêu lắm quê hương
Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Em yêu từng sợi nắng cong
Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò
Em yêu chao liệng cánh cò
Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm
Em yêu khói bếp vương vương
Xám màu mái lá mấy tầng mây cao
Em yêu mơ ước đủ màu
Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua
Em yêu câu hát ơi à
Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa
Em yêu cánh võng đong đưa
Cánh diều no gió chiều chưa muốn về
Đàn trâu thong thả đường đê
Chon von lá hát vọng về cỏ lau
Trăng lên lốm đốm hạt sao
Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên
Em đi cuối đất cùng miền
Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.

Bài thơ Việt Nam quê hương ta
(Nguyễn Đình Thi)
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa
Việt Nam đất nắng chan hoà
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung
Đất trăm nghề của trăm vùng
Khách phương xa tới lạ lùng tìm xemTay người như có phép tiên
Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ
Nước bâng khuâng những chuyến đò
Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi
Đói nghèo nên phải chia ly
Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường
Ta đi ta nhớ núi rừng
Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
Bũa cơm rau muống quả cà giòn tan …

Tràng giang
(Huy Cận)
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Tình quê
Tôi về tìm lại tuổi thơ
Tìm trong câu hát ầu ơ ví dầu
Tìm về đồng ruộng nương dâu
Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa
Tôi về tìm lại hôm qua
Hồn nhiên thơ mộng nô đùa rong chơi
Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi
Bao nhiêu ký ức dần trôi ùa về
Chẳng nơi nào đẹp bằng quê
Nhà tranh vách lá tạm che nghèo nàn
Nhưng mà tình nghĩa chứa chan
Chở che đùm bọc cơ hàn sớt chia
Phồn hoa đô thị ngoài kia
Ồn ào náo nhiệt xa lìa tình thân
Bôn ba xuôi ngược bụi trần
Nửa đời nặng gánh vai uằn áo cơm
Về quê lòng thấy vui hơn
Tình thân bè bạn thuở còn đôi mươi
Tôi về tìm lại nụ cười
Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen
Tôi về tìm bóng thân quen
Bạn trường một thuở sách đèn ngày thơ
Bạn bè một thuở dại khờ
Về ôn kỷ niệm trong mơ ngày nào
Nhớ quê lòng dạ xuyến xao
Về nghe câu hát ngọt ngào đưa nôi
Quê hương khế ngọt ven đồi
Quê hương in dáng mẹ tôi đợi chờ.

Quê hương
Quê hương tôi là những buổi trưa hè
Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch
Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích
Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang
Quê hương tôi là bông lúa chín vàng
Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm
Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn
Có dáng cha đang đứng đợi con về
Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê
Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ
Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ
Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời
Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi
Để được khóc bên những lời an ủi
Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi
Được hòa mình trong khúc hát sông quê
Quê hương ơi…ta nhất định trở về !!!

nỗi lòng người xa quê

” ta đi ta nhớ quê nhà/nhớ canh rau muống/nhớ cà dầm tương……

NỖI LÒNG ĐỨA CON XA

Quặn thắt lòng con viết gửi miền Trung
Nơi gian khó oằn lưng trong khắc nghiệt
Mưa trút xuống cánh đồng đang xanh biếc
Mắt thẩn thờ khóc miết những em thơ 

Mưa khóc ai từng ruộng lúa ngẩn ngơ
Mưa trắng xóa xác xơ hoa vừa nhú 
Cha ngồi đó tâm tư về trú ngụ
Mẹ thẩn thờ giấc ngủ lệ rưng rưng

Miền Trung ơi con nước chảy không ngừng
Mùa chưa gặt lưng chừng cơn đói khát
Mưa lênh láng cánh đồng quê chết ngạt
Ai xứ người phờ phạc nỗi niềm quê

Nước dâng tràn xao xác cả bờ đê 
Con thuyền đắm trôi về nơi biển rộng 
Môi đắng chát nỗi lòng dâng cuộn sóng
Lũ ngập tràn giấc mộng nhuốm màu sương
 
Còn lại gì những ánh mắt đau thương 
Vợ quay quắt tìm chồng trong nước bạc
Trẻ khát sữa đòi mẹ đau cơn khát
Xin ông trời thương xót đất miền Trung 

Nay con về ôm mặt khóc rưng rưng
Quê hương đó oằn lưng trong bão tố 
Đêm thao thức nỗi niềm theo cơn gió 
Mảnh quê nghèo thương nhớ mãi khôn nguôi

Con nguyện cầu mưa gió nhẹ nhàng thôi
Để sợi nắng ươm chồi non một thuở 
Đàn em nhỏ mẹ già thôi lệ ứa
Thương quê nghèo chất chứa sóng mắt cay ...!

NHỮNG BÀI THƠ VỀ MẸ

Chúng ta có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi để trở về đó chính là gia đình. Nhắc đến gia đình, không thể nào không nhắc đến hình ảnh người mẹ thân yêu tần tảo sớm hôm, vất vả lo cho gia đình, lo cho con từng miếng ăn giấc ngủ. Mẹ cũng có lúc mềm yếu, mệt mỏi, nhưng đối với con cái lại hy sinh, yêu thương con vô bờ bến. 

Mẹ luôn là nguồn cảm hứng để các nhà thơ sáng tác, mẹ có một tình yêu bất diệt đối với con cái.

CON NGÕ CŨ CŨNG XA DẦN, MẸ Ạ!

Đêm khuya vắng, con giật mình gọi mẹ
Giữa canh tàn hiu hắt ánh sao rơi
Giá như con vẫn còn mẹ trên đời
Con không phải cảnh mồ côi, mẹ nhỉ...

Con cũng được mẹ vỗ về, thủ thỉ
Được ấp ôm, che chở chốn dương trần
Chẳng như giờ cứ lạc lõng thân sinh
Rồi nhớ mẹ...lại một mình ngồi khóc....

Cuộc đời con bao gian truân, khó nhọc
Ngập đắng cay cứ đè nặng vai gầy
Con thèm nghe mẹ dạy dỗ điều hay
Thèm cả được lời yêu thương từ mẹ...
Mẹ ra đi vào buổi chiều lặng lẽ 
Cuối mùa xuân, cơn mưa ghé ngang nhà
Đám mây mù che kín cả làng ta
Đường hiu hắt chẳng bóng người, mẹ ạ..

Mẹ đi rồi, đường về nhà...xa quá 
Theo thời gian cứ lạnh lẽo đi dần
Vắng mẹ rồi...nhạt quá chút tình thân
Con ngõ cũ...cũng xa dần, mẹ ạ😢

HY SINH TUỔI XUÂN
Mẹ vẫn giữ gìn
Cho em khôn lớn
Ốm đau , bệnh tật
Mẹ vẫn kề bên
Ngày cũng như đêm
Ân cần chăm sóc
Đến khi đi học
Mẹ vẫn bên mình
Từ lúc bình minh
Mẹ lo cơm nước
Đến khi về rước
Cơm đã sẵn sàng
Chỉ việc vào bàn
Ăn no, xong nghĩ
Đến khi đi thi
Mẹ không ngủ được
Váy trời ban phước
Cho thằng con thi
Bất cứ câu gì
Cũng đều làm đúng
Mẹ mừng con trúng
Đậu vào trường cao
Mẹ cực cỡ nào
Cũng vui hớn hở
Không mong giúp đỡ
Hay tính công lao
Mẹ chỉ mong sao
Mai đây con lớn
Thành NHÂN có ích
Cho bản thân con
Giúp ích nước non
Trau dồi đạo đức
Mẹ dù kiệt sức
Vẫn thấy thật vui
Con hỡi con ơi!
Chớ quên lời mẹ
Không nên coi nhẹ
Chữ Đức chữ TÂM
Dù có xăm xa
Muôn vàng tấc đất
Mẹ đây tâm đắc
Con mẹ…thành NHÂN

MẸ ĐÃ ĐI RỒI
Trời vần vũ mịt mù xóm nhỏ
Mẹ trút hơi rời bỏ trần gian
Nước mưa nước mắt ngập tràn
Mẹ ơi sao mẹ vội vàng bỏ đi
Con khóc mẹ sầu bi đôi ngã
Rồi mai đây tất tả ngược xuôi
Mình con côi cút trên đời
Còn ai dạy bảo những lời yêu thương
Cuộc đời mẹ tấm gương góa phụ
Sống vì con lam lũ nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn tảo tần
Một sương hai nắng tấm thân hao mòn
Ơn của mẹ như non như biển
Suốt đời con tìm kiếm đâu ra
Lòng mẹ biển rộng bao la
Mẹ làm tất cả chỉ là vì con
Đến phút cuối mẹ còn lưu luyến
Con thành tâm cầu nguyện Phật trời
Mẹ về cực lạc thảnh thơi
Mẹ ơi yên nghỉ ở nơi thiên đàng!

NƯỚC MẮT MẸ RƠI

Cả cuộc đời Mẹ một nắng hai sương

Lặng lẽ bước trên đường dù mưa gió

Bởi thương con…Mẹ lần mò vượt khó

Dù gian truân vàng võ chẳng nao lòng.

Mẹ suốt đời như bong bóng trên sông

Năm tháng với nỗi lòng thương con trẻ

Bước chân đêm rồi nhẹ nhàng thật khẽ

Hôn thầm con! nước mắt Mẹ tuôn trào.

Đến bây giờ hết bão tố nghiêng chao

Con thấu hiểu…MẸ nào đâu còn nữa?

Mẹ buông tay theo gió mưa nương tựa

Hồn lang thang bay bổng giữa đất trời.

Suốt cuộc đời…con đứng gọi…Mẹ ơi

Nhang lòng đốt với lời dâng kính Mẹ

Hãy từng đêm về nhẹ nhàng thật khẽ

Thầm hôn con nước mắt Mẹ đừng trào.

CÓ MỘT MÙA HOA LOA KÈN

Hà Nội bước sang những ngày đầu Hạ, đây cũng là thời điểm cho mùa hoa loa kèn khởi sắc. Thời tiết đỏng đảnh giao mùa cuối Xuân, đầu Hạ cũng là lúc những đóa hoa loa kèn xuất hiện trên khắp các con phố Hà Nội. Những ngày tháng 4, vẻ đẹp tinh khiết của loài hoa này có sức hút đến lạ lùng

Tháng ba sắp qua đi

Đón một mùa hoa mới

Hoa gọi tình mong đợi

Mùa hoa của tháng tư…

Một mùa hoa xa xưa

Huệ tây tên thường nhắc

Thiếu phụ ngồi trầm mặc

Đang nhìn về xa xăm…

Bức tranh Tô Ngọc Vân

Đã nói lên tất cả

Mùa hoa loa kèn đó

Gợi nhớ một cuộc tình…

Một mầu hoa trắng tinh

Khoe nhị vàng óng ả

Tràn ngập cả đường phố

Gọi hạ về du dương…

Nhè nhẹ tỏa sắc hương

Nhớ về người yêu dấu

Tiếng lòng ai thức dậy

Mùa gọi hoa loa kèn…!

NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC

Có lẽ mùa thu là mùa khiến lòng người xao xuyến và bâng khuâng nhất. Cũng bởi vậy, biết bao thi nhân khi thu đến lại có những xúc cảm lạ kì, viết nên những vần thơ đầy ý vị. Nguyễn Khuyến, Hữu Thỉnh hay Nguyễn Đình Thi đều viết về mùa thu với những nét độc đáo riêng.

Thu đã về rộn rã khắp muôn nơi

Dã Quỳ nở cả một trời thương nhớ

Anh có nghe chuyện tình yêu muôn thuở

Chuyện chúng mình ngày bỡ ngỡ mới yêu.

Tiếng thông reo vi vút gió dập dìu

Đưa đôi trẻ vào cõi phiêu tình ái

Yêu trong sáng bao thẹn thùng ái ngại

Mối tình đầu khờ dại phải không anh?

Và bao lần ánh mắt cứ long lanh

Đôi tim nhỏ đập thành muôn vạn nhịp

Chẳng thố lộ nhưng tim yêu tha thiết

Chuyện chúng mình mãi trọn kiếp nhé anh!

Thu đã về ta ôm mối tình xanh

Mùa Xuân đến sẽ tác thành duyên nợ

Mong hạnh phúc để không còn nức nở

Xa một giờ nỗi nhớ tựa ngàn năm.

Đợi người về ánh mắt chốn xa xăm

Anh nơi ấy cũng âm thầm mong ngóng

Ngày hai đứa mãi trọn đời chung bóng

Nở nụ cười cháy bỏng trái tim yêu.

TIẾNG THU THUỞ ẤY !

Nghe như khế rụng vườn khuya

Hay là cành lá, ngoài kia gió lùa

Trăng gầy bóng ngả song thưa

Ao bèo vọng tiếng giỡn đùa giếc rô !

Nghe như ngọn sóng xô bờ

Mái chèo khua nước, con đò chông chênh

Bãi bồi năn lác bồng bềnh

Triền đê vọng tiếng, gập ghềnh cỏ may !

Nghe như hương lúa tỏ bày

Bon chen hoa cỏ tháng ngày ngủ quên

Xóm thôn gửi gắm nỗi niềm

Đồng sâu vọng tiếng, sương đêm nghẹn ngào

Nghe như cánh võng xạc xào

Ầu ơ khúc hát, ca dao hay là

Chim gù, diều sáo gần xa

Chuông chùa ai dóng ngân nga sớm chiều

Nghe như tiếng vạc cô liêu

Về đâu mòn mỏi, phiêu lưu đêm trường

Tím bầm hoa khế trong vườn

Tiếng thu thuở ấy, vấn vương bao ngày!

TÌNH MẸ ❤❤❤

Đã bao năm không được gặp mẹ yêu

Mới thấu hiểu mẹ là người thương con nhất

Trong cuộc sống giữa bao điều giả, thật

Có tình yêu nào hơn tình mẹ bao la?

Để hôm nay con nước mắt nhạt nhòa

Nhớ về mẹ những năm buồn khốn đói

Rau trừ bữa, nhường con cơm nóng hổi

Áo bạc sờn theo mẹ mấy mùa mưa.

Con đau ốm, mẹ thức suốt đêm khuya

Chẳng yên lòng khi thấy con trở giấc

Những đêm hè hay đêm đông gió bấc

Mẹ vẫn ngồi, trái tim ấm tình thương.

Rồi con lớn phải rời xa quê hương

Vất vả mưu sinh, mẹ ở nhà khốn khó

Nuôi được đàn gà vẫn chờ con về mổ

Thương xứ người con chẳng được miếng ngon

Đêm hôm nay con héo úa tâm hồn

Nơi xứ lạ con ốm nằm lặng lẽ

Con thèm khát trong vòng tay của mẹ

Như ngày nào vẫn được mẹ chở che.

THƯƠNG CHA

Thương cha nhiều lắm cha ơi

Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha

Đồng gần rồi tới ruộng xa

Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi

Nếp nhăn vầng trán bên đời

Vai cha mái ấm bầu trời tình thương

Dìu con từng bước từng đường

Lo toan vất vả đêm trường năm canh

Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành

Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che

Cha là chiếc võng trưa hè

Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào

Cha là những hạt mưa rào

Cho con uống mát biết bao nhiêu lần

Giờ đây con đã lớn khôn

Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!

THỜI CHÚNG MÌNH

Tuổi thơ là báu vật vô giá của mỗi chúng ta, chính vì vậy kí ức về tuổi thơ luôn là những gì đẹp nhất trong lòng mỗi con người. Những năm tháng tuổi thơ luôn là một nguồn cảm hứng sáng tác cho thi ca.

Thời của chúng mình tụi mày có nhớ không

Lấy dép đổi kem không đôi nào còn đủ

Dép còn lành nguyên cắt sao cho đứt hẳn

Bởi nghe đầu làng tiếng “kem tít” rộn vang…

Thời của chúng mình đâu biết món giàu sang

Châu chấu đem rang mà ăn ngon đến thế

Vài cái ống bơ, trộm gạo nhà ra nấu

Trên sống dưới khê mà chẳng ế hạt nào…

Thời của chúng mình sau mỗi trận mưa rào

Là tối rủ nhau ra đồng sau bắt ếch

Cá rô ngược lên toàn con to phải biết

Một bữa rán giòn chấm mắm thật là phê…

Thời của chúng mình yên ả giữa làng quê

Tiếng gà gáy trưa cũng làm ta mãi nhớ

Năm tháng phôi pha ước về ngày thơ bé

Đau đáu trong tim chưa có phút nào dừng.

NGƯỜI ẤY

Người ấy bây giờ có khỏe không

Có ngắm ban mai, nắng ửng hồng?

Có chờ hoàng hôn trong sắc tím?

Như thủa ngày nào vẫn nhớ mong

Người ấy bây giờ chắc khác xưa?

Chẳng còn lững thững bước trong mưa

Bảo rằng : “mưa cũng như em ấy

Xa nhau đổ lệ mấy cho vừa ” Người ấy có còn xức nước hoa?

Mùi thơm thoang thoảng khắp gần xa

Để phố chiều đông ,bao lữ khách

Say đắm mùi hương quên về nhà.

Người ấy còn hay đến biển chiều?

Ngắm cơn sóng bạc, gió xiêu xiêu

Có còn đếm bước chân trên cát?

Để gió đùa trêu dáng mĩ miều.

Người ấy bây giờ có đọc thơ?

Dưới cảnh trời đêm, ánh trăng mờ

Khen thơ ai viết : ” say mê quá” !

Như thủa ngày nào vẫn mộng mơ.

Người ấy có còn uống cà phê?

Quán nhỏ thân quen trên đường về

Nhâm nhi giọt đắng trong câu hát

Như thủa ngày nào vẫn say mê.

Người ấy có còn nhớ tôi không?

Những lúc cô đơn, sóng trong lòng

Có gọi tên tôi trong đêm vắng?

Như tôi muôn thủa vẫn chờ mong.

Top nhưng bài thơ về mùa thu Hà Nội

Thơ về mùa thu Hà Nội là chủ đề được những người trong hội yêu thơ tìm đọc và yêu thích nhất. Mùa thu Hà Nội từ nhiều năm nay đã len lỏi vào văn chương, thơ ca, thi hoạ. Chúng ta có thể dễ dàng nghe thấy những ca khúc viết về mùa thu Hà Nội được bật thường xuyên trong những quán cafe, vào bất kì trong tranh nào trong thành phố cũng sẽ có những bức tranh vẽ phong cảnh và sinh hoạt của con người khi thu về Hà Nội.

Có lẽ thiên nhiên đã quá ưu ái qua thủ đô xinh đẹp của chúng đủ bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông trong một năm. Nếu như mùa xuân ấm áp, mùa hạ nóng bỏng, mùa đông lạnh giá thì mùa thu lại mang trong mình sự mát mẻ, thoải mái, dịu dàng. Không khí vào khoảng thời gian này hơi se se lạnh, dường như trở lên trong lành, ít bụi bặm hơn bình thường. Cả thành phố được phủ vàng bởi màu của lá cây và mùi thơm nồng nàn của hoa sữa. Những bông hoa cúc vàng, cúc trắng lại dịp đua nhau khoe sắc.

Mùa thu đi vào những bài thơ không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, cây cối mà còn cả ẩm thực, nhịp sống sinh hoạt của người dân thủ đô khi vào thu. Nhắc đến mùa thu, không thể không nhắc đến món cốm, nổi tiếng nhất là cốm làng vòng Hà Nội. Được mệnh danh là tinh hoa của thu Hà Nội, quả là không sai. Với màu xanh tự nhiên bắt mắt, cốm đã gây ấn tượng mạnh với những du khách lần đầu đến Hà Nội thấy những gánh hàng rong bên trong là cốm tươi. Khi nếm thử hương vị ngọt ngọt, bùi bùi, lạ lạ, thật sự rất ấn tượng và khó quên. Và cốm đã được rất nhiều thi sĩ lựa chọn làm chất liệu sáng tác. Để cảm nhận được hết vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội, mời các bạn đọc hãy cùng phongnguyet.info thưởng thức những bài thơ hay và lãng mạn về mùa thu Hà Nội.

Em và thu Hà Nội

Em ơi mùa thu Hà Nội
Bây giờ nắng đã mềm chưa
Phố quen chiều còn sương khói
Tây Hồ sóng có đẩy đưa

Vì sao mãi còn lần lựa
Chớm thu nắng sẽ nhạt màu
Tình em nồng nàn hoa sữa
Hương này muốn gửi về đâu

Xưa thèm cốm xanh hồn hậu
Ngọt ngào như tiếng mẹ ru
Chia đều cái chua quả sấu
Cùng người nếm vị mùa thu

Em còn về qua lối cũ
Có xem lá úa rơi đầy
Dấu xưa màu vàng che phủ
Để lòng se sắt heo may

Anh nằm mơ thu ngoài ấy
Nghe mưa kể lể bên thềm
Sài Gòn bao đêm thức nhớ
Bởi trời Hà Nội có em!

Hoa sữa loài hoa đặc trưng của mua thu Hà Nội

Thu Hà Nội

Thu về đón gió heo may
Hương thơm hoa sữa thoảng bay phố phường
Thu về dạo gót bên đường
Vòng tay dìu dặt vấn vương tình nồng

Thu về người vẫn ngóng trông
Giữa mùa sấu chín..má hồng khoác vai
Cúc vàng nở rộ ban mai
Thu về cốm mới thương ai hẹn hò

Mùa thu như những chuyến đò
Trao tình đôi lứa bến bờ thương yêu
Mùa thu Hà Nội mĩ miều
Nhẹ rung hàng liễu gió chiều se se

Bên nhau trai gái sắc khoe
Tim hồng rạo rực lặng nghe ngỡ ngàng
Duyên tình thu đến mơ màng
Mùa thu Hà Nội nắng vàng khó quên

Hà Nội chiều thu (Cỏ Hoang Tình Buồn)

Thu vừa sang anh về thăm Hà Nội
Biết bây chừ em thay đổi gì không?
Trước khi xa lòng cũng đã dặn lòng
Anh về bởi em sáng mong chiều đợi.

Hàng cây xưa một thời thay áo mới
Lá nhuộm vàng bay gởi kín phố xưa
Nhặt lên xem thì phân nửa cũng vừa
Trôi lạc mất theo mưa chiều cuối hạ.

Phía triền đê cây thông già cũng ngả
Phố hàng Buồm hoa sữa đã đầy bông
Hỏi người qua thì em mới theo chồng
Cũng từ đó sang sông không về nữa.

Anh cúi xuống lòng chưa vơi câu hứa
Nhặt cho mình bông hoa sữa vừa rơi
Viết tên chung thầm gởi giữa đất trời
Thương nhớ quá trong tôi Hà Nội phố.

Mùa thu bên em

Ở Sài Gòn chẳng có được mùa thu
Anh nhớ lắm hoa sữa thơm Hà Nội
Nhớ Hồ Tây những chiều em mong đợi
Người phương nam theo chim sắt ra đây

Tại anh biết đã yêu em từ ấy
Còn nói rằng sẽ ghi nhớ vào tim
Bởi cái riêng của luyến ái đi tìm
Khi lá rụng rơi vàng sân phố cổ

Tối mùa thu tuy thấy mờ hoa nở
Nhưng bên anh em tỏa sáng ngọt ngào
Ghế đá ngồi hai đứa dựa kề nhau
Tâm sự suốt thời gian đêm xuống muộn

Chúng ta hẹn hò như từng mong muốn
Nên gặp rồi chẳng nghĩ đến rời xa
Sáng Hồ Gươm chiều sánh bước xem hoa
Nơi Tây Tựu lúc gió thu dìu dịu

Bạn tri kỷ nhưng luôn luôn đồng điệu
Vui mặn nồng và âu yếm luyến thương
Để khi về anh sẽ mãi vấn vương
Người thiếu phụ dấu yêu nơi Hà Nội

Đã cho anh những ngày hơn mong đợi
Cùng nhớ nhung cùng xúc cảm dạt dào
Nhủ mãi rằng hai đứa chẳng quên nhau
Vì mùa thu đã cùng ta gắn kết!

Thu Hà Nội chờ em

Em có về Hà nội với thu nay,
Gió đỡ lá bay qua từng con phố,
Thấp thoáng đèn khuya … bóng ai cửa sổ,
Hương sữa mơ màng … góc phố năm xưa!

Em có về Hà Nội với chiều mưa,
Giăng mắc Hồ Tây … dập dờn con sóng,
Thong thả chuông ngân … để rồi chuông đọng,
Mưa đấy nhưng rồi … lá cũng bay bay.

Em có về Hà nội với thu nay,
Lẫn trong sương khuya … thướt tha tà áo,
Ta nắm tay nhau … Hồ Gươm cùng dạo,
Thê Húc soi mình … sóng đỡ mơn man!

Phượng vĩ ý chừng … cố níu thời gian,
Xen lẫn lá xanh … sắc hồng nở muộn,
Thu lãng đãng sang … hạ chừng chưa muốn,
Hạ nhớ Em thời … áo trắng ngây thơ.

Hà Nội Em ơi … thu rất đơn sơ,
Lãng đãng mây trôi … trời vàng sắc nắng,
Bãi đê Sông Hồng … giờ không còn vắng,
Vàng cải một triền … bướm cũng song đôi!

Ghế đá năm xưa … ta vẫn hay ngồi,
Ghế chẳng thêm cao … thêm dài kỷ niệm,
Trên ghế em ơi vẫn còn hiển hiện,
Nét chữ đôi mình … nắn nót song song…

Về nhé Em … Hà Nội vẫn chờ mong…!

Hè đi, thu đến mang lại một bầu không khí lãng mạn

Sớm thu Hà Nội

Đây Hà nội một sớm thu ngập nắng
Mặt hồ Tây sương trắng vẫn giăng mờ
Nhành liễu đùa theo làn gió phất phơ
Nét thuỷ mạc sững sờ chân lữ khách.

Bao hùng thiêng đã ghi vào sử sách
Bốn ngàn năm hiển hách giống Lạc Hồng
Vẫn còn đó chứng tích của cha ông
Vẳng vọng mãi tiếng cồng chiêng ra trận.

Đã bao lần giặc ngoại bang xâm lấn
Cũng bấy phen nuốt hận phải quay về
Diên Hồng đó hào khí toả sơn khê
Cả dân tộc lời thề còn thắm đỏ.

Ta đứng đây giữa thu vàng lộng gió
Nghe trong tim ngàn vó ngựa đang dồn
Xác quân thù lịch sử đã vùi chôn
Cho hôm nay tự tôn dòng máu Việt.

Ơi Hà nội… đất địa linh nhân kiệt
Trái tim ta tha thiết gọi tên người
Mùa thu về trong ánh nắng vàng tươi
Khắp phố phường tiếng cười đang rộn rã.

Những đặc sản mùa thu Hà Nội làm say lòng người

Nỗi nhớ mùa thu

Anh nhớ lắm, một mùa thu Hà nội
Mùa sấu vàng, mùa hoa sữa thơm hương
Mùa cốm về, mùa đôi lứa uyên ương
Say bên em, trong chiều thu lá đổ

Hương hoa sữa bay nồng nàn khắp phố
Níu chân anh lòng chẳng nỡ dời xa
Chiều Hồ Tây, mặt nước trắng nhạt nhòa
Em có nghe, khúc tình ca thương nhớ

Thu sắp qua, thời gian càng vội vã
Chẳng chờ ai, khiến lòng thêm bối rối
Hải đảo xa, nỗi nhớ chẳng hề vơi
Yêu tha thiết, dẫu đôi mình cách biệt

Đảo không em, nỗi nhớ càng da diết
Nơi Hà thành em có biết hay chăng?
Anh nhớ lắm, dẫu chẳng thể về thăm
Hướng về em là ước nguyện hằng đêm

Mong bên e say hạnh phúc êm đềm
Thỏa mơ ước qua ngàn đêm nhung nhớ
Nếu thương anh, xin em đừng nức nở
Để tình ta hát mãi khúc mùa thu.